Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

 
Có bài mới 22.03.2017, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 397
Được thanks: 2291 lần
Điểm: 30.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân - Điểm: 43
Chương 64.3

Lông mày Ôn Noãn nhăn nhẹ, kể từ khi anh giúp cô chuyển đến Tường Vi hoa viên xong, trừ ở hội nghị nghiên cứu và thảo luận của nhãn hiệu New Line lúc cuối tháng ra, cô cũng không có đối mặt với anh, giống như là anh đang bận tối mày tối mặt vậy.

Cô cười cười: “Thuận theo tự nhiên thôi. Gần đây mọi người đều bận.”

“Chị dâu!” Sau lưng cô cách đó không xa có người kêu.

Ôn Noãn muốn quay đầu lại, Cố Khang Khang đã nâng lên khuôn mặt tươi cười: “Mạt Mạt!”

Bắc Đường Mạt mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt đi tới, vẻ mặt nói chung không hẳn như thường trong veo lạnh lùng, nhưng rõ ràng là rất tiều tuỵ.

Cô ấy gật đầu hỏi thăm Ôn Noãn: “Chị Ôn.” Sau đó cười nhàn nhạt với Cố Khang Khang, “Chị dâu, đã mua xong đồ chưa? Anh Hai ở nhà hàng Tây đối diện đang chờ chị đấy.”

Cố Khang Khang cau mày, tức giận ca thán: “Em nói với anh ấy là chị hẹn bạn rồi, không muốn ăn cơm trưa với anh ấy.”

“Chị dâu, chị đều đã buồn bực tức giận chạy ra ngoài một tháng rồi, đừng tức giận với anh hai nữa, cô Quan từ Mĩ trở lại cũng không phải trách anh ấy hoàn toàn vì mấy câu nói kia.” Bắc Đường Mạt nói xong thì nhìn qua Ôn Noãn bên cạnh, “Vừa đúng lúc em có chuyện tìm chị Ôn, yên tâm, đến lúc đó em sẽ đưa chị ấy trở về.”

“Cô Đường, cô tìm tôi, có chuyện gì?” Ngồi ở quán cà phê “Đảo ngược thời gian” gần khu mua sắm Đại Nhạc, Ôn Noãn mới mở miệng hỏi, cô và vị thư ký riêng của Đường Tử Khoáng này, không mấy thân thiết, một người bẩm sinh đã lạnh nhạt, chỉ có thể coi là quen sơ.

Bắc Đường Mạt khẽ nhấp một ngụm cà phê, “Chị và chị dâu tôi là bạn tốt, cũng gọi tôi là Mạt Mạt giống chị ấy đi.” Cô ấy cười khẽ, có thể là do không thường xuyên cười, nên độ cong của khoé môi có chút cứng ngắc.

Chị dâu? “Khang Khang và Bắc Đường Tịch đã kết hôn rồi?” Ôn Noãn có chút kinh ngạc, cô lại có thể không biết!

“Không, từ nhỏ tôi đã quen gọi như vậy rồi, bọn họ biết nhau từ rất sớm.” Ánh mắt của Bắc Đường Mạt hướng về phía cô, “Bị đeo lên cái mũ chia rẽ hôn nhân bạn tốt, chị dâu đã rất tức giận với anh hai, thật ra thì trước đó chị ấy cũng không biết cô Quan trở về tìm Tổng Giám đốc Đường là do anh hai tôi cố ý gây nên.”

“Tôi hiểu rõ.” Ôn Noãn gật đầu một cái, coi như Khang Khang dù không muốn gặp Đường Tử Khoáng đến mức nào, cũng sẽ không tìm cách phá hoại hôn nhân của cô.

“Chị dâu đối với chị vẫn rất áy náy, lại bởi vì anh hai của tôi mà không thể ngăn cản chị kết hôn, cho nên đã cự tuyệt kết hôn cùng anh ấy, không muốn hạnh phúc một mình, anh hai cũng không thể làm được gì, mới phải ra cái hạ sách này.” Ánh mắt Bắc Đường Tịch đầy mong chờ, “Cũng xin chị đừng trách anh hai, được không?”

Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu, trách ai cũng không có ý nghĩa.

Vì vậy đề tài này bị cắt đứt, hai người nhất thời im lặng, trong quán cà phê yên tĩnh khác thường, Ôn Noãn nghi ngờ nhìn Bắc Đường Mạt nhẹ nhàng khuấy cà phê, dĩ nhiên cô ấy sẽ không tìm cô để chỉ đơn giản nói chuyện phiếm, cũng sẽ không vì thay Bắc Đường Tịch và Cố Khang Khang nói tốt cho họ, vì vậy cô lẳng lặng đợi.

“Chị Ôn, thật ra thì tôi vẫn muốn tìm chị, sau đó sẽ thỉnh tội với chị!” Sau khi im lặng mấy phút, rốt cuộc Bắc Đường Mạt cũng mở miệng.

“Cái gì?” Ôn Noãn không rõ chân tướng, “Thỉnh tội?”

Bắc Đường Mạt gật đầu, “Thật ra, thật ra thì Tổng Giám đốc Đường, anh ấy chưa hề phản bội chị.”

“Có ý tứ gì?”

“Cô Quan trở về nước từ lễ giáng sinh năm ngoái, cô ấy cầm tờ chuẩn đoán mình bị ung thư vú tới chứng minh cho Tổng Giám đốc Đường nhìn.” Bắc Đường Mạt có vẻ cẩn thận, “Chị cũng biết, năm đó cô Quan chia tay, Đường Tổng không cam lòng cỡ nào, biết được nguyên nhân cô ấy rời đi, nên anh ấy không thể thờ ơ. Nhưng, mặc dù Đường Tổng thường gặp mặt cô ấy, nhưng cũng vẫn giữ vững khoảng cách khi gặp mặt. Tôi có thể bảo đảm, bọn họ từ lúc gặp lại tới nay, cũng không xảy ra quan hệ.”

Ôn Noãn giật mình, nhưng tại sao cô ấy lại bảo đảm?

Nhìn ra được nghi vấn của cô, Bắc Đường Mạt nói: “Chị Ôn có lẽ không biết, khoảng chừng sau khi hai người kết hôn được nửa năm, Đường Tổng đã an bài cho tôi một nhiệm vụ rất đặc biệt.” Cô ấy lộ ra nụ cười thê lương, “Anh ấy để cho tôi giám sát anh ấy bất kỳ thời gian địa điểm nào ngoại trừ khi anh ấy ở nhà, chỉ vì tương lai có một ngày, chị hoài nghi anh ấy và người phụ nữ khác có phát sinh gì, tôi có thể làm chứng cho sự trong sạch của anh ấy. Cho nên, mỗi ngày anh ấy đi làm đều do tôi đưa đón, thời gian khác, tôi đều theo toàn bộ hành trình của anh ấy.”

Ôn Noãn có chút không tin, yêu cầu duy nhất của cô đối với Đường Tử Khoáng trước khi kết hôn, đúng là thận trọng đối đãi, gần như là cố chấp.

Mà sau khi kết hôn được nửa năm hắn mới như thế, cô nghĩ, cô biết nguyên nhân.

Sau khi hôn lễ được cử hành, hắn cũng không yêu cầu cô lập tức thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, mà là săn sóc chiếu cố cảm thụ của cô, để cô ở phòng ngủ chính, còn hắn thì ngủ ở thư phòng.

Hắn nói, để cho cô có thời gian hối hận, để lại cho cô không gian để thích ứng.

Trong lòng cô vẫn rất cảm kích.

Ước chừng sau ba tháng, hắn chuyển đến phòng ngủ chính, cũng chỉ là ôm cô ngủ, hắn nói, để cho cô từ từ có thói quen thân cận với hắn, hơi thở của hắn, sự hiện hữu của hắn. Vậy mà, thường lúc cô đang nửa tỉnh nửa mê, người phía sau lại không biết đi đâu, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy truyền đến, rồi lần nữa bị hắn ôm lấy eo, da thịt chạm vào nhau truyền đến cảm giác lành lạnh còn lạnh hơn so với điều hoà.

Điều này làm cho cô nhớ tới Đồng Diệu.

Cô và Đồng Diệu từ lúc quen biết đến khi mến nhau đều như nước chảy thành sông, hành động thân mật cũng chỉ là dắt tay nhau, ôm, hôn. Mặc dù sau khi Đồng Diệu tốt nghiệp đã thuê phòng trọ ở bên ngoài, cô cũng thường xuyên đến làm cơm cho anh, nhưng chưa từng vượt quá ranh giới cuối cùng.

Có lúc bầu không khí tốt, tâm tình lên cao, Đồng Diệu cũng sẽ hôn xuống xương quai xanh của cô thì dừng lại khẩn cấp, chỉ dùng lực cắn cánh tay của cô hoặc bả vai cô để bình phục lại dục vọng của mình.

Khi đó mặc dù cô sợ, nhưng cũng nguyện ý, vậy mà Đồng Diệu khoe khoang, “Ôn Noãn, để lần đầu tiên của chúng ta đến đêm kết hôn nhé. Chỉ tới lúc có thể phụ trách em 100%, anh mới có thể muốn em.” Về sau anh nói giỡn thêm một câu, “Trời còn mây gió bất ngờ, nếu như anh ngày nào đó tâm tình không tốt mà không cần em nữa, đến lúc chồng tương lai của em lại ghét bỏ em vì em không còn là xử nữ nữa thì phải làm thế nào!”

Trời còn mây gió bất ngờ.

Một lời đã trúng.

Cho nên, lúc ở trong bệnh viện, một khắc kia khi anh bị đưa ra khỏi phòng cấp cứu tuyên bố tử vong, cô mới có thể làm ra hành động kinh hãi ấy!

Đường Tử Khoáng có thể suy nghĩ tới cảm thụ của cô, ngoài cảm kích ra, đáy lòng cô cũng có một góc mềm mại. Dần dần, cô có thể đi vào giấc ngủ bình yêu ở trong lòng hắn.

Nửa năm sau, ngày sinh nhật cô, bởi vì sau khi Đồng Diệu rời đi, cô cũng không tổ chức sinh nhật, cô quên, nhưng hắn lại nhớ rõ, mua bánh ngọt và hoa hồng, còn tặng cô một chiếc đồng hồ đeo tay gắn kim cương làm quà sinh nhật.

Hắn cười nói, “Anh không biết chồng nhà người ta làm sinh nhật cho vợ như thế nào, chỉ mong như vậy, em sẽ không ác cảm, nếu không hài lòng, sang năm anh sẽ hoàn thiện.”

Bữa tối dưới ánh nến rất ấm áp, không khí cũng tốt đến thần kỳ, có một ngọn lửa toát ra từ đôi mắt nhỏ dài đầy yêu mị của hắn, có lẽ là do cây nến, có lẽ là……

Cô biết, một người đàn ông đều có nhu cầu sinh lý bình thường, sáu tháng, hắn đã đợi đủ lâu, như là đã tiếp nhận hắn là đối tượng kết hôn mà chung sống cả đời, tóm lại là muốn nhảy thêm một bước nữa.

Cô uống một chút rượu đỏ, chính mình mượn một chút dũng khí.

Lần đầu tiên đột phá, sau lần đó, chỉ cần lặp lại là được rồi. Thật ra thì, cũng chịu đựng cũng không quá khó khăn như vậy, nửa năm chung đụng, cuối cùng cô cũng không đến nỗi bài xích hơi thở của hắn.

Nhưng, “Là chính anh ấy thừa nhận. Trước kia, anh ấy sẽ không ở bên ngoài qua đêm, nhưng có một hôm, anh ấy cả đêm không về, sáng sớm ngày hôm sau liền nói ly hôn…..” Ôn Noãn lúc ấy căn bản cũng không kịp phản ứng.

Ánh mắt Bắc Đường Mạt léo sáng, “Thật ra thì đoạn thời gian đó tâm tình Đường Tổng vẫn không được tốt, ngày cái đêm không về lại càng xấu. Tối hôm đó lúc anh ấy đi dự tiệc xã giao rất khác thường, người đến mời rượu đều không cự tuyệt mà uống rất nhiều, cũng không chịu để cho tôi ngăn cản, sau khi kết thúc anh ấy đi đường cũng không vững, nên trực tiếp thuê phòng ở khách sạn. Nhưng chị hẳn là biết, phẩm rượu của Đường Tổng rất là tốt, chỉ cẩn vừa có men say, sẽ ngủ an tĩnh, hơn nữa, trước khi anh ấy ngủ, chính tôi đã thả thuốc ngủ vào nước trà cho anh ấy uống, anh ấy sẽ ngủ càng sâu hơn. Cho nên, anh ấy tuyệt đối không có phản bội cô.”

Ôn Noãn biết, ngày đó kết hôn hắn uống rượu bị say, quả là ngủ an tĩnh như chết, chỉ trừ một lần đấy, cô cũng chưa thấy hắn quá say nữa. Chẳng qua là, “Cô nói nhiều như vậy, đến cùng việc cô thỉnh tội có quan hệ gì?”

Bắc Đường Mạt cúi thấp đầu, giống như một đứa bé làm sai ngập ngừng nói: “Phải……Là ngày đó tôi vừa vặn gặp cô Quan, tôi nói cho cô ta biết, chỉ cần cô ta làm cho Đường Tổng tin tưởng bọn họ xảy ra quan hệ, thì cô ta có thể đạt được ước muốn……” Cô căn cắn môi dưới, ngước mắt nhìn về phía Ôn Noãn, “Thật xin lỗi, chị Ôn, tôi bị ma quỷ ám ảnh, si tâm vọng tưởng……..”

Ôn Noãn đã sớm cả kinh không nói ra lời, Bắc Đường Tịch, Bắc Đường Mạt, Cố Khang Khang, Cố Dạ Thâm…….Hôn nhân của cô và Đường Tử Khoáng không có một chút hy vọng nào cứ vì vậy mà sụp đổ, mà sự thật, cứ nhẹ nhàng như vậy để bọn họ đạt được mong muốn.

Trong lòng cô, chợt có một cỗ tức giận không biết từ đâu mà đến!

Bắc Đường Mạt tiếp tục mở miệng: “Chị Ôn, tôi tới xin lỗi, không phải vì cầu xin tha thứ, chỉ cầu chị đi xem Đường Tổng một chút, anh ấy bị cảm mạo, ho khan ho ra cả máu cũng không chịu nghỉ ngơi, cả ngày đêm đều đóng cửa văn phòng làm việc không ngừng nghỉ, anh ấy như vậy là đang trừng phạt chính mình, tôi căn bản là không khuyên được!”

Đôi mắt của cô ấy trong veo và lạnh lùng, chứa đầy nước mắt mà không rơi ra, giờ phút này Ôn Noãn mới biết, “Cô đối với Đường Tử Khoáng…….”

“Chị Ôn!” Bắc Đường Mạt cắt đứt lời cô, “Bất kể tôi với Đường Tổng là loại tâm tình gì, chị đi xem anh ấy đi! Thật ra thì anh ấy, thật sự đã từ từ yêu chị rồi!”

Ôn Noãn lắc đầu, “Mạt Mạt, cô không hiểu, giữa chúng tôi sẽ không sinh ra tình yêu.”

Mặc dù Đường Tử Khoáng làm tròn bổn phận của một người chồng tốt, những ngày lễ quan trọng chắc chắn sẽ có lễ mừng long trọng hoặc đơn giản, nhưng cô rất rõ ràng, trong khi hắn làm những chuyện này, đều không mang tình ý gì, chỉ là một loại gia tăng hình thức trao đổi thôi.

“Tất cả đều có khả năng.” Bắc Đường Mạt khôi phục vẻ lạnh nhạt, “Đoán chừng bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, tôi từng âm thầm hỏi anh ấy, tại sao hai người không có tình cảm làm cơ sở, mà anh vẫn có thể kiên trì đối tốt với chị ấy. Lúc đó anh ấy nói, ‘có lẽ vừa bắt đầu, tôi làm tất cả đều chỉ là trách nhiệm và nghĩa vụ đối với cô ấy, dần dần, bởi vì hiểu được đau khổ của cô ấy, nên tôi không tự chủ được mà nhiều hơn một phần tha thứ và thương tiếc cô ấy, đến bây giờ, nhìn thấy bóng lưng đơn bạc của cô ấy ngồi ở ban công tôi sẽ đau lòng.’ Bởi vì hiểu được, cho nên khoan dung. Chị Ôn, nếu như điều này cũng không được tính là yêu, thì đến tột cùng chị muốn thế nào mới có thể được coi là yêu đây?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Mưa Hà Nội, meomeo1993, orchid1912, zinna
     

Có bài mới 26.03.2017, 03:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 397
Được thanks: 2291 lần
Điểm: 30.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân - Điểm: 50
Các nàng thông cảm nhé, truyện bắt đầu vào cao trào, từng nút thắt và khúc mắc của các nhân vật dần dần được mở ra, nên mỗi chương đều rất dài, riêng chương này 39 trang word nha, ta edit cũng thật cực mà. Mong các nàng ủng hộ thêm.

Chương 65.1: Biến cố

Sau khi Ôn Noãn thoáng trầm ngâm mới mở miệng: “Mạt Mạt, cô hiểu anh ấy biết, chỉ là đồng bệnh tương liên nên hiểu nhau, anh ấy thấy bóng lưng đơn bạc của tôi mà đau lòng, có lẽ, là anh ấy đã từ từ tiếp nhận việc mất đi cô Quan, từ đó đối với việc tôi vẫn còn vây khốn trong nỗi mất mác mới sinh ra sự thương hại, điều này không phải là yêu, yêu không phải là như thế này.” Cô đối với việc Đường Tử Khoáng có yêu cô hay không, cô không có hy vọng xa vời, “Hơn nữa, vào cái sáng nói ly hôn anh ấy còn nói rất rõ ràng, anh ấy vẫn còn yêu cô Quan.”

Bắc Đường Mạt đối với viêc cô không tin không thể làm gì, “Chị Ôn, có lẽ lúc ấy Đường tổng nói câu kia, cũng giống với suy nghĩ của chị, nhưng tôi cảm thấy, anh ấy nhất định không biết khi đó mình đã yêu chị, người đứng nhìn luôn sáng suốt, người trong cuộc luôn mơ hồ, chính tôi ở bên cạnh Đường tổng nhiều năm như vậy, tôi dám nói mình hiểu rõ anh ấy, so với anh ấy còn rõ ràng hơn. Anh ấy đối với tình cảm thật sự rất trì trệ.”

Ôn Noãn trầm mặc.

“Chị Ôn, có phải chị để ý sự tồn tại của cô Quan không?” Cách một lúc, Bắc Đường Mạt đột nhiên hỏi, sau đó có chút buồn bã, “Thật ra thì chị cũng không cần, cùng một người đã chết so đo, không có chút ý nghĩa nào nữa.”

“Cái gì? Người đã chết!” Ôn Noãn kinh ngạc.

“Đúng vậy, cô Quan đã chết.” Bắc Đường Mạt có chút chán nản, “Ban đầu khi cô ta trở về cầm sổ khám bệnh chuẩn đoán bị ung thư để chứng mình, tất cả đều là nguỵ tạo, nhưng đoạn thời gian trước cô ta đến bệnh viện kiểm tra, lại phát hiện mình thật sự bị ung thư vú. Ban đầu cô ta hối hận mình bị quỷ ám mà ham tiền tài cùng cơ hội xuất ngoại mà phản bội Đường tổng, cô ta cầu xin Đường tổng cho cô ta một cơ hội, để cho cô ta được ở bên cạnh anh ấy trong thời gian còn lại của mình để chuộc tội, hy vọng sống đến ngày nào, thì có thể yêu anh ấy được đến ngày đó. Đường tổng oán hận cô ta đùa bỡn mình, hại anh ấy làm mất đi hôn nhân, nên hoàn toàn không để ý tới, chỉ bảo tôi lấy tiền khuyên cô ta đi làm phẫu thuật, cô ta không chịu, tìm Đường tổng náo loạn không ít. Sáng ngày thứ hai chị nằm viện cô ta lại tới khóc lóc cầu xin, Đường tổng đã hỏi người gác cổng chung cư, lúc chị bị thương cô ta đã tới đấy, cô ta làm chị bị thương, mà giọng nói lại rất ác liệt, đại khái thì cô ta bị bệnh ép đến phát điên rồi, khổ sở quấn lấy Đường tổng, còn cào rách mặt của anh ấy. Cô ta không tiếp nhận nổi việc mình còn trẻ mà phải cắt cả hai bên ngực, Đường tổng oán hận cô ta, căn bản không nguyện ý tin tưởng cô ta mắc bệnh ung thư lần này là thật, có lẽ do cứ tuyệt vọng như vậy, buổi tối hôm đó, cô ta đã uống thuốc độc tự sát.”

Ôn Noãn thổn thức không dứt, khó trách lúc vẻ mặt cô ta bị Lạc Phi đuổi ra khỏi phòng bệnh lại tuyệt vọng như vậy. Cơ thể bị bệnh ung thư, không có ai chào đón mình, ngước mắt cũng không quen, thật là đáng thương, người đã từng ở trước mặt cô vênh váo tự đắc bày ra tư thái ngang ngược, cứ như vậy biến mất không thấy gì nữa.

“Cô Quan là tự mình làm bậy nên không thể sống được, nhưng kỳ thật cũng rất đáng thương, bị người ta lấy làm thành công cụ trả thù.” Bắc Đường Mạt như có sự đồng tình, lại có chút sảng khoái.

Ôn Noãn không hiểu, sau đó Bắc Đường Mạt tiếp tục nói, cô nghe xong, chỉ cảm thấy thật đáng buồn và tiếc nuối. Người đáng thương, cũng có chỗ đáng hận; người đáng hận, cũng có chỗ đáng thương.

Bắc Đường Mạt nói, ban đầu Quan Tâm Duyệt đi nước Mĩ cùng Bruce là một Nhị thế tổ có lòng dạ hẹp hòi, hai năm trước hắn tới Trung Quốc đầu tư, vào khách sạn quốc tế Vạn Hào ở, lại ngang ngược không hiểu chuyện muốn chiếm đoạt ‘phòng tổng thống’ mà người khác đã đặt trước, lúc ấy Đường Tử Khoáng là Tổng Giám đốc của quốc tế Vạn Hào, anh ra mặt hoà giải, may mà vị khách ban đầu đặt trước là của bạn bè của Tổng Giám đốc Trần tập đoàn W.D, nên mới để cho Trần tổng mặt mũi.

(Nhị thế tổ: Người thừa kế gia tài đời thứ hai của lớp cha chú để lại- giống phú nhị đại).

Có lẽ trong quá trình hoà giải, Đường Tử Khoáng có nói chút lời khiến Bruce cảm thấy bị thất lễ, sau đó lại không đập phá, chỉ yêu cầu khách sạn cung cấp một cô gái phục vụ, còn chỉ rõ là muốn Đường Tử Khoáng tự mình an bài, Đường Tử Khoáng cự tuyệt yêu cầu vô lý của hắn, hắn lần nữa lại càn quấy, Đường Tử Khoáng liền gọi an ninh mời hắn ra khỏi khách sạn.

Bị ô nhục như vậy, Bruce ghi hận trong lòng, lại ngại vì khách sạn Quốc tế Vạn Hoa thuộc tập đoàn W.D, cha của hắn lại có quan hệ thân thiết cùng Trần tổng, nên hắn một người một ngựa không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, liền tự mình tìm Đường Tử Khoáng báo thù.

Quan Tâm Duyệt là bị hắn bất ngờ đưa tới miệng, hắn lấy tiền làm thế tấn công cùng việc xuất ngoại sang Mĩ làm thẻ xanh để hấp dẫn, Quan Tâm Duyệt vốn có khát vọng tiến vào xã hội thượng lưu nên đã rất nhanh nộp khí giới đầu hàng, phản bội Đường Tử Khoáng.

Đường Tử Khoáng biết được tất cả, là lúc ở bữa tiệc từ thiện do Trần tổng tập đoàn W.D tiến hành, đôi bên hận thù gặp nhau khi Bruce thay thế cha hắn đến dự, Bruce trong lời nói châm chọc của anh, biết được anh đã kết hôn, nên nhắc tới việc ban đầu lúc hắn ở bên kia quầy rượu nghe được Bắc Đường Tịch và bạn nói anh đã trở về Hằng Phong, thấy Quan Tâm Duyệt động lòng, hắn liền chủ động làm chứng cứ giả cho cô ta……

Trở lại Tường Vi Hoa viên, tinh thần Ôn Noãn vẫn còn hoảng hốt, hôm nay Bắc Đường Mạt đã nói tất cả, cô đã quá mức có thể tưởng tượng nổi, cô không biết phải nói gì mới phải, nhưng cuối cùng, cô cũng không theo Bắc Đường Mạt đi xem Đường Tử Khoáng.

Bắc Đường Mạt từ trước đến giờ luôn bình tĩnh thấy thái độ kiên quyết của cô, cuối cùng cũng không ép được thuốc súng: “Chị Ôn, hôm nay là ngày tôi nói chuyện nhiều nhất từ lúc sinh ra tới giờ, chỉ vì hướng chị thỉnh tội, khẩn cầu chị đi nhìn Đường Tử Khoáng một chút, không nói một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng, thì chị cũng coi như là bạn của anh ấy, anh ấy ngã bệnh vẫn liều mạng với công việc, chị cũng có thể đi khuyên anh ấy một chút! Làm sao chị có thể lạnh bạc như vậy! Hai năm qua anh ấy không có điều gì có lỗi với chị, lần này tất cả cũng đều là do lỗi của tôi, chị muốn oán muốn hận thì cứ nhắm về tôi, hiện tại anh ấy chỉ nghe lời khuyên của chị thôi!”

“Mạt Mạt! Hiện tại tôi không oán ai cũng không hận người nào, tôi đi nhìn thì có thể thay đổi được gì? Ban đầu không thể chờ đợi mà nói ly hôn chính là anh ấy!” Ôn Noãn hít sâu một hơi, “Mạt Mạt, tôi nhìn được là cô cũng yêu anh ấy, nếu như vậy, cô nên chiếu cố tốt anh ấy mới đúng.”

Lời Ôn Noãn nói rất thật tâm, sau khi khuôn mặt Bắc Đường Mạt một hồi xanh đỏ xong, lại hiểu lầm: “Chị Ôn, chị để ý việc tôi yêu anh ấy, ở lại bên cạnh anh ấy ngày sau sẽ tạo thành uy hiếp mới cho chị sao?” Cô buồn bã cười, “Chị hãy yên tâm đi, tôi đã đưa đơn xin từ chức rồi, chờ Đường tổng phê chuẩn xong, sẽ không ở lại Phong Thành nữa.”

Quả nhiên mấy ngày sau, Ôn Noãn nghe Khang Khang nhắc tới, thư ký của Tổng giám đốc Hằng Phong đã từ chức, vốn Đường Tử Khoáng không đồng ý, sau lại không biết tại sao lại đồng ý, sau khi cô ấy nghỉ, có rất nhiều công ty tranh nhau đưa cành ô liu cho cô ấy, nhưng cô ấy lại tiêu sái đi Na Uy.

Khi Cố Khang Khang biết được nội dung cuộc nói chuyện của cô cùng Bắc Đường Mạt, đã kinh ngạc trợn mắt há mồm, thật lâu sau mới nói một câu không liên quan: “Xong rồi, sắp bùng nổ đại chiến thế giới lần thứ ba rồi!”

Thấy Ôn Noãn không hiểu gì cả, cô lại bổ sung, “Lúc này Đường Tử Khoáng sẽ không từ bỏ ý đồ, anh ta và anh trai mình ở trên thương trường vốn chính là đối thủ cạnh tranh, hiện tại lại mở ra một cuộc chiến khác, thương trường tình trường nhất định đều muốn phân cao thấp……….”

Cố Khang Khang quả nhiên dự đoán chính xác, mấy ngày sau, “Đại chiến thế giới lần thứ ba” có cơ hội bộc phát, hơn nữa, còn tăng thêm người tham chiến.

Hôm đó tan làm về nhà, xa xa cô đã thấy Đường Tử Khoáng đứng ở bồn hoa dưới toà nhà của cô, đang hút thuốc, một bộ dáng lôi thôi lếch thếch tinh thần sa sút.

Lơ đãng quay đầu lại thấy cô, anh dừng động tác hút thuốc lại, cũng không vội vàng chạy tới, chỉ nhìn xuyên qua làn khói lượn lờ khoá chặt cô thật lâu.

“Sao anh lại tới đây?” Ôn Noãn đi tới.

Đường Tử Khoáng dập tắt điếu thuốc trong tay, đứng lên hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Anh có thể đi lên nhà uống một cốc nước không?”

Ôn Noãn liếc nhìn bên chân của anh một cái, vô số tàn thuốc bị vứt, lại quét qua người anh, áo ướt đẫm, gương mặt đổ đầy mồ hôi, nên không đành lòng cự tuyệt.

“Muốn uống cái gì?” Vào đến cửa phòng khách, sau khi Ôn Noãn ý bảo anh ngồi, liền đi về phía tủ lạnh.

“Nước lọc.”

Đường Tử Khoáng uống liên tục mấy cốc nước lọc trong tủ lạnh, không mở miệng nói chuyện, cũng không có ý định rời đi.

Ôn Noãn không nói gì lúc thấy anh đặt cái cốc không xuống lại rót thêm nước vào, bởi vì từ đầu đến cuối anh cũng chưa hề phản bội cô, nên làm cô không biết mở miệng nói gì cho phải với anh, nhìn trời chiều đã tối ngoài cửa sổ, cô vội chui vào bếp lấy gạo nấu cơm.

Lúc đi ra, trên ghế sa lon đã không còn bóng dáng của Đường Tử Khoáng, cô lặng lẽ than một tiếng, thế nhưng anh lại từ ban công đi vào.

“Anh có ở lại cùng ăn cơm không?” Cô khách sáo hỏi một câu.”

“Được.” Anh tuyệt đối không khách khí.

Bữa cơm buổi tối này ăn rất trầm mặc, Đường Tử Khoáng giống như bị đói đã lâu, ăn như hổ đói, giữa chừng nói một câu: “Rất lâu rồi không ăn cơm do em nấu, có nằm mơ anh cũng muốn.” Giọng nói kia rõ ràng rất buồn bã.

Ôn Noãn chỉ cúi đầu, cũng không đáp lời.

Tiếng chuông cửa vang lên, Ôn Noãn đứng dậy đi ra mở cửa, Hàn Triết đứng ở ngoài cửa, cười như hoa lê: “Ôn Noãn, ăn cơm chưa? Mẹ mình hầm ít chân giò táo đỏ, bảo mình tới đón cậu qua ăn.”

“Mình đã ăn xong rồi, thay mình cảm ơn mẹ Hàn nhé.” Ôn Noãn nghiêng người cho cậu vào.

Sau khi cô đến Tường Vi Hoa Viên chiều ngày thứ hai, ra ngoài hóng gió thì gặp Đồng Tố Hinh đi mua thức ăn trở về, thế mới biết thì ra sau khi Hàn Triết từ Sóc Thành trở về đã ở nơi này, cha dượng của cậu là Nam Phong Thuỵ đi nước ngoài tham gia một diễn đàn kinh tế, nên mẹ Hàn ở lại chỗ này.

Bọn họ ở cùng chỗ với cô chỉ cách một toà nhà, sau khi Hàn Triết biết, thì không làm gì sẽ tới đây la cà, hoặc đến hai ngày nghỉ sẽ gọi cô sáng nhà bồi mẹ Hàn , sau đó giữ cô lại ăn cơm, lúc nấu đồ ngon, bình thường sẽ gọi cô tới, bởi vì biết nhau thời gian lâu, nên quá mức quen thuộc, cô cũng không thể nào cự tuyệt.

“Ăn xong rồi cũng có thể ăn thêm một chút…….” Thấy Đường Tử Khoáng ở cạnh bàn ăn, lời nói của Hàn Triết bị cắt đứt, hếch mày lên đi tới, “Ôn Noãn, hôm nay có khách à?”

Đường Tử Khoáng đã sớm nhìn về phía cậu ta, nghe vậy thì buông bát đũa xuống, tự đánh giá độ quen thuộc qua cuộc đối thoại của cậu ta và Ôn Noãn, vì vậy đứng lên: “Tôi là Đường Tử Khoáng, còn cậu?” Giờ khắc này anh mới biết, hai năm qua, căn bản anh không hề biết gì về bạn bè của Ôn Noãn.

“Ừ.” Hàn Triết nghiêm trang, “Biết, là chồng trước của Ôn Noãn. Ngưỡng mộ đã lâu.”

Trong giọng nói rõ ràng có sự châm chọc và công kích, sắc mặt Đường Tử Khoáng nhất thời thay đổi mấy lần, Ôn Noãn lập tức tiến lên hoà giải, “Cậu ấy là Hàn Triết, là bạn trung học với em.”

“Cũng là thanh mai trúc mã, nguồn gốc rất sâu xa.” Sau đó Hàn Triết bổ sung, ngôn ngữ không thiếu tính xâm lược.

Vẻ mặt Đường Tử Khoáng vẫn như thường: “Hạnh ngộ.”

Anh đang nhìn kỹ Hàn Triết, thì bên ngoài bỗng bay đến một câu: “Làm người độc thân, tôi phải cảm tạ anh đã để Ôn Noãn được tự do, đã từng có người yêu cô ấy nhờ tôi chăm sóc cô ấy cả đời, cho nên về sau anh có thể không cần đến nữa, đã có người chăm sóc cô ấy rồi.”

Lần nữa bị khiêu khích, Đường Tử Khoáng lại thay đổi sắc mặt, nhưng không thể phát tác.

“Hàn Triết, cậu mau về ăn cơm đi, lần sau mình sẽ tới.” Ôn Noãn đẩy Hàn Triết ra cửa, nhỏ giọng, “Hôm nay cậu nói chuyện yêu nghiệt như thế, bình thường không thấy như vậy nha!” Cô không phải đứng về phía bên kia, mà là bị kẹp giữa không khí ngưng trọng của hai người, làm lúng túng không thôi.

“Ôn Noãn, bắt đầu từ ngày hôm nay, mình sẽ không thành thật làm bánh xe dự phòng, cũng không muốn phí thời gian năm tháng nữa.” Hàn Triết đứng ở đầu cầu thang không chịu đi, “Mặc dù mình không thể mỗi ngày xuất hiện trước mặt cậu, nhưng chuyện của cậu mình biết tất cả, ngày giỗ Đồng Diệu, cậu để hàng xóm có dụng tâm kín đáo khác bồi là muốn cự tuyệt mình, hiện tại chồng trước của cậu lại dây dưa với cậu không rời, mình muốn cạnh tranh công bằng với bọn họ!”

“Hàn Triết!” Ôn Noãn không thể làm gì, sau khi nói xong bóng dáng cậu đi xuống lầu biến mất nhanh chóng.

Cô thở dài một hơi vào nhà, Đường Tử Khoáng đang buồn bực dọn dẹp bát đĩa, cô lập tức đi tới nhận lấy đồ ăn trong tay anh: “Tự em làm là được rồi.”

Đường Tử Khoáng thấy tay trống không, tự giễu cười cười: “Thật sự là đã trở thành khách.”

Ôn Noãn dọn dẹp phòng bếp xong đi ra ngoài, anh mới từ trên ghế sa lon đứng lên: “Anh đi đây.”

“Ừ.” Ôn Noãn cởi tạp dề xuống, đưa anh ra cửa.

Đường Tử Khoáng đi ra cửa được mấy bước chợt dừng lại, đưa lưng về phía cô mở miệng: “Thư ký Bắc, đã kể lại chuyện đêm đó cho anh biết. Cho là mình phản bội em nên anh mới nhanh chóng nói ly hôn, anh thật sự là, hoảng hốt chạy bừa………..”

Cho nên?

Ôn Noãn chỉ trầm mặc.

“Cho nên,” Anh dường như đang sắp xếp lại từ ngữ, dừng mấy giây mới nhẹ nhàng hỏi, “Chúng ta, còn có thể trở lại được không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Honggamlam, orchid1912, zinna
Có bài mới 28.03.2017, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 397
Được thanks: 2291 lần
Điểm: 30.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau khi ly hôn: Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân - Điểm: 49
Chương 65.2

Một hồi lâu không có được câu trả lời, anh vô lực từ từ xuống lầu.

Ôn Noãn chép chép miệng, đi xuống theo, đưa anh tới cạnh xe đỗ bên ngoài cửa chung cư, mới mở miệng: “Đường Tử Khoáng, em có thể tha thứ cho việc anh hoảng hốt chạy bừa, nhưng yêu, yêu cầu từ đầu đến cuối đều cần một sự công bằng.”

Đường Tử Khoáng dừng ở cửa xe, quay đầu, mong đợi cô nói tiếp.

Tầm mắt Ôn Noãn di chuyển chạm vào mắt anh, phân tích đầy lý trí: “Ban đầu, bởi vì em không có cách nào dứt bỏ được quá khứ, cũng bởi vì từng tận mắt chứng kiến lúc anh mất đi cô Quan mà đau lòng tuyệt vọng, nên mới đồng ý kết hôn, em đã rất tin tưởng chúng ta sẽ không có khả năng yêu nhau, đồng thời lý trí cho rằng, vì anh nên em làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ là hoàn thành bổn phận nghĩa vụ của một người vợ, mà vì em anh cũng sẽ làm tất cả, cũng chỉ là hết chức trách của người chồng.” Cô nghiêm túc nhìn về phía anh, “Cho nên, đến bây giờ em đối với anh, là có tình cảm, nhưng không phải là tình yêu.”

“Nhưng cùng chung sống đã hai năm, chúng ta không có tình yêu, cũng sống rất tốt rất hài hoà!” Đường Tử Khoáng không muốn bỏ qua cơ hội, tranh thủ thay mình.

Ôn Noãn lắc đầu: “Khi biết anh cũng không phản bội em……Em cũng nghĩ tới có phải có khả năng quay lại hay không, nhưng anh nói anh yêu em, tình cảm của thế giới chúng ta vì vậy mà mất đi sự thăng bằng. Yêu một người, sẽ có điều mong chờ với đối phương, không có ai có thể chỉ trả giá mà không cần hồi báo, không nhận được sự đáp lại, một ngày nào đó anh sẽ cảm thấy mệt mỏi, mà em chỉ một mực ích kỷ tiếp nhận, cũng sẽ mệt mỏi.” Cho nên, nếu như thời gian quay trở lại, chúng ta, cũng không thể quay về.

Đường Tử Khoáng mờ mịt, trời đã tối đen, đèn đường bên ngoài chung cư chiếu rõ mặt của anh có chút tái nhợt, anh cười chua xót: “Như vậy, em sẽ có khả năng yêu anh phải không?”

Ôn Noãn cúi đầu, cái vấn đề này, cô không có cách nào trả lòi.

Nếu như vẫn còn trong hôn nhân, cô sẽ không thể nói hoàn toàn không được, cùng với anh chung đụng thời gian đã dài, cô càng tham lam thực tế ấm áp, thậm chí có đoạn thời gian, cô cự tuyệt nhớ nhung Đồng Diệu, hình như cô hy vọng như vậy sẽ làm giảm bớt áp lực của mình, về phần có phải sợ trái tim bị áp lực mà phản bội Đồng Diệu hay không, hiện tại cô đã không có cách nào để biết rõ ràng.

“Là bởi vì không thể bắt đầu yêu lần nữa, hay là bởi vì Hàn Triết hôm nay?” Đường Tử Khoáng vừa như tự lẩm bẩm, vừa như cố ý nói cùng cô, trong lời nói lộ ra sự bất đắc dĩ và buồn bã.

“Đường Tử Khoáng, đều không phải.” Ôn Noãn không suy nghĩ nhiều, bật thốt lên trả lời, nói xong mới ý thức được, cô giống như không có đặc biệt cự tuyệt bắt đầu yêu lần nữa……….

“Cố Dạ Thâm.” Bỗng nhiên Đường Tử Khoáng nói chắc chắn ra một cái tên, “Là bởi vì anh ta.”

“Em……….” Ôn Noãn muốn bật thốt phủ nhận, lại có chút chần chờ.

Ở lúc cô chần chờ Đường Tử Khoáng nói tiếp: “Ngày đó em trở về chung cư Lục Viên, rời khởi Tân Giang hoa viên thì anh thấy anh ta đứng ở trên ban công.” Nói tới chỗ này, đột nhiên anh mở cửa xe, “Mặc kệ em có yêu anh ta hay không, anh đều sẽ thử một lần, sẽ cùng anh ta, hoặc là nói, bọn họ, cạnh tranh công bằng!”

Anh nói xong thì chui vào trong xe, khởi động xe rời đi.

Có lẽ Ôn Noãn không tin trước khi li hôn, anh đã yêu cô, nhưng ngay cả chính bản thân anh cũng không thể tin được.

Coi như kết hôn, anh cũng không vẫn chắc chắn tin tưởng, cho dù Quan Tâm Duyệt phản bội anh, ở cùng cô ta sáu năm, anh sẽ không thể dễ dàng quên được, cho nên cũng sẽ không yêu Ôn Noãn người không có biện pháp vứt bỏ quá khứ trong lòng.

Hai năm qua tất cả những gì anh làm, dường như tâm lý lúc đó, xác thực như Ôn Noãn từng nói, cho rằng mình làm bất cứ chuyện gì đều từ trách nhiệm và bổn phận của một người chồng.

Trong đó chỉ có một lần duy nhất, anh đã làm một hành động khó tin.

Lúc kết hôn, anh cũng không lập tức cùng Ôn Noãn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, chớ nói lúc đó chính bản thân anh nhìn như bình thường nhưng thực ra vẫn còn đang khổ sở trong thất tình, cứ như vậy cùng một cô gái mới gặp qua vài lần căn bản là không có bất cứ tia tình cảm nào làm cơ sở, anh cũng cảm thấy rất xấu hổ!

Anh đại khái cũng hiểu rõ quá khứ của Ôn Noãn, vì vậy một mặt cho cô thời gian hối hận, một mặt để cô từ từ quen thuộc với mình, sau khi kết hôn được sáu tháng, mới lần đầu tiếp xúc thân mật với cô.

Sau đó, giữa lúc cô nửa tỉnh nửa say chảy nước mắt nỉ non: “Không được phản bội em, về sau nhất định không được phản bội em………..Coi như là thật sự không thể trung thành, thì nhất định phải nói cho em biết, tuyệt đối không được lừa gạt em………”

Trong nháy mắt đó, nước mắt máu trinh đỏ tươi của cô ở trên ga trải giường, làm trái tim anh đau đớn.

Đã có người yêu thì không có khả năng trở thành người nhà, vậy hãy để cho hai người đau lòng bọn họ giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, cho dù ở giữa bọn họ không có tình yêu, cũng có thể cùng hiểu được từ bi thương, cái cô gái yếu ớt này, coi như không yêu, cũng không thể phụ cô ấy.

Vì vậy, tại lúc cái tâm tình mãnh liệt này điều khiển, ngày hôm sau anh đã giao cho thư ký Bắc Đường Mạt đi theo mình nhiều năm một nhiệm vụ đặc biệt: Giám sát anh, đoạn tuyệt khả năng anh ở bên ngoài có cơ hội.

Không phải anh không tin chính mình, chỉ là để tạo một gông xiềng cho an toàn của chính mình, vì để đảm bảo tốt nhất.

Sau lần đó, anh hành động từng bước theo nguyên tắc làm một người chồng, tận chức tận trách.

(Tận chức tận trách: Làm việc hết chức vụ hết trách nhiệm.)

Có thể anh cảm thấy tâm tình của mình thay đổi, là từ mùa đông năm trước đến mùa xuân năm nay.

Anh sẽ vì lúc cô nhớ tới Đồng Diệu mà phải né tránh, muốn ở một mình trong không gian đơn độc làm anh thấy bực bội, cũng sẽ vì ngày Valentine tặng quà cho cô chỉ nhận lấy một câu“Cảm ơn” trên căn bản là bình thản mà khó chịu không dứt, càng sẽ vì sáng sớm lúc lúc cô đưa mình ra cửa anh lại đột nhiên hy vọng cô cho anh một nụ hôn tạm biệt, ngay cả đột nhiên nghĩ đến cô chưa bao giờ chủ động đề xuất sinh hoạt vợ chồng dù đã không gần gũi cả một tuần.

Có lẽ Ôn Noãn nói đúng, khi một người yêu, sẽ muốn được đáp lại lẫn nhau. Vậy mà lúc đó anh trì trệ không ý thức được, những tâm lý này chỉ có người đang yêu mới có.

Đoạn thời gian đó, anh vẫn không giải thích được cảm xúc phiền não của mình, giống như là đòi hỏi cô chứng minh mình thuộc về anh, đoán chừng một tuần trước đêm ly hôn, anh gần như vẫn phải tiết chế chính mình việc mỗi đêm đều muốn làm cùng với cô, có lúc không chỉ một lần.

Sáng sớm trước cái ngày anh cho là mình phản bội cô một ngày, lúc cô co rúc ở trong ngực anh làm nổi lên dục vọng, đoán chừng buổi tối cô bị anh lăn qua lăn lại quá nhiều lần làm mệt mỏi, nên cô mới cự tuyệt. Chuyện này cũng không có gì, trước kia cô mệt mỏi hoặc tâm tình không tốt thì đều cự tuyệt. Nhưng buổi sáng hôm đấy, anh đặc biệt khó chịu, sau đó cả ngày ở công ty làm chuyện gì cũng đều không vừa ý.

Buổi tối xã giao, tâm tình phiền muộn nên anh uống rất nhiều. Khi tỉnh lại, phát hiện anh và Quan Tâm Duyệt thân thể trần truồng nằm ở trên giường, anh biết mình khi say luôn ngủ như chết, cũng thậm chí không nhớ không cảm thấy mình đã làm gì, nhưng vẻ mặt của Quan Tâm Duyệt lại xấu hổ, đã đặt sự thật ở trước mặt để cho anh không thể nào phân biệt được, trong đầu anh chỉ loé lên ý niệm đầu tiên chính là phản bội Ôn Noãn.

Anh nghĩ tới yêu cầu duy nhất Ôn Noãn nói trước khi kết hôn: Nếu như có một ngày thân thể của anh không thể trung thành đối với cô, nhất định phải nói cho cô biết. Cũng nghĩ đến tại đêm đầu tiên cô chảy nước mắt nói tuyệt đối không muốn lừa gạt……..

Trong nháy mắt đó, trước giờ anh chưa từng khủng hoảng, cuối cùng cũng hốt hoảng chạy bừa, lựa chọn ly hôn.

Song khi Ôn Noãn thật sự dời xa căn nhà đã cùng anh chung sống hai năm, anh nhìn mưa bụi bay lờ mờ, bóng lưng cô dần dần đi xa, trong lòng có một sự khó chịu không nói ra được, chẳng qua lúc đó, anh đem loại không muốn này thành đau lòng.

Khi làm việc anh lại không thể giải thích được mà nhớ tới khuôn mặt tràn đầy trở tay không kịp của cô khi anh nói ly hôn; anh lập tức tự nói mình vẫn còn yêu Tâm Duyệt, cùng ăn cơm anh lại không tự chủ được gọi món cô thích ăn nhất; khi về nhà sẽ theo thói quen kêu “Anh đã trở về” nhưng không nhận được trả lời; khi một mình ngồi ở trong căn phòng trống rỗng, anh hoàn toàn hiểu được cô thật sự không còn ở đây……….Anh mới dần ý thức được mình khác thường.

Yêu tới hậu chi hậu giác, mới chỉ ly hôn có mấy ngày ngắn ngủi, anh đã hối hận, nhưng khi tỉnh ngộ thì đã quá muốn. Huống chi, khi đó anh cho là mình phản bội, nên mới không có mặt mũi nào đi gặp cô, muốn yêu nhưng không thể, muốn ngừng mà không được.

(Hậu tri hậu giác: Là một việc gì đó mọi người đều biết hết, chỉ còn mình mình ko biết, mãi sau mới phát hiện ra)

Chỉ là vô luận như thế nào cũng không ngờ, chuyện phản bội kia, chỉ là một vở kịch giả dối hư ảo. Trách ai cũng không hữu dụng, hiện tại điều duy nhất anh có thể làm, chính là theo đuổi Ôn Noãn một lần nữa.

Có được, thì là mình may mắn; thua cuộc, thì là số mệnh của mình

(Lời tác giả: Đoạn nội tâm này là độc thoại, để ở chỗ này giống như tiết tấu chuyện xưa diễn ra chậm, coi như là ngoại truyện đi, hắc hắc.)

Đường Tử Khoáng theo đuổi, có thể nói là kiên nhẫn, bao vây tấn công toàn diện: Đầu tiên là hướng về cha mẹ cô thỉnh tội, sau đó nhắn tin, điện thoại, hoa tươi, quà tặng, lễ vật, mời……..Tất cả những gì có thể làm đều làm, hận không thể khiến ba chữ “Đường Tử Khoáng” lúc nào cũng ở bên tai cô dạo quanh.

Phần lớn thời gian Ôn Noãn đều cảm thấy không thể làm gì.

Cha mẹ thấy anh có thành ý làm lại lần nữa, nên dần dần cũng nói tốt cho anh ở trong điện thoại, cái gì như nếu anh ta không có lỗi với con, thì chồng đầu vẫn là tốt nhất; cái gì như anh ta rất hiếu thuận, điều kiện không tồi, bỏ lỡ anh ta thì đi nơi nào tìm thêm một người trong sạch……..

Cô nghe đến lỗ tai cũng mọc kén, về sau khi họ sắp nói đến những thứ này thì cô quả quyết nói gặp lại rồi cúp điện thoại, nhưng tiệc vui chóng tàn, cô thường về nhà ăn cơm, sẽ phát hiện Đường Tử Khoáng cũng được gọi đến, rõ ràng tạo cơ hội cho anh, cô không thể làm gì.

Những thế tấn công khác cô cũng xử lý rất tốt, bình thường tin nhắn cô sẽ không có thời gian trả lời, điện thoại bận rộn cũng miễn nghe, nếu không sẽ nhờ người khác nhận thay, chỉ là hoa tươi rất tổn hao tinh thần, ở nhà máy, công ty, trong nhà, có thời gian dài căn bản còn không có chỗ để, quà tặng không tồi cũng được đưa đến mỗi ngày.

Về phần hẹn hò, cô thật sự cũng không thể cự tuyệt toàn bộ, giống như cái loại đi xem phim, ăn cơm, trên căn bản cô sẽ lấy cớ làm thêm giờ để từ chối, chỉ khi đi đến thăm Lạc Phi, thì cô cũng không cự tuyệt được.

Từ bệnh tình lần trước trở đi trở lại nhiều lần, Lạc Phi vẫn ở trong bệnh viện, chẳng những gầy, còn già đi rất nhiều. Hai người cùng nhau đi thăm bà, cái loại tâm tình vui sướng này tất nhiên là không có tình cảm nào có thể miêu tả được bằng lời, nghe nói khi bà biết con trai đang tiến hành kế hoạch, còn vụng trộm xuất chiêu làm quân sư, làm Tham mưu trưởng.

Khi Ôn Noãn đổi cách gọi bà là “Bác gái”, bà bất luận như thế nào cũng không thuận theo: “Ôn Noãn, con phải gọi là mẹ, mẹ đã quen con gọi ta là mẹ rồi, bác gái thật khó nghe.”

Ôn Noãn làm mặt khó xử, bà lùi một bước: “Nếu không mẹ trước nhận con làm con gái nuôi! Trái phải con đều phải gọi ta là mẹ!”

“Mẹ!” Đường Tử Khoáng ở bên kháng nghị.

“Thái tử, Ôn Noãn là do con thả chạy mất, Bổn cung mặc kệ con, trái phải gì Ôn  Noãn cũng phải gọi ta là mẹ!” Lạc Phi bắt đầu nổi lên tính khí.

Ôn Noãn nhìn sang Lạc Phi, lại nhìn Đường Ký vẫn ngồi ở một bên mặc dù không nói lời nào nhưng trên mặt lại tha thiết mong chờ, cô chỉ đành thuận theo tâm ý của Lạc Phi.

Lúc rời đi, Đường Ký đặc biệt cảm ơn cô: “Đứa nhỏ, con có thể đến thăm mẹ của Khoáng nhi, cảm ơn, đã rất lâu rồi tình tình bà ấy không có tốt như vậy.” Sau đó giọng nói của ông trầm xuống, “Mặt khác, phổi, gan, dạ dày của bà ấy đều là tế bào ung thư, chức năng tim cũng có dấu hiệu suy yếu, sợ là thời gian không được lâu nữa.”

Ôn Noãn ngạc nhiên, giọng nói trở nên yếu ớt: “Bởi vì chuyện của tụi con mới như vậy sao?”

“Không thể hoàn toàn nói không có quan hệ, tâm tình phập phồng lớn đối với bệnh tình là bất lợi nhất.” Đường Ký thở dài một hơi, “Con cũng không cần tự trách, tất cả đều là lỗi của Khoáng nhi, hơn nữa bệnh của bà ấy sớm muộn gì cũng thế này, ôi…… Mặc dù có yêu cầu quá phận, nhưng nếu con rảnh rỗi, hy vọng con có thể thường xuyên tới thăm bà ấy một chút, bà ấy với con rất hợp duyên, có thể làm cho bà ấy vui vẻ vượt qua quãng thời gian còn lại cũng tốt.”

“Vâng, con sẽ thường xuyên tới.” Ôn Noãn bảo đảm, ngày hôm đó cô thật sự không nên cam chịu ly hôn!

Gần như lúc Đường Tử Khoáng tiến hành hành động, thì đồng thời Hàn Triết cũng không cam chịu ở phía sau, áp dụng con đường không khác lắm so với Đường Tử Khoáng, chỉ là vô luận trong lời nói hay hành động đều rất thoả đáng, tâm tư tương đối tinh tế, tương đối lãng mạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: langthang, orchid1912, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alex_nonak_90Bar, bacon, Ck Linh Dâm, Google Adsense [Bot], Pavlosudv và 240 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.