Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Vật cưng của thiếu gia - Hồng Sầm

 
 18.11.2011, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.07.2011, 11:25
Bài viết: 171
Được thanks: 1029 lần
Điểm: 8.3
 [Hiện đại] Vật cưng của thiếu gia - Hồng Sầm (H+) - Điểm: 7
Vật Cưng Của Thiếu Gia

images


Tác giả: Hồng Sầm
Thể loại: Hiện đại, sủng, HE
Số chương: 10
Bản covert: ngocquynh520
Edit: lingchen1003


Giới thiệu

Cô vô cùng đơn thuần thiện lương, bởi vì nhất thời tốt bụng.

Từ nay trở đi lại trở thành " Vật cưng chuyên chúc" của hắn

Hắn khi thì bày ra khí thế ngông cuồng tự cao tự đại không ai bì nổi.  

Khi thì ôn nhu dụ dỗ trái tim cô gái trẻ chưa hiểu việc đời.

Mỗi lần đều khiến cô lâm vào giữa hoảng sợ lúng túng

Tận sâu dưới đáy lòng lại đang nhóm lên tình cảm không thể gọi tên

Vốn dĩ chỉ là nhất thời hứng thú tà nịnh quyến rũ

Nhưng mỗi một cử chỉ ôn nhu động lòng người của cô

Lại khiến hắn không cách nào buông tay, cũng khó mà tách rời

Cô bé này đến tột cùng có ý nghĩa gì đối với cuộc sống bề bộn của hắn

Hay là địa vị mà không ai có thể thay thế được. . . . . .


Đã sửa bởi lingchen1003 lúc 25.09.2012, 09:48, lần sửa thứ 8.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.04.2012, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.07.2011, 11:25
Bài viết: 171
Được thanks: 1029 lần
Điểm: 8.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật Cưng Của Thiếu Gia - Hồng Sầm (H) - Điểm: 11
images


Mở Đầu


Đỗ Băng Nhi mười lăm tuổi cố nén nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cố gắng an ủi thiếu phụ trung niên sắc mặt xám tro, hình dáng mảnh dẻ, cạn kiệt tinh thần nằm trên giường gỗ.

Cô chắp tay trước ngực cầm thật chặt tay của mẹ, sợ vừa để xuống liền biến thành thiên nhân vĩnh cách.

"Mẹ, tỉnh lại, cố thêm chút nữa, ba cũng sắp về rồi!" Nước mắt thống khổ không ngừng nhìn ra cửa, lo lắng người duy nhất có thể trợ giúp mẹ tại sao chậm chạp chưa về.

"Thực xin lỗi, con gái đáng thương của mẹ. . . . . . Đều là mẹ hại con, bây giờ phải để lại con một mình chịu khổ. . . . . ." Tiếng nói vô lực của Hàn Tương Cầm trộn lẫn thật sâu áy náy.

"Con không khổ, có mẹ bên cạnh, con không khổ chút nào!" Đỗ Băng Nhi cuồng loạn lắc đầu, nhưng lời nói đều rất thật tình.

"Đều là mẹ sai, nếu như mẹ không yêu ba con, con cũng không cần chịu khổ cực như vậy . . . . . ." Nước mắt như thế nào cũng cầm không được tuôn ra từ mí mắt bà.

"Không, mẹ, mẹ và ba yêu nhau cũng không sai, hai người là thật tình yêu nhau, con cảm giác được, ba cũng là thật tình yêu mẹ, chờ ba trở về ông ấy nhất định sẽ lập tức đưa mẹ đi gặp bác sĩ. Mẹ, con xin mẹ đừng nói nữa chừa chút thể lực a." Đỗ Băng Nhi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng nghe những lời người mẹ thân yêu nói.

Tình yêu dành cho ba là động lực để mẹ tiếp tục sống, mà mẹ là chỗ dựa duy nhất của cô cố gắng bảo trụ mẹ cô không tiếc nói những lời trái lương tâm để dỗ dành bà.

Ung thư gan thời kì cuối, cô như thế nào cũng không nghĩ đến lại mắc bệnh ung thư gan. Cho đến hai tháng trước trong lúc làm việc mẹ đột nhiên ngất xỉu được đưa đi cấp cứu, bệnh viện mới khám ra nguyên nhân căn bệnh là ung thư gan thời kỳ cuối. . . . . . .

Trong hai tháng nằm viện trị bệnh bằng hóa chất đã tiêu hết toàn bộ số tiền dành dụm của mẹ con cô, không trả nổi chi phí trị bệnh bệnh viện không thể tiếp tục cấp thuốc cho mẹ cô, không thể làm gì hơn cô chỉ có thể đưa mẹ về nhà, ôm niềm hy vọng mong manh ba mau chóng trở về.

Cô rõ ràng nghe nói ba hôm nay sẽ về nha. . . . . .

"Không còn kịp rồi. . . . . ." Đôi mắt tràn đầy đau khổ và mệt mỏi, trong lòng Hàn Tương Cầm biết rõ mình không thể gặp mặt người đàn ông mình yêu lần cuối .

"Không, mẹ, mẹ đừng nói chuyện không may!" Đỗ Băng Nhi lệ rơi đầy mặt phủ nhận những gì mẹ mình nói, cô không muốn bỏ đi hy vọng cuối cùng đơn thuần tin tưởng chỉ cần phụ thân trở về thì mẹ có thể được cứu.

"Con rót cho mẹ chút nước uống được không?" Đỗ Băng Nhi nghĩ biện pháp chuyển dời sự chú ý của mẹ.

Mà thanh âm đứt quãng của mẹ làm cho tròng mắt u ám của cô chìm vào trong vô vọng.

"Không, không cần. . . . . . Mẹ phải vội đem những lời muốn nói với con nói cho xong bằng không sợ rằng không kịp nữa ."

"Sẽ không . . . . . ." Cổ họng nghẹn ngào như là nhét đầy đá, Đỗ Băng Nhi chỉ có thể không ngừng lắc đầu.

"Chờ con đủ mười tám tuổi, có thể rời đi nơi này. . . . . . Đây là ước định lúc trước. . . . . ." Hàn Tương Cầm cảm giác được thân thể sắp chống không nổi nhưng không nhìn rõ được những vệt nước mắt loang lỗ trên khuôn mặt con gái.

"Con không nghe những chuyện không trọng yếu đó. . . . . . con chỉ muốn mẹ luôn ở cùng con. . . . ." Không có mẹ, cô làm sao đối mặt với những ngày tiếp theo?

Trong lòng Đỗ Băng Nhi không ngừng khẩn cầu thần linh khắp nơi, đừng để cô mất đi người quan trọng đối với cô như vậy.

"Đứa ngốc, mẹ cũng muốn nhìn con lớn lên, yêu đương, kết hôn, sinh con . . . . . . Bất quá. . . . . . mẹ không có cái phúc khí đó . . . . ." Nụ cười thê lương hiện trên khuôn mặt Hàn tương Cầm.

"Có, mẹ, mẹ có phúc khí đó, chỉ cần ba vừa về đến, ông nhất định sẽ lập tức đưa mẹ đi bệnh viện ." Đỗ Băng Nhi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của mẹ đau khổ khóc thét.

"Băng Nhi đừng khóc, yên lặng nghe mẹ nói có mấy lời nếu không nói chỉ sợ sẽ không có cơ hội nói." cố gắng chống chọi ý thức đang dần rời rạc Hàn Tương Cầm nhìn cặp mắt con gái giống với cặp mắt người đàn ông mà bà yêu

"Mẹ. . . . . . mẹ nói Băng Nhi nghe mẹ nói ^"
            
Đỗ Băng Nhi kề sát lại trước mặt mẹ, biết rõ mẹ muốn qua cô nhìn thấy người bà yêu.

"Con là đứa con gái ngoan, tuy biết rõ thân thế của mình nhưng chưa từng có nửa câu oán hận. Lúc trước nếu mẹ không yêu ba con hơn nữa mang thai con, con sẽ không phải trôi qua cuộc sống khổ cực như vậy. Mẹ tuy ngoài miệng không nói nhưng mẹ đều thấy hết. Vì mẹ con vẫn luôn nén nỗi giận với sự ức hiếp của phu nhân và tiểu thư, rõ ràng con cùng tiểu thư đều là con của ba con nhưng lại cách biệt như trời với đất, đây hết thảy cũng bởi vì mẹ yêu một người đàn ông không nên yêu ..........." Âm điệu ai thán lưỡng lự thống khổ.

Hồi tưởng trước kia, trong mắt Hàn Tương Cầm có yêu có oán cũng có hối hận.

"Mẹ, con tuyệt không cảm giác mình khổ. . . . . ."

Có mẹ bên cạnh cô ít nhất cảm giác mình khổ còn có chút giá trị, một khi mẹ qua đời cô thật sự không biết nên ứng phó cuộc sống sau này như thế nào.

"Biết rõ năm đó điều kiện để đáp ứng cho con mang họ Đỗ là điều kiện không công bằng nhưng mẹ đã đáp ứng rồi, trong chuyện này cũng ẩn dấu không ít tâm tư của mẹ, mẹ hy vọng con có thể ở gần bên ba con……….”

Tuy mẹ con cô có thể ở lại Đỗ gia nhưng nữ chủ nhân Đỗ gia lại đem hai mẹ con cô đuổi đến nơi xa nhà chính nhất, cơ hội có thể gặp mặt nam chủ nhân Đỗ gia rất ít, nhưng đúng là vẫn còn có một đường hi vọng như vậy Hàn Tương Cầm vẫn vui vẻ chịu đựng.

"Cứ như vậy mẹ con chúng ta trải qua cuộc sống làm nô làm bộc mười lăm năm, hôm nay mẹ lại đi trước con một bước để lại một mình con ở chỗ này mẹ rất yên tâm a!" Hiện tại Hàn Tương Cầm rất hối hận điều kiện lúc trước mà mình đáp ứng.

"Không, mẹ, mẹ đừng đi đừng bỏ lại một mình Băng Nhi. . . . . ." Nước mắt Đỗ Băng Nhi rơi như mưa thanh âm đau thương tan nát cõi lòng.

"Ngoại trừ xin lỗi mẹ thật không nghĩ ra lời nói có thể biểu đạt trong nội tâm đối với con thiệt thòi thiếu nợ. . . . . ."

Tầm mắt mơ hồ tựa hồ nhìn thấy Câu Hồn sứ giả đang hướng bà từng bước một tiếp cận, Hàn Tương Cầm Tâm ôm trong lòng muôn vạn lời muốn nói với con gái lần lượt nói ra, chỉ còn đầy nghi ngờ nhìn nữ nhi bị thua thiệt.

"Không cần nói xin lỗi Băng Nhi một chút cũng không trách mẹ, mẹ. . . . . ." Giờ này khắc này Băng Nhi biết điều duy nhất mình có thể làm chỉ có để bà an tâm qua đời.

"Nói cho ba con biết . . . . . . Thỉnh hắn hảo hảo chiếu cố con, bảo vệ con. . . . . ." Cảm giác lạnh như băng bao phủ Hàn Tương Cầm, Sinh mạng như ngọ đèn sắp tắt yếu ớt chợt lóe lên rồi vụt tắt.

"Mẹ. . . . . .đừng nói nữa . . . . . ." Lôi kéo bàn tay tiều tụy của mẹ dán trên má Băng Nhi khàn cả giọng  hô.

"Con gái đáng thương của mẹ. . . . . ." Nhẹ giọng lẩm bẩm giọng điệu vô hạn bi thương.

Dù không muốn thế nào, Hàn Tương Cầm cuối cùng kháng cự không được bệnh ma tra tấn hai mắt vừa nhắm, trái tim mệt mỏi kiệt lực của bà đã ngừng đập.

"Mẹ. . . . . ." Nằm ngã vào trên người của mẹ Băng Nhi khóc rống nghẹn ngào.

Ngoài cửa sổ mưa bụi lạnh như băng chẳng biết lúc nào bắt đầu rơi, mà người đàn ông Hàn tương Cầm yêu vẫn không xuất hiện.


Đã sửa bởi lingchen1003 lúc 17.07.2012, 11:24, lần sửa thứ 3.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.04.2012, 14:44
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 31.01.2012, 20:00
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 197
Được thanks: 274 lần
Điểm: 2.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật Cưng Của Thiếu Gia - Hồng Sầm (H) - Điểm: 1
mình thích mấy bộ truyện sủng


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.04.2012, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 05.04.2006, 20:24
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 719
Được thanks: 4080 lần
Điểm: 9.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật Cưng Của Thiếu Gia - Hồng Sầm (H)
topic lập tháng 11 sao giờ mới có truyện nhỉ nhưng dù sao truyện rất hay , thanks bạn

Trích dẫn:
#Ami: Nàng lập và nàng làm khác nhau mà nàng  :mrgreen:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 14.04.2012, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 217
Được thanks: 280 lần
Điểm: 3.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật Cưng Của Thiếu Gia - Hồng Sầm (H) - Điểm: 2
đọc thấy thương BN quá, không tiền phải đưa mẹ  về nhà ngồi nhìn mẹ chết dần chết mòi....Không gì đau hơn. Cũng hên là truyện sủng, nếu không ta chạy ngàn thước. Đọc thấy thương quá. Thanks nàng


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: tuyetphong và 161 khách

Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
Lost In Love
Lost In Love
yeukhonghoitiec
yeukhonghoitiec

Trai Tơ: a say quá ko dám ngủ , ngủ là a nôn ngay
Trai Tơ: sao dạo này dd toàn cái j` đâu ko thế này hả zời
ngocquynh520: Uống gì mà ngủ ko dc, ko phải uống là ngủ à @.@
Trai Tơ: a sáng ra có việc phải xử lý ... hnay uống nhiều quá ko ngủ đc
ngocquynh520: Nghe như diễn viên hài ấy anh. Bảo ngủ sao còn chưa ngủ :)2
Trai Tơ: a đù .. Như Băng
Trai Tơ: a đù ... mọi ng gọi a là a Tơ đó .. e gọi từ từ thôi méo mồm h`
ngocquynh520: Em có thể gọi là Tơ ko, nghe ngượng cả miệng :))
Trai Tơ: a thì vẫn vui tính ... có điều từ h gọi a là Trai Tơ nhé :))
ngocquynh520: Xoá từng tấm còn phải đổi nick nạp pass, thôi xaid nick mới đi anh :D3 lâu ngày gặp lại anh nhớ đến thuở t8m huy hoàng, giờ em già rồi, trầm lắng hơn :)2
HIBS1: thôi chắc tạo nick mới
HIBS1: hnay quay lại gặp e, rất vui đấy
HIBS1: nick chính này nè
HIBS1: a đù ... xoá lâu lắm hả e ...
ngocquynh520: Hình ở nick nào? Nick này à? Xoá hơi bị lâu mỗi ngày xoá 1 tấm nhé =]]
HIBS1: mấy ảnh nào a chụp 1 mình a ... xoá hết cho a
HIBS1: a sắp nôn r` đây :))
HIBS1: Quỳnh ơi xoá hộ hình a hết đi để a làm lại từ đầu nào
HIBS1: :))
HIBS1: e ơi
HIBS1: a đù
ngocquynh520: Đêm khuya thanh vắng mà anh kêu làm em hết hồn :))
HIBS1: Quỳnh ới :)
HIBS1: :/
tudiemto: Ơi
Cua Rang Me: Má từ
tudiemto: ????
enlly hanh: con off
enlly hanh: oh tp coi z chu luu manh lám
tudiemto: Nhà ngoại ở đa kao


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.094s | 12 Queries | GZIP : On ]