Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 05.10.2017, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1312
Được thanks: 9048 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 11
Ngoại truyện

Tần Mộc Vũ và Quách Hiểu Lượng

Em đang ở đâu

Trong căn phòng sang trọng, một người phụ nữ trang điểm cao quý, khoác trên người áo da màu trắng, bàn tay xinh đẹp nõn nà cầm điện thoại.

"Anh còn chưa tìm được cô ấy à? Cô ấy không liên lạc với bọn em... Vâng, vậy thế nhé, có tin tức sẽ gọi cho anh."

Dứt lời, điện thoại liền tắt, cô đặt nó về chỗ cũ.

"Ai gọi vậy?" Một người đàn ông mặc quần áo ở nhà ngồi xuống bên cạnh, thuận tay ôm cô vào ngực.

"Còn có thể là ai, người mà năm này qua năm khác đều gọi điện hỏi một lần đấy." Quý Linh Linh duỗi hai tay vòng lên cổ Mộ Ly.

Mộ Ly nghe vậy, hơi mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc cô, "Cậu ta còn chưa tìm được?"

"Ừ." Quý Linh Linh tựa vào người anh, nghĩ đến lần đó ở bệnh viện gặp Quách Hiểu Lượng, hóa ra cô ấy đến nói lời tạm biệt.

"Mấy năm nay cũng khiến cậu ta chịu đủ." Mộ Ly nhẹ vỗ về mái tóc cô, trong giọng nói mang theo chút than thở.

"Năm năm. Tần Mộc Vũ đã tìm Hiểu Lượng năm năm, nhưng vẫn không có thu hoạch." Quý Linh Linh nói, chóp mũi hơi nhăn lại, bản thân mình lúc trước ôm theo cục cưng, chỉ hai tháng không gặp Mộ Ly đã thấy tủi thân, năm năm này Hiểu Lượng sống thế nào.

Phát hiện ra sự thay đổi của người con gái trong lòng, Mộ Ly ôm chặt lấy cô.

"Nếu họ có duyên, cậu ta sẽ tìm được cô ấy. Có thể Quách Hiểu Lượng lúc này đã lấy người khác..." Mộ Ly an ủi.

Ừ, đúng vậy, có lẽ Quách Hiểu Lượng đã lập gia đình.

"Bố, mẹ."

Từ phía cầu thang vang lên giọng nói trẻ nhỏ ngọt ngào.

"Bé cưng, chậm thôi, đừng chạy." Vừa thấy con gái bảo bối chạy xuống, Quý Linh Linh vội đứng lên đón.

"Mẹ."

"Bé cưng." Quý Linh Linh cúi người ôm con gái vào lòng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, "Bé cưng sao không ở trên gác chơi với chị?"

"Chị, làm bài tập."

Cô con gái nhỏ của Mộ Ly và Quý Linh Linh, Mộ Ức Điềm, tên thân mật là Đậu Ngọt (Điềm Đậu).

"Bé Đậu Ngọt có phải không muốn làm phiền chị làm bài đúng không?" Mộ Ly đi tới, đón con gái trong lòng cô.

"Vâng, bố thật thông minh." Nói xong, cô bé liền hôn một cái thật kêu lên má bố.

"Ha ha, cục cưng Đậu Ngọt, nước miếng của con dính khắp mặt bố rồi."

"Ha ha, bố thích." Mộ Ly thân mật hôn con gái nhỏ.

Quý Linh Linh khẽ lau má cho anh, nhưng Mộ Ly liền bắt lấy tay cô, để lên môi hôn.

"Thả em ra, không được để ngã Đậu Ngọt." Quý Linh Linh khẽ gắt, mặt thẹn thùng.

"Bố, mẹ."

"Chị." Bé Đậu Ngọt thấy chị xuống, lập tức mở rộng tay đòi ôm.

"Tiểu Tình làm bài tập xong rồi sao?" Quý Linh Linh vỗ đầu Tiểu Tình.

"Vâng, đã xong rồi ạ."

"Chị, ôm." Bé Đậu Ngọt không quan tâm, chạy về phía Tiểu Tình.

"Đậu Ngọt chậm thôi, chị con không có sức lực lớn vậy đâu." Quý Linh Linh nhanh chóng ôm Đậu Ngọt, sau đó để Tiểu Tình ôm cô bé.

"Chị và Đậu Đậu cùng chơi." Bé Đậu Ngọt ôm lấy má Tiểu Tình, hai chị em cực kỳ thân thiết.

"Bài tập của chị xong rồi, sẽ chơi với Đậu Đậu."

"Vâng." Cô bé cười vui vẻ, hôn lên má chị.

Quý Linh Linh tựa vào Mộ Ly, nhìn hai chị em, trong lòng hết sức thỏa mãn.

Mộ Ly ôm lấy eo cô, "Hôm qua Vương Cẩm Hân có gọi, em nhớ không."

"Hả? Tất nhiên là nhớ." Quý Linh Linh dùng cánh tay đụng nhẹ anh, trí nhớ cô không kém vậy đâu.

"Tiểu Tình, mai chúng ta sẽ về nước, con sắp được gặp Tư Tư rồi, có vui không?" Quý Linh Linh hỏi.

Tiểu Tình đang chơi với em, nghe vậy ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe nhìn Quý Linh Linh, "Mẹ, tại sao chúng ta phải về nước?"

"Chú Lãnh và cô Vương muốn chúng ta trở về đón năm mới, trước đây không phải Tiểu Tình rất thích chơi với Tư Tư sao? Chẳng lẽ Tiểu Tình không nhớ Tư Tư à?" Quý Linh Linh đến bên Tiểu Tình, ôm lấy Đậu Ngọt, vỗ nhẹ lên đầu cô bé.

"Mẹ, con đã đáp ứng Trần Tư Hàn năm nay sẽ đến nhà họ ăn Tết, ngày mai bố mẹ với em về đi ạ, con muốn đến nhà Trần Tư Hàn." Tiểu Tình ngẩng đầu, đôi mắt lập lòe ánh sáng.

Quý Linh Linh giật mình, "Con muốn đến nhà Tư Hàn." Cô có chút ngơ ngác, đành quay đầu cầu cứu Mộ Ly.

"Tiểu Tình, con thật sự không muốn về cùng bố mẹ sao? Sang năm con cũng có thể đến nhà Tư Hàn ăn Tết." Mộ Ly bước tới ôm lấy Tiểu Tình.

Tiểu Tình vòng tay nhỏ quanh cổ Mộ Ly, cô bé hôn lên má bố, "Bố, không phải bố đã nói với Tiểu Tình, làm người phải giữ chữ tín sao ạ? Con đã đáp ứng Trần Tư Hàn, con sẽ phải thực hiện."

Nhìn ánh mắt kiên định của con gái lớn, Mộ Ly nhất thời không biết nên nói gì.

"Tiểu Tình, sau khi về nước, con có thể gặp chú Lãnh, cô Vương, Tư Tư, Tiểu Ý, còn cả cô bảo mẫu làm bánh pudding nhà chú Lãnh nữa." Quý Linh Linh đưa ra rất nhiều mê hoặc.

Tiểu Tình tựa vào vai Mộ Ly, "Mẹ, con muốn đến nhà Trần Tư Hàn ăn Tết." Ánh sáng chợt lóe lên trong mắt đứa trẻ lập tức biến mất.

"Tiểu Tình, không phải con rất thích Tư Tư sao? Hai đứa đã năm năm không gặp nhau, con không nhớ nó à?" Quý Linh Linh hơi đau lòng, cô còn cho rằng quan hệ của hai đứa rất thân thiết.

"Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy." Tiểu Tình mặt ngây ngô, dường như không nghe hiểu lời mẹ, "Được rồi, mẹ, con muốn đến nhà Trần Tư Hàn cùng xem phim."

Nói xong, cô bé liền đặt Đậu Ngọt xuống, cầm áo khoác mỏng ra ngoài.

"Mẹ ôm."

Quý Linh Linh ôm lấy con gái nhỏ, tựa vào người Mộ Ly, vẻ mặt không hiểu.

"Lúc trước chúng ta đi, Tiểu Tình ở trên xe khóc rát cả họng, sau đấy nói với nó, Tư Tư lớn lên sẽ đến gặp nó, nó mới ngừng khóc. Nhưng giờ..." Cô có chút không hiểu, tình cảm anh em giữa hai đứa không phải tốt lắm ư?

Mộ Ly vòng lấy eo cô, để cô tựa vào người mình.

"Chúng còn là trẻ con, sau này lớn sẽ hiểu."

"Chúng sẽ hiểu chứ?"

Mộ Ly hôn lên chóp mũi cô, "Đồ ngốc."

"Bố, Đậu Ngọt cũng muốn hôn."

Quý Linh Linh lập tức xấu hổ đỏ mặt, "Đã là vợ chồng già rồi mà còn làm như vậy." Cô cúi đầu, khẽ đánh lên ngực anh.

"Ha ha, đều đã là vợ chồng già, em còn xấu hổ cái gì."

Nhìn má cô ngày càng đỏ, Mộ Ly không nhịn được cắn lên môi cô một cái.

***

"Mẹ, bây giờ chúng ta chuẩn bị ra ngoài sao?"

Quách Hiểu Lượng ngồi xuống, nghiêm túc chùm khăn lên cho cậu bé trước mặt.

"Đúng vậy, mẹ muốn dẫn Mộc Mộc đi siêu thị mua sườn, thịt vịt và cả sô cô la mà Mộc Mộc thích ăn, có được không?" Chiếc khăn quàng đỏ đeo trên cổ cậu bé càng toát lên vẻ dễ thương.

Quách Hiểu Lượng đứng lên, trên gương mặt không nói hết được niềm vui.

"Mẹ, mẹ được tăng lương sao?" Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to sáng ngời.

"Không có, sao Mộc Mộc lại hỏi vậy?"

"Vậy tại sao lại mua nhiều đồ như vậy? Mẹ, chúng ta chỉ mua sườn thôi có được không, như vậy có thể để lại chút tiền, mẹ sẽ không cần khổ cực vậy nữa."

Quách Hiểu Lượng nhìn cậu con trai bảo bối, nở nụ cười, có điều trong đó lại xen lẫn chút cay đắng.

"Cô Quách, cô Quách."

"Cục cưng chờ chút, mẹ đi xem."

"Cô chủ nhà, có chuyện gì thế ạ?"

Một người phụ nữ hơi mập từ cầu thang đi tới, "Sắp Tết rồi, đơn vị chúng tôi phát cho mấy thẻ mua hàng giảm giá, tôi nghĩ cô có thể cần nên đưa tới cho cô hai cái." Bà ấy nói xong liền cầm hai cái thẻ mua sắm hai màu đỏ vàng đưa tới.

Quách Hiểu Lượng có chút cảm kích nhìn bà chủ nhà, cầm lấy cái thẻ.

"Ôi, được giảm 50%."

"Đúng vậy, chỉ hôm nay thôi. Sắp hết năm, cô đưa Mộc Mộc đi mua sắm chút đồ dùng cho năm mới." Bà chủ nhà rất rõ ràng là người tốt bụng nhiệt tâm.

Quách Hiểu Lượng nhìn cái thẻ trong tay, "Cô chủ nhà, cái thẻ này áp dụng cho tất cả các mặt hàng sao?"

"Đúng thế, tất cả đều giảm 50%."

Quách Hiểu Lượng nghe xong, hai mắt liền hưng phấn phát sáng.

Vừa rồi cục cưng còn đang phân vân sườn và thịt, bây giờ có cái thẻ này thì có thể mua được hết.

"Cô chủ nhà, cám ơn cô, rất cám ơn cô." Quách Hiểu Lượng xúc động liên tục nói cám ơn.

"Ôi dào, con bé này, không cần đâu. Con gái tôi vừa mới từ nước ngoài về, nó cho tôi một cái áo sơ mi nữ, tôi mặc có hơi gầy, thật ra vẫn còn mới, tôi nghĩ..." Bà chủ nhà đưa cái túi ra, có chút chần chờ, "Tôi... Tôi cảm thấy cô mặc vào hẳn rất đẹp, cô Quách bỏ quá cho."

Thì ra bà chủ nhà sợ làm tổn thương lòng tự ái của cô, không biết nên nói thế nào.

Thấy túi xách trong tay cô chủ nhà, Quách Hiểu Lượng cảm thấy mũi cay cay.

"Cô chủ nhà, cháu không thể nhận thêm đồ của cô, năm năm qua, cô đối với cháu và Mộc Mộc rất tốt, còn thường xuyên cho cháu miễn phí... Cháu..." Quách Hiểu Lượng nói đến đây, không nhịn được nghẹn ngào.

"Được rồi, cô một mình nuôi con đã không dễ dàng, công việc lương lại thấp, được rồi được rồi, không cần nói nữa, cầm lấy áo đi. Tôi còn phải đi mua đồ cùng con gái nữa." Bà chủ nhà cầm cái túi nhét vào tay Quách Hiểu Lượng, sau đó vội vàng xuống lầu.

Quách Hiểu Lượng nhìn bóng lưng bà chủ nhà, nước mắt liền rơi xuống.

Cô nhìn cái túi áo trong tay, con gái bà chủ nhà lại mua cho bà ấy loại áo thịnh hành nhất này sao?

Mỗi năm đều như vậy, năm năm liên tục, bà chủ nhà đều trá hình tặng cô một bộ quấn áo mới. Đối với lòng tốt của bà chủ nhà, cô chỉ lặng lẽ ghi nhớ, chờ Mộc Mộc lớn lên sẽ báo đáp bà.

***

"Tần Tổng, cô Quách xuất hiện rồi."

"Cái gì?" Tần Mộc Vũ đang họp, đột nhiên trừng mắt.

Mọi thành viên ban giám đốc có mặt đều ngẩn ra, không biết có chuyện gì.

Người đứng bên cạnh anh lại tiến sát lại, không biết nói gì với anh, Tần Mộc Vũ sau đó bỏ lại ban giám đốc nhanh chóng bỏ đi.

"Mộc Mộc, mau xem, ở đây có rất nhiều sườn, con thích loại nào?" Quách Hiểu Lượng cầm một cái giỏ xanh rất to, mặc quần áo màu đen rộng thùng thình, đeo cái kính đen lớn, kiểu tóc cũ, nhìn từ xa, cô càng giống một người phụ nữ có chồng đã qua tuổi bốn mươi.

"Dạ... Con thích sườn dê, con thích sườn dê nấu với thìa là mẹ làm."

"Con mèo ham ăn, mẹ biết rồi." Quách Hiểu Lượng cúi người, dưới cặp kính hai mắt cười híp lại.

"Mẹ, vì sao mỗi lần mẹ ra ngoài đều phải biến thành như thế này?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Mộc vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trong giọng nói đã tràn đầy sự xem thường.

"Này này, thằng nhóc thối, mẹ mặc thế này chẳng lẽ không đẹp?"

Hừ hừ.

Mộc Mộc nhìn mẹ mình sắp nổi bão, cậu lập tức quay đầu, nhìn đủ loại sườn được trưng bày trong tủ.

Quách Hiểu Lượng có chút chán nản nhìn con mình, không phải người ta nói, con không chê mẹ xấu sao? Nhưng cô rõ ràng cảm nhận được, thằng nhóc này cực kỳ không thích cô ăn mặc thế này.

Rõ ràng rất đẹp mà.

"Mẹ, mẹ còn đang phân vân à?"

"Hả?" Quách Hiểu Lượng hoàn hồn, "Mộc Mộc sao nói mẹ như vậy?"

"Mẹ, mua sườn non đi, để lát nữa là bị các dì các cô mua hết đó."

"À, được." Quách Hiểu Lượng vươn tay, giữ chặt bàn tay con trai, "Đứng ra sau mẹ."

Trông thấy người phụ nữ đã năm năm không gặp, lại nhìn bóng dáng nhỏ bé bên cạnh cô, chẳng biết tại sao Tần Mộc Vũ cảm thấy trong lòng dâng lên một luồng nhiệt.

Anh từng nghĩ rất nhiều lần, chờ anh tìm được cô, anh nhất định sẽ mắng cô một trận, vì sao khi đó không nói tiếng nào đã bỏ đi, khiến anh đau khổ tìm kiếm suốt năm năm.

Nhưng khi anh thấy cô cười nói với cậu bé bên cạnh, mọi oán giận lập tức tiêu tan.

Đó là con của anh sao? Nhất định là vậy.

Anh không thể đợi thêm nữa, một giây cũng không thể đợi nữa.

"Mẹ, mẹ rất muốn ăn sô cô la đúng không? Chúng ta đi mua nhé?"

"Mộc Mộc, rõ ràng là con muốn ăn, sao lại nói là mẹ muốn ăn." Quách Hiểu Lượng cầm theo túi sườn vừa mua, biện giải với con trai.

"Nhưng lần nào sô cô la của con cũng đều bị mẹ ăn hết cả."

À... Cái này...

"Quách Hiểu Lượng."

"Hả?"

Đang nói chuyện với con trai, bỗng nghe thấy ai đó gọi tên, cô vô thức quay đầu đáp lại.

"Cuối cùng em cũng xuất hiện." Tần Mộc Vũ mặt mũi căm phẫn, nghiến răng nghiến lợi nói.

"A, anh!" Đột nhiên thấy anh, Quách Hiểu Lượng phản xạ kéo con trai lùi về sau hai bước.

"Quách Hiểu Lượng, em thật to gan, em chạy trốn còn chưa tính, còn dẫn theo con trai anh chạy cùng nữa!" Anh bước đến, nắm lấy bờ vai cô.

Sức lực anh rất lớn, khiến cô không nhịn nổi nhíu mày.

"Anh Tần..."

"Bố, bố là bố của con sao?"

Quách Hiểu Lượng vẫn không nói gì, Mộc Mộc lại đột nhiên lên tiếng.

Nghe được giọng nói ngây thơ non nớt, ánh mắt Tần Mộc Vũ từ phẫn nộ trở nên dịu dàng.

"Bố là bố của con sao?" Mộc Mộc ngẩng đầu lên hỏi lại.

"Con..."

"Không phải!"

"Em nói cái gì?" Tần Mộc Vũ định kéo Mộc Mộc, lại bị Quách Hiểu Lượng ngăn trước người.

"Anh Tần, tôi nghĩ anh nhầm lẫn gì rồi. Mộc Mộc là con của tôi và chồng tôi, có điều chồng tôi đã qua đời." Quách Hiểu Lượng đưa Mộc Mộc ra sau lưng, cô không muốn, cô không thể để anh thấy nó, bởi vì mặc dù Mộc Mộc còn nhỏ, nhưng ngũ quan lại cực kỳ tương tự anh.

"Em nói lại xem!" Tần Mộc Vũ nín nhịn.

"Mộc Mộc là con trai của tôi và người chồng đã mất." Quách Hiểu Lượng mặt không đổi sắc ngửa đầu nhìn thẳng vào anh.

Cô nhất định phải nhịn, cho dù hai chân cô đang run rẩy, mũi đã cay cay, nhưng cô nhất định phải kiên trì.

"Quách Hiểu Lượng, em đã lập gia đình?" Giọng của Tần Mộc Vũ trầm xuống, mơ hồ nghe ra được bi thương trong đó.

"Còn sinh con."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Nguyên Lý
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 06.10.2017, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2015, 12:14
Tuổi: 16 Chưa rõ
Bài viết: 233
Được thanks: 175 lần
Điểm: 0.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu
tieu_hao đã viết:
Ngoại truyện

Tần Mộc Vũ và Quách Hiểu Lượng

Em đang ở đâu

Trong căn phòng sang trọng, một người phụ nữ trang điểm cao quý, khoác trên người áo da màu trắng, bàn tay xinh đẹp nõn nà cầm điện thoại.


Có ngoại truyện về tiểu tình và tư viễn không nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.10.2017, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1312
Được thanks: 9048 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 10
@meoluoi127: tác giả có đề cập đến ngoại truyện của Tư Viễn và Tiểu Tình nhưng trong bản raw chỉ đến ngoại truyện của Tần Mộc Vũ và Quách Hiểu Lượng là hết rồi bạn

Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (2)

Cô ấy đã lập gia đình? Còn sinh con! Lúc đầu là ai luôn miệng nói với anh, lão đại à, em chỉ yêu một mình anh.

Sắc mặt Tần Mộc Vũ lạnh lẽo, một tay nắm chặt cổ tay Quách Hiểu Lượng. Nếu cô đã lập gia đình, vậy năm năm của anh tính là gì?

Im lặng rất lâu, Tần Mộc Vũ khàn giọng nói, "Quách Hiểu Lượng, em là kẻ lừa đảo." Dứt lời, tay anh hất mạnh tay cô ra.

Bị tác động đột ngột, Quách Hiểu Lượng lảo đảo, lùi về phía sau.

"Mẹ!" Mộc Mộc thấy mẹ bị bắt nạt, cậu lập tức đứng ra trước Quách Hiểu Lượng, xòe rộng cánh tay, trừng to đôi mắt tròn xoe nhìn Tần Mộc Vũ.

"Cháu cảnh cáo chú, không được làm tổn thương mẹ cháu!" Giọng trẻ con non nớt, lộ ra hương vị không thể coi thường.

Tần Mộc Vũ nhìn cậu nhóc chỉ cao đến bắp đùi mình, gương mặt tròn trắng nõn giống Quách Hiểu Lượng, đúng là con trai cô ấy, nhưng xem ra, tính cách còn hiếu thắng hơn cô ấy nhiều.

"Mộc Mộc, mẹ không sao, chúng ta về nhà." Quách Hiểu Lượng cúi đầu, bỏ qua toàn bộ hành động của Tần Mộc Vũ.

Cô kéo lấy bàn tay nhỏ bé của Mộc Mộc, tay kia cầm túi sườn, muốn mau chóng bỏ đi.

"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc Vũ nhìn hai người chuẩn bị đi, anh nắm chặt tay lại, "Cám ơn em lúc đó đã nói yêu tôi, không có những lời đó của em, tôi cũng sẽ không kiên trì được tới hôm nay!" Nói xong, anh liền đi về một hướng khác.

"Mẹ." Mộc Mộc khẽ kéo tay Quách Hiểu Lượng.

"Sao vậy Mộc Mộc?" Quách Hiểu Lượng xoay người lại, trên gương mặt lộ ra nụ cười, cúi xuống hỏi.

"Chú đó... là bố?"

Quách Hiểu Lượng lập tức sững sờ, ngay cả nụ cười trên mặt cũng cứng lại.

"Mẹ, nếu chú ấy là bố, mẹ không muốn ở với chú ấy, con cũng sẽ không ở với chú ấy." Mộc Mộc ngước đầu, ánh sáng trong đôi mắt càng rực rỡ.

Lần này, cô không nhịn được nữa, nước mắt không hề báo trước đã tuôn rơi.

Cô sao không biết, con cô đã năm tuổi rồi. Từ sau khi hiểu chuyện, cô liền phát hiện con mình hiểu chuyện hơn rất nhiều so với những đứa trẻ khác. Cô từng vì thế mà vui mừng, nhưng một lần đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói cho cô biết, tâm lý trẻ con trưởng thành quá sớm, chỉ vì chúng cho rằng bản thân phải gánh áp lực quá ớn. Không còn cách nào, chỉ có thể nhanh chóng "hiểu chuyện".

Là vậy sao? Năm năm qua, cô vì nuôi sống bản thân và Mộc Mộc, thường xuyên phải làm nhiều công việc một lúc, dẫn đến việc cô quên mất phải chăm sóc cho con. Vì Mộc Mộc hiểu cho nỗi khổ của cô, cho nên con mới sớm hiểu chuyện sao? Quách Hiểu Lượng cúi người ôm Mộc Mộc, tựa đầu lên vai con.

"Mẹ, một mình mẹ cũng có thể chăm sóc tốt cho Mộc Mộc, cho nên... mẹ cảm thấy, chỉ cần hai chúng ta ở bên nhau thôi." Giọng nói của Quách Hiểu Lượng nghẹn ngào.

"Mẹ, Mộc Mộc sắp lớn rồi, sau này có thể làm việc giúp mẹ, con sẽ chăm sóc mẹ, không để người khác bắt nạt mẹ." Mộc Mộc vòng hai tay ôm chặt cổ cô.

Sống mũi Quách Hiểu Lượng cay cay, tiếp tục rơi nước mắt.

Trong năm năm qua, cô đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh gặp lại Tần Mộc Vũ, nhưng không ngờ lại đột ngột thế này.

Anh ấy, vẫn ghét cô. Giống năm năm trước, cô một lòng si mê anh, còn anh thì thờ ơ. Dù là bên cô, cũng chỉ coi cô như thế thân.

Được rồi, không có gì phải buồn, chí ít cô còn có một đứa con trai.

"Mộc Mộc, bây giờ chúng ta về nhà, mẹ làm sườn ngon cho con ăn nhé, được không?"

"Dạ, được ạ. Món sườn mẹ làm ngon nhất, Mộc Mộc thích nhất." Cậu nhóc vui vẻ hôn một cái thật kêu lên má cô.

Động tác này của cậu khiến Quách Hiểu Lượng cũng mỉm cười theo. Có gì mà phải đau lòng, anh không yêu cô, nhưng ít nhất đã cho cô một đứa con này.

"Tần Tổng, Lãnh Tổng của Tập đoàn Lãnh Thị gọi điện tới, mời anh đến Lãnh Trạch ăn tối."

"Ừ."

Tần Mộc Vũ ngồi sau xe, tay che lên mắt, sau khi nghe trợ lý nói, anh tùy ý đáp lại, nhưng không hiểu sao âm thanh ấy khàn khàn.

Trợ lý Tư Kiệu nhìn qua gương chiếu hậu, "Tần Tổng, có phải thân thể không được khỏe?"

"Không có gì. Lùi mọi việc lại, tôi sẽ đến Lãnh Trạch." Nói xong, anh ngồi thẳng người, sau khi bỏ tay xuống, gương mặt đẹp như hoa đào lúc này thêm vài phần lạnh lùng.

"Dạ, vâng." Trợ lý đáp lại, ra hiệu cho lái xe đi đến Lãnh Trạch.

Chiếc xe lăn đều bánh trên đường, Tần Mộc Vũ lúc này mím môi, nhíu mày, ngược lại lộ ra vẻ thật sự nghiêm túc.

"Tần Tổng, vừa rồi cô Phương cũng gọi tới." Trợ lý quan sát sắc mặt anh một lúc mới nói.

"Cô ấy nói gì?"

"Cô Phương hỏi, khi nào anh có thời gian, muốn mời anh ăn cơm, nhân tiện..." Trợ lý làm như cảm thấy mấy lời phía sau không tiện nói ra liền ngừng lại.

"Gì?" Tần Mộc Vũ ngẩng đầu lên, nét mặt mang theo chút bực mình, "Tư Kiệu, từ khi nào cậu học được cái cách nói ngập ngừng như thế?"

Ừm...

"Cô Phương muốn cùng anh đi xem nhẫn... nhẫn đính hôn." Tư Kiệt ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.

Nét mặt vốn có chút khó coi của Tần Mộc Vũ ngay tại lúc này thoạt nhìn còn đáng sợ hơn.

Đôi mắt trầm xuống, "Cậu trả lời cô ấy thế nào?"

Tư Kiệt nuốt nước miếng, "Trả lời là, chờ anh gọi điện cho cô ấy."

Thấy bộ dạng muốn ăn thịt người của ông chủ, trái tim anh ta bắt đầu tăng tốc không ngừng nghỉ. Ai mà không biết, ông chủ lớn của Tập đoàn Tần Thị, năm năm qua, bên cạnh chưa bao giờ xuất hiện bất kỳ một cô gái nào, càng không nói đến chuyện tai tiếng gì. Nếu đặt địa vị vào một người đã có gia đình, đó tuyệt đối là hình mẫu của đàn ông tốt từ ngàn xưa. Chết người là, năm đó ông chủ lớn của anh ta không hề tẩy trắng, nổi danh là Thiếu gia trong vườn hoa, bây giờ ngõ lớn ngõ nhỏ đều có bát quái, nghi vấn về xu hướng giới tính của anh.

"Ừ. Ba ngày sau, hẹn cô ấy ăn cơm." Dứt lời, Tần Mộc Vũ tựa vào ghế xe, nhắm mắt lại. Bộ dạng như đã xong việc, đừng có nói nhảm.

Tư Kiệt thấy thế, cũng rút lại lời muốn nói.

Nhưng mới nghe ông chủ nói, anh chuẩn bị hẹn phụ nữ. Chuyện này đối với công ty, đối với người trợ lý như anh ta, tuyệt đối là chuyện tốt.

Lãnh Trạch.

Tần Mộc Vũ vừa vào Lãnh Trạch đã thấy vô số vật trang trí năm mới trong nhà.

"Mộc Vũ."

Anh nhướng môi cười.

"Mộ Ly."

Hai người đàn ông nhìn nhau cười, sau đó đi nhanh về phía đối phương, "Mộ Ly, tôi còn tưởng cậu muốn dưỡng lão ở Mỹ."

"Cậu không nhớ tôi hả?"

Một câu của Mộ Ly làm Tần Mộc Vũ sửng sốt, nhưng sau đó liền cười, đánh một quyền lên vai anh.

"Mộc Vũ." Quý Linh Linh ôm Đậu Ngọt đi tới.

Tần Mộc Vũ trông thấy Quý Linh Linh, nhìn cô bé trong lòng cô, trên gương mặt không nhịn được lộ ra nụ cười hiền lành.

"Linh Linh, Đậu Ngọt nhà em càng ngày càng đáng yêu." Nói xong, anh mở vòng tay.

"Cám ơn chú đẹp trai."

Đậu Ngọt cũng là cô bé khéo miệng, thiên nhiên khuôn mặt Tần Mộc Vũ già trẻ đều muốn, tất nhiên được trẻ con thích.

"Chú", Đậu Ngọt duỗi tay, ôm lấy cổ Tần Mộc Vũ, chu miệng hỏi, "Cháu là cục cưng của bố, vậy chú..."

"Đậu Ngọt, chú Tần còn chưa kết hôn, vẫn chưa có cục cưng." Quý Linh Linh cười xấu hổ, không ngờ con gái mình lại "hóng hớt" như thế.

Cục cưng, chẳng biết tại sao, đầu tiên Tần Mộc Vũ nghĩ đến chính là bé trai dắt tay Quách Hiểu Lượng. Thằng nhóc dám học người lớn, đứng phía trước Quách Hiểu Lượng ra oai với mình. Ha ha, không đơn giản, với tính tình của Quách Hiểu Lượng mà sinh được đứa con như thế thật đúng là kỳ lạ.

"Đang nghĩ gì vậy? Vào thôi, Lãnh Dạ Hi còn đang chờ chúng ta." Mộ Ly ôm lấy vai Quý Linh Linh, gọi Tần Mộc Vũ.

"Ừ."

Quách Hiểu Lượng, em đã kết hôn sinh con, vậy tôi cũng không còn gì áy náy.

"Tôi đã gặp Quách Hiểu Lượng." Trên bàn cơm, Tần Mộc Vũ nói một câu khiến tất cả mọi người dừng động tác.

Tần Mộc Vũ chậm rãi uống một ngụm rượu, nhẹ nhàng đặt chén xuống, nhìn về phía những người khác, "Sao vậy? Rất lạ à?" Vẻ mặt bình tĩnh của anh, ngược lại khiến nét mặt những người khác có chút "quá trớn".

"Hiểu Lượng, Hiểu Lượng có khỏe không?" Quý Linh Linh vội vàng hỏi.

"Ừ, xem chừng không tệ." Tần Mộc Vũ thoải mái nói, "Lập gia đình, còn có con trai."

"Con trai..." Quý Linh Linh nghe anh nói đến lập gia đình, trong lòng bình tĩnh ít nhiều, nhưng đứa con trai này... Cô có chút nghi ngờ.

Mộ Ly ôm vai cô, đem hồn phách cô kéo lại.

"Anh tìm cô ấy năm năm, không phải là muốn lấy cô ấy sao? Chỉ thấy cô ấy lập gia đình có con, đã xong rồi hả?" Vương Cẩm Hân vẫn như năm đó, lời nói sắc nhọn.

Nhất thời trên bàn ăn trở nên yên tĩnh lạ thường.

Tần Mộc Vũ nhìn thoáng qua Vương Cẩm Hân, nhếch môi cười, nụ cười có chút châm biếm.

Lãnh Dạ Hi thấy có điều không đúng, lặng lẽ giữ tay Vương Cẩm Hân, khẽ lắc đầu, ý bảo cô nói hơi quá.

Vương Cẩm Hân xưa nay không để ý đến cái tính tra đó của Lãnh Dạ Hi, "Tần Mộc Vũ, anh lao tâm lao lực tìm cô ấy năm năm, chỉ là muốn thấy cô ấy lấy người khác sinh con ư? Thật không nhìn ra, anh còn là tín đồ theo Đạo." Trong giọng nói lanh lảnh tràn đầy sự chế nhạo.

"Ha ha, chị dâu, chị thấy tôi tìm cô ấy năm năm là vì cái gì?" Nét mặt Tần Mộc Vũ ngưng tụ ý cười, một tiếng "chị dâu" càng làm tình cảnh thêm khó xử.

"Cẩm Hân!" Giọng nói của Lãnh Dạ Hi mang theo mấy phần nghiêm khắc.

Vương Cẩm Hân miễn cưỡng quay sang nhìn Lãnh Dạ Hi, "Em mệt rồi, mấy người ăn trước." Dứt lời, Vương Cẩm Hân chống bàn, chuẩn bị đứng lên.

"Cẩn thận một chút!" Lãnh Dạ Hi thấy thế, lập tức đứng lên đỡ cô.

Thấy Vương Cẩm Hân ôm bụng bầu, chậm rãi đứng lên, có lẽ cũng biết vì sao Lãnh Dạ Hi khẩn trương vậy rồi.

"Ban đầu Mạc Vũ Nhân nói cho tôi biết Quách Hiểu Lượng đột nhiên biến mất, hơn nữa còn vì tôi. Trong năm năm qua, tôi tìm cô ấy, chính là xuất phát từ đạo nghĩa. Bây giờ tôi đã tìm được cô ấy, biết cuộc sống của cô ấy vẫn tốt, vậy mấy người cho rằng tôi nên phản ứng thế nào?" Tần Mộc Vũ ngồi thẳng người, giọng điệu nhàn tản, bộ dạng đó của anh như đang nói chuyện cười với mọi người.

Vương Cẩm Hân cầm chặt tay Lãnh Dạ Hi, mặt hơi đỏ, đây là dấu hiệu sắp sửa tức giận.

"Dạ Hi, em và Cẩm Hân về phòng đây." Lúc này, Quý Linh Linh chạy tới bên cạnh Vương Cẩm Hân, kéo cánh tay cô.

Lãnh Dạ Hi ý vị thâm trường nhìn Vương Cẩm Hân, sau đó nói, "Cũng tốt."

Bởi vì có Quý Linh Linh đi cùng, Lãnh Dạ Hi về chỗ. Còn Tần Mộc Vũ như không muốn dừng lại, "Tôi tìm cô ấy, năm năm qua không có bất kỳ người phụ nữ nào, với cô ấy, vậy là đủ rồi chứ."

Nói xong, Tần Mộc Vũ còn nhún vai, vì "áy náy", anh làm vậy đã đủ rồi. Thật sự khiến người khác không rõ, bây giờ vì sao Vương Cẩm Hân lại có phản ứng như thế.

"Tôi vì cô ấy, 'giữ mình' năm năm, tổn thất của tôi cũng không nhỏ đâu." Tần Mộc Vũ tiếp tục nói, giọng điệu không mặn không nhạt.

"Đủ rồi!" Quý Linh Linh đỡ Vương Cẩm Hân đi được một nửa, cô bỗng lên tiếng cắt ngang lời anh, "Nếu anh nói xong rồi thì đừng nói nữa. Cho tới giờ chưa từng ai ngăn anh đi tìm bất kỳ người phụ nữ nào, nếu anh muốn, ai có thể ngăn anh? Tần Mộc Vũ, năm năm qua, em nhìn lầm anh rồi."

Lúc này, Mộ Ly đã đứng lên, nhìn qua Tần Mộc Vũ, nói, "Nói quá mức."

Sau đó liền đi về phía Quý Linh Linh, Lãnh Dạ Hi cũng vậy, nhưng không lên tiếng, đứng bên cạnh Vương Cẩm Hân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 297 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.