Diễn đàn Lê Quý Đôn




Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An

 
Có bài mới 10.06.2012, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 16.05.2012, 10:05
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 116 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới [Xuyên không] Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An - Điểm: 11
Attachment:

DoanVan-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60242 lần ] DoanVan-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60242 lần ]


Chương 1: Tiến cung

Trong âm thanh hỗn loạn, ta tỉnh lại trên một chiếc xe lắc lư, hơi mở rộng tầm mắt, đã thấy trời sáng dần ngoài cửa sổ.

Ta đang ngồi trong xe ngựa.

Sau khi định thần lại, ta mới nhận thức được đã bị bắt làm tù binh, sắp được đưa vào cung. Trên xe, còn có những thiếu nữ cùng tuổi khác bị bắt giống như ta, trên sắc mặt trắng noãn mang theo tia sợ hãi hoang mang về tương lai, chúng ta đang trên đường tiến đến cung điện vàng son hoa lệ, cũng là nơi thiên hiểm khác thường.

"Tiểu Kỷ, ngươi đã tỉnh!" A Uyển kích động bắt lấy tay ta, mặc dù giảm thấp thanh âm, nhưng vẫn là đánh thức mấy người khác, bởi vốn là, ở vào hoàn cảnh này đã rất khó đi vào giấc ngủ.

"Tiểu Kỷ, ngươi có khỏe không?" Bên cạnh lập tức có mấy cô gái vây quanh.

Ta há miệng, lại phát hiện cổ họng nóng như thiêu đốt nói không ra lời.

"Tiểu Kỷ, ngươi hãy uống ít nước." A Uyển không biết từ nơi nào tìm ra một túi nước, đưa đến trong tay ta.

Mấy ngày trước, các nàng là bình dân bá tánh, mà ta là thượng quan nữ nhi, hôm nay, chúng ta đều ngang hàng như nhau, tiến cung làm cung nữ.

Ta uống vài ngụm nước lạnh, khẽ hỏi: "Chúng ta đến đâu rồi?"

A Uyển hơi lớn tuổi, cũng trầm tĩnh hơn một chút: "Trời sáng liền đến kinh thành."

Năm nay là Thành Hóa năm đầu, ta vào cung, từ một tiểu thư quan gia *****, biến thành một cung nữ.

Trong cung quy củ rất nhiều, nói bậy hay làm việc gì sai, kết quả chỉ có một, đó chính là cái chết.

Lão cung nữ chỉ vào một cái giếng nói với chúng ta, ở trong đó chứa không biết bao nhiêu thi thể, mà trong cung còn có vô số giếng như vậy, nếu như muốn sống, liền cúi đầu làm việc, cái gì cũng đừng nghe, cái gì cũng đừng nói.

Sắc mặt A Uyển lập tức trở nên trắng bệch, một thời gian dài sau đó, khi uống nước cũng còn sợ hãi .

Cùng đi với chúng ta là một nữ nhân có vẻ đẹp tuyệt mỹ, ta quên mất tên của nàng, nghe nói không lâu về sau nàng được hoàng thượng lâm hạnh, sau nữa, liền không có tin tức của nàng. Lão cung nữ nói với chúng ta, ở trong cung người không thể đắc tội nhất không phải là hoàng hậu, không phải là hoàng thượng, mà là Vạn quý phi. Mà biện pháp tốt nhất để tránh đắc tội với Vạn quý phi chính là, không nên nghĩ đến quyến rũ hoàng thượng.

Khi nói lời này nàng cố ý nghiêng mắt nhìn qua những cung nữ có tâm cơ, dáng vẻ thùy mị xuất chúng. Nàng tự nhiên không chú ý đến ta, bởi khi trưởng thành, vẻ đẹp của ta thật sự không đặc biệt đến mức khiến cho người khác động tâm.

Chẳng lẽ đối với cung nữ, hướng đi tốt nhất là từng bước tiến đến long sàn sao?




Đã sửa bởi lientriducnguyet lúc 19.08.2012, 11:54, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 10.06.2012, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 16.05.2012, 10:05
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 116 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đoản văn] Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An - Điểm: 11
Attachment:

DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ] DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ]


Chương 2. Trương Mẫn công công

A Uyển nói, nàng chỉ nghĩ đến việc xuất cung. Bất quá tâm nguyện này thật mong manh, có lẽ sẽ có một ngày, thế nhưng ngày đó là lúc ta và nàng đã lão, vài chục năm, cuộc sống mấy thập niên ở trong cung, đã sớm tách biệt với thế giới bên ngoài, về sau nếu như xuất cung,  muốn như thế nào tự vệ cùng trang trải quá cuộc sống? Cho nên ta đã sớm chuẩn bị một ngày sẽ chết già trong cung.

“Mai cốt hà tu tang tử địa, nhân sinh vô xử bất thanh sơn”.

Ta viết hai câu trên mặt đất, đột nhiên nghe được sau lưng có tiếng nói: "Ngươi biết chữ?"

Ta sợ hãi, tay run lên, vội vàng ném cục đá đi, đứng dậy hành lễ: "Trương công công."

Trương Mẫn, Trương công công là một người rất tốt, ít nhất trong cung danh tiếng cũng không sai, không như người khác dựa vào thủ đoạn cay độc để tiến thân. Vị công công này trước nay vân đạm phong khinh, nhưng vì thân mang khuyết tật nên trên mặt dù lộ vẻ ôn nhu, lại khiến người khác có cảm giác sắc bén.

Bởi vì hoạn quan không cần vẻ ngoài sắc bén, vì vậy hắn chỉ là một kẻ trông môn, vì chính mình thoải mái vui vẻ.

"Ngươi tên là gì?"

"Nô tỳ Kỷ Vân."

"Ngươi biết chữ?"

"Học qua mấy năm, nông cạn nhận biết một chút."

Hắn tinh tế nhìn chữ trên đất mấy lần, mỉm cười nói: "Chữ của ngươi rất đẹp." Lại nhìn một chút trên tay ta, hiểu rõ nói: "Hoán Y Cục  từ lúc nào trở nên nặng nhọc như vậy ? Hay có người khi dễ ngươi là người mới?"

Ta cung cung kính kính đáp: "Nô tỳ mới vào cung, mọi việc đều không hiểu rõ, còn cần các vị tiền bối chỉ điểm nhiều, để chia sẻ có thể cũng cần phải vậy."

Ta cúi đầu, cảm giác được ánh mắt của hắn vẫn dừng lại ở trên người ta, hồi lâu mới xoay người rời đi.

Khi dễ người mới là truyền thống của mỗi địa phương, trong lòng hắn hiểu, nhưng hỏi nhiều một câu kia là có ý tứ gì?

Đây chỉ là một điểm nho nhỏ không đáng phải bận tâm, bởi mỗi ngày làm việc nặng nhọc khiến ta không có thời gian suy nghĩ nhiều cái khác, nhưng khả gọi là người mới, cũng rất nhanh nhận thức. Bất tri bất giác, ta cũng liền thích nghi được.

Trong cung đa số hạ nhân đều không biết chữ, nhưng ngày lễ tết mọi người đều muốn thông tri về nhà báo bình an, A Uyển trong lúc vô tình nói đến ta biết chữ có thể hành văn, mọi người liền vui mừng để cho ta chấp bút gia thư.

Liên tục mấy ngày, ta viết không biết bao nhiêu"chuyển lời bình an", không gì ngoài tốt khoe xấu che, trong gia thư thường là thăm hỏi phụ lão trong nhà, ta chưa viết, người đối diện đã muốn bắt đầu rơi lệ.

Thật là “Mỗi phùng giai tiết bội tư thân”.

(Đây là một câu trong bài Cửu nguyệt cửu nhật ức Sơn Đông huynh đệ, nguyên tác: Vương Duy, ý nghĩa: Mỗi dịp hội hè, lại càng thêm nhớ nhà)
[/i]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.06.2012, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 16.05.2012, 10:05
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 116 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đoản văn] Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An - Điểm: 11
Attachment:

DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ] DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ]


Chương 3. Thăng cấp

Trong thâm cung, mấy ai có thể cảm nhận được phận người nhỏ bé không thể đấu tranh để sinh tồn mà bi ai.

Một số người đã từng nhờ ta viết qua gia thư, năm nay đã không còn, nhưng chắc chắn sẽ có người mới lại đến, lại tiếp tục những lời răn, lại tiếp tục những việc kia.

Trong mấy năm này, trong và ngoài cung xảy ra không ít chuyện, nhưng thường xuyên vang lên ở bên tai ta, không gì khác ngoài ba chữ “Vạn quý phi”. Thật là một nữ nhân vừa đáng sợ, vừa đáng thương. Ta từng ở trong ngự hoa viên xa xa liếc thấy nàng một cái, trên gương mặt nàng đã không còn dấu vết tuổi thanh xuân, trong mắt nàng có sợ hãi, có ghen ghét, rõ ràng hoàng thượng yêu nàng như vậy, nàng lại vẫn sợ hãi một ngày nào đó sẽ mất đi. Vì vậy, hài tử từng người một đều chết từ trong trứng nước, người người đều sợ nàng, hoàng thượng cưng chìu, thành một đạo bùa chú đòi mạng.

Không lâu về sau, ta nhận được một đạo lệnh điều đi nhậm chất quản lý kho tàng, đây là một chức vụ nhàn hạ, mỗi ngày nhiệm vụ chính là thống kê của cải hoàng gia.

Nói thật, đây là chức vị cực kỳ nhàm chán, mỗi ngày cũng chỉ có thể nhìn thấy một hai người, trong này, cả ngày chỉ có đối diện với núi vàng núi bạc, có người có lẽ sẽ hưng phấn run tay, nhưng thấy nhiều rồi, sự việc cũng chỉ có như vậy mà thôi.

Một ngày kia, ta đang đọc sách, chợt ánh sáng bị che đi, ta ngẩng đầu lên, ánh sáng bị che khuất nên ta nhìn không không rõ mặt người tới, chỉ nghe được hắn nói: "Đã quen thuộc công việc nơi này  chưa?"

Ta hơi có chút kinh ngạc, đứng lên: "Trương công công."

Hắn mỉm cười gật đầu một cái, "Công việc ở nơi này sẽ không hội quá buồn chán đi?"

Ta đột nhiên ý thức được, là do hắn vận dụng quan hệ, điều ta tới nơi này.

"Nô tỳ xưa nay yêu thích yên tĩnh, không sợ buồn chán." Trong lòng ta đối với hắn có một tia cảm kích, trong cung khó được nhất, chính là thanh tĩnh.

"Hãy làm cho tốt." Hắn chỉ điểm ta mấy câu mới rời đi.

Ta đã từng nghĩ, trong hoàng cung là nơi tối tăm bẩn thỉu, nhưng không nghĩ, ở nơi tối tăm này, cũng sẽ có một tia ánh sáng, ở nơi ô trọc vùng lầy, cũng có thể có một cỗ thanh lưu.

Không chỉ là Trương công công Trương Mẫn, mà nhiều hơn, còn những người khác mà ta biết.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 10.06.2012, 12:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 16.05.2012, 10:05
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 116 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đoản văn] Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An - Điểm: 11
Attachment:

DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ] DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60240 lần ]


Chương 4. Diện kiến hoàng thượng

Thành Hóa năm thứ năm.

Một ngày, trong lúc ta đang kiểm lại vật dụng trong kho hàng, vừa viết vào sổ sách, liền nghe được tiếng bước chân truyền đến ngoài phòng, có chút kinh ngạc lúc này tại sao có thể có người đến, ta vội dừng bút, đi ra ngoài chào đón.

Thế nào ta cũng không nghĩ đến, người tới, một thân trang phục minh hoàng bào, minh châu vì quan, chính là hoàng thượng.

Mặc dù khiếp sợ, ta vẫn giữ vững trấn định, cung kính hành lý: "Nô tỳ tham kiến hoàng thượng."

Hắn tùy ý khoát tay: "Miễn lễ." Mắt xẹt qua cả phòng Lâm Lang (từ này mình không hiều nghĩa), chậm rãi đi về phía trước, dò xét bảo khố. Ta liền đi theo phía sau hắn hai bước để khi hắn hỏi, nhất nhất trả lời.

Bên trong kho tàng trữ bảo vật rất nhiều, hắn dò xét hơn phân nửa, đột nhiên dừng bước, ta trong lúc cúi đầu lỡ đi hơn một bước, liền vội vàng lại lui trở lại về phía sau.

Ta cúi đầu, chỉ thấy vạt áo minh hoàng chậm rãi dắt qua mặt đất, nhất quốc chi quân chính diện đối diện ta, thậm chí ta có thể cảm giác được hắn đang chăm chú nhìn.

Chẳng lẽ ta nói sai sao?

Ta cẩn thận hồi tưởng một lần, xác định không có. Mỗi ngày cũng đều đếm lại một lần, những sổ sách này ta đã sớm thuộc nằm lòng, quả quyết không thể nào phạm sai lầm.

Chẳng lẽ ta làm chuyện không hợp quy củ? Ta ngẫm nghĩ một lần nữa, cũng không có.

Ta còn đang kiểm thảo mình, chợt nghe hắn mở miệng: "Ngươi tên là gì? Ngẩng  đầu lên trẫm xem một chút."

Ta ngắt lòng bàn tay, chậm rãi ngẩng đầu lên, đáp: "Nô tỳ Kỷ Vân."

Trong đáy mắt hắn thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng ngay sau đó lại có nhiều hứng thú  tiếp tục quan sát ta.

Ta bình tĩnh để hắn xem xét, thân là cung nữ, ta bất quá cũng chỉ là một kiện vật phẩm bên trong bảo khố, tất cả đều thuộc về đế vương. Không, ngay cả tư cách tiến vào bên trong bảo khố ta cũng không có.

"Ngươi rất tốt." Hoàng thượng khinh dương khóe môi, đưa tay tới kéo ta. Ta hơi có chút kinh ngạc, nhưng biết rõ không nên chống cự, cảm giác được đai lưng bị giải khai, ta cúi đầu, không nhịn được nhắm hai mắt lại.

Tự nhiên xảy ra chuyện như thế, sau đó hắn cũng tự nhiên rời đi, cứ tự nhiên như vậy mà quên lãng.

Hoàng thượng không nói gì đến ta, điều này làm ta thở phào nhẹ nhõm, hoặc giả cung nữ như ta thật sự quá nhiều, sau khi tiếp xúc liền quên, bởi hắn vốn không có chút ý định hay toan tính nào.

Cuộc sống ta cứ thế bình lặng trôi qua, cũng không bởi vì hoàng thượng lần thứ nhất lâm hạnh mà thay đổi cái gì.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.06.2012, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 16.05.2012, 10:05
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 13
Được thanks: 116 lần
Điểm: 9.38
Có bài mới Re: [Đoản văn] Ai nói phù sinh không bằng mộng - Tùy Vũ Nhi An - Điểm: 11
Attachment:

DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60239 lần ] DV-AiNoiPhuSinhKhongBangMong.jpg [ 157.9 KiB | Đã xem 60239 lần ]


Chương 5. Có thai

Ta cơ hồ muốn cảm thán vận may của mình, nhưng cuối cùng lại bi ai khi phát hiện, may mắn cũng không thuộc về ta.

Kinh nguyệt đến chậm, ta mang thai.

Đây chắc chắn sẽ là tiếng sấm chớp động giữa trời quang.

Vạn Quý Phi sẽ không cho phép đứa bé này tồn tại, ý nghĩa của hài tử này làm ta lần đầu tiên trong đời có chút kinh hoàng luống cuống. Việc hoàng thượng lâm hạnh không ai biết, nhưng bụng ta mỗi ngày một nổi lên có thể nhìn thấy được, tuyệt không cách nào vĩnh viễn dấu đi.

Tay nhè nhẹ vuốt bụng, cảm giác được sinh mạng dưới tay nhúc nhích, ta muốn giữ lại đứa bé này, không phải là bởi vì hắn là long chủng, chỉ là bởi vì, hắn là hài tử của ta, thân nhân của ta.

Cuộc sống của ta, lần đầu tiên gặp nguy hiểm.

Cuối cùng Vạn Quý Phi biết chuyện này.

A Uyển nắm tay của ta, lặng yên rơi lệ.

Cửa được mở ra, ánh mặt trời như ẩn như hiện, ta giương mắt nhìn về phía người tới, tay phải siết thật chặt làn váy, mồ hôi lạnh ướt đẫm mạt lưng.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Cầu xin nàng?

Hữu dụng không?

Đã từng có bao nhiêu người, hài tử của các nàng đều bị đoạt đi như vậy, ta bất quá chỉ là một người trong số họ.

Cố giả bộ trấn định, nhưng tay ta một mực run rẩy không ngừng chờ đợi một khắc kia, ta sợ không thể ức chế mà cuồng loạn kháng cự.

Thế nhưng thời khắc cuối cùng đó không đến.

Mama lạnh lùng lườm ta một cái, không nói một lời, xoay người rời đi.

A Uyển kinh nghi bất động nhìn ta, hồi lâu sau, ta mới dám đón nhận cái hiện thực không dám tin này.

Con của ta, sống sót rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Jamespex và 22 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 51, 52, 53

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

10 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

12 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

14 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Tiêu Dao Tự Tại: Ài mạng nhà tui lag quá
♥ Maybe ♥: Cầu thanks, cầu cmt, cầu lọt hố
Tiểu Linh Đang: có ai mà mần, mần truyện
Tiêu Dao Tự Tại: Mần ai :)2
Tiểu Linh Đang: đi mần
Tiêu Dao Tự Tại: Bà chạy đâu v
Tiêu Dao Tự Tại: Còn nè
Tiểu Linh Đang: hê nhố
Độc Bá Thiên: -.- lại chuồn
con meo luoi: Mặt dày như tường thành r tui là tui trong từ điển k có từ ngại hen hehe
Lãng Nhược Y: pp m.n, tối ngủ ngon
Lãng Nhược Y: thôi để đó mai ta nhắn vậy :cry:
Lãng Nhược Y: chết ta mất, giờ có việc rồi ko onl tiếp đc
Độc Bá Thiên: cứ nhận đi. tui ko ngại đâu :)2
Jinnn: Y: box tự ed/st í hả, nt cho mod nick đen :v
Lãng Nhược Y: ai box ấy xóa giúp Y đi :cry2:
Lãng Nhược Y: giờ cần người xóa hộ
Jinnn: Y: tui box Việt .-. box khác tui k xóa đc
Lãng Nhược Y: ta gửi lộn qua bên hiện đại nên khóa lại rồi
Lãng Nhược Y: vô trong box đang sáng tác xóa cái pic tuyện ta tự khóa ấy giúp ta đi
con meo luoi: K dám nhận đâu tui lên núi ở ẩn r nghèo lắm hjhj
Độc Bá Thiên: Lười à...Lười là thần tài của tui :hug:
Jinnn: Dao: bà đi cmt dạo nhiều nơi cx đc mà =))
Jinnn: Y: xóa topic gì .-.
con meo luoi: Lão thiên thúi cứ thấy tui là hỏi điểm là sao tui mắc nợ huynh hả hehe
Lãng Nhược Y: jinnn, nàng xóa topic đc ko?
Tiêu Dao Tự Tại: Thế thì tui phải com nhìu cho bà mới đc
con meo luoi: Hi tiêu dao, jinnn lâu lâu mới có tg hiện hình trên này ^^
Độc Bá Thiên: Lười lên gửi điểm cho tui hả :dance: :kiss: chờ hoài
Jinnn: Dao: ừ đúng r

con meo luoi: hellu ss

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.