Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Dục vọng của kẻ chinh phục - Đinh Mặc

 
Có bài mới 29.01.2013, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5710 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới [Hiện đại - Viễn tưởng] Dục vọng của kẻ chinh phục - Đinh Mặc - Điểm: 9
DỤC VỌNG CỦA KẺ CHINH PHỤC

Tác giả: Đinh Mặc

Editor: Tieudongta, Vicky, Chjcbjbj

Beta: Loyal + Myu Myu

Số chương: 101 chương

Thể loại: Viễn tưởng

Poster: Kokima Leong

Giới thiệu:

Tôi yêu anh

Không phải vì

Anh là kẻ chinh phục vĩ đại nhất thời đại này

Mà là bởi vì

Dưới bền ngoài tàn khốc máu lạnh

Nhưng anh lại là một kẻ tịch mịch nhất, cố chấp nhất thế gian này.

Vài Lời Chia Sẻ:


Thiệt ra, ngay từ đầu bọn mình đã muốn làm bộ này trước bộ "Kiêu Sủng", nhưng trong lúc đắn đo lại nghiêng về "Kiêu Sủng", cũng có thể chỉ vì "Kiêu Sủng" đứng top 5 truyện dài. Lúc đó chắc vì do cái tính ham hư vinh của mình trổi dậy nên quyết chí làm "Kiêu Sủng" trước.

Nhưng điều đó không có nghĩa là "Dục vọng kẻ chinh phục" không hay, bọn mình có thể đảm bảo rằng hay, rất hay, vô cùng hay luôn đấy.

Nếu các bạn mong đợi 1 tình yêu trời long đất lỡ, một nam chính anh hùng cái thế, một nam phụ nghĩa nặng tình thâm... Vậy thì còn chờ gì mà không leo lên chuyến tàu có tên "Dục vọng kẻ chinh phục" này, nhanh lên nhé, vì chuyến tàu của bọn mình sắp khởi động mang bạn đến vùng đất của người máy, vùng đất của tộc thú và là vùng đất của.... Zombie.


Đây là 3 nhân vật chính của truyện

1. HỨA MỘ TRIỀU

images

2. CỐ TRIỆT - Cố nguyên soái

images

3. THẨM MẶC SƠ


images



MỤC LỤC

12345678910

1112131415 - 1617181920

212223242526272829 + 30

31323334353637383940

41424344 - 45464748 - 4950

51525354555657585960

61626364656667686970

7172737475 - 76 - 77 - 787980

8182- 8384858687888990

9192 – 93 – 949596979899100 - 101

EBOOK PRC & EPUB



Đã sửa bởi loyal1502 lúc 20.07.2013, 23:46, lần sửa thứ 21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 29.01.2013, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5710 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Hiện đại, Viễn tưởng] Dục vọng của kẻ chinh phục - Đinh Mặc - Điểm: 11
Chương 1: Dục vọng của loài thú

Edit: Loyal Pang

Beta: Myumyu

Trong ngỏ hẻm hẻo lánh tối tăm, năm người đàn ông lực lưỡng đói khát, bao vây một thiếu nữ mảnh mai, lặng lẽ ở giữa.

Khoé miệng chảy nước dãi dơ bẩn, bộ phận đàn ông xấu xí ngang nhiên dựng thẳng dưới lớp quần rách rưới. Nhìn dáng vẻ của bọn chúng, sống lưng thiếu nữ đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng lúc này cô không hề biết, ác mộng chỉ vừa mới bắt đầu, những chuyện kinh khủng kỳ dị hơn vẫn còn đang chờ đợi cô.

Đôi mắt những gã đàn ông xanh lè như mắt sói, làn da màu xám cứng như thép, phủ đầy những hoa văn hình bướm. Hiện giờ, loại “người” này xuất hiện khắp nơi trong thành.

Bắt đầu từ lúc nào?

Lúc đầu tin tức chỉ thông báo bâng quơ ‘Căn bệnh truyền nhiễm mới bùng phát với quy mô nhỏ’, sau đó chính phủ rốt cuộc cũng phải thừa nhận ‘Tình hình bệnh dịch bùng phát trên phạm vi lớn không thể khống chế nổi.’

Hy vọng cuối cùng của mọi người, nhóm bộ đội đặc chủng tinh anh rốt cuộc cũng đến thành phố, nhưng họ lại ồ ạt đánh thẳng vào tòa thị chính, xâm chiếm đài truyền hình, tiến đánh trường học … hưởng thụ bữa tiệc đẫm máu. Cục diện đã hoàn toàn không thể kiểm soát được nữa.

Từ cuộc sống yên bình cho đến cảnh hỗn loạn giờ phút này, cũng chỉ vỏn vẹn có một tháng.

Trong giờ phút này, trong đầu thiếu nữ tên Hứa Mộ Triều lướt qua vô số ý nghĩ.

Nếu cô lấy được một khẩu sung có đạn vứt đi trong kho của cục cảnh sát, cô tin rằng có thể giết sạch bọn chúng. Nếu trong ba lô của cô còn lạp xưởng, cô sẽ làm như mấy ngày trước, khiến cho bọn chúng tự giết lẫn nhau vì giành giật đồ ăn. Nếu cô có bạn đồng hành, mọi người hợp sức, có lẽ sẽ thoát được…

Có thể vì lớn lên ở rừng núi khiến cô có được thân thủ nhanh nhẹn, cũng có thể do cha cô là một nhân viên cứu hỏa kỳ cựu, đào tạo cô thành một người có tính cách kiên cường. Cô đã từng là một sinh viên trầm lặng trong trường đại học. Hiện tại cô là một trong số ít người còn sống sót.

Cô đã lẩn trốn nhiều ngày, cả lương thực lẫn vũ khí đều đã cạn kiệt, lại lẻ loi một mình, chỉ còn một con dao cùn chẳng giết được ai.

Ngoại trừ chính bản thân cô.

Hứa Mộ Triều không thể để mình trở thành thức ăn cho lũ zombie, càng không muốn trở thành đồ chơi cho chúng. Cô ngẩng đầu nhìn bức tường chắn trong ngõ hẻm, vừa tuyệt vọng vừa không cam lòng – chỉ mấy bước chân nữa thôi.

Cô đã bước qua vô số đống đổ nát với đầy thi thể thối rửa, chỉ vài bước nữa thôi là tới được bức tường phía sau viện nghiên cứu sinh vật quốc gia, nghe nói sẽ có quân đội tới đón các nhà khoa học đang bị nhốt trong đó. Mà lúc này đây, lối thoát gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời.

Hứa Mộ Triều giơ dao lên, nhắm thẳng cổ họng mình. Mặc dù đám zombie không thể tư duy nhưng dường như chúng cũng nhận thấy sự khác thường của cô, tiếng hít thở càng lúc càng nặng nề, giống như sẽ lao xổ vào cô ngay giây tiếp theo.

“Bằng bằng bằng!!!”

Tiếng súng đột ngột vang lên giữa màn đêm. Con dao trong tay Hứa Mộ Triều khựng lại giữa không trung, lũ zombie hoảng sợ tru lên. Hứa Mộ Triều vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy từng đường đạn xuyên thẳng vào chỗ hiểm của bọn chúng.

Lũ zombie bị thương vội vàng bỏ chạy tứ tán, chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng. Chỉ còn lại một mình Hứa Mộ Triều, kính ngạc đứng tại chỗ.

Cô được cứu rồi sao?

Không thể tin nổi, cô vui mừng quay đầu lại, quả nhiên trên bờ tường cao vút, một họng súng đen ngòm như mực đang lặng lẽ rút về.

——————-

Phòng thí nghiệm quan trọng dưới tầng hầm của viện nghiên cứu sinh vật vẫn còn điện, còn có máy điều hòa mát mẻ và ánh đèn sáng trưng như cửa hàng. Hứa Mộ Triều thoải mái ngã mình trên ghế sô pha sạch sẽ, nâng trà nóng, ăn ít bánh quy, dõi theo ân nhân cứu mạng của mình không ngừng bận rộn đi qua đi lại.

Qủa thật, cô không biết phải báo đáp ân cứu mạng như thế nào, mới đủ để biểu đạt lòng biết ơn của mình.

“Giáo sư Tiết, khi nào quân đội mới đến ạ?” Giọng nói của cô bình tĩnh, tràn ngập sự tôn kính.

Một ông già lưng còng mặc chiếc áo khoác màu đen, đứng giữa đám dụng cụ thí nghiệm xoay người lại. Khuôn mặt ông gầy gò tái nhợt, đeo kính đen, dáng vẻ nghiêm túc và lặng lẽ. Ông chính là giáo sư Tiết, nghiên cứu viên cấp cao của viện nghiên cứu sinh vật, cũng là người đã nổ súng cứu Hứa Mộ Triều.

“Quân đội đã đi qua rồi.” Ông thờ ơ đáp.

Hứa Mộ Triều như bị hắt nguyên một xô nước lạnh. “Sao ngài không đi cùng quân đội?”

“Cô gái à, công việc nghiên cứu quan trọng nhất đời tôi đang được tiến hành ở đây, sao tôi có thể bỏ đi được?”

“…” Không phải chứ? Hứa Mộ Triều nhìn khuôn mặt chất phác của giáo sư, lẽ nào cô gặp phải một giáo sư cuồng công việc? Người bình thường sao có thể vì nghiên cứu mà bỏ qua cơ hội chạy trốn?

“Cô gái yên tâm đi, tôi đã có cách thoát thân”, bỗng nhiên giáo sư Tiết mỉm cười. “Trước tiên cô cứ đi theo tôi.”

Hứa Mộ Triều cho rằng ông muốn dẫn cô đi “thoát thân”, nên ngoan ngoãn đi theo ông xuống tầng hầm thứ hai. Khi tới nơi, cô mới giật mình kinh hãi.

Đây là nơi quỷ quái gì vậy?

Hai người họ đứng trước một cái rương kim loại khổng lổ màu trắng bạc. Theo sự chỉ dẫn của giáo sư Tiết, qua một cửa sổ nhỏ trên vách rương, Hứa Mộ Triều trông thấy một sinh vật kỳ quái.

“Nó đẹp không?”

Ngữ khí của giáo sư Tiết cứng đờ, ẩn chựa sự say mê sùng bái rất khác thường.

Hứa Mộ Triều im lặng một lúc, mới mỉm cười : “Nó thật đặc biệt”

Đúng là rất đặc biệt– đó rõ ràng là đầu của một con quái vật.

Con vật đó lớn cỡ một con mèo bình thường, toàn thân trắng như tuyết. Nhưng nó không phải mèo, bởi vì trên lưng nó có một đôi cánh khổng lồ đỏ rực như máu, nặng nề rũ xuống. Dường như cảm nhận được hai luồng ánh mắt đang quan sát, con thú nhỏ ngẩng đầu lên — đó rõ ràng là khuôn mặt của con người, đôi mắt to màu xanh lam, mũi thẳng, môi thật dày, giống như có thể nói chuyện được.

Nhưng mà nó không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều, có vẻ đăm chiêu.

Trước kia Hứa Mộ Triều thường xem chương trình khoa học tự nhiên, nhưng cô chưa bao giờ trông thấy sinh vật trước mắt. Ánh mắt của con thú này quá mức bình tĩnh và trầm tư, khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào. Lúc cô muốn quay mặt đi thì một việc kỳ lạ bỗng dưng phát sinh ngay trước mắt– Dưới ánh đèn thân thể của con thú nhỏ dần dần trở nên trong suốt, phát ra luồng ánh sáng màu đỏ mờ mờ ảo ảo. Nhìn kỹ lại, con thú kia rõ ràng là một quầng sáng hư ảo.

“Giáo sư, nó biến thành trong suốt sao?” Hứa Mộ Triều chấn động.

Nhưng giáo sư chỉ mỉm cười bí hiểm.

Cảnh tượng này tồn tại khoảng nửa phút, thì luồng sáng biến mất, hình ảnh con thú ngày càng rõ nét hơn to lên, cuối cùng trở lại hình ảnh chân thật như bình thường.

Giáo sư Tiết liếc nhìn Mộ Triều, đầy ẩn ý nói:

“Đây là một giống loài hoàn mỹ chưa từng xuất hiện trong lịch sử, tôi tình cờ phát hiện ra nó. Tôi gọi nó là Quang ảnh thú”

Quang ảnh … thú?

“Cô còn đồ ăn không? Thịt ấy. Nó không ăn bánh quy”. Giáo sư Tiết hỏi.

Hứa Mộ Triều lắc đầu.

“Quang ảnh thú đáng thương, đói bụng cả một ngày rồi.” Giáo sư Tiết có vẻ thất vọng.

Hứa Mộ Triều lại hỏi: “Giáo sư Tiết, làm sao chúng ta thoát thân đây? Khắp nơi đều là zombie.”

Giáo sư cười cười, tay vỗ nhẹ cái rương nhốt Quang ảnh thú.

“Đây là rương đông lạnh, được chế tạo bằng vật liệu cao cấp nhất dành cho tàu vũ trụ, có thể duy trì sự sống ở nhiệt độ cực thấp trong trạng thái hôn mê. Nếu có nguy hiểm, chúng ta vào trong đó, cùng quang ảnh thú ngủ vài chục năm. Chờ cho nạn zombie bị tiêu diệt hết, chúng ta lại ra ngoài.”

Người đông lạnh sao? Hứa Mộ Triều nửa tin nửa ngờ, chỉ có thể trông cậy giáo sư không bị điên thôi.

Giáo sư đương nhiên là không điên.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Mộ Triều còn chưa kịp nghiệm chứng kho đông lạnh thì một đoàn zombie đã ùa vào phòng thí nghiệm. Chắc mấy tên zombie hôm qua chạy thoát đã trở về kêu gọi đồng loại tới tấn công.

Không biết bọn chúng tìm đâu ra một cây cột khổng lồ, đập liên hồi vào cánh cửa kim loại phòng thí nghiệm. Nửa giờ sau, cánh cửa kim loại bị lõm vào một khoảng tròn tròn, sắp sửa bị phá tung.

Đạn của giáo sư cũng đã dùng hết hôm qua, ông ta cắn răng nói: “Chúng ta vào rương đông lạnh thôi.”

Hứa Mộ Triều chần chờ khoảng nửa giây, rồi vui vẻ gật đầu. Cô chỉ còn cách tin tưởng vào con đường sống sót này thôi.

Đứng trước cánh cửa rương đông lạnh to lớn hôm qua, giáo sư Tiết nói: “Tôi mở cửa, cô phải vào ngay, chúng ta phải nhanh nhanh lên.”

Hứa Mộ Triều nhấc chân lên lại bỏ xuống: “Giáo sư không vào cùng sao?”

Giáo sư Tiết nói: “Phải có người ở bên ngoài kiểm soát hệ thống. Nhỡ đám zombie đột nhiên vọt vào, chúng ta đều không sống được. Nhanh lên. Giúp tôi chăm sóc cho Quang ảnh thú”

Hứa Mộ Triều nghe ông ta nói hết sức thành khẩn, nhìn con thú nhỏ đang cuộn mình trong góc, gật đầu. “Giáo sư bảo trọng”

Cô vừa bước vào trong rương đông lạnh, cánh cửa rương đã đóng lại ngay lập tức. Cô đột nhiên cảm thấy kỳ lạ. Cô ngửi thấy rất nhiều mùi lạ lùng, giống như mùi của những thi thể đã thối rữa nhiều ngày.

Nhưng trong rương chỉ có con thú nhỏ kia. Sao có thể phát ra mùi như vậy.

Cô nhìn con thú nhỏ dường như đang ngủ say, lại quay đầu nhìn về phía cửa sổ và trông thấy gương mặt giáo sư Tiết đang cười cười quái dị.

Hứa Mộ Triều cảm thấy cực kỳ bất an. Vì sao ông ta lại cười cổ quái đến vậy? Ánh mắt hưng phấn, bộ dạng thỏa mãn kia là ý gì?

Lúc này, ánh mắt của giáo sư Tiết lướt qua cô, nhìn sang Quang ảnh thú, cất giọng đầy tình cảm.

“Quang ảnh thú à, đứa bé đáng thương của cha, hôm nay rốt cuộc cũng có đồ ăn rồi… , ba đau lòng chết mất. Từ từ ăn nhé con. Thịt con bé này chắc là mềm lắm đó.”

“Ông…”

Hứa Mộ Triều kinh hoàng không tin nổi, mục đích ông ta cứu cô là vì muốn biến cô thành đồ ăn cho con quái vật kia? Việc này vốn là một cái bẫy!

Cô rút dao ra, ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu trấn định có vài phần uy hiếp. “Tôi không phải loại phụ nữ yếu đuối đâu, thả tôi ra ngay.”

“Hừ, tao cứu mày một mạng, chẳng lẽ mày không thể lấy thân báo đáp sao?”
Giáo sư cười nham hiểm.

“Grào…” Phía sau truyền tới một tiếng rống khiến Hứa Mộ Triều giật mình, vội vã xoay người lại.

Con thú nhỏ vẫn yên lặng trong góc lồng lúc này đã nhận ra tiếng động, đôi cánh màu đỏ chậm rãi mở ra, nó chậm chạp đứng dậy, cơ thể hiện lên những bắp thịt rắn chắc, móng vuốt và răng nanh sắc nhọn. Cái đầu giống như con người ngẩng lên nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều, đôi mắt màu xanh lam quái dị kia tràn đầy vẻ lạnh lẽo, khủng bố.

Hứa Mộ Triều bỗng nhiên hiểu ra, nó muốn ăn thịt cô, muốn ăn tươi nuốt sống cô. Nó biết cô là thức ăn.

Chẳng lẽ cô lại chết ở đây? Trải qua trăm ngàn nguy hiểm, không chết trong tay zombie, lại chết trong tay gã giáo sư biến thái và con quái vật này.

“Grào…”, con quái vật gào lên một tiếng, nhảy xổ vào Hứa Mộ Triều.

“A…” Mắt Hứa Mộ Triều long lên song sọc, liều lĩnh cầm dao đâm về phía nó.

Sau khi dụ dỗ được Hứa Mộ Triều bước vào rương đông lạnh, tâm tình giáo sư Tiết vô cùng tốt. Ông ta vốn định thưởng thức toàn bộ quá trình Quang ảnh thú nhấm nháp Hứa Mộ Triều, nhưng tiếng động do zombie gây ra ngày càng ầm ũ. Bọn chúng đã phá được cửa hầm thứ nhất.

Giáo sư Tiết nhíu mày, lấy từ trong ngăn kéo ra một bình chất lỏng màu đen, quăng ra ngoài qua cửa thông gió rồi dùng tấm thép chắn cửa thông gió lại.

Ngoài phòng nhanh chóng không còn tiếng động gì nữa.

       Ông ta đẩy tấm thép ra, thấy bọn zombie ngã rạp ra đất. Ông ta cười lạnh, khí độc do đích thân ông chế tạo, sao lại không tiêu diệt nổi lũ zombie. Chỉ có con nhãi ngu ngốc kia mới nghĩ rằng ông không đối phó nỗi đám zombie, hết đạn cạn lương rồi. Thật ra ông ta chỉ muốn lừa con nhãi tình nguyện chui vào cái rương đông lạnh làm miếng mồi tươi sống cho Quang ảnh thú thôi.

Ông ta quay lại kho đông lạnh, nhìn qua cửa sổ nhỏ, chỉ thấy một màn sương mù màu đỏ tươi, không nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Ông ta cũng không dám đi vào vì dù sao Quang ảnh thú đã từng ăn luôn 7, 8 người rồi.

Nhưng ông không hề lo lắng, vì sức tấn công của Quang ảnh thú rất kinh người, thanh niên trai tráng còn chống đỡ không nỗi huống chi là phụ nữ.

Giáo sư Tiết cẩn thận lắng nghe, trong khó chỉ có tiếng thở đều đặn của Quang ảnh thú, chậm hơn con người nửa nhịp.

Ông gật đầu hài lòng. Da thịt cô bé non mềm, đủ cho Quang ảnh thú no nê vài hôm. Ba ngày nữa, quân đội sẽ đến lão theo lịch hẹn, đến lúc đó ông ta và Quang ảnh thú sẽ bình an thoát khỏi nơi này.

Nhưng vì muốn đảm bảo nguồn thịt tươi sống cho Quang ảnh thú, ông ta vẫn mở hết máy móc trong rương đông lạnh, nhiên liệu trong thùng đủ để nó chạy suốt một trăm năm. Dù sao thân nhiệt Quang ảnh thú cũng rất thấp, đến nơi an toàn rồi, hẵng nâng nhiệt độ lên sau.

Đến buổi tối ngày thứ tư, chậm hơn lịch hẹn một ngày, cuối cùng giáo sư Tiết cũng chờ được quân cứu viện– là quân đội trung ương của chính phủ đến cứu nhà sinh vật học kiệt xuất nhất thế giới. Cái danh xưng từng che mắt Hứa Mộ Triều trước đó.

Tuy chỉ có một phân đội nhỏ gồm sáu người đến nhưng được lại trang bị vũ khí tận rằng, cửa xe Jeep việt dã mở ra, bọn họ nhanh chóng lắp đặt thiết bị dò tìm người sống. Giáo sư Tiết yên tâm, để bọn họ mở cửa phòng thí nghiệm dưới lòng đất.

Sáu người lính vũ trang đầy đủ sải bước tiến vào, cầm súng cẩn thận tuần tra khắp phòng. Sau khi xác định trong phòng chỉ có mình giáo sư Tiết, họ liền hạ súng xuống.

“Chúng ta đi thôi”, giáo sư Tiết nói, “Mấy cậu tới chậm quá. Giúp tôi chuyển tất cả trang thiết bị thí nghiệm lên xe đi.”

Người lính chỉ huy ngẩng đầu lên.

Bên dưới chiếc mũ quân nhân là đôi mắt màu xanh lục, những vết hoa văn hình bướm phủ đầy trên làn da màu xám trắng tái nhợt, hắn nhìn chằm chằm vào giáo sư Tiết, khẽ cười nhạt:

“Thì ra chỉ còn một người sống, lại là một lão già nữa. Đúng là lãng phí thời gian của tao.”

Toàn thân Giáo sư Tiết bắt đầu run rẩy, vô cùng khiếp sợ: “Chúng mày là zombie? Chúng mày tiến hóa rồi sao?”

Từ trước tới nay, Zombie đều là những cái xác không hồn, không thể nói cũng không có khả năng tư duy. Nhưng những người lính trước mặt vừa có những đặc điểm của zombie lại gian xảo ngụy trang thành con người.

“Đúng vậy, chúng tao luôn tiến hóa”

Gã lính kia chộp lấy cổ Giáo sư Tiết, vặn nhẹ một cái.

Năm phút sau.

Những tiếng rào rào tàn nhẫn như dã thú làm thịt con mồi vang lên, sáu gã lính lau khô vết máu trên miệng, trên nền đất chỉ còn lại một đống xương trắng. Trong khi những kẻ khác thu dọn những đồ đạc hữu dụng thì tên cầm đầu chú ý tới chiếc rương đông lạnh đặt ngay giữa phòng.

Hắn ta đi tới, vừa chạm tay vào liền cảm nhận uồng khí lạnh thấu xương ập đến, hốt hoảng rụt tay lại. Hắn nhìn vào cửa sổ nhỏ trên vách rương, chỉ thấy một màn sương màu trắng đục ẩn hiện những dải màu đỏ lờ mờ, ngoài ra không còn nhìn thấy gì nữa.

“Đi thôi”, hắn không có hứng thú nghiên cứu thứ trong rương đông lạnh, dẫn đám thuộc hạ rời khỏi phòng thí nghiệm.

Máy phát điện duy nhất cũng bị bọn chúng mang đi. Toàn bộ phòng thí nghiệm liền chìm vào bóng tối sâu thẳm.

Đó là mùa thu năm 2012, năm đầu tiên đại dịch zombie bùng nổ.

Chớp mắt đã rất nhiều năm trôi qua, vô số người đi ngang qua đây, vô số chiến dịch đã nổ ra. Dần dần nơi này thật sư trở thành một phế tích, thi thể chất chồng như núi, kho đông lạnh bị vùi sâu dưới lòng đất mà không ai biết đến. Càng không ai biết được, có một cô gái bình thường tên là Hứa Mộ Triều cùng với con quái vật mang tên “Quang ảnh thú” cùng bị chôn sâu dưới lòng đất.

Mãi cho đến một trăm năm sau.


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 19.05.2013, 08:33, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.01.2013, 18:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5710 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dục vọng của kẻ chinh phục - Đinh Mặc - Điểm: 11
Chương 2: Đội trưởng người thú

Bầu trời màu xanh lam bị ảnh hưởng bởi phóng xạ nguyên tử, pha lẫn sắc đỏ như máu. Mặt trời chói chang lơ lửng treo cao như một tấm gương sáng rực. Trong ngày hè nóng bức này, Đại Vũ lê bước đi chân đi dọc trong thao trường vĩ đại.

Trên sân, các người thú đang luyện binh dưới sự chỉ đạo của đội trưởng. Có người bán thú cao tới 2m, đang luyện tập vật lộn bằng tay không; có con hổ biến dị màu trắng, tuy cơ thể nhỏ bé nhưng lại dũng mãnh kinh người. Còn có những kẻ hóa thú bẩm sinh mà người ngoài vừa nghe danh đã sợ mất mật, bọn chúng cao hơn 8m, giống như những tòa tháp sắt đồ sộ đứng sừng sững trên thao trường.

(*Bán thú: Nửa người nửa thú.)

Thân là bán thú, thành viên thuộc đội tinh ảnh của người thú, khuôn mặt Đại Vũ trông rất dữ tợn, lại đặc biệt khôi ngô tuần tú. Nhưng lúc này, thần sắc cậu ta lại cực kỳ nặng nề, cho thấy tâm tình không được tốt lắm, khiến cho những người thú khác cũng không dám đến gần hỏi thăm.

Đại Vũ tiến sâu vào căn cứ, đến trước một tòa nhà nhỏ ba tầng liền bị binh lính Bán thú ngăn lại.

“Phó đội trưởng!”, thú binh khó xử nói, “Đội trưởng đã căn dặn, buổi tối là thời gian để cô ấy nghỉ ngơi dưỡng sức và suy nghĩ chiến lược, bất cứ ai cũng không được làm phiền…”

“Nói láo!”, Đại Vũ trừng mắt liếc thú binh, “Đội trưởng có nói tôi là ngoại lệ, có việc khẩn cấp thì có thể gặp cô ấy. Cút ngay!”

Thú binh bị Đại Vũ đạp một cước vào mông, “ ầm ầm ầm” chạy thẳng lên lầu.

Mặc dù ở trước mặt thú binh Đại Vũ thường xuyên tỏ vẻ ngang ngược, nhưng khi đến trước cửa phòng đội trưởng, cậu ta lại nín thở, bước chân nhẹ nhàng hẳn lên. Nhưng bước chân của người Bán thú dù cố gắng nhẹ nhàng đến cỡ nào cũng vẫn gây nên những tiếng thịch thịch trên sàn nhà.

“Vào đi.” Một giọng nói nhẹ nhàng, lười biếng vang lên.

Đại Vũ vui mừng, cánh cửa tự động từ từ mở ra, cậu ta liền nghênh ngang bước vào, vừa liếc mắt đã thấy đội trưởng đang từ trên giường ngồi dậy. Trên chiến trường, đôi mắt sáng ngời tinh anh bao nhiêu thì lúc này lại hơi mơ màng, tựa như một con cừu nhỏ còn ngái ngủ.

Được rồi, suy xét chiến lược cái gì chứ, chẳng qua ngài đội trưởng làm biếng, thích ngủ nướng thôi.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh màu lam nhạt ùa vào, ánh sáng nhàn nhạt chiếu sáng cả căn phòng. Đại Vũ híp mắt nhìn đội trưởng, cô mặc chiếc áo lót quân nhân màu trắng, quần màu đen, tôn lên thân hình thon thả, làn da trắng như ngọc, tinh thần nhẹ nhàng sảng khoái.

Nhưng mà …, Đại Vũ khịt khịt mũi, căn phòng của đội trưởng xưa nay chỉ có mùi hoa thoang thoảng, thỉnh thoảng có thể xen lẫn mùi thuốc súng và mùi máu tươi, nhưng cái mùi hôm nay…

Nhất thời, ánh mắt Đại Vũ liền biến đổi, khó tin nhìn đội trưởng: “Đội trưởng, cô động dục hả? Mùi này…”

Rõ ràng là mùi của động vật giống cái tỏa ra, thật thơm ngát mất hồn.

Đội trưởng ngẩn ra, sắc mặt hơi biến đổi.

Thật ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ như thế. Trong mơ, cô cùng một người đàn ông không rõ mặt, kịch liệt quấn lấy nhau … Khi tỉnh lại thì toàn thân đau nhức, quần lót cũng ẩm ướt. Thật xấu hổ không chịu nổi.

Bản thân cô vốn không có dục vọng, lại mơ thấy loại giấc mơ này, thật là bực bội. Thậm chí dù cô thức đến nửa đêm, thậm chí gần sáng mới ngủ. Nhưng có mệt gần chết, thì thỉnh thoảng cũng vẫn nằm mơ. Hôm nay, lại không cẩn thận để Đại Vũ ngửi được mùi.

Cô giả vờ không nghe thấy câu hỏi của Đại Vũ, hỏi ngược lại:“Phó đội trưởng! Sáng sớm cậu không lo luyện binh, chạy tới chỗ tôi làm gì?”

Đại Vũ lập tức nhớ ra, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc: “À! Tôi đến để báo cáo quân tình… rạng sáng hôm nay, một phân đội tuần tra nhỏ có mười người của chúng ta đã bị một đám binh lính loài người giết sạch rồi. Thi thể còn để ở thành Đông.”

Đội trưởng đang rửa mặt bỗng dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn Đại Vũ: “Loài người?”

Hai người lập tức xuống lầu, vừa đi đến lầu hai, Đại Vũ ở phía sau bỗng nhiên giữ chặt cánh tay đội trưởng.

Cô không hiểu quay đầu lại, nhìn khuôn mặt ngăm đen đầy vẻ chân thành của anh chàng Bán Thú cơ bắp cuồn cuộn.

“Mộ Triều…” Cậu ta đột nhiên dịu dàng gọi tên cô, “Nếu cô cần, tôi còn đến năm ngàn binh lính, cô cứ kêu một người trong số đó, lúc nào chúng tôi cũng sẵn lòng giao phối với cô.”

Thân mình đội trưởng – Hứa Mộ Triều cứng đờ, im lặng trong thoáng chốc.

Hứa Mộ Triều khôi phục sự bình tĩnh, cô mỉm cười với Đại Vũ.

“Cám ơn cậu, tôi không cần!” Trong tiếng la như heo bị chọc tiết của Đại Vũ, cô nhào đến siết cổ cậu ta, gằn từng chữ một bên tai cậu, “Không đuợc nhắc lại việc này… nếu như để người thú khác biết, gây rắc rối cho tôi, tôi sẽ cấm cậu lại gần tất cả thú cái khác.

Đại Vũ khóc không ra nước mắt: “Đội trưởng… Cô độc tài quá đáng!”

Thành Đông vốn là trung tâm tài chính của thế giới, bây giờ nhà cao tầng bỏ hoang nằm san sát bên nhau, vắng vẻ hỗn loạn. Trên đỉnh một tòa nhà lớn, một màn hình tinh thể lỏng có lịch vạn niên chạy bằng năng lượng mặt trời vẫn chưa bị phá hỏng, dòng chữ “Ngày 10 tháng 9 năm 2115” hiện lên mờ mờ.

Tại một góc trong ngõ nhỏ, thi thể người thú nằm ngổn ngang. Vết máu màu nâu đỏ đã khô vương vãi khắp mặt đất, cho thấy nơi đây đã từng xảy ra một trận thảm chiến kịch liệt. Nhóm thú binh thấy thế, liền không kiềm nổi cơn thịnh nộ, từ cổ họng phát ra những tiếng tru giận dữ trầm thấp.

Hứa Mộ Triều im lặng đảo mắt nhìn quanh một vòng, dựa vào con hổ biến dị màu trắng, nhíu mày trầm tư.

Con người, lại là con người.

Ba năm trước, nhiên liệu của rương đông lạnh đã cạn, cô tỉnh lại vì quá oi bức. Khó khăn lắm mới trèo ra khỏi rương đông lạnh, đào đất cát lấp bên trên ra, cuối cùng cũng ngoi lên mặt đất, đập vào mắt cô là quang cảnh hoang tàn và khói thuốc súng bay mù mịt, trong những thi thể nằm la liệt có hình dạng người thú kỳ lạ, cũng có con người.

Cô lại mệt mỏi đi bộ hai ngày, lúc sức tàn lực kiệt rốt cuộc cũng gặp được hai người lính cao to. Không đợi cô kích động nói ra thân phận mình, hai tên lính kia đã bổ nhào vào cô.

“Đã lâu lắm rồi không được động đến đàn bà…” Bọn chúng nói “Thời buổi này, sống ngày nào hay ngày đó. Đến đây nào cô em, chúng ta cùng sung sướng nào.”

Cô hoàn toàn choáng váng, trong tình trạng này cô sao có thể là đối thủ của hai tên bộ đội đặc chủng chứ? Có nổi giận, giãy dụa, la hét cũng chẳng giúp được gì.

Trong tình cảnh nghìn cân treo sợi tóc, thì bỗng có tiếng tru vang lên, một bóng người xông đến đẩy tên lính đang đè trên người cô xuống.

Đại anh hùng cứu mạng cô lại là một đứa bé bán thú lai sư tử, thấp hơn cô cả một cái đầu, đôi mắt sư tử tròn tròn lộ ra nét trẻ con — đó là lần đầu tiên Hứa Mộ Triều nhìn thấy thú binh sống sờ sờ. Cô còn đang khiếp sợ, cậu bé bán thú kia đã cắn chết một binh sĩ, đồng thời bị một tên lính khác đâm vào bụng.

Sau đó, một đại đội thú binh xuất hiện giữa lớp cát bụi mịt mù.

Khi bọn họ nhìn thấy cô ôm bán thú bị thương vào lòng chạy như điên, mà binh lính loài người lại không ngừng bám theo đuổi giết, thú tính của bọn họ bộc phát triệt để. Họ giết sạch hai mươi tên lính loài người tới cứu viện.

Sau đó, Hứa Mộ Triều mới biết được, hai tên lính kia là lính đào ngũ của con người. Mà nhóm thú binh này là đại đội số 5 thuộc tộc thú, bọn họ thu nhận Hứa Mộ Triều. Từ đó, cô không rời khỏi đại đội nữa, một năm trước, cô trở thành đội trưởng của đại đội 5.

Năm mươi năm trước, con người lợi dụng phóng xạ hạt nhân và kỹ thuật sinh vật di truyền, chế tạo ra người thú nhằm chống lại zombie, bọn họ không ngờ có một ngày, người thú cũng trở thành thế lực thứ ba trong thế chân vạc.

Chỉ là sắp tới con người và người thú đâu có chiến dịch quy mô lớn nào, bọn họ không có lý do gì xuất hiện tại trong phạm vì thế lực của người thú, ngoại trừ có nguyên nhân gì đó khiến bọn họ không thể không làm như vậy.

“Báo thù. Báo thù.” Nhóm thú binh rốt cuộc không nhịn được nữa, nhìn về hướng Hứa Mộ Triều không ngừng hô lớn.

Một gã phân đội trưởng Bán thú đứng ra “Bọn chúng chỉ có hai mươi tên… Đội trưởng, tôi tình nguyên dẫn binh đi diệt sạch bọn chúng.”

“Giết hết. Giết hết” Nhóm thú binh càng khẩn thiết gào lên

“Giết hết?” Hứa Mộ Triều vác súng tự động lên, khẽ nở nụ cười “Các cậu theo tôi lâu như vậy, làm ơn dùng đầu óc một chút đi.”

Nhóm thú binh đang hăng hái bừng bừng liền lặng ngắt như tờ. Đại Vũ ngẩng đầu trợn mắt liếc mấy tên thú binh, đến gần Hứa Mộ Triều, nịnh nọt lấy lòng “Đội trưởng, ngài nói xem nên làm sao đây?”

Hứa Mộ Triều khẽ cười, nói “Hai mươi con người mà có thể xử lý mười thú binh của chúng ta, làm sao có thể chỉ là binh lính bình thường? Đây rõ ràng là một đội quân tinh anh của con người, bọn chúng không màng nguy hiểm chạy đến địa bàn của chúng ta giương oai, biết đâu là một mẻ cá lớn.” Sức chiến đấu của binh sĩ người thú hơn hẳn con người, cho nên cô mới kết luận như vậy.

Đôi mắt Đại Vũ sáng lên, những người thú khác cũng ào ào gật đầu, thậm chí còn lộ ra nụ cười xấu xa – Mẻ cá lớn? Cả thế giới đều biết, đại đội 5 của tộc thú am hiểu nhất là mấy trò xảo trá cháy nhà hôi của, vơ vét tài sản của con người.

Thấy đám thú binh đã bình tĩnh lại, Hứa Mộ Triều vừa lòng ra lệnh: “Đại Vũ, lập tức xác định vị trí chính xác của bọn chúng. Đồng thời triệu tập hai mươi thú lớn, ba mươi bán thú – Tôi sẽ đi dò xét tình hình trước, một khi nhận được tín hiệu của tôi, mọi người lập tức phát động tập kích.”

Năm mươi thú binh, còn có thú lớn, hoàn toàn có thể địch lại mấy trăm binh lính con người. Logic quân sự của Hứa Mộ Triều thật ra rất đơn giản — Đối phương đã có binh lực ít, đương nhiên cô sẽ lấy mạnh hiếp yếu, triệu tập binh lực áp đảo để bao vây.

Trong màn đêm tăm tối, con đường tắt dọc theo con sông đào bảo vệ ngoài thành, xung quanh không có nhà cửa gì, vô cùng hoang vu vắng lặng. Lúc này, năm chiếc xe sắp thành một hàng yên lặng chạy thẳng đến biên giới thuộc phạm vi thế lực của thú quân.

“Ai đó?”

Trên chiếc xe thiết giáp dẫn đầu, hai binh lính cảnh giác giơ súng lên. Đoàn xe lập tức ngừng lại. Những người trên xe cũng đồng thời giơ cao vũ khí, nhắm về hướng màn đêm thăm thẳm trước mặt.

Một bóng người mảnh mai ngoài dự kiến đột ngột xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Là một người con gái. Trên phạm vi thế lực của đám thú binh dã man kia, không ngờ lại xuất hiện một cô gái chặn đường bọn họ.

Trên chiếc xe thứ hai, thiếu tá Quan Duy Lăng phất phất tay ra hiệu, đèn pha cường độ cao lập tức chĩa đến. Trong ánh sáng mãnh liệt của đèn chân không, bọn họ thấy rõ người con gái kia đang chậm rãi tiến về phía họ.

Đó rõ ràng là một thiếu nữ với mái tóc dài đen bóng như tơ, quần áo màu đen bó sát gọn gàng, càng nổi bật làn da trắng bóc, đôi chân dài thon thả mềm mại. Khuôn mặt hơi tròn, tuy mũm mĩm nhưng trông cũng không mập lắm, ngũ quan thanh tú xinh đẹp động lòng người, nhìn qua như một cô bé nhà bên, trong nét dịu dàng đáng yêu lại mang theo chút gì đó gợi cảm.

Điểm duy nhất không hài hòa chính là trên vai cô mang một khẩu súng tự động khổng lồ.

Cô đi đến, dừng lại cách chiếc xe đầu tiên tầm 10m, đảo mắt nhìn qua mọi người, cuối cùng hắng giọng hỏi:

“Ai là thủ lĩnh của các người?”. Ngữ điệu chậm rãi, lại rất tự tin.

Một binh lính lớn tiếng hỏi: “Cô là ai?”

Cô trừng mắt liếc hắn một cái: “Tôi là lính đánh thuê, đến gia nhập với các người. Thế nào, không hoan nghênh tôi phải không?”

Bọn lính đã từng gặp rất nhiều loại lính đánh thuê, nhưng rất hiếm khi có phụ nữ, huống chi lại là một thiếu nữ trẻ trung đáng yêu như vậy. Thế nhưng, nếu cô ta không phải là lính đánh thuê dũng mãnh, sao có thể sống sót trong phạm vi thế lực của thú binh?

Thiếu tá là một gã thanh niên đẹp trai, từ trong đám người kia bước ra: “Lính đánh thuê, chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ, không tiện nhận cô vào đội.”

“Vậy ư? Nếu tôi nhớ không lầm, chẳng phải quân lệnh của Cố nguyên soái là thống nhất chiến tuyến của con người, không kỳ thị quốc tịch hay màu da, chào đón tất cả con người tìm nơi nương tựa sao?”

Cô nói tiếp, “Chẳng lẽ các vị muốn tôi đi gia nhập thú binh?”. Cố nguyên soái mà cô nhắc đến, chính là thủ lĩnh tối cao của liên quân loài người.

Thiếu tá trời sinh tính tình nghiêm túc, không giỏi nói năng, bị cô chất vấn liền nghẹn họng. Trầm mặc một chút mới đáp: “Được rồi, nhưng tạm thời phải tước vũ khí của cô trước. Đợi đến lãnh địa của con người mới đối chiếu thân phận, cấp bậc của cô.”

Cô gái hơi chần chừ một chút rồi gật đầu, ném khẩu súng trên vai xuống đất. Thiếu tá tự mình tiến lên, kiểm tra toàn thân cô gái, bảo đảm không có vũ khí gì khác.

Thiếu tá phát hiện, khi tay hắn vỗ lên cơ thể cô, cô cúi đầu, thân thể khẽ run lên, giống như không tự chủ được muốn tránh né sự đụng chạm của hắn. Dáng vẻ kia lại giống như hưng phấn vì hắn đụng vào.

Điều này khiến cho thiếu tá nhiều năm nay chưa được chạm đến phụ nữ, trong lòng khẽ run lên.

Nhưng thiếu tá cũng không biết, lúc này trong lòng Hứa Mộ Triều hỗn loạn như bị vùi dập trong sóng to gió lớn.

Hắn là người đàn ông loài người đầu tiên mà cô tiếp xúc gần gũi thế này trong hơn ba năm nay. Cô hoàn toàn không ngờ tới, cơ thể cô lại đột nhiên có phản ứng như vậy, dường như có một dòng nhiệt nóng bỏng xâm nhập vào hệ thần kinh của cô.

Muốn, không ngờ cô lại muốn đến thế!

Muốn đẩy gã thiếu tá trẻ tuổi kia ra đất, đè lên người hắn, cởi quân trang của hắn ra.

Xem ra, sau khi thoát khỏi rương đông lạnh, cơ thể cô đã có nhiều biến hoá, không riêng gì những giấc mộng ngổn ngang kia mà khi gặp được đàn ông loài người cũng sẽ nảy sinh những phản ứng sinh lý mãnh liệt như thế.

Việc này thật sự không ổn.

Cô nghiến răng, không muốn để thiếu tá nhận thấy sự khác thường của mình


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 19.05.2013, 08:35, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.