Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 

Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi

 
Có bài mới 04.05.2014, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
Chương 337: Ngoại truyện — Lâm Oánh Nhi ghen ghét

Edit: Muỗi Vove

Theo động tác của Tử Lạc Vân, thân thể Vệ Lan nhịn không được run rẩy, cả người nàng giống như hòa tan thành một vũng nước, nàng chỉ có thể vô lực dựa vào Tử Lạc Vân, bấu víu trên người hắn, trong miệng phát ra từng tiếng ngâm rất khẽ.

Mà âm thanh này, giống như một gáo nước lạnh đổ xuống đầu Tử Lạc Vân, làm hắn nháy mắt thanh tỉnh lại, hắn bỗng nhiên dừng động tác, cũng không đẩy Vệ Lan ra, hắn vẫn đang gắt gao đem nàng ôm vào trong ngực.

Sau khi Tử Lạc Vân đột nhiên dừng động tác, Vệ Lan mới giật mình thanh tỉnh, nàng lúc này vừa xấu hổ vừa tức giận, không biết làm gì hơn là chôn sâu đầu vào trong ngực hắn, một cử động cũng không dám.

Qua một hồi lâu, Tử Lạc Vân nhẹ nhàng đẩy nàng ra, thanh âm khàn khàn nói:

-”Được rồi, ngươi đi nghỉ đi!”

Đột nhiên bị Tử Lạc Vân đẩy ra, không biết vì sao, Vệ Lan cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ mất mát, bất quá, nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy nàng tức giận trừng mắt nhìn Tử Lạc Vân, sau đó rất nhanh xoay người chạy ra ngoài.

Sau khi Vệ Lan rời đi, Tử Lạc Vân lấy tay khẽ vuốt lên đôi môi, trên tay hắn vẫn còn lưu lại hương thơm của nàng, hắn rất thích loại hương vị này. Không biết vì sao, mỗi lần ngửi thấy hương thơm độc nhất trên người nàng, trong lòng hắn có một loại cảm giác thỏa mãn rất khó hình dung, hắn đột nhiên có một suy nghĩ, để xấu nha đầu này trở thành nữ nhân của mình cũng không tồi, tựa như phụ thân và mẫu thân, tương thân tương ái. . . . . . . .

Nghĩ đến đây, trong lòng Tử Lạc Vân cả kinh, hắn đây là làm sao vậy? Làm sao có thể có ý tưởng như thế? Chẳng lẽ, hắn thật sự thích nàng sao? Tử Lạc Vân lắc lắc đầu, hắn làm sao có thể thích xấu nha đầu này đây? Bộ dáng mặc dù không tính là xấu, thế nhưng, cũng không tính xinh đẹp, hắn sẽ không thích nàng, hắn hiện tại hôn nàng, chẳng qua chỉ là muốn chơi đùa mà thôi!

Tử Lạc Vân cùng Vệ Lan không biết là, ở một góc khuất cách Dạ Vân điện không xa, có một bóng người đang đứng lặng, giờ phút này trong con ngươi tràn ngập ghen ghét. Nàng chính là Lâm Oánh Nhi, nàng vốn tưởng thừa dịp đêm khuya đến đây, sẽ tìm được Tử Lạc Vân, nhưng là, nàng không nghĩ đến, cư nhiên thấy Vệ Lan từ trong tẩm cung Tử Lạc Vân chạy ra ngoài.

Mặc dù là ban đêm, nhưng bởi vì xung quanh đèn đuốc sáng trưng, nàng vẫn thấy được khuôn mặt Vệ Lan đỏ bừng, xem nàng ta thần sắc xấu hổ thế kia, vừa rồi ở trong tẩm cung xảy ra chuyện gì, không cần nói , Lâm Oánh Nhi cũng đoán được.

Thấy một màn như vậy, dung nhan xinh đẹp của Lâm Oánh Nhi dần trở nên vặn vẹo, hai tay nàng siết chặt lấy nhau, móng tay dài cắm thật sâu vào trong da thịt, nhưng là, nàng dường như lại không thấy đau đớn.

Nội tâm của nàng đã bị cảm giác ghen ghét nhấn chìm, nàng nỗ lực nhiều năm như vậy, lại thua ở trong tay một con nhóc vừa mới tiến cung không lâu, bảo nàng như thế nào cam tâm? Không, nàng không cam lòng, từ hôm nay trở đi, nàng tuyệt đối không cho phép bất kỳ người nào ngăn cản bước chân nàng. Nàng muốn trở thành hoàng hậu cao cao tại thượng, nàng muốn toàn bộ Lâm gia chết không có chỗ chôn! Bất cứ ai muốn ngăn trở nàng báo thù đều phải chết!

Bởi vì, nàng biết, nàng không thể từ bỏ Tử Lạc Vân, nếu là bỏ lỡ hắn, không biết sẽ có những tra tấn nào chờ đợi nàng đây, nàng không muốn như vậy, nàng muốn báo thù, cho nên, nàng phải giữ chặt Tử Lạc Vân trong lòng bàn tay, chỉ có lợi dụng Tử Lạc Vân, nàng mới có thể có cơ hội đả kích Lâm gia, giết chết phụ tử Lâm gia!

Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Oánh Nhi lộ ra một nụ cười âm tàn, Vệ Lan, ngươi đừng trách ta, đây đều là tự ngươi tìm đến! Ai kêu ngươi không biết cất nhắc?

Cách đó không xa, truyền đến từng trận tiếng bước chân, Lâm Oánh Nhi rất nhanh thu hồi ý cười trên mặt, thật sâu nhìn vào tẩm cung sáng đèn của Tử Lạc Vân, sau đó xoay người, đi về phương hướng Vệ Lan rời đi.

Sau khi chạy ra khỏi tẩm cung của Tử Lạc Vân, Vệ Lan cũng không trở về phòng ngủ của mình, mà bước nhanh tới hòn giả sơn trong ngự hoa viên, thời điểm dừng bước, nàng nặng nề thở dài một hơi, cảm giác bối rồi, rốt cục mới bình tĩnh được một chút. Nhưng là, vừa nghĩ tới nụ hôn với Tử Lạc Vân, mặt của nàng lại không khỏi đỏ lên, ban đêm yên tĩnh, nàng rõ ràng nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Nàng đây là làm sao vậy? Vì sao mỗi khi hắn ôm nàng, nàng sẽ có loại cảm giác rất kỳ quái? Vừa rồi rõ ràng rất sợ hãi, nhưng là, nàng lại không đẩy hắn ra, nàng rõ ràng là rất tức giận trước hành động của hắn, nhưng là, khi hắn hôn nàng, trong lòng lại có một cảm giác ngọt ngào? Nàng điên rồi, nàng đúng là điên rồi! Vệ Lan ảo não gãi gãi đầu, nàng từ lúc nào thì trở nên kỳ quái như vậy? Đều tại Tử Lạc Vân, nếu không phải vì hắn, nàng cũng không biến thành bộ dạng thế này?

Nghĩ đến đây, Vệ Lan có điểm tức giận vỗ mạnh lên cành mai bên cạnh, đem toàn bộ những đóa hoa đang nở rộ rơi đầy đất. Bỗng nhiên, phía sau có một trận tiếng bước chân truyền đến, Vệ Lan cảnh giác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng dáng mềm mại của Lâm Oánh Nhi đang hướng nàng đi tới. Nàng hơi sửng sốt một chút, không khỏi ngạc nhiên hỏi:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, sao tỷ lại ở chỗ này?”

Thái độ của Lâm Oánh Nhi lại rất khác thường, cười đi đến bên cạnh nàng, thân thiết nói:

-”Muội muội không phải cũng đang ở nơi này sao? Tỷ tỷ ngủ không được, cho nên ra ngoài đi dạo một lát.”

Vốn Vệ Lan vừa nhìn thấy Lâm Oánh Nhi, trong lòng có một chút bất an không yên, bởi vì lần trước, sau khi Tử Lạc Vân hôn nàng bị Lâm Oánh Nhi bắt gặp, Lâm Oánh Nhi vẫn đối với nàng rất lạnh nhạt, nay đột nhiên ôn nhu gần gũi, có lẽ đã hết tức giận.

Nghĩ đến đây, Vệ Lan không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên khuôn mặt nở một nụ cười thuần khiết, vui vẻ nói:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ cũng thích đến đây sao?”  



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.05.2014, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
hương 338: Ngoại truyện — Tâm kế của Lâm Oánh Nhi

Edit: Muỗi Vove

Nhìn nụ cười thanh thuần trên khuôn mặt Vệ Lan, trong lòng Lâm Oánh Nhi càng thêm ghen ghét vạn phần, bất quá, nàng lòng dạ thâm sâu, lại giỏi ngụy trang, lập tức cũng lộ ra nụ cười vô hại, thản nhiên nói:

-”Đúng nha, ở lâu trong cung, cảm thấy nơi này cũng không phải là một nơi tốt, nhiều lúc cũng gặp rất nhiều chuyện phiền muộn.”

Nghe thấy Lâm Oánh Nhi nói tâm tình phiền muộn, Vệ Lan nghĩ nàng là vì chuyện ngày hôm đó, lập tức liền hổ thẹn cúi đầu, nhẹ giọng nói:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, kỳ thật chuyện ngày đó không giống như tỷ nghĩ đâu, chẳng qua chỉ là hiểu lầm. . . . . . . .”

Mà Vệ Lan vẫn chưa nói xong đã bị Lâm Oánh Nhi ngắt lời:

-”Muội muội, đừng nói nữa, ngày đó là tỷ tỷ không tốt, hôm nay tỷ tỷ ở đây xin lỗi muội, hi vọng muội không nên trách tỷ tỷ ngày đó đối với muội như vậy.”

Nói xong, Lâm Oánh Nhi hướng Vệ Lan khẽ nhún. Đối mặt với thái độ đột nhiên chuyển biến của Lâm Oánh Nhi, Vệ Lan không khỏi ngây ngẩn cả người, nàng kinh ngạc nhìn Lâm Oánh Nhi nói:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ không trách ta sao?”

Lâm Oánh Nhi mỉm cười, ôn nhu giải thích:

-”Ngày đó là tỷ tỷ lỗ mãng rồi, tỷ tỷ không nên đối với muội như vậy, là vì trong lòng có một chúc khúc mắc, muội có biết, Lạc Vân hắn ngoài trừ ta. . . . . . Kia. . . . . . Bên người hắn chưa từng có nữ nhân khác, ngày đó tỷ tỷ đột nhiên nhìn thấy hắn và muội muội như thế, trong lòng nhất thời khổ sở, mới có thể. . . . . . . . .”

Nói tới đây, Lâm Oánh Nhi thở dài một hơi, dừng một chút, lại nói:

-”Kỳ thật, là tỷ tỷ là không đúng, Lạc Vân sau này nếu trở thành hoàng thượng, hắn làm sao có thể chỉ thích một mình ta được? Hơn nữa, muội muội lại hồn nhiên đáng yêu như vậy, cùng với người khác, còn không bằng ở cùng với muội! Như vậy, sau này, cho dù chúng ta cùng chung một chồng, cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình tỷ muội của hai chúng ta, không phải sao?”

Vệ Lan nghe Lâm Oánh Nhi nói, trong lòng không khỏi dâng lên một trận ảm đạm, nàng vốn nghĩ Tử Lạc Vân chỉ duy nhất đối với nàng như vậy, nhưng là, nguyên lai cũng không phải, hắn cùng với Lâm Oánh Nhi sớm đã làm những chuyện như vậy rồi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Vệ Lan không khỏi tự giễu cười, đúng vậy a, Oánh nhi tỷ tỷ là người trong lòng hắn, hắn như thế nào lại không cùng tỷ tỷ làm những chuyện như vậy đây? Nhưng là, nhưng là, hắn vì sao lại đối xử như thế với nàng? Đùa cợt nàng, vui vẻ lắm sao?

Nghĩ đi nghĩ lại, Vệ Lan không khỏi đỏ hai vành mắt, Lâm Oánh Nhi phía trước nói những gì, nàng căn bản không nghe lọt, nàng hiện tại chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ ủy khuất, hận không thể lập tức chạy đi hỏi Tử Lạc Vân tại sao cứ muốn trêu đùa nàng!

Biến hóa trên mặt Vệ Lan, làm sao qua được ánh mắt Lâm Oánh Nhi, chỉ thấy khóe môi nàng giương lên một chút cười lạnh, vươn tay, nhẹ nhàng đẩy Vệ Lan, giọng điệu phảng phất có điểm lo lắng hỏi:

-”Muội muội, ngươi làm sao vậy?”

Vệ Lan bị Lâm Oánh Nhi đẩy một cái, nháy mắt phục hồi tinh thần lại, miễn cưỡng cười cười, nói:

-” Oánh nhi tỷ tỷ vừa mới nói cái gì?”

Lâm Oánh Nhi kéo tay Vệ Lan, cười nói:

-”Tỷ tỷ vừa mới nói, về sau tỷ tỷ nguyện ý cùng muội muội thị nhất phu, chúng ta cùng nhau hầu hạ Lạc Vân, trở thành phi tử của hắn, được chứ?”

Vệ Lan lắc lắc đầu, nói:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ không cần vì ta mà ủy khuất chính mình như thế, Lan nhi đã từng đáp ứng sư phó, sau này phải gả một nam nhân toàn tâm toàn ý với mình. Tỷ tỷ hảo toan tính, Lan nhi tâm lĩnh!”

Nghe được câu nói này cuả Vệ Lan, Lâm Oánh Nhi không khỏi bất ngờ, nàng vẫn cho rằng, Diệp Lạc sở dĩ để cho Vệ Lan trở thành thị vệ bên người Tử Lạc Vân, chẳng qua cố ý để Vệ Lan tiếp cận Tử Lạc Vân, nhưng là, nàng không có nghĩ đến, Vệ Lan giống như không có ý với Lạc Vân, chẳng lẽ nàng nghĩ lầm rồi sao? Chẳng lẽ Vệ Lan thật sự không thích Tử Lạc Vân? Hay là nàng ta muốn độc chiếm Lạc Vân?

Nghĩ đến đây, Lâm Oánh Nhi không khỏi xụ mặt xuống, nàng lạnh lùng thốt:

-”Chẳng lẽ muội muội ngay cả cơ hội cùng thị nhất phu cũng không nguyện ý cấp cho tỷ tỷ sao? Muội muội, làm người không nên quá tham lam, muội làm như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy quá mức sao?”

Gặp Lâm Oánh Nhi tức giận, Vệ Lan biết là nàng ta hiểu lầm, vội giải thích nói:

-”Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm rồi, Lan nhi không có ý đó, thái tử gia thích tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng thích thái tử gia, cho nên, thái tử gia sẽ không phải là phu quân của Lan nhi, Lan nhi cũng không có đối với thái tử gia có bất kỳ tình ý nào, thỉnh Oánh nhi tỷ tỷ không nên hiểu lầm.”

Lời nói của Vệ Lan, Lâm Oánh Nhi nửa tin nửa ngờ, bất quá, sắc mặt cũng dần dịu lại, cười hỏi:

-”Một nam tử xuất sắc như Lạc Vân rất hiếm thấy, huống chi, Lạc Vân lại là đương kim  thái tử gia, chẳng lẽ muội muội tuyệt không có chút động tâm sao? Hay là, muội muội đã thích ai khác rồi?”

Vệ Lan có điểm khổ sở cúi đầu, không thèm nhắc lại, nàng biết, Tử Lạc Vân bất kể là gia thế cùng dung mạo trong Tây Lương quốc đều hơn hẳn những người khác, nhưng trong lòng hắn không có nàng, cho nên, nàng không thể thích hắn!

Mà động tác cúi đầu của Vệ Lan, lại bị Lâm Oánh Nhi hiểu lầm là đang khó xử vì tình, trong nội tâm nàng không khỏi cảm thấy vui vẻ, nếu người trong lòng Vệ Lan không phải Tử Lạc Vân, như vậy tốt lắm! Nàng chỉ cần khuyên Vệ Lan đi tìm người kia, khuyên nàng rời khỏi hoàng cung, như vậy, sau khi nàng ta rời khỏi hoàng cung, lại thông báo cho Lâm Phi, để Lâm Phi thần không biết quỷ không hay bắt Vệ Lan đi, đây chẳng phải là đẹp cả đôi đường sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Oánh Nhi trong lòng âm thầm quyết định chủ ý, thăm dò nói:

-”Làm sao vậy? Muội muội, muội có phải hay không thật sự có ý trung nhân rồi? Tại sao không nói ra đi, đừng làm tỷ tỷ tò mò nữa?”

Vệ Lan ngẩng đầu, đối Lâm Oánh Nhi cười cười, nói

-”Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ cũng đừng có hồ đoán, Lan nhi nơi nào thì có ý trung nhân nha, được rồi, đã muộn, Oánh nhi tỷ tỷ vẫn là sớm một chút quay về tẩm cung nghỉ ngơi thôi, Lan nhi ngày mai còn phải dậy sớm, sẽ không bồi tỷ tỷ!”

Nói xong, Vệ Lan không đợi Lâm Oánh Nhi đáp lời, khổ sở xoay người rời đi. Lâm Oánh Nhi đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng Vệ Lan dần nhập vào trong bóng tối, trong mắt hiện lên một tia âm tàn, khẽ hừ lạnh nói:

-”Cho dù ngươi thích không phải Tử Lạc Vân, ta cũng vậy sẽ không bỏ qua cho ngươi! Bởi vì, ngươi là uy hiếp lớn nhất!”  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
Có bài mới 04.05.2014, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
  Chương 339: Ngoại truyện — Âm mưu 1

Edit: Muỗi Vove

Vệ Lan nhàm chán ngồi ở trong phòng ngủ, hôm nay Tử Lạc Vân lên triều, nàng thân là thị vệ vốn nên đi theo, nhưng bởi vì luật pháp Tây Lương quy định ngoài hoàng hậu và Thái Hậu không cho phép bất kỳ nữ tử nào tiến vào triều, cho nên cho dù là thị vệ bên người Tử Lạc Vân cũng không thể làm trái cung quy.

Một người vốn hoạt bát hiếu động như nàng hiện tại im lặng như thế bỗng cảm thấy có chút nặng nề. Đột nhiên nàng phát hiện thời gian ở bên cạnh Tử Lạc Vân trôi qua rất nhanh, ở bên cạnh hắn nàng như quên mất bản thân mình, cười nói hăng say, hơn nữa nhiều khi có chút giống như thấy mình thực ỷ lại vào tên thường cười nhạo trêu đùa nàng kia, bởi vì thỉnh thoảng trong lúc tịch mịch nàng lại nhớ tới hắn, chẳng lẽ thực giống sư phó nói, nếu không thích thì làm sao nhớ tới, chỉ là hắn không thích nàng, người hắn thích là Oánh nhi tỷ tỷ.

Bỗng nhiên một trận tiếng bước chân cắt đứt trầm tư của nàng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Lâm Oánh Nhi đang bưng một cái khay mỉm cười hướng nàng đi tới. Nhìn thấy Lâm Oánh Nhi Vệ Lan cảm thấy có điểm mất tự nhiên. Vừa rồi chính mình càng đang lén tưởng nhớ tới Tử Lạc Vân.

Lâm Oánh Nhi đi đến bên cạnh Vệ Lan nhẹ nhàng đặt khay ở giữa bàn cười nói:

-“Muội muội đang suy nghĩ gì thế, dường như rất cao hứng?”

Vệ Lan miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nói:

-“Không có gì đâu Oánh Nhi tỷ tỷ . . . . . . Chỉ là có chút nhớ phụ mẫu thôi.”

Nói xong Vệ Lan cúi thấp đầu không dám đối mặt với Lâm Oánh Nhi, Lâm Oánh Nhi nhìn Vệ Lan trong mắt hiện lên một tia âm lãnh, bỗng nhiên cười nói:

-“Muội muội, hôm nay tỷ tỷ tự mình hầm sâm, tỷ tỷ liền múc một chén đem đến đây cho muội muội, muội là thị vệ bên cạnh Lạc Vân, phải hảo hảo bồi bổ thân thể.”

Vệ Lan nhìn Lâm Oánh Nhi, trong lòng mơ hồ có cảm giác không đúng nhưng lại không biết là không đúng ở chỗ nào, đối mặt với hảo ý của Lâm Oánh Nhi nàng theo bản năng cự tuyệt nói:

-“Oánh nhi tỷ tỷ vẫn nên để lại dùng đi, Vệ Lan là người luyện võ cũng không có yếu ớt như vậy.”

Lâm Oánh Nhi gặp Vệ Lan muốn cự tuyệt, sắc mặt từng điểm chìm xuống, ủy khuất nói:

-“Muội muội chẳng lẽ chê trù nghệ tỷ tỷ không tốt?”

Vệ Lan có điểm khó xử nhìn Lâm Oánh Nhi đành phải nói:

-“Oánh nhi tỷ tỷ muốn ta uống, vậy ta không khách sáo!”

Nói xong liền bưng chén súp lên một ngụm uống hết, thời điểm buông tay nàng giống như nhìn thấy trên khóe miệng Lâm Oánh Nhi hiện lên ý cười như có như không, bất quá Vệ Lan cũng không quá để ý, nàng nhìn Lâm Oánh Nhi hỏi:

-“Oánh nhi tỷ tỷ hôm nay cố ý cấp Lan nhi một chén súp không biết có ý gì?”

Mà Lâm Oánh Nhi thấy Vệ Lan đã uống xong bát súp cũng lười ngụy trang bỗng nhiên đứng lên cười lạnh một tiếng:

-“Chỉ là một tiện nhân hồ ly tinh còn làm phiền ta tự tay hầm súp.”

Lâm Oánh Nhi vừa dứt lời Vệ Lan không khỏi hơi giật mình, trong lòng dâng lên một dự cảm không tốt, không hiểu nói:

-“Oánh nhi tỷ tỷ, tỷ có ý gì?”

Lâm Oánh Nhi cười to thành tiếng, quát lên:

-“Ai là tỷ tỷ của ngươi, Lâm Oánh Nhi ta khi nào thì nhận ngươi là muội muội?”

Vệ Lan bị thái độ của Lâm Oánh Nhi chọc giận, nàng đang muốn đứng lên nói lý, bỗng nhiên cảm thấy một trận mê muội đánh úp, đôi mắt dần không có tiêu cự mờ đi, thần trí mơ hồ, trước khi ngất đi dường như còn nghe thấy tiếng cười của Lâm Oánh Nhi.

Lâm Oánh Nhi thấy Vệ Lan đã bất tỉnh liền thu hồi nụ cười, dùng sức kéo Vệ Lan lên giường, sau đó cười lạnh xoay người ra khỏi Dạ Vân điện.

Tử Lạc Vân hướng thư phòng đi đến, hôm nay bởi vì sự tình tương đối trọng yếu, thời gian thương nghị cũng dài, cho nên hạ triều trễ hơn bình thường. Nha đầu xấu xí kia ở một mình chắc quá nhàm chán rồi.

Nhớ đến điệu bộ chu môi đáng yêu của Vệ Lan bên môi Tử Lạc Vân khẽ giương lên ý cười. Hắn bỗng nhiên dừng bước hướng tiểu thái giám trước mặt hỏi:

-“Vệ thị vệ bây giờ đang ở đâu?”

Tiểu thái giám còn chưa trả lời thì một thanh âm mềm mại truyền đến:

-“Lạc Vân đang tìm Vệ Lan muội muội sao?”

Tử Lạc Vân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lâm Oánh Nhi ôn nhu cười đi tới không khỏi nhíu mày nói:

-“Oánh nhi tại sao lại ở chỗ này? Xấu nha đầu kia đâu?”

Nghe Tử Lạc Vân quan tâm đến Vệ Lan, trong mắt Lâm Oánh Nhi hiện lên một tia ghen ghét, bất quá rất nhanh liền khôi phục thái độ bình thường đối Tử Lạc Vân ôn nhu nói:

-“Vừa rồi Oánh nhi nhìn thấy ca ca đến tìm Vệ Lan muội muội, sau đó hai người bước vào phòng ngủ, đến lúc này vẫn chưa thấy ra.”

Lâm Oánh Nhi vừa dứt lời, trong lòng Tử Lạc Vân nháy mắt trầm xuống, cũng không nói nhiều mà xoay người bước về hướng phòng ngủ của Vệ Lan. Lâm Oánh Nhi nhìn bộ dáng vội vàng của Tử Lạc Vân, trong mắt lộ ra một tia oán độc, sau đó cũng bước nhanh đuổi theo.

Bởi vì Vệ Lan là thị vệ bên người Tử Lạc Vân, cho nên phòng ngủ được an bài ở gần Dạ Vân điện, rất nhanh Tử Lạc Vân đã đến trước phòng ngủ Vệ Lan, nhưng ngoài dự kiến cửa phòng ngủ lại đóng chặt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, lucia pham, nangdong18_nary, p_nmn, sivertran, SunB, Thi Huỳnh, U Lam và 623 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 94, 95, 96

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

9 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Gián
Gián

Shin-sama: :D
Đường Thất Công Tử: hello bà xã :)
Lãng Nhược Y: Ba, phải a, về với biển nấm phải sống sao? :sofunny:

Nhi nhi, ta sẽ đấu tới cùng :D2
trantuyetnhi: Ông xã lên rồi.
trantuyetnhi: Coi chừng ngập lụt, vậy thì cố gắng mà lấy được đi nha.
Đông Cát: -_- cát trồi lên long nhong, có về biển đâu, về rồi má con tịch mịch :D2
Đường Thất Công Tử: Sắp bão xô bờ :))
Lãng Nhược Y: Ba :hug: Cát đã về với bãi biễn :lol:
Lãng Nhược Y: Đợi đc con búm đen rồi Nhi, mừng phát khóc luôn :cry:
Đông Cát: Hà lố xê nhô, Cát Cát dìa rồi nà :">
Lãng Nhược Y: Bậy, ta chỉ ẩn nick thôi, ngày nào cũng onl mà :D2
ღ_kaylee_ღ: 360 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3288311#p3288311
trantuyetnhi: Ai bảo ngươi luôn mất tích làm gì.
Lãng Nhược Y: *co rúm* Liếc gì ghê vậy :sweat:
trantuyetnhi: YY →_→
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ :hug:
Nặc Nô: Minh tỉ :wave: a hú hú tỉ
Lãng Nhược Y: Con cá của mị :cry2: Sao ko đợi tui nhận rồi hẳn đấu? Chỉ còn có 5' thôi mà :cry:
Nặc Nô: e iu thật chăm chỉ :hug: :kiss:
Đào Sindy: xong rồi h up thôi.
Đào Sindy: hờ..
Độc Bá Thiên: e iuuuuuuuuuu ơiiiiiiii :iou: :iou:
Độc Bá Thiên: e iu :kiss6:
E nghỉ chút chút cho khỏe, edit từ chiều rồi :hug: a xót lắm lắm :kiss:
Đào Sindy: *liếc*
Độc Bá Thiên: aizzz...giá mình đứng giữa Đào và Jinnn thì có phải đẹp hơm :)2
Đào Sindy: câu này đi
Đào Sindy: 沈木星很想他, 就没话找话.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: o...o có chữ 3c  giống 3 chương vại :)2
Hạ Quân Hạc: Nên đem dô chỗ thiêu hủy động vật có hại :lol:
Hạ Quân Hạc: Cảm giác tiểu cẩu nó cắn :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.