Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 

Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi

 
Có bài mới 04.05.2014, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8562 lần
Điểm: 7.44
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
  Chương 340: Ngoại truyện – Âm mưu 2

Edit: Muỗi Vove

Nàng nhớ vừa rồi đi cùng Lâm Oánh Nhi vào phòng, bởi vì thuở nhỏ có thói quen luyện võ cho nên thân thể vô cùng tốt, sao có thể vô duyên vô cớ bất tỉnh, hơn nữa trước đó còn uống bát súp của Lâm Oánh Nhi, chẳng lẽ. . . . . . . . .

Nghĩ đến đây Vệ Lan lắc lắc đầu, thần trí nháy mắt trở nên thanh tỉnh, nàng muốn ngồi  dậy lại phát hiện toàn thân cư nhiên không chút sức lực, đành phải gian nan ngẩng đầu quan sát xung quanh, lại nhìn thấy một người nằm bên cạnh, y phục không chỉnh tề chính là người nàng đã từng gặp, ca ca của Lâm Oánh Nhi – Lâm phi.

Nhìn thấy Lâm Phi hiện tại ở nơi này, cho dù Vệ Lan tâm tư đơn thuần cũng hiểu được đã xảy ra chuyện gì, vừa mới Lâm Oánh Nhi lừa nàng uống chén súp có vấn đề, sau đó lại gọi Lâm Phi đến đây, thủ đoạn này của Lâm Oánh Nhi hiện tại Vệ Lan cũng không rảnh suy nghĩ nhiều, nhìn đến Lâm Phi nằm bên cạnh, thân thể cảm thấy một trận ghê tởm thất kinh, nàng thử vận khí lại phát hiện bên trong cư nhiên một điểm nội lực cũng không có.

Sự thật này làm Vệ Lan càng thêm kinh hoảng, nàng muốn đẩy tay Lâm Phi ra, lại phát hiện ngay cả bàn tay cũng không nâng nổi, nước mắt bất lực chảy xuống hốc mắt, nàng hoảng sợ lắc đầu gian nan nói:

-“. . . . . Buông ra. . . . . . . . . . . . .”

Nghe thấy thanh âm của Vệ Lan Lâm Phi ngẩng đầu nhìn nàng, trên mặt lộ ra nụ cười dâm tà nói:

-“Xem ra nội lực quả nhiên cao thâm, trúng mỵ dược cư nhiên nhanh như vậy đã tỉnh lại, rất tốt nếu cùng nữ nhân bất tỉnh vận động thực không thú vị.”

Nói xong Lâm Phi cúi đầu ép môi về phía nàng, Vệ Lan hoảng sợ quay đầu tránh né, cảm thấy sự kháng cự của Vệ Lan Lâm Phi cười lạnh thần sắc mê mẩn nhìn nàng đắc ý nói:

-“Còn không ngoan ngoãn, một lúc thôi sẽ rất thích.”

Vệ Lan cắn chặt răng, nước mắt khuất nhục trượt dài trên gò má tái nhợt của nàng, chỉ nghe một tiếng “soạt” áo khoác đã bị Lâm Phi xé rách, cũng lộ ra bên trong một cái yếm màu hồng nhạt, Lâm Phi đã bắt đầu không còn nhẫn nại, nâng tay lên xé loạn y phục trên người nàng, thời điểm y phục từng chút từng chút bị xé nát trong lòng Vệ Lan nháy mắt tuyệt vọng, nàng đột nhiên nhớ tới Tử Lạc Vân cơ hồ theo bản năng la lên:

-“Tử Lạc Vân cứu cứu . . . . . . .”

Lâm Phi nhìn Vệ Lan giãy dụa châm chọc nói:

-“Thái tử gia còn đang bận cùng Lâm Oánh Nhi, không có thời gian nghĩ đến ngươi đâu. . . . . . . .”

Mà Lâm Phi còn chưa dứt lời cửa phòng ngủ đột nhiên bị đá văng, chỉ thấy Tử Lạc Vân khuôn mặt âm trầm bước vào, lạnh lùng nhìn Lâm Phi ở trên giường, lạnh giọng nói:

-“Lâm Thị Lang đang làm gì vậy?”

Lâm Phi nhìn thấy Tử Lạc Vân đột nhiên xuất hiện, trên mặt hiện lên một tia kinh hoảng, bất quá rất nhanh liền cố trấn định nói:

-“Thái tử gia, chuyện của thần và Lan nhi hi vọng ngài không nên xen vào.”

Vệ Lan nhìn Tử Lạc Vân nước mắt giống như suối tuôn, thần sắc tái nhợt, hai tròng mắt vô thần suy yếu nói:

-“Tử Lạc Vân. . . . Cứu cứu . . . . . Bọn họ . . . . . Hạ . . . . . . Thuốc. . . . .”

Nhìn Vệ Lan khuôn mặt tái nhợt, giọng nói đứt quãng Tử Lạc Vân chỉ cảm thấy trong lòng nhói đau, tại đây một khắc hắn cơ hồ muốn lập tức tiến đến ôm nàng vào ngực, nhưng hắn không làm như vậy, đôi mắt phượng hẹp dài không thay đổi tiêu cự nhìn chằm chằm Lâm Phi.

Lâm Phi sớm đã bị dọa hai chân như nhũn ra, từ trên giường trượt xuống bùm một tiếng quỳ gối nói:

-“Thái tử gia tha mạng, việc này đều do Lâm Oánh Nhi làm…”

Lâm Oánh Nhi đi theo sau Tử Lạc Vân vừa vặn nghe được những lời này, sắc mặt càng bởi vì những lời Lâm Phi nói mà trở nên trắng bệch, kinh hoảng nói:

-“Lạc Vân, đừng nghe hắn nói bậy, hắn căn bản…”

Tử Lạc Vân sắc mặt âm trầm cũng không đợi Lâm Oánh Nhi nói xong bước về phía Vệ Lan cởi áo choàng trên người mình nhẹ nhàng bao lấy thân thể nàng, sau đó ôm lấy Vệ Lan đối thị vệ quát:

-“Đem hai người này xuống nhốt vào trong lao chờ bản thái tử xử trí!”

Nói xong cũng không thèm nhìn Lâm Oánh Nhi cùng Lâm Phi, ôm Vệ Lan bước ra ngoài, phía sau truyền tới tiếng Lâm Oánh Nhi hoảng sợ tuyệt vọng thét chói tai:

-“Lạc Vân, làm sao có thể đối xử với ta như thế . . . . . . . . . .”

Không ai đáp lại nàng ta. Lâm Oánh Nhi tuyệt vọng ngã ngồi xuống đất tùy ý để thị vệ giải đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.05.2014, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8562 lần
Điểm: 7.44
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
  Chương 341: Ngoại truyện — Đại kết cục văn

Edit: Muỗi Vove

Dạ Vân điện. Tử Lạc Vân thần sắc lo lắng đứng ở trong phòng ngủ, nhìn ngự y bắt mạch cho Vệ Lan. Qua một hồi lâu, ngự y mới thu hồi tay đứng lên, còn không đợi ngự y nói chuyện, Tử Lạc Vân liền khẩn cấp hỏi:

-”Nàng thế nào?”

Lão ngự y thần sắc ngưng trọng, hắn liếc mắt nhìn Tử Lạc Vân nói:

-”Khởi bẩm thái tử gia, Vệ thị vệ trúng phải một loại tình độc tên mông hãn dược, bởi vì Vệ thị vệ thuở nhỏ tập võ, thân thể của nàng có chút kháng cự lại mông hãn dược, nhưng là, tình độc là một loại mỵ thuốc cực liệt, căn bản không có thuốc nào chữa được, nữ tử trúng tình độc, trừ phi cùng nam nhân ân ái, nếu không, kinh mạch toàn thân đứt đoạn mà chết.”

Nghe xong lời ngự y nói…, Tử Lạc Vân ngây ngẩn cả người, trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn tuy rằng hiểu rõ được trong lòng mình thích Vệ Lan, nhưng nàng còn nhỏ như vậy, mới có mười bốn tuổi, hắn sao có thể nhẫn tâm đoạt đi trinh tiết của nàng? Nhưng là, xấu nha đầu này cố tình lại trúng thứ tình độc chết tiệt…nọ, cái này bảo hắn phải làm như thế nào cho phải? Tử Lạc Vân trầm tư một lát, sau đó hướng ngự y trầm giọng hỏi:

-”Còn có biện pháp khác không?”

Lão ngự y trầm ngâm trong chốc lát, nghĩ nghĩ, lại nói:

-”Khởi bẩm thái tử gia, có lẽ, có một biện pháp, có thể giải được mỵ độc trên người Vệ thị vệ, nhưng là, thần cũng không biết có thể làm được hay không!”

Tử Lạc Vân lo lắng quát lên:

-”Nói mau!”

Lão ngự y nào dám chậm trễ vội nói:

-”Cựu thần biết, có một loại biện pháp, đó là dùng nội lực từng chút bức độc chất đi ra, nhưng là, người bức độc nhất định phải có nội lực cao thâm, hơn nữa còn phải dưới tình huống xích lõa mới có thể tiến hành bức độc. Bất quá, đối với một nữ tử mà nói, người bức độc phải là thân nhân của nàng, hoặc là trượng phu của nàng, nếu không, hành động lần này cùng với việc hủy đi trong sạch của nàng cũng không khác là bao!”

Lão ngự y là người từng trải, hắn tự nhiên chỉ một cái liếc mắt liền nhìn ra suy nghĩ trong lòng Tử Lạc Vân, cho nên, hắn mới nói ra những lời này.

Tử Lạc Vân cho tới bây giờ vốn không để cho Vệ Lan ngoài hắn ra còn gả cho người khác, hắn chỉ là không muốn dưới tình huống nàng thần trí mơ hồ, đoạt đi trong sạch của nàng, bây giờ nghe lão ngự y nói có thể dùng nội lực để bức độc, lập tức không khỏi mừng rỡ. Hắn liếc mắt nhìn lão ngự y, nói:

-”Được, bản thái tử đã biết, ngươi trước lui ra thôi!”

Lão ngự y mỉm cười, cũng không nói nhiều, sau đó lui ra ngoài. Sau khi lão ngự y rời đi, Tử Lạc Vân chậm rãi đi đến trước giường, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Vệ Lan, nhìn nàng bởi vì độc tình giày vò, mà khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, tim của hắn, không khỏi mãnh liệt nhảy lên.

Qua một hồi lâu, hắn mới cố nén kích động trong lòng, vươn bàn tay có chút run run, đem y phục trên người nàng cởi bỏ. Theo động tác của hắn, thân thể Vệ Lan khiết bạch dần lộ ra trước mắt, chỉ thấy da thịt của nàng cực kỳ tinh tế, hơn nữa nàng tuy tuổi còn nhỏ, nhưng dáng người đã có lồi có lõm, vòng eo mảnh khảnh, cái kia trước ngực tuy rằng không tính lớn, nhưng lại vô cùng khéo léo đẹp đẽ, thoạt nhìn, thật sự rất mê người, nhất hai đóa hoa đỏ bừng kia, làm hắn cơ hồ thiếu chút nữa không khống chế nổi chính mình, muốn cúi đầu nhấm nháp một phen.

Nhìn Vệ Lan thân thể trắng noãn tinh tế, Tử Lạc Vân chỉ cảm thấy máu mình sôi trào, tất cả máu cơ hồ nháy mắt hướng lên đỉnh đầu dũng mãnh lao tới. Hắn chỉ là một thiếu niên, hơn nữa còn là lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy tiếp xúc với thân thể nữ tử, hắn đương nhiên không có kinh nghiệm về việc đó, cho nên, khi hắn nhìn đến Vệ Lan, thân thể chính mình cũng không tự chủ có phản ứng mãnh liệt! Bất quá, hắn cuối cùng vẫn còn nhịn được, hắn đem Vệ Lan nhẹ nhàng nâng dậy ngồi xoay lại với mình, cưỡng chế dục niệm trong đầu, sau đó bắt đầu nghiêm túc vận nội lực áp chế độc tình trong người nàng.

Không biết qua bao lâu, Tử Lạc Vân bỗng nhiên thu hồi hai tay, mà Vệ Lan mất đi chống đỡ, thân thể mềm mại rơi vào trong ngực của hắn. Vì Vệ Lan bức độc, cơ hồ dùng đi tất cả nội lực của Tử Lạc Vân, đến nỗi hắn hiện tại căn bản cũng không có khí lực đẩy nàng ra, đắp chăn cho nàng, đành phải tùy ý để nàng dựa vào ngực mình.

Mà Vệ Lan bởi vì tình độc được giải, rất nhanh liền thanh tỉnh lại, nàng đầu tiên nhìn thoáng qua thân thể trần truồng của mình, trong lòng cũng hiểu được lý do, không khỏi xấu hổ dúi đầu vào trong lòng Tử Lạc Vân, một cử động cũng không dám.

Động tác của nàng, làm Tử Lạc Vân nhịn không được bật cười ra tiếng, có điểm buồn cười nhìn Vệ Lan, trêu chọc nói:

-”Xấu nha đầu, thân thể của ngươi đã bị bản thái tử xem hết rồi, về sau, ngươi chính là người của bản thái tử, có biết không? Nếu bản thái tử biết trong lòng ngươi còn suy nghĩ  đến nam nhân khác, bản thái tử nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

-”Ngươi. . . . . Ngươi đây là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. . . . . . .”

Vệ Lan ngoài miệng kháng nghị, nhưng trong lòng của nàng, lại vô cùng ngọt ngào. Tử Lạc Vân cười ha ha, hắn ôm Vệ Lan, vào thời khắc này, trong lòng thế nhưng vô cùng thỏa mãn, cảm giác này trước đây chưa từng có, hắn chợt phát hiện, hắn kỳ thật đã yêu tiểu nữ nhân kiên cường này!

Ba năm sau.

Hoàng đế Tây Lương thoái vị ẩn cư thâm sơn, thái tử Tử Lạc Vân tiếp nhận hoàng vị lên ngôi hoàng đế, trở thành tân hoàng đế Tây Lương quốc. Sau ngày đăng cơ cũng chính là ngày đại hôn của tân đế, cũng hướng cả nước tuyên bố, hắn cả đời chỉ yêu hoàng hậu Vệ Lan, cũng tự mình huỷ bỏ hậu cung chế độ Tần phi.

//Hổ con làm được việc mà hổ bố không làm được rồi, cặp này rất hay nha//

-HOÀN-


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
Có bài mới 07.05.2015, 04:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 14.02.2015, 16:01
Bài viết: 64
Được thanks: 27 lần
Điểm: 6.28
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 9
Đọc truyện này thật muốn điên cái đầu, tức không chịu được . Tác giả quá ưu ái cho tên Tử Dạ. Thật vô lý. Người thực sự yêu Diệp Lạc là Tử Anh, anh ta yêu nàng khi nàng còn mang bộ mặt xấu xí, yêu đến mức sẵn sàng từ bỏ ngôi hoàng đế, bỏ hết vinh hoa phú quý chỉ để cùng nàng chung sống. Khi Diệp Lạc bị hiểu nhầm là chết cháy, cũng chỉ có Tử Ảnh đau thương dài lâu, khi gặp lại nàng thì đã khóc ... Diệp Lạc lúc đó mà còn không rung động thì thật là vô lý. Còn tên Tử Dạ kia thì chỉ yêu cai nhan sắc khuynh thành của nàng, về cơ bản tình cảm của cặp này không đáng tin, dù rằng Diệp Lạc bị buộc phải thất trinh với Tử Dạ nhưng không có tình cảm trai gái, hơn nữa tên này lại làm tổn thương nàng quá nhiều lần, thật bực mình với tác giả đã quá ưu ái Tử Dạ. Hợp lý nhất là Tử Dạ làm vua còn Diệp Lạc yêu Tử Ảnh, hai người từ bỏ hoàng cung, chu du thiên hạ. Tử Ảnh xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Anh chàng này là người thiện lương, chung tình, không bị mê hoặc bởi nhan sắc bên ngoài, dù luôn bị bà mẹ nhiều tham vọng thúc ép đoạt ngôi nhưng vẫn không bị cuốn vào cuộc chiến bẩn thỉu đó... Đọc hết truyện lại càng thấy tiếc cho tấm chân tình của Tử Ảnh, hic...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anh2010anh2014, datmoi, Hiền Nanami, KhoaiTaybo, Phanngochalinh, Taisaophaidangnhap, Thanh Tu, Thiên Di, tinhyen2003, trần thùy trâm, Vy lcn, Vyvy16, whitecat0411 và 805 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169



Thố Lạt: từ nay em sẽ chăm edit trả nợ :cry:
cò lười: Cò hôm qua cũng mới bị xóa bài. Hên là vẫn còn điểm nên không bị âm  :shock:
Thố Lạt: em up bài trong box sưu tầm xong bị xóa mà em lỡ mua đồ nên nó âm luôn :cry:
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 463 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Sát Phá Lang: Tự nhiên muốn cắn đào ╭(╯^╰)╮
Đào Sindy: âm điểm?
Thố Lạt: em đang âm hơn 200 điểm :cry:
hunglyvu: k biết có phải của web mình k hả ad
hunglyvu: m thấy fb ghi là d đ l q đ
cò lười: hix vì cò yêu màu tím nên dốc hết gia tài đó kay ơi
ღ_kaylee_ღ: 276 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3324555#p3324555
Gián: ╭(╯^╰)╮ đi về  :wave2: pp tỷ
ღ_kaylee_ღ: @@
Gián: ~(≥▽≤)/~ mụi cho vay 1k 1 ngày 100
ღ_kaylee_ღ: nhìn lại đi, giờ có hơn 800 điểm mà giàu nỗi gì
Gián: (╥﹏╥) tỷ nghèo ai giàu
ღ_kaylee_ღ: quào, bạn cò giàu thế
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1600 điểm để mua Ngọc tím
ღ_kaylee_ღ: why? mà ta nghèo lắm
Đường Thất Công Tử: trinh thám à nghe ghê v =)) :shock:
Gián: ~(≥▽≤)/~ kay tỷ mua quà cho ri đi
Shin-sama: Hi Gián
Shin-sama: rứa, canh me chào mà không ai care
ღ_kaylee_ღ: kiểu cứ lúc mình lượn qua thì k có ai ý :hixhix:
ღ_kaylee_ღ: e cũng thấy ít người
Gián: Đáp mông bà shin ) ~(‾▿‾~)
ღ_kaylee_ღ: e thấy k nổi bằng nhé :)2
Gián: ╮(╯▽╰)╭ bay bay
Shin-sama: bữa giờ lượn hoài mà không thấy ai

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.