Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 296 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 20.10.2017, 15:38
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1311
Được thanks: 9042 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 11
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (4)

"Xin hỏi..."

"Cô Quách, cô muốn tìm Tần Tổng à?" Tư Kiệt đứng lên, nét mặt mang theo ý cười hỏi.

Quách Hiểu Lượng nghe anh ta nói hơi sững ra, đúng là cô muốn tìm Tần Mộc Vũ, nhưng chẳng biết tại sao trong lòng có chút khiếp đảm.

Thấy Quách Hiểu Lượng ngập ngừng, Tư Kiệt đành phải tăng thêm sự vui vẻ, "Tần Tổng đang hút thuốc ở cầu thang, cô qua đó là tìm được anh ấy."

"Tôi... À, vâng. Cám ơn anh." Quách Hiểu Lượng không nán lại thêm, đi theo hướng Tư Kiệt chỉ.

Quả nhiên anh ở đây.

Tần Mộc Vũ đứng ở đầu bậc thang, hơi ngửa đầu, trong tay còn kẹp điếu thuốc chưa cháy hết, sắc mặt bình tĩnh khiến người ta không nhìn ra tâm tình của anh.

Ở nhà Lãnh Dạ Hi, Quý Linh Linh nói anh quá đáng, Vương Cẩm Hân nói anh quá đáng, ngay cả người anh em tốt cũng nói mình quá đáng. Ha ha, anh quá đáng, đến giờ anh cũng không biết mình quá đáng ở đâu. Vì Quách Hiểu Lượng, anh không tiếc tẩy trắng thân phận của mình, vì có thể quang minh chính đại tìm cô. Vì Quách Hiểu Lượng, hàng đêm anh khó ngủ, mỗi khi nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn rơi nước mắt của cô, cảm giác khó chịu nghẹn ở cổ. Vì Quách Hiểu Lượng, anh đã dùng suốt thời gian năm năm.

Không một ai biết, năm năm qua anh sống thế nào. Bây giờ thì hay rồi, anh tìm được cô, cô đã lập gia đình, còn sinh con, ha ha, bỗng anh có cảm giác, bản thân bị lừa gạt.

"Lão đại, em yêu anh, dù ra sao thì em vẫn yêu anh."

Đây là lời cô từng nói, ngẫm lại lúc ấy chân thành cỡ nào, ngay cả trong mắt cô cũng tràn đầy sự chân thật. Thế nhưng lời đó, trước thực tại không chịu nổi một đòn.

Ha ha, anh lại cười tự giễu, cũng vì một câu của cô, "Em yêu anh". Cho nên anh chấp nhất năm năm.

"Anh Tần." Quách Hiểu Lượng siết chặt tay, giọng nói có chút sợ sệt, nhưng cô vẫn cố gắng đi về phía anh.

Nghe tiếng, Tần Mộc Vũ đứng thẳng người, quay đầu nhìn cô.

"Anh Tần, lần này cám ơn anh, nếu không phải có anh..." Quách Hiểu Lượng cúi thấp đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Tần Mộc Vũ nhìn người phụ nữ bất chợt xuất hiện trước mặt, Quách Hiểu Lượng, em nói em yêu tôi, thì ra không đáng tiền như thế, hoặc lúc trước cũng chỉ thuận miệng nói với tôi, tôi lại cho là thật. Cuối cùng ánh mắt anh rơi vào chiếc áo trắng cô mặc và đôi dép lê cô đi, là dép trong bệnh viện.

"Quách Hiểu Lượng, xem ra em rất yêu chồng mình, cũng rất yêu con mình." Giọng điệu lạnh lẽo mang theo sự châm chọc.

"Phải, đúng vậy. Tôi rất yêu chồng, cũng rất yêu con của tôi." Quách Hiểu Lượng vẫn không ngẩng đầu lên, mà nói theo lời anh.

Cô yêu chồng mình ~!

"Không biết người đàn ông có thể được cô yêu là người thế nào, nghe nói anh ta đã mất?" Anh nhớ lại, cô đã nói với anh như vậy.

"Phải."

"Ha ha, thì ra người được cô yêu đều không sống lâu..."

"Anh Tần!" Nghe anh nói, Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên ánh sáng, "Tôi cám ơn anh đã cứu con tôi, nhưng tôi không cho phép anh nói như vậy!" Môi cô khẽ chuyển động.

"Tôi nói thế nào?" Tần Mộc Vũ giận tái mặt, tiến về phía cô.

Cảm giác áp bách ập đến, khiến Quách Hiểu Lượng phải lùi về sau, nhưng có người lại không muốn cô lùi bước. Bàn tay anh cầm lấy cánh tay cô, "Quách Hiểu Lượng, tình yêu của em rốt cuộc có bao nhiêu giá trị?"

"Cái gì?" Quách Hiểu Lượng hơi sợ hãi ngửa đầu nhìn anh. Anh như vậy, quá xa lạ, xa lạ đến mức cô không dám nhìn thẳng. Trong đôi mắt đó tràn đầy tức giận.

"Lúc trước em nói yêu tôi, nhưng tôi không yêu em, chắc em rất đau lòng phải không?"

"Tôi..." Môi cô run rẩy nhưng không lên tiếng.

"Còn tôi, vì sự biến mất đột ngột của em, tìm em suốt năm năm. Tôi nghĩ, khi đó em 'đau lòng' là vì cái thói trăng hoa của tôi, tôi muốn được công bằng." Nói xong, Tần Mộc Vũ lập tức thả tay, anh lùi về sau, nhướng môi cười.

Anh đang nói gì? Anh tìm cô suốt năm năm? Cô quan trọng đến mức anh tốn năm năm để tìm cô sao? Thân thể Quách Hiểu Lượng cứng đờ, bây giờ cô không thể khóc.

"Lúc trước Mạc Vũ Nhân nói với tôi, em vì không có được tình yêu của tôi, mới tự bỏ đi, cậu ta sợ em xảy ra chuyện. Em cũng biết, tôi là một người nghĩa khí, sao có thể để anh em mình nhìn mình như thế. Cho nên, vì lời Mạc Vũ Nhân, tôi tìm em năm năm. Bây giờ tốt rồi, tôi đã tìm được em, mà hình như em sống tốt lắm. Cuối cùng tôi cũng có thể đi tìm người con gái của mình."

Quách Hiểu Lượng nhìn chằm chằm nụ cười trên gương mặt anh, ngay cả trong mắt cũng lây nhiễm sự vui vẻ.

Đau đớn như đang lan ra, từ đầu ngón tay chậm rãi đi sâu vào tận sâu trong tim.

Ha ha, Quách Hiểu Lượng, mày tự kỷ vừa thôi, mới nghe anh nói đi tìm mình năm năm, có phải mày muốn lao vào lòng anh khóc lớn không. Nhưng thực tế thì sao, anh vì không muốn để anh em khinh thường mình, vì không muốn áy náy. Hơn nữa mày còn quá đáng lắm, vì tự ý bỏ đi một mình, khiến năm năm qua anh không có được người con gái mình yêu.

"Xin lỗi, anh Tần. Tôi không biết mình ra đi không từ giữ đã mang tới nhiều phiền phức cho anh như thế. Thật vui khi có thể gặp lại anh, anh...  có thể ăn nói với anh em của mình rồi." Trên gương mặt Quách Hiểu Lượng nở nụ cười khéo léo, dáng vẻ rộng lượng ấy như đâm vào mắt người ta.

"Nói thế nào, anh đã cứu con tôi, tôi xin cám ơn anh lần nữa." Dứt lời, Quách Hiểu Lượng cúi đầu thật sâu về phía anh, sau đó rời đi.

Sau khi rời đi, cái đầu ngẩng cao của Quách Hiểu Lượng rốt cuộc thấp xuống, nước mắt cũng không thể khống chế, trượt dài theo má, tình yêu của cô, sau năm năm, cuối cùng kết thúc. Lần này, cô không còn dám ôm ảo tưởng gì nữa.

"Rầm!" Một quyền nặng nề nện lên cánh cửa.

"Cô Quách đã tìm được Tần Tổng chưa?" Quách Hiểu Lượng vừa tới cửa phòng bệnh, Tư Kiệt liền tiến lên đón.

"Tìm... Tìm được rồi." Quách Hiểu Lượng cúi đầu, lau qua loa mặt, "Cám ơn, thật sự cám ơn anh."

"Ha ha, không có gì, chỉ tiện tay mà thôi." Đôi mắt Tư Kiệt trông thấy vệt nước mắt trên khóe mắt cô, xem ra bản lĩnh của ông chủ mình không thấp chút nào, mới chỉ một lúc mà đã làm cô gái này khóc rồi.

"Vậy... tôi vào xem con tôi, tôi..."

"Ồ, được. Mộc Mộc đã tỉnh rồi, lát nữa bác sĩ sẽ đến kiểm tra, không có vấn đề gì thì hai người có thể về nhà." Xem ra Tư Kiệt đã sớm nói chuyện với Mộc Mộc, nếu không sẽ không biết tên cậu.

"Được. Anh à, tôi muốn hỏi đại chỉ của anh, hoặc anh cho tôi số tài khoản, tôi sẽ trả anh tiền thuốc..." Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu, con mắt hồng hồng tràn đầy vẻ cấp thiết.

"Ha ha, không cần. Cô Quách, cô chắc là bạn của Tần Tổng chúng tôi, chút tiền này, cô không cần để trong lòng." Quả nhiên đã khóc, cả vành mắt cũng đỏ lên.

"Nhưng mà..."

"Được rồi, tới giờ làm việc, tôi phải đến công ty, cô Quách mau vào xem Mộc Mộc đi." Tư Kiệt hoàn toàn không cho cô cơ hội nói chuyện, vỗ nhẹ vai cô rồi đi.

Quách Hiểu Lượng cảm thấy có chút không được tự nhiên, nhưng thấy Tư Kiệt khăng khăng như vậy, cô cũng không tiện nói thêm, cứ tiếp tục lại không tránh khỏi có chút làm kiêu.

"Mẹ, mẹ đã đi đâu thế?"

Vừa vào phòng liền thấy Mộc Mộc ngồi trên giường cầm người máy biến hình chơi.

"Mộc Mộc, bây giờ trong người thế nào? Đầu còn nóng không?" Quách Hiểu Lượng thấy con trai không sao, kích động suýt nữa lại rơi nước mắt.

Cô vội đến cạnh cậu, sờ lên trán, lại sờ lên đôi tay nhỏ bé.

"Mẹ, con đã khỏe rồi. Con đang hỏi mẹ, mẹ đã đi đâu vậy, con vừa mở mắt liền không thấy mẹ, mà là một chú lạ." Xem ra Mộc Mộc còn thắc mắc vấn đề này, mẹ mình lại không yêu bản thân, rõ ràng không tuân theo quy tắc.

"Đồ ngốc." Quách Hiểu Lượng nhéo mũi Mộc Mộc, "Mẹ phải đi cám ơn một chút, nếu không có chú ấy, lần này con chắc chắn phải ở bệnh viện nửa tháng."

"Mẹ, ôm." Mộc Mộc vươn cánh tay.

Quách Hiểu Lượng vươn người về trước, Mộc Mộc liền vòng tay lên cổ cô, "Mẹ, con xin lỗi, con lại ốm." Giọng Mộc Mộc như ngóc, tràn đầy vẻ tự trách. Cậu lại bị ốm, chẳng những làm mẹ lo, còn có thể làm mẹ tốn rất nhiều tiền.

"Mộc Mộc... Ngốc quá, là mẹ không tốt, hôm qua trời trở lạnh, còn dẫn con đi mua đồ. Mẹ nhớ rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa." Quách Hiểu Lượng ôm thật chặt cơ thể nhỏ bé của Mộc Mộc, nếu có thể, cô thà rằng con trai mình không hiểu chuyện thế này.

"Mẹ, mẹ cũng ngốc nữa."

"Hả? Mộc Mộc không thể nói mẹ ngốc." Quách Hiểu Lượng bấu má cậu, "Mẹ là người mẹ thông minh nhất thế giới, sao có thể ngốc được."

"Hừ." Mộc Mộc bất mãn hừ một tiếng, "Mẹ, khi mẹ ra ngoài có phải lại quên đi giày không?"

"Cái này..." Quách Hiểu Lượng lập tức nhìn chân mình, hì hì, cô thật đúng là đã quên, lần nào cũng ngốc như thế, toàn quên đi giày.

"Mẹ, sau này con có ốm, mẹ không nên gấp gáp, nhớ phải đi giày." Mộc Mộc lại ôm cổ Quách Hiểu Lượng, cơ thể nhỏ nhắn không an phận ngọ ngoạy trong lòng cô.

"Được rồi, mẹ cũng không muốn con ốm đâu. Về phải ăn nhiều một chút, nuôi dưỡng cơ thể thật khỏe mạnh, không được ốm nữa, thật hù dọa mẹ."

"Vâng vâng, mẹ thật là phiền."

"Thằng nhóc thối!"

"Mẹ ngoan, ôm Mộc Mộc đi, con muốn ngủ rồi."

"Ừ, được." Quách Hiểu Lượng ôm Mộc Mộc từ trong chăn ra, lấy áo bông mặc lên cho cậu, chờ lát nữa bác sĩ đến kiểm tra, không có vấn đề gì là họ có thể về nhà.

"Mẹ, đừng bỏ Mộc Mộc một mình..." Mộc Mộc khẽ lầu bầu.

Quách Hiểu Lượng ôm chặt lấy Mộc Mộc, cô ngẩng đầu lên, nhưng dù vậy, nước mắt vẫn rơi xuống. Đều trách mình không tốt, vì không có bằng cấp, ngay cả công việc nghiêm chỉnh cũng không tìm được, vì cuộc sống, cô chỉ có thể một thân kiêm nhiều chức, bởi vậy đêm nào cũng để Mộc Mộc ở nhà một mình.

"Mộc Mộc, mẹ xin lỗi, nếu con theo bố, có lẽ sẽ không phải chịu khổ thế này." Nước mắt đọng lại cằm cô thành một vũng sông nhỏ, từng giọt tí tách rơi xuống đất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Tiểu Linh Đang, hanhhuynh, shirleybk
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 22.10.2017, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1311
Được thanks: 9042 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 11
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (5)

Tết năm nay dường như qua rất nhanh, chớp mắt đã đến mùng Sáu Tết, nhiều hộ kinh doanh đã bắt đầu chính thức buôn bán.

Đứng ở ngoài cửa, cô vừa xoa tay vừa giậm chân, vì quá lạnh mà mũi cũng hồng lên. Công tắc đèn ở cầu thang cứ bật rồi tắt, sau khi bật đi bật lại năm lần, cô mới gõ cửa phòng bà chủ nhà.

"Ai vậy?"

"Cô chủ nhà, là cháu, Hiểu Lượng."

Chỉ một lúc sau cửa phòng được mở ra, bà chủ nhà được bao bọc trong một lớp áo bông.

"Cô Quách, mới sáng sớm như vậy có chuyện gì à?" Bà chủ nhà khép chặt áo, "Vào rồi nói."

"Dạ thôi", Quách Hiểu Lượng vội từ chối, "Cô chủ nhà, cháu tới tìm cô là muốn làm phiền cô, có thể trông Mộc Mộc giúp cháu được không? Cháu... Cháu muốn đến tiệm rửa xe làm, nhưng..." Quách Hiểu Lượng nói xong liền lộ ra vẻ khó xử, cô đã làm phiền bà chủ nhà nhiều lần lắm rồi.

"Sao phải đi làm sớm vậy? Bây giờ bên ngoài trời còn lạnh, cô đến tiệm rửa xe..." Bà chủ nhà không để cô từ chối, kéo cô vào phòng, hai người tiếp tục nói chuyện với nhau.

"Ha ha, không có gì, cháu đã đi tìm mấy công việc, chỉ có cửa tiệm này tuyển nhân viên bán thời gian. Hơn một tuần nữa là trường mở cửa, cháu sẽ không làm phiền cô nữa." Quách Hiểu Lượng vội vàng giải thích.

"Cô Quách, ý tôi không phải vậy, thằng bé Mộc Mộc rất đáng yêu, tôi cũng quý nó. Cả ngày tôi nhàn rỗi không có việc gì làm, chơi với mấy đứa nhỏ cũng thấy vui. Tôi lo cho cô..."

"Hì hì, cháu cám ơn cô. Công việc rửa xe nhỏ nhặt cháu còn làm được, nếu đã vậy, Mộc Mộc làm phiền cô." Quách Hiểu Lượng lấy chìa khóa trong áo ra.

Bà chủ nhà nhận lấy chìa khóa, Quách Hiểu Lượng chào tạm biệt rồi vội vàng đi làm.

Bà chủ nhà đứng ở cửa nhìn Quách Hiểu Lượng chạy xuống cầu thang, không nhịn được khẽ nhíu mày, cuối cùng đành lắc đầu bất đắc dĩ.

***

"Mộ Ly, Linh Linh, hai người không thể ở đây nhiều hơn sao?" Vương Cẩm Hân kéo tay Quý Linh Linh, ánh mắt đầy lưu luyến.

Quý Linh Linh thấy Vương Cẩm Hân như vậy, lại nhìn Lãnh Dạ Hi đứng sau lưng cô ấy, "Cẩm Hân, lần này chúng tôi về gấp. Mặc dù Tiểu Tình đã có Như Lễ chăm sóc, nhưng tôi với Mộ Ly vẫn có chút không yên tâm." Quý Linh Linh cũng nghẹn ngào.

Mộ Ly nhẹ nhàng ôm vai Quý Linh Linh, "Cẩm Hân, chờ sau khi tôi giải quyết xong chuyện bên ấy, chúng tôi sẽ về đây sống."

"Thật không?" Vương Cẩm Hân ngẩng lên khó tin nhìn Mộ Ly.

"Tất nhiên rồi. Bây giờ mấy người bọn anh cùng giải quyết, anh nghĩ họ sẽ nhanh chóng quay về." Lãnh Dạ Hi vòng lấy eo Vương Cẩm Hân, khẽ nói.

"Thật sao?" Vương Cẩm Hân nghiêng người nhìn Lãnh Dạ Hi, một tay lau nước mắt.

Lãnh Dạ Hi cười gật đầu, sau đó khẽ nhéo mũi cô, "Ở trước mặt bọn trẻ mà khóc thế này, xấu hổ quá." Anh nói đùa.

"Đáng ghét." Vương Cẩm Hân nghe xong, mặt đỏ lên, lập tức nắm tay lại đánh lên ngực Lãnh Dạ Hi.

Quý Linh Linh thấy tâm trạng Vương Cẩm Hân tốt lên, trong lòng cũng thoải mái, phụ nữ có thai tâm trạng rất dễ xúc động, Vương Cẩm Hân và Lãnh Dạ Hi nỗ lực năm năm mới có con, cô lo rằng khi cả nhà họ đi, sẽ gây nên tổn thương cho Vương Cẩm Hân.

"Tư Viễn, cậu không nói lời tạm biệt với mẹ cậu sao?" Hai đứa trẻ đứng sau lưng Lãnh Dạ Hi cuối cùng có hành động. Vương Tiểu Ý kéo ống tay áo Lãnh Tư Viễn.

Lãnh Tư Viễn đứng nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng Quý Linh Linh, nét mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Quý Linh Linh nghe Vương Tiểu Ý nói, cô đưa Đậu Ngọt cho Mộ Ly, đi về phía cậu.

"Tư Tư." Quý Linh Linh đến trước mặt Lãnh Tư Viễn, vừa lên tiếng, nước mắt đã rơi.

Lãnh Tư Viễn vẫn giữ dáng vẻ mạnh mẽ, nhưng thấy Quý Linh Linh khóc, cái đầu nhỏ của cậu không thể không quay nghiêng sang một bên.

"Tư Tư." Quý Linh Linh lại gọi cậu lần nữa.

Cách năm năm họ mới có thể gặp nhau, thấy mọi người đều khỏe mạnh, trong lòng Quý Linh Linh không nói hết được sự vui vẻ, bây giờ phải  đi, trong lòng vẫn không nỡ.

"Lần này mẹ đi, khi nào mới về ạ? Năm năm, hay là mười năm?" Cuối cùng Lãnh Tư Viễn xoay đầu lại, giọng điệu tràn đầy kiên cường.

"Ha ha." Quý Linh Linh thấy cậu giả bộ lạnh lùng, không nhịn được véo má cậu, "Tư Tư, thằng nhóc trứng thối này."

Lần này Lãnh Tư Viễn cũng không kiềm được nữa, lập tức nhào vào lòng Quý Linh Linh, "Mẹ, con không muốn mẹ đi."

Quý Linh Linh ôm chặt đứa bé trước mặt, nước mắt không ngừng được.

"Tư Tư, mẹ và bố bây giờ cũng là bất đắc dĩ, Mẹ đáp ứng con, sẽ cùng bố giải quyết mọi chuyện trong thời gian ngắn nhất, có được không? Đến lúc đó mẹ có thể về rồi, khi đấy Tiểu Tình sẽ về cùng với mẹ."

Lãnh Tư Viễn thoát khỏi cái ôm của Quý Linh Linh, vành mắt đỏ hồng nhìn Quý Linh Linh, "Vì sao Tiểu Tình không về ạ?"

"Tiểu Tình đã đáp ứng với bạn, hai đứa sẽ ăn Tết với nhau, cho nên lần này không về, nhưng mẹ bảo đảm với con, lần sau cả nhà chúng ta cùng sẽ về được không?"

"Bạn? Là nam hay nữ ạ?" Lãnh Tư Viễn dường như không nghe được những câu khác của Quý Linh Linh.

"Hả? Là bạn nam, tên là XXX, mẹ cho con biết, cậu bé đó rất thích Tiểu Tình, chơi rất thân với Tiểu Tình. Lần sau có cơ hội, để Tiểu Tình giới thiệu với con nhé?" Quý Linh Linh thấy trong mắt Lãnh Tư Viễn không có nhiều đau buồn, cô âm thầm vui vẻ trở lại, cho nên cô không phát hiện ra hơi lạnh trong mắt cậu nhóc.

"Linh Linh, chúng ta nên đi rồi." Lúc này, Mộ Ly lên tiếng.

"Vâng." Quý Linh Linh quay đầu đáp, sau đó hôn lên má Lãnh Tư Viễn, "Tư Tư, chờ mẹ về."

Lãnh Tư Viễn ngửa lên nhìn Quý Linh Linh, im lặng rất lâu.

Quý Linh Linh lại ôm lấy Vương Tiểu Ý, sau đó cả nhà họ lên xe rời đi.

Lãnh Tư Viễn nhìn chiếc xe đi càng ngày càng xa, nước mắt không cầm được rơi xuống, "Con sẽ nhớ tới mẹ."

***

"Quách Hiểu Lượng, mới có một xe vừa vào, cô ra hỗ trợ cọ đi."

Quách Hiểu Lượng đang đánh sáp cho xe nghe vậy vội đáp, "Vâng, tôi lập tức qua đây."

"Hiểu Lượng, đến đây."

Quách Hiểu Lượng vừa chạy ra xưởng liền thấy Tiểu Hi đứng cách đó không xa chào hỏi.

"Ừ." Quách Hiểu Lượng thấy Tiểu Hi liền nện bước đi đến.

"Hiểu Lượng, không biết có phải chiếc xe này ngâm trong bùn không nữa, rửa thật phiền phức." Tiểu Hi cầm vòi nước thấy Quách Hiểu Lượng đến liền rầu rĩ về chiếc Maybach phiên bản giới hạn trước mặt.

"Để tôi xem." Quách Hiểu Lượng quay vành mũ ra sau, đeo găng tay, gảy bùn bám ở cửa xe.

"Chúng ta dùng nước trước, nếu trực tiếp khẩy bùn ra sẽ để lại dấu vết, hơn nữa loại xe Volvo này, nếu không cẩn thận làm xước, vậy..." Quách Hiểu Lượng nhíu mày, quan sát chiếc xe sang trọng đang bị bẩn nghiêm trọng trước mặt.

Ở trong tiệm, mọi người đều rõ ràng, thấy xe sang tốt nhất cách xa, bằng không mà không cẩn thận thì cũng đủ uống một bình.

"Đúng vậy, Hiểu Lượng, tôi mới đến không lâu, không biết làm thế nào cả." Mặt Tiểu Hi cau có cả lại, ông chủ cũng thật quá đáng, lại bảo người mới như cô ấy rửa xe mắc chết người này.

"Thế... để tôi đi." Chỉ rửa xe thôi, cẩn thận một chút hẳn không có vấn đề gì.

"Thật không? Ôi, Hiểu Lượng cô tốt quá!" Tiểu Hi nghe Quách Hiểu Lượng "việc nhân đức không nhường ai", cô ấy thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, bây giờ thì bị kích động đưa vòi nước tới.

"Đừng khách khí... A!"

"A!"

Quách Hiểu Lượng còn chưa cầm lấy vòi nước, van nước đã bị mở ra, Quách Hiểu Lượng phản xạ đẩy tay Tiểu Hi ra, lập tức một tiếng "cốp" vang lên, vòi nước đập lên hộp xe.

"A!" Tiểu Hi lại hét lên.

Vì tiếng kêu của hai người, lập tức có người chạy tới, ngay cả ông chủ cũng chạy tới.

Thấy tình hình của hai người, ông ta lập tức lo lắng, khóa van nước lại.

Khi trận hỗn loạn này kết thúc, một tiếng hét chói tai khác vang lên.

"A! Đồ ngu! Các cô xem các cô đã làm chuyện tốt gì thế này, xe của tôi!"

Quách Hiểu Lượng còn đang dùng tay lau nước trên mặt, không biết xảy ra chuyện gì, một người phụ nữ mặc áo khoác lông chồn, chân đi giày cao gót thạch anh tám phân đi tới, đẩy Quách Hiểu Lượng ra.

Vì không đề phòng, Quách Hiểu Lượng lập tức ngã bệt xuống đất.

"Cô này, cô đang làm gì vậy?" Tiểu Hi vừa lau bọt nước vừa chặn trước người phụ nữ xinh đẹp.

"Tôi làm gì? Xem các cô làm chuyện ngu xuẩn gì đây, biến xe của tôi thành cái gì thế này? Này này, tôi muốn biết, các cô có biết giá trị của chiếc xe này không, các cô có biết cả đời phải rửa bao nhiêu cái xe mới có thể bồi thường không hả!" Người phụ nữ lên mặt cao ngạo, điệu bộ nóng giận như có chuyện như vậy.

Bị người phụ nữ xinh đẹp mắng, Tiểu Hi mới lấy lại tinh thần, cô ấy ngơ ngác quay lại, không nhìn xe mà trước tiên nhìn gương mặt đen xì của ông chủ, cuối cùng, cô ấy sợ hãi chuyển ánh mắt sang Quách Hiểu Lượng sau lưng mình.

Mà ánh mắt Quách Hiểu Lượng đã sớm rơi vào chiếc xe bị đập một cái kia.

"Hừ, ngay cả rửa xe cũng không làm nổi, các cô chuẩn bị bán thân mà bồi thường xe tôi đi." Người phụ nữ ra vẻ căm phẫn khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn hai cô.

"Hiểu Lượng..." Giọng Tiểu Hi lúc này cũng run rẩy.

Quách Hiểu Lượng cắn răng, bọt nước trên tóc còn đang nhỏ giọt xuống dưới, cô chống đất, mạnh mẽ đứng lên.

"Tiểu thư, không phải tôi cố ý..."

"Ồ? Một câu không phải cố ý đã xong hả? Biết chiếc xe này của tôi bao nhiêu tiền không? Tôi nói cho các cô biết, bất kể như thế nào, nhất định phải bồi thường xe cho tôi!" Người phụ nữ hung hăng càn quấy, rất muốn bảo ai đó lên cho cô ta hai cái tát, nhưng bây giờ không ai dám lớn tiếng xả giận, kể cả ông chủ tiệm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, Tiểu Linh Đang, shirleybk
Có bài mới 24.10.2017, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1311
Được thanks: 9042 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 11
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (6)

Trong phòng quản lý.

"Cái gì! Một triệu, ít nhất một triệu..." Sau khi Tiểu Hi nghe ông chủ nói vậy lập tức tê liệt ngồi sụp xuống đất.

"Một triệu, tôi biết đi đâu kiếm nhiều tiền như vậy..."

Quách Hiểu Lượng nắm chặt góc áo, mím môi, nhìn Tiểu Hi ngồi dưới đất.

"Tiểu Hi, cô mới tới, tôi cũng thật không ngờ các cô lại gây ra họa lớn đến thế... Hơn một triệu, tôi chỉ giúp được như vậy..." Ông chủ khó xử đứng dậy.

"Nhưng... ông chủ, tôi phải đi đâu chuẩn bị nhiều tiền như thế... tôi..." Tiểu Hi nói đến đó, cuối cùng thật sự không còn cách nào, thấp giọng nức nở.

Với nhân vật nhỏ mỗi tháng chỉ nhận đọc hơn hai nghìn đồng như cô ấy, một triệu là số tiền cả đời cũng không thể kiếm nổi, chứ đừng nói hiện tại phải lấy ra nhiều tiền như vậy để đền bù.

"Không... Không phải còn có Hiểu Lượng sao." Ông chủ chuyển mũi nhọn sang Quách Hiểu Lượng.

Tiểu Hi nghe vậy, nhìn về phía Quách Hiểu Lượng. Dù trong mắt còn ảm đảm nhưng một tia hi vọng chợt lóe lên.

"Hiểu Lượng một mình nuôi con đã rất khổ cực, chị ấy..." Cuộc sống của Hiểu Lượng còn không bằng mình, chị ấy có thể từ đâu lấy ra nhiều tiền thế được.

"Vậy..." Ông chủ nhìn Quách Hiểu Lượng, qua nét mặt cô cũng không nhìn ra được gì. Bây giờ ông ta chỉ hi vọng sự việc chưa từng xảy ra, hai nhân viên đều là gia đình bình thường, vậy mà phải ôm cái sọt lớn thế này.

"Như vậy đi, tình huống của hai cô tôi hiể, trong công việc hai cô có thái độ không tệ. Tôi sẽ chi ra hai trăm nghìn, còn lại, tôi đành bó tay." Một câu nói của ông chủ, phá hủy mọi đường lui của hai cô.

Nước mắt Tiểu Hi càng rơi nhiều hơn, hai trăm nghìn so với cái hố lớn một triệu, thật sự kém nhiều lắm.

"Bố... Bố mẹ tôi đã nghỉ hưu nhiều năm, tôi... làm sao bây giờ? Tôi nên làm gì bây giờ?" Lúc này Tiểu Hi đã không còn nghĩ ra được cách nào, một món nợ lớn đến thế, cô ấy chỉ còn biết lo lắng nức nở.

"Hiểu Lượng, cô không có lời nào muốn nói ư?" Ông chủ chuyển mũi nhọn hỏi Quách Hiểu Lượng. Tiểu Hi thì khóc sướt mướt, còn Quách Hiểu Lượng tỏ ra quá bình tĩnh.

"Ông chủ, chuyện xảy ra lần này chủ yếu là vì tôi. Tôi sẽ nghĩ cách giải quyết, cám ơn ông." Quách Hiểu Lượng không đợi ông chủ nói thêm, cô liền rời khỏi phòng quản lý.

"Điều này..." Tiểu Hi thoáng cái ngừng khóc, ngơ ngác.

Cô ấy và ông chủ nhìn nhau, hai người đều mù mờ.

"Hiểu Lượng!" Sau khi Quách Hiểu Lượng đã đi rồi, ông chủ mới có phản ứng, ông ta kéo Tiểu Hi vẫn cứ ngồi dưới đất, vội vàng đuổi theo.

Tiểu Hi vừa lau nước mắt vừa nức nở, "Có phải Hiểu Lượng sợ đến choáng váng rồi không?"

"Hiểu Lượng, cô chờ đã, chờ đã." Ông chủ vội đuổi theo, kéo cánh tay cô.

Quách Hiểu Lượng xoay người, nét mặt có chút không vui, cô bình tĩnh né tay mình ra.

"Ông chủ còn có chuyện gì sao?"

"Hiểu Lượng à, mặc dù cô gái đó muốn bồi thường số tiền không phải nhỏ, nhưng tôi không muốn cô làm chuyện điên rồ, cô phải nhớ, cô còn một đứa con trai cần chăm sóc." Hóa ra ông chủ cũng là một người có tình, ngoại trừ... ngoại trừ có chút keo kiệt ra, thì tâm địa cũng không tệ lắm.

Quách Hiểu Lượng sững sờ nhìn ông ta, giống như không nghe rõ lời ông ta nói.

"Chu dù cô làm việc ngu ngốc... Số tiền đo cũng không phải có thể giải quyết ngay trong chốc lát."

"Ông chủ, ý ông là, lo tôi tự sát?" Quách Hiểu Lượng nói ra câu này, đến bản thân cũng thấy buồn cười. Trên mặt cô có ghi dòng chữ "coi thường mạng sống" sao?

"Hiểu Lượng, dù sao cũng đừng nghĩ quẩn, nghĩ cách rồi sẽ có." Ông chủ giật mình nghe Quách Hiểu Lượng nói trắng ra như thế, lập tức khẩn trương.

Nghe ti vi nói, người bình thường biểu hiện càng bình tĩnh, khi gặp tình huống đặc biệt sẽ làm ra những chuyện rất cực đoan.

Quách Hiểu Lượng thấy dáng vẻ lo lắng của ông chủ, cô thiếu chút nữa cười thành tiếng. Có lẽ câu nói kia đúng, nếu tiền có thể giải quyết mọi thứ, vậy chuyện này sẽ không còn vấn đề.

Dù sao cô cũng đã gặp Tần Mộc Vũ, bây giờ cô không còn gì băn khoăn nữa.

"Ông chủ, ông nói còn có cách nào để giải quyết chuyện này?" Quách Hiểu Lượng lúc này đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, cô thật lòng hỏi.

"Đây..." Cách gì, ông ta còn có thể có cách gì, ông ta tự móc tiền túi ra hai trăm nghìn đã là cực hạn, nếu nói đến cách làm, vậy cũng chỉ là lấy thêm tiền, nhưng... Ông ta rất xót.

"Này!"

Đúng lúc ấy, ở bên kia hành lang vang lên tiếng hét cao ngạo. Quách Hiểu Lượng và ông chủ đều quay đầu lại liền thấy chủ nhân của chiếc xe kia.

"Cô Lý." Ông chủ thấy cô ta, lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Người phụ nữ được gọi là cô Lý đó uốn éo đi về phía bọn họ.

"Tôi đợi hơn nửa ngày, các ông nói cần thảo luận, vậy đã có kết quả chưa? Thời gian của tôi rất quý báu, lãng phí 1 phút chính là lãng phí tiền bạc của tôi." Lý Tâm Mị vừa nói vừa xòe móng tay được vẽ lộng lẫy. Cô ta khinh thường liếc Quách Hiểu Lượng, thấy dáng vẻ nghèo khổ đó, mình cũng thật xui xẻo.

Quách Hiểu Lượng ngửi được mùi hương gay mũi trên người cô ta, không nhịn được lùi về sau.

Lý Tâm Mị thấy thế, biểu cảm thay đổi, "Nếu cô dám chạy, tôi sẽ đến tòa án khởi tố cô!" Giọng nói cô ta the thé, trong mắt không che dấu được nét châm biếm.

"Cô Lý, cô bận rộn như vậy, khởi tố tôi, sẽ làm cô trễ nải nhiều thời gian để kiếm tiền?" Nét mặt Quách Hiểu Lượng không có chút biểu hiện dư thừa, đã bao lâu cô không thấy được ánh mắt khinh bỉ này.

"Hừ, cô biết là tốt." Lý Tâm Mị nhìn cô, từ trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh.

"Cô Lý, nếu không cô xem..."

"Ông là ông chủ đúng không, xe tôi là ông bồi thường, hay là cô ta?" Lý Tâm Mị thấy bộ mặt nịnh nọt của ông chủ, trong lòng không thoải mái.

"Việc này..."

"Tôi bồi thường." Quách Hiểu Lượng không muốn làm khó ông chủ, vừa rồi là vì đùa ông ấy, nhưng bây giờ là thật.

"Ồ? Ha ha, được, vậy cô đi. Chúng ta đi." Lý Tâm Mị nhìn Quách Hiểu Lượng từ trên xuống dưới, "Đi cùng tôi, cô tốt nhất nên thay quần áo." Cô ta khinh bỉ nhìn Quách Hiểu Lượng, nhưng đi thẳng.

Quách Hiểu Lượng cúi xuống nhìn quần áo lao động trên người, cô chợt có xúc động, thay lễ phục như Lý Tâm Mị, so sánh với cô ta.

"Hiểu Lượng..."

"Ông chủ, cảm ơn ông. Trong lòng tôi nắm chắc, không cần lo cho tôi." Quách Hiểu Lượng nói xong đi về phía phòng thay đồ.

"Đây là thế nào, vì sao thấy cô ấy có hơi khác?" Ông chủ lẩm bẩm.

Vào phòng thay đồ, Quách Hiểu Lượng gọi điện cho bà chủ nhà.

"Cô chủ nhà, cháu là Hiểu Lượng. Hôm... Hôm nay cháu có việc phải xử lý, nhờ cô giúp cháu chăm sóc Mộc Mộc."

"Ừ, yên tâm. Bây giờ hai chúng tôi đang ở ngoài ăn pizza." Nghe giọng bà chủ là có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hiền lành đang nheo mắt cười.

"Cô chủ nhà, lại khiến cô tốn kém nữa."

"Cô Quách, cô nói gì vậy. Là tôi muốn ăn, Mộc Mộc chỉ đi cùng tôi thôi. Được rồi, cô có công việc, mau đi làm đi."

"Vâng, tạm biệt cô." Quách Hiểu Lượng cúp điện thoại, quần áo lao động cũng đã cởi ra, thay bằng quần áo bình thường.

Cô cầm chặt điện thoại trong tay, hơi cắn môi, hiện tại xem như cô đến bước đường cùng rồi.

Mở di động, bấm vào dãy số đã lâu không nhớ đến.

"Tít... Tít..." Trong điện thoại vang lên âm thanh chờ đợi, giống như trái tim đang khẩn trương của cô.

"Alo, xin chào."

"Alo, chào... cô!" Quách Hiểu Lượng giật mình, là giọng phụ nữ.

"Cô... Cô là cô Quách?" Trọng điện thoại vang lên tiếng ngạc nhiên.

Cô đã đổi số, đối phương sao có thể biết số của mình.

"Ừ... Là tôi. Tôi muốn tìm Mạc Vũ Nhân." Quách Hiểu Lượng đè trái tim kích động xuống, nói.

"Cô Quách, xin cô đợi một tiếng, bây giờ đại ca đã đến tổ chức. Lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy gọi cho cô." Người phụ nữ như có chút khẩn thiết.

Quách Hiểu Lượng nghe vậy, không nói thêm gì nữa.

"Vâng được."

"Cô Quách, tạm biệt."

Quách Hiểu Lượng cúp điện thoại, mới suy nghĩ cẩn thận một việc, đại ca Vũ Nhân đến tổ chức vì sao không cầm điện thoại, mà để cho người phụ nữ này nghe? Tính sơ sơ, đã năm năm họ không gặp nhau, khi gặp lại đại ca Vũ Nhân, nhất định sẽ xảy ra rất nhiều chuyện lý thú.

Khi Quách Hiểu Lượng vừa ra khỏi tiệm rửa xe liền thấy Lý Tâm Mị đang đợi cô.

"Cô Lý, chúng ta đi đâu đây? Vấn đề bồi thường xe, một tiếng sau, sẽ giải quyết, xin yên tâm." Quách Hiểu Lượng đến bên cạnh Lý Tâm Mị, nói.

"Ồ? Chỉ mới vào phòng thay đồ mà cô đã có một triệu rồi hả? Bán thân sao?" Lý Tâm Mị lạnh lùng cười nói. Nhìn bộ dạng như bà cô này, không biết người đàn ông nào mắt mù mới có thể cho cô ta nhiều tiền như thế.

"Cô Lý, lúc cô nói chuyện nên chú ý. Không phải ai cũng giống cô." Lần này Quách Hiểu Lượng không cúi đầu mà mạnh mẽ đáp lại.

"Này! Cô nói chuyện cẩn thận đấy, cẩn thận tôi xé nát cái miệng cô.." Nghe Quách Hiểu Lượng nói thẳng mình như thế, Lý Tâm Mị thẹn quá hoá giận.

"Cô Lý, chẳng lẽ tôi nói không đúng? Bây giờ cô nhất định là dẫn tôi đi gặp chủ nhân chân chính của chiếc xe đúng không?" Quách Hiểu Lượng lui về phía sau, mùi hương trên người cô ta, thật đúng là không dám khen tặng.

"Cô..." Lý Tâm Mị định bụng phản kích, nhưng cô ta lúc này, thật sự không nghĩ được lời nào đáp trả, bởi vì... Quách Hiểu Lượng nói đúng.

"Cô Lý, chúng ta đi thôi. Nếu để chủ xe chờ lâu, khẳng định sẽ có ấn tượng không tốt với cô." Quách Hiểu Lượng đi ra lề đường, chặn một chiếc taxi lại.

Lý Tâm Mị nhìn bóng lưng Quách Hiểu Lượng, hận nghiến răng nghiến lợi. Cô ta biểu hiện ra rất nhẹ nhàng, chẳng lẽ bộ dạng của mình rất đáng sợ? Không sai, xe này quả thật không phải của cô ta, cô ta chỉ muốn lái đi khoe khoang mà thôi, nhưng ai có thể ngờ, trên đường không xảy ra vấn đề, đi rửa xe lại xảy ra chuyện.

Quách Hiểu Lượng ngồi ghế sau, thấy Lý Tâm Mị đứng ở ngoài xe, giống như đang suy tư điều gì. Cô quay đầu, bên môi lộ ra nụ cười chưa thỏa mãn.

Nếu quả thật có thể lái được một chiếc xe sang trọng, sườn xe chịu chút tổn hại mà đã khiến cô ta giống như mụ đàn bà đanh đá? Sợ mình chạy, còn ngăn ở cửa xe, không chút nhìn ra, chiếc xe ấy có quan hệ gì với cô ta.

"Đến xí nghiệp Tần Thị." Lý Tâm Mị làm như rất chán ghét Quách Hiểu Lượng, ngồi ở ghế phụ.

"Đi đâu?" Quách Hiểu Lượng đột nhiên mở miệng hỏi.

Lý Tâm Mị quay đầu lại, trợn mắt nhìn cô, "Sao hả? Bây giờ biết sợ rồi? Xí nghiệp Tần Thị, chiếc xe bảo bối này chính là do Tần Tổng tặng tôi, nhưng thật không ngờ xui xẻo như thế, để kẻ xui xẻo cô làm xước."

"Cô nói gì?"

"Hừ, nói cho cô cô cũng không hiểu. Loại người như cô, sao có thể hiểu được chuyện ở xã hội thượng lưu chúng tôi? Tần Tổng của xí nghiệp Tần Thị đó, là người đàn ông của tôi." Lý Tâm Mị bôi móng tay đỏ, giọng điệu không nói hết được sự ngạo mạn.

Là người đàn ông của tôi.

Một câu khiến cho Quách Hiểu Lượng cúi đầu, cho rằng sau cái ngày nói chuyện với anh ở bệnh viện, cô đã bình thường trở lại, không còn đau đớn nữa. Nhưng cô thật đúng là người không nhớ lâu, bây giờ mới chỉ nghe một người phụ nữ có quan hệ với anh, cô đã thấy đau lòng.

Tại sao cô phải đau lòng, chẳng nhẽ là vì Mộc Mộc? Ha ha, thật là cái cớ tuyệt hảo.

Quách Hiểu Lượng còn đang tự hỏi, chiếc xe đã dừng ở cửa sau tập đoàn Tần Thị.

"Xuống xe, trả tiền đi." Lý Tâm Mị cầm túi xách da liền lắc lư xuống xe.

Quách Hiểu Lượng không để ý đến cô ta, lấy 20 đồng đưa cho bác tài. Sau đó theo cô ta xuống xe.

Cô đi sau lưng Lý Tâm Mị, từ bãi đỗ xe, đi thang máy nội bộ lên tập đoàn Tần Thị.

Quách Hiểu Lượng nhìn Lý Tâm Mị luôn nghe điện thoại, không khỏi nghi hoặc, vì sao cô ta đến đây phải đi từ hầm đỗ xe, lại còn đi lên bằng thang máy như thang máy chở hàng này.

"Alo? Chị họ, chị sắp xếp giúp em chưa? Em đang ở trong thang máy... Vâng, chị mở khóa thang máy giúp em, bây giờ em đổi thang. Vâng... Được, cám ơn chị."

Quách Hiểu Lượng đứng cạnh cô ta, không khỏi sợ hãi, tốc độ phụ nữ trở mặt thật khiến cô được mở to mắt nhìn.

Không chờ lâu, tiếng ting vang lên, cửa thang máy mở ra. Lý Tâm Mị nóng lòng, vội vã đi ra, đồng thời lại vào một thang máy khác. Quách Hiểu Lượng vừa vào đã thấy tiêu chí dễ thấy trên thang máy - trên tầng 28, tầng lầu quan trọng của Tần Thị.

Xem ra, chị họ của Lý Tâm Mị chắc chắn ở Tần Thị có quan hệ rất rộng.

"Tôi nói cho cô hay, lát nữa vào gặp anh yêu của tôi, tốt nhất nên nghĩ kỹ rồi nói. Còn nữa, anh ấy gai mắt loại phụ nữ như cô, nên biết đúng mực." Thang máy một đường đi thẳng lên trên, Lý Tâm Mị quay đầu cảnh cáo Quách Hiểu Lượng.

"Không phải là người đàn ông của cô sao? Cô không tự tin vậy à?" Quách Hiểu Lượng vốn không muốn đáp lại, nhưng thấy Lý Tâm Mị gây sự, cô liền không nhịn được.

Lý Tâm Mị lườm cô, "Người đàn ông của tôi thì không sai, tôi sợ những kẻ khác có rắp tâm không tốt, ai biết cô ta sẽ làm ra việc gì?"

Quách Hiểu Lượng mấp môi, lập tức cười cười, "Cô cho rằng tôi sẽ làm gì anh ta? Tôi hiểu vậy không sai chứ."

"Cô... Người như cô, tôi đã biết không phải loại tốt lành! Tôi cho cô biết, dám dụ dỗ người đàn ông của tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!" Lý Tâm Mị cắn răng nói.

Bộ dạng như muốn xé toạc Quách Hiểu Lượng ra.

Thấy dáng vẻ cuồng loạn của Lý Tâm Mị, trong lòng cô có chút cảm thông. Nghe nói bây giờ rất thịnh hành "tình nhân", cô không phải người đầu tiên sao?

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu nhìn thang máy, không để ý tới cô ta nữa.

"Này, tôi nói như thế, cô có nghe thấy không? Hừ, thấy bộ dạng này của cô, anh yêu của tôi chắc chắn sẽ không vừa mắt." Lý Tâm Mị khoanh tay trước ngực, không biết là sợ hay là gì, lại quan sát Quách Hiểu Lượng một phen.

May là cô ta ăn mặc bình thường, nếu không... Gương mặt Quách Hiểu Lượng trắng mịn, mặc dù không trang điểm, nhưng môi vẫn non mềm, mặc mày rõ nét, ngay cả mắt cũng long lanh. Nếu không phải cô ta mặc như một bà cô, thật muốn đánh vào mặt mình.

Tần Mộc Vũ là người thế nào, phong lưu lắm tiền trong giới không ai không biết, tuy năm năm này anh rất điệu thấp, nhưng từ Tết năm nay, đủ loại phụ nữ không ngừng xuất hiện bên cạnh anh. Nếu không phải cô ta có cô chị làm bậc thềm, cô ta cũng không thể tiếp cận anh.

Bây giờ mình còn chưa lên giường với anh, đã được anh cho chi phiếu đủ dùng, nếu thật sự có thể bò lên giường anh, ha ha, dựa vào thủ bút hào phóng của Tần Mộc Vũ, vậy mình có thể ăn chơi cả đời.

Nghĩ vậy, Lý Tâm Mị lại hung hăng trợn mắt với Quách Hiểu Lượng. Chết tiệt, nếu không phải người phụ nữ này chân tay vụng về, xe cũng sẽ không bị tổn hại.

Ngẫm lại , khi cô ta gọi điện cho Tần Mộc Vũ, giọng điệu lạnh lùng và mất kiên nhẫn của anh, giờ nghĩ đến cũng khiến cô ta sợ.

Dù sao bây giờ cô ta đã đưa người phụ nữ ngu ngốc này đến, để cô ta đó chứng minh không phải sai lầm của mình... Tần Mộc Vũ chắc chắn sẽ không giận cô ta nữa. Ha ha, nghĩ tới đây, Lý Tâm Mị nở nụ cười, còn thấy đầu óc mình nhanh nhạy, nếu không thì ~

"Ting!"

Thang máy mở ra ở tầng hai mươi.

Lý Tâm Mị làm vẻ quyến rũ, vừa bước ra khỏi thang máy vừa hất hàm về phía Quách Hiểu Lượng.

"Cô Quách, xin cô nhớ chú ý lời nói vừa việc làm." Nói xong, cô ta vẫn không quên dành cho Quách Hiểu Lượng nụ cười có thể so với thục nữ.

Trên mặt Quách Hiểu Lượng không có bất kỳ biểu cảm, chỉ nghĩ người phụ nữ này trở mặt thật đúng là không tầm thường.

Hai người vừa đi ra, một người phụ nữ bước đến, cô ta nói mấy câu với Lý Tâm Mị, Lý Tâm Mị liền cười dẫn Quách Hiểu Lượng đi thẳng tới bên ngoài phòng làm việc tổng giám đốc.

"Anh yêu của tôi ở đây." Lúc này Lý Tâm Mị cũng không quên khoe khoang một phen.

Quách Hiểu Lượng nhìn dòng chữ to trên cánh cửa, tâm trạng có chút thay đổi, cô đang khẩn trương sao? Cô chỉ làm xước xe anh, mà không phải cố ý. Vả lại, lát nữa đại ca Vũ Nhân gọi tới, tất cả đều có thể giải quyết.

Lý Tâm Mị không biết lúc này nghĩ gì, cô ta biết Tần Mộc Vũ ở bên trong, tự cho là thông minh, không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa ra.

"Anh..." Cô ta còn chưa nói hết lời, liền thấy hai thân thể quấn lấy nhau đập vào mắt. Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, một tay bụm chặt miệng mình.

Quách Hiểu Lượng không biết có chuyện gì nên cũng tiến tới, vừa ngẩng đầu, cảnh tượng kích tình liền làm cô cứng đờ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 296 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bang, bechip19, bichngan78, boogoo97, Băng Sơn, crysmile, Cuncute, feefNors, Hoài hoài.j, huin, lili1505, lucia pham, Miyu1105, munbaby, phuongnhi82, Phuongxoan, tamanh1908, ThuyDung, TrầnHân, Votam123 và 1910 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.