Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 522 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

 
Có bài mới 02.01.2018, 15:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 859
Được thanks: 14205 lần
Điểm: 29.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 88/104) - Điểm: 40
【88】 Người đàn bà bị điên (1)

Editor: Tâm Thường Lạc

"Anh đã có thể vì một mình em mà mạo hiểm, thì tại sao em không thể tùy hứng một lần? Cũng không phải chỉ có phụ nữ mới cần đàn ông bảo vệ, làm phụ nữ, em cũng có thể bảo vệ người đàn ông của mình!"

Lúc nói lời này, thần thái Cận Tử Kỳ sáng láng, giống như là một nữ chiến sĩ dũng cảm.

Hắn cũng nghi ngờ, cô sau khi đi rồi lại một thân một mình quay lại, bất quá cũng là vì một nguyên nhân --- ----

Không đành lòng nhìn thấy đối phương chịu khổ.

Cho dù là chịu một chút đau khổ, hắn (cô) cũng không đành lòng để cho cô (hắn) chịu đựng.

"Tiểu Kỳ ..."

Tống Kỳ Diễn nhìn cô, cười nhẹ, "Anh muốn làm người đàn ông đứng ở trước mặt em."

Cận Tử Kỳ ngước nhìn vết thương bên khóe miệng của hắn đã kết vảy, và tổn thương trên đầu, trên vai, nghĩ đến hắn lúc nào cũng dũng cảm quên bản thân mà che chở mình ở trong ngực, trong lòng dâng lên một cổ cảm xúc khó có thể hình dung, giống như buồn giống như vui, giống như chua xót giống như đắng chát.

Cộng thêm trước đó vẫn luôn chờ đợi lo lắng, sợi dây cung trong lòng kéo căng quá đỗi, lúc này đã hoàn toàn buông lỏng xuống.

Cận Tử Kỳ xoa xoa hai mắt ngấn nước nhìn hắn đầy kinh ngạc.

Tống Kỳ Diễn than nhẹ một tiếng, sau một lúc lâu thì đặt bàn tay nóng ấm lên gương mặt cô.

Trên khuôn mặt hơi có vẻ nhợt nhạt xanh xao của hắn, thần sắc dịu dàng, ôm cô vào trong lòng, hắn hôn một cái lên trán cô, rồi lấy trán mình chống lên trán cô, nói khẽ ở bên tai cô: "Đừng lo lắng, không phải bây giờ đã không sao rồi sao?"

Khóe môi Cận Tử Kỳ khẽ mím, hiếm khi nũng nịu mà nhốt chặt cổ của hắn, hàng lông mi cong cong khẽ chớp, có chút nước còn dính vào khóe mắt, "Khi đó, em thật sự rất sợ hãi, em sợ anh gặp chuyện không may ..."

"Không phải bây giờ anh đã rất khỏe mà ở trong này sao?" Tống Kỳ Diễn vỗ nhè nhẹ lên lưng của cô.

Cận Tử Kỳ bất mãn nói nhỏ: "Tốt rồi ở chỗ nào? Cũng sắp thành nửa người tàn phế rồi !"

Hắn dùng tay trái nâng cằm của cô lên, trán chống lên trán của cô, nhìn vào trong hai tròng mắt trơn bóng của cô.

"Chẳng lẽ anh tàn phế, em liền không cần anh?"

Cận Tử Kỳ vùi mặt vào ngực của hắn, lại dè dặt cẩn thận để không đụng vào miệng vết thương của hắn.

"Ai mà biết được chứ?" Cô lẩm bẩm qua quýt một câu.

Mặt mày Tống Kỳ Diễn chứa đầy ý cười, " Em không biết? Chẳng lẽ em muốn cục cưng không có ba?"

Cận Tử Kỳ ngước mắt trừng hắn một cái, đôi má trắng như ngà có chút ửng đỏ: "Tìm một người làm cha con của anh là được rồi."

Hắn cúi thấp đầu, mũi cọ sát qua chóp mũi của cô, môi gần như muốn dán lên môi cô.

"Làm cha con của anh? Để anh xem có ai dám ở trước mặt anh dám làm cha dượng của con anh."

Cận Tử Kỳ tựa ở bên vai trái của hắn, than nhẹ một tiếng: "Vậy anh hãy mau khỏe, nếu không ..."

"Nếu không thì thế nào? Hả?"

"Nếu không, em -- "

Cận Tử Kỳ còn chưa nói xong, hắn lại đột nhiên cúi đầu, nhắm ngay môi của cô hôn xuống.

Hắn dịu dàng chống đỡ điều khiển đôi môi của cô, thong thả ung dung mà tham tiến vào, lúc ban đầu Cận Tử Kỳ có chút né tránh, hô hấp cũng dần thay đổi có chút thở gấp, nhưng từ từ, chủ động nghênh hợp với hắn, hôn đến hai má nóng hổi đỏ hồng.

--- ------ ------ ------

Cửa phòng bệnh khép hờ, Tần Viễn đứng ở nơi đó, nhìn hai người bên trong ôm nhau hôn môi.

Anh lại thấy được cô gái của mười mấy năm trước lúc cười lúc khóc kia, khi vui sướng sẽ cười đến hàng mi nét mày cong cong xinh đẹp dịu dàng, khi khó chịu đau lòng sẽ dùng cặp mắt tràn ngập hơi nước nhìn anh, thật giống như anh đã làm nên tội không thể tha thứ.

Chẳng qua là hiện tại, những thứ này lại không hề có liên quan gì đến anh.

Toàn bộ là vì một người đàn ông khác.

Cho dù anh đã vì cô mà bất chấp tất cả, bây giờ cô quan tâm đã là một người đàn ông khác.

Ngoài cửa sổ hành lang, sắc trời ảm đạm, có một loại cảm giác đè nén, thật giống như tâm tình của anh lúc này.

Tần Viễn sờ lên lồng ngực của mình, tim vẫn còn ở đó, chỉ là giống như bị vật gì ngăn chận, ép tới mức anh thấy thật là khó chịu, không thể thở nổi.

Đó là tình cảm của cô, cô đối với Tống Kỳ Diễn tình cảm sâu nặng, lại giống như gông cùm xiềng xích trong lòng anh.

"Tổng giám đốc Tần ..."

Sau lưng, thư ký lo lắng mà kêu một tiếng, nhìn anh lặng im bất động mà đứng ở nơi đó.

Tần Viễn thu hồi ánh mắt phiền muộn, "Chúng ta đi thôi."

Anh cất bước đi, bước chân có chút khập khiễng, anh nhân lúc thư ký không chú ý, đỡ hai chân của mình.

"Tổng giám đốc Tần, có phải chân anh lại đau?"

Thư ký đi theo bên cạnh Tần Viễn nhiều năm, nhìn thấy bước chân anh cứng ngắc, biết ngay đã chạm đến cái chân bệnh của anh rồi.

Bác sĩ nói, ngày hôm qua Tổng giám đốc Tần vận động kịch liệt quá độ, vượt qua khả năng chịu đựng của hai chân anh.

Tần Viễn đi vài bước, liền dừng lại, dựa vào ở cạnh tường, có mồ hôi rịn trên thái dương, sắc mặt hơi có vẻ tái nhợt.

"Tổng giám đốc Tần, có cần tôi lấy một chiếc xe lăn tới đây không?"

Tần Viễn quét qua một ánh mắt lạnh lùng, cương quyết ngăn lại bước chân thư ký toan bỏ đi.

"Tôi vẫn chưa có tàn phế, không cần thứ đồ đó."

Thư ký lo lắng mà nhìn chằm chằm hai chân Tần Viễn, nhưng cũng không dám vi phạm ý tứ của anh, chỉ có thể lảo đảo mà theo ở phía sau.

Trong hành lang bệnh viện yên tĩnh đột ngột vang lên tiếng điện thoại di động.

Tần Viễn nhìn thấy ba chữ "Giáo sư Phương", chần chừ một lúc, nhưng rồi vẫn bắt máy: "Alo?"

"Tần Viễn, anh còn là đàn ông sao? Tôi giao con gái cho anh, anh lại đối xử với nó như vậy sao?"

Giáo sư Phương khàn cả giọng gầm lên, cho dù là thư ký ở bên cạnh cũng nghe rất rõ.

Cổ họng Tần Viễn hơi khó chịu, giọng nói cũng đã khô khốc, "Cô ta thế nào?"

"Như thế nào?" Giáo sư Phương cất cao âm lượng: "Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi sao?"

--- -------

Tần Viễn và thư ký đến cửa phòng bệnh của Phương Tình Vân, lập tức nhìn thấy người nhà họ Phương tụ tập một phòng.

Mà Phương Tình Vân nằm ở trên giường bệnh, hôn mê, dưới vành mắt là quầng thâm rất nặng, khóe mắt còn có dấu vết nước mắt.

Dưới chăn mỏng, bụng của cô ta bằng phẳng, nhưng dù cho cô ta mê man, tay cũng còn kiên quyết mà che chở bụng.

Bà Phương ngước nhìn người phụ nữ xanh xao vàng vọt trên giường, không ngừng lau đi nước mắt trong mắt.

Bà tựa ở bên người giáo sư Phương, hết lần này tới lần khác thì thầm giống như ma yểm: "Sao lại thế này, con gái của tôi, sao lại thế này, rốt cuộc là tạo cái nghiệt gì thế."

Lúc Phương Tình Vân được phát hiện ở trong nhà lầu trên chân núi, cũng đã mất máu quá nhiều mà ngất đi, nhưng tay của cô vẫn luôn gắt gao ấn bụng của mình, hiện lên dáng vẻ bảo vệ thai nhi.

Khi người nhà họ Phương đã cho rằng sau khi Tần Viễn nộp tiền chuộc sẽ mang con gái về nhà, bọn họ lại nhận được điện thoại bệnh viện gọi tới, con gái của họ rơi từ trên cao xuống, mẹ con đều nguy hiểm đến tính mạng.

Trong khoảnh khắc, người nhà họ Phương ngồi ở trong phòng khách đều bối rối, đợi vội vàng tới bệnh viện, chỉ có phòng giải phẫu đèn sáng rực, về phần con rể Tần Viễn, lại không thấy bóng dáng đâu. Chưa đợi được Phương Tình Vân được đẩy ra ngoài, người nhà họ Phương lại nhận được tin tức, Tần Viễn cũng được đưa tới bệnh viện, nhưng lại là cùng vợ chồng nhà họ Tống.

Tuy rằng, hai vị nhà họ Phương không rõ lắm mấy chuyện con gái mình làm, nhưng cũng biết được, Tần Viễn trước đó có một người yêu, là thiên kim nhà giàu ở thành phố S, nghe nói sau đó gả cho con trai của Tống Chi Nhậm nhà giàu số một của thành phố S.

Hai vợ chồng đứng trong hành lang bay đầy mùi thuốc khử trùng, đưa mắt nhìn nhau, sự tức giận, xót xa đều xông lên lồng ngực, cho dù cũng không muốn tin, nhưng sự thật còn tại đó cũng không khỏi không hoài nghi.

Ở trong lòng con rể họ, hiển nhiên, con gái không quan trọng so với người yêu trước kia!

Khi cửa phòng mổ mở ra, Phương Tình Vân làm xong phẫu thuật nạo thai thì được đẩy ra, Tần Viễn cũng chưa xuất hiện.

Y tá đeo khẩu trang mang một cái rương nhỏ đi ra, có một luồng mùi máu tươi nhàn nhạt.

"Đây là cái gì?" Bà Phương chỉ vào cái rương kia khó hiểu mà nhìn về phía bác sĩ.

Bác sĩ tiếc nuối mà than một tiếng: "Đó là thai nhi được lấy ra, đã năm tháng rồi, thật là đáng tiếc!"

Hai mắt của bà Phương trợn ngược, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Khi Phương Tình Vân vừa tỉnh lại, chỉ làm một chuyện là sờ xuống chiếc bụng trống trơn của mình.     

"Đứa bé, đứa bé, con của tôi thế nào? Con của tôi đâu rồi?"

Mắt cô ta ửng đỏ, đẩy bà Phương đang muốn trấn an mình ra, vén chăn lên, bất chấp giáo sư Phương ngăn cản, cũng không mang giày, đi chân trần, ánh mắt đầy hốt hoảng mà muốn xông ra ngoài, trong miệng lẩm bẩm kêu "Đứa bé".

"Đứa nhỏ đã không còn, Tình Vân, bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút đi!"     

Trên mặt giáo sư Phương bị móng tay sắc bén của Phương Tình Vân cào trúng rất nhiều vết trầy, mắt kính cũng bị đánh rơi treo một nửa ở trên mặt, tóc tai cũng bị giựt xuống mấy nắm, nhưng vẫn ôm lấy con gái đang nổi cơn điên.

"A a a ... Con của tôi, trả lại con của tôi, con của tôi ... A ..."

Bà Phương bị đẩy ngã xuống đất, nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của con gái thì chỉ biết bụm mặt đau thương mà gào khóc.

Sao lại thế này, từ nhỏ đến lớn, con gái bà có tri thức hiểu lễ nghĩa sao có thể chịu tội  như vậy?

Bác sĩ trưởng và y tá kịp thời chạy tới, kìm lấy Phương Tình Vân đang muốn chạy đi lại, nhưng vẫn là có người gặp nạn bị móng tay của cô ta quẹt trúng bị thương, hoặc là bị cắn trúng, rơi vào đường cùng, chỉ có thể dùng một liều thuốc an thần để giải quyết cô ta.

Mà tin tức bác sĩ trưởng mang đến lại càng làm cho vợ chồng nhà họ Phương bị một cái đả kích trầm trọng!

Tử cung của Phương Tình Vân xuất hiện tổn thương, tuy rằng đã khâu lại, nhưng đời này cô ta đều không thể sinh con được nữa.

Tri giác của Phương Tình Vân chậm chạp nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, đôi con ngươi trống rỗng không ánh sáng, bên tai là giọng nói của bác sĩ đầy đáng tiếc, ông ấy nói: "Là một bé trai, cũng đã thành hình."

Con trai? ! Con trai của cô sao?

Tầm mắt Phương Tình Vân mơ hồ mà nhìn lên trần nhà, đột nhiên khóc ra tiếng, "Con trai, con của tôi ..."

Vợ chồng nhà họ Phương nhìn thấy con gái không ngừng gào khóc, cũng ôm đầu lặng lẽ mà rơi lệ.

Phương Tình Vân khóc đến mệt thì cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ mất, trong miệng lại gọi thầm tên của Tần Viễn.     

Vợ chồng nhà họ Phương lại càng khó chịu không thôi, cho đến giờ phút này, con gái vẫn luôn tưởng nhớ đến cái tên khốn kia!



Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 22.02.2018, 23:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.01.2018, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 859
Được thanks: 14205 lần
Điểm: 29.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 88/104) - Điểm: 43
【88】 Người đàn bà bị điên (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

Tần Viễn đứng ở trước giường bệnh, cúi đầu nhìn Phương Tình Vân ngủ được không được yên giấc.

"Anh còn tới làm gì? Hại con gái của tôi thành ra như vậy còn chưa đủ sao?"

Bà Phương tức giận trừng mắt nhìn Tần Viễn, xông tới, lập tức muốn đẩy Tần Viễn ra ngoài.

Tần Viễn không đưa tay hất bà Phương ra, mà mặc cho bà kéo quần áo của mình, đánh chửi mình.

"Phương phu nhân, xin ngài không nên như vậy!"

Thư ký chú ý tới sắc mặt của Tần Viễn càng lúc càng tái nhợt, vừa rồi bà Phương có đạp một cái lên trên đùi của Tần Viễn.

Giáo sư Phương ngăn lại thư ký muốn lên kéo bà Phương ra, nghiêm nghị chỉ trích: "Anh ta hại con gái của tôi thành ra như vậy, chúng tôi làm cha mẹ chẳng lẽ ngay cả đòi một đạo lý công bằng cũng không được sao? Còn nữa, đây là việc nhà của chúng tôi, anh xen tay vào chi!"

Thư ký khó xử mà quay đầu lại nhìn Tần Viễn, "Tổng giám đốc Tần ..."

Anh ta muốn Tần Viễn giải thích vài câu, nhưng, từ đầu đến cuối, Tần Viễn chỉ là mím môi nhìn Phương Tình Vân.

Trên giường Phương Tình Vân dường như nghe thấy đến tiếng động, nhíu nhíu mày, sau đó từ từ mà mở mắt ra.
 
Nhìn thấy trước giường bệnh, người đàn ông bị mẹ của mình xô đẩy đúng là Tần Viễn mà mình sớm nghĩ chiều mong, vành mắt Phương Tình Vân lập tức đỏ hoe, lập tức yếu ớt mà từ trên giường bước xuống, cũng không cẩn thận ngã nhào trên đất.

"A Viễn ..."

Bà Phương chẳng quan tâm dạy dỗ Tần Viễn, vội vàng chạy tới ôm lấy con gái: "Con nhỏ ngốc này, vậy mà vẫn cứ khăng khăng một mực làm gì, trong lòng của nó căn bản không có con mà! Con cần phải ngốc đến mức nào mới bằng lòng quay đầu lại?"

Bà Phương than thở khóc lóc, giáo sư Phương cũng quay lưng lại lau đi nước mắt bên khóe mắt.

Nhưng, đôi mắt của Phương Tình Vân chớp cũng không chớp mà ngước nhìn Tần Viễn, mũi cay xè, cũng rớt nước mắt.
Tần Viễn đi lên phía trước một bước, hai chân truyền đến một trận đau đớn, thân hình của anh cứng đờ.

"Tổng giám đốc Tần ..."

Thư ký liền vội vàng tiến lên dìu đỡ anh.
Nhưng Tần Viễn lại kín đáo mà tránh đi tay của thư kí, chịu đựng gân mạch trên đùi đau đớn, đi đến trước mặt Phương Tình Vân.

"A Viễn ... A Viễn ... Con của chúng ta không còn!"

Hai tay Phương Tình Vân bụm mặt, nước mắt từ giữa kẽ tay tràn ra.

Tần Viễn cúi nhìn dáng vẻ cô ta đau lòng gần chết, nửa ngồi, bình thản mà cùng nhìn vào đôi mắt ướt át của cô ta.

"Có phải là cô gọi người bắt cóc Tử Kỳ?"

Tiếng khóc của Phương Tình Vân dừng lại, trên mặt hiện lên hoảng sợ, cô lắc đầu liên tục, nức nở mà mở miệng: "Em không phải cố ý, là em nhất thời bị quỷ mê đầu óc, em chưa từng nghĩ tới thương tổn đến tính mạng của cô ta."

"Vậy sao?" Tần Viễn thuận miệng nhẹ hỏi ngược lại một câu, nhưng trong giọng nói là không tin.

Bà Phương không nhìn nổi nữa, bên trán gân xanh chuyển động dữ dội, chỉ vào cửa ra vô giận dữ mắng mỏ Tần Viễn: "Anh cút đi cho tôi! Tình Vân đối với anh toàn tâm toàn ý, nhưng còn anh, lại một lần hai lượt tổn thương nó như vậy, chúng tôi không muốn thấy anh nữa, cút đi cho tôi!"

Giáo sư Phương cũng thất vọng mà nhìn Tần Viễn, nếu như nói trước đó, ông còn hy vọng Tần Viễn và con gái gương vỡ lại lành, nhưng giờ phút này, ông hận không thể tự tay đập chết tên Tần Viễn khốn kiếp vong ân phụ nghĩa này!

Tình Vân cũng đã ra nông nỗi này, Tần Viễn chẳng những không quan tâm một câu, ngược lại vì một người phụ nữ khác, tại thời điểm Tình Vân cần an ủi nhất lại lạnh lùng tàn bạo mà ép hỏi, về phần con bé và đứa nhỏ, anh ta cư nhiên không một chút nào quan tâm sao?

Giáo sư Phương mở miệng: "Anh đi ra ngoài đi, biến mất càng xa càng tốt, chúng tôi cũng không muốn nhìn thấy anh nữa."

"Tôi hỏi xong đương nhiên sẽ đi."

"Anh...." Giáo sư Phương tức giận đến mặt mũi đỏ bừng lên, ngón tay run rẩy mà chỉ vào Tần Viễn.

Phương Tình Vân nhìn ra sự lạnh lùng trong mắt Tần Viễn, trong lòng hoảng hốt, níu cánh tay của anh thật chặt.

"Thật sự em chưa từng muốn hại cô ta, ngược lại là cô ta, A Viễn, anh đừng bị cô ta lừa."

Phương Tình Vân nức nở, nước mắt không ngừng tuôn ra: "Là cô ta, là Cận Tử Kỳ, khiến bọn bắt cóc tống tiền bắt cóc em, là cô ta, hại chết con của chúng ta, A Viễn, anh nhất định phải thay con của chúng ta báo thù!"

"Cái gì? !" Bà Phương không dám tin mà hô to: "Là người phụ nữ đó hại con bị bắt cóc sao?"

Phương Tình Vân càng không ngừng nghẹn ngào, lặng lẽ mà ngầm thừa nhận lời nói của bà Phương.

Lần này giáo sư Phương cũng không được bình tĩnh, vỗ tủ giường nổi cáu nói: "Tại sao có người phụ nữ ác độc như vậy! Tần Viễn ơi Tần Viễn, rốt cuộc anh trêu chọc loại phụ nữ như thế nào, lại làm liên lụy tới con gái và cháu ngoại của tôi rồi!"

Tần Viễn mắt lạnh nhìn Phương Tình Vân với bộ dáng thống khổ, rút tay mình về, đứng dậy, "Tôi cho rằng cho tới bây giờ cô sẽ thành thực một chút, cô biết không, Tình Vân, cô khiến cho tôi vô cùng thất vọng."

Phương Tình Vân ngước đầu nhìn sắc mặt Tần Viễn lạnh nhạt sa sầm, thân thể gầy yếu run rẩy, muốn ngồi dậy kéo Tần Viễn lại.

"A Viễn, chẳng lẽ không còn đứa bé, anh liền không cần em nữa sao?"

"Tình Vân, tại sao đến bây giờ cô còn không chịu tiếp nhận sự thật?"

Tần Viễn nói một câu khiến cho vợ chồng nhà họ Phương cũng ngạc nhiên mà nhìn sang anh, còn Phương Tình Vân thì sợ hãi mà lắc đầu.

"A Viễn ..."

Nhưng Tần Viễn không có mềm lòng, ngước nhìn nét mặt cô ta đau đớn đáng thương, vô tình mở miệng: "Mặc kệ có đứa bé này hay không, tôi cũng sẽ không thay đổi dự tính ban đầu, chúng ta không thể nào ở bên nhau nữa."

"Không ..." Mặt Phương Tình Vân trắng bệch, không thể tin mà lắc đầu lùi lại, "Anh gạt em, nếu như anh thật sự không quan tâm em, tại sao còn mang đến ba tỷ để cứu em?"

"Cô muốn nghe lời nói thật sao?"

Tần Viễn nhấc mí mắt lên, giọng nói vào lúc đầy nghe thật bình thản không có gì lạ nhưng lại là một kiểu tàn nhẫn khác.

Dường như Phương Tình Vân biết trước là cái gì, bịt lấy lỗ tai của mình, lắc đầu điên cuồng: "Em không muốn nghe, không muốn nghe!"

Nhất định là anh đi cứu cô, nhất định là không nhìn nổi cô và cục cưng chịu khổ mới đi cứu mẹ con các cô ...

Không phải, anh không phải là vì cứu Cận Tử Kỳ, không phải, nhất định không phải ...

Bà Phương nhìn con gái lại bắt đầu điên lên, lập tức ôm lấy Phương Tình Vân điên cuồng nắm đầu tóc, hướng Tần Viễn khóc la: "Con gái của tôi rốt cuộc nợ anh cái gì, tại sao anh phải đối xử với nó như vậy?"

Tần Viễn lạnh nhạt mà ngước nhìn Phương Tình Vân mất kiểm soát, chớp mắt vài cái, khóe môi khẽ cong lên.

"Con gái của bà thật sự thiếu nợ tôi không hề ít."

"Tần Viễn, từng thấy người vô sỉ, nhưng chưa thấy qua kẻ nào phát rồ mất trí như anh! Tình Vân sanh non, con của anh không còn, chẳng lẽ anh không có một chút nào đau lòng khổ sở sao?"

Ngón tay của giáo sư Phương chỉ gần sát vào sóng mũi cao thẳng của Tần Viễn, "Chẳng lẽ anh thật sự không quan tâm một chút nào sao?"

"Xem ra Tình Vân không có nói cho các vị biết, nửa tháng trước chúng tôi đã chính thức ly hôn rồi."

"Ly hôn?" Bà Phương hô lên mà đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tần Viễn, Tình Vân có con của anh, anh cư nhiên ... Cư nhiên ở trong lúc mấu chốt này náo loạn ly hôn với nó, anh còn là đàn ông hay không!"

Tần Viễn nhìn thẳng về phía Phương Tình Vân: "Tình Vân, cô không có nói cho ba mẹ cô biết lý do tại sao chúng ta ly hôn sao?"

"Không ..." Phương Tình Vân lắc đầu: "Đó đều là anh ép em, em vốn không muốn ly hôn!"

Bà Phương càng tức: "Tần Viễn, anh vong ân phụ nghĩa, chẳng lẽ anh quên mất anh có ngày hôm nay là đã nhờ vào người nào sao?"

Tần Viễn: "Vậy sao ngài không hỏi con gái của ngài, trước đây tôi gặp phải nhiều gian khổ như vậy là ai ban tặng?"

"Lời này của anh có ý gì" bà Phương mở to hai mắt, dường như không dám tin giọng điệu Tần Viễn châm chọc như vậy, "Chẳng lẽ lúc trước chân anh bị đánh gãy là lỗi của Tình Vân chúng tôi sao? Tần Viễn, làm người không thể ngang ngược không nói đạo lý như vậy chứ!"

Chỉ là lời còn bà Phương chưa dứt, Phương Tình Vân liền thất thanh hét toáng lên, "Không nên nói nữa, không nên nói nữa!"

Cô ta xoay người, quét tất cả mọi thứ trên tủ đầu giường ra, ly nước thuỷ tinh rơi xuống đất vỡ tan nát, mà mu bàn tay của Phương Tình Vân cũng bị rạch đứt, máu tươi đỏ bừng phún mạnh ra.

"Tình Vân, Tình Vân, sao vậy? Lão Phương, nhanh kêu bác sĩ, nhanh kêu bác sĩ đi!"

Nhưng, Phương Tình Vân phát điên mà giãy giụa thoát khỏi bà Phương, nhào tới ôm lấy Tần Viễn, vẻ mặt bối rối còn cơ thể run run: "A Viễn, em thật sự không cố ý, em không có kêu bọn chúng đánh gãy chân của anh, em chỉ kêu bọn chúng dạy dỗ anh một chút, khiến anh cho rằng là cha mẹ Cận Tử Kỳ làm, em thật sự không biết bọn chúng sẽ ra tay tàn ác như vậy, hu hu ..."

Nhớ lại chuyện cũ, đáy mắt Tần Viễn thoáng hiện lên đau đớn, khi đó, anh vừa vặn lấy được tiền lương làm thêm, đó cũng là chi tiêu cho một tháng của gia đình anh, ngày đó đám lưu manh nhìn thấy được, làm sao anh dễ dàng bằng lòng cho bọn chúng?

Khuôn mặt Phương Tình Vân đầy hối hận, trong mắt đầy nước mắt: "A Viễn, xin lỗi xin lỗi, em biết em sai rồi, anh đừng tức giận nữa được không? Em biết sai rồi, em biết sai rồi ..."

Tần Viễn nhắm mắt lại, không nhìn tới Phương Tình Vân lệ rơi đầy mặt cầu khẩn.

"Trời ạ ..." Thân thể bà Phương rung động, không dám tin mà che miệng.

Giáo sư Phương đầu tiên là bàng hoàng, sau đó đau thương mà tự trách mình : "Là tôi vô phương dạy dỗ con gái, là tôi không có dạy dỗ nó được tốt mà!"

Tần Viễn chậm rãi đẩy tay của Phương Tình Vân đang cố sức níu lấy quần áo anh, mở mắt ra, đáy mắt là một mảnh vắng lặng, không có chút tình cảm nào gợn sóng: "Tình Vân, hiện tại giữa hai chúng ta không còn thiếu nợ nhau rồi !"

"Không!" Giọng nói đầy đau đớn tan nát cõi lòng của Phương Tình Vân vang dội cả tầng lầu.

Ngước nhìn Tần Viễn không chút nào lưu luyến xoay người, trong lòng Phương Tình Vân sinh ra lo lắng, vội vàng muốn đuổi theo.

"Tần Viễn!"

"Kéo nó lại!" Giáo sư Phương vội vàng gọi vợ ngăn cản đứa con gái đã bị điên lại.
Bà Phương ngăn cản Phương Tình Vân, khóc lóc khuyên nhủ: "Tình Vân, đừng như vậy, đừng như vậy! Giữa hai đứa đã không có duyên phận, thì không cần miễn cưỡng nữa, miễn cưỡng là không có hạnh phúc!"

Phương Tình Vân dừng giãy dụa lại, mơ màng mà nhìn về phía bà Phương, "Không có duyên phận ... Không có duyên phận ..."

Cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

"Tần Viễn?" Trên mặt Phương Tình Vân toát ra mừng rỡ, "Là Tần Viễn đã trở lại!"
"Tình Vân!" Bà Phương muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.

Cửa phòng bị Phương Tình Vân không thể chờ đợi kéo ra, thế nhưng, xuất hiện trong tầm mắt cô ta lại không phải là Tần Viễn.
Hai cảnh sát hình sự thân mặc cảnh phục đứng thẳng tắp ở trước cửa, nhìn thấy cửa mở ra, thì hỏi ngay: "Xin hỏi có phải Phương Tình Vân ở đây không?"

Nhìn thấy cảnh sát, trong lòng giáo sư Phương trầm xuống, nhưng vẫn tiến lên: "Phương Tình Vân là con gái của tôi, hai vị đồng chí cảnh sát, không biết các người tìm con gái của tôi có chuyện gì?"

Hai cảnh sát hình sự liếc mắt nhìn lẫn nhau, hầu như đã khẳng định người phụ nữ như điên như dại mở cửa ban nãy chính là Phương Tình Vân, liền trực tiếp giải thích rõ mục đích đến: "Chúng tôi là đại đội cảnh sát hình sự thành phố S, chúng tôi hoài nghi cô Phương Tình Vân có liên quan đến vụ án bắt cóc thiếu phu nhân nhà họ Tống, muốn dẫn cô ấy về hỗ trợ điều tra."

"Bắt cóc ... Hỗ trợ điều tra?"
Bà Phương không tiếp thụ được chuyện này mà tiếp tục bị đả kích, lại lần nữa hôn mê bất tỉnh.

--- -------


Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 22.02.2018, 23:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.01.2018, 01:19
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 859
Được thanks: 14205 lần
Điểm: 29.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 82/104) - Điểm: 59
【88】 Người đàn bà bị điên (3)

Editor: Tâm Thường Lạc


"Đám người kia, thật đúng là coi trời bằng vung!"

Chuyện Tống Kỳ Diễn bị thương rất nhanh truyền đến Anh quốc, hôm sau phu nhân Windsor liền gọi cuộc gọi video đến.

Phu nhân Windsor nhìn thấy bộ dạng Tống Kỳ Diễn có phần suy sút, đau lòng đỏ cả mắt, tuy nhiên khi thấy bụng của Cận Tử Kỳ gồ lên mới thoáng yên tâm, thở dài nói: "Con ở bên kia phải chú ý chút, có phiền phức gì cứ nói một tiếng."

Cuối cùng trước khi tắt điện thoại, phu nhân Windsor nói một câu: "Mẹ nghe nói Jane ở Đại lục, bản thân con phải cẩn thận nhiều hơn, cô ta không phải loại người chịu từ bỏ ý đồ, cô ta đối với gia tộc chúng ta có oán hận, ngay cả con cũng bị bám riết không chịu buông."

Lời nói của Phu nhân Windsor khiến Cận Tử Kỳ có chút bất an mà nhìn về phía Tống Kỳ Diễn.

Tống Kỳ Diễn vỗ vỗ phía sau lưng cô, ôm chặt lấy cô: "Đây là Đại lục, cô ta vẫn chưa dám hung hăng càn quấy lắm."

Sau đó vài ngày, lần lượt có không ít danh lưu chính thương giới đi đến thăm bệnh, dù sao Tống Kỳ Diễn cũng là người quốc tịch Úc gốc Hoa, lại là người có tiếng tăm, xảy ra chuyện bắt cóc như vậy, thật lòng lo âu và mượn cơ hội bám víu quan hệ cũng đã không phải số ít.

Mà Cận Tử Kỳ mấy ngày nay cũng ngoan ngoãn mà ở trong Tống Trạch, hai điểm dường đi đến bệnh viện, đều có bảy tám vệ sĩ đi theo, nghiễm nhiên giống như lãnh đạo quốc gia, lúc ban đầu vẫn còn hơi ngượng, nhưng sau đó cũng quen dần.

Tô Ngưng Tuyết cũng bởi vì chuyện bắt cóc mà vô cùng lo lắng, nghe hàng xóm trong tiểu khu đề nghị, còn đặc biệt cùng Kiều Nam đi đến những Tự Miếu danh tiếng khá cao ở những thành phố khác xin giúp một nhà ba người của Cận Tử Kỳ bùa hộ thân, sau đó, sau khi nghe cao tăng giảng dạy, để cho an tâm, quyết định hàng tháng đều đến Tự Miếu một lần.

Cận Tử Kỳ nhìn bùa hộ thân nằm ở lòng bàn tay, nếu như là ngày xưa, kiểu gì cô cũng không tin thần Phật, nhưng kể từ sau khi bị bắt cóc, nhiều đêm tối ngủ không ngon giấc, cầm bùa hộ thân cũng là mong muốn yên tâm một chút.

Về phần miếng của Tống Kỳ Diễn, Cận Tử Kỳ bất chấp hắn phản kháng, thật sự sự đeo lên trên cổ của hắn.

"Anh thanh niên trai tráng đeo cái này làm gì vậy?"

"Không cho phép kéo xuống!" Cận Tử Kỳ ôm lấy cánh tay của hắn, giả vờ tức giận mà trừng hắn: "Anh mà gỡ xuống, sau khi về nhà anh và Mỗ Mỗ ngủ chung đi, về phần phòng của em, anh đừng hòng mong được đi vào nữa!"

Cái uy hiếp này... Có vẻ như hơi có chút nghiêm trọng rồi.

Tống Kỳ Diễn nhìn miếng bùa hộ thân buồn cười trên cổ mình, có chút bất đắc dĩ, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của Cận Tử Kỳ, trái tim mềm mại, dứt khoát không kháng nghị nữa.

Hắn kéo Cận Tử Kỳ qua, ôm lấy cô vào lòng: "Anh nghe lời em đeo nó, có phải là nên có chút ban thưởng?"

Cận Tử Kỳ nghiêng mắt nhìn Cận Mỗ Mỗ nhu thuận mà ngồi trên ghế sa lon, lắc lắc hai cái chân nhỏ, hết sức chuyên chú nghiên cứu chiếc bùa hộ thân, lúng túng khó xử mà thấp giọng nói nhỏ bên tai Tống Kỳ Diễn: "Con trai vẫn còn ở đó mà."

Tống Kỳ Diễn liếc nhìn con trai biết nghe lời, cắn nhẹ lỗ tai Cận Tử Kỳ, cùng cô vành tai và tóc mai chạm vào nhau: "Anh và mẹ của nó thân mật thì sao chứ? Bằng không cũng không sinh ra nó đâu, ưm ..."

Sợ Tống Kỳ Diễn càng nói ra lời quá giới hạn, Cận Tử Kỳ vội bịt miệng của hắn lại, xấu hổ mà liếc xéo hắn một cái.

Những tia nắng mặt trời màu vàng kim len lỏi qua cửa sổ mà trút vào phòng bệnh, ánh vàng sáng lấp lánh.

Cận Tử Kỳ ngồi ở ở bên giường, làn da trắng như ngà, dưới ánh mặt trời sáng rỡ gần như trong suốt, phảng phất có một mảnh ửng đỏ đáng nghi nào đó lộ ra, thậm chí ngay cae vành tai trắng muốt cũng đỏ lên, nhan sắc mềm mượt, hàng lông mi đen nhánh khẽ run, đôi trong mắt màu nâu nhạt nhẹ cong cong như dòng suối nhỏ róc rách, dưới ánh mặt trời thoáng dao động lấp lánh.

Người nào đó vốn cùng mình đùa giỡn đột nhiên im hơi lặng tiếng, Cận Tử Kỳ khó hiểu ngẩng mặt lên, lập tức nhìn thấy tròng mắt của Tống Kỳ Diễn càng lúc càng sâu, ở chính giữa có điểm sáng như dòng nước xoáy hút lấy cô vào.

Hắn dời tay của cô, cúi đầu quay qua bao phủ lấy cô, trong lòng thấy ngứa ngáy khó chịu bèn muốn hôn cô.

Cận Tử Kỳ vì hắn đột nhiên càn rở mà hết hồn, lúc vô cùng nguy hiểm liền trốn đi, hai má càng đỏ, như muốn rỉ ra máu.

"Mỗ Mỗ vẫn đang ở đây, chớ làm loạn, dạy hư đứa trẻ ..."

Tống Kỳ Diễn liếc nhìn con trai ngồi chỗ đó, ánh mắt có chút u oán, nhưng ngoài miệng dụ dỗ Cận Tử Kỳ: "Đứa bé thì biết cái gì, em thật suy nghĩ nhiều, lại nói, ba thân thiết với mẹ cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa."

Cận Tử Kỳ trợn mắt liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn nhìn sang, lại không dám dùng sức đẩy hắn sợ chạm phải vết thưởng, cuối cùng giả bộ từ chối mà bị hắn hôn vài cái, nhưng khóe mắt vẫn luôn chú ý đến con trai.

Mà Cận Mỗ Mỗ xưa nay hoạt bát hiếu động, thế nhưng lúc này phá lệ yên tĩnh, đưa lưng về phía cha mẹ ban ngày làm chuyện thân mật, hai cái chân ngắn lắc lắc co lên, lẩm bẩm giấu bùa hộ thân vào trong quần áo.

Sau đó, len lén khẽ nghiêng đầu, cười hề hề mà liếc nhìn sang hướng bên kia giường, thừa dịp Cận Tử Kỳ không để ý, lại nghiêng mắt liếc nhìn nữa, đôi bàn tay nhỏ đầy thịt lại càng siết chặt bùa hộ thân trên cổ.

Lần sau đem cái bùa hộ mệnh này cho Tiểu Anh Đào, nếu như cô bé không đeo, liền hôn cô bé một cái, còn không chịu đeo, lại hôn hai cái, ha ha, Cận Mỗ Mỗ càng nghĩ càng vui vẻ, ôm lấy cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu cười trộm khanh khách.

--- ------ ------ --------

Bốn năm ngày sau, nhiều quan chức của cơ quan quản lý thành phố và phòng công an, cùng với một số nhân viên quan trọng trong tỉnh đột nhiên bị tuyên bố bởi vì bị nghi ngờ có dính líu đến giao dịch chợ đen và buôn lậu mà bị mất chức, vô luận là trên mạng hay là TV báo chí, cũng là đưa tin với phạm vi rất lớn, ảnh hưởng rộng lớn đến nhiều nơi, làm cho người khác phải chắc lưỡi.

Nhưng mặt trái tin tức có liên quan đến Tống thị lại không hề có, ngoại trừ nhắc tới chủ tịch tân nhiệm của Tống thị vì cứu phu nhân mà bản thân có dính líu với kẻ khả nghi, căn bản Tống Kỳ diễn hay là Tống thị căn bản không có chuyện gì dính đến đám buôn lậu.

Cận Tử Kỳ liếc nhìn báo sáng, có chút kinh ngạc nhìn về phía Tống Kỳ Diễn: "Làm sao anh làm được vậy?"

Tống Kỳ Diễn ngoắc ngoắc ngón tay với cô: "Tới đây đi, anh nói cho em biết."

"Vậy vẫn là không nên nói." Cận Tử Kỳ lườm hắn một cái, tất nhiên hiểu rõ chút mánh khóe kia của hắn.

"Không tới đây sao?"

Cận Tử Kỳ lại nhìn hắn, khẽ mỉm cười, lắc đầu, chính là không qua!

Tống Kỳ Diễn nhướng đôi mày tuấn mỹ, "Vậy anh đi qua cũng được!"

Nói xong liền vén chăn lên, trong lúc Cận Tử Kỳ còn chưa phản ứng kịp, đã ôm cô vào lòng.

Hắn ấn xuống đầu lông mày cô một nụ hôn, "Thật ra bất quá cũng chỉ là một chút thủ đoạn, ông già khi còn tại thế tuy rằng buôn lậu, nhưng hành động đến mức hầu như không có sơ hở, trước đó sau đó anh cùng những người kia ăn bữa cơm xong rồi giải tán, cũng động chút tay chân, nếu quả thật có nhược điểm ở trên tay bọn họ, bọn họ cũng không trở nên bí quá hóa liều mà làm ra chuyện bắt cóc giết người."

"Gần đây chính là lúc quan viên tuyển cử cho nhiệm kỳ mới, không có người nào hy vọng bị lộ ra tin tức trái chiều, anh cũng chỉ là đem vật kia nộp cho đối thủ chính trị của bọn họ, không cần anh ra tay, cũng đã có người không thể chờ đợi muốn đối phó với bọn họ."

Cho nên, để báo đáp lại, đối thủ chính trị của nhóm phó cục Chu sẽ tận lực giúp một tay xóa đi vai trò buôn lậu của Tống trong sự kiện này, dù sao hiện tại, Tống thị đã "Rửa tay gác kiếm" rồi.

Nếu như bọn họ còn muốn kéo Tống thị vào, vậy sau này còn có ai nguyện ý cung cấp tài liệu cá nhân cho bọn họ vặn ngã đối thủ chính trị nữa? Mặc dù là vì làm gương tốt, cũng phải một mắt nhắm một mắt mở xử lý cho Tống thị.

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ, cũng làm cho Tống Kỳ Diễn không thể không buông vợ yêu ở trong ngực ra.

"Vào đi."

Cửa phòng mở ra, Jane đi giày cao gót vào, tư thái ưu nhã, đi theo phía sau là trợ lý.

"Nghe nói anh bị thương, cố ý đi mua chút thuốc bổ mới dám tới thăm anh."

Jane đi đến trước mặt Cận Tử Kỳ, ánh mắt dừng lại trên bụng Cận Tử Kỳ, nhẹ nhàng cười: "Cận tiểu thư thật là người có phúc, chuyện bắt cóc lớn như vậy mà cũng có thể bình yên vô sự trở về, không phải người bình thường có thể làm được."

Cận Tử Kỳ gật đầu, "Nếu không có Kỳ Diễn, tôi cũng không biết mình hiện tại sẽ như thế nào."

"Đúng vậy, có một người chồng vì mình phấn đấu quên cả bản thân, không có người phụ nữ nào không hâm mộ."

Cận Tử Kỳ nghênh tiếp ánh mắt tươi cười của Jane, cũng cong khóe môi lên: "Tôi tin, chỉ cần tiểu thư Jane đồng ý, dùng sức quyến rũ của tiểu thư Jane, đàn ông nguyện ý vì cô phấn đấu quên mình tất nhiên không phải số ít."

"Hả?" Jane khẽ nhướng lông mày, hứng thú mà nhìn Cận Tử Kỳ: "Vậy Cận tiểu thư đối đãi thế nào với những phụ nữ khác  thích người đàn ông vì mình phấn đấu quên thân?"

Cận Tử Kỳ điềm nhiên mà cười: "Người có tình sẽ thành thân thuộc, tôi sẽ chọn buông tay."

Jane nheo mắt, ngước nhìn Cận Tử Kỳ, bỗng nhiên cười, gật đầu: "Cận tiểu thư thật đúng là rộng rãi."

"Không phải là của mình, cưỡng ép cũng không hạnh phúc, đạo lý này, thật ra rất đơn giản."

Tống Kỳ Diễn đột nhiên nói chen vào dẫn tới Jane nghiêng mắt nhìn, ánh mắt của cô ta dừng trên vai phải đang quấn băng gạc của Tống Kỳ Diễn, sau đó liền chuyển chủ đề: "Hôm nay tôi đến, là muốn cùng chủ tịchTống trao đổi bàn bạc về chuyện khai phát thị trường ở Châu Âu."

Trợ lý lập tức ăn ý đưa văn kiện lên.
Muốn nói Biết bọn họ có công việc cần nói, Cận Tử Kỳ biết điều mà tránh đi: "Em đi xuống dưới lầu tản bộ chút."

Tống Kỳ Diễn từ trên văn kiện ngẩng đầu, ánh mắt ngước nhìn cô nhu hòa như nước: "Được, một mình em nhớ chú ý một chút."

"Ừm." Cận Tử Kỳ khép chăn mền lại giúp hắn, mới mới yên tâm mà đi.

Jane ngước nhìn bóng lưng Cận Tử Kỳ, quay đầu cười nũng nịu với Tống Kỳ Diễn vẫn còn đang nhìn ra cửa.

"Cô ấy thật đúng là yên tâm."

Tống Kỳ Diễn cúi đầu xem văn kiện, hờ hững đáp lại: "Giữa vợ chồng tối thiếu có tin tưởng, chúng tôi vẫn luôn có."

Tài liệu trong tay Jane bị níu chặt một góc giấy, cô ta nhếch miệng cười lạnh, cũng không nói gì thêm.

--- ------ ---------

Cận Tử Kỳ từ trong phòng bệnh đi ra, lập tức nhìn thấy có một người đàn ông đứng ở trước cửa thần sắc phức tạp.

"Anh tìm ai?"

Đối phương liền nhìn thấy Cận Tử Kỳ đi ra, trong mắt sáng ngời, mừng rỡ kêu: "Cận tiểu thư!"

Kể từ sau khi Cận Tử Kỳ kết hôn, có rất ít người gọi cô là Cận tiểu thư, trừ phi là có ngăn cách với cô.

Thí dụ như ...

Jane Rocher bên trong...

Nhìn ra Cận Tử Kỳ đề phòng và kinh ngạc, đối phương cung kính khom người chào.

"Cận tiểu thư, tôi là thư ký của Tổng giám đốc Tần, cô có thể gọi tôi là Tiểu Ngô."

Thư Ký của Tần Viễn?

Cận Tử Kỳ nhìn anh ta thêm vài lần, mới phát hiện, dường như trước kia thật sự có vài lần duyên phận.

Nhưng, thư ký của Tần Viễn tìm đến cô làm gì vậy?

Cận Tử Kỳ không khỏi nhíu mày, "Anh tìm tôi có gì không?"

Thư ký Ngô có chút khẩn trương, anh ta sắp xếp lời nói, sau một hồi nghẹn mới nói ra một câu: "Cận tiểu thư, tôi biết bây giờ cô đã kết hôn rồi, nhưng Tổng giám đốc Tần của chúng tôi thật sự rất thích cô, nếu như có thể mà nói, cô hãy khuyên nhủ Tổng giám đốc Tần của chúng tôi hay không, tình trạng chân của anh ấy gần đây không được ổn."

Bởi vì lúc trước ở trong rừng cây cùng trải qua hoạn nạn, hôm nay Cận Tử Kỳ đối với Tần Viễn cũng không lạnh lùng giống như quá khứ nữa.

"Chân của Tần Viễn thế nào?"

Không phải đã chữa hết rồi sao?

"Trước đó trên chân núi, Tổng giám đốc Tần vận động quá kích liệt, dẫn đến bệnh ở chân tái phát, mấy ngày nay anh ấy đều không nghe bác sĩ đề nghị tiếp nhận trị liệu, tôi lo lắng cứ tiếp tục như vậy ..."

Thư ký Ngô nói một phen, khiến Cận Tử Kỳ đột nhiên nhớ ra lần ở trên chân núi, vì dẫn dắt đám cướp rời đi để cô thành công giải cứu Tống Kỳ Diễn, Tần Viễn quả thật kéo theo đám cướp kia chạy một đoạn đường rất lâu.

Gút mắc giữa cô và Tần Viễn, là nên tìm một cơ hội nói cho rõ ràng.

"Hiện giờ anh ta đang ở đâu?"

--- ------ ---
Căn-tin bệnh viện, Tần Viễn ngồi ở cạnh cửa sổ, lẳng lặng nhìn những chồi non xanh biếc từ từ nảy lộc bên ngoài cửa sổ.

Chỗ ngồi đối diện có người ngồi xuống.

Anh ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy Cận Tử Kỳ ngồi ở nơi đó, cô gọi nhân viên phục vụ yêu cầu một ly nước sôi.

"Em không ở cùng Tống Kỳ Diễn, ngồi trước mặt anh làm gì?"

Tần Viễn tự giễu mà cười, bưng tách cà phê lên, uống lấy một hớp, vị đắng chát, quanh quẩn ở đầu lưỡi.

"Ở trong rừng cây, anh hỗ trợ dẫn dụ đám cướp rời đi, tôi vẫn chưa chính thức nói với anh một tiếng cảm ơn."

Tần Viễn để cái tách xuống, vẻ mặt không gợn sóng mà mở miệng: "Đổi lại là người xa lạ, anh cũng sẽ làm như vậy."

Cận Tử Kỳ cong khóe môi lên: "Dù có như thế nào, tôi cũng đã rất cảm kích anh, Tần Viễn."

Tần Viễn không nói gì, nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, nhũ quan đẹp mắt sạch sẽ bao phủ bởi một vầng sáng nhàn nhạt, nhưng cũng thoáng lộ ra chút u sầu không thể nói rõ, dường như có lẽ đã khắc sâu vào trong xương cốt.

Hai tay Cận Tử Kỳ bưng lấy cái ly, thần sắc nghiêm túc mà mở miệng: "Tần Viễn, rất nhiều chuyện, tôi cũng đã để xuống, không có hối hận, cũng không nghĩ ngợi quá nhiều, Cận Tử Kỳ, vĩnh viễn là người phụ nữ luôn nhìn về phía trước."

"Anh đã nhìn rõ tình cảm của em và cậu ta, em không cần phải rắc muối lên trên vết thương của anh nữa chứ?"

Tần Viễn liếc nhìn Cận Tử Kỳ nói đùa, rũ lông mi xuống, thản nhiên cười: "Anh cũng định tháng sau xử lý xong công việc trên Đại lục, sẽ quay về Pháp."

Cận Tử Kỳ ngước nhìn Tần Viễn, ánh mắt có chút kinh ngạc: "Anh muốn trở về Pháp?"

Tần Viễn không phủ nhận, quanh quẩn giữa hai người xuất hiện im lặng, nhưng không căng thẳng khi tiếp xúc như vào lúc trước.

"Nếu anh đã đưa ra quyết định, tôi chúc phúc anh, Tần Viễn, tạm biệt."

Cận Tử Kỳ đứng dậy, cô và Tần Viễn không làm bạn bè được, cho nên, vẫn là dùng phương thức đơn giản nhất chia tay là được rồi.

Ánh mắt của Tần Viễn thâm trầm mà nhìn bóng lưng cô rời đi, nếu như anh thật sự buông xuống, cũng sẽ không mỗi ngày đều ra vào bệnh viện, bởi vì chỉ có trong này, anh mới có thể thỉnh thoảng gặp được cô.

Mắt thấy Cận Tử Kỳ đi ra căn-tin, Tần Viễn bỗng dưng đứng dậy, đuổi theo, trong một khoảnh khắc, dường như quên mất đến chân đang bị thương, anh đuổi tới sau lưng Cận Tử Kỳ, kéo tay của cô lại, sau đó ôm lấy cô.

"Tần Viễn ..." Cận Tử Kỳ muốn đẩy anh ra.

"Một lần cuối cùng thôi, Tiểu Kỳ, về sau anh sẽ không quấy nhiễu cuộc sống của em nữa."

Cận Tử Kỳ nhướng mày, "Tần Viễn, tôi tin tưởng, anh sẽ gặp được một cô gái thật lòng yêu anh."

Tần Viễn buông cô ra, cười khổ mà lui một bước: "Đáng tiếc, cô gái kia vĩnh viễn sẽ không là em, có đúng không?"

Ánh mắt của Cận Tử Kỳ lóe lên, gật đầu: "Tôi rất yêu Kỳ Diễn."

"Em đi đi." Tần Viễn quay lưng lại, không muốn nhìn nụ cười hạnh phúc mà kiên định của cô.

"Tạm biệt." Nói xong, Cận Tử Kỳ đi thẳng lên lầu.

Cận Tử Kỳ đi vào thang máy, thời điểm quay người lại, Tần Viễn còn đứng ở nơi đó nhìn ngơ ngẩn.

Cô ấn nút đóng cửa, cửa thang máy từ từ ngăn cách không gian giữa trong và ngoài.

Kết cục như vậy, đối với Tần Viễn, có lẽ tàn nhẫn, nhưng giữa bọn họ, là nên kết thúc tất cả không cần phải dây dưa.

Đi ra thang máy, Cận Tử Kỳ lập tức nhìn thấy Phương Tình Vân ở giữa hai người cảnh sát hình sự bị dẫn đi về phía bên này.

Chuyện Phương Tình Vân sinh non Cận Tử Kỳ ít nhiều có nghe thấy một chút, thậm chí còn ở trong hành lang đã từng gặp vợ chồng nhà họ Phương, có một lần, bà Phương muốn đi lên tranh chấp gì đó với cô, nhưng bị ông Phương kéo lại.

"Tất cả chuyện này đều là số mệnh, có nhân tất có quả, đây là do Tình Vân tự mình tạo nghiệt!"

Vụ án bắt cóc đã có chút manh mối, chuyện Phương Tình Vân thông đồng với bọn bắt cóc tống tiền cũng bị lộ ra ngoài, hôm nay thân thể khôi phục, đương nhiên là cũng bị mang về cục cảnh sát.

Thời điểm Phương Tình Vân nhìn thấy Cận Tử Kỳ, sắc mặt đột biến, đáy mắt lóe lên nỗi hận: "Cận Tử Kỳ!"

Chỉ là, cô ta còn chưa tiến lên đã bị cảnh sát hình sự kéo lại.

Cùng lúc đó, cửa phòng bệnh của Tống Kỳ Diễn mở ra, chỉ thấy Jane mang theo trợ lý bước ra.

Phương Tình Vân vốn căm hận trừng mắt nhìn Cận Tử Kỳ, bây giờ trông thấy đôi mắt sáng xinh đẹp của Jane, thân thể chấn động mạnh một cái, ngay sau đó, đề cao âm lượng mà xông lại chỗ Jane giương nanh múa vuốt, "Là cô! Là cô làm, là cô làm có đúng hay không?"
 
 
 
 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 522 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Béo Túp Típ, Candy2110, Ck Linh Dâm, Diep bach, hanayuki001, he0mi, Hoa bí, hânhânn, meo lucky, Tiểu Linh Đang, Trình Lăng, Vidia và 525 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ vương
Độc Bá Thiên: :>
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Mía Lao: Cảm giác khi đòi quà là cả đám trốn mất :cry2:
Mía Lao: Sắp tới sinh thần êm rồi mau cho quà :">
Đường Thất Công Tử: vâng :v
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 525 điểm để mua Love Tea
mèo suni: phim phù dao đó hả
Đường Thất Công Tử: không nui nổi :3
Đường Thất Công Tử: ngày kia nha tỉ, cày phù dao đã :v
Mía Lao: :no5: s k ai nui êm
mèo suni: :chair: tiể đường, đi edit tiếp bộ Thương Lam cho chị mi đọc đi
mèo suni: :cry: quá nghèo luôn chứ nghèo gì em
Đường Thất Công Tử: suni tỉ về với êm hai chị êm mk nghèo :(
Mía Lao: Nhà nghèo lắm ahuhu sếp nào đi ngang nui êm nó đi :))
mèo suni: :guitar2:  giàu vậy ai dám nuôi chị
Mía Lao: Muốn tìm người nui cơm :cry:
Mía Lao: Quá ác
mèo suni: :no2:  tội lỗi tội lỗi
Mía Lao: Uầy :no5: mới hú
Đào Sindy: =)))
LogOut Bomb: Vương Tâm Khiết -> Triêu Nhan Nhi
Lý do: lâu k gặp :">
Mía Lao: Đông mờ
Mía Lao: Ahihi cô triệu nhớ gia ko :))
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Love Tea
mèo suni: ~.~ vắng quá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gương thần
Đường Thất Công Tử: hở ra là đá vậy =.=
Hạ Quân Hạc: Đá tỉu đường sm :sofunny: ahihi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.