Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 

Phong vũ thanh triều - VMT [Quyển 2]

 
Có bài mới 15.02.2014, 04:39
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78467 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 100
Hồi 109:  Thống nhất thiên hạ (hạ)

Sau khi tiêu diệt Ngao Bái, Át Tất Long và Tô Khắc Táp Cáp cùng với bè đảng của họ, cộng thêm tịch thu được mảnh đất Hồi Cương, Khang Hi thượng triều để luận công ban thưởng.  Hôm đó cũng y như thường lệ, ở điện Thái Hòa bá quan văn võ vẫn xếp thành hai hàng dài thẳng tắp.  Khang Hi an tọa trên bảo điện mỉm cười khi nghe các quan viên quỳ xuống làm lễ chào:

- Chúng thần bái kiến hoàng thượng, chúc hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Khang Hi cho miễn lễ, sau hồi thốt lời đề bạt rất nhiều người thì gọi Dương Tiêu Phong bước ra nói:

- Phủ Viễn tướng quân, ái khanh xuất chinh Hồi bộ, khải quan hồi triều, lập được đại công, phát huy thiên uy của đại Thanh ta.  Trẫm hôm nay ban khanh cây trường đao này, và sẽ thiết tiệc khao thưởng đại quân Bát Kỳ của khanh, rồi luận công ban thưởng cho họ.

Nói đoạn Khang Hi phẩy tay ra hiệu bảo Ung công công mang đao đến trao tay Dương Tiêu Phong.

Dương Tiêu Phong nhận lấy thanh bảo đao, vòng tay tạ ơn và nói:

- Tạ ơn hoàng thượng! – Nói xong lui về chỗ đứng của mình.

Tiếp theo đó Khang Hi nói:

- Bắt đầu từ hôm nay, Hồi bộ đã chính thức nạp nhận cương thổ của đại Thanh ta, vùng rộng lớn tại An Tây trẫm từ hôm nay mạng danh chỗ đó là Tân Cương!

Bá quan văn võ đồng loạt khấu đầu hô lớn:

- Đại Thanh quốc cửu, thiên thu vạn tuế!

- Tốt! – Khang Hi vẫy tay hài lòng nói - Các vị đại thần, bây giờ bản đồ của đại Thanh ta đã lớn hơn các triều đại trước rất nhiều, thiên uy của đại Thanh ta tứ hải cũng khiếp, đó chính là nhờ các khanh đoàn kết nhất trí, muôn người như một.  Dĩ nhiên thượng thế của đại Thanh ta muốn được thiên thu vạn tuế, liên miên không ngừng thì rất cần có các khanh tiếp tục toàn lực phụng sự.  Về sau ai có thể giúp trẫm hoàn thành đại nghiệp, tiếp tục nâng cao đời sống của bá tánh khiến cho quốc thái dân an thì bất luận là ai, Mãn hay Hán, Mông hay Hồi, trẫm cũng đều sẽ trọng dụng hết tất cả, luận tài mà bổ nhậm, luận công mà ban thưởng.

Khang Hi dứt lời điện Thái Hòa lập tức vang lên tiếng hô hào “hoàng thượng anh minh!”

---oo0oo---

Cũng trưa hôm đó sau khi bãi triều, Khang Hi dắt tay hoàng hậu của ngài là Hách Xá Lý Thị đích thân tới phủ tướng quân thăm Cửu Dương khi này đang ngồi trên giường tựa lưng vào vách tường.  Gương mặt Cửu Dương trông vô cùng nhợt nhạt, tứ chi suy yếu, rõ ràng là sau ngày thọ thương ở rừng Thái Nguyên về kinh đô thương tích của chàng vẫn còn chưa lành lặn.

Hoàng thượng ân cần nhìn Cửu Dương nói:

- Khanh cứ ngồi đó, khỏi cần thi lễ, vết thương không sao chứ?

Hách Xá Lý Thị hoàng hậu liếc về phía Nữ Thần Y.  Nữ Thần Y quỳ gối xuống làm lễ chào, còn Cửu Dương không thể hành lễ tham kiến hoàng gia được.

Khắp nơi trong thư phòng bấy giờ đầy ắp mùi thảo dược nghe đăng đắng.  Cửu Dương ngồi trên giường sau tấm rèm vải xanh nên Khang Hi không thể thấy rõ biểu hiện của chàng, nhưng nhìn qua tấm màn, bộ y phục màu trắng càng làm người chàng trắng nhợt, nom xuống dốc hẳn.

Hách Xá Lý Thị hoàng hậu đỡ tay Nữ Thần Y đứng dậy, nhìn Nữ Thần Y hỏi:

- Bệnh tình của hữu tướng còn phải trị liệu đến bao giờ?

Cửu Dương biết chàng đã đả tọa hơn hai canh giờ, nhưng hãy còn rất mỏi mệt, thốt không ra hơi, nên Nữ Thần Y nhẹ giọng đón lời giúp chàng:

- Dạ bẩm hoàng hậu, bệnh tình của huynh ấy còn chưa có khởi sắc, đã nhọc tâm hoàng thượng và hoàng hậu lo lắng rồi.

Nói rồi Nữ Thần Y e hoàng thượng và hoàng hậu nghe nàng tâu vậy sẽ bận tâm, vội nói thêm:

- Nhưng huynh ấy mới vừa được châm cứu, và cũng đã uống củ nhân sâm của hoàng thượng ban tặng cho hôm qua, chắc chắn trong nay mai sẽ có dấu hiệu đở hơn thôi ạ.

- Vậy bổn cung an tâm.

Nữ Thần Y lại nói:

- Dạ vâng, nô tì tin sức khỏe của huynh ấy nhất định sẽ được cố định, nô tì sẽ ngày đêm chăm sóc, nếu có biến chứng gì sẽ lập tức thông báo.

Khang Hi gật gù nói:

- Trẫm cũng mong sức khỏe của hắn có thể sớm ngày phục hồi, bằng không.. hắn sẽ phải ở lại kinh thành này thêm mấy ngày nữa rồi, sẽ không thể sớm cùng cô nương trở về Giang Nam như hắn từng ngày đêm mong mỏi được đâu.

Nói xong một câu chứa đầy hàm ý trêu đùa, Khang Hi cười cười rồi cùng với hoàng hậu rời đi.

---oo0oo---

Nhắc lại hôm Cửu Dương trở về kinh thành sau cuộc nội chiến…

Nữ Thần Y khi đó đang ở trong dinh thượng thư bộ hộ ngóng đợi, hay tin sư huynh nàng an toàn trở về nàng rất là hoan hỉ.  Ngày hôm trước nàng được Lôi Kiến Minh nói cho biết hết tất cả mọi sự việc, chuyện Cửu Dương thông đồng với nhóm tam mệnh đại thần bấy lâu nay là giả.  Lôi Kiến Minh nói “kế hoạch đó bất đắc dĩ mới phải như vậy, mấy người họ,” Lôi Kiến Minh ám chỉ Cửu Dương, Dương Tiêu Phong, Khang Hi, Sách Ngạch Đồ… “vì không muốn bị bại lộ nên phải diễn giống y như thật vậy.”  Nữ Thần Y nghe xong vỡ lẽ bấy lâu nay Cửu Dương cố tình giấu giếm nàng, cả cái lý do Dương Tiêu Phong hạ chiến thư… tất cả đều là giả vờ hết.  Nàng đột nhiên cảm thấy thật ân hận vì những câu nói trách cứ lúc chàng chuẩn bị đi đến Hồi Cương.  

Nay nhìn sư huynh bình yên trở về, Nữ Thần Y mừng vui trong lòng, chạy ùa tới gieo người vào trong lòng chàng. Cửu Dương cũng tươi cười ôm lấy sư muội.  Nữ Thần Y ngẩng đầu nhìn lên.  Có vẻ như khuôn mặt tái nhợt kia của nàng đã có chút hồng hào trở lại khi nhìn thấy chàng, nàng trông như đang xúc động.  Cửu Dương đưa tay nhẹ vuốt hai má sư muội, từ trên mặt xuống đôi môi đỏ ao, và đến chiếc cổ nhỏ nhắn.  Chàng âu yếm nhìn nàng như thế thật lâu, như thể cố gắng tìm thấy hình ảnh bé bỏng của nàng năm xưa.  Ở phía đối diện Nữ Thần Y thấy sư huynh mỉm cười với nàng, tận trong trái tim nàng nàng cũng cười với chàng theo.

Và Nữ Thần Y lặng im ngắm nhìn thân hình khôi vĩ, thấy y phục trên người chàng oai vệ, một tay cầm trường kiếm, tuy nhiên toàn thân vấy máu, sắc mặt mất phần trấn tĩnh song ánh mắt luôn luôn dịu dàng hướng về phía nàng.

Hai người mặt đối mặt nhau thật lâu, chần chừ chưa biết nói gì. Nữ Thần Y biết người đàn ông này sẽ hết lòng hết dạ yêu thương nàng, suốt cuộc đời này cũng sẽ không bao giờ thay đổi đâu, vì thế mà đáng lí ra nàng phải lựa chọn chàng mới đúng, cùng với chàng chung sống hạnh phúc cho tới khi đầu bạc răng long, nhưng sao sâu thẳm tận trong đáy lòng nàng vẫn không thể nào quên được hình bóng của một người được nhỉ?  

Lát sau, Nữ Thần Y lên tiếng nói:

- Sao mấy năm trước huynh và mọi người lại lừa dối muội, không nói cho muội biết kế hoạch?  Huynh còn làm bộ làm tịch, nói mấy câu bội bạc khiến muội đau lòng, huynh có biết khi muội hay tin đó trái tim muội đau đớn thế nào không?  

Nàng nói đoạn cầm lấy tay chàng đặt trên ngực mình:

- Năm đó huynh để những lời nói làm thương tổn muội, sao huynh có thể nhẫn tâm đến như thế chứ?

Cửu Dương ái ngại đáp lời:

- Thật tình xin lỗi muội!  Năm đó huynh không nói cho muội biết, còn cố ý ngầm thừa nhận việc muội hiểu lầm huynh, vì từ đầu đến cuối huynh muốn diễn một màn kịch cho thật hoàn mỹ, để Ngao tông đường không phát hiện được…

Cửu Dương còn nói rất nhiều điều, Nữ Thần Y nghe qua xong cười nói:

- Thôi được rồi mà, muội đã hiểu rồi, huynh khỏi cần giải thích gì thêm nữa, mau vào nhà nghỉ ngơi đi, xem huynh kìa, mệt mỏi đến như thế rồi.

Nàng nói xong dìu Cửu Dương vào đại sảnh, bảo a hoàn rót nước ra một ly mang đến.  Cửu Dương đi bên cạnh Nữ Thần Y, vừa đi vừa đưa tay áo lau qua mặt, gạt bớt mồ hôi và máu, đến giữa sảnh tự dưng hai mắt tối sầm lại, không báo trước mà ngã ngửa ra sau.

Có vẻ Cửu Dương đã dùng hết cả sức lực trong cuộc chính biến này, thêm vào trước đó chiến đấu với bầy sói lang để cứu nguy cho Tân Nguyên cách cách nên khi chàng ngã người xuống hệt như một con diều đã bị đứt dây.  Mấy ngày này chàng chỉ dựa vào nội tức mà chống cự, giờ được thanh thản rồi, chàng vừa buông lỏng người là không vận khí được nữa nên mới ngất xỉu ngay tại đó.  Nữ Thần Y hoảng hốt trông sang, bắt gặp hai mắt chàng khép chặt, hơi thở khó nhọc, tuy vậy nàng vẫn còn ngó thấy khuôn mặt chàng dịu dàng, yêu thương như của trước đây.

Nàng bỗng cảm giác trái tim nàng như bị cắt ra làm đôi, lệ rơi không ngừng. Nhớ năm xưa nàng là người đã gây ra nỗi đau cho chàng, nàng nói toàn những câu cự tuyệt.  Nàng đã sai rồi, sai thật rồi!  Tình yêu này của chàng đối với nàng quá lớn, nó quá vĩ đại, quá rộng lượng, có lẽ kiếp này nàng cũng không bao giờ trả nổi được đâu.  Nghĩ rồi Nữ Thần Y tự nhủ nàng vốn tin lời Phật dạy, nàng tự hỏi không nhẽ chàng đã gây ra lỗi lầm gì từ kiếp trước?  Có tội lỗi gì với nàng hay sao, nên phải nhận lấy khổ tâm của kiếp này? Tâm trí rối bời, nàng không thể nào bình thản được, đau đớn nhìn chàng bằng ánh mắt xót thương và khóc nấc lên.

Nữ Thần Y vừa thổn thức vừa gọi tên sư huynh rồi gọi người tới đỡ chàng vào thư phòng.

---oo0oo---

Khuya đêm sau Cửu Dương mới tỉnh lại, hơi thở đã mau chóng chuyển thành suyễn, muốn ngồi dậy để tìm nước uống mà phải dùng tận hết sức lực, phải cầm lấy tay vịn mới tránh cho không ngã xuống giường.

Nữ Thần Y đương ngồi ngủ gục ở đằng bàn, nghe tiếng động thì giật mình tỉnh giấc.  Hôm qua nàng chứng kiến cảnh chàng ngất đi nàng thật đau lòng, vội rót nước vào một chung và mang lại.

Nữ Thần Y nói:

- Tạ ơn hoàng thiên phù hộ, huynh đã bất tỉnh suốt cả ngày hôm qua rồi đó.

Dứt lời nàng trìu mến nhìn sư huynh uống nước, thấy chàng không còn kiêu ngạo như ngày xưa nữa, thay vào đó là sắc mặt tái nhợt, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu từ trên vầng trán rộng lớn chảy xuống.  Trong miệng nàng nhất thời phát ra một tiếng thở dài, và Nữ Thần Y gối đầu trên vai Cửu Dương, nhớ đến hôm qua ngực chàng đẩm máu tươi, nàng có cảm giác trong tim đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm phải.

(còn tiếp)



Hồi kết: Biệt kinh kỳ (thượng)

Cửu Dương nghỉ ngơi được hơn nửa tháng, tinh thần và khí lực cũng dần dần khôi phục trở lại.

Hôm trước khi chàng và Nữ Thần Y rời khỏi kinh thành để trở về Giang Nam, Khang Hi thiết đãi yến tiệc tưng bừng tiễn họ lên đường.  Tân Nguyên cách cách, Sách Ngạch Đồ, Sách Ni, Mộc Đình Quý, Nhạc Chung Kỳ, Tô Khất cùng với vài viên quan khác có đến dự.  Riêng Dương Tiêu Phong lại không, có lẽ vì chàng e khi đối diện với ý trung nhân, cầm lòng không đặng, trong lúc nam vô tửu sẽ xuất lời không hay.    

Nữ Thần Y không thấy Dương Tiêu Phong đến dự gương mặt mỹ nhân trông buồn thấy rõ.

Yến tiệc được tổ chức tại cung Phúc Thọ, nằm ở phía bắc của bình phong cửu long.  Cung Phúc Thọ là một trong ba khu phức hợp của cung Ninh Thọ.  Hai khu còn lại gồm có Dưỡng Tâm điện và Dưỡng Hòa điện.  Bình phong cửu long là một bức tường chạm chín con rồng, vốn là một trong ba bức tường nổi tiếng trong lịch sử của Trung Hoa, hai bức còn lại được đặc tại Bắc Hải và Đại Đồng của tỉnh Sơn Tây.  Bức tường chín con rồng uốn khúc quanh chín viên ngọc quý, được trang trí quy mô với các màu sắc phong phú như vàng, xanh da trời, tím thẩm, và ngọc bạch.  Mặt trước của bức tường có chạm trổ những mảnh sứ sắc màu rực rỡ, ghép lại với năm chóp, chóp đỉnh cũng có chín con rồng.  Hai số năm và chín khi hội tụ sẽ biểu trương vị trí tối thượng của hoàng đế Thanh triều bậc cửu ngũ chí tôn.  Bình phong cửu long này đặc ở phía nam của Lục Đông cung và Phụng Thiên cung.

Lúc này khí trời mát dần, tháng tám là tháng có thời tiết tương đối tốt. Ngoài những trận mưa phùn và những cơn gió bấc rải rác thì mặt trời hiện ra mang những tia nắng sưởi ấm tấm lòng rộn rã đầy niềm vui và sức sống.  Yến tiệc được diễn ra vào buổi xế chiều.  Đầu thu, gió mát thổi phơ phất trên những khóm cúc vàng rực rỡ.

Khang Hi muốn tìm cảm giác ấm cúng thân mật như gia đình nên ngoài những vị khách được mời ngài ra lệnh cho đám cung nữ và thái giám rời khỏi hết.  Trong suốt buổi tiệc Khang Hi nhìn đôi uyên ương, nhắc nhở Nữ Thần Y rằng sư huynh của nàng tài đức vẹn toàn, nàng phải biết quý trọng hắn.  Khang Hi cũng liên tục nhắn nhủ Nữ Thần Y phải đối tốt với sư huynh nàng, không được phép làm thương tổn hắn, vì thành thật mà nói, hoàng thượng không đành xa Cửu Dương.  Đối với những gì Cửu Dương đã làm cho ngài ngài trân quý thật lòng, bởi nếu không có sự giúp đỡ đó ngài vốn dĩ không có được ngày hôm nay.  

Sau hồi tiệc tàn Cửu Dương và Nữ Thần Y đi dạo trong vườn thượng uyển, đến ngắm hồ sen, đó cũng chẳng có gì là khó hiểu vì hai người họ vốn trưởng thành tại Giang Nam, nơi đất đai phì nhiêu, cỏ cây một màu xanh biếc.  Hôm ấy sen trong hồ trổ đầy bông thật đẹp.  Nước hồ xanh mát mắt ngập đầy sức sống.  Nữ Thần Y bảo Cửu Dương đưa nàng chèo ghe trên mặt hồ, ngây ngất với không gian ngập đầy tình yêu và những đam mê chất ngất của cuộc đời.  Chèo ghe một lát tiếng sáo của chàng vang lên, Cửu Dương thổi một khúc nhạc xao động lòng người.  

Nữ Thần Y nhoẻn miệng cười rất tươi, thò tay ra ngoài thuyền khuấy động nước hồ tạo thành những xoáy nước nho nhỏ xoe tròn, rồi lại tạt nước vào người chàng.  Cửu Dương đưa cao ống sáo lên dọa, hai người vui đùa với nhau, để mặc cho chiếc ghe xoay tròn trong nước. Khi cuộc vui tàn họ lại ngồi yên bên nhau, Cửu Dương đưa tay nâng cằm sư muội lên nhìn say đắm.  

Nữ Thần Y thỏ thẻ nói:

- Thất ca à, điệu nhạc của huynh chẳng hợp thời tí nào, ở đây đâu có chiến tranh đâu mà huynh lại thổi một bài nghe bi thương như thế chứ?

- Vậy muội muốn huynh thổi khúc gì đây?

- Khúc nhạc nào vui tươi một chút ấy!

Thế là Cửu Dương bắt đầu một điệu nhạc khác, lần này tình tứ hơn, những dư âm cuối cùng như vấn vương trên mặt hồ thu tĩnh lặng.

Đôi mắt Nữ Thần Y long lanh.  Cửu Dương hạ ống sáo xuống, siết chặt tay nàng, để mặc cho chiếc ghe trôi lênh đênh.  Sự yên lặng vây trùm cả vạn vật.

Được một chốc chàng trìu mến nhìn nàng và nói:

- Tây Hồ à, huynh yêu muội nhiều lắm muội có biết không?

Nữ Thần Y có vẻ không nghe được câu tỏ lòng đó của sư huynh.  Nàng không trả lời vì khi đó nàng loáng thoáng trông thấy một nam tử thân vận quan phục màu trùng dương đang băng ngang qua hàng dương liễu ở đằng kia, vội lia mắt nhìn theo, nhưng chỉ có sự thất vọng.  Trong một chốc nàng đã quên bẵng rằng người đó không còn đảm nhiệm chức quan đó nữa, bây giờ chàng là một thân vương.  

Nhãn quan của Cửu Dương rất tinh tường, nhìn thoáng qua nét mặt sư muội đã hiểu ngay bèn buồn bã nhìn Nữ Thần Y hỏi:

- Muội có yêu huynh bao giờ không?

Nữ Thần Y giật nảy mình quay đầu lại hỏi:

- Hả, huynh mới vừa nói gì thế?

Cửu Dương thấy sư muội ngồi ngay sát cạnh bên mình mà có vẻ không chú tâm bèn trả lời “không có gì,” rồi cười nói như không có việc gì xảy ra thật, tuy nhiên trong lòng cảm thấy có chút gì đó không vui.

---oo0oo---

Vài thờ thần sau mặt trăng đã lên quá ngọn cây, Cửu Dương dìu sư muội trở lên bờ.  Khi cả hai song bước để ra khỏi chiếc cổng xây hình bán nguyệt kết bằng hoa thiên lý của vườn thượng uyển thì Cửu Dương đột ngột chép miệng bâng quơ:

- Muội vẫn còn có tình ý với hắn lắm phải không?

Nghe hỏi một câu thẳng thừng vậy Nữ Thần Y bối rối không trả lời, cũng không thể tự dối lòng mình.  Nàng càng không dám nhìn thẳng vào mắt chàng, chỉ cúi đầu thấp xuống, bàn tay vân vê mép áo.

- Tại sao muội không nói gì cả thế? – Cửu Dương lại hỏi - Xin muội một lần này hãy thành thật thẳng thắn với huynh có được không?

Nữ Thần Y vẫn không nói gì.  

Cửu Dương khẽ chau mày, rồi ngay tức khắc giãn ra, một chút ngỡ ngàng vây quanh, chàng đã xuống nước hỏi một câu mà nàng vẫn im bặt.  

Không còn lý do nào để chàng đứng đây thêm nữa, nàng lạnh nhạt như người xa lạ, Cửu Dương buông tay sư muội ra. Chàng định cất bước trở về phủ tướng nhưng vừa toan đi thì cánh tay chàng bị nắm chặt.  Đôi mắt nàng là cả khoảng trời thương nhớ. Tất cả vũ trụ, thù hận, ganh ghét, tiếc thương trong lòng chàng bấy giờ bỗng chốc đi vào hư vô.  Dù lồng đèn chỉ thiên treo lủng lẳng trên cành cây vẫn tỏ sáng một màu bàn bạc, dù bóng dáng cung nga mĩ nữ đang qua lại dập dìu, nhưng mặc họ, chàng bất kể, chàng chỉ thấy hiện tại một mình chàng cô quạnh ở giữa dòng đời này vì chàng không có tình yêu!

(còn tiếp)



Hồi kết: Biệt kinh kỳ (hạ)

Sáng hôm sau Nữ Thần Y đợi Cửu Dương ở cổng thành để cùng chàng trở về Giang Nam. Ngoại thành Bắc Kinh hôm đó tiết trời thật là mát mẻ và dễ chịu.

Nàng đứng tựa lưng vào tường thành, mắt dõi về hướng hoàng cung, trong lòng có chút gì đó tiếc nuối. Bỗng bồi hồi nhớ tới tân giả khố, nhớ ngự hoa viên cảnh sắc tự nhiên tao nhã, bốn mùa đầy xuân đến da diết...

Miên man suy nghĩ, thoáng chốc đã quá nửa canh giờ mà Nữ Thần Y vẫn chưa thấy Cửu Dương tới. Không khỏi sốt ruột trong lòng, nàng liền thả bước đến cạnh một bờ hồ trồng toàn dương liễu cách đó không xa. Quanh bờ, những nhành liễu mảnh mai tựa tấm rèm xanh mướt rủ dài xuống sát mặt nước. Gần đấy lại có một chiếc cầu nhỏ cong cong bắt ngang qua hồ. Nhờ hàng dương liễu vây bọc chung quanh, vô tình ngăn cách tầm mắt bên ngoài biến nơi đây thành một vùng không gian hết sức riêng tư.

Nữ Thần Y ngắm cảnh sắc xung quanh, thầm khen thực là một nơi lãng mạng, vừa lúc cũng hơi mỏi chân bèn ngồi xuống ven hồ khoả nước nghịch chơi.

Chợt nghe đằng sau có tiếng xào xạc, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy giữa hàng liễu, Dương Tiêu Phong tay cầm một phong thư màu vàng đứng đó tự bao giờ. Có điều khác với năm xưa, trên người chàng không còn vận bộ quan phục màu trùng dương nữa, thay vào đó là một bộ y phục thường dân màu xanh lá. Bởi cành liễu quá dày, rủ xuống tận đất, Dương Tiêu Phong lại ẩn phía sau, quần áo gần như tiệp màu với cây lá thành ra Nữ Thần Y không tài nào phát hiện ra chàng sớm hơn. Đến khi trông thấy là lúc chàng đang gạt một tán liễu dợm bước qua. Qua cơn giật mình, nàng chợt bối rối, chỉ còn biết đứng dậy cúi đầu nhìn đăm đăm xuống đất, trái tim liền đập rộn ràng. Bên kia, chàng không hề bước tới, cũng chỉ lặng lẽ đứng ngắm nàng mà thôi.

Chẳng biết qua bao lâu Nữ Thần Y mới sực tỉnh, vội vàng nhún chân làm động tác thỉnh an.

Lạ thay, Dương Tiêu Phong tuyệt nhiên chẳng phản ứng gì, thái độ với nàng như bao người bình thường khác, ra hiệu cho nàng đứng dậy, rồi bình thản rẽ liễu bước ra.

Nhưng thực ra, từ hôm gặp gỡ và nghe nàng nói muốn đi tìm Cửu Dương ở bờ sông Vô Định Hà, thấm thoắt đã mấy năm, đến nay hai bên chưa từng có dịp nào gặp riêng. Bây giờ bất ngờ chạm mặt nàng, chàng không khỏi xúc động, phải cố gắng lắm mới trấn tĩnh được, mới không lao tới ôm ghì lấy nàng.

Mãi lâu sau Dương Tiêu Phong vẫn chưa nói gì, chỉ trao nàng lá thư mà nãy giờ đang nắm trong tay.

Đôi mắt đen láy ánh lên tia ngạc nghiên, Nữ Thần Y vội xé phong thư mở ra xem, nhanh chóng nhận ra nét chữ quen thuộc của sư huynh, chính là viết cho nàng.

Bức thư khá dài, nàng đọc chưa hết phân nửa khóe mắt đã nhòe lệ. Trong đó có đoạn Cửu Dương viết:

“…Người ta nói chuyện tình yêu hợp hợp tan tan là lẽ bình thường, yêu tha thiết đấy mà vẫn ngậm ngùi chia tay cũng chẳng phải điều chi xa lạ.

Không ít người yêu một lần, được may mắn bên nhau cả đời, nhưng có kẻ tìm hết mảnh ghép này đến mảnh ghép khác mới tìm ra một nửa thực sự của đời mình. Vậy mà... Tại sao huynh lại không được như người ta, sống theo lẽ tự nhiên ấy, hà cớ chi phải dằn vặt mình đến vậy?

Hai đứa chúng ta cùng nhau lớn lên, từng đi chung một quãng đường thật dài, dài đến nổi đủ để đánh dấu lên đấy biết bao nhiêu kỷ niệm. Nhưng một ngày, trên con đường ấy xuất hiện bóng dáng một người, khiến muội không nhìn về phía huynh nữa mà hướng về người đó mất rồi. Bàn tay huynh cảm nhận muội chẳng còn muốn nắm chặt tay huynh nữa. Những cái ôm cũng không còn đủ ấm áp để muội cảm nhận được bình yên. Và dần dần huynh nhận ra người đó đã thay huynh bước vào cuộc đời muội tự khi nào. Hẳn vì thế, nên muội mới dửng dưng trước cơn bão trong lòng huynh như vậy.

Tuy muội vẫn dịu dàng, vẫn ngọt ngào với huynh là thế nhưng muội biết không? Những ngọt ngào giả tạo đó huynh cảm nhận được hết, nó đang xé lòng huynh ra thành những mảnh vụn. Mỗi khi chúng mình gần nhau, huynh chỉ muốn dang tay ôm chặt lấy muội, muốn nói rằng huynh yêu muội nhiều biết dường nào. Vậy mà không thể, và có lẽ mãi mãi cũng chẳng thể. Vì đơn giản, khoảng cách giữa chúng ta bây giờ, e rằng đã quá lớn mất rồi.

Huynh biết, muội chưa từng yêu huynh, dù trái tim huynh chỉ biết có hình bóng muội. Tình cảm của huynh khi xưa, bây giờ đây và cả mãi sau này chắc chắn vẫn như thế, sẽ mãi mãi trao muội những điều chân thành nhất. Liệu muội có cảm nhận được hay chăng? Nhưng dù là vậy, huynh không hề mong muội biến yêu thương ấy thành sự thương hại. Xin đừng tội nghiệp cho huynh!

Dẫu trái tim huynh còn yêu nhiều lắm, dẫu rằng rời xa muội là điều khó khăn nhất với huynh bây giờ, nhưng huynh không muốn miễn cưỡng muội, giữ muội ở cạnh bên với thứ tình cảm dối gian này, để rồi làm đau lòng muội, đau cả lòng huynh. Vậy thì, thà một lần đau còn hơn mãi khắc khoải day dứt, hãy rời xa nhau để không còn phải dằn vặt nhau nữa.

Muội cứ bình thản mà ra đi, làm theo lời con tim mách bảo, hãy đến bên người đó, người khiến muội hạnh phúc hơn huynh. Mong rằng người ấy sẽ thay huynh đi cùng muội, chăm sóc và yêu thương muội suốt quãng đường còn lại…”

Nội dung bức thư viết như vậy.

Nữ Thần Y xem xong, hoa dung buồn bã, lệ trào khóe mắt tự bao giờ. Từng hàng chữ rắn rỏi, đã bày tỏ trọn vẹn suy nghĩ của Cửu Dương với xiết bao cảm khái hết sức lay động lòng người. Chàng bảo rằng nói ra những điều ấy khiến lòng chàng đau biết bao nhiêu, nhưng nàng hiểu chàng là thế. Chàng chẳng thể nào chấp nhận, dặn lòng mình sống với sự thương hại, chẳng thể nào níu kéo, giữ mãi một tình yêu đơn phương vô vọng như thế được.

Nữ Thần Y xem rồi, tự nhủ chàng đã lấy đủ can đảm để rời xa nàng rồi. Vậy còn nàng? Nàng phải làm gì đây?

Nàng ngẫm kỹ lại chàng nói rất chí lý, trong vấn đề tình cảm không ai có thể miễn cưỡng đối phương được, thôi thì đành buông tay để vẹn toàn cho cả hai. “Hãy yên vui bên người mà trái tim muội đã chọn,” cuối thư Cửu Dương nhắn nhủ, “hãy yêu hết trái tim mình như chưa từng có sự tồn tại của huynh. Đừng nên nhìn về quá khứ mà hướng về phía trước, đi tìm hạnh phúc của riêng muội, và trân trọng mối tình đó...”

---oo0oo---

Lúc bấy giờ đã đến giờ thìn.

Dương Tiêu Phong đưa thư xong, bèn tiễn nàng ra khỏi kinh thành.

Nữ Thần Y chậm rãi bước chân qua khỏi cổng thành, sau một hồi xúc động mới ngạc nhiên nhận ra chàng mặc dân phục nên hỏi:

- Đại nhân… - Nói đoạn nhớ lại thân phận của chàng lúc này, nàng thay đổi cách xưng hô – Vương gia, ngài định đi đâu đó?

Dương Tiêu Phong không trả lời mà hỏi lại:

- Vậy nàng định đi đâu?

Nữ Thần Y chớp mắt, hạ giọng nói:

- Nô tì… chưa quyết định…

- Không đi Giang Nam nữa à?

- Thưa không…- Nữ Thần Y lắc đầu.

Nghe nàng đáp vậy Dương Tiêu Phong nói:

- Nghe Cửu Dương nói ở Chiết Giang có nạn ung dịch, bảo ta đến đó xem thử có thể giúp gì được cho dân chúng hay không.

Rồi thoáng phút ngập ngừng, chàng hỏi:

- Nàng có muốn đi cùng ta không?

Nữ Thần Y im lặng không đáp lời, thật tình mà nói nàng cũng chẳng biết phải đi về nơi đâu, càng không dám trở lại Tây Hồ, nàng sợ phải đối đầu với quá khứ, sợ kỷ niệm bủa vây. Nàng hiểu rằng nếu như nàng quay về Giang Nam, thì từ nay sẽ chỉ có một mình nàng bơ vơ giữa bốn bề sông nước. Lại nữa, nàng trở về nhưng lòng nàng sao chẳng thể về theo…  

Nàng cũng không muốn đặt chân trên những lối mòn quen thuộc, nghe tiếng lá khô vỡ dưới gót giày nàng, nhìn nắng chiều xào xạc trôi đi. Nàng không muốn ngồi trên phiến đá năm xưa, để cảm thấy hai bờ vai lạnh lẽo, chỗ trống năm nào nay đã ngập đầy những lá vàng khô…

Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ thật kỹ càng, Nữ Thần Y khẽ gật đầu.

---oo0oo---

Ở cách đó một quãng không xa, độ chừng nửa dặm, có một người đứng lặng thinh giữa ánh bình minh vây bọc, mơ màng hoài niệm về những ngày xưa cũ.

Tân Nguyên cách cách đứng trên lầu của một tửu quán, cạnh bên Cửu Dương, ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao huynh làm như vậy?

Cửu Dương dõi mắt trông theo tà áo màu hồng của Nữ Thần Y. Lúc này kề bên là Dương Tiêu Phong, tay nắm hờ dây cương, con bạch mã cao to khỏe mạnh đang chậm rãi theo phía sau. Bóng dáng hai người họ từ từ khuất dần về phía cổng thành. Nỗi buồn sâu kín phảng phất trong ánh mắt, Cửu Dương đáp lời:

- Vì tôi thừa biết sư muội không hề yêu tôi, tôi lại không muốn miễn cưỡng cô ấy.

Tân Nguyên cách cách nghe vậy không khỏi bồi hồi thương cảm cho mối tình khói sương tan vỡ. Nàng thổn thức thầm nhủ, trên phương diện tình ái ai lại không hẹp hòi ích kỷ song chàng lại không thế mà rất đỗi cao thượng, liền cảm thấy người đàn ông này sao mà vĩ đại quá. Xúc động dâng trào, cách cách càng thương yêu Cửu Dương hơn bao giờ hết. Tuy vậy lại thở dài nói:

- Nữ Thần Y cô ta được một người như huynh hết mực lo lắng thương yêu, lại không biết coi trọng, thật là…quá ngây dại.

- Cám ơn cách cách đã khen – Cửu Dương cười buồn - Nhưng mà tôi không phải tốt nhưng cô tưởng tượng đâu.

- Muội thật tình không hiểu… - Tân Nguyên cách cách vẫn khăng khăng nói.

Cửu Dương bấy giờ mới rời mắt đi, quay sang nhìn cách cách, hỏi:

- Cách cách không hiểu việc gì?

Tân Nguyên cách cách trả lời, giọng mơ màng:

- Bây giờ huynh lừng danh giang hồ, người trong võ lâm ai nấy đều coi huynh như là kiếm thần, tài sử dụng ống sáo làm binh khí thay cho đao kiếm của huynh có thể xem như là độc nhất vô nhị. Huynh có tiền có quyền, hơn nữa dựa vào nhân phẩm và danh tiếng của huynh, chỉ cần muốn là có biết bao nhiêu danh môn khuê tú và giai nhân mỹ lệ trong thiên hạ sẵn sàng chấp nhận, mong được trở thành hiền thê nâng khăn sửa túi, phu thê sớm tối bên nhau. Cớ sao huynh cứ vì một người con gái mà ràng buộc, để lỡ dở hạnh phúc của chính mình?

Những lời Tân Nguyên cách cách vừa nói đó, Cửu Dương biết, tuy bóng bẩy nhưng ý tứ rất chân thành, khiến chàng phải suy nghĩ. Hai người họ đứng song đôi im lìm bên nhau.

Trong không gian yên tịnh đó, bất chợt có một ông lão râu tóc bạc trắng ngồi ở đằng góc nhà bỗng nhiên cất giọng lên ngâm vài câu thơ, là bài Ly Từ Ngũ Thủ kỳ tứ của Nguyên Chuẩn. Năm bài tử biệt này được Nguyên Chuẩn viết vào năm 810, để tưởng nhớ vợ mình là Vi Tùng đã qua đời.

Trong thơ có đoạn:

“Đã từng ra biển lớn thì nước sông hồ khó gọi là nước

Ngoại trừ mây ở núi Vu những chỗ khác chưa phải là mây

Đã có nàng rồi, có gặp người đẹp nào chàng cũng nản mà quay đầu

Một phần vì nay chàng tu tâm dưỡng tính, một phần chỉ nghĩ tới nàng thôi”

Vừa nghe qua, Tân Nguyên cách cách bỗng nhớ lại mười mấy năm về trước cũng có học qua bài này với Sách Ngạch Đồ rồi. Khi đó Sách Ngạch Đồ từng giảng giải bài thơ đó Nguyên Chuẩn ví vợ mình như nước bể sâu thăm thẳm, như mây trắng trên đỉnh Vu sơn, đã chung sống với nhau rồi thì trong thiên hạ khó có người đàn bà nào có thể thay thế được. Vu sơn là tên rặng núi bên sông Trường Giang, chỗ tiếp giáp hai tỉnh Tứ Xuyên và Hồ Bắc, nơi tương truyền có nữ thần làm ra mây mưa trú ngụ.

Về phần Cửu Dương, chàng chờ cho ông lão ngâm xong đoạn thơ bất hủ trên, mới từ tốn đáp lời cách cách:

- Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước Vu Sơn bất thị vân. Cho dù tôi có tất cả giai lệ trong thiên hạ thì cũng không thể so sánh với người mà tôi đã dành trọn con tim, tình cảm từ thưở nhỏ. Đao kiếm tuy sắc bén, kiếm pháp có độc tôn, nhưng kiếm bén cũng chém không đứt được tơ tình, không mở được khúc mắc ở trong lòng tôi…

Tân Nguyên cách cách nghe đáp vậy song không cam lòng, nàng trầm ngâm giây lát, rồi tiếp tục hỏi:

- Tại sao huynh yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn không chịu lấy huynh?

Sau một thoáng suy nghĩ, thay vì trả lời trực tiếp câu hỏi của công chúa, Cửu Dương bèn kể cho nàng nghe câu chuyện về một nhà sư. Năm xưa có chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Hắn ta tìm lên chùa và hỏi một vị sư thầy. Sư thầy mỉm cười, trao cho hắn xem một chiếc gương thần kỳ, trong đó có hình ảnh một cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường. Mọi người đi qua đều không ai dừng chân. Duy chỉ có một người dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy một cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có một chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn cất.

Cửu Dương kể đến đây thì ngưng lại, nhìn cách cách và nói:

- Kiếp trước tôi mới chỉ là người đắp áo cho sư muội tôi thôi. Còn người đi bên cạnh cô ấy cả đời chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy, họ đến với nhau vì chữ nợ. Còn tôi, chẳng qua với sư muội chỉ có một chữ duyên.

Cửu Dương còn nói rất nhiều điều nữa, chàng bảo Phật dạy rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ duyên, sống và yêu nhau là bởi chữ nợ. Nhiều cặp tình nhân không đến được với nhau, cũng không nên trách họ, hay là phán xét họ, là trăng hoa, là đểu cáng... vì thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm nam nữ là phải do tự nguyện chứ không thể níu kéo được.

Tân Nguyên cách cách lặng im nghe Cửu Dương nói, trong lòng suy nghĩ rất lung. Đợi khi chàng nói xong rồi nàng mới hỏi:

- Tháng sau… – Giọng nàng ngập ngừng, trống ngực đập rộn ràng - Muội sẽ cùng với các giáo đồ Công Giáo đi đến Ba Lan làm từ thiện, huynh…có muốn đi cùng muội không?

Cửu Dương quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt chứa đầy sự thương xót, chàng nhớ có lần ở Hồi Cương nàng bảo với chàng là: “Nếu mà một ngày Nữ Thần Y cô phụ huynh, huynh hãy nhớ là huynh vẫn còn có muội. Khi đó huynh cứ tới tìm muội, muội không ngại huynh vì một mối tình tan vỡ mà quay sang tìm muội đâu…” Nghĩ tới đây chàng lại nhớ tới tối hôm qua, đã tâu lên với Khang Hi, chàng cầu hoàng thượng cho chàng được ở lại trong cung thay vì từ quan đi về Giang Nam. Chàng nói muốn cùng với Sách Ngạch Đồ soạn tứ khố toàn thư.

Khang Hi vui vẻ phê chuẩn tán đồng, còn nói sẽ phong chàng thành nội các đại học sĩ, chuyên quyền phụ trách văn thư, đảm nhận công việc cuả thủ phụ tể tướng và chủ trương cho chàng chịu trách nhiệm cầm đầu mười sáu vị văn hào thi sĩ để giúp đỡ biên soạn. Ngoài ra, còn có sáu mươi học sinh trí thức cùng tham gia trong việc soạn thảo.

Thành ra, trầm ngâm một hồi rốt cuộc Cửu Dương lắc đầu ái ngại.

Thấy ý trung nhân của mình hết lần này tới lần khác từ chối, Tân Nguyên cách cách hết sức buồn bã. Cõi lòng phút chốc hẫng hụt nặng nề, có một cái gì đó như bọt biển bỗng chốc vỡ tan ra, rồi chua xót tự hỏi dù nàng có níu kéo mối tình này, liệu có tránh nổi đau khổ hay không?

Thất vọng tràn trề, sống mũi cay cay, suýt nữa nước mắt lại trào ra. Tuy nhiên Tân Nguyên cách cách đã kịp trấn tĩnh để hiểu rằng những lời nói của Cửu Dương hôm bữa chính là những phán quyết khắt khe của định mệnh. Những phán quyết đó, nàng không dễ gì thay đổi. Bây giờ nghĩ lại, nàng biết chàng hẳn đã hiểu rõ lòng nàng từ lâu lắm rồi. Chàng cũng biết tình yêu của nàng dành cho chàng là không bờ không bến. Nhưng chàng vẫn nhất quyết không lựa chọn nàng. Thậm chí tình duyên gãy đổ, mộng ước không thành, cớ sao một chút duyên lỡ chàng cũng không dành cho tình nàng vằng vặc? Tại sao? Lẽ nào chàng và nàng, số phận đã định như hai người kẻ trông hướng đông, người trông hướng tây. Vì lựa chọn hai hướng khác nhau nên đời chia hai ngả, để rồi trong tương lai khổ ai nấy chịu. Chàng đã tự chọn lấy con đường riêng cho mình. Một con đường mà ở đó, sẽ không có nàng.

Phía trên cao làn gió thu thổi nghe lao xao…

Tay siết chặt thập tự giá đeo trên cổ, Tân Nguyên cách cách chậm rãi quay gót đi xuống lầu. Cửu Dương hãy còn đứng đó, ánh mắt kiên định dõi nhìn về hướng mặt trời mọc.

Xa xa, ráng hồng chiếu sáng một mảnh trời buồn ảm đạm, vầng thái dương dần dần hiện lên trên đỉnh Kim Sơn.

Hết

Ngày 20 tháng 12, 2013.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: atula.ngok, fireflylovestar, No My Name, sonli_annaBar, Tiên Ca, Vivianle và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.