Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 

Phong vũ thanh triều - VMT [Quyển 2]

 
Có bài mới 06.02.2014, 02:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 43
Hồi 103: Đọ trí Khổng Minh (hạ)

Nói tiếp theo chuyện xảy ra ở cung Càn Thanh, bấy giờ Khang Hi cảm giác có hơi mơ hồ, tai nghe những dự tính của người áo đen liệt kê ra, ngài nghe mà không hiểu chi mấy.   Thế nên Khang Hi quay sang nhìn Dương Tiêu Phong bất mãn nói:

- Có lẽ vì đêm đã khuya lắm rồi hay sao mà trí óc của trẫm có lẽ hồ đồ, thật tình không hiểu hai khanh đang nói gì hết.

Người áo đen kiên nhẫn giải thích lại một lần nữa, hắn nói “nếu như phe mình muốn tiêu diệt tam mệnh đại thần thì hoàng thượng cần làm năm điều, hoặc là phải cần có năm điều xảy ra.”  Khang Hi liền hỏi đó là năm điều chi.  Người áo đen nói điều thứ nhất chính là tất cả binh quyền kể từ đêm nay phải do đích tay Ngao Bái nắm giữ, nghĩa là Dương Tiêu Phong nên hoàn trả lại hổ phù đang hiện giữ cho Ngao Bái.  Đấy là bước thứ nhất, còn lý do làm vậy để làm chi và tại sao thì hắn lại không nói rõ.  Nước thứ hai là phương thức chặt đứt đi hai cánh tay phải trái của Ngao tông đường, ý nói hai kẻ tâm phúc bên cạnh Ngao Bái là Át Tất Long và Tô Khắc Táp Cáp, sau đó thì đến chuyện dụng binh của người Hồi đánh Tân Cương, rồi xây Tị Thử sơn trang làm mật hầm chiêu động binh mã, cuối cùng là khuyên hoàng thượng hãy gạt bỏ việc chính sự sang bên đi, chỉ chuyên chú tâm lo đọc sách thánh hiền…

Khi người áo đen nói tới đoạn dùng tất cả số ngân lượng trong ngân khố để xây Tị Thử sơn trang làm nơi hóng mát, Khang Hi cau mày tỏ vẻ không đồng tình.  Vì theo ngài chuyện bỏ tiền bạc ra để xây cất một sơn trang đồ sộ làm nơi nghỉ mát quả thật rất là tốn kém, mà trong hiện hữu Hoàng Hà lại dâng nước lũ, lụt lội đói khát triền miên.  Trong khi đó Tị Thử sơn trang tọa lạc ở huyện Thừa Đức của tỉnh Hà Bắc cần phải dùng tới rất nhiều nhân lực, vì kiến trúc của nó bao gồm tám ngôi chùa miếu lớn, được thiết kế bằng ngói đồng vàng mạ, xây chùa Tu Di Phúc Thọ, Đỗ Đà Thừa Tông, riêng số ngói lợp sẽ dùng hết ba vạn lạng vàng, sự xa hoa đạt đến mức không thể tưởng tượng được.  

Bốn chữ Tị Thử Sơn Trang có nghĩa là trang trại mát mẻ ở trên núi dùng để tránh khí hậu nóng nảy oi bức.  Người áo đen nói sơn trang này khi xây dựng xong xuôi sẽ trở thành một lâm viên danh tiếng hơn cả vườn thượng uyển của đế vương hiện tồn.  Người áo đen còn say sưa trình bày tên của sơn trang này.  Khang Hi nghe qua mà lùng bùng cả hai tai, cái gì là từ tên nguyên thủy của trang trại là Nhiệt Hà Hàng Cung rồi đến Thừa Đức Ly Cung, nghĩa là cung điện dành cho vua an cư khi xuất tuần du hí ngài đều không thấy vừa lòng.  

Người áo đen lại còn hăm hở so sánh diện tích của Tị Thử sơn trang to gấp đôi Di Hòa Viên, và có kích thước gấp tám lần công viên Bắc Hải.  Sơn trang uy nga đồ sộ hệt như một hoàng cung rút nhỏ, có cả cung điện và vườn ngắm cảnh.  Riêng về cung điện sẽ được kiến trúc với phong cách cổ phác và điển nhã, bao gồm Chính Cung, Đông Cung, Tùng Hạc Trai, và Vạn Hác Tùng Phong.  Còn khu vườn hoa lá thì có hàng chục hồ cá cảnh và hàng tá mô hình núi non hùng vĩ.  Ngoài ra sơn trang sẽ còn xây thêm một loạt lâu đài điện các, am miếu, chùa và đạo quán, tóm lại lộng lẫy vô cùng…

Sau hồi trình bày xong xuôi đâu vào đấy cả rồi, người áo đen mới hay hoàng thượng mặt mày buồn xo, hắn vội lên tiếng an ủi:

- Khải bẩm hoàng thượng, đích thật ra thì… ý của thần là chúng ta xây Tị Thử sơn trang đấy chỉ là mở màn mà thôi, mục đích chính thức lại là điều khác.

Khang Hi có chút nản lòng tuy nhiên vẫn thở dài hỏi lại:

- Ái khanh nói có kế hoạch khác như vậy nghĩa là sao?  Rốt cục thì cái kế trừ khử cố mệnh  đại thần Ngao Bái cùng thế lực của gã trong triều đình để đoạt lại quyền lực đó như thế nào?

Người áo đen đáp:

- Dạ bẩm hoàng thượng, thực sự ra thì muốn giết tam mệnh đại thần là chuyện vô cùng khó khăn, nếu xung đột trực diện thì khó tránh được tổn thương nguyên khí của chúng ta, cho nên làm cách nào ít đổ máu nhất mà đoạt được chính quyền đó mới là thượng sách.  Chỉ có một kẻ, kẻ này sẽ giúp hoàng thượng hoàn thành đại nghiệp.

- Kẻ đó là kẻ nào?

Người áo đen nói:

- Hoàng thượng sẽ nhanh chóng biết rõ.

Khi này Dương Tiêu Phong mới lên tiếng tâu rằng:

- Dạ bẩm hoàng thượng, sáng nay thần có nhận được một bức thư gởi đến từ Tân Cương, trong thư ghi rằng Mộc Nhĩ Trác An Lạc đang trên đường tiến đến kinh thành để dâng cống nạp cho mùa thuế năm này.

Người áo đen gật đầu nói:

- Nếu tất cả nằm trong sự liệu tính của hạ thần thì kẻ giúp chúng ta hoàn thành đại nghiệp đó chính là An Lạc tứ hoàng tử.

Khang Hi nghe thế tự nhủ “nhưng tứ hoàng tử… tuy rằng năm nào cũng mang bảo vật sang cống nạp, tỏ vẻ kính nể phục tùng, song cũng không hẳn là chịu nghiêng về phe ta ra mặt chống đối với tam mệnh đại thần, thế thì làm sao y lại chịu ra sức giúp cho mình được chứ?”

Cũng nói thêm rằng sở dĩ Khang Hi lo vậy là vì Mộc Nhĩ Trác An Lạc là tứ hoàng tử của tộc trưởng bộ tộc Duy Ngô Nhĩ, mỗi năm đều tuân theo lời cha mang cống nạp đến kinh thành.  Duy Ngô Nhĩ là một dân tộc Trung Á mang hai dòng huyết thống pha trộn giữa đại chủng Châu Âu và Á Đông.  Họ sinh sống ở biên giới của khu tự trị Tân Cương.  Tổ tiên là người Hồi Hột, và cũng từng là một thế lực hùng hậu thời Tống-Đường.  Người Duy Ngô Nhĩ tôn thờ Hồi Giáo, rất giỏi sản xuất nông nghiệp và làm đồ thủ công.  Họ yêu chuộng hòa bình thế giới, không thích tranh đoạt đất đai lãnh thổ của các vùng lân cận.

Mỗi năm tộc trưởng của bộ tộc Duy Ngô Nhĩ đều cử người sang Trung Nguyên dân quà cáp, gồm có đa số các loại gấm vóc lụa là và khăn choàng vải dệt.  Riêng năm nay thì món vật cầu hòa đặc sắc nhất là một bộ y phục của công chúa người Hồi, rất xinh đẹp lộng lẫy.  

---oo0oo---

Một thời thần nữa trôi qua, ba người đàn ông ở trong cung Càn Thanh đàm luận rất nhiều lần về binh pháp và tình hình trong quân ngũ.

Thêm một chốc nữa, sau khi Khang Hi am hiểu tỏ tường mọi sự cả rồi, ngài nhìn hai vị tướng lĩnh tâm phúc của mình, hân hoan nói câu cảm tạ, và còn cảm kích tới độ có ý định đích thân đưa tiễn hai người ra cửa phòng. Người áo đen vội cúi đầu cung kính nói:

- Hoàng thượng quá lời rồi, thần đây đâu dám nhận.

Nói đoạn thêm lời:

- Xin hoàng thượng cứ an tâm.  Thần đây sẽ không phụ sự ủy thác và tính nhiệm của hoàng thượng! Sớm mai sẽ tiến hành bước thứ nhất. Hoàng thượng tinh tường, biết trọng dụng nhân tài, chắc chắn giang sơn sẽ sớm vào tay thôi, chỉ cần hoàng thượng từ đây về sau chuyên chú học sách thánh hiền, không cần lưu ý đám người của tam mệnh đại thần nữa, vì các vụ việc khác đã có chúng thần phụ trách rồi.

Khang Hi nghe vậy phấn khởi trong lòng, nói đồng ý, thanh âm của ngài hàm chứa đầy sự kính trọng.  Ngài dứt lời xong trong mắt thoáng lộ tiếu ý, ôm quyền gật đầu chào như kiểu người trong giang hồ, làm cho người áo đen chững lại một thoáng.  Hắn chợt nhận ra vị hoàng đế trẻ trung này thật rất có phong cách của một thường dân, bình dị, giản đơn, hắn bèn khẽ cười tán thưởng.  Sau đó người áo đen cùng Dương Tiêu Phong ra về, bí mật rời đi cũng như lúc hai người họ đến.

---oo0oo---

Trên đường xuất cung trở về phủ đệ, Dương Tiêu Phong và người áo đen đi song song bên nhau hỏi han nhau dăm ba câu.  

Dương Tiêu Phong nói:

- Hoàng thượng được ngươi hết lòng giúp đỡ khiến ta có dịp nở mày nở mặt, đại ân đó không thể cảm tạ bằng lời!

Người áo đen thẳng thắn nhìn lại Dương Tiêu Phong. Hắn biết quan hệ giữa hắn và y hơi tế nhị, mà rào cản chính là một người con gái.  Nữ nhân này lúc nào cũng có thể khiến hai người bọn hắn trở mặt thành thù, và chỉ cần tiêu trừ được mối hoài nghi của Ngao Bái đối với hắn, hai người hắn sẽ cùng hợp lực đối phó địch nhân, mối tương giao ấy chỉ có lợi chứ không có hại.

Và người áo đen nói:

- Hoàng thượng cũng có ngươi hết lòng trợ giúp, người đời biết được chắc sẽ cảm thấy thán phục.

Dương Tiêu Phong cười hỏi:

- Thán phục?  Hai từ này thoát ra từ cửa miệng của ngươi quả tình không dễ dàng.  Mà ngươi thán phục bổn quan lắm sao?  Tại vì sao?

Người áo đen cũng cười nói:

- Phủ Viễn tướng quân ngươi hiện tại danh chấn giang hồ, dưới ma trảo của Ngao tông đường vẫn có thể tung hoành không úy kỵ gì, thì ta làm sao mà không thán phục chứ?

Hai người đàn ông lại tiếp tục chuyện trò, cùng nhau thương lượng những điều sắp sửa xảy ra.  Phải tấn công Ngao Bái, họ đồng lòng, phải tiêu diệt cho được quốc gia bá chủ vô địch hiện nay, phải đánh gục gã, Thanh triều đệ nhất cao thủ. Vì mục tiêu chung đó nên hai người họ quyết định bắt tay cùng tiến.

- Ngươi nếu thống suất quân ta, công vào trận địch, có lý lẽ chiến thắng nào không? – Dương Tiêu Phong hỏi, đây là sự suy nghĩ so sánh từ tình hình thực tế.

Người áo đen đáp lời:

- Điều này lại phải trở lại với vấn đề biết mình biết ta rồi. Chẳng hạn như năm kia Trịnh Thành Công có thủy sư và xa chiến uy chấn đương thế, nếu quân của Ngao tông đường và người Đài Loan giao phong trên mặt nước, lại có thể dùng xa chiến để đối địch, tất bại sẽ thuộc về phe của Ngao Bái, không còn nghi ngờ gì nữa. Vì vậy Ngao Bái quyết định dẫn dụ địch lên bờ, mà làm vậy gã tất phải huấn luyện bộ binh, thêm vào đó Trung Nguyên đa phần là sơn địa đầm trạch, bộ binh chuyển động tiến thoái đều rất linh hoạt.  Phải thừa nhận rằng Ngao tông đường rất đa mưu, gã biết lấy sở trường của quân gã công vào sở đoản của địch, do vậy mà chiến thắng đã cầm chắc trong lòng bàn tay gã.

Dương Tiêu Phong gật gù nín lặng lắng nghe, lát sau tự dưng hạ giọng nói:

- Ngươi vì thiên hạ bá tánh cam lòng chịu nhẫn chịu nhục, ở ẩn trong đầm rồng hang cọp, thật thiệt thòi cho ngươi.

Người áo đen nghe câu này thì biết Dương Tiêu Phong muốn ám chỉ những gì, và đang ám chỉ ai, và cũng biết là Dương Tiêu Phong đang có ý muốn xoay câu chuyện sang hướng khác nhưng vẫn nói cứng:

- Nếu như hoàng thượng xử không được tốt, kém khéo léo, sẽ bị họa diệt vong, cho nên ta thà bị oan ức cũng không chấp nhận để nhóm tam mệnh đại thần tác oai tác quái, mưu phản nghịch chủ.  Gia kỷ của bang phái Đại Minh Triều có bốn chữ là “tận trung báo quốc,” đó là di huấn duy nhất của cố đà chủ để lại khi còn sống, các thành viên trong hội phải đời đời kiếp kiếp phục tùng theo đó.  Tuy rằng bây giờ đại cục thay đổi, nhưng ấu chúa xét cho cùng ta thấy lại là một người rất thiện lương.  Hôm nay ta là người đương gia duy nhất còn sống sót, hẳn nhiên sẽ chưởng quản bang phái, nên càng không thể vi phạm di huấn đó.

Dương Tiêu Phong nói:

- Khi ở di trường Mộc Lan ngươi bất chấp tất cả mọi mạo hiểm ra tay tương cứu, xuất lẫn trung can, bảo vệ ấu chúa, thật là cực nhọc cho ngươi.  Do đó ngươi không chỉ là ân nhân của ta, mà còn là ân nhân của bá tánh.  Những chuyện ngươi làm ta sẽ khắc cốt ghi tâm, đại ơn đại đức đó ta ngày nào còn sống quyết sẽ đồi báo.

Người áo đen nói:

- Ngươi trọng lời rồi.

Lúc này ánh bình minh vừa mới hiện lên, phu xe cũng kịp thời đánh ngựa đến đón.  Người áo đen khẽ gật đầu chào cáo biệt và nói nhanh:

- Ta phải đi đây, ngươi nói với hoàng thượng rằng mai này ba người chúng ta không nên gặp mặt nhau nữa, khuyên ngài phải cẩn trọng muôn bề, cáo từ.

Dương Tiêu Phong nhìn theo dáng người áo đen bước vội lên xe, tự nhủ hắn ta không ngại sống chết, xem quyền thế chức vị như cỏ rác mà quyết tâm phò trợ cho hoàng thượng đương kim là vì đạo lí gì?  Dương Tiêu Phong tự hỏi rồi nhủ lòng hắn ta có lẽ vì tình, đáng lẽ ra phải coi chàng như địch, nhưng cũng có lẽ hắn làm vậy là vì nghĩa vì trung, thành thử không thể bỏ mặc mọi việc không lo tới.

(còn tiếp)






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.02.2014, 02:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 31
Hồi 104: Khải hoàn tấu

Lại nhắc tới Nữ Thần Y hằng ngày ở trong phủ thượng thư chờ người đến giải cứu…

Từ sau khi nhận được mấy câu thơ viết trên lồng đèn chỉ thiên, Dương Tiêu Phong đã tới dinh thượng thư bộ hộ mấy lần, nhưng lần nào Cửu Dương cũng không nể mặt ra tiếp khách.  Dinh thự của thượng thư bộ hộ được binh sĩ canh gác rất nghiêm ngặt, hơn nữa Cửu Dương lại giỏi võ công thành thử Dương Tiêu Phong càng không thể lẻn trong vào cứu người, trong lòng vì vậy mà rối như tơ vò.

Vào năm Khang Hi thứ tư, trước tết Nguyên Đán khoảng một tuần, thiệp thành hôn được Cửu Dương phát ra khắp kinh thành.  Đến ngày mồng một tết khách mời đến dự đầy đủ, tam mệnh đại thần cũng có mặt ở đó vì Ngao Bái là chủ hôn.

Tiệc cưới tổ chức ở dinh thượng thư vừa được ban của Cửu Dương. Khi Ngao Bái đến nơi, trước cổng đã đậu đầy những xe sang ngựa quý.  Tiếng cười tiếng hát xen lẫn tiếng nói năng vang ra khắp cả chính sảnh, giống như là một đại dương hoan lạc, ai nấy cùng tưng bừng hỉ hả.

Át Tất Long ngồi ở bàn tiệc dành cho thượng khách, tay cầm chung rượu nữ nhi hồng, quan sát diện mạo của tân lang một hồi rồi quay sang nói với Tô Khắc Táp Cáp:

- Tô đại nhân à, ông xem chừng tân lang kìa, hôm nay mặt mày hắn có nét hớn hở hồng hào quá đó phải không?

Ngồi cạnh Át Tất Long, Tô Khắc Táp Cáp cười cười vun vào:

- Đương nhiên là hắn ta phải vui chứ sao không?  Hắn và tiểu sư muội của hắn, hai người họ coi như là… đại hiệp sánh vai với giai nhân, quả tình rất xứng lứa vừa đôi.  Họ khổ tận cam lai, giờ đây kết duyên vợ chồng, chúng ta phải nhiệt tình chúc mừng mới được!

Tô Khắc Táp Cáp vừa dứt lời, nhiều vị khách mời ngồi ở bàn tiệc lân cận liền đứng dậy nâng ly lên nói:

- Chúc mừng!

- Chúc mừng!

Cửu Dương sớm đã đỏ bừng cả mặt, vội đứng dậy kêu cầu:

- Các vị đã quá lời rồi…

Sau đó cũng uống cạn chung rượu rồi cảm thán nói:

- Đa tạ các vị đã đến dự tiệc cưới của Lí Tài.  Vô tửu bất thành lễ, cho nên tôi từ sớm đã chuẩn bị các loại rượu hảo hạng, mời các vị thưởng thức các loại mỹ tửu, mời Ngao đại nhân thượng tọa.

Ngao Bái vui vẻ nói:

- Được!  Được – Nói xong thong thả ngồi xuống ghế chủ tọa.

Một vị quan tam phẩm cười nói:

- Tốt lắm, vì hôn sự viên mãn của thượng thư đại nhân, hôm nay tất cả chúng ta phải uống cho say.

Nhiều người khách gật đầu nói:

- Đúng vậy!  Ai mà không say là không được phép ra về đó nhé!

---oo0oo---

Vài thời thần nữa trôi qua, đúng giờ lành, tân lang định kêu bà mai vào mời tân nương tử ra bái đường thì bỗng từ ngoài cổng có tiếng binh sĩ hô lớn:

- Có khách đến!

Và tiếng quản gia nhiệt tình:

- Xin mời vào trong.

Cửu Dương thấy Lôi Kiến Minh dẫn theo ba người tùy tùng mang quà lễ tiến vô chính sảnh cung kính làm động tác chào.  Sự xuất hiện của Lôi Kiến Minh khiến cho tất cả các vị khách trong chính sảnh không hẹn mà cùng trố mắt ngạc nhiên, ai nấy cũng đều hồi hộp lắng nghe, mắt trân trân ngó ba chiếc mâm đỏ chứa quà cáp.

Lôi Kiến Minh bước lại gần Cửu Dương nói:

- Tham kiến thượng thư bộ hộ và các vị đại nhân - Vừa nói ông lão vừa kính cẩn khom mình vái một cái.

- Tôi và ông… - Cửu Dương chậm chạp đứng dậy, tiếng nói xem chừng như là hoàn toàn bất ngờ - Chưa từng quen nhau, không biết giá lâm tệ xá có gì chỉ dạy?

Lôi Kiến Minh nói:

- Dạ bẫm thượng thư đại nhân, hôm nay lão nô tới đây là do sự ủy thác của chủ nhân nhà tôi…

Lôi Kiến Minh chưa nói dứt, Cửu Dương đã nhíu mày cắt ngang:

- Là ai?

- Dạ là Phủ Viễn tướng quân thưa ngài.

Nghe Lôi Kiến Minh từ tốn đáp, mọi người trong sảnh đều tỏ ra chú ý, họ chăm chú nhìn ông lão già nua nhưng khí khái có phần bất phàm.  Ngao Bái khẽ chồm mình về phía trước một cái.

Lôi Kiến Minh nói tiếp:

- Phủ Viễn tướng quân hay tin đại nhân đây sắp sửa thành thân với sư muội của ngài, nên đã chuẩn bị sẵn ba phần quà lễ, sai lão nô đưa tới đây.

Chung quanh chính sảnh có tiếng rù rì:

- Không biết là ba phần quà gì đây nhỉ?

Cửu Dương cũng liên tục động não.  

Lôi Kiến Minh là một người khẳng khái, không thích vòng vo, ông lão lập tức giải đáp thắc mắc cho tân lang.

- Phần thứ nhất – Lôi Kiến Minh nói đoạn mở nắp mâm lên – Là ngọc phỉ thúy, cặp phỉ thúy trường thọ này đã được trù trì Tây Tạng làm phép.  Phủ Viễn tướng quân nhờ lão nô nói câu chúc mừng, chúc cho hai vị bách niên vai hảo, tình cảm nồng ấm, thọ sánh trăm năm.

Cửu Dương nhìn cặp phỉ thúy, phần lõi của khối ngọc, động trí suy nghĩ.  Phỉ thúy có xuất xứ từ Miến Điện, thường chỉ là những vệt đốm nhỏ trên một khối ngọc, có màu xanh. Bản thân chàng đã từng có hàng chục năm chơi đồ ngọc nhưng cũng chỉ được nhìn thấy những món đồ bằng phỉ thúy rất bé, được làm đồ trang sức như hạt xoàn, mặt nhẫn... chứ chưa từng được thấy khối phỉ thúy nào lớn như vầy.

- Đây là món quà thứ hai… - Lôi Kiến Minh lại tiếp lời, thanh âm hào sảng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Cửu Dương.

Ông lão giơ tay chỉ cây phi đao nhỏ, lưỡi đao mỏng như sợi chỉ, nói:

- Còn lễ vật thứ ba kia, xin mời thượng thư đại nhân đích thân xem coi.

Nói rồi phất tay bảo một tùy tùng tiến đến dâng mâm thứ ba lên trước mặt Cửu Dương.

Cửu Dương giở nắp mâm, thấy trong đó có một bức thư, liền mở ra đọc.  Một vị quan tứ phẩm đứng cạnh Cửu Dương, sẽ sàng nhón chân, đọc được nội dung trong thư tức thì quay sang thì thầm với những người khách khác:

- Vậy tức là muốn khiêu chiến với thượng thư đại nhân rồi…

Sảnh đường liền xôn xao, một vị khách hỏi:

- Viết thư khiêu chiến sao?  Chẳng lẽ muốn giành lấy tân nương đây sao?

Người khách thứ hai đanh mặt:

- Nói càn!

Người khách thứ ba phẫn nộ nói:

- Rõ ràng có ý không muốn tác thành cho cuộc hôn nhân này, còn tặng phỉ thúy trường thọ làm gì chứ, thật là dư thừa mà!

Một người khách nữa bĩu môi nói:

- Đúng rồi, tặng phỉ thúy trường thọ vào ngày tết nhất, sau đó hạ chiến thư, thật là thâm hiểm mà.

Nhận xét một hồi không nghe Cửu Dương đối đáp gì với Lôi Kiến Minh hết, các vị khách mời trố mắt nhìn nhau, họ nói:

- Thượng thư đại nhân ngài ấy đang suy nghĩ gì vậy nhỉ?

- Có tiếp nhận chiến thư không nhỉ?

- Thượng thư đại nhân có lẽ hơi bất ngờ, nên chưa thích nghi được mà thôi, đợi đến khi bình tâm lại rồi có khi còn sung sướng quá nữa ấy…

Nhưng thật tình Cửu Dương lòng rối cả lên, không biết đáp sao cho phải, bèn bỏ ngoài tai những lời bình phẩm chung quanh, lướt mắt qua những con chữ trong lá thư ngắn gọn một lần nữa.  

Thư viết:

Ngày mười lăm tháng ba năm 1661, thù diệt bang phái, giết tam ca, nhị ca thọ thương, hôn lễ buộc phải hủy bỏ.  Năm nay cũng ngày đó mặt trời mọc qua khỏi đỉnh núi, quyết đấu ở Thiên Sơn.

Bức thư chỉ ghi vỏn vẹn hai dòng, bên dưới đề “khải hoàn tấu,” bên dưới nữa ký biệt hiệu “Tiêu Phong.”  

Cửu Dương xem xong nhủ lòng thư này không có đóng dấu ấn soái, rõ ràng đây là chuyện tư, cho nên tình địch mới không dùng quyền lực áp bức chàng phải hủy hôn, nhưng tâm ý đoạt nương tử của chàng đã rành rành.  Dương Tiêu Phong ý bảo chàng nếu không thả Nữ Thần Y ra thì trận tỉ vỏ tháng tới này chàng sẽ phải đến đúng hẹn.  Cuộc quyết đấu này, chủ soái đoàn binh Chính Bạch Kỳ chỉ muốn chàng và hắn dùng cách giang hồ giải quyết chuyện giang hồ thôi.

Cửu Dương không biết phản ứng thế nào, còn đang lắp bắp, Lôi Kiến Minh đã khom mình xá một cái và đứng thẳng dậy, mỉm miệng cười từ tốn thưa:

- Lão nô thay mặt chủ nhân mang chiến thư tới đây!  Thiệp anh hùng cũng đã phát ra rồi.  Thượng thư bộ hộ, chủ nhân tôi nói ngày mười lăm tháng ba năm này cuộc giao đấu ở Thiên Sơn chờ đợi ngài giá lâm!  Ngài nhất định phải đến đó, vì thù mới hận cũ với chủ nhân tôi, sẽ chờ ngài đi giải quyết chung một lượt!  Lão nô xin cáo từ!

Lôi Kiến Minh dứt lời cùng với đám tùy tùng rời đi.  Bỏ lại tân lang và cả thảy các vị khách trong đại sảnh tròn mắt nhìn theo bóng hình của bốn người bọn họ.

(còn tiếp)





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.02.2014, 02:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 33
Hồi 105: Nhất dạ phu thê (thượng)

Sau khi quyết định dời hôn lễ lại hai tháng, Cửu Dương đi tìm tân nương tử của mình.  Lần này do bực tức nên chàng chẳng màng lịch sự gõ cửa gì nữa mà cứ tự tiện đẩy cửa bước vào thư phòng.  Chàng thấy Nữ Thần Y thân vẫn chưa khoác lễ phục đang ngồi trên chiếu thêu hình uyên ương, ở đằng góc phòng áo đỏ của nàng vẫn còn mắc trên giá.  Cửu Dương phẩy tay ra hiệu cho hai a hoàn đi ra ngoài.  Nữ Thần Y nói ngay:

- Chắc khách khứa đã tới đầy đủ rồi nên huynh định làm như bọn thổ phỉ lục lâm vào đây ép muội mặc lễ phục ra bái đường phải không?

Và vẫn không nhìn mặt sư huynh, nàng thêm lời:

- Nếu vậy thì huynh không cần phải hao công tốn sức nữa, muội sẽ không đi đâu!

Nói xong không nghe đáp lời, nàng lại hỏi:

- Sao huynh không lên tiếng, hay định đến đây để đưa đám của muội?

Cửu Dương thấy không thể nào im lặng mãi nữa bèn lấy từ trong tay áo ra một phong thư cáu kỉnh quăng xuống đất, hằn học nói:

- Muội khỏi cần phải dùng đến cái chết để dọa huynh, hôn lễ của ngày hôm nay đã được dời lại rồi!

Nữ Thần Y liếc nhìn lá thư nằm im ỉm trên sàn nhà như nhìn một con quái vật, lòng linh cảm việc này chắc có dính dáng đến chuyện hai người đàn ông họ tranh chấp về nàng đây.  Nàng ngẩng phắt lên nhìn Cửu Dương.  

- Dương Tiêu Phong hắn sai người mang chiến thư tới đây – Tiếng Cửu Dương lại vang lên, chàng đùng đùng nổi giận, gương mặt biến sắc – Hắn hẹn huynh tỉ vỏ, còn nói đây là một trận quyết đấu sống chết!  Hắn vì muội cái gì cũng dám làm!

Nữ Thần Y đôi má đỏ hây hây như quả táo, hai mắt đen lay láy chớp chớp nhìn sư huynh.

- Hắn cố tình hạ chiến thư trong ngày thành hôn của chúng ta – Cửu Dương tiếp lời - Ở trước mặt hết thảy các công chúng rõ ràng là muốn làm huynh mất mặt mà!

Và Cửu Dương nói thêm, thanh âm vang vang chắc nịch, mặt đắc ý vênh lên tỏ vẻ rất kiêu ngạo:

- Hắn thật ngu xuẩn, với nội thương vẫn còn chưa khôi phục hoàn toàn của hắn không thể nào đánh thắng huynh được đâu, như vậy không phải cố tình đi tìm chết sao?

Nữ Thần Y cảm giác lời nói của Cửu Dương từng âm như búa tạ nện thẳng vào trái tim nàng. Một tiếng, một tiếng, lại thêm một tiếng nữa cùng đè trĩu xuống làm nàng ngạt thở.

Nàng trừng mắt ngó sư huynh, mặt đỏ tía lên, lo lắng có, giận dữ có, khổ sở cũng có nhưng phần nhiều là nhìn chàng bằng ánh mắt van lơn.  Song Cửu Dương vẫn giữ nguyên dung mạo nhìn thẳng vào nàng, giục:

- Sao hả?  Huynh nói có đúng không?

Nữ Thần Y không trả lời, Cửu Dương lại nói:

- Hôm kia huynh đã lén xem hắn luyện công rồi, sau lần thọ thương ở di trường Mộc Lan đao pháp của hắn đích thực tiến bộ nhưng so sánh với lúc trước thì thấy còn kém xa rất nhiều.

Hai sư huynh muội nhìn nhau nảy lửa. Nữ Thần Y vẫn còn ngồi yên một chỗ trên giường nhưng bụng giận Cửu Dương đến phát run.  Và trong lúc đó nàng nhớ lại một đêm Dương Tiêu Phong đến tìm nàng trao nàng ánh mắt thiết tha, cái nhìn làm cho tâm hồn nàng rung động.  Nàng nhớ đến câu nói của chàng "Nữ Thần Y à, nàng không cần phải sợ ta đâu, mà chính ta phải sợ nàng mới đúng.  Vì hạnh phúc của ta tất cả đều nằm trong bàn tay nhỏ bé này của nàng…”  Nghĩ tới đây toàn thân run bần bật, Nữ Thần Y hiểu rằng nàng đang nắm trong tay không chỉ hạnh phúc của riêng chàng mà còn hạnh phúc của cả đời nàng nữa.

Rốt cuộc Nữ Thần Y không ngừng giương đôi mắt vừa to vừa đen ngó sư huynh, nghẹn giọng nói:

- Có phải huynh muốn ám chỉ Phủ Viễn tướng quân ngài sẽ không đánh thắng được huynh không?

- Nếu hắn muốn thắng huynh – Cửu Dương hừ mũi phán - Không phải là không thể thắng được, chỉ là vấn đề thời gian thôi.  Huynh nghĩ hắn cần thêm nửa năm nữa để liệu thương tịnh dưỡng.  Có trách thì trách hắn suy nghĩ không được thấu đáo.  Chính hắn đã chọn ngày tháng để đi chết, thật đáng tiếc…

- Sư huynh… - Nữ Thần Y đứng lên khỏi giường nói bằng giọng cầu cứu, tiếng nàng mềm mại ngọt ngào – Hôm tỉ vỏ bất luận kết quả thế nào huynh nhất định cũng phải nương tay đó...

Cửu Dương nghe nàng hạ giọng vang xin thì sa sầm nét mặt hỏi:

- Tại sao huynh phải nhường hắn?

Nữ Thần Y nghe hỏi chợt sững lại chẳng biết trả lời thế nào.  Nàng biết nói sao đây? Nói thế nào mới được đây?  Sư huynh của nàng nói đúng.  Ai bảo huynh ấy phải nhường… chứ?  Ai bảo huynh ấy phải vì một kẻ si tình nàng mà phải nương tay chứ?

Ruột rầu trăm mối, Nữ Thần Y cắn chặt bờ môi, nhìn sư huynh nàng thở dài một hơi nói:

- Vì… ngài đã từng tha mạng cho huynh...

Nói đoạn không để cho sư huynh có dịp sừng sừng sộ sộ, Nữ Thần Y nói nhanh:

- Năm đó ngài có thể tùy tiện luận tội xử tử huynh nhưng ngài đã không làm vậy, huynh chỉ đơn giản là bị giam giữ ở trong đại lao thôi…

- Thì sao chứ? – Quả đúng y dự liệu của nàng, Cửu Dương bùng lên nói – Theo như suy luận của muội vậy thì cả đời này huynh phải mang ơn hắn ta sao?  Huynh đây vốn có một cuộc đời rất bình thản ở Giang Nam, cũng là vì hắn mới khiến cho huynh ra nông nổi này.  Hắn đã khiến cho huynh lâm vào cảnh ngộ ngày hôm nay, vậy có khác nào hắn đã hại huynh, kế đó hắn lại thả huynh ra, vậy thì ân và thù có thể coi như là ngang hàng với nhau rồi!

Nữ Thần Y nghe sư huynh hậm hực kết tội Dương Tiêu Phong mà cảm nhận rõ được cái vị chua chát và mỉa mai trong từng câu nói của chàng.  Nàng thấy ớn lạnh toàn thân, quay đầu đi, thốt một câu vớ vẩn:

- Huynh muốn biện hộ sao cũng được, sự thật là ấu chúa hiện tại rất cần có ngài, bá tánh trong thiên hạ cũng rất cần tới ngài, chỉ có ngài mới có thể mang hạnh phúc và no ấm đến cho muôn dân…

- Ha ha ha! - Không chờ sư muội dứt lời, Cửu Dương bật cười cắt ngang - Đúng vậy, hắn ta thật được lòng của muội, được lòng lê dân, vậy coi như là hắn đã được đền bù rồi, trong thực tế huynh không nợ gì của hắn!

Hai huynh muội đối đáp qua lại đến đây Nữ Thần Y lúng túng ghê gớm chẳng biết nói thế nào nữa.  Nàng cúi đầu, cảm thấy không thể thốt ra bất cứ một lời gì nữa đành ngậm chặt miệng, yên lặng tự nhủ: “Thất ca à, huynh chỉ biết phán xét người ta, vậy còn bản thân của huynh thì sao chứ?  Từ khi huynh từ trong lao tù trở ra ngoài thì xảy ra biết bao nhiêu chuyện thị phi làm huynh phiền não, ngoài đau khổ ra huynh đã cho người ta những gì?”

- Tạo hóa thật quá trớ trêu - Phía đối diện nàng, Cửu Dương vẫn còn thao thao bất tuyệt nói - Nếu như mấy năm trước huynh thành công giết chết Khẩu Tâm rồi cứu muội ra khỏi đồn Bạch Nhật thì có lẽ bây giờ muội đã là người của huynh rồi, muội đã một lòng một dạ theo huynh, càng yêu huynh, càng cảm kích huynh hơn chứ không phải động tình với người khác như bây giờ vậy.

Nữ Thần Y im lìm lắng nghe, lệ ứ ra từ khóe mi, toan lăng dài xuống má, nàng cắn chặt vành môi đứng ngây ra như một pho tượng, lát sau run run giọng bảo:

- Thất ca à, trên con đường vận mạng không ai đoán trước được điều gì, hạnh phúc, chính là do chúng ta tự mình tạo ra và nắm giữ lấy nó, không nên đổ lỗi hoặc là oán trách ai đâu…

Nữ Thần Y vừa thốt lời khuyên vừa rưng rưng nhìn Cửu Dương.  Nàng thấy con người ấy, dáng điệu nho nhã ôn hòa ấy trông chẳng khác năm xưa là bao nhưng hai mắt chàng nay đã thăm thẳm u ám như hai cái giếng sâu, không xác định được bên trong ẩn chứa những gì.

Cuối cùng van lơn, khổ sở, phẫn nộ đều bộc lộ ra hết cả, chỉ còn bỏ lại vẻ trống rỗng trên khuôn mặt khả ái.  Nữ Thần Y chậm chạp quay đầu đi, hai tay buông thõng xuống đất như muốn bỏ mặc tất cả mọi việc đang xảy ra trên đời.  Cửu Dương thấy sư muội chàng âu sầu ảo não chỉ vì một kẻ mà ai cũng cho là luận tài nghệ hay võ nghệ cũng không bằng chàng thì lắc đầu bất mãn, tiếng nói vang lên khô khốc, giọng rành rọt:

- Muội đừng trách huynh, là do Dương Tiêu Phong hắn hạ chiến thư chứ không phải huynh!  Trận quyết đấu sinh tử đó chỉ là huynh tiếp nhận yêu cầu rồi đi tới địa điểm đúng hẹn!  Chỉ đơn giản vậy thôi!  

Cửu Dương nói tới đây thì bỗng cười dài, vẻ tự tin mãnh liệt, tiếp theo trào lộng nói:

- Bại tướng dưới cước pháp của huynh, làm gì còn tư cách phát thiệp anh hùng!

- Nhưng Thất ca à… - Nữ Thần Y lại gọi, định là khuyên bảo thêm một câu cuối cùng chi đó.

Khổ nỗi Cửu Dương không nghe, cũng không đổi sắc mặt, khẽ nhún vai một cái tỏ vẻ bất cần rồi bỏ đi ra ngoài phòng.  Nữ Thần Y nghe giọng nói chàng vẳng lại:

- Cũng tốt thôi, hôm đó huynh nhất định sẽ đi gặp hắn ta, để cho thù mới hận cũ hai việc cùng giải quyết chung một lượt đi!  

(còn tiếp)





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.