Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Hoàng Qua - Minh Nguyệt Đang

 
Có bài mới 14.10.2015, 05:19
 
Được thanks: lần
Có bài mới [Cổ đại] Hoàng Qua - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 11
Hoàng Qua

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Chuyển ngữ : Stormy

Biên tập : Bánh Bột

Nguồn edit: http://honeyclover2010.wordpress.com

Giới thiệu

Nàng biết một ngày nào đó mình sẽ phải trở lại chiến trường này.

Qúy phi Lệnh Hồ Đồng Hề xinh đẹp tuyệt trần, tài hoa xuất chúng. Nàng trời sinh đã thích tranh đấu, không có đối thủ, hậu cung càng lúc càng nhàm chán.

Đối thủ của nàng đều rất mạnh: có một cô gái từ hiện đại xuyên qua, thông minh cơ trí … có 1 thái hậu quyền thế hơn người … lại có một nữ tử quân trang hào kiệt xuất chúng. Họ mỗi ngày đều trình diễn nhiều màn “kim chi dục nghiệt*” ra trò.

Chỉ là nàng đã quên đưa hoàng đế vào trong những đối tượng tranh đấu của mình. Đồng Hề tự nhận mình hiểu rõ mọi thứ nhưng chưa từng nghĩ là mình chẳng hiểu gì về vị hoàng đế lạnh lùng Thiên Chính đế Hoàng Phủ Diễn cả. Hắn lãnh khốc vô tình, nàng luôn chỉ có thể khuất phục trước hắn.

Nhưng Đồng Hề làm sao có thể tưởng, người tàn khốc nhất thật ra lại là chính nàng. Không phải tất cả tình yêu trên thế gian này đều có thể phơi bày ngoài ánh sáng.

Khoảng cách xa xôi nhất trên thế gian này chính là … Người ta yêu thương đứng trước mặt ta nhưng lại không thể thốt nên câu “Ta Yêu Nàng”.

*Cụm từ Kim Chi Dục Nghiệt là tựa 1 bộ phim nổi tiếng của đài TVB HK. Nếu các bạn có coi phim TVB thì đó chính là phim Thâm Cung Nội Chiến. Đó là 1 bộ phim về đề tài cung đấu, tên gốc chính là Kim Chi Dục Nghiệt. Sau này cụm từ này đc ng ta diễn tả cho những cuộc đấu tranh thị phi ở chốn hậu cung. Trong đó chúng ta có thể hiểu cụm này như sau. Từ “Kim Chi” dùng để diễn tả những cô gái thân phận cao quý khi xưa, ở đây chính là chỉ các quý phi hậu tầng trong cung. “Dục” chính là dục tâm, dục vọng của con người, còn “Nghiệt” chính là ám chỉ nghiệp chướng. Nói chính xác là những cô gái thân phận cao quý vì dục vọng bản thân mà sinh ra những oán nghiệt, đấu đá để thỏa mãn dục vọng của mình.

Lời của editor

Đừng bị cái văn án lừa. Nếu dùng 1 câu để diễn tả nội dung câu chuyện thì chính là: Qúa trình khám phá bản thân của 1 bé tiểu bạch thỏ luôn nghĩ rằng mình là sói xám.

Thiệt ra đây là một câu chuyện về hậu cung, giống như tựa đề truyện, 3000 mỹ nữ tranh nhau một trái dưa chuột. Vì vậy nếu bạn nào dị ứng với các thể loại rau sâu các loại thì bây giờ trở ra vẫn còn kịp á. Nội dung truyện có cung đấu, có sắc, có ngược, có sủng, lại có chút hài hước. Nhưng tiếng cười trong truyện không quá lộ liễu mà lại pha màu sắc châm biếm, đôi chỗ lại rất dễ thương nữa :”>

Về nữ chính. Giống như phần lớn nữ chính trong truyện của Minh Nguyệt Đang, chĩ không hoàn toàn là tiểu bạch thỏ, càng không phải là nữ cường. Nói sao ta? Đồng Hề thông minh, tài hoa, có tâm nhưng lại không quá thâm, có tham vọng nhưng lại không quá tàn nhẫn. Mẹ Đồng Hề tâm niệm con gái mình có thể trở thành Hoàng hậu, và chĩ đã cố hết sức để đáp lại kỳ vọng của mẹ. Trở thành Hoàng hậu chính là mục tiêu sống lớn nhất của chĩ. Đồng Hề là tiểu thư nhà giàu, từ nhỏ đã quen xài sang, thích ra vẻ, chưng diện, lại đầu gỗ, bảo thủ do những quy tắc và giới điều đã học được từ bé. Nhưng những chuyện khác thì chĩ lại như 1 đứa trẻ ham học hỏi vậy. Tóm lại là tính cách chĩ hơi mâu thuẫn, lúc thì tâm kế, lúc lại thường đỏ mặt thẹn thùng, nhưng thật sự rất đáng yêu.

Về nam chính, Hoàng đế Hoàng Phủ Diễn. Anh là lý do chính mình quyết định chọn truyện này để edit. Vì phần đầu tình mình đọc là phần ngoại truyện của anh, và tình cảm anh dành cho chị Đồng Hề làm mình cực kỳ cảm động.

Ở đoạn đầu truyện, hẳn có nhiều người sẽ không ưa anh vì anh tỏ ra là một hoàng đế hoang dâm vô độ, lại trơ trẽn đến mức khó tin. Nhưng hãy tin mình nha, càng về sau chắc chắn bạn sẽ càng iu anh đó:”> Anh làm gì cũng có nỗi khổ của mình hết. Tuy vậy, anh lại hoàn toàn không phải người chồng tốt, bởi vì trong mắt anh trừ chĩ ra thì những người còn lại cũng chỉ là công cụ để anh ổn định triều chính thôi. Anh bảo vệ chĩ từng chút từng chút một. Thậm chí vì chĩ mà… thoai vô truyện gòi biết nha.

Lảm nhảm vậy cũng đủ rồi, mọi người chuẩn bị theo dõi triện nha. :”>




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: HoaHong11
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 14.10.2015, 05:21
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hoàng Qua - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 11
CHƯƠNG 1 : LOẠN XUÂN VŨ


Trường Tín cung.

-“Ngươi nói gì? Hoàng thượng hôm qua lại chọn bài tử (1) của Chiêu phi sao?” –Thái hậu Độc Cô Phượng Viện đập tay lên bàn, mạnh đến nỗi dường như móng tay đều bị bẻ gãy.

-“Nương nương, Hoàng thượng từ lúc đăng cơ đến nay đều rất công bằng, các phi tần đều là thay nhau thị tẩm. Cho dù là Quý phi trước đây được sủng ái cũng không thể vượt quá giới hạn này.”

Vị ma ma áo xanh bên cạnh nói xong, bèn nhẹ nhàng nâng tay Độc Cô Viện Phượng, cẩn thận đỡ lên.

-“Ý của ngươi là…” – Độc Cô Viện Phượng nhìn Lý ma ma, người đã hầu hạ mình từ lúc mới vào cung, khẽ cau mày.

-“Nương nương, lão nô nghĩ Chiêu phi cũng không phải là nhân vật đơn giản. Một năm nay, cô ta leo từ mỹ nhân thất phẩm lên đến vị trí Chiêu phi nhị phẩm. Tuy rằng không được như Quý phi trước đây, nhưng như vậy đã là rất có năng lực rồi.”

Độc Vô Viện Phượng nhíu mày, không đáp lời. Lý ma ma lại nói: “Tối hôm qua Hoàng thượng lại lật bài tử của cô ta, như vậy là đã thị tẩm hai ngày liên tiếp, phá hủy quy tắc trước giờ. Đây là dấu hiệu không tốt. Nương nương, người phải đề phòng mới được.”

Việc này vốn cũng chỉ là chuyện nhỏ, thế nhưng ở Thiên Chính triều, các Thiên Chính đế đăng cơ nhiều năm cũng chưa từng có tiền lệ hai ngày liên tiếp gọi một phi tần thị tẩm, trước giờ đều là lần lượt triệu từng người. Cho nên Lý ma ma mới nói vậy.

-“Hoàng thượng có thể là nhất thời xuân ý dạt dào chăng?”- Độc Cô Viện Phương tuy rằng nói vậy, nhưng cũng không mấy tự tin.

-“Nương nương, chuyện này sao có thể gọi là nhất thời được? Trước đây cũng có nhiều phi tần, Hoàng thượng cũng không nông nổi như vậy. Tại sao cứ đến Chiêu phi, Hoàng thượng liền mất bình tĩnh? Thủ đoạn của người này khó mà đề phòng được. Quý phi trước kia nhìn đoan trang như vậy, sao có thể sánh với chiêu trò dụ dỗ của người này. Nương nương ngốc của ta ơi, người không thể khờ dại như vậy được. Việc này có lần một sẽ có lần hai. Nếu không ngăn lại, chỉ sợ sau này sẽ không áp đảo được cô ta. Nghe nói Chiêu phi còn lợi dụng việc thị tẩm để mê hoặc hoàng thương nữa.” –Lý ma ma ở sau lưng Độc Cô Viện Phượng nói.

-“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?” –Độc Cô Viện Phượng bắt đầu bất an.

-“Nương nương, người có thể truyền chỉ nói Chiêu phi mê hoặc chủ thượng, tìm cơ hội loại bỏ cô ta.” – Lý ma ma đưa tay lên, làm động tác như cắt cổ.

-“Ma ma, ai gia làm sao có thể vì một việc nhỏ mà giết đi một phi tần nhị phẩm? Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào về ai gia?” – Chuyện trong cung đình, Độc Cô Viện Phượng trách Lý ma ma không hiểu. Lý ma ma lại thầm cảm thán chủ tử mình không đủ tuyệt tình. Chỉ là trừ bỏ một người, Hoàng thượng cùng lắm giận dỗi vài ngày, chẳng lẽ vì một Chiêu phi không tài không thế mà đi đắc tội Độc Cô gia quyền quý sao?

-“Nương nương, người lúc này không giết cô ta, để đến lúc cô ta có hoàng vị thì chậm mất rồi.” –Lý ma ma bắt đầu sốt ruột nói.

-“Ma ma, chẳng lẽ đến giờ ngươi còn chưa hiểu? Hoàng thượng thích những nữ tử đơn thuần một chút. Ngươi nhìn hai tay ai gia xem, thậm chí chưa từng dính một chút máu tươi. Nếu lần này ai gia đi đối phó Chiêu phi, chẳng phải những gì trước đây gầy dựng đều bị phá hủy rồi sao?” -Cái Độc Cô Viện Phượng quan tâm không phải là an toàn của Chiêu phi, mà là lo sợ mình sẽ mất tâm của Thiên Chính đế.

-“Ý của nương nương là mặc kệ sao?” –Lý ma ma sốt ruột dậm chân. Bà là lão nhân trong cung, có loại nữ nhân nào bà chưa thấy qua? Chiêu phi đó vừa nhìn đã thấy không đoan chính rồi.

-“Cũng không phải vậy. Ma ma, ngươi nói xem trong cung này, mượn đao giết người so với tự mình đi giết không phải càng tốt hơn sao?”

Độc Cô Viện Phượng cười trong trẻo, nhưng đôi mắt lại không che giấu được tia thâm độc.

-“Lão nô vẫn chưa hiểu ý của nương nương.”

-“Quý phi rời cung cũng đã 3 năm, ngươi nói nếu đưa cô ta trở về, so với Chiêu phi thì ai hơn ai kém đây?” –Độc Cô Viện Phương hưng phấn nói.

-“Quý phi?” –Lý ma ma sững sốt, không ngờ Thái hậu lại có toan tính này. Nhắc đến Quý phi của Đồng Huy cung, cô ta chính là một đóa hoa hiếm thấy trong hậu cung Cảnh Hiên hoàng triều. So với chủ tử của mình, Quý phi thậm chí còn đoan chính hơn.

Lúc mới vào cung vốn chỉ là một quý nhân ngũ phẩm, sau một năm liền được phong thành Quý phi. Bất luận thế nào cô ta thật không tầm thường. Chỉ có điều Lý ma ma cảm thấy được vị Quý phi này trừ gương mặt xinh đẹp kinh người, thật sự nhìn không ra thủ đoạn nào có thể mê hoặc Thiên Chính đế. Nhưng chính vì không rõ nguyên nhân mới càng đáng sợ.

-“Nương nương mời người này về, không phải là dùng sói chống hổ sao?” –Lý ma ma có vài phần không tán thành.

-“Ma ma, nếu cô ta không trở lại, ai gia thì không thể tự hạ mình mà đối phó với Chiêu phi. Nếu tiện nhân ấy thật sự sinh hoàng tử, ngộ nhỡ sau này có thể bước lên ngôi vị Hoàng hậu, ai gia cũng chỉ có thể thụ động. Chi bằng đưa cô ta trở về. Cô ta biết rõ sự tình, Hoàng thượng lại kiêng kị cô ta. Để cô ta cùng Chiêu phi trai cò tranh chấp, ai gia chỉ cần ngồi chờ ngư ông đắc lợi.” – Độc Cô Phượng Viện tươi cười, ánh mắt để lộ một tia hung ác.

-“Vẫn là nương nương lo lắng chu toàn. Có điều lão nô…” –Lý ma ma vẫn không khuất phục, trong lòng có dự cảm xấu. Chung quy bà vẫn cảm giác nếu vị Quý phi này trở lại, chỉ sợ mọi thứ không còn có thể dựa theo ý Thái hậu nữa.

-“Ma ma, ai gia biết ngươi lo cho ai gia, nhưng cứ yên tâm đi. Ai gia đối phó với cô ta được một lần, cũng có thể đối phó được lần thứ hai. Lần trước không phải chúng ta cũng thành công đuổi cô ta đi sao?” –Độc Cô Viện Phượng trấn an ma ma, cũng là trấn an bản thân mình –“Cứ như vậy đi, ai gia tìm cơ hội nói với Hoàng thượng vài câu. Chúng ta chờ xem kịch vui là được rồi.”

Chiêu Dương cung.

-“Nương nương, nghe nói Quý phi hồi cung.” –Thị nữ Ngọc Hương ở bên cạnh Chiêu phi Mộ Chiêu Văn, vừa xoa bóp chân nàng vừa to nhỏ tin tức trong cung.

-“Quý phi của Hoàng thượng thì dĩ nhiên phải quay về hoàng cung, có gì mà kinh ngạc?”- Mộ Chiêu Văn bỏ viên kẹo anh đào vào miệng, nhắm mắt lại hưởng thụ hương vị ngọt ngào.

-“Nương nương mới vào cung một năm, còn chưa gặp vị Quý phi này. Nghe người ta nói người này trước đây rất được sủng ái.” –Ngọc Hương có chút lo lắng Quý phi sẽ cùng chủ tử mình tranh đoạt ân sủng. Chủ tử được sủng ái, nô tài cũng được tăng thêm thể diện. Ngọc Hương bây giờ trong cung có thể nói cũng là một nhân vật lớn, cô ta không muốn phải quay trở lại làm nô tỳ sai vặt như trước kia.

-“Chuyên thường ngày ở hậu cung thôi mà. Bọn họ thích tranh nhau một quả dưa chuột thì ta để bọn họ tranh thôi. Ta lại có thể tự do, nói không chừng sau này còn có thể ra khỏi cung, cưỡi ngựa phiêu bạt giang hồ. Vậy chẳng phải rất tiêu diêu tự tại sao?” –Mộ Dung Văn không xem trọng lời Ngọc Hương nói, cũng không để chuyện của Quý phi trong lòng.

-“Nương nương.” –Ngọc Hương mở to hai mắt, ngạc nhiên hỏi –“Người và dưa chuột có liên quan gì sao?”

Mộ Dung Văn lúc này mới lấy lại tinh thần. Ngọc Hương sinh trưởng ở thời cổ đại, dĩ nhiên không hiểu ý nàng muốn nói, bèn đáp: “Bổn cung chỉ nói đùa thôi.”

Ngọc Hương a một tiếng. Chủ tử mình cũng thường xuyên nói những lời khó hiểu, không thể trách được.

-“Nương nương, trong cung này có gì là không tranh đâu? Người không tranh người khác cũng sẽ tranh. Huống chi Hoàng thượng sủng ái nương nương như vậy, tự nhiên sẽ làm người khác ghen ghét.”

Mộ Chiêu Văn nghe Ngọc Hương nói thì nghĩ ngay đến Thiên Chính đế Hoàng Phủ Diễn, mặt không khỏi ửng đỏ. Nhớ tới tối qua hắn dịu dàng với nàng như vậy, ở cùng hắn cũng rất tốt. Trong lòng nàng lại dâng lên cảm xúc ngọt ngào.

-“Nghe nói Quý phi vừa vào cung liền được phong Phu nhân ngũ phẩm. Theo lý thì tú nữ vừa vào cung chỉ được phong Tiểu nghi lục phẩm thôi (2). Hơn nữa Quý phi dù không có con, vậy mà mới vào cung 1 năm liền được phong Quý phi. Nương nương, người nói xem cô ta có lợi hại không?”

Ngọc Hương cũng chưa từng gặp qua vị Quý phi này. Thời điểm Quý phi được sủng ái, nàng cũng chỉ là một cung nữ tạp dịch. Ở trong cung cùng lắm là nghe được các cung nữ khác bàn chuyện phiếm, đến cả tư cách cùng trò chuyện họ cũng không có.

-“Nếu như cô ta thật sự lợi hại như vậy, sao lại rơi vào kết cục như vậy chứ?”

Quý phi không thể tự nhiên lại rời bỏ hậu cung, trừ phi bị hoàng đế bạc đãi, không thể không bỏ đi. Nha đầu này nhìn không thấu, nhưng Mộ Chiêu Văn nàng tâm sáng như tuyết, sao lại không nhận ra?

-“Chuyện này, nô tỳ cũng không biết. Quý phi vừa được phong ngày thứ 3 liền vội vàng rời khỏi cung, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, nhưng trong cung cũng không dám lắm lời.” –Ngọc Hương càng nghĩ càng thấy việc này rất lạ lùng.

Mộ Dung Văn cười cười: “Chức vụ của Phụ thân Quý phi trong triều thế nào?”

Ngọc Hương tuy không hiểu chủ tử sao lại hỏi vậy, nhưng cũng đáp:

-“Phụ thân của Quý phi là Lại bộ thượng thư –Lệnh Hồ đại nhân. Quý phi mặc dù không ở trong cung, nhưng phụ thân cô ta lại từng bước một thăng tiến. Trước kia là Hộ bộ thị lang, giờ đã là thiên quan rồi.” (Lại bộ thượng thư còn gọi là thiên quan)

Mộ Chiêu Văn cười cười. Nàng cùng Hoàng Phủ Diễn ở cùng nhau một năm, tự nhiên cũng hiểu tính tình hắn ta ít nhiều. Nếu không phải vì gia tộc suy sụp mà bị giáng xuống, vậy thì chỉ có thể là vị Quý phi này chọc giận Thiên Chính đế. Nếu vậy nàng cũng không cần phải lo lắng chuyện của cô ta nữa.

Thấy Mộ Chiêu Văn cười, Ngọc Hương sững sờ nhìn nàng.

-“Ngọc Hương, Ngọc Hương. Ngươi nghĩ cái gì vậy? Sao lại mạnh tay như vậy?” –Mộ Chiêu Văn nhăn mặt nói.

-“A.” –Ngọc Hương lúc này mới hồi phục tinh thần – “Nương nương, nương nương cười thật đẹp. Ngọc Hương nhìn đến choáng váng. Cho dù là Hoàng thượng nhìn thấy cũng ngây ngốc nữa là. Nghe nói năm đó Quý phi được xưng tụng là Cảnh Hiên đệ nhất tài nữ. Nhưng nô tỳ nghĩ cô ta dù đẹp thế nào cũng không thể sánh bằng nương nương được. Hoàng thượng từng tán dương nương nương tài hoa vô song. Có lẽ nương nương không cần phải lo lắng đến Quý phi rồi.”

Mộ Chiêu Văn cười thâm thúy, trong lòng càng tự tin. Về phần Thiên Chính đế nhìn nàng đến ngây ngốc, sao nàng lại không biết? Hắn luôn luôn khen ngợi nàng. Huống chi, cách nhau mấy ngàn năm văn hóa, tài hoa của nàng sao lại thua cổ nhân được?

-“Hoàng thượng hôm nay nghỉ ở đâu?” –Nàng nhịn không được hỏi.

-“Nghe nói triệu Hứa Tiểu nghi thị tẩm.”

Nụ cười trên môi Mộ Chiêu Văn chợt tắt, trong lòng lại cảm thấy lo lắng. Nàng đến từ hiện đại, không thể chấp nhận chế độ đa thê. Cái nàng muốn là một tình yêu duy nhất, mà người đó cũng phải một lòng một dạ với nàng.



(1)Bài tử: Thời xưa trong hậu cung thường có nhiều phi tần. Các phi tần này muốn được sủng hạnh thì phải treo bài tử ở trước cửa cung, thái giám sẽ đi qua thu một lượt xem người nào hôm nay có thể thị tẩm, sau đó trình lên Hoàng đế. Hoàng đế sẽ lật bài tử để chọn phi tần thị tẩm ngày hôm đó.

(2)Tiểu nghi, Chiêu nghi, Quý phi, Tiệp Dư… vv đều là những phẩm vị của các phi tần thời xưa. Ngoài ra còn rất nhiều phẩm vị khác như Bảo Lâm, Phu Nhân, Tài nhân, Lương nhân, Mỹ nhân… Các phẩm vị này sẽ được chia thành từng tầng cao thấp khác nhau. Qúy phi là nhất phẩm, Hiền phi, Đức phi… là nhị phẩm. Tương tự trên đây có nhắc chiêu nghi là lục phẩm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: HoaHong11
Có bài mới 14.10.2015, 05:22
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hoàng Qua - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 11
CHƯƠNG 2 : PHƯỢNG HOÀNG TRỞ VỀ


Quý phi rời cung đã 3 năm lại đột ngột hồi cung. Đây có thể xem là chuyện lớn ở hậu cung Cảnh Hiên Triều.

Ngày 2 tháng 3 hôm đó, Đồng Huy cung của Quý phi đã được quét dọn sạch sẽ, chờ nghênh đón chủ nhân về. Tất cả tần phi trong cung đều mặc triều phục đứng trước Đồng Huy cung để nghênh đón Quý phi, vì nàng là người có phi vị cao nhất trong hậu cung, cũng là người chấp chưởng lục cung.

Giờ tỵ canh ba, cửa vừa mở, từ xa xa chúng phi tần đã nhìn thấy kiệu vàng tám người nâng từ từ đi tới. Trong cung trừ Thiên Chính đế, chỉ có Quý phi mới có tư cách ngồi trên kiệu vàng óng này. Màn kiệu thấp thoáng, màu vàng của long nhan càng đến gần, khiến cho mọi người càng thêm ngưỡng mộ.

Trong mắt chúng phi ngưỡng mộ có, ghen tức có, cũng có đồng cảm, giống như Mộ Chiêu Văn. Nàng nhìn vị Quý phi này, bất luận là có bao nhiêu danh hào phong vị, cũng chỉ là thiếp thất của hoàng đế mà thôi. Phải cùng rất nhiều nữ nhân khác tranh giành một quả dưa chuột, nhất định là rất bi thương rồi.

Kiệu lúc này vừa dừng, chúng phi hành lễ, đồng loạt hô:

-“Cung nghênh Quý phi nương nương hồi cung.”

Thượng nghi (3) bèn bước đến mời Quý phi xuống kiệu.

Trong đầu mọi người truyền đến một thanh âm trong trẻo đáp:

-“Miễn lễ.”

Chân Mộ Chiêu Văn lúc này đã mỏi nhừ. Nàng đứng dậy ngẩng đầu.

Lệnh Hồ Đồng Hề có chút ngạc nhiên nhìn nữ tử đứng đầu hàng. Mọi người đều biết ngẩng đầu nhìn Quý phi là bất kính, cô ta lại đang nhìn thẳng vào mình? Ánh mắt này là đồng cảm sao?

Đồng Hề nhìn nàng cười cười, Mộ Chiêu Văn liền cảm nhận được mình có gì khác thường, vội vã cúi đầu.

Đợi Lệnh Hồ Đồng Hề tiến về phía trước, bước vào Đồng Huy cung, mọi người mới ngẩng đầu nhìn kỹ bóng dáng nàng. Mộ Chiêu Văn tuy rằng mười phần tự tin với thân xác sau khi xuyên qua này, nhưng không thể không thừa nhận Lệnh Hồ Đồng Hề lộng lẫy chói mắt như phượng hoàng.

Dưới vạt loan bào màu vàng kim, nàng búi tóc Loan Phượng cực kỳ mỹ lệ. Lông chim dùng rất nhiều màu tơ tằm, lại được hồng ngọc tô điểm. Từ xa nhìn đến chói lọi như một đám mây ngũ sắc. Cửu vĩ loan phượng trên đầu khẽ đong đưa dưới ánh mặt trời, lay động theo từng bước chân nàng. Nhìn đến chói mắt, cả người giống như phương hoàng dục hỏa trùng sinh.

Lệnh Hồ Đồng Hề đi vào chính điện, xoay người ngồi trên ghế tử đàn. Chúng phi liền tiến đến hành lễ.

-“Các muội muội đứng lên đi, hôm nay nghênh đón bổn cung vất vả, mọi người chắc cũng mệt mỏi rồi. Mọi người cứ về đi, hôm khác chúng ta lại tụ họp.”

Nghe Lệnh Hồ Đồng Hề hạ lệnh đuổi khách, Mộ Chiêu Văn lúc này mới dẫn Ngọc Hương lên kiệu Thiên Chính đế đặc biệt ban cho để rời đi.

Ngọc Hương lắm mồm nói: “Không ngờ được Quý phi lại đẹp đến vậy.” Nô tỳ này ỷ vào việc Chiêu nghi rất bảo vệ hạ nhân, nhất thời cũng không giữ mồm giữ miệng.

Mộ Chiêu Văn lại nhàn nhạt nói:

-“Đại phàm dĩ sắc sự nhân giả, sắc suy nhi ái thỉ, ái thỉ tắc ân tuyệt”

(Hết thảy mọi việc đều phải dựa vào sắc. Sắc nhạt thì tình cũng nhạt, hết yêu thì ân cũng đoạn tuyệt.)

Quý phi rời cung cũng là chứng minh cho những lời này. Quân vương nhìn đến chán thì mỹ nhân diễm lệ thế nào cũng không thể được sủng ái mãi được.



Đồng Hề ngồi đó, Tề Vân cô cô đã đi theo nàng nhiều năm nhanh chóng đem tin tức nghe được về báo lại.

-“Nương nương, nghe nói hiện giờ Chiêu phi là người được sủng ái nhất trong cung. Kiệu lúc nãy cô ta dùng cũng là Hoàng thượng ban cho.”

Đồng Hề chớp mắt, trong chốc lát hiểu được địa vị Chiêu phi trong lòng Hoàng thượng. Nàng làm bạn với Thiên Chính đế hơn một năm, hắn xưa nay thích nữ tử đơn thuần, chán ghét hậu cung tranh đấu, đi khắp nơi dò la tin tức. Thế nên Đồng Hề cũng không dám chọc giận hắn.

Nhưng lần này trở lại không giống nhau. Nàng rời cung 3 năm, hết thảy mọi việc đều xa lạ, cần phải nắm vững những tin tức quan trọng này.

Trước kia nàng chưa xuất giá, ở nhà cũng phải là từng bước từng bước một đi lên, trở thành nữ nhi được phụ thân yêu mến nhất. Đến khi tiến cung lại từng bước từng bước trở thành Quý phi. Nàng đối với năng lực của mình đều rất tự tin, tự đáy lòng cũng thích cuộc sống mưu toan tính kế. Có như vậy, nàng mới cảm thấy không buồn chán.

Đồng Hề nhớ đến ánh mắt Chiêu phi hôm nay nhìn nàng, không phải khiêu khích mà là đồng cảm, điều này khiến nàng có chút kinh ngạc. Không hiểu cô ta đông cảm với mình chuyện gì? Cảm thương cho mình chỉ là người cũ, không thể đối phó với người mới như cô ta sao?

Nghĩ nhiều cũng vô ích, Đồng Hề đứng lên, dạo vòng quanh ghế phượng, ngón tay khẽ vuốt ve phù điên liên văn trên ghế, lại nghĩ không biết bao giờ phù điêu này có thể biến thành phượng văn đây? Nếu hiện giờ nàng đã trở lại, giấc mộng năm đó có nên tiếp tục thực hiện không? Đồng Hề lại ngồi xuống, tựa người về phía sau, nàng nhắm mắt lại, tham lam hít vào hương vị độc nhất trong Đồng Huy cung này.

Cung điện bằng tiêu cùng nê trúc, cũng chỉ có tẩm cung của Quý phi như nàng mới có đãi ngộ này. Chỉ là phượng vị kia rõ ràng chỉ còn cách 3 tấc, 3 năm trước tại sao nàng lại không thể với tới được? Còn tưởng rằng sau khi rời cung mọi chuyện đã kết thúc, không ngờ mình còn có cơ hội quay lại, mà vẫn làm Quý phi cao cao tại thượng như cũ.

Ngón tay trắng nõn của Đồng Hề đặt lên thành ghế, ngai vàng từ đầu đến cuối cũng không tựa vào. Rắn chắc như vậy, có tựa cũng không thoải mái, không biết phượng tọa của Hoàng hậu ngồi xuống có thoải mái hơn không?

Đồng Hề ngồi trên ghế hồi lâu, Tề Vân cô cô thấy vậy có hơi sốt ruột, không thể không nhắc nhở:

-“Nương nương, cũng phải đi yết kiến Hoàng thượng rồi.”

Đồng Hề lúc này mới không tình nguyện đứng lên.

-“Huyền Huân, Thúc Bạch, hầu hạ bổn cung thay quần áo.”

Huyền Huân giúp Đồng Hề mặc triều phục vào, cung trang bằng gấm xanh dài, hai tay áo thêu hình phượng bay. Thúc Bạch lại đội mũ cho nàng. Phượng hoàng đứng thẳng trên nón, đuôi nạm trân châu thả xuống, tất cả có 60 viên, tô điểm thêm kim thạch màu xanh, bích tỷ cùng bảo thạch, phía sau lại có thêu san hô.

Triều phục trên người Đồng Hề, cảnh xuân lại động lòng người, toàn người phục trang chói lóa như tranh vẽ, cao quý tráng lệ khó mà diễn tả. Ánh sáng lấp lánh lan tỏa.

Quý phi ngồi xe ra khỏi Quan Thuận môn. Hoàng đế thường lâm chính ở Hàm Nguyên điện. Đồng Hề hít sâu một hơi, xuống xe đi theo nội giám bước vào Hàm Nguyên điện.

-“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Đồng Hề cung kính thực hiện lễ nghi lễ, nghe được phía trên truyền xuống hai tiếng “bình thân” mới dám đứng dậy, cúi đầu đứng dưới bục.

Sau đó lại trầm mặc lúc lâu. Đồng Hề có chút thấp thỏm nhìn về phía người nọ, nào ngờ hắn cũng đang nhìn mình. Thoáng chốc bốn mắt liền chạm nhau, Đồng Hề kích động cúi đầu. Nàng rời cung ba năm, vốn nghĩ đến nhiều việc khi trở về, nhưng lại không nghĩ đến mình vẫn sợ hắn như trước, càng sợ nhìn thấy ánh mắt hắn.

Kỳ thực là cặp mắt kia cũng không có gì đáng sợ, mắt phượng mâu long, có thể gọi là đẹp. Trong mắt cũng không lãnh khốc tàn nhẫn gì, chỉ có một vẻ thâm thúy, khiến người khác không thể đoán được. Đối với Đồng Hề vốn có thói quen thăm dò ý tứ người khác qua lời nói, gặp phải loại người nhìn không ra vui hay giận này thì nàng có ba phần sợ hãi.

-“Quý phi sao lại làm gì trái lương tâm sao? Sao lại không dám nhìn trẫm?” –Giọng nói đó vẫn trầm thấp êm tai như trước, chỉ là không thể nhìn ra hỷ nộ ái ố gì trong đó, tâm Đồng Hề càng hoảng loạn. Hắn nói vậy không đúng rồi. Rõ rằng là hắn thẹn với lòng, sợ mình phát hiện, lại nói như thể bản thân mình đang ngại ngùng vậy.

Đồng Hề ngẩng đầu, cố gắng nhìn Thiên Chính đế, nhưng không được một lát lại đành cúi đầu. Cho dù người sai không phải là nàng, nàng vẫn sợ hắn như vậy. Có điều lúc này nhìn dáng vẻ của hắn, so với ba năm trước lại càng thâm trầm hơn.

Long chương phượng tư, thiên chất tự nhiên, mặt mũi sáng sủa, tĩnh lặng như làn nước trên sông, dáng người tuấn nhã như ngọc. Hắn chỉ đơn giản ngồi đó, nhưng lại phảng phất giống như đang chiêm ngưỡng ánh trăng ở Thiên Sơn, gió xuân ở Mạc Bắc. Tao nhã như trúc phong, phong thái như minh châu ngọc nhuận, ứng với câu: “Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy, lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị.”

[ Câu này trích từ tập thơ Nhạc Phủ, quyển 407. Tựa đề là Bạch Thạch Lang Khúc. Bài này là 1 bài thơ dùng để ca ngợi vẻ đẹp, thần sắc của 1 chàng trai.

Nguyên bài là :

“Bạch Thạch lang, Lâm Giang cư. Tiền đạo giang bá hậu tòng ngư

Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị.”

Tạm hiểu là :

Đá cũng có thể tích lũy thành ngọc, hàng tùng xanh biếc đứng thẳng phô ra vẻ xanh tươi, chàng sao tuyệt thế, độc nhất vô nhị. Dùng nội hàm của ngọc, cùng với khí chất của tùng để diễn tả sự tốt đẹp của chàng trai đó. Ở đây tác giả dùng 2 chàng trai khác nhau để dễ dàng so sánh, để chúng ta có thể thấm được vẻ đẹp này là độc nhất vô nhị, tao nhã thanh cao, không ai có thể so sánh, nhấn mạnh ở chỗ độc nhất vô nhị ]

Thế nhưng, ngay cả trước phong thái như vậy, Đồng Hề vẫn sợ hãi.

-“Quý phi đã thỉnh an Thái hậu chưa?” –Thiên Chính đế tùy ý hỏi

-“Vừa về đã đến chỗ Hoàng thượng, thần thiếp cũng chưa kịp đến Trường Tín cung thỉnh an. Thỉnh Hoàng thượng cho thần thiếp cáo lui, thần thiếp còn đến Trường Tín cung nữa.”

Đồng Hề lúc này chỉ ước gì mình có thể nhanh chân bỏ chạy. Ba năm, nàng không tưởng tượng được sau ba năm mình vẫn không có cách nào thoải mái khi ở gần hắn trong diện tích 3 trượng. Nàng sợ đến nỗi cả hô hấp cũng không dám thở.

-“Hôm nay trẫm cũng phải đi. Quý phi ngồi chờ một lát, đợi trẫm xong việc thì cùng đến Trường Tín cung thỉnh an mẫu hậu.”- Lời vừa dứt, bên trên lại vang lên âm thanh lật xem tấu chương.

Đồng Hề nghe hắn nhắc đến Thái hậu mà vẻ mặt vẫn bình tĩnh, tảng đá trong lòng cũng vơi bớt phần nào. Xem ra hắn cũng không nhắc đến chuyện năm đó. Thế nhưng Đồng Hề vẫn không dám ngẩng đầu, cảm thấy ánh mắt hắn lúc nào cũng vây quanh nàng, nhìn thấu đến tận xương tủy nàng.

Hai người trước sau bước vào Trường Tín cung gặp Thái hậu.

-“Thần thiếp cung thỉnh mẫu hậu thánh an.”

Đồng Hề cúi xuống, thực hiện tục lệ ba quỳ chín bái, Thiên Chính đế bên cạnh cũng hành lễ, thuận miệng thỉnh an cho xong việc.

Đồng Hề nhớ đến thái độ của Thiên Chính đế với Thái hậu trước đây cũng vậy, còn tưởng rằng hắn đối với người mẹ kế này cũng không để tâm, chưa từng nghĩ đến mờ ám bên trong. Nếu không phải chính mắt mình nhìn thấy, Đồng Hề chắc chắn không thể tin Hoàng thượng cùng Thái hậu lại có quan hệ bất chính như vậy.

Lúc này đến bái phẩm, mới phát hiện mắt hắn nhìn Độc Cô Phượng Viện rõ ràng đầy tình ý.

-“Bình thân.” – Phía trên truyền đến giọng nói như ngọc.

Đồng Hề ngẩng đầu nhìn trực diện Thái hậu Độc Cô Viện Phượng, người này “mẫu mộng nguyệt nhập hoài mà sinh”. Năm cô ta từ Hoàng hậu trở thành Thái hậu cũng chỉ mới mười tám xuân xanh.

Đồng Hề có lúc không thể không nghĩ đến, Thái hậu này quả thật rất khó nắm bắt. Nếu không năm đó tiên đế cũng sẽ không phong cô ta làm Hoàng hậu, mà đến giờ cũng lại dùng thủ đoạn để thực hiện hành vi loạn luân xấu hổ như vậy.

Có điều trên đời chuyện gì mà không thể xảy ra? Trong đại gia tộc chuyện dơ bẩn gì mà chưa từng có? Đồng Hề nghĩ chuyện này cũng khó trách ai được, có điều Độc Cô Viện Phượng bày tính cho nàng chứng kiến cảnh đó, chịu không nổi đả kích, khiến nàng không thể không rời cung, giờ lại phải nhẫn nại chịu đựng. Nàng xưa nay không phải loại người sợ đấu đá, lần này Độc Cô Viện Phượng triệu nàng hồi cung, mặc dù không biết được cô ta tính toán gì, nhưng mọi việc sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô ta như xưa nữa đâu.

Độc Cô Viện Phương nhìn cô “con dâu” ba năm không gặp này, trong lòng cũng không khá hơn. Lệnh Hồ Đồng Hề gia thế không kém mình, đều là đại gia tộc trong Cảnh Hiên hoàng triều, khí thế của cô ta so với mình chỉ hơn chứ không kém, đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý. Độc Cô Viện Phượng nhìn triều phục Quý phi trên người cô ta, có chút ganh ghét. Nếu có thể, nàng chấp nhận đem triều phục Thái hậu trên người mình ra đổi. Cái nàng muốn, chẳng qua là có thể quang minh chính đại trở thành thê tử của Thiên Chính đế mà thôi.

-“Thần thiếp lần này về có chuẩn bị một phần lễ vật cho mẫu hậu. Xin mẫu hậu nhận cho.”

Độc Cô Viện Phượng nghe Đồng Hề trước một câu thần thiếp, sau một câu mẫu hậu, trong lòng cũng luống cuống. Nhưng Quý phi gọi Thái hậu như thế thật không nghe ra ý xấu gì, lại càng cảm thấy có tâm.

Đồng Hề nhận lấy hộp gấm trên tay Thúc Bạch, hai tay trình lên.

Hộp gấm vừa mở ra, ánh vàng kim choàng ngợp khắp phòng, bên trong là một bộ “Kim cương kinh.”

-“Mẫu hậu, đây là do thần thiếp ba năm nay dốc lòng hướng phật, vì Cảnh Hiên hoàng triều cầu phúc mà sao chép kinh thư. Trong mực thần thiếp còn bỏ thêm một ít kim phấn, biểu đạt lòng thành.” – Đồng Hề khẽ mỉm cười nói.

-“Hoàng thượng cũng qua xem một tí đi.” – Độc Cô Viện Phượng đưa kinh thư cho Thiên Chính đế.

-“Chữ Quý phi càng ngày càng đẹp. Thể chữ liễu thanh kính tuấn bạt, bút lực mạnh mẽ lại tinh hoa. Chữ Kiêm thì thanh tú dịu dàng, rất thú vị. Đủ phong cách cả.” – Hiếm khi thấy Thiên Chính đế khen ai đó.

Trong lòng Đồng Hề hoan hỉ. Nàng từ nhỏ trí tuệ hơn người, tinh thông cầm kỳ thi họa, còn được xưng tụng là Kinh thành đệ nhất tài nữ, bao nhiêu người khen ngợi nàng cũng không quan tâm. Nhưng Thiên Chính đế rất ít khi ca ngợi ai đó, nàng dù sợ hắn, nhưng nghe được hắn khen mình, trong lòng nàng cũng rất thoải mái.

Giống như lúc nãy, nàng cũng không dám nhìn thẳng hắn, chỉ cúi đầu tạ ơn.

-“Chữ Quý phi đúng là ngày càng tốt, có điều dùng mực kim phấn cũng quá lãng phí. Thánh nhân thường nói việc nhà phải tiết kiệm, Hoàng thượng xưa nay lại đề xướng tiết kiệm. Đức Phật coi trọng thành tâm chứ không phải hư hoa vật chất thế này. Quý phi phải chăng hơi quá rồi?” – Giọng nói bất mãn của Độc Cô Viện Phượng từ phía trên vọng xuống.

Đồng Hề cũng không giải thích. Nếu là trước kia nàng sẽ nghĩ Độc Cô Viện Phượng không thích mình, nhưng giờ nàng biết vị Thái hậu này chẳng qua là quá ghen tuông mà thôi. Lần này mình hồi cung vốn đã khiến tâm cô ta khó chịu. Đồng Hề nhịn một chút, cũng coi như để cho mâu thuẫn giữa hai người không quá gay gắt. Những thủ thuật thế này xưa nay Đồng Hề vô cùng am hiểu.

Quả nhiên Độc Cô Viện Phượng châm biếm nàng xong, sắc mặt đã tươi tắn hơn.

Thiên Chính đế không ngồi bao lâu, liền lấy cớ chính sự bận rộn mà ra về. Đồng Hề nghĩ hắn muốn đích thân đến chắc là muốn nhìn xem thái độ của nàng khi đối mặt với Độc Cô Viện Phượng thế nào. Đồng Hề tự thấy biểu hiện của mình rất bình thường, giống như chuyện đó chưa bao giờ tồn tại vậy.

Giọng nói Độc Cô Viện Phượng bỗng cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng:

-“Quý phi trở về thì tốt rồi, giờ ngươi tạm thời thống lĩnh lục cung. Phi tần nội cung phải tôn trọng gia pháp, không được can thiệp chính sự, đảo lộn phải trái, dụ dỗ chủ thượng. Nếu có ngươi phải nghiêm ngặt điều tra, sau đó báo lại cho ta, nghiêm khắc trừng trị.”

Đồng Hề không ngờ Độc Cô Viện Phượng lại tặng cho mình phần hậu lễ lớn như vậy, đây vốn là trách nhiệm của Hoàng hậu, hiện giờ nàng cũng chỉ mới là Quý phi thôi, không thể không thừa nhận đây là lễ vật vô cùng giá trị. Có điều Độc Cô Viện Phượng lại nhấn mạnh như vậy, khiến Đồng Hề nghe ra cô ta còn có ý khác.

-“Thần thiếp tuân theo ý chỉ Thái hậu.”

Nàng đáp lời. Nếu sau này có trừng phạt gì, nàng cũng có thể nói là tuân theo ý chỉ Thái hậu.

Sau đó Đồng Hề cũng chỉ ngồi lại một lát rồi cáo từ ra về.

Lý ma ma bên cạnh Độc Cô Viện Phượng liền bước lên nói:

-“Nương nương, Quý phi so với 3 năm trước càng lợi hại hơn. Thêm nữa cô ta còn biết nhiều bí mật như vậy, lão nô sợ…”

Độc Cô Viện Phượng cười cười:

-“Ma ma không cần lo lắng chuyện năm đó. Cho dù có đặt đao lên cổ cô ta cũng không dám nói đâu. Việc này nói ra tuy là có thể hạ được ai gia, nhưng Lệnh Hồ gia của cô ta cũng không sống nổi. Hoàng thượng là ai chứ? Nếu cô ta có thể uy hiếp, sao còn giữ lại cô ta trên đời này?”

-“Chỉ là…” –Lý ma ma đã ở trong cung vài thập niên, gặp qua rất nhiều người, nói sao bà cũng không yên lòng với vị Quý phi này.

-“Ma ma đừng lo lắng. Cô ta chẳng lẽ không đoán ra tại sao mình được hồi cung sao? Mùng một ấn định là ngày cô ta được ân sủng, thế nhưng lại chọn mồng hai để về, không phải là tỏ ra yếu thế hơn ta sao? Cô ta gặp phải chuyện đó, về sau gặp Hoàng thượng cũng không dám lả lơi nữa. Hoàng thượng nhìn thấy cô ta vẻ mặt cũng chẳng hòa nhã. Ngươi không nên lo lắng.”

-“Nhưng Quý phi còn trẻ, lại xinh đẹp như vậy, nếu có một ngày sinh được hoàng tử…” –Lý ma ma vội vàng nói.

-“Ý ma ma là ai gia không bằng Lệnh Hồ Đồng Hề sao?” –Độc Cô Viện Phượng liếc nhìn Lý ma ma.

-“Lão nô không dám, nương nương dung mạo thiên nhân chi tư, người thường không thể so sánh.” –Nếu hỏi Thái hậu có khuyết điểm gì, thì chính là tự cho mình là lớn nhất, đôi khi khó tránh khỏi được sủng sinh kiêu, lòng dạ cũng không thâm như vị Quý phi kia.

Lý ma ma luôn cho rằng Độc Cô Viện Phượng như u lan trong cốc, tự tỏa hương thơm. Nhưng Lệnh Hồ Đồng Hề lại giống như quốc sắc mẫu đơn, sáng chói lóa mắt đến cực điểm. Lòng cô ta cũng thâm sâu khó lường. Chỉ mất một năm mà có thể đánh động tâm tư thánh thượng, leo lên chức vị Quý phi, đủ để thấy người này không đơn giản. Đáng tiếc chủ thượng lại không để cô ta trong mắt.

Trong Đồng Huy cung, Tề Vân lại nói với Đồng Hề:

-“Không hiểu tại sao Thái hậu lại chủ động đề nghị Hoàng thượng cho nương nương hồi cung?”

Đồng Hề nhấp môi ít trà đáp:

-“Cô ta muốn chỉnh đốn lục cung, tiếc là lại muốn giữ được hình ảnh lương thiện trong mắt Hoàng thượng, bèn lấy bản cung thế vào.”

Hôm nay Đồng Hề nghe khẩu khí của Độc Cô Viện Phượng, lòng cũng nắm được tình hình trong cung, càng hiểu được ý tứ của Thái hậu.

Đồng Hề thở dài, lại nhấp thêm ít trà :

– “Xem ra bản cung còn phải cảm ơn Chiêu phi rồi.” –Bỗng nhiên nàng lại chuyển đề tài –“Đây là trà Kim Phượng Hoàng?”

Trà Kim Phượng Hoàng, màu sắc ánh kim, hương vị thanh cao sâu sắc, nước trà lại có màu cam trong veo, ngoài đỏ trong xanh, cực kỳ quý giá. Môt năm nhiều lắm chỉ có bảy tám cân mà thôi. Đây cũng là loại trà Đồng Hề thích nhất.

-“Đúng vậy, biết nương nương hồi cung, Hàn Thượng thực* đặc biệt sai cung nhân mang tới.”

-“Phiền cô ta còn nhớ rõ sở thích của bổn cung.” –Đồng Hề từ nhỏ đến lớn đối với chuyện cơm áo đều rất thích bắt bẻ người khác. Cái gì cũng phải là tốt nhất mới thích. Chỉ có hoàng cung xa hoa này mới có thể khiến nàng như cá gặp nước, cuộc sống nhàn nhã tự tại. Đồng Hề cười, ánh mắt sáng như trăng rằm, lại nhấp thêm ít trà. Ở Dao Quang tự ba năm, nàng không uống loại trà này, ngày thường thà rằng chỉ uống nước trắng. Cho nên hoàng cung này đối với nhiều người là địa ngục trần gian, nhưng đối với nàng lại giống như thiên đường.

-“Truyền Đồng Sử (4), mang sổ sinh hoạt trong 3 năm qua đến cho bổn cung xem.” –Đây vốn là việc chỉ Hoàng hậu mới có thể làm, nhưng nay nàng chấp chưởng lục cung, xem qua sinh hoạt hàng ngày cũng không có gì khó. Nơi này có bản ghi chép của tất cả cung phi thị tẩm, là cách tốt nhất để nàng nhìn ra gió trong cung đang xuôi theo chiều nào.

____________

(3)Thượng thực, thượng nghi: là tên gọi các nữ quan trong cung. Trong cung thường có nhiều bộ phận khác nhau, như Thượng thực cục lo vấn đề ăn uống, Thượng y cục lo quần áo, Thượng nghi cục lo về lễ nghi…vv Nữ quan cao nhất tổng quản các cục này gọi là Thượng cung.

(4)Đồng sử: là tên gọi nữ quan trong cung, có trách nhiệm ghi chép lại sinh hoạt mỗi ngày trong cung đình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: HoaHong11
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, NTVH, Xanh và 477 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.
Shin-sama: tạm xa em để thấy trong tim ngập tràn nỗi nhớ :D2
ღ๖ۣۜMinhღ: úy, nãy mới thấy trong shop có cái dây chuyền đá mà nhỉ, đâu mất rồi ta
Jinnn: =)) next đi, cta chia tay rồi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.