Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 292 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 22.10.2017, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1364
Được thanks: 9363 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 35
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (5)

Tết năm nay dường như qua rất nhanh, chớp mắt đã đến mùng Sáu Tết, nhiều hộ kinh doanh đã bắt đầu chính thức buôn bán.

Đứng ở ngoài cửa, cô vừa xoa tay vừa giậm chân, vì quá lạnh mà mũi cũng hồng lên. Công tắc đèn ở cầu thang cứ bật rồi tắt, sau khi bật đi bật lại năm lần, cô mới gõ cửa phòng bà chủ nhà.

"Ai vậy?"

"Cô chủ nhà, là cháu, Hiểu Lượng."

Chỉ một lúc sau cửa phòng được mở ra, bà chủ nhà được bao bọc trong một lớp áo bông.

"Cô Quách, mới sáng sớm như vậy có chuyện gì à?" Bà chủ nhà khép chặt áo, "Vào rồi nói."

"Dạ thôi", Quách Hiểu Lượng vội từ chối, "Cô chủ nhà, cháu tới tìm cô là muốn làm phiền cô, có thể trông Mộc Mộc giúp cháu được không? Cháu... Cháu muốn đến tiệm rửa xe làm, nhưng..." Quách Hiểu Lượng nói xong liền lộ ra vẻ khó xử, cô đã làm phiền bà chủ nhà nhiều lần lắm rồi.

"Sao phải đi làm sớm vậy? Bây giờ bên ngoài trời còn lạnh, cô đến tiệm rửa xe..." Bà chủ nhà không để cô từ chối, kéo cô vào phòng, hai người tiếp tục nói chuyện với nhau.

"Ha ha, không có gì, cháu đã đi tìm mấy công việc, chỉ có cửa tiệm này tuyển nhân viên bán thời gian. Hơn một tuần nữa là trường mở cửa, cháu sẽ không làm phiền cô nữa." Quách Hiểu Lượng vội vàng giải thích.

"Cô Quách, ý tôi không phải vậy, thằng bé Mộc Mộc rất đáng yêu, tôi cũng quý nó. Cả ngày tôi nhàn rỗi không có việc gì làm, chơi với mấy đứa nhỏ cũng thấy vui. Tôi lo cho cô..."

"Hì hì, cháu cám ơn cô. Công việc rửa xe nhỏ nhặt cháu còn làm được, nếu đã vậy, Mộc Mộc làm phiền cô." Quách Hiểu Lượng lấy chìa khóa trong áo ra.

Bà chủ nhà nhận lấy chìa khóa, Quách Hiểu Lượng chào tạm biệt rồi vội vàng đi làm.

Bà chủ nhà đứng ở cửa nhìn Quách Hiểu Lượng chạy xuống cầu thang, không nhịn được khẽ nhíu mày, cuối cùng đành lắc đầu bất đắc dĩ.

***

"Mộ Ly, Linh Linh, hai người không thể ở đây nhiều hơn sao?" Vương Cẩm Hân kéo tay Quý Linh Linh, ánh mắt đầy lưu luyến.

Quý Linh Linh thấy Vương Cẩm Hân như vậy, lại nhìn Lãnh Dạ Hi đứng sau lưng cô ấy, "Cẩm Hân, lần này chúng tôi về gấp. Mặc dù Tiểu Tình đã có Như Lễ chăm sóc, nhưng tôi với Mộ Ly vẫn có chút không yên tâm." Quý Linh Linh cũng nghẹn ngào.

Mộ Ly nhẹ nhàng ôm vai Quý Linh Linh, "Cẩm Hân, chờ sau khi tôi giải quyết xong chuyện bên ấy, chúng tôi sẽ về đây sống."

"Thật không?" Vương Cẩm Hân ngẩng lên khó tin nhìn Mộ Ly.

"Tất nhiên rồi. Bây giờ mấy người bọn anh cùng giải quyết, anh nghĩ họ sẽ nhanh chóng quay về." Lãnh Dạ Hi vòng lấy eo Vương Cẩm Hân, khẽ nói.

"Thật sao?" Vương Cẩm Hân nghiêng người nhìn Lãnh Dạ Hi, một tay lau nước mắt.

Lãnh Dạ Hi cười gật đầu, sau đó khẽ nhéo mũi cô, "Ở trước mặt bọn trẻ mà khóc thế này, xấu hổ quá." Anh nói đùa.

"Đáng ghét." Vương Cẩm Hân nghe xong, mặt đỏ lên, lập tức nắm tay lại đánh lên ngực Lãnh Dạ Hi.

Quý Linh Linh thấy tâm trạng Vương Cẩm Hân tốt lên, trong lòng cũng thoải mái, phụ nữ có thai tâm trạng rất dễ xúc động, Vương Cẩm Hân và Lãnh Dạ Hi nỗ lực năm năm mới có con, cô lo rằng khi cả nhà họ đi, sẽ gây nên tổn thương cho Vương Cẩm Hân.

"Tư Viễn, cậu không nói lời tạm biệt với mẹ cậu sao?" Hai đứa trẻ đứng sau lưng Lãnh Dạ Hi cuối cùng có hành động. Vương Tiểu Ý kéo ống tay áo Lãnh Tư Viễn.

Lãnh Tư Viễn đứng nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng Quý Linh Linh, nét mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Quý Linh Linh nghe Vương Tiểu Ý nói, cô đưa Đậu Ngọt cho Mộ Ly, đi về phía cậu.

"Tư Tư." Quý Linh Linh đến trước mặt Lãnh Tư Viễn, vừa lên tiếng, nước mắt đã rơi.

Lãnh Tư Viễn vẫn giữ dáng vẻ mạnh mẽ, nhưng thấy Quý Linh Linh khóc, cái đầu nhỏ của cậu không thể không quay nghiêng sang một bên.

"Tư Tư." Quý Linh Linh lại gọi cậu lần nữa.

Cách năm năm họ mới có thể gặp nhau, thấy mọi người đều khỏe mạnh, trong lòng Quý Linh Linh không nói hết được sự vui vẻ, bây giờ phải  đi, trong lòng vẫn không nỡ.

"Lần này mẹ đi, khi nào mới về ạ? Năm năm, hay là mười năm?" Cuối cùng Lãnh Tư Viễn xoay đầu lại, giọng điệu tràn đầy kiên cường.

"Ha ha." Quý Linh Linh thấy cậu giả bộ lạnh lùng, không nhịn được véo má cậu, "Tư Tư, thằng nhóc trứng thối này."

Lần này Lãnh Tư Viễn cũng không kiềm được nữa, lập tức nhào vào lòng Quý Linh Linh, "Mẹ, con không muốn mẹ đi."

Quý Linh Linh ôm chặt đứa bé trước mặt, nước mắt không ngừng được.

"Tư Tư, mẹ và bố bây giờ cũng là bất đắc dĩ, Mẹ đáp ứng con, sẽ cùng bố giải quyết mọi chuyện trong thời gian ngắn nhất, có được không? Đến lúc đó mẹ có thể về rồi, khi đấy Tiểu Tình sẽ về cùng với mẹ."

Lãnh Tư Viễn thoát khỏi cái ôm của Quý Linh Linh, vành mắt đỏ hồng nhìn Quý Linh Linh, "Vì sao Tiểu Tình không về ạ?"

"Tiểu Tình đã đáp ứng với bạn, hai đứa sẽ ăn Tết với nhau, cho nên lần này không về, nhưng mẹ bảo đảm với con, lần sau cả nhà chúng ta cùng sẽ về được không?"

"Bạn? Là nam hay nữ ạ?" Lãnh Tư Viễn dường như không nghe được những câu khác của Quý Linh Linh.

"Hả? Là bạn nam, tên là XXX, mẹ cho con biết, cậu bé đó rất thích Tiểu Tình, chơi rất thân với Tiểu Tình. Lần sau có cơ hội, để Tiểu Tình giới thiệu với con nhé?" Quý Linh Linh thấy trong mắt Lãnh Tư Viễn không có nhiều đau buồn, cô âm thầm vui vẻ trở lại, cho nên cô không phát hiện ra hơi lạnh trong mắt cậu nhóc.

"Linh Linh, chúng ta nên đi rồi." Lúc này, Mộ Ly lên tiếng.

"Vâng." Quý Linh Linh quay đầu đáp, sau đó hôn lên má Lãnh Tư Viễn, "Tư Tư, chờ mẹ về."

Lãnh Tư Viễn ngửa lên nhìn Quý Linh Linh, im lặng rất lâu.

Quý Linh Linh lại ôm lấy Vương Tiểu Ý, sau đó cả nhà họ lên xe rời đi.

Lãnh Tư Viễn nhìn chiếc xe đi càng ngày càng xa, nước mắt không cầm được rơi xuống, "Con sẽ nhớ tới mẹ."

***

"Quách Hiểu Lượng, mới có một xe vừa vào, cô ra hỗ trợ cọ đi."

Quách Hiểu Lượng đang đánh sáp cho xe nghe vậy vội đáp, "Vâng, tôi lập tức qua đây."

"Hiểu Lượng, đến đây."

Quách Hiểu Lượng vừa chạy ra xưởng liền thấy Tiểu Hi đứng cách đó không xa chào hỏi.

"Ừ." Quách Hiểu Lượng thấy Tiểu Hi liền nện bước đi đến.

"Hiểu Lượng, không biết có phải chiếc xe này ngâm trong bùn không nữa, rửa thật phiền phức." Tiểu Hi cầm vòi nước thấy Quách Hiểu Lượng đến liền rầu rĩ về chiếc Maybach phiên bản giới hạn trước mặt.

"Để tôi xem." Quách Hiểu Lượng quay vành mũ ra sau, đeo găng tay, gảy bùn bám ở cửa xe.

"Chúng ta dùng nước trước, nếu trực tiếp khẩy bùn ra sẽ để lại dấu vết, hơn nữa loại xe Volvo này, nếu không cẩn thận làm xước, vậy..." Quách Hiểu Lượng nhíu mày, quan sát chiếc xe sang trọng đang bị bẩn nghiêm trọng trước mặt.

Ở trong tiệm, mọi người đều rõ ràng, thấy xe sang tốt nhất cách xa, bằng không mà không cẩn thận thì cũng đủ uống một bình.

"Đúng vậy, Hiểu Lượng, tôi mới đến không lâu, không biết làm thế nào cả." Mặt Tiểu Hi cau có cả lại, ông chủ cũng thật quá đáng, lại bảo người mới như cô ấy rửa xe mắc chết người này.

"Thế... để tôi đi." Chỉ rửa xe thôi, cẩn thận một chút hẳn không có vấn đề gì.

"Thật không? Ôi, Hiểu Lượng cô tốt quá!" Tiểu Hi nghe Quách Hiểu Lượng "việc nhân đức không nhường ai", cô ấy thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, bây giờ thì bị kích động đưa vòi nước tới.

"Đừng khách khí... A!"

"A!"

Quách Hiểu Lượng còn chưa cầm lấy vòi nước, van nước đã bị mở ra, Quách Hiểu Lượng phản xạ đẩy tay Tiểu Hi ra, lập tức một tiếng "cốp" vang lên, vòi nước đập lên hộp xe.

"A!" Tiểu Hi lại hét lên.

Vì tiếng kêu của hai người, lập tức có người chạy tới, ngay cả ông chủ cũng chạy tới.

Thấy tình hình của hai người, ông ta lập tức lo lắng, khóa van nước lại.

Khi trận hỗn loạn này kết thúc, một tiếng hét chói tai khác vang lên.

"A! Đồ ngu! Các cô xem các cô đã làm chuyện tốt gì thế này, xe của tôi!"

Quách Hiểu Lượng còn đang dùng tay lau nước trên mặt, không biết xảy ra chuyện gì, một người phụ nữ mặc áo khoác lông chồn, chân đi giày cao gót thạch anh tám phân đi tới, đẩy Quách Hiểu Lượng ra.

Vì không đề phòng, Quách Hiểu Lượng lập tức ngã bệt xuống đất.

"Cô này, cô đang làm gì vậy?" Tiểu Hi vừa lau bọt nước vừa chặn trước người phụ nữ xinh đẹp.

"Tôi làm gì? Xem các cô làm chuyện ngu xuẩn gì đây, biến xe của tôi thành cái gì thế này? Này này, tôi muốn biết, các cô có biết giá trị của chiếc xe này không, các cô có biết cả đời phải rửa bao nhiêu cái xe mới có thể bồi thường không hả!" Người phụ nữ lên mặt cao ngạo, điệu bộ nóng giận như có chuyện như vậy.

Bị người phụ nữ xinh đẹp mắng, Tiểu Hi mới lấy lại tinh thần, cô ấy ngơ ngác quay lại, không nhìn xe mà trước tiên nhìn gương mặt đen xì của ông chủ, cuối cùng, cô ấy sợ hãi chuyển ánh mắt sang Quách Hiểu Lượng sau lưng mình.

Mà ánh mắt Quách Hiểu Lượng đã sớm rơi vào chiếc xe bị đập một cái kia.

"Hừ, ngay cả rửa xe cũng không làm nổi, các cô chuẩn bị bán thân mà bồi thường xe tôi đi." Người phụ nữ ra vẻ căm phẫn khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn hai cô.

"Hiểu Lượng..." Giọng Tiểu Hi lúc này cũng run rẩy.

Quách Hiểu Lượng cắn răng, bọt nước trên tóc còn đang nhỏ giọt xuống dưới, cô chống đất, mạnh mẽ đứng lên.

"Tiểu thư, không phải tôi cố ý..."

"Ồ? Một câu không phải cố ý đã xong hả? Biết chiếc xe này của tôi bao nhiêu tiền không? Tôi nói cho các cô biết, bất kể như thế nào, nhất định phải bồi thường xe cho tôi!" Người phụ nữ hung hăng càn quấy, rất muốn bảo ai đó lên cho cô ta hai cái tát, nhưng bây giờ không ai dám lớn tiếng xả giận, kể cả ông chủ tiệm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, Tiểu Linh Đang, shirleybk
     

Có bài mới 24.10.2017, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1364
Được thanks: 9363 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 57
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (6)

Trong phòng quản lý.

"Cái gì! Một triệu, ít nhất một triệu..." Sau khi Tiểu Hi nghe ông chủ nói vậy lập tức tê liệt ngồi sụp xuống đất.

"Một triệu, tôi biết đi đâu kiếm nhiều tiền như vậy..."

Quách Hiểu Lượng nắm chặt góc áo, mím môi, nhìn Tiểu Hi ngồi dưới đất.

"Tiểu Hi, cô mới tới, tôi cũng thật không ngờ các cô lại gây ra họa lớn đến thế... Hơn một triệu, tôi chỉ giúp được như vậy..." Ông chủ khó xử đứng dậy.

"Nhưng... ông chủ, tôi phải đi đâu chuẩn bị nhiều tiền như thế... tôi..." Tiểu Hi nói đến đó, cuối cùng thật sự không còn cách nào, thấp giọng nức nở.

Với nhân vật nhỏ mỗi tháng chỉ nhận đọc hơn hai nghìn đồng như cô ấy, một triệu là số tiền cả đời cũng không thể kiếm nổi, chứ đừng nói hiện tại phải lấy ra nhiều tiền như vậy để đền bù.

"Không... Không phải còn có Hiểu Lượng sao." Ông chủ chuyển mũi nhọn sang Quách Hiểu Lượng.

Tiểu Hi nghe vậy, nhìn về phía Quách Hiểu Lượng. Dù trong mắt còn ảm đảm nhưng một tia hi vọng chợt lóe lên.

"Hiểu Lượng một mình nuôi con đã rất khổ cực, chị ấy..." Cuộc sống của Hiểu Lượng còn không bằng mình, chị ấy có thể từ đâu lấy ra nhiều tiền thế được.

"Vậy..." Ông chủ nhìn Quách Hiểu Lượng, qua nét mặt cô cũng không nhìn ra được gì. Bây giờ ông ta chỉ hi vọng sự việc chưa từng xảy ra, hai nhân viên đều là gia đình bình thường, vậy mà phải ôm cái sọt lớn thế này.

"Như vậy đi, tình huống của hai cô tôi hiể, trong công việc hai cô có thái độ không tệ. Tôi sẽ chi ra hai trăm nghìn, còn lại, tôi đành bó tay." Một câu nói của ông chủ, phá hủy mọi đường lui của hai cô.

Nước mắt Tiểu Hi càng rơi nhiều hơn, hai trăm nghìn so với cái hố lớn một triệu, thật sự kém nhiều lắm.

"Bố... Bố mẹ tôi đã nghỉ hưu nhiều năm, tôi... làm sao bây giờ? Tôi nên làm gì bây giờ?" Lúc này Tiểu Hi đã không còn nghĩ ra được cách nào, một món nợ lớn đến thế, cô ấy chỉ còn biết lo lắng nức nở.

"Hiểu Lượng, cô không có lời nào muốn nói ư?" Ông chủ chuyển mũi nhọn hỏi Quách Hiểu Lượng. Tiểu Hi thì khóc sướt mướt, còn Quách Hiểu Lượng tỏ ra quá bình tĩnh.

"Ông chủ, chuyện xảy ra lần này chủ yếu là vì tôi. Tôi sẽ nghĩ cách giải quyết, cám ơn ông." Quách Hiểu Lượng không đợi ông chủ nói thêm, cô liền rời khỏi phòng quản lý.

"Điều này..." Tiểu Hi thoáng cái ngừng khóc, ngơ ngác.

Cô ấy và ông chủ nhìn nhau, hai người đều mù mờ.

"Hiểu Lượng!" Sau khi Quách Hiểu Lượng đã đi rồi, ông chủ mới có phản ứng, ông ta kéo Tiểu Hi vẫn cứ ngồi dưới đất, vội vàng đuổi theo.

Tiểu Hi vừa lau nước mắt vừa nức nở, "Có phải Hiểu Lượng sợ đến choáng váng rồi không?"

"Hiểu Lượng, cô chờ đã, chờ đã." Ông chủ vội đuổi theo, kéo cánh tay cô.

Quách Hiểu Lượng xoay người, nét mặt có chút không vui, cô bình tĩnh né tay mình ra.

"Ông chủ còn có chuyện gì sao?"

"Hiểu Lượng à, mặc dù cô gái đó muốn bồi thường số tiền không phải nhỏ, nhưng tôi không muốn cô làm chuyện điên rồ, cô phải nhớ, cô còn một đứa con trai cần chăm sóc." Hóa ra ông chủ cũng là một người có tình, ngoại trừ... ngoại trừ có chút keo kiệt ra, thì tâm địa cũng không tệ lắm.

Quách Hiểu Lượng sững sờ nhìn ông ta, giống như không nghe rõ lời ông ta nói.

"Chu dù cô làm việc ngu ngốc... Số tiền đo cũng không phải có thể giải quyết ngay trong chốc lát."

"Ông chủ, ý ông là, lo tôi tự sát?" Quách Hiểu Lượng nói ra câu này, đến bản thân cũng thấy buồn cười. Trên mặt cô có ghi dòng chữ "coi thường mạng sống" sao?

"Hiểu Lượng, dù sao cũng đừng nghĩ quẩn, nghĩ cách rồi sẽ có." Ông chủ giật mình nghe Quách Hiểu Lượng nói trắng ra như thế, lập tức khẩn trương.

Nghe ti vi nói, người bình thường biểu hiện càng bình tĩnh, khi gặp tình huống đặc biệt sẽ làm ra những chuyện rất cực đoan.

Quách Hiểu Lượng thấy dáng vẻ lo lắng của ông chủ, cô thiếu chút nữa cười thành tiếng. Có lẽ câu nói kia đúng, nếu tiền có thể giải quyết mọi thứ, vậy chuyện này sẽ không còn vấn đề.

Dù sao cô cũng đã gặp Tần Mộc Vũ, bây giờ cô không còn gì băn khoăn nữa.

"Ông chủ, ông nói còn có cách nào để giải quyết chuyện này?" Quách Hiểu Lượng lúc này đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, cô thật lòng hỏi.

"Đây..." Cách gì, ông ta còn có thể có cách gì, ông ta tự móc tiền túi ra hai trăm nghìn đã là cực hạn, nếu nói đến cách làm, vậy cũng chỉ là lấy thêm tiền, nhưng... Ông ta rất xót.

"Này!"

Đúng lúc ấy, ở bên kia hành lang vang lên tiếng hét cao ngạo. Quách Hiểu Lượng và ông chủ đều quay đầu lại liền thấy chủ nhân của chiếc xe kia.

"Cô Lý." Ông chủ thấy cô ta, lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Người phụ nữ được gọi là cô Lý đó uốn éo đi về phía bọn họ.

"Tôi đợi hơn nửa ngày, các ông nói cần thảo luận, vậy đã có kết quả chưa? Thời gian của tôi rất quý báu, lãng phí 1 phút chính là lãng phí tiền bạc của tôi." Lý Tâm Mị vừa nói vừa xòe móng tay được vẽ lộng lẫy. Cô ta khinh thường liếc Quách Hiểu Lượng, thấy dáng vẻ nghèo khổ đó, mình cũng thật xui xẻo.

Quách Hiểu Lượng ngửi được mùi hương gay mũi trên người cô ta, không nhịn được lùi về sau.

Lý Tâm Mị thấy thế, biểu cảm thay đổi, "Nếu cô dám chạy, tôi sẽ đến tòa án khởi tố cô!" Giọng nói cô ta the thé, trong mắt không che dấu được nét châm biếm.

"Cô Lý, cô bận rộn như vậy, khởi tố tôi, sẽ làm cô trễ nải nhiều thời gian để kiếm tiền?" Nét mặt Quách Hiểu Lượng không có chút biểu hiện dư thừa, đã bao lâu cô không thấy được ánh mắt khinh bỉ này.

"Hừ, cô biết là tốt." Lý Tâm Mị nhìn cô, từ trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh.

"Cô Lý, nếu không cô xem..."

"Ông là ông chủ đúng không, xe tôi là ông bồi thường, hay là cô ta?" Lý Tâm Mị thấy bộ mặt nịnh nọt của ông chủ, trong lòng không thoải mái.

"Việc này..."

"Tôi bồi thường." Quách Hiểu Lượng không muốn làm khó ông chủ, vừa rồi là vì đùa ông ấy, nhưng bây giờ là thật.

"Ồ? Ha ha, được, vậy cô đi. Chúng ta đi." Lý Tâm Mị nhìn Quách Hiểu Lượng từ trên xuống dưới, "Đi cùng tôi, cô tốt nhất nên thay quần áo." Cô ta khinh bỉ nhìn Quách Hiểu Lượng, nhưng đi thẳng.

Quách Hiểu Lượng cúi xuống nhìn quần áo lao động trên người, cô chợt có xúc động, thay lễ phục như Lý Tâm Mị, so sánh với cô ta.

"Hiểu Lượng..."

"Ông chủ, cảm ơn ông. Trong lòng tôi nắm chắc, không cần lo cho tôi." Quách Hiểu Lượng nói xong đi về phía phòng thay đồ.

"Đây là thế nào, vì sao thấy cô ấy có hơi khác?" Ông chủ lẩm bẩm.

Vào phòng thay đồ, Quách Hiểu Lượng gọi điện cho bà chủ nhà.

"Cô chủ nhà, cháu là Hiểu Lượng. Hôm... Hôm nay cháu có việc phải xử lý, nhờ cô giúp cháu chăm sóc Mộc Mộc."

"Ừ, yên tâm. Bây giờ hai chúng tôi đang ở ngoài ăn pizza." Nghe giọng bà chủ là có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hiền lành đang nheo mắt cười.

"Cô chủ nhà, lại khiến cô tốn kém nữa."

"Cô Quách, cô nói gì vậy. Là tôi muốn ăn, Mộc Mộc chỉ đi cùng tôi thôi. Được rồi, cô có công việc, mau đi làm đi."

"Vâng, tạm biệt cô." Quách Hiểu Lượng cúp điện thoại, quần áo lao động cũng đã cởi ra, thay bằng quần áo bình thường.

Cô cầm chặt điện thoại trong tay, hơi cắn môi, hiện tại xem như cô đến bước đường cùng rồi.

Mở di động, bấm vào dãy số đã lâu không nhớ đến.

"Tít... Tít..." Trong điện thoại vang lên âm thanh chờ đợi, giống như trái tim đang khẩn trương của cô.

"Alo, xin chào."

"Alo, chào... cô!" Quách Hiểu Lượng giật mình, là giọng phụ nữ.

"Cô... Cô là cô Quách?" Trọng điện thoại vang lên tiếng ngạc nhiên.

Cô đã đổi số, đối phương sao có thể biết số của mình.

"Ừ... Là tôi. Tôi muốn tìm Mạc Vũ Nhân." Quách Hiểu Lượng đè trái tim kích động xuống, nói.

"Cô Quách, xin cô đợi một tiếng, bây giờ đại ca đã đến tổ chức. Lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy gọi cho cô." Người phụ nữ như có chút khẩn thiết.

Quách Hiểu Lượng nghe vậy, không nói thêm gì nữa.

"Vâng được."

"Cô Quách, tạm biệt."

Quách Hiểu Lượng cúp điện thoại, mới suy nghĩ cẩn thận một việc, đại ca Vũ Nhân đến tổ chức vì sao không cầm điện thoại, mà để cho người phụ nữ này nghe? Tính sơ sơ, đã năm năm họ không gặp nhau, khi gặp lại đại ca Vũ Nhân, nhất định sẽ xảy ra rất nhiều chuyện lý thú.

Khi Quách Hiểu Lượng vừa ra khỏi tiệm rửa xe liền thấy Lý Tâm Mị đang đợi cô.

"Cô Lý, chúng ta đi đâu đây? Vấn đề bồi thường xe, một tiếng sau, sẽ giải quyết, xin yên tâm." Quách Hiểu Lượng đến bên cạnh Lý Tâm Mị, nói.

"Ồ? Chỉ mới vào phòng thay đồ mà cô đã có một triệu rồi hả? Bán thân sao?" Lý Tâm Mị lạnh lùng cười nói. Nhìn bộ dạng như bà cô này, không biết người đàn ông nào mắt mù mới có thể cho cô ta nhiều tiền như thế.

"Cô Lý, lúc cô nói chuyện nên chú ý. Không phải ai cũng giống cô." Lần này Quách Hiểu Lượng không cúi đầu mà mạnh mẽ đáp lại.

"Này! Cô nói chuyện cẩn thận đấy, cẩn thận tôi xé nát cái miệng cô.." Nghe Quách Hiểu Lượng nói thẳng mình như thế, Lý Tâm Mị thẹn quá hoá giận.

"Cô Lý, chẳng lẽ tôi nói không đúng? Bây giờ cô nhất định là dẫn tôi đi gặp chủ nhân chân chính của chiếc xe đúng không?" Quách Hiểu Lượng lui về phía sau, mùi hương trên người cô ta, thật đúng là không dám khen tặng.

"Cô..." Lý Tâm Mị định bụng phản kích, nhưng cô ta lúc này, thật sự không nghĩ được lời nào đáp trả, bởi vì... Quách Hiểu Lượng nói đúng.

"Cô Lý, chúng ta đi thôi. Nếu để chủ xe chờ lâu, khẳng định sẽ có ấn tượng không tốt với cô." Quách Hiểu Lượng đi ra lề đường, chặn một chiếc taxi lại.

Lý Tâm Mị nhìn bóng lưng Quách Hiểu Lượng, hận nghiến răng nghiến lợi. Cô ta biểu hiện ra rất nhẹ nhàng, chẳng lẽ bộ dạng của mình rất đáng sợ? Không sai, xe này quả thật không phải của cô ta, cô ta chỉ muốn lái đi khoe khoang mà thôi, nhưng ai có thể ngờ, trên đường không xảy ra vấn đề, đi rửa xe lại xảy ra chuyện.

Quách Hiểu Lượng ngồi ghế sau, thấy Lý Tâm Mị đứng ở ngoài xe, giống như đang suy tư điều gì. Cô quay đầu, bên môi lộ ra nụ cười chưa thỏa mãn.

Nếu quả thật có thể lái được một chiếc xe sang trọng, sườn xe chịu chút tổn hại mà đã khiến cô ta giống như mụ đàn bà đanh đá? Sợ mình chạy, còn ngăn ở cửa xe, không chút nhìn ra, chiếc xe ấy có quan hệ gì với cô ta.

"Đến xí nghiệp Tần Thị." Lý Tâm Mị làm như rất chán ghét Quách Hiểu Lượng, ngồi ở ghế phụ.

"Đi đâu?" Quách Hiểu Lượng đột nhiên mở miệng hỏi.

Lý Tâm Mị quay đầu lại, trợn mắt nhìn cô, "Sao hả? Bây giờ biết sợ rồi? Xí nghiệp Tần Thị, chiếc xe bảo bối này chính là do Tần Tổng tặng tôi, nhưng thật không ngờ xui xẻo như thế, để kẻ xui xẻo cô làm xước."

"Cô nói gì?"

"Hừ, nói cho cô cô cũng không hiểu. Loại người như cô, sao có thể hiểu được chuyện ở xã hội thượng lưu chúng tôi? Tần Tổng của xí nghiệp Tần Thị đó, là người đàn ông của tôi." Lý Tâm Mị bôi móng tay đỏ, giọng điệu không nói hết được sự ngạo mạn.

Là người đàn ông của tôi.

Một câu khiến cho Quách Hiểu Lượng cúi đầu, cho rằng sau cái ngày nói chuyện với anh ở bệnh viện, cô đã bình thường trở lại, không còn đau đớn nữa. Nhưng cô thật đúng là người không nhớ lâu, bây giờ mới chỉ nghe một người phụ nữ có quan hệ với anh, cô đã thấy đau lòng.

Tại sao cô phải đau lòng, chẳng nhẽ là vì Mộc Mộc? Ha ha, thật là cái cớ tuyệt hảo.

Quách Hiểu Lượng còn đang tự hỏi, chiếc xe đã dừng ở cửa sau tập đoàn Tần Thị.

"Xuống xe, trả tiền đi." Lý Tâm Mị cầm túi xách da liền lắc lư xuống xe.

Quách Hiểu Lượng không để ý đến cô ta, lấy 20 đồng đưa cho bác tài. Sau đó theo cô ta xuống xe.

Cô đi sau lưng Lý Tâm Mị, từ bãi đỗ xe, đi thang máy nội bộ lên tập đoàn Tần Thị.

Quách Hiểu Lượng nhìn Lý Tâm Mị luôn nghe điện thoại, không khỏi nghi hoặc, vì sao cô ta đến đây phải đi từ hầm đỗ xe, lại còn đi lên bằng thang máy như thang máy chở hàng này.

"Alo? Chị họ, chị sắp xếp giúp em chưa? Em đang ở trong thang máy... Vâng, chị mở khóa thang máy giúp em, bây giờ em đổi thang. Vâng... Được, cám ơn chị."

Quách Hiểu Lượng đứng cạnh cô ta, không khỏi sợ hãi, tốc độ phụ nữ trở mặt thật khiến cô được mở to mắt nhìn.

Không chờ lâu, tiếng ting vang lên, cửa thang máy mở ra. Lý Tâm Mị nóng lòng, vội vã đi ra, đồng thời lại vào một thang máy khác. Quách Hiểu Lượng vừa vào đã thấy tiêu chí dễ thấy trên thang máy - trên tầng 28, tầng lầu quan trọng của Tần Thị.

Xem ra, chị họ của Lý Tâm Mị chắc chắn ở Tần Thị có quan hệ rất rộng.

"Tôi nói cho cô hay, lát nữa vào gặp anh yêu của tôi, tốt nhất nên nghĩ kỹ rồi nói. Còn nữa, anh ấy gai mắt loại phụ nữ như cô, nên biết đúng mực." Thang máy một đường đi thẳng lên trên, Lý Tâm Mị quay đầu cảnh cáo Quách Hiểu Lượng.

"Không phải là người đàn ông của cô sao? Cô không tự tin vậy à?" Quách Hiểu Lượng vốn không muốn đáp lại, nhưng thấy Lý Tâm Mị gây sự, cô liền không nhịn được.

Lý Tâm Mị lườm cô, "Người đàn ông của tôi thì không sai, tôi sợ những kẻ khác có rắp tâm không tốt, ai biết cô ta sẽ làm ra việc gì?"

Quách Hiểu Lượng mấp môi, lập tức cười cười, "Cô cho rằng tôi sẽ làm gì anh ta? Tôi hiểu vậy không sai chứ."

"Cô... Người như cô, tôi đã biết không phải loại tốt lành! Tôi cho cô biết, dám dụ dỗ người đàn ông của tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!" Lý Tâm Mị cắn răng nói.

Bộ dạng như muốn xé toạc Quách Hiểu Lượng ra.

Thấy dáng vẻ cuồng loạn của Lý Tâm Mị, trong lòng cô có chút cảm thông. Nghe nói bây giờ rất thịnh hành "tình nhân", cô không phải người đầu tiên sao?

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu nhìn thang máy, không để ý tới cô ta nữa.

"Này, tôi nói như thế, cô có nghe thấy không? Hừ, thấy bộ dạng này của cô, anh yêu của tôi chắc chắn sẽ không vừa mắt." Lý Tâm Mị khoanh tay trước ngực, không biết là sợ hay là gì, lại quan sát Quách Hiểu Lượng một phen.

May là cô ta ăn mặc bình thường, nếu không... Gương mặt Quách Hiểu Lượng trắng mịn, mặc dù không trang điểm, nhưng môi vẫn non mềm, mặc mày rõ nét, ngay cả mắt cũng long lanh. Nếu không phải cô ta mặc như một bà cô, thật muốn đánh vào mặt mình.

Tần Mộc Vũ là người thế nào, phong lưu lắm tiền trong giới không ai không biết, tuy năm năm này anh rất điệu thấp, nhưng từ Tết năm nay, đủ loại phụ nữ không ngừng xuất hiện bên cạnh anh. Nếu không phải cô ta có cô chị làm bậc thềm, cô ta cũng không thể tiếp cận anh.

Bây giờ mình còn chưa lên giường với anh, đã được anh cho chi phiếu đủ dùng, nếu thật sự có thể bò lên giường anh, ha ha, dựa vào thủ bút hào phóng của Tần Mộc Vũ, vậy mình có thể ăn chơi cả đời.

Nghĩ vậy, Lý Tâm Mị lại hung hăng trợn mắt với Quách Hiểu Lượng. Chết tiệt, nếu không phải người phụ nữ này chân tay vụng về, xe cũng sẽ không bị tổn hại.

Ngẫm lại , khi cô ta gọi điện cho Tần Mộc Vũ, giọng điệu lạnh lùng và mất kiên nhẫn của anh, giờ nghĩ đến cũng khiến cô ta sợ.

Dù sao bây giờ cô ta đã đưa người phụ nữ ngu ngốc này đến, để cô ta đó chứng minh không phải sai lầm của mình... Tần Mộc Vũ chắc chắn sẽ không giận cô ta nữa. Ha ha, nghĩ tới đây, Lý Tâm Mị nở nụ cười, còn thấy đầu óc mình nhanh nhạy, nếu không thì ~

"Ting!"

Thang máy mở ra ở tầng hai mươi.

Lý Tâm Mị làm vẻ quyến rũ, vừa bước ra khỏi thang máy vừa hất hàm về phía Quách Hiểu Lượng.

"Cô Quách, xin cô nhớ chú ý lời nói vừa việc làm." Nói xong, cô ta vẫn không quên dành cho Quách Hiểu Lượng nụ cười có thể so với thục nữ.

Trên mặt Quách Hiểu Lượng không có bất kỳ biểu cảm, chỉ nghĩ người phụ nữ này trở mặt thật đúng là không tầm thường.

Hai người vừa đi ra, một người phụ nữ bước đến, cô ta nói mấy câu với Lý Tâm Mị, Lý Tâm Mị liền cười dẫn Quách Hiểu Lượng đi thẳng tới bên ngoài phòng làm việc tổng giám đốc.

"Anh yêu của tôi ở đây." Lúc này Lý Tâm Mị cũng không quên khoe khoang một phen.

Quách Hiểu Lượng nhìn dòng chữ to trên cánh cửa, tâm trạng có chút thay đổi, cô đang khẩn trương sao? Cô chỉ làm xước xe anh, mà không phải cố ý. Vả lại, lát nữa đại ca Vũ Nhân gọi tới, tất cả đều có thể giải quyết.

Lý Tâm Mị không biết lúc này nghĩ gì, cô ta biết Tần Mộc Vũ ở bên trong, tự cho là thông minh, không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa ra.

"Anh..." Cô ta còn chưa nói hết lời, liền thấy hai thân thể quấn lấy nhau đập vào mắt. Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, một tay bụm chặt miệng mình.

Quách Hiểu Lượng không biết có chuyện gì nên cũng tiến tới, vừa ngẩng đầu, cảnh tượng kích tình liền làm cô cứng đờ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, shirleybk
Có bài mới 27.10.2017, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1364
Được thanks: 9363 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 38
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (7)

Quách Hiểu Lượng đứng sau lưng Lý Tâm Mị, mặc dù không trông thấy trực diện hai cơ thể rên rỉ, nhưng cô cũng không phải cô bé ngây thơ gì, tất nhiên cũng biết chuyện thế nào.

Một nam một nữ đang có tình cảm mãnh liệt bị bắt gặp, đầu tiên người phụ nữ thét lên, hốt hoảng gom quần áo mình. Còn Tần Mộc Vũ thì biểu hiện rất bình tĩnh.

Hai tay anh chống lên thành ghế đứng dậy, nhìn liếc qua Lý Tâm Mị vẫn còn giương mắt đờ đẫn, cúi đầu buộc lại dây lưng.

Quách Hiểu Lượng không tiến lên cũng không quay người bỏ đi, chỉ đứng đó, vì khoảng cách nên Tần Mộc Vũ không thể chú ý tới cô.

"Anh yêu..." Lý Tâm Mị trợn mắt nhìn người phụ nữ vẫn đang chỉnh lý quần áo của mình trên ghế, nằm bò về phía trước.

"Em ra ngoài trước." Tần Mộc Vũ ngược lại rất trấn định, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác bị "bắt gian", giống như đã thành thói quen.

Người phụ nữ trên sô pha nhanh chóng đứng dậy, bối rối cầm quần áo, cúi đầu ra ngoài.

Tần Mộc Vũ lúc này đã ngồi trên bàn làm việc, mặt không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, "Cô tới đây làm gì?"

Giọng nói lạnh lùng, Quách Hiểu Lượng không khỏi ngơ ngác, Lý Tâm Mị không phải tình nhân của anh sao? Anh có cần lạnh lùng vậy không?

"Cái này... anh yêu... còn không phải vì chiếc xe kia..." Lý Tâm Mị lắc eo đi đến trước mặt Tần Mộc Vũ, đang muốn cúi người xuống dụ hoặc anh thì bị ánh mắt lạnh của Tần Mộc Vũ ép trở lại.

"Ừ?" Thông minh như anh, suy nghĩ của Lý Tâm Mị, anh đã sớm nhìn thấu.

"Đây... đều là tại cô ta, nếu không phải cô ta vụng về..."

"Sao em lại ở đây?" Tần Mộc Vũ đứng bật dậy.

"Đến được một lúc." So sánh với Tần Mộc Vũ thì Quách Hiểu Lượng tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều. Cô bước vào văn phòng, dáng điệu đúng mực.

"Anh... Anh yêu, hai người biết nhau?" Lý Tâm Mị không khỏi cả kinh, xem dáng vẻ, không chỉ biết mà còn quen thuộc.

Tần Mộc Vũ đưa mắt chuyển tới Lý Tâm Mị, khóe miệng như ngậm ý cười, cứ nhìn cô ta không chớp mắt.

Lý Tâm Mị định cười với anh, hiếm khi thấy anh nhìn mình như vậy, nhưng cái nhìn của anh càng ngày càng không bình thường, khiến cô ta cảm giác như có mũi nhọn sau lưng.

"Anh..."

Chốc lát, Tần Mộc Vũ lấy ra một tờ séc.

"Cho em sao?" Lý Tâm Mị thấy Tần Mộc Vũ đưa tay lên, lập tức hớn hở, vội vàng cầm lấy tờ séc.

Thấy mấy con số không trên tờ séc, cô ta cười thật hăng hái.

"Anh yêu, anh thật tốt với em quá." Lý Tâm Mị còn tưởng rằng lén lấy xe Tần Mộc Vũ sẽ bị mắng chửi một trận, không ngờ không những không bị mắng, còn có thể lấy được tờ séc có giá trị lớn này, chẳng lẽ đây là anh yêu an ủi mình sao?

"Cầm tờ séc, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi." Không đợi Lý Tâm Mị vui vẻ xong, câu nói của Tần Mộc Vũ như một chậu nước lạnh giội xuống.

"Anh yêu..." Lý Tâm Mị trợn to hai mắt, cô ta không thể tin được.

"Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai. Nếu cô muốn chị cô còn làm được ở chỗ tôi..."

"Em đi!" Lý Tâm Mị không dám chần chừ, nắm chặt tờ séc, hoảng hốt lo sợ ra ngoài.

Cuối cùng, căn phòng to lớn như thế chỉ còn lại hai người.

Tần Mộc Vũ quan sát Quách Hiểu Lượng, lần trước trong bệnh viện anh chưa kịp xem thường, cách ăn mặc của Quách Hiểu Lượng, thật không lọt nổi mắt xanh của anh.

Áo lông thùng thình, mắt kính lớn, trong mắt anh còn thấy mấy sợi tóc rối, đó là ủng đi mưa sao? Lại còn màu vàng nâu, so với năm năm trước, cô mặc trang phục tươi sáng gợi cảm, thật sự kém rất xa.

"Em có biết phải bồi thường bao nhiêu không?" Tần Mộc Vũ lên tiếng, giọng điệu trêu tức. Anh cho rằng, cô không bồi thường nổi.

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, mắt kính đã che hơn nửa khuôn mặt, cho nên anh không thấy rõ vẻ mặt cô.

"Biết, cô Lý đã nói với tôi rồi." Quách Hiểu Lượng không hiểu ý trong lời nói của anh, cũng không muốn hiểu.

"Ồ, vậy em bồi thường nổi không?" Tần Mộc Vũ khoanh hai tay, ánh mắt lại quan sát cô lần nữa.

Quách Hiểu Lượng trực tiếp chống lại ánh mắt anh. Cô ăn mặc thế nào, cô rất rõ. Ý anh thế nào, anh biết rõ.

"Chẳng lẽ chồng em không mua nổi mấy bộ quần áo cho em?" Tần Mộc Vũ nhướng môi, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác ưu việt. Như anh, tùy tiện có thể cho tình nhân mấy triệu.

"Mệnh tôi không tốt như thế, chồng tôi qua đời từ sớm." Giọng điệu Quách Hiểu Lượng không nhanh không chậm, nghe không ra cảm xúc.

"Ồ." Tần Mộc Vũ cười lạnh, may là anh ta đi sớm. "Vậy bây giờ em định cầu xin tôi sao? Cầu xin tôi, xóa bỏ phí bồi thường hả?"

Quách Hiểu Lượng chỉ thấy người run lên, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi. Nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh như trước.

"Cám ơn, không cần anh xóa bỏ phí bồi thường."

"Ồ?" Tần Mộc Vũ trái lại kinh ngạc, anh không tin cô có thể lấy ra một triệu, anh rất chắc chắn. "Vậy bây giờ lấy tiền ra đi, chúng ta thanh toán cho xong, sau này không cần gặp lại."

Trái tim run lên, dường như cảm giác cay đắng lại lan tràn.

Từ lúc thấy anh quấn quýt với những người phụ nữ khác, nếu nói trong lòng cô không có cảm giác, thì đó chính là già mồm cãi láo. Nếu cô không có tình cảm với anh, sáu năm qua, cô sao phải chịu đựng.

Cô mím chặt môi, đến tận khi môi không còn chút máu. Cô cúi đầu, không muốn để làn sương trong mắt bị phát hiện.

"Tôi sẽ gọi cho đại ca Vũ Nhân, anh ấy sẽ giúp tôi. Cho nên... Xin anh cho tôi một ít thời gian." Xem như cô cúi đầu đi.

Tần Mộc Vũ hơi nhíu mày, tay nắm lại, Mạc Vũ Nhân, cô thà tìm Mạc Vũ Nhân xin giúp đỡ cũng không dám cầu xin mình. Quách Hiểu Lượng, em thật sự được lắm.

"Ha ha, tôi quên mất, thì ra em còn có thể đi cầu xin Mạc Vũ Nhân. Đúng rồi, Mạc Vũ Nhân bây giờ là lão đại, bên cạnh có rất nhiều phụ nữ, tôi nghĩ bây giờ em đi tìm cậu ta, ừm... Tuy em đã có con, cậu ta có thể sẽ nhớ tình cũ, thu nhận em." Lời nói vũ nhục như thế mà từ miệng anh nói ra thật tùy ý. Dường như Quách Hiểu Lượng là người phụ nữ kiên cường, Tần Mộc Vũ vẫn cho rằng cô là loại phụ nữ như thế, chịu khổ giữ phẩm hạnh, kiên cường hơn cả đàn ông. Cho nên anh bỏ quên, bỏ quên đau đớn lóe lên trong mắt cô.

Im lặng một lúc lâu, Quách Hiểu Lượng mới có thể mở miệng, "Anh cho rằng, mọi người ai cũng giống anh sao?"

Có lẽ không khí trong này quá thấp, khiến lồng ngực cô khó chịu, "Xin cho tôi hai ngày, tôi sẽ xoay sở đủ một triệu, rồi nhờ đại ca Vũ Nhân chuyển cho anh." Nói xong, cô nhấc chân định đi.

"Quách Hiểu Lượng, em muốn dựa vào Mạc Vũ Nhân đúng không? Nhưng mà... theo tôi được biết, Mạc Vũ Nhân bây giờ đã ra nước ngoài, giúp tôi xử lý một ít chuyện." Tần Mộc Vũ đứng dậy, giọng nói lớn khiến Quách Hiểu Lượng dừng bước.

"Có ý gì?" Quách Hiểu Lượng xoay người, trong mắt đầy nghi hoặc, cô gái kia rõ ràng có nói đại ca Vũ Nhân chỉ đi đến tổ chức.

"Alo? Báo cho Mạc Vũ Nhân, ca bên Mỹ bảo cậu ta đi xử lý giúp tôi, ngay bây giờ." Tần Mộc Vũ bá đạo nói, ném điện thoại lên bàn, ánh mắt sáng quắc nhìn Quách Hiểu Lượng, "Là ý này, em hiểu chưa?"

Phòng tuyến trong lòng sụp đổ, màn sương trong mắt lập tức hình thành hơi nước, cô há miệng, tuy nhiên không nói được một lời.

Chỗ dựa duy nhất của cô là Mạc Vũ Nhân, lại bị anh sắp đặt ra nước ngoài, cô còn có thể dựa vào ai? Biết rõ anh là ác ma, nhưng cô lại vô tâm khiêu chiến anh lần nữa.

"Cô Quách, bây giờ tôi muốn biết cô dùng cái gì để bồi thường cho tôi?" Thấy dáng vẻ bị đả kích của cô, trong lòng anh không hiểu sao thấy mất mát, nhưng sự cường thế không cho phép anh cúi mình.

Quách Hiểu Lượng cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm đôi ủng màu nâu vàng, cô có thể dùng cái gì bồi thường cho anh, hình như... không còn nữa. "Anh Tần", cô như nghĩ tới điều gì, ngẩng lên nhìn thẳng Tần Mộc Vũ, "Ngại quá, tôi không bồi thường được cho anh, anh kiện tôi đi." Nói xong, cô không để ý đến vẻ kinh dị trong mắt Tần Mộc Vũ, đi nhanh ra cửa.

Vừa ra khỏi phòng làm việc của anh, nước mắt liền cuồn cuộn rơi xuống.

"Rầm!" Ánh mắt Tần Mộc Vũ lạnh như băng, đấm thật mạnh xuống bàn. Chết tiệt, năm năm không gặp, lá gan cô ngược lại lớn ra không ít, anh còn chưa nói xong, cô đã dám đi trước. Nghĩ tới đây, anh như một cơn lốc xông ra ngoài.

Quách Hiểu Lượng vừa ra thang máy, tay giơ lên đã bị Tần Mộc Vũ bắt lấy.

"Ai~" Cổ tay đột nhiên đau nhức, khi thấy rõ người đầu têu, Quách Hiểu Lượng không nhịn được sẵng giọng, "Anh Tần, tôi nói rồi, tôi không có tiền bồi thường cho anh, anh có thể kiện tôi!"

Cô ngước cằm lên, cách kính mắt, anh có thể thấy được biểu cảm quật cường của cô, cùng với đôi mắt hồng. Cô đã khóc phải không, nếu cô cúi đầu trước mặt mình, chỉ cần nói đôi câu mềm mỏng, anh liệu có quan tâm đến chút tiền nhỏ này?

Tần Mộc Vũ cầm lấy cằm cô.

"Ss.." Quách Hiểu Lượng hít vào luồng khí lạnh.

"Quách Hiểu Lượng, em muốn đi? Em đi rồi, tôi đi đâu kiện em?"

Cửa thang máy mở ra, Tần Mộc Vũ lôi Quách Hiểu Lượng tiến vào.

"A... Đau! Buông tay." Vào thang máy, Quách Hiểu Lượng liền bắt đầu phản kháng, nhưng khí lực của cô như bông vải.

Tần Mộc Vũ thờ ơ nhìn cô, "Quách Hiểu Lượng, em đang lạt mềm buộc chặt đó sao? Tôi nhớ lúc trước em còn là hộ vệ bên cạnh tôi cơ mà, sao bây giờ phản kháng không có chút hơi sức gì thế? Có phải muốn cố ý để tôi làm vậy?" Dứt lời, anh nắm lấy bờ vai có chút thon gầy của cô, đè cô vào góc thang máy.

Cô đang lạt mềm buộc chặt ư? Cố ý giả vờ không có chút hơi sức ư? Chẳng biết tại sao, cái mũi Quách Hiểu Lượng chỉ thấy từng cơn chua xót.

"Anh biết tôi lạt mềm buộc chặt, vậy anh còn giữ tôi?" Lúc nói chuyện lần nữa, trong giọng nói đã có chút khàn khàn.

"Quách Hiểu Lượng!" Anh thấy cô yếu thế, anh không muốn nói những lời châm biếm thêm nữa, nhưng khi thấy bộ dạng bướng bỉnh này, anh không khống chế được.

"Tôi đã nói rồi, tôi không có tiền, tôi có thể ghi lại địa chỉ của tôi cho anh, đến lúc đó anh bảo luật sư đưa trát tới là được, cùng lắm tôi ngồi tù mấy năm." Vẫn quật cường, nhưng khi cô nhắc đến ngồi tù liền nghĩ đến Mộc Mộc, lần này nước mắt không khống chế nổi. Nếu cô ngồi tù, Mộc Mộc phải làm sao?

Tần Mộc Vũ bóp chặt cằm cô, bất chợt thấy nước mắt, trong lòng anh bối rối.

"Chết tiệt, không được rơi nước mắt ~!" Hét xong, anh ôm lấy eo cô rồi ngậm cánh môi cô trong miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, Heongoc2, Tiểu Linh Đang, hanayuki001, hanhhuynh, lyroti, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 292 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dương Otis, Hạ Y Lan, Hồng Thương, kario_mamo, kotranhvoidoi, linhkhin, maingoc1999, nhóc đen, phonglinh1306, starry31, Thanhthuy2910, vuong phichiton và 771 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.