Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 485 bài ] 

Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 24.06.2015, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2723
Được thanks: 13677 lần
Điểm: 20.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 37
CHƯƠNG 452: ÉP CƯỚI

     "Thiên Tình, sao em lại bỏ đi không nói không rằng như vậy ?"

     "Em nhớ ba mẹ, cho nên đã từ chức trở về nhà." Thiên Tình vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt: "Anh Cẩn Hiên ngồi chơi nhé, em lên lầu trước."

     "Thiên Tình, em đi cùng anh ra ngoài một lúc được không?" Mộ Cẩn Hiên vừa thốt ra lời nói kia, Thân Tống Hạo toàn thân liền toát mồ hôi lạnh... Trời ạ, lúc này nếu như vừa ra khỏi cửa mà chạm mặt với An Gia Khải, An Gia Khải sẽ nghĩ thế nào đây? dღđ☆L☆qღđ

     " Anh Cẩn Hiên, anh có chuyện gì sao?" Cô thấy lời anh nói mang theo chút như cầu xin, nên không đành lòng cự tuyệt.

     "Anh có mấy lời này muốn nói chuyện với em nói một chút... anh...anh sắp sửa...sắp sửa sẽ phải kết hôn..." di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

     "Chúc mừng anh, đáng tiếc em đang ở nước Mỹ nên không thể tham gia hôn lễ của anh được rồi." Thiên Tình cười sáng lạn đến khác thường, nét mặt tươi cười vui vẻ cũng không hề thấy sự miễn cưỡng.

     Lúc này Hoan Nhan và Thân Tống Hạo mới lặng lẽ thở ra, nhưng trong lòng lại thật chua xót.

     Như thế này là điều tốt nhất cho cả hai đứa trẻ... tạo hóa đúng là trêu ngươi. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.

     "Thiên Tình, em cùng anh đi ra ngoài một chút đi!" Mộ Cẩn Hiên lại tiến lên một bước, giọng nói vẫn hòa nhã như vậy, tựa hồ Thiên Tình vẫn là cô bé con ngày xưa của anh.

     Trong lòng nói buông tay, nhưng khi cô nhìn thấy con người anh ở đây lại không thể tuyệt đối không động lòng được... Thôi thì, cùng anh ra ngoài một lần cuối để chấm dứt hoàn toàn vậy. di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m

     Cô gật gật đầu đi ra ngoài với anh, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi làm người ta nhức mắt. Bọn họ ra cửa liền rẽ đi về bên trái. Khi họ đi ra ngoài  được mấy chục mét, bên ngoài cửa lớn của biệt thự, phía bên phải đường, một chiếc xe chậm rãi dừng lại, yên lặng đỗ ở nơi đó. diễn-đàn-lê-quý-đôn

     Dưới ánh mặt trời, bên trong chiếc xe màu đen tản ra một bầu không khí nghiêm trọng, An Gia Khải ngón tay nắm chặt vô- lăng không rời, anh nhìn bọn họ không chớp mắt.

     Hình bóng tay cầm tay kia, bộ dáng luôn luôn cười đùa kia, mỗi một nụ cười ngọt ngào kia cô đều dành cho hắn.

     Giữa lúc này An Gia Khải chợt cảm thấy bản thân mình giống như bị xối nước từ trên đầu xuống vậy. Anh tự hành hạ mình đã biết bao nhiều ngày vì nhớ cô, lại chợt nhớ ra rằng, đúng là cho tới bây giờ trong lòng cô vẫn không hề có anh, chỉ có anh Cẩn Hiên của cô, vĩnh viễn không sao xóa nổi bóng dáng anh Cẩn Hiên của cô...

     Anh cảm thấy trong ngực thoáng phát sinh sự căng thẳng, hơi thở tựa hồ nóng đến sắp cháy lên... Bọn họ đi đến chỗ ngoặt, nơi ngã tư đường liền biến mất không nhìn thấy nữa. Anh lập tức thở ra một hơi ... Một tiếng “ầm” vang lên, chiếc di động trong tay đã bị anh ném vào tấm kính chắn gió...

     Vẫn chưa hết tức giận, anh giận dữ ném chiếc điện thoại di động ra ngoài cửa sổ xe.

     Không chút do dự, anh quay đầu xe, không đến vài giây đồng hồ đã biến mất tăm tích.

     "Anh Cẩn Hiên, anh đi đi... những gì nên nói chúng ta đã sớm nói hết rồi, có nói thêm gì đi nữa cũng không còn ý nghĩa."

     Rốt cục Thiên Tình vẫn đứng lại, rút bàn tay đang ở trong lòng bàn tay của anh ra.

     Trong lòng Mộ Cẩn Hiên khe khẽ thở dài một cái, anh biết, từ giờ trở đi, bắt đầu từ  giờ khắc này, anh đã thật sự phải rời khỏi Thiên Tình rồi, Thiên Tình thật sự hoàn toàn triệt để biến mất trong cuộc đời anh.

     "Được, anh sẽ nhìn em đi." Mộ Cẩn Hiên mỉm cười nhẹ nhàng, vuốt ve mái tóc Thiên Tình một lần sau cùng, như ngày xa xưa, anh cau mày "dặn dò" cô: " Thiên Tình, sau này em không được khóc nhè nữa nhé... sau này, em nhất định phải hạnh phúc đấy, Thiên Tình."

     "Em sẽ như vậy." Thiên Tình ra sức gật đầu, nước mắt đã chảy ra, khi  xoay người lại, cô khẽ nói: "Anh Cẩn Hiên, em đi đây...!"

     "Ừ, em đi đi..." Anh đứng bất động, nhìn bóng dáng của cô bị ánh mặt trời kéo dài ra rất dài, thật dài...

     Thời thơ ấu kia đúng là một giấc mộng, rốt cục anh đã tỉnh lại rồi, thức dậy mãi mãi.

     Từ nay về sau, anh và Thiên Tình thật sự sẽ là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, vĩnh viễn sẽ không bao giờ giao nhau.

     Anh nhìn theo bộ váy áo màu lam của Thiên Tình, nơi góc đường kia làn váy chợt ánh lên, sau đó bóng dáng mảnh khảnh kia thoáng hiện lên rồi cứ như vậy biến mất không còn nhìn thấy nữa.

     Mộ Cẩn Hiên cảm thấy hốc mắt đau nhức, giống như bị kim chọc vào từng phát từng phát đau đến lợi hại, sau đó, nước mắt cứ thế rơi xuống... Anh lấy tay lau đi nhưng cảm thấy những giọt nước mắt kia cho dù thế nào cũng không dừng được.

     Một bước sai, các bước sau đều sẽ sai... Vận mệnh của anh và Thiên Tình từ mùa hạ năm ấy, khi anh rời đi, cũng đã được định sẵn rồi.

     Thiên Tình, anh chỉ hy vọng em được hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc... Còn anh, sau này anh sẽ cất giữ em vào nơi sâu thẳm ở trong tim, mãi mãi giấu kín trong tim.

     Thiên Tình vừa vào nhà, liền cảm giác thấy không khí có chút nặng nề. Thân Tống Hạo nhìn cô đi vào, không khỏi có chút áy náy: "Noãn Noãn..."

     "Không có việc gì đâu, ba, mẹ, anh Cẩn Hiên đã đi rồi, tháng sau anh ấy sẽ phải kết hôn!"

     Xem ra cô vẫn có chỗ không vui, Hoan Nhan tiến lên nhẹ nhàng kéo con gái ra hỏi: "Noãn Noãn, con không đau lòng chứ?"

     Noãn Noãn liền lắc đầu: "Không ạ, con cực kỳ mừng cho anh Cẩn Hiên, bởi vì chị Tử Di là người tốt, lúc trước con...con  đã làm nhiều chuyện tổn thương đến chị ấy như thế, vậy mà chị ấy đều không hề so đo, chị ấy thật lòng yêu anh Cẩn Hiên, đây là phúc khí của anh ấy..."

     "Nhưng mà Noãn Noãn của chúng ta về sau sẽ ra sao đây?" Hoan Nhan đau lòng không thôi, đôi mắt liền đỏ lên, Thân Tống Hạo lại càng không dám nhắc đến chuyện của An Gia Khải... có lẽ cậu ta bị lỡ chuyện gì đó nên vừa vặn không đến.

     "Mẹ, mẹ không cần phải lo lắng  đâu, con gái mẹ là một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại không  thể tìm được bạn trai tốt cơ chứ?" Thiên Tình nhìn mẹ thương tâm, liền cười đùa cợt nhả, cọ tới cọ lui làm nũng trên người Hoan Nhan...

     "Con bé này, thế nào mà vẫn còn lắm mồm như vậy chứ..."

     "Mẹ, chị của con là tự yêu mình quá đấy thôi, đâu phải bây giờ mẹ mới biết !" Thân Dật Tuyên ở trên lầu cũng thò cái đầu nhỏ ra nổi cơn ồn ào theo...

     "Thân Dật Tuyên, xem chị có xé cái miệng của em ra không!" Thiên Tình giương nanh múa vuốt nhào lên để đánh cậu ta. Hai chị em nháo thành một đoàn, trong phòng tràn đầy tiếng cười vui của bọn nhỏ . Hoan Nhan cảm thấy trước nay chưa từng thấy niềm hạnh phúc như vậy, trong  mũi thấy đau xót, không kìm được những dòng nước mắt đang tuôn trào...

     "Nhìn em kìa, sao lại khóc vậy..." Thân Tống Hạo nhẹ nhàng kéo vợ mình ngồi xuống ghế sofa, thốt lên những lời từ đáy lòng: "Thiên Tình của chúng ta quả thật đã vui vẻ rồi, anh nhìn thấy con liền cảm thấy thật kiêu hãnh, cảm thấy thật  thỏa mãn.  Làm sao có thể lại có đứa con khiến người ta phải yêu thích như vậy chứ? Đương nhiên toàn bộ đều do công của bà xã em đấy. Nếu không phải anh có một phu nhân tốt như vậy thì làm sao có thể có ba đứa con tuyệt vời như vậy đây?"

     Hoan Nhan nghe những lời này, cảm thấy trong lòng như được rót mật.  Mấy năm nay anh đối xử với cô quả thực rất tuyệt vời, trong mắt chưa từng bao giờ có những người khác, trong lòng cũng chỉ có cô và các con. Cô có thể có được một cuộc sống hạnh phúc như vậy đều dao anh mang đến .

     "Em cũng cần phải cám ơn anh, anh đã cho em một gia đình ấm áp như vậy." Hoan Nhan dựa vào trong lòng anh, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại: "Ông xã, em yêu anh."

     Cho dù Thân Tống Hạo đã vài lần nghe cô nói như vậy, giờ phút này nét mặt cũng thay đổi, càng ôm chặt lấy cô: "Kiếp sau anh vẫn muốn được cưới em."

     Hoan Nhan cười cười, ánh mắt nhìn anh dí dỏm: "Gả cho anh làm gì nhỉ, để cho anh bắt nạt em à?"

     "Vậy thì kiếp sau đổi lại cho em bắt nạt anh..."

     "Em cũng không có trái tim tàn nhẫn như thế đâu."

     "Anh biết ngay là em không nỡ mà..."

     Thiên Tình đứng ở trên lầu nhìn bộ dáng đằm thắm của ba mẹ, tay không khỏi nắm chặt vào lan can, cô cũng muốn mình có một tình yêu như thế, nhưng nó đang ở nơi nào đây?
**************

     Bốn tháng sau.

     "Gia Khải, con cũng đã ba mươi tuổi, cũng nên lấy vợ thôi, mẹ con và ba đều mong chờ được ôm cháu trai, trông mong đã nhiều năm như vậy, bây giờ mới coi như thấy được một người... Gia Khải, con hãy nghe ba ba nói, kết hôn đi, Ninh Ninh là cô gái tốt, một mình mang bầu như thế phải chịu rất nhiều khổ sở. Con nên lấy nó về nhà, nhà chúng ta không phải là người sống có thành kiến với địa vị xã hội, chỉ cần đây là đứa trẻ của nhà ta là được, ba ba cũng không ý kiến."

     Ba An vừa nói, mẹ An ở bên cạnh cũng gật đầu phụ họa, bên cạnh bà Lâm Ninh Ninh ngồi rũ mắt xuống, bộ dạng phục tùng, bụng dưới đã nổi lên khá to, bây giờ cô ta đã mang bầu sáu tháng rồi.

     "Gia Khải, khi  Ninh Ninh vừa sinh đứa trẻ ra, các con sẽ kết hôn có được hay không? Con gái nhà người ta vì con mà sinh ra đứa nhỏ, dù thế nào con cũng phải chịu trách nhiệm."

     Ba An đã nói như vậy, nhưng An Gia Khải vẫn trầm mặc như cũ.

     Mẹ An thấy con mình có thái độ như vậy, không khỏi mở miệng hỏi: "Gia Khải, con thấy thế nào, sao không nói lời nào vậy?"

     Sắc mặt của Lâm Ninh Ninh cũng thoáng tái đi, cô khẩn trương đến nỗi trên lưng toát ra  mồ hôi lạnh, cẩn thận đánh giá vẻ mặt An Gia Khải.
*****************
Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- sắp hoàn chính văn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- sắp hoàn)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn – sắp ra mắt bạn đọc)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.06.2015, 22:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2723
Được thanks: 13677 lần
Điểm: 20.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 38
CHƯƠNG 453: KHÔNG MUỐN SINH CON CỦA ANH

     "Bây giờ con vẫn chưa muốn kết hôn." An Gia Khải đứng lên, buông một câu lành lạnh: "Hơn nữa, đứa trẻ không phải là của con, con còn chưa biết rõ ràng..."

     "Con thật là, sao lại có thể nói như vậy chứ? Đứa trẻ không phải của con thì là của ai đây? Con không muốn nhận, nhưng mẹ và ba ba của con lại muốn nhận đứa trẻ ấy là cháu nội!" di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

     An phu nhân thấy anh như vậy cũng nổi lên buồn bực: "Mẹ mặc kệ, cuối tuần sẽ tổ chức lễ đính hôn, nếu như con không đồng ý, nghĩa là con bất hiếu!"

     Cứ  như vậy, một cái mũ được chụp xuống đầu anh. Từ trước đến nay, vốn là người hiếu thuận, An Gia Khải không khỏi xiết chặt mi tâm: "Mẹ, người đừng ép con..." di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

     An phu nhân nhìn thấy anh như vậy, cũng không khỏi đau lòng, chỉ có điều, Lâm Ninh Ninh gắng gượng mang cái bụng lớn như vậy tìm tới đây, bà thật sự không đành lòng đẩy con cháu nhà mình ra khỏi cửa như vậy, không thể không cứng rắn quyết định: "Gia Khải, mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi..."

     Lâm Ninh Ninh tựa hồ chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt An Gia Khải giống như mỏ neo, mắc cứng ở trên mặt của cô ta. Lâm Ninh Ninh lại trở nên điềm đạm đáng yêu lên tiếng: "Gia Khải... nếu như anh thật sự không muốn..." dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

     An Gia Khải khẽ vươn tay, ngăn lại lời nói của cô ta, nở nụ cười lạnh lẽo: "Tốt nhất là cô nên cẩn thận một chút, đừng có bày trò lừa bịp người khác, bằng không, cô cũng đã biết thủ đoạn của tôi rồi đấy..."

     Lời nói băng lãnh như vậy khiến cho Lâm Ninh Ninh bỗng chốc  run lên cầm cập, hai mắt cô ta đẫm lệ nhẹ nhàng, đau khổ nhìn An phu nhân: "Bác gái..." diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.

     "Ninh Ninh, con đừng để ý đến nó, chờ nó từ từ thay đổi tính tình là được thôi mà... Bây giờ con đang mang thai, quan trọng nhất là phải giữ cho tâm tình được ổn định, yên tâm tĩnh dưỡng, biết không?"

     Lâm Ninh Ninh gật đầu. An Gia Khải cũng đã xoay người đi ra ngoài. Nhìn bộ dáng của anh như vậy, ba An tức giận không nói nên lời, chỉ vào bóng dáng của anh mắng: "Con coi đứa nhỏ này, coi chuyện này là cái gì hả? Một chút trách nhiệm cũng không chịu nhận sao!" ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

     "Ông bớt ầm ĩ đi, chẳng phải Gia Khải đã đồng ý chuyện đính hôn rồi sao!" An phu nhân liền đỡ Lâm Ninh Ninh đứng lên: "Ninh Ninh, để ta đưa con về phòng nghỉ ngơi trước đã."

     An Gia Khải lái xe chẳng có mục đích, cứ lang thang trên đường. Khi  tới một ngã tư đường, anh xê dịch mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, An Gia Khải cuống quít nhìn kỹ lại, nhưng chỉ nhìn thấy hình như Mộ Cẩn Hiên đang đỡ một cô gái lên xe, mà cô gái kia... lại không phải là Thiên Tình!

     An Gia Khải cảm thấy trống ngực đập loạn lên muốn đuổi theo, nhưng đèn giao thông đã thay đổi, anh trơ mắt nhìn chiếc xe kia rời đi, dần dần biến mất ở trước mắt, tựa như ảo giác, lại tựa như là sự thật vậy...

     Bọn họ chẳng phải một lần nữa lại tốt đẹp như cũ sao? Nhưng mà vì sao Mộ Cẩn Hiên lại cùng một chỗ với cô gái khác?

     Trong lòng An Gia Khải phiền loạn thành một đống, cho tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc Thiên Tình và Mộ Cẩn Hiên có cùng một chỗ hay không, hiện tại hắn và cô gái khác có những động tác vô cùng thân thiết như vậy, còn Thiên Tình bây giờ thì sao?

     Vì sao mình lại vẫn còn lo lắng cho cô ấy như thế, lại còn để ý xem cô ấy có sống tốt hay không nhỉ?

     An Gia Khải đập một quyền thật mạnh ở trên tay lái... rõ ràng cô cứ nhẫn tâm mà bỏ đi như vậy, ngay một chút tin tức cũng không có, vì sao anh vẫn còn chẳng kể đến thể diện mà nhớ đến cô sâu sắc như vậy chứ?

     Đáng chết, thật sự là đáng chết!

****************

     "Ba, họ An kia đang làm cái gì vậy, chẳng phải anh ta thích chị đó sao, thế nào lại còn đính hôn nữa chứ ?" Mũi của Thân Dật Tuyên bị cơn tức giận làm méo lệch đi, chỉ vào trang báo đang mở rộng " Tổng giám đốc tập đoàn A.C An Gia Khải đính hôn với một cô gái bình thường, Cô bé lọ lem được vương tử ưu ái, được gả cho nhà giàu có." Tiêu đề trên các tờ báo thi nhau đưa tin.

     "Anh... Cô gái kia hình như cũng đã mang thai rồi..." Thiên Ái hơi hơi nhíu mi, chỉ vào dòng tít nhỏ in đậm trên báo, kêu lên.

     Có con mới cưới...

     Thân Tống Hạo không khỏi tức giận: "An Gia Khải cũng thật quá đáng!"

     " Chuyện gì mà ồn ào vậy?" Thiên Tình đi xuống lầu, nghe thấy tiếng mấy người trong phòng khách đang ầm ĩ muốn lật trời...

     Hoan Nhan nhìn thấy bộ dáng của con gái chẳng buồn quan tâm đến mình, liền từ trong phòng bếp vọt ra: "Trời ạ, bụng đã lớn thế này, mà sao vẫn không chịu giữ gìn như vậy, cẩn thận một chút nào..."

     "Chị, chị tới mà xem này, người đàn ông mà chị bỏ mặc kia sắp đính hôn rồi, vị hôn thê cũng mang thai!" Thân Dật Tuyên vừa thấy Thiên Tình xuống lầu, lập tức kích động hét lên ...

     Thiên Tình không khỏi ngây ngẩn cả người.

     "Cái thằng chuyên phá phách này, con nói bậy bạ gì đó hả!" Hoan Nhan thấy sắc mặt con gái không tốt, không kìm được xoay người lại đánh Thân Dật Tuyên: "Lại còn nói lung tung, người đó và Thiên Tình nhà chúng ta có quan hệ gì chứ?

     "Sao lại không có quan hệ, chẳng phải chị cũng đang mang thai đứa con của An Gia Khải kia đấy thôi... Sao anh ta lại có thể kết hôn được chứ..."

     Thân Dật Tuyên bất mãn lầu bầu nói, trốn tránh không cho Hoan Nhan đánh mình.

     "Noãn Noãn... bây giờ con dự định thế nào?" Thân Tống Hạo đau lòng nhìn con gái, sau khi biết Thiên Tình mang thai, anh và Hoan Nhan nói bóng nói gió thật lâu, mới coi như hỏi ra được đứa nhỏ kia là của An Gia Khải.

     Chỉ có điều, Thiên Tình chết sống uy hiếp bọn họ không được nói cho An Gia Khải, nói chính mình cũng không thích anh, lúc trước xảy ra quan hệ cũng là ngoài ý muốn, đứa nhỏ cũng là ngoài ý muốn... Bọn họ không đành lòng làm con gái khó xử, cũng cố chịu đựng không tìm An Gia Khải. Nghĩ rằng An Gia Khải thích Thiên Tình, chậm rãi chờ đến lúc Thiên Tình nghĩ thông suốt, hai người lại sẽ có cơ hội... Nhưng mà hiện tại, An Gia Khải đã sắp đính hôn rồi...

     Lúc đó Thiên Tình biết làm sao đây? Đứa nhỏ trong bụng sẽ ra sao? Vừa ra đời đã không có ba ba, sẽ là một đứa trẻ mồ côi cha, thật rất đáng thương.

     Thiên Tình gắt gao nghiến răng, nhưng trong lòng giống như dời sông lấp biển một mảnh... Đồ vô lại An Gia Khải kia... An Gia Khải chết tiệt kia, mới vậy mà đã nhanh chóng thay lòng đổi dạ, lại còn làm cho con nhà người ta to bụng đến thế kia chứ!

     An Gia Khải, anh là kẻ lừa đảo, đồ vô lại!

     Thiên Tình tức giận, nước mắt lập tức trào ra, "Mẹ, con không sinh nữa! Con muốn đánh đứa nhỏ này...!"

     Hoan Nhan hoảng sợ, thấy bộ dáng con gái vừa nhảy vừa đánh, cuống quít giữ lại, bảo Thân Tống Hạo đến kéo con gái ngồi trên ghế sofa, vỗ về an ủi: "Con gái ngoan, con đang nói bậy bạ gì đó hả? Cục cưng đã được năm tháng rồi, hiện tại đã thành hình, sao lại nói không cần là không cần ngay thế chứ? Hơn nữa làm phẫu thuật sẽ tổn hại đến sức khoẻ đấy, con đừng nóng giận... bảo bối của ba mẹ, cùng lắm nếu con không lấy chồng, ba mẹ sẽ nuôi con cả đời..."

     "Anh ấy gạt con, An Gia Khải là đồ vô lại, con không muốn sinh đứa con của đồ vô lại, mẹ... Con mặc kệ, con sẽ không sinh đứa nhỏ này đâu..."

     "Nghe mẹ nói này, Thiên Tình là con quá cố chấp, lúc trước đang êm đẹp con bỏ chạy về nhà, người ta chạy đi tìm con như một người điên, con lại nhất định không chịu gặp, còn không cho ba ba nói cho cậu ta tin tức của con, chẳng lẽ con cả đời không xuất hiện, người ta cũng phải ở vậy sao?”

     "Nhưng mà... Lúc này mới được bao lâu, mới có mấy tháng, anh ta đã không nhẫn nại được rồi... Anh ta thế này mà gọi là yêu sao, cũng quá ngắn ngủi đi!" Thiên Tình lau nước mắt, lại không nhịn được bật khóc nấc lên...

     "Cái cậu An Gia Khải kia cũng thật là! Còn ông nữa, ông giao Thiên Tình cho một người đàn ông trông coi như thế này đây hả?" Hoan Nhan cũng không nén nhịn được nữa bùng phát cơn giận, hung hăng trừng mắt nhìn Thân Tống Hạo nói một lời khó nghe.

     "Anh...anh nào biết được... Bọn chúng sẽ nháo thành như vậy đây?" Thân Tống Hạo cũng có nỗi khổ khó nói, sớm biết rằng sẽ phát sinh chuyện như vậy, anh hoàn toàn không nên cưng chiều con gái, cái gì cũng nghe theo con, anh nên sớm đi tìm An Gia Khải thì mọi chuyện sẽ  không ầm ĩ đến nông nỗi này!

     "Thôi đi, thôi đi, cũng không nên tức giận với nhau như thế nữa." Hoan Nhan khẽ thở dài, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của con gái: "Noãn Noãn, vậy hiện tại con định thế nào? Cho dù có thế nào, mẹ đều không trách con, đều ủng hộ con..."

     "Chị, nghe  em nói này, bây giờ chị hãy về nước đi, hãy cướp lại người đàn ông của mình. Lần trước khi Mộ Cẩn Hiên kết hôn chẳng phải chị cũng đã từng cướp đoạt một lần rồi đó sao?" Thân Dật Tuyên đến gần chị gái, nắm lấy vai chị nói mờ ám...

     "Dù có nhớ anh ta đến chết, cả đời này chị cũng không gặp anh ta, anh ta có chết cũng sẽ không biết rằng mình đã có một cục cưng!" Thiên Tình từ từ đứng lên, một tay đẩy Thân Dật Tuyên ra: "Mẹ, ba ba, con hơi mệt, con đi lên lầu ngủ một lát..."

     "Noãn Noãn..." Hoan Nhan lo lắng muốn đuổi theo, nhưng Thân Dật Tuyên túm tay mẹ lại: "Mẹ, theo con thấy, mẹ nên để cho chị bình tĩnh một lát đi."

     "Ài, đứa nhỏ này sao số mệnh nó lại khổ giống mình vậy chứ?" Hoan Nhan suy sụp ngồi ở trên ghế sofa, ngẫm nghĩ lại mọi chuyện xảy ra thành như bây giờ, trong lòng không khỏi dâng lên sự chua xót.

     Thân Tống Hạo không khỏi liên tục kêu khổ: "Bà xã, sao em lại vẫn cho rằng số mình mệnh khổ vậy... Anh đối với em có chỗ nào chưa tốt đây?"
*******************
Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- sắp hoàn chính văn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- đã hoàn)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn – sắp ra mắt bạn đọc)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Anhthymach, Collinrose, Misa Vũ, Míc, Qcute, anhxu, hanhnguyen8620, jessbian park, linh truc, macynguyen, ngô thị huyền, trangthao, xá lị
Có bài mới 26.06.2015, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 19:18
Bài viết: 418
Được thanks: 3356 lần
Điểm: 22.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 36
[size=150]Chương 454: Quay về nước, đoạt lại người đàn ông.

"Anh tìm cho con gái một nơi tốt quá!" Hoan Nhan nhắm ngay Thân Tống Hạo mắng: "Ban đầu là ai nói An Gia Khải rất được, hai người này nhất định có thể làm nên chuyện, nhưng bây giờ thì tốt rồi, chuyện thì không thành, lại lau súng cướp cò! Thiên Tình có con với cậu ta, mà người ta ngược lại muốn kết hôn với người khác, con gái mình chịu nhiều uất ức như vậy, cũng không thấy anh có biện pháp gì! Số tôi không khổ còn người nào số khổ hơn?"

"Anh sẽ trở về nước đi tìm tên khốn kia! Nếu như hắn không chịu cưới Thiên Tình anh không để cho hắn sống tốt hơn!"

Thân Tống Hạo thấy vợ mình tức giận, cũng phát buồn bực theo, dღđ☆L☆qღđ càng thêm hận chính mình một đời anh danh, thậm chí ngay cả đứa con gái mình thương yêu nhất cũng không bảo vệ được. . . . . .

"Cưới thì thế nào? Nếu như hắn thay lòng đổi dạ, Thiên Tình cũng không hạnh phúc, dưa hái xanh không ngọt!"

Hoan Nhan cũng phiền não không ngớt, trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều trầm mặc, Thân Dật Tuyên cũng im lặng không lên tiếng ngồi ở một bên, đáy mắt loé lên tia sáng kỳ dị, cậu lại có chủ ý xấu gì đấy. . . . . .

"Chị, chị mau cầm hộ chiếu của chị, thẻ căn cước, và cả hành lý, em đã mua vé trên mạng cho chị rồi, còn hai giờ nữa thì cất cánh, chị mau mau trở về nước, đoạt lại anh rể." di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Thân Dật Tuyên thấy Thân Tống Hạo đi làm, Hoan Nhan có chuyện đi tìm Văn Tĩnh, cậu liền lập tức chạy đến phòng của Thiên Tình, thu xếp một bao to đồ này nọ mang qua.

"Taị sao chị phải trở về? Chị mới không lạ gì anh ta, cũng không phải chỉ là một tên đàn ông xấu xa thôi sao!" Thiên Tình vùi ở trên ghế sa lon xem ti vi, gặm đồ ăn vặt, không ngẩng đầu lên nói một câu.

"Chị, theo như em thấy, chắc là chị sợ nên không muốn đi?" Thân Dật Tuyên len lén liếc chị mình một cái, quả nhiên đáy mắt cô đã có chút tức giận, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹comcậu lập tức rèn sắt khi còn nóng: "Chị, bất quá đúng là người đàn ông này khó nắm bắt được tâm, tục ngữ có nói, cũ không bằng mới được, có phải chị lo đấu không lại vị hôn thê anh ta hay không?"

Thiên Tình lập tức liền nhảy lên, chống nạnh chỉ vào Thân Dật Tuyên la lên: "Em có ý gì à? Em nói bà chị em sợ? Em nói chị đấu không lại vị hôn thê anh ta? Thân Dật Tuyên, chị sẽ trở về, giành một lần cho em xem xem, nếu chị không đem được An Gia Khải vào tay mình, chị không phải là Thân Thiên Tình!"

"Được, chị, em sẽ nhớ kỹ!" Thân Dật Tuyên nghe được câu này,  lập tức cao giọng nói.

Cửa phòng lại mở ra, Thiên Ái cũng chạy vào, tươi cười sáng rỡ lôi kéo cầm tay Thiên Tình: "Chị, em cũng nghe thấy, Thiên Ái ủng hộ chị!"

"Hai đứa tụi em. . . . . . Hai đứa dám tính kế chị?" Thiên Tình hơi ảo não, Thân Dật Tuyên biết rõ tình cảm, tâm tư của cô, chỉ hai câu liền kích thích cô có quyết định ngu xuẩn như vậy!

Trời ạ, mặt mũi nào cô quay trở về? Ban đầu chính cô không muốn ở lại, chết sống gì cũng quay trở về nước Mỹ, hiện tại lại chạy về đó?

"Chị. . . . . ."

"Chị. . . . . ." Thân Dật Tuyên và Thân Thiên Ái mỗi người một bên kéo tay cô, hai khuôn mặt tươi cười tiến tới, đồng thanh mở miệng: "Chị, nói chuyện phải giữ lời đó, bằng không. . . . . . Coi như thật quá mất mặt nha."

Bạn học Thiên Tình bày tỏ áp lực thật sự là quá lớn.

Là phụ nữ có thai được năm tháng, dọc đường đi Thiên Tình được đãi ngộ cực tốt, vừa xuống máy bay, thím Trần và quản gia đã chờ sẵn tới đón cô, nhìn thấy cô, thím Trần vừa kích động vừa vui vẻ, nhưng vừa nghĩ đến đứa bé không có ba lại thương xót, không khỏi bật khóc .

Đoàn người trở về nhà, Thiên Tình vui sướng ăn một bữa thật ngon, sau đó đi nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, cô gọi cho chị Coco một cú điện thoại trước.

Điện thoại vừa kết nối, trước tiên Coco hung hăng mắng cô một trận: "Thân Thiên Tình, chị nói cho em biết, ông chủ hiện tại muốn kết hôn với một tiểu hồ ly tinh, em đó, chạy đi mất đâu vậy? Còn không mau chóng quay trở lại?"

"Bây giờ không phải người ta đã trở lại sao!" Thiên Tình lầu bầu một tiếng, nhưng mà trong lòng lại càng thêm chua xót, hiện tại ngay cả chị Coco cũng nói anh ta sắp đính hôn, xem ra là thật rồi. An Gia Khải đáng chết, đi tìm chết đi, chết đi. . . . . .

"Chị Coco, ngày mai em tới công ty, em nhớ thư từ chức của em còn chưa có đưa cho ông chủ. . . . . ."

"Được, được, vậy thì ngày mai gặp." Coco chỉ tiếc rèn sắt không thành thép càm ràm mãi một lúc sau mới chịu cúp điện thoại. . . . . .

Thiên Tình cúp điện thoại, nằm ở trên giường trong lòng ngây ngất nghĩ, hừ, nếu trong tim anh ta có cô thì chuyện đính hôn không phải sự thật, nếu anh ta nhìn thấy cô nhất định sẽ bỏ vụ đính hôn này đi, còn nếu anh ta thật sự thay lòng, cô cũng vừa đúng có lý do: đây không phải là đưa thư từ chức cho anh ta sao!

Dù sao, mặc kệ như thế nào, tuyệt đối cô không để mình bị mất thể diện, một chút xíu cũng không thể!

Sáu giờ sáng Thiên Tình liền bò dậy, cô cố ý tìm một cái áo khoác rộng thùng thình mặc ngoài, bởi vì vóc người vốn siêu cấp vô địch mảnh khảnh, cho nên mặc dù có thai được năm tháng, nhưng  vẫn che giấu được, hoàn toàn nhìn không ra là cô đang mang thai.

Thiên Tình thay đồ xong duyên dáng cầm túi xách ra cửa, quản gia phái tài xế lái xe đưa cô đến tận cổng công ty, bởi vì trước đó đã gọi điện thoại cho chị Coco ước hẹn thời gian, cho nên khi Thiên Tình vừa xuống xe liền đi thẳng tới phòng thư ký. . . . . .

Vừa đẩy cửa ra, Thiên Tình kêu khẽ: "Chị Coco. . . "

"Ồn ào. . . . . ." Thiên Tình liếc thấy trong phòng có nhiều phụ nữ trang điểm xinh đẹp, không khỏi giật mình, sao mấy  vị phụ nữ ưa bát quái(nhiều chuyện, tò mò)đều ở hết trong phòng thư ký? Làm ơn đi, bây giờ mới bảy giờ sáng, còn nửa giờ nữa mới đến giờ làm, ôi chao, ai ôi!

"Thiên Tình. . . . . . Tất cả chúng tôi đều ủng hộ cô, ủng hộ cô đoạt lại ông chủ!" Mấy người phụ nữ kia vừa thấy cô, không khỏi quây lại ồn ào la lên, khiến Thiên Tình nhức cả đầu.

"Chị Coco. . . . . . Sao chị lại như vậy, sao chị nói cho bọn họ biết..., chị biết rõ mấy người này đều là bà tám! Sao chị không giữ bí mật cho em?"

Thiên Tình chu cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nói.

Coco vừa sơn móng ngón tay, vừa liếc mắt nhìn cô: "Thân Thiên Tình, em ngốc thế, kêu một người phụ nữ giữ bí mật, còn không bằng em khiến heo mẹ leo cây!"

"Chị Coco, chị cũng kết hôn sinh con rồi..., sao vẫn cùng với mấy người kia thông đồng trêu chọc em!"

Thiên Tình hít thật sâu, bình tĩnh, bình tĩnh, trời ạ, trong lòng nhắc nhở mình vài chục lần, trong người đang có bảo bảo, cô là phụ nữ có thai, cô mới xem như hoàn toàn hết giận.

"Hết cách rồi, bởi vì chị cũng là bà tám. . . . . ." Coco cười hì hì liếc nhìn cô một cái: "Yên tâm, em mau mau chuẩn bị một chút, ông chủ sắp tới rồi!"

"Chuẩn bị cái đầu á, em tới là để đưa thư từ chức đây!" Thiên Tình giương giương đưa tay lên, trong tay là lá đơn xin từ chức, nhìn mấy người phụ nữ kia nét mặt lộ vẻ hoảng sợ, thật cảm thấy vô cùng hả giận!

"Không phải đâu, Thiên Tình. . . . . . Chẳng lẽ cô không để ý chút nào chuyện ông chủ sắp kết hôn?"

"Tại sao phải để ý. . . . . ." Thiên Tình thấp đầu, bất mãn lầu bầu, "Không lẽ bộ dáng anh ta đẹp trai thì tôi phải thích sao!"

"Nhưng mà ông chủ rất thích cô, đối với cô tốt như vậy, cô lại không động tâm, thật đáng tiếc. . . . . ."

"Anh ta yêu thích tôi sao lại nhanh chóng kết hôn chứ!" Thiên Tình giận dữ trợn trắng cả mắt!

"Nhưng anh ta đính hôn là vì muốn cô. . . . . ."

Một bà tám lắm miệng vừa định nói ra chân tướng, lại bị Coco bóp một cái trên cánh tay: "Anh ta đính hôn còn không phải là nản lòng thoái chí đối với em sao? Người ta bị em cự tuyệt như vậy, chẳng lẽ người ta chỉ vì em cả đời cô độc?"

"Em mới đi có mấy ngày, anh ta đã làm cho con nhà người ta có thai luôn! Như vậy gọi là thích sao, đúng là chó má!" Thiên Tình tức giận bất bình, tại sao đều do cô chứ, rõ ràng bản thân An Gia Khải là một  hoa tâm đại la bặc( người đàn ông ham thói trăng hoa)!

"Ách. . . . . . Tôi nghe nói chuyện đứa nhỏ con của người phụ nữ kia, đứa bé kia lai lịch bất chính, dường như không phải của ông chủ. . . . . ."

"Đúng đúng đúng, tôi cũng nghe nói vậy, dường như ông chủ đang điều tra. . . . . ."

Coco vừa nghe cũng lại gần: "Có thật không? Tôi biết mà, tại sao An Gia Khải lại có thể không cẩn thận, từ trước đến giờ anh ta tuy là "vạn hoa tùng trung quá", phiến lá không dính thân, sau khi chơi đùa cái mông cũng lau rửa sạch sẽ( ý như tuy là qua lại với nhiều người nhưng cũng không để ai dính thai, mình để nguyên văn nghe thích hơn). . . . . . Em có điều không biết khi ở đại học, nhiều cô sinh viên theo đuổi anh ta, sau khi tốt nghiệp rồi đi làm có bao nhiêu phụ nữ nghĩ tới mẫu bằng tử quý( mẹ sang nhờ con), được gả vào nhà giàu. . . . . ."

Coco nhất thời kích động liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, nói xong chỉ nghe phịch một tiếng, mọi người giật mình nhìn lại, thấy Thiên Tình đã tức giận đằng đằng sập cửa đi ra!

"Nguy rồi nguy rồi. . . . . ."

"Thiên Tình có tức giận rồi từ chức thật không?"

Coco cuống quít chạy đuổi theo, thấy người kia một bộ dáng vẻ oai phong hùng dũng khí thế bừng bừng, chạy thẳng tới phòng Tổng giám đốc, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ mọi người: "Được rồi được rồi, việc còn lại để xem năng lực của ông chủ..., mọi người chỉ còn chờ uống rượu mừng đi!"

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 485 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach Chuc, BAchkImkhAnh, lunapham, Minh Hồng, nhoktouch, Thiendan và 1151 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Đường Thất Công Tử: bomb tập thể à chời :v
Snow cầm thú HD: Tuyết -_-
Bạch_Ngọc_Tuyết: thúc tối vv ^^
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Snow cầm thú HD
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 437 điểm để mua Pooh lúc lắc
The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.