Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt

 
Có bài mới 06.02.2012, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 1793 lần
Điểm: 8.85
Có bài mới [Cổ đại] Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt - Điểm: 7
ÁP TRẠI TIỂU PHU NHÂN

(Hệ liệt Sơn đại vương)


images


Tác giả: Tứ Nguyệt.

Convert: ngocquynh520.

Thể loại: Cổ trang, HE.

Độ dài: 10 chương.

Edit by cafe_chaud.

~~~~~~~~~~~~~~

Nhân vật: Lôi Diệt Thiên x Giang Tiểu Mễ.

                
              
                  Giới thiệu


Cứu mạng a! Sơn tặc cướp người  —— A A.

Sơn tặc này thật xấu xa, không chỉ cướp đi toàn bộ gia sản của nàng, còn bắt về nàng nhà!

Đáng tiếc nàng vốn là muốn chạy trốn mẹ kế không tim không gan, ngược lại lại rơi vào tay đầu lĩnh sơn tặc không huyết không lệ này —— ai.

Nàng đương nhiên biết nữ nhân bị bắt đi sẽ có kết quả gì, chẳng qua là. . . . . .

Nàng vậy mà lại sa vào hoan vui hắn mang đến, không cách nào thoát ra? !

Nàng biết mình ngốc, liều lĩnh mà yêu hắn.

Chỉ là coi nàng như đối tượng tiết dục chơi đùa mỗi khi chán, tùy thời có thể bỏ đi. . . . . .

~~~~~~~~~~~~~~~~



Đã sửa bởi cafe_chaud lúc 25.03.2012, 21:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 06.02.2012, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 1793 lần
Điểm: 8.85
Có bài mới Re: [Cổ đại] Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt (R+) - Điểm: 12

             Mở đầu

“Cây này là ta trồng, đường này là ta mở, sau này muốn đi qua ──”

“Biết rồi, biết rồi. Chỉ cần không giết ta, muốn tiền ta cho các ngươi!”

Uy hiếp, lời còn chưa nói xong, mọi người đã bỏ lại toàn bộ tài sản trên người mình, trốn thoát khỏi hiện trường.

Hiện trường không có người nói chuyện, chỉ có lá cây bị gió thổi qua vang lên thanh âm xào xạc, có con quạ lẻ loi, bay qua trên đầu mọi người.

“Lão Đại, nói thật, mỗi lần ngươi xuất mã, không thành công cũng rất khó.” Tam đương gia Cuồng Phong trại Thủy Tàn Tâm vội vàng kêu thủ hạ đem vàng bạc châu báu mang lên xe.

Oa! Hôm nay lại là mùa thu hoạch lớn.

“Lão Đại?”

Không ai hưởng ứng. Hắn xoay người ── người đâu?

“Báo cáo Tam đương gia, lão Đại thời gian này tâm tình tựa hồ không tốt lắm.”

“A? Là chuyện gì để cho Lão Đại chúng ta tâm tình không tốt?”

Trong nháy mắt chỉ thấy mười mấy đại nam nhân tựa như tam cô lục bà, tranh nhau nói một tràng chuyện kì quái về Lão Đại.

“A! Nguyên lai là tư xuân . . . . . .” (muốn yêu, muốn yêu ^^)

Điều này cũng khó trách. Thủy Tàn Tâm nhìn từng đại nam nhân thô lỗ tục tằng không chịu nổi, không nhịn được sợ run cả người.

Cũng khó trách đại ca tâm tình không tốt .

“Được, bình thường Lão Đại chiếu cố chúng ta như vậy, giờ cơ hội báo ân chúng ta đã tới!”

“Vậy phải làm sao?”

“Đoạt nữ nhân!”

“Nhưng như vậy có phải quá tàn nhẫn không?”

“Thần kinh! Chúng ta là sơn tặc, sơn tặc không có thiên lý cũng không có tâm can!”

“Đúng đó! Vậy chúng ta quyết định. . . . . .”

“Thay Lão Đại đoạt áp trại phu nhân!”

Tất cả mọi người giơ tay lớn tiếng tán thưởng, vui vẻ như mình muốn kết hôn, mà trong suy nghĩ mọi người cũng định xác định được mục tiêu ──

Thay Lão Đại đoạt một nương tử tốt, đảm đương một đại tẩu thật tốt cho bọn họ!

Áp trại tiểu phu nhân 1. Ác đồ cướp đoạt trái tim thiếu nữ, xin ngươi đừng dễ dàng ném bỏ tình cảm nữ nhân, để cho đôi mắt xinh đẹp của nàng phải rơi lệ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 12.02.2012, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 16.03.2011, 06:39
Bài viết: 929
Được thanks: 400 lần
Điểm: 2.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt (R+)
Bạn à, bạn ham hố quá rồi đấy. Làm bộ nào cho xong bộ đó đi, ôm chi nhiều vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 25.02.2012, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 1793 lần
Điểm: 8.85
Có bài mới Re: [Cổ đại] Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt (R+) - Điểm: 11


                   Chương 1

“Tam đương gia, hôm nay thu hoạch không tệ, chúng ta đã bắt tới khuê nữ của vài gia đình, đây là đại nữ nhi Trương Tam, kia là con gái của Lý Tứ Tâm, còn có người kia. . . . . .” Nam nhân tên A Hầu giới thiệu từng người một.

Thủy Tàn Tâm ở trước mặt một hàng nữ nhân đi tới đi lui, nhìn từ trên xuống dưới bọn nữ tử bị thủ hạ bắt được, khuôn mặt tuấn mỹ càng ngày càng khó coi.

Hắn túm lấy cổ áo A Hầu, nghiến răng răng nghiến lợi nói: “Ngươi đừng hòng gạt ta! Đây rõ ràng là cô nương trong Hoa Lâu, Lý A Trân, Mai Hương, Tú Văn cùng Thiền Quyên!”

“Cái này. . . . . .” Tam đương gia thật thông minh, muốn lừa gạt hắn cũng không lừa được.

Nhưng vào lúc này, hành lang có người đi qua, người trong nhà lập tức áp vào cạnh cửa, chỉ thấy hai nam nhân đang đi về phía bên này.

“Ta cảm thấy phải nhu thuận một chút, vậy không cần tốn tâm tư chinh phục.” Nói chuyện là Nhị đương gia Cuồng Phong trại, Hỏa Vô Tình.

“Không.” Nhân vật linh hồn của Cuồng Phong trại, Đại đương gia Lôi Diệt Thiên mở miệng.

Nghe Lão đại lên tiếng, lỗ tai mọi người cũng dựng  thật cao.

“Ta thích tính tình mạnh mẽ một chút, đủ kích thích.”

Chờ hai người đi xa, tất cả nhân mã bên trong nhà liền tụ tập lại tranh nhau nói.

“Thì ra là Lão đại thích cay!”

“Cũng đúng. Nhìn hắn bình thường băng băng lãnh lãnh, nhất định phải có một quả ớt cay hòa tan hắn, để cho hắn biến thành phàm nhân.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

“Nhưng, xung quanh đây, cô gái nào có khả năng này, có thể hòa tan Lão đại, một tòa băng sơn ngàn năm này?”

“Ta biết!” A Hương vui vẻ giơ tay, giống như trúng giải thưởng gì lớn.

Ánh mắt toàn bộ mọi người rơi vào trên người nàng. Thủy Tàn Tâm liếc nàng một cái, “Nàng biết sao? Vậy thì nói mau.”

“Nói về cô nương tính tình mạnh mẽ cứng đầu nhất, không phải là tiểu dã miêu trong thành kia sao?”

Nàng vừa nói ra khỏi miệng, tất cả các cô gái sắc mặt đại biến, trăm miệng một lời kêu. “Giang Tiểu Mễ!”

Các nam nhân nghi hoặc nhíu mi, biết rõ tiểu dã miêu trong lời các nàng nói. Nhưng vì lão Đại, bọn họ nhất định sẽ đem nàng mang về!



“Này nha đầu chết tiệt kia, không được chạy!”

“Nương, đừng đánh! Đau. . . . . .”

“Cũng biết đau? Vậy ngươi ngoan ngoãn lập gia đình cho ta!”

“Nhưng tuổi của đối phương có thể làm cha ta rồi! Phải gả thì nương gả đi, ta không lấy chồng!” Giang Tiểu Mễ chu cái miệng nhỏ, mặt không vui.

Giang Tiểu Mễ, người cũng như tên, là một con mèo nhỏ khả ái lại khiêu gợi.

Một đôi mắt to tròn thông minh lanh lợi, thân thể nhỏ nhắn mặc y sam màu vàng, giống như mèo con đáng yêu. Lỗ mũi nho nhỏ hơi nhếch, cái miệng nhỏ hồng nộn kiêu ngạo, làm người ta không nhịn được muốn hôn nàng một cái.

“Ta có thể gả, thì đã sớm gả đi.” Mẹ kế Giang Tiểu Mễ cãi lại.

“Nương cố ý! Cha vừa mới chết, nương liền ăn hiếp ta!”

“Vậy thì sao? Không thích thì có thể bỏ đi mà, ta sẽ không đi tìm ngươi.” Mẹ kế lạnh lùng nói, làm bộ mọi chuyện không liên quan đến mình.

Giang Tiểu Mễ trong lòng thầm nghĩ, mẹ kế nhất định là vì di sản của cha! Sau khi đem nàng gả đi, chẳng những có thể lấy nhận được một khoản sính lễ, lại có thể độc chiếm di sản cha. . . . . .

Nha! Thật là độc nhất tâm mẹ kế.

Những lúc thế này, nàng sẽ rất nhớ thân nương (mẹ đẻ) đã mất. Quả nhiên có thân nương thật tốt. Ô. . . . . .

“Có lấy chồng hay không không theo ý ngươi. Bất quá đừng hy vọng xa vời rằng ta sẽ nuôi ngươi. Nuôi một bà cô già ở nhà rất lãng phí cơm gạo.” Mẹ kế nói không chút khách khí.

Giang Tiểu Mễ  liếc mắt, sau đó giả bộ nhỏ bé, đáng thương  nói: “Nương nói cũng đúng. Thân là một nữ nhi hiếu thuận, ta hết thảy nghe nương an bài, không phản kháng nữa.”

“Sớm ngoan như vậy là tốt, đỡ phải để ta tức giận. . . . . . Vậy ngày mai ngươi liền mặc hỉ phục (áo cưới), kiệu tới thì lên kiệu, đừng để cho ta thúc giục.”

“Vâng, nương.”

“Ta mệt rồi, đi vào nằm một lát.”

“Được. Ta sẽ mang vào cho nương một ly trà sâm thượng đẳng.”

“Trà sâm?” Mẹ kế vẻ mặt thay đổi, quan sát Giang Tiểu Mễ, “Ngươi trộm giấu nhân sâm thượng hạng từ lúc nào?”

“Là lần trước cha mua lúc đi thu nợ, ta vẫn không dám ăn, muốn tìm thời cơ tốt, hiếu kính nương.”

“Có thật không?”

“Nương không muốn thì thôi vậy. Ta vốn là nghĩ mẫu nữ chúng ta sau này không gặp mặt, cho nên mới. . . . . .”

“Được được được, bưng tới, bưng tới.”

“Dạ.”

Đến khi mẹ kế biến mất ở trước mắt, trên mặt Giang Tiểu Mễ chậm rãi nhếch lên một nét cười làm người ta phát run.

Uống ly trà sâm này, bà sẽ ngủ  rất say, ngay cả nhà bị mang đi cũng không biết!

Dĩ nhiên, nàng chính là người mang đi ──



Thủy Tàn Tâm mang theo hai huynh đệ đi tới trước cửa nhà Giang Tiểu Mễ, len lén nhìn vào trong.

“Xác định nha đầu này tính tình đủ nóng?”

“Dạ. . . . . . Phải.”

“Được, vậy các ngươi đi vào bắt người.”

“Nhưng chúng ta không xác định bên trong có bao nhiêu người. . . . . .” Căn cứ theo quy tắc sơn tặc, không biết địa phương có bao nhiêu nhân số thì không thể dễ dàng tiến vào, để tránh trúng mai phục.

Thủy Tàn Tâm quay đầu lại nhìn người đáp lời một chút, “Ngươi mới tới?”

“Báo cáo Tam đương gia, đúng vậy.”

“A Hầu, nếu muốn dẫn người mới ra cửa, hãy dạy cho tốt!”

“Tam đương gia, ta cũng dạy như vậy mà thôi.”

“Cái gì?”

“Có chuyện lính mới sẽ là xung yếu nhất.”

A Hầu nói xong, ánh mắt liền rơi người mới, những người khác cũng cùng nhau dùng ánh mắt uy hiếp hắn.

Qua một khắc, người mới áp lực cùng sợ hãi, rốt cục phát ra một tiếng reo hò, dũng cảm xông vào Giang gia.

“Lúc này mới thấy đúng.” Thủy Tàn Tâm gật đầu một cái.

Một lát sau, người mới liền ôm một nữ nhân vọt ra. “Tam đương gia!”

“Hư!” Người này không biết ban ngày ban mặt bọn họ đi bắt phụ nữ đàng hoàng sao? Thật là muốn chết! Trở về nhất định phải chỉnh sửa tay mơ này.

“Nữ nhân hòa tan Lão Đại tới rồi!” Người mới hưng phấn hướng đoàn người tuyên bố.

Nhưng khi mọi người thấy nữ nhân nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh thì hiện trường một mảnh an tĩnh trước nay chưa từng có, chỉ có gió thổi vào lá xào xạc.

Thủy Tàn Tâm dụi mắt, nhìn nữ nhân hôn mê trên đất, lại nhìn những người khác.

Những người khác cũng dụi mắt, nhìn nữ nhân hôn mê trên đất, lại nhìn Thủy Tàn Tâm.

Tiếp đó ánh mắt của mọi người lại rơi vào người mới, mà người mới không sợ chết còn vui vẻ nói: “Không nghĩ tới Lão Đại thích nữ nhân giống nương thân . . . . . . . Lão Đại là không phải là thiếu hụt tình thương của mẹ chứ?”

“Ngươi cũng nhìn ra nữ nhân này già đến mức có thể là mẹ ngươi?” Thủy Tàn Tâm nghiến răng nghiến lợi nói. Mỗi khi hắn nói chuyện như vậy thì chứng tỏ tính tình của hắn đã gần như bộc phát theo. “Ta hỏi ngươi, bên trong không có ai sao?”

“Vâng! Trong phòng trống trơn, giống như bị ăn trộm, chỉ có nữ nhân này ở trên giường ngủ được rất say, cho nên hắn nhất định là muốn chúng ta cướp người!”

Thủy Tàn Tâm nghe thiếu chút nữa bất tỉnh. Ở đâu ra thiên tài?

“A, còn có phong thư, ta thiếu chút nữa đã quên rồi.” Tay mơ lấy lòng đem thư đưa cho Tam đương gia.

Thủy Tàn Tâm nhìn thư xong, gương mặt tuấn tú có thể nói khó coi tới cực điểm. Người không thuận thời điểm, chuyện gì đều không thuận! Ngay cả muốn bắt nữ nhân cũng bắt không được!

“Tam đương gia, trong thư viết cái gì?” Những người khác tò mò hỏi.

“Nàng rời nhà đi rồi.”

Hiện trường an tĩnh.

Đại gia nghĩ từ trại đi tới nơi này đường xá xa xôi lại gian nguy, hôm nay lại phải tay không mà trở về. . . . . .

“Quản hắn khỉ gió ! Dù sao trong trại có Lão đại cùng Nhị đương gia, chúng ta ở trong thành chơi mấy ngày thì trở về cũng được!” Thủy Tàn Tâm bất chấp.

“Tam đương gia!” A Hầu cảm động nước mắt đã lăn xuống, tiến lên ôm lấy Thủy Tàn Tâm. “Vẫn là người đối với chúng ta tốt nhất!”

Những người khác có lòng đồng cảm, cũng tiến lên ôm, một đống đại nam nhân khóc thành một đoàn.

Lát sau, một đám nam nhân lau nước mắt, hướng về nơi náo nhiệt nhất trong thành.

Về phần Giang phu nhân ngủ mê man ở trên cỏ  ──

Mặc kệ nàng! Dù sao nàng cũng là người xấu!



Đi, đi, đi một chút đi, chúng ta cùng đi giao du. . . . . .



Kỳ quái, chung quanh đây thế nào lại không có khách điếm? Thậm chí ngay cả hộ nhân cũng không có. . . . . .

Giang Tiểu Mễ ôm vơ vét  toàn bộ tài sản từ nhà mình một mình ra đi, cố gắng xem nhẹ đêm tối kéo tới mà rừng càng ngày càng đáng sợ.

Từ nhỏ đến lớn, nàng cái gì cũng không sợ, cũng chỉ sợ tối.

Giang Tiểu Mễ dùng sức lắc đầu, trong lòng lầu bầu: Giang Tiểu Mễ, không được nghĩ quá nhiều, bất quá chỉ là không có thái dương công công mà thôi, còn có nguyệt lượng tỷ tỷ !

Nàng ngẩng đầu lên tìm ánh sáng hi vọng ── bất quá lão thiên gia dường như muốn trừng phạt ý đồ xấu của nàng, để cho nàng thất vọng.

. . . . . . Nàng không muốn nhất là gặp phải sơn tặc, chẳng lẽ sẽ để cho nàng gặp?

Ý niệm này vừa mới thoáng qua trong đầu, đã có một nhóm người lớn bao vây quanh nàng.

Không. . . . . . Không thể nào? !

“Không được cử động! Cây này là ta trồng, đường này là ta mở. . . . . . Ha ha ha!” Tiểu Lý ngay cả nói cũng không có nói xong đã cười lớn. Bình thường những lời này đều là A Hầu nói…, hiện tại hắn cùng Tam đương gia đi xa nhà, rốt cục đến phiên hắn ra uy phong!

Hắc! Hắc! Hắc!

Giang Tiểu Mễ trong lòng rùng mình. Nha! Nàng thật là quá xui xẻo. . . . . .

“Vị đại ca này nói thật hay, thật là đọc đủ thứ thi thư, văn chương đầy bụng! Bất quá trời tối đường không dễ đi, ngươi cũng mau dẫn các huynh đệ của ngươi trở về nhà, tránh cho vợ ở ngoài nhớ, vậy cũng không tốt.”

Nàng miễn cưỡng nặn ra nụ cười rực rỡ nhất.

Nói xong, nàng liền xoay người muốn chạy, lại đụng vào bức tượng thịt cứng rắn chắn ngang, còn bị bắn ra ngồi dưới đất.

“Đau quá!” Bàn tay nhỏ bé của nàng vuốt lỗ mũi đáng thương, lại nhất thời quên bọc quần áo trong ngực, để nó lăn xuống đến bên chân một người.

“Này! Ngươi không có việc gì thì đứng ở phía sau ta làm gì?” Nàng nổi giận gào to. Cái mũi của nàng là quý giá nhất. Người ta luôn khen cái mũi của nàng có dáng đẹp đây!

Nàng vốn là muốn mắng nam nhân đứng phía sau nàng một trận, nhưng khi nàng nhìn thấy tay hắn cầm một bọc quần áo nhìn thật quen mắt.

“A! Tài sản của ta! Đồ cưới của ta. . . . . .”

“Một nữ tử đơn thân nửa đêm canh ba chạy đến nơi hoang giao dã ngoại, hơn nữa trên người còn mang theo một khoản lớn. . . . . . Thật là khiến người ta nghi ngờ.”

Tất cả mọi người dùng sức gật đầu, đồng ý lời của Lão đại.

Giang Tiểu Mễ không mở miệng, chỉ giương mắt muốn nhìn rõ xú nam nhân đang nói chuyện.

“Ngươi hẳn là sơn tặc, chứ không phải Huyện thái gia? Quản nhiều như vậy!” Nàng nhanh mồm nhanh miệng, quên tình cảnh trước mắt mình hết sức bất lợi.

Lôi Diệt Thiên nhìu mi, nâng con ngươi lên muốn nhìn rõ bộ dạng của nàng, nhưng trừ nhìn ra nàng có vóc dáng nho nhỏ, giống như tiểu cô nương. . . . . .

Hắn không phải là cướp được của tiểu cô nương chứ?

Nếu chuyện này truyền đi, mặt mũi Cuồng Phong trại sẽ mất hết. . . . . .

Khi hắn đang tính toán cách xử lí thật tốt thì tiểu nữ nhân trước mắt này lại phát ra mấy tiếng thét chói tai muốn chọc thủng màng nhĩ người ta, tiếp theo một bóng dáng nho nhỏ đã nhào tới phía hắn.

“Xú sơn tặc! Đem đồ trả lại cho ta!”

“A!” Đáng giận, nàng lại dám dùng miêu trảo cào mặt hắn, muốn phá hủy gương mặt anh tuấn của hắn.

Không thể tha thứ!

“Nàng nữ nhân đanh đá này! Dám động tay động chân với ta? Không muốn sống!” Hắn cũng đàng hoàng không khách khí kéo đuôi sam nàng, nàng đau đến kêu oa oa.

“Sơn tặc đáng chết! Hảo nam không cùng nữ đấu, ngươi lại dám đánh nữ nhân. . . . . . Ngươi là heo! Ngươi là cẩu!”

Nàng dám chửi hắn là cẩu, là heo? !

“Hừ, bổn đại gia hôm nay chẳng những muốn cướp tiền của nàng, ta còn muốn đem nàngtrói về trại, biến nàng thành nô lệ, làm từ sáng đến tối, cho nàng mệt chết!”

“Không muốn!” Hai tay nàng dùng sức đánh lên ngực hắn. Đừng xem nàng dáng người nhỏ, khí lực đánh người cũng mạnh đó.

Hai người không báo trước liền vặn vẹo đánh nhau, làm hại người xung quanh cũng sửng sờ tại chỗ, trợn mắt há mồm.

Ừ. . . . . . Có cần giúp một tay hay không ?

Đây là vấn đề trong lòng mọi người. Nhưng nếu như bọn họ nhúng tay, Lão đại chẳng những sẽ không cảm kích, còn có thể có thể sẽ tức giận.

Dù sao một đại nam nhân thế lại không chế ngự được một tiểu nữ oa, truyền đi sẽ cười chết người.

Cho nên đại gia không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đứng tại chỗ, quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, nhìn màn kịch hay.

Hơn nữa bọn họ đối với tiểu nữ nhân này cũng có nhiều chỗ kính nể, lại dám nhổ lông ngoài miệng cọp.

Giang Tiểu Mễ không cam lòng yếu thế nắm mặt của hắn, “Ngươi ăn hiếp một cô gái yếu đuối, cũng là nam nhân sao?”

“Nàng như vậy cũng coi là cô gái yếu đuối sao?” Mặt của hắn bị nàng bóp thật đau! “Nàng đanh đá nhẫn tâm như vậy, để cho ta xem một chút bộ mặt xấu xí của nàng!”

“Hừ, ngươi là nam nhân xấu mới không có chỗ nào đẹp mắt!” Nàng quát lại.

Dường như là nghe thấy lời nói hai người rất đúng, nguyệt lượng tỷ tỷ vốn là trốn đi giờ lặng lẽ ló đầu ra, chiếu ánh sáng thuần khiết để cho hai người nhìn thấy đối phương rõ ràng.

Rốt cục nàng đã thấy rõ xú sơn tặc kéo bím tóc đáng yêu của nàng bộ dạng như thế nào! Thì ra bộ dạng hắn vô cùng. . . . . . vô cùng . . . . . . Vô cùng. . . . . . .

Vô cùng tuấn tú!

Thật là “Người này chỉ có ở trên trời, nhân gian kia phải mấy lần thấy” (câu này để nguyên theo cv) . . . . . . Cực phẩm, thật là cực phẩm!

Hơn nữa đôi mắt kia, tràn đầy sức quyến rũ trí mạng, giống như là trong ác ma bóng tối, muốn quyến rũ tâm thiếu nữ ngây thơ hoạt bát, hào phóng lại thiện lương của nàng. . . . . .

Lôi Diệt Thiên gặp rất nhiều nữ nhân, trong đó đương nhiên cũng có mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), tim đập thình thịch cũng chỉ có người trước mắt này.

Nàng tựa như một tiểu miêu, mắt to tròn, hơn nữa cùng như một tiêu dã miêu bắt người, cắn người. . . . . .

Nếu như hắn không thể thuần phục nàng tiểu dã miêu này, hắn cũng không cần làm Lão đại, đổi làm dân chúng thiện lương tốt hơn!

“Tiểu dã miêu, nàng──”

“Ta có tên có họ.” Nàng cắt đứt lời hắn, hai tay vẫn nắm hai gò má hắn. “Ta gọi Giang Tiểu Mễ!”

Hắn lại dùng lực kéo đuôi sam nàng một chút, “Ta tên Lôi Diệt Thiên, nàng nghe rõ chưa?”

“Không liên quan! Ta mạn phép gọi ngươi xú sơn tặc!”

“Tiểu dã miêu, ta muốn bắt nàng về hành hạ thật nhiều!” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi không có quyền!” Nàng cố gắng muốn tránh khuỷu tay của hắn, ai ngờ hắn giống như bắt mèo con, đem nàng ôm ngang, sải bước đi tới ngựa của hắn.

“Lão Đại. . . . . .” Mọi người thấy nam nhân nổi giận đùng đùng bắt một con mèo nhỏ không ngừng giãy giụa lên ngựa, tất cả đều ngây ngẩn cả người, không biết phải phối hợp diễn xuất thế nào.

Mãi cho đến khi nhìn không thấy lão Đại cỡi ngựa, bọn họ mới khó hiểu, lần lượt lên ngựa theo sau.

Cuồng Phong trại mặc dù có danh xưng hung ác, trên thực tế trong trại lại tường hòa (cát lợi, tốt lành), đại gia an cư lạc nghiệp, nam nhân canh tác, nữ nhân canh cửi (nam làm ruộng, nữ dệt vải), trẻ nhỏ chơi đùa đọc sách, như bồng lai tiên cảnh.

Mà toàn bộ công lao đều ở ba vị đương gia Cuồng Phong trại. Mặc dù bên ngoài coi bọn họ là sơn tặc, cho rằng bọn họ nhất định là người xấu giết người không chớp mắt, chỉ có chính bọn hắn biết, lòng của bọn họ hết sức thiện lương.

Trên thực tế, tất cả người đến Cuồng Phong trại đều là người bị ăn hiếp hoặc bị đối xử không công bằng. Nếu như không phải là Cuồng Phong trại thu nhận bọn họ, vận mạng của bọn họ không biết sẽ bi thảm đến đâu.

Cho nên mỗi người đềurất cảm tạ, cũng rất tôn kính ba đương gia, đối với bọn họ có thể nói là mạng sống, là trời cao.

Ba đương gia Cuồng Phong trại mặc dù là đồng môn sư huynh đệ, cá tính lại hoàn toàn bất đồng. Tam đương gia khiêm tốn gần gũi thân thiết, Nhị đương gia thích chôn ở trong biển sách, Đại đương gia lại bí hiểm, hỉ nộ không rõ.

Nữ nhân trong trại đều tràn đầy ái mộ với ba vị đương gia này, đáng tiếc ba đại nam nhân chẳng lo chuyện tình mình, cũng không thấy bọn họ cùng cô gái nào có cái gì.

Nhưng hôm nay bọn họ thấy Đại đương gia mất khống chế, cảnh tượng tức giận bắt tiểu miêu  ──

“Lão Đại trở về!” Một tiểu tử trên đường vừa chạy vừa kêu, vội vội vàng vàng đưa tin tới tất cả mọi người.

Xa xa, một trận bụi đất tung bay, Lôi Diệt Thiên vung roi thúc ngựa chạy như bay.

Chờ bóng dáng Lôi Diệt Thiên rõ ràng hơn nữa, mọi người phát hiện ở trên ngựa hắn tựa hồ có một vật gì đang vặn vẹo, cực kì nguy hiểm, cằm thiếu chút nữa rớt xuống.

“Nữ nhân đáng chết, buông tay!”

Con ngựa ở trước mặt mọi người rít lên, kèm theo tiếng rống giận không bình thường của lão Đại, ánh mắt của mọi người cũng nhất tề đi theo hắn.

Cho đến khi người và ngựa cùng biến mất, chỉ còn lại bụi cát mù mịt, mọi người ngây ngốc tại chỗ.

Chỉ chốc lát sau, con ngựa lại lần nữa xuất hiện ──

“Xú sơn tặc! Ta không muốn hô cha gọi mẹ ngươi, Giang Tiểu Mễ ta không gọi!”

Chỉ thấy Lôi Diệt Thiên đem tiểu miêu đanh đá này đè ở trên lưng ngựa, đánh vào mông nàng, gây nên tiếng kêu to kinh thiên động địa, lập tức mọi người không hẹn mà cùng che lỗ tai.

Thì ra khẩu vị lão đại thích là  thế này. . . . . .

Con ngựa ở trước mặt mọi người đã chạy tới chạy lui vài chuyến, nhưng không ai có thể ngăn cản con ngựa điên cuồng cùng với hai người trên ngựa đánh đến đỏ mặt tía tai.

Rốt cục, nhân vật nữ chính kịch liệt giãy giụa đã làm kinh động con ngựa đang chạy  ──

“A!”

Tiếng kêu một nam một nữ kịnh động hòa với tiếng ngựa hí lớn, màn kịch khôi hài cuối cùng cũng bị gián đoạn.

“Đáng chết!” Lôi Diệt Thiên thấp giọng nguyền rủa.

“Ngươi đừng đè ta nữa!” Giang Tiểu Mễ ở dưới thân thể cao lớn của hắn oa oa gọi. Nàng khả ái mà bị bộ ngực rắn chắc của hắn đè ép . . . . . . Thật là tội ác tày trời, không thể tha thứ!

“Không nghĩ tới đại ca hôm nay cũng gặp phải đối thủ.” Hỏa Vô Tình đứng ở trước mặt hai người, giọng nói vẫn bình tĩnh như trước. Hắn cố gắng muốn thấy rõ tiểu nữ oa bị lấy làm đệm thịt kia, đáng tiếc trừ hai cái tay quơ múa giữa không trung, hắn cái gì cũng không thấy được.

“Sơn tặc đáng chết, ngươi nhanh lên một chút! Ta sắp không thể thở!”

“Không có cách.” Lôi Diệt Thiên lạnh lùng phun ra một câu, khiến cho mọi người cũng choáng váng.

“Ngươi sẽ không đứng lên?” Nam nhân này có phải quá lệ thuộc thành thói rồi không? !

“Thắt lưng của ta bị trật rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 29.02.2012, 23:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 1793 lần
Điểm: 8.85
Có bài mới Re: [Cổ đại] Áp trại tiểu phu nhân - Tứ Nguyệt (R+) - Điểm: 11

                Chương 2

“Chuyện không liên quan đến ta!”

Giang Tiểu Mễ bị trói gô vứt xuống phòng chứa củi, nàng đứng trước cửa sổ nho nhỏ gào ra bên ngoài, “Chuyện không liên quan đến ta! Ta là tự vệ. . . . . . Này! Có người hay không?”

Không có người trả lời nàng.

Vì hai chân nàng cũng bị trói chặt, nàng không thể làm gì khác hơn là nhảy lại nhảy, nhảy đến bên ghế.

Nàng muốn uống nước, nhưng . . . . . .

Giang Tiểu Mễ nhìn hai tay mình bị trói sau lưng. Muốn nàng dùng miệng rót nước, uống nước?

Nàng không lợi hại như vậy.

Giang Tiểu Mễ ngồi ở trên ghế, mắt mở to nhìn chằm chằm bình trà trên bàn, kỳ vọng mình có siêu năng lực có thể bay lên rót nước.

Nàng cứ như vậy trợn mắt nhìn hơn một canh giờ. . . . . .

Mà ở bên kia, trong Lăng Thiên Uyển Cuồng Phong trại, hai đại nam nhân vui vẻ uống rượu ngon, ăn món ngon.

“Đại ca, nghe nói tiểu tù binh đó vẫn nhìn chằm chằm nước trà trên bàn, con ngươi cũng thiếu chút nữa trừng ra ngoài.”

“Đáng đời! Ai bảo nàng hại ta bị trật thắt lưng. . . . . . Cũng may sau khi xoa rượu thuốc đã không có chuyện gì, nếu không nửa đời sau của ta sẽ bị phá hủy trong tay nàng!”

Hỏa Vô Tình khẽ mỉm cười. Xem ra cô gái nhỏ này chọc giận đại ca thật, mới có thể để cho đại ca luôn tỉnh táo bình tĩnh mất đi khống chế.

“Ăn hiếp một cô bé? Đại ca, huynh làm sao vậy?”

Lôi Diệt Thiên ngớ ngẩn, vẻ mặt có chút không tự nhiên. Hắn im lặng uống rượu, tâm tư không biết phiêu bạt nơi nào.

“Thật ra thì tiểu nha đầu kia cũng không có lỗi. Có sơn tặc muốn cướp tiền của nàng, nàng có thể dũng cảm chống cự, điều này không phải một nữ tử tầm thường có thể làm được, thực một kỳ nữ.”

“Cái gì kỳ nữ? Một nữ nhân đanh đá thôi.”

“Dám đánh nhau với Đại đương gia của Cuồng Phong traị chúng ta, hơn nữa nàng vừa nhìn cũng biết chưa từng học qua võ công, ta từ đáy lòng bội phục nàng. Nếu như huynh không quan tâm nàng, vậy giao cho ta đi.” Nói xong, hắn để ly rượu xuống liền hướng bên ngoài đi.

Người còn chưa đi tới cửa, liền nghe Lão đại mở miệng.

“Đi đâu?”

Hỏa Vô Tình khẽ mỉm cười. Đại ca vậy mà lại quan tâm đến nữ nhân đanh đá trong miệng hắn? Xem ra chuyện quả nhiên thú vị.

“Ta thấy vị cô nương kia hiện tại nhất định vừa đói vừa khát, ta thân là chủ nhân, tự nhiên cũng ──”

“Nàng là nữ nhân của ta, ngươi không được chạm vào một sợi lông của nàng!”

Hỏa Vô Tình nhíu mày, “Nữ nhân của huynh?”

Lôi Diệt Thiên đi tới trước mặt hắn, sắc mặt không tốt nhìn huynh đệ mình. “Nàng là nữ nhân do ta thiên tân vạn khổ (chịu trăm ngàn cay đắng) bắt về, chỉ thuộc về một người là ta!”

Lôi Diệt Thiên mới đi gần đến phòng chứa củi, liền nghe thấy nàng ô ô khóc, trong lòng có loại cảm giác phục thù, nhưng ngay sau đó lại có chút chần chờ.

Có phải hắn đối với nàng quá đáng quá không? Bất quá mới nửa ngày không để cho nàng ăn uống, nàng sẽ không có chuyện gì chứ?

Nhưng vào lúc này, thanh âm nức nở của con mèo nhỏ trong nhà ngưng  bặt, tim hắn không khỏi ngừng đập.

Hắn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy nàng cắn bình trà trên bàn đang cố gắng muốn uống nước, nhưng nước chảy toàn thân, chứ không có chảy vào trong miệng.

Nàng tức giận, dùng sức ngửa về phía sau, trọng tâm không ổn địn, làm bình nước đổ trên mặt đất, mình cũng lui về đằng sau, mắt thấy sắp ngã xuống ──

“Cẩn thận!”

Cả người nàng ngã vào trong ngực của hắn, tránh cho cái mông khỏi ngã bi thảm xuống đất.

Khi Giang Tiểu Mễ định thần lại, giương mắt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ này, lửa giận trong lòng cùng ủy khuất lập tức trảo lên ── nếu như không phải do hắn, nàng làm sao lại thảm hại như vậy? Ngay cả uống chén nước cũng phải dùng kỹ xảo!

“Nàng muốn uống nước phải không? Ta giúp nàng rót.”

Nàng vốn là muốn mắng hắn một trận cho đã, nhưng hắn đã đưa một ly trà mát lạnh tới, nàng cũng cố há cái miệng nhỏ muốn hắn nhanh lên một chút đưa nàng.

“Từ từ uống, cẩn thận sặc.”

Uống sạch chén nước sinh mệnh này, nàng há miệng to hít một ngụm khí lớn, chuẩn bị đem hắn mắng đến thối đầu.

Nhưng . . . . . .

“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” A! Đáng ghét! Lúc này không thể khóc. . . . . . Nhưng nàng không khống chế được, nhất là khi nàng cảm thấy quan tâm trong mắt hắn kia không dễ dàng thấy được.

Nàng không quan tâm hắn, nhưng tại sao khi trong cánh tay hắn, nàng cảm thấy mình thật yếu ớt, thật đáng thương, thật ủy khuất?

“Nàng. . . . . . Tại sao khóc?”

Hắn tưởng rằng sẽ có một phen khẩu chiến, hắn cũng chuẩn bị tốt để tiếp chiêu rồi, không nghĩ tới nghênh đón hắn lại là nước mắt của nàng. . . . . .

Hừ, bị ta tìm được nhược điểm của ngươi rồi! Giang Tiểu Mễ trong lòng âm thầm đắc ý, càng khóc to hơn.

“Ô ô ô. . . . . . Người ta quân tử ái tài, lấy chi có câu, ngươi có tay có chân, sao lại ăn hiếp một thiếu nữ ngây thơ xinh đẹp, tay trói gà không chặt như ta? Ngươi đại bại hoại này. . . . . .”

“Nàng cũng thật là lợi hại, còn có thể vừa khóc vừa mắng chửi người.”

“Ta bị trói rất đau. . . . . . Ngươi thả ta ra.” Nàng cố ý dùng đôi mắt to ngập nước nhìn hắn, ý đồ hòa tan tâm địa sắt đá của hắn.

Cho nên hắn ngoan ngoãn giúp nàng cở dây trói, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy bất khả tư nghị. (không thể tưởng tượng được, không thể hiểu nổi)

Hắn nổi danh là tâm địa sắt đá! Làm sao lại bị nước mắt của một nữ đanh đá hòa tan?

Hắn thô lỗ ôm lấy nàng đi ra ngoài.

“Này! Ngươi muốn ôm ta đi đâu?”

“Nếu nàng muốn ở chỗ này, vậy ta. . . . . .”

“Không muốn!” Nàng giống như tiểu nữ hài sợ bị vứt bỏ, đưa tay ôm thật chặt cổ hắn, chết cũng không để hắn lại đem nàng một mình nhét vào nơi đáng sợ lạnh lẽo này.

Thấy nàng bộ dáng đáng thương, thật không thể nghĩ đến bộ dạng hung dữ lúc đầu của nàng. . . . . . Bất quá tốt nhất là nàng nên giống như bây giờ ngoan ngoãn nghe lời, nếu không hắn cũng không dám bảo đảm sẽ không đem nàng tiểu dã miêu đanh đá này làm gì..

Giang Tiểu Mễ mặc hắn ôm, hai tay vẫn vòng thật chặt ở cổ hắn, gương mặt cũng không nhịn được mà dựa vào lông ngực vừa ấm áp vừa rộng rãi của hắn.

Mệt quá! Nhưng nàng không thể ngủ, nàng còn phải cùng xú sơn tặc này ầm ĩ một trận, muốn hắn trả lại tiền cho nàng, sau đó đưa nàng xuống núi.

Nhưng. . . . . . Hắn chẳng những không thúi, hơn nữa còn rất thơm, ngực của hắn cũng khiến người ta một loại thật cảm giác thoải mái, thật ấm áp, làm nàng muốn dựa vào không muốn rời đi.

Hơn nữa bước chân vững vàng kia như tiếng hát ru, làm nàng buồn ngủ. . . . . . Cả ngày nàng chịu đủ rồi, cũng mệt mỏi vì phản kháng nữa, trong lúc lơ mơ, nàng tiến vào mộng đẹp.

Lôi Diệt Thiên ôm nàng đi tới chỗ ở của mình. Thật ra thì hắn có thể tùy tiện đem nàng vứt vào bất kỳ một gian phòng, cũng không biết vì sao, hắn không muốn bỏ lại nàng một mình.

Hắn đặt nàng nằm thoải mái trên giường, mới phát hiện nàng đã ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Quên đi, để cho nàng ngủ, dù sao nàng cùng hắn đánh nhau  một hồi, lại bị hắn trói nửa ngày, có thể mệt mỏi.

Hắn ngồi ở bên giường nhìn khuôn mặt nàng ngủ say, hoàn toàn không hề ngang ngược như lúc tỉnh, tựa như cô gái nhỏ khả ái, lông mi thật dài trên gương mặt trắng noãn tạo thành hình cung mê người, phảng phất có thể ngủ một giấc là chuyện rất tuyệt.

Vì vậy hắn cũng cỡi áo khoác ra nằm bên cạnh nàng. Toàn thân đau nhức, xương cùng bắp thịt từ từ thả lòng, thật là cực kỳ thoải mái.

Nhưng vào lúc này, tiểu nữ nhân bên cạnh lật người, hai tay khoác lên ngực hắn, cánh tay hắn tìm được vị trí thoải mái nhất trên người nàng, nặng nề tiến vào giấc ngủ.

Lôi Diệt Thiên vốn cho là mình không cách nào ngủ ngon, không nghĩ tới hắn ôm thân thể nho nhỏ của nàng chìm vào cõi mộng đẹp. . . . . .

Mà ở ngoài cửa, Hỏa Vô Tình len lén dò xem tình cảnh trong nhà, còn có mấy người tò mò dính vào bên cửa sổ, tất cả mọi người bàn luận xôn xao.

“Đó! Hai người ngủ thật ngon!”

“Ừ, tiểu nữ oa này cùng Đại đương gia chúng ta cũng thật xứng đôi.”

“Đúng vậy! Hơn nữa nàng là cô gái duy nhất Đại đương gia bắt về, có thể thấy được Đại đương gia nhất định rất thích nàng.”

“Vậy chúng ta có phải hay không nên giúp Đại đương gia? Tiểu nữ oa đó tựa hồ không tốt lắm.”

“Ta thấy không cần. Nam nhân là càng khó lấy được càng quý trọng, hơn nữa ta cảm thấy người nữ kia oa cũng không phản kháng được bao lâu, sẽ cúi đầu dưới chân Đại đương gia.” (Chỗ này là “lạy dưới quần Đại đương gia”, vì thấy hơi thô nên sửa lại thành “cúi đầu dưới chân Đại đương gia”.)

“Ừ, dù sao Lão đại cũng là mỹ nam tử hiếm thấy, cô gái nào kháng cự được? Huống chi là mối tình đầu của nữ oa kia, nhất định rất nhanh đầu hàng.”

“Đúng vậy đúng vậy! Lão đại đối với chúng ta tốt như vậy, chúng ta cũng có thể từ từ báo đáp hắn, để cho hắn tìm được hạnh phúc cả đời.”

Hỏa Vô Tình liếc nhìn trong nhà một cái, lại nhìn về phía đám huynh đệ nhiệt tâm, trong lòng có một cảm xúc tuyệt diệu.

Nếu phải giúp Lão đại tìm được hạnh phúc cả đời, vậy sao không trực tiếp cho hắn một hôn lễ oanh oanh liệt liệt?

Hơn nữa nếu như đại ca có nương tử trông nom…, sẽ không còn xen vào chuyện của hắn nữa. . . . . . .

Vì  tự do của mình, hắn không thể làm gì khác hơn là thật xin lỗi đại ca. Bất quá nữ nhân này cũng là đại ca mình trói tới, hắn chẳng qua là tôn trọng lựa chọn đại ca mà thôi, không thể trách hắn . . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anna Bảo Hi, hanayuki001, Jfuudyy, nhungkute, sunlight_bmt88, thibebon, thiên nhật, ˚NhượcThần˚ và 1273 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

13 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

14 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
ciel99
ciel99
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

LogOut Bomb: NguyệtHoaDạTuyết -> Cẩm Tú
Lý do: Tét yêu Tú
thienbang ruby: Pr: Game đố vui nhận quà
nguyet1531995: chuyện h
thienbang ruby: He he :D
nguyet1531995: mình viết truyện mới bạn nào ủng hộ cho mình yk
Trần Thu Lệ: nghe nguy hiểm vey?
thienbang ruby: Hi love làm quen nha^^
thienbang ruby: Lát em sẽ làm cho ss nhớ :))
thienbang ruby: Oki ss^^
Trần Thu Lệ: mà ss thấy tên e quen quen, nhưng ko nhớ nổi
loverex: nhô ruby cho love làm quen nha
Trần Thu Lệ: ờ, avt e bé đó
thienbang ruby: Na ngủ ngon ^^
thienbang ruby: Ss lệ vậy vẫn là trần thu lệ nhưng mà nick mới ạ
Trần Thu Lệ: na ngủ ngon :3
Nana Trang: wonan~~~
Nana Trang: chào mọi ngủ, ngủ ngon nhé~
thienbang ruby: Hi love
Trần Thu Lệ: sớm vậy :))
Nana Trang: ss làm cú đêm ghê
Nana Trang: Lệ: e ms edit xog, h c.bi đi ngủ nè~
loverex: hiu hiu
Trần Thu Lệ: à Trần Thu Lệ, mà đợt trước bị virut nên ss bỏ :)
loverex: nhô m.n :)
thienbang ruby: Hi Yang :kiss:
thienbang ruby: Nick cũ ss k ol nữa hay sao í ss ơi
Angelina Yang: uh, Tú học di nha
Huy _ Tú: Tú đi học bài Yang sữa đi tối Tú đọc nha
thienbang ruby: Ss lệ nick fb ss h là gì í
Huy _ Tú: ==! k biết người đó

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.