Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

 
Có bài mới 29.05.2018, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 966
Được thanks: 135 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 11
Ác Phu Cường Sủng Thê

Tác giả:Văn Hội

Thể Loại: Cố Đại, Nam nữ trùng sinh, thâm tình, giang hồ

Edit: Lam Phượng Hoàng, Quảng Hằng, Dinh Dinh, Ann, Hằng Nguyễn, Lucia Nanami, Sa Mj, Misakute, Quynh Trang

Beta: Lam Phượng Hoàng, Quảng Hằng, Ly Ly, lsis Nguyễn

Độ dài: 138CV + 3PN

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Trạng thái:Full

Nội dung giới thiệu:


Truyện này một vs một, nam nữ thể xác và tinh thần sạch sẽ, nam sủng nữ.

Kiếp trước, Lý Minh Kỳ gả cho một người không thuộc về mình, trái tim si tình chỉ đổi lấy được một tờ giấy hưu thư.

Tờ giấy mỏng manh đó lại giống như một thanh dao sắc bén, lăng trì trái tim nàng thành từng mảnh vụn

Biểu ca đã khoét vào tim nàng một vết thương sâu hun hút, gã lại xát muối lên bề mặt vết thương đó của nàng

Biểu ca ung dung tao nhã, với nàng vô cùng nhân nhượng, khi tình thâm: Kỳ Kỳ, ta nguyện một lòng, đầu bạc răng long cũng không hề chia cách.

Khi tỉnh đang nồng bỗng dưng trở nên lạnh nhạt, sau hai năm cưới nhau, người nọ xuất hiện khiến cuôc hôn nhân đã tràn ngập nguy cơ hoàn toàn tan vỡ.

Người nọ mặt lạnh tim lạnh, tính tình khó dò, ánh mắt khi nhìn người ta cũng lạnh lùng như ngọn gió đến từ phương Bắc.

Nàng sợ hắn, e ngại hắn, oán hắn, thì người này lại vừa cười vừa nói với nàng: Kỳ Kỳ, mặc cho thế gian đẹp như tranh vẽ, trong mắt trong lòng ta cũng chỉ có mình nàng. Gã kia lại bỏ mặc nàng không thêm để ý.

Vào một buổi chiều cuối mùa thu, nàng đứng sững ở đầu đường, rõ ràng người đông như trẩy hội, lại không cảm nhận được chút ấm áp nào, đưa mắt nhìn xa mười dặm Hồng trang*, tiếng chiêng trống rộn ràng nhộn nhịp bên tai. (*thảm đó)

Cửa nát nhà tan là nàng, bị vứt bỏ không nhà để về là nàng, bị buộc không đường thối lui cũng là nàng, máu lạnh dần rồi trái tim cũng lạnh, nếu còn có kiếp sau, nàng tuyệt đối sẽ không tin vào tình yêu.

Trùng sinh trở về, vốn tưởng có thể tránh được mọi chuyện ở kiếp trước, nhưng không ngờ, người nọ cũng quay về...

Kỳ thật đây là một câu chuyện kể về một chú thỏ trắng đơn thuần ngây thơ, dưới sự ức hiếp của sư tử, dần trở thành cọp mẹ....




Đã sửa bởi Aka lúc 07.06.2018, 23:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: linhkhin, yanl12781
     

Có bài mới 01.06.2018, 04:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 966
Được thanks: 135 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 11

1: Chết đi mà sống lại

Hoàng triều Đại Hạ, năm thứ hai mươi lăm dưới thời Vũ Đế, kinh đô Thượng Kinh.

Trên phố chiêng trống ngập trời, vô cùng náo nhiệt, hôm nay là ngày đại hôn của cung chủ Vô Trần cung, cưới tiểu thư của tể tướng đương triều, dân chúng khắp thành bàn tán say sưa, đầu đường cuối ngõ ai cũng đều biết rõ.

Cũng chính hôm nay, Lý Minh Kỳ lại rơi xuống thân phận người vợ bị vứt bỏ, một thân nghèo túng bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa, trong một đêm, chỉ còn hai bàn tay trắng.

Lý Minh Kỳ đã không còn đường để đi, đứng sau đám người, xa xa nhìn người nọ toàn thân mặc hỉ phục chú rể, cưỡi con ngựa tốt, thật hào hoa phong nhã. Rõ ràng chính là một vị công tử tươi sáng không nhuộm bẩn thế tục, sao lại cất chứa tâm hồn độc ác tới vậy? Lý Minh Kỳ nghĩ thế nào cũng không hiểu được, nàng nay đã vỡ vụn không thể khôi phục, chẳng lẽ nàng còn phải sống nhục ao ước sự bố thí thương hại của hắn sao? So với sống mà phải chịu giày vò, chẳng bằng dứt khoát cho xong mọi chuyện.

Nàng tự hỏi không chỉ một lần, rằng nàng thật sự vô tội ư? Nàng đã làm sai điều gì ư? Sao số phận lại trêu chọc nàng đến vậy? Vì sao đến bước đường này, lại chỉ mình nàng hoang vu vô tận? Nàng nghĩ, có lẽ, nàng thực sự có tội, tội đã đầu thai lộn chỗ, tội gây ở kiếp trước, chịu ở kiếp này.

Trầm cung chủ như có linh cảm, liếc mắt quét về phía Lý Minh Kỳ, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, nếu như hỏi lại, đến mức này, nàng đã vừa lòng chưa?

Vừa lòng? Là vừa lòng ai đây?

Lý Minh Kỳ không thèm nhìn hắn, nay nàng không muốn cười cũng không muốn khóc, hiện tại ngay cả chút sức lực để nói chuyện nàng cũng không có, tim nàng nguội lạnh, đã không còn cảm nhận được hạnh phúc hay khổ đau.

Nàng nghĩ, biết trước cả đời sẽ đau khổ, bị khống chế, thì cuộc đời này đã không còn gì để nàng lưu luyến. Chính nàng cũng thấy kì lạ, chuyện tới nước này, nàng lại chẳng có chút oán hận nào.

Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của hắn, mà nàng chỉ muốn chôn chặt tâm sự riêng mình, bước vào vực sâu.

Nàng vô thức bước từng bước lên đỉnh núi cao nhất, quần áo tả tơi, vệt máu dài trên miệng đã bị gió hong khô, ánh mắt thê lương như đang nhìn lại những nơi mình đã từng đi qua, cảnh vật lướt qua rồi vỡ vụn.

Đúng lúc nàng muốn nhảy xuống, có người gọi tên nàng, “Lý Minh Kỳ, sao nàng dám, nàng đừng làm chuyện điên rồ, đến đây, có việc gì chúng ta từ từ mà nói.”

Lý Minh Kỳ chậm chạp xoay người, toàn thân người nọ mặc trường bào màu đỏ, đầu cài ngọc quan, nét mặt có chút tức giận, lại mơ hồ lộ ra vẻ bất an.

“Ngươi còn muốn nghe điều gì nữa đây?” Giọng nàng thật khàn, nàng thật khát, nàng nghĩ chết đi cũng không thể trở thành quỷ chết khát, cho nên cắn nát môi, dùng máu xoa dịu yết hầu. Chất lỏng tanh ngọt chảy qua cổ họng, ngược lại cổ họng càng thêm khô khốc.

“Chết không thể giải quyết được vấn đề, Minh Kỳ, lại đây.” Nay tất cả dường như đều đã rời bỏ hắn, hắn không muốn nàng chết, trên đời này không có một ai thân thiết đủ để hắn dựa vào, duy chỉ cố chấp với mình nàng. Trước nay hắn luôn không muốn nàng chết, chẳng qua hy vọng nàng chỉ còn hai bàn tay trắng, chỉ có thể xin hắn thương hại. Sau đó hắn sẽ nhốt nàng bên mình, chỉ thuộc về riêng hắn. Mọi việc hắn làm chỉ vì muốn lấy lại những thứ thuộc về mình thôi. Chỉ tiếc nàng không phải là đồ vật, nàng sẽ đau lòng, sẽ tuyệt vọng, vượt khỏi dự kiến của hắn.

“Ngươi nói sẽ không vứt bỏ ta, sẽ đối xử tốt với ta, ta tin tưởng ngươi, kết quả lại chỉ còn hai bàn tay trắng, ngươi nói ta nợ ngươi cả đời, nhưng cả đời lại quá dài, dày vò này ta không chịu nổi, hôm nay ta dùng cách của ta, trả lại ngươi món nợ cả đời kia.” Ánh mắt Lý Minh Kỳ chết lặng, nếu nàng thật sự đã làm sai, liền dùng tính mạng này để đền bù, vậy đã đủ chưa?

“Nàng không phải kẻ yếu đuối, nàng còn rất nhiều việc phải làm, thù của cha mẹ, nàng không muốn báo sao, cũng không tìm huynh trưởng sao? Nàng phí hoài bản thân mình như thế, không đáng thất vọng sao? Minh Kỳ, ta không ép nàng nữa, nàng trở về với ta được không?” Bởi vì lo lắng, phẫn nộ, hắn bắt đầu không khống chế được cảm xúc của chính mình. Đôi mắt chợt lóe màu vàng nhạt, hai tay nắm chặt đến mức nổi gân xanh. Hắn bước từng bước tới gần nàng, nàng là trái tim của hắn, chỉ mình hắn mới có thể ức hiếp, sao có thể trơ mắt nhìn nàng tự sát.

Nàng cười lạnh, đã không muốn dây dưa thêm với hắn, có lẽ chỉ trong một khắc xoay người, ngay cả cơ hội chết đi nàng cũng không còn. Cho nên nàng không chút do dự nghiêng người nhảy xuống, gió gào thét bên người, xua tan kêu gào đau đớn tận xương của hắn......

Lý Minh Kỳ nghĩ, sao ngươi lại đớn đau đến thế......

Nếu có kiếp sau, mong đừng gặp lại, cả hai sẽ đều mãn nguyện......

Cha, mẹ, con mệt mỏi lắm rồi, xin hai người hãy rộng lòng tha thứ cho nữ nhi bất hiếu......

Lý Minh Kỳ cảm giác cả người đều rơi xuống, dưới chân trở nên nhẹ bẫng, tựa như có ai đang kéo nàng. Một cơn hoa mắt chóng mặt truyền đến, đột nhiên bừng tỉnh. Nàng lập tức bật dậy, lúc này mới có cảm giác như ở trên mặt đất. Với tay xoa trán, ướt đẫm một mảnh. Nàng trở nên mờ mịt, thật lâu mới định thần trở lại. Bố trí xung quanh rất quen thuộc, chính là khuê phòng của nàng vào năm mười bảy tuổi.

“Tiểu thư, người mau nằm xuống”

Tiếng nha đầu ngọt ngào gọi to truyền đến, giống như trong không gian xa xôi bồi hồi vọng lại. Đầu óc Lý Minh Kỳ còn chút trì trệ, giọng nói này thật quen thuộc, là giọng của Tiểu Mễ. Không sai, chính là giọng của Tiểu Mễ, nhưng vì sao nàng lại có thể nghe thấy giọng của Tiểu Mễ? Còn khuê phòng trước mắt này là sao? Nàng ngây ngốc nhìn Tiểu Mễ đang đứng trước giường chuẩn bị quần áo cho nàng, có chút không rõ đây là mơ hay thực?

“Tiểu...... Tiểu Mễ?” Lý Minh Kỳ ổn định tinh thần, chần chờ hỏi, hai mắt có chút sững sờ nhìn tiểu nha đầu đứng chống nạnh trước mặt.

“Tiểu thư, không phải em thì còn có thể là ai, sao tiểu thư lại nhìn em như vậy, hôm nay Tiểu Mễ có gì không đúng sao?” Tiểu Mễ sờ sờ mặt mình, lại tự nhìn nhìn quần áo, cũng không có gì không đúng mà. “Tiểu thư, người có gì khó chịu ư? Có cần mời đại phu tới khám không?” Nói xong liền với tay sờ cái trán ướt mồ hôi của Lý Minh Kỳ. “Hả? Sao tiểu thư đổ nhiều mồ hôi vậy? Ngài khó chịu ở đâu?”

“Tiểu Mễ, đúng là Tiểu Mễ rồi, ông trời ơi, hu hu………….” Lý Minh Kỳ nghẹn ngào đỏ mắt, giống như con thú nhỏ mất mẹ, nức nở rơi lệ, lại không dám phát ra tiếng, sợ bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp. Nàng vừa khóc vừa cười, vẻ mặt có chút vặn vẹo khó coi.

Đời người tràn ngập buồn vui, vốn đã một lòng muốn chết, không ngờ tất cả lại trở về vị trí cũ. Loại cảm giác khó chịu này, lại rất ý nghĩa.

Tiểu Mễ bị dọa, luống cuống đỏ hoe hai mắt. “Tiểu thư, tiểu thư, Tiểu Mễ sai rồi, ngài làm sao vậy? Rốt cuộc là sao? Hu hu, chủ tử, ngài khó chịu ở đâu? Ngài đừng dọa em. Phu nhân, em đi tìm phu nhân.” Tiểu Mễ hoảng loạn, nàng ta không biết nên an ủi thế nào, cặp mắt đỏ hồng định chạy ra ngoài.

Lý Minh Kỳ lập tức giữ chặt cánh tay Tiểu Mễ, không biết lấy đâu ra sức lực một tay kéo nàng ta đến bên giường, ôm lấy, hai tay vội vã, nước mắt tràn mi, không sao dừng được, nàng muốn khóc cho hết những uất ức của kiếp trước. “Đừng đi, đừng đi, để ta ôm một chút, ôm một chút là được rồi.” Nàng khao khát ấm áp của người thân, để giảm bớt đau thương trước đó, như vậy mới có động lực bước tiếp.

“Dạ… Tiểu Mễ không đi nữa.” Tiểu Mễ bị ôm rất đau nhưng cũng đành chịu đựng, theo bản năng với tay ôm lấy tiểu thư đang ở trạng thái chỉ có thể dùng từ khốn khổ để hình dung.

Bờ vai gầy yếu của Tiểu Mễ rất nhanh đã bị nước mắt làm cho ướt nhẹp. “Tiểu thư, tiểu thư, đừng khóc, đừng khóc nữa, có gì uất ức thì nói với Tiểu Mễ, được không? Ngài thế này, khiến em sợ hãi.”

Lý Minh Kỳ trút hết buồn vui, mắt đỏ hồng buông Tiểu Mễ ra, cẩn thận đánh giá, “Tiểu Mễ, đúng thật là Tiểu Mễ tốt của ta.”

Tiểu Mễ dùng sức gật đầu, đỏ hồng mắt nhìn đôi mắt sưng đỏ của nàng, rất đau lòng, cũng rất lo lắng: “Tiểu thư, người gặp ác mộng sao?”

Lý Minh Kỳ cũng không biết đó có phải là mộng hay không, nếu đã không, vậy cứ xem như đây là khát vọng nơi đáy lòng, cứ coi đó là một cơn ác mộng đi, nàng nghĩ cả cuộc đời này nàng là một kẻ hồ đồ, lại tự cho là mình thông minh “Ừ, cha mẹ ta đâu?”

“Lão gia và phu nhân đang chờ ngài dùng bữa, chủ tử tốt của em, ngài nín khóc chưa? Bộ dạng này sao có thể ra ngoài, có cần bưng điểm tâm đến đây không ạ?”

Lý Minh Kỳ cũng không biết rõ là mình đã quay về năm nào, đại khái là lúc nàng chưa quá mười sáu tuổi, hít sâu một hơi, buông Tiểu Mễ ra, dùng sức nhéo mũi Tiểu Mễ một cái, bấy giờ mới có chút yên tâm. “Bảo cha mẹ ta dùng bữa trước đi, ta hơi mệt, muốn ngủ thêm chút nữa. Mẹ ta có hỏi, em cứ nói là tối qua ta gặp ác mộng, ngủ không ngon giấc, sáng nay phải ngủ bù.”

“Tiểu thư, ăn chút gì đi đã, ăn xong lại ngủ được không?” Tiểu Mễ đỡ tiểu thư nằm xuống, đắp chăn, có chút lo lắng nhìn nàng.

Lý Minh Kỳ nhìn Tiểu Mễ cười cười, hơi yếu ớt, cả người nàng đều bay bổng, không thấy đói, chỉ vô cùng mệt mỏi, lắc lắc đầu: “Tỉnh rồi sẽ ăn, lát nữa em rửa mặt, thay quần áo, đừng để mẹ ta thấy bộ dạng lôi thôi này, bằng không sẽ lo lắng.”

“Ngài cũng biết phu nhân sẽ lo lắng sao? Bộ dạng này của ngài sao có thể nói là không sao chứ?” Tiểu Mễ còn muốn nói thêm, nhưng thấy tiểu thư nhà mình đã nhắm mắt ngủ mất. Sắc mặt tai tái, còn dính nước mắt chưa khô. Tiểu Mễ vô cùng đau lòng, cũng biết tiểu thư nhà mình cực giỏi giả vờ, không muốn nói thì dù đánh chết cũng sẽ không nói. Rốt cuộc là sao vậy? Rốt cuộc đã mơ thấy cái gì? Lại khiến tiểu thư nhà mình không khống chế được cảm xúc? Cứ thế không kiêng kị gì mà gào khóc?

Tiểu Mễ thấm ướt khăn lông cẩn thận lau mặt cho tiểu thư, tự chỉnh trang lại mình rồi mới đi bẩm báo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: yanl12781
Có bài mới 01.06.2018, 04:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 966
Được thanks: 135 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 11

2: Ác mộng

Lý phu nhân đã hơn bốn mươi, lại vẫn thùy mị thướt tha, tính tình dịu dàng hiền hậu, rất có khí phách nữ chủ nhân của một gia tộc lớn. Nghe Tiểu Mễ bẩm xong, nét mặt vẫn lạnh nhạt, con gái của mình, làm mẹ sao lại không hiểu? Lúc dùng điểm tâm với chồng chỉ nói là con gái có hơi khó ở.

Lý Tấn Dương rất yêu chiều dung túng cô con gái này, nghe phu nhân nói xong, cũng không hỏi han cặn kẽ, chỉ nói nếu không khỏe thì mời đại phu đến khám.

Lý phu nhân trấn an trượng phu, khuyên ông đừng lo lắng.

Lý Tấn Dương gật gật đầu, dùng xong bữa sáng liền rời khỏi nhà.

Lý phu nhân tiễn trượng phu đi, mang theo nha hoàn đến Thanh Phong Các. Tiểu Mễ đang trông coi chăm sóc bên cạnh, thấy phu nhân đến liền vội chạy ra đón: “Phu nhân“.

”Tiểu thư sao rồi? Vẫn còn đang ngủ ư?”

”Bẩm phu nhân, tiểu thư vẫn chưa tỉnh, ngủ cũng không yên.”

Lý Minh Kỳ quả là ngủ không yên ổn, người hầu không chú ý một chút, chăn liền bị nàng đá rơi, toàn thân lại đổ mồ hôi lạnh, may mà không phát sốt.

”Tiểu Mễ, buổi sáng tiểu thư tỉnh lại có nói gì không?” Lý phu nhân đè thấp giọng, cầm lấy khăn bên cạnh lau mồ hôi trên mặt cho con gái, lại bảo người hầu pha một chậu nước ấm, tỉ mỉ lau khắp người con gái, rồi thay cho nàng một bộ quần áo khô mát.

Tiểu Mễ có chút chần chờ, tiểu thư đã cố ý dặn dò, là sợ phu nhân lo lắng, nhưng lúc này đang trong mộng tiểu thư lại vô cùng bất an khốn khổ vùng vẫy, sao có thể giấu giếm phu nhân luôn khôn khéo. “Bẩm phu nhân, buổi sáng tiểu thư tỉnh lại ôm Tiểu Mễ khóc một trận, Tiểu Mễ hỏi thế nào, tiểu thư cũng không nói, chỉ nói là gặp ác mộng, sợ ngài lo lắng, không cho nói với ngài.”

Lý phu nhân gật đầu:“Chuyện này không trách ngươi, lát nữa bảo phòng bếp chỉnh lửa nhò hầm ít cháo, đợi tiểu thư tỉnh lại sẽ ăn.”

”Tiểu Mễ rõ rồi ạ.”

”Mẹ, mẹ, đừng.... .... Cha, đừng chết, cha mẹ, hai người đừng đi, đừng đi mà....” Lý Minh Kỳ khua tay lung tung, muốn túm lấy gì đó, tiếng hô hốt hoảng, luống cuống lại đầy đau thương.

”Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, đừng sợ, mẹ đây, mẹ không đi đâu cả, ngoan.” Lý phu nhân cởi giày, lên giường ôm con gái vào lòng, vuốt ve từng chút từng chút, hiệu quả rất tốt, Lý Minh Kỳ chui vào lòng bà, ngửi được mùi hương quen thuộc, hoàn toàn yên tâm.

”Kỳ Kỳ, đừng sợ, mẹ luôn ở đây.” Lý phu nhân nhìn nước mắt trên mặt con gái, trái tim thắt chặt đau buốt.

Tiểu Mễ đứng bên cạnh, lòng cũng xót xa, đã nhiều năm tiểu thư không có biểu hiện ỷ lại, lộ vẻ yếu ớt như vậy, nàng ta thấy mà khổ sở, cúi đầu gọi thật khẽ, “Tiểu thư“.

”Hôm qua, tiểu thư cùng biểu thiếu gia ra ngoài, đã xảy ra chuyện gì?” Thấy con gái yên tĩnh lại, Lý phu nhân mới có lòng nghĩ đến nguyên nhân, nếu như Tử Tuấn ức hiếp Minh Kỳ, nhất định phải đòi lại công bằng cho con gái.

Tiểu Mễ nghĩ nghĩ, lắc đầu,“ Hôm qua, tiểu thư chơi đùa với biểu thiếu gia rất vui vẻ, không có gì khác thường, buổi tối tiểu thư nói người mệt mỏi, liền ngủ sớm.”

”Không chút khác thường nào?”

”Tiểu Mễ khẳng định, không có.”

Lý phu nhân vuốt nhẹ vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của con gái, có chút đăm chiêu, gật đầu. Minh Kỳ luôn rất kiên cường, từ nhỏ chưa từng rơi nước mắt lần nào. Lần này lại khác thường như vậy, nhất định là có nguyên do, vấn đề lại không do Tử Tuấn, vậy thì do đâu?

Lý Minh Kỳ ngủ mơ mơ màng màng, trong mộng ngươi đến ta đi, ngươi tổn thương ta, ta hận ngươi, đau thương lo lắng, khiến nàng không phân rõ trắng đen.

Ngủ cả ngày không tỉnh, Lý phu nhân liền phát hiện việc này không tốt, đến xế chiều liền nóng ruột, vội bảo người hầu mời đại phu, đại phu nói Lý tiểu thư u uất trong lòng, tính hỏa trong người không thể tiêu tán, chỉ kê ít thuốc giải nhiệt, lại nói thuốc này trị ngọn không thể trị gốc, đều phải do bản thân tiểu thư tự nghĩ thông.

Lý phu nhân bảo người hầu đưa đại phu đi lấy phí xem bệnh, còn bà thì ngồi trước giường thẫn thờ nhìn con gái.

Sau khi Lý Tấn Dương về phủ mới biết con gái thật sự bị bệnh, đến khuê phòng, lại thấy vẻ mặt yếu ớt ưu sầu của phu nhân, lập tức đau lòng: “Phu nhân, nếu nàng mệt thì về phòng nghỉ ngơi đi, bảo người hầu trông chừng là được.”

Lý phu nhân tựa vào lòng trượng phu, lắc đầu: “Tấn Dương, con bé Kỳ Kỳ nặng tâm sự, là do người làm mẹ như thiếp quá sơ sót, nhìn bộ dáng này của nó, lòng thiếp đau buốt.”

”Có biết tại sao không?” Lý Tấn Dương bước đến sờ cái trán phát sốt của con gái, nóng hầm hập, người đã sốt đến mơ màng, ông cau mày:“Hôm qua còn khỏe mạnh, sao hôm nay lại bệnh? Bọn người hầu đã chăm sóc thế nào hả?” Giọng điệu gay gắt.

Dưới gối vợ chồng Lý gia có một trai một gái, con trai lớn Lý Minh Chiên đã theo thầy học tập từ khi còn bé, sau khi lớn lên lại suốt năm chưa về nhà một lần, cô con gái này chính là bảo bối của vợ chồng bọn họ, yêu chiều từ nhỏ đến lớn, lại càng để ý đến sức khỏe của con.

”Tấn Dương, chàng đừng lo lắng, Kỳ Kỳ vừa uống thuốc, tạm thời sẽ không tỉnh lại, chàng cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, đi tắm rửa rồi dùng cơm thôi.” Lý phu nhân kéo tay chồng, cố gắng xoa dịu cơn tức giận của ông, xoay người nhìn nha đầu đang đỏ hồng đôi mắt, nói: “Tiểu Mễ, chăm sóc tiểu thư cho tốt, việc này không trách ngươi.”

”Hừ.” Lý Tấn Dương hừ lạnh một tiếng, ôm phu nhân trở về phòng ngủ chính.

Lý phu nhân vừa lau tóc giúp trượng phu vừa thở dài: “Tấn Dương, từ bé thân thể Kỳ Kỳ đã không tốt, bị bệnh luôn lâu khỏi, thấy con gái khó chịu bất lực như thế, thiếp làm mẹ lại chẳng biết làm thế nào.”

”Nam nhi*, nàng đừng lo lắng, chỉ sốt chút thôi, có thể là do ra ngoài nhiễm lạnh, mấy hôm nay con bé rất chăm chạy ra ngoài chơi đùa cùng Tử Tuấn, đúng là con gái lớn rồi thì không thể giữ trong nhà mà.” Lý Tấn Dương vỗ vỗ tay phu nhân, nói thì nói vậy, vẻ mặt lại nghiêm túc. “Nam nhi, nàng thấy thằng bé Tử Tuấn này thế nào?” (*tên của mẹ Kỳ Kỳ)

”Thằng bé Tử Tuấn này, vóc dáng nhân phẩm đều rất tốt, cũng quan tâm chăm sóc Kỳ Kỳ của chúng ta, hiếm thấy chính là, Kỳ Kỳ cũng thích nó.”

”Vài ngày trước, Trương Đình cũng thăm dò ý ta, hy vọng Tử Tuấn cưới Minh Kỳ, lúc đó ta chưa trả lời, muốn hỏi ý của Minh Kỳ, chờ khi Minh Kỳ khá hơn, nàng thăm dò ý con bé một chút, nếu con bé muốn, bảo Tử Tuấn đến cầu hôn là được.”

”Lão gia tốt của thiếp à, sao ngài lại khiến người ta yêu quí đến thế chứ.” Lý phu nhân hiếm khi trẻ con như thế, cười ngắt mũi trượng phu một cái.

Cái mặt già nua của Lý Tấn Dương đỏ ửng: “Con gái của ta, ta không thương thì ai thương đây.”

”Lão gia chưa từng xấu hổ như vậy đâu.”

Lý Tấn Dương hùng hổ nghiêm mặt, một tay kéo phu nhân vào lòng, dùng râu mới nhú cọ vào cái cổ mềm mại của thê tử. Lý phu nhân bị trượng phu trêu đùa ngứa ngáy không thôi, cười đùa ầm ĩ, quên mất phiền lo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: hh09, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dung lung tung, Mặc Lãnh Nguyệt, ngoyennhi, Nguyễn Ngọc Đông Anh, seeseewon, thichdoctruyenmoi, tieulapxuan, tiểu sắc vi và 469 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.