Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 308 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 19.06.2018, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3249
Được thanks: 24853 lần
Điểm: 31.38
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 80.2 - Điểm: 38
Chương 80.2: Chị dâu nhỏ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Oh.” Anh nghiêm túc suy tính một lúc, đáp lại, “Sinh cục cưng phải đợi sau khi kết hôn!”

Thật sao? Mơ mơ màng màng, sao không giống như bạn cùng phòng của cô nói! Một trong những người bạn cùng phòng của cô cũng bởi vì mang thai mà đi bệnh viện phá thai, nhưng bạn cùng phòng của cô còn chưa kết hôn với bạn trai đó!

Khi cô đang rối rắm vấn đề này, người đàn ông đã dịu dàng xâm chiếm cô. Cảm giác này khiến cho tim cô đập nhanh, trong hoảng hốt, dường như nhớ lại một chút ngắt quãng vỡ nát, cô bị người đàn ông đè dưới thân liều mạng giãy giụa kêu gào, “Đừng… Buông em ra… Đừng chạm vào em… Hu hu.”

“Nào, đừng sợ!” Lương Thiên Dật ngừng động tác, anh biết nhất định phải vượt qua sợ hãi đối với tình dục ở trong lòng Vân Đóa, anh muốn để cho cô cảm nhận được tốt đẹp ở trong đó, “Chúng ta đang yêu nhau! Đây là một chuyện rất tốt đẹp rất thánh khiết, đừng sợ, buông lỏng thân thể ra, để cho anh tốt đẹp mà yêu em!”

Giọng nói của anh đưa đến tác dụng trấn an rất tốt, hơi thở của anh khiến đáy lòng sợ hãi của cô dần bình tĩnh, ở trong ngực anh, cô bị anh cực kỳ dịu dàng đoạt lấy.

“Vân Đóa, em là của anh! Em là của anh! Vĩnh viễn đều là của anh!” Anh in lại từng dấu ấn thuộc về anh lên thân thể trắng nõn của cô, ở trong không gian xe nhỏ bé, anh để cho cô hết sức mở thân thể ra, hùa theo đòi lấy của anh.

Từ từ, thân thể cứng rắn của Vân Đóa bắt đầu chuyển thành mềm mại. Hai cánh tay mảnh khảnh quấn quanh cổ anh, nhắm mắt lại, mùi thơm mát mẻ trên thân thể anh là thuốc an thần tốt nhất, khiến cô say mê.

“Vân Đóa, cục cưng ngoan, anh sẽ hết sức yêu em, yêu em!” Anh dần trở nên điên cuồng, ham muốn giữ lấy của đàn ông đang tác quái, anh thật muốn từ nay về sau riêng mình hưởng thụ người dễ thương này! Ai còn dám muốn có ý đồ với cô, anh nhất định sẽ khiến cho kẻ đó chết không có nơi chôn thân. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Nhớ tới trước kia cô bị đau khổ và anh hiểu lầm cô, anh liền hối tiếc đến muốn giết mình!

Vân Đóa có chút sợ hãi, gắt gao bám lấy anh, khuôn mặt xinh đẹp tươi ngọt mơ hồ có phần khẩn trương.

"Đừng sợ, chúng ta yêu thật lòng, chuyện này làm thế nào cũng đều tốt đẹp!” Anh không chỉ lo bản thân hưởng thụ, mà bất cứ lúc nào cũng chú ý tới biến hóa trên vẻ mặt Vân Đóa, thấy cô không thả lỏng, liền khai thông và khích lệ thích ứng.

Ở dưới kiên trì không ngừng cố gắng của Lương Thiên Dật, Vân Đóa đơn thuần nhanh chóng đón nhận tẩy não của anh – tình dục là chất phụ gia tốt đẹp nhất trong tình yêu nam nữ, chỉ có kết hợp linh hồn và thể xác mới là cảnh giới tối cao của hạnh phúc!

Tiếp nhận anh, chuyện đương nhiên! Không cần sợ và xấu hổ, đây là chuyện rất tốt đẹp!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Mưa tạnh mây nghỉ, Lương Thiên Dật ôm Vân Đóa vào trong ngực liên tục mổ hôn. Nụ hôn nhỏ nhẹ như lông vũ rơi xuống toàn thân cô, hết sức dịu dàng.

Như thế nào cũng yêu không đủ cô, nhưng anh sợ hù dọa cô. Lần này cô có thể phối hợp giao mình ra cho anh đã không dễ, ở trong ngực anh, cô dần dần quên mất ám ảnh và tổn thương trong quá khứ, đây càng là chuyện không dễ dàng. Mọi việc phải có một quá trình tiến hành theo chất lượng, không thể nóng vội, nếu không sẽ phản ngược lại.

Mặc dù anh rất muốn đòi hỏi vô độ cô, nhưng vẫn từ từ đợi cô thích ứng anh, anh mới ra sức yêu cô đi!

"Đói bụng không?" Lần này, anh hỏi chính là bụng của cô có đói không.

Anh không nhắc tới thì thôi, nhắc tới, bụng của cô liền ùng ục kêu lên, chọc cho anh bật cười từng trận.

Cô căm phẫn trừng mắt nhìn anh, người đàn ông ác liệt! Nói muốn mời cô đi ăn trưa, kết quả lừa gạt cô vào trong rừng rậm nhỏ làm yêu yêu gì đó, bây giờ đói bụng rồi, anh còn không biết xấu hổ mà cười cô!

"Chúng ta đi ăn cơm!" Lần này là thật! Anh đã ăn no, phải cân nhắc đến cái bụng của cô có đói không!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ăn cơm xong, Lương Thiên Dật tự mình gọi đến chỗ hiệu trưởng xin nghỉ, nói thân thể Vân Đóa không thoải mái, buổi chiều không đi học.

Cúp điện thoại, Vân Đóa kinh ngạc nhìn anh: “Anh nói dối.”

Ánh mắt này giống như giáo viên nhìn học sinh không tuân thủ nội quy nhà trường! Lương Thiên Dật thản nhiên cười, nói: “Anh không nói dối! Lần đầu tiên của phụ nữ rất dễ hỏng, đều cần nghỉ ngơi, không thể lên lớp cũng không thể đi làm!”

Lần đầu tiên? Vân Đóa nhớ tới việc làm trên xe với Lương Thiên Dật, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ lên rồi! Cúi mắt, hiền thục nghe theo sắp xếp của Lương Thiên Dật. die nd da nl e q uu ydo n

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng ngượng ngùng của cô, trong lòng anh yêu thương vô hạn. Ôm cô vào trong ngực, lần này anh thề, cho dù như thế nào cũng không để cho cô rời khỏi bên cạnh anh, cũng sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt cô!

Lương Thiên Dật đưa cô đi phòng trưng bày triển lãm tranh của anh, phòng trưng bày triển lãm tranh đã ở giai đoạn chuẩn bị, quy mô đơn giản, anh nói cho cô biết, chờ phòng trưng bày triển lãm tranh khai trương, sẽ để cho cô làm bà chủ nơi này.

Thấy phòng trưng bày triển lãm tranh, trong đầu liền thoáng qua một chút hình ảnh Lương Thiên Dật vẽ tranh đứt quãng, thật giống như trước đây cô thường nhìn anh vẽ tranh. Chuyện này rất kỳ quái, không phải lúc trước cô không biết anh sao?

Có lúc, cô cảm giác bọn họ quen biết đã lâu! Nhưng khi định nhớ lại chuyện này, trong đầu lại trống không. Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, đây là Lương Thiên Dật nói cho cô biết, cho nên cô không hề làm khó đầu óc của mình nữa.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Lương Tuấn Đào nhận được điện thoại của anh cả Lương Thiên Dật, tối hôm nay nhất định phải về nhà ăn cơm tối, bởi vì anh ấy có chuyện quan trọng muốn tuyên bố.

Chuyện quan trọng gì? Lương Tuấn Đào nghĩ tới tình yêu gần đây của Lương Thiên Dật và Vân Đóa, không khỏi không hứng thú lắm: Sẽ không phải tuyên bố làm lớn bụng Vân Đóa chứ!

Đối với cô gái thích khóc đó, anh thật sự không thích! Nhưng anh  cả anh coi cô ấy như bảo bối, như hoa trong mắt, anh giữ vững ý kiến của mình, nhưng sẽ không làm trở ngại anh cả điều gì.

Làm xong việc quân, anh vội vàng chạy ô tô đi về, sau khi về đến nhà, chiều tối đã phủ xuống đèn vừa bật lên.

Bước vào trong phòng khách liền ngửi thấy được hơi thở không giống như tầm thường, quả nhiên, đi tới thấy anh cả mang theo Vân Đóa ngồi trong phòng khách, ngồi đối diện với Lương Trọng Toàn và Lưu Mỹ Quân, Lâm Tuyết cũng ở đó.

Lương Tuấn Đào vội vàng đi qua, gật đầu một cái với anh cả, thuận tiện quan sát Vân Đóa, người kia vẫn cúi thấp đầu, dáng vẻ không dám thở mạnh.

Thời gian biết Vân Đóa cũng không ngắn, sao không hề thấy cô ấy có tiền đồ gì!

Ngồi xuống bên cạnh Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào cầm tay của cô, nhỏ giọng ân cần hỏi, “Khá hơn chút nào không?”

“Ừ.” Sắc mặt của Lâm Tuyết dễ nhìn hơn hôm qua nhiều, tinh thần cũng nâng lên rất nhiều.

Người một nhà đến đông đủ, tình thế trước mắt, cho dù Lương Thiên Dật không mở miệng, bọn họ cũng biết là vì chuyện gì!

“Cha, mẹ, Tuấn Đào, còn có em dâu đều ở đây, con chính thức giới thiệu cho mọi người bạn gái của con Vân Đóa!” Lương Thiên Dật cúi Vân Đóa đang cúi đầu sang, thân mật nắm eo thon của cô, tuyên bố với người thân của mình, “Con định đính hôn với Vân Đóa!” di3nd@nl3qu.yd0n

Tin tức này không tính làm cho người ta khiếp sợ, tối thiểu Lương Tuấn Đào cho rằng anh ấy sẽ tuyên bố Vân Đóa có thai!

Biểu hiện trên mặt của mọi người không giống nhau, nhưng cũng không có ai lên tiếng phản đối.

Lương Trọng Toàn nhấp một ngụm trà, từ từ mở miệng nói: “Chỉ cần hai đứa tình đầu ý hợp với nhau, cha không có ý kiến!”

Lưu Mỹ Quân nhức đầu bao nhiêu năm với cậu con trai lớn như vậy, khó khăn lắm mới nghe được thằng bé có ý niệm lấy vợ, cũng không nhịn được âm thầm vui mừng. Tuy rằng rất không hài lòng với Vân Đóa, nhưng chiếu theo tình hình thằng bé này, nếu như không đồng ý, chỉ sợ nó sẽ tiếp tục độc thân, cũng không thể làm gì khác hơn là đồng ý, “Mẹ có cùng ý kiến với cha con, hai đứa đều là người lớn, có quyền quyết định chuyện hôn nhân của mình!”

Lương Tuấn Đào bất cần đời nhún nhún vai, nói với anh cả: “Mặc kệ anh cưới ai, chẳng qua em phải nhắc nhở anh một câu, người phụ nữ này rất có năng lực khóc! Sau khi kết hôn anh phải cố sức dụ dỗ cô ấy, bằng không… Coi chừng nước mắt chết đuối anh!”

Thân thể mềm mại của Vân Đóa khẽ run, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống càng đỏ hơn. Không ngờ Lương nhị thiếu biết rõ cô như vậy, cô thật sự thích rơi nước mắt, thấy vậy xem ra là một khuyết điểm khiến cho người ta ghét, về sau phải thay đổi đi.

Lương Thiên Dật quăng một ánh mắt cảnh cáo cho em trai, kiên định nói: “Sau khi gả cho anh, anh sẽ không để cho cô ấy rơi một giọt nước mắt!”

“Anh chắc chắn?” Lương Tuấn Đào vốn thích gây lộn với anh trai, sau khi Lương Thiên Dật bị tai nạn xe cộ tâm tình không tốt, anh mới không dám nói lung tung với anh trai. Bây giờ dáng vẻ cũ nảy mầm lại, bắt đầu nhạo báng anh ấy, “Phụ nữ rất phiền toái! Lúc khổ sở rơi nước mắt, lúc vui sướng cũng rơi nước mắt! Anh có thể duy trì cô ấy luôn không lo không vui? Đây không phải đã đắc đạo thành tiên rồi sa!”

“…” Được rồi, Lương Thiên Dật thừa nhận, múa mép khua môi, anh trời sinh không phải là đối thủ của em trai! Tính cách của anh hoàn toàn di truyền từ cha Lương Trọng Toàn, chất phác bảo thủ, mà em trai đa số di truyền theo Lưu Mỹ Quân, cái miệng kia tuyệt đối không chịu buông tha cho người.

Trong cười đùa của mọi người đều là ý tốt, Vân Đóa lại quẫn đến hận không thể đào một cái hang chui vào. Trong phòng khách không có hang, cô định chui vào trong ngực Lương Thiên Dật, lại sợ mọi người bàn luận cô quá dở hơi, liền vặn vẹo đầu ngón tay của mình, không dám ngẩng đầu lên.

Lâm Tuyết đứng lên, đi tới bên người Vân Đóa nhẹ nhàng kéo cô ấy ra khỏi bên người Lương Thiên Dật, cười nhẹ chế nhạo: “Không ngờ sẽ làm chị em bạn dâu với em, chị dâu nhỏ của em!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, bubenoluz, pypyl
     

Có bài mới 21.06.2018, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3249
Được thanks: 24853 lần
Điểm: 31.38
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 81 - Điểm: 44
Chương 81: Cám ơn em!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Một tiếng chị dâu nhỏ này của Lâm Tuyết gọi thật hay, Vân Đóa như thế nào cũng không tiện lên tiếng. Trời ơi, cô vẫn luôn là em Lâm Tuyết, bây giờ đột nhiên thăng cấp làm chị dâu của cô ấy rồi, thật sự có phần không thích ứng.

Lương Thiên Dật đau lòng Vân Đóa xấu hổ, một lần nữa kéo cô trở lại bên cạnh anh, cưng chiều cầm tay thon của cô, nhỏ giọng khích lệ nói: "Người nhà của anh đều rất hài lòng với em, cũng đều vô cùng thích em, em phải có lòng tin với bản thân!”

Có thật không? Nghe được Lương Thiên Dật nói như vậy, Vân Đóa khẽ yên tâm. Cô ngẩng đầu lên, hoảng hốt quan sát người nhà của anh. Giống như đúng thật là vậy, bọn họ xem ra đều rất hiền hòa!

Không biết tại sao, cô cảm giác giống như mình đã từng tới đây, cũng trải qua cảnh tượng không khác lắm: Người nhà họ Lương đều ở đây, nhưng bọn họ đều có vẻ xa cách thù địch với cô, còn có một người phụ nữ hung hãn khác, cô ta mắng cô là tiểu hồ ly tinh, túm lấy cô liều mạng…

Cho nên, khi cô đi vào phòng khách mới có thể khẩn trương như vậy!

“Sao thế?” Lương Thiên Dật thấy trong đôi mắt sáng của cô tự dưng dâng lên sợ hãi, rất khó hiểu. Người nhà rõ ràng đều rất hiền hòa, cũng không làm khó cô, sao cô lại có vẻ mặt này.

“Thiên Dật.” Vân Đóa hơi hoang mang, cô nhỏ giọng hỏi, “Sao em nhớ được lần trước tới đây còn có một người phụ nữ hung dữ…”

Không thể nào! Cô lại còn nhớ được chuyện Lâm Á Linh! Lương Thiên Dật rất hối tiếc. Nếu có thể lựa chọn một lần nữa, anh tình nguyện lựa chọn gãy một chân nữa cũng tuyệt đối không làm ra chuyện tổn thương tới cô như vậy! Suy nghĩ một chút lòng liền tràn đầy áy náy.

“’Sẽ không có người phụ nữ xấu xuất hiện! Anh cam đoan với em!” Anh trịnh trọng giơ tay lên thề, “Nếu lại có người phụ nữ xấu xuất hiện, anh sẽ tự mình đuổi cô ta đi!”

Có cam đoan của anh, hoảng sợ trong lòng cô từ từ biến mất. Mặc dù thời gian quen biết anh không lâu, nhưng cô có một cảm giác tín nhiệm khó hiểu với anh, chỉ cần là lời anh nói, cô tin chắc anh tuyệt đối có thể làm được! di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Đêm nay, lần đầu tiên Vân Đóa được phép ngồi vào bàn ăn cơm nhà họ Lương, Lương Thiên Dật che chở cô chăm sóc cô, rất ga lăng chu đáo. Lương Tuấn Đào ở bên cạnh càng thêm nổi danh cưng chiều vợ yêu, cho nên trên bàn ăn hoàn toàn ấm áp thoải mái.

Nhìn hai đứa con trai đều đã có cô gái mình yêu mến, hai vợ chồng Lương Trọng Toàn dĩ nhiên hết sức vui mừng. Lưu Mỹ Quân có thái độ khác thường, nồng nhiệt với Vân Đóa, gắp đồ ăn thêm canh, rất chăm sóc.

Vân Đóa ngoài được sủng mà kinh sợ ra, trong lòng vô cùng cảm động, dưới yêu cầu của Lưu Mỹ Quân gọi một tiếng mẹ đầu tiên, gọi Lương Trọng Toàn một tiếng cha đầu tiên.

Lương Thiên Dật thấy thời cơ chín muồi, nhân cơ hội tuyên bố, “Con và Vân Đóa đã thương lượng, bởi vì cô ấy đang học đại học còn chưa tốt nghiệp, cho nên đính hôn trước, đợi sau khi cô ấy tốt nghiệp lại cử hành hôn lễ!”

Thật ra thì, vấn đề này Lương Thiên Dật cũng chưa từng thảo luận với cô, nhưng lúc này nói ra cũng rõ ràng cực kỳ tôn trọng cô.

Trước tốt nghiệp, cô thật sự không có suy nghĩ kết hôn.  Dù sao vẫn muốn lấy việc học làm chủ, hôn nhân dĩ nhiên được sắp xếp sau khi tốt nghiệp.

Ăn cơm xong, mọi người ngồi chung một chỗ uống trà, lại nói chuyện phiếm, Lương Thiên Dật nói quy định trường học của Vân Đóa nghiêm khắc, trước chín giờ nhất định phải trở về ký túc xá.

Rất muốn lưu cô lại ngủ chung, nhưng vì có thể tạo hình tượng cho cô ở trước mặt người nhà, anh chỉ có thể kiềm chế khát vọng nồng đậm với cô, đưa cô trở về trường.

Còn nhiều thời gian, cơ hội để cho bọn họ thưởng thức ngọt ngào còn rất nhiều cực kỳ nhiều!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Hai đêm sau này, Lâm Tuyết không còn nhận được điện thoại kinh hãi lúc nửa đêm. Có lẽ mỗi đêm Lương Tuấn Đào đều ngủ bên cạnh cô, người giả thần giả quỷ đó hơi kinh sợ, cũng không dám trở lại quấy rầy.

Thời gian càng dài, Lâm Tuyết càng chắc chắn hai cú điện thoại này không phải do Mạc Sở Hàn gọi, anh ta không có tính cách này, cũng không phải anh ta!

Nhất định có người lấy trộm sim điện thoại của anh ta, cố ý hù dọa cô. Rốt cuộc là ai nhàm chán ti tiện như vậy đây?

Lâm Tuyết đoán không ra, liền giao chuyện này cho bộ phận trinh sát đi điều tra, rất nhanh chóng liền gần như đã quên mất.

Thân thể dần khôi phục khỏe mạnh, nhưng cô lại không nhàn rỗi, bởi vì cần giúp trong nhà chuẩn bị việc đính hôn của Lương Thiên Dật và Vân Đóa. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Lại phải làm đám cưới, tâm tình của cô tốt theo. Cùng với Lưu Mỹ Quân chuẩn bị tổ chức tiệc đính hôn, hai mẹ chồng con dâu lần đầu tiên có tiếng nói chung.

“Lại nói, anh cả con có thể có ngày hôm nay đã thua thiệt con!” Gần đây thái độ của Lưu Mỹ Quân với Lâm Tuyết luôn luôn tốt, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, bà cảm giác mặc dù cô con dâu này vẫn luôn không được bà chào đón, nhưng rất hiểu biết lý lẽ, lại trợ giúp Lương Thiên Dật khỏe lại, còn nữa, từ sau khi Lương Tuấn Đào kết hôn với con bé cũng không hề náo loạn ra xì căng đan nữa, một lần duy nhất với Bạch Tinh Tinh đó cũng là có danh không có thực.

Bảo vệ con là bản năng, nhưng mà yêu thích với Lâm Tuyết cũng càng ngày càng tăng. Dù sao, một người phụ nữ có thể bắt chẹt đàn ông mới được cha mẹ chồng chào đón, nếu cả ngày lẻ loi một mình, rơi lệ đến bình minh, cha mẹ chồng cũng sẽ cảm thấy phiền lòng.

Lâm Tuyết không thể nghi ngờ được nuông chiều, nhưng cũng không tỏ vẻ được cưng chiều mà kiêu ngạo, điểm này không khiến cho người ta thích cũng khó khăn.

Bận rộn một buổi sáng, lại lên lầu chơi một lát với tiểu Mặc Mặc, sau đó Lâm Tuyết nhớ tới thỉnh cầu của Lương Bội Văn khi tới cửa gặp, liền gọi điện thoại cho Mã Đồng Đồng.

Thật ra thì cô không có bao nhiêu hứng thú với việc làm thuyết khách. Nhưng không gọi cú điện thoại cũng nói không qua được, cho nên, cô chờ Mã Đồng Đồng từ chối.

“Lâm Tuyết.” Giọng Mã Đồng Đồng ít đi phô trương trong quá khứ, nhiều hơn chững chạc sau lắng đọng, “Tìm tôi có việc gì sao?”

Bắt đầu từ lúc nào, hai người bọn họ lạnh nhạt tới mức như thế. Ngay cả gọi cú điện thoại cũng cần có chuyện gì sao? Trong lòng Lâm Tuyết đắng chát, một hồi lâu sau mới nói: “Đúng, có chuyện!”

Giống như tâm ý tương thông, Mã Đồng Đồng thế mà lại lập tức đoán được: “Có phải mẹ chồng tôi kêu bà tìm tôi không!”

Ba chữ “Mẹ chồng tôi” này khiến cho Lâm Tuyết giật mình, cô cảm thấy Mã Đồng Đồng lưu lại một tia không muốn xa rời nhà họ Lưu, dù sao Lương Bội Văn là một bậc cha chú thông tình đạt lý lại thân thiện dễ gần. Có lẽ, Đồng Đồng không muốn xa rời nhà họ Lưu chỉ giới hạn đối với Lương Bội Văn đi!

Nghĩ như vậy, cô cũng liền thoải mái. Bình thản rõ ràng nói với Mã Đồng Đồng: “Là mẹ chồng bà để cho tôi tìm bà, bác ấy muốn tác hợp cho bà và Lưu Dương tái hôn!”

Mã Đồng Đồng không nói thẳng có thể, cũng không nói không thể, mà đột nhiên hỏi Lâm Tuyết: “Khi nào bà có thời gian? Tôi muốn gặp mặt bà!”

Lâm Tuyết hơi ngoài ý muốn với yêu cầu này của cô ấy, cô và Đồng Đồng đúng là đã rất lâu không gặp mặt riêng, chẳng lẽ Đồng Đồng còn lời gì phải gặp mặt mới nói được với cô sao?

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sau khi hẹn thời gian và địa điểm, Lâm Tuyết gặp Mã Đồng Đồng, dĩ nhiên đồng thời nhìn thấy được bạn trai mới kiêm chồng chưa cưới của Mã Đồng Đồng.

“Học trưởng Hàn Chính của tôi!” Mã Đồng Đồng rúc vào trong ngực Hàn Chính, ngọt ngào giống như chim nhỏ nép vào người vậy, “Khi học đại học anh ấy vẫn rất chăm sóc tôi, sau khi hai chúng tôi xác định quan hệ, anh ấy càng tỉ mỉ quan tâm tôi hơn!

“Ừmh.” Thì ra gọi cô tới để diễn một màn ngọt ngào, Lâm Tuyết không khỏi cười, “Chúc mừng!”

Nụ cười của Mã Đồng Đồng thật nghiêm túc: “Gọi bà tới chỉ vì dùng sự thật nói chuyện, như vậy quay về bà cũng cũng dễ dàng nói lại cho mẹ chồng tôi!”

“Ừ, tôi hiểu!” Lâm Tuyết cảm thấy trong lòng thật nhẹ nhàng, kết quả này rất tốt, tốt hơn gấp trăm lần so với dự đoán của cô, “Yên tâm đi, chỉ cần là bạn bè cũng sẽ chúc phúc cho bà!” dfienddn lieqiudoon

Ba người bọn họ ở cùng một chỗ uống cà phê, vừa trò chuyện về chuyện trong trường học.

Lâm Tuyết và Mã Đồng Đồng là bạn học, dĩ nhiên cũng là bạn học với Hàn chính, có chung trường học cũ, bọn họ tự nhiên có tiếng nói chung.

Đây chính là một lần gặp mặt nhỏ của bạn bè mà thôi, thuận tiện hoàn thành nhiệm vụ Lương Bội Văn giao cho cô, tiện dụng.

Nhìn Hàn Chính cẩn thận chăm sóc Mã Đồng Đồng, Lâm Tuyết vui mừng thay cô ấy từ trong đáy lòng. Mặc dù Hàn Chính không anh tuấn như Lưu Dương, càng không có bối cảnh gia thế và địa vị như Lưu Dương, nhưng anh ấy thật lòng thương yêu Đồng Đồng, điểm này không cần chất vấn!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngày cử hành nghi thức đính hôn cho Lương Thiên Dật và Vân Đóa, cả kinh thành một lần nữa rung động. Từ sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, Lương đại thiếu liền phai nhạt ra khỏi tầm mắt của mọi người, ai cũng không ngờ ba năm sau, anh xuất hiện trở lại là nối lại duyên xưa với tiểu thư nhà họ Vân.

Nghi thức đính hôn này cử hành hết sức long trọng, mời nhân vật nổi tiếng trong vòng tham gia, biến thành thanh thế to lớn.

Mẹ Vân Đóa cố ý từ nước Đức trở lại tham dự nghi thức đính hôn của con gái, Vân Thư Hoa lại không tới, chỉ để mẹ Vân mang đến lời chúc phúc và quà tặng của anh.

Lâm Tuyết thật vui mừng, cô và mẹ Vân tình như mẹ con, nhìn thấy bà ấy thân thiết giống như nhìn thấy mẹ ruột. Ba người nắm tay nhau ở chung một chỗ, vừa nói vừa cười, vui vẻ cỡ nào.

“Mẹ nuôi, lần này có phải mẹ sẽ ở lại không có ý định đi nữa không? Vân Đóa thành chị dâu nhỏ của con rồi, vè sau sẽ vĩnh viễn ở lại kinh thành, chẳng lẽ mẹ nuôi còn định trở về nước Đức sao?” Lâm Tuyết biết mẹ Vân cũng như cô, đều là người hoài cổ, khẳng định vẫn tương đối lưu luyến quê cũ.

“Haizzz, mẹ đương nhiên muốn ở lại…” Mẹ Vân muốn nói lại thôi, dường như có điều gì khó nói nên lời.

“Vậy thì ở lại đi!” Lâm Tuyết kéo tay mẹ Vân, làm nũng nói, “Hai con gái của mẹ đều ở kinh đô, con nói nơi này chính là nơi dưỡng lão của mẹ, đừng đi mà!”

Lần này trở về nước, Vân Thư Hoa cũng hi vọng mẹ mình có thể ở lại, do Vân Đóa và Lâm Tuyết cùng chăm sóc, mẹ Vân vẫn còn nhớ tới con trai độc thân ở nước Đức, không yên lòng con trai độc thân ở nước ngoài.

Lúc này nhìn Lâm Tuyết nhiệt tình, bà cũng không thể nói lời từ chối. Hơn nữa đúng là rất nhớ hai cô con gái này, liền hớn hở nói: “Được, vậy mẹ ở lại một khoảng thời gian ngắn, cùng với các con!”

Tiếp đón xong mẹ Vân, Lương Tuấn Đào đã tới, kéo tay Lâm Tuyết tiếp tục xã giao.

Khách mời có mặt hôm nay đặc biệt nhiều, làm em trai và em dâu của chú rể, bọn họ đương nhiên phải gánh vác khuôn mẫu của chủ nhà.

Khi nhìn thấy Đoàn Dật Phong, Lâm Tuyết tỏ vẻ rất hiếu kỳ với cô gái rúc vào bên người anh. Quân này không phải vốn không gần phụ nữ sao? Đây…

Lương Tuấn Đào ôm Lâm Tuyết, nhỏ giọng nhắc nhở bên tai cô, “Đó là vợ của Phong, khi hai người bọn họ kết hon, chúng ta vừa vặn thi hành nhiệm vụ ở lưỡi liềm vàng, cho nên không tham gia!”

Quả nhiên, Đoàn Dật Phong giới thiệu vợ mình với hai người bọn họ, đồng thời Lâm Tuyết chú ý tới bụng cô gái kia nhô lên, xem ra tốc độ còn rất nhanh.

Bên kia Lâm Tuyết đang ngầm suy nghĩa, bên này Đoàn Dật Phong nói với vợ mình: “Em nên cám ơn cô ấy, nếu không phải cô ấy, có lẽ đời này anh cũng không định kết hôn!”

Cô gái kia hơi kinh ngạc, “Cám ơn ai vậy?”

“Chính là cô ấy!” Đoàn Dật Phong chỉ về phía Lâm Tuyết, nhàn nhạt giải thích, “Là cô ấy khiến cho anh cảm thấy kết hôn cũng không phải là chuyện nhàm chán quá tệ!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, bubenoluz, pypyl, xichgo
Có bài mới 24.06.2018, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3249
Được thanks: 24853 lần
Điểm: 31.38
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 82 - Điểm: 45
Chương 82: Linh cảm không rõ ràng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Tuyết ngây ngốc, hoàn toàn không ngờ Đoàn Dật Phong thế mà lại nói với vợ anh ta như thế.

Lương Tuấn Đào là cười ha ha, khẽ hả hê ôm Lâm Tuyết, khoe khoang với các bạn anh: “Hết cách rồi, vợ tôi tốt quá, chọc cho người hâm mộ, đáng tiếc danh hoa có chủ, phúc khí của tôi lớn nhất đã sớm hái được cô ấy, các ông có thèm cũng không có cách nào nhé!”

Lời này khiến mấy người Phùng Châu Long hâm mộ không thôi, thật không ngờ lên giọng diễn ân ái, thật sự đáng đánh đòn!

Đến nay anh vẫn còn là người cô đơn, bên cạnh cũng không thiếu phụ nữ, nhưng chính là không gặp được người có thể khiến cho anh muốn dừng lại!

Ngay cả núi băng ngàn năm Đoàn Dật Phong đã hòa tan, xem thế này Phùng Châu Long thật sự gấp gáp. Nếu không, trở về anh cũng điều chỉnh ánh mắt thích hợp, đúng lúc nên tìm phụ nữ lập gia đình rồi!

Hà Hiểu Man ôn con gái bảo bối Tâm Tâm đi tới, Lâm Tuyết cũng ôm Mặc Mặc từ trong ngực bà vú, hai đứa bé chỉ vẹn vẹn chênh nhau nửa tháng, đều hơn nửa tuổi rồi, rất thông minh đáng yêu.

Lãnh Bân và Lương Tuấn Đào nhỏ giọng trò chuyện với nhau gì đó, nhìn ra được sắc mặt của Lương Tuấn Đào cũng không dễ nhìn lắm. Hai người nói vài lời, liền cùng nhau sóng vai đi tới.

Hai người phụ nữ đều ôm đứa bé, hai người đàn ông này đi tới, ôm lấy đứa bé của đối phương, trêu chọc đứa bé chơi, gọi nhau thông gia ngắn thông gia dài, đây chỉ là một phương thức giải trí mà thôi, gọi đối phương là thông gia cũng không quá thật. Dù sao chuyện tương lai ai cũng không thể nói chắc được, chờ đứa bé lớn, hôn nhân tự do, bọn họ sẽ không áp đặt can thiệp. Dĩ nhiên, nếu có thể nước chảy thành sông, hai đứa bé cuối cùng tu thành chính quả đó là tốt không còn gì tốt hơn!

Lâm Tuyết thấy vẻ mặt Lương Tuấn Đào giống như hơi tức giận, không biết mới vừa rồi Lãnh Bân nói gì với anh, liền nhỏ giọng hỏi: “Như thế nào?” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Lương Tuấn Đào cũng không giấu giếm cô, nói thẳng: "Lâm Thông bệnh cũ tái phát lại chạy đi bài bạc, thua không ít!"

“Hả?” Lâm Tuyết tuyệt đối không ngờ Lâm Thông còn dám bài bạc, “Anh ta còn dám xuống Hoàng cung dưới lòng đất?”

“Không đi Hoàng cung dưới lòng đất, anh ta đi sòng bạc khác!” Sòng bạc cả kinh thành lấy Hoàng cung dưới lòng đất cầm đầu, những sòng bạc khác cũng không lừa gạt được tai mắt của Lãnh Bân, “Thua vài chục vạn! Anh ta bị ông chủ sòng bạc giam giữ, có người nhận ra khoảng thời gian trước anh ta thua mấy chục triệu ở Hoàng cung dưới lòng đất, liền báo cho tôi!”

Thua mấy chục triệu ở Hoàng cung dưới mặt đất không có tiền trả lại yên ổn không có chuyện gì tới sòng bạc khác tiếp tục chơi, có thể thấy được giữa Lâm Thông và Lãnh Bân nhất định có gì đó liên quan, lập tức liền có người báo tin tức này cho Lãnh Bân.

“Tính xấu không đổi!” Lâm Tuyết không biết nói gì với người anh cả không chịu thua kém này, “Không cần để ý tới anh ta, cứ để cho anh ta bài bạc đi! Dù sao công ty không phải của anh ta, nhà cửa không phải của anh ta, anh ta có thể lấy gì ra làm thế chân?”

Lãnh Bân khẽ mỉm cười, nói: "Yên tâm đi! Tôi đã truyền lời xuống, tất cả sòng bạc lớn nhỏ ở kinh thành, cho dù sòng bạc nào người nào lại nhìn thấy anh ta đi vào cửa, lập tức vung gậy đánh ra ngoài!”

“Ừ, chủ ý này không tệ!” Lương Tuấn Đào gật đầu, cực kỳ tán thành, “Anh ta còn dám vào sòng bạc liền đánh chết, đánh cho anh ta không dám cất bước chân vào cửa sòng bạc mới thôi!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Hà Hiểu Man ngẩng đầu lên, như có ý lại vô ý liếc nhìn Đoàn Dật Phong, dĩ nhiên đồng thời thấy được vợ Đoàn Dật Phong ở bên cạnh.

Anh ấy rốt cuộc đã kết hôn, hơn nữa vợ còn có bầu Thật lòng cao hứng dùm cho anh ấy, cuối cùng đã đi ra khỏi bóng ma đoạn tình cảm kia.

Giống như tâm ý tương thông, Đoàn Dật Phong ngẩng đầu lên ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt của hai người chạm nhau, nhìn thẳng vào mắt nhau vài giây, sau đó đột nhiên tách ra, cũng như không có việc gì dời tới trên mặt người bên cạnh.

Cho dù không còn yêu nhau nữa, nhưng có thể nhìn thấy anh ấy (cô ấy) hạnh phúc, cũng là một kiểu vui mừng và hạnh phúc.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Triệu Bắc Thành ngồi yên lặng ở trong góc bưng ly rượu một mình uống rượu buồn, không hợp với náo nhiệt chung quanh. Chỉ cần nghĩ tới Đỗ Hâm Lôi, tim của anh liền giống như mỡ chiên hơi lửa. Tại sao anh vô dụng như vậy, trơ mắt nhìn cô sa vào trên giường sưởi chịu khổ lại không có bản lĩnh cứu vớt cô!

Mãnh liệt dốc rượu đắng, anh không nhịn được lã chã rơi lệ.

Phùng Trường Nghĩa cầm một lon bia đi tới, anh ngồi xuống bên cạnh đụng một cái với anh ta, “Một mình uống rượu giải sầu?”

Triệu Bắc Thành không nói gì, vẫn vùi đầu uống, giống như chuyện gì cũng không quan trọng bằng uống rượu.

“Tôi biết rõ anh vì chuyện của Đỗ Hâm Lôi mà phiền lòng, nghĩ thông suốt chút đi!” Phùng Trường Nghĩa lắc đầu một cái, có lẽ người chưa từng nói yêu đương vĩnh viễn sẽ không hiểu được ngọt ngào và đau khổ của tình yêu, anh và Phùng Châu Long là anh em họ, hai người cha truyền con nối, từ nhỏ đến lớn lại chưa từng yêu, nói ra đoán chừng sẽ chọc cho người ta bật cười, nhưng đó là sự thật! di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Như thế nào mới có thể nghĩ thoáng?” Triệu Bắc Thành hận không thể cầm súng bắn mình, “Nếu tôi chết có thể cứu Hâm Lôi ra, tôi sẽ lập tức đi tìm Hoắc Vân Phi liều mạng ngay bây giờ!”

Vấn đề là, cho dù anh muốn liều mạng cũng chưa chắc có thể nhìn thấy bóng dáng của Hoắc Vân Phi! Người nhà họ Hoắc xưa nay luôn là người tới không có bóng dáng đi không có tung tích, nếu có thể xác định hành tung, quân chính phủ đã sớm nổ chết bọn họ, nào có chuyện sẽ nhân nhượng đến tận bây giờ!

Phùng Trường Nghĩa nhìn dáng vẻ khổ sở của anh ta, rất không đành lòng, trấn an nói: “Không phải lão đại kêu Lăng Lang làm thuyết khách sao, nói không chừng sẽ nhanh chóng có tin tức!”

Triệu Bắc Thành rưng rưng lắc đầu, nức nở nói: “Tôi có dự cảm chẳng lành… Hâm Lôi sẽ không trở lại nữa rồi!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bận rộn xong tiệc đính hôn của Lương Thiên Dật và Vân Đóa, Lâm Tuyết lại gọi điện thoại mấy lần thúc giục Hoắc Gia Tường thả Đỗ Hâm Lôi. Bởi vì cảm xúc kích động, cô nói một chút quá khích, chọc cho Hoắc Gia Tường hết sức đau lòng.

"Tuyết Tuyết, tại sao cha phải giữ chặt bạn của con chứ? Cha muốn thả cô ta, vấn đề là anh trai con không muốn thả!” Hoắc Gia Tường đủ thứ bất đắc dĩ, một bên là con gái, một bên là con trai, ông nên làm như thế nào mới có thể chu toàn.

Lâm Tuyết hết sức tức giận: "Anh ta rốt cuộc muốn như thế nào? Có điều kiện gì có thể nói, Tuấn Đào từng nói sẽ cố hết sức thỏa mãn anh ta, anh ta còn muốn như thế nào? Luôn giữ chặt Đỗ Hâm Lôi không thả, muốn tới khi nào?”

Hoắc Gia Tường đủ thứ chần chừ, hồi lâu, mới khó khăn nói: “Cha cảm thấy… Hình như anh trai con thích bạn của con rồi! Nó không nỡ thả cô ta, muốn giữ lại bên cạnh làm bạn gái!”

“Cái gì?” Lâm Tuyết khó có thể tin, Hoắc Vân Phi đối với Đỗ Hâm Lôi… Sao lại có thể như thế nhỉ? Hoắc Vân Phi là trùm buôn thuốc phiện, Đỗ Hâm Lôi là nữ quân nhân sĩ quan, giữa bọn họ làm sao có thể! “Quả thật là bậy bạ! Tôi thấy anh ta không phải thích Hâm Lôi, chính là ham muốn chiếm giữ và dục vọng chinh phục đang tác quái thôi! Anh ta có thể cho Hâm Lôi cái gì? Mạnh mẽ cướp lấy hay ức hiếp bắt nạt! Thật quá mức! Lại nói Hâm Lôi đã có bạn trai bàn chuyện cưới gả, tại sao anh ta có thể như vậy!”

Cô vốn không tin Hoắc Vân Phi sẽ có tình cảm chân thật gì với Đỗ Hâm Lôi, nếu thật sự có tình cảm, anh cũng không nên đối xử với Đỗ Hâm Lôi như vậy, tối thiểu nên để cho Hâm Lôi có quyền lựa chọn! Mà không phải một mực cầm tù bên người như thế, mặc anh ta cần ta cứ lấy.

“Miệng của cha đều đã nói rách rồi, nó vốn không nghe lọt! Phái người định đưa bạn của con về, nó trực tiếp cho người ngăn cản, ngay cả bên cạnh cũng không cho gần. Tuyết Tuyết à, con phải thông cảm cho khó xử của cha, cũng không thể sử dụng bạo lực với anh trai con đi! Cho dù hạ quyết tâm dùng vũ lực giải quyết, vấn đề là lực lượng của cha bây giờ chưa chắc địch nổi anh trai con!” Hoắc Gia Tường nói có một nửa là thật tình, bởi vì thực lực hiện tại của Hoắc Vân Phi xác thực không phải do ông có thể khống chế hoàn toàn được. dieendaanleequuydonn

Lại nói vì một người phụ nữ vốn không quen mà xích mích với con trai mình, chuyện như vậy được không bù nổi mất, ông đương nhiên không muốn làm. Nhưng bên chỗ Lâm Tuyết lại không cách nào ăn nói lại, ông chỉ có thể ra sức giả bộ đáng thương, muốn cho Lâm Tuyết biết bâ giờ ông là một lão già phế vật vô dụng. Thiên hạ và quyền lợi đều hoàn toàn giao cho các con rồi, ông là Đường Minh Hoàng tuổi già thất thế, hữu danh vô thực.

Quả nhiên, nghe giọng nói nức nở của Hoắc Gia Tường nói lời đáng thương như vậy, lòng Lâm Tuyết lại mềm rồi. Cô đã biết thái độ ngang ngược mạnh mẽ cố chấp của Hoắc Vân Phi, nếu nói anh ta ngang lên với Hoắc Gia Tường rồi, thật đúng là không dễ giải quyết.

Nghe Lâm Tuyết trầm mặc, Hoắc Gia Tường cũng biết cô tin hơn phân nửa, lập tức nhân cơ hội yêu cầu: “Theo cha nói, còn không bằng con mang theo đứa bé tự mình tới một chuyến. Thứ nhất chính miệng khuyên nhủ anh trai con, thứ hai, có lẽ nể tình đứa bé, nó người làm cậu sẽ không cố chấp tiếp!”

Lâm Tuyết cười lạnh: “Thôi đi! Tôi sợ đi sẽ không về được!”

“Haizzz, con đứa bé này!” Hoắc Gia Tường hơi ngượng ngùng, giải thích: “Con là em gái của nó, đứa bé là cháu ngoại ruột của nó, chẳng lẽ nó còn xuống tay được với hai đứa sao!”

“Thứ cầm thú tình lý không thông này, ngay cả ông là cha cũng không để vào trong mắt, chứ đừng nói tới tôi đây một đứa em gái từ nhỏ đã không có tình cảm gì!” Nói xong cô thở phì phò cúp điện thoại.

Mặc dù biết đối xử như vậy với Hoắc Gia Tường sẽ khiến cho ông đau lòng, nhưng cô trừ phát tiết một chút cơn giận của mình ra bây giờ không có cách nào khác.

Gọi điện thoại cho Hoắc Vân Phi, đối phương vốn không nghe, lại gọi nữa nghe tiếng hệ thống báo nhắn tin lại, mỗi lần đều như vậy, khiến cho cô muốn biểu đạt ra đều không tìm thấy mục tiêu, lần này Hoắc Gia Tường thành vật hy sinh vô tội.

Tỉnh táo lại, cô quyết định mùa thu vẫn tuân thủ ước định đi tam giác vàng một chuyến! Cho dù không cứu được Hâm Lôi ra, có thể gặp được cô ấy một lần, hỏi tình hình cụ thể của cô ấy ở bên cạnh Hoắc Vân Phi cũng tốt.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Tối hôm đó, Lương Tuấn Đào có nhiệm vụ khẩn cấp ở đơn vị không thể trở về, Lâm Tuyết đi ngủ sớm một chút.

Đến hơn chín giờ, điện thoại ở đầu giường vang lên, cô vội vã đứng dậy nghe, ngủ mơ màng cũng không nhìn kỹ số điện thoại.

“Lâm Tuyết, là tôi!” Lại là giọng Thạch Vũ, giọng điệu của anh tràn đầy nóng nảy, “Em có thể ra ngoài một chuyến không?”

Thạch Vũ gần như chưa từng chủ động gọi điện thoại cho cô, thời điểm này khẳng định gặp phải chuyện gì khó giải quyết rồi! Lâm Tuyết bật sáng đèn tỏng phòng, tất cả buồn ngủ đều bị xua đi không còn thấy bóng dáng tăm hơi, “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì!”

“Tôi và Mộng Mộng mới từ bệnh viện ra ngoài, không trở về đơn vị, bây giờ đang ở trong khách sạn! Con bé khóc hoài muốn tìm em, tôi không biết nên làm như thế nào mới tốt!” Thạch Vũ có phần cầu xin nói, “Tới đây một chuyến có được không? Tôi bị con bé khóc đến sắp không có cách nào!”

Đầu Lâm Tuyết “Ầm” một tiếng vang lên, Mộng Mộng, bệnh viện, khách sạn, khóc không ngừng… Những nội dung này khiến cho cô nhất thời hoàn toàn rối loạn, “Mộng Mộng bị bệnh? Rốt cuộc con bé đã xảy ra chuyện gì? Anh nói mau đi!”

“Bị viêm ruột, đã truyền xong thuốc ở bệnh viện rồi, con bé khóc gào không chịu ở đó! Đã trễ thế này, đơn vị cũng không về được, tôi không có cách nào khác đành đưa con bé vào khách sạn ở!” Thạch Vũ một lần nữa yêu cầu, “Tới đây một chuyến, con bé khóc suốt, tôi không có cách nào dỗ con bé!”

Lâm Tuyết vội vàng đồng ý nói: “Được! Anh nói địa chỉ khách sạn, tôi lập tức đến.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 308 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bubenoluz và 112 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 295 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 553 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 354 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.