Diễn đàn Lê Quý Đôn



















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Cưng chiều: Bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng

 
Có bài mới 06.12.2011, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4640 lần
Điểm: 9.53
Có bài mới [Hiện đại] Cưng chiều: Bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng - Điểm: 9
[ Cưng chiều: bảo hộ vợ yêu ]

images


Tác giả: Tịch Mộng

Convert: Ngocquynh520

Độ dài: 188 chương

Thể loại: hiện đại, sủng

Giới thiệu:

Mười ba tuổi, cô cứu anh cả người đầy vết thương, từ đó về sau bên người cô có nhiều người thần bí bảo hộ.

Mười bốn tuổi, cô vừa bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, thì người thần bí lập tức xuất hiện thu nhận cô, mỗi lần gặp nạn, đều có người kịp thời ra tay cứu giúp.

Người thần bí này, về sau trong lòng anh chôn dấu vết xuống thật sâu, cô muốn tìm để biết người thần bí là ai, nhưng mà mặc kệ cô cố gắng thế nào, cũng hoàn toàn không biết gì cả.

Mười tám tuổi, lần đầu đi quán bar, lại bị người ta hạ mê dược, cô ở duới tác dụng của dược tính, té nhào vào một người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc, cho anh ăn sạch sẽ.

"Tôi bị một người đàn ông XXOO rồi, không đúng, là tôi XXOO một người đàn ông "- Một cô gái giống như đứa nhỏ đang làm sai, chột dạ nói.

"Tôi cũng bị một cô gái XXOO rồi, không đúng, là tôi cũng XXOO một cô gái "- Một tên đàn ông gian tà đáp trả.

Song đến khi người thần bí đích thực vạch trần với cô thì cô lại khiếp sợ không thôi, mang theo dũng khí, chạy trối chết.

Sáu năm sau, người thần bí xuất hiện lần nữa, anh tiếp tục bảo vệ cô. . .

"Tại sao phải trốn?"- Anh cưng chiều mà chất vấn.

"Bởi vì quá sợ, cho nên lựa chọn trốn tránh"- Cô ngoan ngoãn trả lời.

"Trừ phi anh chết, em mới có thể đi, cho nên em không được trốn tránh".

Nội dung vở kịch của Bảo Bảo:

"Ba, đêm nay mẹ hẹn hò, phải lập tức tiến hành kế hoạch A của chúng ta".

"Ba, ngày mai có người cầu hôn với mẹ, phải tiến hành kế hoạch B của chúng ta".

"Ba, có người định đóng gói mẹ mang đi, nhất thiết phải tiến hành kế hoạch AB của chúng ta".



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2011, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4640 lần
Điểm: 9.53
Có bài mới Re: Cưng chiều: bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng - Điểm: 10
Chương 1: Anh sẽ chờ em trở về

Một cô bé mười ba tuổi, cầm thùng gỗ thật to, ở bên dòng suối cố hết sức gánh cho non nửa thùng nước, mất rất nhiều sức lực mới đem đượcnửa thùng nước lên tới trên bờ, lúc này cô đã mệt mỏi ở trên mặt đất, mở miệng to để thở.

Cô phải tưới cho xong phầnđất trồng rau kiatrước khi trời tối, bằng không sẽ không có cơm ăn, nhưng cô biết rõ, mặc kệ cô có làm xong hay không, mẹ kế cũng sẽ ăn hết thức ăn, dù cho có đồ ăn thừa cơm thừa, cũng sẽ đem bỏđi, sẽ không để lại cho cô ăn, mà ba của cô cũng chỉ ngồi ở một bên mà nhìn, mặc kệ sống chết của cô, dù cho muốn quan tâm, chỉ sợ cũng bất lực.

Ngãi Giai Giai vứt bỏ tất cả nhữngý nghĩ không chịu nổitrong đầu, cố gắng đứng lên, muốn tiếp tục làm việc, nhưng lại đột nhiên phát hiện khe suối biến thành màu đỏ.

Khe suối vốn phải trong suốt, nhưng vào lúc này lại tràn ngập một màu đỏ lạ lẫm, nơi này vốn là một ngôi làng nhỏ, căn bản không thể có ô nhiễm gì, sao khe suối có thể biến màu được chứ?

Ngãi Giai Giai theo màu đỏ của khe suối nhìn lại, mang theo lòng hiếu kỳ, dọc theo hướng thượng du của con suối mà đi thẳng lên, không bao lâu thì nhìn thấy một người ngã bên dòng suối, cánh tay đang chảy máu vẫn còn ngâm trong khe suối, đây chính là nguyên nhân khe suối bị nhiễm đỏ đi. Nhìn kỹ, cô mới phát hiện đólà một người thanh niên, khoảng chừng hai mươi tuổi, trên mặt đều là máu, làm cô không thấy rõ ngũ quan của anh.

Cô nên làm gì bây giờ, có nên cứu anh ta hay không, nếu cứu thì phải làm như thế nào?  Nếu như đem anh về nhà, nhất định sẽ bị mẹ kế đá văng ra ngoài, cuối cùng sẽ ra sức đánh cô một trận, đến lúc đó không cứu được mà còn có thể liên lụy đến anh ta, vẫn là không nên đem anh về nhà, vậy nên giúp đỡ anh ta như thế nào đây?

"Anh ơi, anh bị sao thế?". Ngãi Giai Giai đi đến bên cạnh người thanh niên, ngồi xổm xuống, sợ hãi nhìn anh.

Cả người toàn máu,đây là lần đầu tiên cô nhìn thấynhiều máu như vậy, dù trong lòng tràn ngập sợ hãi, nhưng lương tâm nói cho cô biết, không thể thấy chết mà không cứu được, bằng không mẹ ở trên thiên đường sẽ trách tội cô.

"Anh ơi, anh có thể nghe em nói chuyện không?". Ngãi Giai Giai dịu dàng hỏi, duỗi bàn tay nhỏ bé khô ráo của mìnhra, nhẹ nhàng đụng anh một cái, rồi lại lập tức thu tay trở về.

"Anh ơi ——".

"Ừ ——". Người thanh niên nghe gọi, khổ sở rên lênmột tiếng, sau đó lại bất động.

"Anh à, anh chịu đựng một chút, em sẽ cứu anh ngay lập tức".

Ngãi Giai Giai nghe được tiếng rên rất nhỏ của người kia, biết anh ta còn sống, vì vậy cố sức kéo người, cô dùng thân hình nhỏ xinh của mình, dìu lấy thân thể của anh, đi đến phòng cỏ tranh nhỏ mà cô đangở.

Từ nhỏ luôn làm nhiều việc nặng,vì thế mặc dù tuổi nhỏ, nhưng cô lại rất có sức lực, bằng không cũng không thể dìu nổi một người thanh niên to lớn như vậy.

Mẹ kế của cô là một phụ nữ vô cùng hung hãn, không cho cô ở trong nhà. Cô chỉ có một gian phòng cỏ tranh nhỏ cũ nátnày làm nơi ở, nhưng mà cô tuyệt đối không oánkhônghận.

Bởi vì mẹ côcó nói qua, phàn nàn mọi việclà vô dụng, tất cả nên nhìn về phía trước, chỉ cần cố gắng, sẽ thấy ánh mặt trời.

Mỗi một câu của mẹ cô đềunhớ rất rõ, mỗi khi thương tâm khổ sở thể xác và tinh thần mệt mỏi, cô đềusẽ nhớ tới lời mẹ đã nói, như vậy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Ngãi Giai Giai mất sức chín trâu hai hổ mới đem người thanh niên đến phòng cỏ tranh của cô, sau đó đặt anh nằm trên tấm chiếu cũ nát duy nhấttrên mặt đất. Lúc này đã gần tối, nghĩ đến trời sắp tối, cô phải thừa dịp trời còn chưa tối, mà đi tìm chút cây thuốc, chứ đợi đến khi trời tối hẳn, sợ là cái gì cũng nhìn không được.

"Anh ơi, trước tiên anh kiên nhẫn một chút, em đi tìm thảo dược, rất nhanh sẽ trở lại". Nhẹ nhàng nói bên tai người thanh niênrồi cô đi tới lấy một cái chăn cứng đắp lên trên người anh.

Cô thường xuyên bị mẹ kế đánh da tróc thịt bong, nên biết rõ thảo dược gì có thể trị được vết thương, cũng biết những thảo dược kia sinh trưởng ở nơi nào.

"Anh ơi, nhớ kỹ, nhất định phải chờ em trở lại, nhất định phải vượt qua, kiên trì chính là thắng lợi, chờ em". Ngãi Giai Giai dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình, cầm tay người thanh niên, cổ vũ cho anh, sau đó lập tức chạy ra ngoài.

Tôi sẽ chờ em trở về —— trong lòng người thanh niên trả lời.

Tuy toàn thân anh không nhúc nhích được, nhưng vẫn còn ý thức, anh có thể cảm nhận được bàn tay ấm áp nhỏ bé của cô bé kia.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.12.2011, 09:30
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 26.09.2011, 20:33
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 424
Được thanks: 541 lần
Điểm: 5.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng chiều: Bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng - Điểm: 1
Hô hô hô! Là sủng văn sao? Ta thích nha! o(>_<)o  ủng hộ nàng! Nhanh nhanh ra chương mới nhá!

Tốt nhất là một ngày ra chục chương đi!!!! Nói chơi thui, đừng tưởng thật nhé!^_<  (mà một ngày năm chương cũng được!!!!>_<!!!)


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 07.12.2011, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4640 lần
Điểm: 9.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng chiều: Bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng - Điểm: 1
một ngày năm chương ra thì được nhưng còn những truyện khác ta không làm sao chứ, hehe


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.12.2011, 06:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1799
Được thanks: 4640 lần
Điểm: 9.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng chiều: Bảo hộ vợ yêu - Tịch Mộng - Điểm: 10
Chương 2: Nước mắt nóng hổi

Ngãi Giai Giai chạy rất nhanh trên con đường nhỏ của thôn quê, quần áo cũ náttrên người cô đầy vết máu, người qua đường nhìn thấy, đều cho rằng côlạibị mẹ kế đánh cho da tróc thịt bong, cả người đầy máu, nhưng mà chuyện như vậy mọi người đã thấy nhiều rồi, thấy rồi nhưng không thể trách, làm đượccũng chỉ có thể là cảm thán, hoặc là vụng trộm giúp đỡ cô một chút.

Bởi vì rất quen thuộc với nơi sinh trưởng của thảo dược nên chẳng bao lâu Ngãi Giai Giai đã cầm một đống thảo dược về tới phòng cỏ tranh.

"Anh ơi, em đã trở về, bây giờ em lập tức mài thảo dược, trị liệu vết thương cho anh, anh nên chịu đựng nha". Ngãi Giai Giai vừa về tới phòng cỏ tranh, liền vội vàng nói với người thanh niên nằm trên mặt đất, rồi sau đó lấy ra một cái chén nhỏ, mài thảo dược.

Mẹ đã từng nói, đối với người ở bên cạnh bờ vựcsinh tử, nhất định phải không ngừng nói chuyện ở bên tai của người ấy, không thể cho người ấy ngủ, cho nên côphải nói chuyện với anh không ngừng.

"Anh, em gọi là Ngãi Giai Giai, tên là do mẹ em đặt, em rất thích đó, còn anhanh tên là gì?".

"Thực xin lỗi, em quên bây giờ anh vẫn không thể nói chuyện, nhưng mà không sao, em nói cho anh nghe là đựơc. Như vậy anh sẽ không ngủ".

"Anh nè, hiện nay em đã mười ba tuổi rồi, nhưng qua mười ngày tới em sẽ mười bốn tuổi".

"Anh trai, anh đừng cảm thấy em phiền, mẹ đã nói, người bên bờ vựcsinh tử phải không ngừng nói chuyện ở bên tai với họ, cổ vũ cho họ, như vậy họ mới có thể kiên cường sống sót".

"Anh trai, thảo dược mài xong rồi, em đi múc nước rửa sạch vết thương cho anh, anh chờ em nha". Ngãi Giai Giai nói xong, liền chạy ra ngoài.

Người thanh niên không ngừng chau lại hànglông mày, vừa rồi những gì cô bé nhỏ này nói anh đều nghe được rất rõ ràng, nhưng anh cũng cảm kích cô, nếu như không phải cô không ngừng nói léo nhéo, nói không chừng lúc này anh đã mất đi ý thức, thậm chí là tử vong.

Trong tay của Ngãi Giai Giai bưng một chậu nước, trên bờ vai lại có thêm một cái khăn mặt cũ.

"Anh trai, em đã trở về, nước nàylà vừa gánh từ giếng lên, cho nên có hơi lạnh, anh kiên nhẫn một chút, một lúc là xong ngay". Ngãi Giai Giai vừa nói vừa rửa sạch vết thương cho anh, nhẹ nhàng cởi quần áo của anh ra, nhìn thấy những vết thương trên người anh mà giật mình, nhất thời cũng hít một hơi.

"Anh trai, người nào nhẫn tâm chém nhiều dao ở trên người anh như vậy, so với mẹ hai đánh em còn muốn nghiêm trọng hơn nhiều, thật đáng thương, ô ô ——". Ngãi Giai Giai vừa giúp người trên mặt đất rửa sạch vết thương, vừa đau lòng nước mắt chảy xuống.

Nước mắt nóng hổi nhỏ giọt lên trên thân người thanh niên, cùng nước giếng lạnh như băng tạo nên sự đối lập rõ ràng.

Người thanh niênnhưcảm nhận được một giọt lệ cực nóng, nhiệt độ trong lòng từ từ tăng lên.

Cô bé này cho anh sựấm áp, lại vì anh mà rơi nước mắt, cô ấy cũng rất xem trọng anh, cho nên anh quyết định sẽ bảo vệcô gái nhỏ nhắn này.

"Anh, bây giờ em bôi thuốc cho anh, sẽ đau nhức một chút, anh nhịn một chút nha". Ngãi Giai Giai mất một thời gian mới xử lý xong vết thương của người thanh niên, sau đó bắt đầu bôi thuốc, mỗi một động tác đều rất dịu dàng, vừa bôi thuốc vừa dùng miệng thổi vào vết thương của anh, như dùng phương thức này để giảm bớt đau đớn.

Tuy không nhìn thấy, nhưng mà anh có thể cảm nhận được sựcẩn thận cùng dịu dàng của cô bé.

"Anh trai, mẹ em nói thảo dược này rất có tác dụng, bảo đảm ngày mai miệng vết thương sẽkhép lạiliền, em đã thử quarồi, làthật sự đó, cho nên anh không cần phải lo lắng đâu".

"Anh trai, đợi tí nữa em đi tìm cho anh một chút gì đó để ăn, anh phải chờ em trở về nha".

"Anh trai, nếu như đau anh nên nói với em một tiếng, em sẽ nhẹ chút".

Ngãi Giai Giai vừa bôi thuốc, vừa nói không ngừng, cô lo lắng nếu cô dừng lại, người này sẽ chết, cho nên không dám dừng lại.

Qua hơn một giờ, cuối cùng Ngãi Giai Giai cũngđãbôi thuốc xong, mệt mỏi ngồi ở bên cạnh thở, không bao lâu lại tiếp tục nói.

"Anh trai, em đi tìm thức ăn cho anh, một lúc thôi sẽ trở về".

Ngãi Giai Giai nói xong, mệt mỏi đứng lên, nhìn thoáng qua người thanh niên đang hôn mê trên mặt đất, sau đó rời đi.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Tề Ngự Phong
Tề Ngự Phong
Askim
Askim
Tuyết Huệ
Tuyết Huệ

Cẩm Băng Đơn: pp
Cẩm Băng Đơn: ừ ừ, viết chi vui ấy mà, nổi hứng viết
LanRuby: Pjpj
LanRuby: Vjet truyen thj kho hon do. Vận động chất xám nhjều mà
Cẩm Băng Đơn: ^^ Mà thôi, ta làm xong rồi , ta đi ngủ trước, lan ruby cũng ngủ sớm nhé, g9
LanRuby: Hehe. Met that, nhung cam thay zuj
Cẩm Băng Đơn: vậy hả, dò mấy cái này chắc cũng mệt
LanRuby: chủ nhật rùi nên mai phải tổng kết game
LanRuby: Ta mới vào xem qua, kiểm tra các game trong Box rùi
Cẩm Băng Đơn: ừ, mới viết xong 1 đoản văn ka ka
LanRuby: vậy là tự sáng tác hả
Cẩm Băng Đơn: lan ruby sao chưa ngủ
Cẩm Băng Đơn: viết ^^ k phải edit
LanRuby: uh
LanRuby: đang edit truyện hả
Cẩm Băng Đơn: đang viết truyện hề hề
LanRuby: Cẩm sao chưa ngủ
Cẩm Băng Đơn: còn sớm mà
LanRuby: hay tại mình thức khuya nhỉ. hì hì
Cẩm Băng Đơn: ẩn đó.... có vài người ngủ rầu
LanRuby: vậy hả
sao giờ k có ai hết vậy cà
Cẩm Băng Đơn: hồi nãy đông lắm ...
LanRuby: hôm nay là chủ nhật mà sao vắng thế này
Cẩm Băng Đơn: Truyện mới sáng tác, bà con cô bác vô đọc cho ý kiến dùm ta với ạ, ^^ viewtopic.php?f=160&t=347544
PhượngMinhNguyệt: viewtopic.php?f=52&t=339696&start=35 M. N MAU VÀO TRẢ LỜI NHA , NGÀY MAI NGUYỆT SẼ CÔNG BỐ KẾT QUẢ , TRẢ LỜI ĐÚNG 1 TÊN THÌ SẼ ĐƯỢC 30 ĐIỂM
PhượngMinhNguyệt: BÂY GIỜ ĐI TRAO GIẢI
PhượngMinhNguyệt: viewtopic.php?f=52&t=339557&p=2181763#p2181763  ĐÃ CÓ KỲ 13
Xi Hoang: viewtopic.php?style=6&f=142&t=347477&start=0 mn vào vote ủng hộ mưa nhỏ nha
Cẩm Băng Đơn: ừ ừ, ke ke cảm ơn 2 người
LanRuby: tên gọi đó mọi ng hay dùng mà


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.097s | 12 Queries | GZIP : On ]