Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Nhóm nữ phụ – Nính Linh

 
Có bài mới 14.09.2015, 20:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.06.2015, 15:08
Bài viết: 475
Được thanks: 2798 lần
Điểm: 5.16
Có bài mới [Xuyên không, Nữ phụ văn] Nhóm nữ phụ – Nính Linh - Điểm: 5
Nhóm nữ phụ – Nính Linh

Convert: tangthuvien

Editor: to be or not to be

Beta: Mặc Thủy Vô Lưu, Sec – chan

Số chương: 89 chương

Nguồn: https://liethoa.wordpress.com/

Giới Thiệu:

Người khác làm nhiệm vụ hay xuyên qua đều xuyên trong kịch tình truyện hay trước kịch tình truyện xảy ra.

Nàng lại ngược lại, xuyên qua làm nữ phụ ác độc sau khi nam nữ chính đã hạnh phúc,

Mà lại là một nữ phụ đã tuyệt vọng,

Nàng nên đi trên con đường như thế nào?

Nhân vật chính: Ninh Tiêu Tiêu, nhóm nam xứng

Mời đọc a~   ╮[╯▽╰]╭   (ღ˘⌣˘ღ)  (≧∇≦)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 14.09.2015, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.06.2015, 15:08
Bài viết: 475
Được thanks: 2798 lần
Điểm: 5.16
Có bài mới Re: [ Nữ phụ văn ] Nhóm nữ phụ – Nính Linh - Điểm: 11
Chương 1: Nhiệm vụ 1 (1)

Editor: Mặc Thủy Vô Lưu

  Ninh Tiêu Tiêu là một người vô cùng độc lập và có chủ kiến. Cả ở phương diện tình cảm cũng như vậy nên là một “cô gái” sắp 30 tuổi, nàng phải chịu áp lực hôn nhân từ gia đình, cũng trong thời điểm bị dày vò này bị một cái tự xưng là hệ thống lừa dối. Hắn để cho nàng làm nhiệm vụ theo chỉ thị, làm tốt thì có thể về nhà và cũng có thể thoát khỏi áp lực hôn nhân từ phía cha mẹ. Sau khi hiệp nghị đạt thành nàng liền nằm trên đường quốc lộ mà trời lúc này lại bàng bạc mưa to.

   Ninh Tiêu Tiêu cũng đã xem không ít tiểu thuyết hệ thống nhưng việc hệ thống xuất hiện trong cuộc đời nàng vẫn có chút kỳ dị. Tựa hồ sau khi lừa dối dẫn nàng vào trò chơi này cùng tuyên bố tốt nhiệm vụ, nó sẽ lại không tiếp tục ra tiếng, định để cho nàng tự sinh tự diệt sao? Thôi, việc gì đến thì khắc sẽ đến.

   Ninh Tiêu Tiêu trước khi xuyên không là một người phiên dịch khá có danh tiếng mà thân phận sau khi xuyên qua lại lớn, nàng xuyên thành một thiên kim hào môn*, tên mặc dù giống nhau nhưng cuộc sống lại hoàn toàn trái ngược tuy nhiên vẫn phải sửa một chút, bây giờ phải gọi là người ngày trước là thiên kim hào môn. Bởi vì trong thời điểm mà nam nhân vật chính Trịnh Mẫn Cơ cùng nữ nhân vật chính Ninh Hoa Trinh tuyên bố đám cưới, cha đẻ nàng cũng đồng thời đoạn tuyệt quan hệ cùng nàng.

*: Thiên kim hào môn tức là thiên kim nhà giàu, ta để nguyên bản cho nó hay. ^^
  
  Ninh Tiêu Tiêu nguyên bản là một nữ phụ vô cùng ác độc, nàng không chuyện ác nào không làm, lúc nào cũng chen chân vào mối quan hệ giữa nam nữ nhân vật chính, ai kêu nàng cùng nữ nhân vật chính cùng yêu phải một người nam nhân đâu? Mà cũng vì người nam nhân này, nàng chuyện gì xấu đều làm, cuối cùng kết cục hai bàn tay trắng, ngay cả cha đẻ đều từ bỏ nàng. Tại lúc phải chịu nhiều đả kích, nàng chảy ra khỏi nhà, trong lòng luẩn quẩn đi đụng phải xe.

   Không hổ là sự đãi ngộ dành cho nữ phụ, lái xe đâm vào liền trốn chạy mà đối phương có xin lỗi nàng đi nữa thì dù sao cũng là nàng chủ động đi tới.

Ninh Tiêu Tiêu lau mặt đã dính đầy nước mưa, cười khổ nhặt lên cái túi. Nàng nghĩ nàng phải đi cảm ơn cái tên hệ thống không thấy đầu đuôi kia đi, có lẽ vì sự giúp đỡ của nó, nàng mới có thể bình yên vô sự sau tai nạn xe cộ.

Dù là Ninh Tiêu Tiêu nguyên bản hay Ninh Tiêu Tiêu hiện tại thì tự tôn của các nàng cũng không cho phép chính nàng trở về ngôi nhà kia, cũng may Ninh Tiêu Tiêu có một ngôi nhà khác, không thì Ninh Tiêu Tiêu** bây giờ cũng không biết nên làm thế nào cho phải, nhất là tại đây nàng cũng không biết ai cả. Thời gian đã gần đến đêm khuya, đường rất ít người mà lúc Tiêu Tiêu đi tới tòa nhà đã là mười lăm phút sau.

**: Ninh Tiêu Tiêu đầu tiên là xưng hô Ninh Tiêu Tiêu nguyên bản, Ninh Tiêu Tiêu thứ hai mới là Ninh Tiêu Tiêu hiện tại. Ta viết chú giải để những ai đọc lướt qua thỉnh không cần hiểu nhầm.

Lúc mà Tiêu Tiêu đi vào khu dân cư, bảo an tựa hồ nhìn nàng vài cái, nàng nhớ rõ ánh mắt kia, là ánh mắt khinh thường cùng chán ghét. Nguyên nhân cũng không cần nói nhiều, đều là vì nàng kia làm ra nhiều chuyện xấu khiến cho trời đất đều ghét. Nhưng mà, cái nhìn cua người khác thì có gì quan trọng? Có lẽ quan trọng, cũng có lẽ là không quan trọng, đối với những người để ý, quan tâm ngươi, ngươi tất nhiên sẽ để ý cái nhìn của hắn đối với mình nhưng đối với người không cần đến ngươi, bọn họ nghĩ mình tốt hay xấu cũng đâu có quan hệ gì? Con người khi còn sống cũng không có khả năng đều nhìn cái nhìn của người khác mà sống, không phải sao?

Tiêu Tiêu lúc này còn đang lo lắng nên hoàn thành nhiệm vụ như thế nào. Đều nói nam nữ chủ sinh ra là một đôi, như vậy nam nữ xứng cũng nên sống chết có nhau , không biết có phải vì vậy mà hệ thống yêu cầu nhiệm vụ đánh ngã nam xứng An Tú Hiền không? Đây là chuyện tào lao a! Khó hiểu nha, khó hiểu.

   Lúc trước Ninh Tiêu Tiêu đều nhậm chức tại công ty nhà mình, mặc dù không có năng lực nhưng dựa vào tòa núi sau lưng, người khác muốn nói gì cũng không dám. Mà hiện tại mất đi núi dựa, nàng chỉ có thể tự mình kiếm tiền, điều này với Tiêu Tiêu hiện tại cũng không khó khăn, nàng đã nghĩ tốt, nàng muốn đi quán cà phê làm người bán hàng, địa chỉ chính là quán cà phê của An Tú Hiền.

  Chuyện huyên náo giữa Ninh Tiêu Tiêu và Ninh Hoa Trinh xã hội thượng lưu đều biết, nhưng thực may mắn không truyền đến tận lĩnh vực này, bằng không Ninh Tiêu Tiêu dắm khẳng định rằng nàng muốn tìm công tác nhất định sẽ nhất được sự “ chiếu cố” của mọi người. Ninh Tiêu Tiêu thực dễ dàng chiếm được cồng việc ở quán cà phê, chẳng qua công việc đã có nhưng nàng vẫn chưa gặp nam số hai trong truyền thuyết a, bất quá luôn có cơ hội, nàng cái gì cũng thiếu nhưng lại không thiếu sự nhẫn nại.

Một tháng sau, cuộc sống của Tiêu Tiêu ngày càng ổn định, mỗi ngày đi làm việc, thời gian rảnh rỗi làm phiên dịch, cùng bạn bè dạo phố, chưa có áp lực thật là chuyện tốt, nàng thực sự không thích cuộc sống bị trói buộc.

“ Thưa ngài, cà phê của ngài.” Đây không biết đã là lần thứ mấy Tiêu Tiêu đưa cho khách cà phê, cũng tại việc buôn bán của quán cà phê khá tốt.

“ Ninh Tiêu Tiêu, tại sao ngươi lại ở đây?” Ninh Tiêu Tiêu nghe ra thanh âm của An Tú Hiền, hắn ngẩng đầu liền thấy, quả nhiên là nàng, mặc một bộ quần áo lao động cứng ngắc, miệng khéo léo cười làm cho người ta đều có  hảo cảm

Trong lúc An Tú Hiền đánh giá Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu cũng đánh giá nam số hai này, tướng mạo của hắn giống như trong sách nói, như hòa so với nam chủ. Theo lý thuyết nam nhân như vậy hẳn là càng được hoan nghênh hơn chứ, tuy nhiên ông trời lại vẽ nên một tình huống cẩu huyết như vầy. Có lẽ vì trong hiện thực, nam nhân như vậy chủ yếu đều đội hai cái mặt nạ, loại nam nhân như này, nếu là thân thuộc với hắn còn tốt, nếu xé rách mặt đều đáng ghét hơn bất kỳ kẻ nào.

“ An tiên sinh, hiện tại là thời gian làm việc của ta, không bàn chuyện ngoài chuyện công việc, xin thông cảm cho.” Tiêu Tiêu nói xong câu đó liền rời đi.

Trữ phụ đoạn tuyệt quan hệ cùng Tiêu Tiêu hắn có nghe qua Hoa Trinh nói nhưng là hắn không nghĩ tới nàng sẽ chịu đi làm ở một quán cà phê, việc này rất không phù hợp  với tính tình của nàng, có phải nàng đang có cái chủ ý gì với hắn, tại thời điểm Mẫn Cơ cùng Hoa Trinh sắp cử hành hôn lễ thế kỷ, An Tú Hiền không thể không phòng

Khi nhìn Tiêu Tiêu phục vụ khách, An Tú Hiền thật sự rất kinh ngạc. Nàng từng sẽ không làm chuyện như vậy, thậm chí còn thấy công việc này thực sự rất hạ – tiện. Bây giờ nàng không chỉ làm, mà còn làm rất tốt, hắn thực muốn hỏi nàng một chút, điều gì đã khiến nàng thay đổi? “ Thư ký Thu, hủy bỏ tất cả lịch trình chiều nay.” Ninh Tiêu Tiêu, ngươi tốt nhất không cần lại ra cái ý tưởng phá hư gì đó không thì lần này sẽ không lại có người đến bảo hộ ngươi, An Tú Hiền nhìn bóng dáng Tiêu Tiêu nghĩ vậy.

Tiêu Tiêu hôm nay rất bồi hồi, tại lúc sáu giờ, nàng thay quần áo tạm biệt đồng sự, rời về nhà. Vừa ra quán cà phê liền thấy được An Tú Hiền đang đứng bên kia, nàng tự giễu, đi qua, nói: “ An Tú Hiền, ngươi muốn nói cái gì? Chúng ta bây giờ là người của hai thế
giới.”

“ Ninh Tiêu Tiêu, ngươi lại chuẩn bị giở trò gì?” An Tú Hiền nói thẳng

“ Ngươi thấy ta bây giờ còn cần giở trò gì? Nếu có thì ta cũng không vấn đề.”

Tiêu Tiêu thản nhiên khiến cho An Tú Hiền hơi giật mình, tuy nhiên hắn không tin tưởng. Tiêu Tiêu  cũng không nghĩ có thể lập tức thay đổi tư tưởng của An Tú Hiền, dù sao thời gian còn nhiều, nàng không ngại làm cho hắn chậm rãi phát hiện điểm tốt của nàng.

“ Xin hỏi ngươi còn có việc sao? Nếu không có việc gì, ta có việc, đi trước.”

“ Ngươi thực gấp?” Thấy Tiêu Tiêu liên tiếp  nhìn đồng hồ, An Tú Hiền hỏi.

“ Đúng vậy.” Tiêu Tiêu ngày thứ ba đã mua một con chó Đưc, cho nên tại thời điểm tan tầm nàng đều về nhà chơi với Maya. Tuy nói sẽ có vất vả nhất điịnh nhưng Tiêu Tiêu cũng rất thích thú bởi vì có nó làm bạn.

“ Ta đưa ngươi đi.” An Tú Hiền chủ động đề nghị.

Tiêu Tiêu sửng sốt một lúc, không khách khí nói: “ Tốt!” Nàng vừa lúc muốn đi mua thức ăn cho chó, đang cần một người khuân vác a!

Đây không phải lần đầu tiên An Tú Hiền vào siêu thị nhưng là lần đầu tiên thấy Tiêu Tiêu vào. Nữ nhân này trước kia đều thích mấy loại cửa hàng cao cấp, loại siêu thị bình dân này, nàng trước kia ngay cả nhìn cũng không có nhìn một cái. Nình nàng thuần thục đem thức ăn cho chó để vào xe đẩy, An Tú Hiền nghi hoặc hỏi. “ Trước kia ngươi không phải rất ghét chó sao?”

“ Như ngươi nói, đó là trước đây.”

Thật sự buông xuống sao? An Tú Hiền một mặt ta không thể tin, Ninh Tiêu Tiêu trước kia hắn kiến thức đến, làm sao lại có thể nói ra những lời này? Dọc đường An Tú Hiền đều im lặng nhìn Tiêu Tiêu mua đồ, Tiêu Tiêu ngẫu nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái, cũng không nói thêm gì.

“ Maya, đừng sủa.” Vừa vào cửa, Maya liền hung mãnh sủa An Tú Hiền, Tiêu Tiêu lập tức ngăn lại.

Không thể không nói, hành vi của Maya dọa đến An Tú Hiền, hắn vẫn nghĩ Tiêu Tiêu nuôi chó sẽ dưỡng lại chó trong nhà, như thế nào lại là loại chó to lớn này, nhưng nghĩ nghĩ chút lại thấy cũng không sai, đây mới giống Ninh Tiêu Tiêu. “ Ngươi chuẩn bị chuyển nhà sao?” Nhìn đến trong nhà đóng gói đồ vật, An Tú Hiền hỏi.

“ Ngươi không phải đã thấy sao?” Maya chạy quanh bên người xoay vòng, cái dạng kia thật sự rất đáng yêu a~.

“ Vì sao?” Chuyển công việc, lại chuyển nhà, nàng rốt cục muốn làm gì.

“An Tú Hiền, ngươi đừng trang nữa, ta vì sao chuyển nhà ngươi không biết sao? Ngươi không phải cũng rất thông minh sao? Việc này hết thảy đều do người ngươi yêu, lần sau gặp nàng ân cần hỏi nàng hộ ta, ta rất cảm tạ nàng, không có Ninh Hoa Trinh cũng không có Ninh Tiêu Tiêu ngày nay.” ( Nghe câu này làm ta nghĩ tới một câu chuyện ướt át: “ Không có anh sẽ không có em hôm nay.” Tuy rằng ý nghĩa khác nhau nhưng vẫn cảm thấy thật kỳ diệu a~~~)

“ Ninh Tiêu Tiêu, đừng đổ mọi sai lầm cho Hoa Trinh, người luôn thương tổn Hoa Trinh đều là ngươi, Hoa Trinh từ đầu đến cuối cũng không làm cái gì, dù ngươi làm bao chuyện quá đáng nàng vẫn tha thứ ngươi, đơn giản vì ngươi là chị ruột của nàng. Trên đời này có nhiều nam nhân như vậy, cũng đâu phải chỉ có mỗi Trịnh Mẫn Cơ, ngươi vì sao không thấy những người khác tốt đâu?” An Tú Hiền phẫn nộ nghĩ lại. ( Aizz, vị tác giả này thật kỳ diệu a~

Ta liên tưởng: “ Trên đời này cũng đâu chỉ có mỗi Trịnh Mẫn Cơ/hắn, ngươi vì sao không thấy người khác/ ta tốt đâu?” Cũng không thể trách ta liên tưởng như vậy a~ Thật sự tác giả quá……. (>.<) )

“ Vậy còn ngươi? Trên đời này có nhiều nữ nhân như vậy, vì cái gì ông trời lại sắp đặt ngươi yêu Ninh Hoa Trinh? An Tú Hiền, đừng trang rộng lượng, ngươi cùng ta đều giống nhau cả thôi, đừng nói như mình cao thượng lắm.” Tiêu Tiêu cười mỉa nhìn An Tú Hiền. ( Tỷ tỷ, ta ủng hộ ngươi a~~~)

An Tú Hiền không yếu thế nói: “ Ta không phải người tốt, ta chính mình rõ ràng, nhưng Ninh Tiêu Tiêu ngươi không phải người tốt.”

“ Ta cũng chưa từng nói qua ta là người tốt, như vậy, cho rằng mình là người tốt, An Tú Hiền tiên sinh, ngươi hiện tại có thể lăn rồi chứ?” Tiêu Tiêu ra lệnh tiễn khách.

“ Ngươi chính mình tự suy xét!” An Tú Hiền trước khi đi để lại những lời này.

Maya thấy chủ nhân tâm tình không tốt, cọ lại gần kêu ủng ủng an ủi Tiêu Tiêu, đây là lý do mà Tiêu Tiêu yêu những con chó, người có thể phản bội ngươi nhưng duy nhất chó sẽ không, cho dù ngươi phản bộ nó.

Ninh Tiêu Tiêu có sai nhưng chuyện đã muốn qua, nàng hiện tại có cuộc sống mới không có trói buộc. Trịnh Mẫn Cơ và Ninh Hoa Trinh hạnh phúc hay không đều không liên quan tới Ninh Tiêu Tiêu, nàng chỉ cần knockout An Tú Hiền liền xong.

P/s: Chương này ta rất bất đăc dĩ phải dịch hộ, người edit đang có việc bận a~ Lời nhận xét của ta độc giả có thể không cần để ý a~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Trà về bài viết trên: KullboyNguyen
Có bài mới 14.09.2015, 20:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 21.06.2015, 15:08
Bài viết: 475
Được thanks: 2798 lần
Điểm: 5.16
Có bài mới Re: [ Nữ phụ văn ] Nhóm nữ phụ – Nính Linh - Điểm: 11
Chương 2: Nhiệm vụ 1 (2)

Editor: To be or not to be

Gặp lại An Tú Hiền đã là chuyện mấy ngày sau, đương nhiên là không chỉ mình hắn, đi cùng còn có Ninh Hoa Trinh cùng Trịnh Mẫn Cơ.

“ Qúy khách, xin hỏi ngươi cần gì?” Người tới chính là khách, cho dù Ninh Tiêu Tiêu tâm lý khó chịu cũng sẽ không vì nam nữ chủ mà làm mất công tác, huống hồ nàng cũng không phải Ninh Tiêu Tiêu chân chính, tự nhiên cũng không có nhiều địch ý với bọn họ, nhưng cũng chẳng có nhiều hảo cảm.

“ Chị….” Một câu này kêu thật có thứ tự, cũng kiểu như Ninh Hoa Trinh từ trước đến nay không để ý chuyện ác mà Ninh Tiêu Tiêu làm. Mà cuối cùng, sự tha thứ của Ninh Hoa Trinh là thật hay giả, nàng cũng không cần thiết quan tâm, dù sao nàng cũng không tính cùng Ninh Hoa Trinh diễn một vở tỷ muội tình thâm cảm động.

Mà tương đối với sự khoan dung của Ninh Hoa Trinh, Trịnh Mẫn Cơ lại mang theo địch ý với Tiêu Tiêu, hắn đánh gãy lời nói của Ninh Hoa Trinh: “ Ngươi đây là có ý gì a!”

Ý định làm khó dễ, Ninh Tiêu Tiêu không để vào mắt, nàng theo quy định gọi đồ. Trịnh Mẫn Cơ thấy kế khích tướng không được, tiếp tục kế thứ hai, nói: “ Tất cả thứ này đều lấy, nhớ kỹ phải nhanh, nếu trong năm phút đồng hồ chưa đưa ra, ta sẽ trách cứ.”
“ Lấy đồ cũng có thứ tự trước sau, quý khách, ta sẽ đưa đến nhanh nhất có thể.”

“ Chị thay đổi thật nhiều, Mẫn Cơ, ngươi đừng cho rằng ta đang bênh vực kẻ yếu, dù sao cũng là người một nhà a.” Trước chưa nói Hoa Trinh từ nhỏ  quan hệ cùng Tiêu Tiêu không tốt lắm nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến rồi một ngày kia, các nàng sẽ trở thành địch nhân, nguyên nhân cũng vì cùng thích một người con trai. Vì Tiêu Tiêu, Hoa Trinh cũng từng nghĩ sẽ buông tay Mẫn Cơ, tình thân là thứ nàng không thể vứt bỏ, mà Mẫn Cơ lại chẳng vì nàng từ chối mà thích Tiêu Tiêu, lúc này, Hoa Trinh mới biết rằng tình chị em đã hoàn toàn chặt đứt.

Trịnh Mẫn Cơ nhìn người con gái mình yêu, nói: “ Ngươi nha, ngươi chính là rất thiện lương, nhớ ngày đó nếu không phải tại nàng, thân thể ngươi cũng không yếu như hiện tại. Tóm lại, ta sẽ không lại tin tưởng lời nàng, có câu nói, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, ngươi nói có đúng không? Tú Hiền?”

“ Có lẽ vậy.” Tú Hiền trả lời tùy ý.

An Tú Hiền và hai người kia hiển nhiên vì Tiêu Tiêu mà đến, Tiêu Tiêu đáy lòng cũng hiểu, nhưng như vậy thì thế nào, hiện tại là thời gian đi làm của nàng, nangfg cũng chẳng có cái công phu gì mà đi quản bọn họ,  dù bọn họ yêu nhau thì như thế nào? Chẳng qua, đến rồi, Trịnh Mẫn Cơ bọn họ làm sao sẽ đơn giản mà rời đi? Tại sau khi tan tầm nhìn đến ba người, Tiêu Tiêu không khỏi cảm khái, quả thật là đường khó đi a.
“ Có chuyện nói mau, ta có việc gấp.” Tiêu Tiêu lưu loát nói.

Cho tới bây giờ chỉ có người khác chờ Trịnh Mẫn Cơ, nay hắn lại chờ nàng, vậy mà nàng còn không biết tốt xấu: “ Ninh Tiêu Tiêu, ngươi đừng quên ngươi đã không còn là đại tiểu thư của Trữ thị, không có thân phận này, ngươi cảm thấy tính cách ngươi còn ngang ngược hoành hành đến đâu?”

“ Trịnh Tiên Sinh lời nói ra thật buồn cười, ta có hoành hành sao? Tựa hồ từ đầu đến giờ là Trịnh tiên sinh không để ta đi. Hơn nữa ngươi sẽ không lo lắng vị hôn thê của ngươi nhìn đến ngươi cầm tay ta không có ý tưởng gì trong lòng sao? Phải biết là trước kia Trịnh tiên sinh vẫn là bây giờ Trịnh tiên sinh đều không để ý đến Tiêu Tiêu ta đâu? Nay đột nhiên xoay ngược thái độ, thật khiến cho ta thụ sủng nhược kinh a.”* Tiêu Tiêu không kiên nhẫn nói.

*Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ.

Trịnh Mẫn Cơ trào phúng nói: “ Mấy ngày không gặp, không biết ngươi khi nào thì miệng lưỡi răng nhọn thế.”

“ Bớt nói nhảm đi, rốt cuộc có chuyện gì hay không, không có việc gì thì ta phải đi rồi.” Bọn họ là người có tiền có quyền, không cần chút thời gian này, nhưng là Tiêu Tiêu đã trở thành bình dân, thời gian chính là tiền tài a, Maya nhà nàng còn chờ được ăn a.

Hoa Trinh giữ chặt tay Tiêu Tiêu, trước mắt lạnh của Tiêu Tiêu nàng lại không thể không bỏ tay ra, nói: “ Chị, đây là thiệp mời kết hôn của ta cùng Mẫn Cơ, chúng ta đều thiệt tình hy vọng ngươi có thể tới tham gia hôn lễ của chúng ta, nếu có thể, ta còn hy vọng ngươi có thể thành phù dâu của ta.”

Tiêu Tiêu nhìn thiệp mời đỏ rực, nhẹ nhàng cười, cầm lấy nó, chưa nghĩ gì mà vò nát nó, ném vào thùng rác gần đó. ( Hành động rất đẹp nhưng nhỡ không có thùng rác thì sao??? >.<)

“ Ninh Tiêu Tiêu, ngươi đừng cho là ta không dám đánh phụ nữ. Mời ngươi tới là ta để mắt đến ngươi, ngươi không cần được một thước lại tiến một thước.” Trịnh Mẫn Cơ nhìn thấy bộ dáng giật mình của Hoa Trinh, biết rằng lòng nàng đặc biệt đau đớn nên đem sung máy hướng tới Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu nhẹ nhàng nói: “ Pháp luật không có quy định rằng ngươi mời ta đi thì ta sẽ đi, ta nghĩ sao là quyền lợi của ta, các ngươi không có quyền lợi can thiệp. Ninh Hoa Trinh, em gái thân yêu, ta mặc kệ ngươi cố ý hay vô tình, ta không nghĩ so đo với ngươi. Ta chỉ muốn chính thức nói cho ngươi, từ nay về sau ta không bao giờ muốn gặp đến ngươi, cũng hy vọng ngươi không cần lại xuất hiện trước mặt ta, đương nhiên, về sau nếu trên đường nhìn thấy ngươi, ta cũng sẽ chuyển đường khác mà đi.”

“ Nhất định phải như vậy sao? Dù thế nào chúng ta đều là chị em ruột thịt, điều này là điều ngươi không thể phủ nhận được.” Hạnh phúc của nàng muốn để tất cả mọi người chứng kiến, Trữ Tinh không rõ điều này có gì sai.

  Tiêu Tiêu gật đầu nói: “ Thì tính sao, về sau ngươi đi đường lớn của ngươi, ta bắc cầu mộc của ta, như vậy không tốt sao? Không có việc gì nữa, ta đây đi nhé, tái kiến, à không đúng, hẳn là nói từ nay về sau không gặp lại nữa.” Đối với thái đội của Tiêu Tiêu, Ninh Hoa Trinh và Trịnh Mẫn Cơ đều có chút bất ngờ.

  “ Trịnh Mẫn Cơ tiên sinh, thời điểm ta còn yêu ngươi, ngươi cái gì cũng tốt, nhưng tại lúc mà ta hết yêu ngươi, ngươi chẳng là gì cả.” Nói xong Tiêu Tiêu tránh qua Trịnh Mẫn Cơ mà đi về nhà, tuy nhiên ông trời hình như không chịu buông tha nàng, Ninh Hoa Trinh lại chắn đến trước mặt Ninh Tiêu Tiêu, nói: “ Chị, thân thể của ba ngày càng yếu, ngươi đi về nhà xem hắn đi. Ta nhìn ra, trong đáy lòng hắn vẫn còn lo lắng ngươi.”

Trữ ba là người kiểu gì, Ninh Tiêu Tiêu rõ ràng nhưng đó là một người đàn ông siêu sĩ diện. Hai người con gái vì một đứa con trai mà trình diễn trò hay, điều này làm cho hắn mất thể diện, hơn nữa Ninh Tiêu Tiêu lại sở tác sở vi **, càng làm cho hắn khó có thể ngẩng đầu tại thương trường, bằng không hắn sẽ không tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ.

“ Ninh Hoa Trinh, ngươi có biết rằng cha mẹ chân chính là dạng gì sao? Chờ ngươi về sau thành mẹ sẽ biết.” Cha mẹ đối với đứa con của mình vĩnh viễn khoan dung, cho dù bọn hắn làm chuyện lơn như thế nào, bọn họ  vĩnh viễn là hậu thuận cho đứa nhỏ của mình.

**Sở tác sở vi: = Tác oai tác quái,có nghĩa là hoành hành, ngang ngược.

“ Mẫn Cơ, có lẽ việc ta tới nơi này chính là một sai lầm.” Từ lúc yêu phải Mẫn Cơ, Ninh Hoa Trinh chỉ biết rằng cả đời này, nàng cùng Ninh Tiêu Tiêu không thể có tình chị em, tuy nhiên nàng vẫn tin tưởng, tin tưởng chắc chắn thân tình là không thể diệt được, không ngờ nguyên lai nó lại trở thành như vậy, cho dù nàng đã từng hết lòng che chở.

Mẫn Cơ an ủi Hoa Trinh: “ Ngươi đừng quên rằng ngươi vẫn còn có ta.”
Đúng vậy, nàng còn có Mẫn Cơ.

“ Mẫn Cơ, Hoa Trinh, công ty ta còn có việc đi trước, có chuyện gì liên hệ sau.” Nhìn hai người ân ân ái ái, An Tú Hiền đau lòng khó thở, hắn nghĩ là dù có thể yên lặng bảo hộ nàng là tốt rồi, không ngờ rằng chính hắn căn bản không làm được. Bên người Công chúa có Vương tử, thân là kỵ sĩ hắn nên đi nơi nào?

“ Ninh Tiêu Tiêu.”

Tiêu Tiêu nghe được An Tú Hiền gọi mình, dừng chân lại chờ hắn đến gần, nói: “ Ngươi không phải cùng một chỗ với bọn họ sao, vẫn là nói vừa rồi ngươi không nói được gì nen bây giờ muốn tiếp tục thuyết giáo?”

    “ Có lẽ ngươi không đi là chính xác.” An Tú Hiền cũng không biết mình nghĩ như thế nào, có lẽ bởi vì nàng thay đổi, tuy rằng vẫn như trước không nói lý lẽ nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều. Hơn nữa nghe ý tứ của nàng là nàng đã học được cách buông tay, như vậy hắn cũng có thể học buông tay, nhưng cảm tình không phải thích thì cho đi, thích thì giữ lại, hắn muốn hỏi một chút nàng làm sao mà làm được.

Tiêu Tiêu không trả lời, lập tức đi tiếp trên con đường của mình.

“ Ninh Tiêu Tiêu, ngươi chẳng lẽ không có gì để nói sao?” Ninh Tiêu Tiêu trầm mặc làm cho An Tú Hiền không quen.

Tiêu Tiêu nhìn về phía An Tú Hiền, nói: “ An Tú Hiền tiên sinh, ngươi muốn ta nói cái gì, nói đôi ta hẳn là đứng trên một trận tuyến đối địch hay vẫn là nói cảm tình giữa Ninh Hoa Trinh cùng Trịnh Mẫn Cơ tốt như thế nào? Ta không phải ngươi, ta không thờ ơ như vậy được. Ninh Tiêu Tiêu trước kia đã chết, Ninh Tiêu Tiêu hiện tại mong muốn trong cuộc sống không có Ninh Hoa Trinh cùng Trịnh Mẫn Cơ, nếu có thể, mời ngươi cũng biến ra khỏi tầm mắt ta đi.”

  Tiêu Tiêu nói như vậy là do rất nắm chắc sẽ không thật sự rời đi cuộc sống có chính mình. Có lẽ có một vài khả năng, nhưng về lâu dài, cho dù hắn nghĩ rời đi, Tiêu Tiêu cũng không cho phép, hiện tại nàng cần phải trừ bỏ đi Ninh Hoa Trinh trong đáy lòng của An Tú Hiền, điểm ấy khó nhất, không phải nàng nói trừ bỏ là có thể trừ bỏ.

  An Tú Hiền vốn không phải người thích cưỡng cầu người khác, nàng đã nói như vậy, hắn tiếp tục dây dưa cũng vô ích. Vì thế hắn xoay người rời đi.

Vài ngày sau, Ninh Tiêu Tiêu nhận được điện thoại từ quán bar Tửu Bảo, nói là An Tú Hiền say ngã, làm cho nàng đi đón nguời. Ninh Tiêu Tiêu lo lắng tình trạng của An Tú Hiền nên tự nhiên sẽ đáp ứng chạy tới quán bar. Hôm nay là ngày tốt của Trịnh Mẫn Cơ cùng Ninh Hoa Trinh, hắn thế nhưng một người say ngã, trong kịch tình, nữ nhân mình yêu lập gia đình, chú rể lại là bạn hắn, thật sự rất châm chọc.

  Theo như lời nói của Ninh Tiêu Tiêu, An Tú Hiền vốn không phải người không biết tiết chế, nhưng hôm nay lại ngoại lệ, xem ra chịu đả kích không nhẹ.

   Đem An Tú Hiền đưa về nhà là một công trình lớn, hơn nữa hắn đã say bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn chỉ có thể cõng hoặc kéo hắn đi. Ma chờ Ninh Tiêu Tiêu đưa được người này về nhà, đã là sau hai giờ.

   Ninh Tiêu Tiêu hảo tâm đút nước cho An Tú Hiền kết quả bị hắn trực tiếp ôm lấy nàng, thương tâm không thôi khóc kể: “ Mẹ, nàng kết hôn, kết hôn cùng người khác…… Ta phải làm sao bây giờ….. Từ nay về sau…..”

   Vậy mà lại gọi nàng là mẹ, Ninh Tiêu Tiêu muốn đấm hắn một cái nhưng nghĩ đến vết thương trong lòng của người nào đó, quyết định ngày mai tính toán sau.

   “ An Tú Hiền, buông tay.” Ninh Tiêu Tiêu muốn thoát khỏi cái ôm của An Tú Hiền, lại không ngờ càng dãy dụa càng chặt, nàng ý đồ đánh thức hắn lại không được. Chẳng lẽ lại ngốc như vậy cả đêm, Tiêu Tiêu nàng tự nhận không có vĩ đại như vậy, chỉ đành đánh ngất An Tú Hiền nàng mới có thể thoát khỏi hắn.

  Nhìn người nào đó bất tỉnh nhân sự trên ghế sô pha, Ninh Tiêu Tiêu hảo tâm lấy cái chăn cho hắn. Sau đó tắm rửa rồi đi ngủ, nàng không giống hắn, ngày mai đi làm nói không đi là không đi. Nàng số khổ, thật vất vả thành thiên kim nhà giàu, vậy mà lại là thiên kim nhà giàu bị phá hư, ngẫm lại liền thấy chán nản.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Trà về bài viết trên: Họa Đến Vô Tình, KullboyNguyen, Michiyu194, toidagia
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Em bé Lùn, Kamikita và 229 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169



Snow cầm thú HD: Pp
Ngọc Nguyệt: Okay....con đi ngủ đây, cụ học đến mấy giờ/
Snow cầm thú HD: Là thế này ta định cúp học lun, mà ngta nhờ giao đồ cho con bé trên trường nên ta đành fai đi học :D3
Ngọc Nguyệt: =.= Okay... con hỏi học tối muộn à, cụ bảo ờ, giờ thì cụ bảo đi giao đồ,,,
-> Logic ghê
Snow cầm thú HD: Đi giao đồ giùm ngta :-P
Ngọc Nguyệt: 10 rưỡi rồi ai dạy học mà ghê vại?
Snow cầm thú HD: Ờ ờ :no3: khổ v đó
Ngọc Nguyệt: -_- Hổng phải kết BTS.
Con biết IU hát hay mờ.
Ớ, học tối muộn á?
Snow cầm thú HD: Thì ra ngọ kết btS à

Ta trễ h r đi trc :wave: pp
Snow cầm thú HD: IU vừa xinh vừa hát hay :))
Ngọc Nguyệt: -_- Không có đâu cụ.
Em út nhà BTS chọn IU là mẫu người lí tưởng.
Ôi nhớ cái thời trẻ trâu ngày xưa chỉ biết mỗi một bài của IU mà không ngờ giờ IU nổi thế...
Snow cầm thú HD: Cứ tưởng đi nói vụ moon lovers có phần mới
Snow cầm thú HD: Chuẩn, bít r hỏi ta chi
Ngọc Nguyệt: Fan BTS và fan Wanna One
Snow cầm thú HD: À thì fan bts với nhóm nào đó hét lên lúc IU phát biểu cái netizen chửi cho fan đó sml
Ngọc Nguyệt: Chia tay rồi nhỉ?
Snow cầm thú HD: Theo ta nhớ là IU bị dụ này vs scandal lộ ảnh nóng với bạn trai, mà lâu lắm rồi
Ngọc Nguyệt: Bài phát biểu về JongHyun hôm Golden Disk...
Snow cầm thú HD: Nghe nói là bài nhạc IU viết có vấn đề bị chỉ trích mà IU không bảo cảm thấy nó k vấn đề về sai netizen Hàn chửi dữ quá IU mới đứng ra xin lỗi
Snow cầm thú HD: Ko
Ngọc Nguyệt: Snow, năm ngoái IU dính vào vụ gì vậy?
cò lười: ???
Snow cầm thú HD: Ngọ ta bít mặc dù IU đóng k hay, nhưng mà ngta rất đẹp nha, ráng coi vì khuôn mặt :-P
Snow cầm thú HD: cò lười: 2 truyện mới đây
Ngọc Nguyệt: Snow, không, chỉ là chợt nhận ra IU đóng vai nữ 9...hm...
Snow cầm thú HD: Ngọ ừ s v?
Ngọc Nguyệt: Snow, nghe đồn cụ thích phim Người tình ánh trăng?
cò lười: Vụ gì hot
Snow cầm thú HD: Ngọ :kiss3:
Ngọc Nguyệt: A cụ Snow.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.