Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

 
Có bài mới 03.12.2017, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Dạ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Dạ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2017, 17:42
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 45
Được thanks: 106 lần
Điểm: 32.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên - Điểm: 59
Chương 100: Đều đã qua đi.

Editor: Tư Di

Coi như không thấy cánh cửa, coi như chưa từng đặt chân tới nơi này, Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng có thể đoán ra được đây là đâu, từ sâu trong suy nghĩ đã biết được Dạ Nguyệt Ly muốn dẫn nàng đi gặp người nào.

Gió lạnh thấu xương như dao cắt qua gương mặt, đâm đâm đau buốt, Mộ Dung Tiểu Tiểu chôn sâu gương mặt nhỏ nhắn vào áo lông cáo, lẳng lặng dựa vào bên người Dạ Nguyệt Ly, cùng hắn chậm rãi bước lên bậc thang phủ thật dày tuyết đọng

Toái Nguyệt yên lặng theo sau.

Nơi này, là Dạ phủ. Hai mươi năm trước ở Nam Dục thậm chí còn là gia tộc giàu có nhất Thiên Long đại lục.

Theo như tư liệu Mộ Dung Tiểu Tiểu tra được trước khi gặp lại Dạ Nguyệt Ly thì vị gia chủ cuối cùng của Dạ Thị là Dạ Thành Lâm, bởi vì tiền nhiệm mất sớm nên con cháu duy nhất là Dạ Thành Lâm mau chóng tiếp quản gia tộc. Trước đó, nhiều thế hệ Dạ thị buôn bán, mặc dù xưng bá một phương nhưng chưa bao giờ giao thiệp với kinh thành, mà gốc rễ Dạ Thị ở Giang Nam.

Sau khi Dạ Thành Lâm tiếp quản, rất có đầu óc buôn bán nên chính hắn cũng như cá gặp nước ở thương trường, khó gặp địch thủ, gia tộc nhanh chóng lớn mạnh, không giống với nhiều gia chủ bảo thủ không chịu thay đổi đảm nhiệm trước đó chỉ chiếm đóng một phương, Dạ Thành Lâm bất mãn chút thành tựu ở góc Giang Nam, hắn hướng mắt đến nơi rộng hơn, xa hơn, mới có về sau di cư đến kinh thành, trải sản nghiệp rộng khắp Nam Dục, thậm chí còn coi như toàn bộ đại lục.

Dạ Thành Lâm chung tình với buôn bán, tới trung niên mới cưới một thê, nhắc tới cũng kỳ, từ khi Dạ Thành Lâm lấy thê không còn để tâm đến thương trường như trước, cả ngày ở cùng với kiều thê ái nữ, dù thê hắn mấy năm nay chỉ sinh một nữ nhi, không còn sinh nữa, hắn cũng chưa từng tái giá, cho nên, nhân khẩu Dạ Thị mỏng manh.

Và cuối cùng, giống như tất cả lịch sử cổ đại, như Thẩm Vạn Tam* triều Minh, Dạ Thị thành tâm bệnh của Đế vương.
*Thẩm Vạn Tam: trong truyền thuyết dân gian, Thẩm Vạn Tam là thương nhân thời Minh, Thẩm Vạn Tam giàu có vì nhờ có "tụ bảo bồn", chiếc chậu này rất đặc biệt, bỏ bất kỳ thứ gì vào đều có thể biến thành trân bảo.

Không thể quang minh chính đại trừ bỏ nên muốn dùng phương pháp xơi tái từ xa. Thế nên, mặc dù Dạ Thành Lâm không việc gì không làm được ở thương thành, cũng nghĩ tâm tư Đế vương quá mức đơn giản, hắn lùi bước cũng không đổi lại được tin tưởng của Đế vương, thậm chí vì để toàn tộc yên ổn mà không thể không tuân theo thánh chỉ gả con gái duy nhất Dạ Tâm Nghiên vào Hoàng gia, đến chết cũng không ngờ làm mọi thứ mà cuối cùng Đế vương vẫn đuổi tận giết tuyệt!

Hơn một trăm mạng người, một buổi sáng không còn.

Chẳng biết từ lúc nào, nắng ấm nhô lên cao, ánh mặt trời nhỏ bé chiếu vào tuyết trắng phau phau, phản lại ánh sáng chói mắt, Mộ Dung Tiểu Tiểu không nhịn được quay mặt ngó nhìn Dạ Nguyệt Ly, tay áo đen tuyền của hắn tung bay trong gió rét, đọng sâu trong đôi mắt đỏ rực là tia lạnh lẽo, gương mặt tuấn tú giờ phút này càng trở nên lạnh lùng.

Những điều này nàng đều biết, có điều, nàng lại chưa bao giờ hỏi.

Giống như cảm thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu đang quan sát mình, Dạ Nguyệt Ly quay mặt lại, khẽ nâng khóe môi, thoáng hiện ra dung nhan cực kỳ tuấn tú vào nụ cười trong trẻo, ôm nàng sát chặt lại, nhẹ giọng nói: "Đi vào thôi."

Mộ Dung Tiểu Tiểu không nhìn thấy sự bi thương trong hắn, ngoại trừ ý lạnh trong mắt Dạ Nguyệt Ly.

Nàng không khỏi đưa bàn tay trắng nõn ấm áp trong tay áo ra nắm thật chặt bàn tay phải to hơi lạnh lẽo của hắn, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mỉm cười nói: "Ly, muội sẽ ở bên huynh."

Không phải an ủi mà là cam kết.

Dạ Nguyệt Ly liền giật mình, cảm giác nguồn nhiệt từ trong lòng bàn tay đang từ từ chui vào da thịt, từ lòng bàn tay trực tiếp đến ngực, lặng lẽ sưởi ấm toàn thân lạnh lẽo của hắn, hắn nâng một bàn tay khác lên, ngón cái khẽ vuốt lên gương mặt mềm mại của nàng, cưng chiều cười nói: "Được."

Hắn đẩy cửa chính xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ đổ nát ra, lạnh lùng quét mắt nhìn tuyết đọng thật dày, nheo nheo lông mi rồi sau đó không nói lời nào ôm ngang Mộ Dung Tiểu Tiểu lên, hắn không nỡ để băng tuyết làm tổn tương chân nàng do giá lạnh, người kia, sẽ hiểu hắn.

Cúi đầu vượt qua lớp tuyết, Dạ Nguyệt Ly làm như không thấy tất cả tiêu điều và đổ nát quanh mình, hoặc nói, hắn không muốn nhìn thấy.

Đất đai Dạ phủ cực kỳ rộng lớn, dựa vào dãy núi phía bắc thành xây lên, ở nơi kinh thành Nam Dục này giàu có nhất nhì một vùng, từng là ông trùm ngày đó, ở dưới nhìn lên không cách nào với tới. Mộ Dung Tiểu Tiểu có thế tường tượng nơi đây từng có thời kỳ huy hoàng hưng thịnh, nhưng, giống như pháo hoa đẹp rực rỡ nở rộ, chỉ rực rỡ trong ngắn ngủi, cuối cùng lưu lại thương cảm.

Đi thẳng về hướng bắc, xuyên qua tầng tầng lớp lớp sân nhanh chóng đến chân núi thì Dạ Nguyệt Ly ôm người vận khí nhún chân nhảy qua ngọn cây, nhảy về phía đỉnh núi.

Mộ Dung Tiểu Tiểu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn từ trước ngực Dạ Nguyệt Ly lên, vượt qua bả vai dài rộng của hắn, tầm mắt nhìn về phương xa, trong không gian là tuyết trắng mênh mông bát ngàt che phủ vạn vật, càng đi lên cao, cảnh tượng kinh đô Nam Dục trắng như thuyết thu hết vào tầm mắt, bên môi nàng hé mở, thở ra hơi trắng nhanh chóng tiêu tan không thấy ddlqd-tưdi, mà Toái Nguyệt phía sau nhảy liên tục không thấy thở hổn hển, vẫn là bản lĩnh vững vàng, không thể không nói, công phu cũng thật tốt.

Khi đang cảm thấy rớt xuống thì Dạ Nguyệt Ly lên tiếng: "Đến rồi."

Mộ Dung Tiểu Tiểu thấy đáy mắt thâm thúy cùng môi mỏng mím chặt của Dạ Nguyệt Ly thì tâm đột nhiên có chút buồn bực, theo nàng thấy, dáng vẻ giờ phút này giống như đang cật lực đè nén cái gì đó, trên trán băt đầu điểm một chút đau thương và lạnh lẽo.

Mũi chân nàng rơi xuống đất, lông mi dài rung động, không biết biểu đạt hơi hỗn loại trong lòng như thế nào, chỉ trức tiếp nắm bàn tay Dạ Nguyệt Ly lần nữa, nắm thật chặt, nhẹ giọng kếu: "Ly…."

Dạ Nguyệt Ly khẽ thở dài một tiếng, sau đó bao chặt chẽ bàn tay trắng nõn của Mộ Dung Tiểu Tiểu trong lòng bàn tay, trên mặt lại khôi phục nụ cười dịu dàng lúc trước, hắn khẽ xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, nhẹ giọng nói: "Ta không sao."

Toái Nguyệt cất bước tiến lên, cung kính kêu: "Chủ tử?"

"Ừ, mở ra đi." Giọng nói Dạ Nuyệt Ly lại lạnh lùng trầm thấp lần nữa.

Lúc này Mộ Dung Tiểu Tiểu mới nghiêm túc ngắm nhìn xung quanh, quanh nàng đều là những cây đại thụ cao chót vót phủ đầy tuyết, trong núi cực kỳ yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy cành cây không chịu nổi gánh nặng mà rớt tuyết đọng xuống, Toái Nguyệt cảnh giác quét mắt nhìn xung quanh, thấy không có dị trạng gì, lúc này mới tiến lên vài bước, không có hình tượng bình tĩnh ngồi chồm hổm xuống gốc cây khác với những gốc cây khác, măm ngón tay phủi tuyết, phủi sach sẽ trên mặt đất, ở đó lộ ra khối thép lớn chừng bàn tay, dùng sức xoay chuyển.

Tiếng "ken két" vang lên, Mộ Dung Tiểu Tiểu giật mình, phía dưới có cơ quan.

Thầm nghĩ, Ly làm như vậy, ngược lại lại cẩn thận. Ai mà nghĩ rằng, Dạ Tâm Nghiên năm đó mất ở hậu cung hôm nay lại mai táng ở nơi này? Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cơ quan ở chỗ nào, ai có thể tìm được? Và lại chuyện hai mươi năm trước rốt cuộc cất giấu bao nhiêu ẩn tình?

Nàng không hỏi là vì không muốn hắn đau khổ, nàng chờ một ngày hắn nguyện ý kể cho nàng, mà bây giờ, hiển nhiên hắn đã chuẩn bị tốt rồi.

Chỉ thấy mặt đất lộ ra cái cửa nhỏ, có bậc thang thật dài thông xuống phía dưới.

Dạ Nguyệt Ly thận trọng dắt Mộ Dung Tiểu Tiểu, dọc theo hành lang dài đi về phòng ngầm dưới đất.

Cả người Toái Nguyệt lạnh lùng nghiêm trang, đứng sừng sững ở chỗ cao cảnh giác.

Hai người có thể song song đi cùng nhau qua lối đi, một bước một bước bước xuống phía dưới, cách mỗi mấy bước, tường hai bên đều có khảm dạ minh châu to bằng nắm tay trẻ con có thể cung cấp ánh sáng.

Tiếng bước chân lạch cạch không ngừng vang vọng trong lối nhỏ trong hầm.

Mộ Dung Tiểu Tiểu đưa tay chạm dọc theo vách tường, bóng loáng, thấm lạnh, sạch sẽ.

"Sao nha đầu không hỏi huynh về chuyện này?" Dạ Nguyệt Ly dịu dàng hỏi, hắn vuốt vuốt ngón tay nhỏ nhắn của Mộ Dung Tiểu Tiểu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

"Huynh cũng định nói rồi mà, không phải sao?" Mắt Mộ Dung Tiểu Tiểu sáng trong, là hỏi cũng là khẳng định. Nàng ngắm nhìn gò má của hắn, từ từ cùng hắn nắm chặt mười ngón tay, không tiếng động truyền đạt tâm ý của nàng.

"Hai mươi năm trước, Dạ Thị bị vu hãm thông đồng với địch quốc, cả nhà bị diệt." Môi mỏng Dạ Nguyệt Ly khẽ mở, lời nói nhàn nhạt vang lên ở lối đi: "Mẫu thân ruột của huynh có con nối dòng nên tránh được tử kiếp, bị cấm túc trong hậu cung. Khi đó huynh ba tuổi, mặc dù đối với chết u mê ngu ngốc, trong lòng lại mơ hồ hiểu, nơi đó huynh còn thường xuyên cảm thấy ấm áp vui vẻ hơn Hoàng cung, có lẽ rốt cuộc cũng không còn tồn tại, mà những người đó cũng không ngày gặp lại."

"Sau khi mẫu thân bị cấm túc, chỉ thỉnh thoảng huynh mới được đồng ý nhìn mỗi mặt, huynh rất khổ sở, mẫu thân ở nói đó không nhìn thấy huynh đã len lén khóc thút thít, lúc đối mặt với huynh rồi lại gượng cười. Mà chính nam nhân kia Phụ hoàng huynh cho tới sau này cũng chưa từng xuất hiện, hình như không thích mẫu thân và huynh như trước."

"Không bao lâu, cuối cùng mẫu thân bị bệnh, lại bởi vì cung nhân chậm trễ, bênh tình nặng thêm, chờ huynh đến thăm thì mẫu thân gần như khống xuống được giường. Đêm hôm đó, huynh vội vàng tìm ngự y lại bị nói mẫu thân là người chờ bị xử tội, không có Hoàng lệnh không được tự mình xem bệnh cho mẫu thân, bất đắc dĩ, huynh chỉ có thể đi cầu xin nam nhân kia, mà hắn, lại thờ ơ."

Bất kể hắn ở trước điện kêu gào thế nào, dù là khàn cả giọng, vẫn không cách nào rung chuyển một chút tuyệt tình của ông ta, hắn gần như tuyệt vọng, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy được hận vì gì, nhưng chính hắn nhỏ yếu vô năng, cũng không có lực thay đổi được cái gì.

"Chờ huynh trở lại cung điện thì trong điện lại nổi lên hỏa hoạn…."

Nghe thế, bước chân Mộ Dung Tiểu Tiểu hơi chậm lại, nàng gắt gao nắm chặt tay hắn, trái tim cũng không cầm được cuồng loạn, tình cảnh kế tiếp là như thế nào, nàng đoán ra được. Chính hắn mới ba tuổi, cho tới bây giờ đều là do tình thương ấm áp của mẫu thân hắn, nhìn mẫu thân cứ như vậy chết ở trước mặt, khi đó hắn hoảng sợ cỡ nào, bàng hoàng bất lực.

Dạ Nguyệt Ly dứt khoát dừng bước lại, khẽ thở dài, xoay người bên cạnh lại, nhẹ nhàng kéo người đó vào trong ngực, khẽ chống cằm lên trán bóng loáng của nàng, nhẹ giọng nói: "Nha đầu, không cần nhìn huynh như vậy, tất cả điều đã là quá khứ."

Đúng, tất cả đều đã là quá khứ.

Có điều, trí nhớ xa xôi nàng và ngọn lửa đang cháy đêm đó khứa qua ngực của hắn, mang đến một cảnh máu thịt mơ hồ, qua nhiều năm nhớ lại, vẫn còn nhói đau…

Hắn vẫn nhớ hăn đêm đó sợ hãi lo lắng, kêu khóc rung rung thân thể của mẫu thân, muốn để mẫu thân tỉnh lại, càng thêm vọng tưởng dùng thân thể trẻ con yếu ớt của mình mang mẫu thân thoát khỏi lửa thiêu người, cho đến khi máu của mẫu thân nhuộm đỏ mắt hắn ddlqd-tưdi, gương mặt, ngực, hắn mới sợ hãi tỉnh lại, mấu thân, cũng muốn rời hắn mà đi.

Bốn phía tràn đầy tiếng huyên náo vô cùng khổ sở, tiếng reo hò mà mẫu thân lại an tĩnh, chỉ mỉm cười vuốt ve mặt hắn, từ ái y hệt như thường ngày: "Ly Nhi, không nên oán mẫu thân, cũng đừng để thù hận che mắt con, lòng của con, thế giới này có rất nhiều sự vật tốt đẹp, đi thôi, mẫu thân sẽ ở trên trời nhìn con hạnh phúc…"

Hắn bị ám vệ Dạ gia lưu lại mang đi, cuối cùng chính mắt hắn nhìn thấy toàn bộ biến mất trong biển lửa, trong mắt chỉ còn lại một mảng như máu…

Những năm đó, hắn chỉ có hận, chỉ có thù, không kịp chờ đợi mà ép mình lớn lên, xây dựng tất cả thế lực có thể chống lại, chờ đợi thời khắc để thù hận có thể thoát ra.

Suy nghĩ quay lại, Dạ Nguyệt Ly cúi đầu khẽ hôn cái trán trơn bóng của Mộ Dung Tiểu Tiểu, ôm lấy thân thể mêm mại của nàng lần nữa, theo bậc thang mà xuống, hắn chậm rãi kể: "Khi đó huynh không hiểu lời nói của mẫu thân lúc lâm chung, tất cả chỉ nhớ tới cặp mắt dịu dàng kia, con mắt rưng rưng không thôi, nửa đêm thường bị giấc mơ máu đỏ đầy trời thức tỉnh, vẫn cảm thấy đau y hệt ngọn lửa thiêu đốt xé rách da thịt. Chỉ là, nha đầu, cho tới bây giờ huynh không phải là người ngu xuẩn, trong cuộc đời trừ hận thù, vật tốt đẹp còn rất nhiều, mà huynh biết cũng không muộn. Mà hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời huynh đã bị huynh ôm trong ngực, huynh rất thỏa mãn, tất cả cái này, chỉ có muội mới có thể cho huynh."

Mộ Dung Tiểu Tiểu dựa vào trong lồng ngực ấm áp của Dạ Nguyệt Ly, nghiêm túc nghe hắn bày tỏ bên tai nàng, nói xong lời cuối cùng, hô hấp nặng nền của nàng bỗng nhiên dừng lại, rồi sau đó, nàng đè nén tim mình gần như muốn phun trào tình cảm.

Nàng nhìn thật sâu vào cặp mắt đỏ rực tĩnh mịch của hắn, sau đó, nhàn nhạt cười, trong hai mắt giống như ẩn vùng nước mênh mông dạt dào, trừ đau lòng đều là tình ý triền miên. Nàng đưa bàn tay trắng nõn từ trong áo lông cáo ra, vòng chắc cổ của hắn, tay nhỏ bé trắng noãn lộ ra ngoài không khí có chút lạnh, dạ minh châu tỏa ra ánh sáng dìu dịu, bao phủ đôi tay nàng trong đó, như ngọc tinh xảo hoàn mỹ.

Lông mày Dạ Nguyệt Ly khẽ nhăn lại, lối đi dù không có gió nhưng lòng đất vẫn cực lạnh, huống chi tồn tại vật kia. Hắn sợ nàng lạnh nên muốn để nàng xuống, nhét bàn tay trắng nõn vào trong áo lông cáo, nàng lại ôm chặt không tha, cười nhu hòa nói: "Ly, muội thật sự cảm tạ ông trời để muội gặp gỡ huynh ngay từ đầu."

Dứt lời, nàng cũng không quan tâm đến cái khác, môi đỏ mọng đặt lên môi mỏng hơi lạnh của Dạ Nguyệt Ly, cứ như vậy hôn xuống thật sâu.

Đáy lòng Dạ Nguyệt Ly phát ra tiếng than thở, hắn cảm nhận sự mềm mại trong ngực, vô cùng may mắn, may mắn mình gặp từ đầu, cũng yêu, cũng có, nếu không hôm nay hắn sẽ không quyến luyến cái gì, sẽ càng không mong đợi với tương lai.

Hơi thở của hắn, trong nháy mắt bị hương thơm sự ấm áp của Mộ Dung Tiểu Tiểu bao phủ, sư ấm áp trên môi làm ngọn lửa trong lòng hắn nhanh chóng bùng cháy đốt hết lý trí không thể vãn hồi, tay vòng chắc eo nhỏ của nàng càng ngày càng gấp.

Á. . .

Mộ Dung Tiểu Tiểu đang cầm gương mặt tuấn tú của Dạ Nguyệt Ly, khó khắn lắm mới dời được cánh môi, nàng sững sờ theo dõi hắn, cặp mắt đỏ xinh đẹp này có cái gì đó sáng kinh người, cùng nghe thấy hô hấp hai người đều thở hổn hển.

Con ngươi Dạ Nguyệt Ly thu nhỏ lại, ý thức được người đang ở chỗ nào, hít thở thật sâu, từ từ tiêu tan dục vọng, rồi sau đó nặng nề hôn một cái lên cái trán người nào đó, ôm nàng tiếp tục xuống cầu thang.

"Vì sao càng ngày càng lạnh?" Xem nhẹ hành động hơi có lau súng cướp cò vừa rồi, Mộ Dung Tiểu Tiểu liền nói ra nghi ngờ vừa xuất hiện trong lòng. Đang ở trong lòng đất, lạnh là bình thường, nhưng nhiệt độ không thể biến hóa nhanh chóng như vậy, bọn họ càng đi xuống, thân thể càng thấy lạnh lẽo.

Lông mày Dạ Nguyệt Ly nhíu chặt, cặp mắt đỏ rực thoáng qua tia lo lắng, hắn nói: "Ừ, phía dưới đều là hàn băng ngọc, ngoan, sắp đến rồi." Dứt lời, hắn tăng nhanh bươc dưới chân.

"Ly, muội không lạnh." Nàng chỉ thấy kỳ lạ, vì sao lại táng Dạ Tâm Nghiên ở nơi này.

Dạ Nguyệt Ly vẫn giữ tốc độ không giảm, hắn ôm chặt nàng, làm hai người càng dán chặt vào nhau, nói: "Chỉ nơi này có hàn băng ngọc, hơn nữa, mẫu thân rất nguyện ý ở nơi này" Nơi này cách Dạ gia gần nhất, hơn nữa, hắn muốn giữ thi thể mẫu, không muốn để mẫu thân hoà quyện trong đất."

"Đến rồi."

(Di thành thật xin lỗi mọi người vì chương này edit quá ẩu. Di đã sửa lại. Còn sai sót gì mong mọi người chỉ bảo. Ngàn lần xin lỗi.)



Đã sửa bởi Tư Di lúc 08.12.2017, 23:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tư Di về bài viết trên: baoboicuatoi, plumeria rubra
     

Có bài mới 06.12.2017, 01:53
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.06.2017, 21:54
Bài viết: 42
Được thanks: 49 lần
Điểm: 41.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên - Điểm: 52
Chương 101: Tiểu Tiểu nghi ngờ
Editor: Taiga


Hàn Băng ngọc, tên như vật, ngọc Hàn Băng chỉ tồn tại ở nơi vô cùng lạnh, không ngờ tại Nam Dục cũng có thể tìm được.

Bản thân nội lực của Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng rất tốt, mà ngày đột phá linh quyết cũng sắp đến. Huống chi có nguồn nhiệt không ngừng vận chuyển từ lòng bàn tay Dạ Nguyệt Ly, giá lạnh mà người thường không thể chịu được căn bản là không chạm đến nàng.

Không biết bằng cách nào Dạ Nguyệt Ly có thể tìm được chỗ này, tốn bao nhiêu tiền mới xây dựng xong chỗ này, nhưng nàng biết rằng trước lúc đoạt lại thi thể Dạ Tâm Nghiên, Ly chắc chắn đã sớm bắt đầu thực hiện.

Tính từ lúc bọn họ bước xuống bậc thang, đây hẳn là chân núi, sở dĩ không làm cửa ở chân núi là để giữ bí mất. Theo thông tin Lam Y giáo điều tra được, khi còn sống Dạ Thanh Lâm và phu nhân vợ chồng hòa hợp, lại vô cùng sủng ái nữ nhi duy nhất là Dạ Tâm Nghiên, Ly chôn cất nàng tại nơi này cho thấy Dạ Tâm Nghiên vô cùng lưu luyến Dạ gia.

Nghe được tiếng của hắn, Mộ Dung Tiểu Tiểu mới ngước mắt nhìn lên phía trước thấy một cánh cửa tinh tế vô cùng dày và nặng, lúc này ánh sáng trong lối đi trở nên mờ nhạt hơn, ngọc Minh Châu bị hơi lạnh bao bọc, tản ra ánh sáng yếu ớt, nếu không phải có nhiều ngọc Minh Châu thì ở nơi dưới lòng đất này, nhiệt độ vô cùng lạnh, cho dù là Dạ Minh Châu to bằng nắm tay trẻ con cũng bị băng giá bao phủ làm mất đi ánh sáng.

Mộ Dung Tiểu Tiểu lẳng lặng nhìn Dạ Nguyệt Ly, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi gương mặt lạnh lùng của hắn, vẻ mặt tuấn tú lạnh lùng, từng đường cong trên khuôn mặt đều được miêu tả hết sức rõ ràng, hắn ngẩng đầu lên, trên mái tóc đen và lông mày ddlqđ-taiga đều phủ một tầng băng mỏng, nơi phát sáng rạng rỡ kia, hồng mâu nóng rực nhìn nàng, không biết là do ánh sáng quá yếu hay là nhiệt độ quá thấp làm mất đi ánh sáng bình thường của ngọc mà trở nên hơi ảm đạm.

“Mẹ, Tiểu Tiểu đã đến.” Mộ Dung Tiểu Tiểu đột nhiên thốt ra những lời này, sau khi nói xong mím chặt môi, sắc mặt không đổi cũng không nhìn Dạ Nguyệt Ly, chẳng qua đáy lòng dường như âm ỉ đau.

Thân thể Dạ Nguyệt Ly căng cứng, hắn ngắm nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu thật sâu, năm chặt bàn tay nhỏ bé, đưa lên miệng khẽ hôn, khóe môi cong lên, khẽ cười nói: “Ừ, dẫn con dâu đến ra mắt người.”

Mặc dù tận đáy lòng Mộ Dung Tiểu Tiểu tự nói với mình không nên cãi lại, chuyện tới bây giờ … còn xấu hổ cũng không giống nàng, nhưng trên mặt vẫn có chút ửng đỏ, nàng giả bộ không có chuyện gì, cố gắng tập trung ánh mắt nhìn cửa sắt trước mặt.

Hồng mâu Dạ Nguyệt Ly xẹt qua nụ cười, cũng không vạch trần nàng, quay đầu nhìn cửa sắt như trước.

Đường nét hoa văn cổ xưa được khắc trên cửa, mạnh mẽ mà khoa trương, mặc dù Mộ Dung Tiểu Tiểu cảm thấy có chút không thích hợp nhưng nàng tin rằng Dạ Nguyệt Ly chắc chắn sẽ không làm chuyện vô ích, những họa tiết này chắc chắn có bí mật.

Quả nhiên Dạ Nguyệt Ly giơ ngón trỏ lên, chỉ vào một họa tiết khó có thể thấy được vận khí ấn một cái, tiếng xiềng xích vang lên, cửa sắt dày cộp nặng nề chậm rãi kéo lên, ddlqđ-taiga khí lạnh thấu xương thổi đến, hắn kịp thời ôm trọn người Mộ Dung Tiểu Tiểu vào trong lồng ngực.

Cái nhìn đầu tiên, Mộ Dung Tiểu Tiểu cảm thấy giống truyện công chúa ngủ trong rừng, chỉ khác là xung quanh giường ngọc tràn ngập khí lạnh, còn nàng mặc một thân quần áo trắng noãn thanh lịch, trên người nổi lên một lớp băng tuyết, hai tay nàng xếp đặt trên bụng, nhìn qua lớp băng có thể thấy được vẻ mặt an tĩnh của nàng, nếu không phải bị băng tuyết bao phủ, sẽ có người cho rằng nàng chỉ đang ngủ thiếp đi.

Đây chính là Dạ Tâm Nghiên, nếu không có nửa mặt bên trái bị bỏng thì rất giống với gương mặt Dạ Nguyệt Ly, khiến cho nàng cảm thấy người đời nói đến thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thật ra chính là nàng.

“Có phải tò mò tại sao đến hôm nay huynh mới đưa muội đến đây không?” Dạ Nguyệt Ly chậm rãi ngồi xuống, bàn tay vuốt ve lên tầng băng phủ trên gương mặt Dạ Tâm Nghiên, khẽ cười nói, cũng không đợi Mộ Dung Tiểu Tiểu trả lời hắn lại nói: “Thật ra thì hôm nay là sinh nhật mẹ huynh.”

Trong mắt Dạ Nguyệt Ly tràn đầy hoài niệm, thấy vậy Mộ Dung Tiểu Tiểu đứng bên cạnh hắn, khẽ đặt bàn tay trắng nõn của mình lên tay hắn, nhìn Dạ Tâm Nghiên mỉm cười nói: “Mẹ, sinh nhật vui vẻ.”

Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, Mộ Dung Tiểu Tiểu thu lại nụ cười, “Vì sao đã qua nhiều năm mà thi thể mẹ huynh vẫn giữ được hoàn hảo như vậy?”

Hồng mâu Dạ Nguyệt Ly híp lại, căm hẫn trong mắt chợt lóe rồi biến mất vẫn bị Mộ Dung Tiểu Tiểu bắt được.

Hắn cười lạnh nói: “Hắn sẽ không có lòng tốt như vậy, nếu không phải năm đó mọi chuyện do hắn giật dây, ddlqđ-taiga những người kia tự cho là gặp được đúng người dám cả gan làm loạn một mũi tên trúng hai đích trừ bỏ cả huynh và mẹ. Còn là ai giữ được thi thể mẹ hoàn hảo như vậy, đến giờ huynh vẫn chưa tra được, nếu huynh đoán không nhầm, trong thân thể mẹ hẳn là có định nhan châu.”

Hắn từ nhỏ đã biết trong hoàng cung là nơi tụ họp của những kẻ bỉ ổi, chuyện ngươi lừa ta gạt trong cung sẽ không vì hắn chỉ là một đứa trẻ mà tránh được, Dạ gia tài lực hùng hậu, dung nhan mẫu thân khuynh thành, cộng thêm hắn từ nhỏ đã thông minh lạ thường, sớm đã thành cái đinh trong mắt người khác, đâm vào thịt, có được cơ hội lại không nắm lấy nhất lao vĩnh dật?
(Nhất lao vĩnh dật: vất vả một lần nhàn nhã cả đời)

Đoán chừng Nam Cung Quân Hạo không ngờ năm đó hắn sẽ bị bắt đi, nhưng phụ hoàng kia từ nhỏ đã không thích hắn, nếu không phải sau này nhìn trúng năng lực của hắn thì Nam Cung Quân Hạo cũng sẽ không có những hành động sau này.

Mộ Dung Tiểu Tiểu nhíu mày, nàng từng xem qua dược thư của Mục Trạch Dương, người ăn vào định nhan châu không chỉ có dung nhan không thay đổi trẻ mãi không già mà là thân thể người chết cũng được bảo toàn, tránh được xà trùng (rắn + côn trùng) gặm nhấm, thi thể không thối rữa, nhưng cụ thể hiệu quả duy trì được bao lâu thì trong sách không ghi, không nghĩ rằng Ly dùng trên người Dạ Tâm Nghiên, nhưng hiệu lực của định nhan châu cũng sắp hết.

“Ly, huynh muốn khi nào báo thù?” nàng không hỏi có báo thù hay không mà hỏi khi nào báo thù. Cho dù nhiều năm đã trôi qua, mặc dù Nam Cung Quân Hạo mạnh khỏe nhưng nàng biết trong lòng Ly vẫn có thù hận.

Dạ Nguyệt Ly thu tay lại, dưới tay lại bắt đầu vận khí, truyền nhiệt vào bàn tay trắng nõn có chút trở lạnh của Mộ Dung Tiểu Tiểu, đỡ nàng dậy, lại kéo nàng vào ngữ, ánh mắt thâm thúy nhìn, hỏi một đằng trả lời một nẻo, hắn đáp: “Hiện tại huynh có chuyện khác quan trọng hơn.”

Kẻ đầu sỏ gây chuyện là ai, hắn từ sớm đã biết, có lẽ trước kia trong lòng hắn chỉ có thù hận, nhưng hiện tại, hắn lại … có một tâm tình khác. Sở dĩ chậm chạp chưa động thủ không chỉ vì mẹ đã dặn dò hắn không cần thù hận, mà còn là vì…

Mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu tràn đầy khó hiểu, Ly còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện báo thù?

“Ngoan, trước trở về, huynh sẽ từ từ nói cho muội biết.” trong mắt Dạ Nguyệt Ly hiện lên ý cười, nụ cười bí hiểm, hắn ôm lấy Mộ Dung Tiểu Tiểu sải bước ra ngoài, cửa sắt phía sau chậm rãi hạ xuống…

Toái Nguyệt đang chờ bên ngoài thấy chủ tử nhà mình ra đến nơi, lúc này mới đóng cơ quan lại để người khác không nhìn ra chỗ khác thường.

Mặt trời lên cao, đã là giữa trưa, Mộ Dung Tiểu Tiểu nghĩ không biết mấy ngày này tuyết có rơi nữa không, hít thở thật sâu mùi vị tuyết trong không khí, đột nhiên lại ngửi thấy mùi vị khác thường, ddlqđ-taiga có chút mùi thuốc, nhiều hơn là mùi mục rữa, nàng nhíu lông mày, nghĩ là thi thể động vật bị bỏ lại khi dã thú trong rừng săn mồi, bị ánh mặt trời chiếu đến làm bốc lên mùi khác thường, nhưng nàng càng ngửi càng thấy khó chịu, khiến nàng bịt mũi.

Hơn nữa nàng cảm thấy dạ dày có chút khó chịu nôn nao, muốn ói ra!

Dạ Nguyệt Ly nhận thấy người trong ngực khác thường, hắn nhăn trán lo lắng hỏi: “Nha đầu làm sao vậy?”

Mộ Dung Tiểu Tiểu lắc đầu, định nói với hắn không có gì đáng ngại, nơi cổ họng lại nhịn không được, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên quay đi, ‘Nôn—’ ngay sau đó, không ngăn được buồn nôn, đồ ăn trên xe ngựa cũng bị phun ra hết!

“Nha đầu!” Dạ Nguyệt Ly hồng mâu mở to, không rõ vì sao người mới vừa rồi còn khỏe mạnh mà bây giờ lại nôn ói kịch liệt như vậy, vội vàng bắt mạch cho nàng nhưng không tìm ra nguyên nhân, Dạ Nguyệt Ly sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, lần nữa thầm hận vì sao không học chút y thuật, lúc này cảm thấy mình thật vô dụng!

“Muội… Muội không sao… Nôn…” Mộ Dung Tiểu Tiểu ói đến mật vàng cũng phun ra rồi, dạ dày vô cùng khó chịu, nàng níu chặt tay Dạ Nguyệt Ly, ói đến trào nước mắt.

“Toái Nguyệt!” Dạ Nguyệt Ly đột nhiên quay đầu quát to.

“Dạ, chủ tử,” Toái Nguyệt cũng bị chuyện đột nhiên xảy ra với Mộ Dung Tiểu Tiểu làm cho mơ hồ, bị ánh mắt rét lạnh của Dạ Nguyệt Ly quét đến làm cho sợ đến mức phục hồi tinh thần, hắn lập tức đốt khói.

Lúc này Mộ Dung Tiểu Tiểu cảm thất cả người vô lực, đứng cũng không vững, Dạ Nguyệt Ly ôm chặt nàng, cho dù nàng ói trên người hắn hắn cũng làm như không thấy.

“Ly… Xuống núi…” sắc mặt Mộ Dung Tiểu Tiểu tái nhợt, không có sức, sau khi nàng ngửi thấy mùi kia mới bị như vậy, có lẽ xuống núi sẽ không có chuyện gì.

“Được, chúng ta xuống núi!” mặc dù Dạ Nguyệt Ly không biết vì sao Mộ Dung Tiểu Tiểu yêu cầu như vậy nhưng vẫn nghe theo nàng, ôm nàng nhanh chóng lao xuống núi.

Dạ Nguyệt Ly lo lắng vạn phần, cũng không để ý xung quanh, Toái Nguyệt vì chủ tử đột nhiên nổi nóng khiến cho tâm tình hoảng sợ, những năm gần đây cho dù chủ tử tức giận hơn nữa cũng chỉ khiến hắn cảm thấy rét lạnh, nổi giận giống lần này hắn đã nhiều năm không thấy?

Cứ như vậy, mấy người đều bỏ lỡ phát hiện mấu chốt…

Không khí trở lại trong lành, Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng cảm thấy dễ chịu hơn, trong lòng vẫn có chút khó chịu, bàn tay trắng nõn đặt trên ngực, mắt nhắm lại, mềm nhũn dựa vào trước ngực Dạ Nguyệt Ly, đầu có chút choáng váng.

Chẳng nhẽ bị nhiễm phong hàn? ddlqđ-taiga Mộ Dung Tiểu Tiểu rất rõ cơ thể của mình, nàng tập võ từ nhỏ, không có khả năng dễ dàng bị cảm như vậy, lần này không thoải mái như vậy chẳng lẽ là vì ở trong lòng đất quá lâu? Nhưng từ đầu đến cuối nàng đều không thấy lạnh, thật là kỳ lạ.

Nhưng nhắm mắt lại, Mộ Dung Tiểu Tiểu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, dường như bị ảnh hưởng liền ngủ thiếp đi.

Di Tinh nửa đường gặp được chủ tử nhà mình ôm Mộ Dung Tiểu Tiểu sắc mặt tài nhợt, mà vẻ mặt chủ tử âm trầm, sắc mặt đen lại, Di Tinh cũng sợ đến hồn phi phách tán, ôi, chủ tử của nàng, đừng có dùng ánh mắt ăn thịt người kia nhìn nàng, nàng đã dùng tốc độ nhanh nhất để đến mà?

Trong ánh trăng mờ, Mộ Dung Tiểu Tiểu thấy thân thể mình nằm trong đệm êm, cảm giác như bay trên mây, trước mặt có bóng người lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ nghe có người gọi nàng, âm thanh rất quen thuộc và ấm áp, nhưng hai mắt mông lung mở ra chỉ thấy vài bóng lưng bận rộn qua lại, sau đó nàng lại mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, mệt mỏi thiếp đi lần nữa.

Dạ Nguyệt Ly ngồi trước giường nhăn chán, môi mỏng mím thành một đường, Di Tinh phía sau hắn tiến lên bắt mạch, nhưng thấy bộ dạng nghiêm túc lạnh lùng này của chủ tử nhà mình, vẻ mặt khóc không ra nước mắt, nàng yếu ớt liếc nhìn Tức Mặc Tuyết Dương bên cạnh, ánh mắt im lặng hỏi rốt cuộc nàng có nên tiến lên hay không.

Tức Mặc Tuyết Dương nhìn bộ dạng đáng thương của người yêu cũng đau lòng, hắn tiến lên một bước trầm giọng nói: “Chủ tử, hay là để Di Tinh bắt mạch một chút.”

Dạ Nguyệt Ly nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu ngủ thiếp đi, lúc này bình tĩnh lại, bắt đầu bối rối. Hắn nghĩ có phải gần đây chính mình làm cho nàng quá mệt mỏi, lúc này tự trách không dứt, tự mình nắm lấy tay nhỏ bé ấm áp từ trong chăn ra, dùng ánh mắt bảo Di Tinh đến bắt mạch, chợt nhớ đến điều gì lại lấy ra khăn gấm từ trong ngực, phủ lên cổ tay tuyết trắng, chính mình vẫn không hề đứng dậy.

Di Tinh liếc mắt nhìn, khóe môi không nhịn được nhếch lên, chủ tử thật là hẹp hỏi, chạm một chút cũng không được, ngón tay nàng nhẹ đặt lên, bắt đầu ngưng thần bắt mạch.

Tức Mặc Tuyết Dương đứng một bên hậm hực sờ mũi, ánh mắt nghiêng đi nhìn ra phía ngoài, trong nội tâm thầm nghĩ đây là chủ tử đang đề phòng hắn.

Bên này vẻ mặt Di Tinh vui mừng, quỷ dị cười ra tiếng, nghe làm sao cũng có vẻ cười gian.

Dạ Nguyệt Ly thấy phản ứng của nàng, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, “Nói!”

Âm thanh của hắn hết sức lạnh lẽo, giống như tảng băng trực tiếp đánh đến Di Tinh, vui mừng vừa được dấy lên phút chốc bị dập tắt.

“Hắc hắc, hắc hắc, chủ tử, là chuyện tốt a…” vẻ mặt Di Tinh cười xấu xa như tú bà.

Đáy mắt Dạ Nguyệt Ly càng lạnh hơn, hàn mâu lướt qua Tức Mặc Tuyết Dương, im lặng mang ý cảnh cáo.
Cả người Tức Mặc Tuyết Dương cứng đờ, vội vàng nhảy đến bên cạnh Di Tinh giả bộ tức giận, “Di Tinh, nhanh nói rõ cho chủ tử, rốt cuộc là tiểu thư xảy ra chuyện gì!”

“Đúng vậy, đúng vậy, rốt cuộc tiểu thư bị làm sao?” Tiểu Ngư đã sớm đứng một bên lo lắng suông, nhịn không được kéo ống tay áo của Di Tinh.

Tần Thương và Toái Nguyệt cũng lo lắng giống nhau, nhưng hai người này chỉ đứng ngoài cửa nhìn mà không đi vào.

“Ai nha, nhỏ tiếng một chút, tiểu thư đang nghỉ ngơi, đừng làm phiền nàng, thai phụ cần nghỉ ngơi nhiều.” ddlqđ-taiga Di Tinh hung ác trợn mắt nhìn Tức Mặc Tuyết Dương, chẳng qua lập tức cười tươi như hoa, nàng đoán trong biệt viện sẽ sớm có thêm tiểu chủ tử, xem ra nàng đã đoán trúng rồi.

Trong nháy mắt trên mặt Dạ Nguyệt Ly hiện lên rất nhiều cảm xúc vô cùng phức tạp, dường như khiếp sợ, dường như ngạc nhiên, dường như mừng như điên, lại cũng có vẻ khẩn trương, tim trong lồng ngực hắn đập loạn không ngừng, dường như có chút hỗn loạn tê dại, sau đó hắn cứng nhắc nhìn Mộ Dung Tiểu Tiểu đang ngủ thiếp đi, lúc này đôi mi thanh tú nhẹ nhàng nhíu lại, tựa hồ vô cùng bất mãn có người ồn ào quấy rối giấc ngủ.

“Lui xuống.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn taigasae về bài viết trên: Lantu, baoboicuatoi
Có bài mới 08.12.2017, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Dạ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Dạ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2017, 17:42
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 45
Được thanks: 106 lần
Điểm: 32.11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên - Điểm: 56
Chương 102: Thi thể bị trộm.

Editor: Tư Di

Giọng nói của Dạ Nguyệt Ly cực kỳ trầm thấp có lực, lại thế nào cũng không sao che giấu được vui sướng.

Di Tinh ra hiệu, liền dẫn đầu ra khỏi phòng, đi vài bước, phát hiện Tức Mặc Tuyết Dương không theo kịp, nang nhíu mày, nhìn hắn khó hiểu.

Tức Mặc Tuyết Dương chua xót đầy bụng không cách nào nói nên lời, lúc này thật cảm thấy uất ức, liếc mắt hâm mộ chủ tử nhà mình lần nữa, mang theo vẻ mặt u oán theo sau lưng Di Tinh ra khỏi phòng.

Ngư Nhi đã sớm mừng rỡ đi báo tin cho Tần Thương, nàng đã quyết định rồi, thời gian này không thể lại xuất môn chơi đùa vớ vẩn nữa, sẽ lập tức có tiểu chủ tử, nàng phải mau chóng tìm mấy thứ hoa văn đẹp mắt, làm cho chủ tử tương lai mấy bộ quần áo, hết cách rồi, ai kêu tiểu tỷ nàng không biết nữ công gia chánh. Á, cũng không biết tiểu thư hoài thai nam hài hay nữ hài, nếu không, nam nữ cùng làm.

"Ngươi làm sao vậy?" Ra khỏi cửa, Di Tinh nhịn không được đặt câu hỏi, bộ dạng Tức Mặc Tuyết Dương như oán phụ, giống như thể nàng tử bỏ hắn vậy.

"Tinh Nhi, ngươi quá tàn nhẫn." Vẻ mặt Tức Mặc Tuyết Dương đau khổ tố cáo nói, hắn mới là người nở hoa trước có được không?

Mạc Du Ly, chủ tử cũng thế, người nào cũng làm phụ thân trước hắn, quá bất công!

"Ta tàn nhẫn với ngươi thế nào?" Nàng dở khóc dở cười.

"Tinh nhi, ngươi biết ta nói cái gì mà." Mặt hắn nghiêm túc.

"Xin lỗi, thật sự là ta không biết cái ngươi nói là cái gì." Nàng nhún vai một cái, hai tay hơi chĩa ra.

Trong nháy mắt, Tức Mặc Tuyết Dương vô lực cúi đầu, đặt hai quả đấm bên người, nắm tay lại, khớp xương vang lên răng rắc, hắn hít thở một hơi thật sâu, rồi sao đó đột nhiên ngẩng đầu lên: "Tinh Nhi, ta quyết định rồi."

Lông mi Di Tinh khẽ rung động, nhìn Tức Mặc Tuyết Dương cực kỳ quỷ dị, người này, thật là khiến người khác khó hiểu, chẳng lẽ là uống nhầm thuốc? Có điều lúc này nàng không đếm xỉa đến hắn: "Được rồi, ta không có thời gian náo với ngươi, ta phải đi chuẩn bị thuốc dưỡng thai cho tiểu thư."

"Tinh nhi!"

"Có gì nói!"

"Ta muốn làm phụ thân!"

". . . . . ."

Di Tinh vừa mới xoay người không kịp phản ứng đã nghe được câu Tức Mặc Tuyết Dương gào lên, dưới chân lảo đảo một cái, khóe mắt nàng giật giật, đỏ cả mặt, tầm mắt khẩn trương không ngừng quét một vòng xung quanh, thẹn quá hóa giận nói: "Ngươi gào thét cái gì? Không ngại mất mặt sao?"

Tức Mặc Tuyết Dương lập tức ôm lấy Di Tinh, cười vô sỉ nói: "Tinh Nhi, ngươi cũng không thể trơ mắt nhìn nam nhân của mình bị đám nhóc kia chê cười, hoài nghi sức quyến rũ nam nhân của ta."

"Có ý gì?" Này cái gì với cái gì, chỉ là nàng còn chưa chuẩn bị xong làm mẫu thân mà thôi.

"Tinh Nhi, chúng ta cũng đến lúc sinh em bé rồi." Hắn cũng đã sớm mong chờ làm phụ thân.

". . . . . ."

Mộ Dung Tiểu Tiểu tỉnh dậy, nhưng cả người còn lười biếng, mơ mơ màng màng nhìn về phía Dạ Nguyệt Ly, khi tầm mắt đã rõ ràng hơn một chút, đưa hai cánh tay mảnh khảnh như ngọc về phía hắn đang ngồi ở đầu giường ddlqd-tưdi, ngây thơ kêu: "Ly, ôm ôm." Nàng biết nàng đột nhiên nôn mửa nhất định là làm hắn sợ, khiến hắn lo lắng.

Dạ Nguyệt Ly kìm nén mừng như điên, gần như muốn phun trào ra, cảm xúc trong ngực kích động gần như muốn thừa nhận không ngừng, hắn thật không ngờ, khi những thứ tốt đẹp cùng hạnh phúc thật sự đến lại khiến tay chân hắn luống cuống, vui không kiềm chế được. Đã vô số lần tưởng tượng, vô số lần phác họa nhưng không thật sự hoàn hảo như giờ phút này, khiến ngực hắn đầy cảm xúc khó có thể dùng ngôn ngữ để cảm nhận

Hắn chậm rãi chuyển thân thể qua người nàng, đặt hai cánh tay như ngọc đang trên không của nàng vào trong chăn, rồi sau đó mới thận trọng khẽ ôm nàng, coi như cách tầng tầng chăn cũng không dám dùng sức quá mức.

Nhìn thật lâu con mắt như ngọc lưu ly của nàng, cúi đầu đặt một nụ hôn xuống mi tâm của nàng, sau đó vùi mặt vào cần cổ của nàng, giọng nói đột nhiên lại khàn khàn: "Nha đầu, huynh yêu muội." Cũng yêu bảo bối của chúng ta.

Hô hấp nóng rực của hắn phả lên cổ nàng, khiến cho nàng có chút ngứa ngáy, nàng không khỏi uốn éo người chui vào trong ngực hắn, buồn cười nói: "Sao đột nhiên nói lời tâm tình thế hả?"

Dạ Nguyệt Ly sững sờ, hắn khe khẽ thở dài, sau đó ôm nàng ngồi dậy, trong cặp mắt đỏ rực tràn đầy bất đắc dĩ cùng cưng chiều, thậm chí bản thân thân thể mình cũng không chú ý, hắn có nên nói nàng mơ hồ không? Bàn tay khẽ vốt tóc dài như thác nước của nàng, khóe môi hắn khẽ nâng, nhíu mày nói: "Thế nào, hết buồn nôn rồi? Rời giường thôi, muội nên ăn chút gì đó."

Mộ Dung Tiểu Tiểu vừa muốn vén chăn lên, ánh mắt Dạ Nguyệt Ly liếc về phía cái bụng vẫn bằng phẳng như cũ của nàng, tim trào lên cảm xúc khác thường, hắn lập tức phủ thêm áo lông cáo cho nàng, giọng điệu ra vẻ lạnh nhạt: "Trời lạnh như thế, đừng mạo hiểm như vậy, nếu mà bị lạnh, huynh không tha cho muội đâu."

Mặc hắn mặc áo lông cáo cho nàng, sửa sang váy xong, lòng Mộ Dung Tiểu Tiểu tràn đầy vui thích ngẩng đầu cười nói: "Cảm lạnh liền cảm lạnh thôi, dù sao Ly sẽ chăm sóc cho muội, muội tuyệt đối không lo lắng."

Nghe nàng tùy hứng, lại ỷ lại, lời nói cực kỳ mềm mại ôn nhu, cả người Dạ Nguyệt Ly run lên, hắn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, khéo léo giúp nàng đi giày nhỏ rất độc đáo bằng lông dê, nhìn con mắt nàng vừa mới tỉnh ngủ mờ mịt, giọng nói giả bộ lạnh nhạt: "Vậy cũng không được."

Dứt lời, hắn đứng dậy ôm lấy nàng, sải bước đi về phía phòng ăn, nha đầu của hắn, hắn phải chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ hơn trước kia.

"Tại sao?" Mộ Dung Tiểu Tiểu nghiêng đầu nhỏ, không hiểu lúc này Dạ Nguyệt Ly luôn luôn yêu thương cưng chiều nàng lại có thể phản bác nàng.

Thời gian ăn trưa đã qua, cách bữa tối lại còn nhiều thời gian, tuy thức ăn tạm thời gấp gáp chế biên xong, nhưng trong cả biệt viện Ly Vương trừ bản thân Mộ Dung Tiểu Tiểu, tất cả mọi người đều biết nàng mang thai. Nên khi Dạ Nguyệt Ly nhìn thấy đầy bàn thức ăn nhẹ nhưng không mất dinh dưỡng thì cặp mắt đỏ rực thoáng qua tia tán thưởng.

"Ngoan, đợi ăn xong rồi, dẫn muội đi nhìn đồ, muội nhất định sẽ thích." Dạ Nguyệt Ly không chịu trả lời, chẳng qua là nâng đũa ngọc, chọn mấy món bổ thân thể gắp vào trong chén nàng, lại múc cho nàng chén cháo huyết yến, tỉ mỉ đút.

Hưởng thụ người khàc phục vụ, Mộ Dung Tiểu Tiểu rất nhanh quăng mất nghi ngờ trong lòng, mắt hạnh lóe lên hứng thú rõ ràng: "Thứ gì?"

"Ngoan, đợi lát nữa sẽ biết." Một tay Dạ Nguyệt Ly ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của nàng, ôm ngồi ở trên đầu gối của hắn, tươi cười dụ dỗ nói.

Mộ Dung Tiểu Tiểu còn muốn hỏi nữa thì bên ngoài có người gõ cửa. Di Tinh bưng chén đen thùi lùi, khí nóng bốc lên, nghe có vẻ như thuốc rất đắng, sau khi nàng ấy đặt ở trên bàn liền cung kính xin phép: "Chủ tử, vẫn là tranh thủ thuốc còn nóng cho tiểu thư uống."

"Cho ta uống sao? Là thuốc gì?" Mộ Dung Tiểu Tiểu vội vàng nuốt miếng cháo, mơ hồ không rõ mà hỏi.

"Đương nhiên là…." Di Tinh vừa bật thốt lên.

"Đi xuống." Dạ Nguyệt Ly lạnh lùng nói.

Di Tinh không dám tin trợn to con ngươi, không phải chủ tử còn chưa nói chuyện này với tiểu thư chứ? Chẳng lẽ tiểu thư giống nàng, khồn muốn làm mẫu thân sớm, nên chủ tử mới gạt? Nhưng loại chuyện này có thể gạt được bao lâu?

Di Tinh lui ra sau, Mộ Dung Tiểu Tiểu cũng mất ý định húp cháo, nàng ngưng mắt quan sát Dạ Nguyệt Ly, hôm nay hắn rất khác. Nàng hỏi vấn đề, hắn lẩn tránh mấy lần không đáp. Còn có sau khi nàng tỉnh lại, hắn cũng không hỏi nàng vì sao nôn mửa ddlqd-tưdi, hiện tại Di Tinh cũng mang thuốc lên rồi, hắn lại không cho Di Tinh nói rõ tình hình, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lúc chợt nhớ tới cái gì, nàng hỏi: "Lúc ta ngủ giống như thấy có người ở đó, là đã xảy ra chuyện gì sao?"

Chẳng lẽ là nàng bị bệnh gì?

Dạ Nguyêt Ly lại đưa muỗng cháo đến bên miệng nàng, cau mày nói: "Giữa trưa cũng không dùng thiền*, lại ăn nhiều một chút, sẽ gầy."
*dùng thiện: ăn cơm

Thân thể nàng hiện tại, một người ăn hai người, hắn nhìn cổ tay tuyết trắng mảnh khảnh lộ ra khỏi áo lông cáo, nhớ lại khi thừa dịp nàng ngủ, hắn lật xem mấy chi tiết cần chú ý mà Di Tinh sắp xếp đưa cho, khổ não khi nàng sắp chịu khổ cực, trong lòng hắn không khỏi dâng lên lo lắng, hắn mừng như điên không dứt, khi nhìn đến gương mặt vẫn có chút tái nhợt của nàng, hắn đột nhiên không thể nào mở miệng được, bời vui mừng qua đi chính là các loại sầu lo.

Thật sự Mộ Dung Tiểu Tiểu rất đói, trong dạ dày cũng trống không, nhưng nhìn đến ít thứ này, nàng lại hoàn toàn không có khẩu vị, hình như từ sau khi nàng ói, nàng liền mơ mơ hồ hồ cảm thấy thân thể có cái gì đó không đúng, nàng nhíu đôi mày thanh tú, ngước mắt lên muốn nói ăn no, nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ rực tràn đầy lo lắng của Dạ Nguyệt Ly, cuối cùng không thể nói ra khỏi miệng, ngậm cái muỗng hắn đút tới bờ môi.

Lông mày Dạ Nguyệt Ly dãn ra, nâng đũa gắp món măng giòn yêu thích của nàng, giọng điệu cũng càng lúc càng nhẹ nhàng: "Không phải tò mò lát nữa huynh đưa muội xem cái gì, ôn tuyền mà muội muốn đã xong, uống xong chén cháo này, chúng ta đi qua đó."

Hai mắt sáng lên, Mộ Dung Tiểu Tiểu hưởng thụ nhai măng giò, món ăn này bình thường nàng thích nhất, giờ phút này ăn lại không cảm thấy mỹ vị, vị giống như nàng nhai sáp, tâm tình đột nhiên dâng lên chút cảm động không kiềm chế được, con mắt liền chớp chớp, cứ sững sờ nhìn hắn như vậy, chỉ nói qua có một lần, hắn liền nhớ, thậm chí còn ở thời điểm nàng không biết đã lặng lẽ vì nàng xây xong.

Nàng vuốt ve gương mặt tuấn lãnh của Dạ Nguyệt Ly, từ từ thở dài nói: "Ly, huynh nói đời trước tay muội nhiễm đầy máu tươi như vậy, đời này tuy không có báo ứng nhưng hạnh phúc như thế, tóm lại lại khiến muội thoáng cảm thấy giống như mộng cảnh, Ly, huynh là thật chăng?

Thật sự là huynh? Huynh thật sự sẽ vĩnh viễn yêu thương muội như thế sao?

Con mắt Dạ Nguyệt Ly ôn tình mênh mông như nước, ngưng mắt nhìn dung nhan có vẻ hơi tái của nàng, thân mật dùng khuôn mặt cọ xát bàn tay trắng nõn của nàng, nhíu mày, bật cười khạnh khách: "Tại sao lại mơ hồ, chuyện cho tới bây giờ mới hoài nghi, không cảm thấy quá muộn sao?

Bàn tay trắng nõn của Mộ Dung Tiểu Tiểu tóm lấy vạt áo Dạ Nguyệt Ly, chợt tươi cười rạng rỡ, chói lọi như hoa lê, nàng vô cùng lưu luyến dựa vào trong lồng ngực hắn, bên tai là nhịp tim nặng nề có lực của hắn, thỏa mãn gần như tràn ra đầy trái tim, nàng cười "khanh khách" nói: "Đúng vậy, muộn rồi."

Nhiều năm về sau, khi nàng nhớ đến lúc thần thái phấn khởi của hắn, hàm chứa thâm tình chắc chắn buồn cười, vẫn nụ cười ngưng tụ ấm áp ở khóe môi như cũ, ánh mắt hạnh phúc chưa bao giờ có một phụt giảm bớt, chính hắn bên người nàng, dắt nàng sóng vai ngao du xem thiên hạ giang sơn.

Trong cuộc sống, tình cảm tuyệt vời nhất có lẽ nàng đã sớm nắm trong tay.

Hốc mắt nàng ấm áp, cũng không cần Dạ Nguyệt Ly đút, bàn tay trắng nõn bưng cháo trắng lên, liền ừng ực uống sạch, nhìn thuốc nâu vẫn còn ấm, không chút chần chờ nào bưng lên uống cạn, cuối cùng nàng lau khóe môi, mặt kiên định: "Ly, bất kể kết quả như thế nào, muội cũng có thể chịu đựng."

Có hắn ở bên người làm bạn, cả thế giới này, còn có cái gì mà nàng không thể bước qua?

Ánh mắt Dạ Nguyệt Ly thâm thúy, cảm xúc khó phân biệt, lông mày lại đột nhiên nhíu lại, hắn nghi ngờ hỏi: "Nha đầu đang nói cái gì?"

Mộ Dung Tiểu Tiểu đưa ngón tay như ngọc, nhẹ nhàng vuốt lên mi tâm níu chặt của Dạ Nguyệt Ly, nhẹ nhàng cười nói: "Ly, huynh nói thẳng ra đi, Di Tinh vô duyên vô cớ đưa thuốc cho muội, nhất định là thân thể muội có vấn đề, chỉ là Ly cũng không cần lo lắng, không phải sư phụ vẫn còn trong phủ sao? Chuyện còn chưa tới mức hỏng bét, chúng ta nên lạc quan, đúng không?"

Gương mặt tuấn tú của Dạ Nguyệt Ly co quắp, thấy nàng đã ăn xong, hắn liền ôm ngang Mộ Dung Tiểu Tiểu lên, vận khinh công liền lao ra bên ngoài, hắn khẩn trương muốn ra ngoài hóng gió ddlqd-tưdi, nếu không hắn sợ chính mình không nhịn được, mấy lần muốn nâng bàn tay lên hung hăng vỗ vào mông của nha đầu ngốc suy nghĩ lung tung này, bảo nàng nói xằng nói bậy!

"Rầm." một tiếng, Dạ Nguyệt Ly nặng nề đá vào cửa một gian phòng, rồi sau đó chân nhấc lên, cửa đóng lại lần nữa.

Mộ Dung Tiểu Tiểu như hòa thượng mười thước*, không hiểu sao gương mặt tuấn tú của Dạ Nguyệt Ly trong nháy mắt âm trầm khó dò rồi, nàng thận trọng hòi: "Ly, chẳng lẽ, bệnh của muội thật rất nghiêm trọng?"
*hòa thượng mười thước: vì nghĩ chuyện của người khác mà chính chuyện của mình lại không biết.

Nàng còn dám nói!

Dưới chân Dạ Nguyệt Ly bước hụt một cái, bóng lưng cao lớn có chút khó có thể duy trì, sắc mặt hắn lại trầm xuống, liền bước mấy bước về phía ngọc trì xây dựng tinh mỹ bên cạnh, mở ra bên cạnh ao một chỗ chạm ngọc, xung quanh có khí nóng mờ mịt tràn ra, không bao lâu liền đổ đầy hồ tắm.

Mang theo từng chút từng chút hương vị, trong phòng trong nháy mắt sương mù mờ mờ, Mộ Dung Tiểu Tiểu không biết nước nóng từ đâu đưa đến, nơi này cách phòng của bọn họ không xa, nếu không phải Dạ Nguyệt Ly đưa nàng đến, nàng sợ rằng vẫn không thể biết.

Dạ Nguyệt Ly lột từng lớp từng lớp quần áo liền cởi sạch Mộ Dung Tiểu Tiểu. Cũng cởi quần áo của mình ra, ôm nàng vào hồ tắm, lúc này hắn mới thở dài, nhéo nhéo mặt cười dần đỏ lên của nàng, vẻ mặt thành thật nói: "Muội mang thai, một tháng."

Đắm chìm trong nước ấm, nghe được câu này Mộ Dung Tiểu Tiểu đang thoải mái không dứt không kịp phản ứng, không thể nghi ngờ giống như sét đánh vang dội bên tai, nàng mờ mịt xoay mặt: "Á?"

"Nha đầu, huynh sắp làm phụ thân, muội cũng sắp làm mẫu thân rồi, vui hay không vui?" Dạ Nguyệt Ly tạm thời vứt nhừng rắc rối sầu lo, bàn tay đưa về phía bụng phẳng lỳ của nàng, trong lồng ngực lại kích động vui sướng tột đỉnh lần nữa, coi như khí nóng bốc hơi cũng không che đi được con mắt đỏ rực phát sáng rạng rỡ như bảo thạch của hắn.

Nàng sắp làm mẫu thân rồi, mẫu thân mười lăm tuổi?

Một đêm cực kỳ ngắn, Mộ Dung Tiểu Tiểu còn chưa hồi hồn từ khi biết được tin tức mình mang thai, ngày rất nhanh sáng. Thỉnh thoảng nàng khẽ cười rạng rỡ, thỉnh thoảng khẽ nhíu lông mày, khiến Dạ Nguyệt Ly cũng không nhìn thấu ý định chân chính của nàng, tâm cũng bất an theo.

Cả đêm lại rất dài, có người ở trong đêm tối này từ từ chờ đợi, lúc ẩn lúc hiện trong đêm, khi chạm tới lớp băng trong suốt mới sáng tỏ, bao năm dài chờ đợi, cuối cùng mất đi trong đêm này, một đi không trở lại….

Trời mới tờ mờ sáng, tuyết đêm rơi ở kinh đô, yên lặng không chút âm thanh, trong biệt viện Ly Vương lại có một ám vệ bị thương toàn thân máu me be bét bò vào mà phá vỡ yên tĩnh.

Toái Nguyệt vội vàng chạy vào chủ viện, cũng không gõ cửa, liền vội vàng quỳ rạp xuống bên ngoài, giọng nói trầm thấp nóng này thông báo: "Chủ tử, thi thể lão phu nhân bị trộm!"


Đã sửa bởi Tư Di lúc 09.12.2017, 16:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tư Di về bài viết trên: Hothao, Lantu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bergfluss28, Cách Băng, dieudieu13, hoithocuagio và 323 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 159, 160, 161

12 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 110, 111, 112

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

20 • [Cổ đại] Manh sủng Lãnh vương sủng ác phi - Tô Tiểu Đan

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Gián
Gián
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2689 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2560 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2437 điểm để mua Mèo: Give me love
Chu Ngọc Lan: Pr cho  nương luôn
Lãng Nhược Y: Rồi, trôi mất cái tin mị pr rồi :cry2:
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 628 điểm để mua Giọt nước
Lãng Nhược Y: Ba cắt cổ dân chúng luôn đi =.=
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vé lên đồi xem quánh ghen đây một vé 1k mại dô mại dô :guitar:
Preiya: *sút bay* tét
Lãng Nhược Y: Quánh ghen rồi, bán hạt dưa đây :D2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :drink: :guitar2: chaiyo cố lên, chaiyo cố lên,
hóng quánh ghen đồi chè chuối :D2
Preiya: oa oa oa, ngta k có mà :'(
Sam Sam: -_- tui méc zũ
Preiya: tét xê ra, yy tránh xa, *kéo sam chạy*
Preiya: a a a~~~ sam ơi, k nè, đâu có thả thính đâu nà
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: núp, ngó ngó :shock4:
Sam Sam: bớ ngta, cứu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: gái ngoan :D2 bán ta cái đuôi chiên xù
Lãng Nhược Y: Sam tỷ, *chạy lại, cắn đuôi*
Lãng Nhược Y: Ba, con đây nè *vẫy vẫy tay cho người ta biết mềnh núp lùm :D2 *
Chu Ngọc Lan: =.,= nhớ nhóa ghi chù 10 năm seo chả chù
Sam Sam: k có zũ đi thả thính trên này đúng k?
Sam Sam: prei *đạp*
Lãng Nhược Y: Nương, quánh bợn hông trả xiền lương á :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: suỵt...... -.-
Preiya: thế phu nhân nhà tét đâu mà bảo bạn ly hả.... ....
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 333 điểm để mua Chuột Minnie 1
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :cry3: trả xong bạn ly nhớ bao dưỡng bạn tét :shock4:
Chu Ngọc Lan: Ahihi ss pre :)2
Gái quánh ai thí =.,=
Preiya: lan: ss yếu ớt lắm, s bảo kê êm đc?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.