Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng nhanvu vừa nhặt được bao lì xì chứa 6 điểm! (6 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh.

 
Có bài mới 17.01.2018, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 3563
Được thanks: 58 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới [Cổ đại] Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh. - Điểm: 9
Man Hoang Hành

Tác giả:Tiêu Đỉnh

Editor: Nhóm Dịch Thanh Vân Môn

Thể loại:Tiên Hiệp, Huyền Huyễn

Trạng thái:Full

Độ dài: 77 chương

Nguồn: https://bachngocsach.com/reader/man-hoang-hanh

Giới thiệu:

Lời Tiêu Đỉnh:

Man Hoang Hành cuối cùng cũng được ra mắt, sau khi ta viết xong, cảm thấy thật là lâu, như Chu Tước được che bởi tấm mạng.

Hơn mười năm rồi!

Trong mấy ngày nay, kể từ hôm vừa mới viết xong, ta có cảm thấy hơi giật mình, tưởng như một giấc chiêm bao, những nhân vật trong cuốn truyện đã được nói qua từ rất sớm, dù chỉ là một chút nhưng cũng là cuộc sống của bọn họ. Họ là Vạn Kiếm Nhất, Đạo Huyền, Điền Bất Dịch, Chu Tước, Thương Tùng, Tô Như, Thủy Nguyệt, Tăng Thúc Thường, Quỷ Vương, Thanh Long...

Ta từng nghĩ sẽ viết hết về họ, ta từng muốn viết một câu chuyện thật hay về những người đó. Có điều bởi vì lười... Đúng rồi, ta nghĩ chủ yếu chính là nguyên nhân này, không tìm viện cớ nào khác. Bởi vì lười, cho nên kéo theo không viết.

Có cảm giác thiếu nợ bọn họ.

Bất quá may mắn, tuy rằng có chút hơi chậm trễ, nhưng đúng là đã viết xong Man Hoang Hành. Có kích tình, có mừng rỡ, có cảm xúc! Quyển sách này, ta viết rất chăm chú, câu chuyện này, ta cảm thấy rất đẹp. Hi vọng nhiều năm như vậy trong lòng một số bạn đọc vẫn còn có sự chờ đợi, mong là sau khi đọc, bạn cũng sẽ thích nó.

Trở lại truyện của ta, xin nói hai câu.

- Năm đó, thời điểm viết Tru Tiên, bởi vì... (Đang lười - dịch tới đây thôi, sẽ bổ sung sau ^_^)



Đã sửa bởi lamhan0123 lúc 07.02.2018, 01:05, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.01.2018, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 3563
Được thanks: 58 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ - Liễu Ám Hoa Minh - Điểm: 10
Chương 1: Vây công (thượng)
Dịch: Bánh Bao Xâm Lấn
Đề tự: avast1, Vạn Nhân Vãng
Nguồn: bachngocsach.com

Mười năm một cõi mộng mơ,
Man Hoang Hành truyện bây giờ đã xong,
Độc giả còn nhớ trong lòng?
Còn chờ, còn đợi, còn mong bao phần?...

Sừng sững dãy núi Thanh Vân,
Thất sơn hùng vĩ, chúng nhân trầm trồ,
Danh môn đại phái khổng lồ,
Đệ tử tuấn kiệt có vô số người...

Nhưng nay, khói lửa mù trời,
Ma Giáo vây đánh, khắp nơi huyết hồng,
Liệu rằng: Chính thắng Tà không?
Hay là máu chảy thành sông chốn này...
(avast1)

Trung Nguyên chính đạo, hữu Thanh Vân
Uy danh cổ lão, trọng muôn phần
Ma giáo man hoang, thượng xâm lấn
Chính đạo nguy nan, tựa ngàn cân.
(Vạn Nhân Vãng)


Dãy núi Thanh Vân sừng sững Trung Nguyên, bảy ngọn hùng vĩ cao vượt mây xanh, tư thế thông thiên, khí thế thần tiên.

Thanh Vân Môn khai sơn lập phái đã hơn hai ngàn năm, bắt đầu từ Thanh Vân Tử tổ sư, trải qua thời đại huy hoàng của Thanh Diệp tổ sư rồi truyền tới ngày nay. Chưởng giáo hiện tại, Thiên Thành Tử chân nhân đạo hạnh sâu không lường được, là người đức cao vọng trọng cả thiên hạ đều kính ngưỡng, trong môn phái nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp, cùng thế hệ chưởng giáo còn có các bậc cự phách chính đạo danh chấn thiên hạ như Chân Vu, Trịnh Thông..., hàng đệ tử trẻ tuổi lại càng vô số tuấn kiệt thiên tư hơn người, trong đó hai đệ tử thân truyền được Thiên Thành Tử chân nhân dốc lòng bồi dưỡng là Đạo Huyền và Vạn Kiếm Nhất xuất sắc nhất, có thể coi là kỳ tài ngàn năm có một.

Thiên hạ đều cho rằng Thanh Vân Môn xứng danh danh môn đại phái, lãnh tụ của chính đạo.

Từ chân núi Thanh Vân ngẩng đầu lên ngọn núi hùng vĩ cao vạn trượng, tầm mắt người ta không cách nào bao quát toàn cảnh, nó càng khiến thế nhân sinh lòng hướng tới, chẳng biết trên đỉnh ngọn linh sơn hùng vĩ kia là thắng cảnh thần tiên phồn hoa đẹp đẽ đến mức nào.

Tiên sơn hùng vĩ như vậy, danh môn chính phái lừng lẫy như vậy đáng lẽ phải là nơi để muôn vạn chúng sinh trong thiên hạ ngưỡng mộ, nhưng suốt một năm qua, giáo chủ Ma Giáo Cừu Vong Tẫn dốc hết tinh nhuệ trong giáo, từ Thánh Điện trên man hoang Tây Bắc quét ngang thiên hạ tiến thẳng tới núi Thanh Vân, trong tiết trời ấm áp đầy hoa và nắng của mùa xuân, đại quân Ma Giáo vây chặt Thanh Vân, ào ạt tấn công lên núi.

Trước khu rừng rậm dưới núi Thanh Vân có hai người đang đứng, một người trẻ tuổi cương nghị, khí độ hào hùng đang cau mày nhìn chăm chú lên ngọn linh sơn hùng vĩ đâm tận mây xanh, vẻ mặt tỏ ra hơi lo lắng, cạnh hắn là một người mặc quần áo đen kịt, ngay cả khuôn mặt cũng được che kín bằng chiếc khăn đen, chỉ lộ ra đôi mắt thâm trầm.

Cánh rừng sau lưng họ không hề yên tĩnh mà đây đó vẫn có bóng người lóe lên, thậm chí thỉnh thoảng còn thấy ánh đao ánh kiếm lấp loáng khiến người ta phải lạnh sống lưng.

Một lúc sau, người trẻ tuổi bỗng cất tiếng thở dài rồi chắp tay sau lưng đi qua đi lại tựa hồ đang hết sức sốt ruột, người áo đen bên cạnh chỉ liếc hắn rồi rời mắt đi ngay, không hề có ý khuyên bảo.

Cứ như vậy, người trẻ tuổi mất kiên nhẫn trước, hắn quay đầu lại cau mày nói với người áo đen:

- Quỷ tiên sinh, trong lòng ta vẫn lấy làm khó hiểu, việc lớn như vậy tại sao tông chủ bắt ta ở lại dưới núi không cho tham dự, chẳng lẽ ông ấy mang lòng nghi ngờ ta sao?

Người áo đen chỉ hừm một tiếng, lão không đáp mà hỏi lại:

- Bản lĩnh của ngươi học được từ đâu?

Người trẻ tuổi đáp:

- Tông chủ truyền cho.

Người áo đen lại hỏi:

- Tông chủ đối xử với ngươi thế nào?

Người trẻ tuổi trầm ngâm rồi gật đầu trả lời:

- Ơn nặng như núi, không khác nào cha mẹ.

Người áo đen hừ một tiếng:

- Ngươi tự hiểu lấy là tốt, theo ta thấy lão tông chủ đối xử với ngươi thực sự quá tốt, cơ nghiệp của Quỷ Vương Tông ngày sau tất sẽ rơi vào tay ngươi, đừng có suy nghĩ nhiều nữa.

Người trẻ tuổi thở dài rồi quay người liếc đỉnh núi Thanh Vân chìm lấp trong mây, nói:

- Nếu đã vậy, tại sao lão tông chủ không cho ta tham gia vào sự kiện to lớn như tấn công Thanh Vân Môn mà bắt ta dẫn theo ngươi đứng chờ trong khu rừng này, làm chuyện tiếp ứng cỏn con?

Người áo đen im lặng một lát mới nói:

- Chuyện này có hai khả năng, một, lão tông chủ biết đây là trận chiến hết sức hung hiểm, Thanh Vân Môn là đại phái có lịch sử ngàn năm, cao thủ vô số, chỉ hơi sơ sẩy liền rơi vào kết cục bỏ mạng nên ông ấy cố tình tìm cách để ngươi đứng ngoài sự việc, khả năng thứ hai...

Nói tới đây, lão bỗng hạ giọng xuống rất khẽ, bước tới một bước đứng cạnh người trẻ tuổi, quay đầu cẩn thận nhìn trước nhìn sau mới nói:

- Thứ hai, có lẽ chính lão tông chủ cũng có cái nhìn bi quan về kết quả trận chiến này, vì suy nghĩ cho cơ nghiệp Quỷ Vương Tông nên mới phái ngươi tới đây tiếp ứng đề phòng bất trắc.

Nghe vậy, người trẻ tuổi giật mình kinh sợ, hắn quay đầu nhìn người áo đen, trầm giọng nói:

- Quỷ tiên sinh, xin chỉ giáo?

Người áo đen chỉ cười hà hà tỏ vẻ chẳng để tâm đến lời nói vừa nãy của mình, lát sau lão lại thản nhiên nói:

- Đó chẳng qua là suy đoán lung tung thôi.

Người trẻ tuổi lạnh mặt nhìn lão chằm chằm, môi mấp máy muốn nói nhưng cuối cùng vẫn không thành lời, hắn lặng yên xoay người ra phía khác, tiếp tục ngẩng đầu nhìn đỉnh núi.

Đúng lúc này, bỗng có tiếng ầm ĩ vang ra từ trong rừng cây phía sau, người trẻ tuổi nghiêm mặt quát lớn:

- Chuyện gì thế?

Rất nhanh, một nam tử kéo theo lão già dáng vẻ như tiều phu từ trong rừng chạy ra, khuôn mặt nam tử có vẻ hoảng hốt tựa hồ hắn cũng kính sợ người trẻ tuổi, lúc đến gần, nam tử kia nói:

- Bẩm phó tông chủ, chúng tôi bắt được lão già này gần khu rừng.

Người trẻ tuổi dùng ánh mắt lạnh ngắt nhìn lão già kia.

Một luồng uy thế vô hình ập tới, lão già dường như chỉ là tiều phu tầm thường lại thêm tâm trạng chưa hết hoảng sợ sau khi thấy bóng đao bóng kiếm trong rừng thì sao chịu đựng nổi, đôi chân lão liền nhũn ra ngã nhoài xuống đất, miệng lắp bắp kêu la như hết hơi, không biết đang kêu gì.

Người trẻ tuổi hừ lạnh rồi quay ra nhìn tên thủ hạ, tên thủ hạ vội bẩm báo đầu đuôi câu chuyện:

- Phó tông chủ, nãy giờ chúng tôi tra hỏi rồi, lão già này là người thôn làng quanh đây làm nghề đốn củi, hôm nay chỉ tình cờ đi ngang qua.

- Hả? - Người áo đen được gọi là Quỷ tiên sinh kia bỗng lên tiếng, lão cau mày hỏi: - Là thôn nào?

- Một thôn nằm cách đây hơn ba dặm, ngay dưới chân núi Thanh Vân, tên là thôn Thảo Miếu.

Quỷ tiên sinh lắc đầu nói:

- Gần quá, e rằng nơi ẩn thân của bọn ta sẽ lộ mất, sao trước đây không ai phát hiện ra vậy? Để ta dẫn người đi diệt cái thôn kia...

- Khoan!

Quỷ tiên sinh chưa nói xong đã bị cắt lời, lão nhíu mày hỏi người trẻ tuổi:

- Tiểu Vạn, sao vậy?

Người trẻ tuổi kia chỉ cười nhạt phẩy tay ra hiệu cho thủ hạ kéo lão già kia vào rừng rồi thản nhiên nói:

- Chẳng qua là một kẻ phàm phu tục tử thôi, uy danh của Thánh Giáo ta nào phải được tạo ra nhờ giết chóc bừa bãi, chẳng phải khiến đám môn phái Trung Nguyên coi thường sao? Hơn nữa đại quân Thánh Giáo ta đã tấn công lên núi, giết thì cũng có lợi gì? Tốt nhất là đừng vẽ thêm chuyện.

Quỷ tiên sinh suy nghĩ một lát rồi lặng lẽ gật đầu, người trẻ tuổi mà lão gọi là Tiểu Vạn lại tiếp tục ngẩng đầu nhìn núi Thanh Vân phía xa, vẻ mặt liên tục biến hóa tựa hồ đang lo lắng cho những người trên núi.

Bỗng tròng mắt của Tiểu Vạn co lại.

Chỉ thấy trên bầu trời trong xanh bỗng một đám mây đen cuồn cuộn kéo tới, nó lập tức phá tan những đóa mây trắng vẫn trôi lững lờ khắp bầu trời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.01.2018, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 3563
Được thanks: 58 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Cổ đại] Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh - Điểm: 10
2: Vây công (hạ)
  
Dịch: Thanh54321
Đề tự: Vạn Nhân Vãng, avast1

Thông Thiên vốn dĩ tựa tiên gia
Nhưng nay Ma giáo đánh đến nhà
Một lòng bảo vệ không lùi bước
Thần Kiếm Ngự Lôi quyết không tha.
(Vạn Nhân Vãng)

Đôi câu nói, tỏ lòng thành thực,
Vì lí tưởng, hừng hực quyết tâm,
Thấy mây đen phủ sơn lâm,
Kẻ hô may mắn, người thầm hoang mang...

Quân Ma Giáo quét ngang thiên hạ,
Dồn tổng lực, đánh phá Thanh Vân,
Chém giết hãi tục kinh nhân,
Chính phái gặp nạn, còn phần thắng chăng?
(avast1)


Đám mây đen vừa kéo tới lớn đến nỗi người ta có cảm giác như nó đã chiếm cứ toàn bộ bầu trời phía trên Thanh Vân Môn rồi. Màu sắc của nó đen đặc như mực, không khí xung quanh nó thâm trầm như sao biển, phảng phất như nó có khả năng nghịch chuyển càn khôn vậy.

Thân hình Tiểu Vạn chấn động, trên mặt hắn hiện ra nét vui mừng khó giấu, hô to: " Là ' Thiên Ma Phiên' ! Giáo chủ xuất thủ rồi!"

Quỷ tiên sinh đứng ở sau lưng Tiểu Vạn, ánh mắt cũng đang chăm chú nhìn lên đỉnh Thanh Vân Sơn. Trong mắt lão ẩn hiện hào quang lập loè, nhưng lại không hoàn toàn chỉ có sự vui mừng, dường như đâu đó còn có một nét lo âu.

※※※

Trên ngọn Thông Thiên Phong của Thanh Vân Sơn, vốn dĩ đây là nơi thắng cảnh tiên gia luôn luôn chìm trong biển mây trắng tinh khiết, giờ phút này lại bị mây đen bao phủ bốn phía kèm theo mùi huyết tinh ngập tràn. Những đám mây trắng noãn còn sót lại đang trôi lập lờ dường như cũng biến thành màu sắc đỏ sậm làm cho người ta trông thấy phải giật mình. Vô số bóng người ẩn hiện dưới bầu trời màu đen quỷ dị đang quyết chiến sinh tử. Đao quang kiếm ảnh, máu tươi bắn ra, ánh sáng của đủ loại pháp bảo, tiếng kêu la thảm thiết, thỉnh thoảng còn có vài bộ phận cơ thể cùng huyết hoa bay lên, tất cả những điều đó làm cho tình hình trở nên thê thảm đến cực điểm.

Lần này Ma giáo tấn công Thanh Vân Môn có thể nói là đã sử dụng lực lượng mạnh nhất. Chủ lực của họ bao gồm tứ phái là Trường Sinh Đường, Vạn Độc môn, Quỷ Vương Tông và Hợp Hoan phái, cũng là bốn phái mạnh nhất của ma giáo. Hơn thế nữa, dưới sự dẫn dắt của giáo chủ Cừu Vong Ngữ, họ lại đang điên cuồng vây công danh môn đại phái Thanh Vân Môn.

Nói đến Cừu Vong Ngữ, người ta phải thừa nhận rằng đây là một vị tuyệt thế kỳ tài nghìn năm khó gặp của ma giáo. Theo truyền thuyết, ngay từ khi còn bé, thiên tư của Vong Ngữ đã vượt trội khác thường. Sau khi gia nhập ma giáo, Vong Ngữ đã nhận được một cơ duyên to lớn trong Man Hoang Thánh Điện, nhờ đó đạo hạnh tinh tiến khó lường, cộng thêm đầu óc khôn ngoan quả quyết mà chỉ trong thời gian hai mươi năm sau khi công phu đại thành, ông ta đã thống nhất được ma giáo. Nhờ đó mà ma giáo vốn chịu cảnh phân liệt nhiều năm đã được đổi mới hoàn toàn, đánh chiếm khắp nơi. Nếu tính thời gian từ khi ông ta lên ngôi giáo chủ đến thời điểm hiện tại đang vây đánh Thanh Vân Môn, cũng chỉ vẻn vẹn không quá hai năm mà thôi.

Với một nhân vật vô cùng tài năng như vậy, nếu cho ông ta thêm một thời gian ngắn nữa , ông ta có thể đạt tới thành tựu gì thì thật khó tưởng tượng.

Trong lúc này, phía dưới mây đen, Thanh Vân, Ma giáo song phương đều đang liều chết chiến đấu tới mức cực hạn. Ma giáo cầm đầu là tứ đại môn phái, gào thét xông lên. Kỳ nhân dị sĩ quỷ dị cùng Pháp bảo tầng tầng lớp lớp, dáng vẻ khí thế độc ác ngập trời. Trái lại Thanh Vân môn lại chỉ có một mình, tuy rằng ngay từ đầu đã rơi vào thế hạ phong do bị đánh lén, nhưng mà đại phái ngàn năm Thanh Vân Môn há lại chỉ có hư danh? Phóng tầm mắt quan sát, ta sẽ thấy Thanh Vân đệ tử hoặc vài người kết hợp, hoặc độc lập tác chiến, kiếm quang sáng rực, thanh quang đầy trời, dùng cứng chọi cứng chống trả lại thế công mãnh liệt của ma giáo.

Lúc này trên đỉnh Thanh Vân có một vài chỗ chiến đấu đặc biệt quyết liệt. Có thể kể đến là một trung niên nam tử mặc áo đạo bào, mày rậm mắt to, dung mạo bình thường, nhưng trong tay lại cầm một thanh linh kiếm màu xanh đang liên tục toả ra hào quanh chói mắt. Giống như một con rồng đang bay lượn, lại như nước chảy mây trôi, ông ta tiến thoái bay lượn một cách vô cùng biến ảo khiến cho người trong ma giáo nhìn chỉ thấy hoa mắt, phạm vi ảnh hưởng trong cả một khu vực rộng lớn của trận chiến trên đỉnh Thanh Vân.

Nhưng mà ma giáo cũng nhanh chóng cử cao thủ ra ứng phó. Đó là một nam một nữ. Nam thì thân hình kỳ quái, khuôn mặt Âm Dương, một nửa thì trắng nõn, một nửa thì lại đen như trong lò than, thoạt nhìn thập phần quỷ dị;nữ tử ngược lại tướng mạo cực đẹp, mặt mũi đầy xuân ý, sóng mắt dịu dàng lưu chuyển có thể câu hồn đoạt phách của bất cứ ai, đúng là hai vị thủ lĩnh trong tứ đại phái của ma giáo, nam là môn chủ Trường Sinh Đường Đoạn Hậu, nữ là môn chủ Hợp Hoan phái Nguyệt Hoa tiên tử.

Hai đại cao thủ vừa ra tay, lập tức liền khiến cho thân pháp của trung niên nam tử kia bị trì trệ. Cùng lúc đó, Nguyệt Hoa tiên tử xinh đẹp như làn nước mùa xuân cười nói: "Trịnh Thông lão nhân, nhiều năm không gặp, xem ra còn cường tráng nha!"

Nam tử diện mạo bình thường kia chính là Môn chủ Đại Trúc Phong Trịnh Thông. người này thành danh đã nhiều năm, là sư đệ của chưởng giáo chân nhân Thanh Vân Môn. Đạo hạnh của lão cực cao, từ trước đến nay danh vang thiên hạ. Giờ phút này tuy rằng phải đối chọi với hai đại cao thủ ma giáo, nhưng Trịnh Thông vẫn phô diễn những chiêu thức tiêu sái, linh kiếm vẫn bay lập loè, lấy một chọi hai mà vẫn chưa hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Sau khi nghe Nguyệt Hoa tiên tử giễu cợt, lão hừ lạnh một tiếng, mắt liếc nhanh nữ tử xinh đẹp, chỉ nói một câu nhàn nhạt: "Yêu phụ!"

Nguyệt Hoa tiên tử che ngực mỉm cười, trông ôn nhu vô hạn, nhưng thủ đoạn của nàng thì vẫn vô cùng âm hiểm, tầng tầng lớp lớp âm phong đều nhắm tới chỗ hiểm yếu của Trịnh Thông, không hề dung tình chút nào.

Tuy thế Trịnh Thông không quá để ý đến Nguyệt Hoa Tiên Tử, người ông ta chú tâm chính là Đoạn Hậu vốn im lặng từ đầu. Người này cơ thể có dị tượng, trên mặt phân âm dương, pháp bảo trong tay cũng là Âm Dương Bảo Kính, thay đổi liên tục, nhiều lần có biến hoá quỷ dị, khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

Nhưng Trịnh Thông cũng đã thành danh nhiều năm ở Thanh Vân Môn, không có tình cảnh nào là chưa từng gặp qua. Tuy rằng hai yêu nhân Ma giáo hết sức lợi hại, lại đang liên thủ vây công, nhưng mà lão vẫn chống trả được. Dù sao lão cũng không còn có thể đi trợ giúp những đệ tử khác, làm cho thế trận dường như lại nghiêng về phía ma giáo.

Đấu hơn mười hiệp, lông mày Trịnh Thông càng nhăn chặt hơn, trong mắt lướt qua một tia lo lắng, trái lại Đoạn Hậu và Nguyệt Hoa đều tỏ vẻ thong thả, chỉ theo sát Trịnh Thông không cho lão ly khai.

Mắt thấy trận chiến đang đến hồi quyết liệt, bỗng nhiên Trịnh Thông sắc mặt biến đổi, hét lên một tiếng giận dữ. Lão không kịp ngăn cản luồng ánh sáng màu đen phát ra từ Âm Dương Kính trong tay Đoạn Hậu, chỉ nghe phịch một tiếng, lão đã bị thứ ánh sáng ấy đánh trúng thân thể, lập tức run lên cầm cập, miệng phun máu tươi, toàn bộ cơ thể bị bắn về phía sau cả trượng.

Một tiếng rít quái dị trầm thấp truyền đến, từ phía sau Trịnh Thông vang lên. Sau một lát, một đám mây toả ra, một con Thất Vĩ Ngô Công quỷ dị vỗ cánh bay lên, ở giữa không trung kêu to hai tiếng về phía Trịnh Thông, rồi lập tức bay về phía sau, thoáng cái chui vào bên trong tay áo của một thân hình không biết xuất hiện từ lúc nào.

Trịnh Thông sắc mặt hơi tái, lạnh lùng nhìn nam tử thon gầy vừa xuất hiện, lạnh giọng nói: "Lão độc vật!"

Đoạn Hậu lông mày nhíu lại, không nói câu gì. Bên cạnh lão, Nguyệt Hoa tiên tử nở nụ cười, nói: "Độc Thần, ngay cả ta cũng không nhìn ra ngươi!"

Nam tử này chính là môn chủ của vạn độc môn Độc Thần. Hắn dung mạo thon gầy, tóc xám trắng, nhìn qua có vẻ già nua, nhưng hai mắt lại bắn ra tinh quang bốn phía. Lão nhàn nhạt quan sát Trịnh Thông, cũng không tức giận, chỉ cười đáp: "Trịnh đại Tiên nhân từ trước đến nay mắt cao hơn đầu, tự nhiên là thấy chướng mắt với tà ma ngoại đạo như ta rồi."

"Phì!"

Trịnh Thông cười lạnh một tiếng, cũng không có ý định nói nhảm với những tên yêu nhân này. Lão chỉ thẳng linh kiếm lên trời, ngạo nghễ không lộ chút vẻ sợ hãi. Nhưng mà môn chủ của ba đại phái ma giáo chiến lực cao vô cùng, cho dù là Trịnh Thông đã thành danh nhiều năm cộng với đạo pháp tinh thâm, lúc này ba người vây công khiến lão nhanh chóng rơi vào thế hạ phong. Đặc biệt là Độc Thần, một thân Độc công cường hãn vô song của lão tạm chưa bàn đến, chỉ riêng việc thỉnh thoảng thả ra một ít độc vật quấy rối, cũng đủ để Trịnh Thông phải khó nhọc chống đỡ rồi.

Kể từ đó, Thanh Vân môn càng đánh càng thua thiệt. Bầu trời vẫn mây đen cuồn cuộn. Dường như cái truyền thuyết về Ma giáo bí điển 《 Thiên Ma Sách 》và dị bảo Thiên Ma Phiên còn có tác dụng giúp cho yêu nhân ma giáo gia tăng công lực. Đại quân Ma giáo khí thế ngập trời, thế công tầng tầng lớp lớp, lớp sau cao hơn lớp trước.

※※※

Vào thời điểm nguy cấp, trên bầu trời, một luồng sấm sét đột ngột xuất hiện. Trong chốc lát chỉ thấy điện quang ầm ầm gào thét, một bóng người hiện thân giữa không trung, cầm trong tay một thanh tiên kiếm màu lam ánh sáng lập loè, lăng không một cái bay đi bảy trượng, giơ kiếm hướng lên trời, trong miệng tụng chú. Liên tiếp xuất hiện tiếng sấm vang động, rồi lại đột ngột tan biến.Nhưng rất nhanh, một luồng điện quang như một trụ lớn đánh xuống từ phía chân trời trong nháy mắt. Uy thế rung trời chuyển đất, dường như toàn bộ ngọn núi này, vào thời điểm hiện tại đều đang rung lên bần bật.

Người trong ma giáo tất cả đều biến sắc. Nguyệt Hoa tiên tử hét lên một tiếng kinh hãi, thân thể không tự chủ lùi lại, đồng thời trong miệng hô: "Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết!"

Độc Thần lắc mình một cái , thân thể giật lại phía sau, chớp mắt đã lẫn vào trong đám người.

Khi Đoàn Hậu đang muốn rời đi, đột nhiên phát hiện tất cả những tia sét hỗn loạn trên bầu trời lúc này bỗng hợp lại làm một, toàn lực bổ xuống đầu mình.

Thân người Đoàn Hậu chấn động, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Lão không ngờ rằng chiêu thức kia chỉ làm ra vẻ sẽ tấn công nhiều mục tiêu cùng một lúc, hoá ra chỉ là hư trương thanh thế, mục tiêu thực sự của nó thực tế chỉ có mình lão.

Trong lúc nguy cấp, Đoàn Hậu quát to một tiếng, lấy Âm Dương Kính che chắn thân người. Âm Dương biến ảo không ngớt, trong nháy mắt chuyển đổi vô số lần, dường như làm cho không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, mà bóng dáng của lão trong quang kính cũng trở nên mơ hồ.

Chỉ có điều chiêu thức kia mang theo cả thiên uy, phàm nhân khó lòng kháng cự. Một kiếm đánh xuống, núi non rung chuyển, Âm Dương kính liền vỡ vụn, như lưu vân bay ra.

Trong tiếng nổ, Đoàn Hậu gầm lên giận dữ, thân hình bắn ra, chỉ chớp mắt không thấy bóng dáng. Xa xa truyền đến một tiếng quát tức giận kèm theo tiếng chửi rủa: " Vu lão tú bà, ngươi dám ám toán ta, mi sẽ phải trả giá. . ."

Giữa không trung bóng dáng nữ tử hừ lạnh một tiếng, đáp xuống. Chỉ thấy bà mặc đạo bào màu trắng, thân hình cao lớn, hai bên mai ẩn hiện sắc trắng, nhưng tinh thần quắc thước, thần sắc lạnh lùng. Bà liếc nhanh tình huống chung quanh, trong lúc nhất thời, không yêu nhân Ma giáo nào dám can đảm tiến lên.

Trịnh Thông thở dài một cái, tiến lên chắp tay, nói: "Đa tạ sư tỷ."

Vị nữ tử này chính là chủ toạ Tiểu Trúc Phong Chân Vu đại sư, luận bối phận bà thậm chí còn là sư tỷ của đương kim Chưởng giáo chân nhân Thiên Thành Tử, là một trong các vị tiền bối đức cao vọng trọng của Thanh Vân Môn. Thường ngày bà tính tình nghiêm khắc, từ trước đến nay luôn khiến các đệ tử phải kính sợ.

Khi Chân Vu đại sư sử dụng tuyệt học Thanh Vân Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết, đã tạm thời bức lui ba đại cao thủ ma giáo, làm cho tình thế khá hơn một chút, nhưng phía chân trời vẫn mây đen cuồn cuộn, ở trên chiến trường vẫn là Ma giáo hoàn toàn chiếm thế thượng phong. Hơn nữa vô luận Chân Vu hay là Trịnh Thông, giờ phút này trên mặt đều có vẻ sầu lo, kìm lòng không được ngẩng đầu cố gắng nhìn vào phía trong đám mây đen.

Cũng chính ở thời điểm này, bỗng nhiên ở trong dải mây đen sì như mực , đột nhiên truyền đến một tiếng cười dài. Âm thanh như chuông đồng, lập tức phát ra một giọng nam tử vang vọng khắp thiên địa, nói: "Thiên Thành lão nhi, ngươi chiêu số đã hết, hiện tại như ngọn đèn cạn dầu , không phải đối thủ của ta nữa , còn không thúc thủ chịu trói sao?"

Tựa hồ như là hưởng ứng theo giọng nói trầm thấp của nam tử kia, mây đen trong nháy mắt cuồn cuộn như nước thủy triều, như nước sôi trào che khuất bầu trời.

(ngày đầu tiên ra chương, thấp thỏm trong lòng, lựa chọn chủ nhật, phiếu đề cử phải dựa vào các vị độc giả đáng yêu rồi. )-lời lão tiêu.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baek Bòn Bon, Ngantrinh, Oanhle8784, toikhongbjet, Vân Leo và 396 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng yến vân vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ế Là Xu Hướng vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng jzzy_wang vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhocchichikaa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anvils2_99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng shooting star vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bekimnguu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thuyuyen_4293 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Lì xì 2018: Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 409 điểm để mua Bướm Trắng
♥ Maybe ♥: =)))
TranGemy: các mị đi săn kì xì hớt rùi :3
Lì xì 2018: Chúc mừng Hana10599 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú u, có ai hơm :wave:
Lì xì 2018: Chúc mừng Diệp Lam Tuyêt vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhu love vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Vịt bầu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoatieuy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mei Lei vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Katherina Phạm vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ar susi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thủy tinh tinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiêu Thiên Tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng laila92 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.