Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 

Xuân mang lưu luyến - Tự Thị Cố Nhân Lai

 
Có bài mới 27.12.2012, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 23.11.2012, 20:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 3916 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Xuân mang lưu luyến - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 6
Xuân mang lưu luyến

images


Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Convert: Ngocquynh520

Edit: VyYen9x

Thông báo: Truyên đang được beta lại
     
Thể loại: trùng sinh cổ đại.

Tên nhân chính: Nữ: Thẩm Thanh Lạc,
                      Nam: Cầu Thế Trinh

Vai phụ: Tiêu Nhữ Xương ………..

Độ dài: 80 chương. (ko có ngoại truyện)


Giới thiệu

Cầu Thế Trinh thừa nhận mình máu lạnh vô tình, nhưng đó là đối với những nữ nhân khác.

Hắn tự hỏi hắn đối với Thẩm Thanh Lạc toàn tâm toàn ý đào tâm móc phổi, không những sủng ái hết mực, mà còn cái gì cũng theo ý nàng.

Cái gì? Ta cuối cùng còn phải để ý đến tâm trạng của nàng! nàng mới vui vẻ với ta?

Ah! Nam nhân nếu có nhu cầu, lại không thể tìm nữ nhân khác, không tìm nàng ta sẽ nín hỏng thân thể.



Đã sửa bởi VyYen9x lúc 02.01.2014, 09:33, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.12.2012, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 23.11.2012, 20:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 3916 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: {Trọng Sinh} Xuân mang lưu luyến - Tự Thị Cố NHân Lai - Điểm: 10

Chương1:  khoảng cách mộng xuân



Thật là đau! Tim đau đến tê tâm liệt phế, trên thân thể còn cảm giác đang bị đè nặng, Thẩm Thanh Lạc sâu kín thở dài:

Tại sao ngay cả chết cũng không cho nàng chết thoải mái? Còn phải hành tội nàng như vậy?

Ở cổ truyền đến đau đớn cắt đứt tiếng thở dài của Thẩm Thanh Lạc, thoáng nghiêng đầu híp mắt nhìn lại phát hiện ra một cái đầu lớn đang ở trên cổ mình, Thẩm Thanh Lạc không khống chế được hét to, nhưng âm thanh nàng nghe được không phải tiếng thét chói tai, mà là thanh âm bé đến nỗi nghe như tiếng rên rỉ đứt quãng.

"Không giả bộ bất tỉnh nữa hả?" Một tiếng cười nhẹ phát ra, cái đầu trên cổ kia ngẩng lên nhìn nàng.

Giọng nói này sao lại quen thuộc như vậy? Thẩm Thanh Lạc mở ra mí mắt nặng trĩu, nhưng vừa mở mắt, Thẩm Thanh Lạc mơ mơ màng màng đầu càng mơ hồ hơn, Cầu Thế Trinh cũng theo nàng tới địa phủ sao? Nhưng cũng không giống, Cầu Thế Trinh cũng hai mươi bảy tuổi rồi, trước mắt gương mặt này mặc dù dáng dấp hết sức tương tự Cầu Thế Trinh, tuy nhiên trẻ hơn 5, 6 tuổi.

"Ngươi là ai?" Thẩm Thanh Lạc nói lẩm bẩm, trong lúc nhất thời cũng quên người kia đang nằm ở trên người mình.

"Ta là ai?" Người nọ khóe môi nhếch lên, một nụ cười đông lạnh cương nghị,  mặt mày bởi vì nụ cười thản nhiên này hơi có vẻ nhu hòa, một đôi tròng mắt đen hòa lẫn tình dục trong nháy mắt sáng chói chói.

Thẩm Thanh Lạc sửng sốt, người này cùng Cầu Thế Trinh quá giống nhau, trước khi chết, nếu như những lúc hoan lạc mà nàng dịu dàng thuận phục, Cầu Thế Trinh con người lạnh lùng này cũng nhìn nàng như vậy,  vô cùng sáng lạn.

"Đừng có giả bộ, đừng tưởng nàng lừa được ta." Nụ cười rõ ràng trên gương mặt góc cạnh, mà bàn tay của hắn đang không ngừng hướng trước ngực nàng tìm kiếm, lục lọi xoa nắm, trong miệng nói: "Thanh Lạc, thì ra nàng tên là Thanh Lạc, người đẹp, tên cũng dễ nghe, vốn là không muốn, không nghĩ tới là người cũng rất được."

     Nhiệt lưu kỳ quái từ trước ngực vọt lên, từng đợt từng đợt kéo dài hướng sâu trong thân thể khuếch tán, sự kích thích này khiến Thẩm Thanh Lạc vô cùng không thoải mái, nàng biết đây là khúc dạo đầu khiến thân thể của nàng hướng Cầu Thế Trinh khuất phục. Kỳ quái, trong lòng nàng tại sao nhận định người kia là Cầu Thế Trinh, hơn nữa đối với sự xâm phạm của người này không có kháng cự?

Thẩm Thanh Lạc khẽ chuyển động mắt, đập vào mắt cũng không phải quỷ khí dày đặc của điện diêm vương, nàng nằm đang nằm trên một chiếc giường lớn được khắc họa tinh xảo, giường lớn treo màn lụa đỏ mềm Yên La. Thẩm Thanh Lạc hoàn toàn cứng đờ, cảnh tượng quen thuộc chứng tỏ, đây là, đây là nơi nàng cùng Cầu Thế Trinh lần đầu  mây - mưa, trên chính cái giường này.

Thẩm Thanh Lạc lập tức tỉnh táo lại, mình rõ ràng ăn thạch tín rồi, cũng đau không nói nổi thất khiếu ( thất khiếu = hai mắt, hai mũi, hai tai, miệng) chảy máu rồi, tại sao lại lông tóc không hao tổn nằm ở nơi này? Nằm ở trên người mình người này chẳng lẽ chính là Cầu Thế Trinh?

Chẳng lẽ mình trở lại năm năm trước? Trở lại lúc Cầu Thế Trinh đoạt đi sự trong sạch của mình?

Thẩm Thanh Lạc trong nháy mắt tay chân lạnh như băng, đã chết rồi mà ông trời còn không tha cho nàng? Những thứ bất hạnh kia, cuộc sống một ngày bằng một năm, còn phải bắt nàng chịu lại một lần nữa sao?

Phụ thân Thẩm Thanh Lạc  là Thẩm Hựu Đường làm nghề buôn bán lá trà, gia cảnh rất là dư dả,  mẫu thân nàng là con gái một, nhà mẫu thân là một phú hộ, bà là chánh thất* phu nhân của Thẩm Hựu Đường, nàng là đại tiểu thư con vợ cả, không may, mẫu thân nàng trong lúc sinh nàng vì khó sinh mà chết , khi nàng vừa tròn năm tháng tuổi phụ thân của nàng liền lấy kế thiếp, kế mẫu Tiêu thị lúc đầu đối với nàng rất tốt, năm nàng tám tuổi Ngoại Tổ Phụ cùng Ngoại Tổ Mẫu lần lượt qua đời, gia sản nhà ngoại tất cả quy về Thẩm gia, lúc này sắc mặt Tiêu thị liền thay đổi. Thẩm Thanh Lạc lúc này mất chỗ dựa tuy trong Thẩm phủ nàng vẫn mang danh đại tiểu thư, nhưng bên cạnh ngay cả một nha hoàn hầu hạ cũng không có.

*Chánh thất: vợ cả.

Năm mười sáu tuổi, cha nàng từ Giang Nam vận chuyển một thuyền lá trà lớn vào kinh, không may gặp bão lớn, thuyền bị chìm, lá trà mất hết, mặc dù may mắn thoát được một mạng, nhưng gia tài cũng đã đi tám chín phần, cha nàng đã đến tiền trang của Cầu Thế Trinh mượn tiền, muốn Đông Sơn tái khởi*, nhưng bị cự tuyệt. Sau đó, nàng liền bị cha nàng cùng mẹ kế uy hiếp lừa gạt dụ dụ dỗ đưa đến trên giường của Cầu Thế Trinh.

*Đông sơn tái khởi: xây dựng lại sự nghiệp, làm lại….     

Thật ra thì trước đó, nàng đã từng gặp qua Cầu Thế Trinh .

Ngày đó ở sông Phượng Đô, bên hàng liễu quang bờ sông, Cầu Thế Trinh mặc cẩm bào bó sát màu tím nhạt, bên trong mặc áo sam màu trắng, lộ ra sức lực như rừng cây tùng, sừng sững sừng sững  rộng lớn trong thiên địa.

Nàng thầm nghĩ đây chắc hắn là một nhân vật xuất sắc, chỉ không biết vì sao bờ sông có nhiều cô gái thanh tú như vậy lại không có ai hướng hắn nhìn chăm chú .

Khi đó Tử Du con gái của Tiêu Thị muội muội của nàng đứng bên cạnh, chú ý tới ánh mắt của nàng, bữu môi cười nhạo nói: "Tỷ tỷ  ánh mắt thật quá kém, không nhìn ra người đó là hoa hoa công tử* sao? Hắn là Cầu Thế Trinh, là chủ nhân của tiền trang Khánh Phong, gia tài Bạc Vạn, cũng là khách quen của Tần lâu Sở (kỹ viện), trong phủ cơ thiếp vô số, các cô gái nhà đứng đắn, thấy hắn ai phải cũng liều mạng ẩn núp."

*Hoa hoa công tử: người chăng hoa, có tính lăng nhăng.

Thanh Lạc đỏ mặt xấu hổ, nàng chỉ là nhìn sang, liền rước lấy sự coi thường của Tử Du.

Không nghĩ tới chuyện cách ba tháng, nàng đã cùng Cầu Thế Trinh gặp lại lần nữa, còn là  gặp mặt trong hoàn cảnh khó chịu như vậy.

"Là ngươi!" Nàng nhớ lúc đó Cầu Thế Trinh vạch ra cái chăn đang đắp trên người nàng lúc này  hai mắt hắn sắc bén thoáng qua tia kinh ngạc, sau đó khóe môi nhếch lên, dường như tâm tình không tệ.

Ngày đó, nàng đều nhớ rõ tất cả, bắt đầu là đau, vô biên vô hạn, cơn đau kéo dài không ngừng, nhưng Cầu Thế Trinh vẫn ở trên người nàng không ngừng dong ruổi, lần thứ nhất xuyên vào, giống như cùng nơi tư mật của nàng - đâm vào một đao. Nhưng sau đó. . . . . . Có ngọn lửa từ cơn đau đớn ấy dấy lên, vốn thân thể đang đau đớn nhưng lại dần xuất hiện những phản ứng khác thường. Mà khi đó Cầu Thế Trinh giống như cũng cảm thấy điểm khác thường trong thân thể nàng, hắn đang cuồng dã, lại càng thêm chạy nước rút với tốc độ nhanh hơn, một cái lại một cái, đụng chạm mãnh liệt với thân thể của nàng. Có đồ vật gì đó ở trong cơ thể nàng nổ tung, mồ hôi của hắn nhỏ xuống trên người nàng, mang theo nhiệt độ sôi trào, thân thể của nàng một hồi tê dại, cả người giống như những giọt mồ hôi hòa lẫn cùng nhau tan chảy ra rồi. . . . . .

Khi chuyện này kết thúc, nàng yên lặng rơi lệ, cảm giác mình chẳng biết xấu hổ, Cầu Thế Trinh có chút thô bạo lau đi nước mắt của nàng, nói: "Lần đầu tiên sẽ đau một chút, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe."

Nàng nhếch nhác xuống giường, nhặt y phục mặc lên người, Cầu Thế Trinh lại đè nàng xuống, ở phía dưới nàng vuốt ve vỗ về chơi đùa một lúc, mới nhỏ giọng nói: "Tắm rửa rồi trở về, ngày mai ta sẽ tìm nàng."

Nếu khi đó Cầu Thế Trinh đúng hẹn ngày thứ hai đi tìm nàng, không biết sau này sẽ có chuyện gì. Nhưng hắn lại không đến, khi hắn mở cửa ra phân phó hạ nhân bên ngoài đưa nước nóng vào, ngoài cửa có một người vội vàng nói với hắn: "Gia, bên Giang Ninh đã xảy ra chuyện, mấy ngày nay có rất nhiều người cầm ngân phiếu đến đổi thành bạc. . . . . ."

Cầu Thế Trinh vội vã rời đi, Thẩm Thanh Lạc kéo thân thể đau đớn ngồi lên  kiệu nhỏ trở về nhà.

Ngày thứ hai, Cầu Thế Trinh chưa tới, Thẩm Thanh Lạc vẫn ngồi trong phòng mong đợi, nhưng hắn vẫn không đến, chờ tới khi cha nàng cùng mẹ kế Tiêu thị không ngừng chửi mắng chỉ trích: "Vô dụng không có tiền đồ gì đó, cho ngươi ngủ cùng hắn cũng bằng không. . . . . ."

Cầu Thế Trinh đột nhiên bỏ đi, một lời cũng không để lại, cha nàng vốn muốn mượn tiền của tiền trang Khánh Phong, giờ kế hoạch không thành, liền đem cơn tức giận trút lên người nàng

Cầu Thế Trinh có việc gấp phải rời đi, xin phụ thân hãy chờ thêm một thời gian nữa. Thẩm Thanh Lạc muốn biện minh, rồi lại không dám nói, Cầu Thế Trinh căn bản chưa  từng nói với nàng sẽ cho cha nàng mượn bạc.

Bảy ngày sau, khi nàng trông mòn con mắt thì Tiêu thị tới, đi sau lưng Tiêu thị là nha hoàn Bình Nhi đang cầm một bộ y phục Ngọc Lan Hoa hết sức sặc sỡ còn có đuôi vây cá dài khúc khuỷu, còn có một cái áo ngoài thêu Kim Phượng tỷ mỉ, và mấy cây trâm hoa cài đầu.

Tiêu thị lớn tiếng dục Bình Nhi ăn diện cho nàng, sắc mặt vui mừng.

Cầu Thế Trinh tới tìm nàng rồi sao? Thẩm Thanh Lạc có chút mất hồn, tùy ý để cho Bình Nhi phục dịch rửa mặt trang điểm.

Sau khi trang điểm xong, Tiêu thị kéo nàng đi ra ngoài, một đường trực tiếp xuất phủ, Thẩm Thanh Lạc hoảng hoảng hốt hốt ngồi lên một cỗ kiệu nhỏ đặt ở cửa sau của phủ, lúc này nàng không khống chế nổi nữa lặng lẽ rơi lệ.

Không có kiệu hoa đỏ thẫm rước dâu, không có ba môi sáu sính (bà mối cùng sính lễ), càng không có trống kèn diễn tấu hay Tân lang đến đón, mình ngay cả thiếp thất* cũng không phải là rồi. (*Thiếp Thất: tiểu thiếp, vợ bé.)

Nếu như đến thiếp thất cũng không phải, cứ như vậy mà sống, về sau cuộc sống của Thẩm Thanh Lạc có lẽ sẽ không phải khổ sở như vậy, nàng cũng không đến nỗi  bị sảy thai rồi không thể có con được nữa.

Cha ruột cùng mẹ kế của nàng, chỉ để một chiếc kiệu nhỏ đưa nàng đi, cũng không phải đến Cầu gia, mà là Tiêu gia, bọn họ đưa nàng cho Tiêu Nhữ Xương huynh trưởng của Tiêu Nguyệt Mị cũng là vị hôn phu của Cầu Thế Trinh.

**

Cảm giác đau nhói đem Thẩm Thanh Lạc từ trong hồi ức kéo về, trước ngực lành lạnh, áo trên người nàng đã bị Cầu Thế Trinh giật ra, hắn đang đùa nghịch Tiểu Hồng viên của nàng.

Thẩm Thanh Lạc cắn răng, cảm giác chân thật như thế, xem ra mình sống lại thật rồi.

"Buông ta ra." Thẩm Thanh Lạc nhỏ giọng nhưng kiên định nói, trong đầu một mảnh trấn tĩnh, nếu đã được hồi sinh, nàng không cần phải đần độn - u mê -ủy khuất mà sống một lần nữa.

"Thả nàng ra?" Cầu Thế Trinh ngừng lại, thâm ý nhìn nàng, cười nhạt nói: "Lúc này mới bảo ta thả nàng ra? Không phải quá chậm sao? Chỗ không nên động vào ta đều sờ qua, không phải quá thiệt thòi cho nàng sao?" Vừa nói chuyện, đồng thời hắn lấy tay kéo kéo tiểu hồng viên bên trái của nàng, rồi lại chuyển bên phải, ngón tay dài không ngừng chuyển động, lại từ từ đi xuống mò mẫm cánh hoa giữa hai chân của Thẩm Thanh Lạc.

Thẩm Thanh Lạc cắn răng, những ngày tháng trước kia nàng sống không bằng chết, nàng quyết không thể để nó lặp lại

Kiếp trước nàng quá ngu quá đần, luôn nghĩ phụ thận dù gì cũng là cha ruột, không thể thấy chết mà không cứu, bây giờ đã chết một lần, nàng sẽ không ngu ngốc nữa, sẽ không vì cái danh đại tiểu thư Thẩm gia mà hy sinh thân mình nữa.

Nếu như cần một người cứu Thẩm gia, vậy hãy để cho con ruột của Tiêu thị - Thẩm Tử Du đi cứu đi. Quan trọng nhất, mặc dù không trốn thoát được vận mệnh an bài, nhưng chưa vào Cầu phủ, nàng tuyệt đối không thể mất tấm thân xử nữ, càng không thể có thai được.

"Ngươi trước buông ta ra." Thẩm Thanh Lạc đưa tay đẩy Cầu Thế Trinh,  bắp đùi của nàng có vật cứng rắn đâm vào -  cái vật cứng rắn đó là gì nàng biết rất rõ, nhưng trước tiên nàng phải thoát được cái giường này đã.

Cầu Thế Trinh không động, không nháy mắt nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Lạc, tim Thẩm Thanh Lạc bắt đầu đập loạn, nàng thấy trong mắt Cầu Thế Trinh dần lạnh lẽo, tên đã lắp vào cung lại hô ngừng, chỉ có thể đổi lỗi cho nàng tại sao  không Trùng sinh sớm hơn một khắc.

"Muốn ta buông nàng ra, lý do." Cầu Thế Trinh lạnh lùng nhìn nàng, nói chuyện đồng thời ác ý nhìn nàng.

Thẩm Thanh Lạc trong đầu suy nghĩ chuyển một cái, thật nhanh nói: "Trước khi ta tới đây có nghe nói, tiền trang khánh Phong ở Giang Ninh đã sảy ra biến cố lớn."

"Xảy ra biến cố? Nàng nghe ai nói?" Cầu Thế Trinh nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Lạc, ánh mắt dần dần trầm xuống.

"Nghe ai nói cũng không quan trọng, ngươi chỉ cần tìm người tới hỏi là biết ngay thôi?."

Thẩm Thanh Lạc trong lòng có chút thấp thỏm, nàng không biết đổi một đời, chuyện phát triển có giống trước hay không?

Cầu Thế Trinh động, từ từ trên thân thể của nàng trợt xuống.


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 14.05.2014, 08:39, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.12.2012, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 23.11.2012, 20:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 3916 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Trọng Sinh] Xuân mang lưu luyến - Tự Thị Cố Nhân Lai - Điểm: 11
Chương 2: Cờ hồng bay phất phơ

Chuyện xảy ra vẫn giống như kiếp trước, Tiền trang Khánh Phong ở Giang Ninh thật sự xảy ra biến cố, Cầu Thế Trinh vội vã rời đi.

Ngồi kiệu nhỏ về nhà, Thẩm Thanh Lạc khẩn trương suy nghĩ, tai họa đầu tiên đã tránh được, tiếp theo nên làm thế nào? Quyết không thể ngồi chờ chết tùy cha và mẹ kế đưa mình cho Tiêu Nhữ xương. Nghĩ đến Tiêu Nhữ Xương, Thẩm Thanh Lạc như muốn cắn nát môi dưới, nàng lúc đầu còn cảm kích hắn, còn cho rằng hắn là người tốt, là Chính Nhân Quân Tử, đến khi nàng vào Cầu phủ lại phát hiện ra mình có bầu với Cầu Thế Trinh. Nhưng lúc đó Cầu Thế Trinh không tin tưởng nàng, nói nàng cùng Tiêu Nhữ Xương không trong sạch, nàng còn ngu ngốc bảo hắn đi tìm Tiêu Nhữ Xương để làm chứng. Sau đó, Cầu Thế Trinh thật sự đi tìm Tiêu Nhữ xương để xác minh, nhưng khi hắn trở về phủ liền cho người bưng tới cho nàng một bát thuốc phá thai.

Thẩm Thanh Lạc hung hăng nắm chặt hai bàn tay, Cầu Thế Trinh vẫn giữ nàng lại. Nhưng nếu không phải là có khúc mắc về trinh tiết, nếu không phải nàng vô sinh, thì nàng đâu đến nỗi thất bại thảm hại như vậy? Đây tất cả, đều là do một câu nói của Tiêu Nhữ Xương ban tặng, thời điển mà Cầu Thế Trinh đến tìm hắn chứng thực hắn đã nói một câu: bên trong bắp đùi trái của Thanh Lạc, có một nốt Chu Sa (nốt ruồi).

Trong khi, nàng ngay cả cùng Tiêu Nhữ Xương nắm tay cũng không có, sao Tiêu Nhữ Xương lại biết được bí mật riêng tư của nàng? Chắc chắn là người trong Thẩm phủ nói cho hắn biết. Nàng vừa ra đời đã mất mẹ, từ nhỏ do Tiêu thị nuôi dưỡng, Tiêu thị tất nhiên biết cái bí mật này của nàng.

Mang bộ mặt sa sầm vào Thẩm phủ, Thẩm Thanh Lạc không nói một lời, Tiêu thị cùng Thẩm Hựu Đường dò hỏi nàng, nàng đều giả vờ mắt điếc tai ngơ, hướng bọn họ vén áo thi lễ, rồi trực tiếp đi thẳng về khuê phòng của mình.

Chỉ bảy ngày nữa, cha nàng sẽ phát hiện không thể vay bạc của tiền trang Khánh Phong, lúc đó sẽ đưa nàng cho Tiêu Nhữ Xương. Kiếp này, thân thể nàng còn trong sạch, chỉ cần ở Tiêu phủ có thể bảo toàn mình, sau khi vào Cầu phủ sẽ không phải khổ sở như trước kia nữa, nhưng. . . . . . Thẩm Thanh Lạc không muốn mạo hiểm, nàng cũng không muốn sống giống như kiếp trước, làm tiểu thiếp của Cầu Thế Trinh, nàng muốn đánh cược một lần.

Thẩm Thanh Lạc quyết định bỏ nhà trốn đi.

Nàng đóng cửa phòng, mở ra hộp trang sức kiểm tra. Bên trong đồ trang sức không có nhiều lắm, toàn đồ không đáng tiền, Thẩm Thanh Lạc đánh giá qua một chút, nếu đổi thành bạc ước chừng có thể được năm mươi lượng. Nàng lại lấy toàn bộ y phục ra, nhặt những cái đáng tiền bọc lại, những thứ này nếu đem đến hiệu cầm đồ đổi thành bạc cũng được mấy lượng bạc. Buộc lại cái bọc vải thật cẩn thận, đây cũng là đường thoát thân của nàng.

Căn cứ theo trí nhớ kiếp trước, sáng sớm ngày mai, cha nàng sẽ đến Cầu phủ tìm Cầu Thế Trinh mượn bạc, sẽ mất cả ngày, còn Tiêu thị dẫn Thẩm Tử Du đi ra ngoài thành để thắp hương Cầu Phật phù hộ, lúc đó chính là cơ hội tốt để nàng trốn khỏi nhà.

Đem đồ vật giấu kỹ, Thẩm Thanh Lạc không ngừng lo sợ bất an. Kiếp trước, trước khi ở cùng Cầu Thế Trinh, chỉ khi Thẩm Tử Du cần nàng làm bạn nàng mới đi ra cửa, nhưng cũng chỉ có mấy lần, mỗi lần ra vào đều ngồi kiệu. Sau khi theo Cầu Thế Trinh, Cầu Thế Trinh bởi vì có khúc mắc với nàng, nên cũng không cho nàng xuất phủ, đối với thế giới bên ngoài, nàng không biết gì cả.

Trốn nhà thì dễ, nhưng về sau phải làm thế nào? Thẩm Thanh Lạc suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra biện pháp.

Nhìn đồng hồ nước Minh Nguyệt trước giường, một đêm khó khăn dần qua. Ngoài cửa sổ ánh rạng đông dần xuất hiện. Thẩm Thanh Lạc đứng dậy rửa mặt dùng đồ ăn sáng, dò xét hành động của Thẩm Hựu Đường, Tiêu thị cùng Thẩm tử Du, sau khi bọn họ ra cửa, nàng cầm lên bọc quần áo từ cổng sau nhanh chóng rời đi.

Trên đường cái nhốn nha nhốn nháo người đến người đi, Thẩm Thanh Lạc tìm một người đi đường hỏi thăm, đi mấy con phố mới tìm được hiệu cầm đồ.

"Xiêm áo năm lượng, đồ trang sức 45 lượng hai, có bán hay không?"

"Ít như vậy?" Thẩm Thanh Lạc ngẩn người, nàng bán hẳn đồ mà.

"Cái giá này, còn chưa thích đáng sao?" Chưởng quỹ đem bọc đồ của Thẩm Thanh Lạc bày lên trên quầy, dáng vẻ tỏ ra không kiên nhân.

Đương nhiên là không thích đáng, giá trị ít nhất cũng phải 60 lượng gì đó chỉ trả hơn năm mươi lượng, kém quá nhiều, giờ nếu đi đến tiệm cầm đồ tiếp theo, chỉ sợ cha nàng hay Tiêu thị ngộ nhỡ về nhà phát hiện không thấy nàng đâu. . . . . .

"Chưởng quầy, năm mươi lượng quá ít." Thanh Lạc nhỏ giọng nói. Chợt một bàn tay to kéo qua bọc quần áo của Thẩm Thanh Lạc, bàn tay thon dài trắng muốt đó nhặt lên từng đồ vật bên trong đánh giá: "Cái trâm phượng này chất lượng không tệ, giá trị tám lượng, cây trâm cài tóc tuy là kiểu dáng cũ chút, giá trị cũng đến một lạng hai. . . . . ." Người kia cầm từng vật lên đánh giá, cuối cùng nói: "Những thứ đồ này, tổng cộng giá trị không dưới 65 lạng hai, chưởng quầy, chỗ này cũng đáng để ông trả 60 lượng chứ."

Giọng nói ôn hòa lại khiến cho người khác cảm thấy áp lực không thể kháng cự, chưởng quầy hiệu cầm đồ cau mày bất đắc dĩ lấy ra 60 lượng.

Nhận lấy ngân phiếu trị giá 50 lạng bạc cùng mười hai bạc vụn, Thẩm Thanh Lạc miễn cưỡng khống chế tâm tình, hướng người nọ uất ức nói cám ơn: "Đa tạ công tử."

"Một ít chuyện nhỏ, cô nương không cần đa lễ." Người nọ nở nụ cười, tay trái đưa ra đỡ nhẹ, tay phải giơ quạt đỡ lấy khuỷu tay của Thẩm Thanh Lạc.

Cái đồ ngụy quân tử, lúc nào cũng làm bộ làm tịch. Thẩm Thanh Lạc âm thầm cắn răng, khẽ ngẩng đầu lên liền nhìn thấy miếng ngộc bội treo bên hông của người đó, quả nhiên là Tiêu Nhữ Xương không thể nghi ngờ.

Thẩm Thanh Lạc không muốn cùng Tiêu Nhữ Xương có bất kỳ quan hệ gì, cúi đầu sau khi nói cám ơn nàng vội vàng rời đi, trong lúc vội vàng nàng để quên bọc quần áo thay hàng ngày trên quầy.

Sau khi đi qua một con đường, Thẩm Thanh Lạc mới nhớ tới, vội vàng quay đầu nhìn về hiệu cầm đồ.

Tiêu Nhữ Xương vẫn đứng ở chỗ đó, hắn nghiêng người dựa trước quầy, vóc người cao to lại mặc một bộ y phục màu tím nhạt bó sát cơ thể, một cây trâm Tử Ngọc cắm ở trên búi tóc, cộng với bộ y phục lại càng tăng thêm sức hút, khiến người hắn càng thêm thanh nhã, thong dong, tuấn dật, chững chạc, khí độ hơn.

Hắn còn chưa đi, chờ ở chỗ này làm gì? Thẩm Thanh Lạc cảm thấy lo sợ.

Thẩm Thanh Lạc quan sát Tiêu Nhữ Xương, Tiêu Nhữ Xương cũng ở đó âm thầm đánh giá nàng. Cô nương này dáng đi có chút gấp rút, nhưng vẫn không mất đi sự uyển chuyển ý nhị. Một thân áo gấm xanh thêu hoa lê cùng quần trắng, dây lụa buộc trên thắt lưng mảnh khảnh, nhẹ nhàng tung bay theo từng bước chân cùng với váy áo tung bay, khó có thể nói hết ra được sự thanh tao yêu kiều.

Tiêu Nhữ Xương âm thầm gật đầu, thầm nghĩ chính là người này.

Thẩm Thanh Lạc rất muốn xoay người đi, nhưng nghĩ đến mình chỉ có 60 lượng bạc phòng thân, cuộc sống sau này còn không biết sống thế nào, liền nâng bước chân lên tiến về phía cửa hiệu.

Hướng Tiêu Nhữ Xương khẽ gật đầu, Thẩm Thanh Lạc thấy bọc quần áo của mình vẫn còn ở đó, mừng rỡ cầm lấy bọc quần áo.

"Cô nương giống như không tìm được người thân, xin hỏi cô nương có cần tìm một công việc an phận không? Tại hạ có thể vì cô nương mà an bài. . . . . ." Tiêu Nhữ Xương ở sau lưng nàng từ từ nói.

Thẩm Thanh Lạc lắc đầu, xoay người nói tiếng cảm ơn, liền vội vàng đi.

"Cô nương không cần sợ hãi, tại hạ là có ý tốt, cô nương một thân một mình bên ngoài, chỗ bất tiện rất nhiều, sợ gặp chuyện không hay. . . . . ."

Thẩm Thanh Lạc bước chân đang phi nước đại bỗng dừng lại, đúng vậy! Một mình ở bên ngoài, vạn nhất gặp phải người có ý đồ không tốt?

Nàng đình trệ suy nghĩ, Thẩm Thanh Lạc thình lình nghĩ tới chuyện kiếp trước khiến cho trái tim của nàng băng giá. Đêm đó Cầu Thế Trinh cùng Tiêu Nguyệt Mị thành thân, hắn lại đột nhiên chạy đến phòng nàng muốn cùng nàng vui vẻ, trong lòng nàng rất ấm ức, tức giận cự tuyệt, Cầu Thế Trinh dưới cơn nóng giận, kéo nàng đến thanh lâu, để cho nàng chứng kiến kết quả của nhiều cô nương không muốn tiếp khách. Một nữ nhân bị trói chặt, hai cây trâm nho nhỏ như ống trúc được chống lên hai mí mắt, không đồng ý tiếp khách, thì không cho nhắm mắt ngủ. Còn có người bị giam ở bên trong rương gỗ, trong rương gỗ thả con chuột. Còn có, cho mèo ăn xuân dược, đem mèo bỏ vào trong đũng quần cô nương đó. . . . . .

Dù cách một đời, nhưng Thẩm Thanh Lạc lúc này nhớ lại, quanh thân vẫn còn phát rét, những cô nương không chịu tiếp khách kia, phần nhiều là những cô nương nhà lành đàng hoàng, không may bị lừa bán. Giờ nàng một mình ở bên ngoài, ngộ nhỡ. . . . . . Tiêu Nhữ Xương tuy là ngụy quân tử, nhưng rốt cuộc hắn cũng coi trọng mặt mũi phong độ, chỉ cần không vào Tiêu phủ là được.

Thẩm Thanh Lạc xoay người, giọng nói tỏ vẻ xin lỗi nói: "Bèo nước gặp nhau, nếu như thế, sẽ khiến công tử thêm phiền toái."

"Không ngại, thật ra thì tại hạ muốn mời cô nương đến nhà ta làm khách, chỉ là sợ đường đột." Tiêu Nhữ Xương mỉm cười nói.

Thẩm Thanh Lạc miễn cưỡng đè xuống hận ý, cười lắc đầu nói: "Đa tạ ý tốt của công tử, tiểu nữ tử muốn tay làm hàm nhai*." (tự kiếm tiền nuối sống bản thân)

"Như thế, tại hạ muốn mời cô nương giúp một chuyện. . . . . ." Tiêu Nhữ Xương dịu dàng nói môi đỏ mọng không ngừng khép mở, ngôn ngữ vô cùng ôn hòa, Thẩm Thanh Lạc nghe được trái tim lại như sóng lớn lăn lộn, Tiêu Nhữ Xương muốn nàng vào Cầu phủ làm việc, đem tình hình bên trong Cầu phủ, cùng chuyện Cầu Thế Trinh với các cơ thiếp hằng ngày chung đụng nói cho hắn biết.

Thẩm Thanh Lạc một thoáng liền hiểu, Tiêu Nguyệt Mị là tiểu thư được nuông chiều, không có nửa điểm tâm kế, sao có thể vừa vào Cầu phủ vẻn vẹn nửa năm đã đem một đám cơ thiếp của Cầu Thế Trinh đuổi khỏi phủ, lại đem những hạ nhân được hắn sủng ái bức tử, hóa ra, Tiêu Nhữ Xương đã sớm ra tay dọn đường cho nàng ta.

Xem ra ngươi rất yêu muội muội của mình! Đáng tiếc tìm lộn người rồi.

Thẩm Thanh Lạc âm thầm cười lạnh.

"Tuy nói để cho cô nương làm một quản sự, vả lại chỉ làm việc trong hai năm, nhưng dù sao cũng là làm nô, cô nương nếu cảm thấy không ổn, tại hạ cũng không miễn cưỡng."

Thẩm gia đã không thể trở về, lưu lạc bên ngoài nhất định sẽ bất tiện, có một chỗ an thân, vả lại chức vụ là quản sự, cũng chỉ có hai năm, không tồi. Hơn nữa, Tiêu Nhữ Xương hao tổn tâm cơ nên vì Tiêu Nguyệt Mị trải đường vào Cầu phủ, nàng càng muốn phá hư mưu đồ của hắn, trả thù kiếp trước hắn hại nhi tử của nàng.

Thẩm Thanh Lạc hơi suy nghĩ một chút rồi gật đầu tỏ vẻ tiếp nhận. Chỉ là trong lòng nàng thấy kỳ quái, Tiêu Nhữ Xương nói trong vòng hai năm, chẳng lẽ Tiêu Nguyệt Mị trong vòng hai năm tới sẽ phải gả vào Cầu phủ sao?

Thẩm Thanh Lạc nghĩ như vậy, trong tai lại nghe được Tiêu Nhữ Xương nói: "Thực không dám dấu diếm, Cầu phủ chính là nhà muội phu tại hạ, hôn kỳ do tiên phụ đã qua đời định ước, khoảng nửa năm sau, mùng mười tháng chạp sẽ thành thân, cô nương chỉ cần tương trợ muội muội ta sanh hạ được Trưởng Tử, ở Cầu phủ có chỗ đứng vững vàng, liền có thể được tự do, khi đó tại hạ nhất định đáp lễ trọng cảm tạ."

Nửa năm! Thẩm Thanh Lạc âm thầm chê cười, không có nhanh như vậy, kiếp trước cũng mất đến bốn năm rưỡi, Tiêu Nguyệt Mị cũng chờ đến hai mươi ba tuổi gái lỡ thì rồi, hơn nữa Tiêu Nhữ Xương còn phải nhờ bạn tốt của hắn là Lại Bộ Thượng Thư Cung Phóng cầu xin Thánh Thượng ban hôn mới gả được.

"Tiểu nữ tử cùng công tử lần đầu quen biết, không biết công tử vì sao tin tưởng ta như thế?" Thẩm Thanh Lạc có hơi không hiểu.


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 14.05.2014, 08:55, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bachanglua, Bepipi, Lambo, Phonglantrang123, phạm thị nguyệt, Qnnguyenphan, Toanmuihuedunghoai, Voiconthaman và 1053 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

6 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 134, 135, 136

15 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

16 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

17 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cô Quân
Cô Quân
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Ngọc Nguyệt: Ơ, Wind...
Windwanderer: rồi đến ngày ta lại trở về là 1 thằng suốt ngày chỉ biết chơi bời
o0maiami0o: ...
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Shin-sama: vắng vậy
Tuyết Vô Tình: òa ai cho ta vay điểm :cry:
Kyz: .
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :)
Đào Sindy: ko đâu. =))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: =)) nghi đến đâu cũng k biết đc
Đào Sindy: k. em nghi nghi r
ღ๖ۣۜMinhღ: sory ca vì muội đã nói nhé
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: nguyệt nói mới bị lộ :(
Đào Sindy: hhahaa .. :))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :3
Đào Sindy: ẩn sâu quá :)2
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ơi :v
Đào Sindy: Tâm tỷ =))
Đào Sindy: =))
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con đang định post truyện *khóc*, sư phụ đi ra đảo nè!
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) trả con nè ra đảo sớm an
Jinnn: Lang vương tgđ: Vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c2760
pr truyện: cầu tks + cmt
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Ngọc Nguyệt: Đào tộc trưởng.
Cô Quân: pr pr đây, mời you ghé qua
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn

Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
ღ๖ۣۜMinhღ: Mời mọi người cùng tham gia event Cùng tranh bảng vàng - Vang danh Thiên Hạ:flower2:
Tiêu Dao Tự Tại: Ok ta sẽ ủng hộ thường xuyên
trantuyetnhi: ừm, ta tính đổi mới chút, hai ngay nữa bắt đầu Tầng IV
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết là sói đúng k
Tiêu Dao Tự Tại: Nhi hảo ta vừa xem tổng kết game òi ^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.