Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 292 bài ] 

Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

 
Có bài mới 05.11.2017, 11:47
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1334
Được thanks: 9211 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 47
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (8)

Tần Mộc Vũ bá đạo cắn lên môi Quách Hiểu Lượng, hơn nữa còn trêu chọc cô. Lúc thì cắn, lúc thì đưa lưỡi tiến vào miệng cô, dẫn dắt cô hòa cùng mình.

Quách Hiểu Lượng đã chịu ủy khuất lớn, bây giờ đột nhiên bị cưỡng hôn, khiến cô càng tức giận. Hai tay cô chặn trước ngực muốn tách anh ra, có trời mới biết sức lực Tần Mộc Vũ mạnh thế nào. Cho nên sự phản kháng của Quách Hiểu Lượng trong mắt anh là "lạt mềm buộc chặt".

Sau một nụ hôn dài, thang máy đã dừng ở tầng 1.

Phù... Khoảnh khắc được tự do, Quách Hiểu Lượng há miệng thở lớn.

"Đần độn." Tần Mộc Vũ vẫn ôm chặt cô, nhìn người phụ nữ với gương mặt đỏ hồng trong lòng, còn không ngừng thở hổn hển, anh thầm mắng, "Vẫn ổn chứ?"

Một tay Quách Hiểu Lượng nắm chặt để trước ngực, ngẩng đầu, môi mím chặt, nước mắt đọng lại trong mắt lúc này hết sức mê người.

"Em còn dám khóc, tôi sẽ còn hôn em." Giọng điệu không cao không thấp, nhưng vào tai Quách Hiểu Lượng lại ngang ngược mười phần.

Nhìn vẻ mặt anh lạnh lùng, Quách Hiểu Lượng chỉ thấy cực kỳ oan ức, cô biết anh là người đã nói sẽ làm, cô vội vàng cúi đầu, nước mắt liền rơi vào áo khoác anh.

Tuy không thấy nước mắt cô, nhưng nhìn bờ vai run run đó là anh biết rồi.

"Đần độn! Em coi lời tôi nói là gì?" Tần Mộc Vũ không chịu nổi cơn bực dọc trong lòng, đè cô vào thang máy, bắt cô ngẩng lên, "Quách Hiểu Lượng, em không nghe lời tôi đúng không?"

Tần Mộc Vũ nghiêm mặt, nhìn người phụ nữ nước mắt tràn trề, cô ấy khóc cái gì. Cô ấy có thể tùy tiện đi cầu xin sự hỗ trợ của Mạc Vũ Nhân, giờ mình mới chỉ hôn một cái mà đã khóc như thế? Cô ấy ghét mình vậy sao? Nghĩ tới đây, trong lòng anh càng bực bội.

"Chết tiệt! Không được khóc nữa!" Nước mắt cô chặn lại toàn bộ ý định khinh bạc, bây giờ anh chỉ biết la hét bảo cô không khóc.

"Tôi đã nói, để anh kiện tôi. Rốt cuộc anh còn muốn thế nào?" Cặp môi rung rung, dính những giọt nước mắt trong suốt. Cô không hiểu, không hiểu chút gì cả, vì sao anh lại đối xử với mình như thế?

"Quách Hiểu Lượng, em hi vọng tôi kiện em vậy ư?" Hai tay Tần Mộc Vũ nắm chặt vai cô, đột nhiên bóp mạnh khiến cơ thể cô co rúm lại.

Cô nhíu mày, bả vai rất đau. Không muốn chạm mắt anh, cô lờ đi, "Tôi không có nhiều tiền như thế."

Hiện tại cô mang vẻ mặt quật cường xa lạ. Năm năm trước, khi cô ở bên cạnh mình, trừ thỉnh thoảng mắc phải lỗi ngu ngốc ra thì chính là dễ xúc động, hoặc là biểu lộ đáng thương với mình. Vẻ mặt quật cường bây giờ là anh lần đầu tiên được thấy.

Rốt cuộc cô đã gả cho người đàn ông như thế nào, anh ta nuông chiều cô, cho phép cô quật cường.

Nghĩ đến đây, trong lòng anh có chút đau nhức.

"Không có tiền, em nghĩ tôi kiện em xong là có thể xóa bỏ?" Anh cầm lấy cằm cô, lần này không mạnh tay nữa, anh chỉ muốn cô quay mặt nói chuyện với mình.

"Tôi không có tiền, nhưng tôi có thể ngồi tù."

"Ồ? Ngồi tù? Vậy con trai em thì em tính thế nào?" Chồng cô mất, cô thì mồ côi, còn đứa bé, chẳng lẽ phải trở thành trẻ mồ côi như cô.

Quách Hiểu Lượng vốn đang quật cường sau khi nghe câu nói ấy, mũi cay cay, nước mắt không chịu nổi rớt xuống. Cô cắn chặt răng, không để mình khóc ra tiếng. Cơ thể càng run dữ dội, lần này cô thật sự không biết phải làm thế nào nữa?

Năm năm, cho dù cô một mình nuôi lớn Mộc Mộc, cô cũng chưa từng mệt mỏi như thế.

Thấy cô đè nén tâm tình, nhưng nước mắt vẫn không hết, Tần Mộc Vũ không khỏi giật mình, bất ngờ buông tay ra. Quách Hiểu Lượng liền sụp xuống, cô vòng hai tay, chôn đầu mình vào giữa hai đầu gối, khóc bất lực.

Đó là anh dọa cô, câu nói đó chỉ là câu nói vô tâm. Anh chỉ muốn chế giễu đồ ngốc này thôi, nghĩ kiện tụng là chuyện đùa sao mà cô nói tùy tiện như vậy.

Nhưng mà, lúc đấy anh liền hối hận, giống như anh là đồ ngốc đó.

"Không được khóc nữa!" Lại là giọng nói bá đạo, Tần Mộc Vũ nhấc cô lên, kéo vào lòng mình.

Quách Hiểu Lượng liền tựa vào anh, cất giọng khóc.

Anh ôm chặt cơ thể cô, tiếng khóc của cô khiến trái tim anh đau nhức từng cơn.

Quách Hiểu Lượng, năm năm qua em đã xảy ra chuyện gì, trong ấn tượng của anh, cô tuy đã từng khóc, nhưng không đến mức bất lực, đến mức tê tâm liệt phế như thế này.

Khóc một trận, tâm tình bị đè nén cũng giải phóng không ít.

Quách Hiểu Lượng vùng ra khỏi ngực anh, lùi về sau, cô bỏ mắt kính xuống, "Anh Tần, cho dù tôi đi tù, tôi cũng không bồi thường được cho anh. Hơn nữa con tôi còn nhỏ tuổi, tôi không thể... Tôi không thể rời khỏi nó. Tôi cầu xin anh có thể..."

"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc Vũ lớn tiếng cắt ngang lời cô.

Ban nãy, anh muốn thấy cô chịu thua, cúi đầu trước mình, nhưng bây giờ tiếng "tôi cầu xin anh" của cô nghe thật chói tai.

Quách Hiểu Lượng sững sờ nhìn anh, nước mắt còn đọng lại đó, dường như chỉ một giây sau sẽ rơi xuống.

Tần Mộc Vũ nắm chặt tay, vì sao cô thích khóc vậy hả.

"Em đã không thể bồi thường tiền cho tôi, vậy dẫn tôi về nhà em đi."

"Về nhà tôi?" Nhất thời Quách Hiểu Lượng không hiểu được anh có ý gì.

"Bây giờ em không có tiền, nhưng cũng không thể bỏ qua thế được. Tôi đến xem em ở đâu trước, nếu không em dẫn con trai em chạy mất, tôi đi đâu tìm em bắt đền?" Lúc này Tần Mộc Vũ khoanh tay trước ngực, dáng điệu khôn khéo.

Năm năm, anh thay đổi thật nhiều, đã từ lão đại của một tổ chức trở thành một doanh nhân hoàn toàn.

Không biết Quách Hiểu Lượng bị anh hôn cho u mê hay cô hiểu rằng mình không thể dẫn con trai bỏ chạy nên đáp ứng, "Được."

Nhưng mà...

Quách Hiểu Lượng đeo tạp dề ló đầu ra từ nhà bếp, thấy hai người một lớn một nhỏ đang trò chuyện, hơn nữa có vẻ còn rất vui.

Cô hối hận, hối hận đồng ý dẫn anh về nhà. Nhớ đến biểu cảm kinh ngạc khi anh mới vào cửa, cô khó xử muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui vào.

"Mẹ, mẹ phải mau lên, con đói bụng rồi."

"Ừ... xong rồi đây." Quách Hiểu Lượng nghe tiếng Mộc Mộc, lập tức chui vào bếp.

Mộc Mộc tùy ý nhìn sang Tần Mộc Vũ ngồi bên cạnh.

"Chú phải rất ghét mẹ cháu mới phải, bây giờ vì sao lại ở đây?" Mộc Mộc bóc hộp đồ chơi người máy mà bà chủ nhà mua tặng.

Thằng bé này thậm chí không thèm nhìn mình, càng khỏi phải nói thái độ trong lời nói.

"Mẹ cháu đang nợ chú tiền."

"Bao nhiêu?" Mộc Mộc vẫn lạnh lùng như cũ.

"Một triệu." Tần Mộc Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Mộc, sao thằng bé này trông chẳng có chút nào giống Quách Hiểu Lượng.

"Một triệu?" Lần này Mộc Mộc đã nể tình nhìn lên Tần Mộc Vũ.

"Phải." Tần Mộc Vũ nheo mắt quan sát Mộc Mộc, không ngờ thằng nhỏ không sợ người lạ, lại còn dám dùng ánh mắt thản nhiên nhìn mình. Vẻ kiêu ngạo này có chút quen thuộc.

"Ồ", Mộc Mộc đáp một tiếng, lại dời mắt sang người máy đồ chơi, "Mẹ cháu không trả nổi cho chú, chờ cháu lớn sẽ trả chú."

Tần Mộc Vũ lại một lần nữa quan sát Mộc Mộc, chưa được bao tuổi mà khẩu khí đã không nhỏ.

"Sao cháu biết mẹ cháu không trả nổi?" Trong lúc bất tri bất giác, anh có chút thích việc trò chuyện cùng Mộc Mộc, thằng bé con khi nói chuyện mang theo sự trầm ổn, thiếu đi vẻ ngây thơ và ồn ào như những đứa trẻ khác.

Mộc Mộc bỏ phụ kiện người máy vào hộp, sau đó ngồi thẳng dậy, ra dáng nghiêm túc.

Câu nhìn thẳng Tần Mộc Vũ, "Trường cháu đang học thu phí rất nhiều, mẹ vì cháu mà hàng ngày phải làm ba công việc một lúc, mỗi tháng nhà cháu còn phải ăn mặc tiết kiệm, cháu mới có thể tiếp tục đi học." Đôi mắt tròn xoe phóng ra ánh sáng kỳ lạ, Mộc Mộc nói thực bình thản, nhưng Tần Mộc Vũ nghe xong thì ngây ra.

"Mẹ đã rất khổ, sau khi lớn cháu sẽ cố gắng đi làm, cho nên tiền của chú, cháu sẽ trả." Nó gọi anh một tiếng chú mà không mang theo bất cứ niềm nở nào.

"Bố... Bố cháu đâu?" Cho dù người đàn ông đó qua đời, anh ta cũng có thể để lại tàn sản đủ dùng cho cuộc sống của vợ con mới phải.

"Cháu không có bố." Trong mắt Mộc Mộc không chút gợn sóng, dường như việc trả lời câu hỏi này đã thành thói quen.

"Không có?" Tần Mộc Vũ cả kinh lần nữa.

"Bên cạnh mẹ cháu không có bất kỳ ai khác, mẹ chỉ có một mình cháu."

Tần Mộc Vũ suy nghĩ về những lời Mộc Mộc nói, theo ý hiểu của anh, Quách Hiểu Lượng lấy một gã nghèo kiết xác, hơn nữa sau khi người đàn ông đó chết, cô còn phải một mình làm việc duy trì cuộc sống. Chết tiệt, rốt cuộc là tên khốn kiếp nào!

"Nếu chú không cần mẹ cháu trả tiền thì sao?" Tần Mộc Vũ làm như nghĩ tới điều gì.

"Chú muốn làm bố cháu?" Mộc Mộc không chút suy nghĩ liền hỏi lại.

"Ách..." Thằng nhỏ này, chỉ một câu đã khiến anh tay chân luống cuống.

"Muốn làm bố cháu, đầu tiền phải đối tốt với mẹ cháu mới được. Chú rất ghét mẹ cháu, cháu không thể để chú làm bố cháu được." Mộc Mộc nhìn anh, muốn nói anh biết, đừng có nằm mơ.

"Ai nói với cháu là chú ghét mẹ cháu?" Thằng nhóc thối, lại nói lung tung gì đấy.

Mộc Mộc nhếch miệng, "Chú thích mẹ cháu à?" Thật sự không cần phải dây dưa với kiểu người lớn mà không thể phân rõ ghét và thích thế này.

"Ách..." Tần Mộc Vũ lại cứng họng.

Mộc Mộc nhìn anh không chớp mắt, như đang kiểm nghiệm đáp án. Tần Mộc Vũ bị cậu nhìn đến nỗi hoảng sợ, "Cái này..."

"Được rồi, nếu chú có thể cho mẹ cháu không phải trả tiền, cháu có thể gọi chú là 'bố' trong một tháng." Trong giọng nói Mộc Mộc tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn.

"Cái gì ~ thằng nhóc thối này có ý gì, chẳng lẽ anh bỏ một triệu chỉ để mua một tháng nó gọi anh là "bố"?

"Cháu cảm thấy tiếng gọi 'bố' của cháu có đáng giá như thế không?" Trong lòng Tần Mộc Vũ bùng lên ngọn lửa, không ngờ anh bị một thằng bé nói cho không thể chống đỡ.

"Ồ, chú đã không muốn nghe thì quên đi, ngày mai cháu sẽ đến nói chuyện với cô giáo ở lớp, bảo cô giới thiệu giúp mẹ cháu mấy chú có tiền..."

"Cháu nói cái gì?" Tần Mộc Vũ hét lớn.

Nó mới bao nhiêu tuổi, lại có thể sắp xếp xem mắt cho mẹ mình!

"Chú đừng nên kích động, sau khi mẹ cháu trang điểm rất đẹp, đây là do cô cháu nói. Cô còn nói, trường cháu có rất nhiều chú đơn thân lại có tiền." Mộc Mộc trừng mắt, chuyện nhỏ này cũng hét lên được.

Tần Mộc Vũ nghe cậu nói, sắc mặt có chút thay đổi, thì ra Quách Hiểu Lượng vẫn là hàng bán chạy!

"Gọi! Gọi 'bố', từ giờ, gọi một tháng, chú cũng không cần mẹ cháu trả tiền." Tần Mộc Vũ nóng nảy gầm lên.

"Chú, chú nghĩ kỹ rồi chứ?" Trên mặt Mộc Mộc không có biểu cảm gì nhiều, dường như đã sớm đoán trước được.

"Gọi 'bố'!" Anh không có nhiều thời gian, bây giờ anh phải ra tay trước mới chiếm được lợi thế. Quách Hiểu Lượng đã từng lấy chồng, anh không thể nhẫn nhịn để cô tái hôn.

"Bố, thành giao." Mộc Mộc ngọt ngào gọi một tiếng, nhảy khỏi ghế, nhào vào lòng Tần Mộc Vũ, "Bố". Cậu lại gọi lần nữa, cái đầu nhỏ còn không an phận cọ cọ trong ngực anh.

Tần Mộc Vũ nhất thời có cảm giác hóa đá, vì sao thằng nhỏ thay đổi lớn đến thế, quay ngay 360 độ luôn được.

"Bố, bố." Bàn tay nhỏ bé ôm anh thật chặt, giọng nói non nớt làm Tần Mộc Vũ ý thức được cậu mới chỉ là một đứa bé.

"Bố, con gọi bố nhiều lần rồi, vì sao bố không đáp lại?" Mộc Mộc ngước lên, cậu nhóc lạnh lùng vừa rồi nay hoàn toàn là một đứa trẻ ỷ lại vào bố.

"Bố..."

"Bố, bó phải gọi con là bảo bối." Mộc Mộc để mặc Tần Mộc Vũ ôm mình, hai tay ôm chặt cổ anh, "Bố."

Nhịp tim Tần Mộc Vũ nhất thời ngưng lại, anh... anh có con trai.

"Bảo... bảo bối..."

"Bố!" Mộc Mộc lại gọi một tiếng ngọt ngào, cậu dính sát vào cổ Tần Mộc Vũ, "Cảm giác có bố thật tuyệt."

Một câu, không hiểu sao khiến vành mắt Tần Mộc Vũ đỏ lên.

"Ăn cơm thôi, Mộc Mộc mau đi rửa..." Quách Hiểu Lượng vừa từ bếp đi ra liền thấy cảnh tượng trước mắt, Tần Mộc Vũ ôm Mộc Mộc, thoạt nhiefn hai người rất thân mật.

Quách Hiểu Lượng đứng nguyên tại chỗ, trong lòng có chút đau đau, giờ phút này, giống như mong mỏi đã lâu.

Tần Mộc Vũ bỗng thấy Quách Hiểu Lượng đi ra, anh nhất thời có chút luống cuống, muốn đặt Mộc Mộc xuống, nhưng thằng bé không chịu, cho nên, anh đành để thằng bé như một con gấu koala bám dính trên người.

"Thức ăn có gì vậy?" Ma xui quỷ khiến, anh như một người chồng hỏi một câu như thế.

"Có... Có... sườn nướng, cơm, và cả..." Và cả cái gì, cô nhất thời không nghĩ ra.

"Mẹ, còn có lạp xườn, có canh bí đao, và cả rau xào." Mộc Mộc quay đầu ra nói.

"Sao con biết?" Hai người luôn ở cùng nhau, sao thằng bé biết được?

Mộc Mộc ôm lấy má Tần Mộc Vũ, "Bởi vì nãy con thấy mẹ cầm nguyên liệu đi vào bếp."

"Ha ha." Tần Mộc Vũ bị dáng vẻ gian trá của Mộc Mộc chọc cười, véo nhẹ lên mũi cậu, "Mắt như cú mèo."

"Hì hì." Mộc Mộc cười khì, cụng chán với anh.

Quách Hiểu Lượng vẫn đứng nguyên chỗ cũ, mắt ngấn nước mắt nhìn cảnh tượng ấm áp ấy, cô hi vọng trời cao có thể kéo dài mãi khoảnh khắc này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, Min Hồng Hạnh, Tiểu Linh Đang, hoa naò đẹp nhất
     

Có bài mới 13.11.2017, 20:54
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1334
Được thanks: 9211 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 85
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (9)

Một bữa cơm chiều, ba người họ lại không ngờ có cảm giác "gia đình", nếu không phải Tần Mộc Vũ cứ lạnh lùng nhìn mình, Quách Hiểu Lượng nhất định sẽ thấy, những điều này thật sự là hạnh phúc.

"Nhà tôi, anh đã đến, cũng đã ăn tối xong. Tiền, tôi không trả nổi, anh muốn kiện tôi hoặc thế nào khác, tôi không có ý kiến." Khi Mộc Mộc về phòng viết chữ, Quách Hiểu Lượng vừa dọn dẹp bát đũa vừa nói.

Tần Mộc Vũ nhìn về phía cô, nét mặt không có chút biểu cảm, "Em làm mẹ vậy sao?"

"Hả?" Quách Hiểu Lượng dừng lại, nhìn anh.

"Bản thân đã sai còn chơi trò ăn quịt." Đôi mắt đen như mực của Tần Mộc Vũ chăm chú nhìn cô.

"Anh đang nói cái gì thế?" Trong khoảng thời gian ngắn Quách Hiểu Lượng không hiểu kịp ý tứ trong câu nói của anh.

"Em biết rõ tôi sẽ không kiện em, em còn năm lần bảy lượt lấy chuyện này ra nói với tôi. Có phải em đang uy hiếp tôi không? Người làm xước xe hình như là em mà. Hành động này của em có phải đang tính giở trò vô lại? Ỷ vào việc không đền bù nổi, cho nên em cứ trắng trợn không kiêng nể gì ư?" Tần Mộc Vũ nói một mạch, mặt không đỏ không thở gấp, nhưng Quách Hiểu Lượng không tìm ra được bất cứ lời giải thích nào.

Quách Hiểu Lượng nắm đũa, trông càng nghiêm nghị, cô thật sự có cảm giác đã làm sai. Còn anh thì đang kiên nhẫn dạy bảo cô.

"Tôi..."

"Mộc Mộc cũng biết lớn lên trả nợ thay em, còn em?" Nói đến đây, khóe môi anh hơi nhướng lên, "Quách Hiểu Lượng, tôi cảm thấy em còn không hiểu chuyện bằng một đứa bé. Nó còn biết làm vì em, mà em, chỉ biết đến chính bản thân mình. Nếu em muốn bị bắt giam, có phải chứng tỏ em không cần Mộc Mộc nữa phải không?"

"Không phải!" Từng từ trong lời Tần Mộc Vũ thật chói tai, Quách Hiểu Lượng chỉ cảm thấy trái tim vô cùng đau đớn, máu sắp tràn cả ra.

Chẳng lẽ cô muốn bị khởi kiện? Một triệu, cho dù cô không ăn không uống không ngủ, làm một lúc hai công việc, thu nhập một tháng cũng không quá 5000 đồng, cô phải làm bao lâu mới kiếm đủ một triệu?

Anh có thể tùy ý bao nuôi nhân tình, có thể chỉ cần một câu, cho nhân tình một tờ chi phiếu mệnh giá lớn. Cô và anh, hoàn toàn không thể so sánh.

"Nếu không phải anh bảo đại ca Vũ Nhân ra nước ngoài, tôi có thể như vậy sao? Tôi dựa vào tiền lương để sống, không giống anh, cao cao tại thượng. Một triệu, với anh chỉ là tùy tiện động ngón tay, nhưng với tôi, cho dù ngày nào đó Mộc Mộc trưởng thành, tôi cũng không thể kiếm được nhiều như thế." Quách Hiểu Lượng mím môi, cô không muốn nói ra, bởi nói như vậy, cô sẽ càng đau thương. Năm năm qua, cô muốn đứng ngang bằng với anh, nhưng cô đã sai, dù là năm năm, hay mười năm, giữa cô và anh luôn có một khe hở không thể vượt qua.

"Ồ? Em chính là loại người dựa vào người khác thế sao?" Nghe cô nói, trong lòng Tần Mộc Vũ mơ hồ bực bội. Anh sớm biết cuộc sống cô khó khăn, nhưng không ngờ, cô muốn dựa vào người đàn ông khác.

"Vậy anh nói cho tôi cách đi?" Quách Hiểu Lượng lạnh lùng hỏi ngược lại.

Tần Mộc Vũ nheo mắt, bởi vì giọng điệu của cô khiến anh phẫn nộ.

"Rầm!" Tần Mộc Vũ đấm lên mặt bàn, Quách Hiểu Lượng giật mình lùi về sau.

Bởi vì hành động của anh khiến cô sợ hãi.

"Anh..." Cô tưởng anh muốn đánh cô, vẻ mặt đó, động tác đó làm trái tim cô run lên. Cảnh tượng quen thuộc như thế không thể gạt khỏi đầu óc cô.

"Quách Hiểu Lượng, em đã muốn dựa vào đàn ông, vậy sao không trang điểm cho mình đẹp lên để dụ dỗ tôi, biết đâu tôi hoài niệm cảm giác ngủ cùng em năm năm trước mà có thể xóa bỏ khoản nợ giữa chúng ta." Anh nhếch môi, nhìn cô với tư thế trên cao nhìn xuống. Quách Hiểu Lượng giống như con kiến hôi, thật nhỏ bé trong mắt anh.

Cô có phải loại phụ nữ đó? Có thể làm cho giáo viên Mộc Mộc giới thiệu đàn ông có tiền cho cô. Khi cô gặp khó khăn, cô có thể gọi điện cho Mạc Vũ Nhân, phô trương sự đáng thương. Năm năm không gặp, Quách Hiểu Lượng, em thật có bản lãnh.

Quách Hiểu Lượng chỉ thấy mình rơi vào hầm băng sâu vô tận, sự lạnh lẽo đó khiến cơ thể cô run rẩy.

Cô nhìn anh, sự chế giễu, khinh bỉ, tất cả hiện lên rõ ràng trên mặt anh không chút che dấu. Anh như vậy làm cô hoảng hốt, người đàn ông vừa rồi còn ôm Mộc Mộc ăn cơm, chẳng lẽ không phải anh?

"Ha ha." Cô cười lạnh, "Tần Mộc Vũ, anh cho rằng anh hiểu tôi ư? Anh ở cạnh tôi bao lâu mà có thể trâng tráo nói những lời hủy hoại tôi như thế. Rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì có lỗi với anh mà phải phiền anh ở nhà tôi, sỉ nhục tôi?" Quách Hiểu Lượng siết chặt đũa trong tay, thân thể cô căm phẫn run lên.

Đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Nhìn người đàn ông mình yêu lúc trước, rốt cuộc là thế nào.

Cô vì che dấu tình cảm với anh, có thai cũng không thông báo với bất cứ ai rồi lén lút bỏ đi. Cô vì để anh có được tình yêu của mình, thà núp ở nơi hẻo lánh tự liếm vết thương. Cô vì nuôi dưỡng con của hai người đã phải chịu biết bao khổ nhục.

Cô không có học vấn, chỉ có thân thể cậy mạnh này, nhưng người phụ nữ có cậy mạnh hơn, cũng không tránh được mang bụng bầu tám tháng nằm rạp trong mưa, như một kẻ ăn mày nhờ người xa lạ đưa cô vào bệnh viện.

Vì cuộc sống, cô chỉ ở cữ ba ngày rồi đi làm thuê.

Những việc này, Tần Mộc Vũ vĩnh viễn sẽ không biết.

"Số tiền tôi nợ anh, tôi chưa thể trả." Quách Hiểu Lượng căm phẫn bật ra những lời này rồi bưng bát đũa vào bếp.

Bóng lưng gầy yếu, còn có thể thấy đôi vai run run. Tần Mộc Vũ âm trầm nhìn theo cô.

Đặt bát đũa vào bồn rửa, Quách Hiểu Lượng dựa vào thành bồn, đưa tay lên che miệng, cô ngẩng đầu lên, không muốn để nước mắt rơi ra, nhưng... nỗi uất ức trong lòng tích tụ quá nhiều, nước mắt đã không thể kìm hãm.

Bị anh chẳng hiểu ra sao mắng một trận, cô cảm giác, đau đơn phải chịu năm năm qua còn không bằng đau đớn vì một câu nói của anh.

Có phải cô quá ngu ngốc?

Cô rất muốn lớn tiếng nói cho anh biết, Mộc Mộc là con trai của anh, sau đó phẫn hận yêu cầu anh khoản phí nuôi dưỡng. Nhưng chuyện như thế, có đánh chết cô, cô cũng không nói.

Dùng lưng bàn tay xoa nước mắt, sau đó chuyện quan trọng nhất vẫn là nghĩ cách trả nợ cho anh.

Có gì tốt mà khóc, chỉ cần còn làm được việc kiếm được tiền thì sẽ không có vấn đề gì nữa.

Nghĩ tới đây, cô lại dùng tay áo lau mặt, sau đó bắt đầu rửa bát.

Ha ha, chẳng biết tại sao, anh lại cười.

Tần Mộc Vũ đứng ở cửa phòng bếp, nhìn cô như một đứa trẻ. Quách Hiểu Lượng, thì ra em thích chảy nước mắt như thế, còn thích lén lút nữa.

Chuyện này đơn giản cỡ nào, chỉ cần em nói đôi câu cầu xin với tôi, mọi chuyện đều được giải quyết, nhưng...

"Em đối đãi với khách vậy à? Tôi còn chưa đi, em đã bắt đầu rửa bát?" Tiếng Tần Mộc Vũ vọng vào từ bên ngoài.

Khách khứa chó má gì, rõ ràng là chủ nợ đến đòi tiền.

Quách Hiểu Lượng oán hận chà xát bát trong bồn rửa, dùng khăn lau qua loa rồi đi ra.

"Anh đã cơm nước xong xuôi rồi còn chưa đi?" Quách Hiểu Lượng đứng ở cửa bếp, không nghe ra được chút ý vị đuổi khách mà ngược lại có mấy phần như làm nũng.

"Mới ăn cơm, còn chưa uống nước." Tần Mộc Vũ chẳng biết ngồi ở sô pha lúc nào, hai chân bắt chéo, anh như vậy lại bớt đi vài phần lạnh lùng lúc trước.

Quách Hiểu Lượng trừng mắt với anh, "Da mặt anh dày cỡ nào vậy, vừa rồi còn mắng tôi một trận, anh còn muốn uống nước? Chỗ này của tôi không có nước, anh về nhà uống đi."

"Ồ? Mới qua năm mới, ngay cả chè mà em cũng không chuẩn bị sao?"

"Ngại quá, tôi không có bạn bè thân thích, năm mới tết đến không phải đón tiếp ai cả, cho nên không cần chè." Quách Hiểu Lượng ác thanh ác khí nói, sau đó ra bàn ăn, cầm giẻ lau cái bàn thật mạnh.

Nghe cô nói, Tần Mộc Vũ nhíu mày, chỉ vì câu nói đó, tôi không có bạn bè thân thích.

Mạc Vũ Nhân từng nói, Quách Hiểu Lượng là cô nhi. Xem ra, thân phận của cô đúng là vậy rồi. Vậy cô kết hôn, lẽ nào nhà trai cũng không có thân thích? Với vấn đề này, anh không tìm ra được bất cứ đáp án nào.

"Được rồi, vậy thì không uống nước. Chúng ta nói đến chuyện tiền nong em nợ tôi."

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, nhìn về phía anh, trong lòng rối rắm, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

"Đừng có ngốc ở đó, nếu nói chuyện, em phải nghiêm túc một chút." Tần Mộc Vũ nhìn cô không cam tâm tình nguyện di chuyển về phía mình, trong lòng không biết tại sao cuối cùng có chút vui vẻ.

Quách Hiểu Lượng cầm giẻ lau đứng trước mặt anh, nhìn anh muốn nói lại thôi.

"Em thấy mình rất cao? Bỏ giẻ lau xuống, ngồi ở đây." Tay anh vỗ vỗ vào vị trí cạnh mình.

"Không cần."

"Không cần?" Cô dám từ chối trực tiếp như thế, lá gan thật sự không nhỏ.

"Tôi... Tôi đứng ở đây cũng nói được."

"Tôi phải ngửa cổ, hơn nữa tôi là chủ nợ, em cảm thấy có nên nghe tôi không?" Tần Mộc Vũ lôi quan hệ ai là chủ nợ người đó là lão đại ra, nhưng anh có biết không vậy, cái ghế anh ngồi đã chiếm hơn nửa, cô phải ngồi ở đâu.

"Tôi.."

"Qua đây!" Tần Mộc Vũ nhìn bộ dạng ấy của cô, có xúc động muốn trói cô lại ném lên sô pha.

"Tôi... muốn tôi qua cũng được, nhưng tôi có điều kiện."

"Nói."

"Anh không thể dùng những lời khó nghe như vừa rồi mắng tôi, anh vốn không hiểu tôi, không có tư cách mắng tôi." Quách Hiểu Lượng kiên định chống lại ánh mắt anh.

Quả thật, anh tuy giận, tuy hận, nhưng không có tư cách, tuy nhiên nghe mấy từ "không có tư cách" từ miệng cô lại cực kỳ chói tai.

"Được."

Quách Hiểu Lượng đặt giẻ lau lên bàn, đến gần anh, co người lại ngồi xuống.

"Em rất sợ tôi hay sao mà ngồi xa vậy?" Cô cho rằng mình có Súc Cốt Công? Cho rằng co lại một góc thì không có vấn đề gì.

"Không... Không có." Nghe anh trêu tức, cô ngồi thẳng dậy, nhưng cũng không có nhiều dũng khí nhìn thẳng anh.

Năm năm, anh càng trở nên thành thục, đôi mắt càng lợi hại, khí thế cũng lớn đến nỗi khiến cô không dám nhìn thẳng.

"Em... Chồng em mất từ khi nào?"

"Hả?" Quách Hiểu Lượng nghi hoặc ngẩng lên, nhìn anh, "Không phải hỏi về chuyện trả nợ sao?"

"Tôi là chủ nợ, có quyền biết rõ tình hình cuộc sống của em, xét tình hình để tính bồi thường."

"À." Quách Hiểu Lượng lại cúi đầu, "Tôi chưa kết hôn." Tay cô xoắn lại với nhau, cô không biết nói dối, hơn nữa cô biết, nếu lần đầu nói dối, vây sẽ phải thêu dệt ra N lần nói dối, vậy thì quá mệt mỏi.

"Hả? Em chưa kết hôn?" Tần Mộc Vũ bất ngờ nâng cao âm điệu, "Chưa kết hôn, vậy Mộc Mộc... Mộc Mộc là con trai tôi!" Tần Mộc Vũ mở to hai mắt, anh khó mà tin nổi giả thiết mình vừa đưa ra.

Thân thể Quách Hiểu Lượng chấn động, cô còn chưa nghĩ ra phải nói thế nào, chính anh đã trả lời.

"Quách Hiểu Lượng, Mộc Mộc là con ai, nói!" Tần Mộc Vũ nắm chặt hai vai cô, ép cô ngẩng lên nhìn thẳng mình.

Bởi vì bờ vai vô cùng đau đớn, Quách Hiểu Lượng cắn môi, nhìn anh, "Lúc trước tôi muốn nói cho anh biết, tôi nghi ngờ mình mang thai, nhưng anh và cô Thẩm Hiểu Phỉ... Linh Linh nói cho tôi biết, nếu có thể kiên trì yêu anh, hãy sinh đứa bé ra. Ha ha, tôi khi ấy còn quá nhỏ, cái gì cũng không hiểu, chỉ thấy bụng Linh Linh to ra, ngày trước cô ấy khó khăn thế nào, nhưng vì đứa bé trong bụng mà cố gắng, cho nên... Tôi cũng muốn thử."

"Thử? Quách Hiểu Lượng, em cho rằng sinh con là gì? Thử? Em có từng hỏi tôi hay không, có nghĩ tới tâm tình của tôi không, em có tùy tiện 'thử' như thế, năm năm sau, muốn tôi nhận thức một đứa con trai?" Giọng điệu Tần Mộc Vũ mơ hồ kèm theo cơn thịnh nộ.

Thấy vẻ mặt của anh, Quách Hiểu Lượng lại thất vọng lần nữa, biểu cảm so với tưởng tượng của cô kém quá xa, chí ít thì anh cũng nên tỏ ra ngạc nhiên vui mừng. Nhưng, sự thật chứng minh, cô lại nghĩ nhiều. Giống như năm năm rước, cô chết hay sống, cô ở với ai, đều không có quan hệ gì với anh.

"Đúng vậy, chính là muốn thử. Quý Linh Linh có Mộ Ly yêu cô ấy, tôi muốn cảm nhận, tình yêu giữa họ sâu đậm đến mức nào. Cho nên nhàn rỗi không có chuyện gì, thì 'thử' thôi."

"Khốn kiếp!"

"Rầm!"

Nắm đấm của anh sượt qua tai cô đập mạnh lên vách tường. Nếu anh không khống chế được, vậy có phải nắm đấm ấy sẽ đánh lên mặt cô?

"Đúng, tôi chính là một đứa khốn kiếp, tôi khốn kiếp thích tự gây chuyện cho mình đấy. Được rồi, chuyện này anh đã hỏi xong, chúng ta nói đến chuyện tiền bạc đi." Quách Hiểu Lượng làm ra vẻ hào phóng, khiến người ta nhìn vào thật bực bội.

"Em cảm thấy bây giờ chúng ta còn có thể tiếp tục nói chuyện?" Tần Mộc Vũ cắn chặt răng, đột ngột cỡ nào, anh thoáng cái đã có một đứa con trai, còn thật sự trở thành "bố". Quách Hiểu Lượng, em tàn nhẫn cỡ nào!

"Anh cảm thấy thế nào?" Quách Hiểu Lượng nhún nhún vai, "Tất cả tùy anh, dù sao, tôi không có tiền." Cô trông vừa hoạt bát vừa đanh đá.

"Không có tiền?" Tần Mộc Vũ chậm rãi sát lại gần cô, cho đến khi khoảng cách giữa môi hai người không đến ba centimet, "Bởi vì em khong có tiền, cho nên em nói con trai người khác thành con trai tôi đúng không? Vì tôi ngủ với em, nên bây giờ em có thể nói đó là của tôi đúng không? Vì một triệu, em bỏ gần cầu xa, đưa cho tôi một đứa con trai, sau đó giữa chúng ta có thể xong hết mọi chuyện, đúng không?"

Giọng anh như đến từ địa ngục biển sâu, khiến nụ cười thản nhiên cứng lại trên gương mặt cô.

Nước mắt rơi xuống tí tách từng giọt, môi cô khẽ cong lên.

Quách Hiểu Lượng, mày vô sỉ cỡ nào, rốt cuộc không nắm chắc cỡ nào. Anh hết lần này đến lần khác, mặc sức dày vò trái tim mày, mà mày lại còn hết lần này đến lần khác ảo tưởng, thật ra anh có lòng, thật ra anh cũng yêu mình.

"Ha ha, ha ha", Quách Hiểu Lượng vừa cười vừa khóc, "Anh đoán đúng rồi, anh rất hiểu tôi."

Tần Mộc Vũ khóa chặt cái nhìn vào cô, mặt đen đến nỗi có thể nhỏ ra nhựa.

"Tần Mộc Vũ, tôi bây giờ, một phân cũng không nợ anh. Anh phải nhớ, bây giờ anh nói những lời này, đủ để khiến tôi hết hi vọng với anh. Tần Mộc Vũ, tôi... dùng năm năm, cuối cùng mới nhìn thấu anh." Nước mắt trượt theo chiếc cằm gầy còm của cô, chậm rãi rơi xuống.

Sắc mặt cô trắng bệch, chỉ có đôi môi, vì cắn quá mạnh mà đỏ hằn lên.

"Mẹ." Mộc Mộc đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn bọn họ.

Tần Mộc Vũ quay đầu lại, đứa bé ấy, rốt cuộc anh đã biết vì sao nó lại quen thuộc như vậy.

"Mẹ, mẹ khóc ư?" Mộc Mộc thấy Quách Hiểu Lượng rơi nước mắt, hằm hằm chạy tới, "Mẹ."

Quách Hiểu Lượng nhẹ nhàng kéo Mộc Mộc, trong mắt tràn ngập những giọt lệ uất ức, "Ngày đó Mộc Mộc hỏi mẹ, chú ấy có phải bố không, thật ra Mộc Mộc đã sớm đoán được. Chú ấy là bố Mộc Mộc, nhưng mẹ vĩnh viễn không thể yêu chú ấy. Mộc Mộc, mẹ phải làm sao?"

Những lời cô nói, như đang nói với Mộc Mộc, lại như đang nói với Tần Mộc Vũ, nhưng câu cuối cùng cô nói với chính mình, cô phải hoàn toàn hết hi vọng đi.

"Quách Hiểu Lượng..." Tần Mộc Vũ còn chưa nói ra hết câu, lại vì ánh mắt của Mộc Mộc mà ngưng lại.

Mộc Mộc cầm chặt tay Quách Hiểu Lượng, trên khuôn mặt non nớt toát lên sự chán ghét. Cậu nhìn Tần Mộc Vũ, không nói một câu, chỉ rơi nước mắt giống mẹ.

"Các bạn đều nói bố mình là người rất vĩ đại, Mộc Mộc không hề hâm mộ chút nào, bởi vì con có mẹ. Bọn chúng nói con không bố là đứa con hoang, nhưng con không phải, con có mẹ."

Mộc Mộc quay đầu nhìn Quách Hiểu Lượng, "Mẹ, con sẽ lớn rất nhanh, sau này mẹ không phải làm việc vất vả nữa."

Nước mắt Quách Hiểu Lượng rơi càng nhiều, cô ôm chặt Mộc Mộc, "thử" lúc đó, thật ra đã phải dùng sự dũng cảm lớn nhất cả đời cô.

Nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc, Tần Mộc Vũ chẳng biết tại sao lại có chút ghen tuông. Đây là thế nào, anh là gì ở đây? Mộc Mộc thật sự là con của anh?

"Quách Hiểu Lượng, nói rõ ràng mọi chuyện, Mộc Mộc rốt cuộc là con ai?" Tần Mộc Vũ nắm chặt tay, giọng khàn khàn nặng nề.

"Cháu là con của mẹ!" Mộc Mộc ngước mặt trả lời, "Cháu không có bố."

Trái tim như bị thứ gì đó đánh thật mạnh, Tần Mộc Vũ chỉ thấy đau nhức.

"Chú đã đáp ứng cháu, mẹ cháu nợ tiền chú, chờ cháu lớn sẽ trả." Cách nói chuyện từ đầu tới cuối của Mộc Mộc luôn lạnh lẽo, tuy cậu còn nhỏ, nhưng đã có thể thấy bóng dáng ai đó.

Một câu nói khiến Tần Mộc Vũ nghẹn họng, bỗng nhiên, anh như ý thức được mình đã làm sai điều gì đó, vẻ mặt quyết tuyệt của Quách Hiểu Lượng, dáng vẻ lạnh lùng của Mộc Mộc giống như đang nói cho anh gì đó.

Quách Hiểu Lượng kéo Mộc Mộc lại, ôm cậu trước ngực, "Anh Tần, anh nói xong chưa? Nếu nói xong rồi, mời anh ra khỏi đây, chúng tôi còn phải đi ngủ."

Gương mặt Tần Mộc Vũ âm trầm, "Trước hết để Mộc Mộc về phòng, tôi có chuyện muốn hỏi em."

Quách Hiểu Lượng nhìn về phía anh, trong đôi mắt thiếu đi chút ánh sáng, nhiều hơn sự lạnh nhạt.

"Mộc Mộc..."

"Mẹ, khi nào mẹ đi ngủ thì gọi con." Không chờ Quách Hiểu Lượng lên tiếng, Mộc Mộc liền đi trước.

Hai người nhìn Mộc Mộc vào phòng, Tần Mộc Vũ liền mở miệng.

"Lúc đó có thai, vì sao không nói cho tôi?"

Quách Hiểu Lượng hơi vươn người dậy, nhưng không biết do kiệt sức hay vì sao, cô lập tức phải ngồi xuống.

"Nói cho anh biết, anh sẽ lấy tôi sinh Mộc Mộc, hay là đưa tôi một khoản tiền bảo tôi bỏ đứa bé?" Giọng cô nhàn nhạt, khó nén được sự uể oải.

"Vậy bây giờ em dẫn đứa bé xuất hiện trước mặt tôi là có ý gì? Để tôi chịu trách nhiệm với em?"

Quách Hiểu Lượng nhìn anh, trên mặt không có cảm xúc, không nhìn ra được vui hay buồn.

"Tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh."

Cảm giác đau nhức lan ra từ lòng bàn tay, chậm rãi đến trái tim, rồi truyền đi khắp cơ thể.

"Nếu không muốn gặp tôi, vậy tại sao không rời khỏi thành phố T, đến nơi nào đó xa vào, để tôi cả đời không trông thấy!" Tần Mộc Vũ cố gắng đè giọng xuống.

"Tôi không có nhiều tiền để đến nơi xa lạ, sinh ra và nuôi dưỡng Mộc Mộc."

"Nếu đã không có tiền, vậy sao em còn sinh đứa bé ra?" Giọng Tần Mộc Vũ ác nghiệt, như mọi sai lầm đều là của cô. Nhưng sau khi hỏi, anh lại thấy hối hận.

Ha ha, nếu lúc đó anh biết cô có thai, nhất định sẽ bảo cô bỏ đứa bé, thật may mắn.

"Bởi vì tôi yêu anh, từ sau khi rời khỏi anh, vẫn luôn là vì tôi yêu anh nên mới có thể đi đến mức này. Dù bị cướp bóc, hay là bị bóc lột sức lao động, hay trong ngày mưa bị cưỡng hiếp, tôi đều có thể chịu đựng." Quách Hiểu Lượng bình thản tự thuật, dường như đang nói về chuyện của ai đó.

"Em nói cái gì?" Cưỡng hiếp! Có ý gì! "Quách Hiểu Lượng, em đang nói cái gì?" Tần Mộc Vũ cầm lấy tay cô, "Nói rõ cho tôi!"

"Anh, đang lo cho tôi?" Quách Hiểu Lượng nhìn tay anh, "Nếu trước đó anh lo cho tôi, cũng không phải nói nhiều thế này, sẽ tốt đẹp biết bao. Tôi sẽ tiếp tục nói cho anh biết, tôi yêu anh, tôi yêu Tần Mộc Vũ, từ ngày đầu tiên gặp anh ấy, vì anh ấy mà mang thai, vẫn luôn yêu anh ấy." Giọng cô như có như không.

"Quách Hiểu Lượng, trả lời tôi, em xảy ra chuyện gì, đã xảy ra chuyện gì!" Tần Mộc Vũ tức giận đỏ cả mắt, anh nắm chặt vai Quách Hiểu Lượng lắc.

"Nếu tôi nói cho anh biết, tôi bị một nhóm người cưỡng hiếp không thành, anh có tin hay không?"

Lời cô nói khiến anh sững sờ, hai tay trượt xuống khỏi vai cô.

Như đã sớm biết anh sẽ có động tác ấy, Quách Hiểu Lượng cười tự giễu. Anh vốn không yêu mình, bây giờ biết mình dơ bẩn như thế, sao có thể chạm vào mình được.

"Đêm đó, mưa rất lớn, tôi mang thai đã được tám tháng, bụng lớn đến nỗi quần áo không thể che dấu. Làm tăng ca ở công xưởng đến muộn, tôi mạo hiểm trời mưa băng qua một ngõ nhỏ. Vốn tưởng trời mưa sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng tôi lại bị một nhóm những tên lang thang cản đường. Thật ra dựa vào thân thủ của tôi có thể dễ dàng đối phó chúng. Nhưng bụng tôi đã lớn, chân sưng to, hoàn toàn không nhấc lên nổi." Ánh mắt Quách Hiểu Lượng trống rỗng nhìn anh, "Đám người đó, xé rách quần áo tôi, nói với tôi những lời dơ bẩn, tôi ôm chặt bụng, cuối cùng không biết lấy dũng khí từ đâu, cầm lấy một cây côn gỗ trong góc, đánh bọn chúng tơi bời. Nhưng vì động tác quá mạnh, khiến đứa bé phải sinh on."

Tần Mộc Vũ nghe cô kể lại, nhuệ khí lúc trước lập tức mất ráo, còn lại chỉ có... chỉ có sợ hãi.

"Tôi không biết mình nằm trong cái ngõ nhỏ đó bao lâu, rồi được đưa tới bệnh viện. Mộc Mộc ra đời, nhưng vì thiếu tháng, cơ thể yếu ớt. Bác sĩ nói cơ thể tôi phải chịu thương tổn rất ớn, sau khi sinh Mộc Mộc thì vĩnh viễn không thể sinh con được nữa. Ha ha..." Cô cười, cười thật thê lương.

"Vì sao, vì sao không tới tìm tôi!" Anh cắn chặt răng, tràn ngập hận ý, hận cô, càng hận bản thân.

Người phụ nữ của anh và con anh, không ngờ đã phải chịu khổ nạn lớn như thế. Vì sao cô không nói sớm, bắt anh phải chịu cảm giác tội lỗi lớn như thế.

"Anh biết không? Thì ra yêu một người không yêu mình sẽ phải trả cái giá lớn như thế. Tôi hối hận, hối hận lúc trước si mê. Vì một người vĩnh viễn không quay đầu, tôi lãng phí năm năm tuổi xuân quý giá nhất, hi sinh sức khỏe của mình. Nếu không phải hồi đó cố ý muốn được bên cạnh anh, biết đâu như lời đại ca Vũ Nhân đã nói, tôi đã sớm gặp được người thương tôi, yêu tôi. Sống một cuộc sống bình thản hạnh phúc, tại sao phải khiến cho bản thân lưu lạc đến nước này."

"Đừng nói nữa! Em đừng nói nữa! Về cùng anh! Anh sẽ... sau này em không phải chịu khổ thế nữa." Tần Mộc Vũ nắm chặt tay Quách Hiểu Lượng, lòng bàn tay cô lạnh lẽo khiến trái tim anh run lên.

"Về? Về đâu? Chúng ta không về được nữa." Quách Hiểu Lượng nhìn bàn tay đang nắm tay mình, nếu anh có thể sớm nắm tay em một chút, thì tốt biết bao.

"Được rồi, không còn sớm nữa, anh sớm về đi." Cô rút tay mình ra, chậm rãi đứng lên.

"Em về cùng anh, dẫn Mộc Mộc đi. Năm năm qua, em chịu bao nhiêu khổ cực, anh đều sẽ bù đắp cho em." Tần Mộc Vũ đứng lên, ôm lấy eo cô, "Quách Hiểu Lượng, cho anh một cơ hội, để anh bù đắp cho em." Anh ôm cô thật chặt, trước giờ anh không hề biết, cơ thể dưới lớp quần áo rộng thùng thình này lại nhỏ bé như thế.

Quách Hiểu Lượng để mặc anh ôm.

Cứ như vậy, anh đứng phía sau ôm chặt cô, cô vẫn không nhúc nhích, cho đến khi anh lại lên tiếng.

"Được rồi, chúng ta cùng về. Em muốn gì, anh đều cho em. Anh sẽ cố gắng yêu em, yêu Mộc Mộc." Anh buông tay, quay cô lại, "Về cùng anh."

Anh đang bố thí đó sao.

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, gương mặt tiều tụy.

"Không được, cuộc sống hai người của tôi và Mộc Mộc rất tốt." Vai cô trũng xuống, thoát khỏi tay anh.

"Vì sao? Không phải em yêu anh sao? Năm năm qua, em chịu khổ nhiều như thế, không phải vì đợi đến một ngày anh tới đón mẹ con em về sao? Vì sao bây giờ lại không đồng ý?" Tần Mộc Vũ không nhịn được gào lên, rốt cuộc cô muốn cái gì.

Quách Hiểu Lượng nhìn anh, trái tim đã chết.

Bản thân cô vĩnh viễn không bắt được trái tim anh, cũng vĩnh viễn không vào được trái tim anh. Với những đau khổ cô phải chịu, anh hẳn thấy tự trách, cho  nên mới nhất định phải làm gì đó để xoa dịu nỗi hổ thẹn của anh. Nhưng anh đã quên, cô là con người, một con người có tình cảm.

"Tôi không còn yêu anh nữa."

Không còn yêu anh nữa. Đây là đáp ánh cuối cùng Quách Hiểu Lượng dành cho anh, cái gì là yêu, cái gì là không yêu. Vui thì yêu, không vui thì không yêu.

Tần Mộc Vũ không biết Quách Hiểu Lượng nghĩ thế nào, anh chỉ biết khi anh nghe Quách Hiểu Lượng nói câu nói đó, nhịp tim như ngừng lại. Khi anh rời khỏi căn phòng nhỏ của cô, anh mờ mịt.

Quách Hiểu Lượng không yêu anh, yêu một người là vậy sao? Có thể tùy tiện nói không yêu nữa sao?

Tần Mộc Vũ không đoán ra được vì sao sắc mặt Quách Hiểu Lượng nháy mắt trở nên trắng bệch, cũng không đoán được, vì sao cô rõ ràng muốn một chỗ dựa, lại không cần mình.

Mộc Mộc, lại là con trai ruột của anh. Có lẽ đây là sự kinh ngạc lớn nhất mà anh nhận được trong năm năm qua. Thế nhưng Quách Hiểu Lượng lại nhẫn tâm như thế, không cho Mộc Mộc trở lại bên cạnh anh.

Vậy được rồi, chờ xem, với bản lĩnh của Quách Hiểu Lượng, cô không thể đấu lại mình.

Quách Hiểu Lượng, yêu hay không yêu, đều tùy ý, chỉ cần giữ con trai lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Candy2110, Min Hồng Hạnh, Tiểu Linh Đang, hoa naò đẹp nhất, shirleybk
Có bài mới 18.11.2017, 15:22
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1334
Được thanks: 9211 lần
Điểm: 29.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu - Điểm: 78
Ngoại truyện

Tình yêu với ngàn nút thắt (10)

"Tần Tổng."

"Những chuyện giao cho cậu đã làm xong chưa?"

"Vẫn đang thực hiện, nếu cô gái đó không đồng ý, vậy phải làm thế nào?"

"Cậu muốn làm thế nào thì làm." Khóe miệng người đàn ông thoáng qua nụ cười tà.

"Vâng... Tần Tổng, em biết nên làm gì." Người nọ nói xong vội vàng ra khỏi văn phòng của Tần Mộc Vũ.

Tần Mộc Vũ nhìn người đó đi ra, nhướng môi rồi nhìn xấp tài liệu trên bàn.

Trong đó ghi chép công việc trong năm năm qua của Quách Hiểu Lượng, công nhân nhà máy, nhân viên quán cà phê, nhân viên đưa sữa, nhân viên rửa xe... vân vân, những công việc ở tầng thấp nhất xã hội, cô gần như đều từng làm một lần. Trong ấn tượng của anh, Quách Hiểu Lượng và Mạc Vũ Nhân có quan hệ rất tốt, tuy cô được nhận nuôi nhưng cuộc sống luôn không tệ. Hơn nữa Mạc Vũ Nhân đối xử rất tốt với cô, ăn mặc đều như một tiểu thư khuê các.

Ngày đó cô mặc bộ lễ phục quyến rũ, đi cạnh anh một tấc không rời, luôn miệng lão đại, lão đại, lão đại...

Cảm giác đã lạ lẫm, anh sắp không còn nhớ nữa.

Nhưng giờ, cô nhân danh "yêu anh" để sinh cho anh một đứa con. Là một người đàn ông, anh tất nhiên phải làm gì đó. Mặc dù anh không thể yêu cô, nhưng ít ra có thể đền bù cho cô một chút.

"Các anh... làm gì vậy?"

"Cô Quách, đây là đồ dùng Tần Tổng bảo chúng tôi mang tới."

Quách Hiểu Lượng hoảng hốt đứng trước cửa nhìn nhóm người trước mặt và đống đồ phía sau họ.

"Cô Quách, Tần Tổng nói ngày thường cô phải làm nhiều việc, không có thời gian mua đồ dùng mới, vậy nên muốn chúng tôi mang đồ mới đến rồi đưa đồ cũ đi." Người đàn ông đứng đầu thật thà nói.

"Mời về nói cho Tần Tổng các anh biết, tôi không cần." Sắc mặt Quách Hiểu Lượng trầm xuống.

"Cô Quách, cô xem, đây là tầng năm, chúng tôi đã mang hết đồ lên tận đây rồi, hơn nữa Tần Tổng có nói, nếu cô không nhận, công ty chúng tôi cũng không thể tiếp tục kinh doanh nữa. Cô Quách, cô đại nhân đại lượng, xin hãy nhận lấy đi." Những lời chân tình thực lòng của người đàn ông khiến Quách Hiểu Lượng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

"Làm phiền các anh cho tôi số Tần Tổng giúp."

"Vâng, được." Nghe vậy, người đàn ông lập tức lấy số Tần Mộc Vũ.

Quách Hiểu Lượng bấm theo mấy con số, "Xin chờ một chút", cô nói rồi đi vào trong nhà.

"Alo..."

"Tại sao phải đưa đồ đến?"

"Quách Hiểu Lượng? Có hài lòng với đồ đạc không?"

"Tần Tổng, anh uống chén nữa nào..."

Trong điện thoại xen lẫn giọng phụ nữ, Quách Hiểu Lượng nghe rất rõ.

"Tần Tổng, anh đang tội nghiệp tôi sao?" Quách Hiểu Lượng lạnh lùng, mang theo sự phẫn nộ khó phát hiện.

"Tặng cho em thì cứ nhận, nghĩ nhiều vậy làm gì?" Tần Mộc Vũ nghe ra sự bất tuân trong giọng cô, anh cũng có chút tức giận.

"Được, tôi nhận." Đồ cho không thì ai mà không muốn. Quách Hiểu Lượng không đợi anh phản ứng lại liền tắt điện thoại.

Anh đã có "lòng tốt" cứu tế cô như thế, cô mà không nhận thì ngược lại có vẻ vô lễ.

"Được rồi, các anh có thể chuyển đồ vào." Quách Hiểu Lượng mở cửa, trên khuôn mặt mang theo chút ý cười.

"Vâng, cô Quách, cô xem có đồ dùng nào không cần, như đồ cũ kỹ quá để chúng tôi mang đi." Người đàn ông nghe Quách Hiểu Lượng đồng ý liền vui vẻ ra mặt.

"Đều là đồ cũ không có gì quan trọng, các anh xem rồi lấy đi, tôi còn một số việc phải làm, ở đây làm phiền các anh." Quách Hiểu Lượng áy náy nói.

"Cô Quách ngàn vạn lần đừng khách khí như vậy, đây đều là việc chúng tôi phải làm. Cô cứ yên tâm ra ngoài, sau khi cô về, nhất định sẽ thấy một ngôi nhà hoàn toàn khác."

"Được."

Ngôi nhà hoàn toàn khác, chỉ là thay đổi mấy đồ dùng, căn nhà sẽ thay đổi sao?

Ha ha, dù sao cô cũng không biết được.

Quách Hiểu Lượng cầm cái túi cũ, mặc áo rộng thùng thình ra ngoài, hôm nay không phải đi làm nên cô đi đón Mộc Mộc.

Gần đến trưa, trước cửa trường mẫu giáo tụ tập rất đông người, phần lớn là phụ huynh đến đón con.

Mộc Mộc học ở một trường tư nhân, điều kiện rất tốt, cho nên chi phí cũng rất cao. Đương nhiên có thể đến học ở đây đều là con cái của gia đình không phú thì quý, con của gia đình làm công như Quách Hiểu Lượng thì không có mấy.

Trong nhóm người này, cách trang điểm và ăn mặc của Quách Hiểu Lượng so với những người phụ nữ mặc áo lông cao cấp hoàn toàn không hợp.

Cô đứng trong đám đông tất nhiên cũng thường xuyên chịu những tiếng châm biếm.

"Các chị biết không, ông nhà tôi ở nước ngoài có liên hệ được với một trường quý tộc, giáo dục ở đó nghe nói tốt nhất thế giới."

"Còn nhỏ vậy đã ra nước ngoài rồi sao?"

"Đó là đương nhiên, ba tuổi nhìn tám mươi [1], bây giờ mà không dạy chắc, sau này nhất định sẽ không thể phát triển. Chẳng lẽ các chị hi vọng con mình sau này lướn lên chỉ biết làm thuê làm mướn thôi sao?"

[1] Ba tuổi nhìn tám mươi: thông qua hành vi cử chỉ của một đứa trẻ sẽ có thể biết được tương lai nó sẽ trở thành người như thế nào, ý tứ sâu hơn chính là thói quen hành vi hiện tại của một người sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời người đó.

"Cũng đúng, con trai tôi sau này còn phải tiếp nhận vị trí của bố nó, bây giờ nhất định phải được dạy dỗ tốt nhất."

"Phải đó, con gái tôi bây giờ đã phải tiếp xúc phải đủ loại lễ nghi giao tiếp xã hội, trẻ con mà, học rất nhanh, sau này cũng phát triển được ở tầng lớp xã hội thượng lưu."

"Không còn cách nào cả, chúng ta còn có tiền có thể cho con được nhận sự giáo dục tốt, nhưng không biết cô đây, con cô..."

Mấy người phụ nữ trò chuyện, chủ đề liền dẫn tới Quách Hiểu Lượng.

"Hả? Tôi..."

"Cô này, cô xem cách cô..." Trang điểm, trên gương mặt người phụ nữ lộ ra sự trào phúng.

"Gia đình cô làm gì, bố nó làm ở công ty lớn chứ?"

"Bố nó có phải làm việc cho nhà nước không?"

"Chẳng lẽ bố nó ở nước ngoài?"

Quách Hiểu Lượng thấy bọn họ thay nhau đặt câu hỏi, lập tức không chống đỡ được.

"Tôi... Tôi... tan học rồi, tôi đi trước." Quách Hiểu Lượng lắp bắp không nói được đủ câu, vội vàng rời đi, sau lưng truyền đến tiếng nói, xem cô ta kìa, không biết cuộc sống thế nào sao? Giả vờ giàu sang vân vân.

Quách Hiểu Lượng đau xót, cô chưa từng biết rằng, thân phận của mình bây giờ làm người ta chế giễu như thế? Nếu đổi lại ngày trước, cô nhất định sẽ vả cho đối phương hai cái tát, rồi lý luận với bọn họ, nhưng bây giờ... Cô chỉ biết rụt cổ.

"Mẹ!"

"Mộc Mộc."

Thằng bé đeo cặp trên lưng, hưng phấn chạy về phía cô.

Quách Hiểu Lượng ôm lấy cậu, "Hôm nay mẹ tới đón con, có vui không?"

"Vui lắm ạ. Hôm nay mẹ không phải đi làm sao?" Mộc Mộc ôm chặt cổ cô, đầu cọ cọ trước ngực, "Hôm nay... Hôm nay... mẹ nghỉ một ngày."

"Mộc Mộc, hai ngày tới có buổi đi dã ngoại, cậu có muốn đi không?" Đúng lúc này, một cô bé dễ thương đi tới hỏi.

"Tớ..." Mộc Mộc nhìn cô bạn, sau đó lại nhìn Quách Hiểu Lượng, "Tớ không đi."

"Không đi sao, thật tiếc... Mộc Mộc, vì mẹ cậu không có tiền à?" Cô bé nghĩ một chút rồi lại nói.

Bây giờ trẻ con đều thông minh vậy sao? Chỉ nhìn quần áo của cô đã biết cô là một người mẹ không có tiền.

"Cậu dài dòng quá! Mẹ, bỏ con xuống, chúng ta về nhà đi." Mộc Mộc giãy ra nhảy xuống khỏi cái ôm của Quách Hiểu Lượng.

"Mộc Mộc..."

Không đợi cô bé nói thêm, Mộc Mộc đã kéo Quách Hiểu Lượng đi trước.

Mộc Mộc đi rất nhanh, giống như là sợ bị cô bé kia đuổi theo.

"Mộc Mộc, đừng đi nhanh quá." Quách Hiểu Lượng kéo tay cậu lại, "Các con có hoạt động dã ngoại sao?"

"Không có." Mộc Mộc không quay đầu lại nói.

"Mộc Mộc!"

"Mẹ, thầy cô tổ chức dã ngoại là để rèn luyện năng lực của chúng con, bây giờ con đã rất khá, con không muốn đi." Mộc Mộc nghe tiếng mẹ như sẽ tức giận, cậu vội vàng quay lại giải thích.

"Đi dã ngoại cần bao nhiêu tiền? Mộc Mộc đừng nói dối." Quách Hiểu Lượng cúi người xuống hỏi.

Mộc Mộc cắn môi, giống như rất khó trả lời, một lát sau mới mở miệng.

"Đi ba ngày cần 5000 đồng, 5000 đồng... Con cảm thấy không cần thiết, mẹ có thể bỏ 200 đồng dẫn con ra nông thôn..."

Thấy Mộc Mộc cố gắng tìm lý do, Quách Hiểu Lượng cảm thấy khó chịu, cậu vẫn chỉ là đứa trẻ năm tuổi, lại vì 5000 đồng đi dã ngoại mà tìm đủ lý do cho mình.

"Mộc Mộc, mẹ có 5000 đồng, con có thể đi."

"Mẹ? 5000 đồng, đây là tiền lương hai tháng của mẹ." Mộc Mộc rất ngạc nhiên.

"Đồ ngốc, mẹ nói có thì là có, con yên tâm. Được rồi, ngày mai con có thể nói với các cô, con sẽ tham gia buổi dã ngoại, được không?"

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì hết, mẹ dẫn con đi ăn, được rồi, đừng nhăn nhó nữa, cười một cái mẹ xem." Quách Hiểu Lượng véo má Mộc Mộc, một suy nghĩ đã hình thành trong lòng cô.

"Thế nào? Có hài lòng về đồ dùng không?" Tần Mộc Vũ tươi cười ngồi trước bàn ăn, không ngờ Quách Hiểu Lượng có thể chủ động mời anh đến nhà, thật ngoài dự liệu.

"Uống gì?" Quách Hiểu Lượng đứng ở cửa bếp hỏi.

"Cà phê."

"Không có, uống nước đi." Cô cầm hai cốc nước lọc đi tới.

"Em bảo tôi tới là để mời tôi uống nước?" Tần Mộc Vũ nhận lấy cốc nước rồi nhìn cô.

Quách Hiểu Lượng uống một ngụm xong không trả lời, ngồi đối diện với anh.

"Tìm anh, có chuyện muốn nói."

"Nói? Tôi nhớ giữa chúng ta không có gì hay ho để nói cả." Nụ cười trên khuôn mặt Tần Mộc Vũ tắt lịm, thấy Quách Hiểu Lượng không tỏ thái độ gì, trong lòng anh không thoải mái.

Quách Hiểu Lượng cúi đầu, mắt nhìn vào cốc.

"Tôi muốn nói chuyện với anh về Mộc Mộc." Ngón tay cô đi dọc theo chiếc cốc.

"Nói đi." Tần Mộc Vũ ngưng giọng.

"Tôi muốn anh nuôi dưỡng Mộc Mộc." Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.

"Bảo tôi nuôi dưỡng Mộc Mộc? Vì sao không bảo tôi cưới em luôn?" Tần Mộc Vũ chau mày.

"Quách Hiểu Lượng, ngay từ đầu em đã sử dụng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt với tôi, đêm hôm trước còn nói sẽ không yêu tôi nữa, hôm sau thì chấp nhận đồ tôi đưa đến, hai ngày tôi không chủ động tìm em, bây giờ em liền chủ động tới tìm tôi. Quách Hiểu Lượng, em nên kiềm chế thêm vài ngày nữa, như vậy tôi mới không nhẫn nại nổi mà tới tìm em, tới tìm con trai tôi." Từng câu từng từ trong lời Tần Mộc Vũ đánh sâu vào trái tim cô.

"Cứ như anh nói, nên thật sự nên kiềm chế vài ngày nữa, ngại quá, sự nhẫn nại của tôi không tốt." Quách Hiểu Lượng mấp máy môi như đang cười với anh, nhưng sắc mặt thì không có một chút máu.

"Tôi nói thẳng cho em biết, tôi sẽ nuôi dưỡng Mộc Mộc, nhưng tôi tuyệt đối không cưới em." Tần Mộc Vũ đã mất hết nhẫn nại, nhìn bộ dạng này của cô, anh không kịp suy nghĩ đã buột miệng. Trông thấy sự kinh ngạc bất ngờ hiện lên trên gương mặt cô, sau đó dần bĩnh tĩnh lại, anh liền hối hận.

"Ha ha." Sau khi nghe anh nói, Quách Hiểu Lượng bật cười, cô lại cúi đầu nhìn cốc nước. "Thả lỏng đi, anh sẽ không cưới tôi." Có lẽ không nhìn anh sẽ có thể che dấu nội tâm của mình.

"Quách Hiểu Lượng, muốn nói gì thì nói thẳng ra đi."

"Anh cũng biết, tuổi tôi không còn nhỏ, dựa theo tình hình bây giờ, tôi mang theo Mộc Mộc, sau này cũng không tiện sinh hoạt. Anh cũng biết, tôi không đi học, không làm được công việc tốt, chỉ có thể làm công nhân." Quách Hiểu Lượng nhún vai, tỏ ra rất nhẹ nhàng, "Sau này Mộc Mộc lớn, tiêu pha cũng sẽ nhiều hơn. Anh cũng không hi vọng con mình từ nhỏ đã phải sống khổ sở chứ. Như lần này, chỉ một lần đi dã ngoại của nó đã cần đến hai tháng tiền lương của tôi. Còn sau này thì sao, chuyện như thế sẽ ngày càng nhiều..."

"Em vì không có tiền nuôi con, hay là cảm thấy nuôi con rất mệt mỏi?" Tần Mộc Vũ lạnh lùng cắt ngang lời cô.

"Một là không có tiền, hai là tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Tất nhiên, chủ yếu là thấy mệt mỏi. Trước kia còn nghĩ, sinh con anh ra, một ngày nào đó có thể lấy nó uy hiếp anh cưới tôi. Ha ha, tôi thật không có tiền đồ, như hồi đó dính lấy anh như kẹo da trâu, nhưng anh quá tinh minh, thoáng cái đã phát hiện ra ý đồ của tôi..."

"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc Vũ lớn tiếng, "Em muốn gì? Nếu tôi nuôi dưỡng Mộc Mộc thì em muốn gì?"

"Tất nhiên là... tiền." Giọng điệu của Quách Hiểu Lượng càng bình thản hơn.

"Tốt, rất tốt! Cần bao nhiêu?"

"Anh xem cho được bao nhiêu, anh có thể tùy tiện cho tình nhân một triệu, tôi giúp anh nuôi con năm năm, hẳn sẽ không ít chứ." Biểu cảm của Quách Hiểu Lượng càng ngày càng tùy ý, sự chán ghét của Tần Mộc Vũ với cô cũng càng nhiều hơn.

"Em cảm thấy em có gì để so sánh với tình nhân của tôi?"

"Không thể so ư, được thôi, vậy không so nữa, anh xem cho được bao nhiêu." Cô đứng lên, cầm cốc nước không, "Có muốn thêm nước nữa không?"

Sắc mặt Tần Mộc Vũ đen thui, không lý tới cô.

"Xem ra chỉ có tôi uống." Cô lại rót cho mình đầy cốc nước.

"Tôi hi vọng anh quang minh chính đại nuôi nấng Mộc Mộc, hơn nữa còn phải nhận được sự tán thành của nó. Cho nên cần anh diễn cùng tôi một vở kịch. Tôi muốn để nó thấy chúng ta thân thiết, sau đó anh đưa nó ra nước ngoài học tập, năm nay nó mới năm tuổi, hãy cho nó học đến khi tốt nghiệp đại học. Đến lúc đó nó trưởng thành rồi, cũng sẽ hiểu rõ quan hệ giữa tôi và anh."

Tần Mộc Vũ nắm chặt cốc nước, anh có cảm giác muốn bóp chết sự vọng động của cô, cô tưởng mình thông minh lắm sao? Làm ra một vở kịch liền vứt bỏ con trai mình? Cô còn là mẹ ruột nó, có thể làm chuyện như vậy ư.

"Quách Hiểu Lượng, em không xứng làm mẹ Mộc Mộc."

Quách Hiểu Lượng vẫn cúi đầu, "Phải." Nếu cô xứng làm mẹ, đã sớm đi tìm bố cho Mộc Mộc.

"Đề nghị này của tôi, anh sẽ đáp ứng chứ?"

Vẻ mặt mong đợi của cô khiến anh hết sức chướng mắt.

"Đây là suy nghĩ của em? Vì để mình sống tốt hơn, ngay cả con trai em cũng không cần nữa? Quách Hiểu Lượng, chỉ vì để cuộc sống sau này dễ dàng mà em nhẫn tâm vậy sao?"

Quách Hiểu Lượng cắn chặt môi.

"Quách Hiểu Lượng, nếu em thích phú quý như thế, hồi đó nên dính tôi đến chết, không chừng tôi sẽ đáp ứng cho em làm tình nhân của tôi!"

"Phải vậy không? Tôi đã nói sự kiên nhẫn của tôi không tốt, không đợi nổi. Nếu anh cảm thấy có thể thì chúng ta bắt đầu lại, hai ngày sau Mộc Mộc về, anh thấy tôi đến nhà anh, hay anh đến nhà tôi thì được?"

Tần Mộc Vũ nhìn vào ánh mắt cô.

"Ở đâu cũng được, chỉ cần chúng ta diễn kịch. Nếu đã diễn, vậy không bằng bắt đầu từ bây giờ luôn."

"Cái gì? A! Anh..." Quách Hiểu Lượng lập tức bị anh nhấc lên.

Cô rất nhẹ.

"Anh... Anh làm gì vậy?" Quách Hiểu Lượng hoảng sợ hỏi, cô ý thức được mình đã bị anh ôm chặt.

"Một khi đã muốn làm một cặp bố mẹ đạt chuẩn, chúng ta cần luyện tập nhiều hơn."

"Hả? A!" Quách Hiểu Lượng còn muốn nói nhưng mọi lời của cô đều bị anh nuốt chửng.

Anh ôm cô đặt lên bàn ăn, len vào giữa hai chân cô, lưỡi tận tình cắn nuốt.

Quỷ tha ma bắt, vì sao cô khiến anh mất hết hi vọng? Từ sau đêm đó, anh đã nghĩ làm sao để cướp Mộc Mộc khỏi cô, nhưng nghĩ đến cô, nghĩ đến cuộc sống năm năm qua, anh bỗng cảm thấy, mình không chỉ muốn có Mộc Mộc.

Năm năm, anh rõ ràng hơn ai hết mình muốn gì, cảm giác muốn phát điên, bất lực khi tìm cô làm anh thức trắng đêm. Nhưng... khi cô nói mình đã lập gia đình, anh thấy mình bị lừa, bị lừa năm năm. Khi cô gặp nguy hiểm, nghĩ đến người khác mà không phải anh, cảm giác đó khiến anh ghen ghét, anh ghen đến sắp phát điên.

Không đúng. Cô lừa anh!

Anh cắn mạnh lên môi cô, sau đó liền nếm được vị tanh.

Thấy cô nhíu mày, anh buông cô ra.

"Anh... Anh khốn kiếp!" Quách Hiểu Lượng há to miệng để thở, không để ý đến vết thương trên môi, "Anh là tên khốn!" Cô dùng hết sức đánh lên người anh, "Vì sao... vì sao anh phải như thế!"

Tần Mộc Vũ giữ cổ tay cô, "Tôi thế nào? Em không thích sao?" Nói xong lại tiếp tục bắt lấy môi cô.

"Tôi không thích! Tôi rất không thích! Tần Mộc Vũ, anh dựa vào cái gì mà làm như vậy!" Quách Hiểu Lượng cũng không thể chịu đựng nữa, cô lập tức khóc nấc, "Tôi đã giao Mộc Mộc cho anh, anh còn muốn thế nào?"

"Em nợ tôi nhiều như thế, chỉ cho tôi một đứa con trai là được rồi sao?" Tay anh nắm lấy cằm cô nhấc lên, "Em nợ tôi quá nhiều, còn phải tiếp tục trả."

"Tần Mộc Vũ, tôi nợ anh lúc nào!"

"Lén đưa con bỏ đi, khiến tôi năm năm qua phải một thân một mình, đó không tính là nợ hả?" Tần Mộc Vũ hét lên.

Có một số việc, có những lời đều không chịu cân nhắc. Ví dụ như lần thứ hai anh và Quách Hiểu Lượng gặp nhau, những lời mà cô nói với anh. Giờ ngẫm lại, anh suýt nữa đã biến thành kẻ ngu ngốc rồi. Nếu anh không nghĩ thông suốt, vậy cô còn muốn lừa gạt anh bao lâu.

Quách Hiểu Lượng cố gắng đẩy anh ra không cho anh tiến tới gần, "Anh cách xa tôi ra!"

"Quách Hiểu Lượng, nói cho tôi biết, hôm nay em bảo tôi tới đây, nói những lời này là vì sao?" Tần Mộc Vũ bóp mạnh tay khiến Quách Hiểu Lượng phải kêu ra tiếng vì đau.

"Đau ~"

Tần Mộc Vũ bực bội, nhưng thấy cô đau thế này, anh đành phải buông lỏng tay.

"Nói đi, vì sao bảo tôi đưa Mộc Mộc đi?" Tần Mộc Vũ giận tím mặt, âm trầm nhìn Quách Hiểu Lượng.

"Anh... Anh lùi lại đi." Quách Hiểu Lượng đẩy ngực anh.

"Em cứ muốn khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi vậy sao?" Tần Mộc Vũ kéo tay cô để trước ngực anh xuống, nắm chặt trong tay, "Quách Hiểu Lượng, nếu hôm nay em không nói rõ ràng, em có biết tôi sẽ làm gì không?" Quách Hiểu Lượng run lên, nhìn gương mặt nghiêm nghị của Tần Mộc Vũ, cô bỗng luống cuống. Vừa rồi còn nói rất hay, vì sao bây giờ lại đột nhiên đổi giọng, khiến cô nhất thời không biết làm gì.

"Tôi đã nói xong rồi, tự anh nghĩ đi." Cô vốn định ngước cổ lên giọng, nhưng trông thấy khuôn mặt đen xì của anh liền sợ hãi cúi đầu.

Tần Mộc Vũ lạnh lẽo nhìn cô, chết tiệt, lúc này anh phải là người tức giận mới phải, nhưng vì sao thấy bộ dạng uất ức của cô anh lại không đành lòng.

"Quách Hiểu Lượng, tại sao muốn trả Mộc Mộc lại cho tôi, bản thân em rất không nỡ đúng không?" Giọng nói của Tần Mộc Vũ trầm xuống, mơ hồ nghe ra sự bực dọc.

Quách Hiểu Lượng không ngẩng đầu, ra vẻ anh thích nói gì thì nói, dù sao cô cũng không quan tâm.

Cô không nói, Tần Mộc Vũ cũng không chất vấn cô. Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trầm lặng lan tỏa giữa hai người.

Cơ thể bị anh bó chặt, Quách Hiểu Lượng không chịu nổi vặn vẹo mấy cái. Nhưng động tác của cô, đơn giản chính là kích nổ.

Tần Mộc Vũ đen mặt, nhấc cằm cô lên, "Không nói, chúng ta tiếp tục chuyện chưa làm xong."

"A!" Quách Hiểu Lượng bị Tần Mộc Vũ bế lên, hai tay anh ôm chặt cô.

"Anh làm gì vậy?" Quách Hiểu Lượng hoảng sợ, tên này, vừa rồi còn làm bộ đàm phán với cô, nhưng bây giờ lại... "Anh thả tôi ra!"

"Tại sao tôi phải thả?" Tần Mộc Vũ như biến thành một người khác, hơi thở nóng bỏng phả bên tai cô.

Quách Hiểu Lượng chỉ thấy cơ thể mình sinh ra cảm giác tê dại, cảm giác ấy đã lâu không xuất hiện. Hai má cô đỏ lên hết sức hấp dẫn. Cô cắn chặt môi, có cảm giác bị ức hiếp, quan trọng nhất là, bị ức hiếp mà không thể đánh lại.

"Sao hả? Hiểu Lượng, vì sao không nói gì?" Răng anh nhẹ nhàng cắn vành tai cô, cảm giác run rẩy khó hiểu khiến Quách Hiểu Lượng nắm chặt áo anh.

"Thì ra... vùng mẫn cảm của em ở đây." Nói xong, trên gương mặt anh còn hiện ra nụ cười tà mị.

"Anh..." Quách Hiểu Lượng đỏ bừng hai má, "Tần Mộc Vũ, anh có biết anh đang làm gì không?"

"Cắn tai em." Giọng anh khàn khàn, nghe qua còn có chút mập mờ.

"A!" Quách Hiểu Lượng ngẩng phắt đầu lên.

"Ư..." Tần Mộc Vũ phát ra tiếng buồn bực, động tác của cô quá nhanh đã đập vào cằm anh.

Quách Hiểu Lượng cũng thấy đau, cô mấp máy môi, "Tần Mộc Vũ, tôi đã đưa Mộc Mộc cho anh, anh còn muốn thế nào?" Trong đôi mắt mang theo vệt nước, môi đỏ như được trang điểm càng làm cô thêm mấy phần quyến rũ.

Nhìn cô thế này, Tần Mộc Vũ chỉ thấy bên dưới căng lên đau nhức. Anh siết chặt cô vào lòng, không cho cô nhúc nhích chút nào.

"Em cho rằng vậy là đủ?"

"Sao? Anh còn muốn thế nào? Chẳng lẽ còn muốn tôi bồi thường cho anh?" Quách Hiểu Lượng cắn môi, nghĩ tới hành vi ban nãy của Tần Mộc Vũ liền uất ức. "Tần Mộc Vũ, nếu... nếu không phải vì tôi không thể cho Mộc Mộc cuộc sống đầy đủ sung túc, anh... anh nghĩ tôi sẽ trả nó lại cho anh sao?" Nói đến đây, cô không nhịn được nữa bắt đầu nghẹn ngào.

Ngẫm lại bản thân mình mấy năm qua một mình dẫn theo đứa bé chịu bao cay đắng mệt mỏi, còn phải chịu sự khinh bỉ từ những người phụ nữ có tiền, và cả tình cảnh Tần Mộc Vũ vung tay cho tình nhân, nỗi uất ức của cô ngày càng lớn.

"Tại sao lần nào cũng là tôi bị ức hiếp? Khi không rời khỏi anh, tôi phải giúp anh theo đuổi bạn gái, sau khi rời khỏi anh, tôi cũng không thể xin giúp đỡ từ những người bên cạnh anh, bây giờ anh lại xuất hiện bên cạnh tôi, tôi lại phải chia lìa Mộc Mộc... Tôi..." Nước mắt thấm ướt khuôn mặt Quách Hiểu Lượng, cũng làm cô không thể thấy rõ nét mặt lúc này của Tần Mộc Vũ, "Tần Mộc Vũ, tại sao tôi phải yêu anh ti tiện như thế, anh đã không yêu tôi, vì sao còn muốn làm chuyện đó với tôi?"

Cô dồn dập chất vấn cũng không có được câu trả lời.

Bất ngờ, Tần Mộc Vũ thả cô ra. Tay anh đẩy nhẹ, Quách Hiểu Lượng liền lùi về sau.

"Quách Hiểu Lượng, em đang báo oán sự bất công cho bản thân?" Tần Mộc Vũ nhìn cô lạnh lùng, "Em thấy mình rất oan ức, có phải vậy không?" Ngữ điệu của anh càng lạnh lùng hơn.

"..." Quách Hiểu Lượng như không đoán được anh sẽ nói như thế, ngơ ngác không biết mở miệng thế nào.

"Đã như vậy, tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của em", anh kéo ống tay áo bên phải lên, "Em chẳng qua chỉ muốn một vợ kịch thôi."

Đúng vậy, một vở kịch, một vở kịch liên quan đến cả đời cô.

Môi Quách Hiểu Lượng giật giật, nhưng không một lời nào được thốt ra, chỉ im lặng nhìn anh.

"Chờ Mộc Mộc về, em chuyển đến biệt thự của tôi." Tần Mộc Vũ đặt một cái chìa khóa lên bàn.

Quách Hiểu Lượng nhìn theo động tác của anh, chiếc chìa khóa mơ hồ lộ ra ánh sáng sắc lẹm cắm thẳng vào trái tim cô.

Những hành động vừa rồi của anh, đều là nhất thời xúc động sao? Cô lại đờ người ra lần nữa, chuyện này là đúng hay sai?

"Được, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ." Mặc dù như vậy, cô vẫn ngụy trang cho mình vẻ kiên cường. Chí ít sau hôm nay, Mộc Mộc có thể sống hạnh phúc, không cần theo mình chịu khổ nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 292 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Amy99, anniebear, boconganh5555, Bongbong28, Google Adsense [Bot], Hana10599, hanhhuynh, Katherine 99, kymio, loveyou1111, LÀIBIGBANG, Mimin, Mạc Y Phong, Pig92, tam2810, Thanh Thanh Thảo, tieutieuyeuyeu, Trương Hương 305, Voicoi08 và 1031 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp
The Wolf: Dạo này vắng quá nhờ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3381175#p3381175 Giống Rồng hồi thứ hai mươi đã khép lại. Mời quý vị cùng đón đọc.
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 377 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 699 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 421 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh kem hoa hồng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 664 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.