Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Gái già gả lần bảy – Hoa Minh

 
Có bài mới 20.03.2012, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37089
Được thanks: 79356 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Gái già gả lần bảy – Hoa Minh - Điểm: 8
Gái già gả lần bảy


images


Tác giả: Hoa Minh

Người dịch+edit: Dươngnga199615 (vài chương đầu vì chưa tìm được bản tiếng Trung nên đã phải sử dụng bản convert, nhưng sau đó đã có bản tiếng Trung để dịch rồi nên mình để là: vừa dịch + edit). Trong quá trình dịch truyện sẽ vẫn có nhiều sai sót.

Nguồn: http://duongnga199615.wordpress.com/

Cảm nhận: Truyện hay, nhẹ nhàng, lúc hài, lúc buồn man mác muốn khóc.

Giờ tìm được truyện hay để làm thật khó. Bất ngờ vì vô tình chọn được truyện này.

Giới thiệu

Nghe nói trong kinh thành già trẻ gái trai ai ai cũng đều biết có 2 người, một là hoàng đế, người thứ hai là cô gái già nhà họ Chân. Cũng nghe nói ai mà nghe đến cũng sợ mất mật cũng có 2 người, một là hái hoa đạo tặc – Sơn lão yêu, một là gái già họ Chân liên tục khắc 6 vị hôn phu chết.

Tôi tên thực là Ly Xuân và cũng đúng là người mà mọi người gọi là gái già họ Chân

Kỳ thật tôi cũng chưa già, xem ra thì tuổi mới tròn đôi mươi, nhưng cuộc sống  thực khổ, tôi đã gả sáu lần rồi vẫn không thành, nhưng ai mà biết được tôi biết đâu lại có thể gả lần bảy ấy chứ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hồng Gai, Thiên Minh Tuyết, Tocdothuhut, fictionaholic
     

Có bài mới 20.03.2012, 00:42
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37089
Được thanks: 79356 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Gái già gả lần bảy – Hoa Minh - Điểm: 10
Phần I:

Chương 1

Nghe nói trong kinh thành già trẻ gái trai ai ai cũng đều biết có 2 người, một là hoàng đế, người thứ hai là cô gái già nhà họ Chân. Cũng nghe nói ai mà nghe đến cũng sợ mất mật cũng có 2 người, một là hái hoa đạo tặc – Sơn lão yêu, một là gái già họ Chân liên tục khắc 6 vị hôn phu chết.

Tôi tên thực là Ly Xuân và cũng đúng là người mà mọi người gọi là gái già họ Chân.

Như vừa rồi, tôi định nói chuyện với anh bán thịt mặt rỗ ở đầu cầu thì hắn vừa thấy tôi bỗng hét to một tiếng, vứt luôn dao giết heo đi bỏ chạy thục mạng. Vừa chạy trốn hắn vừa hoảng sợ hét chói tai: “Ôi má ơi, là gái già họ Chân nha!”

Bỗng chốc trên đường nam, nữ, già trẻ như chim sợ cành cong đều đồng loạt cúi người ôm ngực chạy trối chết.

Đúng thực là nghe đồn, tôi tự nhiên làm mọi người sợ mất mật.

Tôi cảm thấy lòng thực chua xót không thôi. Thực ra tôi cũng chỉ muốn nói với tên mặt rỗ là gói tiền của hắn rơi xuống đất mà thôi.

Nhớ lại vài năm trước, khi tôi còn mười tám xuân xanh, khắp trong kinh thành đâu đâu cũng truyền câu ca dao: quan quan chim gáy, ở hà chi châu, chân gia hảo nữ, quân tử hảo cầu. (Ý là: Chim gáy gáy hay vang xa tận chi châu, cô gái tốt ở nhà họ chân, quân tử ai cũng muốn có được)

Thời điểm ấy, trong phạm vi mười dặm ở kinh thành, thế gia công tử thanh niên tài tuấn nhiều như ong vỡ tổ, đua nhau chen chúc đến cửa cầu thân, người thì thư tình, người khăn tay, người tờ giấy, tôi lượm lại cũng gần đầy 2 sọt, các bà mai mối khiêng trong thời tiết giá lạnh mà chảy mồ hôi đầm đìa, canh giữ trước cửa phủ một ngày một đêm hoặc là chặn đường tôi với phụ thân làm mai nhiều không sao kể cho hết.

Xem đi xem về, chọn đi chọn lại, cuối cũng phụ thân cũng chán đẩy hết cho tôi tự mình làm mỗi một việc đó là chọn hôn. Trong lúc hai phủ đèn lồng đỏ treo cao, đua nhau thu xếp việc vui thì bỗng dưng chú rể lăn ra chết.

Phụ thân tôi bóp bóp tay thở dài, dương dương tự đắc, sau đó lại vung tay chọn bừa cho tôi một người. Thật buồn là lần này chưa kịp đợi treo đèn lồng đỏ lên thì chú rể lại lăn ra chết.

Lần thứ ba cũng vậy. Rồi đến lần thứ tư, thứ năm….cứ như thế cho đến mãi lần thứ sáu mới vừa rồi chọn được người, chú rể đang cưỡi ngựa đến, chân vừa chạm đất bỗng lại lăn ra chết tiếp.

Liên tục khắc 6 chú rể chết, vì vậy mà bỗng nhiên tôi được các vị đại thẩm (phụ nữ lớn tuổi) trong kinh thành yêu quí một đồn mười, mười đồn trăm tung tin vịt khắp mọi nơi. Cho nên nam tử trong kinh thành nhìn thấy tôi như nhìn thấy thần chết, sợ khiếp vía. Chỉ ngắn ngủn trong vòng bốn năm tôi đang từ một cô gái tốt bỗng nhảy vọt thành cô gái già họ Chân mà mọi người khiếp sợ, nơi nơi ai nhìn thấy tôi cũng như thấy cọp, thấy tôi đều khóc thét lên.

Tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục như thế, tôi đây cũng sẽ cứ diễn cho thoải mái nhưng tiếc thay lại vừa xảy ra bi kịch.

Nghĩ đến đây tôi không khỏi ca thán, ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, một đàn chim sẻ bay qua, tôi thấy trong lòng như được an ủi phần nào, kỳ thật cuộc sống vẫn đẹp biết bao.

Lấy từ trong túi ra một ít tiền đặt lên gói tiền của mặt rỗ, tôi xắn tay áo lên, vung dao chặt luôn 2 chân heo đưa cho tiểu Đào rồi nói: “Tý mang về hầm ăn”

Tôi rất thích ăn móng giò heo, đây cũng không phải là bí mật gì cả, nhưng nguyên nhân để tôi thích ăn móng giò lại là một bí mật, trừ tiểu Đào và Tuý Hoa Ấm hoa khôi Dao Ngọc ra, cũng chỉ có một mình tôi biết – đó là tôi rất thích Vân Phi Bạch.

Quả nhiên tiểu Đào cười hì hì nói: “Tiểu thư, cô lại nghĩ tới Vân công tử rồi.”

Chỉ có thiếu niên tuấn lãng, làm quan ở kinh thành. Tôi nghĩ làm quan tốt trong kinh thành mà nói chỉ có Vân Phi Bạch mà thôi.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Vân Phi Bạch là vào ngày thứ 49 vị hôn phu thứ sáu của tôi chết (7×7 49 ngày giỗ đầu). Ngày ấy hắn vào trong kinh thành, là thiếu trang chủ nổi danh Ngân hàng tư nhân nổi tiếng GiangNam, nhận lời mời của cha tôi đến Chân phủ dự tiệc.

Tôi còn nhớ rõ lúc đó trời nổi gió, hoàng hôn dần buông, tôi ngồi trong lý đình sau hoa viên ăn móng giò, đang nhồm nhoàm thì nghe thấy một giọng hỏi tôi: “Ăn móng giò ngon đến vậy sao?

Tôi ngẩng đầu lên thì mới phát hiện không biết từ lúc nào có một nam tử đứng gần bên, áo dài tận chân, thanh thoát nho nhã, khoé miệng khẽ cười nhẹ nhàng đang nhìn tôi.

Tôi lấy tay lau miệng nghĩ một lát rồi trịnh trọng đáp: “Bình tĩnh mới khiến người ta sống lâu, ăn móng giò mới khiến người ta quên đi ưu phiền.”

Trên mặt anh ta loé lên kinh ngạc, rồi nhịn không được lại cười hỏi tôi: “Cô tên là gì?”

Trong lòng tôi cố gắng trấn định, sau đó mới chậm rãi đáp: “Gái già họ Chân”

“Gái già họ Chân” này trong kinh thành vài năm nay ai ai mà không biết, ai ai mà không hiểu là gì, nói vậy cũng đã sớm nổi danh.

Tôi cứ tưởng anh ta sẽ trợn mắt, há mồm kêu to một tiếng rồi sau đó ôm ngực chạy trối chết ấy chứ. Ai dè anh ta lại chỉ hơi sửng sốt, sau đó thì cười bò ra, đi đến trước mặt tôi, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa cho tôi nói: “Khoé miệng, quần áo của cô dính đầy mỡ nên lau sạch đi”

Tôi kinh ngạc. Đánh đố tôi cũng không tin có người lần đầu tiên nghe thấy  “Gái già họ Chân” 4 chữ này lại bình tĩnh đến vậy. Vì thế khi hết ngạc nhiên tôi nhìn anh ta choáng váng. Chờ sau khi tôi lấy lại tinh thần thì anh ta đã đi xa rồi.

Chỉ nhìn thấy dáng thanh nhã, tóc đen như mun, tôi giật mình đứng bật dậy kêu to: “Nè, anh tên là gì?”

Anh ta đứng dưới bóng cây, quay đầu mỉm cười đáp: “Vân Phi Bạch”

Không biết có phải vì nụ cười của anh ta, hay là vì chiếc khăn tay hay là gì đi nữa thì tôi bỗng dưng tim đập, động tâm. Khụ khụ, tôi đối với anh ta một lòng chung tình, hơn nữa từ nay về sau chỉ yêu anh ta mà thôi.

Nhưng yêu anh ta tôi để trong lòng. Bởi vì liên tục khắc sáu vị hôn phu chết, tôi đây không thể quang minh chính đại (ý là: đàng hoàng) đi yêu.

Chỉ thầm mến cũng đã làm cho người ta tiều tuỵ cũng làm cho người ta xúc động.

Mỗi ngày tôi đều sầu lòng đi Tuý Hoa Lâu tìm Dao Ngọc để tâm sự về Vân Phi Bạch. Nàng vừa nghe vừa lấy tay gõ đầu của tôi nói: “Dám yêu dám hận mới đúng là con gái, giống ngươi vậy vừa sợ hãi rụt rè đúng là doạ người. Chuyện ngươi bị gọi là người khắc nam tử, lúc đến giờ bị diêm vương đưa đi địa phủ thì có liên quan gì đến ngươi đâu? Ngươi chỉ lo sợ vớ vẩn, cứ can đảm thể hiện cho hắn thấy là được.”

Tôi lúc đó đã uống mấy ngụm rượu, đầu óc hỗn loạn, vừa nghe thấy quá đúng vì thế về đến nhà liền cầm lấy dao đi gặp Vân Phi Bạch thổ lộ.

Anh ta lúc đó đang đọc sách ở hậu viện. Tôi lặng lẽ leo lên đứng trên tường, im lặng nghĩ đến tất cả mọi tâm sự chất chứa trong lòng thổ lộ ra hết.

Tôi mở miệng gọi anh ta, anh ta buông sách đi đến gần tôi, tôi không sợ cứ thế nhảy xuống, sau đó hung hăng vung dao kè cổ anh ta hỏi: “Tôi muốn gả cho anh làm vợ, anh có đồng ý hay không?”

Nếu anh ta đáp có thì thực là vui quá, nhưng nếu đáp không thì tôi sẽ hừ mũi uy hiếp anh ta :”Tôi đây sẽ làm cho anh không thấy ánh mặt trời ngày mai”

Đúng lúc đó tôi bỗng nhận ra mình thật sự ngốc thì lại nghe một giọng nói vang lên: “A Ly, ngươi đang làm gì thế?”

Loảng xoảng dao trên tay tôi rơi xuống.

Tôi cảm thấy A Ly này gọi nghe thật tuyệt. Tuy mới là lần đầu nghe nhưng tôi lại thấy rất thân thiết.

Tôi cười ha ha, chỉ vào gậy trúc trong tay anh ta nói: “Tôi thấy trúc trong viện của anh mọc tốt lắm, muốn chặt một cây mang về trồng.”

Anh ta nhặt dao lên cười ôn nhu nói: “Chỉ chặt trúc thì sao nó sống được, ngày mai ta cho người mang đến cho cô vài cây trồng”

Tôi cười cười. Anh ta có vóc dáng cao ráo, tường viện lại thấp lúc này tôi đứng trên tường cũng nhìn thẳng vào mắt của anh ta.

Trong đêm tối, gió nổi lên thổi bay mấy sợi tóc của anh ta làm cho mắt tôi  xem choáng váng. Trong lúc ngẩn người anh ta bỗng tiến lên cầm lấy tay tôi hơi nhíu mi nói: “Ban đêm lạnh, sao lại mặc mỏng vậy?”

Tôi giật mình từ trên tường nhảy xuống chạy mất dép.




Chương 2

Phật đã từng nói, cuộc sống luôn tràn đầy chuyện xấu ngoài ý muốn, lấy một lòng bình thường mới có thể cười, ngồi trong đình xem hoa rơi, nước chảy.

Tôi ghi sâu trong lòng điều đó. Nhưng thực rõ ràng tôi chưa đạt được đến cảnh giới này. Chật vật trở về, tôi nhìn ánh trăng khóc nức nở không thôi.

Chạng vạng ngày hôm sau, khi hoàng hôn buông xuống tiểu Đào bưng một bát móng giò nóng hổi lên, tôi đang vui định ăn thì đột nhiên nha hoàn đến báo Vân công từ cùng gia đinh khiêng mấy cây trúc đến.

Tôi ngẩn người sau đó vội vàng buông đũa, đứng dậy chạy vội đến trước gương tô điểm lại một chút.

Vân Phi Bạch đang cùng phụ thân trong phòng khách uống trà, thấy tôi đi vào khoé môi nhếch lên trong mắt tràn đầy ý cười.

Tôi đuối lý lại cười trên mặt nóng lên. Bỗng phụ thân vỗ tay đứng dậy cả kinh nói: “Hây da, ta thế nào lại quên mất còn có công văn chưa kịp phê xong.”

Nói xong, nắm hai tay thở dài nhìn Vân Phi Bạch, vung tay áo lên bỏ đi, trông dáng thật nhàn tản.

Vân Phi bỗng đến gần trước mặt tôi, nhìn tôi lại cười nói: “Cô ngày hôm qua nói muốn cây trúc, tôi chặt vài cây trong viện mang đến tặng cô.”

Tôi làm ra vẻ không biết tươi cười: “Xin đa tạ”

Anh ta không đáp, mỉm cười nhìn tôi. Tôi cũng cười cười định nói thì lại nghe anh ta mở miệng: “Lông mày của cô vẽ đẹp lắm”

Tôi giống như bị hắt một chậu nước lạnh, da mặt nóng bừng. Thằng nhãi Vân Phi Bạch này, bậy thật.

Tôi nhíu nhíu mày cường gượng nói: “Có thật không?”

Trên mặt anh ta ý cười càng nhiều. Dừng một chút mới hỏi: “Muốn trồng cây trúc ở đâu vậy?”

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Đưa đến bên hồ nước trong hậu viên đi.”

Vì thế chúng tôi hai người khiêng cây trúc chậm rãi đi đến hậu viện.

Vân Phi Bạch buông cây trúc xuống, quay đầu cười nói với tôi: “Ta đào lỗ, cô trồng cây nhé”

Tôi kinh hãi. Cứ tưởng anh ta đã làm thiếu trang chủ của ngân hàng tư nhân số 1 danh chấn thiên hạ thế mà bỗng lại đến tận nhà tôi đào lỗ trồng cây trúc, đây mới là chuyện lạ nhất từ trước đến nay.

Khi hết ngạc nhiên, tôi thưởng thức những lời tinh tế của anh ta một lúc, có thể thấy “Tôi dệt vải anh cày ruộng” có hiệu quả tuyệt vời vì vậy vui vẻ nhận lời.

Bọn gia đinh thấy chúng tôi hai người hăng hái như thế mới hưng phấn đi bẩm báo, mang đến cuốc xẻng, nước rồi giải tán ngay.

Trồng cây phải là một người khoẻ mạnh, tôi xưa nay đều rất lười nhưng lần này tôi lại thấy dạt dào hứng thú. Đương nhiên hứng thú này đều vì người nào đó thôi.

Quả là không phụ lòng mong đợi của tôi, đến lần thứ ba tôi trồng cây trúc, Vân Phi Bạch buông xẻng, khẽ mỉm cười đi tới cầm lấy tay của tôi, giọng nhẹ nhàng: “Lại nghỉ ngơi một chút đi.”

Tôi cố nén nỗi vui mừng lại, thuận tiện đem tay rút về. Phật nói đúng, cuộc sống không lúc nào cũng tràn ngập chuyện xấu cùng với ngoài ý muốn. Mà bản thân tôi cũng không lúc nào chấp nhận như thế cho nên bi kịch lại xảy ra.

Lúc rút tay thì bỗng nghe tiếng nổ to “răng rắc”, một tiếng sét từ trên đánh xuống cây trúc gẫy làm đôi rơi xuống hồ nước làm cho vịt hoang kêu inh ỏi. Mà cây trúc này theo tôi thấy chính là cây trúc mà tôi và Vân Phi Bạch đang cầm gẫy đôi, bốc khói nghi ngút.

Tôi trợn mắt há mồm. Tôi liên tục khắc 6 vị hôn phu chết, mới vừa rồi chỉ có chạm nhẹ vào tay Vân Phi Bạch thôi ấy thế mà lại làm thiên lôi đánh tới, tôi không khỏi cho mình chính là yêu nghiệt.

Tôi cảm thấy vừa uể oải vừa đau xót. Chả nhẽ tôi sẽ là người sống cô độc một mình suốt cả đời hay sao?

Vân Phi Bạch kéo tôi lui lại nhíu mày nhìn trời nói: “Chắc là sắp mưa rồi, thôi tạm để cây trúc ở đây, về nghỉ thôi.”

Đột nhiên anh ta vừa nói xong thì lại thấy sắc trời thay đổi, mây đen kéo về mưa to như trút nước.

Vì vậy chúng tôi vui vẻ bị dầm nước mưa một lúc. Đợi cho bọn nha hoàn mang ô đến thì mưa bỗng tạnh luôn.

Lúc đó tôi đúng là đang dựa vào trước ngực Vân Phi Bạch, cả người run rẩy, có một nha hoàn che miệng cười trộm đem ô đến cười hì hì sau đó nhanh chân bỏ chạy.

Tôi lúc này mới thấy hoảng khi cả người mình dường như dán chặt vào Vân Phi Bạch, mặt bỗng chốc đỏ lên, vội tách ra bung dù muốn bước.

Vân Phi Bạch lại đột nhiên cầm lấy tay của tôi. Tôi quay đầu chạm vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh. Anh nhẹ giọng hỏi: “A Ly, nếu ta muốn lấy nàng về làm vợ, nàng có nguyện ý không?”

Tôi nhìn anh từng giọt từng giọt nước mưa rơi xuống, giật mình đứng lại.

“A Ly?”

Tôi lấy lại tinh thần, chua chát cười: “Tôi là gái già họ Chân, anh chẳng lẽ không sợ sao..”

Anh cười nhẹ một tiếng, cắt đứt lời tôi “Nếu ta sợ thì ta đã không nói lời này rồi.”

Tôi cảm thấy mũi cay cay, ngửa đầu nhìn trời trừng trừng, sau đó nhìn đôi thiên nga trong hồ nước, nói: “Trời xe duyên, uyên ương thành đôi, thích hợp cầu hôn.”

Anh buồn cười quá, cầm lấy tay tôi nói: “Ngày mai ta sẽ đến cầu hôn”

Ban đêm trở về, tôi bắt đầu vui mừng không sao tả xiết, tìm quần áo cưới tương tự, chuẩn bị cho bản thân mình sắp sửa đi lấy chồng. Nhưng cuộc sống có biết đâu mà ngờ phát sinh không ai đoán trước được.

Tôi đợi liên tục ba ngày, mãi cũng không thấy Vân Phi Bạch đến cửa cầu hôn. Cho người đi hỏi thăm mới biết được anh bị mắc mưa ốm, về sốt cao đột ngột hôn mê liền mấy ngày.

Gã sai vặt trở lại nghi hoặc nói với tôi: “Nghe nói Vân công tử khoẻ lắm mà,

lần này hắn gặp mưa bị cảm mạo mà thôi nhưng không biết sao lại sốt cao không giảm, vẫn hôn mê, đúng là làm cho người ta thấy kỳ quái”

Tôi im lặng không nói. Lại qua mấy ngày, nhà họ Vân bỗng đóng cửa từ chối tiếp khách.

Lại tiếp qua mấy ngày nữa nghe nói anh tỉnh nhưng bỗng mất trí nhớ.

Đúng là mất trí nhớ thật. Tôi đi đến bức tường, trèo lên trên tường, thấy bóng anh lẳng lặng ngồi trong sân, hoàng hôn buông dần, bóng anh kéo dài trên đất.

Tôi gọi anh: “Phi Bạch”

Anh quay đầu lại hơi sửng sốt hỏi: “Cô nương là ai?”

Anh bị bệnh một thời gian khuôn mặt tiều tuỵ đi rất nhiều, đến cả nụ cười ấm áp cũng có vài phần tái nhợt.

Tôi xin lỗi anh, sau đó không nói tiếng nào nhảy xuống đất.

Ngay khi tôi vừa chạm mặt đất, đang đi trên đường thì phát hiện thấy anh đi bên người tôi mang theo một trận hương thơm nhanh chóng biến mất trong dòng người đông đúc.

Tôi nghĩ anh đã thật sự quên tôi rồi, người đàn ông ôn nhu đã nói sẽ lấy tôi bây giờ đã biến mất không còn nữa.

Một cây trúc mà dẫn đến bi kịch làm cho người hiện tại khóc nức nở, mỗi khi nghĩ đến, lòng tôi không khỏi có chút đau xót.

Nhưng không sao, may mắn tôi vẫn chưa mất trí nhớ, tôi vẫn còn có thể vừa ăn móng giò, vừa tưởng nhớ đến nụ cười của anh. Tôi nghĩ ông trời đúng là đối đãi không tệ




Chương 3

Trở về, thấy một nhà bán hoa, tôi quyết định dừng lại mua một chậu quân tử lan.

Khi trở lại Vân phủ, tôi ôm chậu lan quyết định trèo tường vào viện.

Sau khi Vân Phi Bạch mất trí nhớ, tôi mỗi ngày đều vụng trộm tới thăm anh, đưa đến một chậu quân tử lan. Người khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc. Tôi nghĩ hoa quân tử lan so với anh thật xứng. Tính đi tính lại, đây là chậu lan thứ sáu mươi rồi.

Đã hai tháng trôi qua.

Trong viện đã không còn vắng vẻ, gió thổi trong rừng trúc vi vu, lá cây ào ào rung động, một quyển sách nằm nghiêng trên bàn đá bị lật vài tờ, dưới ánh chiều tàn run rẩy.

Tôi đứng trên tường xem thế mà thấy lòng sầu thương vô hạn.

“Cô đang nhìn gì vậy?” Bỗng bên tai vang lên một giọng nói.

“Nhìn người” Tôi không nghĩ ngợi trả lời.

“Có người sao?”

“Không có”

Giọng nói kia trùng xuống, mãi cũng thấy nói gì.

Tôi theo bản năng quay đầu lại.

Nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười nghiền ngẫm thoáng qua trong mắt. Là một nam tử xa lạ, mặt mày so với Vân Phi Bạch bảy phần tương tự, chính là trên mặt thiếu một chút ôn nhu, thêm một chút phong lưu không kiềm chế được.

Tôi sửng sốt: “Vừa rồi là anh nói chuyện cùng tôi hả?”

Hắn nhún vai: “Thế cô cho là ai nào?”

Tôi đảo mắt nhìn sang tiểu Đào, thấy nàng mặt hồng hồng nhìn tôi cười cười.

Tôi lại nhìn trời, buông hoa, đang định trèo xuống thì lại nghe nam tử kia chậm rãi nói: “Bé con, đã nhiều năm rồi không gặp, thế nào mà nàng lại có thói quen trèo tường không sửa được vậy?”

Runh rinh, rung rinh, tôi cảm thấy như có một tiếng sét đánh vào đầu, vào người. Hai chân tôi mềm nhũn từ trên tường lăn xuống.

Tiểu Đào kinh hãi hét lên một tiếng nghe qua cực kỳ thê thảm.

Tên đầu sỏ gây ra trước mặt đem tôi nâng dậy, hai tay nắm vào eo tôi, mặt mũi như bị gió quất nhợt nhạt cười: “Thế nào, bé con nhìn thấy ta nhưng lại bị kích động đến thế sao?”

“Anh, anh, anh là…..” Tôi lắp bắp.

“Vân Châu” Hắn tiếp lời.

Đúng, đúng! Tôi thấy trong lòng đau thấu. Oan gia ngõ hẹp, không thể buông tha, thế giới này sao lại kỳ diệu đến thái quá như thế chứ (Ý nói: thế giới quá nhỏ bé, oan gia gặp nhau)

Tôi quyết tâm ổn định tinh thần, cẩn thận nhìn hắn một lượt, thằng nhãi này tuy rằng đã cao, thay đổi nhiều, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy được hình dáng năm nào.

Chẳng biết lúc nào hắn bỗng trở nên da mặt sạch sẽ phong lưu, lại thêm thân hình cũng thành thục hơn, nhìn càng phát ra phong lưu, phóng khoáng.

Nhìn được đấy, bỗng nhiên tôi cảm thấy mình không theo kịp người nào đó.

Khuôn mặt kia đột nhiên ghé sát tôi, nhìn tôi nói: “Bé con, vì sao nhìn ta đắm đuối như vậy?

Tôi phát ớn, tỉnh lại, sờ sờ mặt, nghiêm nghị nói: “Anh nhìn lầm rồi’

Hắn cũng không phải là cười, tay càng bóp chặt eo của tôi. “Bé con sao lại ở chỗ này vậy? Chẳng lẽ nghe thấy ta hôm nay vào kinh muốn đặc biệt tới gặp ta sao?”

Tôi lại phát ớn lần nữa, nhìn hắn chăm chú nói: “Chắc chắn không phải”

“Gì cơ?” Hắn nhíu mày, “Vậy cô trèo tường nhà chúng ta làm gì?”

Rung rinh, tôi lảo đảo sắp ngã. Mãi một lúc sau, tôi mới chỉ vào Vân phủ đờ đẫn nói: “Đây…..là nhà của anh à?”

Hắn trịnh trọng gật đầu.

“Vân Phi Bạch là gì của anh?

“Là đại ca của ta” Hắn nói xong dừng lại hai mắt hơi nhíu, “Thế nào, bé con biết đại ca của ta sao?”

Tôi lại thấy trong lòng trào lên đau xót, không chỉ biết, không chỉ biết mà thôi.

Tôi nhìn trời, bỗng nhớ lại trong kinh thành ồn ào đồn thổi một sự kiện nhiều ngày trước, nghe nói là nhị công tử của Vân phủ từ Tô Châu về kinh thành cùng Vân Phi Bạch tiếp quản ngân hàng tư nhân.

Trước đây tôi chỉ biết hắn họ Vân tên Châu, mà chưa bao giờ đoán ra được hắn là nhị công tử của ngân hàng tư nhân Vân gia nổi tiếng.

Xem ra thì cuộc sống cũng thật kỳ diệu nhưng lại thấy thiếu thiếu một chút cái gì đó.

Tôi nhếch miệng đáp: “Không biết, chỉ là nghe nói nghe nói thôi, Vân đại công tử vang danh kinh thành ai mà không biết chứ.”

“Thế hả?” Trên mặt Vân Châu cười có vẻ mờ ám, không biết tôi bị ảo giác hay không, ánh mắt ấy lại lộ ra một chút lạnh, “Thế cô trèo tường nhà của ta là nhìn người nào?”

Sắc mặt tôi lạnh te, mỉm cười đáp: “Diều của tôi đứt dây, bay vào trong vườn nhà anh không thấy, vì thế tôi đang nhìn xem là ai lấy đi”

Khoé miệng Vân Châu mím lại: “Nè nhìn trời đầy mây, thế mà cô lại chơi thả diều sao?”

Tôi bình tĩnh phủi bụi trên áo, sau đó là ra vẻ một tiểu thư đoan trang khuê các tươi cười bảo anh ta: “Có gì không ổn sao?”

“Thế, chậu hoa này thì sao?”

Thằng nhãi này cũng thật là kiên trì, cứ như đã làm vỡ chậu hoa hỏi giống kiểu hỏi phạm nhân không bằng?

Tôi liếc nhìn hắn, ngồi xuống ôm lấy chậu hoa, nói: “Tý nữa thì quên, đa tạ đã nhắc nhở”

Miệng hắn lại càng mím chặt hơn. Tôi ôm chậu hoa xoay người định đi thì lại bị tay anh ta kéo lại. Hắn cau mày nhìn tôi buồn bã nói “Cô cứ như vậy đi sao?”

Tôi nhìn anh ta cũng hỏi “Thế thì sao?”

Hắn nghẹn họng. trong ánh mắt của hắn bắn ra tia tức giận. Thằng nhãi này so với năm đó tính cách giống nhau.

Tôi trầm tư một lúc, tuy nói trước đây tôi và hắn cũng có quen biết một chút xíu, nhưng dù sao lúc đó còn trẻ con không biết cũng không phải là kẻ thù. Hơn nữa bây giờ đã nhiều năm rồi không thấy, hôm nay cũng coi như đồng hương cũ gặp lại, tôi nếu cứ như vậy bỏ đi thì đúng là có vẻ không có tình cảm gì, lòng người rất mỏng hay dễ đổi thay.

Vì thế tôi đưa bình hoa vào tay hắn, nói “Vậy bồn hoa này tặng cho anh, xem như cho anh đón gió tẩy trần.”

Nói xong, tôi nhìn hắn đoan trang cười, bước chân rời đi.

Đi được một lúc, bỗng nghe thấy tiếng cười của hắn lại giống như tiếng thở dài sau lưng.

Tôi nghĩ đến Vân Phi Bạch lại không khỏi thở dài.

Tiểu Đào mang theo 2 chân giò, lúc lắc chạy theo tôi phía sau.

“Tiểu thư” Nàng kêu lên một tiếng. Mặc dù đã rất cẩn thận rồi nhưng lại không dấu được cô bé hiếu kỳ này.

Nàng nhăn nhó cười, nói: “Tiểu thư, Vân nhị công tử này cũng thật là phong lưu phóng khoáng nha”

Tôi im lặng không nói gì.

“Tiểu thư, thì ra cô còn có biệt danh gọi là “Bé con” nữa nha”

Tôi lại tiếp tục im lặng không nói gì.

Sau đó lại nghe thấy nàng tiếp tục lải nhải: “Tiểu thư, cô cùng nhị công tử biết nhau từ trước, vậy hai người……”

Tôi cắt đứt lời nàng: “Ý ngươi là muốn hỏi ta cùng hắn lúc đó có chuyện gì phải không?’

Nàng hưng phấn gật đầu: “Tiểu thư thật là thông minh”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đương nhiên rồi, không chỉ có mà còn có quan hệ sâu sắc ấy chứ.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hồng Gai, Thiên Minh Tuyết, fictionaholic, mephimchuong
Có bài mới 20.03.2012, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37089
Được thanks: 79356 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Gái già gả lần bảy – Hoa Minh - Điểm: 10
Chương 4

Lúc ấy cùng Vân Châu nhận thức bản thân tôi cũng chưa phải là gái già mà lúc đó tôi còn là một tiểu cô nương trong trắng tinh khiết, vừa tròn chín tuổi.

Nhoáng một cái mà đã hơn mười năm, quả hồng đã trồng nhiều lần, chuối tây cũng đã hái ăn, thời gian đủ dài làm tôi lại nhớ rõ hắn so với tôi cũng rất thích ăn móng giò.

Lúc đó về Dương Châu, hắn đến gần tôi rồi đùa cắn tay tôi một cái bảo là tôi nhất định phải nhớ kỹ hắn. Cho đến bây giờ trên cánh tay của tôi vẫn còn rõ dấu răng của hắn.

Tôi cũng không phụ kỳ vọng của hắn, lúc nào cũng ghi nhớ hắn trong lòng. Mỗi khi ăn móng giò nhàn nhã, lại lấy khối ngọc hắn từng tặng cho tôi ra xem, sau đó thêu một chiếc túi hương nhỏ, nghiến răng nghiến lợi oán hận đưa cho hắn.

Tôi còn nhớ rõ hắn như thế không quên, cũng không phải là vì vết cắn của hắn, mà là yêu nghiệt như hắn đã để lại cho tôi một hồi ức nghĩ mà kinh, mỗi khi nhớ lại đều làm tôi thấy rất giận.

Nếu nói đến thì phải nói ngoại tổ phụ của tôi trước.

Ngoại tổ phụ của tôi là một người tuyệt vời, cho dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào ông cũng nói một câu duy nhất là: ngoại công của con mặc dù không ở trong giang hồ nhưng trong giang hồ lúc nào cũng nhắc đến ngoại công của con như một truyền thuyết.”

Tôi chấp nhận điều đó đúng.

Ngoại công của tôi họ Triển tên Dương, chính là danh chấn thiên hạ Dược Sư cốc Cốc chủ Triển thần y. Thần đến nỗi cho dù có chuyện gì xảy ra, ông chính là dùng lời nói “Không có người nào bệnh mà ngoại công ta đây không chữa được, trừ khi bệnh kia ngoại công của con chưa trị hết mà thôi.”

Tôi cũng chấp nhận chuyện đó.

Tôi đã từng hỏi ngoại công làm thế nào luyện thành thần y, lời nói của ngoại công tôi vẫn còn thấm thía không quên “Đem ngựa chết lớn mật thành ngựa sống”

Nói xong thì thần thần bí bí dặn dò tôi “Đừng nói với người ngoài, đừng nói với người ngoài”

Nhưng khi tôi thấy Vân Châu lần đầu tiên thì không kìm được đã nói với hắn.

Thân thể của tôi vốn cũng không khoẻ lắm, mẫu thân của tôi đã sớm đi, phụ thân của tôi thì luôn ở trên triều, vì thế tôi liền đi theo ngoại công ở Dược Sư cốc. Vân Châu đến Dược sư Cốc năm đó tôi không nhớ rõ lắm, không nhớ cụ thể là năm nào, ngày nào, chỉ nhớ được lúc ấy trong cốc hoa đào nở rộ, hồng rực làm mắt tôi chói quá.

Nhớ rõ ngày đó trong tiết trời ấm áp, tháng ba mùa hạ Dương Châu ngày đẹp, tôi xem lịch mây tre, viết ngày hoàng đạo, thích hợp hôn nhân, nạp tế, động thổ, tắm rửa.

Vì thế tôi vui mừng hái thuốc trong vườn cốc bỏ vào ôn tuyền (suối nước nóng). Ôn tuyền ở ngay trong rừng cây, bên suối có vài cây liễu to, liễu rủ xuống mặt nước, quệt vào mặt chỉ nhìn thấy một màu xanh của lá, tôi cứ như vậy tắm, tắm, tắm rồi lại tắm và ngủ.

Khi tỉnh lại thì trời đã về chiều, gió đêm thổi liễu phất phơ, mặt trời đang khuất dần sau núi. Một tiểu công tử mặc cẩm phục ngồi trên cây liễu, vẻ mặt phóng khoáng nhìn tôi. Mặt mày này ước chừng khoảng 11, 12 tuổi thôi.

Tôi khờ quá đi.

Hắn lại nhìn tôi nhếch miệng cười.

Khi cười mang ba phần rực rỡ, bảy phần tuổi trẻ phong lưu, coi như “Thúc” một cái ngàn vạn cánh hoa rơi xuống không những làm mắt tôi đau mà làm tâm của tôi bị thương nữa.

Tôi nhìn hắn thương xót nói: “ Quả nhiên là bệnh không nhẹ, lúc này chỉ có thể làm ngựa chết sống lại thôi”

Ngoại tổ của tôi từng nói, rình coi là một loại bệnh. Tự nhiên đi rình người khác tắm cũng là một loại bệnh. Nhưng có thể rình coi đến cảnh giới như thế mà mặt mày không đổi, tim không loạn, có vẻ hào phóng và bình tĩnh như thế thì chỉ sợ là bệnh nguy kịch lắm rồi.

Làm cháu gái ngoại của thần y tôi đây cảm thấy thật bi thương.

Tiểu công tử kia cũng không tiếp thu được ý tứ của tôi vừa nói thể hiện sự bi thương, lại tiếp tục nở nụ cười, sau đó nâng tay lên chỉ chỉ phía sau lưng của tôi.

Tôi vừa quay đầu lại, rùng mình, con mẹ nó cái ngày hoàng đạo chứ, xiêm y cùng giầy của bản cô nương cháu ngoại thần y đang bị một con điêu cắp trong miệng theo gió bay bay trông rất đẹp mắt.

Con bạch điêu kia bay lượn giữa không trung vài vòng, sau đó thích thú bay vào trong mây biến mất không thấy.

Tôi lại vì thế mà choáng váng.

Mãi một lúc sau tôi mới phục hồi tinh thần, nhìn người ngồi trên cây vui sướng khi thấy người gặp hoa, hỏi: “Con bạch điêu này ở đâu đến vậy?”

“Ta mang đến.” Hắn thản nhiên đáp.

Quả nhiên, quả nhiên là thế. Vì vậy cháu gái ngoại của thần y ta đây nổi giận lên rồi.

Nhưng lúc đó tôi chẳng qua cũng chỉ là một cô bé 9 tuổi mà thôi, nổi giận lên chỉ có một kiểu đó là oà khóc.

Tôi khóc khàn cả giọng, khóc kinh thiên động địa (Ý là rung chuyển trời đất ý), khóc đến nỗi mà làm bọn quạ đen trong cốc bay tán loạn.

Tiểu hài tử trên cây kia bỗng hoảng loạn từ trên cây nhảy xuống la lên: “Bé con, muội đừng khóc, đừng khóc.”

Bánh bao, bánh bao (chỗ này chả hiểu ý gì). Tiếng khóc của tôi lúc đó chỉ quàng quạc như vịt, nổi giận đùng đùng chỉ vào hắn “Tôi không gọi là bé con”

Hắn buồn cười quá, đưa tay ra sờ vào hai búi tóc của tôi, nói “Muội búi thành 2 cái bánh bao trên đầu, không phải bé con thì là gì?”

Tôi giận quá trừng mắt nhìn hắn, cảm thấy bánh bao trên đầu thật là thương tâm làm hỏng mất hình tượng cháu gái ngoại của thần y, vì thế lại ngoác to cái mồm tiếp tục gào lên.

Hắn lao đến chỗ tôi: “Đừng khóc nữa, tắm lâu trong ôn tuyền không tốt đâu, muội đã tắm rất lâu rồi, nếu không lên ngay bây giờ thì chốc lát chân nhũn ra đó.”

Tôi chết đứng trong nước. Hắn lại tiếp tục hô to với tôi.

Cháu gái ngoại của thần y ta đây không nhịn được nữa rồi, cuối cùng bùng nổ, khóc lóc thảm thiết: “Ngươi là đại sắc quỷ”

Hắn chợt sửng sốt, dừng tay, một lúc sau mới hé môi cười, ra vẻ rất phong lưu phóng khoáng khí khái nói với tôi: “Muội yên tâm, bản công tử sẽ chịu trách nhiệm.”

Tôi lại tiếp tục gào khóc dưới ôn tuyền, hắn bất đắc dĩ vò đầu bứt tai một hồi, sau đó tìm được biện pháp tuyệt diệu là cởi áo khoác của mình ra đưa tới cạnh bờ suối nói: “Muội đứng lên mặc áo vào đi, ta sẽ quay lưng lại cam đoan không nhìn trộm.”

Nói xong thì quay lưng lại luôn.

Cháu ngoại của thần y ta đây liền ngừng khóc, len lén liếc trộm hắn vài lần thấy hắn thực sự là nhắm mặt lại, vì vậy mới từ trong ao trồi lên nhặt lấy áo mặc vào.

Hắn xuay người lại cười hì hì, nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá nói “Bé con này, chiếc áo này của ta coi như là tín ước đính vật với muội”

Tôi lúc đó vẫn còn quá nhỏ không hiểu gì cả, nên không biết đính ước tín vật là cái gì, vì thế bĩu môi một cái nói “Tôi không thèm gì đó của anh đâu, tôi cũng không gọi là bé con, chỉ có anh gọi như thế, tôi sẽ về bảo ngoại công của tôi làm anh ngựa sống biến thành ngựa chết cho coi.”

Hắn ngẩn người, trên mặt hiện lên ý cười “Thì ra muội chính là cháu gái của Triển thần y.”

Cháu ngoại của thần y ta đây rất chi là kiêu ngạo, ưỡn ngực, ngẩng đầu lên chuẩn bị rời đi. Chẳng may chân vừa nhấc lên thì bùm 1 cái ngã chổng vó. Con mẹ nó ngày hoàng đạo cái gì chứ!

Tôi được tiểu hài tử kia nâng dậy, xoa đầu gối, nước mắt không kiềm chế được tí tách rơi xuống.

Hắn lấy tay lau nước mắt cho tôi, nói: “Bé con, đừng khóc nữa, ca ca sẽ cõng muội về nhé”




Chương 5
Nói xong hắn ngồi thấp xuống trước mặt tôi. Tôi đưa tay lên cổ hắn, đưa toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình một lần lên lưng hắn, cuối cùng cũng cảm thấy được người cõng đi so với chính mình tự đi đúng là thoải mái hơn nhiều, vì thế tôi lau hết nước mắt nước mũi, lầm lì leo luôn lên lưng hắn.

Hắn xốc chân của tôi lên, cười vang. Một cành liễu mỏng manh phất phơ chạm nhẹ vào má hắn, cọ vào bên tai bên cổ hắn ánh lên màu xanh biếc rất đẹp.

Hắn quay đầu, trên mặt đã dần bừng đỏ: “Đây là lần đầu tiên bản công tử cõng con gái trên lưng, bé con, muội thật có phúc đó nhé”

Tôi hung hăng đem toàn bộ nước mắt nước mũi cọ hết vào trên lưng hắn.

“Bé con, muội tên gì?”

“..”

“Nói cho ca ca, ca ca sẽ mua kẹo hồ lô cho muội”

Tôi vừa lanh tay lẹ mắt lau nước mắt nước mũi trên lưng hắn, bản thân là cháu gái ngoại của thần y ta đây làm sao mà giống một cô bé bình thường khi dỗ dành thì thích ăn kẹo hồ lô được? Cháu gái ngoại của thần y ta đây chỉ thích ăn mỗi móng giò mà thôi.

“Nếu không mua quần áo cho muội mặc được không?

Tôi hừ một cái, vùng vằng.

“Vậy mua cho muội hoa được không?”

Tôi lại tiếp tục hừ một cái.

Hắn đột nhiên dừng bước, quay lại nhìn tôi trầm giọng nói: “Nếu muội không nói, ta vứt luôn muội xuống sông”

Tôi bị chấn động. Ngoại tổ của tôi từng nói, nghèo hèn không thay đổi được, phú quý đừng tham lam nhưng nếu bị đe doạ thì phải chịu khuất phục.

Tôi đã từng hỏi ngoại tổ lý do thì ngoại tổ thấm thía nói với tôi. “Hảo hán thì không rơi nước mắt, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, người bất khuất chỉ là một kẻ ngốc mà thôi”

Tôi chấp nhận điều đó (Tôi ghi sâu trong lòng)

Cháu gái ngoại của thần y ta đây sẽ không phải là kẻ ngốc, vì thế khi bị hắn uy hiếp đành phải rưng rưng nghẹn ngào nói ra tên.

Hắn rất hài lòng, mỹ mãn quay mặt đi. Lặp đi lặp lại tên của tôi rồi lại hỏi tôi. “Năm nay muội bao nhiêu tuổi rồi?”

Chuyện này, tôi rất thành thật trả lời. “Tám tuổi tròn 12 tháng, 12 ngày”

Hắn cười ha ha đứng dậy. Cười đến nỗi lắc lư cái đầu. Tôi hận quá đem nước mắt mũi cọ hết trên lưng hắn. Sau tôi mới biết hắn họ Vân tên Châu, nguyên quán Dương Châu, lần này là hắn đi theo tổ phụ Vân lão gia tử đến Dược Sư cốc xem bệnh. Khi hắn nói tên của mình cho tôi, lại cũng giải thích với tôi: “Vân Châu, Vân Châu, Vân là Vân Châu, Châu là Vân Châu Châu.”

Nói xong, lấy bút lông chấm mực, viết luôn vào tay của tôi, mỗi một nhát bút đều viết rõ trên tay cho tôi xem. Kết quả là tôi vừa bị con bạch điêu đánh thức xong, giờ lại đem tôi từ trên xuống dưới dính đầy mực, thế là tôi gào khóc.

Hắn ở trong cốc suốt nửa năm. Nửa năm, 6 tháng, 180 ngày, tôi khóc không dưới 180 lần.

Hắn lần nào cũng chọc tôi đến phát khóc. Mỗi lần như vậy, Vân lão gia tử lại rất vui uống trà, từ ái nhìn hai người chúng tôi than nhẹ: “Oan gia vui mừng ha”

Ngoại tổ của tôi sẽ ngồi một bên vuốt vuốt chòm râu, bình tĩnh gật gù, lại bồi thêm một câu: “Mười năm cùng thuyền, trăm năm kết duyên, không phải oan gia không vỡ đầu.”

Cuối cùng 2 lão cùng thở dài, than thở cho tôi vừa âu sầu vừa thương cảm.

Có một ngày khi tiểu tử Vân Châu kia lần thứ ba chọc cho tôi khóc, Vân giao lão tử cười tủm tỉm kéo tay nhỏ bé của tôi hỏi. “A Ly, cùng Vân ngoại tổ trở về làm cháu dâu của ta được không?”

Tôi liếc liếc Vân Châu một cái rồi chu mỏ đáp: “Tôi không cần làm con dâu cho hắn đâu’

Mặt Vân Châu đang nhuộm một tầng đỏ tự dưng biến đen luôn. Vân lão gia tử cười ha ha: “Không lấy đệ đệ làm chồng vậy thì gả cho ca ca cũng giống nhau thôi, gả đến nhà chúng ta mỗi ngày đều có thịt ăn nha.”

Rung rinh, lòng tôi nhộn nhạo một chút, sau đó còn cố hỏi thêm một câu: “Thế có móng giò ăn không?

Ngoại tổ của tôi ngồi bên cạnh đang uống trà bị sặc một ngụm. Vân lão gia tử buồn cười: “Có, A Ly muốn ăn gì bất cứ lúc nào đều cũng có”Rung rinh, cháu gái ngoại của thần y ta đây lập tức bị chinh phục, sau khi tự mình hỏi một câu xong, tôi lập tức lau nước mắt, đứng thẳng lưng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Ông nghiêm trang quyết định: “Được, vậy tôi nguyện ý làm cháu dâu của ông.”

Bỗng nghe “phốc” một tiếng, ngoại tổ của tôi luôn luôn bình tĩnh như cây bồ đề thực chẳng giống thần y chút nào phun ra luôn một ngụm trà.

Tôi đã nói rồi, ngoại tổ của tôi là một người kỳ diệu, kỳ diệu ở chỗ cái gì cũng biết, cái gì cũng có thể xảy ra, cho nên chuyện kỳ diệu đã đến.

Nhưng tôi bỗng nghe thấy một tiếng nức nở vang lên, hắc hắc, Tiểu tử Vân Châu kia chính là đang nhỏ từng giọt nước mắt như mưa xuống đất. Hắn, hắn, hắn trông thế mà lại khóc. Tôi thật là ngu mà.

Lúc trước là hắn đều chọc cho tôi khóc, sau đó lại dỗ dành tôi, nhưng mà lần này hắn lại khóc. Tôi sửng sốt hồi lâu, sau đó đi đến kéo vạt áo của hắn, sợ hãi hỏi: “Huynh sao lại khóc vậy? Nam nhi rơi lệ cũng không ít nha.”

Hắn tức quá gạt tay của tôi xuống, nhìn tôi thở phì phì nói: “Hừ, thì ra ta so với tmóng giò cũng không bằng.” Nói xong giận quá bỏ đi. Tôi không hiểu gì cả, không hiểu được hắn bây giờ là đang mắc tà bệnh gì. Ngoại tổ của tôi cùng Vân lão gia tử hai người cười to, cùng nói với tôi một câu rất cao thâm ảo diệu (Ý là khó hiểu, là thâm thuý) như phật nói: “Duyên, tuyệt vời không thể tả được”

Tôi đau khổ suy nghĩ mãi một đêm, đột nhiên linh cảm hiện dần lên đã hiểu ra. Vì thế sáng hôm sau bảo ngoại tổ hầm một bát móng giò, sau đó kích động đi tìm Vân Châu. Hắn nhìn thấy bát móng giò trong tay tôi thì mặt biến sắc. Tôi lạch bạch đem bát móng giò đặt trên bàn trước mặt hắn, hào phóng nói: “Móng giò này, cho huynh ăn.”

Miệng hắn bỗng mím lại đến nửa ngày mới thấy mở mồm: “Vì sao?”

Tôi nghiêm nghị nói: “Bởi vì huynh so với móng giò còn quan trọng hơn.” Hắn ngẩn người, trên mặt chợt nổi lên một tầng vui sướng không thôi, cười khụ khụ hỏi tôi: “Thật chứ?”

Tôi nghiêm nghị nói: “Nói dối, răng nanh của tôi rụng sẽ không bao giờ có thể ăn móng giò được nữa.”

Hắn rất vừa lòng cười, tóm lấy bát, nhanh chóng ăn hết móng giò vào trong bụng. Tôi đứng một bên nhìn mà nuốt nước miếng (Ý là thèm rỏ rãi đó mừ), trong lòng oán hận, thằng nhãi này thế mà lại ăn sạch sành sanh. Vì vậy sau đó lại hoà hợp. Mỗi khi ầm ỹ, náo loạn xong sau thì trở lại hoà hảo, cứ như thế lặp đi lặp lại cho đến hết nửa năm sau thì hắn rời đi.

Trước hôm rời đi một ngày, tôi cùng hắn ra ngoài tản bộ. Sau một hồi ngồi cạnh bạch điêu hắn hỏi tôi: “Bé con, muội theo huynh trở về, huynh sẽ lấy muội làm vợ có được không?”

Tôi nghĩ một lúc nói: “Tôi nghĩ là không được đâu.”

Sắc mặt hắn trầm xuống, hừ một cái. “Ta đem muội ném ngay xuống sông bây giờ.”

Hảo hán thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi tưởng tượng nếu mà mình bị ném xuống sông bây giờ thì chắc chắn sẽ chết, vì thế lương tâm uỷ khuất nghẹn ngào nói: “Vậy cứ như thế đi.”

Hắn rất vừa lòng cười. Con điêu ngồi cạnh rõ ràng là cũng run run. Nhưng run rẩy cũng không lo, chỉ nghe thấy một tiếng nổ to giữa không trung, một ánh sét đánh xuống, chỉ nghe thấy bạch điêu kêu thảm một tiếng, hai cánh sã xuống, mỏ xục luôn vào đất.

Vân Châu ôm tôi lăn trên đất vài vòng, lăn mãi vào một vũng nước bẩn, rồi bị đập vào một tảng đá mới dừng lại. Kết quả cánh tay của hắn gãy, chân của tôi đau, mà cánh điêu thì bị đốt trụi.

Ngày hôm sau hắn đi, cánh tay treo trên cổ, mặt buồn bã nhìn tôi. Tôi nhìn hắn trông rất ngốc mà buồn cười, sau lại thấy cũng rất khổ sở. Đúng là sáng hôm ấy mưa ướt, hoa đào trong cốc còn chưa nở, chim chóc cũng chuẩn bị đi tìm ăn, chim cón há mỏ đói kêu chiêm chiếp.

Hắn nhìn tôi môi giật giật như là muốn nói điều gì mà không thốt ra được, xuay người trèo lên xe.

Tôi nắm chặt tay của ngoại tổ, cảm thấy mũi cay cay. Xe ngựa chạy trên đường nhỏ uốn lượn lúc đó được một lúc. Vân Châu đột nhiên kéo rèm xe ra, nhảy từ trên xe xuống, chạy nhanh tới trước mặt tôi.

Tôi còn đang sững sờ thì hắn kéo luôn tay tôi, vén tay áo lên không nói một lời cúi xuống cắn một cái. Ngụm cắn này của hắn rất mạnh, tôi bỗng bị đau kêu to. đợi đến lúc hắn nhả ra thì trên tay tôi máu thịt đầm đìa.

Mẹ nó chứ đúng là răng sói xấu xí!

Tôi cố nén nước mắt không khóc. Hắn thì cười hắc hắc, gỡ trên cổ xuống một khối ngọc thạch, nhét vào tay của tôi, nói: “Hãy giữ lấy khối ngọc thạch này nhé, nó là vô giá, hơn nữa, không được quên ta đó, hãy chờ ta trở về tìm muội.” Nói xong thì nhảy lên xe. Xe ngựa cuối cùng cũng chuyển bánh, lóc cóc lóc cóc rời đi.

Tôi trèo lên trên tường, nhìn phía xa xa chiếc xe ngựa chìm trong làn sương mờ dần mờ dần rồi biến mất, nghe tiếng lóc cóc xa dần rồi mất hẳn mà lòng thấy thương tâm.

Tôi đứng trên bức tường suốt một ngày. Ngoại tổ đến kéo tôi xuống, tôi sống chết không chịu. Tôi nói: “Ngoại công người xem đi, đứng trên tường này có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh rất đẹp.

Ngoại tổ thở dài. Từ đó về sau, tôi bỗng trèo tường thành thói quen, hơn nữa là trèo lên thì ở trên đó một ngày không xuống.

Thói quen xấu một khi hình thành thì rất khỏ bỏ, nhoáng một cái mà đã hơn mười năm trôi qua, tôi rời khỏi được Sư cốc, theo phụ thân đi đến kinh thành nhậm chức, nhưng vẫn giữ thói quen chính mình muốn trèo tường nhìn một chút xa xa hoàng hôn dần buông.

Ôi ôi, cô gái ta đây đang dần già đi. Thật là thương hải, tang điền (ý là chua xót, thê thảm), liếc mắt một cái mà đã hơn mười năm rồi.

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thở dài, nhìn tiểu Đào buồn bã nói: “Về đem móng heo hầm lên, mang theo một bình rượu nữa.”


Chương 6

Lúc về đến nhà ăn một bát móng giò, uống một bình rượu, ăn thêm một bát cháo nữa.

Đêm ngủ không ngon, trằn trọc nằm mơ, trong mơ đã trải qua đau thương, trải qua năm xưa lưu luyến, lại trải qua dung nhan phai dần mà ngồi ngốc một mình, Vừa tỉnh lại thì trời đã sáng. Ngoài cửa sổ, gió thổi vù vù, mở lịch ra xem, lại là ngày hoàng đạo viết, có nhiều khách đến thăm.

Đến giữa trưa, lúc nghỉ ngơi, bỗng có nha hoàn đến báo, vương bà mối thành đông đến thăm.

Tôi hỏi nha hoàn: “Là đến gặp phụ thân của ta làm mai sao?”

Nha hoàn che miệng cười: “Là đến gặp tiểu thư nói chuyện hôn nhân đấy”

Tôi phun một miếng trà ra khỏi miệng.

Này trên đầu cài một đoá hoa đỏ sẫm, mặt trát đầy phấn, dáng ẻo lả bước, bốn năm trước đã từng gặp một lần, lúc đó đến cửa nhà tôi làm mai, là bà mối thứ nhất trong kinh thành, mang đến niềm vui đầu tiên, và cũng là khởi đầu của nhiều chuyện đã xảy ra sau đó.

Việc vui là một cô gái mới đến kinh thành, liên tục khắc chết 6 vị hôn phu. Khách buôn bán Giang Namnghe thấy tên tôi như  sấm bên tai, tưởng tôi và mẹ hắn trên trời là không tìm được người thứ hai, cứ nghĩ lấy độc trị độc, lấy khắc chế khắc, chắc lần này lại mời nàng đến cầu hôn.

Bát quái là tiểu quận chúa của Trữ Vương phủ đã phải lòng thiếu trang chủ của Ngân hàng tư nhân Vân Phi Bạch, muốn nàng đi Vân phủ một chuyến nói trước.

Lòng tôi như lửa đốt, một nóng một lạnh nổi lên, chỉ một lát tinh thần hốt hoảng. con mẹ nó chứ lại là ngày hoàng đạo!

Tôi hé miệng cố nặn ra nụ cười nói với Vương bà mối: “Đừng làm cho ta lo lắng nữa đấy”

Khi Vương bà mối hoan hỉ rời đi thì nha hoàn lại vào báo có bà mối thành đông đến thăm.

Chả lẽ là Chân phủ của tôi hoa đào đã nở rồi sao?

Dùng khăn tay màu hồng, miệng thì cười mãi cũng không tống được bà mối mang đến cho tôi việc vui, việc buồn này đi.

Việc vui là nàng Ký Châu nhà cậu ở Thôn Lý có một đại thân hào gia tài bạc triệu, là một triệu phú trong thôn, năm mới khắc với mẹ ruột, lúc nhỏ khắc với tỷ muội, lớn lên khắc với vợ con, nói tóm lại trong nhà bất kể là ai thì đều bị khắc chết. Lần ngày vị thân hào này từ nông thôn lên kinh thành vô tình nghe được danh tiếng của tôi thì vỗ đùi, cho rằng tôi là tri kỷ, vui mừng đến nỗi mời Hỉ Ương bà đến cầu hôn.

Mà còn kỳ quái nữa là, thiên kim của Liễu thừa tướng lại cũng đem lòng yêu thương thiếu trang chủ của Ngân hàng tư nhân Vân Phi Bạch, cũng đến Vân phủ để tham gia một phen.

Tôi thấy đầu ong ong như sắp nổ.

Con mẹ nó ngày hoàng đạo chứ, xem ra thì hôm nay chính là ngày đính hôn đây, lại còn càng là ngày để nhiều người tương tư nữa chứ.

Phụ thân vẫy tay bảo gia đinh đưa bà mối ra cửa, tôi ngồi trên ghế cố trấn định mà trong lòng nước mắt sắp trào ra.

Phụ thân thở dài, đi đến ôm vai của tôi nói: “Nhân duyên vốn là trời định, cưỡng cầu cũng không được, con chớ thương tâm. Nếu con không muốn gả phụ thân sẽ nuôi con cả đời, chờ khi nào phụ thân cáo lão hồi hương thì chúng ta sẽ trở về Tô Châu.”

Mới nói đến đó thì bỗng thấy gia đinh hấp tấp tiến vaà nói có Nhị công tử của Ngân hàng tư nhân số 1 đến thăm.

Tôi ngẩn người ra. Chưa kịp đứng lên lảng tránh thì thấy một bóng dáng màu xanh loé lên, tên Vân Châu kia đã bước vào mất rồi.

Chỉ thấy đó là một thiếu niên tuấn lãng, dáng vẻ hào khí, tư thái phóng khoáng, mắt đều ánh lên nét phong lưu. Chỉ một loáng mà làm nha hoàn trong phòng đỏ mặt rồi.

Ánh mắt hắn xẹt đến chỗ tôi, mỉm cười, chắp tay vái chào phụ thân của tôi.

Phụ thân của tôi liếc nhìn hắn từ trên xuống đánh giá rồi bỗng vỗ bàn “bốp” một cái khen: “Thật là một nhân tài hiếm có”

Vân Châu khiêm tốn: “Thế bá quá khen”

Nói xong, phất tay bảo tuỳ tùng trình lễ lên, nói: “Tổ phụ của vãn bối và Dược Sư cốc chủ Triển thần y vốn là có giao tình, lúc trước khi còn ở Dược Sư Cốc, vãn bối cùng A Ly đã gặp nhau, làn này đến kinh thành có nghe nói thế bá cùng A Ly muội muội cũng ở đây nên muốn đến tiếp kiến, thứ lỗi cho vãn bối mạo muội.” Nói xong, cười cười liếc nhìn tôi một cái.

Tôi nghe thấy “A Ly muội muội” 4 chữ này mà sởn gai ốc.

Còn cha tôi thì cười to, nói: “Không sao, không sao, được lắm, được lắm”

Giữa trưa phụ thân còn mời hắn ở lại dùng cơm, sau đó hai người trò chuyện rất vui vẻ, giống kiểu củi đốt gặp lửa cháy bùng hận không gặp nhau sớm hơn chút. Ăn cơm xong, phụ thân hứng lên lại mời hắn cùng đánh cờ.

Hai người từ trưa cho đến chiều tối vẫn hăng hái đánh cờ không nghỉ.

Tôi đứng ở chỗ trống trong vườn, cuối hậu viện tưởng ngủ một chút nhưng đáng tiếc trong lòng hỗn loạn nên không thể ngủ nổi, đứng lên ra khỏi cửa đi thong thả đến chợ mua một chậu hoa, lặng lẽ đi Vân phủ.

Vân Phi Bạch đang ở trong vườn vun đất cho cây trúc vừa trồng, mặc áo dài chạm đất, bộ dạng khí chất sảng khoái.

Vừa mới nghỉ một chút, trong viện thơm ngát khí trời. Tôi đứng trên tường nhìn anh, giật mình nghĩ đến một hoàng hôn ngày đó, cũng là một mảnh đất ẩm ướt sau cơn mưa, hắn đã nói với tôi, A Ly, nếu huynh muốn lấy muội về làm vợ, muội có bằng lòng không, giọng nói ôn nhu, tràn đầy tình luyến.

Tôi nguyện ý, tôi đương nhiên nguyện ý.

Nhưng tiếc thay. Nếu có thể tôi nghĩ muốn hỏi hắn 1 câu: “Huynh có còn nhớ rõ A Ly họ Chân ở thành nam hay không?”

Nhưng cũng chỉ là tiếc thay. Đã  dính phải chuyện tình rồi, ai ai cũng không thể thay đổi được nữa.

Trong lòng tôi chua xót, đem chậu hoa vừa mới mua lặng lẽ đặt xuống chân tường.

Chân vừa giẫm lên tường thì thân mình bỗng đột ngột bị kéo mạnh, thắt lưng bị ai nắm chặt, Mặt Vân Châu kia ở trước mặt tôi lập tức được phóng to lên.

Tôi kinh hãi: “Huynh, huynh không phải vẫn đang đánh cờ cùng cha tôi  sao, sao lại ở chỗ này rồi?”

Bên môi hắn nhếch lên cười không ra cười “Muội nói thế nào?”

Tôi đẩy vội hắn ra, vỗ vỗ ngực, còn nói thực với hắn: “Huynh làm vậy là hù chết người đó.”

Hắn cười âm hiểm tiến sát mặt tôi: “Bé con, hôm qua muội trèo tường nhà chúng ta, hôm nay muội lại cũng thế, hay là hôm nay trời mưa muội cũng chơi thả diều hả?”

Tôi nghiêm nghị nói: “Huynh thật thông minh”

Miệng hắn mím lại, chợt cầm lấy cánh tay của tôi, ép tôi tiến sát tường viện, trầm giọng nói: “Muội thích đại ca của ta phải không?”

Vân Phi Bạch tựa như một cái sẹo trong lòng tôi, cứ chạm vào thì đau. Lòng tôi đau xót không thôi, nghẹn một lúc mới nhìn hắn nói: “Tôi không dám thích một ai, cho dù có thật thích cũng chỉ có lén lút mà thôi.

Nói xong, tôi liền rời đi.

Mãi một lúc sau tôi nghe thấy phía sau truyền đến tiếng thở dài, hắn thì thào gọi tên của tôi, A Ly.

Tôi giả bộ không nghe thấy, cúi đầu vội tránh đi.

Ngày thứ hai, Vương bà mối lại đến hỏi thăm tôi, thuận tiện nói hết mọi chuyện về Vân Phi Bạch có ý đối với quận chúa .

Trong lòng tôi chua chát, không khỏi cười đau xót. Tất cả tóm lại chỉ có một chữ  “Duyên”

Ban đêm tôi ngồi uống mấy ly rượu.

Lúc ánh trăng lên cao, tôi dựng thang trèo lên nóc nhà hóng gió. Tôi đứng thất tha thất thểu trên nóc nhà hoảng loạn, tiểu Đào nơm nớp lo sợ đỡ lấy tôi. Tôi đẩy nàng ra, ngồi xếp bằng, mắt lờ đờ say nhìn trăng một lúc lâu, sau đó nói: “Tiểu Đào a, người có thích một người nào hay không?”

“Tiểu thư, cô lại nghĩ đến Vân đại công tử rồi.”

Tôi cười cười “Ngươi có nghĩ chờ thêm một người không?’

“..”

“Ngươi có bị người nào phụ bạc không?”

“..”

Tôi rũ mắt xuống, nói: “Tiểu thư của ngươi là bị người phụ bạc  “

“Tiểu thư..” Tiểu Đào nghẹn ngào đứng lên.

Tôi vỗ vỗ tay nàng, cười nói: “Đừng khóc, đừng khóc, nếu tương lai có người dám phụ bạc ngươi, tiểu thư ta đây nhất định sẽ dùng chân heo đáng gãy chân hắn mà coi.”

“Tiểu thư..”

Nước mắt nàng nhỏ tong tong xuống, nghe qua là khóc thầm.

Đứa bé này thật yếu ớt quá đi. Tôi khoát tay, nói: “Ngươi đi xuống trước đi, tiểu thư ta một mình ngồi đây nhìn trăng một lát, tý còn ngâm thơ nữa.”

Trên nóc nhà sương rơi xuống nặng, vài con quạ đen vẫy cánh chui ra, đập đập cánh rồi bay mất vào bóng đêm.

Tôi ngẫm lại chuyện cũ, ngẫm lại chuyện bây giờ, không biết lúc nào đã nằm ngủ luôn trên nóc nhà rồi. Dường như lại làm một giấc mộng. Trong mơ, có người ôm lấy tôi, vỗ vỗ hai tay vào mặt tôi, nhẹ nhàng mà thở dài: “Ta đã đến chậm mất rồi, muội đã thích hắn”

Một lát tôi lại nghe thấy giọng hắn, trầm thấp, khàn khàn: “Ta đã tìm muội lâu như vậy…May quá, may quá, cuối cùng là tìm được rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hồng Gai, Thiên Minh Tuyết, fictionaholic
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cap, Conmangoche_92, Hạ Y Lan, linhkhin, Nguyễn Ngọc Đông Anh, thuytq, thích ăn vặt, Tuyết Nữ Kine, Túi dấm nhỏ, vuthithien và 785 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.