Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 01.08.2016, 18:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 11
Thời điểm trở lại bệnh viện, Trang Mỹ Cầm đã đứng chờ nơi đó.

"Mẹ, đến đây lúc nào vậy?"  Quý Linh Linh cùng Lãnh Dạ Hi đi vào phòng bệnh.

"Vừa tới. Thân thể có tốt hơn chút nào không?"

"Ừ, đã tốt hơn một chút rồi, Dạ Hi nói, đợi bác sĩ kiểm tra thêm chút nữa, hiên tại vẫn chưa có chuyện gì."

Trang Mỹ Cầm đứng ở bên người Quý Linh Linh, tay bà cầm thật chặt tay của cô, đứa con gái của bà đã gầy đi rất nhiều.

"Linh Linh, mẹ cùng con nói chuyện được không?"

"Mẹ? Có chuyện gì."

Nói xong, Trang Mỹ Cầm liếc mắt nhìn Lãnh Dạ Hi, sau đó Lãnh Dạ Hi nói một câu, liền đi ra ngoài.

"Linh Linh, chúng ta ra nước ngoài sống đi, nơi này không thích hợp với chung ta nữa."

"Mẹ. . . . . ."  Quý Linh Linh vừa mới mở miệng, nước mắt liền rơi xuống, cứ như vậy, rời đi sao?

"Linh Linh, chuyện giữa con và Mộ Ly, mẹ đã nghe qua rồi, hiện tại còn có chuyện của Thần Thiên, con cũng biết chớ, Lam Lam cô ta. . . . . ." Trang Mỹ Cầm chưa nói xong, liền không nhịn được nghẹn ngào, "Mẹ hiện tại chỉ còn có con và Thần Thiên, nếu như hai đứa có xảy ra chuyện gì, mẹ thật sự sẽ không thể sống nổi nữa."

"Mẹ, mẹ, nếu mẹ đã biết chuyện của con cùng Mộ Ly, vậy có thể nói cho con biết , ban đầu có phải là ba. . . . . . Ông ấy. . . . . ." Lúc này  Quý Linh Linh, nói được nửa câu, cũng không nói được nữa, nước mắt từng giọt liên tiếp rơi xuống.

"Linh Linh." Trang Mỹ Cầm cầm thật chặt tay của cô, "Không cần hỏi nữa được không? Ba con đã chết, ông ấy đã chết, cái này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Mẹ. . . . . .  Quý Linh Linh có chút ngạc nhiên nhìn mẹ của mình, lời của bà đã quá rõ rồi. Thì ra là. . . . . . Thì ra người ba mình yêu thương kính trọng nhất, thật sự. . . . . . Năm đó đã làm ra loại chuyện đó.

"Mẹ. . . . . . Mẹ, mẹ lừa con phải không? Ba, ba ông ấy là một kỹ sư vĩ đại như vậy, . . . . . . Làm sao có thể làm ra loại chuyện như vậy? Mẹ, van cầu mẹ. . . . . . Van cầu mẹ. . . . . . Không cần như vậy. . . . . . Không cần. . . . . ."

Quý Linh Linh vừa khóc lớn, lời còn chưa dứt, thân thể của cô liền mềm nhũn ngã vào trong ngực Trang Mỹ Cầm.

"Linh Linh! Linh Linh! Lãnh tiên sinh, Lãnh tiên sinh!"

"Chuyện gì xảy ra!" Lãnh Dạ Hi ở ngoài cửa vội vả xông tới, liền thấy Quý Linh Linh đã té xỉu.

Anh không có nói thêm gì, trực tiếp nhấn chuông báo ở đầu giường rồi bế Quý Linh Linh lên.

"Linh Linh, Linh Linh, con không cần hù dọa mẹ a, không cần hù dọa mẹ. . . . . ." Nhìn con gái mình không tiếng động nằm ở trên giường bệnh, Trang Mỹ Cầm đứng bên cạnh, cũng lớn tiếng  khóc lên.

Tại sao, sự việc đã qua nhiều năm như vậy, sao còn phải bị nhắc tới? Ban đầu không phải nói, chỉ cần họ rời đi, chuyện này, cũng sẽ không nhắc tới nữa sao? Tại sao, tại sao hắn muốn lừa bà?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Candy2110, Tthuy_2203, minmapmap2505, pewuy1506
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 05.08.2016, 17:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 12
Ánh nắng mặt trời của những ngày cuối thu làm người ta trở nên lười biếng.

"Mộ tiên sinh, Lãnh tiên sinh tới."

"Ừ."

Lão Trung cung kính đứng ở bên cạnh Mộ Ly, không nói gì thêm.

"Như mong muốn của anh, cuối tuần này, tôi sẽ mang cô ấy rời đi, nếu như có thể, vĩnh viễn sẽ không trở về nữa." Lãnh Dạ Hi đứng cách Mộ Ly không xa, dựa vào ghế sa lon, sâu kín mở miệng.

Mộ Ly hơi cúi đầu, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên mặt của anh, chỉ để lại một cái bóng nhàn nhạt.

"Đứa bé, cùng cô ấy, tôi đều sẽ chăm sóc tốt, không cần lo lắng nữa." Lãnh Dạ Hi một tay để ở trong túi quần, thân thể cao ráo, nửa tựa vào  trên ghế sa lon, một bộ dáng lười biếng, "Gần đây thân thể của cô ấy không được tốt, sau khi cùng bác gái nói chuyện kia, cô ấy vẫn hôn mê bất tỉnh đến nay."

Nói tới chỗ này, Mộ Ly bỗng dưng ngẩng đầu lên, mặt mũi căng thẳng, lạnh lùng, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

"Chỉ là không sao, bác sĩ nói, cô ấy và đứa bé không có chuyện, chính là thân thể quá yếu, cần nghỉ ngơi nhiều ."

"Chuẩn bị đưa cô ấy đi nơi nào?" Rốt cuộc, anh cũng lên tiếng, nghiêng mặt, Lãnh Dạ Hi không thấy rõ thái độ của anh.

"Không biết, đợi thân thể cô ấy khỏe mạnh chút, tôi sẽ hỏi cô ấy, nếu như cô ấy cũng không biết, tôi liền tùy ý chọn đại một nơi trên bản đồ vậy. Chờ tôi mang cô ấy đi, anh có thể yên tâm, sẽ không có chuyện gì nữa, cô ấy cũng không có việc gì." Lãnh Dạ Hi không tiếp tục nhìn anh, chỉ mở miệng nói.

Mộ Ly đứng dậy, lão Trung lập tức lấy áo khoác, khoác lên người anh. Anh đi tới bên cửa sổ, mặc dù không thấy rõ mặt của anh, nhưng bóng dáng kia lại bộc lộ rõ sự cô đơn tĩnh mịch, mơ hồ còn mang theo vài phần ưu thương.

"Mang cô ấy đi, chăm sóc cho cô ấy thật tốt, " Anh từ từ mở miệng, "Tốt nhất, vĩnh viễn không cần trở về nữa."

"Vĩnh viễn không cần trở về nữa? Không cần cô ấy sao?" Lãnh Dạ Hi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng của anh.

Cần cô ấy? Đúng vậy a, anh như vậy mà yêu một người phụ nữ, hiện tại ôm con của mình cũng người đàn ông khác rời đi, anh có còn cần cô ấy không? Ha ha, đáp án dĩ nhiên là, không biết.

"Một người chết, còn có thể nhớ nhung sao?" Âm thanh của anh không lớn, tuy nhiên nó đủ để cho Lãnh Dạ Hi ngẩn ra.

Lúc này, Lãnh Dạ Hi đứng thẳng người.

"Mộ Ly. . . . . . Nếu như trước kia tôi biết kết quả sẽ như thế này, cho dù có liều mạng,tôi cũng không để cho các ngươi ở chung một chỗ." Lãnh Dạ Hi trên mặt khó nén bi thương.

Cô ấy chỉ là nghe được chân tướng, liền ngất xỉu ba tháng, nếu để cho cô ấy biết, vĩnh viễn đều không thể gặp lại được anh ta (Mộ Ly), không biết cô ấy lại xảy ra chuyện gì.

"Anh đi gặp cô ấy một lần cuối đi, để cho anh, cũng như cô ấy, sẽ không có tiếc nuối." Lãnh Dạ Hi đưa lưng về phía anh.

"Không, mang cô ấy đi đi, càng xa càng tốt."

Lãnh Dạ Hi lúc rời đi, nghe được âm thanh lạnh lùng của Mộ Ly.

Đáng chết, rốt cuộc anh ta làm sao có thể vô tình như vạy, lạnh lùng như vậy. Quan hệ của hai người bọn họ, có thể nói phức tạp.

"Mộ tiên sinh, Lãnh tiên sinh đã đi rồi." Lão Trung đứng ở sau lưng anh, nhẹ giọng nhắc nhở.

"Đi tìm bọn họ, kế hoạch thực hiện trước thời hạn." Mộ Ly xuyên thấu qua cửa sổ nhìn Lãnh Dạ Hi sải bước rời đi.

Anh đã từng nghĩ rằng, nếu như ban đầu không phải là cô ấy, thì tổn thương cũng sẽ không sâu như vậy, có lẽ bọn họ cũng sẽ không đi tới bước này.

Đã mười ba ngày không gặp cô ấy, nỗi như như đang mọc rễ, ở trong lòng của anh mà điên cuồng sinh trưởng, nhưng vậy thì như thế nào? Anh đã xác định sẽ cắt đứt tấc cả, như thế nào lại bị cảm xúc nho nhỏ này, mà chi phối?

Em, hiện tại có tốt không?

Anh siết chặt quả đấm, chậm rãi đặt ở lồng ngực của mình .

"Đinh. . . . . ." Thìa trên tay lập tức rơi xuống.

"Linh Linh, sao vậy?"

Thẩm Hiểu Phỉ lập tức nhảy dựng lên, nhìn Quý Linh Linh vừa nãy còn ăn đang ăn canh rất tốt.

Chỉ thấy cô hai tay cầm chén canh, hai mắt đăm đăm  nhìn chằm chằm chén canh.

"Linh Linh?"

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên

"Cậu làm sao vậy? Khóc cái gì? Thân thể không thoải mái sao?" Thẩm Hiểu Phỉ vừa thấy bộ dáng này của cô, trong bụng cũng gấp gáp.

"Đột nhiên, tâm trạng không tốt, mình. . . . . . Mình rất nhớ anh ấy." Nước mắt không tiếng động rơi xuống, nhẹ nhàng rơi vào trên giường. Bốn chữ cuối, cô nói rất nhẹ, nhưng Thẩm Hiểu Phỉ có thể nghe được rõ ràng từng chữ, tha thiết như vậy.

"Linh Linh. . . . . ." Thẩm Hiểu Phỉ nhận lấy chén canh trong tay cô, ngồi ở bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm vai của cô, "Không có gì là không thể quên, sau khi cậu cùng bác gái rời khỏi đây, có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi."

"Thân thể rời đi, tâm cũng chưa đi, có thể lần nữa bắt đầu sao?"  Quý Linh Linh tựa vào vai Thẩm Hiểu Phỉ, nước mắt thuận thế rơi vào trên vai Thẩm Hiểu Phỉ."Nếu như mà mình có thể  vô tâm, thì tốt biết bao, như vậy mình liền có thể quên hết tấc cả, hoàn toàn quên anh ấy. . . . . ."

Thẩm Hiểu Phỉ không nói gì nữa, chỉ là lẳng lặng ôm lấy cô, mặc cho cô trong ngực mình lẳng lặng rơi lệ.

Quý Linh Linh đã từng nói với cô rất nhiều lần, cậu có biết không,mình yêu Mộ Ly nhiều cỡ nào?

Hiện tại cô biết,  Quý Linh Linh rốt cuộc yêu Mộ Ly bao nhiêu, cái loại tình yêu đó, trong lòng của cô ấy sinh ra, không bao giờ có thể quên được.

Cho đến khi  Quý Linh Linh vì khóc mệt nên ngủ thiếp đi.

Lúc này, Lãnh Dạ Hi cũng xuất hiện ở trong phòng bệnh.

Anh không có nói chuyện, chỉ là đi tới, ôm chầm lấy thân thể Quý Linh Linh, nhẹ nhàng đem cô đặt trên giường, vì cô đắp chăn.

"Anh đxa nói cho anh ta biết chưa?" Thẩm Hiểu Phỉ đứng ở ngoài phòng bệnh, đợi đến khi Lãnh Dạ Hi đi ra, liền hỏi.

"Ừ."

"Anh ta có phản ứng gì?" Thẩm Hiểu Phỉ ngẩng đầu lên, mặt vội vàng nhìn Lãnh Dạ Hi, cô khẩn cấp muốn biết đáp án.

Lãnh Dạ Hi cùng với cô bốn mắt nhìn nhau, nhưng là ngay sau đó liền dời đi chỗ khác, "Không có phản ứng, chỉ là nói tôi mau sớm mang cô ấy đi."

"Cái gì?" Thẩm Hiểu Phỉ không khỏi kinh ngạc, "Anh ta. . . . . . Người đàn ông kia cư nhiên như vậy. . . . . ."

"Cô nên biết nguyên nhân." Lãnh Dạ Hi quay đầu, nói.

"Biết. . . . . . Cũng bởi vì tôi hiểu biết rõ nguyên nhân, tôi mới không tin tưởng, anh ta lại có thể ác như vậy, rõ ràng. . . . . . Biết rõ ràng hiện tại thân thể của cô ấy như vậy, anh ta cư nhiên. . . . . . Khốn kiếp!" Thẩm Hiểu Phỉ cắn răng, không nhịn được tuôn ra nói tục.

"Thẩm Hiểu Phỉ, tôi vẫn có vấn đề muốn hỏi cô."

"Hỏi cái gì?"

"Cô là làm sao biết những chuyện này, từ Giang Tâm Giao, tất cả giống như nằm trong lòng bàn tay cô. Hơn nữa ngay cả những chuyện, ít người có thể biết được, đừng nói với tôi  là Tần Mộc Vũ nói cho cô, tôi không tin." Lãnh Dạ Hi  ánh mắt lạnh lùng phát ra mấy phần sáng loáng, lẳng lặng nhìn chằm chằm Thẩm Hiểu Phỉ, không bỏ qua một chút phản ứng nào của cô.

"Hả? Thì ra là anh đối với tôi cảm thấy hứng thú như vậy?" Thẩm Hiểu Phỉ nhíu mày hỏi ngược lại.

"Tôi là đối với thân phận của cô cảm thấy hứng thú, cô có thể dễ dàng ra vào công ty của tôi, cũng có thể đem những này chuyện cũng điều tra rõ ràng, tôi không tin cô thân phạn của cô đơn giản như vậy."

"Vậy tôi nói cho anh biết, là Hướng Tuấn Ngạn nói cho tôi biết?" Cảm giác bị Lãnh Dạ Hi nhìn chăm chú cả người sợ hãi, Thẩm Hiểu Phỉ không thể không nghiêng đầu.

"Cô cảm thấy tôi sẽ tin? Nói đi, cô nên hiểu tôi , cho dù cô bây giờ không nói, tôi cũng vậy sẽ điều tra ra được thân phận của cô." Lãnh Dạ Hi từ trong túi móc ra bao thuốc lá, lấy ra một điếu thuốc, tiện tay đốt lên.

"Ha ha, anh nếu có thể điều tra ra, cần gì phải ở đây hỏi thừa?" Thẩm Hiểu Phỉ vẫn đối với Lãnh Dạ Hi không có hảo cảm gì, từ trước đến bây giờ, vẫn luôn là như vậy.

“Vẫn là không nói? Cô không muốn tôi đi hỏi cô ấy chứ?" Lãnh Dạ Hi có điều ngụ ý.

"Lãnh Dạ Hi, anh. . . . . . Là loại người khiên người ta chán ghét." Thẩm Hiểu Phỉ không nhịn được liếc anh một cái.

"Tôi rất vinh hạnh."

"Bởi vì Giang Tâm Giao là người tình của ba tôi. Lấy thông minh cùng tài trí của anh, anh đại khái đã đoán được tôi là ai." Thẩm Hiểu Phỉ cố làm ra bộ mặt buông lỏng, nhưng khi cô mới vừa nói hai chữ"Người tình", đã sớm bại lộ dòng suy nghĩ của mình.

"Cô và Lục Vân Thiên là tỷ muội?"

***! Đây là Thẩm Hiểu Phỉ theo bản năng muốn nói.

"Nếu như anh là loại người kém thông minh, tôi ngược lại thật ra hi vọng anh đi hỏi cô ấy. Tốt lắm, anh muốn hỏi gì thì tôi đã trả lời, hiện tại tôi muốn trở về phòng bệnh chăm sóc cô ấy." Nói xong, Thẩm Hiểu Phỉ không để ý tới Lãnh Dạ Hi, trực tiếp đi vào phòng bệnh.

Đợi sau khi cô đi, bên môi Lãnh Dạ Hi lộ ra nụ cười, nếu như sự thông minh của anh cũng đủ đoán ra thân phận của cô. Nếu là như vậy, việc tìm hiểu những chuyện kia, đối với cô không thành vấn đề.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Candy2110, embjbenk, minmapmap2505, ngoclanhtruong, pewuy1506
Có bài mới 22.08.2016, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 24.01.2015, 00:25
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 73
Được thanks: 341 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 12
"Em có tốt không? Bảo bảo có tốt không?" Âm thanh rất nhẹ, tay cũng rất nhẹ, khẽ vuốt trên mặt, tựa như không cảm giác, nhưng lòng bàn tay mang lại ấm áp, đang vuốt ve khuôn mặt của cô.

"Không phải đã nói, phải tôi đã nói em pahỉ chăm sóc bản thân thật tốt sao? Tại sao lại quên đi." Âm thanh của anh dằng dặc, tràn vào lòng cô.

"Lúc ấy không phải đã nói không còn yêu nhau nữa sao? Lúc ấy tự nhiên như vậy, tại sao bây giờ lại như thế này đau lòng?"

Anh nhẹ nhàng lại gần, dùng giò má của mình, nhẹ nhàng cọ vào gò má mềm mại của cô. Ấm áp, mềm mại, còn có mùi hương trên người của cô, làm cho anh không thể buông tay . Tay anh nhẹ nhàng kéo tay của cô, mười ngón tay từ từ đan xen nhau.

"Về sau, phải tự chăm sóc mình, không cần lại nhớ đến tôi, nhớ, em đã không còn yêu tôi nữa." Không yêu tôi rồi,  Quý Linh Linh từng nói, không yêu Mộ Ly, vĩnh viễn sẽ không yêu nữa.

Hơi thở ấm áp của anh, từ từ phai nhạt, cho đến khi chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

"Đừng! Đừng rời xa em!"

Khi Mộ Ly xoay người sắp đi,  Quý Linh Linh chợt ngồi dậy, kéo tay anh thật chặt.

Thân thể của anh cứng đờ, trong đêm tối, không thể nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ có thể nhờ ánh trăng mờ nhạt bên ngoài của sổ, mơ hồ nhìn thấy bóng lưng của anh.

Cô cho là, đang nằm mơ, trong mộng gặp được anh. Anh cùng với mình gần gũi, nhắn nhủ những lời ngọt ngào.

"Không cần đi. . . . . ." Âm thanh khàn khàn lại một lần nữa vang lên.

Nhưng tựa như anh đã có quyết định, không muốn bị cô làm phân tâm.

Thân thể của anh vừa động, "Em nhớ anh lắm! Không cần rời xa em có được không!"

Anh cũng rât nhớ em.

Đột nhiên, anh xoay người, trực tiếp ôm lấy cô vào lòng.

Đột nhiên, liền cảm thấy trước mắt như vậy thật đầy đủ, cái ôm này, nhiệt đọ này, tình yêu này, cả đời có lẽ chỉ cần như vậy là đủ.  Quý Linh Linh môi mím thật chặt môi, đem đầu mình tựa vào ngực của anh. Cô nhớ mùi vị của anh, cô muốn đem thời khắc này khắc ghi vào trong thâm tâm mình.

Bởi vì cô biết, có thể đây là lần cuối bọn họ gặp mặt. Cô sẽ mang đoạn trí nhớ này theo cả đời.

Nước mắt, thấm ướt trên ngực áo anh, hai tay anh ôm lấy cô thật chặt, một khắc cũng không muốn buông tay. Hắn nhớ cô, cả ngày lẫn đêm, khi anh nói với Lãnh Dạ Hi, không muốn gặp cô, thì tâm anh rất đau. Thì ra là, tâm, cũng muốn cô.

Cho nên trước ngày cô rời đi, anh không thẻ khống chế được bản thân, thừa dịp đêm tối, đến xem cô.

Lãnh Dạ Hi nói thân thể cô suy yếu, khi anh nhìn thấy cô thì không nhịn được vuốt ve hai gò má không còn huyết sắc của cô. Thì ra là Lãnh Dạ Hi không có lừa gạt mình, cô thật bị bệnh, hơn nửa tháng không thấy, cô lại gầy đi một vòng, tay nhỏ, thân thể mềm mại, anh đang thấy, anh đang sờ được, tất cả tất cả, cũng hung hăng níu lấy tim của anh.

"Ô ô. . . . . ." Khi cô cảm giác được ngực của anh sắp rời xa, cô cũng nhịn không được nữa ô ô khóc lên.

Cô đối với anh nhớ nhung, cũng che đậy không nổi nữa. Một đêm này, sẽ để cho cô bỏ xuống hết tất cả, để cho cô quên hết mọi thứ, cô chỉ là một người con gái chờ mong tình yêu, không hơn.

Anh nhẹ nhàng xoa mái tóc dài của cô, "Mới bao lâu không thấy, khóc như đứa bé."

Cô hít mũi một cái, "Anh không biết, em hay khóc như một đứa bé sao?" Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nói xong, còn kéo qua áo sơ mi của anh, không chút kiêng kỵ lau nước mũi của mình.

"Anh chỉ biết, em là người phụ nữ duy nhất dám dùng áo anh lau nước mũi." Nụ cười của anh bên trong tràn đầy cưng chiều.

"Anh nên cảm thấy vinh hạnh."  Quý Linh Linh khẽ nâng lên môi, một tay ôm cổ của anh, kéo anh hướng đến mình, sau đó nhanh chóng, cán một ngụm trên môi anh.

Cắn xong, cô dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm nhẹ, đợi sau khi chơi đã, cô mới đầy tính nhìn anh, "Mùi vị không tệ, vẫn như cũ."

"Thử đủ chưa, nó còn chưa được người phụ nữ nào dùng?" Mộ Ly bàn tay thật chặt đỡ phía sau lưng của cô, để ngừa cô mệt mỏi, một cái tay nhẹ nhàng ngắt chóp mũi của cô.

"Ai dám? Người đàn ông của em đã sớm được dán nhãn của  Quý Linh Linh này rồi, họ thì phải biết tránh xa." Cô một bộ dáng bá đạo, tựa như mèo con khoe móng vuốt nhỏ.

"Hả? Dán nhãn của em? Ở nơi nào?" Mộ Ly hơi hơi híp mắt, nụ cười khó nén, nhìn tiểu nữ nhân trong ngực, trong lòng lại lập tức thỏa mãn .

"Anh không biết?"  Quý Linh Linh giả bộ tức giận, "Anh lại có thể không biết! Không được nhúc nhích!" Hai tay của cô khoác lên cánh tay của anh, dịch chuyển một chút, ngồi ở trên giường bệnh, cô có chút khó khăn.

"Giúp em mang giày đi, rồi em sẽ nói cho anh biết, nhãn dán ở nơi nào."  Quý Linh Linh ngồi bên cạnh giường .

"Không được gạt anh?"

"Dĩ nhiên!"  Quý Linh Linh khẽ ngửa cằm lên, một bộ nữ vương.

Mộ Ly gương môi cười, đưa tay xoa đầu cô, sau đó liền buông lỏng tay, ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng nắm cổ chân của cô, đem chân cô đặt ở trên đầu gối mình, lấy ra một đôi giày vải trắng, chậm rãi mang vào vì cô.

Anh trước giờ đều kiêu ngạo, bá đạo. Nhưng thời điểm cưng chiều cô, đều dùng sự ân cần, cẩn thật nhất có thể để đối đãi với cô, như hiện tại anh tình nguyện quỳ một gối mang giày giúp cô . Ánh mắt của cô nóng rồi, nhưng cô hít mũi một cái, ngửa đầu lên, cuối cùng ngăn cản được giọt nước mắt trở về.

"Tốt lắm, mang xong rồi." Anh đứng lên, ôm lấy vai của cô, một tay đỡ lấy cô, đứng trên mặt đất, "Hiện tại nói cho anh biết, nhãn dán ở nơi nào được chưa?"

Đứng trên đất, Quý Linh Linh bởi vì mang giày đến bằng mà thấp hơn Mộ Ly một cái đầu.

Chỉ thấy cô đưa cánh tay, vòng qua cổ anh, "Anh quá cao, ngồi xổm xuống đi, em sẽ cảm thấy mệt." Một câu, cô sẽ mệt mỏi, anh liền khẽ di chuyển chân, khẽ ngồi xổm xuống.

Như vậy, tầm nhìn của cô liền ngang bằng với anh, sẽ không tiếp tục mệt mỏi nữa.

"Nơi này." Còn chưa chờ Mộ Ly chuẩn bị xong, cô khẽ hôn, hôn vào trên chóp mũi của anh.

"Nơi này." Gò má trái.

"Nơi này." Má phải.

"Nơi này." Mi tâm.

"Nơi này, nơi này." Mắt.

"Nơi này." Đỉnh đầu.

"Nơi này." Hầu kết.

"Nơi này." Ngực.

Cô vừa hôn, tay cũng vừa động.

"Nơi này." Rốn.

"Nơi này." Bụng.

"Lạch cạch. . . . . ." Âm thanh thắt lưng rơi xuống đất.

"Nơi này." xx.

"Nơi này." Bắp đùi.

"Nơi này." Đầu gối.

"Nơi này." Bắp chân.

"Còn có. . . . . ." Thân thể của cô đã khó có thể nữa ngồi xuống, khi cô chuẩn bị tiếp tục hôn, lại bị một tay của anh kéo lên .

"Có phải hay không còn có nơi này?" Mộ Ly choàng tay qua hông của cô, cười đến tà ác.

"Ô. . . . . ." Ghét, đây là quyền lợi của cô, anh tại sao có thể sử dụng, cái này môi, cô muốn giữ lại để thưởng thức thật tốt, cô lại không thể dùng sức! Nụ hôn của anh mạnh mẽ như vũ bảo đánh tới cô, không cho cô mảy may cơ hội thở dốc. Nụ hôn này, bọn họ đã cách quá lâu, nhưng bọn họ không có quên đi đối phương, hai người cứ như vậy mà hôn.

Anh hút thật chặt đầu lưỡi của cô, không để cho cô có bất cứ cơ hội phản kháng. Người phụ nữ nhỏ này hư quá, cô dụ dỗ anh quá nhiều, nên phải bị phạt.

"Ừ. . . . . ." Hai tay của cô giữ chặt mặt anh, cô một lần nữa chủ động hôn thật sâu.

Cô khát vọng anh, thân thể khát vọng, tâm hồn khát vọng. Cô ấm áp, anh cứng rắn, bọn họ yêu say đắm  đối phương, bằng tâm lẫn cả thân thể.

Nụ hôn của cô mền mại, nghe cô phát ra âm thanh đạc biệt thuộc về mình, lo lắng mấy ngày nay của anh như tan đi một nữa.

"Ô. . . . . ." Nghe được tiếng kêu của cô, anh lo lắng ngưng động tác của mình.

"Thế nào?" Anh lo lắng hỏi.

Thân thể của cô mềm nhũn dựa vào trên người của hắn, "Bảo bảo. . . . . . Đá em." Nói xong, cô liền đem mặt chôn ở trước ngực của anh.

"Ha ha, thì ra là vật nhỏ cũng nhớ anh." Mộ Ly chậm rãi đè xuống khát vọng của thân thể, nhẹ xoa tóc của cô.

Cứ như vậy, cô lẳng lặng tựa vào trước ngực của anh, anh lẳng lặng nhẹ xoa tóc của cô. Giờ phút này, bọn họ có thể nghe được tiếng nhjip tim lẫn nhau. Đập kịch liệt như vậy, mang theo tiếng thở dốc.

"Còn có một ngày nữa, em sẽ rời khỏi nơi này, bọn họ nói, về sau cũng sẽ không trở lại nữa."

"Ừ."

"Bọn họ nói, muốn em quên, muốn em quên tất cả tất cả nơi đây, lần nữa bắt đầu lại từ đầu"

"Ừ."

"Em sẽ nghe lời bọn họ, một mình đến một nơi xa lạ, vĩnh viễn đều sẽ không trở về nữa, quên tất cả tất cả nơi đây. . . . . . Lần nữa bắt đầu." Đầu của cô buồn bực ở trước ngực của anh.

Lần này, anh không có lên tiếng nữa, cô chỉ cảm nhận được anh đang ôm chặt cô vào lòng, còn cảm nhận được thân thể run rẩy của anh.

Quý Linh Linh không phải một người phụ nữ ngốc, Lãnh Dạ Hi, Thẩm Hiểu Phỉ, mẹ còn có  Vu Uyển Tình, bọn họ luôn khuyên nhủ, muốn cô rời đi, cô mơ hồ cảm thấy thứ gì đó, hiện tại anh lại trực tiếp tới tìm mình, không che giấu chút nhiệt tình nào đối với cô, cô hiểu.

Cô kéo nhẹ áo anh, ngước đầu.

"Em cùng bảo bảo đã thật lâu không thấy anh, anh phải bồi thường chúng em." Cô khẽ chu môi, giống như một cô gái nhỏ.

Bàn tay to của anh ở trên gương mặt của cô nhẹ nhàng vuốt nhẹ, "Được, chỉ cần em muốn, anh sẽ đi làm."

"Bên cạnh em một ngày, cho em một đoạn kỷ niệm. Cuộc sống sau này, chỉ cần có đoạn trí nhớ đó, em liền có thể dũng cảm sống tiếp." Cô gương môi, lộ ra nở nụ cười. Cô biết mình bây giờ cười đến rất xấu, nhưng cô đã cố gắng hết sức.

Mộ Ly tròng mắt khẽ chuyển, anh lại một lần nữa ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng nói một câu, "Anh cũng chỉ cần như vậy."

Ở trong cuộc sống sau này, bọn họ liền chia cắt, mặc kệ là bởi vì sao, không người nào có thể giúp bọn họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn 1contho về bài viết trên: Candy2110, Tthuy_2203, chubin, embjbenk, minmapmap2505, pewuy1506
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alice543, Can Vật Nam, feefNors, Jane Zhang, Nhoxbonita, Pegau123, Xi Hoàng và 697 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 90, 91, 92

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Vu Kỳ
Vu Kỳ

baobaomoon: hm...tám ở chỗ này hở các thím :3
Gián: Ôi mở màn là sober bài bạn Ri thết :love3: thương
Gián: Cảm thấy hơi quê :cry2: oppa chưa ra mà cả đám hét ầm ầm
Lãng Nhược Y: :sofunny: Cả box màu cam :lol:
Tuyền Uri.: Òa òa
Trà Mii: pr game: viewtopic.php?t=408347
ღ๖ۣۜMinhღ: Nương, con được quyền sửa màu đâu. Con cũng đang hoang mang nè. Không hiểu sao sáng onl thấy bình thường mà giờ thành thế này
Tuyền Uri.: Con gái con sửa phải ko :shock: tối nương thấy k phải v :lol:
Tuyền Uri.: Há há bị gì vậy :sofunny:
ღ๖ۣۜMinhღ: Híc, có gì đó hơi sai. Màu nick của bé :shock:
Duy Khôi: sao lặn thế nhờ
Duy Khôi: hế hế
Duy Khôi: hế bà con
Cô Quân: Mạng lag ấn riết nó ra nhiều vậy
Đào Sindy: spam à thím
Cô Quân: ủi chiếm hết cái bảng thành viên nổi bật :))
Đào Sindy: :)) ... chán ghê...
Thanh Hưng: @Ny9999 mị đọc rồi, rất hay và cảm động
ღ_kaylee_ღ: 357 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3286777#p3286777
ღ_kaylee_ღ: 150 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?p=3286776#p3286776
Lê Trâm Anh: Hix,diễn đàn dạo này nhiều quảng cáo quá ạ,vô đọc truyện không tắt đc quảng cáo ko đọc truyện được :(((
Ny9999: mình đang đọc người láng giềng ánh trăng. Có ai cũng đang nhảy hố bộ này k?
Tuyền Uri.: :sleepy2: mới dậy
Sunlia: you hãy vào Đại Sảnh CLB Hội Nhóm để 8 vs mn đi nào :P
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Jinnn: ở đây không có ai là thím cả :v
Libra moon: Ủa cú : ai v
Libra moon: Quốc chào
Cú Inca: Ếch chiên, gia đói :cry2:

Quốc, chào chú, gọi ta bé Cú là được rồi  :">
Cú Inca: Nương tử tương lai :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.