Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng nim_anh vừa nhặt được bao lì xì chứa 8 điểm! (vài giây trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 291 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 01.09.2013, 23:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 08:52
Bài viết: 120
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu (chương 7) - Điểm: 10
Dung: Sorry m.n mình post nhầm, đang ốm nên ngây ngây

Chương 7: Không thể trốn
Editor: dungnho
Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa


Tầng ba mươi IDE chính là bụng chim Điểu, toàn bộ tầng ba mươi là phòng làm việc của CEO.

Giày cao gót Quý Linh Linh trên hành lang dài phát ra tiếng vang chói tai, khiến cô không quen. Cô không thích loại cảm giác này, mỗi lần nghe âm thanh như vậy, sẽ làm cô nhớ tới Lục Vân Thiên.

Hai người một đường đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc, Lãnh Dạ Hi đóng cửa lại, thành thục ngồi xuống, thông điện thoại nội bộ tới phòng thư ký.

"Gọi Giang Tâm Dao lên gặp tôi."

Điện thoại cắt đứt, Quý Linh Linh chỉ lẳng lặng đứng trước bàn làm việc bằng thủy tinh nhập từ Italy của Lãnh Dạ Hy, cả căn phòng chỉ có thể nghe tiếng lật mở tài liệu của Lãnh Dạ Hy.

Đương đương đương.

Không lâu lắm, liền vang lên tiếng gõ cửa.

"Vào đi." Lãnh Dạ Hi thả tài liệu xuống, ngẩng đầu lên, nhìn cô gái đang đứng ở cửa.

Một bộ đồ công sở màu hồng, trang trọng lại không mất đi sự thanh lịch. Thật sự là một người phụ nữ xinh đẹp. Trông thấy hai người bên trong phòng, khóe miệng mỉm cười lịch sự.

"Lãnh tổng." Giang Tâm Dao đi vào phòng làm việc, đứng bên Quý Linh Linh nhìn Lãnh Dạ Hi.

"Đây chính là người vô địch giải thiết kế mặt tiền theo phong cách kiến trúc Pháp lần này - Quý Linh Linh." Lãnh Dạ Hi giới thiệu cho Giang Tâm Dao, tin tưởng cô rất muốn biết Quý Linh Linh vì Giang Tâm Dao cũng là tham gia cuộc thi lần này. Nhưng bị Quý Linh Linh giành mất, Giang Tâm Dao chỉ giành á quân. Tất nhiên, những điều này anh không nói cho Quý Linh Linh, Quý Linh Linh cũng không có hứng thú biết.

Giang Tâm Dao vừa nghe thấy tên Quý Linh Linh, cũng không ngạc nhiên, "Tôi đã biết."

Cô biết, có thể vượt qua thiết kế của cô cũng không có nhiều người, toàn thế giới chỉ đếm được trên đầu ngón tay, sao cô có thể quên được tên cô ấy.

Chỉ là không ngờ, Quý Linh Linh lại xinh đẹp động lòng người như vậy. Cô cũng không phải chưa từng nghĩ một nhân vật bình thường có thể so tài với cô.

Chỉ là, một có nhân tài xinh đẹp làm nhiều năm ở IDE như vậy, mới có thể leo lên, thật là đáng tiếc.

Giang Tâm Dao làm sao biết, tổ trưởng của Quý Linh Linh, là một người rất hay ghen tị. Quý Linh Linh có thiết kế tốt, cô ta đều giữ lại, nếu không phải lấy tên của mình báo lên, thì cũng không lưu tâm thiết kế của Quý Linh Linh, cho nên mới phải chôn vùi nhiều năm như vậy.

Quý Linh Linh có chút kinh ngạc nhìn Giang Tâm Dao, không ngờ một nhà thiết kế mình gặp thật để cho cô có chút kinh ngạc.

"Cô không phải kinh ngạc, ha ha, dù sao cô cũng vô địch cuộc thi kiến trúc Pháp, chỉ cần là cô tham gia dự thi thì sẽ biết." Giang Tâm Dao cười nói, cũng không ghen tỵ khi nhìn thấy kình địch, mà đưa tay ra với Quý Linh Linh." Tôi rất vui khi gặp cô, hi vọng tương lai chúng ta có thể hợp tác vui vẻ."

Quý Linh Linh lúc này mới đột nhiên hồi hồn, nở nụ cười tươi rói, đưa tay mềm ra, nắm tay ngọc của Quý Linh Linh.

Hai cái tay vừa mới giao nhau, Lãnh Dạ Hi cười ra tiếng, "Tốt lắm, hai người có thể nói là trợ thủ đặc lực của tôi, chắc hẳn khi có hai ngươi IDE nhất định sẽ càng thêm xuất sắc. Từ hôm nay trở đi, Linh Linh hãy đi theo giám đốc Giang học hỏi kinh nghiệm, giám đốc Giang trực tiếp quản lý cô."

"Vâng, tôi hiểu." Quý Linh Linh thâm tình nghiêm túc, nhìn Giang Tâm Dao một cái, nghĩ tới về sau cùng làm việc với người xuất sắc thế này, không khỏi có chút hưng phấn.

"Được rồi, hai người ra ngoài đi, hai người trực tiếp về phòng làm việc của mình." Lãnh Dạ Hi cuối cùng phân phó, rồi lại vùi đầu vào công việc.

Giang Tâm Dao và Quý Linh Linh cười thầm, cùng nhau đi ra khỏi phòng làm việc.

Quý Linh Linh và Giang Tâm Dao cùng nhau đi tới phòng làm việc của hai người. Lãnh Dạ Hi cố ý sắp xếp phòng làm việc của các cô ở tầng ba mươi với anh, thuộc về cán bộ cao cấp.

Giang Tâm Dao giúp Quý Linh Linh đẩy cửa ra, quý Linh Linh nhất thời sáng tỏ thông suốt, khi thấy rõ cả căn phòng cảm thấy thoáng như mộng cảnh.

Cả phòng làm việc sáng lên nhờ cửa sổ sát đất, bên cạnh bờ tường toàn bộ đều là thủy tinh, có thể đứng ở nơi cao nhất nhìn cả thành phố T, cô chưa từng nghĩ tới. Một ngày có thể đứng ở nơi này, một tháng trước  mình dường như đã có mấy đời.

"Bên kia là bàn làm việc của cô." Giang Tâm Dao chỉ vào một cánh cửa màu trắng khác, thiết kế giống nhau như đúc.

Mặc dù nói là hai phòng làm việc, nhưng mỗi căn phòng đều có hai cánh cửa. Vốn là hai phòng làm việc độc lập, lần nữa giúp cô mở cửa.

"Vâng, cám ơn." Quý Linh Linh cười, chăm chú nhìn Giang Tâm Dao đi vào một căn phòng khác.

Nhìn thấy ghế đệm màu đỏ đúng tiêu chuẩn, cô cất bước đi qua, tự nhiên ngồi xuống, xoay ghế lại, ngó ra ngoài cửa sổ.

Ngưng mắt nhìn ngoài cửa sổ, lòng của cô tràn vào một tia vừa lòng.

Quá khứ, đã là quá khứ, từ hôm nay trở đi, cô là một Quý Linh Linh hoàn toàn mới, nhà thiết kế hàng đầu ở IDE.

Mở ra một cuộc đời mới, nhưng cô cũng không biết điều gì đang chờ cô trước mắt.

======

Một tòa biệt thự xa hoa ở thành phố T, trước cử sổ sát đất trong phòng sách là một bóng dáng to lớn, trong miệng ngậm một điếu xi gà, thản nhiên nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, có vẻ lười nhác, ánh mắt lại như cũ sắc bén.

Một tháng, anh một chút cũng không có dược tin tức của người phụ nữ kia. Rốt cuộc mới vừa rồi, trợ lý của anh cũng đưa tới một phần tài liệu.

Thì ra, một tháng này cô đi trốn ở nước Pháp, không trách được, không tìm được bóng người của cô.

Mở ra tài liệu trong tay ra, ánh mắt người phụ nữ trong tấm ảnh đập vào tầm mắt anh.

Khóe miệng của anh nâng lên nụ cười, nếu không phải đêm đó ở Dạ Dụ chính mắt thấy bộ dạng thật sự đằng sau mắt kính, anh  cũng không thể tưởng tượng, tấm ảnh trước mắt là cùng một người.

Quý Linh Linh, 24 tuổi, mười chín tuổi tốt nghiệp đại học thành phố T, lúc ấy trong trường nổi tiếng là người phụ nữ tài ba. Sau đó được IDE tuyển dụng, nhưng sự nghiệp không có gì đáng kể, cách đây một tháng cô chỉ là một nhân viên không tên tuổi. Cũng trong khoảng thời gian đó, cô vô địch cuộc thi thiết kế mặt tiền theo phong cách kiến trúc kiểu Pháp. Trong lúc nhất thời nổi tiếng trong giới kiến trúc.

Bối cảnh gia đình rất đơn giản, mồ côi cha chỉ còn mẹ và một em trai.

Nhìn  nguyên nhân cha cô bỏ mình, tròng mắt của anh trong nháy mắt lại thoáng qua một tia khiếp sợ, trái tim đột nhiên khóa chặt.

Cô, lại là người phụ nữ kia.

Thật là khéo, đây chính là vận mệnh. . . . . . Ha ha. . . . . .

Nhìn ra ngoài cửa sổ, tròng mắt của anh vẫn sắc bén như cũ , miệng nhả một hơi khói, rồi sau đó buông lỏng tay cầm tài liệu, mặt lạnh lùng nhìn trời mây.

Ánh nắng chiều buông xuống, gió cũng thay đổi mát mẻ. Mặt trời lặn, giống như một mụ phù thủy đồ đen bao phủ chân trời, lại không thể che giấu bí mật muốn lộ ra ngoài.



Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 04.08.2014, 11:09, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.09.2013, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 08:52
Bài viết: 120
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu (chương 8-9) - Điểm: 10
Chương 8: Oan gia ngõ hẹp
Editor: dungnho
Beta-er: Bỉ Ngạn Hoa


Từng đám mây trắng trôi lơ lửng trên bầu trời, dường như ôm trọn cả bầu trời sáng sủa.

"Hôm nay thời tiết thật tốt." Giang Tâm Dao nhìn ngoài cửa sổ, không khỏi thở dài.

Bên cạnh, Quý Linh Linh cũng cầm cốc nước màu xanh lá cây hollekitty, không một tia tạp chất dạo bước tới cửa sổ sát đất, nhìn bầu trời, không khỏi nhếch khóe miệng.

"Đúng vậy, ha ha." Cô cười, đảo mắt mắt một cái đã trôi qua một tháng, công việc của cô vô cùng thuận lợi, lấy cho IDE hai đại đơn đặt hàng.Khó có được lúc thanh nhàn như hôm nay, hai người cũng hài lòng bội phần.

"Cùng đi ra ngoài uống ly trà không?" Giang Tâm Dao chủ động đứng dậy, đi tới bên người Quý Linh Linh.

Trải qua một tháng chung đụng, Giang Tâm Dao cảm thấy bội phục trí tưởng tượng và tài hoa của Quý Linh Linh, mà Quý Linh Linh thì hết sức kính nể Giang Tâm Dao. Cho nên quan hệ của hai người từ từ tốt lên. Không hề cảm thấy Giang Tâm Dao tỏ vẻ cấp trên, giống như hai người là bạn bè nhiều năm không gặp, hợp tác ăn ý.

"Ok, đi thôi." Quý Linh Linh thả chiếc ly màu bạc ra, cùng nhau rời khỏi phòng làm việc.

Ba phút sau, hai người đi ra khỏi đại sảnh IDE, Quý Linh Linh ngồi lên chiếc xe thể thao Porsche  màu xanh ngọc.

"Linh Linh, cô cũng nên mua một chiếc xe, ha ha." Giang Tâm Dao cười nói.

Phải biết vô địch cuộc thi ở Pháp, tiền thưởng đã hơn trăm vạn, chứ đừng nói đến Quý Linh Linh còn được mời chỉ đạo công trường, tài sản Quý Linh Linh hiện tại ít cũng ngàn vạn, không có xe, thật sự băn khoăn.

"Tôi còn chưa thích ứng cuộc sống như bây giờ, chứ đừng nói muốn thi bằng lái, sau này hãy nói đi, hiện tại quá bận rộn." Quý Linh Linh cười nhạt một tiếng, cũng không thèm để ý.

Giang Tâm Dao cười lắc đầu, cô không nhìn ra Quý Linh Linh có chỗ nào không thích ứng, thái độ bình thản ung dung của không phải ai cũng làm được.

Trong khi nói chuyện hai người đã đi tới một quán trà chiều cách công ty hai con phố.

Đây là quán trà chiều đúng tiêu chuẩn, thiết kế theo phong cách cổ điển, lấy màu vàng làm màu chủ đạo, bậc thang nhỏ, ở giữa quán trà là một bồn hoa lớn, là loài hoa nổi tiếng của Pháp. Có thể thấy chủ quán là người Pháp, hơn nữa rất thích phong cách nước mình.

Hai người lên tầng hai, ngồi cạnh cửa sổ, Giang Tâm Dao gọi một ly Caramel Macchiato, mà quý Linh Linh theo thói quen gọi một ly Moka, thói quen này được duy trì nhiều năm khi yêu Nghiêm Tử Tuấn.

"Cô đúng là cô gái trẻ bụng đầy tâm sự." Nhìn ly Caramel Macchiato của Giang Tâm Dao, Quý Linh Linh mỉm cười, một số phụ nữ cũng sẽ thích Caramel Macchiato.

"Vâng, thói quen mấy năm qua, bởi vì chưa từng yêu chứ sao. Ha ha." Giang Tâm Dao nghịch ngợm le lưỡi, Quý Linh Linh thấy được chút ưu thương lóe lên trong mắt cô ấy nhưng không nói ra.

Hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ. Đang chuẩn bị đứng dậy rời đi, Quý Linh Linh nghe được một chuỗi âm thanh giày cao gót đạp sàn nhà, theo bản năng có chút ghét.

Tự cười sự mẫn cảm của bản thân, kể từ lần gặp Lục Vân Thiên, âm thanh đó như một lời nguyền rủa ma quỷ, không cách quên được.

"Tử Tuấn, anh không phải rất thích uống Moka sao? Moka ở đây uống rất ngon đấy."

Giọng nói cực kỳ õng ẹo, không phù hợp với không gian yên tĩnh ở quán trà chiều, làm cho cơ thể Quý Linh Linh đột nhiên cứng đờ.

"Chúng ta đi thôi." Giang Tâm Dao cũng không biết tâm sự Quý Linh Linh, cười đứng dậy, chuẩn bị cùng Quý Linh Linh rời đi. Quý Linh Linh bất đắc dĩ đi theo, cùng nhau đi tới cửa phía cầu thang.

Trong nháy mắt, bóng dáng xinh đẹp của cô bị Lục Vân Thiên nhìn thấy. Nghĩ tới mối thù lần trước, lên tiếng ngăn cản bước chân của Quý Linh Linh.

"Ôi trời, Tử Tuấn, anh nhìn xem là ai, đây không phải là cô bạn gái cũ quê mùa của anh sao?" Lục Vân Thiên vừa lên tiếng nhất thời hối hận. Bây giờ, Quý Linh Linh có chỗ nào là quê mùa nữa.

Bộ đồ công sở với chiếc quần đùi màu lam nhạt, phối hợp áo sơ mi màu trắng Lace (viền ren tơ), nhìn biết là xa xỉ, không giống bộ dạng quê mùa trước kia.

Đừng nói Lục Vân Thiên, Nghiêm Tử Tuấn căn bản cũng không nhận ra Quý Linh Linh. Trước mắt là dáng người uyển chuyển, đùi đẹp thon dài lại là Quý Linh Linh. Nhìn khuôn mặt thanh lệ mê người, gò má mềm mại, thật giống như trẻ sơ sinh. Đôi môi mềm mại sáng bóng, khiến hắn nhớ tới nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào của bọn họ.

Lục Vân thiên vừa nói, khiến Giang Tâm Dao nhất thời sững sờ, nhìn diện mạo Lục Vân Thiên. Cô ta là con gái thị trưởng, từng gặp ở tiệc rượu, cho nên cũng coi như quen biết. Nhưng cô ta lại xem như không nhìn thấy mình, chỉ châm chọc Quý Linh Linh.

Mặt Quý Linh Linh hờ hững, cũng không để ý tới, mở miệng nói với Giang Tâm Dao, "Tâm Dao, chúng ta đi thôi."

Giang Tâm Dao ngầm hiểu, nghiêng đầu định rời đi.

"Linh Linh." Lúc này Nghiêm Tử Tuấn lại mở miệng, khiến Quý Linh Linh dừng bước.

Trong lòng Quý Linh Linh cười lạnh, Nghiêm Tử Tuấn xem ra vẫn là không hiểu chuyện rồi.

"Có việc gì thế?" Cô thản nhiên hỏi, vô tình lộ chút cao ngạo, làm cho người ta có chút thở dốc không thôi.

Bị hỏi ngược lại, Nghiêm Tử Tuấn nhất thời cứng họng, nói không lời.

Lục Vân Thiên liếc Nghiêm Tử Tuấn một cái, đồ vô dụng. Một giây kế tiếp cô ta ngoác mồm nói:

"Cuối tuần chúng tôi sẽ kết hôn, Tử Tuấn mấy hôm nay do dự không biết có nên mời cô tham dự hay không. Tôi nghĩ, cô sẽ không tức giận vì tôi giành mất người đàn ông của mình phải không. Dù sao trước đây bộ dạng cô quê mùa, cũng không thể trách Tử Tuấn thay đổi tình yêu. Cho nên, tôi tự mình mời cô tham gia hôn lễ cuả chúng tôi, cô sẽ đến chứ?" Lục Vân Thiên há mồm tràn đầy hài lòng cùng vênh váo tự đắc, mấy câu nói đó để cho tất cả mọi người tại chỗ đều hiểu lập trường Quý Linh Linh.

Giang Tâm Dao nghe xong trong lòng có chút tức giận, nhìn Quý Linh Linh, mặt cô vẫn lạnh lùng như cũ.

"Đương nhiên tôi sẽ đi, dù sao có người nhặt hộ hàng tôi đã dùng, tôi nên ăn mừng mới phải, chúc phúc cho các người hai tay giữ thật chặt cuộc sống cho tốt." Lời nói bén nhọn, Quý Linh Linh bình thản ung dung, mỉm cười phản công, đả kích Lục Vân Thiên thất bại thảm hại.

Giang Tâm Dao nghe Quý Linh Linh nói đến sững sờ, không ngờ Quý Linh Linh thật sự sắc sảo, trong nháy mắt giành được thế thắng. Con ngươi Lục Vân Thiên tràn đầy ngọn lửa.
          
"Linh Linh, em sao có thể nói như vậy?" Nghiêm Tử Tuấn dịu dàng, rốt cuộc không nhịn nổi. Ở một bên há mồm nói, dù sao đây cũng là nơi công cộng, tại sao Quý Linh Linh có thể làm mình mất thể diện như vậy.



***************


Chương 9: Ông chủ lớn mặt lạnh.

Nghiêm Tử Tuấn vừa mở miệng, Quý Linh Linh nhìn anh, trong lòng không đọng lại một phần tình nghĩa, gặp phải tên đàn ông như vậy có phải muốn mình nhớ mãi không quên ?

Thì ra là, khi chia tay một người đã từng yêu thì lập trường cũng sẽ thay đổi. Cô quên mất, cô dẫ sớm không còn là cô gái nhỏ được anh ta che chở trong ngực nữa. Bây giờ kẻ đã đi tất cả của cô là Lục Vân thiên.

"Ôi dào, Tử Tuấn, anh cũng đừng tính toán như cô ta. Anh cũng hiểu cô ta nhân phẩm thấp kém, nên mới chia tay cô ta sao? Chẳng qua em còn là hoan nghênh cô ta tới tham gia hôn lễ cuả chúng ta." Lục Vân Thiên thừa thắng xông lên, hòa nhau một ván, "Đi thôi, chúng ta đi uống cà phê, không để cho kẻ khác làm mất hứng."

Lục Vân Thiên dựa sát đẩy Nghiêm Tử Tuấn rời đi, không cho Quý Linh Linh cơ hội phản kích.

Sắc mặt Quý Linh Linh trong nháy trắng bệch, đáng chết, mình quá mềm lòng, không thể hạ thủ.

Anh ta khiến cô trở thành kẻ buồn cười nhất.

"Linh Linh!" Ra khỏi quán trà, Giang Tâm Dao nhìn Quý Linh Linh lao ra đường, lớn tiếng kêu lên tên cô.

Quý Linh Linh đứng ở giữa đường cái, đột nhiên xoay người lại, nhìn về phía Giang Tâm Dao, thấy một chiếc màu đen xe hơi đang lao tới trước người mình.

"Linh Linh!" Tiếng kêu của Giang Tâm Dao bất lực, quý Linh Linh theo bản năng nhắm hai mắt lại, chờ đợi thời khắc chiếc xe đâm vào mình.

Kéttttttttttt ——!

Âm thanh chói tai dừng lại bên màng nhĩ cô, chân muốn động cũng không nhúc nhích được, cả người cũng cứng đờ tại chỗ, mắt gắt gao nhắm chặt. Rồi sau đó cảm thấy đầu gối va phải vật cứng.

Rất lâu sau đó, truyền đến âm thanh cửa xe mở ra, Quý Linh Linh mới mở mắt ra.

Chỉ thấy chiếc xe hơi màu đen dừng ngay trước chân, bảo hiểm xe kề sát đầu gối mình, bên cạnh cửa xe là một bóng dáng cao lớn, đôi mắt đỏ bừng, khiến cô cảm thấy quen mắt.

"Lãnh. . . . . ." cô nhận ra người kia, cũng không chịu đựng được sợ hãi, đôi chân mềm nhũn, quỵ xuống. Một giây kế tiếp, rơi vào lồng ngực Lãnh Dạ Hi.

"Cô muốn chết sao? Đi qua đường cũng không thèm quan sát!" Âm thanh tức giận của Lãnh Dạ Hi từ trên đầu cô truyền đến, làm cô run rẩy, cô cắn chặt môi, không muốn bộc lộ ra điều gì nữa. Con em mày, không nhìn thấy bộ dáng của chị đây sao, còn trưng ra tính tình thô bạo đó ~

Lãnh Dạ Hi nóng nảy, trong nháy mắt cứng đờ, đôi mắt đỏ thắm trở nên giàn giụa khiến chân tay anh luống cuống.

Trời mới biết, lúc anh thấy Quý Linh Linh không tránh khỏi xe anh, tim như ngừng đập, hung hăng đạp phanh xe, khiến chân cũng phát đau. Rốt cuộc hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc dừng lại, anh làm sao không nổi giận, người phụ nữ này là đồ ngu sao, đột nhiên dừng ở giữa đường.

"Linh Linh! Cô không sao chứ! Đều tại tôi. . . . . . Đều tại tôi đột nhiên bảo cô. . . . . ." Giang Tâm Dao tự trách bản thân mà rơi nước mắt.

Lãnh Dạ Hi giờ mới hiểu được vì sao Quý Linh Linh chợt dừng bước, nhìn đầu gối Quý Linh Linh sưng đỏ, trong mắt của anh thoáng qua một tia lo lắng không thể nhận biết.

Một phen ôm ngang Quý Linh Linh lên, nói với Giang Tâm Dao, "Cô về đi làm trước đi, tôi đưa ấy đi bệnh viện kiểm tra vết thương ở chân."

Giang Tâm Dao lau nước mắt, kiên định gật đầu một cái, giúp Lãnh Dạ Hy mở cửa xe, đưa mắt nhìn hai người rời đi.

Xe mở ra, Lãnh Dạ Hy trầm mặc làm cho không khí bên trong xe trở nên lạnh lẽo.

Quý Linh Linh cũng im lặng không tiếng động, phờ phạc rũ rượi ngồi ở ghế phụ, mắt mở to nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay, cô quá xui xẻo, bị kẻ khác gây gổ còn chiếm thế thượng phong, lại bị ông chủ lớn của mình nhìn thấy trong bộ dạng như thế này. . . . . .

Vừa rồi mình tại sao không đem đôi cẩu nam nữ kia xử đẹp nhỉ? Lại cho bọn họ có cơ hội sỉ nhục mình, thiếu chút nữa còn vì bọn họ mà suýt bị xe đụng. Quý Linh Linh, mày có phải là đồ ngu không? Dù là phụ nữ thì cũng không thể nhịn!

Không lâu lắm xe đã tới cửa bệnh viện, Lãnh Dạ Hi thật nhanh xuống xe, đi vòng qua tay lái phụ, chợt thấy bộ dạng Quý Linh Linh khẽ chu miệng, trong lòng dâng lên một tia kinh ngạc. Mở cửa xe, anh do dự một chút, rồi ôm lấy Quý Linh Linh.

"Tổng giám đốc Lãnh, không cần, tôi có thể đi, không đau đâu." Quý Linh Linh có chút hốt hoảng, vừa rồi đã nợ một ân tình của anh rồi.

"Tốt nhất đừng nói chuyện, tôi hiện tại thật sự rất muốn bỏ cô lại không quan tâm." Lãnh Dạ Hi mặt lạnh, ôm lấy cô  không thể phản kháng đi vào bệnh viện.

Thầy thuốc đơn giản nhìn một cái, chẳng qua đụng bị thương mà thôi, hơn nữa da Quý Linh Linh quá non, cho nên mới xuất hiện tím bầm.

Biết Quý Linh Linh không có việc gì, Lãnh Dạ Hi không còn nóng nảy nữa, để Quý Linh Linh tự đi, mình đi theo phía sau.

Quý Linh Linh ổn định một chút suy nghĩ của mình, quay đầu lại đối mặt Lãnh Dạ Hi, lộ vẻ cảm kích, "Cám ơn Lãnh tổng, hôm nay nếu như không phải là anh, nhất định bây giờ tôi đang nằm ở trong bệnh viện rồi." Cô cười, cảm kích xuất phát từ tận đáy lòng, không biết có phải do mặt trời chiếu vào nụ cười có chút lóa mắt, mê hoặc lòng người.

"Biết là tốt rồi, về sau không cần không bằng một đứa trẻ, qua đường không nhìn đèn giao thông như vậy." Giọng nói Lãnh Dạ Hi dịu dàng, khó khăn lắm mới không nhìn tới nụ cười của cô.

"Vâng, xin lỗi." Quý Linh Linh nghịch ngợm lè lưỡi, Lãnh Dạ Hi lại mặt lạnh vượt qua cô, để lại cô phía sau không thèm quan tâm cô nữa.

Lãnh Dạ Hi không cách nào đối  mặt với nụ cười quá mức chói mắt kia, giống như cậy ra  khe hở nào đấy trong lòng anh.

Lãnh Dạ Hy lạnh lùng lên chiếc xe hơi của anh, Quý Linh Linh cười như cũ làm lành lên xe. Lãnh Dạ Hi liếc cô một cái, trong nháy mắt khởi động xe, biến mất trong luồng khói bụi. . . . .

Chân trời, một đám mây  bay ngang như biểu thị cho ánh chiều ta đang đến, một ngày rất nhanh lại trôi qua, trong lòng cũng không để lại chút dấu tích.

Nửa tháng lại trôi qua, Quý Linh Linh không muốn đối mặt với ngày ấy, nhưng cũng không thể tránh khỏi.

"Tối nay, cô thật sự muốn đi sao?" Giang Tâm Dao nhìn Quý Linh Linh sử sang lại đống tài liệu, thân thiết hỏi.

Quý Linh Linh giương mắt nhìn phía chân trời. Tối nay chính là bữa tiệc kết hôn của Nghiêm Tử Tuấn và Lục Vân Thiên, tất cả giới thượng lưu đều được mời tham gia, bao gồm Giang Tâm Dao và Lãnh Dạ Hi.

Giang Tâm Dao nửa tháng này nhìn Quý Linh Linh như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng rất lo lắng. Nếu là nàng, cô nhất định không đi.

"Dĩ nhiên đi rồi." Tại sao không đi, đồng ý cũng không sợ, bị bỏ rơi cũng không sợ rồi, còn sợ bữa tiệc kết hôn, có lầm hay không!

"Linh Linh, không cần thiết, cô cũng biết Lục Vân Thiên chỗ nào cũng làm khó dễ cho cô. Huống chi, tối hôm nay rất nhiều người tham dự, cô cũng coi như là nhười có tiếng tăm. Nếu như cô ta muốn làm khó cô, quả thật không tốt." Giang Tâm Dao càng nghĩ càng khó giải quyết, Lục Vân thiên vừa nhìn là biết kẻ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, ai biết cô ta mời Quý Linh Linh đi tham gia hôn lễ, trong hồ lô bán là thuốc gì.

"Tâm Dao, yên tâm đi, bên cạnh tôi còn cô không phải sao?" Quý Linh Linh cười cười, Lục Vân Thiên đã không muốn mặt mũi, cô sẽ không cho cô ta đường lui. Nếu như cô ta dám gây chuyện, vừa đúng hận cũ thù mới, lần này giải quyết luôn một thể!


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Ly cà phê từ hạt Moka

201306121451_minh_vip.jpg [ 15.77 KiB | Đã xem 43399 lần ] 201306121451_minh_vip.jpg [ 15.77 KiB | Đã xem 43399 lần ]
Chú thích: porsche

porsche-911-0807-01.jpg [ 94.99 KiB | Đã xem 43401 lần ] porsche-911-0807-01.jpg [ 94.99 KiB | Đã xem 43401 lần ]
Chú thích: Caramel Macchiato

carmel_macchaito.jpg [ 53.35 KiB | Đã xem 43401 lần ] carmel_macchaito.jpg [ 53.35 KiB | Đã xem 43401 lần ]


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 10.08.2014, 20:21, lần sửa thứ 3.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.09.2013, 23:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 08:52
Bài viết: 120
Được thanks: 1184 lần
Điểm: 8.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu (chương 10,11,12,13) - Điểm: 10



Chương 10: Yên lặng trước cơn bão

"Vậy cũng được. . . . . ." Giang Tâm Dao bị cắt ngang không thể phản đối, chỉ có thể lắp bắp nói.

"Vậy thì tốt, không cần lo lắng cho tôi. Tôi dọn xong đồ rồi, chúng ta đi thay lễ phục trước. Sau đó tôi ngồi nhờ xe cô, không thành vấn đề chứ." Quý Linh Linh cười dời đi sự chú ý Giang Tâm Dao.

"Ừ, không thành vấn đề, vậy chúng ta đi." Giang Tâm Dao đứng dậy cùng quý Linh Linh rời phòng làm việc.

Nửa giờ sau, hai người cùng nhau đến nơi đặt lễ phục dạ hội.

Quý Linh Linh thay một bộ lễ phục hở lưng màu sắc trang nhã, tà váy kiểu Lace (viền tơ) dừng lại ở đầu gối, khiến đùi đẹp Quý Linh Linh  nhìn không sót cái gì, mà trên thân váy là hai cái dây Lace đi vòng qua phía sau cổ điểm một cái nơ hình con bướm. Phần đuôi con bướm lại chạy dọc cái lưng trần mịn màng của cô, ở dưới ánh đèn bóng loáng tản ra mê người. Phía trước lộ ra nửa bầu ngực, càng làm cho Quý Linh Linh chói mắt khiến người ta thèm thuồng.

Mà Giang Tâm Dao lại mặc một bộ lễ phục trễ ngực sắc màu ấm áp, tôn lên thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp, có vẻ lung linh hấp dẫn. Váy dài màu hồng nhạt mang theo đường viền hoa màu trắng, làm cho người ta cảm thấy đúng là một người phụ nữ hoàn mĩ.

"Cô còn thiếu kiểu tóc." Liếc mắt nhìn Quý Linh Linh gần như hoàn mĩ, Giang Tâm Dao cười duyên dáng, xinh đẹp động lòng người.

Quý Linh Linh cũng cười một tiếng, hai người cứ thế đi ra khỏi trung tâm lễ phục dạ hội.

Hai người đẩy cửa đi ra ngoài, lưng trần của Quý Linh Linh rơi vào trong mắt một người.

Con người anh như diều hâu nhìn chằm chằm Quý Linh Linh, vẫn đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, nhìn hai người lên chiếc Porsche màu xanh dương, hắn mới thu hồi tầm mắt.

Quả nhiên anh không nhìn lầm, cô đúng là báu vật khiến nhiều phụ nữ ghen tỵ.

"Mộ tiên sinh, âu phục đã may xong, hiện tại muốn thử sao?" Cô gái bên cạnh lịch sự hỏi, cười đến ngọt ngào.

"Được, tốt lắm." Mộ Ly mở cửa đi vào phòng thay quần áo. Không lâu lắm, một người  đàn ông tuấn tú âu phục màu bạc đi ra.

Nhìn người đàn ông âu phục màu bạc trong gương, Mộ Ly tự tin cười một tiếng, theo quán tính chỉnh sửa ống tay áo một chút.

Âu phục màu bạc tính chất là Kim Sa (Chất như kim loại), cho nên ở dưới ánh đèn, âu phục sẽ cho người ta cảm giác như một loại vàng ánh sáng lộng lẫy. Cổ áo hình chữ V là nhà thiết kế nổi tiếng Italy đổi mới, đường viền là màu vàng kim. Phía ngực trái vốn là túi áo, nhưng bây giờ thay vào đó là kim cài áo màu vàng được khắc rỗng. Phải biết, riêng kim cài áo giá trị đã mấy triệu, chứ đừng nói cả bộ quần áo tốn bao nhiêu tiền.

"Thiết kế không tệ, trực tiếp lấy đi." Mộ Ly sắc mặt lạnh lùng, góc cạnh rõ ràng trên mặt nâng lên một nụ cười, xấu xa vả mê hoặc lòng người, khiến cô gái có chút thần hồn điên đảo.

Không lâu lắm, Mộ Ly tây trang thẳng thớm rời khỏi trung tâm lễ phục dạ hội, lái về nơi anh muốn đến , đi tìm mèo hoang nhỏ của anh. . . . . .

Dạ yến.

Cả thành phố cũng tạm biệt ban ngày sầm uất, chào đón ban đêm yên tĩnh.

Khách sạn Đức Lan Sắt ở thành phố T, thổi lên một quả khí cầu màu hồng rộng hơn mười thước trước hai bên cửa khách sạn. Từ trên khí cầu thõng xuống hai cái câu đối, chúc mừng cô dâu chú rể.

Mà toàn bộ bên trong Đức Lan Sắt, tạm thời bày biện hoa tươi kéo dài đến bên trong hành lang cho đến giáo đường cuối hội trường, bày đầy bàn rượu.

Trên cửa chính hội trường là cái khung được sơn màu hồng, xa xa nhìn lại, giống như một hình trái tim khổng lồ.

Quý Linh Linh thở dài, phong cách kiến trúc thật tốt liền bị màu hồng làm hỏng. Nghĩ cũng biết là ai làm, kiêu căng thích gì làm nấy. Dĩ nhiên là chủ nhân của bữa tiệc, Lục Vân thiên.

Hình trái tim khổng lồ màu hồng trên cửa chính khách sạn Đức Lan Sắt, giờ phút này tuấn nam mỹ nữ cùng nhau tiến vào trong hội trường.

Quý Linh Linh và Giang Tâm Dao cùng nhau đi qua thảm màu đỏ thảm ở hành lang, trước mắt nhất thời rộng rãi.

Chỉ thấy trần nhà cao trăm mét treo nhiều loại đèn Lưu Ly lóng lánh đủ màu sắc. Chiếu sáng cả hội trường như ban ngày, mà chính giữa hội trường là bàn tiệc đầy thức ăn ngon.

Thức ăn với hàng vạn hình thái, hương sắc mùi vị Tây - Trung đều đủ cả, vừa nhìn là biết kiệt tác của đầu bếp đẳng cấp, làm cho bữa tiệc thêm phần xa hoa.

Tiệc rượu xuất hiện một số quan chức cấp cao, ai cũng sang trọng, quyền uy. Trong đó cũng không thiếu những người trẻ tuổi tuấn nam mĩ nữ, ai cũng khí chất phi phàm, giống như là các nghệ sĩ tham gia buổi lễ trao giải vậy.

"Thế nào? Kinh ngạc quá à?" Giang Tâm Dao cùng Quý Linh Linh đi tới một góc quan sát. Tuy chưa bắt đầu hội trường màu vàng kim đã đày ắp người, một mảng phồn hoa, tráng lệ.

Quý Linh Linh không phải kinh ngạc mà là cô có nằm mơ cũng chẳng ngờ, có một ngày cô sẽ đến với tầng lớp thượng lưu. Hơn nữa còn ở trong hoàn tình huống trọng như vậy.

Đưa mắt, xuyên qua đám người là một đôi nam nữ, ăn mặc hình người dạng chó, “Hừ” đúng là cặp trời sinh! Giễu cợt, cô lần đầu tiên tham gia loại sự kiện như thế này, chính người mình yêu kết hôn với người phụ nữ khác, thật bất hạnh!

"Tôi gặp mấy người quen, đi chào hỏi một chút." Giang Tâm Dao thấy được một nhân vật quan trọng, đơn giản đi qua chào hỏi.

"Vâng." Quý Linh Linh hời hợt gật đầu, cô đến đây ăn không thể ăn, uống không thể uống, cứ đứng đần một chỗ, không có chút thú vị nào.

"Tại sao một mình ở đây, rất nhiều người vui mừng muốn biết Tân Tú." Âm thanh từ tính ở bên tai vang lên, khiến Quý Linh Linh liếc mắt nhìn.

"Tổng giám đốc Lãnh?" Quý Linh Linh cũng mau quên, Lãnh Dạ Hy cũng là nhân vật lớn ở thành phố T, sao lại không đến đây?

"Kinh ngạc cái gì?" Lãnh Dạ Hy có chút không thoải mái đến bộ dạng không để ý đến mình của cô, liếc cô một cái.

Lãnh Dạ Hy mặc âu phục màu đen tao nhã. Viền cổ áo là đường cong màu bạc, ngực cài một cái cài áo kim cương, đem khí thế lạnh lùng của hắn chiếu ra một tia ánh sáng. Ống quần màu đen cách thức tiêu chuẩn kiểu dáng Đồ Đằng, giản lược nhưng không mất vẻ tao nhã, tinh xảo lại không phức tạp.

Quý Linh Linh thu lại vẻ mặt của mình, lần nữa nhìn về đám người.

"Tôi cảm giác giống như thế giới này không phải của tôi" Cô chưa có thói quen giao tiếp trong thế giới thượng lưu này.

"Có phải thế giới của cô hay không, không phải do cô lựa chọn, số mạng cô được ưu ái, phải vui mừng đón nhận. Hơn nữa, tôi tin tưởng vào năng lực của cô." Cá tính Quý Linh Linh cứng cỏi lại có mắt nhìn, cái cô cần chỉ là thời gian.

Quý Linh Linh ngẩng mặt nhìn Lãnh Dạ Hy đang uống ly rượu đỏ, anh một ông chủ lớn quả nhiên vẫn có chút chính trực, xem cô là người thân mà khích lệ, trong lòng thật sự cảm động.

"Cám ơn đã khích lệ." Quý Linh Linh cười yếu ớt, trong lòng bớt chút mờ mịt, tự tin hơn rất nhiều.



***************************


Chương 11: Đặc phái viên thần bí


"Vậy thì đi thôi, cùng tôi đi gặp mấy người." Lãnh Dạ Hy nói, đi trước vào trong dòng người.

Quý Linh Linh hít một hơi thật sâu, cũng theo đó bước vào nơi không thuộc về mình.

Hai người chân thành đi vào trong dòng người, tuấn nam tịnh nữ, cực kỳ dễ coi, cộng thêm thân phận của Lãnh Dạ Hy, càng thêm chú ý.

Nhất thời, mọi người trong hội trường chăm chú nhìn bọn họ, dường như quên mất cô dâu chú rể, khiên ánh mắt Mộ Ly nhanh chóng tóe ra lửa.

"Đây không phải là Mộ tiên sinh sao?"

Mộ Ly vừa tiến vào, Lục Chính Hạo liền chào đón, khuôn mặt trần đầy nụ cười đến gần Mộ Ly.

Mộ thiếu chống lại tầm mắt Lục Chính hạo, khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười lễ phép che đậy suy nghĩ.

"Thị trưởng Lục, đã lâu không gặp." Giọng nói Mộ Ly trầm thấp, cầm ly rượu đỏ trên khay khi winter đi ngang qua, hướng Lục Chính Hạo chào hỏi.

"Đúng là đã lâu không gặp, cháu bây giờ không còn giống ngày xưa. Làm cho bác phải lau mắt mà nhìn." Lục Chính hạo mỉm cười, hôm nay cậu ta không còn là thằng nhóc như lúc rời khỏi thành phố T nữa. Mà đã là Thượng tá không quân Bộ Quốc Phòng, cũng mang theo danh hiệu đặc phái viên trở lại thành phố T, trở thành tiêu điểm lớn.

"Bác cứ nói đùa." Mộ Ly cương trực, bất cẩu ngôn tiếu (Nói năng thận trọng) đáp lại, ánh mắt quét nhẹ hội trường, lơ đãng rơi trên người Quý Linh Linh.

"Ha ha, đáng tiếc Vân Thiên nhà bác kết hôn rồi. Nếu không cháu mà trở về, hai người nhất định là là cặp trời sinh." Lục Chính hạo cố làm ra vẻ thân mật vỗ vỗ lưng Mộ Ly, "Cháu và Vân Thiên khi còn bé là hai đứa nhỏ hồn nhiên, cũng coi là thanh mai trúc mã, chỉ tiếc sau này cháu rời khỏi thành phố T, nếu không, hiện tại. . . . . ." Lục Chính Hạo có chút hối hận, nếu như gả cho Mộ Ly, thế lực của ông sẽ càng hùng hậu.

"Bác, bác nói đùa rồi, hiện tại dáng vẻ bạn trai so với cháu tốt hơn nhiều." Mộ Ly cắt ngang lời nói của Lục Chính Hạo, sau đó nói "Bác, cháu có mấy người quen biết, phải đi chào hỏi."

"Được, thật tốt, đi đi." Lục Chính Hạo vội vàng gật đầu, nào dám không thả người.

"Vâng." Mộ  Ly gật đầu, sau đó liền đi vào trong hội trường.

Không biết, Lục Chính Hạo sau lưng anh lộ ra vẻ nguy hiểm.

Tiểu tử thúi, làm đặc phái viên, cũng không để hắn vào trong mắt, xem mày có thể thoải mái đến khi nào.

Thật ra thì cũng không trách Mộ Ly lạnh nhạt.

Hồi tưởng lại quá khứ, trái tim của anh lại hơi chua xót.

Mười hai năm trước, cha Mộ Ly  là Mộ Diệu - là Thị trưởng thành phố T. Lúc đó, Lục Chính Hạo còn là Phó Thị Trưởng, tình cảm hai người không tệ, cho nên Mộ Ly và Lục Vân Thiên từ nhỏ lớn lên cùng nhau.

Cho đến khi Mộ Diệu gặp rủi ro sập cầu mà mất, Lục Chính Hạo mới ngồi lên chức Thị trưởng cho tới bây giờ, có thể nói là Độc Bá Nhất Phương (Làm vua một vùng).

Mộ Ly nhớ rõ, khi anh nghe nói cha mình qua đời, từ bộ đội không quân chạy về nhà, từ ngày đó là anh vĩnh viễn là ác ma.

Ngày đó mây đen che kín bầu trời, đè nén nỗi đau xuyên thấu vào tim, anh không thể tưởng tượng cha mình tại sao lại gặp tai nạn bất ngờ như thế.

Trước tiên, anh muốn chạy vào trong nhà để an ủi mẹ nhất.

Anh mở xe hơi màu đen ra , chợt lo lắng, dừng ở dưới tầng lầu khu dân cư của mình.

Rầm!

Một tiếng vang dữ dội chấn động xe của anh, lúc đó anh còn chưa xuống xe. Mộ Ly mở mắt ra, chợt nhìn thấy tấm kính trước xe chất lỏng màu đỏ xúc mục kinh tâm (Nhìn thấy mà giật mình) chảy xuống.

Nhất thời, trái tim của anh giống như bị người ta đánh trống, nhảy thình thình, chấn động màng nhĩ của anh.

Anh sợ hãi xuống xe, khi một người cao một mét tám đứng vững vàng ngoài xe, thì nhìn thấy hai thi thể đã biến dạng trên mui xe, tim của anh dường như bị xé rách.

"Mẹ! Em gái!" Âm thanh của anh chấn động trời đất, đau lòng đến không thở nổi.

Vĩnh viễn đều không thể quên, ánh mắt không thể khép lại của người mẹ yếu đuối, là em gái vừa ra đời không lâu.

Ngày đó, anh trở thành trẻ mồ côi, gia đình trọn vẹn trở nên tan nát, để lại cho anh thương tổn mãnh liệt.

Dòng máu màu đỏ, bối cảnh màu đen, mây đen chằng chịt, trở thành cơn ác mộng khó quên nhất, khiến anh mất đi cuộc sống gia đình.

Mai táng người nhà, anh bán căn hộ, mang theo số tiền ít ỏi mà cả đời cha thanh bạch liêm khiết rời khỏi thành phố T, đau lòng trở lại bộ đội không quân.

Không có gia đình, hắn dường như biến thành ma quỷ. cho nên trong thời gian ngắn ngủi mười năm, liền leo lên cấp bậc Thượng tá.

Nhớ lại tất cả, trong mắt Mộ thiếu u ám, thờ ơ nhìn đám người vì quyền thế cười nịnh bợ mình.

Anh cười, nếu không phải những kẻ ở đây có tác dụng, anh tuyệt đối sẽ không đứng ở chỗ này, làm loại chuyện nhàm chán này.

Chợt một tiếng ầm ĩ lọt vào lỗ tai, khiến mấy người không hẹn mà cùng nhìn về nơi cách đó không xa, đó là nơi Lục Vân Thiên đang đứng, mà trước mặt cô ta là Quý Linh Linh.

"Trời đất, đây chính là người may mắn đoạt chức vô địch trong cuộc thi thiết kế ở Pháp Quý tiểu thư này." Giọng nói Lục Vân Thiên mềm mại, giống như chưa bao giờ biết Quý Linh Linh.

Mặt Quý Linh Linh khẽ nâng lên, khóe miệng mang theo ý cười, bộ dạng dường như đang nhìn xem Lục Vân Thiên có bản lĩnh lớn bao nhiêu có thể giễu cợt mình.

Bên cạnh, Lãnh Dạ Hy im lặng không lên tiếng, dĩ nhiên anh đã nghe chuyện của Lục Vân Thiên và Quý Linh Linh từ Giang Tâm Dao. Nhưng chuyện tình cảm của Quý Linh Linh, anh  không cần thiết nhúng tay vào.

Một bên, đám người bắt đầu bàn luận, Lục Vân thiên là chị em tốt của bọn họ, mục đích tung lời đồn từ trong đám đông, biến Quý Linh Linh  thành người phụ nữ oán hận dây dưa với Nghiêm Tử Tuấn không tha.

"Này, Tử Tuấn, bạn gái cũ của anh cũng tới tham gia hôn lễ cuả chúng ta, thật là vinh hạnh đấy." Lục Vân thiên ỏn à ỏn ẻn  cố ý tựa vào trong ngực Nghiêm Tử Tuấn.

Nghiêm Tử Tuấn như tên Hòa thượng lùn hai thước với tay sờ không đến đầu (*vì phải theo suy nghĩ của người khác nên không biết mình suy nghĩ gì), chỉ có thể sững sờ mặc cho Lục Vân Thiên giải quyết.

"Nhưng Quý tiểu thư, tôi phải nói rõ ràng, hôm nay là hôn sự của tôi và Tử Tuấn, tôi vừa rồi bắt gặp cô muốn ôm Tử Tuấn nhà tôi, sẽ không phải là người không biết liêm sỉ chứ." Lời nói Lục Vân Thiên xoay chuyển, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn Quý Linh Linh.

Vẻ mặt Quý Linh Linh bình thản, cô cảm giác có cái gì đó không đúng. Trong tình huống này, Nghiêm Tử Tuấn tại sao lại rời Lục Vân Thiên, tới cạnh cô nói biến chiến tranh thành tơ lụa (Từ chiến tranh biến thành mềm mỏng), muốn ôm một cái để kết thúc ân oán này. Lúc hai người chuẩn bị ôm thì Lục Vân Thiên chợt xuất hiện, chặn ngang cái ôm kia, rồi sau đó trong nháy mắt lên tiếng làm khó, khiến hai người vẻ mặt lúng túng trước mọi người, cho là bọn họ có cài gì đó chột dạ. Mình đúng là thiếu não, đôi nam nữ chó chết kia diễn kịch dở trò với cô, cô lại không phát hiện.

"A, cô ta chính là người phụ nữ tranh giành đàn ông với Lục Vân Thiên."

"Tại sao không biết liêm sỉ như vậy. Còn tới hôn lễ tranh giành đàn ông."

"Đã sớm có thể nghĩ tới rồi, nếu không sao có thể tham dự hôn lễ của người yêu cũ cùng người khác chứ."

Trong đám người nổi tiếng xấu bụng bàn luận, mà ở một bên Quý Linh Linh biểu hiện cực kỳ tỉnh táo. Cô lẳng lặng đứng nhìn đôi nam nữ trước mặt nam nữ, quả nhiên cùng một dạng chó má. Đến bây giờ, còn muốn cho cô thêm tổn thương!




********************





Chương 12: làm người ta ao ước


"Quý tiểu thư, xin rõ ràng một chút, Nghiêm Tử Tuấn từ hôm nay trở đi chính là chồng của Lục Vân Thiên tôi đây. Còn nữa, nếu như cô hối hận, thì không nên không biết tự kiểm điểm. Tối nào cũng đi hộp đêm tìm Ngưu Lang, nếu không, Tử Tuấn là người thật thà như thế làm sao lại bỏ cô chọn tôi." Lục Vân thiên lời thề son sắt, ánh mắt đổ mồ hôi, càng nói càng khiến Quý Linh Linh thảm hại.

"Lục tiểu thư, cô nói chuyện tốt nhất giữ đúng mực, tôi có thể kiện cô tôi phỉ báng." Quý Linh Linh vẫn giữ vững thái độ tỉnh táo.

"Hả? Có phải phỉ báng hay không cô xem cái này một chút sẽ biết." Lục Vân Thiên không biết cô ta lấy ra tấm ảnh ở đâu, ném vào mặt Quý Linh Linh, bộ phận sắc nhọn của tấm ảnh làm đau khuôn mặt Quý Linh Linh, nhưng cô rất nhanh cầm tấm ảnh lên.

Trong nháy mắt nhìn thấy người phụ nữ trong ảnh, cô trợn tròn mắt, rõ ràng là đêm ở Dạ Dụ bị người ta chụp được .

"Nếu như tôi ngậm máu phun người, thì chứng cớ sao có thể ở trong tay tôi, cô nói đúng hay không?" Nét mặt Lục Vân thiên tràn đầy đắc ý, cô ta trăm ngàn cực khổ mới tìm được điểm yếu của Quý Linh Linh, tốn không ít tiền cho bọn Ngưu Lang chụp những tấm ảnh này.

Sắc mặt Quý Linh Linh đột nhiên trắng bệch, cô này không biết những tấm ảnh từ đâu mà có, nhưng bây giờ cô có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa. Trước phải tỉnh táo, lập tức hóa thành hư không, khiến cô ta không kịp xoay sở.

Cho dù là tầng lớp thượng lưu, người vây xem cũng chẳng khác gì tạp dân, hơn nữa đám đông bàn luận càng sắc nhọn, làm cho người ta không đứng vững được.

Đây nghĩa là gì, cô mới vừa gia nhập tầng lớp thượng lưu đã bị ra oai phủ đầu sao?

Trong mắt hiện lên tia không phục, mở miệng nói, "Tôi không biết tấm ảnh này là ai làm cho cô, để cô ở đây ăn nói lung tung. Chỉ là, cô có thể yên tâm  nhặt hàng đã dùng rồi, bởi vì anh ta cũng không phải là người tôi muốn, tôi đã có người yêu, hơn nữa so với Nghiêm Tử Tuấn tốt hơn rất nhiều. Người đàn ông của tôi rất cường hãn, tôi tuyệt đối không cần đi tìm Ngưu Lang." Sắc mặt Quý Linh Linh chợt đỏ bừng, nói dối tung trời. Thời điểm nói hai chữ “cường hãn“, sắc mặt hơi nóng lên, đây là lần đầu tiên cô nói hai từ này.

Lục Vân Thiên vừa nghe thấy Quý Linh Linh nói cô nhặt hàng đã dùng rồi, liền nổi giận, thừa thắng xông lên nói " Hả? Vậy gọi bạn trai của cô ra đây đi? Hôn lễ của tôi tập trung tất cả người nổi tiếng trong thành phố T, nơi như thế này mà bạn trai cô cũng có thể vào được sao." Chuyện cười, cô không phải là người dễ khi dễ, hai ba câu nói láo của Quý Linh Linh, là có thể đẩy được cô đi nơi khác sao?

Lúc này, người xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, khiến hai nhân vật chính cũng cảm thấy khẩn trương không ngừng. Nhưng Lục Vân Thiên vẫn tự tin đã có dự tính trước mà cười cười, nhìn Lãnh Dạ Hy bên cạnh Quý Linh Linh. Hắn là một người không thích tùy tiện vì người khác gây phiền phức cho mình, là một thương nhân thông minh, hắn sẽ không vì Quý Linh Linh mà ra mặt. Quý Linh Linh, cô thua là cái chắc.

Quả nhiên, như Lục Vân Thiên suy nghĩ, Lãnh Dạ Hy chỉ là đứng ở một bên, anh giống như những người xem khác, không có ý định nhảy vào.

Nếu Quý Linh Linh còn nói dối lập tức sẽ bị vạch trần, đáng chết! Cô cắn răng!

"Anh ở đây." Giọng nói âm trầm mà từ tính, vang lên ở ngoài đám đông, khiến mọi người bất tri bất giác quay đầu lại nhìn lại, mỗi người đều nhường đường.

Quý Linh Linh cũng không nhịn mang theo nghi vấn quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

Chính là Ngưu Lang tuấn tú ở Dạ Dụ?!

Quý Linh Linh không khỏi khiếp sợ, trong lòng rùng mình một cái. Anh ta tới làm gì, không phải là tới vạch trần cô chứ. Nhưng câu kia, “Anh ở đây” là có ý gì.

"Anh đã nhìn lâu rồi, Vân Thiên, đã lâu không gặp, em đúng là vẫn không hiểu chuyện không khoan dung như vậy." Tất nhiên, Mộ Ly thừa biết tính tình Lục Vân Thiên, không khỏi lắc đầu, Quý Linh Linh như thiên thần đứng một bên, bàn tay duỗi một cái, đem Quý Linh Linh đang đứng ngây ngốc ôm vào lòng.

"Mộ Ly?" Trong nháy mắt Lục Vân Thiên nhớ lại khuôn mặt quen thuộc này, khiếp sợ không thôi.

Mặc dù nhiều năm trước có nghe đến Hắc tiểu tử Mộ Ly trở lại, nhưng cô không ngờ tới lần đầu tiên hai người gặp nhau, lại trong tình huống như thế này.

Hơn nữa thật không ngờ Mộ Ly cao lớn tuấn lãng, con ngươi sâu thẳm, ánh sáng lóng lánh mê hoặc lòng người, làm cho không ít con gái của nhiều nhân vật nổi tiếng cũng phát ra một tia thán phục.

Mộ Ly xấu xa ôm Quý Linh Linh, trông thấy tấm ảnh trong tay cô, không khỏi cười xấu xa cầm lấy. Sau đó cười với Lục Vân Thiên nói, "Ngày đó là anh hẹn Linh Linh gặp mặt ở đó, Linh Linh nhà anh rất cường hãn, ở Dạ Dụ đánh ba tên côn đồ trêu chọc cô ấy đấy. Cho nên, anh yêu từ lần đầu nhìn thấy cô ấy, bọn anh qua lại đã hơn hai tháng rồi." Mộ Ly nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.

Quý Linh Linh muốn tránh cái ôm của Mộ Ly, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao.

"Anh ta không phải vừa trở lại liền gây xáo trộn thành phố T - Thượng tá không quân kiêm đặc phái viên Bộ Quốc Phòng Mộ Ly sao?"

Trong đám người, những người đàn ông đã nhận ra thân phận Mộ Ly, lớn tiếng bàn luận, lại làm cho Quý Linh Linh bất ngờ như sét đánh.

Ngưu Lang này, lại là đặc phái viên Bộ Quốc Phòng?!

Trong lúc nhất thời, Quý Linh Linh sững sờ tại chỗ, hồi tưởng lại cái đêm ở Dạ Dụ, còn có ở Bách Phỉ Á hai người làm trò cười, khiến cô hoảng hốt.

"Vân Thiên, em cứ yên tâm về Linh Linh đi, sẽ không giành đàn ông của em đâu, bởi vì có anh ở đây, cho nên không cần đến anhta." Lời nói của Mộ Ly không cho Lục Vân Thiên một lối thoát.

Sắc mặt Lục Vân Thiên đột nhiên sầm lại, giận dữ cắn răng nhìn Mộ Ly.

"Vân Thiên, thôi đi, hôm nay là ngày vui của chúng ta." Nghiêm Tử Tuấn không chịu được ánh mắt những người xung quanh, lên tiếng nói.

"Anh câm miệng cho tôi!" Giọng nói Lục Vân Thiên đột nhiên lên cao, tràn ngập lửa giận phun về phía Nghiêm Tử Tuấn.

Nghiêm Tử Tuấn sững sờ, không ngờ Lục Vân Thiên lại không nể mặt anh.

Lục Vân Thiên biết mình hoàn toàn thất bại, bực tức xoay người đẩy đám người đi ra, trong lòng tức giận.

Mộ Ly, Quý Linh Linh, các người tất cả đều nhớ kỹ cho tôi!

"Tốt lắm, các vị, hôm nay là ngày vui của con gái tôi, cám ơn mọi người đến chung vui, không cần khách khí." Lục Chính Hạo thấy hòn ngọc quý trên tay mình bị khi dễ, liền lên tiếng hoà giải.

Nhất thời hội trường lần nữa khôi phục yên tĩnh, chỉ để lại Quý Linh Linh và Mộ Ly, một bên Lãnh Dạ Hy cùng Giang Tâm Dao nhìn nhau rồi lại nhìn bọn họ, liền biết điều rời đi.

Không ai biết trong đôi mắt Lãnh Dạ Hi cực kỳ âm u.

Quý Linh Linh cùng Mộ Ly đi tới ban công yên tĩnh của khách sạn, Quý Linh Linh không kịp chờ đợi lên tiếng hỏi.

"Anh là ai?" Anh ta làm sao biết tên cô.

"Em hẳn nên nhớ đến tôi, đúng không?" Ánh mắt Mộ Ly lấp lánh nhìn cô, anh cười, tác phong nhanh nhẹn, khiến lòng Quý Linh Linh thoáng qua một tia rung động.

"Vâng." Quý Linh Linh vẫn còn ở do dự, không biết làm thế nào trả lời, nhưng vẫn nâng lên nụ cười như cũ "Vừa rồi cám ơn anh. Còn có. . . . . . Cái đó, lần trước. . . . . . Thật xin lỗi." Quý Linh Linh nói năng không rõ, cuối cùng nói một câu thật xin lỗi.

Cô muốn chết, lần này coi như xong đời, hiện tại cô coi như là nằm trong tay anh ta rồi? Trước mặt người đàn ông này, chuyện lần trước bọn họ hình như chưa làm xong, nếu như hắn muốn tận "Nghĩa vụ", cô có lý do gì để cự tuyệt.

"Hả? Tôi không chấp nhận, hơn nữa, lần trước em phóng hỏa, tôi còn chưa có tiêu." Chợt, ánh mắt của anh biến đổi, bàn tay theo bản năng đi vòng qua eo nhỏ của cô, lôi cô vào gần mình, để cho bụng của cô dán sát thân thể của anh.

Quả nhiên, con em mày, cô lại đoán trúng!

************


Chương 13: Dường như rất yên tĩnh


Trong nháy mắt thân thể Quý Linh Linh căng thẳng, cứng ngắc đến động cũng không dám động.

Nhìn vào con ngươi của Mộ Ly, chỉ cảm thấy khí thế bá đạo của anh, khiến tim cô dập thình thình. Lần đầu tiên, cô nghe thấy nhịp tim của mình rõ ràng như vậy.

"Nếu cảm thấy có lỗi, vậy thì tôi cho em cơ hội, mời tôi đi ăn cơm." Yên lặng một hồi lâu, Lời nói Mộ Ly xoay chuyển, khẽ nhếch khóe miệng, không nhìn ra anh là đang đùa giỡn.

"À?" Quý Linh Linh cho là mình nghe lầm, đột nhiên hồi hồn, cười gượng hai tiếng, "A, tốt lắm a, lúc nào thì?" Cô cũng không muốn thiếu người khác một ân tình.

"Lúc này có thể cho tôi số điện thoại chứ, tôi sẽ dễ dàng hẹn em." Mộ Ly chân thành lấy điện thoại di động, buông lỏng eo của cô.

Mặt Quý Linh Linh ửng hồng, lần này không do dự, nhỏ giọng đọc số điện thoại cho hắn. Cư nhiên bởi vì một lời nói của người đàn ông, cô khó mà không đỏ mặt, xem ra cuộc sống Quý Linh Linh đúng lúc cần một người đàn ông tới làm dịu rồi.

Mộ Ly cười xấu xa, giống như rất hài lòng, "Được, tôi sẽ hẹn em. Hễ tôi gọi là em phải tới ngay, như vậy, tôi liền chấp nhận lời xin lỗi của em."

Mộ Ly  nhin từ xuống trên cao , trong nháy mắt cúi người xuống, khuôn mặt cô so với lần trước đúng là bất đồng.

Cô thật giống một miếng bánh ngọt làm cho người ta yêu thích không buông tay, để cho hắn ước mơ.

Hơi thở Mộ Ly phả lên mặt Quý Linh Linh, ấm áp, mập mờ, khiến lòng cô lần nữa dâng lên, cảm giác lạ lẫm quấn chặt lấy cô, không biết nên phản ứng gì.

"Tôi rất mong đợi được ăn cơm cùng em." Hơi thở Mộ Ly phả trên mặt của cô, làm lòng cô rối loạn. Sau đó ngồi dậy, chỉ gặp thoáng qua Quý Linh Linh, bỏ lại Quý Linh Linh sững sờ đứng tại chỗ, trở lại buổi tiệc.

"Đã đi xa, còn đứng ở đó?" Âm thanh Lãnh Dạ Hy chợt vang lên, cắt đứt suy nghĩ Quý Linh Linh, cô vội vàng thu lại tâm tư lúng túng của mình.

"Cô biết Mộ Ly?" Lãnh Dạ Hy từ rèm cửa sổ sau ban công đi ra, anh đứng ở phía sau rèm cửa, chỉ là hai người quá mức chuyên chú, không chú ý tới anh.

Nhìn nét mặt Quý Linh Linh, tim anh không khỏi có chút nóng nảy, lời nói lạnh lùng châm chọc, "Bản lĩnh của cô đúng là không nhỏ, cùng xuất hiện đồng thời Mộ Ly ."

Quý Linh Linh nghi ngờ nhìn Lãnh Dạ Hy một cái, là ảo giác của cô sao? Tại sao cảm giác giọng Lãnh Dạ Hy có chút thương tâm.

"Không tính là biết, chỉ là đã từng có chút hiểu lầm." Quý Linh Linh thở dài một hơi, xoay người nhìn về bóng đêm bao la, sao trên bầu trời nhấp nháy, gió nhẹ thổi tới, cực kỳ sảng khoái.

Lãnh Dạ Hy nhìn lưng trần của Quý Linh Linh, dưới ánh trăng, rực rỡ tản ra mê người, miệng không khỏi có cảm giác miệng phát khô.

"Đúng rồi, Tâm Dao đâu?" Quý Linh Linh chợt nhớ tới Giang Tâm Dao, Lãnh Dạ Hy và cô ấy sao không ở cùng nhau.

"Không biết, đột nhiên nói tâm tình không tốt, muốn rời khỏi đây."

"Tâm tình không tốt?" Quý Linh Linh có chút nghi ngờ, rõ ràng lúc hai người đi cùng nhau, vẫn còn rất vui vẻ.

"Nói là gặp bạn cũ, không biết cô ấy nói tới ai." Lòng của phụ nữ như kim dưới đáy biển, anh lười phải đoán.

Mặc dù Quý Linh Linh nghi ngờ, nhưng là cũng không thể hỏi.

Bên trong khách sạn Đức Lan Sắt, hành khúc hôn lễ vang lên, mọi người cũng ngồi xuống, ở dưới sân khấu chứng kiến Nghiêm Tử Tuấn cùng Lục Vân Thiên  kết hôn. Sắc mặt Lục Vân Thiên vẫn không tốt, nhưng là hôn lễ diễn ra rất thuận lợi.

Dưới sân khấu, trên gương mặt thanh tú của Quý Linh Linh, khiến người khác không thể nhìn ra suy nghĩ của cô, Nghiêm Tử Tuấn, chúc mừng anh, người phụ nữ như Lục Vân Thiên, chắc hẳn anh sẽ chịu đựng thật tốt!

Bóng đêm mênh mông, tiếng người huyên náo, tiếng chúc mừng một mảnh, nơi tận cùng của khổ sở, cũng là nơi bắt đầu sinh mệnh mới. . . . . .

Mà bên ngoài khách sạn, một cô gái khác vừa mở cửa chiếc Porsche màu xanh dương,  liền bị bóng dáng từ trong bóng đêm đi ra làm sợ hết hồn.

"Đã lâu không gặp." Âm thanh Mộ Ly trầm thấp, đối mặt Giang Tâm Dao, không có lấy một nụ cười.

Lòng Giang Tâm Dao co rút đau đớn, nở nụ cười cứng ngắc."Có thể  nói chuyện một chút chứ."

"Được, anh cũng đang có chuyện muốn tìm em" Mộ Ly gật đầu, ánh mắt như cũ sauu sắc động lòng người, khiến lòng Giang Tâm Dao run rẩy .

Anh, chính là là người vĩnh viễn không thể chạm tới, vẫn nỗ lực để đạt đến.

Bóng đêm trầm trầm, anh lên xe của cô, 5 phút sau, Mộ Ly mở cửa, chỉ để lại Giang Tâm Dao với khuôn mặt rối rắm.

Ạm, vẫn tồn tại tính cách cao ngạo lãnh khốc, vĩnh viễn là bức tường mà cô không thể vượt qua, nhưng cô vẫn nguyện ý là con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Cô cười, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp long lanh như ngôi sao . . . . . .

Cuộc sống còn phải tiếp tục, tham gia hết hôn lễ Nghiêm Tử Tuấn, cuộc sống Quý Linh Linh khôi phục lại yên tĩnh, càng ngày càng có thể đi vào vào cuộc sống của cô.

Ngược lại Giang Tâm Dao từ ngày đó, lại luôn là ngẩn người, không biết đang nghĩ cái gì.

"Tâm Dao, nghe Lãnh tổng nói, cô gặp bạn cũ."

Trong lúc cơm trưa, Quý Linh Linh mở miệng, nhắc tới tâm sự của Giang Tâm Dao.

Ánh mắt Giang Tâm Dao thoáng qua một vẻ bối rối, trong miệng lại như cũ nói, "Không có việc gì."

Quý Linh Linh thoáng chốc hiểu sơ lược, có lẽ, trong lòng cô có một người.

"Ha ha, buổi tối, Lãnh tổng bảo chúng ta đi gặp một khách hàng, là tổng giám đốc công ty bất đọng sản Đông Đạt, bởi vì tập đoàn Đông Đạt muốn mở rộng hơn, cho nên để cho chúng ta xây dựng sân đánh Gold cùng biệt thự theo phong cách Pháp" Quý Linh Linh nói đến công việc, dời  đi đề tài Giang Tâm Dao.

"Ừ, tôi biết rồi, hình như là sáu giờ tối." Giang Tâm Dao tạm thời quên phiền não, cùng Quý Linh Linh nói chuyện.

"Ừ, cho nên, Tâm Dao, buổi tối có thể làm phiền cô tới đón tôi không." Quý Linh Linh nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, cô nhưng thật sự không muốn lái xe đi.

"Ha ha, được." Giang Tâm Dao cười, biết tâm tư Quý Linh Linh.

Quý Linh Linh cũng không nhịn cười ra tiếng, hai người trong lúc nhất thời cười lăn cười lộn, bầu không khí hài hòa giữa các cô lần nữa trở lại. Mặt trời nhô lên cao, rất nhanh trời chiều ngã về tây, Lãnh Dạ Hy biết hai người bọn họ gặp khách hàng, cho các cô hai giờ tan làm.

Quý Linh Linh cùng Giang Tâm Dao mới vừa đi ra cửa chính IDE, liền bị một người mặc đồ thể thao, bị người con trai cao lớn đeo ba lô thu hút.

"Chị!" Khắp người cậu con trai thanh tú tinh thần phấn chấn, trong nháy mắt nhìn thấy Quý Linh Linh, kích động nhảy nhót.

"Thần Thiên?" Mồm Quý Linh Linh há hốc, em trai không phải đang học ở thành phố Y sao? Sao bỗng dưng quay về.

"Chị, em nhận được thư của chị rồi, rất nhớ mẹ và chị, em liền trở về? Nhìn xem em vừa xuống xe không kịp đợi đã đến gặp chị." Quý Thần Thiên đã mười tám tuổi, còn như thằng nhóc, ôm Quý Linh Linh làm nũng.

"Ha ha, thật tốt, chỉ em là nghịch ngợm nhất." Quý Linh Linh nịch sủng  gãi gãi sông mũi Quý Thần Thiên.

Quý Thần Thiên nghịch ngợm dịu dàng chỉ lỗ mũi, trông thấy Giang Tâm Dao bên cạnh Quý Linh Linh.

"Ah, chị gái xinh đẹp này là ai vậy?" Quý Thần Thiên bướng bỉnh cười một tiếng, miệng ngọt  hỏi Quý Linh Linh.

"Cô ấy là đồng nghiệp của chị, Giang Tâm Dao, gọi là chị Tâm Dao." Quý Linh Linh lúc này mới lấy lại tinh thần giới thiệu cho Giang Tâm Dao "Đây là em trai tôi, Quý Thần Thiên, học trung học ở thành phố Y, rất ít khi quay về."

"Hả. Ha ha, chào em." Giang Tâm Dao từ đáy lòng phát ra tiếng cười, đối với chàng trai chói sáng này rất có cảm tình.

"Ha ha, Xin chào, chị Tâm Dao, gọi em Tiểu Thiên là tốt rồi." Quý Thần Thiên Tiếu vô cùng ngọt ngào, sau đó chuyển sang Quý Linh Linh.

"Chị, em vừa xuống xe, đói bụng muốn ăn cơm, chị mời em ăn cơm có được hay không." Quý Thần Thiên dáng vẻ giống như là một đứa bé không có lớn.


Đã sửa bởi Bỉ Ngạn Hoa lúc 21.08.2014, 22:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 291 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 163, 164, 165

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

6 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

19 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54

20 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36



Độc Cô Thiên Tình: mấy bạn nhặt phong bao ở đâu thía
Lì xì 2018: Chúc mừng Amanda Kiều vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Dung1927 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huyenanhanh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Chu Ngọc Lan: Nui gái tốn điểm thặt :cry2:
Lì xì 2018: Chúc mừng Khải Khải 21 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 470 điểm để mua Bảo Bình Nam
Lì xì 2018: Chúc mừng holytrucquynh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lanlan vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 450 điểm để mua Khủng long Dino
Windwanderer: Miu ngu si
Shop - Đấu giá: Vivian Lê vừa đặt giá 427 điểm để mua Khủng long Dino
Lì xì 2018: Chúc mừng Cindy_94 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Soserious: Alo
Soserious: Có ai ko
Lì xì 2018: Chúc mừng Ananh vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Soserious: Tôi buồn chuyện tình yêu quá. Ai tư vấn giúp đc k
Lì xì 2018: Chúc mừng Linh PK vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu socola
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 405 điểm để mua Khủng long Dino
Lì xì 2018: Chúc mừng Hạnh Mum Mim vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
ღ_kaylee_ღ: 38 đích nữ nhất đẳng:
viewtopic.php?t=393050&p=3340780#p3340780
Lì xì 2018: Chúc mừng KyPhong vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng chick3n vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huyenmy916 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhung Nhung 123 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
ღ_kaylee_ღ: 354 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3340766#p3340766
Lì xì 2018: Chúc mừng Do quyen vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng lê dinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Tiểu Linh Đang: YY hảo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.