Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 291 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 13.05.2016, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 12
125 yêu, phải hồi đáp

Vào thời điểm, Quý Linh Linh trở lại phòng ngủ.

Vừa vào cửa, cô vốn cho là Mộ Ly đã sớm ngủ, không ngờ anh đang ngồi trên ghế sofa, đọc sách. Nghe thấy cô vào cửa, đầu anh cũng không giơ, mà là khép lại quyển sách trên tay, làm như lơ đãng đặt ở bên giường.

Quý Linh Linh mới vừa đi hai bước, anh liền đứng lên, ngay sau đó cô liền dừng lại bước, cô ngẩn người ra, vừa đúng cùng Mộ Ly bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt của anh nhàn nhạt, không có bất cứ cảm xúc, chẳng biết tại sao Quý Linh Linh cảm thấy mình như vật cản đường trong mắt anh.

Cô vội quay đầu, bước nhanh hai bước, vào phòng tắm. Hô. . . . . . Vào phòng tắm, cô liền mở khóa cho nước chảy, sợ cảm xúc của mình bị anh phát hiện.

Bên ngoài phòng tắm, Mộ Ly theo bóng dáng của cô, nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, buồn bực không lên tiếng, cô đang dựa trên cửa, một tay đang che lại trái tim đang đập loạn nhịp."Tôi. . . . . . Tôi tắm trước, muốn sấy tóc khô mới có thể ngủ, anh ngủ trước đi." Vừa nói vừa mở miệng, Quý Linh Linh liền muốn cắn đầu lưỡi của mình rồi. Ai nha, lại  nói loạn, coi như anh muốn ngủ trễ thì như thế nào, vậy thì thế nào, không được phép, không được phép.

Yên tĩnh một lát, đang lúc Quý Linh Linh đang hối hận về câu nói lúc nãy của mình, nhàn nhạt, rất nhẹ, cô giống như là nghe được một câu, "Ừ."

Cô bỗng dưng trợn to hai mắt, anh đáp lại cô? Trong lòng một hồi rối loạn, cô không khỏi cắn thật chặt hai môi, hai cái tay lung tung xoắn ở lại một chỗ.

Lại qua một hồi, Quý Linh Linh đứng được có chút tê chân rồi, việc cấp bách trước mắt, trước tắm gội rồi ngủ, vốn là thân thể mệt mỏi, bây giờ còn muốn lấy hết tâm tư"Đối phó" Mộ Ly , thật là làm cho cô có chút không chịu nổi.

Mộ Ly cũng không có ngủ trước, mà lại trở về salon đọc sách, dữ liệu về phụ nữ tiền sản!

Bất ngờ bảy chữ đỏ lớn, quả thật sẽ phải sáng mờ người mắt.

Anh trở lại trên giường, lật lại trang vừa rồi, tiếp tục xem.

"A!"

Đột nhiên một hồi tiếng thét chói tai, Mộ Ly lập tức nhảy lên, chạy đến cửa phòng tắm, “Có chuyện gì!"

"Ô. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi trượt chân rồi. . . . . ." Trong phòng tắm truyền đến lời nói  Quý Linh Linh đứt quãng.

Vừa nghe thấy lời ấy, Mộ Ly căn bản không kịp suy nghĩ nhiều, một cước liền đá vào tay cầm cái cửa lên, "Phanh"  một tiếng vang thật lớn, cửa mở ra.

"Quý Linh Linh!" Vọt vào trong, xuất hiện trước mắt cảnh tượng, muốn dọa anh hư.

Quý Linh Linh trần truồng  thân thể, ngã ngồi trên thảm trải sàn, trên mặt biểu hiện rất đau đớn, để cho lòng của anh lập tức rối đến cực hạn.

"Tôi. . . . . . Đau bụng. . . . . ." Quý Linh Linh vừa thấy được anh, cũng không có để ý đến những thứ khác, vươn tay thật chặt ôm cổ của anh, "Thật. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ."

"Không cần nói." Mộ Ly không nói thêm gì nữa, trực tiếp ôm lấy eo của cô.

"Thật xin lỗi. . . . . . Thật. . . . . ." Quý Linh Linh cố gắng muốn dùng đôi tay ôm chặt anh, nhưng sức lực như ngày càng mất đi.

"Không nên nói nữa!" Mộ Ly gầm nhẹ một tiếng, giọng nói hình như xen lẫn mấy phần nghẹn ngào. Cảm giác trên tay của anh là gì, ẩm ướt lạnh lạnh. Trong ngực Quý Linh Linh đã sớm mệt mỏi rã rời dựa vào anh bất lực rơi nước mắt.

"Đứa bé. . . . . ." Quý Linh Linh nắm thật chặt bờ vai của anh, đôi môi lúc này đã sớm trắng bệt, "Xin lỗi. . . . . .Em không thể cấp cho Mộ gia. . . . . ." Đều do cô, đều do cô, nếu như không phải lúc tắm phân tâm, như thế nào lại mất hồn ngã nhào.

Mộ Ly một tay ôm cô thật chặt, "Em, cùng đứa bé, không được có chuyện gì!"

Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, lệ quang liên liên nhìn anh, đôi môi nhẹ nhàng mấp máy , nhưng không nói được lời nào.

Nơi trán đột nhiên truyền đến một cảm giác ấm áp, cô mệt mỏi nhắm mắt lại, mở mắt ra lần nữa thì Mộ Ly đã sớm tìm xong rồi áo choàng tắm choàng cho cô, "Quên chuyện lúc trước, hiện tại chỉ cần nhớ, sẽ không có chuyện!"

Dứt lời, anh không có trì hoãn nữa, ôm cô vọt ra khỏi phòng.

Thân thể theo bước chạy của anh lắc lư , bụng dưới như cũ truyền đến từng trận đau nhói, cặp mắt bởi vì nước mắt kích thích đã bắt đầu sinh ra nóng rực. Cô tựa thật chặt vào trước ngực của anh, nghe tiếng thở hổn hển của anh,tiếng trái tim của anh đang đập.

Đã bao lâu rồi, bọn họ không có thân mật như vậy. Quên mất, không biết từ lúc nào, anh đã không ôm cô như vậy. Thời gian dừng lại đi, vì cô dừng lại có được không, mặc dù chỉ là một một lát, một lát thôi cũng được.

Để cho cô có thể khắc ghi lại, khoảng khắc ngắn ngủi này.

Trên gương mặt, đột nhiên dính chất lỏng nào đó lạnh như băng, cô mở hờ cặp mắt run một cái, tuy nhiên nó không có mở ra. Hiện tại cô cảm thấy rất mệt, nhưng không sao, hiện tại có một lồng ngực ấm áp cho cô dựa vào, cô không muốn tỉnh, hay là ngủ đi, ngủ đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Candy2110, Tthuy_2203, meoluoi127, minmapmap2505, pewuy1506
     

Có bài mới 20.05.2016, 11:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 12
"Mộ tiên sinh, ngài đã hai ngày không có chợp mắt, đi về nghỉ ngơi đi, nơi này chúng tôi sẽ chăm sóc tốt." Vú Lâm đứng một bên, nhẹ nói .

"Đúng, Mộ tiên sinh, Quý tiểu thư hiện tại. . . . . . Ngài không thể mệt mỏi mới được." Lão Trung đứng bên cạnh Vú Lâm, nói.

Yên tĩnh, kế tiếp chính là một trận trầm mặc, Mộ ly rời khỏi ghế ra ngoài phòng bệnh, cúi thấp đầu, không trả lời.

Vú Lâm cùng lão Trung liếc mắt nhìn nhau, hai người trong mắt đồng thời ra vẻ bất đắc dĩ.

"Vú Lâm, bà trở về chuẩn bị canh gà đen, sau khi cô ấy tỉnh lại, sẽ đói." Mộ Ly bỗng dưng mở miệng.

"Hả? A a, tôi bây giờ lập tức đi chuẩn bị." Vú Lâm có chút sững sờ sau đó liền trả lời, nói dứt lời, liền vội vàng rời đi.

"Lão Trung."

"Mộ tiên sinh."

Mộ Ly ngẩng đầu lên, "Đem Tần Mộc Vũ gọi tới, tôi có chuyện muốn nói với anh ta." Cằm của anh đã lúng phún râu, cả người xem ra cũng tiều tụy đi vài phần.

"Dạ, để tôi đi làm." Lão Trung cũng rời đi.

Chỉ còn lại một mình Mộ Ly.

Anh quay đầu lại, vừa liếc nhìn phòng bệnh, cặp mắt chán chường, biểu hiện tâm tình lúc này của anh.
"Nếu như anh chăm sóc không tốt cho cô ấy, tôi liền sẽ mang cô ấy đi."

Mộ Ly nhìn đôi giày da xuất hiện trước mắt mình, chậm rãi ngẩng đầu lên.

"Những lời này, tôi đã nói qua rất nhiều lần rồi, nhưng là lần này là một lần cuối cùng, anh và cô ấy không thích hợp." Lãnh Dạ Hi  mặt bình tĩnh, cho dù là ai đều nhìn không ra tâm tình của anh lúc này.

Là tức giận sao? Hoặc là đối với loại tình cảnh này đã tập mãi thành thói quen? Hình như mỗi lần Quý Linh Linh bị thương tổn thì anh đều là người đầu tiên xuất hiện, nhưng hình như cô có chút không hiểu phong tình, mỗi lần cũng không phát hiện được anh tốt như thế nào.

Mộ Ly nhẹ nâng đôi môi, khóe miệng ngưng ra mấy phần nụ cười, "Anh muốn mang cô ấy đi? Lấy cái danh nghĩa gì."

"Yêu."

Mộ Ly nhẹ nheo mắt lại liếc nhìn anh, trong ánh mắt giống như chứa đao, đao đao muốn mạng của anh.

Lãnh Dạ Hi  đi tới bên người anh, ngồi xuống bên cạnh.

"Bây giờ không phải là đã rất rõ ràng sao? Hai người các người căn bản sẽ không có  kết quả tốt. Anh đã không thương cô ấy, tại sao không buông tay? Chẳng lẽ là bởi vì đứa bé?" Lãnh Dạ Hi  dựa vào ghế, giọng nói cực kỳ nhẹ nhõm.

Mộ Ly vẻ mặt trầm xuống, không để ý đến lời của anh.

"Vậy tôi hiện tại sẽ nói cho anh biết một tiếng, nếu như anh đang để ý đến đứa bé trong bụng cô ấy, tôi đồng ý với anh, về sau đứa bé sanh ra được, tôi sẽ đưa đến bên cạnh của anh. Hoặc là, người giống như anh, còn lo lắng không tìm được người phụ nữ vì anh mà sinh con?" Lãnh Dạ Hi  không khỏi bật cười,

"Anh chỉ cần cô ấy, không cần đứa bé?" Mộ Ly quay đầu, hỏi.

Lãnh Dạ Hi  vô vị nhún vai một cái, "Nếu như anh đồng ý để cô ấy mang theo đứa bé đi, tôi đương nhiên không có ý kiến, nuôi dưỡng đứa bé, tôi còn có chút kinh nghiệm." Lãnh Tư Viễn chính là một ví dụ rất tốt a.

Mộ Ly lại một lần nữa trầm mặc, không tiếp tục nói chuyện.

"Động lòng sao? Anh bây giờ đã tra ra đáp án năm đó, cũng xem như hoàn thành một cái tâm nguyện. Anh không thể hạ quyết tâm để lấy mạng của cô ấy, vậy thì thả cô ấy đi, sau đó anh có thể tìm kiếm người phụ nữ khác, bắt đầu lại một giai thoại tình ái khác. Anh sẽ có người phụ nư của mình, có đứa con mới, còn nữa . . . . . . Nhà." Lãnh Dạ Hi  âm thanh, nhiều hơn mấy phần nghiêm túc, ít đi mấy phần trêu chọc.

Nhà? Đổi người phụ nữ khác, đổi đứa bé khác, đó là nhà của mình sao?

Thử nghĩ đến, Quý Linh Linh rời đi, ngày nào đó  anh sẽ gặp được một người phụ nữ giống như Quý Linh Linh, anh lại một lần nữa lâm vào tình yêu cuồng nhiệt, bắt đầu cuộc theo đuổi lãng mạn, nữa sau đó bọn họ rối rít rơi vào bể tình, anh và cô ta ở chung, ngày nào đó, sẽ có đứa bé của họ . Anh lại một lần nữa tiến hành"Lừa gạt cưới", cộng thêm một lời cầu hôn không quá đáng tin, cuối cùng cô ta nói một tiếng"Em nguyện ý" , như vậy "Nhà"  của anh đã được lập.

Loại cảm giác này. . . . . . Hình như cũng không tệ lắm. Cuộc đời của anh không có gì tiếc nuối, có một người phụ nữ, có đứa bé, có nhà.

Nhưng. . . . . . Quý Linh Linh nên làm cái gì? Cô cũng sẽ lại một lần nữa gặp phải một người giống mình sao? Mà cái người đó, sẽ dễ dàng xuất hiện như vậy sao?

Không, không được, anh không cho phép chuyện như vậy xuất hiện, cô không thể nào tìm thêm một người giống mình, cô sẽ không lấy được hạnh phúc, cô. . . . . . Trong lòng  mơ hồ có một chút không bỏ được.

Khi thấy cô ôm bụng đau đớn, là anh đã biết, anh không bỏ được cô, hơn nữa còn là vĩnh viễn.

"Nếu như anh không thả cô ấy, đau lòng vĩnh viễn là hai người các người. Có nghe qua một câu nói, thời gian là tốt thuốc giải, con người trí nhớ không có tốt như vậy, sớm muộn gì hắn sẽ quên người kia, mà anh cũng cũng sẽ lần nữa bắt đầu cuộc sống của mình."

"Nếu như tôi nói cho anh biết, không buông tha cô ấy?" Mộ Ly đầu cũng không chuyển, liền mở miệng nói.

"Vậy tôi hỏi một câu, anh còn có thể yêu cô ấy sao? Khi anh biết cha của cô ấy hãm hại cha của anh, anh còn có thể sẽ tiếp tục yêu cô ấy sao?" Lãnh Dạ Hi  quá tàn nhẫn, anh muốn đem Mộ Ly bức đến đường cùng sao?

Không thể.

Anh không thể yêu cô nữa rồi, không phải là không yêu, là không thể yêu nữa.

Bỗng nhiên, Mộ Ly đứng dậy.

Lãnh Dạ Hi  bên ngẩng đầu lên, nhìn về phía anh.

"Giúp tôi chăm sóc tốt cho cô ấy, nếu như có thể, dẫn cô ấy đi, vĩnh viễn không cần trở về nữa." Mộ Ly đi hai bước, liền ngừng lại, "Tôi hiện tại không có năng lực này."

Dứt lời, anh liền  rời đi.

Lãnh Dạ Hi  nhìn anh, từng bước một cách xa tầm mắt của mình, khóe miệng hiện ra mấy phần nụ cười. Anh ta đây là từ bỏ sao? Anh đây là thành công sao?

Vương Cẩm Hân đứng ở khúc quanh hành lang, nhìn Lãnh Dạ Hi , đây tựa hồ là lần đầu tiên anh cười khi gặp mặt Mộ Ly.

Lúc xế chiều, Quý Linh Linh tỉnh.

"Cô đã tỉnh? Ngủ được một giấc đủ dài, uống trước một ngụm nước đi." Vương Cẩm Hân đi lên trước, rót một ly nước, bưng đến trước mặt của Quý Linh Linh.

"Vương tiểu thư? Làm sao cô lại ở chỗ này?" Quý Linh Linh theo bản năng nhìn vòng quanh phòng bệnh, trong đầu cô mơ hồ nhớ, là anh đưa mình tới được.

"Bọn họ đã đi về hết rồi, đang đến phiên trực của tôi." Vương Cẩm Hân, đem đầu giường nâng lên cao giúp cô, dễ dàng uống nước.

"Oh." Cô hạ khóe mắt, chợt nhìn thấy trên bàn salon, "Vú Lâm đã tới?"

"Ừ, phải bà ấy tới đưa cho cô gà đen canh, đã đi rồi. Cô muốn uống sao? Tôi đem cho cô một chút."

"Không, không cần. Tôi hiện tại uống không được." Quý Linh Linh siết thật chặt ly nước, trong lòng có rất nhiều nghi vấn, cô không biết nên mở miệng hỏi làm sao.

Vương Cẩm Hân nhìn cô một cái, một bộ dáng tâm sự nặng nề, nhưng cuối cùng cô lại không có mở miệng.

"Vậy. . . . . . Cái đó Vương tiểu thư, tôi có thể xuất viện được không?" Anh ấy lúc nào thì rước tôi về nhà, câu nói sau cùng này, cô không nói ra ngoài.

"A, một lát chúng ta có thể đi, anh ta đang có công chuyện, chờ một chút sẽ tới." Vương Cẩm Hân ngồi ở bên người của cô, cúi đầu ngắm mười đầu ngón tay của mình.

Có công chuyện rồi sao, a, thì ra là vậy. Vừa nghe Vương Cẩm Hân nói xong, lòng Quý Linh Linh cũng buông xuống, cô nhìn cửa, trên mặt lộ ra mấy phần nụ cười.

Cái tên kia, anh rốt cuộc có thể ngụy trang bao nhiêu, cái cảm giác lành lạnh đó, nhất định là, anh rơi nước mắt. Cũng biết, đau lòng đi.

Vương Cẩm Hân ngẩng đầu thoáng nhìn, liền thấy được bộ mặt nở nụ cười ngân người, ngay sau đó cô liền lại cúi đầu, cười đến quá chói mắt, cô không dám nhìn thẳng.

"Xuất hiên hiện tượng xảy thai, bác sĩ nói này lần cũng không có cái gì đáng ngại, nhưng cô phải chú ý nhiều một chút." Cách một lát, Vương Cẩm Hân lại nói.

"Xảy thai?" Đột nhiên nghe được cái từ này, khiến Quý Linh Linh trong lòng không khỏi cả kinh, cô theo bản năng vuốt bụng của mình, bảo bảo xấu, con hù mẹ rồi.

"Ừ, chú ý một chút việc ăn uống cùng tâm trạng của cô, cô đã hơn sáu tháng rồi, nếu như đứa bé có chuyện gì ngoài ý muốn, cũng sẽ gây ảnh hưởng đến cô."

"Không, sẽ không, sẽ không có chuyện ngoài ý muốn, tôi sẽ bảo vệ tốt cho nó!" Quý Linh Linh có mấy phần lo lắng nói.

Vương Cẩm Hân ngẩng đầu lên, cười cười, "Được, cô có thể nghĩ như vậy là tốt. Phụ nữ, nên tự đối tốt với mình một chút , đàn ông cũng không phải là tất cả."

"Ừ." Đàn ông không phải là tất cả của cô, nhưng anh ấy là tất cả của cô.

"Em đã tỉnh?"

"Dạ Hi?" Quý Linh Linh nhìn người đàn ông đột nhiên tiến vào, trên mặt nhiều hơn mấy phần kinh ngạc.

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Tiểu Tiểu Tình, Tiểu Tư Tư, các con tại sao lại ở chỗ này?" Quý Linh Linh vừa thấy được hai đứa nhơ, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

"Mẹ, Tiểu Tiểu đẹp trời nhớ mẹ nha." Nói xong, chỉ thấy bé con chạy tới bên giường của cô, thân thể nhỏ bé nhảy lên, nhưng là cuối cùng vẫn chỉ có thể miễn cưỡng nằm ở bên giường.

"Tiểu Tiểu Tình, mẹ cũng nhớ con rồi." Quý Linh Linh xoa đầu nhỏ của bé, mắt không khỏi trở nên ấm áp .

"Mẹ, bệnh của mẹ khỏi chưa?" Tiểu Tư Viễn đứng ở bên cạnh Tiểu Tiểu, lôi kéo vạt áo của Quý Linh Linh hỏi.

"Ừ, Tiểu Tư Tư, mẹ tốt rồi. Hai người các con có ngoan không?"

"Ừ, Tiểu Tiểu Tình rất biết điều, anh Tư Viễn rất thương Tiểu Tiểu Tình."

"Ừ, chúng ta rất biết điều."

"Dạ Hi, hai đứa nó. . . . . . Cái đó hai đứa nhỏ . . . . ." Quý Linh Linh đang muốn hỏi Lãnh Dạ Hi  tại sao hai đứa nhở lại ở cùng nhau, liền thấy được Lãnh Dạ Hi đứng bên cạnh một đứa bé khác, một cô bé nhỏ, tóc được cắt ngắn, mặt trái xoan tiêu chuẩn, chỉ là có chút lạnh lùng.

"Con bé là cháu gái tôi, Vương Tính Tâm, Tiểu Ý." Vương Cẩm Hân nói xong, liền giang hai tay, chỉ thấy đứa bé được gọi Tiểu Ý, liền khéo léo đi tới bên cạnh.

"Mẹ, bạn ấy là bạn học mới, Tiểu Ý." Lúc này, tiểu Tư Viễn liền đi tới bên cạnh Tiểu Ý, không chút khách khí kéo tay của cô bé.

"Hả?"

"Mẹ. . . . . ." Tiểu Tiểu khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn, " Chị Tiểu Ý chính là chị gái mà trước kia anh Tư Viễn nói. . . . . ."

A, cô hiện tại có chút hiểu, cái này Tiểu Ý, chắc hẳn trước kia có đi qua nhà bọn họ . Nhìn Tiểu Tiểu Tình cúi đầu, tay nhỏ nắm lấy nhau, trong bụng cô có chút đau lòng.

Tiểu Ý, ánh mắt lạnh lùng, nét mặt kia, hình như cô đã gặp qua ở nơi nào .

"Chuẩn bị đồ đạt đi? Chúng ta chuẩn bị xuất viện." Lãnh Dạ Hi đem Tiểu Tiểu Tình ôm lên, một bên hỏi Vương Cẩm Hân.

"Ừ."

"Xuất viện?" Quý Linh Linh theo bản năng có chút không hiểu, "Đây là ý gì?"

Vương Cẩm Hân đứng lên, "Anh ấy dẫn cô xuất viện, tôi mới vừa rồi đã nói anh ấy đi làm công chuyện rồi mà."

Quý Linh Linh vừa cả kinh, "Tôi. . . . . ." Anh ấy đâu rồi, anh ấy tại sao không xuất hiện?

"Mẹ, chúng ta sẽ đên nhà Lãnh thúc thúc sao?" Tiểu Tiểu Tình cúi người, lôi kéo tay Quý Linh Linh.

Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, có chút không nhìn rõ người trước mặt .

"Mẹ, mẹ khóc?"

Cô ngay sau đó khẽ lắc đầu một cái, chậm rãi cúi đầu, trong lòng nghẹn lại, không biết nên phát tiết như thế nào, anh ấy tại sao chưa có tới?

"Anh ta sẽ không tới, tôi dẫn em rời đi."

Cô bỗng dưng ngẩng đầu lên, vừa đúng chống lại ánh mắt kiên định của anh.

Anh ấy sẽ không tới, là có ý gì, anh ấy không cần cô sao? Không một lời từ biệt, thừa dịp cô hôn mê, trực tiếp đem cô bỏ lại? Tại sao lại như vậy, không nở để cô ở phòng khách, như thế nào có thể dễ dàng bỏ lại cô như vậy?

"Cẳm Hân, cô mang bọn nhỏ đi ra ngoài trước." Lãnh Dạ Hi  để Tiểu Tiểu Tình xuống.

"Mẹ, Tiểu Tiểu Tình sẽ ngoan nha, sẽ không khóc."

"Tiểu Tiểu Tình, a di mang bọn ngươi đi ra ngoài ăn cái gì đó, có được hay không?" Vương Cẩm Hân một tay lôi kéo Tiểu Ý, một tay ôm lấy Tiểu Tiểu Tình.

Tiểu Tiểu Tình nằm trên vai Vương Cẩm Hân, hai mắt vụt sáng lên, nhìn mẹ. Không phải mẹ bệnh đã tốt hơn ư, nhưng tại sao còn khóc, là bởi vì đau sao?

"Anh ấy tại sao chưa tới?" Đợi bọn họ đều đi hết, Quý Linh Linh liền ngẩng đầu lên hỏi. Cô cắn thật chặt môi, nước mắt theo gò má không khống chế được rơi xuống. Tay của anh khoác lên trên vai của cô, "Về sau, tôi sẽ chăm sóc em và bảo bảo, tin tưởng tôi."

"Anh? Chăm sóc tôi cùng bảo bảo?" Quý Linh Linh thân thể không nhịn được run rẩy, "Anh tại sao muốn chăm sóc tôi cùng bảo bảo? Tôi là người phụ nữ của Mộ Ly, bảo bảo là con của Mộ Ly , anh tại sao muốn chăm sóc? Tại sao?"

Quý Linh Linh ôm lấy tay của anh, "Anh nói cho tôi biết, tại sao là anh, tại sao là anh a! Tôi không thương anh, tôi căn bản cũng không yêu anh a, anh biết rõ ràng . . . . . . Vì. . . . . ." Nước mắt vào giờ khắc này đã hoàn toàn không thể khống chế, cô nghẹn ngào lớn tiếng hỏi, "Tại sao anh còn phải làm như vậy? Tôi muốn Mộ Ly , người tôi yêu là Mộ Ly ! Là Mộ Ly , anh có biết hay không!"

"Quý Linh Linh, em bình tĩnh một chút!" Lãnh Dạ Hi  nhìn Quý Linh Linh gần như điên cuồng, một tay đè lại bả vai của cô, "Mộ Ly bây giờ đã không thể yêu em nữa, hai người ở chung một chỗ sẽ không có kết quả tốt, đối với em, đối với bảo bảo cũng không tốt."

"Anh ấy không thể yêu tôi nữa, nhưng tôi có thể thương anh ấy a. Anh có nghĩ tới hay không, anh ấy không thể yêu tôi, tôi lại không thương anh ấy, anh ấy sẽ khổ sở rất nhiều? Lãnh Dạ Hi , đến cuố cùng anh có bao nhiêu độc ác, vì lấy được tôi, anh không tiếc thủ đoạn nào, cho Mộ Ly một đả kích nặng nề?" Quý Linh Linh tâm tình dần dần bình tĩnh lại, còn dư lại chính là bất lực rơi lệ, và sự đau lòng, "Lòng của anh đến cuối cùng có bao nhiêu độc ác? Nếu như mà tôi trong lúc vô tình làm anh yêu tôi, như vậy. . . . . . Hiện tại tôi van cầu anh, không cần yêu tôi nữa, không cần yêu nữa. . . . . ." Cô chăm chú nhìn Lãnh Dạ Hi , cô chờ câu nói của anh, chờ anh nói buông tay.

"Em biết rõ anh ta không thể yêu em nữa, yêu một người lại không có được bất kỳ hồi báo, còn ý nghĩa gì?" Lãnh Dạ Hi ánh mắt trở nên băng lạnh.

"Chẳng lẽ anh yêu tôi, là có ý đồ sao? Yêu một người, chính là một loại cá cược sao? Vậy tôi hiện tại liền nói cho anh biết, tôi yêu anh ấy, không cầu bất kỳ hồi báo nào, chỉ cần anh ấy có thể cho tôi một chỗ nhỏ trong cuộc sống của anh ấy là được rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Candy2110, Hàn Lam Mộc, Kẹo Kéo, Tthuy_2203, lebang19942013, minmapmap2505, pewuy1506
Có bài mới 22.05.2016, 11:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 12
126 Dứt khoát

"Cô ấy đâu?"

Vương Cẩm Hân sang bên cửa xe, vừa mở cửa xe vừa hỏi Lãnh Dạ Hi .

Anh dừng lại chốc lát, trầm mặc một hồi.

"Vương Cẩm Hân."

"Hả?"

"Về sau, để cho Tiểu Ý đi theo tôi đi, Tư Viễn hình như rất thích nó."  Lãnh Dạ Hi không đầu không đuôi nói ra một câu như vậy.

Vương Cẩm Hân nhìn anh một hồi, vẻ mặt như muốn nói cái gì, nhưng cô lại không có nói ra.

"Ý của anh là, chuẩn bị choTư Viễn cưới Tiểu Ý?"

Lãnh Dạ Hi nhìn Vương Cẩm Hân như người ngoài hành tinh, "Bọn họ cũng chỉ là đứa bé, cách kết hôn còn rất sớm."

"Thật sao? Nhưng tôi cảm thấy được, mười năm chỉ một cái chớp mắt. Nếu như anh cảm thấy Tiểu Ý cùng Tư Viễn nhà các người thích hợp, vậy tôi không quan tâm, giao nó cho anh thu dưỡng. Thanh mai trúc mã, suy nghĩ một chút không tồi." Vương Cẩm Hân đôi tay ôm ngực tựa vào trên xe, bộ dáng kia hình như chuẩn bị đem đề tài này kéo tới hai mươi tám ngàn dặm.

"Vương Cẩm Hân. . . . . ."

"Sao?"

"Tôi xem cô rất rỗi rãnh, bệnh viện sa thải cô rồi hả ?"  Lãnh Dạ Hi tay từ trên cửa xe buông xuống, cố gắng định thần lại nhìn cô.

"Cũng tàm tạm thôi, chủ yếu là tôi muốn xem kịch , hiện tại xem xong rồi, tôi cũng phải trở về thôi."

"Cô đi đâu?"

"Trở về công việc a, thế nào, chẳng lẽ anh muốn tôi dẫn một nhà anh cùng đi?" Vương Cẩm Hân đi hai bước, xoay người, nâng lên nụ cười hỏi.

Lãnh Dạ Hi quan sát cô một phen, sau đó khóe miệng cười cười, "Công việc à, vậy đi đi." Nói xong, anh liền mở cửa xe, lên xe.

Vương Cẩm Hân thấy thế, sau đó làm một động tác nhún vai.

"Chú ơi."

"Hả?"  Lãnh Dạ Hi vừa lên xe, cánh tay liền bị một tay nhỏ bé kéo, anh quay đầu, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Tiểu Tiểu Tình, "Tiểu Tiểu Tình khóc sao?"

Chỉ thấy Tiểu Tiểu Tìn mím thật chặt môi nhỏ, hai con mắt đã to như con thỏ nhỏ, hồng hồng sưng tấy , ngay cả chóp mũi cũng có chút đỏ.

"Tư Viễn, Tiểu Tiểu Tình thế nào? Con khi dễ bạn ấy?"

"Không có. . . . . . Không có! Là con có chút nhớ cha thôi." Tiểu Tiểu Tình vừa nghe Lãnh Dạ Hi la Tư Viễn, lập tức dùng tay mập lau nước mắt, bày tỏ bé không sao.

"Ừ, không nên gấp, Tiểu Tiểu Tình một chút nữa là có thể thấy cha   ."  Lãnh Dạ Hi một bộ bộ dáng của cha, yêu thương khẽ vuốt ve đầu của Tiểu Tiểu Tình.

"Vậy chú ơi, chú có thích con không? Giống như Tư Viễn ca ca yêu thích con đó?" Tiểu Tiểu Tình cái mũi nhỏ hít hít, tiểu bộ dáng nhìn có mấy phần non nớt, lại có mấy phần thương yêu.

"Dĩ nhiên, chú rất thích Tiểu Tiểu Tình, cũng giống như Tư Viễn ca ca."

"Vậy chú thích Tiểu Ý tỷ tỷ sao?" Tiểu Tiểu Tình trợn to hai mắt, chờ đáp án của Lãnh Dạ Hi.

Lãnh Dạ Hi nhìn bé, nghĩ thầm mình đang là nặng bên này nhẹ bên kia rồi hả ? Tiểu Tiểu Tình bộ dáng này, nhìn rất uất ức. Đang lúc ấy thì, anh thoáng nhìn qua Vương Tính Tâm một chút, vừa đúng tiểu nha đầu kia đôi tay ôm ngực, mặt lạnh nhạt  theo dõi anh.

Xem ra người chờ câu trả lời của anh cũng không ít nha.

"Thích, ba người các con chú đều thích, các con đều là bảo bối của chú. Tiểu Tiểu Tình, cha sẽ thương con, chú cũng sẽ yêu con." Nói xong, anh còn vương tay nắn nắn cái mặt tròn nhỏ của Tiểu Tiểu Tình.

Thật sao? Nếu như chú cũng thương Tiểu Tiểu Tình, tại sao còn phải đối với Vương di di nói, Tư Viễn ca ca thích Tiểu Ý tỷ tỷ? Tư Viễn ca ca cũng rất thích Tiểu Tiểu Tình a.(đổ mồ hôi nha)

"Tốt lắm, chú mang bọn con về nhà, ở nhà bảo mẫu đang chuẩn bị bánh pút-đing."

"Chú, hôm nay nói rất nhiều nha." Lãnh Tư Viễn không nhịn được liếc Lãnh Dạ Hi một cái, lúc nào thì chú của mình cũng một ông già rồi.

"Tư Viễn ca ca, em sẽ đem dâu tây bánh pút-đing cho anh một nửa."

Lãnh Tư Viễn ngồi ở giữa Tiểu Tiểu Tình cùng Tiểu Ý, nhưng thân thể nhỏ bé không tự giác hướng đến gần Tiểu Ý, mà lúc này Tiểu Tiểu Tình lại cũng đem thân thể tựa vào bên người Lãnh Tư Viễn, tay nhỏ bé vòng quanh cánh tay của Tư Viễn, cười đến đáng yêu.

"Tốt lắm á...,Anh biết rồi." Lãnh Tư Viễn khẽ nhăn lại mày, hình như đối với động tác của Tiểu Tiểu Tình, đã rất mệt mỏi.(tội con bé)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Elly Nguyễn, Hàn Lam Mộc, Tthuy_2203, meoluoi127, minmapmap2505, pewuy1506, trangoscan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 291 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

15 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
lamhan0123
lamhan0123

ღ_kaylee_ღ: ầu men, k gặp tiểu cô cô ~
๖ۣۜMꙣêღ: Bao nhiêu ngày rồi ko onl nick chắc hơn nửa năm
Windwanderer: d d mình k có gr chat trên fb nhỉ
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 345 điểm để mua Thỏ lực sĩ
lamhan0123: :)) nở mấy lần mà tự tay bóp nát nó
Windwanderer: đang định viết thử truyện giả tưởng
Ngọc Nguyệt: Thời thế thay đổi rầu.
Ngọc Nguyệt: Thật nà ế.
Windwanderer: chưa đến 25 thì chưa phải nghĩ ngợi
lamhan0123: Tới ngày xuống lổ :))
Ngọc Nguyệt: Bao giờ mùa xuân của cô đến?
Ngọc Nguyệt: "Sợ anh biết, sợ anh không biết..."
lamhan0123: Đợi 1 mùa xuân nào hoa đào tui nở lúc đó sẽ tính :))
Ngọc Nguyệt: Ori, cô bao nhiêu tuổi rồi ý nhở? Big Bang cũng chuẩn bị cưới, với hẹn hò hết rồi, à trừ "anh ấy", VIP cũng nên có gia đình thoi.
lamhan0123: Đợi lấy lương dòi xin nghỉ về ăn tết :)2
lamhan0123: =.,= mong lấy ck tới mức đó ư
Ngọc Nguyệt: "Mùa xuân này em chưa lấy chồng"
Windwanderer: bất ngờ đê
lamhan0123: Về nên thông báo hay chơi bất ngờ
Windwanderer: bao giờ được đi du học theo học bổng nhỉ
lamhan0123: Linh linh khoang ngủ
Windwanderer: hừm
Ngọc Nguyệt: Phong tỷ, ngủ ngon.
Ngọc Nguyệt: Ori, đi để trở về.
Hoàng Phong Linh: mn ngủ ngon
lamhan0123: Về nhà :)2 đi cũng lâu nên về
Ửa 27 à tui coi lộn đâu rồi :think2:
Hoàng Phong Linh: phương tây đi, nghe hay hơn :))
Windwanderer: trước đây cũng muốn tìm môn gì để theo đuổi lắm mà điều kiện không cho phép :((
Windwanderer: 27 đá
Ngọc Nguyệt: Ori, về đâu?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.