Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân

 
Có bài mới 22.04.2012, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4570 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới [Hiện đại] Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân - Điểm: 9
Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen

images


Tác giả: Túc Vân

Thể loại: Hiện đại, HE

Giới thiệu:

Thiên Long Cương Triệt là Thiếu chủ của gia tộc Thiên Long ở xã hội đen Nhật Bản, sau khi tốt nghiệp, anh quyết định tặng cho mình một lễ vật, là một mình đi du lịch Châu Âu một tháng.

Vận may của anh không tệ, chỗ ngồi bên cạnh ở trên máy bay có một người con gái cực kỳ xinh đẹp, anh thử cùng người đẹp nói chuyện phiếm, không nghĩ tới cô ấy chính là một người đẹp núi băng, sự lạnh nhạt thờ ơ của cô vẫn không che dấu được sức hấp dẫn nóng bỏng đến chói mắt của cô, anh không nhịn được mà thay đổi hành trình, quyết định đi theo cô gái xinh đẹp này ngắm cảnh Châu Âu.

Hướng Thủy Y chỉ một thân một mình đến Châu Âu du lịch, vốn hi vọng có một ngày nghỉ thoải mái, không ngờ lại gặp một kẻ da siêu cấp dày lại như kẹo dẻo không bỏ rơi được! Cô đi bên trái anh cũng đi bên trái, cô hướng bên phải anh cũng hướng bên phải, cô sắp bị anh phiền chết! Nhưng khi cô suýt bị sói hại thì anh lại kịp thời xuất hiện cứu cái mạng nhỏ của cô! Nhưng mỗi khi cô gặp phải tình huống nguy hiểm thì hình như anh luôn biết trước? Chung sống một đoạn thời gian, cô cảm thấy anh không chỉ có bộ dạng đẹp trai, hình như cũng không phải người xấu, xem ra, chuyến tàu đi Châu Âu lần này sẽ rất lãng mạn, rất ngọt ngào nha…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.04.2012, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4570 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân - Điểm: 8
Mở đầu:

Thiên Long Cương Triệt ba mươi bốn tuổi là người nắm quyền lớn nhất ở gia tộc Thiên Long – là bang phái xã hội đen lớn nhất Nhật Bản.

Quang Thiên Long cái họ này cũng đủ để cho người Nhật Bản nghe thấy mà biến sắc, mà uy danh của tổ chức Thiên Long càng lan xa oai chấn khắp nơi, là tổ chức xã hội đen khiến cho Nhật Bản nghe tin đã sợ mất mật.

Thiên Long Cương Triệt lại là người không tầm thường, trùm xã hội đen tung hoành ngang dọc.

Nhưng dù sao anh cũng là một người trẻ tuổi nếu nói không mê là oan uổng, thời tuổi trẻ anh cũng từng rất điên cuồng.

Năm đó anh mới hai mươi bốn tuổi đang học sau khi tốt nghiệp sẽ kế thừa gia sản, trước thừa dịp lúc này còn rảnh rang, anh một thân một mình đi Châu Âu bằng xe lửa một mình đi du lịch.

Đó là chuyện mười năm trước.

Đó cũng là bí mật anh dấu kín ở chỗ sâu trong tim, cũng là nỗi đau ở trong lòng nhiều năm qua.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.04.2012, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4570 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân - Điểm: 11
Chương 1:

Mười năm trước.

Thiên Long Cương Triệt tặng cho mình một lễ vật tốt nghiệp tốt nhất chính là chuyến du lịch đến Châu Âu chơi đùa ngắm cảnh mà không bị ràng buộc trong thời gian một tháng.

Anh được sinh ra từ gia đình Hắc bang, người ngoài khó có thể tưởng tượng càng khó hiểu về nỗi buồn khổ về cái loại địa vị cao quý mà duy nhất khiến cho anh cảm thấy cả đời không thể thoát khỏi, cái loại gánh nặng ép anh đến không thể thở nổi.

Anh tính trước bay đi Hà Lan đến sân bay Schiphol đó là sân bay lớn nhất thế giới thủ đô Amsterdam của Hà Lan từ đó ngồi xe lửa đi du lịch đến những đất nước có phong cảnh xinh đẹp như nước Pháp, Bỉ, Tây Ban Nha.

Vì để cho mình cũng giống như cuộc sống của người thanh niên bình thường mặc dù anh không thiếu tiền nhưng cũng không nguyện ý quá mức huênh hoang, chẳng những đặt chỗ máy bay là khoang phổ thông mà còn đặt biệt từ Tokyo bay đến Malaysia sau chuyển máy bay đến Châu Âu như thế thứ nhất có thể tiết kiệm một phần ba chi phí.

Từ Châu Á bay đến Châu Âu là một chặng đường hết sức xa xôi. Lúc khuya anh ở Kuala Lumpur (thủ đô Malaysia) quá cảnh hàng không Malaysia chuẩn bị bay đi thủ đô Hà Lan thì lúc đó liền phát hiện ra toàn bộ máy bay ngoại trừ cô ra đều là người Châu Âu tóc vàng mắt xanh.

Cô thoạt nhìn thật sự còn rất trẻ một mái tóc dài đen nhánh mà đôi mắt thâm thúy mà tản mát ra tia sáng động lòng người. Trên máy bay chỉ có hai người Phương Đông là cô và anh, mà vừa khéo là chỗ ngồi của cô và anh lại bên cạnh nhau.

Thiên Long Cương Triệt lễ phép mà cười với cô một cái, ai ngờ cô không thèm để ý mà lờ đi, anh chán mà sờ sờ đầu rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Hướng Thủy Y ghét nhất là người lạ đến gần. Mặc dù người con trai trước mắt là một anh chàng đẹp trai, bất quá bộ dáng đẹp trai thì sao? Con trai theo đuổi cô không phải là khôi ngô tuấn tú phóng khoáng, thì tướng mạo có khí phách. Nhưng mà mặc cho bọn họ sử dụng hết tất cả vốn liếng lấy lòng nhưng cô vẫn là cao ngạo chẳng thèm để ngó tới mà đối với bọn họ tương ứng là không để ý tới.

Đây có lẽ là thử nghiệm táo bạo nhất trong cuộc sống của cô.

Lần này cô một thân một mình đi du lịch tới Châu Âu xa lạ tính nghỉ ngơi một tháng hơn nữa cô cũng chỉ mới có mười tám tuổi mà thôi.

Để chúc mừng cô tốt nghiệp trung học sắp đến Mỹ học đại học, thân là con gái một trong nhà mà gia cảnh lại hết sức giàu có, nên quả thật là mẹ cưng chìu cô lên đến trời, khi cô nói lên kế hoạch ra nước ngoài du học thì mẹ không nói một tiếng mà lập tức đáp ứng. Vì vậy Thủy Y thừa dịp nghỉ hè không có chuyện gì làm mà một mình đi du lịch Châu Âu.

Cô vốn tự nhận mình là người phụ nữ kiêu ngạo nhất thế gian, nghĩ đến đây trên mặt cô liền hiện lên vẻ kiêu ngạo, khiến cho người ta ghen tị với vẻ mặt xinh đẹp cùng khí chất cao quý của cô. Thành tích càng thêm ưu tú khiến cho bạn học theo không kịp. Cô được sinh ra từ gia đình giàu có nổi tiếng bất quá hết thảy điều này đều là giả dối!

Cô dùng sức mà lắc đầu đáy mắt không khỏi lóe lên đau thương không cách nào nói rõ nỗi đau khổ đang đè lên trái tim, ôi! Cô cần gì lại lừa mình dối người chứ?

Sau khi cô vô tình phát hiện thân phận thật sự của mình thì thế giới liền hoàn toàn bị biến dạng không hề tốt đẹp nữa, cô muốn chạy trốn thoát khỏi sự thật tàn khốc đó, cho nên cô lựa chọn rời khỏi Đài Loan đi đến Châu Âu để cho những phong cảnh thiên nhiên tinh khiết và xinh đẹp kia đẩy đi những đau thương ở trong lòng. Càng hi vọng đi du lịch một mình để chữa lành trái tim tan vỡ và đau đớn.

Khi máy bay từ từ trợt từ đường an toàn chuẩn bị cất cánh thì trên cửa sổ đen kịt chiếu ra tướng mạo khôi ngô tuấn tú mạnh mẽ của Thiên Long Cương Triệt cùng ánh mắt chiếu vào người của Thủy Y.

Người con trai này xem ra rất ôn hòa nho nhã có khí chất cao quý cùng nụ cười sáng lạn. Nhưng khi anh ta không cười thì lại có vẻ lãnh khốc khiến người ta đoán không ra. Anh ta là hạng người gì đây?

Anh ta cũng đi Châu Âu một mình sao?

Rốt cuộc Châu Âu có sức quyến rũ gì mà thu hút một lượng khách du lịch khổng lồ không ngừng hướng nó quỳ lạy thậm chí lưu luyến quên trở về đây?

Thủy Y ăn bữa ăn đơn giản sau đó đắp lên cái chăn do nhân viên hàng không phát, thoải mái mà ngả lưng vào ghế trong suy nghĩ hỗn loạn bất chợt mà ngủ thiếp đi  

Sau khi xác định cô đã ngủ Thiên Long Cương Triệt mới dám quay đầu nhìn cô chằm chằm.

Mời vừa nhìn thấy cô xinh đẹp kinh người thì đáy lòng liền nổi lên rung động nhưng mà lập tức bị vẻ mặt lạnh nhạt của cô khiến cho ý định muốn làm quen với cô lập tức biến mất càng khỏi phải nói tới dùng can đảm mà cùng cô tán gẫu.

Cô xinh đẹp làm cho người kinh động khiến cho người ta khó mà quên, Thiên Long Cương Triệt cẩn thận quan sát đôi môi đỏ hồng mịn màng và đôi mắt sáng, chẳng hạn như vỏ hàm răng đan nhau, cái mũi cao và thẳng mà nhỏ, cả người tản ra một phong thái mê người, toàn thân còn có khí chất cao quý không nói ra được. Giống như là tiên nữ hạ phàm. Xem ra cô ấy nhất định là con gái của nhà giàu được chiều hư rồi.

Tuy cô ăn mặc rất giản dị nhưng mà cặp mắt sắc của anh liếc sơ qua cũng biết quần áo tất cả đều là hàng hiệu. Quần jean cắt gọn bao lấy đôi chân của cô, lộ ra đường cong hoàn mỹ của cô. Một bộ áo sơ mi trắng đơn giản càng tôn lên nét ngây thơ của cô khiến cho cả người cô thoạt nhìn rất vui tươi.

Xem bộ dáng hình như là ra nước ngoài du lịch một mình? Không! Có lẽ là đến Hà Lan tìm bạn bè thân thích chăng.

Bất luận ra sao trên máy bay có một cô gái xinh đẹp ngồi ở bên cạnh người xem như không thể nói chuyện phiếm mà chỉ có thể nhìn cô đến nghiện cũng được, ít nhất có thể giết thời gian để cho thời gian bay trên không trong hai ngày sẽ không nhàm chán.

Chỗ ngồi ở khoang phổ thông nhỏ hẹp khiến cho Thủy Y vô cùng khó chịu ngủ không được thoải mái! Cô thật hối hận vì không nghe ý kiến của mẹ đặt chỗ ở khoang hạng nhất trên máy bay.  Điều này cũng do lòng tự ái của cô làm hại muốn cùng mọi người thể nghiệm cái loại cuộc sống tự mình chuốc lấy cực khổ. Bây giờ phải bay đến bốn mươi tám giờ! Nếu bị vây ở chỗ ngồi chật hẹp này trong hai ngày cô có thể chịu được không?

Đầu của cô không ngừng rủ xuống cái cổ tự nhiên mà hướng bên phải cố gắng tìm cái gối đầu thoải mái mà dựa vào đột nhiên cô phát hiện có một sự tin cậy – cô hồn nhiên không biết cô đã dựa vào bả vai cường tráng của Thiên Long Cương Triệt.

Cái gối đầu này thật thoải mái mặc dù mặc dù có chút cứng nhưng mà hết sức ấm áp khiến cho cả người cô cũng ấm áp lên. Cũng để cho đầu của cô tìm được điểm chống đỡ không có đung đưa nữa chừng có thể ngủ một giấc thật ngon.

Mái tóc của cô rơi trên vai của anh, một dáng vẻ yếu đuối cần người bảo vệ khiến cho Thiên Long Cương Triệt không nhịn được mà sinh lòng yêu thương.

Một cử động anh cũng không dám sợ làm cô đang ngủ say mà thức tỉnh nhưng mà lại không nhịn được nhe răng mỉm cười mặc dù vốn không quen biết cô nhưng mà có lẽ như người Trung Quốc nói có duyên phận mới gặp được nhau! Xem như duyên phận của bọn họ ngắn ngủi anh cũng hài lòng.

Trời đã sáng rồi sao?

Không ! Bên ngoài vẫn là một màn tối đen như mực mà Thủy Y lại theo thói quen đến giờ rời giường.

Cô mơ mơ màng màng mà mở cặp mắt ra nhất thời sắc mặt biến đổi, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Trời! Cô cư nhiên tựa vào ngực của anh mà ngủ một giấc. Cô cứ ngủ không có chút giữ kẽ mà lộ ra ở trước mặt người đàn ông xa lạ như vậy.

Đầu của cô tựa vào bả vai của anh bao lâu đây? Sắc mặt cô cứng đờ mà nhìn đồng hồ đeo tay một chút rồi nhìn Thiên Long Cương Triệt lộ ra nụ cười lung túng.

Nói một điều gì đó! Ít nhất nói một tiếng xin lỗi với hắn, bất quá ba chữ này tựa hồ không phải là cô nói dù sao là anh ta cam tâm tình nguyện mà cho cô gối đầu.

“Ngủ có ngon không?” Ai ngờ lại là anh mở miệng trước lộ ra hàm răng trắng đều, dùng tiếng Nhật lưu loát mà hỏi.

Anh ta là người Nhật Bản? Vậy thì tốt quá cô lắc đầu một cái làm bộ như không nghe không hiểu như vậy cũng không cần trả lời.

Ai ngờ anh lại lập tức dùng tiếng hoa lưu loát hỏi: “Em ngủ có ngon không?”

Tên này đến tột cùng là người ở nơi nào? Vẻ mặt Thủy Y kinh ngạc hỏi.

Thiên Long Cương Triệt cười cười đáp không đúng yêu cầu nói: “ Anh đoán em đến từ Đài Loan đúng không?”

“Thật không may anh đã đoán đúng rồi”. Thủy Y nhún nhún vai ra vẻ bất đắc dĩ nói.

Đã phá vỡ cục diện bế tắc rất tự nhiên mà hàn huyên.

“Anh tên là Thiên Long Cương Triệt.” Anh nhàn nhạt cố gắng nói nhẹ đi về bối cảnh không tầm thường của mình. “Ba anh là người Nhật Bản, mẹ là người Đài Loan, anh là lai Trung – Nhật mà. Cho nên được dạy phải thông thạo hai loại ngôn ngữ.”

“Ờ.” Thủy Y đáp một tiếng tựa hồ không có hứng thú. Cô đơn giản tự giới thiệu mình: “Tôi tên là Hướng Thủy Y.”

Cô tựa hồ đối với anh tuyệt không tò mò cho nên tạm thời chỉ có thể dùng bộ dáng lạnh lùng! Vì vậy phần lớn thời gian bọn họ duy trì trầm mặc không nói chuyện với nhau. Cho đến khi nhân viên hàng không đưa sandwich cùng thức uống đến Thủy Y mới đánh trống lãng nói: “Này không biết là bữa ăn sáng hay là bữa ăn tối?”

Cô lơ đãng mà nói liền cất lên đề tài mới.

“Nếu muốn dùng cơm trên máy bay thì phải chịu đựng!” Lúc nếm thử một chút thức ăn trên máy bay sau đó Cương Triệt nhíu mày nói.  

“Thật là không thể tưởng tượng nổi.” Thủy Y hé miệng nói: “Qua mấy giờ nữa chúng ta sẽ bay đến một thế giới xa lạ khác mà chúng ta không quen thuộc, cảm giác này bây giờ rất kỳ diệu! Không biết nên hình dung như thế nào mới phải!”

“Đúng là rất kỳ diệu!” Cương Triệt hắng giọng nói. Vận mệnh đưa mối quan hệ của bọn họ từ trên máy bay này thân thiết hơn mà ở chung một chỗ, bất quá anh không nói ra miệng mà chỉ nhàn nhạt nói. “Chúng ta tựa hồ rất có duyên phận, em xem trong chuyến bay này chỉ có hai chúng ta là người Phương Đông.”

“Đúng rất có duyên!” Có lẽ hai chữ duyên phận này kích thích cô, nhưng mà cô lại lấy giọng châm chọc khắc nghiệt nói: “Tựa như tôi sống mười tám năm mới phát hiện quan hệ của tôi và ba tôi hẳn là một đoạn nghiệt duyên, chúng tôi thù hận lẫn nhau.” Cô bỗng chốc im lặng không thể tin được mà thổ lộ nỗi đau khổ trong lòng với người xa lạ.

Đó vĩnh viễn là nút thắt mà cô không giải được cái bí mật đã ẩn trốn mười chín năm, cô không phải là con gái ruột của ba hơn nữa còn không có ai cho cô biết thân thế của mình.

Thiên Long Cương Triệt có thể hiểu là ý gì nhưng mà anh không để lại dấu vết mà chuyển đề tài: “Em mới mười tám tuổi?” Anh lộ ra nụ cười xấu hổ, khóe miệng lập tức hiện ra hai lúm đồng tiền quả thật rất mê người. “Anh đoán em nhất định là gia đình giàu có, nếu không sao có thể còn trẻ như vậy mà có khả năng một mình đến Châu Âu du lịch là nơi tốn không ít tiền.”

Cô nhìn hắn một chút có ý gì mà nói: “Có lẽ anh đoán đúng rồi, bất quá ‘nhưng chứng minh giống nhau’ vậy anh cũng là đến từ một gia đình giàu có?”

Cương Triệt ho khan không muốn thảo luận cái vấn đề này liền chuyển đề tài câu chuyện nói: “Em đi du lịch một mình?”

“Anh cũng không phải vậy sao?” Thủy Y hỏi ngược lại. “Đây không phải là tâm nguyện rất phổ biến của những người trẻ tuổi ở Châu Âu sao? Khi bọn họ đến mười bốn, mười lăm tuổi liền thừa dịp các ngày nghỉ mang theo hành lý đơn giản đi du ngoạn khắp nơi trên thế giới. Nếu mà so với bọn họ thì tuổi của chúng ta cũng lớn hơn đấy!”

“Nhưng đó là nói về người Phương Tây.” Cương Triệt tràn đầy tán thưởng nói. “ Đối với một cô gái Phương Đông mà nói làm như vậy nhất định là em là thật sự có dũng khí, có tinh thần can đảm rất lớn.”

“Tôi thích mạo hiểm.” Trong lòng cô thình lình nói ra nguyện vọng trong lòng. “Lúc còn nhỏ tôi xem bách khoa toàn thư biết thế giới là vô cùng bao la, sông Amazon có hơi thở tràn đầy thần bí, tôi liền quyết chí sau khi lớn lên muốn làm một nhà thám hiểm muốn tới sông Amazon thám hiểm.” Hai mắt cô sáng ngời vẻ mặt lộ ra khát vọng, mặc dù đó là một tâm nguyện khó đạt được nhưng cô vẫn tha thiết ước mơ. “Tôi cũng muốn làm nhà khảo cổ học, tôi muốn xâm nhập vào mỗi cái văn minh cổ của mỗi quốc gia, mở ra đáp án bí ẩn thần bí mà bọn họ che dấu.”

“Đó là một ước mơ rất tuyệt vời không phải sao?” Anh kín đáo nói.

Cô bỗng chốc che miệng mình lại.

Ông trời!

Cô bị làm sao thế?

Cô thật là rất khác thường! Vậy mà cùng anh nói nhiều chuyện như vậy!

“Châu Âu là nơi đẹp nhất thế giới. Từ lúc còn nhỏ sau khi anh đọc được tạp chí địa lý thì yêu nó sâu sắc!” Lời nói của Cương Triệt tràn ngập hướng về Châu Âu. “Anh nghĩ chúng ta coi như là ‘cùng chung chí hướng’ không phải sao?”

“Mới không phải!” Cô cảm thán nói. “Tôi luôn cô độc mà anh lại không phải” Cô lại vội vàng im lặng ra sức trách cứ mình lại lắm mồm nói với anh những lời không cần thiết, nếu tiếp tục như vậy nữa cô dứt khoát lấy băng keo dán miệng mình lại.

Cô độc? Thật ra thì Cương Triệt đối hai chữ này không xa lạ mặc dù hắn là người thừa kế duy nhất có địa vị cao. Bất quá ở địa vị cao thì ở trong lòng anh luôn luôn cô tịch khiến cho người ta khó có thể hiểu được.

“Em cô độc?” Anh dè dặt hỏi không hề quên nỗi thống khổ khắc sâu ở nơi đáy mắt cô.

“Tôi đây là con gái một.” Cô muốn nói lại thôi ngay sau đó lại phản kích kịch liệt. “Bất quá chuyện này không liên quan đến anh.”

“Đúng chuyện này không liên quan đến anh.” Cương Triệt nhún nhún vai bất đắc dĩ mà nói.

Thủy Y cố sức mà quay đầu nhìn cửa sổ. Bên ngoài của sổ là một bầu trời trong suốt cùng đại dương xanh thẳm nối liền, nơi xa là vùng núi xanh mượt, cảnh sắc xinh đẹp thoáng như là đến thế giới thần tiên thật là vô cùng xinh đẹp! Không lâu sau vương quốc hoa – Hà Lan đang ở trước mắt.

Cảm giác bị áp bức khi cùng ở chung một chỗ với hắn cũng sắp biến mất. Thật tốt! Thủy Y như trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Máy bay từ từ đáp xuống đường băng của sân bay. Khi máy bay vừa ngừng được một lúc thì Thủy Y vội vàng vác túi du lịch dày cộm nặng nề mà nói lời từ biệt với Cương Triệt.

“Bye bye”

“Tạm biệt.” Anh đặc biệt dùng tiếng hoa trả lời.

Mặc dù trên đường cô đi rất nhanh, bất quá lúc qua cửa hải quan thì cô lại nhìn thấy bóng dáng anh.

Mặc dù anh là người Phương Đông, bất quá dáng người lại cao lớn, vì vậy đứng ở giữa nhiều người Phương Tây hạc đứng giữa bầy gà (nổi bật giữa đám đông). Hơn nữa anh là người Phương Đông có cảm giác đặc biệt thần bí cùng khí chất tôn quý, khiến cho anh trở thành mục tiêu hết sức rõ rệt.

Lúc ra cửa hải quan thì nhân viên hải quan lại cố ý gây khó dễ cho Thủy Y không để cho cô ra khỏi cửa khẩu, bọn họ chẳng những không nói tiếng Anh còn cố ý nói tiếng Hà Lan mà cô nghe hoàn toàn không hiểu.

“Đáng ghét!” Thủy Y không ngừng dùng tiếng Anh để nói cho bọn họ hiểu, nhưng mà lại không có tác dụng. Làm chậm trễ một hồi lâu cũng đưa tới sự chú ý của Thiên Long Cương Triệt, anh không chút do dự mà đi tới dùng tiếng Hà Lan lưu loát giao tiếp với hải quan. Khiến cho Thủy Y mở rộng tầm mắt. Này thật là không thể chịu nổi mà những tiếng Trung, Nhật, Anh lưu loát mà ngay cả tiếng Châu Âu cũng không thành vấn đề. Xem ra cái người đàn ông họ Thiên Long này tuyệt đối không phải hạng người bình thường.

Thiên Long Cương Triệt đang giải thích rõ ràng ý tứ của nhân viên hải quan, sau đó cười hì hì với Thủy Y nói: “Bọn họ chỉ muốn xem vé máy bay của em một chút thôi không có ý gì khác!”

“Hoài nghi tôi là khách nhập cư trái phép sao?” Thủy Y giận đến nghiến răng nghiến lợi không cam lòng mà lấy ra vé máy bay từ trong túi balô cho nhân viên hải quan kiểm tra. Sau khi thận trọng xác nhận cô mới thuận lợi mà ra khỏi cửa hải quan.

Thật không nghĩ tới mới xuống máy bay liền gặp phiền toái, mà anh hẳn là người thấy việc nghĩa hăng hái làm. Chuyện này làm cho cô cảm thấy rất mất thể diện cũng không nguyện ý cùng anh nói cám ơn!

Thật ra cô cũng không biết vì sao mình lại ghét Thiên Long Cương Triệt như thế, bất quá anh cũng chỉ là một người xa lạ thôi, cô không có lý do gì mà ghét anh! Nhưng mà chỉ cần nhìn thấy anh thôi là cô chỉ muốn chạy trốn.

Cô nhanh chóng ra khỏi cửa hải quan, lấy ra bản đồ đã chuẩn bị nhìn đồng hồ trên tường một chút, bây giờ cô rời khỏi tầng hầm sân bay là chín giờ sáng, chuẩn bị đáp xe lửa đi thẳng tới Amsterdam thủ đô Hà Lan. Cô dự tính trước tới trung tâm thành phố đi dạo một vòng rồi lại đáp xe lửa!

Cô muốn ngồi xe lửa đi du lịch các nước.

Nơi mê người nhất ở Châu Âu chính là có thể ngồi xe lửa đến mỗi thành phố du ngoạn.

Mà lần này cô không chút do dự mua vé xe lửa khoang hạng nhất, đây là phiếu kỳ hạn trong một tháng ở nơi này, trong một tháng cô có thể đến bất kỳ nước nào, thị trấn của thành phố nào đi chơi mà có xe lửa đi qua, thì cô có thể tùy thời đi du ngoạn mặt khác lại không phải trả tiền nữa.

Xe lửa Châu Âu đúng là tương đối nhanh và thuận tiện. Cô thuận lợi mà ngồi xe lửa từ sân bay đến trung tâm thành phố chỉ có mấy trạm ngắn mà thôi. Trong xe lửa đầy ắp người vì vậy cô hoàn toàn không biết – anh vẫn theo đuôi cô.

Không biết có phải là anh may mắn hay không cũng đáp cùng chuyến tàu, bất quá chẳng qua là anh lặng lẽ đứng ở trong góc nhỏ không để cho cô phát hiện ra.

Đến trung tâm thành phố Amsterdam.

Xuống xe lửa Thủy Y vừa ra khỏi trạm xe thì cặp mắt cô lập tức sáng lên.

Cái con kênh đào này vòng quang ở thành phố sầm uất, mà các nhà gạch màu hồng xinh đẹp đứng sừng sững trên đường phố. Hình ảnh nhà gạch rõ ràng phản chiếu trên mặt nước tạo thành một cảnh sắc duyên dáng cũng tản ra sức quyến rũ mê người, đây chính là máy xay gió gần xa đã nghe tiếng.

Thủy Y bị cảnh sắc xinh đẹp hấp dẫn không nỡ rời bỏ để đi tìm quán ăn và nơi ngủ trọ, cô quyết định thừa dịp ban ngày mà xem phong cảnh một chút cho đã mắt, cho nên tình nguyện xách theo hành lý dầy cộm nặng nề, cũng không nguyện tìm một chỗ nghĩ ngơi, một thân một mình đi dạo khắp đường phố.

Ảnh trong kênh đào chiếu ra vô số công trình kiến trúc thời kỳ văn hóa phục hưng. Đi dọc theo kênh đào còn có thể thấy các ngôi nhà điển hình ở Hà Lan, trong đó đáng chú ý nhất chính là việc xây dựng nhà ở thế kỷ 17, kiến trúc bên ngoài khá giản dị bằng phẳng, rải rác là những ngôi nhà bên trong được trang trí đơn giản giống như những bậc thang với vô số cửa sổ, làm cho mọi người cảm thấy rằng niềm vui thú của chủ nhà dường như muốn hưởng đầy đủ ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Cô thấy thú vị vì vậy mà tập trung nhìn kỹ, đến lúc bụng đói kêu vang lên thì cũng chỉ là tùy ý mà đi vào cửa hàng bánh ngọt mua bánh mì cùng với thức uống ăn no, sau đó cũng không để ý đau đớn ở hai chân mà lại tiếp tục đi.

Lúc đến con kênh đen, những ngôi nhà được xây dựng bởi các nhà giàu và các nhà quý tộc ở thế kỷ mười sáu của Amsterdam hiện ra trước mắt. Mà các công trình kiến trúc có vẻ như là đang cạnh tranh so sánh lớn hơn, đẹp hơn. Mà hình dáng xinh đẹp của chúng nó cũng đều phản chiếu trên con kênh đào rộng lớn càng tăng thêm phong thái xinh đẹp.

Thật đẹp! Vì gió từ từ thổi tới khiến cho mỗi một cánh cửa sổ trang trí cây cảnh cũng huênh hoang theo gió trở thành hình ảnh các loại hoa ganh đua sắc đẹp cảnh tượng này đẹp không sao tả xiết, khiến cho Thủy Y cảm thấy chuyến đi này không tệ.

Đường viền của cánh cổng lớn khảm đủ màu sắc mà đàn phong cầm (đàn accordion), nhiều loại sân khấu múa rối cùng giầy gỗ xinh đẹp rất độc đáo, đặt biệt ở Amsterdam còn có những con rối mặc quần áo dân tộc. Từng cảnh quan một đều đập vào tầm mắt của Thủy Y.

Những thứ này với cô mà nói chẳng những tràn đầy mới mẻ khiến cho cô bị cuốn hút sâu sắc, đến mức gần như không cách nào thoát khỏi.

Dọc đường cô còn mua khoai tây chiên, còn có phô mai cùng cà rốt vẩy cá nổi tiếng của Hà Lan để ăn no.

Đến lúc màn đêm buông xuống đèn nổi lên rực rỡ, đến lúc đó cô mới kinh hãi đã không còn sớm nữa cũng nên đi tìm nhà trọ nghỉ ngơi.

Nhưng mà lúc này cô đã đi tới khu đèn đỏ (chính là khu làng vũ trường, quán bar) nổi danh lừng lẫy ở Amsterdam!

Trên đường phố cảnh ăn chơi đàng điếm là một tấm ảnh muôn màu muôn vẻ, khắp nơi đều có tiếng nhạc truyền ra chói tai, các cô gái áo quần không đủ che thân lại xinh đẹp diễm lệ đứng một hàng dài chỉnh tề bên trong cửa sổ thủy tinh trong suốt, một mặt hướng về phía các người đàn ông đi ngang qua cố sức bày ra các vẻ mặt tư thế có thể, chỉ cần có người tiếp nhận yêu cầu của các cô lập tức kéo rèm cửa sổ thủy tinh trong nhà lên để tới tiến hành giao dịch.

Thủy Y tận mắt thấy mức độ người Hà Lan cởi mở thật là mở mang tầm mắt. Cô nhắc nhở mình không nên ở chỗ này lâu, nhất định phải nhanh chóng rời đi nếu không sẽ gặp nguy hiểm.

Nhưng cô làm sao cũng không thể đi ra được.

Nguyên nhân có lẽ là bởi vì cô quá lo lắng cùng với không quen thuộc, cô đột nhiên bị mất phương hướng, mà lúc này cô phát giác có một người đàn ông lạ không có ý tốt mà nhìn cô chằm chằm, bộ dáng nhìn chằm chằm khiến tim cô đập nhanh có một dự cảm xấu dâng lên. Chuyện lớn dường như có vẻ không tốt.

Di tích cổ ở Châu Âu cũng lưu giữ hết sức nguyên vẹn, vì vậy có rất nhiều đường tắt nhỏ hẹp mà u ám. Mà lúc Thủy Y không kịp phản ứng liền bị lôi vào trong ngõ hẻm tối đen như mực.



p/s: lần này ta cho các nàng đi du lịch Châu Âu, các nàng có biết chương này tốn của ta gần 3 ngày trời không, thê thảm thiệt.

http://www.dulichnhatrang.com/camnang/v ... -con-kenh/

* Amsterdam là thủ đô chính thức của Hà Lan, nằm trên các bờ vịnh IJ và sông Amstel. Thành phố được thành lập vào thế kỷ 12 từ một làng chài nhỏ bên bờ sông Amstel. Ngày nay, đây là thành phố lớn nhất Hà Lan, là trung tâm chính trị, kinh tế, Thành phố nằm ở tỉnh Noord-Holland ở phía tây của quốc gia này. Thành phố có dân số (bao gồm cả vùng ngoại ô) có 1.360.000 dân tại thời điểm ngày 01 tháng 1 năm 2008, bao gồm phần phía bắc của Randstad, là vùng đô thị lớn thứ 5 châu Âu, với dân số khoảng 6.700.000 người.
Tên của thành phố có nguồn gốc từ Amstellerdam, chỉ xuất xứ của thành phố: một đập trong sông Amstel. Là một khu vực định cư như của một làng chài nhỏ ở cuối thế kỷ 12, Amsterdam đã trở thành một trong những cảng quan trọng nhất trên thế giới trong thời kỳ hoàng kim Hà Lan, một kết quả của sự phát triển sáng tạo của mình trong thương mại. Trong thời gian đó, thành phố là trung tâm tài chính và kim cương hàng đầu thế giới . Trong thế kỷ 19 và 20, thành phố mở rộng, và nhiều khu vực lân cận và các vùng ngoại ô mới được thành lập.
Thành phố này là thủ đô tài chính và văn hoá của Hà Lan. Nhiều tổ chức lớn của Hà Lan có trụ sở chính ở đây, và 7 trong 500 công ty hàng đầu thế giới, bao gồm Philips và ING, có trụ sở ở thành phố này . Sở giao dịch chứng khoán Amsterdam, thị trường chứng khoán lâu đời nhất trên thế giới nằm ở trung tâm thành phố. Địa điểm thu hút chính của Amsterdam bao gồm các kênh lịch sử của nó, Rijksmuseum, bảo tàng Van Gogh, Hermitage Amsterdam, nhà Anne Frank, phố đèn đỏ De Wallen, và các quán cà phê cần sa thu hút hơn 3.660.000 du khách quốc tế mỗi năm .[11]

Amsterdam có một trong những trung tâm phố cổ lớn nhất châu Âu. Dù Amsterdam là thủ đô chính thức của Hà Lan, thành phố này chưa bao giờ (trừ một giai đoạn ngắn từ 1808đến 1810) là nơi đóng đô của triều đình, đặt trụ sở của Chính phủ hay trụ sở Quốc hội Hà Lan. Các cơ quan này đóng ở Den Haag. Amsterdam là thành phố lớn nhất của tỉnh Bắc Hà Lan (tiếng Hà Lan: Noord-Holland), tỉnh có thủ phủ là Haarlem.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.04.2012, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4570 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân - Điểm: 10
Chương 2:

Thủy Y phát hiện mình bị người ta đè ở trên vách tường không thể động đậy.

Cô nhìn kỹ mới phát hiện đứng ở trước mắt là ba người đàn ông cao to vạm vỡ rồi đưa tay nắm ở trên người cô, trên người phát ra một mùi hôi thối làm người ta muốn nôn mửa, nhìn bộ dáng nghèo túng kia của bọn hắn, cô suy đoán bọn hắn chắc hẳn là kẻ lang thang!

“Các người muốn làm gì?” Cô hiểu rõ rồi lớn tiếng hỏi.

Bọn hắn lặp tức nói tràng tiếng Hà Lan khó hiểu cuối cùng mới xen lẫn một câu tiếng anh không thành thục: “Money!” (Tiền) Chẳng lẽ đám người này là muốn đòi tiền của cô?

Thấy cô không có bất kỳ phản ứng nào dường như tính liều chết không theo bọn hắn, nhưng mà một phát bắt được cổ áo của cô dùng sức xé ra, áo sơ mi của cô gần như bị xé thành hai nữa.

“Các người.” Trong mắt Thủy Y bắn ra tức giận.

Nhưng cô vẫn cố giữ vững trấn định bộ dáng không có một vẻ bối rối, dường như không có chút lo lắng cho mình, nhưng tức khắc có người phát ra tiếng kêu rên, kỳ quái chính là bọn hắn từng tên một bay ra ngoài còn bị tay đấm chân đá một phen, mà người đáng bọn hắn chính là Thiên Long Cương Triệt! Điều này khiến cho Thủy Y kinh ngạc trợn to mắt.

Đám người lang thang bị Thiên Long Cương Triệt đánh cho tơi bời, chỉ có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ rồi thừa cơ mà bỏ trốn mất dạng. Mà Thủy Y đối với võ thuật lợi hại của Cương Triệt cũng ra sức lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.

Ai ngờ người vừa chạy thì Thiên Long Cương Triệt cũng ngã xuống. Thủy Y vội vàng chạy tới đỡ hắn dậy hồi hộp hỏi: “Anh làm sao vậy?”

“Em vừa mới phun cái gì vậy?” Ánh mắt Cương Triệt đau xót, “ Em phun vào con mắt trái của anh!” Bỗng nhiên hắn chảy nước mắt trước mắt hơi mơ hồ, “May mà mắt phải anh còn nhìn thấy nếu không thì anh tiêu rồi, có thể sẽ bị bọn họ đánh cho một trận cũng không có cách cứu em.”

“Tôi làm sao biết anh lại đột nhiên chạy đến?” Thủy Y bất đắc dĩ nói, “Đây là thuốc xịt tự vệ mà con gái dùng để phòng thân, lúc đầu tôi nhắm ngay ánh mắt của bọn hắn phun, ai ngờ anh lại đột nhiên chạy tới, anh đánh bọn hắn đồng thời thuốc xịt tự vệ vừa lúc phun vào mắt trái của anh!” Cô đỡ hắn đến góc nghỉ ngơi.

“Em thật là một cô gái kỳ quái!” Cương Triệt không dám tin mà hỏi. “Em lại không mở miệng cầu cứu? Không kêu cứu mạng? Em có biết lúc nãy rất nguy hiểm không? Không nghĩ là em có thể sẽ bị hại sao?”

“Chẳng lẽ tôi phải lộ ra vẻ mặt hoảng sợ ăn nói khép nép mà hướng bọn hắn cầu xin tha thứ sao? Để cho bọn hắn lộ ra nụ cười đắc ý cùng thỏa mãn lòng hư vinh của đám đàn ông kia? Hừ! Đánh chết tôi cũng không làm thế!” Thủy Y cực kỳ giận dữ nói.

Cô lấy ra bình nước thấm ướt khăn tay nhẹ nhàng đặt lên trên ánh mắt của hắn không nhanh không chậm nói: “Huống chi căn bản tôi không sợ bọn họ! Một cô gái trẻ dám một mình đi ra ngoài du lịch, dám đi khắp nơi, tất nhiên không thể thiếu vũ khí tự vệ phòng thân được.” Lại thấy cô lấy từ trong túi quần jean ra một con dao nhỏ Thụy Sĩ, thuốc xịt tự vệ, còn có còi báo động âm thanh lớn dọa người.

“Em thật là có gan làm liều!” Anh lắc đầu một cái bội phục nói.

“Chính xác.” Cô thật thà nói. “Tôi chính là không sợ trời không sợ đất! Hơn nữa tôi rất tin chuyện đàn ông có thể làm thì phụ nữ cũng có thể làm.”  

Trong lòng anh đành phải cười một tiếng.

“Cho dù tôi là con gái, tôi tin tưởng vẫn có thể đánh bại đàn ông. Cho dù sức lực không sánh bằng đàn ông nhưng tôi có thể dùng đầu óc.” Cô nói liên tục mà phát biểu ý nghĩ của mình. “Từ nhỏ đến lớn tôi đều học trường học tư nhân quý tộc Cơ Đốc Giáo, thánh kinh tất nhiên là chương trình học mỗi ngày, tôi thích nhất là sách Cựu ước, câu chuyện tôi yêu thích nhất chính là David và người khổng lồ Goliath.  David lúc còn nhỏ đã lộ ra trí thông minh đem tảng đá đặt ở trên đầu đồ đá dùng hết toàn lực mà ném tảng đá bay ra đánh trúng đầu của người khổng lồ Goliath, vì vậy mà Goliath chết. Dân phi-li-tin nhìn thấy tình huống thuận lợi như thế, liền nhấc chân bỏ chạy, khiến người Israel giành thắng lợi!” Thủy Y giọng nói tràn đầy tự tin. “Anh xem! David chỉ dùng cục đá nhỏ thì đánh bại người khổng lồ! Cho nên tôi tin tưởng chỉ cần có ‘vũ khí công kích’ nho nhỏ là có thể đem người đàn ông bắt nạt tôi đánh cho tơi bời luôn!”

Không nghĩ tới cô nhìn như yếu đuối lại có nghị lực hơn so với đàn ông, tâm của Thiên Long Cương Triệt thình lình mà bị cô hấp dẫn thật sâu. Anh nghĩ đến cô cô độc trong lòng càng thêm yêu thương.

Mà cô hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó tràn đầy hoài nghi mà hỏi: “A? Anh làm sao lại xuất hiện ở nơi này?” Cô nhìn lên đèn neon, nhận thấy đám người lui tới nơi thế giới xa hoa trụy lạc này quả thật náo nhiệt hơn so với ban ngày.

Anh chính là vẫn luôn đi theo cô. Bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy cô liền đối với cô có sự quan tâm không thể tin được - anh không rời bỏ cô được.

Nhưng mà anh lại ấp úng nói không được.

Một người đàn ông chẳng biết tại sao lại đi theo sau lưng cô cả ngày thì còn có thể là cái gì?

“Ồ!” Vẻ mặt Thủy Y bỗng nhiên hiểu ra. “Tôi biết rồi, là anh muốn đi khu đèn đỏ tìm phụ nữ phải không? Tôi nghe nói đàn ông Phương Đông đều rất có hứng thú với phụ nữ cao to ở Phương Tây đúng không?” Sắc mặt cô bỗng biến thành khinh thường mà nói. “Anh thật sự khiếm nhã không chịu nổi! Không nghĩ tới anh là người như vậy!”

“Đây thật sự là vu khống!” Nhưng mà anh lại chỉ có thể nhìn cô chằm chằm mà không thể bào chữa.

“Con mắt của anh đỡ chút nào chưa?” Cô lạnh lùng hỏi.

“Đỡ rồi.” Anh cố gắng trừng mắt mà nhìn mặc dù con mắt vẫn chưa thoải mái bất quá tầm mắt lại rõ nét hơn nhiều. “Cám ơn em.”

“Tôi đi đây!” Cô đứng lên vỗ vỗ bụi bặm trên quần tiện tay lấy ra một cái áo sơ mi khác trong cái túi mặc lên người che lại quần áo đã bị rách tả tơi. “Tôi không quấy rầy anh đi tìm vui! Tôi nghĩ anh là một anh chàng đẹp trai đến từ Phương Đông huyền bí có thể khiến cho phụ nữ Phương Tây ái mộ hơn nữa còn cướp lấy trái tim của họ.” Cô châm chọc nói.

Cô tùy ý mà phất tay một cái ra vẻ như không quan tâm giống như đối với Thiên Long Cương Triệt không có chút lưu luyến.

Mà cô cũng không có nói bất kỳ lời cám ơn nào, có thể ở trong lòng cô căn bản không cảm kích anh ra tay giúp đỡ, bởi vì nếu anh không có xuất hiện cô cũng tin tưởng mình có năng lực đánh bại ba kẻ lang thang đưa bàn tay không có ý tốt với cô ra. Đã như vậy thì cần gì phải nói cám ơn.

“Này! Một cô gái như em ra ngoài đi du lịch rất nguy hiểm.” Anh hướng về phía tấm lưng mảnh khảnh của cô kêu lên.

Nhưng mà cô hoàn toàn không trả lời.

Anh vội vàng cầm hành lý lên len lén đi theo phía sau cô, mặc dù anh hiểu đây là một loại hành độnh tự rước lấy nhục nhã, nhưng mà anh không có cách nào ngăn chặn sự xúc động kia mà bám theo sau lưng cô thật chặt chẽ, còn phải cẩn thận sợ bị cô phát hiện!

Cuộc hành trình ngày đầu tiên ở Hà Lan bị mấy kẻ lang thang phá hư, lần này khiến cho hào hứng của cô ở Amsterdam đã không còn.

Vì vậy Hướng Thủy Y quyết định đi đường vòng mà rời khỏi Hà Lan đi miền nam nước Bỉ thủ đô Brussels, rồi cô thẳng hướng tới Paris thủ đô nước Pháp.

Trước tiên cô vào trạm xe lửa trung tâm thành phố. Xung quanh trạm xe lửa đều là các nhà cung cấp và các cửa hàng ở các ngã tư đường, trên phố còn có các nghệ sĩ đang trình diễn nhạc cụ tiếng nhạc vang lên khắp nơi làm cho tâm tình người ta cũng phấn chấn theo.

Đối với cô mà nói hình như chỉ có trạm xe lửa chật chội náo nhiệt này là chỗ an toàn nhất.

Sau khi trải qua nỗi kinh hoàng lòng cô vẫn còn sợ hãi cho tới khi đến nhà trọ cũng cảm thấy không an toàn. Vì vậy cô quyết định vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, tối nay liền dừng lại ở trạm xe lửa ngủ trên ghế trong sân ga là được rồi. Dù sao sân ga có bảo vệ đi tuần tra cũng rất an toàn!

Người tuổi trẻ du ngoạn ở Châu Âu vì tiết kiệm tiền cùng thời gian thì luôn mà cầm theo túi ngủ để ngủ ở ven đường, mà xung quanh trạm xe lửa cũng thường nhìn thấy cảnh tượng này, cho nên coi như thêm một cô gái nhỏ tóc đen mắt đen cũng chẳng có gì lạ.

Trạm xe lửa ở Châu Âu đều có thiết kế phòng tắm cùng phòng giặt quần áo cho các du khách, cô đã dùng một ít tiền vào nhà tắm để tắm rửa cho thoải mái, sau thay đổi quần áo sạch sẽ cả người hình như lại sáng sủa hẳn lên, cô hài lòng đi tới kiếm chỗ an toàn rồi lấy túi ngủ đã chuẩn bị mà nghỉ ngơi một chút.

Sáng sớm ngày mai xe lửa đã khởi hành đi Brussels, cô nhắc nhở mình ngàn vạn lần không được ngủ quên.

Chỉ cần ngày mai ngồi lên xe lửa cô sẽ đến một đất nước khác – Bỉ, nghĩ đến đây cô liền hưng phấn không thôi, rất nhanh liền mỉm cười mà ngủ thiếp đi.

Thiên Long Cương Triệt đứng lặng ở nơi xa len lén nhìn cô mà lắc đầu thở dài. Cô là một cô gái đặc biệt.

Một cái nhăn mày một nụ cười giơ tay nhấc nhân của cô, còn có kiểu suy nghĩ lạ lùng cùng hành động dũng cảm dị thường của cô cũng làm cho anh lâm vào mê muội.

Cô hẳn là con gái của nhà giàu có, nhưng mà cô lại có thể nằm xuống đất mà ngủ không thèm để ý đến ánh mắt của người khác. Cô tự nhận mình có thể bình đẳng với đàn ông mà không sợ hãi. Mà vẻ đẹp của cô lại càng khiến lòng người run sợ, chính cô dường như lại hồn nhiên không phát giác ra, từ lúc lớn cho tới giờ anh chưa từng gặp qua một cô gái xinh đẹp như hoa mà lại độc lập tự chủ như thế!

Ánh mắt của anh luôn không nhịn được mà chuyển hướng đi theo cô, cuộc hành trình Châu Âu đã không còn quan trọng nữa, phong cảnh xinh đẹp của Châu Âu cũng bị anh để ra khỏi trí nhớ, hiện tại anh chỉ quan tâm đến một chuyện đó chính là cô.

Tâm tư Cương Triệt rối loạn mà suy nghĩ cả đêm vì sao mình lại không bình thường như thế.

Thủy Y như mong muốn mà đáp xe lửa đi thẳng tới Brussels của Bỉ.

Không nghĩ tới khoảng cách rộng lớn giữa các lãnh thổ của các quốc gia lục địa Châu Âu, nhưng mà từ Amsterdam đến Brussel lại chỉ cần ba giờ đi xe.

Lúc trước ở Đài Loan cô mua vé xe lửa Châu Âu liên hợp là chỗ ngồi sang trọng ở khoang hạng nhất, có thể ngồi chỗ tốt nhất mà đây là người mua khoang phổ thông không thể thưởng thức

Người trên xe lửa rất nhiều cô trước tiên tranh giành một khoang ghế tốt nhất ở khoang hạng nhất, cái khoang ghế này chỉ có bốn người ngồi có hai ghế to lớn cho hai người ngồi, ngồi đối mặt với nhau còn có một các bàn ăn có thể dùng để ăn cơm.

Thật tốt! Cô một mình độc hưởng cái khoang ghế sang trọng rộng rãi thoải mái. Cái ghế dài lớn còn có thể để cho cô làm giường ngủ còn có thể đọc tạp chí, cũng tùy thời gọi nhân viên phục vụ làm các loại phục vụ, cô muốn nhân dịp ba giờ này mà hưởng thụ một phen thật tốt.

Khi xe lửa bắt đầu chạy thì thần kinh vừa mới buông lỏng lại lập tức căng thẳng.

Bởi vì lúc này cửa khoang ghế được mở ra đi vào hai người da đen cơ hồ cao hai trăm centimet.

Bọn họ như tay quyền anh, dáng người to con cùng màu da giống như than củi đen, xem ra một bộ dáng cực kỳ hung ác, khiến cho Thủy Y khẩn trương ngay cả trái tim cũng bị níu chặt.

Thủy Y thở dai một hơi khóc không ra nước mắt rồi lại như không có việc gì.

Bọn họ tại sao lại muốn ngồi ở chỗ này? Tại sao không tới khoang ghế khác mà ngồi? Chẳng lẽ vì thấy cô ngồi lẻ loi một mình mà thoạt nhìn bộ dáng rất dễ ăn hiếp?

Phàm là người mua vé khoang hạng nhất đương nhiên có quyền lợi ngồi ở khoang ghế khoang hạng nhất, cho dù mọi người không quen biết nhau, cho dù là cô vào trước nhưng chỉ cần còn chỗ trống cô cũng không có quyền đuổi người ta đi.

Cô cũng không có kì thị chủng tộc mà là cái người da đen đó khuôn mặt xem ra rất hung ác khiến cho cô vô cùng sợ hãi.

Đột nhiên trong lúc đó Thiên Long Cương Triệt xuất hiện, khuôn mặt tươi cười anh nhẹ nhàng đẩy cửa vào lập tức đi tới bên người Thủy Y.

“Anh có thể ngồi chỗ này không?” Anh lễ phép mà hỏi thăm.

Cám ơn ông trời! Cứu tinh đến! Rốt cuộc cô cũng có bạn! Cô chưa từng có khát vọng anh xuất hiện như thế!

“Dĩ nhiên có thể!” Cô lập tức chuyển qua chỗ ngồi bên cạnh. Thiên Long Cương Triệt sau khi cất xong hành lý thì ngồi xuống.

“Sao anh lại xuất hiện ở nơi này!” Cô kinh ngạc hỏi.

“Rất đúng lúc phải không? Lại đúng tuyến đường với em. Thật ra thì anh muốn đi Brussels xem chú bé đi tiểu nổi tiếng thế giới.” Anh thuận miệng bịa ra vài lời nói dối. “Nếu như không phải vội vàng nhảy lên xe lửa thiếu chút nữa anh không đuổi kịp chuyến xe này! Sau khi đi lên lại mất một lúc tìm chỗ ngồi không nghĩ tới ở trong khoang ghế này còn có thể gặp được em, lại vừa lúc còn một chỗ trống!”

Thật ra anh đã sớm tính toán rất tốt rồi, vẫn là nên đi theo cô, bất luận cô đi nơi nào anh cũng phải đi theo.

“Ồ!” Thủy Y đáp một tiếng. “Nói như vậy vừa lúc tuyến đường của chúng ta giống nhau nha!”

“Ừ! Rất có thể.” Cương Triệt chột dạ lấy ra bản đồ xe lửa Châu Âu ra làm bộ nghiêm túc nói: “Kế tiếp em nhất định sẽ đi Paris sau đó ngồi xe lửa đi Barcelona Tây Ban Nha hoặc là Madrid thủ đô Tây Ban Nha.

Hai người chỉ cần ngẩng đầu là có thể đón nhận ánh mắt của người da đen ngồi đối diện, điều này làm cho Thủy Y cảm thấy không được tự nhiên mà ánh mắt của Cương Triệt cũng lạnh như băng mà có mang sự cảnh giác dường như chuẩn bị tùy thời bảo vệ Thủy Y!

Lúc này một người đàn ông trung niên mặc đồng phục đi tới kiểm tra vé.

Thủy Y ngoan ngoãn đưa vé xe lửa ra cho ông nhìn, sau đó là Cương Triệt lại đến hai người da đen kia.

Tiếp theo hình như có tranh chấp người kiểm tra vé lại ra lệnh cho hai người da đen kia rời khỏi, nhưng mà bọn họ lại kiên trì không chấp hành từ kịch liệt đến kháng cự, chỉ một lúc sau thì cảnh sát xuất hiện. Thủy Y chưa từng nghĩ tới thì ra trên xe lửa Châu Âu cũng có cảnh sát mà người kiểm tra vé kia có quyền ra lệnh hai người da đen kia lặp tức rời khỏi khoang ghế.

Bởi vậy bên trong khoang ghế chỉ còn lại hai người là cô và Cương Triệt.

“Lúc nãy đến cuối cùng là xảy ra chuyện gì?” Thủy Y vẫn không hiểu chút nào.

Không nghĩ tới ngay cả tiếng Pháp mà Cương Triệt nghe cũng hiểu được anh hướng Thủy Y giải thích. “Bởi vì hai người da đen kia là mua vé thường không phải là khoang hạng nhất sang trọng, vé của bọn họ ngồi sai chỗ rồi, tự nhiên sẽ bị mời đến khoang hạng hai.”

Thủy Y nhận thấy nói: “Từ chuyện này cũng có thể thấy người Châu Âu chấp pháp nghiêm khắc. Mọi người theo lệ mà làm việc, việc này nếu như là ở Đài Loan có thể thừa nước đục thả câu mà bỏ qua rồi! Này có thể là trị an ở Châu Âu tốt đẹp cuộc sống người dân ổn định có thể là một trong những nguyên nhân này.”

Lần này mặc dù không thể một mình độc chiếm khoang ghế nhưng đáy lòng cô đã thoải mái hơn lúc đầu, cô và Thiên Long Cương Triệt đều là người Phương Đông lại ngồi chung một chỗ nên không cần lo lắng hoảng sợ.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.04.2012, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4570 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: Chuyến tàu tình yêu của trùm xã hội đen - Túc Vân - Điểm: 10
Hiện tại khoang ghế sang trọng này chỉ còn lại bọn họ, lần này anh nên tận hưởng thật tốt đoạn đường xe từ Amsterdam đến Brussels.

“Hắc! Anh xem!” Ngón tay của Thủy Y hướng ngoài cửa sổ có một loạt ngôi nhà xinh đẹp gạch đỏ ngói trắng bên cạnh lại là một khu vực thập tự giá. “Nghĩa trang và các hộ gia đình ở gần nhau, khiến cho cô khó có thể tưởng tượng ngay cả Châu Âu cũng xảy ra các loại tình huống như vậy. Nhiều người ở bên cạnh nghĩa trang như vậy không trách được lúc ấy có thây ma hay ma cà rồng trong truyền thuyết thời Trung cổ.” [thời xã hội phong kiến, thời trung cổ (trong lịch sử Trung Quốc thường chỉ khoảng thời gian Nguỵ Tấn, Nam Bắc Triều, Tuỳ Đường)]  

Cương Triệt nhếch mép cười một tiếng. “Dù sao bây giờ đất đai đều là tấc đất tấc vàng giống như nghĩa trang công cộng gần Tokyo quá đông thoạt nhìn giống như một thành phố của người chết vậy.” Anh quan tâm hỏi : “Em sợ sao?”

“Không.” Cô lắc đầu và nói ra suy nghĩ của mình. “Tôi cảm thấy nghĩa trang giống như cái bóng của thành phố đi song song với nhau thực sự ở phía sau thành phố. Người dân thưc sự bây giờ của thành phố chính là cái bóng dáng của người dân trong quá khứ. Phần mộ không thể xác định được nhân sinh... không ai có thể tránh khỏi cái chết.” Trong lòng cô hiểu rõ một ngày nào đó của một tháng sau khi cô về lại Đài Loan sẽ là ngày cô chỉ còn hai bàn tay trắng đối mặt với cái chết.

“Không phải là chúng ta nên đối mặt với cái chết sao?” Cô nhàn nhạt mà nói.

Vẻ mặt cô đột nhiên hiện lên vẻ buồn thảm cùng phiền muộn trong lòng cũng không tránh được ánh mắt sắc bén của Cương Triệt. Anh phát hiện cô thường hiện lên buồn rầu đến tột cùng là có chuyện gì quấy nhiễu cô đây?

Cô lại trầm mặc anh cũng không nói một lời.

Mà phong cảnh ngoài cửa sổ giống như một bức tranh yên tĩnh mà ấm áp.

Xe lửa đang lắc lư từ từ đi tới giữa hai bên bãi cỏ xanh biếc từ từ mà lui về phía sau rời khỏi tầm mắt của người chính là một mảnh đồng ruộng xanh mướt mà địa thế nhấp nhô giống như là sóng nhỏ phe phẩy trên mặt biển. Ngôi nhà nhỏ có nóc nhà mùa nâu nằm rải rác ở trong rừng cọ thẳng hàng. Cảnh sắc lúc này phảng nhất giống như tiên cảnh ở trần gian (cảnh thần tiên), khiến cho cô tối hôm qua ngủ không ngon giấc, rất nhanh liền rơi vào ngủ mê man.

Cô ngủ thiếp đi anh không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào sợ đánh thức cô.

Anh nhẹ nhàng quay đầu nhìn chằm chằm cô ngủ, trong lòng dâng lên một chút rung động. Anh chưa từng quên trán cô hay nhăn lại khiến cho anh nhìn thấy vô cùng đau lòng

Thời gian trôi qua xe lửa liên tục hướng tới Brussels, hướng được gọi là ngã tư đường của Châu Âu.

Anh nhẹ nhàng vỗ cô, cô lập tức thức giấc uể oải mà nhìn anh.

“Sắp đến rồi! Còn hai trạm nữa là đến Brussels.” Thiên Long Cương Triệt tốt bụng mà nhắc nhở cô. “Mau chuẩn bị một chút đi! Nếu không sẽ không kịp.”

“Cám ơn anh!” Cô vội vàng đứng dậy đưa tay lấy hành lý.

“Đừng khách sáo. Mọi người đều người đến từ nơi khác vốn là nên quan tâm nhiều hơn thôi!” Cương Triệt lễ độ mà trả lời.

Thủy Y cười lộ ra lúm đồng tiền dường như đã không còn địch ý với Cương Triệt nhân cơ hộ hỏi: “Anh tính đi nơi nào của Brussels đây?”

Cuốn sách du lịch đặt biệt giới thiệu nước Bỉ mặc dù là một quốc gia nhỏ nhưng mà văn hóa của bọn họ, nghệ thuật và âm nhạc đều có biểu hiện xuất sắc nhất, cho nên đi Bỉ tuyệt đối không thể bỏ qua giáo đường thời trung cổ cùng viện bảo tàng phong phú. Nói đến lịch sử cùng du lịch Thủy Y đúng là nói hăng say.

* thời trung cổ (chỉ thời đại xã hội phong kiến trong lịch sử Châu âu)

“Vậy em bằng lòng.” Anh dùng lại một lát mới quyết định lấy dũng khí nói: “Để cho anh làm bạn với em, chúng ta cùng đi du lịch được không?”

“Anh sẽ không chơi sao?” Cô hạ thấp khóe miệng hỏi.

“Không phải vậy.” Cương Triệt biết yêu cầu của anh làm người khác khó chịu vì vậy giả bộ đáng thương nói: “Kỳ thật bởi vì tài liệu du lịch của anh không chu đáo, đặt biệt là Bỉ căn bản không có chuẩn bị lại càng không biết nên đi nơi nào chơi, anh đang vì chuyện này mà nhức đầu, thật may là gặp em, em có lòng từ bi mà chúng ta cùng là người Phương Đông hơn nữa lại rất có duyên, có lòng tốt giúp anh một chút đi!”

Mặc dù vẻ mặt cô không muốn, nhưng lại cảm thấy thiếu anh một ân huệ, dù sao anh cũng đã từng giúp cô, vì vậy mà miễn cưỡng gật đầu đáp ứng.

“Hai ngày nha!” Cô đặt biệt nhấn mạnh. “Sau này mọi người đường ai nấy đi không liên can đến nhau.”

“Em thật là kỳ quái!” Anh thật không hiểu cô. Tại sao không thích người ta đi cùng?

“Tôi thích sự tự do cũng hi vọng tận hưởng ngày nghỉ của một tháng này thật tốt!” Cô thẳng thắn nói.

“Em ghét ràng buộc?” Anh thăm dò hỏi.

“Có thể nói vậy cũng có thể nói không phải.” Dù sao chuyện của cô ràng buộc rất nhiều! Cô vĩnh viễn không cách nào bỏ rơi người mẹ đáng thương, không cách nào quên sự thù hận để tha thứ cho cha đã nói mình là nỗi nhục của gia đình là chuyện không thể nào quên được.

Sau khi xuống xe lửa bọn họ tiến vào cố đô Brussels có ngàn năm lịch sử.

Trong trung tâm thành phố Brussels có viện bảo tàng cất giữ đầy đủ các loại văn hóa cũng tràn đầy hơi thở nghệ thuật cùng lịch sử. Quảng Trường Lớn là nơi tụ tập của các thương nhân từ thế kỷ mười hai tới nay cũng là trung tâm kinh tế ngày xưa, cho nên Quảng trường ở Brussels được gọi là đẹp nhất thế giới. Trên mặt đường của quảng trường toàn bộ đá được dán giấy thiếp vàng. Còn có giáo hội lớn thánh Michelle được xây dựng từ thế kỷ mười ba đây là công trình kiến trúc có phong cách nhất ở Bỉ. Mà hiện Brussels còn giữ là di tích cung điện là do Louie mười sáu xây dựng nên, ở nơi này không nên bỏ qua là chú bé đi tè nổi tiếng khắp nơi.

Bất cứ lúc nào chỗ nào Thiên Long Cương Triệt đều không quên mang máy chụp ảnh treo ở trước ngực muốn đem cảnh đẹp có một không hai ở trước mắt hoặc là di tích cổ có giá trị vô cùng mà lưu làm kỷ niệm. Mà Thủy Y lại bất đồng. Cô chẳng qua là lẳng lặng đứng nhìn lẳng lặng thưởng thức không giống một loại khách du lịch ra sức mà chụp hình làm kỷ niệm.

“Em không chụp hình sao?” Anh tò mò hỏi

“Không cần.” Cô thành thật nói. “Chỉ cần để tâm dùng ánh mắt nhìn là được rồi!” Cô muốn dùng ánh mắt của mình đem các nơi trước mắt đều khắc ở trong đầu. Nếu như tương lai có một ngày cô bị mù như vậy những cảnh đẹp này vẫn sẽ vĩnh viễn lưu lại cảnh tượng trong lòng cô.

“Anh giúp em chụp hình được không?” Anh làm bộ như thích thú mà cầm máy chụp hình lên, thật ra thì đáy lòng rất mong muốn lưu lại bóng dáng xinh đẹp của cô.

“Không muốn.” Cô kích động cự tuyệt chỉ thiếu không có đưa tay đánh rơi máy chụp hình của anh. Anh sợ vội vàng dừng lại chụp hình lại liên tục đối với cô áy náy.

“Không sao.” Cô bắt buộc mình tỉnh táo lại mở miệng nói: “Hôm nay hành trình dừng tại đây.” Mặt trời xuống núi hoàng hôn mờ ảo có vẻ xinh đẹp mà sâu sắc Thủy Y muốn thừa dịp này mà tạm biệt Cương Triệt.

“Em không đói bụng sao?” Anh chán nản mất một lúc. Mà vẻ mặt cô vội vã nói tạm biệt khiến cho anh rất nản lòng. Anh ở trước mặt phụ luôn là ngang ngược không có gì là không làm được. Các cô ấy chủ động tang bốc anh lại càng không ngừng nịnh bợ anh. Chỉ có cô hoàn toàn đối với anh không có vẻ mặt tốt còn hơi một tí là cho anh vấp phải trắc trở!

“Hôm nay hành trình rất vội vàng ngay cả buổi trưa cũng chỉ lấy bánh nướng xốp nổi tiếng của Bỉ ăn no. Thế này đi anh mời em ăn bữa cơm xem như là cám ơn em đã giúp đỡ làm người dẫn đường tốt nhất!” Anh không chết tâm mà đề nghị.

“Không cần.” Cô lạnh lùng mà cự tuyệt. “Tôi muốn ngồi xe suốt đêm đến Paris.” Đây là lý do tốt nhất có thể rời khỏi anh ta. Huống chi như vậy còn có thể tiết kiệm được tiền thuê ở lại một đêm.

“Dù cho như vậy em cũng nên nhìn xem hôm nay có tuyến xe lửa đêm hay không! Nếu như không có em lại chờ đợi vô ích sao?” Anh ân cần nói: “Như vậy đi! Anh cùng em đến trạm xe nhìn thời gian biểu một chút được không?”

Anh quan tâm khiến cho cô không có lý do để cự tuyệt đành phải để cho anh tiếp tục theo bên người.

Thật may! Cương Triệt nhìn bảng thời gian phía trên chỉ dòng chữ Brussel – Paris. Xe lửa là buổi tối mười một giờ.

“Nếu vậy tôi phải tranh thủ thời gian để ngắm nhìn.” Thủy Y không chút nghĩ ngợi nói. “ Vậy thì đáp chuyến xe lửa mười một giờ đi đến Paris thôi!”

“Vậy buổi tối không phải là em phải ngủ trên xe sao? Có tính ngủ giường nằm không?” Anh có lòng nhắc nhở. “Nhưng mà muốn giường nằm thì phải thêm một ít tiền là được – bởi vì nó không có bao gồm trong vé liên hợp mà chúng ta đã mua.”

“Tôi sẽ mua ‘một cái giường’ để ngủ.” Cô thẳng thắn nói. “Bởi vì tôi thật sự đã mệt rồi!”

Vành mắt của cô đã nổi lên vòng đen lớn lại thâm.

Thật ra thì một người tự mình đi du lịch suy cho cùng là vất vả hơn so với đi cùng một đoàn chẳng những không có xe đi chơi cũng không có người hướng dẫn du lịch. Người dẫn đầu và các thành viên mọi việc cũng chỉ có thể dựa trên thỏa thuận riêng của họ, tự mình sắp xếp chuyện ăn uống, phụ thuộc vào cuộc hành trình chẳng qua cũng bởi vì như thế mới có vẻ mới mẻ cùng ly kỳ.

Mà phương thức bọn họ du lịch phần lớn là dựa vào cặp chân liên tục đi bộ một đường dài như vậy. Nhất là ngày hôm nay, bọn họ thực dự đi đường quá nhiều.

“Em thoạt nhìn rất mệt mỏi ngoại trừ cần ngủ một giấc thật tốt, ngoài ra còn cần ăn một bữa thật ngon, em nhìn em đi hai ngày nay đều dựa vào bánh mì để ăn làm sao có thể có dinh dưỡng?” Anh không nghĩ qua là thuận miệng nói thiếu chút nữa để cho cô phát hiện anh thực sự bám theo cô, anh vội vàng im lặng không nói thêm gì nữa. May mà cô bởi vì quá mức mệt mỏi mà không có nghe được có gì không đúng.

“Đi thôi! Dù sao cách thời gian lên đường còn rất lâu như vậy thừa dịp này rảnh rỗi chúng ta đi ăn một bữa cho thật ngon. Em muốn ăn món ăn Trung Quốc hay không?” Anh cố gắng lấy thức ăn ngon để dụ cô, vừa mới nghe nhắc tới món ăn Trung Quốc vị giác của cô hình như hoàn toàn thức tỉnh ý nghĩ muốn trở về ăn món ăn Đài Loan.  

“Tôi rất muốn vô cùng muốn.” Cô ủ rũ cuối đầu nói. “Từ lúc ngồi máy bay cho đến bây giờ đã liên tục mấy ngày chưa ăn đến cơm trắng nóng hổi rồi, sắp không chịu nổi rồi!”

“Vậy thì đi thôi!” Anh liều mạng khoe. “Người Trung Quốc kiêu ngạo nhất là khắp nơi đều có người Trung Quốc cho dù là ở Tây Âu hay Đông Âu tùy tiện tìm một chút cũng sẽ có quán ăn Trung Quốc nha!”

“Vừa rồi tôi cũng có chú ý tới một quán cơm Bắc Kinh rất lớn.” Cô không ngượng ngùng nói: “Nếu như có vịt quay Bắc Kinh thì tốt.” Nói đến vịt quay nó dường như đã xuất hiện ở trước mặt cô, càng đói bụng đến choáng váng, tứ chi mệt mỏi.

“Đi nhanh đi! Chúng ta ăn một bữa cho thật đã!” Anh hét lớn.

Nhưng mà hai chân của cô đã đau đến sắp không nghe sai bảo, nếu không phải là anh ở sau lưng đẩy cô, cô thật là không đi nhanh được.

“Uống đi! Đây là trà xanh chính gốc Đài Loan!”

Cương Triệt rộng rãi mà kêu rất nhiều món ăn nổi tiếng Trung Quốc trừ gà vịt cá ra còn có một tô canh tẩm bổ hầm thuốc bắc nóng hổi. Dĩ nhiên là không thể thiếu trà mà người Phương Đông quen uống.

Khi trà xanh nóng hổi xuống bụng thì Thủy Y gần như cảm động muốn khóc chảy nước mắt. Mặc dù đây không phải là trà chất lượng tốt nhưng lúc này mà có thể có được trà xanh để uống đã cảm thấy vừa lòng rồi.

Nhìn các loại món ăn ngon liên tục lên bàn miệng của cô đã sớm mở to thèm nhỏ dãi vì vậy mà không khách khí ăn ngấu nghiến.

Chẳng những cô ăn xong hai chén cơm trắng gần như ăn sạch cả đĩa gà, tiếp theo bắt đầu cá chình hấp, vịt quay Bắc Kinh cũng bị cô tiêu diệt sạch sẽ, cho đến nước trái cây thì cô mới sờ sờ cái bụng đã no thỏa mãn nói: “Thật là không dễ được! Cám ơn anh đã mời tôi ăn thỏa thích!” Đối với sự quan tâm cùng rộng rãi của anh khiến cô không khỏi cảm động.

“Vậy sau này mỗi ngày anh đều mời em ăn món ăn Trung Quốc được không?” Anh nắm chặc cơ hội hiếm có này mà nói.

“Có ý gì?” Cô nhạy cảm mà buông đũa xuống lạnh lùng nói. “Đây là không có khả năng hành trình của chúng ta khác nhau, tôi không thể nào luôn luôn đi theo anh, chúng ta cũng không có khả năng luôn chạm mặt.”

“Nói cũng đúng!” Anh không dám nói thêm gì nữa.

Ai! Vẫn bị cô cự tuyệt anh thật sự rất chán nản.

Đợi đến ban đêm lúc bọn họ trở lại trạm xe lửa Thủy Y chuẩn bị đáp xe lửa đi tới Paris.

Thủy Y lần nữa lại phất tay nói lời tạm biệt mà anh lại vẫn dùng tiếng Trung nói với cô: “Hẹn gặp lại.”

Hẹn gặp lại – Chúng ta còn có thể lại gặp nhau.


* Brussels - thủ đô của vương quốc Bỉ, là một trong những thành phố văn hóa cổ của châu Âu, nơi đặt trụ sở chính của các cơ quan đầu não của Liên minh châu Âu. Vì vậy, một cách không chính thức, người ta gọi Brussels là thủ đô của châu Âu – Trái tim của Châu Âu. Chịu ảnh hưởng của khí hậu đại dương ôn hòa nên thời tiết Brussles khá dễ chịu. Mùa Hè là mùa đẹp nhất trong năm với bầu trời trong xanh, cây cối tốt tươi; mùa Thu thường có những cơn mưa rào bất chợt; còn mùa Đông lạnh nhưng không buốt giá, tuyết rơi từ tháng Một đến tháng Ba.

Thành phố này nổi tiếng với các công trình kiến trúc cổ thời kỳ Phục Hưng và kiểu Gô-tích. Nổi bật giữa lòng Brussels là Quảng trường Lớn (Grand Place), từng được đại văn hào Pháp Victor Hugo ca tụng là "Quảng trường đẹp nhất thế giới", mặt đường được lát đá hoa cương và những tòa nhà nguy nga tráng lệ xây dựng từ thế kỷ XV. Quảng trường Lớn còn nổi tiếng với sự kiện "thảm hoa" diễn ra 2 năm 1 lần (vào các năm chẵn) được tổ chức vào giữa tháng Tám thu hút rất nhiều du khách đến thưởng ngoạn. Năm 1998 Quảng trường được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa nhân loại.
Brussels còn được mệnh danh là “Kinh đô của bảo tàng” với hơn 90 viện bảo tàng, trong đó có những bảo tàng nổi tiếng như: Bảo tàng Khoa học tự nhiên, Bảo tàng Mỹ thuật cổ đại và đương đại, Bảo tàng Ô tô cổ, Viện Âm nhạc, Quân sự... và nổi tiếng nhất là Atominum - Viện bảo tàng khoa học kỹ thuật, xây dựng vào năm 1958 - Công trình mô phỏng theo cấu trúc tinh thể phân tử sắt với tỷ lệ phóng to hơn 160 tỷ lần, cao 102m, nặng sấp xỉ 2400 tấn gồm 9 quả cầu thép, đường kính mỗi quả 18m.. Kiến trúc sư André Waterkeyn thiết kế Atomium cho Expo đầu tiên sau Đệ Nhị Thế Chiến với mong muốn nó sẽ là biểu tượng của thời đại nguyên tử và việc sử dụng năng lượng hạch nhân vì mục đích hòa bình.
Ở Brussels còn có một “châu Âu thu nhỏ” trong công viên với mô hình khoảng 300 thắng cảnh tiêu biểu của hơn 15 nước châu Âu. Nếu New York có tượng Nữ thần tự to uy nghi, Coppenhagen tự hào với Nàng Tiên cá quyền rũ thì Brussles cũng có biểu tượng riêng. Đó chính là “Manneken Pis” (Cậu bé đứng tè) nghe đâu đã được du khách quốc tế tặng cho 600 bộ y phục khác nhau và từ lâu đã trở thành biểu tượng du lịch của Brussels.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
Lost In Love
Lost In Love
nantrang
nantrang

bangthan87: \cac ban mun an j oder di
Cua Rang Me: y sam đâu rồi
Ái Nhã: nhanh nhanh lên nha Thần. Tiện thể mua đồ về nhậu luôn
bangthan87: ok luioon, de ta moi bia may muội :))
Băng: ss Yến My yêu dấu
LanRuby: Ysam.: ta cũng vay. K hjeu, k hjeu.....aaa
Ái Nhã: bia sài gòn. ngon mà rẻ
LanRuby: Zk thjx rừng núi....Rượu Cần, Rượu Ché đi....kaka
YSam: ông cua con k bt chơi thang lam vui thua lam j, ong chi con voi, du doc huong dan roi nhung van k hiu
bangthan87: hjhj , nha truong cho dung dt luc day ah
LanRuby: Cho hs lam bàj tập. Ngồj chờ, bùn ngủ. Lấy đt ra gảy
bangthan87: Nhã: de nhau bia ken , sai gon hay tiger
bangthan87: hac hac, o lop con onl ha, hoc tro cua muoi cung ngoan qua hén:)
Ái Nhã: hê nhâu m.n
LanRuby: Chua. Neu o nha thj ngủ ruj. Dang o lop....
bangthan87: zk day ve chua
bangthan87: ta moi đấnh một giac tu 2jo toi jo
hehhehe, dao nay sao luoi qua
LanRuby: Zk bùn ngủ quá
LanRuby: Uj ck do ha
bangthan87: sao thé zk
LanRuby: Haiz....mệt.
PhuongThao04: Chán thấy mồ
Cua Rang Me: @quạ: viet vo topic nào bạn?
quạ: viết bài kiểu j vậy bạn?
Cua Rang Me: còn ai k?
YSam: hú hú có ai k
chaunhi12a5: dung : ths pan nha
Hoàng Dung: @chau: muốn có điểm thì viết bài thôi
PhượngMinhNguyệt: vật phẩm mà mình mua rồi , nhưng cảm thấy ko ưng ý muốn mang lên đấu giá , ko biết có được ko
YSam: hú hú


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.175s | 12 Queries | GZIP : On ]