Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Vương gia bá đạo quá yêu vương phi - Ngân Nhi

 
Có bài mới 19.02.2012, 14:55
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76130 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Vương gia bá đạo quá yêu vương phi - Ngân Nhi - Điểm: 11
Vương gia bá đạo quá yêu vương phi


Tác giả: Ngân nhi

Edit: Meomeomeo

Nguồn: vn.360plus.yahoo.com/duongnga197238

Nội dung giới thiệu vắn tắt:

“Nam nhân vương triều Thiên Thịnh, ngoại trừ hoàng thân quý tộc thì nam nhân nào cũng đều tuỳ ngươi chọn, bổn vương cho ngươi tự chọn hôn nhân” Nam nhân đứng khoanh tay  vẻ mặt lạnh lùng đàm phán.

Nhìn hắn khuôn mặt tuấn mỹ, khí thế, nàng rỏ rãi, cười hì hì  nói:

“Tôi có thể chọn anh được không?

“Ngươi không có tư cách chọn ta” Mỗi một câu hắn nói mang giọng lạnh lùng, khinh thường, mắt lạnh liếc xéo.

Được, nàng sẽ nhớ kỹ những gì hắn nói, sau cùng nàng cũng tìm được người nam  mà nàng muốn “Tôi muốn lấy Đừng Đêm Ly”

Nhưng nàng lại bị hắn tàn nhẫn gạt đi “Trên thế gian này ai ngươi cũng có thể chọn nhưng cấm không được chọn hắn”

Cuối cùng, nàng bị hắn buộc lấy một thiếu gia con quan tàn tật, nhưng là vào đêm thành thân kia, hắn hung hăng cướp đi tấm thân trong trắng của nàng mà chính hắn vẫn khinh thường đó.

Một đêm sầu triền miên trôi qua, hắn vẫn là Vương gia lạnh lùng, mà nàng thì vẫn là tiểu thư nuôi trong phủ, giống nhưng chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra vậy, chỉ là vị hôn phu của nàng lặng lẽ ký ly hôn từ lúc đó…

Hắn, chính là đương kim Tứ hoàng tử, một thiếu niên 18 tuổi tuấn mỹ, lại bị Lý Thư nàng lừa, cuối cùng cả lòng ngây thơ của hắn cũng đang bị lừa.

“Ta đảm bảo sẽ làm cho phụ hoàng đồng ý ban thưởng ngươi cho ta…Tô Khả Nhi”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: hmai5997, phuong thi, phuonganhdao229, valsk, ytuet
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 19.02.2012, 15:00
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76130 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương gia bá đạo quá yêu vương phi - Ngân Nhi - Điểm: 11
Chương 1: Nửa đêm đón xe

Cái  nắng hè chói chang  làm khắp nơi nóng ran, mang theo cả tro bụi bám theo từng hơi thở, cỏ cây khô  làm lộ ra một cách tay trắng nõn, trên cánh tay bám đầy bụi đất lại không che được miệng vết thương nhìn mà ghê người, máu nhỏ giọt thấm vào đất làm cho bầu không khí càng thêm thê lương, quỷ dị.

Bất chợt ngón tay cứng nhắc giật giật, sau đó “Khụ khụ..” một tiếng ho khan, một người con gái đang nằm úp sấp cố gắng đứng lên, cả người đau nhức làm mi mắt nhíu lại, cổ khát nước cùng cực, Trương Khả Khả theo bản năng lấy tay ôm cổ, cảm giác cổ họng như bị gì đó chẹn lại rất thống khổ, nàng dùng hết sức ho khan vài tiếng, cuối cùng cũng thấy đỡ, nàng nhổ ra khỏi họng thứ gì đó như là một cục máu.

“A….” Trương Khả Khả hét lên, ánh mắt mờ mờ nhìn thầy một đống máu kia trông to quá làm nàng sợ tới mức đứng vội lên chạy, mãi đến khi nàng bình tĩnh lại mới phát hiện chính mình đang đứng ở một bãi hoang trong rừng, ngoại trừ cây cối xanh tươi, thì chỉ có cỏ cây héo khô. Nhìn thấy như vậy Trương Khả Khả cảm giác đầu có choáng váng, thiếu chút là lại muốn té xỉu. Trời ơi, đây là kiểu gì vậy?

Không thể chấp nhận việc nàng té xỉu, nàng cố gắng mở to hai mắt, muốn nhìn rõ tình trạng này là tình trạng gì. Vừa nhấc chân lên, cái đau dưới chân làm cho nàng phải nhìn lại thì thấy kinh hãi, hai chân ngọc không phải đi giầy đẹp mà là đôi dép rơm, trời ạ. Đôi giầy xăng đan xinh đẹp của nàng đâu rồi?

Phát hiện này còn chưa xong thì lại làm nàng kinh ngạc là trên người mặc áo vải thô, có vài chỗ rách nát ở ngực cứ vậy mà lộ ra trắng nõn, làm nàng tay chân luống cuống che đi cảnh xuân mê người này, cánh tay vừa nhấc lên lại doạ cho nàng sốc luôn, trên cánh tay ngọc có vết cào nhìn mà ghê người a. Nước mắt rơi như mưa.

“A..” Trương Khả Khả bất chấp cảnh xuân lộ ra, nắm lên cánh tay trái thấy miệng vết cào chảy máu, nàng chân tay rối bời, xé trên thân một miếng vải băng bó. Trên đầu mặt trời chiếu chói chang làm nàng hoảng hốt không thôi. Đây là kiểu gì vậy ta, ai tốt bụng có thể nói cho nàng một chút được không?

Mang theo trên người đầy thương tích, khoác trên người chiếc áo tang thương, đi dưới chân đôi dép rơm, đội trên đầu một mớ tóc dài rối, Trương Khả Khả thực sự nghi ngờ không biết có phải mình đã đổi sang nghề hành khất rồi không. Rõ ràng làn nàng đang ngủ ở khách sạn, làm sao như mơ lại biến thành vậy chứ?

Rõ ràng nàng đang nằm mơ một giấc mơ kỳ quái, trong mơ, nàng như là thoát khỏi đoàn đội, một mình hướng lên đỉnh núi hưởng gió, mát mẻ hưởng thụ, tự dưng bị một lực nào đó đẩy đi xuống, bừng tỉnh lại thì thấy mình nằm trên cỏ, hơn nữa lại là một thân rách nát, cả người đều bị thương, xương cốt gãy.

“Ôi, “ Dưới chân không biết dẫm phải gì làm cho mặt nàng đau nhăn nhó, nàng ngồi xuống vuốt vuốt bàn chân, đáy lòng đau xót muốn chết, aaaaa, rốt cục là chuyện gì đã xảy ra vậy? Chẳng lẽ mình xuyên qua không thành?

Một ý tưởng đột nhiên xuất hiện, Trương Khả Khả cảm thấy toàn thân như bị điện giật, nàng trợn mắt nhìn bốn phía đánh giá, chỉ thấy toàn cây cối, phong cảnh hoàn toàn là thuần nguyên thuỷ, không có thấy cột điện to, dây điện, đường quốc lộ, không có…Tìm không thấy một nét nào của thời hiện đại.

Trương Khả Khả cả người như mất hồn ngồi bệt xuống, quần áo rách nát, rừng già hoang vu nguyên sinh, xung quanh tất cả đều không có gì biểu hiện là không thực cả, nơi này không phải là thế kỷ 21. Tự dưng nàng nghĩ đến một vấn đề quan trọng, bàn tay run rẩy sờ soạng chạm đến khuôn mặt, nhìn thấy kia một bàn tay mềm mại, nàng mở to đôi mắt kinh sợ, nàng dám bảo đảm lấy tính mạng ra đánh đổi, bàn tay này tuyệt đối không phải là bàn tay của thời hiện đại. Ôi, Trương Khả Khả giống như quả bóng cao su xì hơi, đứt dây.

Đi trên đường cỏ khô, đáy lòng Trương Khả Khả điên cuồng gào thét, này không phải là sự thật. Tuyệt đối không phải là sự thật, chẳng phải thế kỷ 21 chưa có khả năng nghiên cứu ra máy xuyên thời gian sao? Chả lẽ đây là tình tiết trên phim a?  Làm sao lại xảy ra trên một người sinh viên bình thường như nàng chứ? Nàng chẳng qua là một lần đi du lịch Tây Tạng mà thôi, với số tiền nhuận bút mà nàng đã phải kiếm trong nửa năm mới có được.

Vừa ra khỏi rừng cây, Trương Khả Khả nhìn trước mắt một đường xa tít mà lòng tràn ngập sợ hãi. Trời ơi, đây không thể là sự thật tàn nhẫn a? Ngay sau đó, bỗng phía sau nàng truyền đến tiếng nói của một bà lão:

“Cô nương, như thế nào lại ở một mình  trong này? Cận thận đó. Con đường này rất nhiều kẻ xấu đó”.

Trương Khả Khả thân mình cứng ngắc, nghĩ là gặp quỷ thì lại thấy một bà lão đang ho mạnh, một tay chống gậy chậm rãi đi bên cạnh làm Nàng nghẹn cả họng cứ trân trối nhìn bà. Này bà lão này giả dạng mặc quần áo cổ trang, cũng một thân rách nát áo vải xám thô, nửa đầu búi tóc bạc, còn cài một bên trâm cài đầu. Trời ạ, chả lẽ đây thực là cổ đại sao?

Chờ Trương Khả Khả hồi phục lại tinh thần thì bà lão đã đi xa hơn mười thước rồi. Nhớ tới bà lão vừa cảnh cáo, Trương Khả Khả cảm thấy sau lưng rờn rợn lạnh, nàng bất chấp cả giầy rơm chạy vội vượt qua cả bà lão, mỉm cười nhiệt tình  nói: Bà bà, cháu giúp bà đi nhé?

“A, cô nương ngươi thật tốt quá, a…Bây giờ lòng người dễ thay đổi a” lão bà thở dài, thốt ra.

Trương Khả Khả mím môi, theo bản năng hỏi dò “Bà bà, cháu nghĩ muốn hỏi bà một chuyện, hiện giờ là triều đại nào vậy? Tên Hoàng đế là gì?

“ Cô nương, ngươi chả nhẽ lại giống ta đều hồ đồ rồi, hiện tại bây giờ là Đại Thịnh Hoàng Triều a. Còn Hoàng Thượng, tên hắn không phải dân chúng bình thường ai đều có thể gọi, nói ra là mất đầu đó”

Lão bà nhún mình có chút buồn cười liếc mắt nhìn Trương Khả Khả.

“Đại Thịnh Hoàng Triều ư? Trương Khả Khả về lịch sử cũng không phải không biết, nhưng lịch sử Trung Quốc không có Triều đại nào có tên là Đại Thịnh Hoàng Triều cả. Chả lẽ nàng lại xuyên không vào một thời đại không biết tên? Choáng váng, Trương Khả Khả cảm thấy đau cả đầu.

Dọc theo đường đi, Trương Khả Khả chịu khó nghe lão bà giảng giải, con của bà đã xa bà lâu rồi, hiện giờ bà lên kinh thành để gặp con. Trương Khả Khả  không khỏi có chút thương xót. Một người lớn tuổi, lẻ loi, hiu quạnh nhưng vậy còn muốn ngày đêm đi tìm đứa con không lương tâm của mình nữa.

Suốt từ trưa đến chiều trên con đường chỉ có hai người đàn bà đi một đôi giầy rách, Trương Khả Khả vẫn chờ mong lão bà nói cho nàng biết kinh thành còn cách bao xa. Còn bà lão thì cứ cưới nói “Nhanh lắm nhanh lắm, không còn xa đâu”. Nhưng cái không còn xa kia thì đi mãi đi mất hai ba canh giờ mà bóng dáng kinh thành cũng chẳng thấy đâu, Trương Khả Khả vẫn nghĩ không ra, lão bà bảo không còn xa, rốt cục là còn bao xa nữa. Bởi vì tại cổ đại thì giao thông không có phương tiện gì, nghĩ đến với lời nói của lão bà thì ý nói thẳng ra khả năng là còn rất xa a.

Cuối cùng, trời dần tối, Trương Khả Khả đã đi hết sức lực rồi, miệng thở phì phò, tay lau đầu đầy mồ hôi, khí lực không còn mới hướng lão bà hỏi lần cuối cùng “Lão bà bà, người xác định còn có không xa sao?”

Lão bà cũng có chút thở hổn hển, vẫn cười nói như cũ “cô nương, không xa, chiều mai có lẽ sẽ đến”

Câu nói này của lão bà làm Trương Khả Khả thiếu chút thì té xỉu, nàng trừng lớn mắt, cái gì?  Chiều mai ư? Nàng dở khóc dở cười, trào phúng nói “Thật đúng là không xa a. Thế đêm nay chúng ta làm sao bây giờ? Tiếp tục chạy đi sao?

Lão bà ngừng lại, nhìn xa bốn phía, tay chỉ một ngôi miếu đổ nát nói “Ta nhớ rõ nơi đó có toà miếu, cô nương, đêm nay chúng ta nghỉ đêm ở đây đi. Ngày mai lại đi”

Ăn ngủ bên ngoài? Lòng Trương Khả Khả phát lạnh. Trời ơi, ngủ trong một ngôi miếu đổ nát ư? Trước mắt thì Trương Khả Khả còn có lựa chọn hay sao? Vỗ về, bà lão hướng ngôi miếu đổ nát đi đến. Miếu ngay tại ven đường, vừa đi vào mới phát hiện trừ miếu đổ nát thì bên trong không phải quá bẩn, hơn nữa cũng trống rỗng cái gì cũng không có, chỉ có mấy chân hương, muốn ngồi cũng không thể. Lão bà tìm một góc sáng sủa ngồi xuống, nơi đó rải cỏ khô, ngồi có vẻ thoải mái. Trương Khả Khả theo sau cũng mệt mỏi không sao dậy nổi.

Ngoài cửa sổ sắc trời đã hoàn toàn đen thẫm, nhưng do là mùa hè nên cũng không đến mức không nhìn thấy gì, sao bắc đẩu cũng bắt đầu sáng trên trời, ánh trăng cũng bắt đầu lên cao, chiếu vào trong miếu đổ nát, xem như là ánh sáng duy nhất. Trương Khả Khả ôm hai đầu gối, mắt nhắm mắt mở, một bên bà lão cũng quá mệt mỏi, tuy vậy nàng cũng không ngủ được, mắt tròn nhìn ra ngoài miếu, không biết suy nghĩ gì.

“Khụ khụ” Lão bà đột nhiên ho khan, bà che miệng lại trông rất khổ. Nghe bà ho kịch liệt làm cho người khác không chịu được nghi ngờ có thể bà ho ra hết tất cả.  Trương Khả Khả quan tâm liếc nhìn bà một chút, nhẹ vỗ bả vai bà. Chiều nay nàng phát hiện bà lão trước mắt này có thể là bị bệnh lao phổi nặng, chính là không biết đêm sau thì tiếp tục nghiêm trọng đến mức nào.

“Bà bà, bà không sao chứ? Trương Khả Khả nôn nóng hỏi.

“Khụ..khụ.., bệnh cũ thôi, không sao…khụ…” Bà lão ngay cả lời nói cũng khụ không nói ra được, hơi thở thực yếu, thân thể gầy gò ho khan liên tục, bệnh trạng suy yếu có thể ra đi lúc nào không hay. Trương Khả Khả chân tay luống cuống, vừa sợ, vừa hoảng, trong lúc đó không biết nên làm gì.

Liên tiếp ho khan làm bà lão có chút choáng váng, bà ôm ngực, thở dốc, dồn dập, có thể thấy được bà đang cố gắng tranh thủ hít thở hơi cuối cùng, mồm yếu ớt lẩm bẩm “Ta … nhất định phải gặp đứa con lần cuối cùng, nhất định phải gặp lần cuối, ta không thể chết ở giữa đường..”

“Bà bà, bà không sao, bà sẽ được gặp lại con, bà bà…”

Trương Khả Khả an ủi bà lão đáng thương trước mắt, dưới ánh trăng, mặt bà càng tái nhợt, không còn hơi sức, ánh mắt có chút mờ xa, giống như muốn qua đời ngay lúc đó làm lòng Trương Khả khả lo sợ vô sùng.

Đúng lúc đó, cả khoảng không đêm tối chợt truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, giống có một đoàn người đang hướng bên này đến. Âm thanh này làm cho Trương Khả Khả cảm thấy vui vẻ, nàng chạy nhanh hướng bà lão nói “Bà bà, bà chờ cháu, cháu nhất định làm cho bà gặp được con bà lần cuối cùng”

Nói xong, nàng bò lên, vội vàng chạy ra khỏi miếu, đứng ở giữa đường chờ. Cuối đường chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang chạy nhanh đến, nhìn thấy xe Trương Khả khả liền dấy lên một tia hy vọng, như thấy được bà lão sống rồi. Chỉ cần có thể ngăn lại xe ngựa này, nàng có thể mang theo bà lão đến kinh thành trước, như vậy bà mới có hy vọng cuối cùng.

Đang nghĩ đến thì xe ngựa chỉ còn cách nàng có trăm mét, 50 thước, …40 thước, … Trương Khả Khả cũng biết rằng, muốn ngăn cỗ xe đang phi nước đại kia thì nếu dùng hết khả năng gọi cũng không dừng lại được. Không biết có phải đoán đúng hay không từ cỗ xe toát ra một cỗ dũng khí mãnh liệt áp đảo, nàng đứng giữa đường, dang ra hai tay, quyết tâm cản đường. Khi cỗ xe ngựa còn cách nàng 20 thước thì nàng kêu to” Cứu mạng nha…”

Đang phi nước kiệu cỗ xe ngựa không có đèn lồng, người đánh xe nhìn không rõ trên đường có người, nhưng do Trương Khả Khả bỗng nhiên gào thét làm cho hắn bối rối, vội vàng giữ chặt dây cương, nhưng là muốn giữ chặt được cỗ xe ngựa đang chạy thì trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể làm được, nguy hiểm tựa hồ trong chớp mắt, người đánh xe bỏ hết khí lực túm lấy dây cương, mà Trương Khả Khả nhìn thấy xe ngựa lao tới sợ đến mức úp mặt vào hai tay, chờ vó ngựa đạp lên.

Ngay khi cỗ xe cách Trương Khả Khả không đến 2 thước, trải qua một hồi rét lạnh, xe dừng lại, hai con ngựa cao to đồng thời giơ cả hai vó lên trời, trong bóng đêm đứng lại, làm Trương Khả Khả chấn động cả lỗ tai, trận này đón xe là một sự kiện nguy hiểm trong gang tấc, lúc đó có một tiếng rống giận “Điêu dân lớn mật, muốn chết hả? Còn không mau nhường đường.”

Trương Khả Khả bị tiếng rống tức giận làm hoảng sợ, tuy vậy muốn chặn được một màn này không phải chuyện dễ dàng, kinh ngạc một giây nàng mở miệng oa oa khóc lớn, vừa khóc vừa nói “này vị đại ca xin thương xót, tiểu nữ tử cũng không phải cố ý chặn đường, chỉ là vì bà bà của ta bị bệnh sắp chết, ta cầu xin đại ca thương xót đưa chúng ta lên kinh thành tìm thầy thuốc chữa bệnh, cầu ngài, cầu xin ngài…”

Trên xe, người đánh xe chẳng những không nghe, ngược lại còn lớn tiếng nói “Làm càn, ngươi có biết xe ngựa này là của người nào không? Ngươi chỉ là thân phận dân thường, nếu làm chậm tướng quân, ngươi đáng tội chết vạn lần”

Tướng quân ư? Trong xe là tướng quân ngồi ư? Trương Khả Khả thầm nghĩ, lại càng khóc thê thảm, thương tâm hơn. Tại đây rừng núi yên tĩnh, tiếng khóc của nàng giống như là nữ khóc bi thương. Một lúc sau, một giọng nam trong sáng từ trong xe ngựa vang ra “Phương An, đáp ứng cô nương thỉnh cầu đi”

“Tướng quân…Lấy ngài thân phận cao quý sao có thể cùng dân chúng bình thường cùng ngồi?” Phương an lập tức phản đối, nói xong hắn lớn tiếng hướng Trương Khả Khả hung ác quát “Dân nữ lớn mật, còn không mau nhường đường, nếu không đừng trách ta không khách khí”

Vừa rồi tiếng nói thanh nhã của người đàn ông làm Trương Khả Khả cảm thấy vui vẻ, xem ra người đàn ông này vẫn còn nhân tính, nhưng người đánh xe nhìn thật chán ghét, nghĩ xong nàng bất chấp tất cả lại một lần nữa khóc thật thương tâm “Cầu xin đại nhân…Bà bà ta bệnh tình nguy kịch đang ở trong miếu, nếu không chữa trị kịp thời thì sợ không còn kịp rồi…Xin thương xót đi”

Trên xe, người đánh xe có chút không chịu nổi Trương Khả Khả dây dưa, thấp giọng mắng “Ngươi thực ngoan cố không chịu nổi”

Ngay lúc đó, giọng nói trầm dễ nghe lại một lần nữa vang lên “Phương An, không được vô lễ, ngươi đi mang bà bà nàng lên xe đi”

“Tướng quân” Phương An không vui kêu lên.

“Không sao” Thanh âm trầm thấp vang lên trong đêm yên tĩnh, nghe đặc biệt êm tai, nhưng không biết tại sao Trương Khả Khả lại nghe thấy trong lời nói phát ra còn có một tia không hiểu lạnh lùng.

Người đánh xe oán hận trừng mắt nhìn Trương Khả Khả đứng bên đường, hừ một tiếng nói “Bà bà ngươi ở đâu?’

“Ngay tại trong miếu a” Trương Khả Khả nhanh chân bước vào trong miếu, chỉ thấy tiếng ho khan của lão bà đã ngừng, nhưng là ho khan xong rồi lại càng thấy bà yếu đi. Trương Khả Khả chạy nhanh đến bên bà, vui vẻ nói “Bà bà, có người đồng ý cho chúng ta đi một đoạn đường, chúng ta sẽ sớm đến kinh thành”

Bà lão có chút mê đi, nhưng nghe thấy câu nói kia thực vui sướng hé ra cười khàn khàn nói “Đúng thế không?”

Khi Trương Khả Khả cùng Phương An dìu bà lão vào trong xe ngựa, Trương Khả Khả chớp mắt rất muốn nhìn xem người đàn ông trong xe ngựa trông như thế nào, nhưng chỉ nhìn thấy một màu đen tối bên trong. Nàng chỉ cảm thấy ngồi trong xe ngựa hơi thở của người đàn ông thực đạm mạc, xe ngựa thực rộng, bà lão ngồi trên đệm cùng người đàn ông một chỗ làm cho Trương Khả Khả cũng ngạc nhiên là, người này cũng không ghét bỏ bà lão, dịch ra ít nhất một nửa chỗ ngồi dành cho bà, còn Trương Khả Khả thì ngồi ở ghế dưới, lưng dựa vào thành xe, đối nàng mà nói, chỉ cần có chỗ ngồi thế này là cảm ơn trời đất rồi.

Xe ngựa chạy gấp trong bóng tối theo hướng phía trước tiến lên, nảy xóc liên tục làm cho Trương Khả Khả choáng váng đầu óc nặng nề ngủ….






Chương 2: Kinh thành

Xe chạy suốt một đêm cuối cùng khi mặt trời lên thì đã tiến vào cửa thành. Trong xe ngựa 3 người, trừ người đàn ông trẻ tuổi không ngủ, thì bà lão và Trương Khả Khả hiện còn đang ngủ say. Trong xe ánh sáng dần hiện rõ, một đôi mắt dày tìm tòi nghiên cứu kỹ khuôn mặt bẩn nhỏ nhắn của Trương Khả Khả, Đừng Đêm Li  có chút kinh ngạc. Tối hôm qua lớn mật chặn xe lại là một cô nương nhìn không quá 15, 16 tuổi, một thân bẩn loạn, quần áo cũng rách mấy chỗ, mơ hồ có thể nhìn thấy da thịt non mịn, Đừng Đêm Ly đạm mạc bên trong, lộ ra nét tán thưởng. Chàng không thể tưởng tượng được nếu xe phi nước đại mà không dừng được thì mạng nhỏ của nàng chắc có lẽ đã bị chôn vùi dưới bánh xe rồi.

Xe ngựa một đường chạy thẳng đến phía nam kinh thành, dừng ở trước một toà nhà hùng vỹ, trên cửa khắc 3 chữ "Tướng quân phủ”, cứng cáp, rồng bay phượng múa. Xe ngựa vừa dừng lại, một dáng cao thẳng vén rèm bước xuống, đó là một người đàn ông trẻ, khoảng 23,24 tuổi, quần áo màu đen, tuấn tú cao ngất, khí chất trầm tĩnh phong nhã, mặc áo tơ lụa, phong thái cao quý, tuấn lãng không nén được khí chất quý tộc, ánh mắt lộ ra một chút ngạo khí, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cao quý.

Do quá mệt mỏi Trương Khả Khả ngủ thật sâu, mơ màng bên trong, giống như cảm giác xe ngựa đã dừng, nàng còn lơ mơ ngủ, mở mắt ra, thấy trời đã sáng. Nàng nhìn sang thấy bà lão còn đang ngủ say, nhưng bên cạnh bà người đàn ông đã không thấy. Ngay lúc đó Trương Kkả Khả nghe thấy một giọng quen thuộc “Vào trong phủ, mang cho vị cô nương này một bộ quần áo vừa người đến”.

Trương Khả Khả ngẩn cả người, đưa tay vén màn xe lên, tìm hiểu, tò mò nhìn vị kia tối hôm qua cùng nàng ngồi xe ngựa thì nàng chỉ thấy một dáng cao ngất, trên đầu đội mũ tơ, lúc này, lại nghe thấy giọng Phương An không nhẫn nại vang lên: “Nhìn cái gì? Còn không mau xuống xe, muốn ngồi đến bao giờ nữa?”

Trương Khả Khả thu hồi ánh mắt, khi thấy lão bà đã tỉnh, nhìn thấy Trương Khả Khả vội hỏi “Cô nương, đã đến kinh thành sao?”
”Chắc là đến rồi, bà bà, chúng ta xuống xe đi” Trương Khả Khả đưa tay giúp bà lão xuống xe, đứng dưới xe, thấy Phương An tự tay cầm một bộ quần áo người hầu ném cho Trương Khả Khả, giọng có chút bất bình nói “Đây, tướng quân chúng ta có lòng tốt thấy ngươi quần áo rách hết, cho ngươi. Lần sau nhớ kỹ không được nửa đường lại đón xe kiểu thế nữa, nếu không mạng nhỏ của ngươi khó bảo toàn” Nói xong Phương An đánh xe đi.

Trương Khả Khả cầm trong tay bộ quần áo, ánh mắt nhìn lên cánh sửa sơn son, lại liếc cái kia phía trên khối chữ tướng quân phủ mà đáy lòng không khỏi có chút nuối tiếc, thế nhưng lại không có phúc nhìn thấy vị tướng quân kia, thực sự đáng tiếc, đáng tiếc!!! Tất cả đều là do nàng tham ngủ mà nên.

Đem bộ quần áo người hầu mặc vào người xong, Trương Khả Khả giúp bà lão rời khỏi tướng quân phủ, được nửa đường, Trương Khả Khả lại hỏi “Bà bà, bà có biết con bà ở đâu không?”

“Con ta là người bán bánh bao, hắn làm bánh bao ngon lắm. Đi tìm, chắc hẳn hắn ở trong kinh thành thôi” nói xong ánh mắt lộ ra tia chờ mong.

Bán bánh bao? Trương Khả Khả đau cả đầu, xem ra vị lão bà này cũng không biết con mình bán bánh bao ở đâu? Có lầm không a? Này kinh thành rộng lớn thế này chẳng lẽ phải đi từng quán từng quán một để tìm hay sao? Trương Khả Khả đau khổ cúi mặt than thầm, không như vậy thì còn biết làm sao bây giờ?

Từ phủ tướng quân đi ra, chính là kinh thành đường cái lớn. Đây là một phố náo nhiệt nhất kinh thành, đầu đường còn có đám người đang cãi lộn, ồn ào, huyên náo. Đứng ở trên đường Trương Khả Khả trước mắt chấn kinh, rõ ràng đây là một cảnh cổ đại, người nơi này giống nhau đều là mặc cổ trang như trên phim truyền hình, chẳng có lấy một tý hiện đại nào. Biết rõ là không phải nằm mơ, Trương KHả Khả vẫn ngầm tự mình nhéo mình, làn da truyền đến đau đau làm cho nàng mở to mắt, thì ra đấy đúng là sự thực a.

Sau đó, Trương Khả Khả giúp bà lão đi đến đầu đường, ở đó có một quầy hàng bán bánh bao. Nói thực Trương Khả Khả cực đói, nhìn, ngửi thấy mùi bánh bao, nàng nuốt nước miếng liên tục, nhưng khi người bán bánh bao nhìn thấy Trương Khả Khả cùng bà lão hai người thì liền xua luôn đi. Rõ ràng họ thấy là những người không có tiền rồi.

Lòng Trương Khả Khả buồn bực nói không nên lời. Này trước mắt thật là chẳng có tấm lòng cảm thông. Cố nén cơn đói khát, Trương Khả Khả đưa bà lão đi từ sáng đến tận trưa, từ trưa cho đến chiều cuối cùng thấy bà lộ ra nét mặt hoang mang, kích động. Bà lão chịu không nổi, một mình dũng cảm đi đến quầy bán bánh bao, hướng về phía người đàn ông trung niên, hét to một tiếng “Con… con…”

Người đàn ông kia ngẩng đầu lên, nhìn phía trước bà lão đột nhiên cả kinh, sau đó không dám tin nói to “Mẹ, sao mẹ lại ở đây vậy?”

“Ở nhà ruộng đồng bị nước cuốn trôi hết, mẹ không còn cách nào, chỉ còn cách đến kinh thành ở cùng con vậy….” Bà lão thương tâm kể lể đau khổ, rơi lệ.

Người đàn ông trung niên thấy mẹ thì chẳng có chút hào hứng nào, thở dài một hơi, không thèm để ý đến bà nói “Mẹ, người khát nước thì vào phòng rót một cốc nước uống đi. Con còn phải nhóm bếp đây.” Nói xong, nhìn thấy Trương KHả Khả một bên đứng phát ngốc mới nhíu mày nói “Vị tiểu cô nương này, là cô đưa mẹ ta tới phải không?”

Trương KHả Khả đưa mắt nhìn khắp hàng bánh bao, gật đầu trả lời “Đúng thế, đúng thế”

Chỉ thấy người đàn ông trung niên cầm 2 cái bánh bao đưa cho Trương Khả Khả, lạnh nhạt nói “Cô đưa mẹ ta đến, cho cô 2 cái bánh bao xem như là tạ lễ đi”

Trương Khả Khả trừng mắt kinh ngạc, lòng thầm kêu lên. Chỉ dựa vào việc nàng đưa mẹ hắn tới, mà chỉ trả cho 2 cái bánh bao thôi sao? Đang lúc Trương Khả Khả sửng sốt, người đàn ông trung niên kia cắn cắn môi “Nếu côn nương chê ít thì thôi đi”

Trương KHả Khả còn biết làm gì hơn, nhanh tay nhận 2 cái bánh bao, quay đầu thì thấy trong phòng có một người phụ nữ trung niên trông rất hung ác đi ra, chống nạnh hét to “Tử Trương Tam, người như thế nào còn không nhóm lửa hả? Ngươi còn muốn tức giận hay sao” Nói xong nhìn thấy bà lão đang uống nước bên cạnh, kinh ngạc đôi chút, sau đó trừng mắt liếc xéo bà lão, giọng đanh ác “Lão bà thối tha, như thế nào mà vẫn chưa chết, lại lên kinh thành tìm đến đây làm gì”

Nghe thấy thế, Trương Khả Khả thương xót nhìn bà lão đang ho khan, uống nước, sau đó trừng mắt hung tợn liếc nhìn người đàn bà trung niên chanh chua kia, cắn một miếng bánh bao rồi quay đi.

Mới đi được vài bước chân, Trương KHả Khả đói quá ngấu nghiến cái bánh bao thứ nhất, bỗng dưng, không biết từ chỗ nào xuất hiện một chú bé con, ánh mắt chết đói nhìn Trương Khả Khả, bộ dạng trông thật đáng thương cầu xin “Tỷ tỷ, cho cà lăm đi! Em 3 ngày nay chưa được ăn gì rồi.”

Trương Khả Khả nhìn chú bé kia khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, lại nhìn lại trong tay chiếc bánh, hơi suy tư, trong lòng thầm kêu, ông trời ơi, đây là làm sao a? Sau đó tay do dự lấy chiếc bánh khác đưa cho chú bé, “Nè, cho em”

Chú bé mừng quá hét to một tiếng đinh tai, nhanh tay cướp lấy chiếc bánh trong tay nàng cắn luôn, cứ một bên cắn, một bên chạy thật lực.

Trương KHả Khả quay đầu liếc nhìn bà lão ở quầy hàng lần nữa, tay xoa xoa bụng, thở dài, mệt mỏi kéo lê thân thể tiến lên phía trước, tìm thấy tường liền dựa vào ngồi xuống, nàng thực sự mệt quá đi không nổi nữa.

Mới ngồi xuống, không biết thân thể này đã bao ngày không tắm rửa, cả người ngứa ngaý khó chịu, không thể đi tiếp được, nàng lấy tay sờ vai, xoa bụng, tự dưng bàn tay cảm giác đụng phải một khối gì đó cứng rắn, liền lấy tay kéo ra, lấy ra một chiếc túi nhỏ trong đựng một khối ngọc bội màu trắng.

Trương KHả Khả nhìn vật trong tay, khối ngọc đó khéo léo tinh tế mà ngẩn người. Nhất định là khối ngọc này là của người chủ trước đây, không thể tưởng tượng được trong đám quần áo rách rưới vậy lại có thể có một khối tinh xảo đến vậy. Nghĩ đến đây, Trương Khả Khả nảy ra một ý tưởng.




Chương 3: Ngọc bội

Tại một nơi trang nghiêm, đẹp đẽ, hùng vỹ trong phủ, có 3 người cẩm y vệ đang vội vã đi vào, đến thẳng đại sảnh. Vừa mới bước vào liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên cười nói “Ba vị thống lĩnh đại nhân vất vả rồi, đến đây uống chén trà đi”

Một trong ba người thống lĩnh tiến lên phía trước, ghé sát vào người đàn ông trung niên, ho nhẹ, thấp giọng hỏi “Lưu quản gia, không biết Vương gia vội vàng triệu tập chúng tôi đến là có chuyện gì không?” Hai người còn lại thì cố gắng giỏng tai lên nghe, trên mặt lộ vẻ tò mò, kèm theo một nét lo âu, e ngại.

Lưu quản gia thấy 3 người đàn ông lộ vẻ mặt lo lắng thì không khỏi cười to, cất tiếng trấn an “Các vị đại nhân không cần sốt ruột, Vương gia yêu cầu gặp các vị chỉ vì một chuyện nhỏ mà thôi, muốn nhờ 3 vị giúp cho. Hiện giờ Vương gia đang ở thư phòng cùng Tống chuyện trò, không tiện ra gặp, rất mong các vị thứ lỗi cho”

“Không sao, không sao, việc Vương Gia nhờ, chúng tôi cũng rất sẵn sàng, chờ một chút cũng không sao” Ba người lập tức ôm tay cười khi biết được chỉ là việc nhỏ cũng yên tâm. Lưu quản gia lập tức bảo người hầu chuẩn bị rót trà, chờ 3 người ngồi yên vị mới chậm rãi nói ra yêu cầu “Cha vương gia nửa tháng trước bất hạnh mất, hẳn các vị cũng rõ chuyện này, ôi chao, thật đáng thương cha Vương gia, bị bệnh lâu năm trên giường, vẫn không giành giật được với tử thần đều đã đi cùng Tiên Hoàng xuống dưới tuyền đài”

Nói tới đây, 3 vị thống lĩnh lập tức lộ vẻ đau khổ, trên nét mặt thể hiện thật giả lẫn lộn cũng không hiểu rõ, Lưu quản gia đau đớn không thôi, mãi sau mới nói tiếp được “Mười năm trước, binh đao loạn lạc, xâm chiếm đất nước. Lúc đó ở biên giới, chiến trận bùng nổ, diễn ra ác liệt, nhiều năm, mãi mới đánh đuổi được kẻ thù ra khỏi đất nước, giành thắng lợi. Nói đến chiến thắng này công lớn nhất lại không phải Cha Vương gia Tấn vương, khi đó có một vị tướng là Tô Vạn Vinh, trong trận chiến loạn, cực kỳ dũng mãnh, nhiều lần có công cứu Vương gia. Lần cuối cùng, vị tướng Tô này đã không ngại thay vương gia đỡ một mũi tên. Trước khi chết có khẩn cầu vương gia tìm giúp con gái của mình đã thất lạc nhiều năm, hắn đưa cho vương gia một khối ngọc bội chính là để nhận ra con gái của mình ở dân gian. Sau khi chiến tranh kết thúc, Vương gia đã nhiều lần phái người đi dân gian tìm kiếm nhưng cũng không tìm được. Cho đến tận trước lúc mất liền đem nhiệm vụ tìm kiếm này giao cho Thiếu chủ, tìm được nàng tận tình lo cho nàng không phải sống khổ sở, để an ủi tướng Tô ở trên trời có linh thiêng. Nguyện vọng của Tiên vương, thiếu chủ tự nhiên không dám bỏ bê, liền triệu kiến đến 3 vị thống lĩnh trong triều giúp cho”

Lưu quản gia một hơi nói xong đã làm cho 3 vị thống lĩnh hiểu được chuyện gì, liền cùng đồng ý giúp tìm kiếm, trong đó có 1 vị không khỏi lộ ra lo âu. Chuyện vương gia nhờ bọn họ 3 người không dám có sơ xuất, chẳng qua là tiên vương đã tìm kiếm hơn 10 năm nhưng cũng không có kết quả gì, chỉ có bọn họ 3 người thì chắc gì đã tìm được. Để phòng ngừa mới lên tiếng “Biển người mờ mịt, Nước Đại Thịnh Hoàng triều giàu có mêng mông, muốn tìm 1 cô gái chỉ sợ là mò kim đáy bể, thực sự khó khăn”

Lưu quản gia lấy ra một khối bạch ngọc nói “Đây là khối ngọc năm đó Tướng quân Tô đã tặng cho Tiên vương gia, khối bạch ngọc này chia làm 2 nửa, nửa kia ở trên người vị tiểu thư, đây là căn cứ duy nhất để có thể tìm được vị tiểu thư kia.”

Ba vị thống lĩnh cầm lấy khối ngọc bội cẩn thận xem, quản gia lại tiếp tục nói “Vương gia nói qua, nếu ai có thể tìm được tiểu thư, sẽ được thưởng, 3 vị đại nhân, đều cùng cố gắng đi”

“Nếu là nguyện vọng của tiên vương, vậy thì hạ quan cũng không dám chối từ, lập tức triệu tập thủ hạ tìm kiếm con gái yêu của tướng quân ngay” Nói xong 3 vị thống lĩnh xin phép rời đi.

Đầu đường ồn ào, phố chợ đông vui, náo nhiệt, thoáng bóng người khả ái lẫn trong đám đông, Trương Khả Khả hết nhìn bên trái, bên phải, khắp xung quanh, thầm nghĩ, chỉ cần tìm được hiệu cầm đồ thì nàng sẽ không phải ngủ đầu đường xó chợ nữa, tuy là ngọc bội của chủ nhân trước, nhưng trước mắt cũng chỉ lúc cần gấp mới sử dụng mà thôi.

Đột nhiên Trương Khả Khả mắt sáng ngời, nhìn thấy phía xa có một cửa hàng gắn biển to với chữ “Làm”, nghĩ đó là cửa hiệu cầm đồ, nàng vui mừng chạy đến, vào trong cửa hiệu thấy có một ông chủ đang ngồi tính toán sổ sách ở quầy, thấy có người khách đến, mừng rỡ đón “Tiểu thư, cô muốn đến cầm cái gì phải không?

Trương Khả Khả ho nhẹ một tiếng, vỗ mạnh tay lên quầy bàn, ngửa tay lấy ra một khối ngọc bội, hạ giọng nói “Ông chủ, ông xem giúp tôi khối ngọc bội này đáng giá bao nhiêu tiền?

Giọng nói của Trương KHả khả lạnh băng làm cho ông chủ khiếp sợ, nhanh tay cầm lấy ngọc bội cẩn thận xem, nheo mắt gian trá nhìn một lát rồi giơ 1 ngón tay lên nói “Bằng này”

Trương Khả Khả nhíu mày suy nghĩ, cất tiếng “Một trăm lượng?”

Con số làm lão chủ phát hoảng, lão trừng mắt nhìn Trương Khả KHả, sau đó lấy ngọc bội trả lại cho nàng. “Cô nương, ngọc bội của cô đáng một trăm lượng sao? Tốt hơn là cô nên đi chỗ khác vậy, ở đây không thể trả được thế’

Trương Khả KHả cầm lấy ngọc bội nhíu mày nói” Chính ông chủ ra giá một trăm lượng cơ mà! Thấy ông đưa ra 1 ngón tay, tôi làm sao biết ông ra giá cụ thể bao nhiêu đâu?

Lão chủ vốn là người lão luyện trong thương trường, không phải có câu buôn gian bán rối hay sao. Lão ta chỉ liếc mắt một cái là biết ngay Trương Khả Khả rất cần tiền, lấy giọng đàm phán ra nói “Hai lượng đi. KHối ngọc bội của cô chỉ đáng giá nhiều nhất là 2 lượng thôi” định là nói một lượng nhưng sợ doạ tiểu cô nương nên bằng kinh nghiệm trước mắt liếc nhìn thấy khối ngọc bội kia là ngọc nguyên chất, tuyệt đối là ngọc tốt.

“ Cái gì?” Trương KHả Khả tức giận rống to, khối ngọc bội này chỉ đáng 2 lượng thôi sao? Ông chủ thật gian xảo.

“Nếu cô nương không tin, thử đi cửa hiệu khác xem. Tôi không giấu gì nói cho cô, toàn bộ phố này có cửa hiệu của tôi là lớn nhất, nếu cô mang đến cửa hiệu khác thì chắc gì đã được giá này” Lão chủ chậm rãi nói, cố ý tỏ ra là mình không có hứng thú gì.

Trương KHả Khả tất nhiên biết rõ, nàng có đi phố khác tiếp tục tìm thì cũng chỉ có mỗi cửa hiệu này thôi, mà trời lại sắp tối rồi, nàng trừng mắt nhìn, trong lòng lập tức nảy ra ý tưởng, nhìn thẳng vào lão chủ, thận trọng nói “Ông chủ, đừng có lừa gạt tôi nha. Lần này tôi đến là tìm chú, chú tôi là làm quan to trong thành, chỉ vì tôi đã hết tiền đi đường bất đắc dĩ lắm mới lấy ngọc bội ra làm lộ phí, ông là người thông minh sẽ biết rõ ngọc bội này không phải là vật tầm thường, tôi vốn là cầm tại đây vài ngày, qua mấy ngày tôi tìm được chú, sớm muộn gì tôi cũng đến chuộc lại. Ông cho tôi giá thực đi, nếu dám lừa tôi, tôi sẽ bảo chú tôi đến cửa hiệu của ông, đóng cửa hiệu ông lại” Trương Khả Khả lớn tiếng nói xong câu cuối, vỗ mạnh 1 cái xuống bàn, ánh mắt sắc bén, khí thế kinh người.

Lão chủ bị lời nói của Trương Khả Khả làm cho run sợ, nheo mắt, vuốt cằm ra vẻ xem kỹ ngọc bội lần nữa, quan sát  tiểu cô nương xem nàng nói thực hay giả, xem ra khí thế thật bức người rất khó là giả, hơn nữa khối ngọc trong tay nàng cũng không phải là vật tầm thường, mặc dù tiểu cô nương trước mắt trông dơ bẩn nhưng nếu nhìn kỹ thì có khí thế quý tộc, hơn nữa nàng nói chú nàng làm quan mà lại là quan to, cũng khiếp sợ 3 phần, suy nghĩ trong chốc lát, có vẻ thở dài nói “Vậy đi, cô nương, ta cũng không dám lừa cô nữa, khối ngọc bội của cô không tầm thường, tôi cho cô giá 20 là cao, không còn giá nào thế nữa đâu”

“Hai mươi hai” Trương Khả Khả mở miệng nói.

“Nè, cửa hiệu này không chịu nổi giá đó đâu nhé” Ông chủ ra vẻ khó xử nói.

Trương KHả Khả thấy ông chủ đối với mình lời nói lúc nãy còn nghi ngờ liền tỏ vẻ hào phóng cười nói “Yên tâm đi! Ông chủ, bây giờ ông cho tôi hai mươi hai, không chừng vài ngày nữa tôi sẽ lấy 100 lượng chuộc về, lúc đó ông sẽ không thấy lỗ”

Những lời này đã làm ông chủ yên tâm, đôi mắt tự dưng sáng lấp lánh, suy nghĩ đôi chút rồi đập bàn nói “Được, hai mươi hai lượng thì hai mươi hai lượng, cô nương, tôi chưa bao giờ gặp được khách nào định giá như cô nương vậy nha!” Nói xong ông chủ lấy ra hai mươi hai lạng bạc đưa cho Trương khả khả.

Trương Khả Khả nhìn 2 nén bạc sáng bóng lại nghĩ không biết là thật hay giả! Ở hiện đại còn có bạc mỹ ký, chắc cổ đại không có bạc giả đâu! Nhìn lão chủ cũng không ra dáng lừa mình liền lấy ngọc bội đưa cho lão rồi cầm lấy bạc, không quên quay đầu lại nói một câu “Ông chủ, ngọc bội của tôi bảo quản tốt nhé, một trăm ngàn đừng có đánh mất đó, tôi còn muốn chuộc lại đấy”

“Tất nhiên, tất nhiên, tôi sẽ bảo quản tốt” Lão chủ cười rạng rỡ nói, chờ Trương Khả Khả vừa rời đi, lão chủ không khỏi có chút buồn bã, tự dưng hai mươi hai lượng bạc mất không, lời lãi biết làm sao đây. Nói tới ngọc bội tuy là rất đáng giá nhưng giá đó phải có người mua thì mới đáng nha.

Lộ ra nét mặt buồn rầu, lão chủ chuẩn bị lấy ngọc bội cất đi thì thấy có 2 người quan binh nhanh nhẹn đi tới, đập tay xuống bàn quát: “ông chủ, ra đây”

“Các vị quan gia, có chuyện gì vậy? Lão chủ lập tức tươi cười lấy lòng đi ra.

“Mang tất cả số ngọc trong cửa hiệu của ngươi ra đây cho đại gia ta kiểm tra” Viên quan binh nghiêm lệnh nói.

Lão chủ sợ tới mức mặt không còn chút máu, kêu lên hoảng hốt “Ôi, …quan gia…cửa hiệu .. cửa hiệu luôn giữ đúng khuôn phép, trung thực, không làm chuyện phạm pháp gì cả”

“Đừng nhiều lời, có tin ta lấy đầu ngươi hay không, nhanh lên mang hết ra đây” Viên quan binh quát, rút dao ra, thấy thế lão chủ sợ quá lập tức lấy lòng nói “Quan gia đừng tức giận, đừng tức giận, thảo dân sẽ vào lấy ra hết” Nói xong liền đi ngay.

Bỗng dưng một viên quan binh liếc mắt thấy trong tay lão chủ một khối hồng, hừ nhẹ một tiếng “Trong tay ngươi cầm cái gì, lấy ra xem nào”

Lão chủ nghĩ đầu cũng không giữ được nói gì đến chuyện ngọc bội? Lão ta bắt buộc phải mở tay lấy khối ngọc bội của Trương KHả KHả ra, vẻ mặt sợ hãi lên tiếng: “Cái này….đây là ngọc bội của một vị cô nương mới đưa cho nô tài”

Khi hai viên quan binh nhìn thấy ngọc bội thì trên mặt lập tức lộ ra nét sợ hãi lẫn vui mừng, rồi một trong hai viên quan binh nhanh tay cầm lấy ngọc bội xem kỹ một lát, vỗ bàn vội hỏi “Thế vị cô nương kia đâu rồi”

“Đi rồi” Lão chủ sự quá run mãi không thôi, nghĩ đến hoạ sát thân.

“Nàng đi hướng nào?

“Hướng đông”

“Nàng mặc quần áo thế nào?

Lão chủ đối với Trương Khả Khả nhớ rõ vì cửa hiệu của lão còn không phải tự dưng mất đi hai mươi lượng bạc cho nàng sao!!! Lão liền tỷ mỷ miêu tả tường tận quần áo mà Trương Khả Khả mặc, vừa nói xong thì thấy 2 viên quan binh cầm lấy ngọc bội lao thẳng ra cửa làm cho lão chủ khóc không ra nước mắt “Ôi ôi…quan gia…quan gia…ngọc bội của tôi a….”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: phuong thi
Có bài mới 19.02.2012, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37047
Được thanks: 76130 lần
Điểm: 9.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương gia bá đạo quá yêu vương phi - Ngân Nhi - Điểm: 11
CHƯƠNG 4: NGỌC BỘI (2)



Trương Khả Khả vừa đi vừa ngâm nga hát, tâm trạng vô cùng vui sướng, như là hai mươi hai năm qua chưa từng thấy vui vẻ như vậy, hiện giờ cái gì cô cũng không nghĩ đến nữa, chỉ muốn tìm một khách điếm nào đó để ăn uống no nê, bồi thường lại cái bụng đã bị bỏ đói hai ngày qua, dù sao cô cũng là Trương Khả Khả, ở thời hiện đại, tuy gia đình có thể được coi là nghèo, nhưng cuộc sống cũng khá no ấm, lại có thể tự làm việc nuôi bản thân, còn ở đây là thời cổ đại loạn lạc, haizz...cha mẹ khổ cực nuôi cô đi học, nhưng sao cô lại chẳng áp dụng được gì ở thời đại này vậy, thật là buồn chán quá.



Lúc này trời đã chạng vạng tối, cả một ngày chỉ được một cái bánh bao vào bụng nên Trương Khả Khả đã sớm đói bụng, nhìn thấy khách điếm trước mặt, cô không nói hai lời liền bước vào, mở cừa tìm một cái bàn không có người, gọi đồ ăn rồi ngồi chống cằm chờ thưởng thức.



Đợi hơn mười phút, đồ ăn đã được mang lên, Trương Khả Khả nhìn đĩa thịt gà thơm ngào ngạt, nước miếng liền chảy ròng ròng, cô chuẩn bị sẵn tinh thần để đánh chén, đũa vừa mới đưa lên chuẩn bị gắp một miếng thịt gà thì có cảm giác vai như bị ai đó vỗ một cái, làm ảnh hưởng đến nghiêm trọng đến cô, cô tức giận quay lại, thấy hai người đàn ông mặc quan phục, cô chau mày hỏi: "Hai vị có việc gì không?"



Một trong hai người đàn ông lấy ra chiếc ngọc bội hỏi cô: "Cô nương, miếng ngọc bội này có phải là của cô nương không?"



Trương Khả Khả đảo mắt nhìn, kinh ngạc thấy miếng ngọc bội ở trong tay người đàn ông đó đúng là cái mình vừa mới cầm, trong lòng cô chấn động, ngọc bội? Quan binh? Chẳng lẽ mình gặp phiền phức  rồi, cô nhíu mày, bắt chước họ hỏi ngược lại: "Ngọc bội này làm sao?"



"Có phải của ngươi không?" Một quan binh nghiêm túc hỏi.



"À..." Trương Khả Khả do dự không biết nên trả lời thế nào, im lặng, lại nghe một quan binh nói: "Đưa cô ta quay trở lại hiệu cầm đồ để đối chất với chưởng quầy được không?"



Trương Khả Khả cảm thấy rắc rối đến chân rồi, nghĩ thầm, chẳng lẽ ngọc bội này liên quan đến vụ án nào đó? Lại không muốn quay lại đối chất với chưởng quầy, chẳng thà thừa nhận, cô liền ngẩng đầu lên nói: "Là của tôi thì sao?"



Lời vừa thốt ra, lập tức hai khuôn mặt hung dữ của hai quan binh trở nên tươi cười rạng rỡ hướng về Trương Khả Khả kêu lên: "Vậy là Tô cô nương rồi."



Trương Khả Khả ngạc nhiên mở to mắt, tình huống gì vậy? Nhưng ít nhất cô xác định được là hai quan binh này không có ác ý, rất lễ độ đối với cô, vì thế, cô cất tiếng hỏi: "Thế rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"



"Tô cô nương, thật là tốt quá, cuối cùng không phụ Vương gia nhờ vả, đã tìm được cô nương rồi, bây giờ, mời cô nương đi theo hạ quan về vương phủ đi."



"Vương phủ?" Trương Khả Khả trợn tròn mắt, cô và vương phủ thì có quan hệ gì chứ?



"Tô cô nương chính là chủ nhân của ngọc bội này, như vậy nhất định cô nương chính là Tô tiểu thư mà Tô Vạn Quang Vinh tướng quân làm thất lạc thuở nhỏ ở dân gian đúng không?"



Trương Khả Khả không phải là người ngốc nên hiểu ngay, con gái của Tô Vạn Quang Vinh tướng quân? Nhất định là mình đã sở hữu thân thể của cô gái đó rồi, tình huống này vô cùng quen thuộc, chẳng phải trên ti vi hay trong tiểu thuyết đều hay có hay sao? Thất lạc thiên kim tiểu thư ở dân gian, oa,  xem ra số phận của Trương Khả Khả được đảo ngược rồi.



"Hiện giờ tôi đã mất trí nhớ, chỉ có miếng ngọc bội này ở trên người thôi." Trương Khả Khả cố gắng giải thích, nhấn mạnh, đây chính là cơ hội hiếm có nha! Cô nhất định phải nắm chắc cơ hội này.



"Vậy thì cô nương nhất định là thiên kim của Tô tướng quân rồi, xin theo chúng tôi quay về vương phủ, Vương gia lo lắng tìm kiếm cô nương đã lâu rồi!" Sắc mặt hai quan binh lộ vẻ vui mừng, bởi vì tìm được tiểu thư, nhất định họ sẽ được ban thưởng hậu hĩnh.



"Được! Nhưng có thể để tôi ăn cơm đã được không?" Trương Khả Khả mắt sáng rực nhìn thức ăn trên bàn mà nuốt nước miếng.



"Cô nương nhận lại miếng ngọc bội đi! Chúng tôi chờ cô nương ở ngoài." Hai quan binh đi ra cửa rồi đứng chờ ở đó.



Nhận lấy ngọc bội, Trương Khả Khả liền càn quét thức ăn trên bàn như gió cuốn mây tan, vừa ăn vừa nghĩ đên việc sắp gặp Vương gia, điều đó có nghĩa là vận số của Trương Khả Khả cô sắp tốt lên rồi đúng không? Là người thân của Vương gia, không phải lo đến vấn đề cơm áo nữa.



Ăn xong cơm, Trương Khả Khả liền cùng hai vị quan binh đi về Vương phủ, khi mặt trời phía tây đã hoàn toàn khuất bóng, ba người đã đứng trước cổng lớn của Vương phủ, tuy rằng trời đã tối, nhưng bóng tối vẫn không che được khí thế huy hoàng của Vương phủ trước mặt, một tòa đại viện rộng lớn đẹp đẽ, có thể thấy được thế lực to lớn của vị Vương gia này.



Hai người quan binh gõ cửa, người ra mở cửa là Lưu quản gia, nghe nói đây chính là tiểu thư của Tô tướng quân, thân thể già nua của ông ta mừng đến độ đi không vững, vội vàng bước đến thư phòng của chủ tử để bẩm báo, đồng thời sai người hầu đưa Trương Khả Khả và hai quan binh đến đại sảnh chờ Vương gia triệu kiến.





CHƯƠNG 5



Trương Khả Khả mặc trang phục của nha hoàn, đầu tóc rối bù, mặt mũi còn nhem nhuốc, càng miễn bàn đến đôi giày rách nát, khác biệt hoàn toàn với đại sảnh trước mắt rường cột được trạm trổ, nhưng Trương Khả Khả cũng không quan tâm đến mình như người ăn mày mà mất tự nhiên, cô tỏ ra rất ung dung, còn hứng thú đưa mắt nhìn xung quanh để đánh giá.



Đang đảo mắt nhìn khắp nơi, đột nhiên đôi mắt đen láy đang lơ đãng của cô chạm phải hình bóng cương nghị tao nhã cuối hành lang, một người đàn ông mặc bộ y phục cao quý đang chắp tay bước tới, ánh sáng tỏa ra lúc sáng lúc tối, Trương Khả Khả chỉ cảm thấy đôi mắt sắc bén lia nhanh lên người cô, Trương Khả Khả giật mình.



Cuối cùng người đàn ông đó ung dung bước từng bước lên cầu thang, ngũ quan ẩn trong bóng tối cũng sáng bừng lên, khi sắp nhìn rõ khuôn mặt anh ta, sự hấp dẫn đầu tiên chính là đôi mắt màu nâu hẹp dài thâm sâu, giống như đêm mưa yên tĩnh hư ảo, khiến người khác không dám nhìn vào, ánh mắt lạnh lùng không tình cảm này làm cho người khác muốn tiếp cận bị ép bức mà khiếp sợ.



Người đàn ông trước mắt tỏa ra khí thế vương tộc cao quý, trong mắt của Trương Khả Khả, chỉ có thể đánh giá bằng hai chữ, vô cùng đẹp trai, đúng vậy, người đàn ông đó có gương mặt mang vẻ đẹp tuyệt mỹ của Phương đông, lông mày dày, đôi mắt sâu, sống mũi thẳng tắp tương xứng với đôi môi dày gợi cảm, làn da trắng mịn mượt mà, phong thái ung dung, tao nhã, khí chất thoát tục.



Trương Khả Khả chẳng cần người khác giới thiệu cũng có thể đoán ra được người đàn ông có khí thế bức người trước mặt cô là ai, Trương Khả Khả ngẩng lên nhìn người đối diện, không hề khiếp thế...



"Khụ...Tô cô nương, vị này chính là gia chủ, Tiêu Vương gia." Người quản gia đứng bên cạnh thấy ánh mắt của Trương Khả Khả đang chăm chú nhìn chủ tử, có chút lúng túng, vội vàng mở miệng nhắc nhở Trương Khả Khả chú ý lễ nghĩa.



Trương Khả Khả trở lại bình thường, hơi khom người hành lễ với người trước mặt, mỉm cười tự giới thiệu: "xin chào, tôi là ...Tô Khả Nhi." Đúng là thói quen tự giới thiệu bản thân ở thời hiện đại, tự nhiên lại phải đổi họ tên của mình theo họ của người họ Tô kia, tất nhiên bắt buộc cô phải giới thiệu như vậy, ai bảo cô sở hữu cơ thể  cô gái đó chứ, cô còn tự ý đổi Khả Khả thành Khả Nhi cho giống tên cổ đại, vì hơi đột ngột nên cô tự lấy tên là Khả Nhi.



Nhíu mày lại, Tiêu Thương đưa mắt đánh giá nữ nhân ăn mặc y phục rách nát trước mặt, rồi thản nhiên nói: "Ngươi chính là ái nữ của Tô tướng quân bị thất lạc ở nhân gian đúng không? Tên ngươi là Tô Khả Nhi à?"

(Từ giờ nữ chính sẽ gọi là Tô Khả Nhi)





"Đúng vậy, Vương gia." Tô Khả Nhi gật đầu, thầm nghĩ, cũng may mà con gái của ông Tô tướng quân gì đó bị thất lạc từ nhỏ, chắc hẳn Vương gia này biết rất ít về cô ấy.



"Hãy đưa ngọc bội ra để bổn Vương xem." Tiêu Thương nói, thật sự đối với hắn mà nói thì hắn chẳng biết gì về người nhà của Tô Vạn Quang Vinh đã đề cập đến, điều duy nhất có thể chứng minh con gái của Tô tướng quân chính là ngọc bội kia, mà mục đích của hắn cũng là hoàn thành nguyện vọng phụ thân của hắn.



Tô Khả Nhi vội đưa ngọc bội ra, hắn đưa bàn tay thon dài nhận lấy ngọc bội, yên lặng ngắm nghía một lúc rồi hướng về quản gia phân phó: "Hãy đưa vị Tô cô nương đến tây sương phòng nghỉ ngơi."



"Dạ, Tô cô nương, mời đi theo lão nô." Lưu quản gia hướng về Tô Khả Nhi cười nói.



Trước khi đi, Tô Khải Nhi liếc trộm về người đó một cái, đừng cho rằng cô là người háo sắc, đối với loại người đẹp trai, cô thừa nhận mình không có khả năng miễn dịch, huống chi, trước mặt cô là người có dung mạo tuyệt mỹ lạnh lùng hơn hẳn những người ở thời hiện đại.



Rời khỏi đại sảnh, Tô Khả Nhi theo Lưu quản gia đến tây sương phòng, tuy là trời tối nhưng ở các hành lang gấp khúc có treo đèn lồng, Tô Khả Nhi vẫn có thể chiêm ngưỡng được kiến trúc hùng vĩ của Vương phủ, hành lang gấp khúc, mái hiên nhô ra, các kiến trúc lần lượt được thay đổi, có mái hiên vểnh lên, rồi còn có cả một tiểu đình, có tiếng nước chảy róc rách, hiện ra trong bóng đêm mênh mông, vương phủ không hổ là vương phủ, khí phái thanh lịch, nhưng không làm mất đi phong độ vương giả phú quý huy hoàng.



"Tô cô nương, cô nương biết đấy, tiên vương chúng tôi tìm cô nương vô cùng cực khổ, không biết mấy năm nay cô nương đã lưu lạc ở nơi nào?" Lưu quản gia tò mò hỏi.



"À...Tôi ở một nơi hẻo lánh, có nói thì quản gia cũng không biết đâu." Tô Khả Nhi  luống cuống, cô chẳng biết gì về thời này cả, nhỡ nói sai thì sẽ lộ sơ hở.



"Haizz, cô nương thật là chịu nhiều thiệt thòi, lần này may mà được Vương gia tìm thấy, sau này cô nương cứ yên tâm ở lại đây, Vương gia chúng ta sẽ không bạc đãi cô nương đâu." Lưu quản gia cười nói, có thể là do tiên vương thường xuyên ghé vào lỗ tai ông ta nhắc nhở, cho nên, ông ta đối với Tô Khả Khi có một loại tình cảm thương mến.



"Quản gia, Khả Nhi có chuyện không hiểu lắm, vì sao Vương gia lại tìm kiếm tôi? Có phải là có nguyên nhân gì không?" Tô Khả Nhi khó hiểu hỏi.



Lưu quản gia vừa đi vừa kể cho Tô Khả Nhi năm đó đối phó với lũ lụt, kể về sử tích anh hùng của vị trung thần Tô Vạn Quang Vinh, Tô Khả Nhi vừa nghe vừa ghi nhớ lại những chuyện đó, đồng thời cũng thấy vô cùng kính nể vị Tô Vạn Quang Vinh tướng quân kia, tuy rằng ông ta không phải là cha của cô, nhưng những chuyện vừa nghe cũng khiến Tô Khả Nhi thấy nhiệt huyết dâng trào, vô cùng cảm động.



Sau khi kể chuyện xong thì đã đến tây sương phòng, Lưu quản gia nhanh chóng phân phó vài nha hoàn đến hầu hạ Tô Khả Nhi, Tô Khả Nhi lúc này chẳng muốn gì nữa, chỉ muốn được tắm rửa một cái rồi sau đó được đi nghỉ ngơi.





CHƯƠNG 6

Sáng sớm hôm sau, Tô Khả Nhi vẫn còn cuộn tròn trong tấm chăn mỏng ngủ ngon lành, hạ nhân trong Vương phủ không dám đến quấy rầy cô, Tô Khả Nhi ngủ cho đến khi mặt trời cao ba sào mới rời khỏi giường.

Tóc tai rối bù, Tô Khả Nhi mắt vẫn buồn ngủ díu lại ngồi trước bàn trang điểm, chống cằm, cô bỗng nhiên thấy một gương mặt thanh tú nhỏ nhắn trước tấm gương, Tô Khả Nhi mở to mắt, tối hôm qua lúc rửa mặt mũi xong, bởi vì quá mệt mỏi nên cô chẳng soi gương gì mà đi ngủ luôn, lúc này mới là lần đầu tiên cô nhìn thấy khuôn mặt mình ở thời cổ đại, mặc dù không gọi là tuyệt sắc, nhưng rất thanh tú, hơn nữa làn da rất mịn màng, thật là một cô gái dễ thương, điều Tô Khả Nhi kinh ngạc nhất chính là nhìn cô gái đó khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, vô cùng trẻ trung, Tô Khả Nhi liền bật cười khẽ.

Đúng lúc, bên ngoài có tiếng gõ cửa, một giọng nói rất nhỏ: "Tô cô nương, cô nương tỉnh dậy chưa?"

"Tỉnh rồi, vào đo." Tô Khả Nhi lên tiếng trả lời.

Hai tiểu nha hoàn chừng mười lăm mười sáu tuổi bưng chậu nước vào, cầm theo quần áo, thấy Tô Khả Nhi đang ngồi trước bàn trang điểm liền nở nụ cười: "Tô cô nương sớm."

"Giờ còn sớm sao? Mặt trời chiếu đến mông rồi."  Tô Khả Nhi đùa.

Hai nha hoàn sửng sốt, một lúc sau trấn tĩnh lại rồi cũng che miệng cười theo, vì thấy giọng điệu châm chọc hài hước của Tô Khả Nhi, một người bê chậu nước  và khăn đặt trên một cái giá, hướng về Tô Khả Nhi nói: "Tiểu thư, mời cô rửa mặt."

'Dùng như nào? Hướng dẫn cho tôi." Tô Khả Nhi nhìn đồ dùng phức tạp đó mà không biết sử dụng như nào, cuối cùng, vẫn là hai nha hoàn đó hướng dẫn cho, rửa mặt, rồi giúp cô mặc quần áo, một chiếc váy màu xanh nhạt, đai thắt eo cũng là dải lụa màu xanh lá cây, rất đơn giản tự nhiên, dưới bàn tay khéo léo của nha hoàn, tóc của Tô Khả Nhi được vấn lên rồi cài chiếc trâm ngọc màu trắng, đeo đôi khuyên tai có hai hạt ngọc xanh biếc, vẽ lông mày, đánh phấn, trang điểm rất tự nhiên, trước tấm gương hiện ra một cô gái xinh đẹp thanh nhã.

Tô Khả Nhi không dám tin người trong gương kia là mình, hình ảnh này so với hình ảnh ngày hôm qua thật khác xa, thật đúng với câu: người đẹp vì lụa, sắc đẹp nhờ trang sức, vẻ đẹp trước mắt cũng làm mình thấy ghen tị.

"Tô tiểu thư thật xinh đẹp." Một nha hoàn khen ngợi.

"Tô tiểu thư giờ là người được sủng ái nhất trong Vương phủ này." Nha hoàn kia phụ họa.

Tô Khả Nhi đứng trước gương cười híp mắt lại, quả thật là thơm mát yêu kiều, xinh đẹp hẳn ra, sau khi ngắm nghía xong, cô vỗ bụng, nói: "Có gì ăn không? Tôi đói quá."

"Đương nhiên là có, ở phòng bếp đã làm món điểm tâm cho tiểu thư rồi, tiểu thư muốn dùng ở trong phòng, hay là ra ngoài đình?" Một nha hoàn đề nghị.

'Ra ngoài đình đi." Tô Khả Nhi nghĩ rồi đáp.

Tô Khả Nhi ra hồ nước của tiểu đình rồi ngồi xuống, có thể được thưởng thức hoa sen nở vào mùa hè trong hồ nước, nước hồ trong xanh còn có thể nhìn thấy cả đáy hổ, có cá tung tăng tự do bơi qua bơi lại, gió mát rượi thổi tới làm bay vài sợi tóc bên tai cô, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của cô.

Cách đó không xa, một bóng người áo gấm đang rảo bước đến, còn Tiêu Thương chắp tay sau lưng, đứng ở nơi gấp khúc của hành lang mà nhìn về phía Tô Khả Nhi, mày nhíu lại, nữ tử trước mắt khác xa với nữ tử nhem nhuốc hôm qua gặp ở đại sảnh, không ngờ Tô tướng quân lại có một ái nữ xinh đẹp như vậy, hiện tại đã tìm được nàng, mà nàng lại vừa đến tuổi cập kê, việc kế tiếp hắn cần làm là chọn cho nàng một vị phu quân xuất sắc, giúp nàng xuất giá, đây cũng chính là một trong những nguyện vọng của phụ thân hắn, đương nhiên, hắn không thể để nàng ở đây lâu được, Tiêu Thương hắn chưa từng nạp thê tuyển thiếp, đối với hắn, hắn coi danh vọng là trên hết.

Tô Khả Nhi cảm giác tai nóng bừng, cô quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo và đôi mắt thâm sâu cách đó không xa chạm vào nhau, Tô Khả Nhi tim run lên, đập loạn xạ, đáng nhẽ việc bị một mỹ nam nhìn lén là chuyện hết sức sung sướng, thật lãng mạn, sợ bổn tiểu thư bị mê hoặc bởi sắc đẹp đó ư!  Trong lòng Tô Khả Nhi liền nảy ra một ý nghĩ, nghĩ là làm, cô liền đánh ánh mắt quyến rũ nhìn lại về phía người đàn ông đứng cách đó không xa, tiếp theo, cố làm ra vẻ cười thẹn thùng, nhưng rồi, ánh mắt của Tô Khả Nhi còn nhận ra cách đó không xa tại hành lang gấp khúc có bóng dáng của Tiêu Thương. Trong lòng Tô Khả Nhi liền ảo não, trời, sao hắn lúc nào cũng không để lộ mặt ra vậy? Thật sự là quá lãng phí, nhưng vừa rồi là hắn thật sự nhìn lén cô nha! Lãng mạn quá nhỉ, nhưng mình sẽ không ngại gì hắn đâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: phuong thi, pipa
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 507 điểm để mua Mề đay đá Oval
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&p=3303444#p3303444 mời mọi người tham gia rinh điểm nào.
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 380 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 372 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Sắp tới Noel rồi, ước gì có gif cây thông :love: h
Lily_Carlos: Con k ngờ cái gì???
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 365 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Đường Thất Công Tử: thật không ngờ :lol:
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 475 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 470 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 460 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 453 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1545 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1539 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 447 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 261 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 441 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1534 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1527 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 436 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.