Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Công chúa nhỏ phúc hắc: Cha trước, cách mẹ xa một chút! - Hinh Như Chỉ Thủy

 
Có bài mới 26.02.2013, 11:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Công chúa nhỏ phúc hắc: cha trước, cách mẹ xa một chút! - Hinh Như Chỉ Thủy
Attachment:

5901879385f0c3d6e5f60690.jpg [ 92.8 KiB | Đã xem 26038 lần ] 5901879385f0c3d6e5f60690.jpg [ 92.8 KiB | Đã xem 26038 lần ]


Đây là Sơn Khẩu Hương Chức.

Attachment:

49ee7822_69ef8da7_deserteagle4420004.jpg [ 226.54 KiB | Đã xem 26038 lần ] 49ee7822_69ef8da7_deserteagle4420004.jpg [ 226.54 KiB | Đã xem 26038 lần ]


Bởi súng bạc, ta lấy súng này nha.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.02.2013, 11:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Công chúa nhỏ phúc hắc: cha trước, cách mẹ xa một chút! - Hinh Như Chỉ Thủy - Điểm: 52
Chương 8:

Khói thuốc súng nổi lên từ bốn phía ở giao ngoại, chính là cuộc chiến ác liệc giữa các bang phái mạnh nhất tại nơi đây.

Mưa nhỏ rơi đầy khí trời, không trung che phủ một tầng hơi nước, sương mù bao quanh trong cặp mắt, nếu không phải trên cánh tay phải buộc mảnh vải màu đỏ rực của Thần Mộc Đường, chỉ sợ rằng sớm đã không thể phân biệt được là địch hay ta rồi.

Sau đó là vài tiếng súng vang lên, đứng sau lưng là ở đám người với quần áo màu đen cao to bóng dáng, mặc cho nước mưa thấm ướt đi khuôn mặt của anh, nâng lên nụ cười mê hoặc lòng người, đôi mắt xanh thẳm của Thần Mộc Dã lộ ra vẻ lo lắng tình cảnh hiện này, càng tăng thêm vẻ chói mắt.

Tất cả mọi người không hiểu, tại sao đường chủ lần này quá khích động như vậy, cũng không tra rõ sự thật, liền tùy tiện tìm tới nhà Sơn Khẩu quyết sống mái với nhau, thật sự không phải tác phong trước sau như một của Thần Mộc Dã.

Bọn họ không biết rằng, tất cả chuyện này, thật sự đều do anh và Lạc Tử Quân bố trí ra tất cả, nhằm để cho tên gián điệp ẩn mình kia hiện liền nguyên hình ra!

"Quả nhiên đã đến."

Trong đôi mắt màu lam chứa đầy sự phấn khởi, sau khi nhìn rõ đối phương thì Thần Mộc Dã liền nhíu mày lại, mơ hồ có chút dao động.

Trên người mặc bộ quần áo da màu đen bó sát, Sơn Khẩu Hương Chức chậm rãi đi tới trước mặt mọi người thì Thần Mộc Dã liền nhún nhún vai, cũng không cảm thấy quá kinh ngạc, chuyện đã nằm trong dự liệu tính trước rồi. Anh lui về phía sau một bước, thối lui đến sau lưng mọi người, mắt lạnh quét qua biểu cảm của mọi người, ngay cả chút vẻ mặt vui mừng cũng không bỏ sót.

Đêm hôm qua, Lạc Tử Quân thừa dịp trong bóng đêm lặng lẽ liền lẻn vào trong phòng ngủ của anh.

"Ý của anh nói, nội gián có thể là người ở bên cạnh tôi?"

Gật đầu một cái, Lạc Tử Quân hướng đôi chân thon dài đi sát về phía cửa sổ, trong đôi mắt không hề chớp lấy một cái cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời điểm hủy đi khẩu súng chỉ là do anh hoài nghi, sau khi đến nhà Sơn Khẩu một chuyến, anh mới nghiệm ra và phát hiện rõ mối nghi ngờ trong lòng; nhưng nếu giờ tố giác ra ngoài, không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh chuyện đó cả, sợ rằng sẽ khiến cho người trong nội đường lại càng bất an hơn, chỉ có cách. . .

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Thần Mộc Dã như đi vào cõi thần tiên liền suy nghĩ sâu xa, đôi mắt màu lam của anh lại thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng lại được anh nhanh chóng che giấu, tốc độ nhanh làm cho mọi người không hề phát hiện ra.

"Thần Mộc tiên sinh, không biết Sơn Khẩu Tổ của tôi có chỗ nào đắc tội với Thần Mộc Đường, lại để choThần Mộc tiên sinh phải làm những chuyện như thế?"

Ánh mắt của Sơn Khẩu Hương Chức nhất thời nhìn qua mọi người, khi thấy trong ánh mắt Sơn Kỳ Tuấn Sinh cũng xẹt qua một tia bối rối, mặc dù cô đã che giấu rất nhanh, lại bị đôi mắt Thần Mộc Dã nhìn thấy hoàn toàn không sai được, suy đoán trong bụng càng thêm được minh xác rõ ràng.

"Hừ, Sơn Khẩu Tổ của cô đã làm gì với bọn ta, chỉ có trời biết đất biết, " nâng cánh môi lạnh lùng, Thần Mộc Dã hừ lạnh, "Cô biết, và tôi cũng biết!"

"Chúng tôi đã làm ra những gì, thật sự tôi không biết, nhưng mà tôi lại biết rõ chuyện Thần Mộc tiên sinh ngài đã làm ra những việc gì?"

Sơn Khẩu Hương Chức mím môi cười yếu ớt, hai mắt quét qua trận địa sẵn sàng dùng để đón những thành viên quân địch của Sơn Khẩu Tổ, thoáng qua trong mắt hiện ra một tia chán nản.

"Vậy sao?"

"Có lẽ phải làm như vậy, mới có thể giúp cô nhớ lại những chuyện gì đó!"

Trong đôi mắt xanh thẳm lộ ra vẻ mặt tức giận, động tác nhanh như chớp từ trong lồng ngực móc ra một khẩu súng màu bạc, ngoài ý muốn nhắm ngay cái lưng của Sơn Kỳ Tuấn Sinh đang đưa về phía anh, không chút do dự liền bóp cò súng.

Pằng! Pằng!

Hai tiếng kim loại va chạm vào nhau trở nên vô cùng chói tay, thời điểm ngàn cân treo sợi tốc, Sơn Khẩu Hương Chức phản xạ theo điều kiện liền rút ra Ngân trâm bắn về phía Sơn Kỳ Tuấn Sinh, chuẩn xác chặn lại đầu đạn của Thần Mộc Dã, những viên đạn đều lệch phương hướng, chỉ sát qua cánh tay của Sơn Kỳ Tuấn Sinh.

Nhưng hành động này của cô, đã làm bại lộ mối quan hệ của cô với Sơn Kỳ Tuấn Sinh.

"Sơn Kỳ Tuấn Sinh. . . . . ." Thần Mộc Dã cười lạnh, "Không, tôi phải gọi anh là Sơn Khẩu Tuấn Sinh mới đúng, anh chính là người kế nghiệp của Sơn Khẩu?!"

Trong ánh mắt Thần Mộc Dã ẩn chứa đầy sự tức giận, anh tình nguyện tin tưởng kẻ phản bội anh không phải là Sơn Kỳ Tuấn Sinh, anh ta đã đi theo anh năm năm, vẫn là trợ thủ đắc lực mà anh xem trọng nhất; cũng bởi vì kỳ vọng đối với anh quá cao, biết được việc anh ta dám ở sau lưng anh phản bội, cơn tức giận kia lại càng khắc sâu hơn.

Ánh mắt Thần Mộc Dã căm giận, chỉ tiếc rằng không thể phanh thay xẻ thịt anh ta ra, tay anh nắm lấy khẩu súng, từng bước từng bước một tiến tới gần Sơn Kỳ Tuấn Sinh.

"A Dã, đừng xúc động."

Khi anh giơ súng lên nhắm ngay huyệt Thái Dương củaSơn Kỳ Tuấn Sinh thì Lạc Tử Quân dùng giọng nói trầm ổn cất lên, đúng lúc kéo anh trở về thực tế; cũng thừa dịp cơ hội này, Sơn Kỳ Tuấn Sinh dìu lấy cánh tay bị sát thương, lảo đảo trở về bên cạnh Sơn Khẩu Hương Chức.

"Anh hai, anh không sao chớ. . . . . . A. . . . . ."

Sơn Khẩu Hương Chức tiến lên, muốn vịn lấy anh, lại bị chính anh hung hăng đẩy ra, Sơn Kỳ Tuấn Sinh từ bên eo cô đoạt lấy khẩu súng, nảy sinh ác độc hướng vào lồng ngực của Lạc Tử Quân.

Năm năm trước, tình cờ anh biết được Thần Mộc Dã, biết được cậu ta là người thừa kế duy nhất của Thần Mộc Đường, Sơn Khẩu Tuấn Sinh lại bừng bừng dã tâm muốn thâu tóm Thần Mộc Đường, cho nên anh đã giấu giếm đi dòng họ, từ người có địa vị cao lại cam chịu đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp, đi theo bên cạnh Thần Mộc Dã, chờ một ngày có thể hoàn toàn vặn ngã cậu ta, nếu như không phải do Lạc Tử Quân, Thần Mộc Đường cũng nhanh chóng sửa thành họ Sơn Khẩu rồi.

Trong ánh mắt lộ ra sát khí nồng nặc, hai mắt Sơn Khẩu Tuấn Sinh đầy nham hiểm cứ nhìn chằm chằm vào nụ cười còn trên khóe môi của Lạc Tử Quân.

"Sơn Khẩu Tuấn Sinh, nếu như anh dám động đến anh ấy dù chỉ là một cọng tóc gáy, tôi sẽ làm cho cả nhà Sơn Khẩu Tổ của anh cùng nhau chôn theo!"

Thần Mộc Dã rất tức giận mở miệng đầy hiểm ác, từng chữ đủ để cho cả người không rét mà run lên cầm cập, đôi mắt anh dần dần chuyển từ màu xanh lam sang màu xanh lam đậm, mỗi khi anh nghĩ đến chuyện giết người thì đôi mắt anh sẽ biến thành màu lam đậm. Anh đem tay cầm súng ở bên phải chuyển sang bên cánh tay trái, chậm rãi nâng cánh tay trái lên, nhắm ngay mi tâm của Sơn Khẩu Tuấn Sinh.

Hành động này của anh khiến cho Lạc Tử Quân cùng Sơn Khẩu Hương Chức, trong lòng cả hai người không khỏi kinh hãi, chỉ cần là người quen của Thần Mộc Dã đều biết, anh là người thuận tay trái, lực sát thương do cánh tay trái gây ra so với cánh tay phải là vô cùng chuẩn xác, anh muốn dùng cánh tay trái nổ súng, sẽ không lần nào bị thất thủ.

"Ha ha. . . . . ."

Sơn Khẩu Tuấn Sinh đột nhiên cười to, đem khẩu súng trong tay để xuống, giương mắt nhìn về phía Lạc Tử Quân.

"Nghe nói cậu với Thần Mộc Dã đều rất giỏi đánh nhau, không biết trong các người ai lợi hại hơn ai đây."

Sơn Khẩu Tuấn Sinh chuyển đổi đề tài, làm cho vẻ mặt Lạc Tử Quân từ trước đến nay không chút gì hốt hoảng, nụ cười trên mặt lại càng sâu hơn.

"Lạc Tử Quân, cái tên đần độn này, mau cứu tôi!"

Giọng nói của Hạ Vũ Nhược không hề báo động trước liền vang lên, đôi tay bị trói chặt, bị hai tên mặc áo vest màu đen kéo cô ra ngoài, dùng sức đẩy, đẩy cô đến bên cạnh Sơn Khẩu Tuấn Sinh.

"Đau. . . . . ."

Quay đầu lại trừng mắt hai tên ngu ngốc không biết thương hoa tiếc ngọc kia, khóe mắt rưng rưng vẻ chống đối, rồi lại bị một sức lực mạnh hơn lôi dậy, trên huyệt thái dương bị thứ đồ lạnh như băng chĩa vào.

"Sơn Khẩu Tuấn Sinh, anh quá hèn hạ rồi."

Trái lại Thần Mộc Dã đã quên mất trong nhà còn có một đại tiểu thư, nên quên mất phòng bị, để cho anh ta tìm được cơ hội; thần sắc anh hốt hoảng nhìn Lạc Tử Quân một chút, lại thấy anh rất bình tĩnh đứng ở nơi đó, trên mặt vẫn giữ nụ cười như cũ, nụ cười so với lúc bình thường càng thêm ưu nhã mê người hơn, lại làm cho anh mất tự nhiên mà rùng mình một cái.

Người khác có lẽ không biết, nhưng anh lại nhớ rất rõ ràng, lần trước anh nở nụ cười như vậy là vào khoảng ba năm trước, anh bị những bang phái khác ám toán, thiếu chút nữa mất đi tánh mạng, lúc Lạc Tử Quân chạy đến, chính là nở nụ cười như ánh sao, không nhanh không chậm bẻ gảy gân tay gân chân của đối phương, thiếu chút nữa giết chết người kia. (Giờ ta đã hiểu, bạn của Hạ Vũ Hi không bao giờ là kẻ hiền, đứng đầy tốp là anh Hi của chị Vân,rừm rừm *run sợ*)

Lạc Tử Quân từng bước từng bước tới gần Hạ Vũ Nhược, ánh mắt nhìn cô không chớp, giống như trong thế giới của anh chỉ có một mình cô.

"Lạc Tử Quân, anh điên rồi ư, không nên tới đây, không nên đi đến đây!"

Mặc dù bị Sơn Khẩu Tuấn Sinh nắm tóc, trên da đầu truyền đến từng trận đau đớn bị xé rách, nhưng cô thấy rất nhiều khẩu súng đang nhắm ngay Lạc Tử Quân thì cái gì cô cũng bỏ qua hết, liều mạng kêu lên.

"Vũ Nhược, còn nhớ rõ khi còn bé chúng ta thường hay chơi trò gì không?"

Hướng nhìn cô cười cười, Lạc Tử Quân đột nhiên hỏi cô, ánh mắt vẫn cứ nhìn vào ánh mắt của cô.

"Một, hai, ba!"

Khi anh đếm tới ba thì Hạ Vũ Nhược nhanh chóng dùng thân thể vọt tới Sơn Khẩu Tuấn Sinh, sau đó ngồi xổm người xuống, cùng lúc đó, động tác Lạc Tử Quân nhanh như chớp lấy khẩu súng mini từ bắp chân rút ra, không kém chút nào bắn về phía tay cầm súng của Sơn Khẩu Tuấn Sinh. Sau đó nhanh chóng chạy trốn đến bên cạnh Hạ Vũ Nhược, ôm lấy cô thật chặt liền lăn lốc vài vòng tránh né đạn liên tiếp bay đến.

"Các người còn ngẩn người gì hả, mau đi cứu người đi."

Thần Mộc Dã bị ánh mắt của anh thu hút liền hiểu rõ ý của nhau tìm cách phối hợp thật ăn ý, thật vất vả mới lấy lại tinh thần, liên tục không ngừng kéo mọi người xông lên phía trước bảo vệ hai người.

"Không có gì không có gì rồi, Nhược Nhi em không sao chứ, em có khỏe không hả."

Dùng hai tay giúp Hạ Vũ Nhược đang run run liền nới lỏng thân thể của mình, một tay khác ôm chặt lấy cô, âm thanh hơi run rẩy nói nhỏ vào bên tai cô.

"Tốt lắm, tôi không sao cả, tôi rất tốt. . . . . ."

"Đừng động, Nhược Nhi, cứ như vậy đừng động, đừng nhìn anh!"

Giọng nói Lạc Tử Quân có chút khàn khàn, anh vùi mặt vào bên gáy của Hạ Vũ Nhược, không muốn để cho cô rời khỏi lồng ngực của mình, chỉ là cứ dùng cánh tay giữ chặt, ôm lấy cô càng chặt hơn.

Lần này Hạ Vũ Nhược cũng không có phản bác, cứ ngoan ngoãn vùi ở trong ngực của anh để cho anh cứ ôm lấy cô như vậy, bàn tay nhỏ bé vẫn không quên khẽ vỗ vào bả vai đang run của anh, trong lòng cảm thấy ấm áp rất hạnh phúc.

Qua một hồi lâu, Lạc Tử Quân mới dần dần bình phục lại tâm tình, từ từ ngẩng đầu lên cùng với cô bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt hồng hồng; trêu ghẹo Hạ Vũ Nhược không nhịn được cười, nhưng khi cô nở nụ cười này làm cho Lạc Tử Quân không được tự nhiên lắm liền xoay mặt đi.

Ánh mắt vừa vặn dừng lại ở cảnh giết người điên cuồng, trên người Thần Mộc Dã dính đầy máu, liền nhíu mày thật chặt; Lạc Tử Quân đem Hạ Vũ Nhược mang tới chỗ an toàn, dặn dò cô bất kể thấy cái gì cũng đều không được đi ra ngoài.

Đặt nụ hôn xuống gương mặt của cô, dưới ánh mắt lo lắng của cô, nhanh chóng vọt vào trong không khí chém giết, vài cái lắc mình cũng đã đến gần bên cạnh của Thần Mộc Dã.

"A Dã, cậu mau tỉnh lại đi!"

Vừa ứng phó người của đối phương, vừa nhân cơ hội đuổi theo Sơn Khẩu Tuấn Sinh cùng với Thần Mộc Dã, trông mắt cậu ấy chỉ còn giết người.

"A Dã, cậu đã đồng ý với tôi, bất kể xảy ra chuyện gì, đều không thể giết người ——"

"Thần Mộc Dã, đừng mà, xin đừng giết anh trai của tôi, cầu xin anh đó!!!"

Ở phía xa còn bận phải ứng phó nhiều việc, Sơn Khẩu Hương Chức mở to mắt kinh ngạc khi nhìn thấy cây đao sắp chém đứt cổ họng anh trai, thất kinh kêu to.

"A ——"

Thần Mộc Dã điên cuồng hét lên, thanh đao nhỏ đầy giọt máu đột nhiên dừng ở trên cổ họng của Sơn Khẩu Tuấn Sinh còn 1 cm, ánh mắt xanh thẳm lạnh lùng vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, kịch liệt thở hổn hển.

Đáy mắt hạ xuống, Thần Mộc Dã chậm rãi nhắc thanh đao lên, lại nhanh chóng rơi xuống nặng nề, chém đứt cánh tay phải của Sơn Khẩu Tuấn Sinh.

Đứt cánh tay khiến cho Sơn Khẩu Tuấn Sinh kịch liệt đau đớn té xuống lăn lộn trên mặt đất, nơi vết cắt máu lan tràn ra một mảng lớn, Thần Mộc Dã khẽ động khóe miệng khinh thường cười lạnh, lúc này mới thu hồi thanh đao xoay người tránh ra.

Khi ở phía sau lưng của anh, sắc mặt liền trắng bệch, toàn thân Sơn Khẩu Tuấn Sinh phát run lên vẫn chưa từ bỏ ý định dùng cánh tay trái run rẩy nhặt lên khẩu súng, nhắm ngay trái tim của Thần Mộc Dã.

"Đừng mà ——"

Một tiếng súng vang lên, liền thét lên một tiếng, Lạc Tử Quân với Thần Mộc Dã đồng thời quay đầu lại, chỉ nhìn thấy ngực của Hạ Vũ Nhược rỉ ra một tảng lớn màu đỏ chói mắt, thân thể mềm nhũn liền ngã xuống, trái tim Lạc Tử Quân đột nhiên căng thẳng, tựa như điên xông tới tiếp nhận được thân thể cô đang ngã xuống.

Còn Thần Mộc Dã liền vọt tới trước mặt của Sơn Khẩu Tuấn Sinh, rút súng lục ra liều mạng hướng vào anh nổ súng, cho đến khi không còn viên đạn nào, Sơn Khẩu Tuấn Sinh ngã vào trong vũng máu, lúc này mới dừng tay, thất hồn lạc phách đứng ở tại chỗ.

"Nhược Nhi, em không thể chết, em không thể chết, anh còn chưa có cưới được em làm vợ của anh, làm sao em có thể chết, em không thể chết ——"

Cũng ngăn không nổi nước mắt rơi xuống, bộ mặt Lạc Tử Quân toàn là nước mắt, tựa như điên cứ ôm chặt Hạ Vũ Nhược đang bất tỉnh chạy trên đường, máu của Hạ Vũ Nhược nhỏ giọt theo từng bước chân của anh, nhìn dòng máu đỏ tươi thấy mà ghê——




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Nấm_langthang, conluanho, kyotran
     
Có bài mới 26.02.2013, 11:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5188 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Công chúa nhỏ phúc hắc: cha trước, cách mẹ xa một chút! - Hinh Như Chỉ Thủy - Điểm: 33
Chương 9:

Khi Thần Mộc Dã cùng đám thuộc hạ chạy tới bệnh viện nhà họ Lạc thì trong bệnh viện đã trở nên hỗn loạn một lúc.

Bác sĩ cùng ý tá đều lo lắng đề phòng và cũng để ứng phó mọi chuyện phát sinh, chỉ sợ chọc giận đến Lạc thiếu gia thì sẽ làm vỡ hết tất cả đồ đạc, Lão Viện Trưởng lau mồ hôi lạnh trên trán, ông liền bấm số điện thoại của Lạc Tử Thuần, giờ phút này đang thỉnh thoảng nhìn quanh ra ngoài đầy lo lắng, ngóng chờ đại tiểu thư mau lại đây giải cứu bọn họ.

Mười phút trước, Lạc Tử Quân ôm cô gái cả người toàn là máu xông thẳng vào trong bệnh viện, xanh mặt đuổi đi tất cả bệnh nhân của bệnh viện, tự mình đem cô gái kia an trí ở trong phòng bệnh hạng VIP, một tấc cũng không rời khỏi coi chừng cô.

Mấy y tá trưởng trong bệnh viện muốn chẩn bệnh cho cô, cũng bị Lạc Tử Quân đánh ra ngoài, giọng nói lạnh lùng liền phân phó để cho bọn họ mau chóng sớm thông báo cho Lạc Tử Thuần biết.

Hiện tại, bọn họ chỉ có thể miễn cưỡng giúp truyền máu cho cô gái kia, nhưng mà Lạc Tử Quân không thể để cho bọn họ đến gần, vết thương của cô gái vẫn còn đang chảy máu, sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt.

Giọng nói liền dừng lại ở bên ngoài cửa bệnh viện, tiếng bước chân vội vã của Lạc Tử Quần cùng với ông xã Thẩm Chính Hạo cùng đi vào trong bệnh viện.

"A Dã, làm sao cậu cũng ở đây vậy? Đến tột cùng chuyện gì xảy ra?"

Tuy chỉ có gặp qua vài lần, nhưng Lạc Tử Thuần lại có bản lĩnh chỉ cần gặp qua là không thể quên được, nên nhớ rất rõ diện mạo của Thần Mộc Dã.

Thần Mộc Dã lễ phép hướng nhìn cô đứng ở trước cửa liền gật đầu một cái, nhanh chóng nói rõ chuyện xảy ra vừa qua.

“Tôi hiểu rồi, các người ở lại chỗ này, tôi đi vào xem một chút.”

Nhận lấy đồng phục giải phẫu màu trắng trong tay của Lão Viện Trưởng đưa đến, Lạc Tử Thuần hít một hơi thật sâu, đẩy cửa phòng bệnh VIP ra.

Mới gặp đã thấy sắc mặt cô tái nhợt, Hạ Vũ Nhược nằm ở đó không hề nhúc nhích, Lạc Tử Thuần nhìn thấy cũng sợ hết hồn, Lão Viện Trưởng báo tin cho cô là nhà họ Hạ Nhị Tiểu Thư đã bị thương, dù là một khắc cô cũng không từ bỏ liền ngồi phi cơ chạy nhanh tới Hokkaido, bây giờ nhìn thấy cô bị thương thành như vậy, ở trong lòng của Lạc Tử Thuần cũng cảm thấy tự trách một lúc, nếu không phải cô cổ động cô ấy tới Hokkaido, cô ta cũng sẽ không bị thương như vậy.

“Tử Quân, đi ra ngoài đi, cứ giao Vũ Nhược lại cho chị……”

Cô vỗ vỗ bả vai Lạc Tử Quân, lời còn chưa nói hết, liền bị vẻ mặt lạnh của Lạc Tử Quân giơ cổ áo cao lên bức đến góc tường.

"Lạc Tử Thuần, chị nghe kỹ cho tôi, chị nhất định phải cứu sống cô ấy, nếu không, tôi. . . . . ."

Giọng nói như bị nghẹn lại, Lạc Tử Quân nhất thời nói không được nữa.

"Nếu không?! Nếu không mày làm sao hả? Giết chết chị mày sao?"

Tức giận đẩy bàn tay thằng em trai ra, không thoải mái liền sửa sang y phục lại, trừng mắt liếc nhìn anh một cái, thật là làm phản rồi, cả chị ruột cũng dám uy hiếp. Nhưng trong ánh mắt của anh đầy nổi đau làm cho lòng Lạc Tử Thuần mềm nhũn, nói ra những lời khuyên bảo tốt nhất.

"Đi ra ngoài đi, chị sẽ trả lại cho em một Vũ Nhược vui vẻ!"

Đẩy anh ra khỏi bên ngoài cửa phòng giải phẫu, Lạc Tử Thuần hướng ra phía ngoài vẫy vẫy tay gọi các bác sĩ y tá đang đứng chờ, mau khẩn trương tiến hành giải phẫu.

*************************

Ba tháng sau, bệnh viện nhà họ Lạc ở Hokkaido.

Sắc mặt lúng túng, Thần Mộc Dã bồi hồi đứng ở trước cửa bệnh viện, trong tay nắm một bó Daisy màu trắng, cau mày đi tới trước cửa phòng, nghĩ lại liền xoay người đi trở về, lại không cẩn thận đâm đầu đụng ngay mặt của người đi tới.

"Thật xin lỗi!"

Giọng cô gái hạ xuống rất thấp, vừa nói lời xin lỗi.

"Là anh à?! Thần Mộc tiên sinh?"

Sơn Khẩu Hương Chức mặc bộ ki-mô-nô màu trắng, trong tay cầm một bó hoa cúc màu trắng Ba Tư, lại thấy trong ngực anh đang cầm một bó hoa, hướng nhìn Thần Mộc Dã cười lạnh nhạt một cái.

"Thần Mộc tiên sinh cũng đến thăm Hạ tiểu thư sao?!"

"Nói nhảm, tôi không phải đến gặp cô ta, tôi vì cái gì phải tới thăm cô ấy, quả là chuyện cười!"

Bị cô đoán trúng tâm sự, trên gương mặt dịu dàng của Thần Mộc Dã liền thoáng qua vẻ lúng túng, loay hoay đem bó hoa Daisy cầm trong tay, tiện tay ném vào trong thùng rác, đeo lên cặp mắt kính xoay người rời đi.

"Thần mộc tiên sinh, có thể cùng ngài nói chút chuyện không?"

Sơn Khẩu Hương Chức chạy chậm cố đuổi theo bước chân của anh, liền sợ hãi mở miệng nói.

Trong vườn hoa bệnh viện, Sơn Khẩu Hương Chức thản nhiên nở nụ cười ngồi cùng trên ghế với Thần Mộc Dã.

"Thần Mộc tiên sinh, tháng trước cha tôi đã qua đời."

Từ tử mở miệng nói, trong giọng nói xen lẫn một tia đau đớn. Thật ra thì, khi Sơn Khẩu Hùng biết tin con trai yêu Sơn Khẩu Tuấn Sinh chết đi liền lập tức ngất đi, vốn thân thể không tốt, nên càng làm cho bệnh của thời kỳ chót của ông càng nặng hơn, hoảng hốt chống giữ hai tháng, cuối cùng không cam lòng trút đi hơi thở cuối cùng.

"Ừ."

Thần Mộc Dã sẽ không an ủi người khác, chỉ đành thuận miệng đáp lại một tiếng.

“Cô không phải hận tôi sao? Là tôi giết chết anh trai cô đó!"

"Hận?!" Sơn khẩu Hương Chức bất đắc dĩ cười yếu ớt, "Tôi có tư cách hận sao? Là anh trai tôi lừa gạt anh, lại phản bội anh, còn đối với Hạ tiểu thư. . . . . ."

"Thật ra thì tôi vẫn luôn chán ghét cuộc sống cứ đấu đá giết chóc, hiện tại, tôi chỉ muốn mỗi ngày đi lễ Phật cầu nguyện, hi vọng anh trai cùng với cha tôi có thể an nghỉ."

Sơn Khẩu Hương Chức nhìn về phía nơi xa, giống như thấy lúc còn nhỏ, được cha yêu thương cùng anh trai cưng chiều, nhưng kể từ khi cha thừa kế Sơn Khẩu Tổ, cô không còn nhìn thấy qua nụ cười của cha nữa, cô nỗ lực học tập giết người, cũng chỉ là hy vọng có thể nhìn thấy cha cười với cô một cái.

Xin lỗi liền lau đi khóe mắt ươn ướt một chút, Sơn Khẩu Hương Chức đứng lên.

"Thần Mộc tiên sinh cùng đi với tôi gặp Hạ tiểu thư một chút nha."

"Được. . ."

Thần Mộc Dã cũng đi theo, liền hắng giọng, không được tự nhiên lắm liền đáp lấy một tiếng, hai người một trước một sau cứ từ từ đi, bóng dáng phản chiếu vào trên đất, hợp thành nhất thể, Thần Mộc Dã không tự chủ nâng lên nụ cười lạnh như băng trên bờ môi, uốn thành độ cong đẹp mắt.

"Nhược Nhi, ăn một miếng nữa có được hay không? Van cầu em, liền ăn một miếng có được hay không?"

Trong phòng bệnh, truyền ra giọng nói đáng thương của Lạc Tử Quân, còn có giọng nói giận dỗi của Hạ Vũ Nhược.

"Không cần không muốn không cần, anh không để cho em đi ra ngoài phơi nắng mặt trời, em liền không ăn."

"Nhược Nhi ngoan, Nhược Nhi ngoan, em vẫn chưa hoàn toàn khôi phục đâu mà, bên ngoài gió lớn!"

Lạc Tử Quân vẫn cố chấp khăng khăng giữ ý kiến riêng của mình, cho dù chị gái cũng đã nói Vũ Nhược đã khỏe hơn phân nửa, phơi nắng mặt trời không hề có gì cả, nhưng anh vẫn khẩn trương như vậy không chịu để cho cô xuống giường, mỗi ngày canh giữ ở trước giường chăm sóc cho cô cẩn thận.

"Em mặc kệ, em muốn đi ra ngoài, em muốn đi ra ngoài, em muốn đi ra ngoài a!! Em sắp buồn chết rồi."

Bĩu môi hờn dỗi, Hạ Vũ Nhược cảm thấy nếu như cô không hoạt động một chút, sẽ rất nhanh bị gỉ sét mất.

"Nhược Nhi, có phải em cảm thấy nhàm chán, vậy chúng ta tìm một ít việc khác để làm đi."

Lạc Tử Quân đặt chén thuốc trong tay xuống, khóe miệng nâng lên nụ cười tà ý, đến gần Hạ Vũ Nhược, bờ môi ấm áp của anh bắt lấy cánh môi mềm mại của cô, mút lấy cánh môi thưởng thức nụ hôn ngọt ngào của cô, thừa dịp Hạ Vũ Nhược nũng nịu há hốc mồm, linh hoạt dùng đầu lưỡi trượt vào trong miệng của cô, dây dưa cùng cái lưỡi thơm của cô, tùy ý xâm chiếm lấy những ngọt ngào trong miệng của cô. . . . . .

Một màn ngọt ngào tất cả đều đập vào trong mắt của Sơn Khẩu Hương Chức cùng Thần Mộc Dã, trên khuôn mặt trắng nõn của Sơn Khẩu Hương Chức dâng lên sắc ửng hồng nhàn nhạt, cùng bốn mắt nhìn nhau càng làm cho mặt của Thần Mộc Dã càng đỏ hơn, anh thẹn thùng mở to đôi mắt.

"Đi thôi. . ."

Thần Mộc Dã thở dài thật sâu, nhàn nhạt nói.

"Không thấy ghen tỵ sao?"

Sơn Khẩu Hương Chức cũng không biết tại sao mình lại phải hỏi như thế, thấy Thần Mộc Dã quay đầu lại nhìn về phía cô, làm cô cũng căng thẳng một lúc.

"Trong phút chốc khi cô ấy vì tôi ngăn cản phát súng kia, tôi đã không còn ghen tỵ nữa, người phụ nữ này rất xứng với anh ta."

Lần đầu tiên, Thần Mộc Dã lại kiên nhẫn cùng một cô gái, giải thích tâm tình của chính mình.

Bước ra khỏi bệnh viện, ánh sáng mặt trời chiếu trên người của hai người, Thần Mộc Dã đột nhiên cảm thấy, trái tim vẫn mãi lạnh như băng đã nhiều năm như vậy, hình như như đã chảy ra một chút tia ấm áp. . . . . .

Hết truyện.


:flower2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: VyYen9x, conluanho, kyotran, linda11311, makjyoko
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bùi Phương Thảo, Mihaelzcd, nunawin, Trâm kun và 891 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.