Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 

Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

 
Có bài mới 29.10.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 10
Chương 162:  Sống chết khó nói. (Đếm ngược đến đại kết cục)

Editor: Mèo ™


Diệp Dịch Lỗi bị tai nạn giao thông, Diệp Thiệu Quân vì bị đả kích quá lớn nên cũng ngã bệnh theo, Lâm Thanh Âm chỉ còn cách chạy qua chạy lại trong bệnh viện chăm sóc cả hai cha con. Mặc dù bận tối tăm mặt mày nhưng bà lại cảm thấy rất thoả mãn, thậm chí cũng chưa từng được hạnh phúc đến như vậy...

Trong phòng bệnh.

Diệp Dịch Lỗi uống thuốc xong liền ngủ thiếp đi, Băng Ngưng lẳng lặng ngồi bên giường, cô cảm thấy gương mặt đã từng rất quen thuộc này giờ đây thật xa lạ, thậm chí có lúc cô thật không muốn đối mặt, nhưng không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến bước này, vẫn còn có ngày hôm nay... Cô cứ im lặng ngồi bên giường, nhìn anh.

Thương thế của Diệp Dịch Lỗi rất nghiêm trọng, các bác sĩ cũng nói là anh rất may mắn, đúng là thập tử nhất sinh. Tình trạng bây giờ của anh coi như không tệ, cũng đã dần chuyển biến tốt hơn, nhưng càng có nhiều người an ủi thì cô càng cảm thấy áy náy. Vốn người nằm đây phải là cô mới đúng, nhưng... Nhưng giờ lại biến thành Diệp Dịch Lỗi.    d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n   Đáng lẽ tối hôm đó chiếc xe kia tông thẳng vào chỗ cô đang ngồi, là nhờ Diệp Dịch Lỗi xoay vô lăng thay đổi phương hướng nên anh lại là người hứng chịu cú va chạm đó, mới bị trọng thương như vậy...

“Diệp Dịch Lỗi, cái đồ si tình ngốc nghếch này.” Băng Ngưng ứa nước mắt mắng. “Sao phải làm vậy chứ.” Sao lại xuất hiện để nhiễu loạn lòng cô lần nữa, nếu như không phải nhờ vào sự việc ngoài ý muốn này, nhất định cô sẽ cho là mình đã chết tâm. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, cô đã thành thật thừa nhận rằng mình yêu anh, nhưng bây giờ... Làm sao đây? Thật rối bời...

Nhẹ nhàng nắm tay anh, giữ lại trong lòng bàn tay mình, Băng Ngưng từ từ cúi xuống khẽ hôn lên bàn tay anh. “Thạch Đầu. Sau này đừng như vậy nữa được không.” Nước mắt cô rơi xuống mu bàn tay Diệp Dịch Lỗi. Diệp Dịch Lỗi đã tỉnh giấc, nhưng không động đậy, anh mở hé mắt nhìn người con gái bé nhỏ ngồi ở mép giường đang cúi mặt đau lòng, bên khoé môi nở một nụ cười. Dù chuyện này có xảy ra thêm lần nữa thì anh cũng sẽ làm y như vậy, cho nên Ngưng nhi àh, chuyện này anh không thể đồng ý với em được.

Lúc xảy ra tai nạn giao thông, anh còn tưởng rằng mình sẽ chết là cái chắc, nhưng bây giờ anh vẫn còn sống. Trải qua thêm một lần dạo quỷ môn quan trở về, anh càng kiên định tín niệm của mình hơn. Đó chính là, bất luận như thế nào cũng sẽ không bao giờ buông tay, không bao giờ nữa...

——— ——————

Nhà họ Lăng

Mấy ngày nay không thấy Mami đâu, Verney liền buồn bã không vui. Bởi vì đột ngột xảy ra chuyện nên Lăng Vĩ Luân vội vàng điều tra, phần lớn thời gian Lạc Tử Úc đều ở lại bệnh viện chăm sóc cho Băng Ngưng. Người giúp viện vốn không quản được cậu nhóc, cậu nhóc liền muốn bùng nổ, xả ra hết tính khí không đáng yêu của mình. Ở trong sân, Verney đang vừa gào khóc vừa la hét muốn đến bệnh viện, chuyện này người giúp việc không thể tự mình quyết định được, nên bà muốn gọi điện thoại xin ý kiến của ông bà chủ, nhưng chỉ mới chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng cậu nhóc đâu nữa...

Biệt thự nhà họ Đường.

Bởi vụ tai nạn lần này mà cảnh sát vẫn luôn theo dõi sát sao không rời, ngay cả thuộc hạ của Lăng Vĩ Luân - đối thủ năm xưa cũng góp phần canh giữ ngày đêm. Đường Sâm vừa cảm thấy tức giận vừa rối trí, không ngờ người đàn bà của Lăng Vĩ Luân còn có mối quan hệ dây mơ rể má như vậy với nhà họ Diệp. Bây giờ ông ta đã biết, thì cũng sẽ không để cho bọn họ được sống thoải mái an ổn, ông ta chịu khổ sở mấy chục năm, thì người khác cũng đừng mơ hưởng được hạnh phúc...

“Tổng giám đốc, kế tiếp chúng ta phải làm gì?” Điền Quân hỏi. “Tôi cảm thấy được Lưu Duệ Hàng của bây giờ rất khác với Lưu Duệ Hàng của trước kia, có phải là nó đã biết được điều gì rồi không.”

“Chuyện này cũng không phải không có khả năng.” Mới đứng có một lát, Đường Sâm đã cảm thấy không chịu nổi, vội vàng ngồi xuống xe lăn, bây giờ... Hình như chân của ông ta càng ngày càng nghiêm trọng. Ông ta nắm chặt tay trầm giọng nói: “Hiện tại quan trọng nhất là tìm ra được tên đó trước khi gã ta hé lộ ra được chuyện gì, diệt trừ trước để trừ hậu hoạn về sau.”

“Vâng! Tôi hiểu rồi.” Điền Quân cung kính nói. Thật ra thì trong lòng ông ta cũng hiểu việc này, tin rằng trong lòng Tổng giám đốc cũng rõ ràng, chỉ là... Ông ta chờ đợi mệnh lệnh mới làm, phải xử lí như thế nào, Đường Sâm ắt sẽ phân phó.

“Bảo bọn người được sắp xếp theo dõi bên nhà họ Lăng chú ý một chút!”

“Dạ, tôi sẽ dặn dò bọn chúng.” Ông ta nói xong cười cười. “Àh, tôi nghe nói đứa nhóc của nhà họ Lăng, rất đáng yêu!”

“Vậy sao?” Đường Sâm nhíu mày hứng thú cười cười...

Verney chạy từ trong nhà ra ngoài, vốn chỉ muốn né tránh ánh mắt canh chừng của người lớn mà thôi, nhưng khi ra ngoài rồi mới nhận ra mình bị lạc đường mất rồi, ở trên đường cậu nhóc vừa đi vừa khóc.

“Oàa.. Hu hu...” Cậu nhóc khóc lóc ỉ ôi. “Mẹ ơi...” Cậu nhóc gọi, nhưng trên đường toàn là xe cộ, nhóc quên mất con đường lúc nãy đi là đường nào, cũng không tìm được nhà của mình, chỉ cảm thấy các toà nhà cảnh vật xung quanh càng lúc càng xa lạ, cậu nhóc cũng không biết được lúc này mình chạy đi càng lúc càng xa rồi...

“Mami...” Verney mím môi khóc, cũng bởi vì tuổi còn quá nhỏ nên không nhận thấy mình chạy lung tung ngoài đường thế này là nguy hiểm cỡ nào, càng không biết ‘chú cừu non’ là mình đây đã bị theo dõi từ lâu.

Cách đó không xa có một chiếc ôtô chậm rãi đến gần, ánh mắt người ngồi bên trong nhìn chằm chằm Verney như con sói núp trong bụi rậm rình mồi.

“Bạn nhỏ àh.” Verney đang lang thang, đột nhiên nghe có người gọi mình, cậu nhóc liền quay đầu lại, dùng đôi mắt đẫm nước mắt nhìn người đàn ông đang tươi cười trước mặt, đột nhiên cảm thấy gã ta giống như người xấu trong phim hoạt hình cậu từng xem. “Mẹ nhóc nhờ chú tới tìm nhóc, để chú dẫn nhóc đi tìm mẹ nhé, được không?”

Cậu nhóc đang uất ức, thút tha thút thít nhìn người đàn ông kia. Mẹ sao? Lúc này cậu nhóc nhớ đến lời Mami từng dạy lúc trước, đó là không nên nói chuyện với người lạ, càng không nên đi theo họ.   Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

“Cháu không muốn!” Cậu nhóc lắc đầu lo lắng lui về ohái sau hai bước, nhưng không biết đạp phải thứ gì ngoài sau mà ngã oạch xuống, mông tiếp đất cái bịch. Oá! Không biết là do đau quá hay do cố ý mà trong nháy mắt cậu nhóc khóc oà lên.

“Này, nhóc đừng khóc chứ!” Giọng của nhóc con rất lớn, khóc cũng rất nhiệt tình, người đàn ông kia bị doạ cho hốt hoảng, không biết phải làm sao. Gần đây tâm trạng Tổng giám đốc rất hay cáu gắt bực bội, nếu như một đứa nhóc một mình lang thang ngoài đường mà cũng không bắt được, không biết bọn họ có bị Tổng giám đốc quăng cho chó ăn không nữa.

“Hu... Oa òa..! Mẹ, mẹ ơi!” Cậu nhóc khóc la không ngừng, gã ta vội vàng bước đến, cố gắng bịt miệng Verney lại, nhưng cậu nhóc càng khóc dữ dội hơn. Cho dù bây giờ người đi đường không nhiều lắm, nhưng nếu chú ý một chút thì sẽ nhận thấy điều khác thường ở đây.

“Bé ngoan đừng khóc, chú dẫn cháu đi tìm mẹ, nhé?” Gã ta nói xong ẫm Verney lên.

Lâm Thanh Âm ngồi trong xe, lúc ở nhà bà có nấu cháo gà cho Băng Ngưng, dù mỗi lần bà mang đến, Băng Ngưng đến nhìn cũng không thèm nhìn. Nhìn đồng hồ, bà vô tình nhìn ra ngoài cửa, không nhìn còn đỡ, khi thấy cảnh tượng bên ngoài làm bà sợ suýt nữa kêu lên.

Bên đường có một đứa bé bị một người đàn ông lôi kéo. Đứa bé này bà rất ấn tượng, cho nên vừa nhìn đã nhận ra được. Là Verney, con trai của Lạc Tử Úc.

“Dừng xe!” Đột nhiên bà hô lên, làm tài xế sợ hết hồn, còn chưa đợi xe dừng hẵn Lâm Thanh Âm đã bước xuống xe rồi.

“Oa oaa.. Buông cháu ra!” Verney khóc lóc giãy giụa, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa bé, sao địch lại với sức người lớn chứ.

“Các người đang làm gì vậy?” Lâm Thanh Âm hầm hừ chạy tới.

Nghe thấy giọng nói, người đàn ông sững sờ, Verney nhìn thấy bà, trong nháy mắt càng gọi lớn tiếng hơn. “Bà ơi, bà ơi...”

Nghe cậu nhóc kêu mình là bà, lòng bà cũng mềm hơn. “Verney, đừng sợ! Đừng sợ!” Bà an ủi cậu nhóc. Đứa bé này rất giống ba của nó, vẻ mặt cũng có nét tương tự với Ngưng nhi, ha ha... Nếu nhìn kỹ, còn có chút giống Dịch Lỗi nữa! Đúng vậy, nó là cháu của Dịch Lỗi cơ mà.

“Bà là ai?” Thấy có người xen ngang, gã ta lạnh mặt xuống.

“Tôi là bà ngoại của đứa bé này!” Lâm Thanh Âm nói xong muốn tiến lên đoạt Verney lại. “Đi nhanh, nếu không tôi báo cảnh sát.” Bà nghĩ những người này cho dù lưu manh ngang ngược cỡ nào cũng sẽ không giành đứa bé ngay trên đường chứ! Nhưng... Hiển nhiên bà đã đánh giá thấp độ gan lì của những người này rồi...

Lâm Thanh Âm tiến lên ôm Verney về, lên tiếng an ủi. Thấy cậu nhóc đã bị cướp đi, gã ta rút trong ngực ra một con dao sáng loáng. Nếu như không bắt được đứa bé này như lời dặn dò của Tổng giám đốc, thì sống chết như thế nào cũng chưa biết được, nên gã ta liều mình xông lên phía trước.

Lâm Thanh Âm ôm Verney thật chặt trong ngực mình. “Cháu cưng đừng sợ, bà dẫn cháu đi tìm Ngưng nhi, được không!”

Nghe thấy tên của Mami, Verney lập tức nín khóc ngay, Lâm Thanh Âm thương yêu khẽ vuốt ve cái đầu nho nhỏ của nhóc. Lúc ngẩng đầu lên, bà nhìn thấy gã đàn ông kia đang đâm thẳng con dao về phía đứa bé. Bà hoảng hồn ôm chặt lấy Verney, nhanh chóng xoay người, tiếp đó con dao theo đà đâm vào trong người bà.

Xoẹt—! Tiếng dao đâm vào da thịt nghe thật rợn người.

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, người tài xế đứng gần đó sợ đến ngây người. Người giúp việc vừa chạy đến thấy cảnh này cũng sợ hết hồn. Lâm Thanh Âm giơ tay lên che mắt nhóc Verney lại, chịu đựng đau đớn cố gắng gượng không để mình ngã quỵ. Khoé miệng bà có một tia máu đang rỉ ra...

Đời này là bà thiếu nợ Ngưng nhi, có lẽ, cũng thiếu nợ nhà họ Lạc. Dù không thể nào bù đắp được tất cả, nhưng trong những ngày còn sống, bà muốn làm nhiều hơn một chút... Ngưng nhi, mẹ sẽ bù đắp cho con.

“Có ai không! Bớ người ta!” Người giúp việc vừa chạy đến vừa kêu to, tình hình bên này cũng gây chú ý với mấy chiếc xe đang lưu thông trên đường.    Diễễnđàànlêêquýýđôôn   Thấy chuyện không ổn, gã ta liền rút dao ra, vọt lên xe lật đật chạy trốn. Lập tức liền có người đuổi theo sau. Trong nháy mắt cả đoạn đường náo loạn không yên.

“Trời... Phu nhân!” Tài xế lại gần la lên, Lâm Thanh Âm lắc lắc đầu với anh ta, ý bảo đừng lên tiếng, lo anh ta hù Verney sợ, đây là cục cưng của Băng Ngưng, bà nên thay cô bảo vệ đứa bé thật tốt.

Người giúp việc của Verney chạy tới, Lâm Thanh Âm trao trả Verney lại cho bà ấy, như vậy một vùng máu đỏ trên người bà bị Verney nhìn thấy, quả thật là đã doạ sợ thằng bé. Tài xế đỡ Lâm Thanh Âm lên xe, người giúp việc cũng bắt taxi theo sau.

——— ——————

Bệnh viện.

Lạc Tử Úc đang ăn trưa với Băng Ngưng, tiếp xúc mấy ngày nay, ấn tượng của Lạc Tử Úc với Diệp Dịch Lỗi cũng có chút thay đổi, mặc dù ngoài miệng vẫn nói không ưa, nhưng... Máu mủ tình thân này, cũng quá kì diệu. Mỗi lần nhìn anh, cô luôn không kềm được mà quan tâm đến anh, sau đó lại cứng miệng phủ nhận.

“Chị, chị cũng ăn đi!” Diệp Dịch Lỗi ngồi trên giường bệnh, mỉm cười nhìn Lạc Tử Úc.

Chị? Gọi cũng thuận miệng quá nhỉ. Lạc Tử Úc giả vờ ho nhẹ một tiếng. Nói mới để ý, lúc mới đầu cô khó mà chấp nhận được cách xưng hô thân mật này, nhưng dần dần nghe cũng quen tai, thì cứ coi như... Cậu ta bắt chước gọi giống Băng Ngưng vậy!

“Tổng giám đốc, không xong rồi...” Ngoài phòng bệnh truyền đến một giọng la hốt hoảng của ai đó...


**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.11.2017, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 10
Chương 163: Rải tro cốt xuống biển

Editor: Thiên Y


"Tổng giám đốc! không xong rồi." Lúc ba người chuẩn bị ăn cơm, bên ngoài truyền đến một tiếng gọi kinh hoảng. Sau đó, tài xế nhà họ Diệp lảo đảo chạy vào, trên người của anh ta đều là máu, sẵc mặt đã trắng bệch.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Diệp Dịch Lỗi từ trên giường bật dậy. Không phải anh ta đi đón mẹ sao?

"Phu nhân bị đâm bị thương rồi! Tổng giám đốc! Anh nhanh đi xem xem!" Trong lúc nhất thời, do quá hoảng hốt, anh ta có chút không biết phải giải thích chuyện này như thế nào.

Đâm bị thương sao? Tất cả mọi người kinh sợ, sao sự việc có thể biến thành như vậy? Trong lúc nhất thời không có cách nào tiêu hóa, họ chỉ có thể đi theo Diệp Dịch Lỗi chạy ra ngoài. Không ngờ, ở trước cửa phòng cấp cứu, họ nhìn thấy người giúp việc và Verney.

Mặc dù Verney không biết xảy ra cái gì nhưng cũng bị hù sợ. Cậu bé nằm ở trong lòng của người giúp việc, một cử động cũng không dám. Cho đến khi nhìn thấy Lạc Tử Úc và Băng Ngưng.

"Mẹ!" Tiểu tử giang hai cánh tay, khóc to gọi.

Lạc Tử Úc vội vàng đi tới ôm lấy đứa bé.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Băng Ngưng nhìn người giúp việc hỏi.

"Tiểu thư! Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Đều tại tôi không chăm sóc tốt tiểu thiếu gia." Người giúp việc bị sợ, thiếu chút nữa quỳ xuống. Bà khó khăn kể lại mọi chuyện một lần. Nghe chuyện đã xảy ra, không chỉ là Băng Ngưng, ngay cả Lạc Tử Úc cũng sợ ngây người. Chị nhìn bảo bối ở trong ngực, chẳng lẽ Lâm Thanh Âm là vì cứu Verney nên mới. . . .

Lạc Tử Úc nhìn Diệp Dịch Lỗi mỗi chút, vẻ mặt của anh của anh cũng khó tin như vậy.

Không biết tình huống bên trong phòng cấp cứu, Diệp Dịch Lỗi cảm thấy một giây như một năm, tay của anh nắm chặt ở bên người. Ngay cả khi mẹ đã làm rất nhiều chuyện sai lầm, nhưng lúc này anh vẫn sợ, sợ mẹ mình sẽ xảy ra chuyện.

Băng Ngưng do dự, cuối cùng vẫn đi lên phía trước, cầm chặt lấy tay của anh. Diệp Dịch Lỗi xoay mặt nhìn Băng Ngưng một chút, lại nhìn một chút chỗ bàn tay được cô nắm lấy, trong lòng thả lỏng mấy phần.

"Không có việc gì, yên tâm đi!" Băng Ngưng vỗ vỗ tay của anh, kéo anh ngồi xuống. Do trong lòng cảm thấy lo lắng, thời gian tiến hành phẫu thuật giống như có phần dài hơn. Bọn họ chưa đợi đến Lâm Thanh Âm ra mà ngược lại, lại chờ được Hạ Vân Tường đến trước.

"Bác gái như thế nào?" Sau khi nghe báo án ở đồn cảnh sát, anh ta thật sự có chút sợ.

"Còn chưa biết." Diệp Dịch Lỗi lắc đầu một cái: "Mấy người kia đã bắt được chưa?"

Anh giữ thật chặt lấy Hạ Vân Tường.  DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐ Đường Sâm thật sự quá kiêu ngạo rồi, hại ba anh thê thảm như vậy còn chưa đủ, bây giờ ngay cả đứa bé cũng không bỏ qua, còn muốn khiến mẹ của anh cũng trở thành như vậy.

"Người đã bắt được, bây giờ đang lấy lời khai, chỉ là. . . . Nếu muốn bọn họ mở miệng . . . . . Sẽ có chút khó khăn." Giơ tay lên vỗ vỗ vai anh, an ủi: "Nhưng mà cậu yên tâm, bọn mình sẽ tăng cường điều tra! Chuyện của đồn cảnh sát, cứ giao cho minhg đi, cậu hãy dưỡng thương cho tốt."

Diệp Dịch Lỗi gật đầu một cái, anh còn tưởng rằng chuyện của Đường Sâm đã chấm dứt, tất cả cũng kết thúc, dù thế nào cũng không nghĩ sẽ xảy ra chuyện như thế. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rốt cuộc đợi đến khi cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Vẻ mặt của bác sĩ nặng nề đi ra.

"Bác sĩ, mẹ tôi thế nào?" Diệp Dịch Lỗi xông lên trước.

". . . . . ." Bác sĩ muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ thở dài.

"Có lời gì các người hãy mau nói đi!"

"Anh nói vậy là có ý gì?" Diệp Dịch Lỗi níu lấy cổ áo bác sĩ: "Không phải nói bị thương không nặng sao?"

"Vốn là như vậy!" Bác sĩ gật đầu.

"Nhưng mà. . . . Tình hình của mẹ cậu có chút đặc biệt." Bác sĩ đang nói thì Lâm Thanh Âm đã được đẩy ra. Lúc này sắc mặt của bà có chút trắng bệch, rõ ràng bà tỉnh, nhưng hơi thở nhìn qua lại yếu ớt như vậy.

"Mẹ! Mẹ làm sao vậy?" Diệp Dịch Lỗi nắm thật chặt bàn tay đã lạnh lẽo của Lâm Thanh Âm.

"Mẹ không sao!" Lâm Thanh Âm lắc đầu một cái, nói: "Con đừng lo lắng, mẹ không sao!"

Bà khẽ cười rồi quay sang nhìn một chút Băng Ngưng và Lạc Tử Úc. Ha ha. . . . . . Hoàn hảo. Họ đều ở đây, đều ở đây!

"Nói chuyện với ta, được không?"

Lỗ mũi của Băng Ngưng thấy đau xót, khống chế sự xúc động muốn rơi lệ, cô gật đầu một cái.

Trong phòng bệnh.

Khoé môi của Lâm Thanh Âm vẫn luôn nở nụ cười, trong lòng biết chuyện của mình nhưng dường như căn bản cũng không sợ. Ngược lại vẻ mặt buông lỏng, giống như rốt cuộc có thể thoát khỏi mọi thứ mà vui vẻ thoải mái . . . .

"Mẹ, chúng ta chuyển viện. Đến bệnh viện khác xem một chút, có được không? Mẹ sẽ không có chuyện." Diệp Dịch Lỗi lắc đầu, nắm thật chặt tay của mẹ.

"Chớ dại dột! Cơ thể của mình thì mẹ hiểu rõ!" Lâm Thanh Âm nói xong, ho nhẹ một tiếng. Mặc dù không xảy ra việc ngoài ý muốn này thì bà cũng không sống được bao lâu nữa."Bây giờ thì theo mẹ, là được!"

"Bà cần gì phải tự làm khổ mình như thế chứ?" Lạc Tử Úc túm chặt lấy quần áo mình. Là bà ấy đã cứu Verney, nhưng lúc này bản thân lại không thể nói ra lời cảm ơn. Chuyện bà ấy là ân nhân của Verney thì cũng là ân nhân của bọn họ, nhưng chuyện của nhà họ Lạc. . . . Bà vẫn là kẻ thù không đội tròi chung với bọn họ.

"Tôi chỉ làm việc mình muốn làm, các người không cần phải cảm thấy gánh nặng, cũng không cần vì vậy mà tha thứ cho tôi." Bà ho rất kịch liệt, mỗi một lần ho cũng động đến vết thương: "Tôi đã làm quá nhiều chuyện sai lầm. Mặc dù chuyện này không đủ để đền bù được cái gì, nhưng mà xin hãy tin tưởng tôi. Tôi thật lòng muốn bồi thường, thật lòng hối hận về những gì mình đã làm."

Băng Ngưng mím chặt môi, dáng vẻ của Lâm Thanh Âm khiến cho trong lòng của cô có cảm giác đau đớn mơ hồ. Không. . . . Là rất đau. Mặc dù làm chuyện sai lầm, mặc dù bà ấy tổn thương cô như vậy, nhưng lúc này bản thân lại chỉ nhớ tới những điểm tốt của bà. Là bà đã dẫn các cô rời khỏi cái cô nhi viện quái quỷ kia, hơn nữa còn nuôi lớn họ, lúc này cũng chỉ nhớ tới thời gian mười mấy năm mẹ con của bọn họ, hôm nay bà lại bất chấp tất cả cứu Verney. Vào giờ phút này cô lại không hận bà được . . . .

"Ngưng nhi!" Lâm Thanh Âm yếu đuối gọi Băng Ngưng: "Đến gần. . . . Đến bên cạnh mẹ có được không?"

"Mẹ!" Trái tim của Diệp Dịch Lỗi run rẩy. Lúc này trong lòng của anh chỉ có hối hận, tự trách bản thân của mình đã quá coi thường mẹ mình, tự trách mình không quý trọng thật tốt. Hiện tại, rốt cuộc anh cũng ý thức được, nhưng tất cả dường như đã trễ rồi. . . .

Băng Ngưng do dự, nhưng vẫn đi từ từ đến bên giường.  D ̴.đªп ˱L / Q / Đ˲  Lâm Thanh Âm cầm tay của cô, Băng Ngưng cứng đờ, cuối cùng cũng không cự tuyệt.

"Ngưng nhi! Thật vui vì con đã hoàn thành tâm nguyện nhìn ta một cái." Bà suy yếu cười: "Tin tưởng ta được không? Thật sự ta đã thật lòng coi con như con gái mà yêu thương."

"Hiện tại trước đừng nói những thứ này, tốt nhất bà hãy bảo trọng thân thể đi!"

"Ta sợ nếu không nói sẽ không có cơ hội rồi!" Không đúng, không nói thì thực sự sẽ không còn cơ hội nữa.

"Đừng nói nữa! Bây giờ còn nói những việc này có ích sao!" Băng Ngưng quay mặt sang một bên, cô thật rất sợ mình sẽ dao động.

"Cũng đã đến lúc này rồi, ta còn lừa con làm gì!" Lâm Thanh Âm cười khổ: "Ngưng nhi! Ta cũng coi như người chết rồi, làm sao có thể còn lừa con."

"Bà sẽ không chết!"

"Đúng vậy!" Diệp Dịch Lỗi gật đầu.

"Mẹ! Người sẽ không có chuyện gì." Nắm thật chặt tay của Lâm Thanh Âm, anh nói.

"Ha ha. . . . Thân thể của bản thân, chính ta là người hiểu rõ!" Bà cười, nói yếu ớt: "Ung thư phổi giai đoạn cuối. . . . Làm sao có thể không có việc gì."

Ung thư phổi giai đoạn cuối sao? Cả thân thể của Diệp Dịch Lỗi cũng cứng đờ, ngay cả Băng Ngưng và Lạc Tử Úc cũng vậy.

Bởi vì biết mình bị ung thư phổi, cho nên. . . . Bà làm điều mà cả đời này cũng cho là sẽ không có khả năng làm là hạ thấp mình, chỉ hy vọng không có tiếc nuối gì trước khi chết.

"Mẹ!" Diệp Dịch Lỗi thất thanh kêu. Tại sao có thể như vậy, bệnh của mẹ nghiêm trọng như thế, nhưng mình lại không biết.

"Con không phải tự trách." Lâm Thanh Âm khẽ vuốt mặt của con trai.

"Ngay cả mẹ cũng là sau này mới biết." Khi bà biết đã không còn kịp nữa. diensđanslequysdons  Biết bản thân đã làm quá nhiều chuyện sai lầm, hiện tại cũng bị báo ứng.

"Dịch Lỗi! Mẹ thực sự xin lỗi mọi người, thật xin lỗi!"

"Mẹ." Trong mắt của Diệp Dịch Lỗi đều là nước mắt: "Con đồng ý với mẹ lập tức chuyển về ở. Mẹ đừng có chuyện, con còn không kịp hiếu thuận với mẹ thật tốt!"

Ha ha. . . . Lâm Thanh Âm cười nhạt.

"Mẹ không xứng làm một người mẹ." Trong mắt của bà rơi nước mắt.

"Đừng trở về, hãy sống một cuộc sống thật tốt với Ngưng nhi trong nhà của hai đứa." Cái nhà kia có quá nhiều chuyện không vui.

"Quên đi những chuyện không vui, ở bên ngoài bắt đầu lại lần nữa!" Bà nói xong, dùng hết hơi sức của mình, nắm tay của hai người đặt chúng tại một chỗ: "Ngưng nhi! Những chuyện sai đều là do ta, không cần vì vậy mà trách Dịch Lỗi, nó vẫn luôn yêu con đấy! Con hãy tha thứ co nó, được không?"

Băng Ngưng kìm nén nước mắt của mình, giờ phút này trái tim của cô dường như bị người ta giữ chặt lấy, cảm thấy thật đau đớn . . . .

"Những chuyện khác ta không muốn giải thích, cũng không nguỵ biện. Nhưng mà Ngưng nhi, ta thật sự không có phóng hỏa, còn có. . . . Diệp Thiệu Kỳ, không phải là do ta làm, không phải!" Bà nói xong, tâm tình kích động. Mặc dù bị nhiều người hiểu lầm nhiều năm như vậy, bà cũng chưa từng giải thích qua. Nhưng mà hiện tại không giống nhau, bà không muốn ân oán của thế hệ bọn họ kéo dài lan tràn. . . .

Khi Diệp Thiệu Quân được y tá đưa tới phòng bệnh, nhìn mọi người ở trong phòng, rất lâu cũng không tìm được âm thanh của mình. Lâm Thanh Âm bị ung thư phổi sao? Ở cùng một mái hiên nhưng chính mình không có phát hiện. . . . Trong lòng tràn đầy đều là áy náy và đau đớn với bà. Trải qua thời gian dài ông vẫn luôn trách Lâm Thanh Âm, nhưng quay đầu nghĩ lại, mình có tư cách gì trách người khác, ông mới là người làm sai chuyện! Ông có lỗi với Phương Úc Đình, có lỗi với Lâm Thanh Âm, càng có lỗi với bọn nhỏ, người đáng chết phải là ông mới đúng. . . .

". . . . . ." Nhìn người vợ ở cùng mình mấy chục năm, ông lại không nói nên lời, chỉ nhìn bà như vậy, sau đó trong mắt chảy xuống hàng nước mắt hối hận. Nhưng mặc dù nói ngàn vạn câu thật xin lỗi, lúc này cũng không thể bù đắp được.

"Dịch Lỗi! Chờ mẹ chết rồi, hãy đem tro cốt của mẹ rải xuống biển!" Bà nói như vậy, ánh mắt lại nhìn Diệp Thiệu Quân. Cả đời bị chán ghét, cũng dây dưa với ông cả đời, mệt quá! Không muốn sau khi chết cũng như vậy. Bà không biết mình có phải vẫn còn thích ông hay không, chẳng qua là đã không quan trọng, tất cả đều phải kết thúc. . . . . .

Hiện tại, tất cả mọi thứ với bà đều rất thỏa mãn. Người bà yêu thường, để ý, đều ở bên cạnh. Tội ác cả đời mình, có kết quả này cũng coi là trời cao ưu ái rồi, bà thấy như vậy là đủ rồi.

Những lời muốn nói cũng đã nói xong, bà chậm rãi thở phào một cái, cứ như vậy mà ra đi!

Môi Băng Ngưng run rẩy, giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu từ trong mắt rơi xuốn. Mắt thấy Lâm Thanh Âm nhắm mắt lại, bàn tay nắm tay của cô không còn sức lực rơi xuống. . . .

"Mẹ. . . ." Cô nhỏ giọng gọi, nhưng giờ phút này, rốt cuộc Lâm Thanh Âm cũng không nghe được. . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.11.2017, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngạo Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 117
Được thanks: 115 lần
Điểm: 8.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu: Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp - Điểm: 10
Chương 164: Tất cả đều sắp kết thúc.

Editor: Mèo ™

Lâm Thanh Âm đột nhiên qua đời, trong nháy mắt tất cả đều rối loạn cả lên, Diệp Dịch Lỗi nhìn mẹ mình thật lâu không thốt nên lời, thậm chí quên cả khóc. Là bản thân anh không quan tâm bà một thời gian dài mới tạo thành kết quả ngày hôm nay, mặc dù bệnh của bà là chuyện không thể thay đổi, nhưng ít nhất anh cũng có thể hiếu thuận với bà một chút, để bà có thể ra đi thanh hơn, nhưng mấy năm nay anh đã làm những gì? Đối xử lạnh lùng, hờ hững với mẹ ruột của mình, thậm chí khi biết bà mang bệnh mà trong lòng vẫn còn oán trách bà.

“Mẹ...” Diệp Dịch Lỗi khẽ gọi, nhưng sẽ không còn ai có thể đáp lại lời anh được nữa.

Diệp Thiệu Quân dồn hết sức nặng nề đẩy xe lăn đến bên giường bệnh, tay của ông run rẩy thật lâu mới có thể nhấc lên cầm tay vợ. Người phụ nữ này đã vì ông mà vất vả cả đời, nhưng ông chưa hề cho bà một chút thông cảm yêu thương nào, ngược lại, còn khiến bà chịu hết mọi tổn thương đau khổ. Bà cũng từng là một cô gái xinh đẹp hoạt bát ngây thơ, nhưng từ khi cưới ông, vì ông mà bà dần dần trở nên lạnh lùng tàn nhẫn, trái tim đã chết, tình cũng đã nguội...

Băng Ngưng đứng ở một bên, lấy tay che miệng mình để không phát ra âm thanh nào, trong lòng ngực như có thứ gì đó vỡ vụn, vô cùng đau đớn. Cô bấu chặt lấy lồng ngực mình, há miệng thở dốc nhưng cũng không khá lên được. Lạc Tử Úc bước đến kéo em gái mình vào lòng, bản thân cô khó mà thờ ơ hờ hững với chuyện xảy ra đột ngột này được huống chi là em gái mình.

“Ngưng nhi, đừng sợ.” Lạc Tử Úc khẽ vuốt tóc Băng Ngưng, cảm nhận từng giọt nước mắt của cô thấm đẫm qua lớp áo mình.

Cạch —!

Trong lúc tất cả mọi người đang chìm đắm trong nỗi bi thương, đột nhiên cửa phòng bệnh chợt mở ra, một lần nữa nhìn thấy một người toàn thân bê bết máu xông vào, dường như mọi người ngưng cả thở. Lưu Duệ Hàng nhìn khắp lượt những người có trong phòng, trong lúc nhất thời không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không có hứng thú để tìm hiểu, anh ta đi thẳng đến gần Hạ Vân Tường. Ghé vào tai anh ta nói nhỏ gì đó, tiếp đó sắc mặt Hạ Vân Tường dần trắng bệch lại, vỗ vỗ vai Diệp Dịch Lỗi sau đó đi ra ngoài.

Bởi vì các anh ấy đều là bạn thân của Diệp Dịch Lỗi, cũng biết được ít nhiều tình hình trong nhà của anh, nên đối với Lưu Duệ Hàng, các anh ấy chưa đến nỗi ghét nhưng cũng tuyệt đối không có quan hệ riêng tư nào. Vậy Lưu Duệ Hàng lại có chuyện bí mật gì để nói với Hạ Vân Tường? Chuyện đó là gì mà có thể khiến sắc mặt anh ta trở nên khó coi như vậy?

Lưu Duệ Hàng lau chùi sơ qua vết máu trên cánh tay rồi mới bước đến gần giường, nhìn người nằm trên giường, nhìn Diệp Dịch Lỗi. Diệp Dịch Lỗi cũng nhìn lại, hai người cùng đối mặt nhìn nhau. Không khí trong căn phòng như dần cô đặc lại. Ánh mắt của hai người đều chất chứa thù hận, có tức giận, nhưng dường như dần dần lại biến thành thương hại lẫn nhau...

Đối mặt với người mình hận thù bấy lâu nay, vốn cho rằng bọn họ có kết cuộc như thế này là đáng kiếp, đáng lẽ anh ta phải cảm thấy vui mừng mới đúng, nhưng... Bây giờ nhìn bọn họ như vậy, tim anh ta lại có chút đau lòng, mặc dù ân oán suốt hai mươi năm là sự thật, những thù hận tích tụ những năm qua cũng là thật, nhưng giờ phút này anh ta lại không tài nào vui nổi...

Không biết phải nói gì, anh ta đứng bên giường trầm mặc một hồi rồi xoay người định đi, lúc nhìn thấy Băng Ngưng, tim anh chợt thót lên một nhịp.   DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›   Nắm chặt quả đấm, anh xoay người rời đi, bây giờ anh ta không còn mặt mũi nào mà đối diện với Băng Ngưng, nhưng dù có hối hận cũng đã muộn rồi. Anh ta đã làm quá nhiều chuyện sai lầm, cũng không có tư cách mở miệng cầu xin bất cứ ai tha thứ cho mình...

Chỉ hy vọng, đừng xảy ra chuyện gì nghiêm trọng hơn nữa, vết thương của bọn họ đã chồng chất đau đớn lắm rồi, cũng không thể chịu được thêm cơn sóng gió nào nữa...

——— —————

Ngoài phòng phẫu thuật, Hạ Vân Tường lo lắng cứ đi qua đi lại, mới vừa nãy Lưu Duệ Hàng nói Tư Đồ Mạch trúng đạn nhập viện rồi, bây giờ đang cấp cứu bên trong. Những năm qua, anh ta là nhân vật bí ẩn nằm vùng trong tổ chức của Đường Sâm, tất cả mọi manh mối đều nhờ anh ta cung cấp. Bốn năm trước, sau khi Băng Ngưng mất tích, anh ta đã chủ động liên lạc với bọn họ, nguyện ý làm gián điệp cho cảnh sát, giúp bọn họ điều tra những bằng chứng tội ác của Đường Sâm.

“Đội trưởng, sao rồi ạh?” Mấy cảnh sát vội vã chạy đến.

“Lập tức xin lệnh bắt khẩn cấp từ cấp trên, chuẩn bị đuổi theo bắt lấy Đường Sâm. Tư Đồ Mạch  hẵn là đã điều tra ra được điều gì rồi.” Hoặc là... Trong lòng anh hi vọng anh ta điều tra ra được gì đó. Những bằng chứng tội phạm của Đường Sâm có thể đang ở trên người ông ta, nếu lần này để cho ông ta lọt lưới, sợ là mọi chuyện sẽ càng khó khăn hơn.

“Vâng.” Mấy người cảnh sát tiếp nhận mệnh lệnh, sau đó liền đi ngay, không dám kéo dài thời gian thêm phút giây nào.

Lòng bàn tay Hạ Vân Tường rịn đầy mồ hôi, đã trải qua nhiều vụ án nguy hiểm hơn như thế này rồi, nhưng đối mặt với lần này tim anh ta vẫn như đang treo trên cành cây. Chờ đến khi kết thúc cuộc phẫu thuật, Tư Đồ Mạch được đẩy ra ngoài chuyển về phòng hồi sức, bác sĩ nói vết thương của anh ta không nguy hiểm đến tín mạng. Hạ Vân Tường mới thở phào nhẹ nhõm, thật may, thật tốt...

Tư Đồ Mạch bị đánh trọng thương, còn bị bắn nữa, cũng may là nhặt được mạng về. Lúc anh ta đang tìm kiếm chứng cứ trong nhà Đường Sâm thì bị Điền Quân phát hiện, có thể còn giữ được mạng trốn ra được đã là may mắn lắm rồi. Càng may mắn hơn là đã tìm được thứ cần tìm, anh ta cảm thấy dù bị thương hơn thế nữa, thậm chí là mất mạng cũng hoàn toàn đáng giá.

Tư Đồ Mạch cung cấp chứng cứ tội phạm của Đường Sâm cho cảnh sát, còn lặng lẽ giao cho Hạ Vân Tường một chiếc đĩa CD, trong đó có thu lại lúc Tuyết Ngưng bị sát hại. Thật ra thì trong lòng anh ta càng để tâm đến sự việc trong chiếc đĩa này hơn là chứng cứ phạm tội của Đường Sâm, anh ta không muốn Băng Ngưng phải chịu oan ức nào nữa.

Căn cứ vào chứng cứ do Tư Đồ Mạch cung cấp, cảnh sát lập tức bao vây lùng bắt Đường Sâm, nhưng khi bọn họ chạy đến nơi, bọn người Đường Sâm đã trốn biệt tăm từ lâu, cảnh sát đã tung ra lực lượng hùng hậu để truy bắt ông ta nhưng vẫn chưa có kết quả...

Cùng lúc đó, tang lẽ của Lâm Thanh Âm cũng được tiến hành.

Tang lễ được tổ chức rất đơn giản, Diệp Dịch Lỗi cũng dựa theo ý nguyện của bà, rắc tro cốt của bà xuống biển. Ngày hôm đó, Diệp Thiệu Quân không có mặt, bởi vì bệnh quá nghiêm trọng, cho nên chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi. Từ khi Lâm Thanh Âm qua đời, ông không mở miệng nói chuyện, không ăn cơm, không uống nước, thậm chí còn cự tuyệt bác sĩ truyền nước, chích thuốc cho ông.   d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n   Trong lòng ông cảm thấy hận mình đến chết, ông muốn cứ như vậy mà đi theo Lâm Thanh Âm, cũng coi như là một sự giải thoát. Còn sống ngày nào thì đau khổ cùng cực ngày đó, bi kịch ngày hôm nay đều là do ông tạo thành. Bây giờ ông vẫn còn sống, tức là trời cao đang trừng phạt ông đúng không?

——— ———————

Lâm Thanh Âm qua đời, việc này là sự đả kích không nhỏ với Diệp Dịch Lỗi. Cả ngày tinh thần anh sa sút đến cực điểm, chìm sâu trong việc tự trách mình, không thể thấy ánh sáng. Bởi trong nhà xảy ra chuyện nên sức khoẻ anh vẫn còn chưa hồi phục đã phải xuất viện, mỗi ngày Băng Ngưng đều đến thăm anh, bây giờ cả biệt thự nhà họ Diệp trống không, bao trùm một bầu không khí cô tịch thê lương không nói nên lời...

Đường Sâm vẫn còn đang lẩn trốn, Băng Ngưng và Lạc Tử Úc đi đâu cũng đều có người bảo vệ, chỉ sợ xảy ra việc ngoài ý muốn như Verney.

Lúc Băng Ngưng và Lạc Tử Úc đến nhà họ Diệp, Diệp Dịch Lỗi đang dọn dẹp lại đồ đạc của Lâm Thanh Âm. Thu dọn xong xui tất cả, cả người anh như bị móc rỗng. Vô lực ngồi xuống, ngẩn người nhìn căn phòng lúc trước của mẹ mình...

“Ăn chút gì đi!” Băng Ngưng ngồi xuống bên cạnh Diệp Dịch Lỗi, quan hệ của bọn họ bây giờ cũng khiến cô cảm thấy lúng túng, không biết là đã tha thứ cho anh chưa, nhưng chuyện xảy ra lúc này làm cho cô không thể không ở bên cạnh chăm sóc anh.

“Anh không đói.” Anh lắc lắc đầu, xoay gương mặt gầy gò sang nhìn Băng Ngưng. “Ngưng nhi, thật may là có em ở bên cạnh anh!” Anh cầm tay cô, nếu như không có Băng Ngưng, anh thật không biết mình sẽ như thế nào nữa.

Băng Ngưng im lặng không đáp. Thật ra thì cô cũng hiểu rõ, mình đang làm gì, tiếp theo nên làm gì.

“Hai người cứ nói chuyện đi!” Lạc Tử Úc nói xong đi ra ngoài, cô đã từng hận Lâm Thanh Âm đến chết, nhưng sau khi mọi chuyện biến thành như vậy thì cô mới phát giác, đây không phải là điều mà cô muốn.

Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Diệp Dịch Lỗi nghiêng đầu mệt mỏi tựa vào vai Băng Ngưng. Sau tất cả mọi chuyện, anh thật mệt mỏi, chỉ ước gì tất cả chưa từng xảy ra.

Cơ thể Băng Ngưng cứng đờ, nhưng cũng không nhúc nhích, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, đúng là chuyện do trời không do ta. Hai người cũng không nói năng gì, chỉ im lặng dựa vào nhau như vậy. Mãi cho đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ tắt hẵn, không ai để tâm đến thời gian trôi qua nhanh hay chậm, chỉ cứ lẳng lặng ngồi bên nhau thế thôi...

Cứ như vậy đi! Vết thương dù có sâu hơn đi nữa, theo thời gian cũng sẽ lành lại, chỉ cần thời gian đủ lâu...

——— ———————

Tư Đồ Mạch vẫn dưỡng thương trong bệnh viện, có cảnh sát bảo vệ bên ngoài. Mặc dù vết thương đang dần lành lại, nhưng trong lòng vẫn không sao yên ổn được, đó chính là anh vẫn còn thiếu nợ Băng Ngưng, nợ Băng Ngưng một lời giải thích. Anh ta có nhờ Hạ Vân Tường mời Băng Ngưng đến đây, nhưng đã qua mấy ngày rồi mà cũng không thấy cô xuất hiện.

Lại nói... Cảm giác của Băng Ngưng rất chính xác. Nhiều năm trước, cô nói cô cảm thấy anh có chút quen thuộc, cô đoán cũng đúng rồi. Năm đó, anh đã từng xuất hiện ở hiện trường bắt cóc Tuyết Ngưng. Anh không tham gia vào bất cứ hoạt động nào của tổ chức, lần đó nhiệm vụ của anh là chỉ đi theo để trị thương. Lúc nào cũng vậy, ở đâu có chuyện là ở đó có anh.

Có một lần anh tình cờ nghe Đường Sâm nhắc đến chuyện này, không biết vì sao một cô gái chưa đến hai mươi tuổi lại khiến ông ta hao tâm tổn sức đến vậy, nhưng anh cũng không chú ý đến, dù sao cũng là người xa lạ, anh không cần quan tâm làm gì. Khi đó anh nghĩ rằng mình chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình là được rồi.   Diễễnđàànlêêquýýđôôn   Sau đó Đường Sâm lại phân phó anh đến hiện trường tìm người, đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy hai chị em nhà họ Lạc. Hai cô bé rất đẹp, lúc đó Tuyết Ngưng đã chết, nếu không phải cảnh sát tìm đến kịp thời thì người chết tiếp theo sẽ là Băng Ngưng.

Tiếng khóc của cô bi ai, tuyệt vọng như vậy, cho đến suốt một khoảng thời gian dài sau đó, anh ta vẫn luôn nghe thấy tiếng khóc của cô văng vẳng trong những giấc mơ của mình. Mặc dù anh ta không trực tiếp tham dự vào chuyện này, nhưng anh ta vẫn luôn tự trách mình, nếu như không có ý nghĩ ‘việc không liên quan thì không quan tâm’ của anh ta, nếu như anh báo cảnh sát sớm hơn, có lẽ Tuyết Ngưng sẽ không chết.

Chậm rãi ngồi xuống, anh ta ấn chặt bụng mình. Lần này suýt chút nữa là anh ta đã mất mạng rồi. Đường Sâm hận nhà họ Lạc, cũng hận nhà họ Diệp cùng cực, không biết ông ta sẽ dùng thủ đoạn gì đối phó với bọn người Băng Ngưng nữa.

Bóng đêm dần bao trùm, trời từ từ vào thu, bỏ lại mùa hè nóng rang dã man, ban đêm đã bắt đầu cảm thấy lạnh lẽo...

Bệnh viện lúc nửa đêm không có ai qua lại, yên lặng đến đáng sợ. Trên đường có một chiếc xe rất bình thường, Đường Sâm và Điền Quân đang ngồi bên trong, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào trong bệnh viện.

“Tổng giám đốc, thật sự phải làm như vậy sao?”

“Chuyện tôi đã quyết định có bao giờ thay đổi chưa?” Đường Sâm cảm thấy đôi chân mình đang cực kì đau. “Đây là cơ hội cuối cùng. Cho dù phải đồng quy vu tận, tôi cũng không để cho bọn chúng được sống an ổn hạnh phúc. Tất cả sẽ kết thúc vào ngày mai...”

**********

Tác giả có lời muốn nói: Nếu như không có gì đặc biệt, thì chương sau sẽ là chương hoàn chính văn rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.