Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 

Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi

 
Có bài mới 04.05.2014, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
Chương 334: Ngoại truyện — Lâm Oánh Nhi cừu hận

Edit: Muỗi Vove

Dù sao nếu không phải hắn nàng hiện tại đã bị lão nam nhân vẫn xưng là phụ thân giày vò thê thảm! Nhưng là sự tình lại không đơn giản như nàng tưởng, sau khi nàng mặc xong quần áo Lâm Phi bỗng nhiên kéo nàng đi ra khỏi khuê phòng hướng hậu viện nơi hắn ở, đi vào hậu viện hắn cũng không dừng mà trực tiếp đem nàng vào một cái ôn tuyền gần đó, bắt buộc nàng cởi y phục ra tẩy sạch thân thể.

Nhưng ác mộng vẫn chưa chấm dứt, nàng vĩnh viễn không quên được ngày đó trong ôn tuyền tội ác dơ bẩn nhất, nàng bị Lâm Phi đặt ở dưới thân tàn nhẫn đoạt đi lần đầu tiên! Nương theo ánh sáng của dạ minh châu, nàng có thể nhìn thấy trong làn nước bỏng rát dấu vết lạc hồng, thân thể đau nhức khiến nàng thanh tỉnh lại, nàng biết thứ ở bên cạnh nàng trong suốt mười ba năm thứ quý giá nhất cuối cùng đã mất! Nhưng không ngờ lại bị hủy trong tay người mang danh ca ca nàng.

Người nam nhân ghê tởm đó vẻ mặt hưng phấn không ngừng luật động, thân thể kiều nhỏ của nàng không ngừng co rúm, nhưng trên mặt hắn vẫn không có một tia biểu tình,  chỉ có hai hàng nước mắt theo hai thân thể lay động chậm rãi trôi xuống ôn tuyền hòa tan vào dòng nước dơ bẩn biến mất không dấu vết. Nàng hận! Thực sự rất hận! Nàng hận Lâm phủ hận tất cả mọi ngươi, càng hận nam nhân này! Nếu trong tay nàng hiện tại có đao nàng nhất định sẽ không chút do dự cắm sâu vào trong ngực hắn!

Đúng lúc này nàng chợt nhớ tới Tử Lạc Vân, nghĩ đến khuôn mặt đắc ý kiêu ngạo của hắn! Nghĩ đến hắn nàng thật vất vả kìm nén, nước mắt nháy mắt lại uất ức chảy ra, thiếu niên tuấn mỹ tôn quý đó nàng đã không có tư cách đi thương hắn rồi! Nàng đã mất đi thứ quý giá nhất, nàng cũng mất đi tư cách để yêu! Nhưng nàng thực sự không muốn buông tay, nàng không cam lòng! Nàng muốn báo thù! Vì mình cũng vì mẫu thân! Tử Lạc Vân là cơ hội duy nhất! Nàng muốn mượn tay Tử Lạc Vân đem toàn bộ người trong Lâm gia đuổi tận giết tuyệt, để thi cốt của bọn họ bị dẫm đạp dưới chân nàng.

Chính hành động hôm nay của phụ tử Lâm Phi đã thôi thúc quyết định báo thù của nàng! Bất luận như thế nào nàng cũng phải có được Tử Lạc Vân, sau đó lợi dụng hắn xóa bỏ toàn bộ Lâm gia!

Lâm Phi trong lòng hưng phấn nên không phát hiện ra trong mắt nàng mãnh liệt hận ý! Qua một hồi lâu hắn thỏa mãn ôm lấy nàng, bàn tay dơ bẩn nhẹ nhàng vuốt ve hai má nàng ý vị nói:

-“Không thể tưởng được thân thể ngươi mê người đến thế! May mắn không bị lão già kia chiếm tiện nghi!”

Nàng không nói gì, khóe miệng nhếch lên một chút cười lạnh. Phản ứng của nàng Lâm Phi dường như không thèm để ý, hắn trầm mặc một hồi bỗng nhiên có điểm tiếc hận nói:

-“Đáng tiếc về sau không thể thường thường nhấm nháp ngươi!”

Kế tiếp nàng mới biết được dã tâm của Lâm gia cùng âm mưu của Lâm Phi! Lâm Phi muốn nàng ở lại trong cung tiếp tục mê hoặc Tử Lạc Vân, để ngày sau lợi dụng nàng giúp Lâm gia có thể một bước lên trời, có được càng nhiều tài sản phú quý và quyền thế. Nàng bình tĩnh tiếp nhận những gì Lâm Phi an bài trở thành quân cờ của Lâm gia!

Nàng biết nàng không có cách nào cự tuyệt, hơn nữa nàng cũng không muốn cự tuyệt, bởi vì nàng muốn trở thành nữ nhân bên cạnh Tử Lạc Vân, nàng muốn báo thù! Lâm Oánh Nhi đắm chìm trong hồi ức thống khổ, nàng nguyên tưởng rằng bằng mỹ mạo của mình Tử Lạc Vân nhất định sẽ khuynh đảo, nhưng từ sau khi Vệ Lan xuất hiện mọi thứ đều thay đổi!

Là nữ nhân tuy rằng Vệ Lan vừa mới đến ngắn ngủn mấy canh giờ nhưng nàng có thể nhìn ra Tử Lạc Vân thực để ý đến nàng ta, hắn thậm chí cơ hồ ở lần đầu tiên gặp mặt đã bị nàng ta hấp dẫn. Bởi vì Vệ Lan sở hữu thứ mà nàng không bao giờ có được đó là nụ cười trong sáng như thiên thần cùng tính cách đơn thuần. Trên người nàng ta có một khí chất rất thuần khiết làm nàng cảm thấy bản thân mình thực dơ bẩn!

Nàng không thích Vệ Lan, bởi vì nàng ta vừa xuất hiện liền nhiễu loạn toàn bộ kế hoạch báo thù của nàng, hơn nữa nàng yêu Tử Lạc Vân, nàng tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào cướp đi hắn!

//Bản sao của Diệp Linh đây rồi//

Thật lâu không có được câu trả lời của Lâm Oánh Nhi Lâm Phi đã thập phần không kiên nhẫn, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Oánh Nhi nói:

-“Lâm Oánh Nhi, ngươi đừng dại dột cùng ta chơi đùa, ta cho ngươi biết nếu ngươi không muốn bị người đời gièm pha, tốt nhất liền ngoan ngoãn nghe lời, nếu không ta sẽ cho toàn bộ kinh thành biết ngươi chẳng qua chỉ là một cái tàn hoa bại liễu!”

Lâm Phi vừa dứt lời trong mắt Lâm Oánh Nhi xẹt qua một tia hận ý, nàng cắn chặt răng nói:

-“Lâm Phi! Ngươi không nên quá phận! Cho dù ta bị hủy đối với Lâm gia các ngươi cũng không tốt đẹp gì! Ngươi muốn gì thì cứ việc nói thẳng thôi!”

Lâm Phi trào phúng liếc mắt nhìn nàng khẽ cười một tiếng:

-“Lâm Oánh Nhi, ta biết ngươi thích Tử Lạc Vân, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta cam đoan Tử Lạc Vân cho dù về sau sủng ái ngươi cũng sẽ không biết ngươi chỉ là một tàn hoa bại liễu, bất quá điều kiện tiên quyết là ngươi phải giúp ta có được một người!”

Lâm Oánh Nhi nghe xong lời của Lâm Phi nhất thời cảm thấy bất ngờ, bất quá nàng rất nhanh liền lộ ra một chút ý cười khinh miệt lạnh lùng thốt:

-“Ta cũng biết ngươi luôn nghĩ đến Vệ Lan, ngươi yên tâm chuyện này ta nhất định sẽ giúp ngươi! Bất quá ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ những lời ngươi đã hứa! Nếu không đừng trách ta đến lúc đó trở mặt! Cho dù ta khó thoát khỏi cái chết ta cũng sẽ lôi cả Lâm gia các ngươi chôn cùng!”

Lâm Phi khẽ hừ một tiếng, thanh âm lạnh lùng nói:

-“Ngươi yên tâm, ta Lâm Phi từ hôm nay trở đi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi!

Nói xong Lâm Phi không hề để ý tới Lâm Oánh Nhi thẳng xoay người rời đi. Lâm Oánh Nhi oán hận nhìn theo bóng lưng của Lâm Phi cắn cắn môi, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh:

-“Lâm Phi, ngươi cũng đừng trách ta, đây đều là bản thân mình tự tìm đến, ngươi có trách thì trách chính mình không nên ham sắc đẹp thôi!”  



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.05.2014, 19:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
   Chương 335: Ngoại truyện — Hoàng đế, phi tử

Edit: Muỗi Vove

Trong tẩm cung Dạ Vân điện một mảnh đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt xem ra rất khẩn trương của Vệ Lan, chỉ thấy cặp mắt to đen láy không ngừng chuyển động, hai tay vừa ấn vừa xoa liên tục.

Tử Lạc Vân ngồi sau thư án nhìn xem tấu chương, trong tẩm cung hoàn toàn yên tĩnh cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở rất nhỏ.

Bỗng nhiên Tử Lạc Vân thả tấu chương xuống bàn, tùy tay bưng lên một chén trà bạch ngọc, lại phát hiện trong chén trà không biết từ lúc nào chỉ còn sót lại vài lá trà úa màu,  thản nhiên nhìn thoáng qua Vệ Lan vẻ mặt khẩn trương đứng ở cách đó không xa đáy mắt xẹt qua ý cười như có như không:

-“Vệ thị vệ còn không mau đổi một ly trà khác cho bản thái tử.”

Tử Lạc Vân đột nhiên lên tiếng làm Vệ Lan hoảng sợ ngẩng đầu, có chút bất mãn cong môi nói:

-“Thái tử gia, hiện tại đã muộn rồi, còn uống trà làm gì, nên sớm đi nghỉ thôi!”

Nói xong cúi đầu xuống lẩm bẩm:

-“Ai bảo bản thân đuổi hết cung nữ đi, cho dù bây giờ muốn uống trà cũng không biết đi đâu tìm nước.”

Tử Lạc Vân bất đắc dĩ buông chén trà trong tay, đứng lên nói:

-“Thôi, là bản thái tử sai, bản thái tử không uống nữa, còn không được sao?”

Lời của Tử Lạc Vân làm khuôn mặt Vệ Lan sáng bừng, ánh mắt xoay tròn linh động nói:

-“Vậy thái tử gia có phải hay không muốn đi nghỉ?”

Tử Lạc Vân mỉm cười sủng nịnh nói:

-“Ừ!”

Vệ Lan cao hứng vui vẻ ra mặt, nàng nhìn Tử Lạc Vân thêm vài phần cảm tình, hướng hắn hành lễ nói:

-“Vậy thuộc hạ cáo lui trước.”

Nói xong cũng không đợi Tử Lạc Vân chấp thuận liền xoay người, nhưng mà còn không kịp đi ra cửa đã thấy trước mắt chợt lóe, bóng dáng Tử Lạc Vân đứng chắn ngang trước mặt, Vệ Lan lui về phía sau từng bước có điểm kinh hoảng nhìn Tử Lạc Vân ngạc nhiên nói:

-“Thái tử gia không phải muốn nghỉ ngơi sao, như thế nào còn không đi?”

Tử Lạc Vân mỉm cười trêu chọc:

-“Xấu nha đầu còn chưa hầu hạ bản thái tử thay quần áo, làm sao đã muốn chạy?”

Vệ lan đề phòng tử thủ, thanh âm kháng nghị nói:

-“Thái tử gia, thuộc hạ là thị vệ, không có nghĩa vụ phải hầu hạ thái tử gia thay quần áo.”

Đối mặt với kháng nghị của Vệ Lan Tử Lạc Vân căn bản không để ý tới, chỉ thấy bên môi nhếch lên một chút ý cười xấu xa nhìn Vệ Lan:

-“Chẳng lẽ hầu hạ bản thái tử thay quần áo cũng khó như vậy sao?”

Vệ Lan cảnh giác nhìn Tử Lạc Vân, nàng phải cẩn thận mới được, lần trước không hiểu cho nên mới bị chiếm tiện nghi, chẳng lẽ hiện tại còn muốn chiếm tiện nghi sao?

Nghĩ đến đây Vệ Lan tức giận chỉ thẳng vào Tử Lạc Vân nói:

-“Không phải ngươi thích Oánh nhi tỷ tỷ sao? Vậy thì gọi Oánh nhi tỷ tỷ đến giúp ngươi thay quần áo, vì sao cứ muốn khi dễ ta?”

Tử Lạc Vân bỗng nhiên bước lên từng bước, hai tay nắm lấy bả vai nhu nhược của Vệ Lan trừng mắt nói:

-“Ai nói ta thích Lâm Oánh Nhi?”

Vệ Lan tức giận xoay đầu, không dám nhìn thẳng Tử Lạc Vân, vội vàng nói:

-“Là Oánh nhi tỷ nói, tỷ ấy cũng thích ngươi, chẳng lẽ còn không phải sao?”

Tuy rằng Vệ Lan giọng điệu cường ngạnh, nhưng tâm lại bởi vì hắn đột nhiên tới gần mà khống chế không nổi, lần trước trong lúc vô ý bị hôn nàng vẫn luôn trốn tránh hắn, cũng bởi vì việc này mà đặc biệt gửi một phong thư về cho sư phó, kết quả sư phó hồi âm hỏi nàng có thích Tử Lạc Vân không, nếu là thích vậy không có việc gì, còn nếu không phải nên nhớ nam nữ thụ thụ bất thân, không thể cùng Tử Lạc Vân như vậy.

Nhưng bản thân nàng cũng không biết mình có hay không thích Tử Lạc Vân, còn có người Tử Lạc Vân thích không phải Lâm Oánh Nhi sao? Lâm Oánh Nhi cũng thích hắn. Nàng từ lâu đã rất hâm mộ tình cảm của sư phó và sư phụ, cũng có một tâm nguyện về sau sẽ giống như sư phó tìm được một nam nhân chân chính yêu mình làm tướng công, có thể giống sư phó và sư phụ cùng nhau ẩn cư ở trong núi sâu, làm một đôi uyên ương bầu bạn. Mà Tử Lạc Vân về sau sẽ trở thành hoàng đế, hắn căn bản không phù hợp yêu cầu, vừa nghĩ tới Tử Lạc Vân sau này trở thành hoàng đế có tam cung lục viện, phi tử nhiều không đếm xuể, trong lòng Vệ Lan phút chốc cảm thấy vô cùng tức giận, nàng bỗng nhiên đẩy Tử Lạc Vân ra nhếch môi nói:

-“Thái tử gia về sau không được đối với thuộc hạ như vậy.”

Tử Lạc Vân giật mình sững sờ, bất quá rất nhanh liền nghiền ngẫm nhìn Vệ Lan nói:

-“Không thể đối với ngươi như vậy? Vì sao?”

Nghĩ đến nụ hôn ngày đó khuôn mặt Vệ Lan nháy mắt đỏ bừng, nàng cúi đầu có điểm tức giận:

-“Về sau ngươi còn có phi tử, ta cũng phải gả, làm sao có thể. . . . . . Làm sao có thể như vậy…”

Nghe Vệ Lan nói mình phải gả dung nhan tuấn mỹ của Tử Lạc Vân nhất thời đen đi, không khỏi tức giận nói:

-“Cái gì phi tử? Cái gì gả? Xấu nha đầu bị đụng hư đầu óc rồi sao? Còn ở đây nói hươu nói vượn.”

Vệ Lan hừ một tiếng không vui nói:

-“Ngươi mới bị đụng hư đầu óc, sư phó nói hoàng đế về sau sẽ có rất nhiều phi tử, cho nên không thể làm như vậy, ta cũng phải gả đi nữa, sư phó nói những việc như vậy chỉ có thể cùng tướng công mình làm.”

Vệ Lan vừa dứt lời khuôn mặt Tử Lạc Vân càng thêm xanh đen, nhìn xem mẫu thân dạy xấu nha đầu này những thứ gì, Tử Lạc Vân vươn tay nhéo má Vệ Lan, buồn bực nói:

-“Đừng nghe mẫu thân nói hươu nói vượn, ai nói hoàng đế là phải có tam cung lục viện, hoàng thúc hiện tại cũng là hoàng đế nhưng ngay cả một phi tử cũng không có.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
Có bài mới 04.05.2014, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 8501 lần
Điểm: 7.46
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thái tử phi thất sủng - Nhược Nhi Phi Phi - Điểm: 11
Chương 336: Ngoại truyện — Thiếu niên xúc động

Edit: Muỗi Vove

-”Đó là bởi vì hoàng thượng thúc thúc trong lòng vẫn thích  sư phó. . . . . . . .”

Vệ Lan nói đến một nửa, bỗng nhiên cúi đầu, không biết vì sao, lòng của nàng bỗng nhiên kinh hoàng, hoàng thượng thúc thúc bởi vì thích sư phó, cho nên thân là hoàng đế, nhưng không có lập hoàng hậu, không biết Tử Lạc Vân người kia, có thể bởi vì thích một người, mà xóa bỏ hậu cung hay sao?

Nghĩ đến đây, Vệ Lan nháy mắt đỏ bừng mặt, nàng chạy nhanh lắc lắc đầu, nàng đây là làm sao vậy? Cho dù Tử Lạc Vân vì người trong lòng không lập hoàng hậu, việc đó can hệ gì đến nàng? Người trong lòng hắn cũng không phải nàng!

Tử Lạc Vân gặp Vệ lan đỏ bừng mặt, trong lòng đột nhiên chấn động, hắn chợt phát hiện, kỳ thật xấu nha đầu này cũng không xấu lắm, hơn nữa những lúc nàng thẹn thùng, còn có vài phần đáng yêu!

Kỳ thật, trong lòng hắn cũng có điểm mê man, hắn không biết, hắn đối với Vệ Lan là dạng cảm giác gì, hắn chỉ biết là, hắn thực thích nụ hôn ngày đó. Bởi vì hôn nàng, hắn mấy ngày này rất khó đi vào giấc ngủ, thường thường sẽ không tự chủ được mà muốn nhìn thấy nàng, thậm chí muốn hôn nàng.

Hắn thích ngửi mùi u hương trên người nàng, đôi môi mang theo hơi thở tươi mát, có một cỗ vị ngọt như mật. Nhưng là, từ sau ngày hôm đó, nha đầu đáng chết này lại dám trốn tránh hắn, nhìn thấy hắn cứ như nhìn thấy quỷ, chẳng lẽ, hắn thật sự đáng sợ như vậy sao? Hay là, nha đầu này đã có người trong lòng? Hơn nữa vì người nọ mà không muốn lấy chồng?

Tử Lạc Vân đột nhiên cảm giác được trong lòng giống như bị cái gì chặn lại, rất không thoải mái, hắn không thích nhìn thấy nàng gả cho người khác! Không biết vì sao, hắn chính là không thích!

Vừa nghĩ mấy ngày trước bắt gặp nàng và Lâm Phi tay trong tay, hắn đã cảm thấy trong lòng giống như bị người ta đoạt mất thứ gì, rất là khó chịu, xem nàng cùng Lâm Phi cười cười nói nói, chẳng lẽ, người nàng thích là Lâm Phi kia?

Nghĩ đến đây, Tử Lạc Vân không khỏi sa sầm mặt, hắn bỗng nhiên vươn tay, kéo mạnh Vệ Lan vào lòng, hai tay gắt gao siết chặt thân hình kiều nhỏ của nàng, trầm giọng nói:

-”Xấu nha đầu, ngươi thích Lâm phi?”

Vệ Lan bị Tử Lạc Vân đột nhiên kéo lại, vô cùng hoảng sợ, đang muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn chất vấn, nàng qua một hồi lâu, mới tức giận nói:

-”Ta làm sao có thể thích hắn? Ta mới không thích hắn!”

Nghe được lời khẳng định của nàng, Tử Lạc Vân trên khuôn mặt tuấn mỹ mới lộ ra một chút ý cười, hắn bỗng nhiên cúi đầu, chạm vào cái trán trơn bóng của Vệ Lan, nói:

-”Xấu nha đầu, ngươi nếu không thích hắn, vậy ngươi thích ai? Yêu thích ta sao?”

Vệ Lan bởi vì động tác của Tử Lạc Vân, thân thể run lên nhè nhẹ, rất nhanh, nàng tức giận nói:

-”Ta mới không thèm thích ngươi!”

Vệ Lan vừa dứt lời, khuôn mặt Tử Lạc Vân dần trầm xuống, hắn ngẩng đầu, hai tròng mắt lóe ra hai đốm lửa, gắt gao nhìn thẳng Vệ Lan, thanh âm lạnh lùng nói:

-”Vậy ngươi thích ai?”

Vệ Lan bị hắn nhìn chằm chằm như thế, không khỏi đỏ mặt, nàng do dự một chút, nhỏ giọng nói:

-”Ta còn chưa có người trong lòng đâu! Sư phó nói, nếu như thích một người, mặc kệ ở đâu cũng đều không kìm lòng được mà nhớ đến hắn.”

Tử Lạc Vân nhướn nhướn mày, thích một người, sẽ thường không kìm lòng được mà nhớ đến nàng? Như vậy, hắn gần đây thường vô thức nghĩ đến xấu nha đầu này, chẳng lẽ, hắn thích nàng sao?

Nhìn Vệ Lan đôi môi đỏ mọng cong lên, Tử Lạc Vân chỉ cảm thấy trong lòng nhất thời rung động, hắn cố nén xúc động muốn hôn nàng, thanh âm khàn khàn hỏi:

-”Xấu nha đầu, ngươi nói cho ta biết, ngươi thường nhớ đến ai?”

Vệ Lan tức giận trừng mắt nhìn hắn, nói:

-”Ta là thị vệ bên người ngươi, trong lòng nghĩ đương nhiên là ngươi, bất quá, ngươi cũng không phải người ta thích, ta chỉ không cẩn thận nhớ tới ngươi mà thôi!”

Tử Lạc Vân nghe xong lời của nàng, không khỏi có điểm dở khóc dở cười, cái gì gọi là không cẩn thận? Bất quá, nói như vậy hắn không phải là người trong lòng nàng, trong lòng hắn không khỏi có điểm không hờn giận, hắn bỗng nhiên lấy tay nắm lấy cằm của Vệ Lan, bá đạo nói:

-”Xấu nha đầu, ngươi về sau chỉ được nhớ đến ta, đã biết chưa? Nếu để ta phát hiện, ngươi lén nghĩ đến người khác, ta liền trừng phạt ngươi!”

Vệ Lan mất hứng đẩy tay hắn, nói:

“Ta mới không cần! Ngươi lại không thích ta, ta sao phải nghĩ đến ngươi? Ngươi thích Oánh nhi tỷ tỷ, trong lòng Oánh Nhi tỷ tỷ nghĩ tới ngươi là được rồi, không phải sao?”

Tử Lạc Vân không vui nói:

-”Ai nói ta thích Lâm Oánh Nhi? Nàng chỉ là người bồi đọc cho ta!”

Vệ Lan kinh ngạc ngẩng đầu, nói:

-”Ngươi không thích Oánh nhi tỷ tỷ? Nhưng là Oánh nhi tỷ tỷ lại nói, ngươi thích nàng nha, hơn nữa, nàng cũng thích ngươi! Nàng thích ngươi như vậy, làm sao ngươi có thể không thích nàng đây? Hơn nữa, Oánh nhi tỷ tỷ còn xinh đẹp như vậy ách. . . . . . . . .”

Vệ Lan còn chưa nói xong, đôi môi đã bị Tử Lạc Vân ngăn lại, thời điểm đôi môi ấm áp của hắn dán lên môi nàng, nàng chỉ cảm thấy trong đầu oanh một tiếng, đầu óc trống rỗng, nàng sớm đã quên chính mình phải đẩy Tử Lạc Vân ra.

Mà Tử Lạc Vân vốn chỉ định ngăn cản nàng nói tiếp, nhưng vừa hôn lên môi nàng, lại phát hiện mình đã không ngừng được, hắn hiện tại mới biết được, hắn đến cỡ nào tưởng niệm đến nụ hôn này, hơi thở ngọt ngào của nàng, làm hắn cảm thấy bao nhiêu cũng không đủ.

Không biết qua bao lâu, trong lòng Tử Lạc Vân phảng phất có một mồi lửa đang thiêu đốt, hôn môi nàng, cũng không thỏa mãn được hắn, hắn đột nhiên muốn càng nhiều, tuy rằng hắn vẫn đang chủ động, nhưng là, hắn dù sao cũng mới lần đầu nếm thử tư vị , huyết khí thiếu niên cương lên, từng này tuổi, hắn lần đầu tiên xúc động, hơn nữa, hiện tại trong lòng còn ôm một nữ hài tử hắn không chán ghét. Cho nên, hai tay Tử Lạc Vân không tự chủ đặt lên chỗ tròn tròn mềm mại trước ngực nàng.

//Cái gì vậy trời, cha này chắc sắp bị đấm cho lệch mặt luôn//


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tử đinh hương về bài viết trên: antunhi, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 395 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, lucia pham, nangdong18_nary, p_nmn, sivertran, SunB, Thi Huỳnh và 623 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 94, 95, 96

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

9 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Gián
Gián

Đông Cát: Hà lố xê nhô, Cát Cát dìa rồi nà :">
Lãng Nhược Y: Bậy, ta chỉ ẩn nick thôi, ngày nào cũng onl mà :D2
ღ_kaylee_ღ: 360 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3288311#p3288311
trantuyetnhi: Ai bảo ngươi luôn mất tích làm gì.
Lãng Nhược Y: *co rúm* Liếc gì ghê vậy :sweat:
trantuyetnhi: YY →_→
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ :hug:
Nặc Nô: Minh tỉ :wave: a hú hú tỉ
Lãng Nhược Y: Con cá của mị :cry2: Sao ko đợi tui nhận rồi hẳn đấu? Chỉ còn có 5' thôi mà :cry:
Nặc Nô: e iu thật chăm chỉ :hug: :kiss:
Đào Sindy: xong rồi h up thôi.
Đào Sindy: hờ..
Độc Bá Thiên: e iuuuuuuuuuu ơiiiiiiii :iou: :iou:
Độc Bá Thiên: e iu :kiss6:
E nghỉ chút chút cho khỏe, edit từ chiều rồi :hug: a xót lắm lắm :kiss:
Đào Sindy: *liếc*
Độc Bá Thiên: aizzz...giá mình đứng giữa Đào và Jinnn thì có phải đẹp hơm :)2
Đào Sindy: câu này đi
Đào Sindy: 沈木星很想他, 就没话找话.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: o...o có chữ 3c  giống 3 chương vại :)2
Hạ Quân Hạc: Nên đem dô chỗ thiêu hủy động vật có hại :lol:
Hạ Quân Hạc: Cảm giác tiểu cẩu nó cắn :))
Đào Sindy: 拉萨 3c, 晴, 微风, 他穿着一件很长很厚的呢子大衣, 身上有旅途 □□ 的深深褶皱.
giúp em chị Tét ơi.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: muốn 1 cái giường :)) giường ơi bao giờ mi bay vào shop :cry2:
Đào Sindy: ủi ới... vương miện của trẫm
Tuyền Uri: Đồng chí Tyna Trần ngon lắm :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Biến tấu từ món cơm

Mại dô mại dô :love3:
Tôi Là Ai?!: :))
Đào Sindy: ghi vậy sao biết
Tôi Là Ai?!: :v khác gì khen ngợi thời gian nhỉ :v
Đào Sindy: thời gian tuyên dương

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.