Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

 
Có bài mới 08.04.2014, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1666 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên - Điểm: 10
TÚNG SỦNG ĐỤNG NGÃ SƯ MUỘI

images


Tác giả: Như Nhược Yên

Thể loại: Xuyên không, cung đấu, giang hồ đấu, hài, sủng, HE (thập cẩm các loại)

Độ dài: 110 chương(chương ngắn thôi)

Convert: Ngọc Quỳnh

Editor: Tiểu Phi Tuyết

Poster: MeOw


Giới thiệu:

Hắn, một mĩ nam lạnh lùng, thân là đệ tử của Thần Phong lão nhân, trong chốn võ lâm có địa vị cao, càng thêm thân phận thần bí không muốn cho người ngoài biết.

Nàng, xuyên qua lại cải lão hoàn đồng, may mắn được Thần Phong lão nhân thu nạp làm đồ đệ, trở thành tiểu nha đầu được chuyên sủng, người ngoài đều không biết thân thế bi thảm của nàng.

Mục tiêu của cuộc đời hắn: nuôi nhốt sư muội, chiều hư sư muội, khiến cho nam nhân khác không chịu nổi, sao đó khiến sư muội không thể tách rời mình, cuối cùng triệt để nuốt cả xương cốt của sự muội vào bụng.

Mục tiêu của cuộc đời nàng: ăn sư huynh, uống sư huynh, để cho sư huynh độc sủng chính mình, cả đời làm sâu gạo của sư huynh, sau đó cùng sư huynh Tiêu Dao giang hồ.

Đoạn thứ nhất:

"Chủ tử không hay rồi! Tiểu thư nhổ sạch lông Khổng Tước công chúa yêu thích nhất, còn nói muốn đem nướng ăn!"

"Nhổ thì nhổ! Ăn thì ăn! Xem công chúa còn không, mang đến đưa cho tiểu thư đi!"

"Nhưng mà công chưa muốn tìm tiểu thư tính sổ, muốn tiểu thư đền lại Khổng Tước cho công chúa!"

"Hôm trước tên ăn mày nhìn công chúa có ý đồ xấu, buổi tối đem công chúa cho tên ăn mày này đi!"

Mọi người giống như bị trúng gió.... ........

Đoạn ngắn nhị:

"Chủ tử, chủ tử! Tiểu thư bỏ chạy với người khác!"

"Cái gì? Bỏ chạy cùng ai?"

"Sự phụ của người, Thần Phong lão nhân!"

"Đây cũng là sự phụ của nàng, nàng không có việc gì!"

"Lão tiền bối nói muốn mang tiểu thư đi xem mắt, không trở lại nữa!"

"Phát động vương bài Lệnh Truy Nã! Truy Nã Thần Phong lão nhân!" Nói xong, đã không thấy bóng dáng của tên nam nhân nào đó.

Mọi người ngã xuống đất.... ........

Đoạn ngắn tam:

"Dạ nguyệt ly, nữ nhân của ngươi hạ độc ái phi của bổn vượng miệng sưng lên, ngươi xem làm sao bây giờ?" Người tới giận không kiềm chế được nhìn nam tử ngồi bên cạnh bàn thản nhiên dùng trà.

Nam nhân cũng không ngẩng đầu lên.

"Phu nhân nói là, nói là, nữ nhân này, miệng quá thối ... ......Nàng nhất thời không nhìn được, nên, nên.... ....." Thuộc hạ ấp úng.

"Người tới, đưa mười mỹ nhân đến Hiên Vương phủ, nhớ kỹ, nhất định không được hôi miệng!" Bàn tay to của nam nhân vung lên, ra lệnh.

"Ngươi! Người có ý gì?" Người tới nghiến răng nghiến lợi.

"Hiên Vương không hài lòng? Khẩu vị của Hiên Vương không phải quá độc đáo rồi."

"Ngươi, ngươi ngoan độc!" Người tới tức giận rời đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Phân Cách~~~~~~~~~~~~~~~~

Đọc bộ Quỷ vương kim bài sủng phi đã hâm mộ chết anh Phượng Thương sủng vợ, ai dè bộ này anh nam chính còn sủng tới mức biến thái aaaaa. Đoạn giới thiệu thì hấp dẫn thôi rồi còn diễn biến ra sao thì mọi người cùng đón xem nha, nếu diễn biến có “biến” thì cũng không ném đá mình, vì mình cũng chưa đọc (o^ ^o). Góp ý lỗi edit để mình hoàn thiện hơn, tks mọi người!




Đã sửa bởi Tiểu Phi Tuyết lúc 29.10.2014, 18:31, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.04.2014, 00:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1666 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: (Xuyên không) Tung sủng đụng ngã sư muôi - Như Nhược Yên - Điểm: 10
Ta nói trước a, ai lỡ sa hố mà bị thấy quá biến thái thì cũng đừng trách ta nha, bản thân ta ed ngay từ chương đầu đã đủ @.@. Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Chương 1: Trùng sinh dị giới

Đầu năm 231 Bắc Địch quốc, hoàng đế mới lên ngôi, vị này trổ hết tài năng cùng thủ đoạn nhanh chóng quét sách hết thảy chướng ngại cũng như các vị hoàng tử để leo lên ngôi vị tân đế, Bắc Thần Nghiê chỉ dùng vẻn vẹn thời gian một năm đã ngồi vững ngôi vị hoàng đế.

Sau khi ngồi lên vị trí đó, tiến hành một loạt cải cách đưa ra những chính sách mới khiến cho vua tôi trên dưới đồng lòng, chúng đại thần lại càng nảy sinh lòng khâm phục, thử hỏi, Hoàng đế như vậy dẫn dắt quốc gia, thống nhất thiên hạ sẽ không còn là mộng!

Nam Dục quốc thấy Bắc Địch quốc như vậy, hận đến nghiến răng nghiến lợi, quốc gia hưng thịnh như vậy, đối với việc thống nhất giang sơn sau này, đúng là một chướng ngại to lớn! Bên trong sóng ngầm bắt đầu khởi động, âm mưu lặng lẽ nổi lên!

Mùa đông Bắc Địch quốc, trận tuyết đầu mùa đến sớm hơn so với mọi năm, tuyết rơi bay lượn đầy trời, khắp nơi phủ một màu trắng thuần khiết, gió lạnh gầm thét, giống như cây kim đâm vào người đi đường, cảnh tượng trên đường vội vã, chỉ chốc lát mới thấy vài bóng người.

Bên ngoài thành Thanh Dương, hai bên đường lớn cây Tùng đứng thẳng hăng hái sức sống, kiêu ngạo đón gió sương tuyết, một trận huyên áo xen lần tiếng vó ngựa từ đằng xa truyền tới.

"Nhanh lên, nhanh lên chút, ha ha, ở phía trước, chủ nhân nói, bất kể sống chết, người nào bắt được sau này sẽ được một miếng thịt lớn, uống ngụm rượu lớn kéo dài tuổi thọ, mau, mau!"

"Oh ...Oh.....oh...." Tin tức như thế, đối với người thời gian dài cận kề với cái chết mà nói, không thể nghi ngờ không phải là hấp dẫn.

Cách đó không xa phía sau núi đá có một nữ tử xinh đẹp ẩn náu, ngũ quan tinh xảo, mái tóc dài có vẻ hơi lộn xộn,quần áo trang nhã thế nhưng lúc này bị điểm thêm chấm màu hồng, nhìn kĩ thì mới biết là máu.

Mặc dù trên mặt tái nhợt nhưng không có một nửa điểm kích động, chỉ là trong mắt hàm chứa đau lòng không thôi. Phu quân của nàng, nam tử nàng yêu nhất đã bỏ nàng đi trước, chết trên tay lũ không bằng trư cẩu! (trử cẩu là heo chó đó)

Tràn ngập đau thương cùng không cam lòng, nhưng hiện giờ nàng vừa sinh ra nữ nhi, Dã Thượng đã rời khỏi nàng, nước mắt tràn mi ra ngoài, nhìn nữ nhi trong lòng được nàng bao bọc kín kẽ, đứa trẻ dường như hoàn toàn không biết nguy hiểm bên ngoài, ngủ say yên ổn, giống như thiên thần.

Ngón tay nàng run rẩy xoa khuôn mặt nhỏ nhắn, tựa như sợ đánh thức nhẹ nhàng nói:"Bảo bối của mẫu thân, về sau mẫu thân không thể bồi bên cạnh ngươi, hy vọng tương lai ngươi không cần oán hận phụ mẫu sớm bỏ rơi ngươi, phụ mẫu chỉ hy vọng  tương lại ngươi nhất định phải hạnh phúc."

Nén lẹ lấy ra khối ngọc bội trong vạt áo nhét vào túi gấm, đặt vào trong áo đứa trẻ, đem đứa trẻ giấu vào chỗ sâu trong núi đá lên ngựa không quay đầu lại, chạy như điên đến một hướng khác.

Hài tử, mẫu thân rất muốn hôn đôi má của ngươi.

Tận cùng nơi này là vách núi đen sâu vạn trượng, cho dù nàng chết không toàn thây, cũng tuyết đối không muốn rơi vào tay bọn chúng!

Gió rét vẫn tàn phá như cũ, sắc trời càng ngày càng đen, gió bão không vì thương cảm hài nhi nho nhỏ này mà thu lại khí thế, trời giá lạnh đất đóng băng, nhìn kỹ lại, sắc mặt đứa trẻ sơ sinh cũng trở nên trắng bệch.

Mộ Dung Tiểu Tiểu bị giá lạnh làm cho tỉnh lại,nhiệt độ  xung quanh cùng hoàn cảnh khiến cho nàng nhất thời không kịp phản ứng.

Lạnh, nàng đến địa ngục sao? Cũng phải, tay nàng nhiễm đầy máu người như thế cũng không lên được Thiên Đường đi.

Không biết Việt Bân có thể hay không cũng như vậy, nhớ lại cảm thấy đau thấu nội tâm.

Nghĩ muốn động đậy, phát hiện toàn thân cứng ngắc, sao lại thế này? Mộ Dung Tiểu Tiểu oán hận nắm chặt quả đấm, không đúng! Cảm giác không đúng! Sử dụng toàn bộ sức mạnh đưa tay đến trước mát, ngây dại, cánh tay  nhỏ nhắn này là của mình?
Oh my god! Nhỏ như em bé!

Không đúng, là trẻ sơ sinh!

"Vì sao lại như vậy?" Thanh âm phát ra miệng lại là y y nha nha của trẻ sơ sinh.

Mộ Dung Tiểu Tiểu nhắm mắt sắp xếp suy nghĩ một phen, tình cảnh vừa rồi giống như còn đang hiện lên trước mắt.

Nàng cùng Việt Bân đều là đứa bé ở cô nhi viện. Nàng còn nhớ rõ khi đó nàng năm tuổi cùng Việt Bân được một nhà có tiền nhìn trúng nhận nuôi, khi bọn họ mong chờ vào tương lai, tâm tình cho rằng rốt cuộc cũng có người nhà, nhưng nghênh đón bọn họ lại là huấn luyện Ám Vô Thiên Nhật. Vài lần như vậy họ cho rằng mình không còn kiên trì nổi nữa, nếu không có Việt Bân, nhất định nàng đã sớm chết đi. Việt Bân là người thân nhất của nàng. Không sai, sát thủ, nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên huấn luyện, trong lúc nàng ngây ngốc đứng ở sân huấn luyện trên mặt đất, nhìn một vật nhỏ giống như dã thú bổ nhào về hướng mình, Việt Bân đã che phía trước nàng mà hai tay nhiễm huyết. Nàng nghĩ, một màn kia, cả đời này cũng không quên được!

Lại nhớ đến nhiệm vụ cuối cùng, quân địch lợi hại vượt xa so với tư liệu gia tộc cung cấp, cũng khiến cho nàng hiểu rõ lần này không phải là nhiệm vụ mà là cái chết
!
Việt Bân vì muốn cho nàng chạy thoát, cuối cùng chết chung với kẻ thù, một câu nói kia "Chỉ cần em còn sống!" Rốt cục khiến nàng không thể nhịn được nước mắt mà rơi xuống mãnh liệt!

Chẳng bao lâu sau, cũng bởi vì được phép đến lấy cái gọi là thù lao đi giúp đỡ Cô nhi viện, thoáng cảm thấy an ủi. Hiện giờ, đã không có Việt Bân, một chút an ủi cũng không khiến nàng có dũng cảm tiếp tục công việc.

Việt Bân là người thân duy nhất chăm sóc nàng hai mươi mấy năm qua, tưởng tượng sau này một thân một mình, cảm giác cô đơn mãnh liệt giống như cơn lũ đổ ập xuống, trong nháy mắt nhấn chìm nàng.

Nào là sát thủ không có tình cảm, để trên người nàng và Việt Bân không thể thực hiện được.

Lê thân thể hiu quạnh, trong tay cầm súng, nhắm ngay huyệt thái dương, bóp cò!
Như vậy, kết thúc tất cả đi!

Dẹp bỏ suy nghĩ, Mộ Dung Tiểu Tiểu mở mắt ra, một giọt lệ trong khóe mắt rơi ra chảy đến sau tai. Nàng nhìn xung quanh, tuy có tối một chút nhưng trên nền tuyết tôn lên vẫn có khả năng nhìn xem đại khái hoàn cảnh xung quang, bản thân mình xuyên qua, Việt Bân cũng sẽ như vậy sao? Lại nhìn tay chính mình, vẫn còn sống?

Nếu sống lại, đời này cũng không muốn sống mệt mỏi như vậy nữa.

Trong tuyết, một lão nhân lôi thôi run rẩy thong thả đi tới, toàn thân hắc y(haiz, ta nghĩ muốn soái ca mặc đồ đen chứ không phải lão nhân, lại còn lôi thôi >~>), nhìn có chút nhăn nhúm, trong tay cầm theo một bầu rượu, râu tóc bạc trắng, hai má đỏ rừng rực, cũng không biết là vì giá lạnh hay vì say rượu, rất giống Lão Ngoan Đồng(trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung), mặc dù thế nhìn xem vẫn cảm giác lão nhân tràn đầy sức sống.


Đã sửa bởi Tiểu Phi Tuyết lúc 18.09.2014, 00:03, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.04.2014, 09:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.05.2013, 19:43
Bài viết: 241
Được thanks: 1666 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: (Xuyên không) Tung sủng đụng ngã sư muôi - Như Nhược Yên - Điểm: 12
Haiz, ta rất là dở hơi khi tự dưng tách cái chương ngắn này thành hai phần, từ sau ta sẽ up một chương một, *cúi đầu tạ lỗi*. Sự biến thái còn ở phía sau, mọi người đón đọc nhé!
Đổ một ngụm rượu, miệng lầu bầu, "Tiểu tử chết tiệt này, muốn hắn làm cho lão nhân một bữa cơm cũng không chịu, lão nhân ta đau lòng a.... ......, chỉ có thể chính mình chay tới trước mặt người nhà tốt bụng của ngươi "mượn" một chút a! (TPT: @.@ mượn)

Người này chính là Mục Trạch Dương, vừa mới ăn no từ từ tản bộ đi về, nếu là trong chốn võ lâm đạo hạnh (công phu tu luyện) cao thâm có thể thấy được, đây đúng là Thần Phong lão nhân.

Nghe đồn Thần Phong lão nhân song tuyệt dùng độc và võ công cao cường, nơi ở Thân Phong Cốc lại quỷ dị khó lường, biết nơi này nhưng không vào được, rất nhiều người trong võ lâm hơn nữa là võ lâm thế gia cũng muốn bái làm môn hạ của hắn (môn hạ = học trò, đệ tử), lại nói hắn sợ phiền toái khước từ không muốn thu nhận đệ tử, vẫn cứ để cho người trong giang hồ vừa nóng lòng vừa tức giận nhưng cũng không dám nhiều lời.

Nói nhảm, ai chẳng biết tính tình hắn cổ quái, chỉ có thể lấy lòng, không thể chêu trọc, đừng nói người ta võ công cao cường tay không bỏ rơi ngươi ở phía sau, ngay cả nhân gia thần không biết quỷ không hay vẩy một cái ngươi cũng xong đời rồi.

Mục Trạch Dương còn đang hừ hừ quở trách tiểu tử không tôn trọng lão, Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng phát hiện ra hắn. Có người đến đây, tuy nói là một lão nhân nhưng so với không có còn tốt hơn, chấp nhận, vả lại cái thân thể nhỏ nhắn này cũng không kiên trì được bao lâu nữa.

"Y y nha nha ______  oa ______" Mộ Dung Tiểu Tiểu lập tức khóc ra thành tiếng, nàng vẫn còn nghĩ thái độ làm người trên đời, cứ như vậy mà đánh mất.

Mục Trạch Dương nghiêng đâu, nhìn thấy trong hang động có một hài tử, đáng thương a, đáng thương a.... ...., thứ lỗi nha, tiểu tử này cũng giống hắn a, đều bị người bỏ quên.

Mắt sắc liếc đến ngọc bội rơi ra, trong mắt hiện lên một tia thâm ý.

Trong lúc Mộ Dung Tiểu Tiểu ê a đến gần, Mục Trạch Dương nhìn tiểu oa nhi khuôn mặt bị đông lạnh đỏ bừng ở trong tã lót đang khóc chết đi sống lại, nhưng không rơi một giót nước mắt, nét mặt già nua hiện lên ý cười, "tiểu oa nhi này a, rất có ý tứ!"

Mộ Dung Tiểu Tiểu nhất thời trừng mắt, không biết người ta đang lạnh chết sao? (Thái độ cầu cứu gì đây???)

Hắc hắc, tiểu oa nhi này lại còn tức giân! Cầm bình rượu treo trên người sau đó nhẹ nàng ôm lấy Mộ Dung Tiểu Tiểu, "Uh'm, đem ngươi về cho tiểu tử chết tiệt kia làm bạn đi."
Ném trả lại cho hắn là vẻ mặt lạnh băng, hô hô, nhớ lại cái vẻ mặt lạnh lùng ra vẻ thành thục của tiểu hài tử mười tuổi sau này vui vẻ tranh cãi cùng nữ oa nhi này, khẳng định chơi đùa rất tốt. (<~<""")


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huydung62, Hạ Lan Kỳ Vũ, lu haj yen, P BMT, thanh liễu, tuyen và 788 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

15 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
lamhan0123
lamhan0123

Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ lực sĩ
ღ_kaylee_ღ: 285 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3326490#p3326490
lamhan0123: Việt nam thắng rồi :cry:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô ố ô
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?style=2&p=3325767#p3325767
Cập nhật đầy đủ chương 12
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nào cả nhà ơi :D : viewtopic.php?t=409262
lamhan0123: ~(≥▽≤)/~  ốc điểm đưa tui cô tui nui trăm tủi ngủm
lamhan0123: Tiết tháo ko ăn được ╭(╯^╰)╮
Hoàng Phong Linh: Uri, đại giầ cx quỵt điểm nửa hả? Tiết tháo của cô đâu (⊙o⊙)?
Ngọc Nguyệt: Vậy nuôi đống tiền đó không tốn cơm?
lamhan0123: Nui tốn cơm ="=
Ngọc Nguyệt: Ori, "tôi cảnh cáo em, đừng trêu đùa với tôi" *tắt* Sao cô nỡ...
lamhan0123: Đưa đây điểm ~(≥▽≤)/~ í còn cô tui hơm lụm đâu ╭ ╭(╯ε╰)╮
Ngọc Nguyệt: Hể, chán ghê. Vậy mà tui còn định viết di chúc...hm...
lamhan0123: Điểm đó cúng theo nóa lun :v
Ngọc Nguyệt: Ori, tui đang nghĩ, nếu như 1 nick bị ban thì số điểm của nick đó sẽ đi đâu về đâu?
lamhan0123: Linh thường là kiu Ri :)2 cho mí đồng chí quánh chữ ủi :chair:
lamhan0123: :)2 vậy mới bảo có bao nhiu đưa đây tui giữ cuối năm lấy lãi
Ngọc Nguyệt: Hờ, chán ghê, nếu năm ngoái tui để cô Ori giữ 100 điểm của tui lâu hơn chút thì đã có lãi rầu...
Hoàng Phong Linh: Ri nào -_-
lamhan0123: Úy hí hí bạn Ri quỵt điểm :)2
Hoàng Phong Linh: cái game của bà sao quá cả tháng rồi sao chưa tổng kết phát điểm hả??? Tui đang cày điểm đó -.-
Hoàng Phong Linh: bà đó
lamhan0123: Ủ là đứa lào ra có người thân kím :blahblah:
lamhan0123: Ốc thúi ㅡ.ㅡ
Hoàng Phong Linh: ủ, tui đang tìm bà,
chúng ta cùng nhau bàn luận nhân sinh chút  đi
Ngọc Nguyệt: Ồ là Ori.
Ngọc Nguyệt: ...*ngẩng đầu nhìn trời* số điểm của mình thật là số đẹp
lamhan0123: Uri =.,=
Hoàng Phong Linh: ta đang cày nè, nhưng thấy nản quá !!
Cầu đùi để ôm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.