Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 05.06.2016, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 400
Được thanks: 4086 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 10
Chương 26

Con ngươi thâm trầm của Sở Dạ nhìn gương mặt tuyệt đẹp của Mộ Dung Cẩm, hắn nỗ lực muốn nhớ lại phần ký ức về vị hoàng hậu thuộc về hắn này, nhưng trong đầu lại chỉ có một mảnh trống không.

Mộ Dung Cẩm quay đầu ra, không nói lời nào chính là đáp án tốt nhất, vốn đã đủ đau lòng rồi, sao bây giờ tim vẫn còn đang trầm xuống từng chút, Sở Dạ, chàng chính là kiếp nạn của thiếp!

“Chàng trở về đi, trước khi chàng nhớ lại thiếp, thiếp không muốn nhìn thấy chàng!” Bởi vì gặp một lần đau một lần, nàng không muốn lại đau thêm nữa.

Không muốn nhìn thấy nữa ư? Trong tim Sở Dạ như có gì đó đè lên, làm cho hắn vô cùng khó chịu, trong lòng có một giọng nói đang kêu gào, hắn không muốn nàng đi! Nên lúc Mộ Dung Cẩm cất bước, Sở Dạ lập tức kéo Mộ Dung Cẩm trở về, Mộ Dung Cẩm không kịp đề phòng bị hắn kéo lại, chợt dựa vào lồng ngực hắn, hương vị quen thuộc khiến cho lòng Mộ Dung Cẩm hoảng lên, muốn giằng ra nhưng Sở Dạ lại khóa chặt nàng lại.

“Chàng buông ra!”

“Không!” Sở Dạ cúi đầu nhìn nàng, trong mắt có chút giãy giụa lại nghiêm túc khác thường: “Nếu bọn họ đều nói nàng là hoàng hậu Cô Vương yêu thương nhất, vậy thì Cô Vương tuyệt đối sẽ không thả nàng đi, bây giờ nàng lập tức theo Cô Vương trở về, dần dần Cô Vương nhất định sẽ nhớ ra nàng!”

Mộ Dung Cẩm ngước mắt chống lại đôi mắt của Sở Dạ, thở dài một hơi, giơ tay đặt lên cổ tay của Sở Dạ, mấy ngày nay nàng vẫn luôn muốn bắt mạch cho Sở Dạ, xem xem hắn trúng độc gì, nhưng bởi vì đau lòng, hơn nữa Sở Dạ lại lạnh lùng với nàng như thế, nên nàng vẫn không xem tới, nếu hôm nay hắn đã tự đến đây, chính là cơ hội tốt nhất!

Đột nhiên, tinh thần nàng chợt chấn động, nhanh chóng kéo cổ tay của Sở Dạ qua, quả nhiên trông thấy trên đó có một sợi dây nhỏ màu xanh, thoáng chốc sát ý hoàn toàn nổi lên: “Đường Môn!”

“Xem ra Cô Vương đoán không sai!” Sở Dạ thả tay áo của mình xuống: “Cô Vương vẫn luôn biết mình trúng độc, nhưng mãi không tìm được thuốc giải, theo tin tức nói đây là độc dược bí truyền của Đường Môn, người ngoài không thể nào mô phỏng được, đáng tiếc Đường Môn sớm đã bị diệt, hiện tại rất khó tìm được người của Đường Môn!”

Mộ Dung Cẩm buông tay hắn ra, thân thể cũng lùi lại, không phải nàng muốn cách xa, chỉ là sợ chính mình sẽ tham luyến hương vị của hắn mà không nỡ rời đi: “Độc này có tên là ‘hồi ức’, có thể khiến cho người ta quên đi tất cả về một người, hơn nữa sẽ yêu người đầu tiên mà người đó nhìn thấy; mà độc này có tác dụng phụ rất nghiêm trọng, một khi sợi dây này trở nên dày như ngón tay cái, vậy thì chàng sẽ quên đi tất cả, mặc cho người hạ độc thao túng!”

Đường Môn, rốt cuộc là ai, người của Đường Môn gần như đã bị nàng giết sạch rồi, ở đâu còn có người của Đường Môn chứ? Có quan hệ gì với ả đàn bà bên cạnh hắn?

“Muốn thao túng Cô Vương?” Sở Dạ cười lạnh, trong mắt lộ rõ vẻ hung ác.

Mộ Dung Cẩm lấy ra một viên ma liên đan: “Cái này có tác dụng có thể ức chế nó!”

Sở Dạ không nhận, mà nhìn Mộ Dung Cẩm: “Nàng không theo Cô Vương trở về?”

“Chàng không phải đã có ái phi của chàng rồi sao?” Vừa nói ra Mộ Dung Cẩm đã nghe thấy có mùi chua rồi, nàng thật hối hận, sao nàng có thể nói ra lời chua ngoét như thế chứ?

Sở Dạ nghe thế cười lên, lần nữa ôm nàng lại, tà mị cười: “Nàng là hoàng hậu của Cô Vương, sao có thể so sánh với một phi tử được?”

Mộ Dung Cẩm không hề vui vẻ vì câu nói này, ít nhất hiện tại nàng vô cùng để ý sự tồn tại của ả đàn bà kia: “Sở hoàng đừng quên, mới không lâu trước đây người còn nói, rằng người không có vị hoàng hậu thế này kia, vậy nên giờ đây xin người đừng dây dưa nữa!”

Sở Dạ nghe thế chau mày, hắn nhớ không ra, nhưng hắn thật sự muốn nhớ lại, mấy ngày nay cơ thể hắn không có bệnh gì cả, nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy dường như mình đã đánh mất một thứ vô cùng quan trọng, bây giờ hắn biết thứ hắn đánh mất chính là kí ức thuộc về người nữ tử này, hắn muốn nhớ lại, nhưng……

“Lẽ nào nàng không muốn cho Cô Vương một cơ hội sao?”

Mộ Dung Cẩm lắc đầu: “Không phải không cho, mà hiện tại thiếp có chuyện cần phải làm, chờ thiếp làm xong mấy chuyện đó, thì thiếp sẽ trở về giải quyết chuyện giữa hai ta!”

“Là bởi vì hắn ta sao?”

Hắn ta? Mộ Dung Cẩm hơi sửng sốt, thế mới biết hắn nói đến Lạc Anh Cách: “Cho dù chàng mất trí nhớ, địch ý đối với y cũng không thay đổi!”

“Nàng với hắn ta có quan hệ gì?” Sở Dạ nắm lấy tay Mộ Dung Cẩm, tức giận cuộn trào.

“Vấn đề này chàng hỏi qua rồi, nhưng đó là chàng trong quá khứ, chàng của hiện tại không có tư cách hỏi!”

Không có tư cách? Sở Dạ cảm thấy trong tim mình phảng phất như bị xé rách một lỗ, không thấy chảy máu, nhưng lại đau tận tâm can; kéo mạnh Mộ Dung Cẩm qua, nghĩ cũng không nghĩ đã hôn lên môi của nàng, môi kề môi, cả hai đồng thời sửng sốt, điều Sở Dạ ngạc nhiên là hắn thế mà đã chạm vào môi nữ tử này, hơn nữa hắn cảm thấy tuyệt vời như vậy, hắn không muốn rời đi, chỉ muốn hôn, muốn được nhiều hơn thế.

Mộ Dung Cẩm cũng kinh ngạc, sau khi rung động trong lòng qua đi lập tức muốn từ chối, nhưng bị Sở Dạ khóa lại thật chặt, bá đạo cạy môi nàng ra, ở trong miệng nàng tung hoành ngang dọc; ban đầu Mộ Dung Cẩm kháng cự, nhưng sự bá đạo của Sở Dạ không cho phép nàng trốn chạy, chỉ có thể tiếp nhận, sau đó là nỗi nhớ nhung cuộn trào, sau cùng là trầm luân thật sâu, một tiếng gọi động tình vang lên bên tai: “Dạ!”

Thân thể Sở Dạ chấn động, đôi mắt vốn mơ màng chợt trấn tỉnh lại, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, một khắc sau lại nhuốm lên màu tình dục dày đặc, nhưng lực hôn xuống lại trở nên dịu dàng, trở nên vô cùng cẩn thận, tựa như che chở báu vật dễ vỡ vậy.

Nụ hôn sau bao ngày xa cách, hai người đều không muốn rời ra, ôm nhau thật chặt, dường như muốn hòa tan đối phương vào thân thể mình; cuối cùng, Sở Dạ buông Mộ Dung Cẩm ra, trong mắt nhuốm lên màu tình dục dày đặc, trở nên càng thêm mê người, trán của hắn chống lên trán của Mộ Dung Cẩm, giọng nói khản đặc: “Thế này, Cô Vương đã có tư cách chưa?”

Mộ Dung Cẩm có chút dở khóc dở cười, thì ra hắn là vì muốn chứng minh câu nói đó! Không thể không nói trong lòng ít nhiều gì cũng có một chút mất mát: “Sinh mạng của y chỉ còn nửa năm thôi, thiếp đã hứa sẽ trị khỏi cho y, nên bây giờ thiếp không thể rời khỏi y được!”

“Hắn yêu nàng!” Vô cùng chắc chắn, mà đôi mắt của Lạc Anh Cách chất chứa yêu thương rõ ràng như thế, e rằng không ai không nhìn ra.

“Yêu ư? Chuyện đó thiếp không thể quyết định, trái tim của thiếp chỉ có một, cũng chỉ có thể chứa nổi một người, những chuyện khác thiếp không quan tâm!”

Chân mày Sở Dạ nhuốm lên nét vui sướng, lại nhanh chóng bị hắn nén xuống: “Vậy nàng thật sự không theo Cô Vương về Sở quốc!”

“Mời Sở hoàng về đi!” Mộ Dung Cẩm xoay người đi, cưỡng chế mình không được nghĩ đến một màn nóng bỏng vừa rồi.

Sở Dạ còn muốn nói gì đó, lại bị Đông Phương Hiểu không nhẫn nại được đến tìm cắt đứt: “Hoàng thượng!”

Sở Dạ quay đầu nhìn sang, trong mắt lướt qua một tia chán ghét và hung tàn: “Sao ngươi lại đến đây?”

Đã quen với giọng điệu lạnh lùng của Sở Dạ, Đông Phương Hiểu không cảm thấy có gì không đúng, mềm mại cười một tiếng: “Thần thiếp thấy hoàng thượng ra đây đã lâu, có chút không yên tâm, nên đi theo, không biết có quấy rầy hai người không?”

Lúc Đông Phương Hiểu đến thì Mộ Dung Cẩm đã đeo mạng che mặt lên, nhìn Đông Phương Hiểu cười lạnh: “Vị ái phi này của Sở hoàng đối với Sở hoàng ‘quan tâm’ thật đấy!”

Đặc biệt nhấn mạnh bốn chứ ‘ái phi’ và ‘quan tâm’, ai cũng nghe ra là đang châm chọc, sắc mặt của Đông Phương Hiểu hơi khó coi, Sở Dạ lại không có biểu cảm gì.

Mộ Dung Cẩm không muốn nhìn cảnh tượng hai người họ đứng chung một chỗ, xoay người rời khỏi: “Cáo từ!”

Mộ Dung Cẩm không có xoay người lại, nên nàng không thấy được vẻ bất đắc dĩ và đau thương trong mắt Sở Dạ, còn có sự cưng chiều không tan biến được……

Trong xe ngựa, Lạc Anh Cách nhìn Mộ Dung Cẩm, vẻ mặt khó lường: “Cẩm Nhi, rốt cuộc huynh ấy sao vậy? Sao thái độ xa lạ thế kia?”

Mộ Dung Cẩm biết không giấu được Lạc Anh Cách, huống chi nàng cũng chưa từng nghĩ tới phải giấu y: “Hắn trúng độc của Đường Môn, mất đi kí ức về ta!”

“Cái gì?” Lạc Anh Cách kinh hãi, nhưng vậy cũng coi như đã hiểu vì sao mấy ngày nay cảm xúc phiền muộn và rối rắm của Mộ Dung Cẩm mỗi khi nhìn chằm chằm mặt hắn là từ đâu mà ra rồi!

“Nàng đã cho huynh ấy thuốc giải chưa?”

“Độc dược bí truyền của Đường Môn cực kì thần bí, không có cách điều chế gốc, e rằng không ai giải được!”

“Vậy làm thế nào đây? Chẳng lẽ cứ để huynh ấy lãng quên nàng mãi như vậy?”

Mộ Dung Cẩm trầm mặc, lãng quên mãi ư? Hôm nay có nụ hôn kia, sợ rằng cho dù không nhớ nổi chuyện trước kia, cũng không quên được nàng đâu!

Một đường im lặng, ai nấy đều có tâm sự riêng, nhưng đều chôn vào lòng!

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, Mộ Dung Cẩm nhíu mày: “Chuyện gì?”

“Thiếu cung chủ, chúng ta gặp phải sơn tặc!”

Mộ Dung Cẩm cười lạnh: “Giết toàn bộ!”

“Dừng tay!” Lạc Anh Cách quát khẽ, giơ tay cầm lấy tay Mộ Dung Cẩm, giọng nói kèm theo van xin: “Đừng giết người!”

Mộ Dung Cẩm khép hờ mắt: “Giữ lại tính mạng!”

“Dạ!”

Mộ Dung Cẩm rút tay mình từ trong tay Lạc Anh Cách ra, dựa vào vách xe vờ ngủ say; Lạc Anh Cách nhìn bàn tay trống không, cười khổ sở, cho dù là cùng gương mặt, cùng tình yêu, hắn vẫn không thay thế được y!

Đi đường suốt ngày đêm, nửa tháng sau đã đến được Ma Cung, xe ngựa lại bị người cản lại: “Thiếu cung chủ, Lạc Anh Cách không thể đi vào!”

Ánh mắt Mộ Dung Cẩm lạnh xuống: “Phệ Thiên trách tội ta gánh!”

“Dạ!”

“Đây chính là Ma Cung sao?” Lạc Anh Cách nhìn nơi chốn được trang hoàng như hoàng cung, quả nhiên không hổ là tà giáo tôn quý nhất trong võ lâm, mà Ma Vực nằm trong đầm lầy Lam Ma, mà trong đầm lầy thì nhiều vật độc và hơi độc, cho dù là có khinh công tuyệt đỉnh cũng chưa chắc có thể vào được đây, đây có thể nói là lá chắn tự nhiên nhất; mà Phệ Thiên lại có thể nghĩ đến xây dựng Ma Vực ở chỗ này, thì phải có bao nhiêu can đảm và trí tuệ?

Mộ Dung Cẩm mặc một bộ váy trắng từ trên xe đi xuống, mọi người ở Ma Cung đều nhanh chóng cúi người: “Tham kiến thiếu cung chủ!”

Mộ Dung Cẩm mắt nhìn thẳng, mang theo Lạc Anh Cách một đường đi đến cung điện của Phệ Thiên, đẩy cửa lớn ra, liếc mắt đã trông thấy Phệ Thiên yêu nghiệt vạn phần đang dựa nghiêng vào giường êm màu tím vàng, mị sắc lan tràn, đẹp đến không ai sánh bằng. Mà Lạc Anh Cách hiển nhiên là bị dáng vẻ này của Phệ Thiên làm cho sững sờ, trên đời này còn có người có dung mạo còn yêu nghiệt hơn bọn họ, màu tím vàng kim tôn quý kia phảng phất như sinh ra để dành cho hắn vậy, khiến người ta không thể nhìn thẳng được.

Phệ Thiên phất tay, mặt nạ trên mặt Mộ Dung Cẩm bị tháo xuống, lộ ra dung nhan tuyệt đẹp, mà đóa hoa sen năm cánh giữa trán cực kỳ chói mắt, Phệ Thiên hài lòng gật đầu: “Không tệ không tệ, nhanh như thế đã có cánh sen thứ năm rồi!”

Mộ Dung Cẩm lại không vì được khen mà vui vẻ, mặt không cảm xúc: “Thứ ta muốn đâu?”

Phệ Thiên nhíu mày, như có chút không vui: “Đây chính là thái độ ngươi nói chuyện với sư phụ sao?”

“Từ khi nào thì ta nhận ông là sư phụ của ta thế?”

“Lúc ngươi thừa nhận thân phận thiếu cung chủ này, thì ngươi đã là đồ đệ của ta rồi, hoặc là nói ngươi càng muốn làm nữ nhi của ta hơn chăng?”

Mộ Dung Cẩm lơ đễnh, không muốn nói mấy chuyện này với hắn, nàng chỉ muốn thứ nàng cần: “Ông nói ông có thứ tôi muốn, là cái gì?”

Đối với tính tình lạnh nhạt của Mộ Dung Cẩm Phệ Thiên cũng hết cách, vung tay lên, lập tức có người nâng một cái cáng lên, lúc Mộ Dung Cẩm nhìn rõ người kia lập tức kinh hãi, lại là Tần Phi Nguyệt, áo đỏ trên người hắn rách nát bươm, vết thương dữ tợn lộ ra đều thuộc dạng bị móng vuốt sắc nhọn của thú hoang cào ra, mà trên gương mặt xinh đẹp yêu mị của hắn cũng bị rạch một đường dài chừng ba tấc, toàn thân trên dưới máu tươi be bét, hương hoa khắp người cũng lấp không được mùi máu tanh nồng nặc.

Nỗi tức giận ngập trời bùng phát ra không hề che giấu: “Tại sao lại như thế này? Đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Mộ Dung Cẩm trừng mắt về phía Phệ Thiên: “Là ông?”

Phệ Thiên không chút do dự gật đầu, vẻ mặt đương nhiên: “Nó muốn hỏi cưới nữ nhi của Bổn Tôn, lẽ nào ta không nên khảo nghiệm nó một chút sao?”

“Ông……” Mộ Dung Cẩm tức đến độ nói không nên lời, bởi vì giọng điệu này của Phệ Thiên nàng thật không biết phải nói thế nào; đi hai bước đến bên cạnh Tần Phi Nguyệt, đưa tay đặt lên kinh mạch của hắn, gần như không dò được mạch đập của hắn nữa, nếu như không phải hơi thở yếu ớt kia, e rằng nàng cũng nghĩ hắn đã chết rồi.

Mộ Dung Cẩm nhắm mắt, giấu đi nỗi tuyệt vọng và đau xót, nhưng những cảm xúc kia tựa như một dòng nước chảy ngược vậy, chảy vào trong lòng nàng, đắng không thể tả: “Tại sao ông phải làm vậy?”

Mộ Dung Cẩm nhìn Phệ Thiên trên đài cao: “Rốt cuộc ông muốn làm gì chứ?”

Mắt phượng của Phệ Thiên chứa ý cười, nhưng trong mắt lại không có một chút độ ấm: “Ngươi có biết cái ta thích nhất ở ngươi là gì không?”

“Là sự lạnh lùng đến không có một chút cảm tình của ngươi, là sự ngoan tuyệt không thuộc về ngươi, là linh hồn không có tình cảm như chính ta của ngươi kia! Nhưng ngươi nhìn ngươi của hiện tại xem, ngươi của hiện tại vẫn còn là ngươi sao?”

“Nếu đã không phải thứ ông muốn, thì ông cứ giết ta đi, vì sao ông phải hành hạ huynh ấy?”

Phệ Thiên cười lạnh: “Lẽ nào ngươi đã quên, ngươi chẳng qua chỉ là một người chết, ngươi còn có tư cách chết à?”

Mộ Dung Cẩm lảo đảo lui về phía sau: “Nói đi, mục đích của ông!”

Phệ Thiên nhướn mày, cười tà, lại không mang theo một chút tình cảm nào: “Ta có thể cứu sống nó, cũng có thể cho ngươi Hoàn Hồn Thảo và Xích Yêu Đan ngươi muốn, mà điều kiện của ta rất đơn giản, chính là nuốt nó!”

Cầm lấy đan dược trong tay, Mộ Dung Cẩm gần như vừa liếc qua lập tức nhận ra, đó là đan dược Phệ Thiên đích thân điều chế, trên thế gi¬an chỉ có một viên, không quên sống, quên mất hồn! Đan dược Sở Dạ ăn chỉ có thể quên đi người yêu nhất, nhưng ‘hồi ức’ kia có thuốc giải.

Không quên sống, quên mất hồn, không những quên hết tất cả kí ức, ngay cả trong linh hồn cũng sẽ không nhớ bất kì ai, nàng sẽ quay về như trước kia, trở về nàng máu lạnh vô tình kia, trở về thế giới chỉ biết chém giết kia!

Trông thấy vẻ mặt kinh hãi của Mộ Dung Cẩm, Lạc Anh Cách tuy không biết đó là đan dược gì cũng hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này, y đỡ lấy Mộ Dung Cẩm: “Cẩm Nhi ngốc, ta chỉ cần nàng ở bên cạnh ta là được rồi, về phần sống hay chết ta vốn chẳng quan tâm, nàng không cần vì ta mà hi sinh gì cả, còn có, ta tin tưởng với y thuật của nàng, nhất định có thể cứu về sinh mạng của hắn ta thôi!”

Mộ Dung Cẩm lắc đầu, nàng không thể không cứu Lạc Anh Cách mà Tần Phi Nguyệt đã sắp chết rồi, chỉ cần Phệ Thiên ở đây, cho dù nàng muốn cứu cũng cứu không được, ông ta là đang ép nàng!



Đã sửa bởi miemei lúc 06.06.2016, 11:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Candy Kid, Tiểu Nghiên, cỏ may, heotocdai, minmapmap2505, phuong thi, san san, xuanhien77
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.06.2016, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 400
Được thanks: 4086 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 10
Chương 27 – Thua rồi?

Mộ Dung Cẩm đẩy Lạc Anh Cách đang dìu nàng ra, đi từng bước về phía Phệ Thiên, sự quyết tuyệt trong đôi mắt kia làm cho Phệ Thiên nhướn mày: “Ngươi muốn làm gì?”

Mộ Dung Cẩm bước đến trước mặt hắn, trong mắt chứa ánh sáng long lanh, nàng lại quật cường không cho nó chảy xuống, dáng vẻ của nàng nhìn qua cô độc mà khiến người ta đau lòng, nhưng Phệ Thiên lại không có một chút xúc động, chỉ nhìn nàng.

Nàng biết trái tim của Phệ Thiên lạnh lẽo bao nhiêu, biết ông ta vô tình thế nào, nàng chưa từng nghĩ đến cầu xin ông ta, bởi vì điều đó hoàn toàn là vô dụng, trước mặt Phệ Thiên, ngay cả năng lực cậy mạnh nàng cũng không có, cũng chỉ có đứng tại chỗ này, nàng mới ý thức được bản thân nhỏ bé cỡ nào.

“Rốt cuộc ông muốn ta buông bỏ cái gì, thì ông mới cứu bọn họ?”

Mắt phượng của Phệ Thiên xoay một vòng: “Ta nghĩ ta đã nói rất rõ ràng rồi, quyền lựa chọn nằm trong tay ngươi!”

Mộ Dung Cẩm im lặng, dựa vào bên cạnh giường mềm của Phệ Thiên, cúi đầu khom xuống, không phải thỏa hiệp, mà là không muốn để cho ông ta thấy nét ẩm ướt trong mắt nàng: “Ta không muốn quên đi!”

Không dễ dàng gì nàng mới có được cảm tình của một con người, không dễ dàng gì mới hiểu được tình yêu nam nữ, tuy rằng đau khổ, chua xót, nhưng nàng không muốn quên, cũng không thể quên!

Phệ Thiên nâng cằm Mộ Dung Cẩm lên, yêu thương lau đi ẩm ướt bên khóe mắt nàng, giọng nói dịu dàng như thì thầm bên tai người yêu, nhưng giọng điệu kia phảng phất như đâm từng dao từng dao vào tim Mộ Dung Cẩm: “Nhóc con, ngươi có biết đối với ngươi ta đã khoan dung biết bao nhiêu? Nếu như là kẻ khác, e rằng hiện tại sớm đã xuống mười tám tầng địa ngục rồi, nhưng ta không đành lòng bỏ ngươi, nên ta mới để cho ngươi quên đi bọn chúng, nếu không, ta đã để cho ngươi tận mắt chứng kiến ta tiễn từng đứa xuống địa ngục rồi!”

Phệ Thiên, ông ác độc thật lắm, thật đấy, ác độc hơn bất kì ai, đây là từ duy nhất nàng có thể tìm được để hình dung ông ta trong suốt bao nhiêu năm nay; mà thứ ông ta am hiểu nhất chính là ép người ta vào đường cùng, nhìn những người đó nằm trong tay ông ta vùng vẫy giãy chết, hoặc là cứ thế chết đi, hoặc là sống lại nơi cùng đường!

“Phệ Thiên, chúng ta cá cược một lần được không?”

Phệ Thiên cúi đầu đến gần Mộ Dung Cẩm, khóe môi gần như sát bên cạnh môi, hơi thở như hương lan: “Cược cái gì?”

“Cược ta hôm nay giết chết ông!”

Nghe vậy, Phệ Thiên nổi lên hứng thú: “Cá cược không tệ đấy, tiền cược thế nào?”

“Nếu như ta thắng, Ma Vực là của ta, tất cả mọi thứ của ông đều là của ta, đương nhiên bao gồm cả hai thứ kia, nếu như ta thua, ta sẽ tự tay giết bọn họ, hơn nữa nuốt cả viên thuốc này, một đời làm nô lệ!”

“Đừng mà! Cẩm Nhi!” Thân thể của Lạc Anh Cách vừa mới bị Mộ Dung Cẩm cố định tại chỗ, bây giờ nghe đối thoại của hai người, kích động không thôi, sắc mặt run rẩy: “Cẩm Nhi, đừng đánh cược với hắn, chúng ta không cần nàng làm như thế!”

Mộ Dung Cẩm không nói gì, phất tay cho người đỡ Lạc Anh Cách ngồi lên ghế dựa một bên, cho người mời Bạch Vân vào chăm sóc Lạc Anh Cách, rồi mới nhìn về phía Phệ Thiên: “Thế nào, quyết định rồi chứ?”

Phệ Thiên hiển nhiên là hứng thú mười phần, gật đầu: “Ta cược với ngươi, nhưng mà phải thêm chút tiền cược, ví dụ như ngươi thì làm nữ nhân của ta, thế nào?”

Lạc Anh Cách phun một ngụm máu ra: “Cẩm Nhi, đừng, xin nàng! Đừng mà!”

Mộ Dung Cẩm nhìn đôi mắt đau thương của Lạc Anh Cách, bất đắc dĩ quay ra: “Được!”

Mộ Dung Cẩm chỉ về phía Tần Phi Nguyệt trên đất: “Cho người giữ lại tính mạng của huynh ấy!”

“Đó là lẽ đương nhiên thôi!”

Tất cả đã sẵn sàng, vậy thì bắt đầu thôi! Mộ Dung Cẩm một tay nắm xích sắt, một tay cầm dao găm, biểu cảm trên mặt là vẻ trầm trọng chưa từng có, mà trong mắt nàng đều là sự quyết tuyệt; quyết đấu với Phệ Thiên nàng hoàn toàn không nắm chắc, nhưng hôm nay, nàng đã không còn đường lui rồi, nàng không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết trước mặt mình.

Mộ Dung Cẩm biết Phệ Thiên sẽ không dễ dàng ra tay, coi như người ra tay trước sẽ dễ thua, nhưng hôm nay nàng không thể không ra tay, hơi thở quanh người nhân đó trở nên sắc bén, xích sắt trong tay bị nàng ném ra theo hình lốc xoáy, mà cả người nàng lại vọt ra từ giữa lốc xoáy, dao găm trong tay mang theo sát khí bén nhọn đâm về phía Phệ Thiên; một loạt hành động của nàng chỉ hoàn thành trong nháy mắt, đây là kỹ thuật giết chắc, gần như không ai có thể thoát khỏi một chiêu này, nhưng Phệ Thiên lại là ngoại lệ.

Hắn thong dong từ tốn nghiêng người né thanh dao găm của Mộ Dung Cẩm, sau đó bóng người chợt lóe lên, cả người đã hạ xuống ngồi lên một cái ghế dựa khác; mà tốc độ của Mộ Dung Cẩm cũng không chậm, hiển nhiên biết rằng một kích này không lấy được mạng của Phệ Thiên, nên xoay người nắm xích sắt lại, trực tiếp đánh úp về phía Phệ Thiên đang ngồi.

Xích sắt đánh trúng Phệ Thiên, bóng dáng của Phệ Thiên tan biết trong nháy mắt, hiển nhiên đó không phải là người thật, mà là ảo ảnh lưu lại do ông ta di chuyển quá nhanh; sau lưng Mộ Dung Cẩm như mọc một con mắt vậy, một đầu khác của xích sắt từ sau lưng đâm qua, mang theo sát ý lạnh lẽo bén nhọn.

Thân ảnh của Phệ Thiên vừa xuất hiện, không thể không giơ tay bắt lấy xích sắt, sau đó kéo nhẹ một cái, nhưng lại mang theo sức lực ngàn cân; Mộ Dung Cẩm quấn một đoạn xích sắt lên tay mình, nàng biết bây giờ muốn chống chọi vói Phệ Thiên chỉ có dùng nội lực, mà nội lực của nàng sao có thể là đối thủ của Phệ Thiên người đã sống không biết bao nhiêu năm rồi? Nhưng không thử sao được chứ?

Mộ Dung Cẩm không biết từ đâu lấy ra một nắm thuốc, trực tiếp quăng vào trong miệng, sau đó vận công toàn thân, phút chốc làm cho xích sắt căng thẳng ra; trong lúc Mộ Dung Cẩm nuốt thuốc vào, trong mắt Phệ Thiên đã có một tia tức giận, nhưng rất nhạt, không ai phát hiện.

Nội lực hùng mạnh đối nghịch nhau, luồng gió xung quanh hai người hình thành một lốc xoáy, từng lớp từng lớp sàn nhà bị tốc lên, sau đó là bàn, ghế, cuối cùng là trần nhà và cột trụ, trong nháy mắt, vốn là cung điện hoa lệ đã biến thành một đống phế tích, mà hai người giữa đống phế tích đó vẫn còn vận công, trên trán Mộ Dung Cẩm mồ hôi đầm đìa, chật vật không chịu nổi, mà Phệ Thiên thì ngược lại vô cùng nhàn nhã, dường như không hề có tí áp lực nào, ai thắng ai thua vừa nhìn là biết.

Mộ Dung Cẩm làm sao không biết mình thua rồi chứ, nhưng sao nàng có thể thua như thế? Sao nàng cam tâm thua như vậy? Nàng nghiến răng, một tay khác cầm dao găm rạch lên mạch máu trên tay đang nắm xích sắt, máu tuôn như suối, dòng máu đỏ tươi chảy sang xích sắt, từng chút từng chút biến thành màu tím, cuối cùng biến thành màu đen, Mộ Dung Cẩm nhớ Phệ Thiên từng nói máu màu đen chính là màu sắc của ác ma!

Phệ Thiên nhìn dòng máu kia, nụ cười buồn chán kia biến mất, chỉ có tức giận và không dám tin, dòng máu đen biến thành từng sợi từng sợi dây leo quấn lên, Phệ Thiên không thể không gia tăng nội lực giằng mạnh khỏi dây xích, mà Mộ Dung Cẩm lại nhân lúc này liều mạng xông qua, dao găm đâm vào lồng ngực của Phệ Thiên.

“Phụt!” Dao găm cắm vào, máu tuôn như suối, Mộ Dung Cẩm phủ lên trước ngực Phệ Thiên, suy yếu cười: “Ta thắng rồi!”

Phệ Thiên cười lạnh: “Ngươi nghĩ ngươi đã thắng rồi sao? Ta nhớ ta đã từng nói với ngươi, ta có thân thể bất tử, cho dù ngươi moi cả trái tim ta ra, cũng không thể giết ta được; mà ngươi lại thề son sắt muốn giết ta, ngươi không cảm thấy rằng mình quá ngây thơ à?”

Lời nói của Phệ Thiên như một luồng sét kinh hoàng, kinh hoàng đến mức khiến cho thế giới của Mộ Dung Cẩm thuận lợi trở nên trống rỗng: “Ông……” Nói như vây, là nàng thua rồi sao? Nàng tật sự thua rồi sao? Nàng liều mạng phá đứt gân mạnh, liều mạng hủy đi cách đánh của mình, cuối cùng thế mà lại —— thua rồi!

Tuy đã từng nghĩ đến kết quả này, nhưng lúc kết quả đến, vì sao nàng lại khó chấp nhận thế này?

Tuyệt vọng cực độ, trước mắt Mộ Dung Cẩm tối sầm, cả người chợt mất đi ý thức.

Phệ Thiên ôm Mộ Dung Cẩm, vết thương trước ngực không cần dùng thuốc vẫn đang tự mình khép lại, ông ta cười khẽ, có chút hoài niệm: “Đã bao nhiêu năm rồi không bị thương nhỉ?”

Bế Mộ Dung Cẩm lên, xoay người đi về hướng khác; mà Lạc Anh Cách vừa giải huyệt chợt vọt qua, thân thể yếu ớt khiến cả người hắn nhìn qua càng thêm tái nhợt, y kích động ngăn Phệ Thiên lại: “Ông không thể mang nàng ấy đi, ông trả nàng ấy cho ta!”

Phệ Thiên cười lạnh, trong mắt đều là khinh thường: “Ngươi là gì của nó?”

“Ta…… Ta là người yêu nàng, ông trả nàng lại cho ta!” Lúc này Lạc Anh Cách đã không thể cảm nhận được hơi thở của Mộ Dung Cẩm nữa, trong lòng y đã tuyệt vọng thành một mảnh tro tàn, tại sao? Tại sao lại biến thành kết cục thế này?

Phệ Thiên nhìn dáng vẻ phảng phất như mất đi cả thế giới của Lạc Anh Cách, không hề có một chút cảm động hay đồng tình, chỉ có sự lạnh lẽo càng ngày càng dày đặc, rất nhiều năm rồi, ông ta cũng chưa từng nếm mùi vị tức giận, nhưng hôm nay lần đầu tiên ông ta giận đến muốn đại khai sát giới!

Nội lực mạnh mẽ trực tiếp hất bay Lạc Anh Cách ra ngoài, Lạc Anh Cách đụng vào cây cột rồi ngất xỉu, Bạch Vân đỡ y lên, phức tạp nhìn Phệ Thiên: “Sư thúc, người tha cho hắn đi!”

Phệ Thiên lạnh lùng nhìn hắn một cái, bế Mộ Dung Cẩm rời khỏi!

Trong phòng thuốc, vẫn là hồ thuốc cực lớn như trước, hai người lõa thể đối diện nhau, Mộ Dung Cẩm đã không còn hơi thở, chỉ có thể mặc cho Phệ Thiên ôm lấy, Phệ Thiên nhìn Mộ Dung Cẩm, ngón tay thon dài luồn qua tóc của nàng, trên mặt là vẻ quấn quít và không muốn rời xa mà Mộ Dung Cẩm chưa từng thấy qua: “Ngươi có biết, cách duy nhất để giết ta, chính là ngươi tự tổn thương chính mình!”

Giơ tay phủ lên lưng nàng, nơi đó, ông ta có thể cảm nhận được trái tim đó, chỉ là lúc này nó đã bắt đầu không đập nữa: “Ngươi sao có thể biết được, trái tim của ta vẫn luôn đập trong cơ thể của ngươi, sao ngươi lại có thể biết được, ta cho ngươi biết bao nhiêu tình cảm, hôm nay ta sẽ lấy nó về!”

——Đường phân cách——

Mộ Dung Cẩm chậm rãi mở mắt, nhìn tấm rèm che màu trắng, có chút sửng sốt thất thần, đây là đâu?

“Tiểu thư, người tỉnh rồi! Tốt quá!” Mộ Dung Cẩm bị người ta kích động ôm lấy, nàng xoay đầu nhìn qua, có chút không dám xác định: “Đường Trúc?”

Đường Trúc gật đầu, mặt đầy ý cười, khóe mắt lại như có nước mắt: “Tiểu thư, người đã ngủ mê mấy ngày rồi đó, cuối cùng cũng tỉnh lại, thật tốt quá! Muội đi báo cho tướng quân, để ngài ấy đến xem người!”

“Cái gì? Tướng quân?” Mộ Dung Cẩm trở tay nắm lấy Đường Trúc: “Muội nói rõ ràng xem, chuyện này là sao?”

“Phút chốc gấp gáp muội quên mất tiểu thư được tìm thấy lúc hôn mê!” Đường Trúc cười khẽ, rồi mới giải thích: “Năm ngày trước muội trông thấy tiểu thư nằm trong một bụi cỏ ở ngoài thành, lúc ấy toàn thân tiểu thư lạnh băng, nhưng lại không có gì bất thường cả, tuy muội nghi ngờ, nhưng vẫn cõng tiểu thư trở về, vẫn luôn quan tâm chăm sóc, chỉ chờ tiểu thư tỉnh lại!”

“Đây là thành Cửu Hoa của Phong quốc, một trăm năm trước nơi này từng có một trận ôn dịch, nên đã trở nên hoang phế; tướng quân cũng chưa chết, hôm đó lúc quan binh đến truyền tin tướng quân đã phát hiện ra điều khác thường, nên đã đổi y phục với một quan quân có thân hình tương tự ngài ấy, nhưng ngài ấy còn chưa kịp thông báo cho tiểu thư đã xảy ra chuyện như thế này rồi, lúc Văn quân sư chạy đến vừa lúc trông thấy cảnh tượng tiểu thư nhảy xuống vực, tìm tòi không có kết quả, cuối cùng Văn quân sư và tướng quân mang theo đội quân thiếu niên và một vài tướng sĩ trung thành của nhà Mộ Dung rời đi, sau đó thì vẫn luôn đóng tại nơi này!”

Như vậy à! Mộ Dung Cẩm than nhẹ, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nàng lại không phát hiện rốt cuộc không đúng chỗ nào, bất đắc dĩ ngồi lên: “Đi gọi phụ thân ta đến đây đi!”

“Cẩm Nhi! Cẩm Nhi!” Mộ Dung Chinh gần như là lảo đảo đi vào, kích động nắm lấy tay Mộ Dung Cẩm: “Cẩm Nhi, con tỉnh rồi? Cuối cùng con cũng tỉnh rồi!”

“Cẩm Nhi! Có chỗ nào thấy không thoải mái không?”

“Cẩm Nhi, chuyện lần trước là phụ thân không tốt, nếu như phụ thân đi tìm con sớm một chút thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy rồi!”

“Cẩm Nhi, đều tại phụ thân cả!”

Mộ Dung Cẩm nhìn Mộ Dung Chinh rõ ràng lại già thêm mấy tuổi, trong chốc lát lại không biết nên nói gì mới tốt: “Cha buông bỏ Thiên Khải, là vì muốn tìm ra người năm xưa đã diệt cả nhà Mộ Dung ta phải không?”

Thân thể Mộ Dung Chinh chấn động, mặt lộ ra vẻ tang thương, gật đầu: “Mấy năm nay thực ra phụ thân vẫn đang điều tra, lúc trong quân đội không có chuyện gì, ta để cho thế thân làm thay, mà ta thì đi khắp gi¬ang hồ, muốn tìm ra dấu vết; đáng tiếc đã bao nhiêu năm rồi, vẫn không có một chút tin tức nào!”

“Vậy phụ thân có từng nghĩ đến, có khi nào là người nhà Mộ Dung làm không?”

Mộ Dung Chinh lập tức lắc đầu: “Sao có thể? Người của nhà Mộ Dung ta, đến nay chỉ còn lại phụ thân con chúng ta, huống chi cho dù trong nội bộ nhà Mộ Dung có thù hằn, cũng không phát rồ đến mức phải tiêu diệt cả dòng tộc chứ?”

Mộ Dung Cẩm cười khẽ: “Cha có còn nhớ lúc bị tru diệt, tổng cộng đã chết bao nhiêu người không?”

Mộ Dung Chinh suy nghĩ một lúc, đau thương nói: “Cả tộc Mộ Dung dòng chính ba mươi bảy người, dòng thứ một trăm mười ba người, người hầu nô bộc hai trăm sáu mươi chín người, tổng cộng bốn trăm mười chín người!”

“Thế lúc chôn cất, phụ thân có từng kiểm qua thi thể?”

Mộ Dung Chinh lắc đầu, năm xưa ông đã đau lòng vô tận, mới đầu là đau lòng đến cuối cùng là chết lặng, nếu như không có sự xuất hiện của Mộ Dung Cẩm, e rằng ông cũng cứ thế chết tại nơi đó rồi!

Mộ Dung Cẩm khép hờ mắt: “Phụ thân, người có biết không, con đã từng làm một chút chuyện đại nghịch bất đạo!”

“Chuyện gì?”

“Tất cả mọi người của nhà Mộ Dung đều được chôn tại lăng Mộ Dung ở ngoại thành Vân Đô, bởi vì chết một lần quá nhiều, nên không thể xây riêng từng mộ phần, ngoại trừ dòng chính là chia ra mai táng, còn lại đều chôn cất cùng nhau, thời gi¬an lâu rồi, thi thể phân hủy, căn bản không thể phân rõ ai là ai!”

“Mà những người đó sợ rằng có nằm mơ cũng không ngờ, con sẽ mang theo binh lính đến đào lên mộ phần của nhà Mộ Dung, mang tất cả thi thể ra ngoài, sắp lại từng bộ từng bộ một!”

Mộ Dung Chinh hoàn toàn kinh hãi, đây là chuyện mà một nữ tử có thể làm được ư? Đào mộ tổ của dòng tộc mình, lại còn muốn sắp xếp lại những thi thể đó?

“Con nhớ lúc đó khi con đếm, chỉ có ba trăm bảy mươi mốt người, còn thiếu thi thể của bốn mươi tám người, không cần nghi ngờ, ngay cả mộ phần của tổ mẫu và mẫu thân con cũng đào lên rồi, cũng không tìm thấy thi thể nào khác, nên con mới nghi ngờ là người trong nhà Mộ Dung ta!”

Đôi tay của Mộ Dung Chinh run rẩy đến dường như sắp hỏng mất: “Con…… Con con……. Con lại đào cả mộ phần của tổ mẫu và mẫu thân của con?”

“Bốp!” Một cái tát hung hăng quất vào mặt Mộ Dung Cẩm, Mộ Dung Cẩm đau đến lệch sang một bên, bên má sưng phồng nàng lại tựa như không có cảm giác; mà Mộ Dung Chinh lại tức đến mức thiếu chút nữa điên lên: “Súc sinh, sao con có thể làm ra chuyện cầm thú như thế? Đó là tổ mẫu và mẫu thân của con đó!”

Mộ Dung Cẩm nhắm mắt: “Con đã từng thấy ngọc bội mang tên đại diện của một người thuộc dòng chính của nhà Mộ Dung ở tiệm ngọc, trên đó có một chữ ‘Xương’, nếu như con nhớ không lầm, đó là tên của nhị thúc, sau đó con thuận đường điều tra xuống, lại tra được người mang ngọc bội đến cầm đã chết rồi, nhưng người đó không phải Mộ Dung Xương, vì vậy con đã nổi lên lòng nghi ngờ!”

“Cho nên cuối cùng con bới cả tổ phần của nhà Mộ Dung ta lên?” Mộ Dung Chinh tức đến muốn vung tay thêm lần nữa, nhưng cố tình dáng vẻ của Mộ Dung Cẩm khiến ông không thể đánh xuống được.

“Không phải phụ thân muốn điều tra chân tướng năm xưa nhà Mộ Dung bị diệt môn sao? Đây chính là manh mối quan trọng nhất!”

“Cho dù phụ thân tra không được, cũng sẽ không làm phiền nơi yên nghỉ của người đã khuất, con làm như thế, làm sao đối mặt với tổ mẫu và mẫu thân của con đây?”

Mộ Dung Cẩm rất muốn nói, trong thế giới của nàng vốn không hề có hai từ đó, trong mắt của nàng đó chẳng qua chỉ là hai cái xác mà thôi.

Cuối cùng Mộ Dung Chinh bị Mộ Dung Cẩm làm cho tức đến phẩy tay áo bỏ đi, đó là lần đầu tiên Mộ Dung Cẩm thấy Mộ Dung Chinh tức giận đến thế. Mộ Dung Cẩm nhắm mắt lại, cảm nhận tình cảm ấm áp trở nên lạnh lẽo từng chút!

Bỗng nhiên, nàng nhớ đến Lạc Anh Cách và Tần Phi Nguyệt, cũng không biết bọn họ thế nào rồi? Nhưng mà, bọn họ có ra sao, hiện tại bộ dạng nàng thế này còn có thể lo lắng được gì nữa chứ? Ngay cả tại sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này, tại sao vẫn còn sống cũng không biết, đâu còn thời gi¬an đi lo lắng cho bọn họ chứ?

Sờ soạng trên người, cuốn Thiên Y Thần Điển kia đã không thấy đâu rồi, nàng cầu nguyện trong lòng, hi vọng cuốn Thần Điển đó bị Phệ Thiên lấy đi cứu Lạc Anh Cách rồi, hi vọng là như thế thì tốt rồi!

Mộ Dung Cẩm nghĩ như thế, vẫn cảm thấy trong lòng vẫn có chút trống rỗng, vẫn cảm thấy dường như mình đã mất đi thứ gì đó, nhưng nàng nghĩ mãi vẫn không ra, giống như thật sự đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng!

Chập tối, Mộ Dung Cẩm lần nữa thấy Mộ Dung Chinh, không còn dáng vẻ tức giận đùng đùng nữa, ngược lại rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến cho Mộ Dung Cẩm không biết nên dùng từ gì để hình dung!

Mộ Dung Chinh nhìn Mộ Dung Cẩm, trong mắt là nét phức tạp Mộ Dung Cẩm nhìn không hiểu, mà câu đầu tiên ông hỏi lại là: “Ngươi là ai?”

Lòng Mộ Dung Cẩm chợt lạnh, không ngờ cái cuối cùng mình nhận được lại là kết cục như thế này!

“Vậy phụ thân cho rằng con là ai?”

Trên mặt Mộ Dung Chinh lộ ra vẻ đau khổ: “Ta không biết, mấy năm nay ta vẫn luôn tự gạt mình, nhưng hiện tại ta thật sự không có cách nào xem thường vấn đề này nữa!”

“Cẩm Nhi từ nhỏ đã yếu ớt, ta chưa từng để cho con bé tập võ, hơn nữa lúc thảm họa diệt môn xảy ra, ngươi chưa đến bảy tuổi, một đứa bé nho nhỏ, lại có thể ép mấy sát thủ lợi hại lùi lại, lúc đó ta cực kì chấn động, nữ nhi đã mất rồi lại được khiến cho ta xem nhẹ vấn đề này, nhưng…… Hiện tại ta không gạt nổi chính mình nữa rồi!”

“Vậy nên bây giờ phụ thân hoài nghi con không phải nữ nhi của người ?”

Theo cái gật đầu của Mộ Dung Chinh, thoáng chốc Mộ Dung Cẩm cảm thấy cả người mình phảng phất như rơi vào hầm băng vậy, đây chính là sự kiên trì trong mười năm của nàng ư? Giơ tay phủ lên lòng của mình, nhưng lồng ngực của mình lại không có nhịp tim, thì ra thứ nàng đánh mất —— là trái tim!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Candy Kid, Tiểu Nghiên, Yến My, heotocdai, minmapmap2505, nevercry1402, phuong thi, san san, xuanhien77
Có bài mới 09.06.2016, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 400
Được thanks: 4086 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 10
Chương 28 – Số mệnh của ai?

“Thả ta ra, mở cửa ra, ta muốn ra ngoài!” Cánh cửa bằng sắt cũng bị đập đến rung lên, có thể thấy đã dùng bao nhiêu sức lực.

Một nam nhân điên cuồng nằm bò bên song sắt, trong mắt toàn là tuyệt vọng và tơ máu, trong lòng bàn tay đã biến thành máu thịt lẫn lộn, nhưng hắn không hề thấy đau, chỉ có tuyệt vọng, tuyệt vọng sâu sắc: “Cầu xin ông, thả ta ra đi, cầu xin ông!”

Tư thái hèn mọn kia, giọng điệu tuyệt vọng kia, ai có thể ngờ được đó chính là công tử Lạc Anh Cách hào hoa phong nhã? Điên cuồng, tuyệt vọng, hiện tại hắn trở nên chỉ còn hai thứ này thôi.

Ngoài cửa, một ông lão thở ra một hơi thật sâu, cuối cùng quay đi bước chân rời khỏi!

Mà ở một chỗ khác, Tần Phi Nguyệt cầm lấy Yêu Đao điên cuồng chém giết, đây là luyện ngục của Ma Vực, bên trong toàn là những kẻ tội phạm hung ác, mà suy nghĩ của hắn lúc này chỉ có giết, giết, giết, y phục đỏ thắm nhuộm lên màu máu, nhìn không rõ chỗ nào với chỗ nào nữa, con ngươi của hắn khát máu mà lạnh lẽo, chỉ có tàn sát!

Một bóng người màu tím xuất hiện, nhìn dáng vẻ kia của hắn trong mắt lướt qua một tia cười nhạo: “Nó đã chết rồi, cho dù ngươi có nổi điên vì nó, thì nó cũng không trở về đây, nếu như ngươi thật sự đau lòng, không bằng tự sát đi theo nó đi?”

Thân thể Tần Phi Nguyệt sững lại, xoay người hung hăng trừng Phệ Thiên: “Ta sẽ không tự sát, cái mạng này của ta được muội ấy cứu hai lần, ta không có tư cách tự sát, ta sẽ sống, sau đó…… giết ông!”

Phệ Thiên khinh bỉ nhíu mày: “Ta đợi đây, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi có thể còn sống mà ra khỏi chỗ này đã!”

Tần Phi Nguyệt nhìn theo bóng dáng Phệ Thiên biến mất, trong mắt là nỗi tuyệt vọng, trong lòng lại kiên định như sắt đá: Cẩm Nhi, muội chờ huynh, chờ huynh giết ông ta rồi thì huynh sẽ đến bên muội, huynh sẽ moi tim của mình đặt chung chỗ với muội, như thế chúng ta có thể mãi mãi bên nhau rồi!

Một khắc sau, hắn hung mãnh xông vào một sa trường tiếp theo, không phải vì chém giết, chỉ để gặp muội sớm một chút!

Mộ Dung Cẩm đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, vị trí trái tim đau đến mức khiến cho nàng gần như muốn chết đi, một loại cảm giác hoảng loạn lan đến lồng ngực.

“Tiểu thư!” Đường Trúc bưng cơm vào, trông thấy dáng vẻ mồ hôi đầy người của Mộ Dung Cẩm, bỗng chốc sốt ruột lên, vội vàng đặt đồ trên tay xuống ngồi vào: “Tiểu thư, người sao rồi? Mơ thấy ác mộng hả?”

Tinh thần của Mộ Dung Cẩm từ từ trở về, lúc nhìn thấy Đường Trúc hơi hoảng hốt: “Đường Trúc, muội có biết ta là ai không?”

Đường Trúc nghe thế vẻ mặt kinh hãi, đứng lên vô cùng nghiêm túc quỳ xuống trước mặt Mộ Dung Cẩm: “Đường Trúc mặc kệ người là ai, cũng mặc kệ người có quá khứ như thế nào, muội chỉ biết người là tiểu thư của muội, muội sẽ dùng hết sinh mạng của mình để bảo vệ tiểu thư!”

Mộ Dung Cẩm nhìn Đường Trúc, không hề vì lời nói của nàng ta mà cảm động, ngược lại càng ngày càng lạnh lẽo: “Đường Trúc, muội đi đi!”

Đường Trúc không dám tin ngẩng đầu: “Tiểu thư!”

Mộ Dung Cẩm nhìn nàng ta nói từng câu từng chữ: “Ta không cần muội chăm sóc, cũng không cần muội bảo vệ, muội đi đi!”

Đường Trúc xưa nay vẫn không thể hiện cảm xúc lại vô cùng kích động, không dám tin điều mình nghe được, nước mắt không biết đã rơi xuống từ khi nào, nàng ta lắc đầu mãnh liệt, nắm lấy tay Mộ Dung Cẩm: “Tiểu thư, người đang nói gì vậy? Đường Trúc sao có thể rời khỏi người? Đường Trúc sao có thể rời xa người chứ?”

“Tiểu thư, từ lúc người cứu Đường Trúc ra khỏi cái nơi như địa ngục đó, Đường Trúc đã thề cả đời này sẽ bảo vệ tiểu thư, muội sẽ không rời khỏi người đâu, có chết cũng không!”

Mộ Dung Cẩm than nhẹ, vỗ vỗ đầu nàng ta: “Con bé ngốc này, mỗi một người đều nên có cuộc sống của riêng mình, đừng học theo ta, cả một đời đều sống vì mệnh lệnh, sống vì người khác!”

“Muội không đi!” Đường Trúc ôm lấy chân Mộ Dung Cẩm, khóc như một đứa trẻ: “Tiểu thư, muội không còn gì nữa rồi, muội chỉ có tiểu thư mà thôi, muội thà tiểu thư để cho muội đi chết, cũng không muốn tiểu thư không cần muội nữa!”

Mộ Dung Cẩm xoa chân mày, mà Đường Trúc thì khóc đến càng ngày càng đau lòng, cũng càng ngày càng sợ hãi, sống chết ôm lấy tay nàng, sợ nàng sẽ đuổi nàng ta đi, trong trí nhớ của Mộ Dung Cẩm, đây là lần đầu tiên trông thấy Đường Trúc như thế này, đỡ bờ vai của nàng ta lên: “Ngốc quá, đứng lên đi!”

Đường Trúc bỗng chốc vui mừng: “Tiểu thư không đuổi muội đi nữa chứ?”

“Ta sợ đến lúc đó thứ ta quăng ra sẽ là một cái xác mất!”

Đường Trúc chợt cười tươi rói lên, không muốn xa rời cọ cọ lên đầu gối Mộ Dung Cẩm: “Tiểu thư, muội không có người thân, người thân của muội chỉ có một mình tiểu thư, vĩnh viễn cũng chỉ có một mình tiểu thư mà thôi, vậy nên tiểu thư đừng đuổi muội đi nhé!”

Mộ Dung Cẩm cười khẽ: “Được rồi, đứng lên đi!”

Đường Trúc vui vẻ đứng dậy, bưng mâm cơm đến: “Tiểu thư, mau ăn chút gì đi!”

Mộ Dung Cẩm bưng chén cơm lên, vừa chuẩn bị chợt sững lại, dưới ánh mắt ngờ vực của Đường Trúc nhìn sang phía ngoài cửa mỉm cười nhàn nhạt: “Đi ra đi!”

Ngoài cửa không có động tĩnh gì, nhưng không lâu sau thì có một người bị đẩy ra, tiếp đó thì hai người rồi ba người đi ra, rất nhanh đã lấp đầy cả cái cửa lớn, đều là những thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi, hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu, đồng thanh kêu lên: “Chào tiểu cô cô!”

Mộ Dung Cẩm đặt chén đũa xuống: “Sao các ngươi lại đến đây rồi?”

“Chúng ta nghe nói tiểu cô cô đến đây, nên muốn đến thăm người, nhưng chúng ta không muốn quấy rầy đến người đâu, tiểu cô cô chúng ta sẽ đi ngay thôi, tiểu cô cô ăn cơm trước đi nhé!”

Mộ Dung Cẩm phất phất tay: “Không có gì đáng ngại, các ngươi ra ngoài chờ một chút, ta thay một bộ y phục rồi sẽ đi ra!”

“Được!” Mọi người vui vẻ lui ra ngoài, có người còn vì kích động quá mà trật chân té ngã.

Mộ Dung Cẩm buồn cười lắc lắc đầu, từ trên giường đứng lên; Đường Trúc biết không ngăn được nàng, nên bước đi tìm y phục thay cho nàng, thuận tiện chải một mái tóc đơn giản.

Đẩy cửa lớn ra, Mộ Dung Cẩm mới thấy bên ngoài thế mà đã đứng đầy người, lấp đầy cả cái sân, từng gương mặt trẻ tuổi sáng sủa, từng đôi mắt như ánh mặt trời lộ ra vẻ quan tâm, từ nơi đó nàng có thể thấy thật rõ ràng tấm lòng son sắt không hề che giấu của bọn họ, thời khắc này nàng đã hiểu vì sao nàng lại thích nhà Mộ Dung, vì sao lại thích quân Mộ Dung, thì ra là bởi vì mỗi một tấm lòng chân thành ở đây!

“Tiểu cô cô!”

Mộ Dung Cẩm mỉm cười: “Các ngươi có biết các ngươi là gì không?”

Mọi người khó hiểu, không biết phải trả lời như thế nào.

Mộ Dung Cẩm ngẩng đầu, chỉ vào mặt trời trên cao: “Các ngươi chính là mặt trời trên bầu trời kia, tuy rằng lúc này nó đang hạ xuống dần, nhưng ngày mai sẽ lại lên cao, tản ra ánh sáng vạn dặm, ánh dương soi rọi lên mọi vẻ đẹp!”

“Nhà Mộ Dung không còn nữa, nhưng các ngươi vẫn là binh sĩ của nhà Mộ Dung ta, suốt đời không đổi! Đợi đến lúc nợ máu của nhà Mộ Dung đã trả xong, Mộ Dung Cẩm ta nhất định sẽ khiến cho quân Mộ Dung lần nữa xuất hiện trên con đường lớn, trở thành đội quân dũng mãnh hơn cả Thiết Kỵ của nước Sở! Lúc đó, các ngươi có còn nguyện ý làm binh sĩ của Mộ Dung Cẩm ta không?”

“Nguyện ý, chúng ta nguyện ý! Chúng ta mãi mãi đều là binh sĩ của tiểu cô cô!”

“Đúng vậy, chúng ta tin tưởng tiểu cô cô, mãi mãi đi theo tiểu cô cô!”

Mộ Dung Cẩm gật đầu: “Ba ngày sau ta sẽ đến giáo trường duyệt binh, hi vọng các ngươi sẽ không làm ta thất vọng!”

“Dạ!” Tiếng trả lời rợp trời, một khắc sau tất cả mọi người đều vội vàng chạy ra ngoài, thời gi¬an ba ngày, bọn họ phải đạt được thành tích tốt nhất cho tiểu cô cô xem!

Nhìn đám nhóc mình đầy cơ bắp, Đường Trúc cũng không khỏi mỉm cười, đây mới là nơi làm cho người ta vui vẻ nhất.

Trong chỗ khuất, Mộ Dung Chinh và Văn Tử Khiêm sánh vai đứng cùng nhau, nhìn thấy hết cảnh tượng vừa rồi, trong mắt đều là nỗi đau nặng nề: “Tử Khiêm, đệ có thấy không? Con bé mới là tướng quân của đội quân này, là linh hồn của đội quân này!”

“Ta tự hào vì có một nữ nhi như thế, nhưng mà…… Nó không phải là nữ nhi của ta!”

“Nữ nhi ta không có võ công tuyệt thế như vậy, không có tâm tư thông minh lanh lợi như vậy, càng không có sức lãnh đạo mạnh mẽ như vậy, Tử Khiêm, ta vẫn không thể nào gạt được chính mình nữa!”

Văn Tử Khiêm lắc đầu, không đồng ý: “Mộ Dung, ta hỏi huynh, năm xưa khi huynh đánh mất chính mình, là ai kéo huynh ra từ địa ngục? Huynh gầy dựng lại quân Mộ Dung, là ai ở phía sau giúp huynh lo liệu tất cả?”

“Lúc mới bắt đầu quân Mộ Dung không đến năm vạn người, phát triển đến hiện tại cuối cùng là một đại quân hơn trăm vạn binh lính, huynh biết đó là công lao của ai chứ? Tuy ta vẫn luôn không muốn nói ra, nhưng đây là sự thật, những thứ này đều là con bé giúp huynh làm được, điều nó mang lại là vinh dự của nhà Mộ Dung!”

“Nó vẫn luôn che giấu tất cả về bản thân, lại vì nghe tin huynh bị thương mà lộ thân phận của chính mình, một nữ tử xông vào giáo trường, đánh bại biết bao nhiêu người, còn đánh bại cả Khánh Vương, chỉ vì giúp huynh bảo vệ nhà Mộ Dung!”

“Thân huynh vùi lấp trong lao ngục, con bé đi trước đến đế đô cứu huynh; hôm đó biết huynh rơi xuống vực chết đi, nó như bị điên lao xuống đó, thiếu chút nữa đã đi theo huynh rồi! Nữ nhi như thế, có chỗ nào không bằng nữ nhi thân sinh của huynh chứ?”

Mộ Dung Chinh mím môi: “Chính là vì nó đã làm quá nhiều, cũng quá ưu tú, nên ta mới không thể nào xem con bé như nữ nhi của ta, là ta nợ nó! Mà hôm qua ta còn tức giận đánh nó một bạt tay, đệ có biết không? Lúc ta nói câu nghi ngờ nó không phải là nữ nhi của ta, ánh mắt con bé nhìn ta rõ ràng như thế, ánh mắt xa lạ kia ta chưa từng thấy qua, không phải tuyệt vọng, không phải đau lòng, mà là —— trong lòng lạnh lẽo!”

“Một người phụ thân như ta, thế mà lại khiến cho lòng của nữ nhi lạnh lẽo, đệ nói đi, ta còn xứng làm phụ thân của nó sao?”

Văn Tử Khiêm thở dài, nghiệt duyên mà!

Từ sau ngày hôm đó Mộ Dung Chinh không đến thăm nàng nữa, cũng đã năm ngày rồi, Mộ Dung Cẩm đứng trong sân, không biết có phải vì đã thiếu mất một trái tim, mà lúc này trong lòng nàng vô cùng lạnh lẽo!

Phủ lên áo choàng ấm ấp, lần đầu tiên bước ra khoải sân viện, năm bước một đồn gác, ba trượng một trạm gác, nghiễm nhiên là dáng vẻ của một quân doanh.

Sau khi hỏi Mộ Dung Chinh đang ở đâu, Mộ Dung Cẩm lập tức đi về hướng đó, Mộ Dung Chinh đang cùng Văn Tử Khiêm xem tin tức thám tử truyền về, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, hai người đồng thời kinh ngạc, lúc thấy rõ là Mộ Dung Cẩm lại không nói lời nào.

Mộ Dung Chinh không nói gì, Văn Tử Khiêm chỉ có thể đứng lên nghênh đón: “Cẩm Nhi, thân thể của con còn chưa khỏe, nên nghỉ ngơi nhiều vào!”

Mộ Dung Cẩm gật đầu với ông: “Nghĩa phụ, con có chuyện muốn nói với phụ thân ”

Văn Tử Khiêm nhìn Mộ Dung Chinh một cái, gật đầu rồi xoay người đi ra.

Mộ Dung Cẩm nhìn Mộ Dung Chinh, mà ông ấy lại không nhìn nàng, Mộ Dung Cẩm khẽ cười giễu: “Lẽ nào ngài muốn trốn tránh ta mãi như thế sao?”

Mộ Dung Chinh không nói lời nào, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã nắm lại.

“Ngài có dũng khí nói ra ta không phải nữ nhi của ngài, vì sao lại không có dũng khí gặp mặt ta? Cho dù chúng ta không phải là phụ tử thực sự, thì chúng ta cũng đã quen biết bao nhiêu năm rồi, dùng thân phận phụ tử chung sống với nhau lâu như thế, lẽ nào ngài không có gì muốn nói với ta sao?”

Cánh tay Mộ Dung Chinh run rẩy, đưa lưng về phía Mộ Dung Cẩm: “Ta không có gì để nói!”

Mộ Dung Cẩm ngước mắt, xuyên qua cửa sổ nhìn về chân trời xa xôi, ánh mắt trở nên xa xăm: “Mười năm trước, ta sống lại trong một đêm tối tàn sát, tất cả mọi người đều đã chết, mà ta lại sống lại trong cơ thể của một nữ hài!”

“Ta bị Phệ Thiên mang đi, ông ta cho ta mạng sống thứ hai, hôm đó, ta vốn phải đi theo Phệ Thiên về Ma Vực, nhưng ta lại nhìn thấy một người nam nhân quỳ trong một vũng máu trên phố lớn, trong tim ta có một từ, gọi là phụ thân !”

“Ta đã từng là trẻ mồ côi, không có người thân, không có bạn bè, thậm chí ngay cả cuộc sống bình thường cũng không có, chỉ là một cỗ máy giết người mà thôi; hôm đó trông thấy ngài, từ đáy lòng có một giọng nói nói với ta, ta muốn có một người phụ thân, nên ta đã ra tay!”

“Ta thấy ngài vì sự tồn tại của ta mà sống lại, ta cảm nhận được sự yêu thương của một người phụ thân, nên ta đã lập lời thề, mặc kệ có xảy ra chuyện gì đi nữa, ta cũng sẽ bảo vệ phụ thân của ta thật tốt, dù cho đối chọi với cả thiên hạ, ta cũng sẽ không để cho bất cứ người nào tổn hại đến phụ thân của ta!”

“Mà ta có nằm mơ cũng không ngờ, chúng ta sẽ có một ngày như thế, sau hôm nay, ngài sẽ không còn là phụ thân của ta nữa, Mộ Dung tướng quân!”

Bờ vai của Mộ Dung Chinh bởi vì câu này của Mộ Dung Cẩm mà run lên, đưa lưng về phía Mộ Dung Cẩm, ông sớm đã khóc không ra tiếng, ôi nữ nhi của ông!

Mộ Dung Cẩm xoay người, trong mắt khôi phục lại vẻ lạnh lùng băng giá: “Coi như quà tặng cuối cùng, ta nói cho ngài biết một chuyện, năm xưa chuyện cả tộc Mộ Dung bị diệt môn ta sớm đã điều tra rõ ràng, ngài đã bỏ qua một người là nhị đệ Mộ Dung Xương của ngài, mà kẻ ra tay chính là —— Ma Vực!”

Mộ Dung Chinh kinh hãi, chợt xoay người lại, trên mặt còn đọng lại vệt nước mắt chưa từng được lau đi: “Con nói, người nhà Mộ Dung là do tên ma đầu Phệ Thiên kia giết chết?”

Mộ Dung Cẩm đưa lưng về phía ông: “Phải!”

“Vậy lý do ta vẫn luôn điều tra không ra chân tướng, có phải có người cố ý làm cho ta không tra được?”

“Phải!”

“Vậy sao con lại nói cho ta biết?”

“Bởi vì lúc ta biết được tin này, thì ta đã biết, có một ngày chúng ta sẽ biến thành dáng vẻ như bây giờ!” Trong lời nói chỉ có bất đắc dĩ, nàng sớm đã biết tất cả, nàng đã từng truy sát ngàn dặm, giết hết những người còn lại, nàng muốn niêm phong tất cả, mà nàng làm rất tốt, nàng tin cho dù Mộ Dung Chinh có điều tra đến lúc chết cũng sẽ không tra ra được là do ai làm, nhưng…… Cuối cùng nàng vẫn nói ra rồi!

Cất bước ra khỏi cửa, cùng một con đường như lúc tới, nàng lại đi đến nặng nề như thế, từ hôm nay trở đi nàng chỉ là Mộ Dung Cẩm, sẽ không còn là nữ nhi của Mộ Dung Chinh nữa!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Candy Kid, Tiểu Nghiên, Yến My, củ khoai tay nut, heotocdai, minmapmap2505, phuong thi, san san, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Helen Vuu, HelenEmucky, Hoàng Dung, joliefam, Kẹo Đắng, lucky520, Minh Uyen 1512, NGUYEN NGUYEN, phan cong danh, Tiểu Vy và 349 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



Tú Vy: Lúc ta đến mình ta sao quạnh quẽ
Khi ta đi thì đã vội nhiều người
Thế nhân kẻ khóc kẻ cười
Có ai sẽ lụy một người như ta...
Thiết tha mấy lòng cầu chẳng thấy
Chạnh hơi sầu đơn lẻ nơi đây
Trách sao lòng chẳng vơi đầy
Tâm kia vốn đã cuốn bay nơi nào...
Nhớ người một nụ cười chào...
glacialboy_234: ok xong ^^
Libra moon: Ố ồ
Jinnn: gla tải luôn cả fb đi xài cho tiện =))
Triêu Nhan Nhi: ^^
glacialboy_234: ừ! đợi ca tải zalo về đã ^^
Triêu Nhan Nhi: Qua zalo
Triêu Nhan Nhi: Toán, Lý là coi như ngu luôn, vào học cứ như thầy cô giảng tiếng tàu, càng căng não ra học càng thấy tiếng giảng thâm thúy hơn, khó hiểu hơn, nên buông tay cho rầu, cũng may bạn cùng bạn chuyên Lý, bàn dưới Chuyên Toán dớt dớt mấy hồi :D5
glacialboy_234: nương tử, hay giờ chúng ta vào phòng kết hôn hôm bữa nói cho tiện, ở đây để cho thiến vs ẻm j đó nói chuyện nhỉ ^^
glacialboy_234: thiến: ẻm nó tới kìa! *chỉ chỉ*, lụy gì cho lắm để bị tâm bất bình thế :)2
Độc Bá Thiên: *giơ tay* Tui xin rút nén đi gặp cô e ấy vậy :)2 để ko gian riêng cho vk ck lâu ngày ko gặp thủ thỉ ;)
Triêu Nhan Nhi: Gla, lần trk mụi lên trả thấp quá bả cho nợ....kt 1t lần này chưa chắc cầm được 7đ nữa là .....bi thảm!
glacialboy_234: Thiến: kẹp cổ, loạy quoạy ghê nhỉ, huynh đệ vs nhau đừng làm khó ta chứ! *xắn ống quần*
Triêu Nhan Nhi: Độc, ồ, "dững chãi" ghê hén, đồng chí cứ tiếp tục phát huy tinh thần cho tốt vào! Toán đấy, môn tỉ dốt nhất, đừng có cười :cry2:
glacialboy_234: 15 p mà, lên bảng làm kiếm điểm tốt công zô! vs lại, chuẩn bị kt 1t lấy điểm cao kéo lên, mà cấp 3 mấy thầy cô thấy điểm 1t cao là nâng điểm 15p thôi! đừng lo :hug2:
Độc Bá Thiên: :)2 tỉ ktra 15' đc 2đ á :)2
Độc Bá Thiên: 1 chân sao đứng vững đc tỉ....để đứng 2 chân, thể xác và tinh thần vs honì cho vững
Triêu Nhan Nhi: Gla, đưng nhắc tới kiểm tra, mới kt 15p Toán 2đ này :((((
glacialboy_234: ừm còn khỏe chán, nằm còn cầm đt lên đây vs mọi người là khỏe re mà! mụi chắc tầm này kt 1 tiết vs chuẩn bị thi vào đội tuyển rồi chứ nhỉ :hug:
Triêu Nhan Nhi: Độc, ngày nào cũng bệnh đỡ hơn, nhõng nhẽo nhức đầu a~ đệ vẫn còn một chân vs Đào không?/ :D2
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ: bệnh nhẹ vờ yếu để nhõng nhẽo vs tỉ đó

Chú í còn vặn cổ đệ đc là khỏe như thần thú rồi
Triêu Nhan Nhi: Gla, icon ghê quá ==" ca dạo nì vẫn ổn chứ hỉ?/ ^^
glacialboy_234: kẹp cổ lão thiến, nói gì đó, ta yếu mà :P
Triêu Nhan Nhi: Độc đệ, ừ, vào mới thấy, sơn sởn sơn sởn đây này, bệnh gì khỏe re thế? ="=
glacialboy_234: ôm... a bị cảm mạo thông thường thôi! không có sao đâu! mụi đừng lo, cơ mà có vậy mới có cơ hội bên mụi chứ :kiss2:
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ :secret: gla chú í khỏe như voi, ko có bệnh đâu tỉ
Độc Bá Thiên: ôi...hiuhiuhiu.. :hixhix:
Triêu Nhan Nhi: Gla, Moon nói anh bị bệnh nên vào viện :(
Độc cưng, tỷ hết điểm rầu
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ *chumo* đệ hết điểm rồi :(((((
glacialboy_234: nương tử: a ngày nào cũng vào bệnh viện mà mụi! ^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.