Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 484 bài ] 

Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 25.06.2015, 22:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2145
Được thanks: 13124 lần
Điểm: 10.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 12
CHƯƠNG 453: KHÔNG MUỐN SINH CON CỦA ANH

     "Bây giờ con vẫn chưa muốn kết hôn." An Gia Khải đứng lên, buông một câu lành lạnh: "Hơn nữa, đứa trẻ không phải là của con, con còn chưa biết rõ ràng..."

     "Con thật là, sao lại có thể nói như vậy chứ? Đứa trẻ không phải của con thì là của ai đây? Con không muốn nhận, nhưng mẹ và ba ba của con lại muốn nhận đứa trẻ ấy là cháu nội!" di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

     An phu nhân thấy anh như vậy cũng nổi lên buồn bực: "Mẹ mặc kệ, cuối tuần sẽ tổ chức lễ đính hôn, nếu như con không đồng ý, nghĩa là con bất hiếu!"

     Cứ  như vậy, một cái mũ được chụp xuống đầu anh. Từ trước đến nay, vốn là người hiếu thuận, An Gia Khải không khỏi xiết chặt mi tâm: "Mẹ, người đừng ép con..." di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

     An phu nhân nhìn thấy anh như vậy, cũng không khỏi đau lòng, chỉ có điều, Lâm Ninh Ninh gắng gượng mang cái bụng lớn như vậy tìm tới đây, bà thật sự không đành lòng đẩy con cháu nhà mình ra khỏi cửa như vậy, không thể không cứng rắn quyết định: "Gia Khải, mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi..."

     Lâm Ninh Ninh tựa hồ chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt An Gia Khải giống như mỏ neo, mắc cứng ở trên mặt của cô ta. Lâm Ninh Ninh lại trở nên điềm đạm đáng yêu lên tiếng: "Gia Khải... nếu như anh thật sự không muốn..." dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

     An Gia Khải khẽ vươn tay, ngăn lại lời nói của cô ta, nở nụ cười lạnh lẽo: "Tốt nhất là cô nên cẩn thận một chút, đừng có bày trò lừa bịp người khác, bằng không, cô cũng đã biết thủ đoạn của tôi rồi đấy..."

     Lời nói băng lãnh như vậy khiến cho Lâm Ninh Ninh bỗng chốc  run lên cầm cập, hai mắt cô ta đẫm lệ nhẹ nhàng, đau khổ nhìn An phu nhân: "Bác gái..." diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.

     "Ninh Ninh, con đừng để ý đến nó, chờ nó từ từ thay đổi tính tình là được thôi mà... Bây giờ con đang mang thai, quan trọng nhất là phải giữ cho tâm tình được ổn định, yên tâm tĩnh dưỡng, biết không?"

     Lâm Ninh Ninh gật đầu. An Gia Khải cũng đã xoay người đi ra ngoài. Nhìn bộ dáng của anh như vậy, ba An tức giận không nói nên lời, chỉ vào bóng dáng của anh mắng: "Con coi đứa nhỏ này, coi chuyện này là cái gì hả? Một chút trách nhiệm cũng không chịu nhận sao!" ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

     "Ông bớt ầm ĩ đi, chẳng phải Gia Khải đã đồng ý chuyện đính hôn rồi sao!" An phu nhân liền đỡ Lâm Ninh Ninh đứng lên: "Ninh Ninh, để ta đưa con về phòng nghỉ ngơi trước đã."

     An Gia Khải lái xe chẳng có mục đích, cứ lang thang trên đường. Khi  tới một ngã tư đường, anh xê dịch mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, An Gia Khải cuống quít nhìn kỹ lại, nhưng chỉ nhìn thấy hình như Mộ Cẩn Hiên đang đỡ một cô gái lên xe, mà cô gái kia... lại không phải là Thiên Tình!

     An Gia Khải cảm thấy trống ngực đập loạn lên muốn đuổi theo, nhưng đèn giao thông đã thay đổi, anh trơ mắt nhìn chiếc xe kia rời đi, dần dần biến mất ở trước mắt, tựa như ảo giác, lại tựa như là sự thật vậy...

     Bọn họ chẳng phải một lần nữa lại tốt đẹp như cũ sao? Nhưng mà vì sao Mộ Cẩn Hiên lại cùng một chỗ với cô gái khác?

     Trong lòng An Gia Khải phiền loạn thành một đống, cho tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc Thiên Tình và Mộ Cẩn Hiên có cùng một chỗ hay không, hiện tại hắn và cô gái khác có những động tác vô cùng thân thiết như vậy, còn Thiên Tình bây giờ thì sao?

     Vì sao mình lại vẫn còn lo lắng cho cô ấy như thế, lại còn để ý xem cô ấy có sống tốt hay không nhỉ?

     An Gia Khải đập một quyền thật mạnh ở trên tay lái... rõ ràng cô cứ nhẫn tâm mà bỏ đi như vậy, ngay một chút tin tức cũng không có, vì sao anh vẫn còn chẳng kể đến thể diện mà nhớ đến cô sâu sắc như vậy chứ?

     Đáng chết, thật sự là đáng chết!

****************

     "Ba, họ An kia đang làm cái gì vậy, chẳng phải anh ta thích chị đó sao, thế nào lại còn đính hôn nữa chứ ?" Mũi của Thân Dật Tuyên bị cơn tức giận làm méo lệch đi, chỉ vào trang báo đang mở rộng " Tổng giám đốc tập đoàn A.C An Gia Khải đính hôn với một cô gái bình thường, Cô bé lọ lem được vương tử ưu ái, được gả cho nhà giàu có." Tiêu đề trên các tờ báo thi nhau đưa tin.

     "Anh... Cô gái kia hình như cũng đã mang thai rồi..." Thiên Ái hơi hơi nhíu mi, chỉ vào dòng tít nhỏ in đậm trên báo, kêu lên.

     Có con mới cưới...

     Thân Tống Hạo không khỏi tức giận: "An Gia Khải cũng thật quá đáng!"

     " Chuyện gì mà ồn ào vậy?" Thiên Tình đi xuống lầu, nghe thấy tiếng mấy người trong phòng khách đang ầm ĩ muốn lật trời...

     Hoan Nhan nhìn thấy bộ dáng của con gái chẳng buồn quan tâm đến mình, liền từ trong phòng bếp vọt ra: "Trời ạ, bụng đã lớn thế này, mà sao vẫn không chịu giữ gìn như vậy, cẩn thận một chút nào..."

     "Chị, chị tới mà xem này, người đàn ông mà chị bỏ mặc kia sắp đính hôn rồi, vị hôn thê cũng mang thai!" Thân Dật Tuyên vừa thấy Thiên Tình xuống lầu, lập tức kích động hét lên ...

     Thiên Tình không khỏi ngây ngẩn cả người.

     "Cái thằng chuyên phá phách này, con nói bậy bạ gì đó hả!" Hoan Nhan thấy sắc mặt con gái không tốt, không kìm được xoay người lại đánh Thân Dật Tuyên: "Lại còn nói lung tung, người đó và Thiên Tình nhà chúng ta có quan hệ gì chứ?

     "Sao lại không có quan hệ, chẳng phải chị cũng đang mang thai đứa con của An Gia Khải kia đấy thôi... Sao anh ta lại có thể kết hôn được chứ..."

     Thân Dật Tuyên bất mãn lầu bầu nói, trốn tránh không cho Hoan Nhan đánh mình.

     "Noãn Noãn... bây giờ con dự định thế nào?" Thân Tống Hạo đau lòng nhìn con gái, sau khi biết Thiên Tình mang thai, anh và Hoan Nhan nói bóng nói gió thật lâu, mới coi như hỏi ra được đứa nhỏ kia là của An Gia Khải.

     Chỉ có điều, Thiên Tình chết sống uy hiếp bọn họ không được nói cho An Gia Khải, nói chính mình cũng không thích anh, lúc trước xảy ra quan hệ cũng là ngoài ý muốn, đứa nhỏ cũng là ngoài ý muốn... Bọn họ không đành lòng làm con gái khó xử, cũng cố chịu đựng không tìm An Gia Khải. Nghĩ rằng An Gia Khải thích Thiên Tình, chậm rãi chờ đến lúc Thiên Tình nghĩ thông suốt, hai người lại sẽ có cơ hội... Nhưng mà hiện tại, An Gia Khải đã sắp đính hôn rồi...

     Lúc đó Thiên Tình biết làm sao đây? Đứa nhỏ trong bụng sẽ ra sao? Vừa ra đời đã không có ba ba, sẽ là một đứa trẻ mồ côi cha, thật rất đáng thương.

     Thiên Tình gắt gao nghiến răng, nhưng trong lòng giống như dời sông lấp biển một mảnh... Đồ vô lại An Gia Khải kia... An Gia Khải chết tiệt kia, mới vậy mà đã nhanh chóng thay lòng đổi dạ, lại còn làm cho con nhà người ta to bụng đến thế kia chứ!

     An Gia Khải, anh là kẻ lừa đảo, đồ vô lại!

     Thiên Tình tức giận, nước mắt lập tức trào ra, "Mẹ, con không sinh nữa! Con muốn đánh đứa nhỏ này...!"

     Hoan Nhan hoảng sợ, thấy bộ dáng con gái vừa nhảy vừa đánh, cuống quít giữ lại, bảo Thân Tống Hạo đến kéo con gái ngồi trên ghế sofa, vỗ về an ủi: "Con gái ngoan, con đang nói bậy bạ gì đó hả? Cục cưng đã được năm tháng rồi, hiện tại đã thành hình, sao lại nói không cần là không cần ngay thế chứ? Hơn nữa làm phẫu thuật sẽ tổn hại đến sức khoẻ đấy, con đừng nóng giận... bảo bối của ba mẹ, cùng lắm nếu con không lấy chồng, ba mẹ sẽ nuôi con cả đời..."

     "Anh ấy gạt con, An Gia Khải là đồ vô lại, con không muốn sinh đứa con của đồ vô lại, mẹ... Con mặc kệ, con sẽ không sinh đứa nhỏ này đâu..."

     "Nghe mẹ nói này, Thiên Tình là con quá cố chấp, lúc trước đang êm đẹp con bỏ chạy về nhà, người ta chạy đi tìm con như một người điên, con lại nhất định không chịu gặp, còn không cho ba ba nói cho cậu ta tin tức của con, chẳng lẽ con cả đời không xuất hiện, người ta cũng phải ở vậy sao?”

     "Nhưng mà... Lúc này mới được bao lâu, mới có mấy tháng, anh ta đã không nhẫn nại được rồi... Anh ta thế này mà gọi là yêu sao, cũng quá ngắn ngủi đi!" Thiên Tình lau nước mắt, lại không nhịn được bật khóc nấc lên...

     "Cái cậu An Gia Khải kia cũng thật là! Còn ông nữa, ông giao Thiên Tình cho một người đàn ông trông coi như thế này đây hả?" Hoan Nhan cũng không nén nhịn được nữa bùng phát cơn giận, hung hăng trừng mắt nhìn Thân Tống Hạo nói một lời khó nghe.

     "Anh...anh nào biết được... Bọn chúng sẽ nháo thành như vậy đây?" Thân Tống Hạo cũng có nỗi khổ khó nói, sớm biết rằng sẽ phát sinh chuyện như vậy, anh hoàn toàn không nên cưng chiều con gái, cái gì cũng nghe theo con, anh nên sớm đi tìm An Gia Khải thì mọi chuyện sẽ  không ầm ĩ đến nông nỗi này!

     "Thôi đi, thôi đi, cũng không nên tức giận với nhau như thế nữa." Hoan Nhan khẽ thở dài, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của con gái: "Noãn Noãn, vậy hiện tại con định thế nào? Cho dù có thế nào, mẹ đều không trách con, đều ủng hộ con..."

     "Chị, nghe  em nói này, bây giờ chị hãy về nước đi, hãy cướp lại người đàn ông của mình. Lần trước khi Mộ Cẩn Hiên kết hôn chẳng phải chị cũng đã từng cướp đoạt một lần rồi đó sao?" Thân Dật Tuyên đến gần chị gái, nắm lấy vai chị nói mờ ám...

     "Dù có nhớ anh ta đến chết, cả đời này chị cũng không gặp anh ta, anh ta có chết cũng sẽ không biết rằng mình đã có một cục cưng!" Thiên Tình từ từ đứng lên, một tay đẩy Thân Dật Tuyên ra: "Mẹ, ba ba, con hơi mệt, con đi lên lầu ngủ một lát..."

     "Noãn Noãn..." Hoan Nhan lo lắng muốn đuổi theo, nhưng Thân Dật Tuyên túm tay mẹ lại: "Mẹ, theo con thấy, mẹ nên để cho chị bình tĩnh một lát đi."

     "Ài, đứa nhỏ này sao số mệnh nó lại khổ giống mình vậy chứ?" Hoan Nhan suy sụp ngồi ở trên ghế sofa, ngẫm nghĩ lại mọi chuyện xảy ra thành như bây giờ, trong lòng không khỏi dâng lên sự chua xót.

     Thân Tống Hạo không khỏi liên tục kêu khổ: "Bà xã, sao em lại vẫn cho rằng số mình mệnh khổ vậy... Anh đối với em có chỗ nào chưa tốt đây?"
*******************
Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- sắp hoàn chính văn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- đã hoàn)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn – sắp ra mắt bạn đọc)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Anhthymach, Collinrose, Misa Vũ, Míc, Qcute, anhxu, hanhnguyen8620, jessbian park, linh truc, macynguyen, ngô thị huyền, trangthao, xá lị
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 26.06.2015, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 19:18
Bài viết: 418
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 9.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 12
[size=150]Chương 454: Quay về nước, đoạt lại người đàn ông.

"Anh tìm cho con gái một nơi tốt quá!" Hoan Nhan nhắm ngay Thân Tống Hạo mắng: "Ban đầu là ai nói An Gia Khải rất được, hai người này nhất định có thể làm nên chuyện, nhưng bây giờ thì tốt rồi, chuyện thì không thành, lại lau súng cướp cò! Thiên Tình có con với cậu ta, mà người ta ngược lại muốn kết hôn với người khác, con gái mình chịu nhiều uất ức như vậy, cũng không thấy anh có biện pháp gì! Số tôi không khổ còn người nào số khổ hơn?"

"Anh sẽ trở về nước đi tìm tên khốn kia! Nếu như hắn không chịu cưới Thiên Tình anh không để cho hắn sống tốt hơn!"

Thân Tống Hạo thấy vợ mình tức giận, cũng phát buồn bực theo, dღđ☆L☆qღđ càng thêm hận chính mình một đời anh danh, thậm chí ngay cả đứa con gái mình thương yêu nhất cũng không bảo vệ được. . . . . .

"Cưới thì thế nào? Nếu như hắn thay lòng đổi dạ, Thiên Tình cũng không hạnh phúc, dưa hái xanh không ngọt!"

Hoan Nhan cũng phiền não không ngớt, trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều trầm mặc, Thân Dật Tuyên cũng im lặng không lên tiếng ngồi ở một bên, đáy mắt loé lên tia sáng kỳ dị, cậu lại có chủ ý xấu gì đấy. . . . . .

"Chị, chị mau cầm hộ chiếu của chị, thẻ căn cước, và cả hành lý, em đã mua vé trên mạng cho chị rồi, còn hai giờ nữa thì cất cánh, chị mau mau trở về nước, đoạt lại anh rể." di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Thân Dật Tuyên thấy Thân Tống Hạo đi làm, Hoan Nhan có chuyện đi tìm Văn Tĩnh, cậu liền lập tức chạy đến phòng của Thiên Tình, thu xếp một bao to đồ này nọ mang qua.

"Taị sao chị phải trở về? Chị mới không lạ gì anh ta, cũng không phải chỉ là một tên đàn ông xấu xa thôi sao!" Thiên Tình vùi ở trên ghế sa lon xem ti vi, gặm đồ ăn vặt, không ngẩng đầu lên nói một câu.

"Chị, theo như em thấy, chắc là chị sợ nên không muốn đi?" Thân Dật Tuyên len lén liếc chị mình một cái, quả nhiên đáy mắt cô đã có chút tức giận, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹comcậu lập tức rèn sắt khi còn nóng: "Chị, bất quá đúng là người đàn ông này khó nắm bắt được tâm, tục ngữ có nói, cũ không bằng mới được, có phải chị lo đấu không lại vị hôn thê anh ta hay không?"

Thiên Tình lập tức liền nhảy lên, chống nạnh chỉ vào Thân Dật Tuyên la lên: "Em có ý gì à? Em nói bà chị em sợ? Em nói chị đấu không lại vị hôn thê anh ta? Thân Dật Tuyên, chị sẽ trở về, giành một lần cho em xem xem, nếu chị không đem được An Gia Khải vào tay mình, chị không phải là Thân Thiên Tình!"

"Được, chị, em sẽ nhớ kỹ!" Thân Dật Tuyên nghe được câu này,  lập tức cao giọng nói.

Cửa phòng lại mở ra, Thiên Ái cũng chạy vào, tươi cười sáng rỡ lôi kéo cầm tay Thiên Tình: "Chị, em cũng nghe thấy, Thiên Ái ủng hộ chị!"

"Hai đứa tụi em. . . . . . Hai đứa dám tính kế chị?" Thiên Tình hơi ảo não, Thân Dật Tuyên biết rõ tình cảm, tâm tư của cô, chỉ hai câu liền kích thích cô có quyết định ngu xuẩn như vậy!

Trời ạ, mặt mũi nào cô quay trở về? Ban đầu chính cô không muốn ở lại, chết sống gì cũng quay trở về nước Mỹ, hiện tại lại chạy về đó?

"Chị. . . . . ."

"Chị. . . . . ." Thân Dật Tuyên và Thân Thiên Ái mỗi người một bên kéo tay cô, hai khuôn mặt tươi cười tiến tới, đồng thanh mở miệng: "Chị, nói chuyện phải giữ lời đó, bằng không. . . . . . Coi như thật quá mất mặt nha."

Bạn học Thiên Tình bày tỏ áp lực thật sự là quá lớn.

Là phụ nữ có thai được năm tháng, dọc đường đi Thiên Tình được đãi ngộ cực tốt, vừa xuống máy bay, thím Trần và quản gia đã chờ sẵn tới đón cô, nhìn thấy cô, thím Trần vừa kích động vừa vui vẻ, nhưng vừa nghĩ đến đứa bé không có ba lại thương xót, không khỏi bật khóc .

Đoàn người trở về nhà, Thiên Tình vui sướng ăn một bữa thật ngon, sau đó đi nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, cô gọi cho chị Coco một cú điện thoại trước.

Điện thoại vừa kết nối, trước tiên Coco hung hăng mắng cô một trận: "Thân Thiên Tình, chị nói cho em biết, ông chủ hiện tại muốn kết hôn với một tiểu hồ ly tinh, em đó, chạy đi mất đâu vậy? Còn không mau chóng quay trở lại?"

"Bây giờ không phải người ta đã trở lại sao!" Thiên Tình lầu bầu một tiếng, nhưng mà trong lòng lại càng thêm chua xót, hiện tại ngay cả chị Coco cũng nói anh ta sắp đính hôn, xem ra là thật rồi. An Gia Khải đáng chết, đi tìm chết đi, chết đi. . . . . .

"Chị Coco, ngày mai em tới công ty, em nhớ thư từ chức của em còn chưa có đưa cho ông chủ. . . . . ."

"Được, được, vậy thì ngày mai gặp." Coco chỉ tiếc rèn sắt không thành thép càm ràm mãi một lúc sau mới chịu cúp điện thoại. . . . . .

Thiên Tình cúp điện thoại, nằm ở trên giường trong lòng ngây ngất nghĩ, hừ, nếu trong tim anh ta có cô thì chuyện đính hôn không phải sự thật, nếu anh ta nhìn thấy cô nhất định sẽ bỏ vụ đính hôn này đi, còn nếu anh ta thật sự thay lòng, cô cũng vừa đúng có lý do: đây không phải là đưa thư từ chức cho anh ta sao!

Dù sao, mặc kệ như thế nào, tuyệt đối cô không để mình bị mất thể diện, một chút xíu cũng không thể!

Sáu giờ sáng Thiên Tình liền bò dậy, cô cố ý tìm một cái áo khoác rộng thùng thình mặc ngoài, bởi vì vóc người vốn siêu cấp vô địch mảnh khảnh, cho nên mặc dù có thai được năm tháng, nhưng  vẫn che giấu được, hoàn toàn nhìn không ra là cô đang mang thai.

Thiên Tình thay đồ xong duyên dáng cầm túi xách ra cửa, quản gia phái tài xế lái xe đưa cô đến tận cổng công ty, bởi vì trước đó đã gọi điện thoại cho chị Coco ước hẹn thời gian, cho nên khi Thiên Tình vừa xuống xe liền đi thẳng tới phòng thư ký. . . . . .

Vừa đẩy cửa ra, Thiên Tình kêu khẽ: "Chị Coco. . . "

"Ồn ào. . . . . ." Thiên Tình liếc thấy trong phòng có nhiều phụ nữ trang điểm xinh đẹp, không khỏi giật mình, sao mấy  vị phụ nữ ưa bát quái(nhiều chuyện, tò mò)đều ở hết trong phòng thư ký? Làm ơn đi, bây giờ mới bảy giờ sáng, còn nửa giờ nữa mới đến giờ làm, ôi chao, ai ôi!

"Thiên Tình. . . . . . Tất cả chúng tôi đều ủng hộ cô, ủng hộ cô đoạt lại ông chủ!" Mấy người phụ nữ kia vừa thấy cô, không khỏi quây lại ồn ào la lên, khiến Thiên Tình nhức cả đầu.

"Chị Coco. . . . . . Sao chị lại như vậy, sao chị nói cho bọn họ biết..., chị biết rõ mấy người này đều là bà tám! Sao chị không giữ bí mật cho em?"

Thiên Tình chu cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nói.

Coco vừa sơn móng ngón tay, vừa liếc mắt nhìn cô: "Thân Thiên Tình, em ngốc thế, kêu một người phụ nữ giữ bí mật, còn không bằng em khiến heo mẹ leo cây!"

"Chị Coco, chị cũng kết hôn sinh con rồi..., sao vẫn cùng với mấy người kia thông đồng trêu chọc em!"

Thiên Tình hít thật sâu, bình tĩnh, bình tĩnh, trời ạ, trong lòng nhắc nhở mình vài chục lần, trong người đang có bảo bảo, cô là phụ nữ có thai, cô mới xem như hoàn toàn hết giận.

"Hết cách rồi, bởi vì chị cũng là bà tám. . . . . ." Coco cười hì hì liếc nhìn cô một cái: "Yên tâm, em mau mau chuẩn bị một chút, ông chủ sắp tới rồi!"

"Chuẩn bị cái đầu á, em tới là để đưa thư từ chức đây!" Thiên Tình giương giương đưa tay lên, trong tay là lá đơn xin từ chức, nhìn mấy người phụ nữ kia nét mặt lộ vẻ hoảng sợ, thật cảm thấy vô cùng hả giận!

"Không phải đâu, Thiên Tình. . . . . . Chẳng lẽ cô không để ý chút nào chuyện ông chủ sắp kết hôn?"

"Tại sao phải để ý. . . . . ." Thiên Tình thấp đầu, bất mãn lầu bầu, "Không lẽ bộ dáng anh ta đẹp trai thì tôi phải thích sao!"

"Nhưng mà ông chủ rất thích cô, đối với cô tốt như vậy, cô lại không động tâm, thật đáng tiếc. . . . . ."

"Anh ta yêu thích tôi sao lại nhanh chóng kết hôn chứ!" Thiên Tình giận dữ trợn trắng cả mắt!

"Nhưng anh ta đính hôn là vì muốn cô. . . . . ."

Một bà tám lắm miệng vừa định nói ra chân tướng, lại bị Coco bóp một cái trên cánh tay: "Anh ta đính hôn còn không phải là nản lòng thoái chí đối với em sao? Người ta bị em cự tuyệt như vậy, chẳng lẽ người ta chỉ vì em cả đời cô độc?"

"Em mới đi có mấy ngày, anh ta đã làm cho con nhà người ta có thai luôn! Như vậy gọi là thích sao, đúng là chó má!" Thiên Tình tức giận bất bình, tại sao đều do cô chứ, rõ ràng bản thân An Gia Khải là một  hoa tâm đại la bặc( người đàn ông ham thói trăng hoa)!

"Ách. . . . . . Tôi nghe nói chuyện đứa nhỏ con của người phụ nữ kia, đứa bé kia lai lịch bất chính, dường như không phải của ông chủ. . . . . ."

"Đúng đúng đúng, tôi cũng nghe nói vậy, dường như ông chủ đang điều tra. . . . . ."

Coco vừa nghe cũng lại gần: "Có thật không? Tôi biết mà, tại sao An Gia Khải lại có thể không cẩn thận, từ trước đến giờ anh ta tuy là "vạn hoa tùng trung quá", phiến lá không dính thân, sau khi chơi đùa cái mông cũng lau rửa sạch sẽ( ý như tuy là qua lại với nhiều người nhưng cũng không để ai dính thai, mình để nguyên văn nghe thích hơn). . . . . . Em có điều không biết khi ở đại học, nhiều cô sinh viên theo đuổi anh ta, sau khi tốt nghiệp rồi đi làm có bao nhiêu phụ nữ nghĩ tới mẫu bằng tử quý( mẹ sang nhờ con), được gả vào nhà giàu. . . . . ."

Coco nhất thời kích động liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, nói xong chỉ nghe phịch một tiếng, mọi người giật mình nhìn lại, thấy Thiên Tình đã tức giận đằng đằng sập cửa đi ra!

"Nguy rồi nguy rồi. . . . . ."

"Thiên Tình có tức giận rồi từ chức thật không?"

Coco cuống quít chạy đuổi theo, thấy người kia một bộ dáng vẻ oai phong hùng dũng khí thế bừng bừng, chạy thẳng tới phòng Tổng giám đốc, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ mọi người: "Được rồi được rồi, việc còn lại để xem năng lực của ông chủ..., mọi người chỉ còn chờ uống rượu mừng đi!"

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2015, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 19:18
Bài viết: 418
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 9.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 12
[size=150]Chương 455: Thiên Tình, em đã trở lại!

"Aizz. . . . . . Ông chủ một đời anh minh, thế nhưng lại thua trên tay một cô gái nhỏ. . . . . . Chỉ là, cái này thật giống nội dung trong phim thần tượng. . . . . ."

Phòng Tổng giám đốc.

Thiên Tình dửng dưng gõ cửa, chỉ nghe bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp: "Vào đi."

Cô liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, liếc nhìn phía sau bàn công tác khổng lồ bóng dáng một người trầm ổn ngồi ở đó, cửa chớp không kéo lên, trong phòng ánh sáng lờ mờ, không thấy rõ vẻ mặt của anh, di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Thiên Tình cảm nhận nhịp tim tăng nhanh từng hồi một, nhưng trên mặt vẫn không chút thay đổi đi tới.

An Gia Khải đang cúi đầu phê duyệt tài liệu, nghe tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu lên, chỉ phân phó ngắn gọn thanh thoát nói: "Một ly cà phê, thêm hai muỗng đường."

"Ah, không phải anh uống không cần đường sao?" Thiên Tình bật thốt lên, kinh ngạc hỏi.

An Gia Khải tay đang cầm bút máy, giật mình bật nảy lên cây bút liền rơi xuống bàn, anh ngẩng đầu cực nhanh, liếc nhìn Thiên Tình đứng trước mặt nói chuyện, trong con mắt đen nháy tràn ngập mảng lớn ánh sáng, sáng chói giống như viên ngọc.

"Thiên Tình, em đã trở lại!"

Anh oa oa mở miệng, đứng lên, vòng qua bàn làm việc thật dài, đi tới bên cạnh Thiên Tình.

Nhịp tim Thiên Tình đập nhanh đến sắp hít thở không thông, cô kinh ngạc lui về phía sau, bàn tay đặt tại trong túi mò mẫm lung tung, cô sao thế này, tại sao mặt lại nóng bừng, d∞đ∞l∞q∞đ tim thì đập nhanh hối hả? Tại sao hai chân mềm nhũn đứng không muốn vững?

Thiên Tình sờ soạn thật lâu, mới mò tới lá đơn thật mỏng nằm trong túi, cô lập tức lấy ra nhét vào trong tay An Gia Khải, sau đó xoay người thật nhanh, giọng nói làm ra vẻ mạnh mẽ trấn định: "Tôi đi đây. . . . . ."

"Thiên Tình. . . . . ." An Gia Khải hất lá thư từ chức trong tay ra, không chút do dự từ sau lưng cô ôm chặt lấy, "Thiên Tình, em đừng đi. . . . . ."

"Anh muốn gì nữa đây, ông chủ!" Thiên Tình cảm thấy hốc mắt cay cay, nhưng vẫn dùng giọng nhẹ nhàng nói.

"Anh không để em đi nữa." Anh ôm cô chặt hơn, chợt cảm thấy xúc cảm ở tay có cái gì không đúng, hình như Thiên Tình . . ., hình như cô thay đổi béo lên không ít thì phải?

Nhưng khi nhìn vào gương mặt kia vẫn tinh xảo lớn cỡ bàn tay, tí xíu thịt cũng không có, tại sao vòng eo lại có thể to như vậy? Cánh tay anh cơ hồ ôm cũng muốn không hết. . . . . .

"Đúng rồi, ông chủ, tôi nghe nói anh sắp kết hôn, chúc mừng anh." Thiên Tình ăn ở hai lòng, nói những lời này xong, bản thân buồn bực cơ hồ sắp phun ra máu.

Nét mặt An Gia Khải khẽ thay đổi, anh đem Thiên Tình đang ôm trong ngực chuyển một cái,☀D♠Đ♠LQ♠Đ☀đe dọa nhìn sát vào mắt của cô: "Em đến tìm anh, chỉ vì từ chức và nói một tiếng chúc mừng sao?"


Cô nghe ra trong giọng nói của anh mệt mỏi và run rẩy, nhưng cô vẫn quật cường cười cười: "Nếu không thì còn gì nữa?"

An Gia Khải đỡ cánh tay của cô nhẹ nhàng thả xuống, anh ngơ ngẩn nhìn cô, bên môi liền nở nụ cười nhàn nhạt: "Thiên Tình, em thật là muốn làm người ta đau lòng. . . . . ."

"Tôi so thế nào được với anh!" Thiên Tình nhất thời kích động, liền thốt ra một câu tràn đầy ghen tuông.

Lời nói vừa ra khỏi miệng, cả người liền sửng sốt, sắc mặt như bị nung đỏ nóng bỏng, chỉ hận dưới đất không có khe hở để cho cô chui xuống, dưới sự lúng túng như vậy, nước mắt Thiên Tình lập tức liền rớt xuống, cô cũng không để ý phụ nữ có thai thì phải kiêng kỵ nhiều việc, đưa tay đẩy anh ra, xoay người chạy đi. . . . . .

"Noãn Noãn. . . . . ." An Gia Khải tất nhiên sẽ không thả cô đi, ở cửa phòng chặn cô lại, trong con mắt cũng hàm chứa nụ cười: "Anh đã làm sai chỗ nào Noãn Noãn?"

Cô gái này rõ ràng là đang ghen, nhưng vẫn chết sống giả bộ làm ra dáng vẻ không sao cả, anh thật muốn chỉnh lại một chút cái tính bướng bỉnh của cô cho thật tốt!

"Anh. . . . . ." Thiên Tình tức giận thiếu điều muốn nổ tung, anh ta còn không biết xấu hổ lại đi hỏi anh ta đã làm sai chỗ nào?

"Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa, Tổng giám đốc An, tôi phải đi." Thiên Tình lau lau nước mắt, đáy lòng một mảnh nguội lạnh.

Anh ta quả nhiên chính cống là một hoa hoa công tử, chơi đùa phụ nữ rồi không thừa nhận, còn vọng tưởng một chân đạp mấy thuyền? Thật là quá hèn hạ vô sỉ!

"Thiên Tình, em có phán tội tử hình thì cũng phải cho anh một lý do để anh tâm phục khẩu phục chứ." An Gia Khải nhìn dáng vẻ uất ức của cô, đã sớm khống chế không được muốn ôm chặt cô dỗ dành một phen thật tốt, nhưng khi nghĩ đến người con gái này vậy mà nhẫn tâm bỏ đi cho xong việc, anh liền hạ quyết tâm, muốn trêu tức cô một lần.

"An Gia Khải, anh vô sỉ, anh khốn kiếp, chuyện anh làm chính anh là người rõ ràng nhất, tôi không muốn để ý đến anh nữa, cũng không muốn nhìn thấy anh nữa, anh...anh tránh ra!"

Thiên Tình quả nhiên bị anh chọc tức đến sắp nổi điên, dùng sức đẩy anh, muốn xông ra cửa, nhưng lại bị người kia đứng ở nơi đó  giống như bức tường che kín, mặc cho cô có tay đấm chân đá như thế nào cũng không nhúc nhích. . . . . .

"Thiên Tình, thật xin lỗi. . . . . ." An Gia Khải thật sự không đành lòng nhìn cô khóc rống như vậy, cầm chặt cổ tay của cô, nhẹ nhàng ôm vào trong ngực: "Anh đồng ý đính hôn, lại không e dè tung tin ra, chỉ vì muốn để em nhìn thấy, để em quay trở lại. . . . . . Từ đầu đến cuối lòng anh không hề thay đổi, người anh muốn cưới cũng chỉ có em. . . . . ."

Phải, sau khi anh tra được tin tức Mộ Cẩn Hiên kết hôn, anh liền cho người đưa tin đồn thổi lên, khắp nơi truyền bá tin tức anh sắp kết hôn, không tồi, cô đã thấy tin tức này, hơn nữa rốt cuộc cũng có phản ứng!

"Còn muốn gạt tôi! An Gia Khải anh không hổ thẹn chút nào sao? Người phụ nữ kia ngay cả con cũng đã có rồi!" Thiên Tình khóc, càng lúc càng thêm uất ức, người phụ nữ kia cũng có đứa bé, vậy đứa bé con của cô làm thế nào bây giờ?

"Cô gái ngốc nghếch. . . . . . Đứa bé kia không phải con của anh." An Gia Khải hít một hơi thật sâu, mi tâm cũng nhíu lại thật chặt, nếu không phải Sở Phỉ sớm nhắc nhở qua, nói không chừng anh liền thật sự tìm Lâm Ninh Ninh nói chuyện !

Thì ra trước khi cô ấy quen anh, đã có bạn trai rồi, người bạn trai kia chỉ là một nhân viên bình thường, cho nên khi Lâm Ninh Ninh thông qua Sở Phỉ biết anh, lập tức bỏ rơi người đàn ông kia. . . . . .

Rồi sau đó, cô ấy vì muốn bấu víu anh, trăm phương ngàn kế muốn có một đứa bé, lại đi tìm người đàn ông kia, nếu không phải cuối cùng chính miệng cô thừa nhận, so với vẻ bề ngoài dịu dàng khéo léo của cô, quả thật anh không cách nào tưởng tượng, cô lại là người phụ nữ thủ đoạn như vậy, không có điểm nào phù hợp!

"Còn muốn gạt tôi, anh cho rằng mắt tôi bị mù ư, anh cho rằng cái gì tôi cũng không biết sao! Tôi không muốn để ý đến anh nữa, buông tay!"

Thiên Tình dùng sức đánh anh, hai mắt khóc đến sưng cả lên.

"Thiên Tình. . . . . ." Anh ôm cô càng chặt hơn, chợt cảm thấy bụng mình nơi đó hình như bị cái gì chỉa vào, anh không khỏi kinh ngạc nhìn xuống, ánh mắt rơi vào vạt áo rộng rãi của cô: "Thiên Tình, có phải em mập lên hay không?"

Tại sao bụng cô lại có thể to như có thai chỉa vào anh?

"Anh mới mập đó!" Thiên Tình tức giận, từ trước đến giờ cô đối với dáng vẻ bên ngoài cùng vóc người của mình là 100% hài lòng! Anh lại dám nói cô mập, phải biết, cô mang thai năm tháng, bất qua mới mập lên có tám cân chứ mấy!

"Vậy. . . . . ." Mi tâm An Gia Khải vặn chặt, anh hoàn toàn không nghĩ tới Thiên Tình sẽ mang thai, nếu như biết, anh làm sao giận dỗi với cô? Nhất định sớm một chút liền khúm núm quỳ trên mặt đất đầu hàng rồi. . . . . .

"An Gia Khải, tôi muốn mang theo con trai của anh đi! Cả đời không trở lại!" Thiên Tình một tay đẩy anh qua một bên, cướp đường chạy ra khỏi phòng làm việc. . . . . .

An Gia Khải giống như hóa đá sững sờ tại chỗ, cô mới vừa nói gì? Con trai? Con anh?

Chẳng lẽ. . . . . .

Trời ạ, rốt cuộc anh cũng biết lý do tại sao bụng cô lại to ra bất thường rồi!

Cô gái xấu xa kia, dám mang theo đứa bé của anh chạy trốn, nếu như cứ bỏ qua như vậy, cả đời này chẳng phải là anh hối hận đến hộc máu mà chết?

An Gia Khải nhanh như gió chạy đuổi theo, thấy trong hành lang mấy người phụ nữ đang nhìn quanh, vừa thấy anh chạy tới bên này, trăm miệng như một đồng thanh chỉ vào hành lang: "Ông chủ, bà chủ chạy tới phía bên kia rồi. . . . . ."

"Ok! Tôi sẽ đuổi theo!" An Gia Khải một chút phong độ cũng không cần,  khuôn mặt rạng rỡ tươi cười, vừa hướng phía Thiên Tình chạy đuổi theo, vừa vui vẻ nói: "Hôm nay tất cả được nghỉ phép, tiền thưởng cứ theo lệ mà phát, ngày mai mọi người tới phòng tài vụ lãnh tiền lì xì!"

"Oa, yeah. . . . . . Ông chủ vạn tuế!"

"No, no, no! Bà chủ vạn tuế!"

"Bà chủ vạn tuế!"

An Gia Khải nghe sau lưng mọi người hoan hô, cảm thấy thật hài lòng, tội gì làm một núi băng ngàn năm? Anh cam tâm tình nguyện bị một cô gái bé nhỏ tính tình nóng như lửa hòa tan mình.

Ở thang máy rốt cuộc cũng túm được Thiên Tình, không chút do dự ôm lấy cô, hôn một cái: "Dám mang theo con trai của anh chạy trốn. . . . . . Chờ khi đứa bé sinh ra, cô gái xấu xa, xem anh trừng phạt em như thế nào. . . . . ."

Nụ hôn kia, ngọt ngọt ngào ngào hình như vĩnh viễn đều không có chừng mực. . . . . .


                                          --- ---- HOÀN --- ----

[/size]
Cuối cùng thì truyện cũng hoàn rồi, cám ơn các bạn đã ủng hộ nhóm ed tụi mình trong thời gian qua. Bộ này còn ngoại truyện nói về các cặp Trần Nhị và Tống Ương Ương, Tần Thiếu Dương và Sầm Bội Nghi, Tư Dận và Ký Thu.

Lần đầu tiên nhóm mình tập tành edit nên cỏn nhiều sai sót, câu văn trau chuốt chưa tốt mong các bạn thông cảm* cười nhe răng, mắt chớp chớp*, hy vọng gặp lại các bạn ở các bộ truyện sau này. Thanks all!  :bighug:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn trangthao về bài viết trên: Appolo, Dung Cảnh, Lê Hiền, Misa Vũ, Míc, Qcute, anhxu, coccon0123, hanhnguyen8620, jessbian park, linh truc, macynguyen, ngô thị huyền, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 484 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bebong1311, Chuột con, codon_, GX18, hoanghien652, Jolie Quynh, Linh22222, MicaeBeNin, ngale1130, Nna1105, thukieu và 994 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 158 điểm để mua Gà quay
Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người ủng hộ Nhi nhé ♥
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3302368#p3302368
Cầu cmt, cầu thanks.
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.