Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 

Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

 
Có bài mới 26.10.2017, 17:50
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 10
Chương 160: Chúng ta không thể có chuyện gì được.

Editor: Mèo ™

Diệp Dịch Lỗi cởi từng nút áo của Băng Ngưng, đầu ngón tay vô tình chạm lên làn da trơn mịn trắng nõn của cô, đầu ngón tay anh như có luồng điện chạy qua. Diệp Dịch Lỗi, mày đang làm gì vậy? Anh ảo não vì hành động của mình, nhưng dần dần cảm giác rung động và ảo não cùng biến thành cảm giác đau lòng. Da Băng Ngưng rất trắng, vậy nên mới khiến cho vết sẹo trên ngực cô trở nên thật chói mắt.

Đoàng——!

Anh vĩnh viễn cũng không thể nào quên được tiếng súng nổ và ánh mắt tuyệt vọng của Băng Ngưng khi đó.

Bộp—! Một giọt nước mắt từ đáy mắt anh rơi xuống cơ thể của Băng Ngưng. Diệp Dịch Lỗi không kềm được kéo Băng Ngưng ôm vào trong lòng ngực mình. Ôm thật chặt. Ngưng nhi, xin lỗi, xin lỗi em, anh vô cùng hận chính bản thân mình. Từ nay về sau anh sẽ bảo vệ em, sẽ bù đắp những tổn thương mà em phải chịu bấy lâu nay, anh bảo đảm... Diệp Dịch Lỗi cứ ôm như vậy, mãi cũng không buông ra.

Bên trong biệt thự, im lặng tuyệt đối, thời gian cứ dần trôi qua, anh vẫn duy trì tư thế ôm chặt cô, cho đến khi toàn thân tê cứng cũng không muốn buông ra. Nếu như có thể, anh thật hy vọng thời gian dừng lại ngay tại thời khắc này, như vậy sẽ không có ai quấy rầy bọn họ, không có những chuyện vụn vặt đáng ghét kia, không có ân oán thù hận đời trước...

Ngưng nhi, hãy tha thứ cho anh nhé! Được không em?

Khi Băng Ngưng tỉnh dậy thì bên ngoài cửa sổ đã tối đen như mực, đèn trong phòng đã được bật sáng rỡ. Cô từ từ xoay mặt nhìn Diệp Dịch Lỗi đang ngồi gục đầu bên mép giường, trên tủ đầu giường có đặt một chậu nước và khăn lông...

Trong nháy mắt, Băng Ngưng cảm thấy thật chua xót. Tay cô bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng nhúc nhích, không thể rút ra được.   Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ    Mà cô cử động làm cho Diệp Dịch Lỗi choàng tỉnh, thấy Băng Ngưng tỉnh dậy anh cũng vội vàng đứng dậy, nhưng anh đã ngồi trên mặt đất hồi lâu nên chân bị tê, suýt chút nữa là ngã ra đất.

“Ngưng nhi, em tỉnh rồi, có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?”  Anh nắm tay cô hốt hoảng hỏi han. “Em muốn doạ chết anh sao.”

“Tôi không sao!” Cô dùng sức rút mạnh tay ra khỏi tay anh, sau đó bước xuống giường.

“Ngưng nhi, đã muộn thế này rồi, em muốn đi đâu?” Diệp Dịch Lỗi có chút hốt hoảng kéo cô lại, sau đó ôm chặt cô từ phía sau. “Em đừng đi!”

“Đương nhiên là về nhà!” Băng Ngưng cau mày. “Buông ra!”

“Ngưng nhi, anh biết sai rồi, đừng chán ghét anh như vậy được không?” Diệp Dịch Lỗi khẽ nói. “Anh thừa nhận, anh không nên ép em.” Tay anh nắm chặt tay cô có chút run rẩy. “Hãy cho anh một cơ hội, chỉ một lần này thôi!”  Vẻ mặt và giọng điệu như van nài của anh khiến Băng Ngưng cảm thấy thật khó chịu. Một người đàn ông lúc nào cũng vênh mặt hất hàm trước mặt cô mà cũng có ngày hôm nay sao.

Cô cười nhạo một tiếng rồi hất tay anh ra.

“Buông ra!” Băng Ngưng giãy giụa muốn thoát ra nhưng không được, ngược lại chỉ khiến mình tốn sức đổ mồ hôi, có thể thấy được là cô giẫy giụa rất cật lực, mà Diệp Dịch Lỗi cũng dùng hết sức ôm chặt cô.

“Ngưng nhi, đừng hận anh nữa được không? Hãy cho anh cơ hội để bù đắp cho em, anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho em, nhé...” Anh chầm chậm đặt tay lên bụng cô. “Anh yêu em! Rất yêu em!”

“Nhưng tôi không yêu anh!”

“Vậy thì cho anh cơ hội được theo đuổi em lần nữa nhé, được không?” Diệp Dịch Lỗi lùi một bước năn nỉ cô. “Anh không cầu xin em phải đồng ý ngay, nhưng xin em đừng tránh né anh. Ngưng nhi, anh sẽ dùng hành động để chứng minh cho em thấy, anh yêu em, vẫn luôn yêu em!”

“Tôi nói anh buông tay ra.” Băng Ngưng tức giận. “Diệp Dịch Lỗi, những lời này anh đã nói quá nhiều lần rồi, anh cho rằng vẫn còn tác dụng sao?”

“Anh sẽ không bao giờ buông tay đâu, dù chết cũng không!” Giọng Băng Ngưng rất cao nhưng rõ ràng bị giọng nói của Diệp Dịch Lỗi lấn áp. “Lạc Băng Ngưng, anh sẽ dùng hành động chứng minh cho em thấy. Anh sẽ khiến em lại yêu anh thêm lần nữa, sẽ làm cho em hiểu, anh xứng đáng với sự tha thứ của em, xứng đáng để em dựa vào cả đời.”

“Vậy tôi chờ hành động của anh, còn bây giờ thì tôi muốn về nhà!” Không rỗi hơi cãi cọ vô ích, Băng Ngưng không định giằng co với anh thêm nữa, nói thẳng ra mục đích của mình.

Diệp Dịch Lỗi suy nghĩ một lát mới thả tay ra. “Vậy để anh đưa em về!” Anh không nên nóng vội nhất thời được, nếu không sẽ chỉ làm cho Băng Ngưng ghét anh, tránh né anh hơn thôi.

Băng Ngưng chỉ chờ có thế, anh vừa mới thả lỏng cánh tay thì Băng Ngưng liền đi thẳng ra ngoài. Nhưng đáng vui mừng chính là cô không cự tuyệt việc anh đưa cô về. Diệp Dịch Lỗi đi sát sau lưng cô, trên môi nở nụ cười vui vẻ.

Sắc trời bên ngoài rất tối, còn có mưa phùn lất phất rơi, màn sương dưới đèn đường có vẻ thật mông lung. Tạt vào mặt hơi ẩm ướt, nhưng cũng thật mát mẻ.

Ngồi vào xe, Băng Ngưng tiện tay hất hất tóc, bỗng có một chiếc khăn tay đưa đến trước mặt, Băng Ngưng nhìn một chút rồi nhận lấy.

“Ngưng nhi, bắt đầu từ giờ phút này trở đi, em không còn cô đơn nữa đâu.”

Băng Ngưng lơ đễnh xoay mặt nhìn ra cửa sổ. Khoảng thời gian gian nan nhất cô cũng đã gắng gượng trải qua được. Cho nên... Bây giờ không sao cả. Một người hay hai người cũng không có sự khác biệt gì.

Trời đổ mưa nên Diệp Dịch Lỗi chạy xe rất chậm, cũng có lẽ là anh muốn tranh thủ thời gian ở bên cạnh cô càng lâu càng tốt. Trong lòng anh đang cầu nguyện, con đường về nhà cô hãy xa thêm chút nữa, lâu thêm chút nữa.

“Trên đường không có kẹt xe, anh chạy chậm như vậy làm gì?” Băng Ngưng cảm thấy không thoải mái, ở bên cạnh anh cô chỉ cảm thấy lúng túng khó xử. Không khí như đang kết băng đông cứng lại.

“Đường rất trơn!” Anh mỉm cười giải thích, cũng không tăng tốc thêm, dường như trên đường không có một bóng xe nào lưu thông, anh vẫn chậm rãi từ từ. Xoay mặt sang nhìn Băng Ngưng đang ức chế khẽ cười cười, anh đang hưởng thụ khoảnh khắc an tĩnh và hài hoà giữa hai người.   DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐  Bỗng điện thoại của Băng Ngưng vang lên, cô cúi đầu nhìn xem là ai, nhưng còn chưa kịp bắt máy thì đột nhiên phía sau chiếu rọi một luồng đèn xe chói mắt, như là có một chiếc xe khác cố ý tăng tốc tông thẳng vào xe bọn họ vậy...

“Chuyện gì vậy?” Trong lòng Băng Ngưng hoảng hốt. Nhìn thấy chiếc xe kia lại tông đến. Cô sợ đến tái mặt.

“Đừng sợ! Ngồi chắc vào.” Anh nhắc nhở.

Lúc này Diệp Dịch Lỗi cũng có phần luống cuống tay chân, hô hấp cũng khó khăn. Trong lúc nhất thời vẫn chưa nghĩ ra được cách giải quyết, nhưng trong đầu anh luôn tâm niệm rằng lần này nhất định không được để cho Băng Ngưng xảy ra chuyện gì. Tai nạn giao thông năm đó, cả đời này anh cũng không thể tha thứ cho mình, không thể để lịch sử lặp lại lần nữa ngay tại đây được. Dù có chết, anh cũng phải bảo vệ Băng Ngưng an toàn.

Lực tông của chiếc xe kia rất mạnh, mặc dù Diệp Dịch Lỗi đã cố tránh né, nhưng hiển nhiên bọn người kia đã có sự chuẩn bị kĩ càng, hiển nhiên mục đích của bọn họ chính là anh và Băng Ngưng. Qua mấy cú tông mạnh bạo từ phía sau, xe Diệp Dịch Lỗi đã hư hại nghiêm trọng...

Hai xe giằng co kịch liệt khiến cho cả hai cùng đâm vào các vạch chắn phân làn đường, xông thẳng qua đường ngược chiều bên kia. Lúc này đột nhiên có một chiếc xe xuất hiện, hiển nhiên là đã chứng kiến được hết mọi chuyện. Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, chiếc xe đó lại đâm thẳng vào xe của Diệp Dịch Lỗi và Băng Ngưng, thấy chiếc xe lao đến với tốc độ cực nhanh, đầu óc Băng Ngưng hoàn toàn trống rỗng.

Như đang chứng kiến lại cảnh tượng năm xưa, bọn họ cùng ngồi trong xe, bất lực nhìn ánh đèn chói mắt lao thẳng về phía mình. Nhìn chiếc xe kia đang bất chấp tất cả lao đến, dù có bất cứ suy nghĩ gì thì cũng không còn kịp nữa rồi. Diệp Dịch Lỗi nắm chặt vôlăng, chợt xoay tay lái quẹo thật nhanh.

Két——!

Sau đó là... Bùm——!

Chiếc xe kia xông tới tông thẳng vào cửa buồng lái phía trước, xe của bọn họ bị hất văng ra xa, tiếp đó liên tục xoay mấy vòng, nghiêng ngả kéo lê trên mặt đường thật xa mới dừng lại được.

Rốt cuộc tất cả âm thanh đều im ắng lại. Lúc này Băng Ngưng mới từ từ hoàn hồn lại, nhẹ nhàng nhúc nhích, cơ thể đau đớn khiến cô hít sâu một hơi. Mượn ánh sáng đèn đường rọi vào, cô mới nhìn thấy được cả mặt Diệp Dịch Lỗi đầy là máu.

“Diệp Dịch Lỗi...” Băng Ngưng run giọng gọi anh, đưa tay lay lay cánh tay anh. “Diệp Dịch Lỗi, anh nghe thấy tôi nói không?”

Cô rất sợ, nhưng dường như lúc này cô quên mất bọn họ đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm cở nảo. Nhìn Diệp Dịch Lỗi không chút phản ứng, tim cô như ngừng đập. “Diệp Dịch Lỗi, Diệp Dịch Lỗi...” Cô tháo dây an toàn ra, nhưng chiếc xe giờ đây đã bị biến dạng hoàn toàn do cú va chạm lúc nãy, mỗi một động tác cũng cực kì tốn sức. Chân cô bị kẹt phía dưới xe. “Diệp Dịch Lỗi, anh nghe thấy tôi nói không?” Băng Ngưng bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt từng giọt từng giọt khẽ rơi. Cô đưa tay vỗ vỗ mặt anh, lòng bàn tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm, Băng Ngưng cũng không biết là anh đã chảy bao nhiêu máu, chỉ cảm thấy trái tim mình như bị xé rách từng mảnh nhỏ. “Diệp Dịch Lỗi, trả lời tôi đi, Diệp Dịch Lỗi...”

Diệp Dịch Lỗi mơ mơ màng màng nghe thấy giọng nói của Băng Ngưng, thật ra thì anh vẫn còn ý thức, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể đáp trả lời cô được.

“Diệp Dịch Lỗi...” Băng Ngưng nghẹn ngào, trong lòng rõ ràng tự nhủ là mình phải tỉnh táo, nhưng cô không thể kìm chế được mình dừng run rẩy và nước mắt. “Thạch Đầu, anh tỉnh lại đi...”

“Anh không sao.” Anh thở ra một hơi, hừ nhẹ một tiếng. Cái tên Thạch Đầu thốt ra từ miệng cô đã tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Lắc lắc đầu cho tỉnh táo, anh cầm tay Băng Ngưng. Trước mắt toàn là máu nên anh khó mà nhìn thấy rõ được. “Đi mau! Ngưng nhi, em rời khỏi đây trước đi.” Anh dồn hết sức lực nói với cô. Lúc này anh chỉ tự trách mình hành động quá chậm chạp, nếu như nhanh thêm chút nữa, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện như thế này. Chuyện lần trước mới trôi qua chưa bao lâu mà anh cũng không rút kinh nghiệm đề phòng gì cả. Bây giờ còn liên luỵ đến Băng Ngưng nữa. Diệp Dịch Lỗi, mày đúng là đồ vô dụng nhất trên đời.

“Anh nói nhảm gì vậy hả!” Băng Ngưng thở hắt ra, lúc này sao cô có thể bỏ mặt anh mà chạy trốn trước được. “Chúng ta phải cùng thoát khỏi đây.”

“Ngoan! Nghe lời anh.” Anh yếu ớt nói, lần này nhất định là do Đường Sâm làm, Văn Tuấn nói rất đúng, lão ta sẽ không kiên nhẫn mà chờ đợi lâu! “Em leo cửa sổ ra ngoài trước đi.”   d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n   Bây giờ tình huống bên ngoài vẫn còn chưa rõ, ngộ nhỡ chiếc xe kia vẫn chưa đi mà xông đến lần nữa thì sao, vậy thì hai người bọn họ chết là cái chắc.

“Sao tôi phải nghe lời anh chứ!” Băng Ngưng quật cường nói, nhưng tay lại nắm chặt tay anh. “Chúng ta cùng ra ngoài, được không?” Cơ thể cô vẫn run rẩy không ngừng. “Chúng ta không thể có chuyện gì được.”

“Bây giờ không phải lúc để em tuỳ hứng đâu, Ngưng nhi ngoan! Em ra ngoài trước đi.” Không biết có phải do mình nghe nhầm hay không. Nhưng anh nghe được tiếng bước chân đang đến gần, chẳng lẽ là những người lúc nãy đã đến rồi sao...

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.10.2017, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 11
Chương 161: Sẽ không có kết quả tốt

Editor: Thiên Y

Diệp Dịch Lỗi thấy trống không, máu trên mặt lướt qua mắt, dường như ý thức dần dần cũng bắt đầu mơ hồ. Anh nắm chặt tay của Băng Ngưng, không nhịn được bắt đầu cười nhạo mình. Lúc mới nãy còn nói phải bảo vệ Băng Ngưng, nhưng mà bây giờ. . . . . . Ha ha. . . . . .

"Thế nào, em không nỡ bỏ anh sao?" Anh cười: "Ngưng nhi! Anh không sao đâu, em ra ngoài trước đi, ngoan!"

Băng Ngưng hơi nghẹn ngào. Lúc này, làm sao cô có thể tin tưởng lời nói của anh, làm sao sẽ không có việc gì. Bọn họ có thể sẽ chết ở chỗ này không? Cô nhìn người đàn ông bên cạnh, đã từng chán ghét trong lòng như vậy, hận như vậy, nhưng lúc này, dường như mọi thứ cũng đã thay đổi, không còn giống như lúc ban đầu nữa.

"Anh Dịch Lỗi, chúng ta có thể chết ở đây không?"

"Sẽ không!" Anh lắc đầu, ít nhất anh sẽ không để cô xảy ra chuyện gì.

"Ngưng nhi! Nghe lời, đi ra ngoài nhanh lên!" Anh cố sức kéo Băng Ngưng, nhưng ở trong không gian này, động tác di chuyển chủa bản thân bị hạn chế rất lớn. Anh không kéo được Băng Ngưng ra.

"Nhanh lên một chút." Anh đang nói, đột nhiên nghe thấy âm thanh phía sau xe.

Từ phía cửa sổ bị vỡ nhìn sang, thấy chiếc xe kia xông đến.

"Mau đi ra, có nghe thấy không!" Diệp Dịch Lỗi gầm lên, cố sức kéo Băng Ngưng ra ngoài.

Một màn ngoài cửa xe thật sự khiến Băng Ngưng sợ hãi, bọn họ giống như là dê đợi làm thịt. rõ ràng cái gì cũng nắm được, nhưng lại chỉ có thể để mặc cho người ta chém giết. Bọn họ đều hiểu, cho dù lúc này muốn đi ra ngoài, cũng đã không còn kịp nữa.

Giữa ngọn đèn chói mắt, bọn họ nắm nắm tay của nhau thật chặt, nhìn đối phương. . . .

"Băng Ngưng! Anh yêu em!" Diệp Dịch Lỗi nói: "Anh thật sự rất hối hận vì đã không thương yêu em thật tốt, hối hận đã mang đến cho em quá nhiều tổn thương."

Băng Ngưng nghẹn ngào. Lúc này dường như cái gì cô cũng không nghe được nữa, trong mắt chỉ nhìn thấy Diệp Dịch Lỗi, chỉ nghe thấy câu anh yêu em kia. Cô không nói lời nào nhưng lúc này, trong lòng đã gào thét thật lớn! Thật ra thì. . . . Cô cũng yêu. Mặc dù đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù tổn thương đã khắc sâu vào lòng, nhưng mà lúc này moi thứ giống như đã không còn quan trọng nữa. Như là Diệp Dịch Lỗi nói, đến lúc mất đi ở trước mặt, cái gì cũng không quan trọng. . . .

Nhưng. . . . . . Tại sao có thể như vậy? Khi bọn hắn ý thức được thời điểm, lại là ngày chết của bọn hắn.

"Thạch Đầu!" Không nói nhiều lời, nhưng chỉ đơn giản hai chữ này đã khiến Diệp Dịch Lỗi cảm thấy trời đất quay cuồng. Tạch Đầu? Anh cho là cả đời này mình cũng không nghe được nữa. Ngưng nhi cứ như vậy gọi anh, trong lúc nhất thời khiến anh kích động không nói ra lời, chỉ biết nắm thật chặt tay của Băng Ngưng. . . .

Quên mất lúc này bản thân đang ở đâu, quên đi nguy hiểm, chỉ nhìn nhau như vậy, chiếc xe càng ngày càng đến gần.

Tiếp đó

Bùm! Âm thanh vang dội xẹt qua phía chân trời, nhưng. . . .

Diệp Dịch Lỗi chợt mở mắt, mất khống chế nhìn về phía ven đường vọt. Âm thanh vừa rồi chính là tiếng súng sao? Bọn họ còn không kịp phản ứng, chỉ nhìn thấy mấy chiếc xe xông tới, đến gần chỗ bọn họ liền dừng lại. Ánh đèn khiến cho họ có chút khó mở mắt, nhưng mà người từ bên trong lao ra chính là người mà Băng Ngưng biết. Là chị . . . .

Chị đã tới, bọn họ không sao rồi . . . . d i ễ n  đ à n  l ê  q u ý  đ ô n

*****************

Trong bệnh viện xảy ra hỗn loạn, rất nhanh đã kinh động đến cảnh sát. Bỗng nhiên xảy ra một màn tai nạn xe và nổ súng tại thành phố C vốn yên ổn đã lâu, chuyện này cũng coi là một chuyện xấu. Diệp Dịch Lỗi bị đưa vào trong phòng phẫu thuật vẫn chưa hề đi ra. Lúc này Băng Ngưng đã đưa vào phòng bệnh, cũng may vết thương của cô không nặng, cũng may mà bọn họ đến kịp thời. Nếu như chậm một chút, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Ở hiện trường tai nạn xe, người gây tai nạn đã chạy đi, ở trên xe cũng không tìm thấy vân tay. Ở trên bánh xe của bọn họ, phát hiện thấy một viên đạn. Gần như có thể kết luận, người nổ súng là có ý giúp hai người bọn họ, nếu không . . . . Lúc này, rất có thể chỉ còn hai cỗ thi thể ở đây.

Diệp Thiệu Quân và Lâm Thanh Âm nhận được tin tức, khi chạy tới đã là rạng sáng. Nhìn người trong hành lang, Lâm Thanh Âm suýt nữa ngất tại chỗ.

"Đã xảy ra chuyện gì? Sao Diệp Dịch Lỗi lại xảy ra tai nạn?" Lâm Thanh Âm lao tới trước mặt của Lạc Tử Úc, thất thanh quát.

"Tôi cũng muốn hỏi bà.... Tại sao con trai bà muốn mang em gái của tôi đi, còn liên lụy khiến nó xảy ra tai nạn. Lâm Thanh Âm! Cũng may hôm nay em gái tôi không có việc gì, bằng không tôi sẽ cho con trai của bà chôn theo!"

Băng Ngưng không có việc gì?

"Vậy Dịch Lỗi đâu rồi, Dịch Lỗi thế nào?"

"Bác gái, trước hết bác cứ bình tĩnh một chút." Thấy tâm tình của bà kích động, Hạ Vân Tường tiến lên trấn an.

"Dịch Lỗi sẽ không có chuyện gì. Hiện tại chúng tôi gần như đã tập trung được người tình nghi, nhưng mà chúng tôi đang có một số việc muốn hỏi bác trai." Anh ta nói xong liền nhìn về phía Diệp Thiệu Quân.

Nghe thấy lời của Hạ Vân Tường, Lạc Tử Úc cũng nhìn qua. Thế nào? Chẳng lẽ chuyện này còn có liên quan với ông ấy sao?

"Chuyện gì?" Ánh mắt của Hạ Vân Tường khiến Diệp Thiệu Quân thấy lo lắng.

"Thật ra thì cũng không có cái gì liên quan trực tiếp, nhưng mà đề cập đến người kia, cho nên cháu mới hỏi. Năm đó bác bị bắt cóc, thật ra thì ai đứng phía sau? Chúng cháu rất rõ ràng, chỉ là không có chứng cớ, mà với chuyện năm đó, bác lại im lặng không đề cập tới, cho nên chỉ có thể bỏ qua như vậy."

Câu hỏi của Hạ Vân Tường cũng khiến Lâm Thanh Âm chú ý. Thật ra thì. . . . Bà vẫn luôn muốn biết, tại sao ông lại không truy cứu chuyện năm đó? Ông bị hại thê thảm như vậy, thiếu chút nữa cũng mất mạng.

Cả người của Diệp Thiệu Quân cứng đờ rất lâu, tay của ông cũng nắm chặt lại, dần dần đôi môi cũng run rẩy, nhưng rất lâu lại không thốt nên lời. Không, không thể nói!

"Bác trai, đã đến lúc này rồi, bác còn muốn che dấu cái gì?" Hạ Vân Tường hỏi: "Hôm nay Thạch Đầu và Băng Ngưng xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy cũng không phải là ngoài ý muốn, bởi vì đến bây giờ người kia vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Chẳng lẽ bác nhất định phỉa nhìn thấy bọn họ thật sự gặp chuyện không may, bác mới chịu nói sao?"

"Rốt cuộc ông biết cái gì? Tại sao không nói?" Lạc Tử Úc xông tới chất vấn: "Ông không cảm thấy có lỗi với mẹ tôi chưa đủ sao mà bây giờ còn muốn hại chết em gái tôi nữa?"

"Tử Úc, bình tĩnh một chút!" Lăng Vĩ Luân giữ vai vợ mình.

"Ta . . . ." Diệp Thiệu Quân cứng họng, nhìn mọi người ở trong hành lang một chút.

"Chúng ta đổi chỗ khác." Ông có chút bất đắc dĩ than thở. Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn không giấu được.

Trong phòng nghỉ, vài người bạn tốt của Diệp Dịch Lỗi đều ở đây. Về kết quả sắp được nói ra, bọn họ cũng có chút sợ. Nếu như chuyện này có thể lộ ra ngoài, Diệp Thiệu Quân cũng sẽ không giấu giếm lâu như vậy. Mà nếu chuyện này được tiết lộ, vậy thì nhất định lại có người bị thương sao? Chỉ hi vọng là, không nên là Thạch Đầu và Băng Ngưng nữa, bọn họ đã bị chấn dộng quá lớn rồi, không thể chịu thêm bất kì sóng gió nào nữa.

Tay của Lâm Thanh Âm vẫn nắm chặt, rốt cuộc là chuyện gì, là cái gì. . . . . .

"Năm đó, kẻ bắt cóc tôi thực sự là Đường Sâm." Diệp Thiệu Quân nặng nề mở miệng, nhìn tay của mình từ từ nắm chặt, lên tiếng: "Ông ta từng là bạn học cùng trường đại học, sau này bởi vì Úc Đình, tôi đã đánh gãy chân của ông ta." D.đ.L.q.Đ

Đoạn chuyện cũ này, ngay cả Lâm Thanh Âm cũng là lần đầu tiên nghe thấy, mọi người đều cả kinh. Khuôn mặt của Lạc Tử Úc càng thêm giễu cợt! A! Một người đàn ông như vậy, làm sao có thể so sánh với ba của bọn họ. Tình thương ba giành cho chị thậm chí còn nhiều hơn so với giành cho Băng Ngưng và Tuyết Ngưng. Lúc dầu, chị cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng trong một lần ngoài ý muốn, chị biết chuyện mình không phải con gái của ba. Khi đó, ông ôm chị vào lòng, nói cho chị biết, ở trong lòng của ông, chị chính là con gái ruột. Vì vậy sau này ông càng yêu thương chị, là sự yêu thương phát ra từ nội tâm. Cho nên kiếp này, sẽ không có người nào vượt qua được vị trí người ba trong lòng của chị.

"Sau đó thì sao?" Hạ Vân Tường hỏi. Nếu là như vậy thì càng nên báo cảnh sát, không phải sao!

"Năm đó là ông ta bắt cóc Băng Ngưng và Tuyết Ngưng!" Không muốn đề cập đến những đau đớn mình đã trải qua, ông tuyên bố thẳng đến kết quả. Điều này lại càng nằm ngoài dự liệu của mọi người. Không phải nói kẻ bắt cóc các cô là người tình của Tuyết Ngưng sao? Làm sao lại có dính líu với Đường Sâm?

"Năm đó Tuyết Ngưng quan hệ với những tên côn đồ ở bên ngoài, đúng lúc bọn chúng lại là người của Đường Sâm. Nhưng những thứ này không phải là điều quan trọng. " Ông nói xong khẽ dừng lại.

"Năm đó, Tuyết Ngưng chết thế nào, các ngươi cũng rõ ràng. Đám súc sinh kia chẳng những khi dễ Tuyết Ngưng, còn, còn quay clip lại." Diệp Thiệu Quân khổ sở nói: "Đường Sâm uy hiếp tôi, nói rằng nếu như báo cảnh sát liền công bố ra ngoài, còn nói với bên ngoài đó là Băng Ngưng, để cho nó thân bại danh liệt, cho nên. . . ."

Lạc Tử Úc lảo đảo, ngã vào trong ngực của Lăng Vĩ Luân.

"Diệp Thiệu Quân! Rốt cuộc chúng tôi nợ ông cái gì?" Chị quát lớn. Em gái của chị khổ sở như vậy, sao vẫn không thoát được quan hệ với nhà họ Diệp "Tại sao tội ác mà ông làm lại muốn em gái tôi gánh chịu, tại sao?"

"Tử Úc, em bình tĩnh một chút!" Lăng Vĩ Luân giữ lấy chị.

"Anh không nghe thấy lời của ông ta sao?" Lạc Tử Úc đỏ mắt nhìn chồng mình, nói: "Là vì ông ta đánh gãy chân của Đường Sâm, nên lão ấy mới quay lại trả thù. Nhưng tại sao là em gái của tôi, tại sao!"

Đối mặt với chất vấn của con gái, Diệp Thiệu Quân không nói ra lời. Đúng! Không thể phủ nhận tất cả bi kịch đều là vì ông mà ra, ông mới là đầu sỏ gây nên. Áy náy mà cúi thấp đầu, ông không biết nên nói gì.

Lời nói này khiến Hạ Vân Tường rơi vào khó khăn. Nếu như lời ông nói là thật, sự việc thật sự có chút khó giải quyết. Nếu những thứ này để lọt ra ngoài, Thạch Đầu và Băng Ngưng thật vất vả mới thoát khỏi, bóng ma sẽ lại bao phủ bọn họ lần nữa. Nhưng mà. . . . Cũng may chuyện này còn có biện pháp cứu vãn. . . .

Sau khi Diệp Dịch Lỗi đưa vào phẫu thuật năm tiếng, rốt cuộc cũng kết thúc. Mặc dù bị thương rất nặng, nhưng mà cuối cùng đã không có nguy hiểm gì.

*******************

Trời mới tờ mờ sáng, tiếng kêu thảm thiết lần lượt truyền tới từ nơi nào đó trong biệt thự.

Một người đàn ông khoẻ mạnh đá Điền Quân một phát ra ngoài.

"Phế vật! Có chút chuyện này cũng làm không được!" Đường Sâm mắng. Hiện tại, khẳng định là cảnh sát đã nghi ngờ bọn họ. Thật là chuyện không hoàn thành còn rước họa vào thân.

"Tổng giám đốc! Thật sự tôi đã cố hết sức, nếu không có người đột nhiên xuất hiện làm hỏng chuyện, tôi nhất định có thể thành công." Điền Quân ôm bụng nói: "Người nọ còn hướng về phía xe của tôi bắn một phát súng." Lão ta ho khan, nhổ ra một bãi máu, có thể thấy được người kia thật sự ra tay rất độc ác. DD•lÊqUýĐôN

Có người làm hỏng chuyện? Ông ta nguy hiểm nheo mắt, Hừ! Lại dám cản trở ông ta, như vậy thì đừng trách ông ta lòng dạ ác đôc. Ông ta quay đầu lại nhìn Tư Đồ Mạch một chút. Nhìn dáng vẻ của anh ta giống như rất mệt mỏi. Quả thật, anh ta nhận được điện thoại của ông ta liền chạy tới nơi này .

"Cậu nói xem. . . . Sẽ là ai?"

Tư Đồ Mạch cả kinh, ngay sau đó lắc đầu một cái.

"Tôi không nghĩ ra được." Hiện tại anh ta có thể xác định, Đường Sâm đã bắt đầu hoài nghi anh ta, bằng không sẽ không giấu anh ta chuyện lớn như vậy. Nếu không phải là do anh ta phát hiện ra trước, có thể thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn.

"Tôi sẽ nghiêm túc điều tra rõ!"

"Được!" Ánh mắt của Đường Sâm nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Mạch, cười như không cười nói một câu: "Dám cản trở người của tôi, tôi sẽ không để cho hắn có kết quả tốt!"

Tư Đồ Mạch khẽ vuốt cằm. Thật ra thì. . . . Tôi cũng nghĩ như vậy. Ông đã làm nhiều chuyện xấu như thế, cũng sẽ không có kết quả tốt . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: thienthien2001
Có bài mới 29.10.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 10
Chương 162:  Sống chết khó nói. (Đếm ngược đến đại kết cục)

Editor: Mèo ™


Diệp Dịch Lỗi bị tai nạn giao thông, Diệp Thiệu Quân vì bị đả kích quá lớn nên cũng ngã bệnh theo, Lâm Thanh Âm chỉ còn cách chạy qua chạy lại trong bệnh viện chăm sóc cả hai cha con. Mặc dù bận tối tăm mặt mày nhưng bà lại cảm thấy rất thoả mãn, thậm chí cũng chưa từng được hạnh phúc đến như vậy...

Trong phòng bệnh.

Diệp Dịch Lỗi uống thuốc xong liền ngủ thiếp đi, Băng Ngưng lẳng lặng ngồi bên giường, cô cảm thấy gương mặt đã từng rất quen thuộc này giờ đây thật xa lạ, thậm chí có lúc cô thật không muốn đối mặt, nhưng không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến bước này, vẫn còn có ngày hôm nay... Cô cứ im lặng ngồi bên giường, nhìn anh.

Thương thế của Diệp Dịch Lỗi rất nghiêm trọng, các bác sĩ cũng nói là anh rất may mắn, đúng là thập tử nhất sinh. Tình trạng bây giờ của anh coi như không tệ, cũng đã dần chuyển biến tốt hơn, nhưng càng có nhiều người an ủi thì cô càng cảm thấy áy náy. Vốn người nằm đây phải là cô mới đúng, nhưng... Nhưng giờ lại biến thành Diệp Dịch Lỗi.    d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n   Đáng lẽ tối hôm đó chiếc xe kia tông thẳng vào chỗ cô đang ngồi, là nhờ Diệp Dịch Lỗi xoay vô lăng thay đổi phương hướng nên anh lại là người hứng chịu cú va chạm đó, mới bị trọng thương như vậy...

“Diệp Dịch Lỗi, cái đồ si tình ngốc nghếch này.” Băng Ngưng ứa nước mắt mắng. “Sao phải làm vậy chứ.” Sao lại xuất hiện để nhiễu loạn lòng cô lần nữa, nếu như không phải nhờ vào sự việc ngoài ý muốn này, nhất định cô sẽ cho là mình đã chết tâm. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, cô đã thành thật thừa nhận rằng mình yêu anh, nhưng bây giờ... Làm sao đây? Thật rối bời...

Nhẹ nhàng nắm tay anh, giữ lại trong lòng bàn tay mình, Băng Ngưng từ từ cúi xuống khẽ hôn lên bàn tay anh. “Thạch Đầu. Sau này đừng như vậy nữa được không.” Nước mắt cô rơi xuống mu bàn tay Diệp Dịch Lỗi. Diệp Dịch Lỗi đã tỉnh giấc, nhưng không động đậy, anh mở hé mắt nhìn người con gái bé nhỏ ngồi ở mép giường đang cúi mặt đau lòng, bên khoé môi nở một nụ cười. Dù chuyện này có xảy ra thêm lần nữa thì anh cũng sẽ làm y như vậy, cho nên Ngưng nhi àh, chuyện này anh không thể đồng ý với em được.

Lúc xảy ra tai nạn giao thông, anh còn tưởng rằng mình sẽ chết là cái chắc, nhưng bây giờ anh vẫn còn sống. Trải qua thêm một lần dạo quỷ môn quan trở về, anh càng kiên định tín niệm của mình hơn. Đó chính là, bất luận như thế nào cũng sẽ không bao giờ buông tay, không bao giờ nữa...

——— ——————

Nhà họ Lăng

Mấy ngày nay không thấy Mami đâu, Verney liền buồn bã không vui. Bởi vì đột ngột xảy ra chuyện nên Lăng Vĩ Luân vội vàng điều tra, phần lớn thời gian Lạc Tử Úc đều ở lại bệnh viện chăm sóc cho Băng Ngưng. Người giúp viện vốn không quản được cậu nhóc, cậu nhóc liền muốn bùng nổ, xả ra hết tính khí không đáng yêu của mình. Ở trong sân, Verney đang vừa gào khóc vừa la hét muốn đến bệnh viện, chuyện này người giúp việc không thể tự mình quyết định được, nên bà muốn gọi điện thoại xin ý kiến của ông bà chủ, nhưng chỉ mới chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng cậu nhóc đâu nữa...

Biệt thự nhà họ Đường.

Bởi vụ tai nạn lần này mà cảnh sát vẫn luôn theo dõi sát sao không rời, ngay cả thuộc hạ của Lăng Vĩ Luân - đối thủ năm xưa cũng góp phần canh giữ ngày đêm. Đường Sâm vừa cảm thấy tức giận vừa rối trí, không ngờ người đàn bà của Lăng Vĩ Luân còn có mối quan hệ dây mơ rể má như vậy với nhà họ Diệp. Bây giờ ông ta đã biết, thì cũng sẽ không để cho bọn họ được sống thoải mái an ổn, ông ta chịu khổ sở mấy chục năm, thì người khác cũng đừng mơ hưởng được hạnh phúc...

“Tổng giám đốc, kế tiếp chúng ta phải làm gì?” Điền Quân hỏi. “Tôi cảm thấy được Lưu Duệ Hàng của bây giờ rất khác với Lưu Duệ Hàng của trước kia, có phải là nó đã biết được điều gì rồi không.”

“Chuyện này cũng không phải không có khả năng.” Mới đứng có một lát, Đường Sâm đã cảm thấy không chịu nổi, vội vàng ngồi xuống xe lăn, bây giờ... Hình như chân của ông ta càng ngày càng nghiêm trọng. Ông ta nắm chặt tay trầm giọng nói: “Hiện tại quan trọng nhất là tìm ra được tên đó trước khi gã ta hé lộ ra được chuyện gì, diệt trừ trước để trừ hậu hoạn về sau.”

“Vâng! Tôi hiểu rồi.” Điền Quân cung kính nói. Thật ra thì trong lòng ông ta cũng hiểu việc này, tin rằng trong lòng Tổng giám đốc cũng rõ ràng, chỉ là... Ông ta chờ đợi mệnh lệnh mới làm, phải xử lí như thế nào, Đường Sâm ắt sẽ phân phó.

“Bảo bọn người được sắp xếp theo dõi bên nhà họ Lăng chú ý một chút!”

“Dạ, tôi sẽ dặn dò bọn chúng.” Ông ta nói xong cười cười. “Àh, tôi nghe nói đứa nhóc của nhà họ Lăng, rất đáng yêu!”

“Vậy sao?” Đường Sâm nhíu mày hứng thú cười cười...

Verney chạy từ trong nhà ra ngoài, vốn chỉ muốn né tránh ánh mắt canh chừng của người lớn mà thôi, nhưng khi ra ngoài rồi mới nhận ra mình bị lạc đường mất rồi, ở trên đường cậu nhóc vừa đi vừa khóc.

“Oàa.. Hu hu...” Cậu nhóc khóc lóc ỉ ôi. “Mẹ ơi...” Cậu nhóc gọi, nhưng trên đường toàn là xe cộ, nhóc quên mất con đường lúc nãy đi là đường nào, cũng không tìm được nhà của mình, chỉ cảm thấy các toà nhà cảnh vật xung quanh càng lúc càng xa lạ, cậu nhóc cũng không biết được lúc này mình chạy đi càng lúc càng xa rồi...

“Mami...” Verney mím môi khóc, cũng bởi vì tuổi còn quá nhỏ nên không nhận thấy mình chạy lung tung ngoài đường thế này là nguy hiểm cỡ nào, càng không biết ‘chú cừu non’ là mình đây đã bị theo dõi từ lâu.

Cách đó không xa có một chiếc ôtô chậm rãi đến gần, ánh mắt người ngồi bên trong nhìn chằm chằm Verney như con sói núp trong bụi rậm rình mồi.

“Bạn nhỏ àh.” Verney đang lang thang, đột nhiên nghe có người gọi mình, cậu nhóc liền quay đầu lại, dùng đôi mắt đẫm nước mắt nhìn người đàn ông đang tươi cười trước mặt, đột nhiên cảm thấy gã ta giống như người xấu trong phim hoạt hình cậu từng xem. “Mẹ nhóc nhờ chú tới tìm nhóc, để chú dẫn nhóc đi tìm mẹ nhé, được không?”

Cậu nhóc đang uất ức, thút tha thút thít nhìn người đàn ông kia. Mẹ sao? Lúc này cậu nhóc nhớ đến lời Mami từng dạy lúc trước, đó là không nên nói chuyện với người lạ, càng không nên đi theo họ.   Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

“Cháu không muốn!” Cậu nhóc lắc đầu lo lắng lui về ohái sau hai bước, nhưng không biết đạp phải thứ gì ngoài sau mà ngã oạch xuống, mông tiếp đất cái bịch. Oá! Không biết là do đau quá hay do cố ý mà trong nháy mắt cậu nhóc khóc oà lên.

“Này, nhóc đừng khóc chứ!” Giọng của nhóc con rất lớn, khóc cũng rất nhiệt tình, người đàn ông kia bị doạ cho hốt hoảng, không biết phải làm sao. Gần đây tâm trạng Tổng giám đốc rất hay cáu gắt bực bội, nếu như một đứa nhóc một mình lang thang ngoài đường mà cũng không bắt được, không biết bọn họ có bị Tổng giám đốc quăng cho chó ăn không nữa.

“Hu... Oa òa..! Mẹ, mẹ ơi!” Cậu nhóc khóc la không ngừng, gã ta vội vàng bước đến, cố gắng bịt miệng Verney lại, nhưng cậu nhóc càng khóc dữ dội hơn. Cho dù bây giờ người đi đường không nhiều lắm, nhưng nếu chú ý một chút thì sẽ nhận thấy điều khác thường ở đây.

“Bé ngoan đừng khóc, chú dẫn cháu đi tìm mẹ, nhé?” Gã ta nói xong ẫm Verney lên.

Lâm Thanh Âm ngồi trong xe, lúc ở nhà bà có nấu cháo gà cho Băng Ngưng, dù mỗi lần bà mang đến, Băng Ngưng đến nhìn cũng không thèm nhìn. Nhìn đồng hồ, bà vô tình nhìn ra ngoài cửa, không nhìn còn đỡ, khi thấy cảnh tượng bên ngoài làm bà sợ suýt nữa kêu lên.

Bên đường có một đứa bé bị một người đàn ông lôi kéo. Đứa bé này bà rất ấn tượng, cho nên vừa nhìn đã nhận ra được. Là Verney, con trai của Lạc Tử Úc.

“Dừng xe!” Đột nhiên bà hô lên, làm tài xế sợ hết hồn, còn chưa đợi xe dừng hẵn Lâm Thanh Âm đã bước xuống xe rồi.

“Oa oaa.. Buông cháu ra!” Verney khóc lóc giãy giụa, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa bé, sao địch lại với sức người lớn chứ.

“Các người đang làm gì vậy?” Lâm Thanh Âm hầm hừ chạy tới.

Nghe thấy giọng nói, người đàn ông sững sờ, Verney nhìn thấy bà, trong nháy mắt càng gọi lớn tiếng hơn. “Bà ơi, bà ơi...”

Nghe cậu nhóc kêu mình là bà, lòng bà cũng mềm hơn. “Verney, đừng sợ! Đừng sợ!” Bà an ủi cậu nhóc. Đứa bé này rất giống ba của nó, vẻ mặt cũng có nét tương tự với Ngưng nhi, ha ha... Nếu nhìn kỹ, còn có chút giống Dịch Lỗi nữa! Đúng vậy, nó là cháu của Dịch Lỗi cơ mà.

“Bà là ai?” Thấy có người xen ngang, gã ta lạnh mặt xuống.

“Tôi là bà ngoại của đứa bé này!” Lâm Thanh Âm nói xong muốn tiến lên đoạt Verney lại. “Đi nhanh, nếu không tôi báo cảnh sát.” Bà nghĩ những người này cho dù lưu manh ngang ngược cỡ nào cũng sẽ không giành đứa bé ngay trên đường chứ! Nhưng... Hiển nhiên bà đã đánh giá thấp độ gan lì của những người này rồi...

Lâm Thanh Âm tiến lên ôm Verney về, lên tiếng an ủi. Thấy cậu nhóc đã bị cướp đi, gã ta rút trong ngực ra một con dao sáng loáng. Nếu như không bắt được đứa bé này như lời dặn dò của Tổng giám đốc, thì sống chết như thế nào cũng chưa biết được, nên gã ta liều mình xông lên phía trước.

Lâm Thanh Âm ôm Verney thật chặt trong ngực mình. “Cháu cưng đừng sợ, bà dẫn cháu đi tìm Ngưng nhi, được không!”

Nghe thấy tên của Mami, Verney lập tức nín khóc ngay, Lâm Thanh Âm thương yêu khẽ vuốt ve cái đầu nho nhỏ của nhóc. Lúc ngẩng đầu lên, bà nhìn thấy gã đàn ông kia đang đâm thẳng con dao về phía đứa bé. Bà hoảng hồn ôm chặt lấy Verney, nhanh chóng xoay người, tiếp đó con dao theo đà đâm vào trong người bà.

Xoẹt—! Tiếng dao đâm vào da thịt nghe thật rợn người.

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, người tài xế đứng gần đó sợ đến ngây người. Người giúp việc vừa chạy đến thấy cảnh này cũng sợ hết hồn. Lâm Thanh Âm giơ tay lên che mắt nhóc Verney lại, chịu đựng đau đớn cố gắng gượng không để mình ngã quỵ. Khoé miệng bà có một tia máu đang rỉ ra...

Đời này là bà thiếu nợ Ngưng nhi, có lẽ, cũng thiếu nợ nhà họ Lạc. Dù không thể nào bù đắp được tất cả, nhưng trong những ngày còn sống, bà muốn làm nhiều hơn một chút... Ngưng nhi, mẹ sẽ bù đắp cho con.

“Có ai không! Bớ người ta!” Người giúp việc vừa chạy đến vừa kêu to, tình hình bên này cũng gây chú ý với mấy chiếc xe đang lưu thông trên đường.    Diễễnđàànlêêquýýđôôn   Thấy chuyện không ổn, gã ta liền rút dao ra, vọt lên xe lật đật chạy trốn. Lập tức liền có người đuổi theo sau. Trong nháy mắt cả đoạn đường náo loạn không yên.

“Trời... Phu nhân!” Tài xế lại gần la lên, Lâm Thanh Âm lắc lắc đầu với anh ta, ý bảo đừng lên tiếng, lo anh ta hù Verney sợ, đây là cục cưng của Băng Ngưng, bà nên thay cô bảo vệ đứa bé thật tốt.

Người giúp việc của Verney chạy tới, Lâm Thanh Âm trao trả Verney lại cho bà ấy, như vậy một vùng máu đỏ trên người bà bị Verney nhìn thấy, quả thật là đã doạ sợ thằng bé. Tài xế đỡ Lâm Thanh Âm lên xe, người giúp việc cũng bắt taxi theo sau.

——— ——————

Bệnh viện.

Lạc Tử Úc đang ăn trưa với Băng Ngưng, tiếp xúc mấy ngày nay, ấn tượng của Lạc Tử Úc với Diệp Dịch Lỗi cũng có chút thay đổi, mặc dù ngoài miệng vẫn nói không ưa, nhưng... Máu mủ tình thân này, cũng quá kì diệu. Mỗi lần nhìn anh, cô luôn không kềm được mà quan tâm đến anh, sau đó lại cứng miệng phủ nhận.

“Chị, chị cũng ăn đi!” Diệp Dịch Lỗi ngồi trên giường bệnh, mỉm cười nhìn Lạc Tử Úc.

Chị? Gọi cũng thuận miệng quá nhỉ. Lạc Tử Úc giả vờ ho nhẹ một tiếng. Nói mới để ý, lúc mới đầu cô khó mà chấp nhận được cách xưng hô thân mật này, nhưng dần dần nghe cũng quen tai, thì cứ coi như... Cậu ta bắt chước gọi giống Băng Ngưng vậy!

“Tổng giám đốc, không xong rồi...” Ngoài phòng bệnh truyền đến một giọng la hốt hoảng của ai đó...


**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 99, 100, 101

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

5 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

14 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47



Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.