Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 525 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

 
Có bài mới 05.06.2018, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 862
Được thanks: 14741 lần
Điểm: 29.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (100/104] - Điểm: 45
SẮP CHIA TAY RỒI! CHO BỢN LẠC THẤY CÁNH TAY CỦA CÁC NÀNG NÀO!!!!
THANKS VÀ SHARE TRUYỆN ỦNG HỘ BỢN LẠC VỀ ĐÍCH NHÉ CẢ NHÀ!

【100】 Đây không phải ảnh chụp của anh ta? ! (3)

Editor: Tâm Thường Lạc

Ngồi trên ghế ở hành lang bệnh viện, Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng.

Thi thể của bà Tần bị đưa vào nhà xác.

Trong hành lang vang lên tiếng bước chân vội vàng hơi lộn xộn, Cận Tử Kỳ quay đầu, chỉ thấy Tô Ngưng Tuyết với sắc mặt đầy lo lắng đi tới đây.

"Xảy ra chuyện gì? Kỳ Diễn nói con đột nhiên tắt điện thoại, sau đó điện thoại vẫn không kết nối được, nó lo lắng nên gọi điện thoại về nhà rồi lại gọi sang di động của mẹ, sau đó cảnh sát cũng gọi điện thoại tới nhà, nói con đang ở bệnh viện ..."

Kiều Nam cũng theo sát Tô Ngưng Tuyết xuất hiện, "Tử Kỳ, gọi điện thoại cho con sao không được, thế nào lại ở chỗ này?"

Điện thoại di động? Cận Tử Kỳ lúc này mới phát hiện hai tay mình trống không, vừa rồi cô chỉ lo cùng nhân viên y sĩ lên xe, không có để ý tới túi xách cầm tay, chắc hẳn điện thoại đã rớt tại hiện trường tai nạn xe rồi.

"Rốt cuộc sao vậy? Sắc mặt con khó coi thế này?"

Tô Ngưng Tuyết sờ lên gò má lạnh buốt của Cận Tử Kỳ, trong lòng trầm xuống, càng thêm vô cùng lo lắng.

"Mẹ, mẹ của Tần Viễn chết rồi."

Tô Ngưng Tuyết sửng sốt, "Tại sao bà ấy đột nhiên lại ..."

Nói được một nửa, Tô Ngưng Tuyết lại không nói nữa, bởi vì bà chú ý tới vết máu bên eo trên chiếc váy trắng của Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ nhắm mắt lại, giọng nói bình thản không có gì lạ: "Bác ấy là vì cứu sống con mà bị Phương Tình Vân đụng chết."

"Phương Tình Vân?" Kiều Nam kinh ngạc mở miệng: "Không phải cô ta đã bị nhốt tại bệnh viện tâm thần sao?"

"Cô ta trốn ra được, hơn nữa người đầu tiên nghĩ đến muốn trả thù chính là con."

Cổ họng Cận Tử Kỳ khô khốc, rốt cuộc không nói thêm lời dư thừa nào.

Trong hành lang nhất thời rơi vào trầm mặc.

Tô Ngưng Tuyết ngồi xuống ở bên cạnh cô, khoác vai của cô: "Mẹ của Tần Viễn là người tốt, một khi bà ấy đã lựa chọn dùng tánh mạng của mình cứu con, chứng minh con xứng đáng để bà ấy trả giá cuộc đời còn lại của mình, đừng quá khổ sở."

Có cảnh sát tới đây, cầm trong tay chính là túi xách của Cận tay của Tử Kỳ: "Cận tiểu thư đây là đồ của cô phải không?"

Cận Tử Kỳ khẽ gật đầu, cảnh sát do dự một lúc mới hỏi: "Chúng tôi nghe nói người nhà của nạn nhân cũng không ở trong nước, cô bảo mẫu kia cũng nói không làm chủ được, không biết hậu sự của bà ấy..."

"Ngài yên tâm, Tần lão Phú nhân là vì Tử Kỳ nhà chúng tôi gặp chuyện không may, chúng tôi sẽ sắp xếp chuyện hậu sự thật tốt."

Cảnh sát nghe đến vậy mới yên tâm rời đi.

"Đúng rồi, đã thông báo với Tần Viễn rồi sao?" Tô Ngưng Tuyết sực nhớ ra gì đó đột nhiên hỏi Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ chớp chớp mắt xuống, hẳn là bảo mẫu đã gọi điện thoại nói cho Tần Viễn biết tin dữ này rồi.

"Nếu đã như vậy, chúng ta về nhà trước đi."

"Dạ."

Giọng nói của Cận Tử Kỳ có chút khàn khàn, lúc đứng dậy một chút sức lực trên đùi cũng không có, may mắn Tô Ngưng Tuyết kịp thời dìu đỡ, "Cẩn thận một chút." Kiều Nam thấy vậy, cũng tới đây dìu Cận Tử Kỳ, không khỏi khẽ thở dài.

Đột nhiên phát sinh chuyện ngoài ý muốn như vậy, mặc cho là ai đều sẽ không thể tiếp thụ được, huống hồ còn xảy ra án mạng, đối phương lại là vì mình mà chết.

Thang máy xuống đến lầu một thì mở ra, từ trong thang máy đi ra, dẫn đầu bước đi chính là Kiều Nam.

"Có lẽ hậu sự của Tần lão phu nhân không cần chúng ta làm."

Cận Tử Kỳ thuận theo ánh mắt của Kiều Nam nhìn sang, phía trước có người đàn ông dừng bước lại, chính là Tần Viễn!

Bàn tay của Tần Viễn còn cầm túi hành lý, trên mặt của anh có sự mệt mỏi tiều tụy do ngàn dặm xa xôi chạy tới đây, thế nhưng lúc này còn có thêm vẻ yếu ớt và hốt hoảng, lồng ngực bởi vì thở gấp mà phập phồng lên xuống.

Bảo mẫu vốn ở dưới lầu đi tới: "Tần tiên sinh, anh đã về tới rồi, phu nhân bà ấy..."

Rõ ràng, vốn Tần Viễn có ý định tự mình về đón bà Tần sang Pháp, không ngờ anh vừa mới xuống máy bay mở ra điện thoại di động ra đợi anh lại là tin dữ mẹ anh bị tai nạn xe qua đời, tựa như sấm sét giữa trời quang đánh vào người của anh.

Tần Viễn không nhìn bảo mẫu, chỉ là nhẹ nhàng đẩy cô ta ra, muốn đi tới chỗ thang máy.

Khi đi ngang qua Cận Tử Kỳ anh cũng không dừng bước lại, chỉ là vội vàng bấm thang máy, Cận Tử Kỳ chần chừ một lúc, vẫn là ôm trong lòng một phần áy náy, gọi anh một tiếng: "Tần Viễn, chuyện của bác gái tôi thật xin lỗi."

"Chuyện không phải do em, em về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây mình anh có thể xử lý."

Cửa thang máy mở ra, Tần Viễn đi vào, từ đầu đến cuối cũng không liếc nhìn Cận Tử Kỳ, chỉ là lúc xoay người, Cận Tử Kỳ nhìn thấy trong mắt anh loé lên ánh nước, còn có vành mắt đã đỏ hồng.

"Xin lỗi." Cận Tử Kỳ hướng bóng lưng của Tần Viễn chất đầy áy náy mà nói một câu.

Tần Viễn giật mình, nhưng không có quay đầu, mặc cho cửa thang máy chậm rãi khép lại ở trước mặt của Cận Tử Kỳ.

——— ————

Vừa trở lại Tống Trạch, Tống Kỳ Diễn đã điện thoại vào máy của Tô Ngưng Tuyết.

Tô Ngưng Tuyết thấy cảm xúc của Cận Tử Kỳ vẫn chưa được ổn định, nên đem sự tình nói hết cho Tống Kỳ Diễn một cách vắn tắt, kể cả chuyện Cận Tử Kỳ bị Phương Tình Vân theo dõi, bà Tần vì cứu Tử Kỳ mà bị Phương Tình Vân đụng chết.

Bên đầu kia điện thoại Tống Kỳ Diễn trầm ngâm một hồi, trả lời chỉ có một câu: "Con đặt vé máy bay ngày mai trở về."

——— —————

"Kỳ Diễn nói ngày mai nó sẽ về nước."

Cúp điện thoại, Tô Ngưng Tuyết truyền đạt lại ý của Tống Kỳ Diễn cho Cận Tử Kỳ.

Chuyện bên Đức cũng chưa có xử lý xong, gần đây đang chính là thời điểm mấu chốt, làm sao hắn có thể trở về?

Tuy rằng vào lúc này cô quả thật rất hy vọng hắn ở bên cạnh mình, nhưng cô vẫn chưa tới mức tùy hứng như vậy.

Điện thoại gọi lại, đổi lấy là giọng nói của Tống Kỳ Diễn đột nhiên trở nên nghiêm túc.

"Cận Tử Kỳ, có thể anh chưa từng nói với em, với anh mà nói, em so với bất cứ chuyện gì cũng đều quan trọng hơn. Nếu như anh nói thành công một cái hợp đồng mà phải trả giá là mất đi một người vợ vui vẻ khỏe mạnh, anh thà rằng mình táng gia bại sản."

"Kỳ Diễn, em chỉ là nhất thời vẫn chưa bình tĩnh lại thôi." Cận Tử Kỳ nhẹ nhàng nói.     

"Cận Tử Kỳ, một khi đã muốn nói dối cũng không để cho giọng nói lại buồn bã như vậy, tối thiểu nhất không phải là em nên để cho anh cảm giác được em thoải mái, chứ không phải em cứ cố chống đỡ miễn cưỡng như thế này?"

Cận Tử Kỳ đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn ra ngoài mặt trời ngả dần về hướng Tây, đột nhiên lệ nóng lưng tròng.

"Ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, có khó khăn gì chúng ta cùng nhau đối mặt, Cận Tử Kỳ, em là người có chồng mà."

Chồng, giống như một ngọn núi lớn cho người phụ nữ dựa vào, hắn vẫn luôn cố gắng vì cô mà che gió che mưa.

Cận Tử Kỳ gật đầu, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng: "Em chờ anh trở lại."

——— —————
          
Nước Đức Berlin.

Tống Kỳ Diễn đứng ở phía trước cửa sổ trong phòng khách sạn, cúi đầu nhìn ảnh chụp một nhà bốn người trong điện thoại đi động.

Edward là một người Đức người cao ngựa lớn vận đồ tây trang đi tới, trong khoảng thời gian này, ở phía nước Đức vẫn là anh ta đang cùng Tống Kỳ Diễn liên lạc, hai người đã rất quen thuộc, "Đang nhớ người nhà sao?"

Tống Kỳ Diễn ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, mỉm cười: "Bà nhà tôi xảy ra chút vấn đề, tôi muốn về nước một chuyến."

"Vào lúc sắp được dâng tới miệng rồi lại về nước, anh chắc chứ?" Anh ta cho là lỗ tai của mình nghe lầm.

Tống Kỳ Diễn cười lên gật đầu: "Chuyến bay ngày mai, tôi đã gọi thư ký của tôi đặt vé máy bay rồi."
          
"Vậy bên này ..."

"Tôi sẽ dùng thời gian cả đêm cố gắng hết mức bàn giao rõ ràng kỹ lưỡng cho trợ lý và thư ký của tôi, bọn họ sẽ ở lại Berlin."

Edward như là thấy được quái vật mà quan sát đánh giá Tống Kỳ Diễn mấy lần, sau đó từ trong túi áo vest móc ra một gói thuốc lá ném qua: "Thuốc hiệu Treasurer, không tệ, thử xem."

Một tay Tống Kỳ Diễn nhận lấy, ở trong tay vuốt vuốt vài cái, rồi trả lại cho anh ta: "Cảm ơn, cai rồi."

"Tại sao, vợ của anh không để cho anh hút à?"

Trong đầu Tống Kỳ Diễn hiện ra hình ảnh Cận Tử Kỳ mũi thì đỏ cùng ánh mắt uất ức ngước nhìn hắn, trái tim mềm mại, cười nhạt không nói.

Edward thấy hắn lặng im, gật đầu: "Tôi đoán là biết ngay, lén nói cho anh biết, vợ của tôi cũng thích can thiệp."

Khi hai người đang nói chuyện, có người ở bên ngoài gõ cửa: "Sir, về dự án khai phá thị trường Châu Âu của Tống thị, vừa rồi thị trưởng điện thoại tới, nói cần phải cùng ngài gặp mặt nói chuyện một lần nữa."

Người nói chính là một thanh niên Đức da dẻ trắng trẻo, cười tủm tỉm, là người lần này của bên nước Đức phụ trách tiếp đãi Tống Kỳ Diễn.

Tống Kỳ Diễn nhìn nhìn đồng hồ, thời gian còn sớm, "Được, anh đi chuẩn bị xe, tôi lập tức sẽ xuống ngay."

"Nếu anh muốn đi ra ngoài, vậy tôi cũng phải trở về. Tôi không có lái xe, nếu đi đến cơ quan quản lý thành phố cũng tiện đường."

Tống Kỳ Diễn lấy áo khoác từ trên giá áo, "Vậy thì đi chung đi."

——— ———————

Cận Tử Kỳ cố gắng để bản thân không nên suy nghĩ nhiều, nhưng kết quả vẫn là một đêm mất ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau cô liền tắm rửa sơ qua, mặc một bộ quần áo thanh lịch, có lẽ một trận tai nạn xe ngày hôm qua, Cận Tử Kỳ có phần sợ hãi xe đi ngược chiều, nên chọn cách để cho tài xế lái xe đưa cô đi đến nhà tang lễ.

Thời điểm cô bước vào nhà tang lễ, trên sảnh viếng ngoại trừ ảnh chụp trắng đen, đèn cầy, hương nhang thì không còn gì khác.

Lễ truy điệu còn chưa có bắt đầu.

Cận Tử Kỳ tìm được Tần Viễn ở chỗ đặt di thể.

Bà Tần nằm ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, miệng nhếch lên, thần thái bình thường rất giống đang ngủ.

Vết máu trên người đã được lau rửa sạch sẽ, vết thương trên đầu cũng khép lại, thợ trang điểm đã khâu nó lại, thoa lên lớp phấn dày đặc, nhưng vẫn không sao che được dấu vết khâu vá.

Tần Viễn đưa lưng về phía Cận Tử Kỳ, ngồi ở nơi đó, anh nắm tay của bà Tần, suy nghĩ xuất thần.

"Xin bớt đau buồn." Chuẩn bị thật lâu, khi Cận Tử Kỳ nói ra khỏi miệng cũng chỉ có bốn chữ này.

“Di thể của mẹ anh vào ngày mai sẽ phải hoả táng rồi, hiện tại anh mới chợt phát hiện, thì ra anh và mẹ anh thế nhưng chưa bao giờ chụp ảnh cùng nhau, hiện tại bà ra đi, ngay cả một vật của bà để tưởng nhớ đến bà cũng không có để lại."

Tần Viễn ngước nhìn bà Tần "Ngủ say" tự lẩm bẩm, lại hình như là đang nói cho Cận Tử Kỳ nghe.

Cận Tử Kỳ đứng ở bên cạnh anh, nghe anh nói đến ảnh chụp, đột nhiên nhớ ra mình đã từng thấy tấm ảnh mà Tần Viễn và mẹ anh chụp chung.

Tấm hình kia là khi đó Tống Kỳ Diễn bảo Hàn Mẫn Tranh điều tra Tần Viễn mà tìm được, nếu như cô không nhớ lầm đã bị Tống Kỳ Diễn tiện tay ném ở trong ngăn kéo bàn trong phòng.

Nhìn thấy Cận Tử Kỳ đột nhiên xoay người rời đi, Tần Viễn có chút kinh ngạc, nhưng cũng không có ngăn cản.

Anh lẳng lặng nhìn mẹ sẽ không còn tỉnh lại, trong lòng lan tỏa một mảnh chua xót, có lẽ đây là số mệnh sao?

——— ———

"Không phải con đi đến lễ truy điệu rồi sao?"

Cận Tử Kỳ vội vàng về đến nhà, liền đi thẳng đến phòng, sau đó ở trong ngăn kéo lục lọi lung tung.

Tô Ngưng Tuyết một đường đi theo phía sau cô, đến cả Cận Mỗ Mỗ cũng mặc đồ ngủ phim hoạt hoạ dụi dụi mắt chạy theo.

Giây phút Cận Tử Kỳ nhìn thấy tấm hình trắng đen thì gánh nặng trong lòng liền được giải tỏa, thở phào nhẹ nhõm, sau đó ngay lập tức đi xuống lầu.

"Con quay về lấy một vật."

Chỉ căn dặn đơn giản một câu, Cận Tử Kỳ liền để cho tài xế đưa cô về nhà tang lễ.

Lần nữa đi vào sảnh tưởng niệm, đã có nhóm người tụm năm tụm ba đến bái tế rồi.

Tần Viễn mặc tây trang màu đen đang đang tiếp đãi, Cận Tử Kỳ thừa dịp không ai đi qua, đưa ảnh chụp cho anh.

"Ảnh chụp này cho anh, cũng có thể được coi là vật về nguyên chủ."     

Tần Viễn nhìn nhìn Cận Tử Kỳ, nhưng vẫn nhận lấy ảnh chụp bị cắt bỏ một cái vòng tròn.

Anh cầm ở trong tay, cúi đầu nhìn một nhà ba người trên đó, một cô gái trẻ ôm đứa bé ngồi ở trên ghế, một người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn đứng ở bên cạnh, mà đầu của người đàn ông đã bị khoét đi.

"Đây là do Kỳ Diễn trước kia tình cờ nhận được, vẫn chưa có cơ hội đưa cho anh, hiện tại nhớ tới...."

Đương nhiên Cận Tử Kỳ sẽ không nói là Tống Kỳ Diễn ở sau lưng điều tra anh.

Tần Viễn lại ngẩng đầu lên, thời điểm ngước nhìn, cũng đưa ảnh chụp trả lại cho cô.

"Đây không phải là ảnh chụp của anh và mẹ anh."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tâm Thường Lạc về bài viết trên: Min Hồng Hạnh, Ruby0708, SầmPhuNhân, fumi, hanhnguyen8620, lebang19942013, locthuha, longhaibien, phuong thi, san san, zinna
     

Có bài mới 07.06.2018, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 862
Được thanks: 14741 lần
Điểm: 29.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104] - Điểm: 50
【101】 Đại Boss phía sau màn (1)

"Đây không phải ảnh chụp của anh và mẹ anh."

Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị chùy sắt đập thật mạnh vào một cái , bên tai phát ra tiếng ông ông.

Cô cúi đầu, nhìn chằm chằm lên người phụ nữ trong tấm ảnh, nhưng mà nhìn thế nào cũng sẽ cùng một khuôn mẫu với bà Tần.

"Làm sao có thể không phải ..."

Cận Tử Kỳ thì thào, quay lại mà nhìn về phía Tần Viễn: "Anh chắc đây không là tấm ảnh cả nhà hạnh phúc của anh chứ?"

Tần Viễn quay đầu nhìn về phía tấm ảnh trắng đen ở sảnh lễ, người phụ nữ ôm đứa nhỏ trên tấm ảnh trong tay của Cận Tử Kỳ y hệt mẹ của anh lúc còn trẻ, nhưng, quả thật có một chỗ không giống.

"Theo anh nhớ, mẹ của anh vẫn luôn để tóc dài, bà từng nói bà sẽ không cắt đi mái tóc dài."

Cận Tử Kỳ nghe vậy thì nhìn vào ảnh chụp trong tay, quả nhiên, người phụ nữ bên trong thế nhưng lại cắt tóc ngắn.     

Tần Viễn ngước nhìn dáng vẻ của Cận Tử Kỳ suy nghĩ đến xuất thần: "Có lẽ em đã quên, nhớ có một lần ở nhà họ Tống, Tống lão và mẹ anh đã từng nhắc đến, trước kia mẹ của anh có một người em gái song sinh, cùng bà dáng dấp giống nhau như đúc, đáng tiếc đã chết ở trong một trận động đất."

"Ý anh muốn nói ..." Ánh mắt Cận Tử Kỳ khẽ động, siết chặt tấn ảnh trong tay.

Tần Viễn gật đầu: "Huống hồ anh cũng đã thấy hình anh lúc còn nhỏ, căn bản không giống với trong tấm ảnh này."

Nói như vậy, tấm ảnh này là mẹ của Tống Nhiễm Cầm cùng Tống Chi Nhậm cộng thêm người con riêng kia đã chụp chung?

Có lẽ đúng là bà Tần có bề ngoài giống hệt với mẹ của Tống Nhiễm Cầm, nên thời điểm điều tra mới bị lẫn lộn giữa hai người phụ nữ.

Không hiểu vì sao, Cận Tử Kỳ nhìn nụ cười sáng lạn trên mặt của người phụ nữ trong tấm ảnh kia, đột nhiên cảm thấy lòng hoảng loạn.
          
"Em ổn chứ?" Tần Viễn phát hiện sắc mặt của Cận Tử Kỳ có chút khó coi.

Cận Tử Kỳ lắc lắc đầu: "Tôi không sao, chỉ là đúng lúc này nhất thời trong suy nghĩ có chút hỗn loạn."

Tần Viễn nhìn chung quanh sảnh đường lễ truy điệu một vòng, sắc mặt có chút ảm đạm: "Có lẽ đây là kết quả tốt nhất."

Kết quả tốt nhất ...

Tất cả hết thảy đều kết thúc, nhưng, lại trả giá đắt bằng sinh mạng của một người.

Cận Tử Kỳ nghiêng đầu nhìn Tần Viễn, anh đã nhận ra tầm mắt của cô, đối diện với ánh mắt trong suốt lại trầm tĩnh của cô.

"Đây là số mệnh, vốn là anh làm cho em bị liên lụy, hiện tại mẹ của anh thay anh trả sạch khoản nợ.”

Nghĩ đến bà Tần, trong lòng Cận Tử Kỳ cũng không biết là mùi vị gì.
          
"Phương Tình Vân ... Cô ta như thế nào?"

Ngày hôm qua, sau khi cô ta đụng người đã bị cảnh sát kéo đi rồi, không biết là bắt tạm giam hay là bệnh viện.

Khóe môi Tần Viễn chứa đựng nụ cười lạnh: "Cô ta còn có thể như thế nào? Thiếu nợ trả tiền, giết người đền mạng."

Lúc nói đến bốn chữ ‘giết người đền mạng’, đáy mắt Tần Viễn lóe lên ánh sáng đầy hung ác nham hiểm, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Dù cho Phương Tình Vân giả ngây giả dại mà ở trong bệnh viện tâm thần, bằng địa vị giờ này ngày này của Tần Viễn, muốn giết chết cô ta quả thật dễ dàng giống như nghiền chết một con kiến, chỉ là trong chuyện này lại là một cuộc giao dịch đen tối dơ bẩn đến cỡ nào?

Từ lễ truy điệu đi ra, Cận Tử Kỳ cho lái xe thẳng về Tống Trạch.

Vừa bước vào cửa lớn của toà nhà lầu chính, Cận Tử Kỳ liền phát hiện bên trong yên tĩnh đến mức có chút quái dị, ngay cả đèn pha lê cũng không mở lên.

"Tại sao lại không mở đèn?"

Cận Tử Kỳ thuận tay ấn công tắc mở, lại thấy trong phòng khách có một số người đang ngồi đấy.

Tô Ngưng Tuyết, Kiều Nam, Cận Chiêu Đông, thậm chí ngay cả Tô Ngưng Thu ở bệnh viện chăm sóc Thanh Kiều cũng có mặt.

"Mỗ Mỗ đâu rồi?"

Cận Tử Kỳ quan sát chung quanh một lượt, lại không tìm được bóng dáng vui vẻ tung tăng nho nhỏ.

"Mẹ đã cho người đưa Mỗ Mỗ đến nhà họ Lục ở thành phố A rồi."

Cận Tử Kỳ chầm chậm ngồi xuống ghế sofa, đối với việc Tô Ngưng Tuyết đột nhiên đưa con trai đi có chút khó hiểu, mà cả một phòng tụ tập đầy người càng làm cho cô mơ hồ cảm nhận được một cổ áp khí vừa quỷ dị vừa trầm lắng.

Cận Tử Kỳ nhìn về phía Tô Ngưng Thu: "Dì út, có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì?"

Tô Ngưng Thu ngước nhìn Cận Tử Kỳ, vẻ mặt muốn nói lại thôi, ngược lại nhìn về phía Tô Ngưng Tuyết như là đang cầu xin trợ giúp.

Cận Tử Kỳ thấy mọi người cả phòng không có người nào chịu trả lời vấn đề của mình, cũng không vội vã thúc giục, cầm lấy một tách đang đặt ở trên bàn trà đổ tràn đầy nước, chỉ là vừa cầm lấy, cô đã bị nóng đến buông tay.

Nước nóng đổ bên bàn trà, ngay tiếp theo trên quần áo của cô cũng dính nước đọng, cái tách bị quăng xuống đất.

Cận Tử Kỳ bịt lấy lòng bàn tay bị bỏng đến sưng đỏ, đứng dậy: "Con đi xối nước lạnh."

"Tiểu Kỳ, Kỳ Diễn đã xảy ra chuyện."

Giọng nói Tô Ngưng Tuyết đầy bình thản không có gì lạ mà vang lên ở phía sau.

Cận Tử Kỳ bỗng dưng ngừng bước chân, chậm rãi quay người trở lại, mi tâm hơi nhíu: "Mẹ nói cái gì?"

Kiều Nam nhìn thấy khuôn mặt Cận Tử Kỳ đột nhiên trắng bệch, cũng đau lòng, đứng dậy đi qua đặt nhẹ tay lên đầu vai của cô, dùng giọng điệu hết sức nhẹ nhàng nói: "Vừa rồi ở bên Đức gọi điện thoại tới đây, nói tối qua ở nước Đức Kỳ Diễn xảy ra chuyện không may..."

"Cái gì không may?"

Cận Tử Kỳ nhìn nhìn Kiều Nam đầy ngơ ngẩn, nhưng Kiều Nam lại đột nhiên biến hoá thành hai người, ở trước mắt cô lúc ẩn lúc hiện.

Chiều tối ngày hôm qua cô mới cùng Tống Kỳ Diễn gọi điện thoại cho nhau, hắn còn nói đặt vé máy bay cho hôm nay trở về ...

"Chú Kiều, hôm nay không phải là ngày Cá tháng Tư, chuyện đùa này không buồn cười một chút nào."

Cận Tử Kỳ lạnh lùng nói xong, xoay người cũng nhanh chóng toan bước đi, đáng tiếc mới bước ra hai chân đã mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào trên đất.

Kiều Nam kịp thời đỡ lấy cô, "Tử Kỳ, chúng ta không cần thiết lấy chuyện như vậy mà đùa giỡn với con."

Hai tay của Cận Tử Kỳ níu chặt lấy tay áo của Kiều Nam, cô nhìn ông, trong mắt đều là vẻ không muốn tin tưởng.

"Cũng có thể là bên nước Đức đó lầm lẫn, anh ấy đã đồng ý với con hôm nay sẽ về nước."

Giọng nói của Cận Tử Kỳ rất bình tĩnh, bình tĩnh đến độ làm cho người khác càng thêm lo lắng cho cô.

Thế nhưng chính ánh mắt quật cường lại đỏ lên như thế, khiến Kiều Nam rốt cuộc không nói nên lời.

"Vừa rồi ở bên ngoài người ra đầy mồ hôi, con về phòng tắm rửa trước."

Cận Tử Kỳ quay sang mọi người sắc mặt đều ngưng trọng mà khẽ mỉm cười, xoay người lên lầu, trở về phòng đóng cửa lại, ngăn cách hết tất cả ánh mắt lo lắng.

Cô dựa ở trên cửa lặng im bất động thật lâu, giống như là bức tượng gỗ không còn sự sống đứng chết lặng ở nơi đó.
          
Kiều Nam nói, Tống Kỳ Diễn ở bên Đức không may gặp chuyện ngoài ý muốn...

Đằng sau chữ “không may” kết hợp với từ ngữ gì cô rất rõ ràng, thế nhưng giờ phút này cô lại không muốn đối mặt.

Người đàn ông đã từng nói sẽ giống như ngọn núi lớn cho cô dựa dẫm vào làm sao sẽ chỉ trong một đêm lại biến mất ở trong sinh mệnh của cô.

Bọn họ ở bên nhau vẫn chưa tới 365 ngày, vẫn chưa có làm rất việc mà những người yêu nhau sẽ làm, hắn từng nói chờ đến khi họ sáu mươi tuổi sẽ dẫn cô đi đến nông trường chăn dê ở Australia xem mặt trời lặn. Hắn xưa nay người hiền ắt sẽ có trời phù hộ, không phải coi bói nói năm đó khi hắn bốn tuổi gặp đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời sao?

Cho nên nói tất cả đều là giả, Tống Kỳ Diễn cũng không có gặp chuyện không may, có lẽ là gặp phải người có tên tương tự thôi.

Có lẽ chỉ là hắn muốn hù dọa cô một trận, sau đó lại đột nhiên xuất hiện cho cô một niềm vui bất ngờ rất lớn? !

Nghĩ đến người đàn ông có chỉ số yêu đương ngây thơ ấu trĩ đó, Cận Tử Kỳ nắm chặt lấy viên Ruby trên ngón áp út ở trong lòng bàn tay.

Cô hít vào một hơi thật sâu, cô mới không tin, làm sao hắn có thể dễ dàng chết như vậy chứ, vỗ vỗ da thịt đã cứng ngắc trên mặt, sau đó như thường ngày cởi giày đi vào phòng tắm.

Tiếng nước phát ra tiếng "Ào ào" rung động, ở trong bồn tắm, Cận Tử Kỳ cuộn mình lại nâng hai chân lên rồi vòng tay qua ôm lấy chân, suy nghĩ hỗn loạn, cô cảm thấy mình giống như đang ở trong một giấc mộng, tỉnh mộng rồi tất cả đều sẽ quay về điểm cũ...

Cô dựa lên vách tường xuôi theo bồn tắm lớn, thân thể chậm rãi chìm xuống đồng thời nhắm mắt lại.

Có lẽ một giấc tỉnh lại, Tống Kỳ Diễn cũng đã mang theo hành lý đứng ở trước mặt cô...

——— ——————

Mở mắt ra lần nữa , đã là đêm khuya, cô nằm ở trên giường lớn, nhưng trong phòng lại có chút huyên náo.

Cận Tử Kỳ chớp chớp mắt, quay đầu, lập tức nhìn thấy một phòng đầy người, có người ngồi có người đứng còn có người đang gọi điện thoại.

Cô chỉ cảm thấy mí mắt có phần nặng trĩu, lại nhắm hai mắt lại.

Cô cảm giác dường như mình đưa thân vào trong một giấc mộng thật dài, cảnh tượng thiên biến vạn hoá, nhưng chỉ riêng bóng hình quen thuộc kia lại không có.

"Bác sĩ, tình huống bây giờ như thế nào? Con gái của tôi sẽ không có chuyện gì chứ?"

"Thiếu phu nhân chỉ là nhất thời không chịu nổi đả kích quá lớn mới đột ngột ngất đi, thiếu một chút đường glucô thôi ngoài ra thì không có chuyện gì."

Bên tai, ông ông vang lên giọng nói của những người khác nhau, còn có tiếng giày da giẫm lên đi tới đi lui.

Cận Tử Kỳ mơ mơ màng màng, không biết qua bao lâu, có phải là ngủ lại lần nữa không, cô đã mở mắt.

Tầm mắt mơ mơ màng màng từ từ rõ ràng.

Cận Tử Kỳ thấy được Tô Ngưng Tuyết sưng đỏ cả mắt mà ngồi ở bên giường, Cận Chiêu Đông đi qua đi lại trong phòng, không che dấu được nét mặt vừa lo lắng vừa sốt ruột, mà Kiều Nam thì đứng ở sau lưng Tô Ngưng Tuyết, trên mặt đã mọc đầy râu ria.

Dường như chỉ trong một đêm, tất cả mọi người trong phút chốc đều tiều tụy già đi vài tuổi.

Thậm chí ngay cả Tiêu Tiêu cũng tới, vẻ mặt nôn nóng đang cùng bác sĩ nói gì đó.

Cận Tử Kỳ nhìn lên trần nhà, bên trên trắng xoá có trang trí lên mấy đóa hoa hồng nhạt nho nhỏ, nhưng cô thấy có chút choáng váng đầu hoa mắt.

"Tử Kỳ, con đã tỉnh? Cảm giác thân thể như thế nào, có khó chịu ở đâu hay không?"

Tô Ngưng Tuyết lau đi nước mắt bên khóe mắt, lấy một cái gối mềm lót ở sau lưng của Cận Tử Kỳ, dìu cô ngồi nghiêng lên.

"Con có đói bụng không? Đã hầm cháo tổ yến cách thủy cho con rồi, còn đang ấm, con ăn ngay đi để khỏe lên."

Cận Tử Kỳ yếu ớt mà lắc lắc đầu: "Con không đói bụng, mọi người ... Tại sao đều ở trong phòng ngủ của con?"

"Con đó đứa nhỏ này, nói đi tắm, nếu không phải mẹ con không yên lòng vào xem thử, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì."

Tô Ngưng Thu nghĩ lại mà còn phát sợ vuốt vuốt lồng ngực của mình.

Trong lúc bà và Tô Ngưng Tuyết vào phòng tắm, lập tức nhìn thấy Cận Tử Kỳ ngâm trong nước, nhìn qua không hề có sức sống, lúc được vớt ra sắc mặt cũng trắng bệch, vô luận gọi như thế nào cũng vẫn bất tỉnh, hơi thở cũng vô cùng suy yếu.

Cận Tử Kỳ cười cười: "Có thể do quá mệt mỏi, con mới bất cẩn ngủ quên."

Nói xong cô liền vén chăn lên muốn xuống giường.

"Con đi xem Tiểu Bảo, nhóc con kia có lẽ cũng đói bụng rồi ..."

Tô Ngưng Tuyết lại ấn cô xuống giường: "Tiểu Bảo rất ngoan, sau khi uống sữa bột đã ngủ, Tử Kỳ ..."

"Chị à bộ dạng này của chị là muốn tới khi nào mới có thể nói mọi chuyện ra chú?"

Tô Ngưng Thu ngồi thẳng xuống đối diện với Cận Tử Kỳ, bình tĩnh nhìn khuôn mặt tiều tụy của Cận Tử Kỳ: "Tử Kỳ, có mấy lời mặc dù nói ra rất tàn nhẫn, nhưng chúng ta lại không thể không đối mặt với sự thật, ngoại trừ Kỳ Diễn con còn có mấy đứa nhỏ cần được chăm sóc, chẳng lẽ con muốn cho bọn nhỏ sau khi mất ba thì ngay cả mẹ cũng không cần bọn chúng nữa sao?"

"Dì út, con không biết dì đang nói cái gì ..."

Tô Ngưng Thu giữ lấy bờ vai nhỏ của cô: "Con đã ngủ mê hai ngày hai đêm, chẳng lẽ thật sự chỉ là ngủ gật thôi hay sao?”

Cận Tử Kỳ nhắm mắt lại, huyệt thái dương căng đau đến khó chịu, giọng nói cũng khô khốc, "Mọi người muốn nói cái gì?"

Cửa phòng đúng lúc vang lên tiếng gõ.

Vẻ mặt Trâu Hướng đầy phong trần mệt mỏi mà đi vào, trong tay cầm một cái hộp, mặc tây trang màu đen.

"Phu nhân, những thứ này là di vật của Boss, có một số cái đã bị hư hỏng cho nên không có cách nào khác mang về ..."

"Cái gì gọi là di vật?" Giọng nói của Cận Tử Kỳ nhàn nhạt, lại làm cho nhịp tim Trâu Hướng hơi chậm lại.

Trong mắt Trâu Hướng hiện đầy tơ máu, con mắt cũng sưng đỏ, không dám ngẩng đầu nhìn Cận Tử Kỳ.

"Vào chiều hôm kia, một mình Boss đi lên cơ quan quản lý thành phố Bẻlin để cùng họ đàm phán chuyện khai phá dự án, nhưng nửa đường gặp phải một chiếc xe tải gas gặp sự cố, xe tải gas nổ tung quá đột ngột, Boss ngồi bên trong một chiếc xe khác cách nó rất gần... Đến sau khi Boss được đưa đến bệnh viện thì gương mặt đã hoàn toàn biến dạng, bác sĩ phán đoán tử vong tại chỗ."

Cận Tử Kỳ ngước nhìn Trâu Hướng, lẳng lặng ngồi ở nơi đó, cả người lại giống như con diều đứt dây, không tìm được một điểm tựa để chạm đất, chỉ có thể mặc cho linh hồn không có mục đích mà bay bổng.

"Thiếu phu nhân, xin cô bớt đau buồn."

Trâu Hướng đỏ mắt nói xong, để cái hộp xuống, sau đó lại từ trong túi áo vest lấy ra một túi gấm nhỏ màu đỏ sậm.

"Đây là Boss ở Berlin ngắm thấy vừa ý nên cố tình mua tặng cho hai vị tiểu thiếu gia."

Túi gấm được mở ra, đây là hai con vật nhỏ được chạm trổ với ngọc, một con chuột nhỏ và một con rắn nhỏ bằng vàng gắn lên ngọc.

Cận Tử Kỳ thu nắm tay lại, cầm hai con vật nhỏ bằng ngọc lạnh buốt cuộn lại ở trong lòng bàn tay.

Trâu Hướng rời đi từ bao giờ cô không biết, cô chỉ bần thần mà nhìn bàn tay đang nắm chặt của mình.

"Tiểu Kỳ ..."

"Mẹ, con muốn nghỉ ngơi rồi, mọi người đi ra ngoài trước đi."

Tô Ngưng Tuyết không yên tâm nhìn Cận Tử Kỳ, nhưng vẫn là bị Kiều Nam và Tô Ngưng Thu khuyên nhủ rời đi.

Phòng ngủ rộng lớn, Cận Tử Kỳ ngồi ở trên giường, áp mặt ngọc vào ngực, yên lặng cúi đầu xuống.
———
Thanks và share truyện ủng hộ bợn Lạc về đích nhanh nhé cả nhà!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.06.2018, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 862
Được thanks: 14741 lần
Điểm: 29.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104] - Điểm: 49
【101】 Đại Boss phía sau màn (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

Nhà tang lễ, một mảnh trang nghiêm, Cận Tử Kỳ mặc váy màu đen, mái tóc tết thành đuôi sam rũ xuống ở trước ngực, trên đầu là một đóa hoa trắng, từng tốp một đoàn người đến chia buồn, không chỗ nào không tiếc thương thay cho Cận Tử Kỳ.

Bởi vì nếu như bọn họ nhớ không lầm, vị Cận tiểu thư này cùng thiếu gia nhà họ Tống kết hôn vẫn chưa tới một năm, nghe nói còn vừa sinh con trai, chuyện này chưa hết, Tống thiếu mất rồi, cũng chỉ còn lại mẹ quóa con côi chèo chống cái công ty to lớn như vậy!

Đối mặt với những ánh mắt đồng tình thương hại kia, Cận Tử Kỳ cũng không có bao nhiêu cảm xúc, vẻ mặt nhàn nhạt đốt giấy tiền vàng bạc.

Trâu Hướng cúi đầu, đôi mắt đỏ hồng, từ ngày Tống Kỳ Diễn gặp chuyện không may đến bây giờ, cậu ta cũng không sao ăn nổi chút đồ, không làm sao chợp mắt được, vẫn luôn lo trong lo ngoài, vào những đêm khuya thanh vắng rơi lệ không ít.

Nếu như ngày đó cậu ta đi theo, có lẽ còn có thể thay chắn cho Boss một phen, có thể Boss sẽ không chết rồi.

"Anh ngốc à, anh mà đi theo chỉ là để cho lò hỏa táng có thêm một mối làm ăn, gas nổ mạnh vậy, anh thật coi mình là Siêu Nhân Điện Quang sao?" Tiêu Tiêu lau lau nước mắt, liếc mắt nhìn vẻ mặt Trâu Hướng đang tự trách mình một cái.

Tô Ngưng Tuyết đi đến bên cạnh Cận Tử Kỳ: "Ra ngoài dạo chút đi con, cứ ở bên trong này hoài sẽ chịu không nổi."

Từ khi biết được Tống Kỳ Diễn gặp chuyện không may đến bây giờ, Cận Tử Kỳ không có rơi một giọt nước mắt, cũng không có toát ra vẻ tuyệt vọng.

Mặc dù lúc này, cô quỳ ở nơi đây hoá vàng mã nguyên bảo, vẻ mặt tĩnh nhã, dáng người thẳng tắp, ưu nhã cao quý, khiến người ta một chút cũng không thể tìm được vẻ buồn thảm ai oán của một goá phụ hay sự luống cuống ở trên người cô.

Cận Tử Kỳ đứng dậy, nhìn về phía bức ảnh trắng đen ở lễ đường, Tống Kỳ Diễn hơi nhếch khóe môi lên, đôi mắt đen sâu đẹp đẽ lại thâm thuý, lúc nhìn hắn, giống như đều có thể nhìn thấy được loáng thoáng trong mắt hắn có rất nhiều lời muốn nói.

"Tiểu Kỳ, nén bi thương." Một giọng nói quen thuộc bay vào bên tai cô, Cận Tử Kỳ ngẩng đầu lên, là Doãn Lịch.

Gần nửa năm qua, bởi vì anh cả của Doãn Lịch bị tai nạn xe mà hôn mê, Doãn Lịch không thể không trở lại Doãn thị giúp đỡ cha quản lý xí nghiệp, đầu tháng còn bị Doãn Quốc Bình phái đến chi nhánh công ty ở Châu Phi để rèn luyện.

Doãn Lịch mặc áo đen quần đen, bên trong là áo sơ mi trắng, tóc cắt có phần hơi ngắn, khuôn mặt vốn trắng nõn bị phơi nắng đen đi một chút, khuôn mặt nghiêm túc, ánh mắt thâm trầm, đôi mắt phượng hôm nay ngược lại trở thành mắt hai mí.

Từ quầng thâm dưới vành mắt anh có thể thấy được, sau khi anh biết được tin tức đã vội vàng từ Châu Phi chạy về.

Doãn Lịch tiến lên một bước, cho cô một cái ôm: "Gánh vác được không?"

Cận Tử Kỳ mặt áp vào áo vest trước lồng ngực anh, vành mắt hơi khô chát, "Cũng tạm được."

Doãn Lịch khom người cúi chào với bức ảnh của Tống Kỳ Diễn ba cái, sau đó mới cùng Cận Tử Kỳ đi ra ngoài tản bộ.

"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

Đợi đi đến chỗ người qua lại thưa thớt Doãn Lịch mới xoay người hỏi Cận Tử Kỳ đang ở bên cạnh.

Trước khi anh đi Châu Phi, Tống Kỳ Diễn còn cùng anh đối chọi gay gắt, tại sao chớp mắt liền áp vào cái khung hình đen trắng kia rồi?
          
"Em cũng không biết nên giải thích thế nào cái chuyện ngoài ý muốn này." Cận Tử Kỳ nhếch môi, hơi chua xót đau đớn, "Anh tin rằng anh ấy cứ như vậy mà chết đi sao? A Lịch, em không tin anh ấy lại vứt bỏ mẹ con chúng em như vậy."

Sắc mặt của Doãn Lịch hoàn toàn phẳng lặng mà nhìn dung nhan cô ngày càng xuống sắc: "Một khi đã không tin vậy tại sao em còn tiều tụy như vậy?"

Cận Tử Kỳ ngước mắt, nhìn Doãn Lịch, trong lúc nhất thời không phản bác được.

Đúng vậy, cô không tin, nhưng cũng không thể không tiếp nhận sự thực này, mỗi ngày nửa đêm tỉnh mộng, đưa tay sờ đến bên cạnh lạnh buốt vắng vẻ, lập tức lại không có cách nào chìm vào giấc ngủ lần nữa, từng giây từng phút hồi tưởng lại những điều họ đã trải qua.

Doãn Lịch đi đến trước mặt cô, hai tay khoát lên bờ vai của Cận Tử Kỳ, vẻ mặt chưa bao giờ nghiêm túc thận trọng như vậy.

"Tiểu Kỳ, những lời này trước kia anh đã từng nói, sau đó có Tống Kỳ Diễn anh cho rằng đời này cũng sẽ không cần dùng, hiện tại anh ta đã mất, anh vẫn là muốn nói lại lần nữa, mặc kệ em gặp phải chuyện gì, anh vẫn sẽ luôn ở sau lưng em."

Hai mắt Cận Tử Kỳ nhìn Doãn Lịch chằm chằm, cảm kích kéo khóe môi lên: "A Lịch, cảm ơn anh."

"Nếu thật sự cảm ơn anh, để cho Tiểu Bảo nhận anh làm cha nuôi đi."


"Em cho rằng, anh vốn định làm cậu nuôi của bé cưng."

Cha nuôi, cậu nuôi, trong chuyện này có sự khác biệt thế nào sao Doãn Lịch lại không hiểu chứ?

Anh ngắm nhìn Cận Tử Kỳ thật sâu: "Làm cậu nuôi thì làm cậu nuôi, dù sao anh cũng không khác anh trai của em là mấy."

Hai người đang nói, chợt nghe có tiếng bước chân đang đi tới phía bên này.
          
Cận Tử Kỳ và Doãn Lịch liếc mắt nhìn nhau, chuẩn bị quay trở về, lại phát hiện đối phương cũng đang đi đến phía của họ.

Hiển nhiên là tiếng bước chân của hai người, lúc nhẹ lúc nặng, một loại trầm ổn, một loại vội vàng gấp gáp.

Chỗ Cận Tử Kỳ và Doãn Lịch đứng, vừa vặn có một lùm cây che chắn, khiến đối phương không kịp thời phát hiện ra họ.

Tiếng bước chân ở cách chỗ họ không xa thì dừng lại.

Một giọng nói lành lạnh ở trong yên tĩnh vang lên: "Nơi này không có người, có chuyện gì dì cứ nói đi."

Đáy mắt Cận Tử Kỳ có phần kinh ngạc, bởi vì chủ nhân giọng nói này không là ai khác chính là Hàn Mẫn Tranh, sao anh ta có thể đến đây?

Cô đang muốn ló nhìn thử một người nữa là ai, nhưng Doãn Lịch đã giữ cô lại, lắc lắc đầu với cô.     

Ánh mắt kia có ý thật giống như là: Nghe lén phải có tính tự giác nghe lén, đừng bại lộ mục tiêu!

"Mẫn Tranh, hiện giờ người dì có thể tìm chỉ có cậu, cậu giúp dì một chút được không?"

Đây là giọng nói của Kiều Hân Hủy, giọng điệu rõ ràng rất hốt hoảng và đầy khẩn cầu.

Cận Tử Kỳ không ngờ Kiều Hân Hủy sẽ đột nhiên xuất hiện tại nơi này, thật đúng là làm cho người khác không thể tưởng tượng nổi.

"Tôi không hiểu dì đang nói cái gì, tôi bất quá cũng chỉ là một trợ lý nho nhỏ, có thể làm gì chứ?"

Giọng nói của Hàn Mẫn Tranh lành lạnh mà bình tĩnh, không mang theo bất kỳ tình cảm nào.

Cận Tử Kỳ quét về phía mặt đất, nhìn thấy bóng dáng Hàn Mẫn Tranh khẽ động, hiển nhiên là muốn rời đi, lại bị Kiều Hân Hủy ngăn lại.

"Mẫn Tranh, dì biết cậu hận không thể giả bộ như không quen biết dì, nhưng dì tự nhận thời gian ở nhà họ Hàn cũng chưa từng bạc đãi cậu, khi đó, dù cho tất cả mọi người giựt giây Hành Thư đưa cậu đi đến cô nhi viện, dì cũng đã yêu cầu giữ cậu lại, hơn nữa đối đãi chăm sóc cậu cũng giống như con ruột của mình, dì cho rằng mình cũng không có làm chuyện gì gây tổn hại đến cậu."

Dính đến tư mật của nhà họ Hàn, có vẻ mình không nên nghe thấy nội dung ...

Bất quá bây giờ đi ra ngoài sợ rằng càng lúng túng hơn, chi bằng mắt xem mũi mũi nhìn miệng, chờ bọn họ nói xong rồi đi.

So với Cận Tử Kỳ, Doãn Lịch tựa hồ đối với mối quan hệ giữa Hàn Mẫn Tranh và Kiều Hân Hủy thì rất có hứng thú, nghe đến say sưa.

"Mẫn Tranh, dù sao con cũng họ Hàn, không nể mặt thầy tu thì nể mặt Phật, coi như thấy ba của cậu mà nể mặt giúp dì lần này."

"Xem ra dì đã quên, dì là người bị ba của tôi mời ra khỏi nhà họ Hàn."

Bên ngoài đột nhiên yên tĩnh lại.

Qua cả buổi, mới nghe được Kiều Hân Hủy ngập ngừng mà mở miệng...

"Vậy ... Nếu như dì nói ... Niệm Chiêu nó ... Thật ra là con gái của ba cậu thì sao?"

Con ngươi của Cận Tử Kỳ bỗng dưng căng thẳng, có chút không dám tin điều mình nghe được, lặng im bất động mà đứng sững người tại nơi đó.

Thổi qua đầu cô chính là bản giám định DNA về mối quan hệ của Cận Chiêu Đông và Kiều Niệm Chiêu đã từng bị đăng lên trên báo lúc ở Tam Á, kết quả rõ ràng hiển thị hai người là quan hệ cha con, tại sao Kiều Hân Hủy đến nơi này lại thay đổi thành một kiểu khác?

Hiển nhiên Hàn Mẫn Tranh cũng có cách nghĩ giống như Cận Tử Kỳ.

Anh ta nhẹ cười khẽ hai tiếng: "Nếu như tôi nhớ không lầm, trên tờ báo sáng vào tháng ba ở Tam Á trong đó còn có bản giám định DNA của chủ tịch Cận và Kiều Niệm Chiêu, dì muốn tìm người để nói đùa, tôi chỉ có thể nói rằng dì tìm nhầm người rồi."

"Về phần bản giám định đó... đã bị dì động đậy tay chân!" Kiều Hân Hủy vội vàng mở miệng.

Cận Tử Kỳ lại nghe thấy như nhịp tim dừng lại, Kiều Hân Hủy nói là bà ta động tay động chân, chẳng lẽ chính bà ta cung cấp cho tòa soạn báo?!

"Khi đó, dì và Niệm Chiêu đã cùng đường, dì chỉ có thể được ăn cả ngã về không, vốn tưởng rằng có thể nhờ vào việc cung cấp đó tạo cơ hội cho Niệm Chiêu thành công vào nhà họ Cận, nhưng mà dù thế nào cũng không thể ngờ còn có thể lộ ra nhiều tin tức tiêu cực như vậy..."

Trong ngữ điệu của Kiều Hân Hủy khó nén sự hối tiếc.     

"Những thứ đó đều là lời từ một phía của dì, dì nói cái gì thì chính là cái đó, xin lỗi, tôi còn có việc đi trước một bước."

Hàn Mẫn Tranh không phải người dễ bị gạt gẫm, không hề bị Kiều Hân Hủy thuyết phục, xoay người muốn đi về.

"Thật ra lúc dì lên Thiên Sơn đi tìm Cận Chiêu Đông thì đã phát hiện mình mang thai."

Lần này không chỉ nhóm người Cận Tử Kỳ, Hàn Mẫn Tranh cũng dừng bước lại, quay đầu: "Dì nói cái gì?"

Kiều Hân Hủy đỡ lấy bên trán của mình, vẻ mặt có chút ủ rũ: "Lúc trước, nếu như không phải cha cậu đuổi dì đi, còn nhìn vừa mắt một nữ sinh đại học vừa mới tốt nghiệp trong chính phủ và nói muốn cưới vợ cô ta vào cửa, dì cũng sẽ không trong cơn tức giận ngàn dặm xa xôi đi đến Thiên Sơn, trên đường đi đến Thiên Sơn dì phát hiện mình lại mang thai."

"Cậu thấy rất lạ là tại sao Cận Chiêu Đông không có phát hiện đúng hay không?"

Kiều Hân Hủy cười khổ mà giải thích: "Ở trên Thiên Sơn khi dì tìm được Cận Chiêu Đông, đã mang thai ba tháng, khi đó dì không còn cách nào, nhà họ Kiều không thể quay về, nhà họ Hàn lại không cần dì, dì đành phải ... Cách hai tháng sau dì liền giả bộ như nôn nghén, thật ra lúc ấy bụng của dì đã có chút lớn rồi, nhưng dì mặc quần áo rộng cho nên không nhìn ra được."

"Sau đó dì âm thầm tiết lộ cho Cận Chiêu Đông chuyện dì mang thai, dì nói cho ông ta biết phụ nữ mang thai không thích hợp ở nơi có độ cao so với mặt biển như vậy, một khi không để ý sẽ dẫn đến sanh non, huống hồ, phía trên đó không có bác sĩ, khi đó ông ta vẫn còn rất nghe lời của dì, hôm sau liền đưa dì xuống thị trấn dưới Thiên Sơn, người ở đó vốn không biết dì mang thai mấy tháng, chỉ xem dì là phụ nữ mang thai chờ sanh."

"Chủ tịch Cận không phải kẻ ngốc, dì mấy tháng sinh con làm sao có thể một chút cũng không có phát giác?"

"Ông ta không ngốc, bất quá dì vẫn luôn cho rằng là ông trời đang giúp dì, lúc ấy, ông ta vừa vặn bị điều đi đến Tây Tạng tạm thời, khoảng nửa năm mới quay lại, chờ lúc ông ta trở lại thì dì đã sinh ra đứa bé, chỉ nói đứa bé sinh ra tạng người hơi lớn, lúc đó ông ta đắm chìm trong niềm vui sướng làm cha, thì sao có thể nghĩ được gì nhiều?"

Bên ngoài, thật lâu cũng không có động tĩnh, nhưng Hàn Mẫn Tranh cũng không vội vã rời đi.

"Mẫn Tranh, tuy rằng Niệm Chiêu không phải em gái ruột của cậu, nhưng dầu gì cũng là con gái của cha nuôi cậu, coi như là cậu báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha nuôi đã dưỡng nuôi cậu nhiều năm, giúp tôi tìm Niệm Chiêu về."

"Nếu như cô ta đúng thật là con gái của cha nuôi tôi, tất nhiên tôi sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, nhưng, dì có chắc cô ta đúng thật là con gái ông ấy không?"

Giọng nói của Hàn Mẫn Tranh vẫn cứ bình tĩnh không gợn sóng, nhưng giọng điệu lại kiên định lạnh lùng tàn bạo, làm cho lòng người phát lạnh.

"Mẫn Tranh, tại sao cậu nói như vậy? Niệm Chiêu không phải là con của Hành Thư thì còn có thể là con của ai? Cứ như vậy mà cậu không tin tôi?"

"Không phải tôi không tin dì, mà là không tin cái bụng của dì."

Hàn Mẫn Tranh dừng lại một hồi mới mở miệng: "Khi đó, tôi nghe thấy bác sĩ nói rất có khả năng dì sẽ không sinh con được, dù cho mang thai thì đứa bé kia sinh ra cũng là đứa trẻ kém cỏi hoặc sinh ra sẽ là một bào thai đã chết, tôi lại thấy Kiều Niệm Chiêu vui vẻ tung tăng so với ai khác còn khỏe mạnh hơn, một điểm quan trọng nhất, chẳng lẽ dì không giải thích một chút là tại sao dáng dấp cô ta và Cận Tử Kỳ rất giống nhau sao?"

Kiều Hân Hủy không lên tiếng, nhưng Cận Tử Kỳ có thể tưởng tượng ra vẻ mặt rối rắm của bà ta, Hàn Mẫn Tranh hỏi vấn đề mà chính cô cũng tò mò.

Nếu Kiều Niệm Chiêu thật sự không phải con gái của Cận Chiêu Đông, tại sao lại giống với cô như vậy?

Chẳng lẽ Kiều Hân Hủy muốn nói thật ra Hàn Hành Thư và Cận Chiêu Đông là anh em thất lạc nhiều năm qua, tránh cho lời nói quá mức vô căn cứ?

Doãn Lịch ra dấu tay với Cận Tử Kỳ, khóe miệng vểnh lên, nhà của em thật đúng là mảnh đất sinh ra mấy chuyện cẩu huyết mà!

"Nếu như tôi cho cậu biết chuyện cậu sẽ ra tay giúp tôi tìm Niệm Chiêu sao?"

"Vậy phải xem dì đối với tôi có chỗ nào không còn giấu diếm nữa hay không."

Dường như Kiều Hân Hủy lại do dự một hồi mới nói: "Thật ra, Niệm Chiêu là do tôi nhận nuôi lúc ở cô nhi viện khi nó được năm tuổi."

Những lời này giống như là một đạo sấm sét trên đất bằng, “ầm” một tiếng, vang lên kịch liệt sau một hồi im lìm tĩnh mịch.

Kiều Niệm Chiêu là được Kiều Hân Hủy nhận nuôi?!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 525 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: leth, Nguyễn Minh Thảo, nhungtasa, Phương Dư và 505 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.