Diễn đàn Lê Quý Đôn


images








Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh

 
Có bài mới 25.07.2012, 08:08
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37005
Được thanks: 73272 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh - Điểm: 7
Xấu nữ tung hoành thiên hạ


Tác giả: Dật Danh - 佚名

Thể loại: Xuyên không, hài, NP…

Chuyển ngữ: Miki

Nguồn: http://phongnguyetchu.wordpress.com

Giới thiệu:

Bề ngoài vốn dĩ đã vô cùng xấu xí, nào ngờ còn bị người ta đuổi giết, ta không muốn sống nữa nên đi tự sát, định tới tòa nhà phía trước để nhảy lầu thì lại bị xe tải tông.

Số ta không biết có nên gọi là may mắn không đây.

Phải là xui xẻo mới đúng!

Xuống địa phủ mà vẫn còn bị người ta ghét.

Diêm vương chết tiệt kia ông muốn thế nào hả? Không cho tôi đầu thai, tưởng tôi là kẻ dễ bắt nạt chắc?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 25.07.2012, 08:09
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37005
Được thanks: 73272 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh - Điểm: 11
CHƯƠNG 1

Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu…

Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua lấy lệ.

Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không? Ta chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người khác, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới rửa mắt được. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi.

Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình…

Nhìn đằng trước là dòng xe cộ đông đúc, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh đèn lóe lên chớp nhoáng…

“Không ổn rồi, có người bị xe đụng”. Chốc lát sau mọi người xung quanh đều vây lại quanh ta. Nhìn thân thể mình lẳng lặng nằm trên mặt đất, cảm giác cũng thấy hơi đau lòng. Tuổi trẻ của ta…thế là đã đi tong như vậy.

Tên tài xế biết tình huống nguy cấp liền vội vàng xuống xe và lớn tiếng hô. “Không phải lỗi tại tôi, chỉ vì vừa nhìn thấy cô ta xấu quá, đầu óc bị dọa đến choáng váng, không kịp tránh cô ta. Ngay cả xe cũng bị cô ta hù cho chết khiếp nên mới không làm chủ được.”

“Anh nói cái gì, là tự tôi đâm vào anh chắc? Chiếc xe không làm chủ được khi thấy tôi nên mới xảy ra chuyện sao? Anh là loại người gì thế hả? Nếu có kiếp sau... hà hà, tôi thề sẽ làm vợ của anh. Tôi sẽ nhớ kỹ bộ mặt của anh. Tôi sẽ nhớ kỹ anh, cứ chờ đó mà xem... hahahaha”. Nói đến đây linh hồn của ta từ từ bay lên.

Tên tài xế bỗng dưng lạnh run. Quái lạ, sao đột nhiên lại lạnh sống lưng thế này.

CHƯƠNG 2

“Aaaaaaaaaaa, hu hu hu… tại sao lại không cho tôi đầu thai? Tại sao, tại sao!!!”. Lúc này ta đang ở âm phủ, cố sống bằng chết lôi lôi kéo kéo tên tiểu quỷ gặng hỏi vì sao không cho ta đầu thai.

“Khụ …khụ…khụ… tiểu thư, làm ơn đừng lôi kéo tôi nữa mà, đâu phải là tôi không cho cô đầu thai. Bởi vì Mạnh bà gặp cô là xỉu ngay tại chỗ, Diêm Vương thấy cô thì đầu óc choáng váng. Bọn họ đều là hai đại quan ở đây, ngay cả gặp cô lần thứ hai cũng không dám thì há tới lượt bọn tiểu quỷ không có quyền chức như chúng tôi. Tóm lại tôi cũng không giúp được gì cho cô đâu”. Tên tiểu quỷ quả thật là bất đắc dĩ vừa nói vừa nhắm tịt mắt lại, cứ như thể chỉ cần nhìn thấy ta là lập tức hồn bay phách tán.

“Tôi mặc kệ, tôi nhất định phải đầu thai, tôi không muốn ờ cái nơi quỷ quái này đâu !! Aaaaaaa”.

“Hiện giờ bọn họ cũng không dám gặp mặt cô nữa, cô cũng coi như xong rồi, hay là sống làm quỷ vong hồn cũng hay lắm! Mà trông cô cũng đâu khác gì bọn chúng đâu”. Tiểu quỷ ăn ngay nói thật. Quả thật tử vong thành là nơi hội tụ những quỷ nha có bộ mặt ‘đáng yêu’ nhất.

“Tôi không làm việc xấu, tại sao lại bắt tôi vào đó chứ. Nơi ấy chẳng phải phạm tội ác tày trời mới vào sao? ”

“Kìa tiểu thư, cô hiểu lầm rồi, nơi đó không phải chỉ có những người phạm tội ác tày trời mới có thể vào, mà những người xét diện không được đầu thai cũng đều phải tới cả.”

“Tôi đây cũng đâu phải là không được đầu thai! Cái gì chứ, không cho tôi đầu thai? Diêm Vương không gặp tôi thì để tôi đi gặp ông ta”. Nói xong mặc cho tiểu quỷ ra tay ngăn cản, ta cứ nhắm thẳng điện Diêm Vương mà xông vào.

Bao nhiêu là tiểu quỷ bám sát đằng sau nhưng chúng nhắm mắt thế kia thì làm sao mà tìm thấy ta được. Chỉ cần nhìn mặt ta một cái là bọn chúng lập tức đâm thẳng vào tường, lăn ra bất tỉnh.

Hahaha, vừa đúng lúc không có người... à không .. lũ quỷ ngăn cản, ta thoải mái khoan thai bước thẳng vào điện Diêm Vương. Đi thẳng vào trong, tội gì phải sợ, quỷ mà nhìn thấy ta thì cũng phải ngã lăn ra đất.

“Diêm Vương, Diêm Vương, ông mau ra đây cho tôi” .

“Là ai mà dám ngang nhiên làm loạn ở địa phủ hả?”

“Hahaha… cuối cùng thì cũng tìm được ông, Diêm Vương. Nói đi, tại sao không cho tôi đầu thai? Tôi cũng không có làm hại ai cả, ông nói mau! Tại sao?”. Sao ông ta không phản ứng gì thế nhỉ, ta ngẩng đầu lên nhìn, trời ạ, Diêm Vương đang mở to hai mắt như muốn rớt cả ra ngoài nhìn về phía ta, còn cái miệng thì há to hết cỡ, ông ta lại ngây cả ra nhìn ta, à không, là choáng váng mới đúng, thật là đáng ghét, bộ ta đáng sợ đến vậy sao, chỉ là xấu có tí thôi mà.

Toàn bộ quỷ nha và Diêm Vương đều trố mắt nhìn nhau, mãi sau Diêm Vương mới bình tĩnh trở lại, nói “Bổn vương chẳng phải đã phán ngươi đi tử vong thành sao? Cớ gì ngươi lại chạy đến đây làm loạn? Đã biết mình sai chưa? ”

“Tôi không muốn tới đó ! Vì tôi không hại người, tôi không phục. Ông phán oan cho tôi.”

“Ngươi không phục? Được, ta sẽ nói hết tội của ngươi cho mà nghe”. Diêm Vương vung tay lập tức hiện ra một quyển sổ sinh tử màu bạc.

“…” Ta thật sự là không biết nói gì, có nên nhắc nhở ông ta là lấy nhầm sổ không. Diêm Vương đưa mắt hỏi: “Thế nào?”. “Diêm Vương ông không thấy trên mặt sổ ghi là ‘Súc sinh sinh tử’ à. Mà tôi thì không phài là súc sinh thì làm sao mà ông tìm được đây.”

“A…” Diêm Vương xấu hổ đỏ cả mặt vội vội vàng vàng mò mẫm vài thứ trên bàn, cuối cùng lấy ra một quyển sổ khác với cái tựa “Sinh tử” chìa ra trước mặt ta. Một lúc sau ta nổi sùng lên, mặt hầm hầm lớn tiếng hét to “Cái gì…..người thấy tôi mà chết có 123 người, 456 người bởi biết tôi muốn tới chỗ họ nên chết, vì biết có tôi mà chán sống có 789 người, những người này đều tính ra từ trên đầu tôi sao?”

“Hả… Ngươi nói cái gì? ”. Diêm Vương thấy bắt đầu nhức não và choáng váng tập hai.

“Đủ rồi, địa phủ không phải là nơi để cho ngươi có thể tùy tiện làm loạn”.

Ta tìm nơi phát ra tiếng nói mà nhìn lại, kia chẳng phải là Mạnh bà bị ta dọa cho ngất xỉu đó ư? Lại còn đang trừng mắt nhìn ta, trên tay bà ta đang cầm sợi dây thừng buộc vào đầu con trâu. Chắc không phải bị ta dọa tới mức đổi làm nghề chăn trâu đấy chứ.

“Muốn tôi không làm loạn cũng đơn giản thôi, cho tôi đi đầu thai là xong.”  

“Thả ngươi đầu thai để rồi ngươi lại nguy hại đến nhân gian à. Không bao giờ. Bây giờ ta không muốn nhìn thấy ngươi và cũng không muốn ngươi đứng đây lảm nhảm thêm nữa. Lập tức cút ngay về tử vong thành cho ta.”

“Hừ, tôi cũng chẳng rảnh rỗi mà lải nhải với các người. Nếu không cho tôi đầu thai, tôi vẫn sẽ ngồi ở đây xem mấy người làm gì được tôi.”

“Xem ra, ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt phải không?”. Chỉ thấy Mạnh bà thả dây thừng cột trâu ra, nhẹ nhàng nói “A ngưu, xông lên.”

Con trâu nghe lệnh xong vô cùng hưng phấn, à không phải, ta nghĩ nó hưng phấn như vậy là vì nhìn thấy ta mới đúng. Lập tức hai lỗ mũi của nó phì phò ra cả khói nhắm tới chỗ ta đứng.

“A…….” Đáng ghét, là tên chết tiệt nào nói lúc chết mà mặc quấn áo màu đỏ thì khi chết sẽ biến thành quỷ muốn làm cái gì thì làm cái đó. Cho nên lúc chết ta mặc cả người toàn màu đỏ, hiện tại lại bị trâu đuổi, thật không nên nghe theo cái lời đồn chết tiệt này.

Nhân gian thì chủ nhà thả chó ra tiễn khách còn đằng này địa phủ lại thả trâu mới hoành tráng. Ta bị xe tông chết chưa đủ sao, giờ còn muốn thả trâu húc chết ta.

“A …….” Giẫm chân thì nhận ra không có gì. “Cứu mạng, cứu mạng, tôi……không biết …bơi”. Hiện giờ ta không bị trâu duổi nhưng lại đang vùng vẫy trong nước.

“Không xong rồi, cô ta nhảy vào sông nghịch sinh.”

“Nghịch sinh? Phải chăng chính là nơi có thể chuyển đổi sinh mệnh không theo bất kì hướng nào?”.

“Chính xác, không ngờ lũ tiểu quỷ các ngươi lại hiểu biết nhiều như vậy, hà hà”.

Thấy Diêm Vương trở nên vui vẻ, tên tiểu quỷ quỳ xuống nói một cách cung kính “Đại vương!”.

“Haha, đứng lên đi.”

Ta mà rơi xuống đây chắc chắn sẽ bị chết đuối, vậy mà đám bọn họ lại có thể thản nhiên đứng tán phét sao? “Mau cứu, cứu…” Tính mạng còn chưa được bảo toàn thì đã nghe tiếng Diêm Vương nói: “Vốn ngươi đại náo địa phủ, ta phải đày ngươi xuống mười tám tầng địa ngục mới đúng, nhưng bổn vương từ bi bỏ qua cho ngươi, đó là phúc đức của ngươi. Coi như đó là tạo hóa của bản thân ngươi, đi đâu thì đi đi”.

Cái gì…. được….lại thêm một tên nữa…ta sẽ nhớ kỹ bản mặt của ông. Thấy Diêm Vương kia cười tươi như hoa nở, nhưng kiểu cười như vậy trông thật đáng ghét. Lần sau nếu để ta gặp lại ông, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ qua cho ông. Thân thể mặc cho dòng nước đẩy trôi dập dềnh đến một nơi nào đó.

CHƯƠNG 3

“Tên Diêm Vương đáng ghét, tôi đánh chết ông, đánh chết ông”. Bây giờ ta đang dùng sức giặt quần áo, tay kia cầm cây gậy ra sức đập, ta đập đập đập. Chỉ đáng thương cho quần áo bị ta đập tới mức thê thảm, nhưng cũng không thể trách ta được, theo dòng nước đó chẳng ngờ lại trôi dạt tới cái nơi cổ đại không ai biết này. Đã vậy lại còn để ta thành một tên ăn mày cả người hôi kinh khủng, mỗi ngày ta đều ra sức tắm rửa nhưng vẫn không thể tẩy sạch được cái mùi hôi chết tiệt đó, đã vậy không ngờ lại còn bị bán đến thanh lâu, hay thật. Tuy vậy thân thể này không khác mấy so với cái thân thể cũ, bộ dạng vẫn không thay đổi, không đảm đương được vị trí kĩ nữ nên mới bị đuổi đến cái nơi giặt giũ với một đống quần áo chất cao như núi. Giặt hoài giặt mãi mà đống đồ vẫn không vơi đi tí nào, đáng ghét. Nhìn cái chồng chất cao như núi này, ta thấy khó hiểu, phụ nữ có nhất thiết phải mặc nhiều quần áo như vậy không? Cuối cùng đằng nào chả phải cởi, còn mặc làm quái gì chứ! Cứ thế nằm trên giường mà chờ người tới có phải bớt việc hơn không.

  “A.. chàng xem, kia chẳng phải là nữ nhân xấu xí mà mọi người đồn đại sao? Nghe đâu nam nhân mà nhìn thấy cô ta thì sẽ mất hứng gặp người khác luôn. Hahaha”

Nghe thấy tiếng cười, ta quay ngoắt người lại, trừng mắt nhìn. Tiếng cười đó phát ra từ tân hoa khôi mới vào – Liễu Yến.

“Nhìn cái gì mà nhìn, đồ quái dị, có tin ta móc hai con mắt của ngươi không?”

“Tôi nhìn cô vì tôi thấy Liễu tỷ tỷ có nhan sắc như phù dung tỷ tỷ,  hahaha….”

“Đương nhiên. Mọi người đều nói rằng ta xinh đẹp như một đóa hoa sen mới nở, hahaha.~~”

Đương nhiên cô ta không biết phù dung tỷ tỷ mà ta nói đến là ai, lại còn tự cho mình là mỹ nhân, haha… ta cố nén nhịn một trận cười dữ dội.

“Cô ta chính là người mà nàng nói là thiên hạ đệ nhất xấu nữ?” Từ sau lưng Liễu Yến bước ra một con heo, không đúng, là con người nhưng lại vô cùng giống heo! Dám dùng ánh mắt tò mò nhìn ta từ trên xuống dưới, coi ta chẳng khác nào tinh tinh trong vườn thú, quái nhân dị dạng làm cho ta vô cùng khó chịu.

“Đúng đó Trương công tử, nghe nói cô ta xấu đến mức làm cho người nhìn vào cũng muốn tự sát đó”. Giọng nói nũng nịu làm cho ta nổi hết cả da gà.

“Vậy sao? Được rồi, ta cũng muốn nhìn một chút” Nói xong hắn còn dùng bàn tay ngả ngớn vuốt ve tấm vải thô che trên mặt ta. Buồn nôn, ta không chút do dự lau thật sạch vết tích của móng giò kia.

“Á à, còn dám khinh ta, để ta nhìn mặt của ngươi”. Trương công tử ra tay đồng thời cầm cây tiêu hướng đến miệng ta, “Đừng…” Ta ra sức trốn tránh, thấy Liễu Yến kia đang đứng một bên xem kịch vui, ánh mắt đầy vẻ chế giễu chờ xem ta bị tên Trương heo này làm nhục.

Chết tiệt, ta không thể nhịn được nữa, ta kéo tấm vải che mặt xuống xoạt một tiếng. Ngươi muốn nhìn ta sẽ cho ngươi nhìn đủ, ha ha~~~~~

“A…………………”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 25.07.2012, 08:10
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37005
Được thanks: 73272 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh - Điểm: 11
CHƯƠNG 4:

Chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm thiết vang lên, Trương công tử tay run run chỉ vào ta nói: “Xấu quá…………”sau đó ngã rầm xuống đất.

A di đà phật, thiện tai thiện tai, không phải ta cố ý đâu nhé, là ngươi bức ta, Diêm Vương ông đừng có đổ lỗi hắn chết là do ta à nha, chính hắn muốn nhìn chứ không phải ta cố ý, đúng không? Mà sao Liễu Yến kia không thấy phản ứng gì nhỉ? Vẫn kiên trì giữ một tư thế, vẻ mặt tươi cười như trước, lợi hại, rất lợi hại, ta bội phục cô rồi đó, đây là lần đầu tiên có người nhìn thấy ta mà vẫn không phản ứng.Ta mang theo vẻ mặt thưởng thức nhìn nàng.

“Trời ạ, Yến nhi ngoan của ta, hóa ra cô ở trong này làm hại ta tìm khắp nơi”. Đại nương thanh lâu đẩy nhẹ Liễu Yến, nhưng sao không có phản ứng? “Yến nhi cô làm sao thế, chẳng phải cô rất muốn gặp Long công tử sao?” Đại nương lại đẩy thêm một chút “Bịch…” Liễu Yến cứ đứng như trời trồng không chút động tĩnh, rồi ngã xuống cũng không kêu một tiếng.

Oa!! Không phải là bị ta hù chết đó chứ? Trời ạ, lại có thêm một người chết do ta, ta có sức quyến rũ lớn như vậy sao?

Thấy bộ dạng của Liễu Yến, đại nương sợ tới mức ngây người ra một lúc, rồi lại nhìn thấy mảnh vải che mặt của ta, lập tức hiểu được mọi chuyện. “Nha đầu thối, đồ nha đầu chết tiệt này, đeo khăn lên mau bằng không ngày mai cô đừng hòng nhìn thấy mặt trời”. Nói chuyện mà bà ta cũng không dám mở mắt nhìn ta một chút là sao?

Thật đáng ghét, sao lúc trước lại thu nhận nha đầu thối này cơ chứ, bây giờ ngân lượng đang ở ngoài kia chờ ta thu về, không có hoa khôi thì thật đáng tiếc. Ài…..đại nương khẽ thở dài “Mang vào xong chưa?”

“Rồi ạ”.

Nghe được câu trả lời của ta. Đại nương mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn hoa khôi nằm trên mặt đất rồi lại nhìn sang ta “Cô, đi theo ta”.

CHƯƠNG 5

“Đại nương… bộ này là..?” Lúc này ta đã được thay một y phục tuyết trắng bằng lụa mỏng, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng rung động cảm giác như bay trên mây vậy, đẹp quá. Đẹp? đúng vậy, lần đầu tiên ta cảm thấy mình dường như đẹp lên, trên mặt cũng mang chiếc khăn che tương xứng với bộ y phục.

Ngắm mình ở trong gương, nếu không bỏ cái khăn che này ta nhất định sẽ ảo tưởng mình là một tiên nữ, đến ta cũng si mê một lúc lâu nữa là.

“Được rồi, đừng có ngắm nữa, mau ra tiếp khách đi”.

Tiếp khách? Không phải chứ ~? “Đại nương, bà nói tôi đi tiếp khách? Tôi?” Ta kinh ngạc há hốc cả miệng ra.

“Đúng vậy, chính cô đi tiếp khách, ta nói cho cô biết, vị khách hôm nay không giống như bình thường, nếu cô làm hỏng thì…hà hà…” Đại nương âm thầm cười gian xảo, ánh mắt không ngừng đảo quanh phòng, ta có dự cảm là bà ta đang tính kế để đối phó ta như thế nào.

“Nhưng mà bộ dạng này của tôi sao mà đi tiếp khách được, tôi xấu như thế này, vị khách đó mà nhìn thấy không chừng sẽ ngất mất.” Ta phải tranh thủ lần cuối mà từ chối mới được.

“Cô như vậy thì sao nào? Ta thấy rất tốt, chỉ cần cô không tháo cái khăn che mặt này ra thì đến ta cũng thấy cô chẳng khác nào nữ nhân bình thường”.

“Nhưng mà…nhưng mà vị khách đó cũng chưa từng gặp tôi, lỡ họ nói muốn nhìn mặt tôi thì biết làm thế nào?”

“Làm thế nào thì tự cô đi mà giải quyết, tóm lại ta nói lần cuối cùng, nếu cô để ta phải dùng biện pháp cưỡng chế thì ta sẽ làm cho cô sau này sống không bằng chết”

“Có thể tìm người khác được không ~~~” Hu hu, sao số ta lại khổ như vậy chứ..

“Nếu được như cô nói thì ta đã đi tìm từ lâu rồi, nơi này đông khách, nhắm mắt cũng có thể nói ra tên các vị cô nương ở đây, tìm người khác không được bởi vì hắn nghe nói có hoa khôi mới cho nên ra giá gặp riêng Yến nhi, nhưng…nhưng Yến nhi bị cô dọa làm cho bất động, sao có thể cho ra gặp khách được” Đại nương nói xong thì nghiến răng nghiến lợi.

Ồ ~~ Hóa ra Liễu Yến không chết, chỉ bị dọa làm cho bất động thôi ~~~~ A di đà phật, ta không có tạo nghiệp chướng.

“Cho nên…chỉ có cô thì hắn mới chưa từng gặp, hơn nữa Yến nhi cũng là bị cô dọa, tất nhiên cô phải chịu trách nhiệm rồi".

Ta buồn nôn, đại nương này và Diêm vương đúng là giống nhau không biết phân biệt phải trái! Ta không cố ý, thế mà cứ nói người là do ta hại, nghiệt là do ta gây ~~~~

Ài…. phật tổ, sao ông không mở to mắt mà nhìn tiểu nữ đáng thương này đi, hu hu...

“Đại nương, Long công tử đã giục đòi gặp người rồi”.

“Ta biết rồi, cậu đi nói với hắn, Yến nhi sẽ lập tức đến ngay”.

Đại nương cầm lấy tay ta đi ra cửa phòng.

CHƯƠNG 6

Cánh cửa định mệnh nhẹ nhàng mở ra.

Haizz, phật tổ bồ tát có linh thiêng hãy phù hộ cho ta.

“Long công tử, Yến nhi đến đây, haha….” Đưa ta vào trong phòng, sau đó đại nương lập tức rời khỏi.

Trong phòng có hai người, một người ngồi ở ghế bên cạnh bàn, còn người kia ngồi ở ghế dài bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ánh trăng sáng ngời bên ngoài.

“Nàng chính là Liễu Yến?” Người đàn ông mặc áo xanh ngồi bên cạnh bàn lên tiếng hỏi trước.

“Vâng, chính là tiểu nữ”. Ta cúi đầu thi lễ theo kiểu điệu bộ của tiểu thư khuê các.

“Ngẩng đầu lên cho ta xem nào.”

Ta khẩn trương quay đầu, chậm rãi ngẩng lên. Hắn! Sao hắn lại giống tên đã tông xe vào ta thế kia, rõ là ghét. Lập tức ánh mắt nhìn hắn của ta trở nên hung dữ.

“Nàng… biết ta à?”

“Không, tiểu nữ không hề biết công tử.”

“Thật ư? Vậy sao lại phải che mặt? Nữ tử chốn thanh lâu mà còn sợ bị người ta nhìn thấy mặt à?” Lúc nói xong hắn còn lấy cây quạt ngả ngớn mơn trớn cái khăn che mặt của ta.

Tên này thật đáng ghét, ta đang nghĩ tới việc kéo khăn che mặt xuống để dọa hắn ngất thì: “Nếu như cô dám làm cho đại nhân của ta bỏ đi, ta sẽ làm cho cô sống không bằng chết…” Nhớ tới lời của đại nương cùng với tiếng cười khủng bố của bà ta nên đành phải ngừng ý định đó lại, nhưng biết ứng phó ra sao đây...

“Nếu tiểu nữ đã được đưa đến trước mặt ngài thì muốn nhìn cũng không vội~, giữ một chút thần bí chẳng phải sẽ hay hơn sao?” Mau nói được đi nào, ngươi không nói ta khóc liền đó nha.

“Hahaha, được thôi.”

Phù….thở phào một hơi, nhưng không biết hắn vô tình hay cố ý mà cầm cây quạt quạt lướt qua tấm lụa mỏng trên mặt ta. Sợ quá ta đành phải đứng cách xa ra chỗ hắn.

“Haha… Yến nhi, sao lại đứng xa ta như vậy, mau tới đây nào, chẳng phải hôm nay nàng tới để giúp ta vui vẻ ư? Sao cách xa vậy, làm thế là không được nha… haha…”

“Ngài là Long công tử?”

“Đúng vậy…  đến bây giờ vẫn còn chưa nhận ra à?… hahaha”.

Đáng ghét, hóa ra hắn là kẻ hay dạo thanh lâu để sàm sỡ nữ tử, thảo nào bộ dạng lại buồn nôn thế kia, khiến ta liên tưởng đến con cóc.

Nhưng bên cạnh hắn thì ta đâu thể làm theo suy nghĩ được. Ta đi tới phía trước, hắn lập tức ôm ta vào trong ngực, ta không muốn nên hắn mới miễn cưỡng cho phép ta đứng ở vị trí gần hắn nhất.

“Nàng lấy đàn tỳ bà thể hiện một khúc cho ta nghe đi.”

Muốn ta đàn tỳ bà! Ta đàn thế nào được. Nhưng ta chỉ có thể kiên trì tới cùng, lôi đàn ra: “Tinh tinh tang tang tinh tang tang tang…” Ta cố gắng, nỗ lực, nhưng dù đàn thế nào cũng chỉ gảy ra được vài tiếng này, thật sự là muốn ta chết mà, âm nhạc tuyệt vời ơi, mi đang ở phương nào~~~ để ta tới chào mi có được không? Hu hu…

“Phì… hahahahahahahaha, đừng nói là nàng không biết đánh đàn đó, là hoa khôi mà ngay cả đàn cũng không biết."

Nghe thấy những lời chế nhạo của hắn, gân xanh trên mặt ta lập tức nổi lên. Giơ cây đàn lên cao 'ầm' , đàn đã bị ta đập vỡ.

“Nàng…”

“Bổn cô nương không muốn tốn thời gian đi học mấy thứ vô ích đó, bản thân tôi giỏi nhất là hát".

“Ồ, vậy sao?”

“Đúng, vậy để tôi hát một bài cho ngài nghe xem thế nào".

“Được, ta sẽ rửa tai lắng nghe bài hát hay nhất của nàng"

Nếu phải hát cho người cổ đại nghe thì ta nghĩ tới bài Vũ Điệp (cánh bướm trong mưa) trong phim Hoàn Châu Cách Cách.

"Muốn quay về một lần kỷ niệm của ngày xưa

Người ơi sao màn đêm mịt mù

Đời giăng bao nhiêu phong ba

Muôn ngàn gió bão gây ngăn cách tình ta

Ở nơi này một mình lẻ loi lạnh lùng

Lòng em luôn đau thương và nhớ anh

Vườn hoang thiếu ánh nắng ấm

Chim trời gãy cánh chới với giữa trời xanh

Người như ngọn gió xua cát bay mịt mù

Người như là nắng soi trái tim ngục tù

Người như ngàn ánh sao lung linh trời mây

Ấm áp như vầng trăng mênh mông giữa đêm rằm

Đời em là cánh bươm bướm bay chập chờn

Trời kia lộng gió sấm chớp giăng mịt mùng

Thầm mong người đến đây, e đang nổi trôi xua tan màu tăm tối..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 25.07.2012, 08:10
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37005
Được thanks: 73272 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh - Điểm: 11
CHƯƠNG 7

….Yên tĩnh không một tiếng động….

Sao không phản ứng gì thế? Hay là ta hát không hay? Hay là người ở đây không thích nghe bài hát kiểu như vậy.

Tên họ Long nhìn chằm chằm vào ta, ngươi không bị bộ dạng của ta dọa thì làm ơn có chút phản ứng đi có được không?

“Bài hát này tên là gì?”

Người ngồi bên cạnh cửa sổ kia xoay người lại từ lúc nào thế nhỉ? Một đôi mắt u buồn nhìn ta. Ồ!

Đúng là một mỹ nam tử, vận bạch y ngồi dưới ánh trăng mông lung mờ ảo, đẹp quá…

Ta nhìn đến ngây cả người . “Bẩm công tử, bài hát đó tên là Vũ Điệp"

“Vũ Điệp! Nàng biết Vũ Điệp ư?” Mỹ nam tử nghe đến hai từ Vũ Điệp thì kích động nắm lấy tay ta lay không ngừng.

Đừng lay nữa, ta bắt đầu chóng mặt rồi đấy. “Công tử, tôi không biết người nào tên Vũ Điệp cả, chỉ là thật trùng hợp bài hát vừa nãy cũng tên là Vũ Điệp thôi".

“Thật sao?” Vẻ mặt có chút thất vọng.

“Yến nhi, ta càng ngày càng muốn nhìn thấy gương mặt của nàng, có thể hát một bài hay như vậy thì không biết nàng sẽ trông như thế nào đây… hahahaha”. Nói xong còn định kéo khăn che mặt của ta xuống, ta vội vàng nhảy lên nhanh tay bảo vệ khăn che mặt.

“Ô! Tiểu Yến nhi còn mắc cỡ sao, đừng sợ …hahahaha…” Long công tử vừa nói vừa định túm lấy ta.

Còn ta thì tránh né, chớp mắt cái đã bị hắn tóm được, bỗng một bóng đen tiến lại gần.

“Đủ rồi, Long huynh, nếu nàng đã không muốn người ta nhìn thấy khuôn mặt cùa mình thì miễn cưỡng làm gì.”

Oa, mỹ nam tử bảo vệ ta, cảm động, cảm động quá… nếu không phải anh đã sớm có người trong lòng thì tôi nhất định sẽ yêu anh chết mất…hahaha.

“Ta làm vậy thì có gì sai à? Tần huynh để ý tới nàng, chẳng lẽ huynh quên rằng huynh là người của Điệp nhi sao?”

“Ta không quên”.

“Vậy vì cớ gì mà huynh che chở cho nàng ta như vậy, hôm nay nàng đã được ta bao, huynh tránh ra!” Long công tử thô lỗ đẩy mỹ nam tử ra.

Nhưng mỹ nam tử không hề nhúc nhích, ta có cảm giác thật an toàn, ta thích ta thích hahaha…

“Ngươi! Nếu ngươi không tránh ra thì đừng trách sao ta không khách khí.”

“Ngươi định không khách khí thế nào?” Mỹ nam tử làm ra vẻ như đang bị hắn làm phiền.

Oa~ Sắp sửa xảy ra đại chiến rồi, lần đầu tiên có một người đàn ông đánh nhau vì ta, cảm động quá, đánh đi, đánh đi, ai đánh thắng ta sẽ đi theo người đó, hi hi….

“Thiếu gia…thiếu gia…lão gia tìm người”. Tiếng đập cửa vang lên.

“Chết tiệt, ta biết rồi. Ta về ngay đây.”

Long công tử không phục lườm mỹ nam tử, rồi lại nhìn sang ta. “Tiểu Yến nhi, nếu lần sau chúng ta gặp lại, ta không chỉ muốn nhìn thấy nàng mà nhất định sẽ có được nàng".

Nhìn ánh mắt lâm vào tình thế bắt buộc của hắn, lòng ta không khỏi bồn chồn, không được, ta nhất định phải rời khỏi chỗ này. Bằng không lần sau gặp lại nhất định hắn sẽ ăn ta mất.

Nói xong hắn đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại ta với vị mỹ nam tử kia. “Việc vừa nãy...đa tạ công tử đã cứu giúp”. Ta lại nhẹ nhàng cúi người, học theo tiểu thư khuê các sao mà thấy mệt quá.

“Nàng thật sự không biết Vũ Điệp sao?”

Hóa ra là hắn đang nhớ đến ai kia…ta lại nhận ra được thêm một lần nữa, ta không có hy vọng, hy vọng làm cho hắn thích ta, ánh mắt nặng tình ấy đáng tiếc lại không thuộc về ta, sống mũi có hơi cay cay.

“Tiều nữ thật sự không biết người nào tên là Vũ Điệp cả, nhưng hình như nàng ấy rất quan trọng với công tử thì phải?"

“Hahaha…” Mỹ nam tử bất đắc dĩ cười, “Nàng còn quan trọng hơn cả mạng sống của ta, nhưng ta lại không biết nàng đang ở đâu, Vũ Điệp của ta”.

Lòng thật chua xót, gương mặt hắn biểu lộ sự u buồn, khiến ta muốn ôm hắn vào lòng mà an ủi.

“Nếu cô nương không biết tin tức của vũ điệp, ta đây cũng không quấy rầy nữa, xin cáo từ.” Nói xong hắn quay người bước đi.

Một chút lưu luyến cũng không có. Hic, ta đau lòng quá....

CHƯƠNG 8:

Cứ như vậy bọn họ đều đi hết.

Chỉ còn lại ta trong phòng một mình, cảm giác thật cô độc..

“Trời ạ, tiểu bảo bối, cô lợi hại quá!”

Tiểu bảo bối? Toàn thân ta lại nổi da gà: “Đại nương, bà không bị sao đấy chứ?”

“Ta đâu có sao”.

Không sao mà cứ gọi người ta bằng cái kiểu sởn da gà như vậy!

“Nhưng ta rất ngạc nhiên, cô xấu như thế nhưng lại biết hát, ta ở bên ngoài đều nghe thấy hết, hát hay thiệt đó nha!”

“Thì sao?” Linh cảm xấu của ta càng lúc càng trỗi dậy.

“Cho nên ta nghĩ ngày mai, cô lên đài biểu diễn tài hoa nhé, ta đang nghĩ sẽ để cô thay thế Liễu Yến, trở thành con át chủ bài của Dạ Xuân các…ha ha…”

Biểu diễn tài hoa thì ta đây rất sung sướng, nâng ta lên làm ngôi sao ta cũng vui vẻ đồng ý, nhưng ta không muốn tại cái nơi nguy hiểm như thế này đâu, thấy ánh mắt sáng như đèn pha của đại nương, ta tuyệt đối có một dự cảm không lành. Bà ta đâu có để ta làm trò dễ dàng như vậy được, nhất định là sẽ bắt ta bán thân, như vậy ta lại càng hạ quyết tâm rời khỏi nơi này.

Tối hôm sau…

Quả nhiên ta bị bắt lên đài....

“Các vị khách quan, hôm nay Dạ Xuân các của chúng ta có một hoa khôi mới, tên là Bạch Ngọc, bây giờ nàng sẽ biểu diễn ca khúc *Ngoạn hồng trần*, hy vọng sẽ được mọi người ủng hộ.”

Đại nương xuống phía dưới , bộ dạng tiếp đón nồng hậu.

Tiếng hát vang lên…ca khúc này là ta giành cả buổi sáng ngủ bù để tập hát, bây giờ ta buồn ngủ quá, rất muốn ngủ, hát nhanh lên một chút, nhanh nhanh rồi chạy khỏi đám người này.

Vũ công nhẹ nhàng múa theo nhịp, di chuyển xung quanh ta, cảm giác chân thực như ngôi sao trên tivi, nếu đây không phải thanh lâu thì có lẽ ta đã vô cùng sung sướng rồi.

“Hồng trần thật nực cười

Si tình là thứ nhàm chán nhất

Tự cao tự đại cũng tốt, cuộc đời này tình ái có được bao nhiêu

Thầm muốn đổi nửa đời tiêu dao

Người cười trong mộng đã hoàn toàn quên mất trời tối quá sớm

Kiếp sau khó xoá đi yêu hận

Uống rượu xướng ca nguyện vui vẻ đến già

Cơn gió lạnh và hoa đẹp không cản được ta ngao du

Trời càng cao lòng càng ít hỏi sao nhân quả có bao nhiêu, một mình say trong giấc nồng

Hôm nay khóc ngày mai cười không cầu ai thấu hiểu bản thân kiêu ngạo

Vừa hát vừa múa ca

Đêm dài từ từ trôi qua

Tìm kiếm khoái hoạt khắp nhân gian”.

Ta hát xong, phía dưới liền vang lên tiếng vỗ tay không ngớt.

“Hay, hát rất hay”.

“Thêm bài nữa đi!!"

Vỗ tay không ngừng, ủng hộ không ngừng, ta lập tức lấy lại tinh thần.

Nhưng khi nghe được một câu bên dưới ta liền có cảm giác như bị hắt một chậu nước lạnh vào người.

“Một vạn lượng, đêm đầu tiên của nàng, ta mua”.

Đêm đầu tiên của ta! Là tên nào không muốn sống dám mua đêm đầu tiên của ta hả? Ta sẽ xuống dưới tìm bằng được cái tên không muốn sống kia, nhìn ra lại chính là tên công tử mặt heo? Hắn không chết à?

Chỉ thấy tên mặt heo kia cười ha ha, còn nháy mắt với ta, chứng minh hắn còn sống, hơn nữa còn sống rất tốt, không hề có việc gì ~~~~~~~ miệng tên heo béo kia còn không ngừng hôn gió với ta.

Hoá ra là không chết? Liễu Yến không chết, tên mặt heo cũng không chết, chẳng lẽ khả năng của ta giảm rồi sao?

Chỉ thấy đại nương không ngừng gật đầu, không ngừng cười, còn ta thì thấy tai vạ sắp đến tới nơi rồi, không thể không trốn. Nhưng biết trốn thế nào đây!!! Thần tiên ơi, các người ở đâu mau tới cứu ta đi ~~~~~~

CHƯƠNG 9:

Sau đó ta bị người ta ném thẳng vào phòng.

“Đại nương, bà làm gì đi chứ! Bộ dạng tôi thế này bà còn định bắt tôi tiếp khách sao, bà có lương tâm không đấy?”.

“Tiểu bảo bối, nếu hôm nay cô tiếp đãi tốt vị khách này cho ta, về sau cô muốn gì, đại nương đều cho cô tất, cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời thôi”.

Cái gì! Ta hận~~ Ta thật sự hận mà, lúc Diêm Vương không cho ta đầu thai, ta cũng chưa hận đến mức này, ta tin rằng nếu bây giờ trong tay ta có đao, nhất định sẽ chém chết bà ta. Nhưng so với đao thì thứ vô hình có thể giết người chính là khuôn mặt ta.

Ta lập tức kéo khăn che xuống, định bụng sẽ chạy ra ngoài.

Nhưng lại bị túm được, đại nương này tuy nhắm mắt nhưng hành động chuẩn xác không hề chệch một li tát một cái rõ đau lên mặt ta. “Bốp……” Năm ngón tay lập tức hiện rõ ràng trên mặt, ta chỉ cảm thấy mặt mình nóng và hơi đau rát.

“Hừ, cô đúng là không biết xấu hổ, ta nói cho cô biết, hôm nay nhất định cô phải tiếp vị khách này, nếu cô còn muốn dọa người ta bằng khuôn mặt ấy, ta sẽ tắt sạch nến đi, đến lúc đó trong phòng... hà hà, không ai có thể nhìn rõ khuôn mặt xấu xí này của cô, cho nên dù cô có mang khăn che hay không ta cũng không sợ.”

Nói xong phủi áo đi ra.

Bên trong trở nên tối om, bây giờ rốt cuộc ta mới thấy thông cảm cho nỗi thống khổ của phận đàn bà, không cam chịu thì biết làm thế nào bây giờ, tuyệt vọng làm cho ta ngay cả dũng khí khóc cũng không có, khóc cũng không biết làm thế nào.

Ta đứng lên, tìm trong căn phòng tối thui này xem có vũ khí nào có thể phòng vệ mình hay không, nhưng lúc ta đang tìm thì cửa đã mở ra. Tiếp đó vang lên giọng nói “Hahaha… tiểu mỹ nhân, ta đến đây…”

“A! Ngươi đừng có qua đây, ngươi không biết ta là ai sao? Ta chính là thiên hạ đệ nhất xấu nữ! Nếu ngươi muốn tới thì cũng đừng trách ta...”

Đối phương sau khi nghe được có vẻ như hơi sửng sốt một chút, ta nghĩ hắn sẽ sợ hãi rồi từ bỏ, nhưng không ngờ hắn lại xông đến, không ngừng chu cái miệng như heo kia về phía ta. “Đừng! Ngươi muốn chết hả, ta đã nói ta là…”

“Nàng thì thế nào, haha! Lần trước bị nàng dọa cũng không ít nha, cũng may hôm đó trời tối, ta nhìn không rõ, bằng không ta đã bị dọa cho chết khiếp rồi, nhưng bây giờ ta chẳng nhìn thấy thì còn sợ gì nữa, ta muốn đem tất cả những nợ nần từ lần trước trả lại cho nàng, haha! Ta muốn ngày mai nàng có muốn cũng không xuống giường được!”

Hoá ra là trời tối nên không nhìn rõ, thế mà ta cứ tưởng năng lực của mình giảm sút rồi, nhưng giờ cũng không phải lúc để ta vui mừng, hắn bắt đầu có ý định cởi quần áo của ta ra! Cứu mạng!

Ta chỉ có thể kêu lên bất lực ở trong đầu.

“Cạch…” Chẳng ngờ xuất hiện một người ngoài cửa sổ, một tay túm lấy ta, một tay đánh về hướng công tử heo, oa~~ hắn đến cứu ta, ông trời thật sự đã nghe lời cầu cứu của ta rồi, về sau ta sẽ thắp thật nhiều nhang cho ông, hahaha.

Lại không ngờ tên công tử heo kia không sợ hãi chút nào, ngược lại vươn một tay ra so chiêu với người nọ.

Không nhìn thấy gì mà hắn cũng có thể múa võ ư?

Chỉ thấy cả hai người bọn họ dùng một bàn tay không ngừng đánh trước mặt ta, làm ta nghĩ đến Chu Bá Thông đấu tay, bọn họ tay kia thì kéo ta, trông hệt như đang kéo co. Nhưng cơ thể ta đâu phải dây thừng, bọn họ thì cứ kéo ta như vậy, ta cảm giác người mình như sắp đứt ra làm hai, thật khó chịu. Ông trời à, xin hãy quay lại cứu ta lần nữa đi!

“Ầm…” Nóc nhà bị phá? Một đống mái ngói rớt xuống phía dưới, hai người kia đồng thời thả tay đang kéo ta ra, vọt sang hai bên, một mình ta ở giữa bị ngói rớt trúng. “Đau quá…”, đau muốn chết đi được, ông trời muốn cứu ta như vậy sao. Hu hu...

Đột nhiên eo ta bị túm lấy, cảm giác cơ thể như đang bay lên. Lại một người khác tới cứu ta sao? Vận may của ta đúng là nhiều quá nhỉ, không đến thì thôi, đến thì có tận hai người. Ánh trăng soi vào trong phòng, ta nhìn thấy gã công tử heo kia, còn một người nữa là ai? Hóa ra là mỹ nam tử. Vui quá, hắn cũng đến cứu ta kia à.

Đáng tiếc lúc này không phải lúc thích hợp để thể hiện tâm tình của ta, mặt khác đã bị một kẻ áo đen mang ra khỏi nơi đó.

“Oa, cao quá!!” Hiện giờ ta đang bị người ta dùng khinh công bay tới bay lui trên trời, cảm giác thật quá đã, hóa ra cổ đại thật sự có khinh công, mây và gió thi nhau lướt qua ta, ta dùng tay bắt lấy nhưng đáng tiếc vừa chạm tới chúng đã tan biến.

“Cô không sợ à?”. Tên áo đen hỏi.

“Sao ta phải sợ, sợ thì có ích gì? So với việc ở lại đó thì đi theo ngươi chẳng phải tốt hơn sao. Haha” Ta cười vui vẻ. Cảm giác vô cùng tự do và sung sướng, rốt cuộc thì cũng bay ra khỏi cái nhà giam kia. Mặc kệ về sau có bao nhiêu khó khăn cũng đều là chuyện sau này, bây giờ ta chỉ nghĩ đến việc hưởng thụ niềm vui hiện tại thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 25.07.2012, 08:10
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 37005
Được thanks: 73272 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Xấu nữ tung hoành thiên hạ - Dật Danh - Điểm: 11
CHƯƠNG 10

Không biết đã bay bao lâu.

Cuối cùng chúng ta cũng đáp xuống bên một dòng suối, nơi đó còn có một con bạch mã, ta hưng phấn chạy tới vuốt ve con ngựa. Lớn như vậy chứ đây là lần đầu tiên ta được tới gần với một con ngựa thật sự.

Tên áo đen nhóm lửa, sau đó cởi mặt nạ ra, ta nhìn khuôn mặt hắn chỉ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, so với ta còn quá nhỏ, thế mà lại có võ công giỏi như vậy, không khỏi làm cho ta vừa hâm mộ vừa ghen tị.

Ta bắt đầu nói chuyện phiếm.

“Bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết được chưa, sao cậu lại cứu tôi?”

“Là Tuấn vương gia kêu ta cứu cô ra.” Thiếu niên còn đưa ra một khối kim bài cho ta xem.

Ta vừa thấy khối kim bài kia đã nghĩ ngay đến việc làm thế nào lừa lấy nó mang đi bán, rất giá trị đó, haha. “Tuấn vương gia? Là ai?”

“Cô không biết Tuấn vương gia là ai?” Thiếu niên tỏ vẻ vô cùng khiếp sợ.

"Đương nhiên là tôi không biết rồi". Trời ạ, ta mới tới nơi này chưa được bao lâu sao mà biết được.

“Tuấn vương gia là con trai duy nhất của đương kim Bát vương gia, hơn nữa thông minh hơn người, vô cùng tuấn lãng, nữ nhân trong kinh thành này ai cũng muốn trở thành đối tượng thành thân của người, mỗi ngày người tới cửa cầu thân ko dưới một trăm, nhưng mà…”

Nghe thiếu niên thao thao bất tuyệt khoe khoang, ta lại thấy như Đường Tăng đang đọc kinh, đầu ong ong ong ong…. Cứ như có một đám ruồi bọ đang bay qua bay lại trên đầu. Vì thế ta giơ tay trái lên, không hề suy nghĩ,  “Bốp…” đánh con muỗi một cái.

“Cô...sao cô lại đánh ta?” Thiếu niên tức giận đứng lên.

“A! thật là ngại quá, chỉ là tôi nhìn thấy con muỗi bay đến mặt cậu, nó muốn hút máu cậu, cho nên tôi giúp cậu đánh chết nó.”

“Có thật không?”

“Đương nhiên rồi, không tin thì cậu nhìn xem.” Ta hào hứng đưa tay ra cho hắn xem.

Thiếu niên cúi đầu. “Bốp…”

“Sao cô lại đánh ta nữa?” Thiếu niên đưa tay ôm cái mặt bị ta tát một cái.

Ta vô tội nhìn hắn “Không phải đâu, lúc cậu vừa tới gần tay tôi, tôi nhìn thấy con muỗi đó vẫn chưa chết, sắp sửa hút máu cậu nữa, cho nên tôi lại… tát cậu một cái, cuối cùng con muỗi cũng chết, cậu không tin thì xem này…”

“Thôi khỏi”. Thiếu niên cảnh giác nhìn ta, ngồi cách xa vị trí cũ vài bước.

Hờ hờ, cuối cùng tên nhóc này cũng thông minh ra rồi.

CHƯƠNG 11:

“Đủ rồi, cô ngủ đi, ngày mai sẽ ta đưa cô tới gặp Tuấn vương gia”.

Nghe xong cậu thiếu niên nói ta cũng cảm thấy thật mệt mỏi, chậm rãi tiến vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, chúng ta đi vào trong rừng, thấy ở đó đã có người chờ sẵn.

“Anh ta...anh ta chính là Tuấn vương gia mà cậu nói?”

“Đúng vậy, người ấy chính là Tuấn vương gia, Long Phụng Hoàng”.

Ngất! Sao lại là Long công tử! Ta quay người định trốn đi, đáng tiếc, thiếu niên kia đã nhanh nhẹn túm được tay của ta. “Cô muốn trốn hả? Nhiệm vụ của ta là phải đưa được cô tới trước mặt Vương gia”.

“Tôi không thể đến đó được”.

“Không được”. thiếu niên kéo ta đi đến phía trước.

Xem ra không giở tuyệt chiêu là không xong. “Cậu kia, nhìn tôi”. Ta lớn tiếng ra lệnh.

“Cô... ” Thiếu niên nghi ngờ quay đầu lại, vừa thấy khuôn mặt không còn che nữa của ta thì đã gục xuống.

Ta vội vàng kiểm tra xem hắn còn thở không, cũng may, chỉ bị ngất đi thôi.

CHƯƠNG 12:

Nhìn thiếu niên nằm trên mặt đất, trong lòng ta tự nhiên cảm thấy tội lỗi, nhưng ta còn làm hơn thế nữa, ta cởi hết y phục của hắn ra rồi thay vào người.

Bởi vì mặc bộ quần áo mỏng này quả thật quá lộ liễu, còn khăn che mặt thì sao đây? Thấy đuôi ngựa mắt ta lập tức sáng lên, có rồi! Ta dùng kéo cắt ít đuôi ngựa làm râu dán lên mép. Sau đó nhìn xuống vị thiếu niên trơ trụi kia liền lấy vài lá cây to che thân thể cho cậu ta. Ài, ta cũng không có lỗi với cậu nha, còn lấy lá che thân cho cậu. Thấy bóng người kia vẫn còn đang đợi, ta dắt con ngựa đi khỏi chỗ đó.

Tới phố xá đông đúc, nhìn những người khác nhau, nghe những chuyện khác nhau, ta cũng hiểu được ít chuyện trong thời đại này. Ta mang bán tấm lụa che mặt kia cũng chỉ được vài lượng bạc, biết sống thế nào đây…

“Nè, lão huynh, ta có việc rất tốt, ngươi có muốn làm không?” Một người đàn ông cao lớn vỗ vai ta rồi nói.

“Việc? Việc gì?”

“Giết người, có làm không?”

“Phì…” Trà ta vừa uống vào trong miệng đã bị phun ra hết. “Giết người? Gì chứ sao lại tìm tôi??"

“Ngươi không phải sát thủ sao?”

“Trông tôi giống sát thủ chỗ nào hả?”

“Ngươi không biết à? Chỉ cần mặc đồ đen thì không phải là sát thủ cũng là thích khách đó.”

Hả? Hoá ra màu sắc quần áo cũng biểu đạt nghề nghiệp kia à, thời đại này thật đúng là loạn. Nhìn trên đường vô số người mặc áo đen đi lại, ta còn tưởng mặc đồ đen là bình thường chứ, không ngờ là ...

“Vậy sao quan phủ không bắt những người đó?” Nếu mặc đồ đen thì chính là sát thủ với thích khách rồi còn gì.

“Bắt? ha ha… chính chúng còn tìm tới những người đó để làm việc, bắt bọn họ chẳng phải là tự bắt chính mình hay sao?”

“Ồ, vậy sao ông lại chọn tôi?”

“Bởi vì ngươi đủ hung ác”.

Hung ác? Là chỉ râu trên mặt ta quá khoa trương nên mới bị cho là hung ác ư?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Comay nguyen, contrauluoi, Devil//Angel, hatrang221, lonbia214, lovenoo1510, ngocyenphung, nguyentrang09871, oneheart, open, Trang Đài, Tư Uyên, Vịt bầu, yang nhi và 1145 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 21, 22, 23

3 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

5 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 242, 243, 244

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1, 2, 3, 4, 5

12 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

13 • [Cổ đại huyền huyễn] Chiêu diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 13, 14, 15

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

15 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 113, 114, 115

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/02/2017]

1, 2, 3, 4, 5



Lạc Y Thần: đam mỹ sáng tác post ở Truyện đam mỹ (hoàn) nha bạn
Chịt: cho em hỏi đam mỹ sánng tác thì post mục nào ạ? T_T
♥ Maybe ♥: ô~ đi hết rồi hả?
Jinnn: Nhớ cả Shin oppa =))
Angelina Yang: nghe hay nhắm
Angelina Yang: Tú : Somewhere I've never been
Sometimes I am frightened
But I'm ready to learn
Of the power of love
Shin-sama: Hửm
Jinnn: Nhớ lắm lắm =((
Độc Bá Thiên: Jinn : "> e nhớ Thiên hả :)2 hqua hay hôm trước mới gặp mà ;)
Jinnn: Thiên oppa, dạo này Thiên đi đâu bỏ e vậy
♥ Maybe ♥: Jinn: chắc vậy :)2
Độc Bá Thiên: Jinnn e :hug:
Huy _ Tú: chưa
Jinnn: Maube: nghỉ bao lâu cx đc à
Angelina Yang: uầy , Tú nghe bài The Power of Love chưa
♥ Maybe ♥: Jinn: pm cho má mì ấy
Jinnn: Maybe: xin nghỉ ntn đấy =))
♥ Maybe ♥: =))
Huy _ Tú: *ngượng ngùng* vậy thôi Tú học làm ngôn tình tiếp hì hì
Angelina Yang: Tú à, tớ ko đọc mảng ấy mà
Angelina Yang: đại khái khoản nhận biết được tín hiệu thì chúng kém lắm. Những đứa giỏi khoản ấy thì 99% là họ Sở
Huy _ Tú: *ngượng ngùng* Yang có thể à....ừ.... xin cái link  ..... à ....ừ của 1 truyện dammei ngắn ngắn được không? *ngượng ngùng*
♥ Maybe ♥: Thiên: chưa nhàn đâu...
Angelina Yang: nếu thik củ hành thì nàng làm mặt giận chút xíu, để hắn tự biết. Có điều bản chất của bọn con zai là vô tâm, nên nhiều thứ rất ko có hiệu quả với chúng
Angelina Yang: nếu thân thì kệ đi, cho phép hồ ngôn loạn ngữ, miễn là ko ở chốn công đường
Độc Bá Thiên: bé nhỏ :love: nghỉ là nhàn hả. ed giùm Thiên 1c nhaaaaaa
♥ Maybe ♥: Thiên: ta vừa xin má mì cho nghỉ ed... hohô
♥ Maybe ♥: Yang: có thể coi là rất thân thiết...
Angelina Yang: tớ ko chơi dammei, nhưng chơi với mấy nàng chuyên dam
May : tùy quan hệ của nàng với người ta
Độc Bá Thiên: bé nhỏ :cry: ed đó :cry: mãi chưa thoát đc :cry3:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.