Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa

 
 18.03.2013, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6120 lần
Điểm: 10.54
 [Xuyên không - Nhân thú] Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 8

ĐẠI LỤC THẤT LẠC

images

Tác giả: Đa Mộc Mộc Đa
Nguồn: Diendanlequydon.com
Convert: ngocquynh520
Editor: Đầm
Thể loại: Nhân thú, ngôn tình, nguyên sang, ảo tưởng tương lai, tình yêu
Chương + ngoại truyện: 62 chương

Giới Thiệu


Vì truyện này không có phần văn án nên mình xin viết vài dòng giới thiệu truyện cho các bạn.


Dương Phàm, một cô gái thời hiện đại không hiểu vì sao lại xuyên không. Người ta xuyên tới cổ đại xuyên tới tương lai còn cô thế mà lại xuyên tới viễn cổ. Một thế giới không có con người, không có đồng loại, không ai hiểu lời cô nói, đã vậy cô còn bị một quái thú bắt giữ muốn biến cô thành ……. Công cụ sinh con!??????.


Đây là một câu chuyện không có tranh đấu giữa người với người, chỉ có tương tác giữa thú và thú thuần túy, đấu tranh nội tâm của nhân vật chính giữa môi trường xa lạ, hoàn cảnh lạ lẫm, sợ hãi, nguy hiểm xung quanh, trở lại phần con nguyên thủy nhất của con người. Liệu cô có thích nghi được, có giữ được phần người của mình hay sẽ bị đồng hóa với những con thú xung quanh, trở thành một con vật không có tình cảm, không có nhân tính?... ........







Đã sửa bởi ocream lúc 22.07.2013, 21:11, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 18.03.2013, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6120 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: (Xuyên không) Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 12



CHƯƠNG 1



Dương Phàm mới từ siêu thị đi ra ngoài, cô cầm theo một túi đồ, bên trong có băng vệ sinh, kẹo cao su cùng một chút thức ăn vặt, ví dụ như khoai tây chiên, chocolate ....

Cô vượt qua một góc đường, vẫn cúi đầu nhìn tờ rơi siêu thị trong tay. Trên con đường này rất ít xe, quanh đây tất cả đều là nhà.

Sau đó cô vấp một cái, đợi lúc hoàn hồn cô mới phát hiện mình thế mà lại ở trong rừng rậm.

Cô sợ ngây người.

Cô có thể ngửi được mùi vị ẩm ướt của cỏ cây, của đất. Chung quanh đều là cây cao vút chạm đến mây, che hết ánh mặt trời. Tầm nhìn là rừng rậm um tùm dường như không có biên giới. Cô giống như đang ở trong rừng rậm.

Cô lui về phía sau một chút, hình như là vướn phải rể cây trên mặt đất, kết quả đặt mông té ngồi xuống, đồ vật bên trong túi đồ rơi rớt ra bên chân.

Dương Phàm tự nhận sinh hoạt tập quán của mình vô cùng lành mạnh, cô không có bất kỳ tật xấu nào, cho dù là hít thuốc phiện hay uống rượu, hơn nữa cô không thích thức đêm, bình thường tâm lý cũng không có vấn đề gì.

Cho nên, tất cả chuyện này thật ra chỉ là ảo giác, đúng không?

Cô vuốt đất ẩm ướt, bùn đất màu đen có độ đàn hồi rất tốt, có vài con côn trùng nhỏ đang chạy tới chạy lui trong đống lá cây mục nát lẫn cùng bùn đất.

Cô móc điện thoại trong túi quần jean ra, nó còn có điện, nhưng tín hiệu thì không. Cô thử soạn một tin nhắn muốn gửi đi, nhưng không được. Cô lại thử bấm gọi mấy cuộc, dĩ nhiên cũng vô ích.

Cô cố gắng tỉnh táo lại, trước tiên đem mấy thứ trong túi đồ rơi ra lượm về. Nhìn khoai tây chiên cùng chocolate, cô thấy may, ít nhất còn có một ít thức ăn, sau đó liền hối hận mình không lấy thêm một chai nước suối.

Trên điện thoại có hiển thị thời gian, nhưng cô không biết thời gian này có dùng được nữa hay không. Nếu như cô có thể trong nháy mắt từ thành thị chạy đến rừng rậm, vậy cũng có thể là cô đã không còn ở trong múi giờ Trung quốc nữa rồi?

Bây giờ cô cần tìm một chỗ có thể qua đêm trước khi trời tối. Sau đó sẽ tính chuyện khác sau.

Dương Phàm lượm một nhánh cây đủ to, chọn một hướng phía trước rồi đi tới.

Cô đi về trước một giờ, nhưng cảnh sắc cũng không thay đổi chút nào, trước mắt vẫn là rừng rậm dường như vĩnh viễn không đi ra được. Mắt cá chân của cô đau nhức, đi trên đất bằng một giờ cùng đi trong rừng rậm một giờ là một trải nghiệm hoàn toàn khác nhau, cô đi không nổi nữa rồi.

Cô có chút hối hận mình chưa lên kế hoạch tốt đã tiêu phí thể lực, cô cảm thấy khát nước, trước mắt là rừng rậm một mảnh xanh thẳm cùng hoa cỏ tươi tốt tràn đầy hơi nước trên đất, nhưng cô lại không thể bắt bọn nó làm ra nước để uống. Lúc cô đang tính xem có nên hái vài cây cỏ nhìn có vẻ không nguy hiểm nhai một chút xem có thể kiếm chút nước giải khát hay không, một quái vật cao lớn đột nhiên nhảy ra!

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi liền xoay người về phía sau hoảng hốt chạy trốn, nhưng một giây sau tay chân cô liền bị bắt lại nhấc lên, giống như cô chỉ là một con mèo nhỏ, ở trước mặt quái vật này không có một chút năng lực chống cự nào.

Móng vuốt của quái vật giống người, có năm ngón tay, nhưng hiển nhiên nó lớn hơn và mạnh hơn. Trên tay của nó đầy lông màu xanh rất nhỏ, móng tay bén nhọn như một cái lưỡi câu. Nó lật ngược cô lại bỏ xuống đất, sau đó cô liền nhìn thấy dáng dấp của nó.

Dương Phàm yên tĩnh lại ngoan ngoãn, cô không muốn chọc giận quái vật này. Cô ngoan ngoãn nằm nghiêng trên mặt đất, mặc cho quái vật này quan sát cô. Mà đồng thời cô cũng quan sát nó.

Con quái vật này cao chừng hai mét hoặc hơn, toàn thân đều là lông, lông trên chân có màu đen tỏa sáng, càng lên trên thì màu sắc càng nhạt, lông trên cổ của nó dường như là màu trắng nhạt, mà trên mặt thì không có lông.

Nó là giống đực, đây là suy đoán của Dương Phàm, bởi vì bộ ngực của nó vạm vỡ nhưng không có vú giống giống cái.

Nhìn nó rất giống người bình thường, tứ chi, thân thể cùng ngũ quan cũng không khác là mấy. Điều này làm cho Dương Phàm bớt sợ hãi một chút.

Chỗ khác chính là hai mắt của hắn, hắn có một đôi mắt giống như thằn lằn, đồng tử dựng thẳng. Khi hắn ngồi xổm xuống nâng hai chân Dương Phàm lên, cô nhìn thấy sau lưng hắn còn có một cái đuôi to khỏe, cái đuôi của hắn dường như còn dài hơn người của hắn, đó thoạt nhìn giống như vũ khí.

Trên đuôi của hắn cũng có đầy lông màu đen, hơn nữa thoạt nhìn lông ở đó lớn hơn, cứng rắn hơn. Nó có chút nhếch lên, chậm rãi lay động, nếu như là mèo, cô sẽ cho rằng cái đuôi này thể hiện hắn cảm thấy rất hứng thú với cái gì đó.

Dường như trôi qua cả một thế kỷ, rốt cuộc hình như hắn đã hài lòng, đứng lên, vác Dương Phàm lên lưng, sau đó vọt thật nhanh ra khỏi rừng.

Dương Phàm thấy cảnh sắc chung quanh nhanh chóng lao về phía sau. Cô không biết tốc độ của hắn nhanh bao nhiêu, nhưng thấy cảnh sắc vụt qua giống như đang ngồi trên xem ô tô lái đến cực nhanh nhìn ra ngoài, làm cô sợ tới mức dùng sức ôm hắn thật chặt, sợ bị văng xuống.

Dường như hắn cảm nhận được, cho nên cũng ôm cô càng chặt.

Cô không biết hắn chạy bao lâu, chờ bọn cô rời khỏi rừng rồi, trước mắt chính là sườn núi mênh mông đầy những tảng đá lớn. Hắn không giảm tốc độ, một lát sau, hắn mang cô chạy tới một tảng đá khổng lồ, nơi đó có một cái động nho nhỏ, hắn nhét cô vào trong động.

Cô chưa bao giờ biết thân thể của mình có phần tiềm lực này, chỉ có thể nói, tiềm lực của con người là vô hạn.

Hắn cũng chui vào.

Dương Phàm vẫn không hề cử động, cô làm cho mình thoạt nhìn giống như một con mồi vô cùng nghe lời. Hắn chui vào rồi ôm cô đang ngồi dưới đất đi vào trong, chờ mắt dần dần thích ứng mới ánh sáng yếu ớt nơi này, cô phát hiện tảng đá khổng lồ này đã bị đào rỗng.

Nơi này có thể là sào huyệt của hắn.

Ở sâu trong hang đá có một đài đá khá cao, có lẽ chiếm một phần ba hang đá. Phía trên đó có một tầng cỏ khô thật dầy, hắn đặt cô lên đó.

Cỏ khô rất mềm, Dương Phàm thỏa thuê lấy tay cảm thụ thế giới xa lạ này. Cô cảm thấy cỏ này không giống với mấy loại cỏ mà cô biết, chúng nó mềm mà dài, hơn nữa lại vô cùng dẻo. Cô thử một chút, phát hiện bằng sức của mình, cô không thể rứt ra cho dù chỉ là một cọng cỏ nhỏ.

Khi cô ở trên nệm cỏ sờ tới sờ lui, hắn vẫn đứng phía trước nhìn cô, cho đến khi cho là cô đã nghiên cứu nệm cỏ xong, hắn mới có động tác khác.

Thật ra thì Dương Phàm không biết chuyện này xảy ra thế nào, từ đầu tới đuôi cô đều có một loại cảm giác kỳ diệu. Quái vật này sử dụng móng vuốt bén nhọn của hắn nhẹ nhàng linh hoạt cắt hết quần áo trên người cô, giống như đối đãi với một con mồi chân chính đoạt lấy cô.

Phản kháng hoặc kêu khóc gì đó vẫn luôn bị Dương Phàm vững vàng áp chế sâu trong đáy lòng.

Sinh mạng so với cái gì cũng quan trọng hơn, quái vật trước mắt xé quần áo của cô cực kỳ dứt khoát, thậm chí cô cảm thấy chỉ cần hắn muốn hắn cũng có thể mổ bụng móc hết nội tạng của cô ra ăn.

Cô nhớ lại những điểm quan trọng mà phái nữ nên làm để bảo hộ bản thân khi đối mặt với bạo lực tổn thương. Cố gắng phối hợp tất cả hành động của hắn, chờ đến khi rốt cuộc hắn cũng dừng lại thì đáy lòng cô khen ngợi mình làm rất khá, bởi vì cô không bị thương.

Mặc dù không bị thương, nhưng cô lại thấy mình không còn chút hơi sức nào. Bây giờ ngay cả một ngón tay cô cũng không nhúc nhích được.

Cô thở dồn dập, cố gắng giữ thanh tỉnh. Đợi cô ra sức mở mắt thì phát hiện hắn vẫn đang ngó chừng cô, cặp mắt màu vàng xanh kia cứ một mực nhìn cô.

Cô run rẩy đôi môi, muốn cầu xin tha thứ, nhưng ngay cả một tiếng cũng không phát ra được. Đối với cô mà nói chuyện như vậy từ trước đến nay chưa từng xảy ra, cho nên cô không biết bây giờ mình mệt mỏi như vậy có phải bình thường hay không, có lẽ là vì hắn? Cô không biết hắn nhìn bao lâu.

Có lẽ cô bị thương? Cô nhịn không được run rẩy đưa tay sờ bụng mình, có lẽ cho là chỉ cần đụng một chút, bụng sẽ nứt ra, máu sẽ phun trào.

Nhưng không có, cô rất tốt. Giống như phán đoán ban đầu của cô, cô không có chút tổn thương nào. Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại Dương Phàm không biết vừa rồi có phải mình bị ngất hay không, cô đã có thể nhìn toàn bộ hang đá này rồi.

Hắn không có ở đây, lúc không thấy hắn ý nghĩ đầu tiên của Dương Phàm chính là chạy trốn.

Cô từ từ ngồi dậy, ánh sáng trong hang đá chưa đủ để cô nhìn xem bây giờ mình đã thành cái dạng gì, nhưng cô không có quần áo, giày cũng không biết đã chạy đi nơi nào.

Dương Phàm bắt đầu suy tính đến khả năng chạy trốn mà không cần quần áo.

Cô chống hai chân mềm nhũn đi tới cửa hang đá, cái hang đá này có lẽ to bằng phòng học trong trường đại học của cô, trừ cái đài cao chứa nệm cỏ chiếm một phần ba hang đá ra thì không còn cái gì khác.

Cô nhớ không rõ, hình như động vật chưa bao giờ đặt thức ăn ở trong sào huyệt, bọn nó chỉ dùng sào huyệt để nuôi con.

Dương Phàm đột nhiên cứng ngắc. Cô nghĩ cô đã tìm được nguyên nhân vì sao vừa rồi quái vật kia đột nhiên đối với cô như vậy, có thể đó cũng là nguyên nhân hắn đem cô về.

Cô đi siêu thị mua băng vệ sinh là vì hai ngày nữa kỳ kinh nguyệt của cô sẽ đến.

Dương Phàm cô gắng dùng lý trí xem xét chuyện này, nếu như không phải vì vậy, lúc quái vật kia nhìn thấy cô có khi sẽ xem cô thành thức ăn mà không phải là một giống cái vừa vặn đến kỳ động dục?

Ý niệm này chợt lóe lên trong đầu, sau đó cô quyết định nhanh chóng rời khỏi nơi này. Mặc dù cô mơ hồ cảm thấy lúc này nếu rời đi, cô sẽ không có cách nào bảo vệ chính mình, cũng không biết chừng cô sẽ càng gặp nhiều nguy hiểm hơn.

Cô chui ra khỏi cửa hang đá, nhưng liếc mắt nhìn cự ly, lúc ấy cô bị hắn vác lên vai nhét vào cho nên cứ cho là cửa động cách mặt đất rất gần, nhưng lúc cô muốn chui ra mới phát hiện, cửa động cách mặt đất ít nhất cũng một mét.

Cô nhảy xuống, dưới ánh mặt trời nhìn bản thân hoàn toàn lòa lỗ trắng trợn cảm giác thật tệ, cô theo bản năng chán nản che kín mình. Lại một lần nữa nhìn cảnh sắc chung quanh, nơi này rõ ràng là nơi cao nhất vùng này, có thể nhìn thấy phần lớn quang cảnh chung quanh.

Chỗ cô đứng khắp nơi đều là những tảng đá khổng lồ, mà đằng xa là một mảnh rừng rậm, cô biết đó chính là khu rừng lúc cô đến.

Cô ngồi xổm xuống đất, dựa lưng vào một tảng đá khổng lồ. Trong đầu hỗn loạn. Cô phải đứng lên chạy trốn, nhưng nên trốn hướng nào đây? Nếu như cô cần cứu trợ, nơi này có người có thể giúp cô sao?

Cô không thể chạy vào rừng, nơi đó có rất nhiều nguy hiểm. Hơn nữa liếc mắt nhìn, có lẽ phải mất một ngày cô mới chạy được đến bìa rừng. Cô đã từng đi du lịch leo núi, rất biết nhìn địa hình, có thể ước lượng thời gian mà đi.

Thời gian càng lâu, cô lại càng sợ. Cô nghĩ quái vật kia mặc kệ là đi đâu, rất có thể một giây tiếp theo hắn sẽ trở lại.

Cô lấy hết tinh thần đứng lên vòng qua tảng đá, bỏ trốn từ đằng sau. Lúc đầu cô chỉ dám cúi người chạy chậm, nhưng lần nữa tự nói với mình nơi này không có bất cứ ai, cho nên lại bắt đầu đứng thẳng sải bước chạy về phía trước, mặc kệ chân ma sát với đất đá đau đớn, cô đều không để ý.

Cô đoán lòng bàn chân của mình nhất định đã bị nát rồi, mỗi một bước đi đều đau nhói. Nhưng ‘chạy’ chính là chuyện duy nhất cô có thể nghĩ ra được lúc bấy giờ.

Cho đến khi chạy mệt cô mới dừng lại, thở gấp hai cái rồi tiếp tục chạy. Phổi vì thở kịch liệt mà đau nhói còn chân thì nặng như đá nhưng cô lại không dám dừng.

Mặt trời vẫn chiếu rọi trên đỉnh đầu, thỉnh thoảng cô ngẩng đầu nhìn nó, suy đoán xem có phải mình vẫn còn ở trên trái đất hay không? Có lẽ đi một chút nữa cô sẽ gặp người, có thể quái vật kia cũng chỉ là một người bình thường, chỉ cần tìm được thị trấn cô sẽ không sợ nữa.

Ánh mặt trời không phải là mãnh liệt, giống như mặt trời mùa đông. Nhưng cô lại không cảm thấy lạnh, cũng không có gió, thời tiết bây giờ càng giống mùa hè, đó không phải là một mùa lạnh.

Cô không biết mình chạy bao lâu, nhưng thời gian nghỉ ngơi càng ngày càng dài, cũng càng lúc càng chạy hết nổi. Cuối cùng cô dừng lại quay đầu nhìn, phát hiện đã không còn thấy hang đá của quái vật kia nữa, điều này có nghĩa là cô chạy trốn đủ xa rồi sao?

Cô tìm một tảng đá che nắng ngồi xổm xuống. Cô không thể ngồi xuống đất, mặc dù vô cùng đau vô cùng mệt, nhưng cô chỉ có thể miễn cưỡng mình ngồi cạnh nghỉ ngơi.

Từ từ quỳ xuống, ngồi trên chân của mình, dựa vào tảng đá vì phơi dưới ánh mặt trời mà ấm áp, tận lực nghỉ ngơi nhiều một lát. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy mình mệt mỏi nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Sau đó cô bị ôm eo bế lên.

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, sau đó rất nhanh đem tất cả âm thanh nuốt xuống cổ họng.

Là hắn tìm tới.

Hắn có tức giận không? Sẽ thương tổn cô sao?

Cô kinh hoảng nhìn hắn, nhưng hắn thoạt nhìn dường như không có bất kỳ phản ứng nào. Hắn không tức giận chuyện cô chạy trốn?

Hắn khiêng cô lên, bắt đầu chạy về. Trải qua chuyện vừa rồi, một lần nữa Dương Phàm biến thành một con mồi nghe lời. Cô không lên tiếng, cũng không phản kháng.

Vừa rồi cô dùng hết toàn bộ sức lực mà chạy, nhưng hắn chỉ tốn một thời gian rất ngắn đã về đến hang đá, có lẽ còn chưa tới năm phút đồng hồ. Lần này hắn không nhét cô vào trong hang đá, mà mang cô đến một bên, nơi đó có đống củi đang cháy, nướng một cục thịt khổng lồ.

Hắn đặt cô xuống mặt đất, lấy cục thịt đang nướng trên lửa xuống xé một nửa đưa cho cô.

Dương Phàm nhận lấy, một nửa cục thịt giống như quả dưa hấu lớn, nặng chừng năm sáu ký, có thể làm no chết hai người như cô. Cục thịt vẫn còn nóng chảy mỡ ì xèo, vô cùng phỏng tay. Cô nhận lấy đồng thời cũng biết lòng bàn tay mình nhất định bị phỏng rộp lên rồi, nhưng cô không dám không nhận.

Hắn vẫn còn nướng một nửa kia, sau đó lại ngẩng đầu nhìn cô một cái, đi tới lấy thịt trên tay cô. Hắn kéo xuống một phần nhỏ đưa cho cô, nhìn cô ăn.

Dương Phàm nhét thịt vào miệng, máy móc nhai. Sợi thịt vô cùng cứng, vô cùng thô, so với thịt cứng nhất mà cô từng ăn qua còn khó nhai hơn nhiều lắm. Cô căn bản cắn không được, không thể làm gì hơn là nửa ngậm vào miệng nhai.

Hắn lấy thịt trong miệng cô ra, tự mình ăn. Dương Phàm hoảng sợ nhìn hắn, quả nhiên, hắn nhai mấy cái rồi tới gần cô, đem thịt nhai nát đút vào miệng cô.

Dương Phàm cố gắng nuốt xuống. Cô biết có vài loài động vật sẽ đút con non khi chúng chưa ăn được thịt như thế, cô hối hận vừa rồi mình không cố gắng nuốt xuống, dù sẽ nghẹn chết.

Hắn không đưa thịt cho cô nữa, mà lại ăn một miếng, xem ra tính đút cô ăn tiếp.

Dương Phàm vươn tay tới chỗ hắn muốn lấy thịt, mặc kệ hắn có hiểu hay không, cô nói: "Tự tôi ăn." Cô không dám dành thịt trong tay hắn, cho nên chỉ vươn tay bảo hắn.

Hắn lắc đầu một cái, hành động ngôn ngữ không khác con người là mấy khiến Dương Phàm sửng sốt một chút.

Hắn đút cô ăn gần nửa khối, trong lúc đó thỉnh thoảng lại đưa tay sờ sờ bụng cô, khi cô bắt đầu cảm thấy không ăn được nữa, hắn cũng đúng lúc ngừng lại. Sau đó đem thịt còn dư lại ăn hết.





Đã sửa bởi ocream lúc 21.03.2013, 12:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.03.2013, 12:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 6120 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Nhân thú] Đại lục thất lạc - Đa Mộc Mộc Đa - Điểm: 12

CHƯƠNG 2




Dương Phàm nhìn mặt trời, cô có cảm giác, thời gian ở đây dường như không được bình thường, ban ngày hình như quá dài.

Ăn xong thịt, hắn dập lửa, sau đó ôm cô đi tới chỗ có ánh mặt trời.

Bọn họ ngồi dưới đất, Dương Phàm thấy hắn bắt đầu liếm tay của hắn, dầu mỡ trên tay đều được liếm sạch. Sau đó hắn liếm cánh tay, liếm bụng, ôm đuôi liếm, thậm chí còn có xoay nửa người liếm lưng của mình!

Dương Phàm có thể hiểu được, hắn đang làm vệ sinh, nhưng vẫn rất kinh ngạc về độ mềm dẻo của xương cốt hắn. Nhưng cô rất nhanh phát hiện khi hắn liếm xong mình rồi, mục tiêu kế tiếp chính là cô.

Dương Phàm rất bình tĩnh nhìn hắn liếm tay của mình. Khi hắn phát hiện tay cô bị bỏng phỏng rộp lên thì đột nhiên cô cảm thấy trên đầu lưỡi hắn cũng có lông, lớp lông mềm mại kia đột nhiên dựng ngược lên, rất dễ dàng cạo phá vết phồng nước trên tay cô.

Trong cơn đau nhức, cô khắc chế mình không rút tay về.

Từ tay đến cánh tay của cô, từ vai đến trước ngực, rồi đến toàn thân. Dương Phàm vẫn chạy xe không đầu, không thèm nghĩ tình huống này có bao nhiêu kỳ quái. Cô dùng hành động sư tử hoặc cọp làm vệ sinh cho bộ lông của con non mà nói với mình chuyện này rất bình thường, dù sao hắn cũng là quái vật.

Vệ sinh xong, hắn để cô nằm trên cỏ bên cạnh phơi nắng, nhưng có lẽ mười phút sau, cô phát hiện hắn thế mà ngủ thiếp đi!

Dương Phàm căng cứng nằm bên cạnh hắn, nhìn lén dáng vẻ hắn ngủ. Hắn nằm nghiêng, cái đuôi lớn không ngừng lay động, nếu như ánh mắt hắn không nhắm, hô hấp bắt đầu chậm và nhẹ lại thì cô sẽ cho rằng hắn chỉ đang nghỉ ngơi.

Cô nằm một lát, thử bò dậy, từ từ rời khỏi hắn.

Cô phát hiện hắn tuyệt không để ý, chỉ là lúc cô vừa đứng lên thì hắn mở mắt ra nhìn cô một cái, sau đó cũng không quan tâm cô nữa.

Rốt cuộc hắn nghĩ như thế nào?

Dương Phàm đoán là hắn có thể căn bản không nghĩ cô chạy trốn? Có lẽ chỉ cho rằng cô muốn dạo một vòng chung quanh? Mặc kệ như thế nào, cô trốn lần nữa. Lần này cô chọn hướng khác.

Nếm thử qua lần chạy trốn thứ hai, Dương Phàm càng chứng thật được suy đoán trong lòng, một mặt cũng vì cô thật sự quá mệt mỏi, ngày hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, cô mệt chết đi được, vô cùng mệt, miệng vết thương trên cơ thể luôn nhói đau râm rang. Mặc dù cô cố hết sức chạy, nhưng cũng không hi vọng nhiều tới việc có thể chạy ra khỏi nơi này, hoặc là trên đường chạy trốn sẽ tới được chỗ có thể cầu cứu.

Cho nên khi hắn tìm tới, cô cảm thấy mình vô cùng bình tĩnh.

Hắn đem cô trở lại lần nữa.

Cô cảm thấy mình đã có thể xác định rồi. Hắn không nghĩ là cô chạy trốn, có lẽ giống như sư tử để sư tử con chơi đùa tự do trong phạm vi thế lực của mình, cũng có thể hắn xem hành động chạy trốn của cô là một loại tản bộ hoặc một trò chơi.

Lần này hắn nhét cô vào hang đá, sau đó hắn cũng vào theo, sử dụng một tảng đá khác cùng cỏ chận cửa động lại. Khoảng không gian trong hang đá nhất thời đen kịt.

Cái gì cô cũng không nhìn thấy, chỉ có thể cảm giác được hắn lại đặt cô xuống nệm cỏ, hắn cũng nằm xuống theo. Hắn ôm lấy cô, cái đuôi to vòng thành một vòng bảo vệ hai người. Bây giờ cô đã biết cái đuôi của hắn nhất định dài bằng chiều cao của hắn, nói không chừng còn dài hơn.

Cô một nửa tò mò, hơn nữa là thử dò xét. Cô muốn biết hắn có thể dung túng cô đến đâu, cho nên đưa tay sờ lấy cái đuôi của hắn. Lúc đầu chỉ dám chạm nhẹ hai cái, thấy hắn không có phản ứng, cô mới đưa tay từ từ kéo cái đuôi kia qua.

Hắn ôm cô từ phía sau, có lẽ đây cũng là một loại tư thế bảo vệ?

Cô không ngừng suy đoán hành vi của hắn có nghĩa là gì.

Cổ họng hắn phát ra tiếng giống như chim bồ câu gọi nhau, grù grù. Cái tiếng này nghe không giống như tức giận, cũng không có kinh khủng. Dương Phàm đoán nó có nghĩa là tâm tình của hắn cũng không tệ lắm, có lẽ là một loại trạng thái thả lỏng.

Cô vẫn ôm cái đuôi của hắn, lông phía trên vô cùng cứng rắn, cô vuốt dọc theo bộ lông, lông trong tay có lớn có nhỏ. Có thể cô thăm dò khiến hắn cảm thấy thú vị? Hắn bắt lấy tay của cô, để cô sờ chúng nó, sau đó lông đột nhiên mở ra kẹp lấy ngón tay của cô!

Lông của hắn có thể mở ra!

Dương Phàm bị dọa la hoảng lên, hắn vẫn ở sau lưng ôm lấy cô. Lúc này hắn dường như vui vẻ nhẹ nhàng phát ra một chuỗi tiếng xì xào trong cổ họng.

Khả năng đây là tiếng cười của hắn.

Bình tĩnh lại, Dương Phàm lại sờ đám lông có thể mở ra kia lần nữa. Hắn không ngăn cản hành động của cô. Điều này để lộ ra vẻ tin tưởng làm cho cô hưng phấn một chút, đó không phải nói rõ tình cảnh của cô bây giờ coi như an toàn sao?

Những sợi lông kia sắc bén như dao, cô chỉ nhẹ nhàng đụng một cái, có lẽ còn chưa đụng đến, nhưng trên ngón tay đã truyền đến tia đau nhói.

Hắn bắt lấy tay cô kéo về liếm hai cái, cổ họng lần nữa phát ra một tiếng xì xào tương đối ôn hòa.

Dương Phàm cảm thấy đây giống như thở dài.

Sau đó cô ngủ thiếp đi, cô quá mệt mỏi, hơn nữa cô phát hiện quái vật này có khi không xem cô như thức ăn, cho nên cô yên tâm, rất nhanh liền đi vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này so với cô nghĩ còn dài hơn, bởi vì cô tỉnh lại ít nhất hai lần, nhưng hắn vẫn ngủ, cho nên cô cũng không thể đứng dậy. Thật sự ngủ không được nữa, cô trợn tròng mắt nhìn bóng tối đưa tay không thấy được năm ngón.

Cô nghĩ, thời gian ở thế giới này có lẽ thật sự khác thường. Chẳng những ban ngày rất dài, ban đêm cũng rất dài. Nhưng điện thoại cô làm rơi trong rừng rồi, điều này làm cô không có cách phán đoán chuẩn xác thời gian.

Đợi cô tỉnh lại lần nữa thì phát hiện rốt cuộc hắn cũng tỉnh. Hắn đang ở phía sau cô kêu grù grù một lát. Cô không hiểu hắn đang nói gì, nhưng động tác sau đó của hắn khiến cô hiểu ra.

Cô vốn cho rằng lần này tỉnh lại mọi chuyện sẽ rất khó khăn, nhưng mà tất cả chuyện xảy ra còn đơn giản hơn nhiều so với dự liệu của cô. Hắn giống như một loại động vật chân chính liếm cô, sau đó mới làm chuyện khác. Lúc cô cảm thấy đau mà co rúm lại, hắn sẽ dừng không liếm nữa, đợi cô không đau sẽ tiếp tục.

Sau khi kết thúc cô lại ngủ thiếp đi.

Lần này cô chỉ ngủ trong thời gian rất ngắn liền tỉnh lại. Cửa hang đá đã mở, có thể thấy ánh sáng bên ngoài hắt vào từ cửa động. Cô lại leo ra khỏi hang đá, cẩn thận để không bị ngã xuống đất.

Hắn không ở gần đây, cô vừa khát vừa đói, lần thứ ba rời hang đá. Nhưng lần này không phải chạy trốn, cô muốn đi tìm nước. Cô đi tới đi lui xung quanh hang đá, mặc dù trên đất có thức ăn, đằng xa cũng có rừng, nhưng xung quanh đây cô không tìm được một con sông hay dòng suối nguồn nước nào.

Cô càng ngày càng khát, cảm giác mình sắp chết khát rồi.

Lần này cô không rời hang đá quá xa, luôn đi một hồi lại trở về. Cô đang đợi hắn về sớm một chút, hắn nhất định biết nơi nào có nước.

Mặt trời vẫn không quá chói chang, dường như nó vẫn đứng nguyên một chỗ. Trong lúc đói khát Dương Phàm lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, cô không biết thời gian ở thế giới này chậm đến mức nào, mặt trời vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Cô nghĩ, nếu như chỗ này có thể nhìn thấy mặt trời, vậy có thể đây là một nơi nào đó chưa được khám phá trên trái đất? Hoặc có thể đây là một hành tinh mới, mà hành tinh này cũng ở trong hệ mặt trời? Cách trái đất cũng không xa?

Dương Phàm không biết mình nghĩ đến điều này có hữu dụng hay không, bởi vì cứ xem như đây là một hành tinh mới rất gần Trái đất thì cô cũng không có cách nào lướt qua Không Gian Vũ Trụ mà trở lại Trái đất. Theo trực giác của cô thì cô không tin nơi này là một lục địa nào đó chưa được khám phá. Điều này không thể nào, loài người thế kỷ hai mươi mốt đã đem tất cả ngóc ngách trên Trái đất này đào ra, không có khả năng có lục địa chưa bị nhân loại phát hiện.

Quái vật kia có rất nhiều chỗ giống người, điều này làm cô rất lo lắng.

Cô vòng tới vòng lui chung quanh, lúc hắn trở lại, cô liếc mắt một cái liền thấy. Sau đó cô phát hiện mình đi tới chỗ hắn, một loại cảm giác đặc biệt thân cận từ đáy lòng dâng lên!

Cô dừng lại, nhưng rất nhanh đem loại dự cảm xấu này đè xuống, sau đó cô không thể khống chế mình chạy về phía hắn.

Hắn kéo một con gì đó có da màu rám nắng, giống như Báo Biển đi tới. Con vật kia thoạt nhìn rất mập, cả người đều là thịt và mỡ.

Mặc dù Dương Phàm không biết con vật này, nhưng cô nhìn thấy nó liền nghĩ nó có thể lấp no cái bụng.

Đây nhất định là một loại động vật có thể ăn, giống như bò hoặc dê. Miệng cô bắt đầu tiết nước bọt, bụng cũng đói kêu lên.

Hắn đứng ở nơi đó, Dương Phàm phát hiện thật ra hắn đang ngồi trên cái đuôi của hắn. Hắn dùng móng tay bén nhọn nhanh chóng cắt xuống bụng con vật kia, sau đó cô chưa kịp nhìn rõ hắn làm thế nào thì hắn đã lột da của nó ra, hơn nữa không có một giọt máu nào.

Loại động vật này không có máu sao? Hay là nó không phải động vật?

Dương Phàm tò mò nhìn.

Hắn đem bộ da hoàn chỉnh để qua một bên, sau đó sử dụng móng vuốt lần nữa, cắt con vật đem thành thứ mà ngày hôm qua cô thấy ... Cục thịt khổng lồ.

Thì ra là vậy, loại động vật này chính là thịt ngày hôm qua, cho nên thật ra nó là một loại thức ăn thường gặp?

Chờ hắn đem thịt bỏ lên nướng, cô chợt nhớ tới chuyện khát nước, đi tới lắc lắc cánh tay hắn, vuốt vuốt cổ họng ra vẻ khát.

Hắn nhìn chằm chằm động tác của cô một lát, sau đó mở miệng cô ra nhìn vào cổ họng cô, thậm chí còn muốn cho ngón tay vào sờ thử.

Dương Phàm đoán là hắn cho rằng cô bị cái gì đó mắc kẹt nơi cổ họng.

Cô nhanh chóng tránh khỏi tay của hắn, không dám để hắn đem ngón tay cho vào cổ họng. Vừa rồi cô tận mắt thấy hắn dùng móng tay nhẹ nhàng lột da như vậy, nếu nó ghim rách cổ họng của cô thì làm thế nào?

Hắn để cho cô nhảy ra, sau đó vẫn nhìn cô, xem ra hắn cũng muốn biết cô muốn gì.

Cô làm động tác nuốt nước miếng, bày tỏ mình rất khát.

"Tôi khát, anh hiểu không? Tôi cảm thấy khát, tôi muốn uống nước." Dương Phàm nhớ lại có lẽ hắn không cần uống nước giống cô? Ít nhất trong hang đá không có cái gì để chứa nước, gần đây cũng không có sông, cho nên có lẽ hắn là một chủng tộc đặc biệt có thể rời nước.

Thấy cô làm động tác nuốt nước miếng, hắn tăng nhanh tốc độ nướng thịt, còn đặc biệt cắt một miếng mỏng nướng chín trước, sau đó nhai nhai đút cho cô ăn.

Dương Phàm ngoan ngoãn ăn xong thịt hắn đút, lần thứ ba cố gắng biểu đạt ý muốn tìm ‘nước’ cho hắn. Cô lượm một cục đá, vẽ hình một giọt nước lên một tảng đá khác cho hắn nhìn. Giống như phương thức biểu đạt của manga, giọt nước rơi vào trong nước, từng vòng gợn sóng xô ra.

"Nước." Cô chỉ vào bức tranh, "Tôi cần uống nước."

Lần này, cô đoán hắn hiểu được rồi. Bởi vì hắn cứ để thịt ở chỗ này nướng, một tay bế cô lên, một tay cầm khác cầm bộ da mới lột vừa rồi chạy vào rừng.

Dương Phàm nằm trên vai hắn, cảm thấy lần này có hi vọng rồi, trong rừng luôn có sông hoặc suối nhỏ hay đầm nước, rốt cuộc cô cũng có nước để uống.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.