Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 

Tận thế đàn thú - Uyển Tư Không

 
 29.04.2014, 20:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.04.2014, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 715
Được thanks: 12148 lần
Điểm: 10.36
 [Xuyên không - NP] Tận thế đàn thú - Uyển Tư Không - Điểm: 10
Tận thế đàn thú


images


Tác giả: Uyển Tư Không.

Convert: Poisonic; raw: ngocquynh520.

Editor: tyvybutchi.

Beta: mèo tam thể

Độ dài: 76 chương + 9 ngoại truyện.

Thể loại: Np, nhân thú, quân nhân, viễn tưởng, xuyên không, sủng, zombie, H.


Nhân vật chính: Lâm Gia ┃ Phối hợp diễn: Thú Nhân, xác sống (Zombie), nhân loại.
Nam chính: Dương Kiện, Ngân Hổ, Tatu, Corey, Cain, Hoffman, Dick, Lannok, Tia Chớp (Kim Điêu).


Nội dung giới thiệu vắn tắt:

Chuyện kể về một cô gái tên Lâm Gia cùng một đám mãnh thú mỹ nam xuyên không đến tương lai sau khi ngày tận thế đã qua.

Lời của Ty Vy (+trinh123):

Tận thế ập đến đã làm thay đổi cuộc sống của Lâm Gia – một cô bác sĩ thú y ưu tú, xinh đẹp.

Cô cùng một đám thú thú xuyên đến dị giới – một thế giới tương lai đầy rẫy những nguy hiểm với những xác sống có mặt ở khắp nơi.

Có chiến tranh giữa người với người, người với xác sống, và giữa xác sống với thú thú, có âm mưu, nguy hiểm và bạo lực của thể loại quân nhân, ý chí sống còn, cố gắng sinh tồn của nguyên thuỷ, kết hợp với ngọt và sủng => TÓM LẠI LÀ 1 NỒI THẬP CẨM.

Đoạn ngắn:

Cain: "Ngươi có muốn Lâm Gia làm giống cái của ngươi hay không hả?"

Ngân Hổ: "uốn"  (muốn)

Cain "Được! Vậy ta dẫn ngươi đi tắm rửa, đừng làm phiền cô ấy. Học được cách tự chăm sóc cho bản thân, thì sẽ học được cách chăm sóc cô ấy. Lâm Gia thấy ngươi thông minh khỏe mạnh như vậy, khẳng định sẽ đồng ý trở thành người phụ... giống cái của ngươi, đến lúc đó cô ấy không tắm rửa cho ngươi cũng không sao nhưng ngươi có thể tắm cho cô ấy..."

Đôi mắt Ngân Hổ lóe sáng, cái đuôi “vụt” một tiếng dựng thẳng lên, trong đầu ảo tưởng ra hình ảnh mình tắm cho Lâm Gia, chóp mũi nóng lên, suýt chút nữa phun máu mũi.



Đã sửa bởi tyvybutchi lúc 02.05.2015, 11:26, lần sửa thứ 52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 30.04.2014, 07:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.04.2014, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 715
Được thanks: 12148 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Np, nhân thú] Tận thế đàn thú - Uyển Tư Không - Điểm: 10
Chương 1

Một buổi sáng tháng 3 năm 2011.

Dương Kiện từ trong tay trợ thủ nhận một động vật nhỏ được bao bọc trong khăn lông, nhảy xuống xe Jeep bước nhanh vào doanh địa.

Bác sĩ thú y Lâm Gia đã sớm chờ ở cửa, dẫn Dương Kiện bước nhanh đến phòng y tế.

Dương Kiện đem vật nhỏ đặt lên bàn khám bệnh, Lâm Gia vừa mở khăn ra xem thì bên trong đã lộ ra một cái đầu đầy lông tơ trắng như tuyết, thì ra là một chú hổ con còn chưa có mở mắt.

Có lẽ là cảm giác được ánh sáng, hổ con nhúc nhích cái đầu nhỏ, nhu nhu nha nha kêu hai tiếng, thanh âm non nớt đáng yêu.

Sau khi Lâm Gia cẩn thận xem xét thân thể hổ con xong, lấy ống nghe xuống: “ Không ngờ ở vùng Đông Bắc lại có hổ trắng, thật hiếm có. Là con đực, thân thể không có dị tật gì, cậu nhóc rất khỏe mạnh.”

Cô nhìn biểu hiện của Dương Kiện, mặc dù đã đoán được nhưng vẫn muốn hỏi: “Hổ mẹ đâu?”
        
Dương Kiện nghe được thân thể hổ con không có dị tật hay bị bệnh gì, mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Lâm Gia hỏi, sắc mặt bỗng nặng nề, trong mắt lộ ra đau đớn và căm phẫn: “Không phải hổ mẹ vứt bỏ con mình, mà là lúc đi kiếm ăn trở về bị bọn săn trộm giết, thật là đáng chết! Nếu không phải bọn anh kịp thời chạy tới, nhóc con này cũng xong rồi.”

Lâm Gia cắn răng mắng: “Bọn săn trộm đáng chết! Bắt được bọn họ chứ?”

Dương Kiện lắc đầu một cái, áy náy nói: “Không có, bọn họ có súng, hỏa lực rất mạnh, tổ viên của chúng ta có thể cứu được hổ con mà không có ai bị thương coi như là may mắn lắm rồi.”

Lâm Gia không hỏi tới nữa, cô dùng bông y tế cẩn thận lau chùi thân thể chú hổ con.  

Hổ con nhúc nhích chóp mũi, run rẩy đưa mũi lại gần ngửi ngửi tay Lâm Gia. Hình như là ngửi thấy mùi làm hổ con an tâm, nên cọ gương mặt lông lá vào bàn tay của cô.

Lâm Gia sờ sờ cái đầu nhỏ bé của hổ con, trong mắt tràn đầy thương tiếc và trìu mến: “Nhóc con đáng thương…”

Hổ con đáp lại bằng một tiếng kêu khẽ, đưa cái lưỡi phấn hồng ra liếm liếm lòng bàn tay Lâm Gia, cái đầu nhỏ quay trái quay phải cọ vào bàn tay Lâm Gia, bộ dáng rất thân mật, Dương Kiện đứng một bên nhìn mà mắt trợn tròn.

“Lâm Gia, nhóc hổ con này xem ra có duyên với em rồi, nhìn xem bộ dạng thân thiết của nó kìa.”

Lâm Gia cười vui vẻ, cầm lấy khăn lông bao bọc kỹ lưỡng hổ con, ôm hổ con vào trong ngực, một tay cầm bình sữa đã chuẩn bị từ sớm ở trên bàn, lắc đều bình sữa, sau khi thử nhiệt độ của sữa trong bình mới đưa cho hổ con bú.

“Bé ngoan, uống sữa nha…”  

Hổ con ngửi thấy mùi sữa thơm ngon, lập tức ngẩng đầu lên, kêu nhu nha mấy tiếng rồi men theo mùi sữa tìm kiếm, chóp mũi đụng phải núm vú cao su, cọ cọ một chút mới mở miệng ngậm núm vú cao su, từng ngụm từng ngụm bú. Hai chân trước bé xíu, mũm mỉm giơ lên, huơ huơ giẫm giẫm, tựa như đang bú sữa ở trong ngực của mẹ nó, vô cùng dễ thương.

Sau khi bú sữa xong, hổ con có vẻ như rất mệt mỏi, ngáp một cái, rúc vào trong ngực Lâm Gia co lại như một cuộn len trắng, ngủ thật say.

“Loài cọp ở trong thiên nhiên hoang dã có thể an toàn lớn lên có tỉ lệ rất thấp, huống chi đây là hổ trắng hiếm thấy, về sau chỉ sợ nó có thể bị nuôi nhốt suốt đời trong vườn thú không còn được qua trở về với thiên nhiên, thật đáng thương.” Dương Kiện thở dài một cái.

Lâm Gia ánh mắt buồn bã, ngay sau đó cô lại quật cường lên tiếng: “Cũng không nhất định… Nói không chừng nó sẽ là trường hợp đặc biệt”

Dương Kiện nhìn Lâm Gia một chút, biểu tình từ từ dịu dàng xuống, anh ôn hòa cười nói: “Chỉ hy vọng được như thế thôi.”

Nhìn hổ con ngây thơ đáng yêu ở trong ngực, Lâm Gia bất giác nở nụ cười, cúi đầu hôn lên trán hổ con, cẩn thận từng li từng tí đặt nó vào lồng chăm sóc trẻ sơ sinh.

Lâm Gia cách tấm kính thủy tinh nhìn chăm chú hổ con đang ngủ say, từ đáy lòng dâng lên từng trận ấm áp, một lúc sau cười nói: “Nhóc con, phải đặt cho nhóc cái tên mới được, gọi nhóc là Ngân Hổ nhé? Ha ha…”

Hai năm sau tại Tanzania. Hai con hổ trưởng thành một trước một sau chạy như bay ở trên thảo nguyên, khiến cho đàn linh dương bị giật mình hoảng sợ nhanh chóng chạy tản ra bốn phía.

Hai con cọp này đều là do chính phủ Trung Quốc đưa tới để tham gia chương trình huấn luyện Hổ Seberia làm quen cuộc sống hoang dại, đã huấn luyện tại Tanzania được gần một năm. Trong đó có một con là hổ trắng Seberia hiếm thấy, khóe miệng nó còn lưu lại vết máu của con mồi.

Gần đây thời tiết nóng bức khác thường, ánh mặt trời chói chang nóng rực, tiến sĩ người Mĩ Jack -  người sáng lập Quỹ động vật họ mèo để ống dòm xuống, ông khẽ vuốt đôi mắt cay xè của mình, nghiêng đầu nhìn cô gái phương Đông vóc người cao gầy xinh đẹp bên cạnh cười nói: “Không ngờ Ngân Hổ học được kỹ thuật săn mồi nhanh hơn. Thật ứng với câu nói kia, hổ trắng nếu không bị tự nhiên đào thải, thì sẽ trở thành vua của loài cọp. Ngân Hổ mặc dù là loài người nuôi dưỡng từ nhỏ, nhưng theo đà phát triển này, nó rất có tiềm lực trở thành vương giả.”

Lâm Gia vuốt mái tóc dài bị gió thổi có chút xốc xếch, không khỏi kiêu ngạo mà nhìn con hổ trắng đang hướng về phía cô mà vụt chạy đến: “Đó là đương nhiên, Ngân Hổ là giỏi nhất.”

Ngồi chồm hổm ở bên cạnh chân cô là một chú chó ngao Tây Tạng lai chó sói màu đen -  Tatu đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng Lâm Gia bất mãn kêu nhỏ mấy tiếng, còn đưa móng vuốt lên đụng bắp chân của cô một cái.

Lâm Gia cúi người xuống, gãi cổ của Tatu, cười ha hả nói: “ Tatu nhà ta cũng là giỏi nhất!”

Tatu dùng sức lắc cái đuôi, trong lòng mười phần sung sướng sủa hai tiếng, mắt lóe sáng rất là tự hào.

Lâm Gia đang cùng Tatu dùa giỡn, Ngân Hổ chạy tới, cách khoảng Lâm Gia mười mấy thước, nó dừng bước, hướng Lâm Gia gầm nhẹ một tiếng, thấy cô ngẩng đầu nhìn về phía mình, đôi mắt xanh thẫm của nó híp một cái, sự sắc bén lúc săn mồi biến mất, trở lại tràn đầy vui vẻ.

Ngân Hổ nhẹ nhàng chạy lên trước, đầu to lớn cọ xát cánh tay Lâm Gia, cúi đầu trong miệng phát ra tiếng ngáy.

Lâm Gia sờ lỗ tai của nó: “Làm rất khá, Ngân Hổ!” Ngân Hổ quơ quơ đầu, đưa lưỡi liếm láp bàn tay của cô. Đầu lưỡi nham nhám liếm lòng bàn tay Lâm Gia tê tê ngứa một chút, Lâm Gia không nhịn được bật cười.

Jack ở một bên nhìn rất thích thú, không khỏi cười nói: “Lâm, Ngân Hổ lại làm nũng với cô, ở tại trước mặt cô nó tựa như một chú mèo nhà, thật đáng yêu.” Ông vừa nói vừa đưa tay muốn sờ Ngân Hổ.

Ai ngờ Ngân Hổ lập tức quay ngoắt lại, khẽ cúi nghiêng đầu, hung ác hướng ông nhe răng gầm nhẹ, Jack hoảng sợ vội vàng rút tay trở về.

Lâm Gia thấy thế vội vàng trợn mắt quát bảo Ngân Hổ ngưng lại: “Ngân Hổ!”

Bị quát Ngân Hổ quay đầu lại liếc nhìn Lâm Gia, đôi mắt lam trong suốt tràn đầy uất ức, nó bất mãn vẩy mạnh cái đuôi, thu hồi răng nhọn, quay đầu tránh ra, chạy qua một bên cùng chú hổ Laka chơi đùa.

Jack lau cái trán đầy mồ hôi lạnh, trêu chọc nói: “Lâm, cô là người duy nhất có thể tiếp xúc thân cận với Ngân Hổ. Ngân Hổ dã tính rất mãnh liệt, những người khác không có cách nào thân cận nó. Nói thật, tôi chưa từng gặp qua một con hổ nào như nó vậy, bị bỏ rơi từ nhỏ nhưng vẫn còn có thể giữ được bản tính hoang dã của loài hổ mạnh như vậy, nói không chừng nó sẽ trở thành động vật họ mèo to lớn đầu tiên do loài người nuôi dưỡng thành công phóng sanh dã ngoại.”

Lâm Gia thu lại nụ cười, cẩn thận nói: “Hiện tại nói như vậy hơi sớm, dù sao từ trước giờ cũng chưa từng có loài dã thú nào bị nuôi nhốt thành công trở về với cuộc sống hoang dã. Ngân Hổ mặc dù đã thể hiện rất xuất sắc, nhưng điều kiện sinh tồn trong tự nhiên hết sức hung hiểm gian khổ, những dã thú thuần hoang dại so Ngân Hổ còn lợi hại hơn nhưng tỉ lệ sống sót của chúng nó cũng rất thấp, huống chi là Ngân Hổ từ nhỏ đã được con người nuôi đưỡng.”

Jack nhún vai: “Nói không chừng Ngân Hổ sẽ là một ngoại lệ.”

Khi hai người đang nói chuyện, một chiếc xe Jeep ngụy trang từ đằng xa dong ruổi tới ngừng không xa chổ họ.

Dương Kiện nhảy xuống xe, hô một tiếng Lâm Gia, Lysa cũng theo xuống xe, hai người cùng nhau đi tới chỗ Lâm Gia.

Dương Kiện một thân quần áo cao bồi, sống ở Tanzania hai năm, thân thể hơn so trước kia càng cường tráng, làn da bị nhuộm thành màu chocolate, khuôn mặt vốn anh tuấn nay lại tăng thêm vài phần hoang dại.

Anh vốn là người vui vẻ hoạt bát, sau khi đến thảo nguyên Châu Phi càng như cá gặp nước, làm việc vô cùng vui vẻ thoải mái. Một năm trước, anh đã xin ở lại làm việc tại khu bảo tồn Tanzania, thời gian kéo dài đến sáu năm.

Nhưng mà giờ phút này sắc mặt của Dương Kiện không tốt lắm, anh móc ra một tờ giấy thông báo đưa cho Lâm Gia, buồn bực nói: “Phía trên ra điều lệnh, muốn em tháng sau phải trở về nước.”


Đã sửa bởi tyvybutchi lúc 05.07.2015, 09:03, lần sửa thứ 11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.04.2014, 08:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.04.2014, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 715
Được thanks: 12148 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Np, nhân thú] Tận thế đàn thú - Uyển Tư Không - Điểm: 10
Chương 2

Lâm Gia nhận lấy tờ thông báo, sau khi xem xong yên lặng gấp lại cẩn thận thả vào trong túi, nét mặt bình tĩnh nói: “Em hiểu rồi.”

Dương Kiện gương mặt không thể tưởng tượng nổi: “Thế nào, em thật định trở về như vậy à?”

Lâm Gia vuốt lại sợi tóc bị gió thổi loạn bên khuôn mặt, cười nhạt nói: “Nếu không thì có thể làm gì? Không trở về nước được sao? Em không có thẻ xanh, visa chỉ có thời hạn một năm, tháng sau là hết hạn rồi. Phía trên không cho phép em gian hạn thêm thời gian, em còn có thể ở lại không trở về được sao?”

Dương Kiện buồn bực nắm tóc, mày kiếm nhíu chặt lại một chỗ: “Em không phải nói là phía trên đồng ý để em ở lại đây làm việc ba năm mới trở về sao? Sao lại thay đổi quyết định vậy?”

Lâm Gia bất đắc dĩ thở dài nói: “Sở trưởng tiền nhiệm bị điều đi rồi, đã đổi lãnh đạo mới, sở nghiên cứu nhân lực không đủ, trước đến giờ chuyện phía trên hứa hẹn thực hiện rồi lại không làm đếm không xuể, việc của em cũng không có gì là lạ. . . . . .”

Cô buồn cười mắt liếc Dương Kiện: “Bị điều đi là em không phải anh, tại sao anh còn tức giận hơn so với em.”

Dương Kiện mặt nóng lên, vội hắng giọng một cái, nghiêm trang nói: “Em là học muội kiêm đồng nghiệp của anh, anh quan tâm đồng nghiệp là chuyện bình thường. Hơn nữa, Ngân Hổ cùng Laka tham gia huấn luyện làm quen với cuộc sống hoang dã em không thể rời đi được, không biết phía trên nghĩ như thế nào, thật vất vả công trình nghiên cứu đưa loài dã thú được con người nuôi dưỡng trở về tự nhiên mới có được một chút hi vọng, ngay tại thời khắc mấu chốt lại điều nhân vật quan trọng như em về, cũng không sợ “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”.”

Lâm Gia không nói gì, cô lẳng lặng nhìn chăm chú vào Ngân Hổ, mặc dù trong đầu liều mạng tự nói với mình và Ngân Hổ cho dù tách khỏi mình cũng sẽ không có vấn đề gì, nhưng trong tim vẫn dâng trào cảm giác buồn bã luyến tiếc không thôi.

Giống như có tâm linh tương thông, đang vui vẻ huyên náo Ngân Hổ chợt quay đầu lại liếc nhìn Lâm Gia. Nó đẩy Laka ra chạy đến trước mặt Lâm Gia, đầu cọ xát tay của cô, sau đó ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Lâm Gia, trong miệng vang lên tiếng khò khè, hình như đang hỏi thăm Lâm Gia đã xảy ra chuyện gì.

Nhìn vào đôi mắt lam trong suốt dịu dàng này, Lâm Gia mấp máy môi, hết sức ức chế tâm tình của mình, đưa tay gãi nhẹ đám lông trắng mềm mại trên cằm Ngân Hổ, trong giọng nói lộ ra tràn ngập luyến tiếc: “Ngân Hổ, Gia phải đi rồi. Ngân Hổ phải luyện tập thật tốt, Gia hi vọng lần sau gặp lại có thể nhìn thấy Ngân Hổ trở thành Bách Thú Chi Vương.” (Bách Thú Chi Vương: vua của muôn loài)

Ngân Hổ dường như hiểu được lời của Lâm Gia, nó trợn to hai mắt, lỗ tai nó quơ quơ tròn, lo lắng chuyển động vòng vo hai vòng tại chỗ, trong miệng không ngừng phát ra tiếng ô ô, rồi nâng một bàn chân trước lên, nhẹ nhàng đụng giày Lâm Gia một cái, dùng móng vuốt kều dây giày, lay cho dây giày tuột ra.

Ngân Hổ đem dây giày giẫm ở dưới chân, thân thể khẽ nghiêng về phía sau, lỗ tai dán về phía sau đầu, ngẩng đầu nhìn Lâm Gia, bộ dáng kia giống như là giữ cô ở lại.

Hành động này làm những người có mặt đều giật mình kinh ngạc, Dương Kiện trợn to hai mắt: “Lâm Gia, Ngân Hổ không muốn em ra đi, thật là một con hổ có linh tính!”

Lâm Gia chóp mũi đau xót, cô dang hai tay ôm lấy cổ của Ngân Hổ: “Ngân Hổ, chỉ cần có thời gian ta liền tới thăm  ngươi!”

Ngân Hổ dung lực ngồi dưới đất cùng Lâm Gia, cúi đầu liếm tay của cô, cái đuôi nhẹ nhàng quấn lấy cổ chân của Lâm Gia.

Ánh nắng của buổi chiều tà bao phủ lên một người một hổ đang ôm nhau, Lâm Gia rúc vào trong lớp lông rậm rạp mềm mại ở phía dưới cần cổ Ngân Hổ, lặng lẽ rơi lệ. . . . . .

Đêm khuya trước khi đi một ngày, Lâm Gia bị hàng loạt những tiếng sấm vang dộ đánh thức.

Cô vội vã đứng dậy đóng cửa sổ, vừa mới chạm vào then cài cửa sổ, liền nhìn thấy một tia chớp sang rực từ phía trên trời đánh xuống, kèm theo một tiếng sấm thật lớn, bên trong nhà phút chốt bị ánh sáng của tia chớp phát ra chiếu sáng hẳn lên, thực làm người ta hoảng sợ không thôi.

Theo sau mấy đạo sấm sét hung hãn, là mưa như rút nước đổ xuống, những hạt mưa dày đặc mạnh mẽ nện lên trên cửa sổ phát ra âm thanh bang bang, làm song chấn cửa sổ run lên, Lâm Gia có cảm giác trong phút chốc thủy tinh sẽ bị hạt mưa nện vỡ.

Trong khoảng một năm nay vấn đề ô nhiễm môi trường trên toàn thế giới đã đi đến cực hạn, hiệu ứng nhà kính gia tăng một cách nhanh, vết đen Mặt trời hoạt động thường xuyên, nguồn nước khô kiệt nghiêm trọng, khí hậu ở thảo nguyên Châu Phi trở nên nóng bức hơn rất nhiều so trước kia.
(Vết đen Mặt trời: là các khu vực tối trên bề mặt Mặt trời, gây hiện tượng bão từ trường)

Điều kiện sinh tồn trở nên khó khăn, cho dù là động vật hoang dã hay gia súc gia cầm cũng xuất hiện tỉ lệ tử vong cao hơn rất nhiều so với trước đây.

Gần đây thời tiết càng thêm thay đổi bất thường, thường xuất hiện những cơn mưa bão kèm theo sấm chớp dữ dội, lần sau hung hãn, mãnh liệt hơn lần trước, tình hình rất là khác thường.

Lâm Gia vừa kéo rèm cửa sổ lại, thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập.

Lâm Gia mở cửa, Dương Kiện một thân quần áo ướt đẫm, trên mặt toàn là nước mưa, đèn pin trong tay, lo lắng đứng ở cửa, vừa thấy cô liền hét lên: “Tia sét đánh trúng khu vực chuồng thú rồi, anh cùng Jack mới vừa qua bên đó kiểm tra tình hình. Sấm sét quá khốc liệt kèm mưa xối xả không thể xác định được mức độ bị ảnh hưởng, có thể có một vài con thú bị thương, Jack đã dẫn theo mọi người đi đến đó tiến hành cứu hộ.”

Lâm Gia hoảng hốt, vội vàng mặc quần áo tử tế, khoác áo mưa, mang theo hòm thuốc cùng đèn pin cầm tay rồi cùng Dương Kiện chạy thẳng vào trong màn mưa.

Giữa lúc tiếng sấm sét ầm ầm tạm dừng lại, loáng thoáng nghe được âm thanh nôn nóng bất an rít gào của loài thú, hai người mạo hiểm vượt qua màn mưa lảo đảo vọt tới trước hàng rào sắt, Dương Kiện mở ra Thiết mở hàng rào sắt, cùng Lâm Gia vọt vào.

Một tia chớp lóe lên chiếu sáng bầu trời đêm, ánh sáng từ tia chớp soi trên mặt đất là những thi thể đáng sợ.

Lâm Gia hoảng sợ hét lên, chợt níu chặc tay Dương Kiện: “Là bọn người Jack!”

Thi thể gần Lâm Gia nhất, khuôn mặt hướng về phía cô, mặc dù nửa bên mặt bị cáy đen, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là Jack.

Lâm Gia muốn chạy qua xem, Dương Kiện kéo cô lại: “Đừng qua đó! Quá nguy hiểm!”

Anh vuốt khuôn mặt đầy mưa, đánh bạo đến gần mấy bước, tay cầm đèn pin chiếu lên thi thể, tức giận mắng: “Sấm sét đáng chết!”

Nói còn chưa dứt lời, một tia sáng trắng chói mắt từ trên trời bổ xuống, tiếng nổ ầm ầm vang lên, Dương Kiện kịp thời nhảy lên, nhào tới chổ Lâm Gia, kéo cô chạy ra xa mười mấy thước, khó khăn lắm tránh thoát tia chớp.

Khoảng cách anh đứng lúc trước tới chỗ cỏ trên sân bị tia chớp đốt cháy không đến năm thước, chỗ bị sét đánh trúng bốc cháy, lại ngay lập tức bị nước mưa dập tắt.

Hai người một thân bùn lầy bò lên, đột nhiên cảm thấy đất dưới bàn chân đang chấn động, chấn cảm đột nhiên mãnh liệt, không bao lâu mặt đất bị xé rách ra xuất hiện vài vết nứt sâu hẹp, và không ngừng mở rộng, kéo dài ra.

Dương Kiện kéo Lâm Gia tránh thoát một khe nứt lan đến dưới chân cô, hai người hoảng sợ đưa mắt nhìn nhau, sợ hãi tràn ngập cơ thể.

Từng đợt tia chớp đánh xuống, lần sau mạnh hơn hung hãn hơn lần trước, như muốn xé rách bầu trời đêm đen khịt, tiếng loài thú rít gào từ nơi xa vọng lại càng thêm thê lương.

Nghe được mấy tiếng gào thét quen thuộc, Lâm Gia lo lắng kêu to: “Ngân Hổ!!”

Cô mới vừa chạy được hai bước, mặt đất lại bất chợt chấn động kịch liệt.

Lâm Gia đứng không vững ngã về sau, Dương Kiện xông lên trước đỡ cô.

Anh ôm Lâm Gia, giúp cô sức ổn định thân thể, khạc ra một hớp nước bùn bắn vào trong miệng, vội nói: “Không thể qua đó! Chúng ta đi thôi!”

Lâm Gia giùng giằng: “Không được! Ngân Hổ chúng nó. . . . . .”

“Hiện tại không quản được nhiều nữa! Mau chạy khỏi đâu quan trọng hơn!” Dương Kiện gấp đến độ rống to.

Lâm Gia vẫn nhất quyết không chịu đi, Dương Kiện tóm được hai cánh tay của cô, khom người đem cô khiêng lên trên vai nằm phía ngoài chạy đi.

Họ còn chưa chạy được vài bước thì mặt đất lại lần nữa rung chuyển dữ dội, Dương Kiện đứng không vững ngã nhào về phía trước, Lâm Gia từ trên vai anh văng ra ngoài, lăn xuống đất, Dương Kiện vội vàng nhoài người tới bắt được tay của cô.

Còn chưa kịp đứng lên, liền nghe từ phía xa truyền đến tiếng nổ lớn, trong lòng hai người trầm xuống, sở nghiên cứu đã bị phá hủy!

Trận động đất như được tiếp thêm sức từ cơn mưa như rút nước cùng sấm sét hung hãn, mặt đất ngày càng chấn động mãnh liệt, khe nứt càng ngày càng nhiều.

Dương Kiện muốn đỡ Lâm Gia đứng lên, lại nghe được cô kêu lên đau đớn: “Không được! Em bị trẹo chân rồi!”

Lại một hồi địa chấn kịch liệt, mặt đất đột nhiên bị đội lên, Dương Kiện đứng không vững, ngã xuống lần nữa, lăn tròn trên mặt đất, anh đang nắm chặt tay Lâm Gia buộc phải buông ra.

Mặt đất phía dưới Lâm Gia đột nhiên nứt ra một cái khe rộng chừng một thước, mắt thấy sẽ phải rơi vào trong cái khe, cô vội vàng tay chặt nắm cỏ trên mặt đất.

Trong lúc cô đang lâm vào tuyệt vọng thì bên tai bỗng truyền tới một tiếng Hổ gầm, một đợt gió mạnh ập tới, cổ áo phía sau của cộ bị ngậm chặt, cả người trong nháy mắt bị kéo đi.

Ngân Hổ ngậm cổ áo Lâm Gia tung người nhảy lên, nhanh chóng chạy mấy bước đặt cô đến trên đất, lo lắng dùng đầu cụng cụng nhẹ vào Lâm Gia, ý bảo cô leo lên lưng mình.

Một số mãnh thú đụng vỡ lưới sắt chạy thoát ra ngoài mà may mắn sống sót, chú chó lai Tatu cũng chạy tới.

Lâm Gia gắn gượng đứng lên leo lên lưng Ngân Hổ, vừa bám chặt vào lông trên lưng nó để không bị rơi xuống, Ngân Hổ liền khẩn cấp vùng lên chạy như điên.

Hổ Laka cõng Dương Kiện, cùng chạy song song với nó là sư tử Châu Phi Tây mỗ, sư tử trắng Dick cùng hai anh em báo săn chạy theo sát phía sau.

Hạt mưa giống như kim châm ghim trên da thịt, bầu trời bị tia chớp chiếu sáng rõ như ban ngày, cỏ cây rừng rậm đang bốc cháy, khe nứt càng ngày càng nhiều, càng ngày càng rộng ra, mặt đất nhanh chóng biến thành vực thẳm không đáy, từng mảng từng mảng ầm ầm sụp đổ xuống, đem vô số loài động vật chạy trốn nuốt hết.


Đã sửa bởi tyvybutchi lúc 16.02.2015, 17:02, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 8, 9, 10

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Thư Niệm
Thư Niệm

trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.