Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Diễm phu nhân - Thiên Ái Mạch Sinh Nhân

 
Có bài mới 18.04.2012, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.03.2012, 12:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 706
Được thanks: 3137 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới [Xuyên không] Diễm phu nhân - Thiên Ái Mạch Sinh Nhân - Điểm: 10
Diễm phu nhân

images

Tác giả: Thiên Ái Mạch Sinh Nhân

Độ dài: 100 chương

Convert: ngocquynh520

Edit: Sulli + ChieuNinh

Giới thiệu vắn tắt

Người khác xuyên không, nàng cũng xuyên không.

Người khác không phú thì quý, không phải tiểu thư tướng phủ thanh tú lả lướt thì là hoàng phi xinh đẹp vinh quang ngày sau.

Lâm Triêu Hi vì sao lại xui xẻo như vậy, vừa xuyên tới liền bị áp bức, ngày ngày phải lấy diện mạo "bà lão" để ra ngoài gặp người.

Ba năm trước,

Nghe nói: Chủ mẫu Lâm gia ngủ đến buổi trưa, sau khi tỉnh dậy tính tình đại biến, gà vịt thịt bò bào ngư bày trước mặt, tướng ăn long trời lở đất!

Nghe nói: Chủ mẫu Lâm gia bị một tên tiểu tặc không lông đánh mũi dập má thũng, không hề có sức đánh trả, cảnh nhà Lâm gia sa sút hay sao?

Ba năm sau,

Nghe nói: Chủ mẫu Lâm gia hái được hoa ưu đàm bà la [1], trở thành nữ minh chủ già nhất từ trước đến nay, thiên hạ không một người tranh phong!

Nghe nói: Ba con trai Lâm gia đều có luyến mẫu tình kết, thường xuyên mặt mày đưa tình ca hát nửa đêm, vi phạm luân thường a!

Ai biết, bà lão tóc bạc da gà đi đứng loạng choạng này lại là một nữ tử xinh đẹp vô song.

Đại công tử Lâm Thành Trác, ổn trọng cơ trí, khí phách lỗi lạc, võ nghệ cao nhất Lâm gia, luôn luôn chiến thắng.

Nhị công tử Lâm Đường Hoa, vân đạm phong khinh [2], nhẹ nhàng như trích tiên, thực ra vô cùng phúc hắc, luôn tỏ vẻ vô tội.

Tam công tử Lâm Phượng Âm, hoàn khố hồ đồ, phong lưu phóng túng, bị thế nhân gọi là phế vật, thích nhất giả bộ.


[1] Loại hoa "xanh trắng vô tục xinh đẹp" được tôn là hoa nhà Phật trong truyền thuyết, 3000 năm mới nở một lần, nở rộ trong ban đêm, sớm mai sẽ héo.

[2] Nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi. Ý nói thái độ lạnh nhạt, không quan tâm đến chuyện gì.



Đã sửa bởi ♥Sulli♥ lúc 31.08.2014, 15:00, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 16.05.2012, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.03.2012, 12:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 706
Được thanks: 3137 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới Re: [Xuyên không] Diễm phu nhân - Thiên ái mạch sinh nhân - Điểm: 11
Edit: Sulli
Chương 1: Đến cửa đòi nợ


"Thùng tốt nước ấm hoa thơm a!"die»ndٿanl«equ»yd«on

Trong một gian phòng hơi nước dày đặc, có một người đang tắm rửa trong thùng gỗ.diiee»ndٿanl«equ»yd«on

Nữ tử với dung mạo xinh đẹp tuyệt trần thoải mái dựa vào thùng gỗ, lời nói tự đắc, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.♥die»♥ndٿanl«equ»yd«on

"Nếu biết xuyên qua được hưởng phúc như vậy, ai còn nguyện ý ở lại hiện đại chứ." Đôi mắt sáng như sao mở ra, ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ qua mặt nước, cầm lên vài cánh hoa đặt ở chóp mũi, sau đó vén lên tóc đen của mình.die»█ndٿanl«equ»yd█«on

Cái gọi là hoa sen mới nở, chính là vóc dáng yểu điệu với đường cong lả lướt.die»█ndٿanl«equ»yd█"♥on

Nàng chậm rãi đứng dậy, bờ vai tuyết trắng lộ ra khỏi mặt nước, sau đó là xương quai xanh tinh tế, bộ ngực tròn đầy và vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, cuối cùng là phần mông trắng nõn. Nàng nâng chân trái giẫm lên cầu thang, chân phải bước ra thùng tắm, toàn thân ướt đẫm mang theo từng giọt nước, muốn bao nhiêu mềm mại đáng yêu có bấy nhiêu mềm mại đáng yêu, một dạng mềm mại ướt ái như được nặn ra từ nước.

"Chủ mẫu ——" Ngoài cửa có người gọi.

"Hả?" Nữ tử nhéo cổ họng, dùng giọng nói trầm ổn và già dặn hỏi, "Có chuyện gì?"

Tỳ nữ bất đắc dĩ đáp, "Tam công tử lại chuốc họa, Khúc gia tìm tới cửa rồi."♥die»ndٿanl«equ»yd«on♥

Haiz! Tiếng thở dài nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Hôm nay đã là lần thứ tư, ngay cả nghỉ trưa một giấc cũng không được yên? Nữ tử đáp lại, bảo tỳ nữ đứng chờ ngoài cửa.

Trên đất để một gói đồ, nàng nhẹ nhàng mở ra, đó là một bọc da người!

Trước tiên nàng lấy một tấm ra rồi gắn vào mặt rồi lấy mấy thứ nhỏ gắn lên tay, dán trên gáy, sau đó mặc áo bào rộng lớn hai ba lượt, da thịt lộ bên ngoài hoàn toàn biến thành da gà đầy nếp nhăn, nàng lại ăn vào một viên thuốc, chỉ một thoáng, mái đóc đen như tóc nước trở biến thành tóc bạc như tuyết trắng.

Lấy một chiếc trâm cài búi tóc ngay ngắn, vài phút sau, một thiếu nữ tuyệt sắc biến thành một bà lão già nua, chẳng qua đôi mắt kia vẫn trong trẻo như cũ.

Ra khỏi phòng tắm, tỳ nữ dẫn đường thẳng đến tiền sảnh.

Khi đang đi ở hành lang đã nghe thấy một tiếng hét to, "Lôi thằng nhóc Lâm Phượng Âm ra cho ta! Hôm nay, hoặc là thề cuộc đời này chỉ cưới duy nhất nữ nhi của ta, hoặc là tự đoạn tử tuyệt tôn dập đầu nhận sai!"

Bà lão nhíu mày lại, người này không khỏi quá mức ngang ngược, không hổ là dòng dõi Khúc gia độc bá Ký Châu.

Bà lão đứng trước cửa, tất cả tôi tớ đều cung kính hô, "Chủ mẫu!"

Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, nam nhân trung niên lông mày dựng ngược mắt trợn to kia hẳn là Khúc Thanh Hổ, mà người khóc nức nở bên cạnh hẳn là người bị hại Khúc Thanh Khởi.die»◘█ndٿanl«equ»♥yd█«on

Lông mày của Khúc Thanh hổ dựng thành chữ bát (八), hừ lạnh nói, "Lâm gia quả nhiên là thế hệ sau không bằng thế hệ trước, lại để một phụ nhân làm chủ!"

Bà lão cười ha ha một cách gượng gạo, sải bước tới ngưỡng cửa, khiêm nhường nói, "Mời ngồi mời ngồi, còn thất thần làm gì, mau dâng trà!"

Bọn nô bộc nhanh chóng ra ngoài chuẩn bị, Khúc Thanh Hổ dắt nữ nhi ngồi xuống, bà lão ngồi xuống ghế, xoay xoay mấy cái mới ngồi thoải mái, mở miệng hỏi, "Không biết tiểu thư Khúc gia là bị tổn hại thân thể hay tổn hại tinh thần?"

Khúc Thanh Khởi nghi hoặc nhìn nàng, Khúc Thanh Hổ nhíu mày nói, "Có ý gì!"

Bà lão nhếch miệng nói, "Tình yêu nam nữ đều là ngươi tình ta nguyện, nếu lệnh viện đã nói con ta thay lòng đổi dạ, cũng nên đưa ra mức độ nào chứ. Ta đây, phân tổn thương tình cảm thành hai loại, một là tổn hại thân thể, chính là đã lên giường, nhiều nhất cũng chỉ có con, hai là tổn thại tinh thàn, đơn giản là bệnh tương tư thành tật hoặc là giận dữ không quen nhìn mấy nữ hầu một chồng. Không biết lệnh viện là loại nào? Ta mới đúng bệnh hốt thuốc được."♥♥die»◘█ndٿanl«equ»yd█«on

Mặt Khúc Thanh Khởi đỏ bừng, từ nhỏ được dạy lễ nghĩa liêm sỉ, những lời này nàng chưa từng nghe ai nói, lúc này tim đập thình thịch, cũng đã quên chảy nước mắt.die»◘█ndٿ♥anl«equ»yd█«on

Mặt Khúc Thanh Hổ cũng là lúc trắng lúc xanh, thoắt hồng thoắt tím, cuối cùng hắn vỗ mạnh bàn, đứng dậy nói, "Có mẹ nào ắt có con đấy! Không biết liêm sỉ!"

Bà lão bị tiếng rống giận bất thình lình làm phát hoảng, lúc bình tĩnh lại thì như thay đổi thành một người khác, lập tức đứng lên so thân cao với Khúc Thanh Hổ, gân cổ quát, "Rốt cuộc là ai không biết liêm sỉ! Cô nương trông nhu nhược như vậy thực chất lại lẳng lơ cợt nhả, tùy tiện lên giường cùng người khác! Ta nói cho ngươi biết, khuê nữ của ngươi cũng không phải con chim non, ngươi làm cha mà chỉ biết hưng sư vấn tội, sao không quản giáo nữ nhi của ngươi cho tốt! Lâm gia của chúng ta cũng không dễ ức hiếp như vậy, nói thật cho ngươi biết, hôm nay ngươi đã là người thứ tư, ba người trước đều đàng hoàng tử tế dắt khuê nữ về nhà úp mặt vào tường sám hối, cũng chỉ có ngươi không biết xấu hổ tuyên dương việc xấu trong nhà, ngươi nếu ra khỏi Lâm gia bằng cửa lớn, tránh không được bị người chỉ trỏ, xem khuê nữ của ngươi về sau gả ra ngoài thế nào! Mãng phu! Vô liêm sỉ!"

Nói một hồi khiến Khúc Thanh Hổ nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt Khúc Thanh Khởi trắng bệch, bỗng chốc khóc lóc nước mắt lã chã.

Nàng quỳ xuống đất ôm Khúc Thanh Hổ nói, "Phụ thân, là lỗi của nữ nhi, đều là nữ nhi không biết thẹn, chưa có hôn phối đã theo Lâm tam công tử, là nữ nhi cuồng dại phó thác, người tùy tính rộng rãi như tam công tử sẽ không bị tư tình nhi nữ ngăn cản bước chân, nữ nhi chỉ cầu chỉ cầu được ở bên chàng trong chốc lát đã thấy mỹ mãn, chúng ta, chúng ta trở về đi. . . Nữ nhi tình nguyện kiếp này không gả, phụng dưỡng phụ thân."

Khóc đúng là như hoa lê đẫm mưa, tiếng nức nở khiến cho người ta bực tức khó chịu.

Bà lão lạnh nhạt ngồi lại ghế, Khúc Thanh Hổ nâng nữ nhi dậy, lạnh lùng nhìn bà lão, vung tay áo rời đi.dii♥e»ndٿanl«equ»yd«o0n

Bà lão vẫy tay hô, "Mau mau! Tiễn khách! Khúc gia chủ, đừng quên đi ra ngoài bằng cửa sau!"die»ndٿanl«equ»yd«o00n

Hết thảy khôi phục như cũ, gió êm sóng lặng. Bà lão duỗi người, ngáp một cái chuẩn bị về ngủ, tỳ nữ hốt ha hốt hoảng chạy tới nói, "Không xong không xong, đại công tử đánh tam công tử rồi!"

Bà lão nhức đầu xoa xoa thái dương, bước chân tập tễnh chạy theo tỳ nữ tới hậu viện.

Chỉ thấy trong hậu viện rộng lớn, cây cối và bồn hoa đã thay đổi hoàn toàn, đầy đất là tàn hoa và lá vụn, một chậu hoa bên trái vỡ vụn, vài cây nhỏ bên phải nghiêng vẹo, muốn thảm hại bao nhiêu có bấy nhiêu thảm hại, giống như sấm sét từ trên trời hạ xuống, phá hỏng hậu viện Lâm gia.die»█ndٿanl«equ»y•d█«on

Đống bừa bãi ở dưới đất cũng chưa gọi là hỗn loạn, ít nhất đều là vật chết, hai kẻ dở hơi ở giữa mới khiến người ta bực bội.

Chỉ thấy hai bóng người giao chiến cùng một chỗ, một là áo tím thêu chỉ vàng, một là trường bào đơn giản màu đen.die»ndٿanl«equ»yd«o0n

Tử y chính là tam công tử Lâm gia Lâm Phượng Âm, thích nhất gây chuyện, mi mục hẹp dài nhếch lên, hoàn toàn là vẻ yêu nghiệt hoạt sắc sinh hương, cũng bởi vì bề ngoài quá tuấn mỹ, tâm địa lại gian xảo, mỹ nữ ở thành Hoa Châu đều bị hắn sờ soạng mấy lần, bây giờ còn phát triển đến thành Ký Châu ở lân cận. Mỗi ngày ít nhất có ba đợt đến cửa đòi nợ, oanh oanh yến yến mỗi người một vẻ, có thể sánh bằng tuyển tú ở hoàng cung.die»◘█ndٿanl«equ»yd█«on

Mà người mặc quần áo màu đen chính là đại công tử Lâm Thành Trác xem như có tiền đồ nhất Lâm gia, làm người trung hậu rộng rãi, khiêm tốn thận trọng, lấy lòng hiệp nghĩa nổi tiếng giang hồ,   người gọi Lâm thiếu hiệp.


Đã sửa bởi ♥Sulli♥ lúc 31.08.2014, 15:03, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ♥Sulli♥ về bài viết trên: Linhkb3, Tiểu Nghiên, hoapham290, leotitonannhieu, tiếu tiếu, xuanhien77
Có bài mới 18.05.2012, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.03.2012, 12:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 706
Được thanks: 3137 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới Re: [Xuyên không] Diễm phu nhân - Thiên ái mạch sinh nhân - Điểm: 10
Edit: Thỏ không ăn cỏ

Beta: Sulli


Chương 2: Hai huynh đệ mỗi người một vẻ

“Tam đệ, ta đã dạy đệ bao nhiêu lần mà không sửa, nay tuổi tác mẫu thân đã cao, huynh trưởng như cha, ta bây giờ cần phải quản lý đệ chặt chẽ hơn, không thể để mặc cho đệ tùy ý làm bậy thêm nữa!” Lâm Thành Trác một tay cầm kiếm một tay cầm roi, kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, roi đã quất xuống, khiến cành lá bụi đất bay mịt mù.

Lâm Phượng Âm liếc mắt cười nói, “Đại ca, xem ra võ nghệ của huynh lại tiến bộ không ít, ngày Lâm gia chúng ta độc bá võ lâm sắp tới nha!”

Lâm Thành Trác nhíu mày nói, “Đừng có lảng sang truyện khác!”

Lâm Phượng Âm than thở nói, “Đại ca, huynh đúng là loại người quá mức bảo thủ không chịu thay đổi, vậy nên năm nay đã 23 tuổi mà còn chưa lấy vợ, thiên hạ có rất nhiều nữ nhân tốt, huynh nên tìm một tẩu tử về làm vợ đi, như vậy huynh sẽ không nhìn chằm chằm đệ cả ngày nữa.”

Lâm Thành Trác tiến lên từng bước nói, “Tam đệ, chuyện này không cần đệ quan tâm, không lập nghiệp mà thành gia thì có tác dụng gì. Hơn nữa, ba huynh đệ chúng ta, chỉ có đệ là đáng lo ngại nhất, tính cách này của đệ… Aiz! Tiểu thư nhà Khúc gia có điểm nào không tốt, đệ tại sao lại. . . Còn có Vương gia, Liễu gia.”

“Ha ha.” Lâm Phượng Âm không đáp lại, chỉ cười cười, đôi mắt phượng cong lên như trăng lưỡi liềm, ánh sáng trong mắt lóe ra như vỡ vụn bất thường. “Đại ca, thiên hạ lá mặt lá trái cũng chỉ vì một chữ tình, thà rằng tin tưởng về sau không còn loạn lạc, cũng không thể tin tưởng thế gian này có chân tình.”

Khi nghe thấy điều này, bà lão ho khụ khụ mất tự nhiên, điều này cùng với “Thà rằng tin tưởng trên đời có quỷ cũng không thể tin tưởng miệng nam nhân” không phải là cùng một đạo lý mà ra đấy sao?

Hai huynh đệ Lâm Thành Trác với Lâm Phượng Âm đồng thời quay đầu nhìn phía sau, Lâm Thành Trác vội đi tới, cung kính cúi đầu, “Mẫu thân.”

"Ha ha, đứng lên đi đứng lên đi." Bà lão tươi cười rạng rỡ, nhanh chóng bước lại gần rồi cầm tay hắn hỏi, “Con của ta, chuyến đi này cũng thật vất vả, mới từ Diệu Châu về liền vội vàng dạy dỗ đệ đệ của con, thật là trợ thủ đắc lực của ta, đến đây cho mẫu thân nhìn xem, có gầy đi hay không?” Nói xong, hai tay bà liền sờ từ cánh tay rồi dịch chuyển lên trên mặt, trượt qua hai xương gò má, lướt qua mặt mũi, sờ qua sờ lại.

Nếu không nói bà là một người đã đến năm sáu mươi tuổi, người khác lại tưởng có kẻ muốn đùa giỡn với đại công tử.

Lâm gia trong Hoa Châu này, không chỉ đứng đầu bảng võ lâm, gien di truyền cũng là tốt nhất. Hơn nữa ba vị công tử nhà Lâm gia, mỗi người sinh ra đều như người trời xuống cõi phàm.

Đại công tử mày kiếm mắt sáng ngay thẳng chính trực, gương mặt anh tuấn khí khái bất phàm, đối đãi với người ngoài thường lạnh lùng giữ lễ, luôn có sự xa lạ cự người ngoài ngàn dặm. Trong thành Hoa Châu này có biết bao cô nương tiểu thư ái mộ, đổ gục trước hắn, nhưng hắn chẳng quan tâm, chỉ nói quốc gia chưa thái bình, hắn chưa thể nào yên lòng lập gia đình. Nhị công tử Lâm Đường Hoa, người đẹp như tiên giáng trần, mi thanh mục tú, người luôn mặc áo bào màu nhạt, không những võ nghệ tinh thông mà cầm kỳ thi họa lại thông hiểu đến hoàn mỹ, là công tử nho nhã bậc nhất trong chốn võ lâm. Tam công tử Lâm Phượng Âm có bộ dạng giống như nữ nhân, ngang ngạnh ngỗ ngược, phong lưu hoa tâm, khiến cho người ta vừa yêu vừa hận.

Bà lão cười híp mắt, nhưng vừa thấy ánh mắt Lâm Thành Trác trở nên nặng nề liền rút tay lại, sau đó hắng giọng rồi nói, “Con đi nghỉ ngơi trước đi, ta cần phải nói chuyện với Tiểu Tam.”

Lâm Thành Trác nhìn Lâm Phượng Âm, sau đó cúi đầu nói, “Con trở về phòng trước!”

“Ừ, buổi tối cả nhà mình cùng nhau ăn cơm nhé!” Thanh âm vừa nói ra lại quá mức tùy tiện tinh nghịch, nàng lập tức trầm giọng giải thích nói, “Mẫu thân với các con đã lâu chưa ăn tối cùng nhau, tối nay trăng tròn cùng nhau bàn bạc chuyện trong nhà đi.”

Lâm Thành Trác đi rồi, Lâm Phượng Âm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, tiến lên ôm lấy vai bà lão, vừa đặt một nụ hôn trên mặt bà vừa nói, “Mẫu thân, chỉ có người là hiểu rõ Phượng Âm nhất.”

Bà lão cười tươi như hoa, vội vàng vuốt khuôn mặt mảnh khảnh của Lâm Phượng Âm nói, “Con trai ta xuất chúng như vậy, người làm mẫu thân như ta thật là may mắn, nhưng mà con lần sau cũng khiến ta bớt lo đi, khách mỗi ngày đều đến nhà ta báo cáo, ta ngay cả tắm rửa cũng không xong đây.”

Lâm Phượng Âm tỏ ra không sao cả lắc đầu than thở, “Những người này luôn tự cho mình là danh môn chính phái, thiên kim tiểu thư mọi nhà cũng không có gì khác biệt với kỹ nữ thanh lâu, không đúng, thật ra có một điểm không giống, mẫu thân biết là gì không?”

Hắn híp mắt phượng lại, mỉm cười chờ đợi đáp án, bà lão cũng quay lại cười nhìn hắn, nhéo mặt hắn một cái nói, “Kỹ nữ thì phải tốn bạc mới có, còn các nàng là miễn phí!”

Lâm Phượng Âm bật cười nói, “Quả nhiên mẫu thân hiểu rõ lòng con, bây giờ mặt trời đã lên cao, con còn có hẹn với một cô nương ở Phương Phỉ lâu, đến giờ cơm chiều con nhất định sẽ về nhà.”

Dứt lời, hắn xoay người bước đi. Để lại bóng lưng phong lưu lỗi lạc tự nhiên phóng khoáng, áo choàng màu tím hoa lệ toát lên vẻ cao quý hiên ngang, hắn giẫm nhẹ lên những nhánh hoa đã tàn mà đi, phát ra tiếng động giòn giã, quay mình đi ra cửa lớn.

“Mẫu thân.” Một tiếng kêu vân đạm phong khinh, như thể được sinh ra từ những đám mây.

Bà lão quay đầu lại, quả nhiên, vẫn bị hắn nhìn thấy.

Nam tử kia, giống như tiên nhân hạ phàm.

Bóng trắng đi ngả nghiêng, trang nhã thuần khiết, bờ môi ẩn chứa nụ cười, như một đóa hoa nhỏ dưới ánh ban mai, khiến cho mọi người cảm thấy ấm áp, dễ chịu.

Đặc biệt là đôi mắt kia, trong trẻo rõ ràng, giống như mặt hồ thu lấp lánh, chỉ cần liếc mắt nhìn qua cũng cảm thấy mát mẻ vô cùng, nhìn lại lần nữa liền cảm thấy như rơi vào vực sâu, không thể không khuất phục trước phong thái tài hoa của nam tử này.

“Mẫu thân, vườn hoa này, con mất mấy thắng để chăm sóc.” Giọng điệu của hắn bình thản không một gợn sóng, nhẹ nhàng cúi người xuống, đưa những ngón tay thon thả nhấc lên một đóa hoa lan trắng nằm dưới mặt đất, thở dài một tiếng, “Đáng thương, đáng tiếc.. Hoa khai dị kiến lạc nan tầm. Giai tiền muộn sát táng hoa nhân. [1]”

“Việc này, việc này. . .” Bà lão nuốt nước bọt, táng hoa của Lâm muội muội điềm đạm đáng yêu, còn táng hoa của Lâm ca ca thật là cảm động.

“Sao vậy?” Lâm Đường Hoa ngẩng đầu nhìn nàng.

“Ha ha.” Bà lão cười xòa nói, “Con trai, hoa cỏ này chính là vật chết, Lâm gia chúng ta có rất nhiều tiền, sau này cho người làm vườn chỉnh lại theo ý con là được. Con như vậy. . . Mẫu thân cảm thấy. . .”

Lâm Đường Hoa cười nhẹ nói, “Mẫu thân không cần tự trách, con biết đây không phải là lỗi của mẫu thân, chính là đại ca và tam đệ không cẩn thận, mà con, lại cứ thích đùa nghịch hoa cỏ múa bút làm văn thơ, là một kẻ tiêu xài hoang phí ở Lâm gia, hoa nở vì được người thương tiếc, con đương nhiên không xứng.”

Ánh mắt hắn thản nhiên, mày hơi nhíu lại, trong mắt lộ vẻ lạnh lẽo đau xót. Tây Thi nhăn mày, vừa thấy đã thương, Đường Hoa liếc mắt, hoa dung thất sắc!

Bà lão đi đến nâng Lâm Đường Hoa dậy, trên người hắn mang hương lan quân tử nhàn nhạt, vô cùng thanh nhã.

“Con trai, con yên tâm đi, ta nhất định mời thợ làm vườn tốt nhất, chắc chắn sẽ cho con một khu vườn đẹp hơn trước kia.”

Lâm Đường Hoa nhẹ nhàng cười nói, “Cảm ơn mẫu thân.” Nhưng vừa xoay người lướt nhẹ qua vạt áo của nàng liền biến mất, tới vô ảnh đi vô tung, khinh công đã đạt đến đỉnh cao.

Ba nam nhân này, từ lớn đến nhỏ, 23, 21, 20, mà bà lão ở hiện đại vừa mới 22, có thể lớn nhỏ đều ăn.

Ngày hôm nay, dường như quá bận rộn rồi.

Nhìn vào đại viện Lâm gia, so với hoàng cung cũng là dư dả, đình đài, lầu các, nhà hát, nhà nổi, người hầu già trẻ từ trên xuống cũng đến một nghìn người, nàng không khỏi rùng mình một cái, nếu như bị tru di cửu tộc, chẳng phải là máu nhuộm đỏ nửa bầu trời?

Nàng thở dài, nhớ tới ngày đầu tiên xuyên tới đây, so với bây giờ được ăn ngon mặc ấm đúng là mơ mà không được.

Ngày ấy, mưa to gió lớn, khi nàng tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức, mở mắt ra mới phát hiện mình đang nằm ở giữa một khu rừng tối.

Đường lầy lội, cây cối rậm rạp, sấm sét chợt lóe, gió lay động cành lá, cây cối như những bóng ma đáng sợ, nàng rùng mình một cái, cuộn chặt thân mình lùi về phía sau trốn tránh, nàng sợ bóng tối, mà vùng này lại là nơi thâm sơn rừng già, khó tránh khỏi xuất hiện yêu ma quỷ quái hoặc mãnh thú.

Một tiếng sói hú, nàng hoảng sợ. Vội vàng nhìn về phía âm thanh truyền lại, quả nhiên, một đôi mắt màu ngọc bích lóe ra ánh sáng sắc lạnh, mồm há to như chậu máu, hé ra răng nanh vô cùng khủng khiếp. Nàng lần mò tìm cách đứng lên, chạy lung tung không phân biệt phương hướng.

“A!” Chân đang chạy đột nhiên rơi vào khoảng không, nàng thẳng tắp rơi vào một cái bẫy thú.  

[1] Bài thơ: Táng hoa từ - 葬花詞 (Tào Tuyết Cần - 曹雪芹) tạm dịch : Hoa nở ra, rồi rơi rụng, biết đâu mà tìm. Ngoài thềm, mối sầu đang giết dần tâm hồn của người yêu hoa.


Đã sửa bởi ♥Sulli♥ lúc 07.09.2014, 15:40, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ♥Sulli♥ về bài viết trên: Tiểu Nghiên, hoapham290, leotitonannhieu, tiếu tiếu, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 91, 92, 93

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了
Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了.
thiên thần tử: ôi.buồn ngủ
Trâu Bò Siêu Cấp: lênh đênh mông lung :shock4:
Windwanderer: chả có ai
Lãng Nhược Y: Ba hảo
Trâu Bò Siêu Cấp: gái yêu :kiss:
Windwanderer: abc
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên phận kiêu ngạo: viewtopic.php?style=2&t=407217
ღ_kaylee_ღ: 358 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3287294#p3287294
ღ๖ۣۜMinhღ: Màu cam @@
ღ_kaylee_ღ: 153 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3287291#p3287291
Tuyền Uri: Nùi quà :lol: :sofunny:
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Tuyền Uri.: Về nào, 3h trôi nhanh gớm quẩy chưa đã :cry5:
Đường Thất Công Tử: tội em nhỏ :cry:
Thư Niệm: Khóc mẹ nó rồi :cry: :cry: :cry: cả khán phòng cùng hát my heaven :cry:
Đường Thất Công Tử: nghĩ lại xem đoạn cuối thaasy cảm động :cry:
Đường Thất Công Tử: thư niệm  :yeah:
Thư Niệm: Mới bay hôm qua :)2 t còn 2 vé nữa
Đào Sindy: hay thím ở Nhật vậy
Thư Niệm: Khụ.. bị nhắc ko cho quay video :cry2:
Đào Sindy: sang Nhật luôn à
Thư Niệm: Nhật má ơi :cry2:
Đào Sindy: sang hàn sao :no3:
Thư Niệm: Phì bổn cung đang ở 1 nơi xa vn :no3:
Đào Sindy: bigbang sang việt nơm à
Thư Niệm: Đang quẩy :lol:
Đào Sindy: đi concert ư?
Đào Sindy: à

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.