Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Sủng em không tốt sao - Hận Điệp

 
 13.10.2011, 17:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 732
Được thanks: 2149 lần
Điểm: 10.36
 [Hiện đại] Sủng em không tốt sao - Hận Điệp - Điểm: 9
Truyện đầu tiên post ở 4rum, mong các nàng ủng hộ  :bighug:  :bighug:  :bighug:

SỦNG EM KHÔNG TỐT SAO


images


Tác giả: Hận Điệp

Convert: ngocquynh520

Edit: Vô Phong

Beta: Vô Phong + Sulli

Làm ebook: thanhbt

Nguồn: http://diendanlequydon.com + http://phongvodinh.wordpress.com

Giới thiệu:

Hắn, tổng giám đốc của công ty vàng bạc đá quý lớn nhất Đài Loan.

Ở công ty, cơ hồ không có ai từng thấy qua nụ cười của hắn. Buổi tối, hắn cùng đủ loại phụ nữ triền miên.

Cô, cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nhưng đa tài đa nghệ, từ ba tuổi đã học Piano, biết nói năm thứ tiếng, học đại học thiết kế trang sức Chủ Tu. Từ nhỏ hầu như đều dựa vào học bổng cùng làm công để duy trì việc học của mình.

Khi hắn gặp cô, cô liền triệt để thay đổi hắn

Sinh nhật của bọn là cùng một ngày

Đều là ngày lễ tình nhân 14/2



Một đoạn giọng nói nhắn lại, làm cho cô hiểu được nguyên lai mình chỉ là một vật thay thế

Cô rời đi…

Buổi tối hắn trở về, đã không còn cái ôm nhiệt tình, nghênh đón hắn chỉ là một mảnh tối tăm

Hắn cảm thấy thực lạ lẫm…

Từng góc nhà, đều lưu lại mùi của cô

Không có cô làm bạn, hắn nên làm cái gì bây giờ?



Năm năm sau, cô mang theo thân phận nhà thiết kế quốc tế quay trở lại

Thế nhưng, bên cạnh cô còn có hai “người đàn ông nhỏ” chỉ số thông minh cao đến dọa người

Nhiều người theo đuổi cô



Hắn còn có cơ hội có được cô sao?



Hắn thề

Lần này, vô luận dùng biện pháp gì cũng sẽ không để cho cô rời đi.


Đã sửa bởi nhungcao305 lúc 21.07.2012, 10:45, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.10.2011, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 732
Được thanks: 2149 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Ngôn tình hiện đại] Sủng ngươi không tốt sao - Hận Điệp - Điểm: 11
[Chương 1: Hàn Chỉ Ngưng]

Rốt cục tốt nghiệp đại học rồi!

Chỉ Ngưng muốn mau chóng đi tìm việc làm! Cô muốn đến công ty vàng bạc đá quý “Earl” lớn nhất Đài Loan làm nhà thiết kế! Thế nhưng muốn được làm việc tại ‘Earl’ so với lên trời còn khó hơn. Hàng năm, chỉ có một người trúng tuyển trong hàng vạn ứng cử viên. Cho dù như thế, Chỉ Ngưng vẫn muốn thử một lần. Nếu như có thể làm việc ở ‘Earl’, cô chỉ cần một phần công việc cũng có thể kiếm được nhiều tiền, nếu không thể vào ‘Earl’, Chỉ Ngưng sẽ phải làm nhiều phần việc hơn bởi vì tiền lương ở những công ty khác kém xa so với tiền lương ở ‘Earl’!

Chỉ Ngưng lo lắng chờ đợi giám khảo gọi tên mình!

"Hàn Chỉ Ngưng, mời tiến vào!" Một thanh âm đột nhiên vang lên cắt ngang suy nghĩ của Chỉ Ngưng.

Chỉ Ngưng rất tự tin đứng trước mặt năm vị giám khảo nói: "Chào mọi người! Tên tôi là Hàn Chỉ Ngưng, năm nay vừa tốt nghiệp đại học!" Thanh âm Chỉ Ngưng thực mềm mại, làm cho người nghe rất thoải mái.

Thời điểm giám khảo nghe được Chỉ Ngưng vừa tốt nghiệp đại học liền nhìn nhau, bởi vì đến ‘Earl’ ứng tuyển đều là những người đã có nhiều năm kinh nghiệm. Họ đều cho rằng tiểu cô nương trước mắt này không có khả năng vào làm ở công ty vàng bạc đá quý danh tiếng quốc tế này.

"Mời cô nói một chút về ý nghĩa của chiếc nhẫn này?" Một giám khảo có thâm niên trong số đó cầm một chiếc nhẫn nói với Chỉ Ngưng.

Chỉ Ngưng cẩn thận xem xét chiếc nhẫn, đại khái qua năm sáu giây liền nói: "Chiếc nẫn này do nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp David Cachapelle thiết kế, dãy nhẫn này mỗi kiểu chỉ có một chiếc, chiếc nhẫn mà ngài đang cầm trên tay là chiếc mà đại sư tâm đắc nhất mấy năm gần đây. Đại sư đặt tên cho nó là 'mũi tên tình yêu' bởi vì đại sư hi vọng nó có thể đâm xuyên qua trái tim của hai người yêu nhau!" Nói xong, Chỉ Ngưng hài lòng cười cười.

Năm vị giám khảo đang ngồi quả thực không thể tin lời này được nói ra từ tiểu cô nương trước mắt. Bởi vì trước đây, những người đến ứng tuyển không nói ra được ý nghĩa của chiếc nhẫn này, thậm chí không biết cả tên gọi của nó.

Lúc này, một giám khảo khác đưa cho Chỉ Ngưng tập kiểm tra, "Đây là đề bài tổng giám đốc ‘Earl’ ra, có thể trả lời không dễ dàng, muốn được max điểm càng khó khăn! Mời cô làm xong trong vòng nửa giờ."

Chỉ Ngưng tiếp nhận bài kiểm tra, rất nhanh xem một lần liền bắt đầu làm. Bài kiểm tra này hoàn toàn bằng tiếng Anh, những giám khảo kia vẫn như cũ không tin vào thực lực của Chỉ Ngưng.

Chưa tới nửa giờ, Chỉ Ngưng đã đem bài kiểm tra đưa cho giám khảo, giám khảo kia nói: "Mời cô trở về chờ tin tức!"

Chỉ Ngưng cúi chào những giám khảo kia rồi liền đi ra ngoài. Chỉ Ngưng thật sự rất cần công việc này.

Ra khỏi ‘Earl’, Chỉ Ngưng vội vàng đến quán cà phê làm thêm, công việc này cô đã làm hơn một năm. Tại quán cà phê, Chỉ Ngưng có một người bạn tốt, các cô không có chuyện gì không nói, không có chuyện gì giấu nhau.

Xong việc ở quán cà phê, Chỉ Ngưng không về nhà ngay mà đi tới bệnh viện, bởi vì, hơn nửa năm trước, mẹ của cô bị tai nạn xe cộ, não bộ chịu trọng thương, hiện tại vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê. Cho nên, áp lực kinh tế của Chỉ Ngưng rất lớn, cô nhất định phải làm nhiều việc để trả tiền chữa trị cho mẹ. Bất kể có tình huống gì đặc biệt, Chỉ Ngưng đều mỗi ngày kiên trì đến bệnh viện giúp mẹ mát xa, xoa bóp người. . . . . .

Từ bệnh viện đi ra đã là hơn mười một giờ đêm. Về đến nhà, Chỉ Ngưng trực tiếp tắm rửa, tắm rửa xong liền trực tiếp trên giường đi ngủ. Nằm trên giường, Chỉ Ngưng như thế nào không thể ngủ được, cô một mực lo lắng mình sẽ không được ‘Earl’ tuyển chọn. Dù sao những người có thực lực hơn cô còn rất nhiều, huống hồ học thiết kế trang sức, ai lại không muốn đi làm ở 'Earl'! Đi làm ở đó chẳng khác nào đứng trên sân khấu quốc tế, trở thành đối tượng được vạn người chú ý. Nếu như trúng tuyển, gánh nặng của Chỉ Ngưng có thể giảm bớt nhiều, hơn nữa, càng có nhiều thời gian đến bệnh viện chiếu cố mẹ của cô! Cô cần cơ hội này. . . . . .

Sáng sớm ngày hôm sau, Chỉ Ngưng an vị bên cửa sổ chờ đợi, trong tay nắm chặt điện thoại, con mắt càng không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cô sợ không nghe thấy chuông điện thoại di động. Một buổi sáng cứ như vậy qua đi, Chỉ Ngưng vẫn một mực duy trì tư thế ấy. Cô cảm thấy hơi đói rồi, đi đến bên tủ lấy ra mì gói ăn. Vì tiết kiệm tiền, cơ hồ mỗi ngày cô đều ăn mì gói, bởi vì mỳ gói tương đối rẻ. Hiện tại, cô gần như đã ăn đến không biết mùi vị của mì gói như thế nào rồi!

"Đinh linh linh. . . Đinh linh linh. . ." Điện thoại Chỉ Ngưng vang lên, cô nhanh chóng ấn nút trả lời: "Uy, xinh chào!"

"Xin hỏi là Hàn Chỉ Ngưng tiểu thư sao? Đây là công ty vàng bạc đá quý ‘Earl’."

"Dạ, tôi là Hàn Chỉ Ngưng. Xin hỏi, có chuyện gì không?" Chỉ Ngưng không xác định là mình trúng tuyển.

"Cô đạt max điểm thành tích đã được công ty vàng bạc đá quý ‘Earl’ tuyển chọn, ngày mai cô có thể tới công ty làm việc."

"Tôi. . . Tôi thật sự trúng tuyển sao? Cám ơn! Tôi. . . Tôi đã biết, ngày mai tôi nhất định sẽ đến đúng giờ. Tạm biệt!" Thanh âm của Chỉ Ngưng mang theo run rẩy nói.

Cúp điện thoại, nước mắt Chỉ Ngưng chảy xuống trên xương quai xanh, có chút lạnh. Nhiều năm cố gắng như vậy, đổi lấy được làm nhà thiết kế của một công ty vàng bạc đá quý quốc tế, chút ít gian khổ trước kia đều đáng giá, không hề uổng phí.

Cả đêm, Chỉ Ngưng vẫn đắm chìm trong vui sướng, ngủ ngủ nổi. Sáng sớm, Chỉ Ngưng đem tất cả quần áo của mình ra, cô muốn chọn một bộ quần áo để đi làm, dù sao, đây không phải là một công ty bình thường.

Trải qua hai giờ cố gắng, Chỉ Ngưng cuối cùng cũng chọn được quần áo. Cô chọn một chiếc sơ mi trắng cùng quần đen thấp eo, phối hợp với một đôi giày cao gót đen, thêm một chiếc túi màu đen, trông cô càng thêm hoạt bát.

Nhìn chính mình trước gương, Chỉ Ngưng lộ ra nụ cười hài lòng! Sửa sang lại toàn bộ, Chỉ Ngưng bước ra cửa chuẩn bị đi làm!

Đứng trước tấm biến công ty vàng bạc đá quý 'Earl', Chỉ Ngưng lần nữa lộ ra tươi cười. Con mắt Chỉ Ngưng nhìn chằm chằm vào tấm biển, không nghĩ tới mình cũng có thể làm việc ở nơi mà tất cả mọi người tha thiết ước mơ.

Ngay tại cách đó không xa, bên trong chiếc Ferrari màu bạc, đang có một đôi mắt làm tất cả phụ nữ đều kháng cự không được chằm chằm nhìn Chỉ Ngưng. Đúng vậy, hắn, chính là tổng giám đốc của ‘Earl’, Hoàng Phủ Thần Phong. Hắn không rõ vì sao Chỉ Ngưng lại đứng dưới công ty mình, hơn nữa nhìn chằm chằm vào tấm biển, nhưng lại cười đến đẹp như vậy, tìm không ra một chút dáng bộ làm vẻ.

Đại khái qua ba bốn phút, Chỉ Ngưng rốt cục cũng đi vào cửa chính ‘Earl’.

"Chẳng lẽ, cô là nhân viên công ty mình sao?" Hoàng Phủ Thần Phong lầm bầm lầu bầu nói, lái xe vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm. . . . . .


Đã sửa bởi nhungcao305 lúc 21.07.2012, 10:46, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.10.2011, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 732
Được thanks: 2149 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Ngôn tình hiện đại] Sủng ngươi không tốt sao - Hận Điệp - Điểm: 11
[Chương 2: Hiểu rõ]

Từ khi Hoàng Phủ Thần Phong xuất hiện ở đại sảnh công ty chờ thang máy, cơ hồ tất cả nữ nhân viên đều một mực chăm chú nhìn hắn. Các cô không biết khát khao đến cỡ nào Hoàng Phủ Thần Phong có thể liếc mắt với mình một cái, thậm chí có không ít người sáng sớm đã chờ ở đại sảnh công ty, chỉ vì muốn làm cho người đàn ông độc thân hoàng kim này có thể coi trọng mình. Thế nhưng Hoàng Phủ Thần Phong cho tới bây giờ đều không xảy ra quan hệ với nhân viên của mình!

Thang máy dừng ở tầng 29, kỳ thật công ty của hắn tổng cộng có 30 tầng, chỉ là hắn đem tầng 29 cùng tầng 30 đả thông. Tầng 29 là văn phòng của hắn, mà tầng 30 là phòng nghỉ của hắn. Phòng nghỉ ấy trừ hắn ra, không có người từng lên qua, kể cả bạn bè hắn.

Từ lúc bắt đầu nhìn thấy Chỉ Ngưng, trong đầu Hoàng Phủ Thần Phong đều là nụ cười mê người của cô, ngay cả chính hắn cũng không biết tại sao vẫn nghĩ đến cô, thậm chí đến tên của cô cũng không biết.

"Shit!" Hoàng Phủ Thần Phong gầm nhẹ, "Thư ký Giang, lập tức đem toàn bộ tư liệu về nhà thiết kế năm nay mới tới đến phòng làm việc của tôi."

"Vâng . . Vâng . ." Không đợi Giang Như Ngọc nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong đã cúp điện thoại xuống. Giang Như Ngọc là thư ký của Hoàng Phủ Thần Phong, cô vẫn muốn dùng tất cả biện pháp làm cho Hoàng Phủ Thần Phong có cảm giác với mình, thế nhưng, ngoại trừ công việc, hắn tuyệt không nhiều lời với cô thêm một câu!

"Cốc cốc cốc. . . . . ." Không đến năm phút đồng hồ, Thư ký Giang cầm hồ sơ đi tới phòng làm việc của tổng giám đốc.

"Vào đi." Thanh âm vẫn lạnh như vậy, không có chút nhiệt độ nào.

"Ách. . . Tổng giám đốc, đây là nhà thiết kế năm nay mới tới, cô ấy dùng max điểm thành tích để vào." Hiển nhiên, cô muốn cùng Hoàng Phủ Thần Phong tán gẫu một lát. Ai ngờ. . . . . .

"Tôi có bảo cô nói chuyện sao? Cô có thể đi ra." Hoàng Phủ Thần Phong thanh âm tức giận nói.

"Dạ, tôi. . . Tôi đã biết!" Ra khỏi văn phòng, nước mắt của thư ký Giang liền chảy xuống. . . . . .

Hoàng Phủ Thần Phong cầm hồ sơ của Chỉ Ngưng, rất kiên nhẫn nhìn.

Hàn Chỉ Ngưng, hai mươi ba tuổi, sinh nhật ngày 14/2, từ nhỏ cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, dựa vào học bổng cùng làm công để duy trì việc học cùng cuộc sống. Nhưng là từ ba tuổi bắt đầu đi học Piano, còn có thể nói năm thứ tiếng. Nửa năm trước, mẹ xảy ra tai nạn xe cộ, não bộ bị thương nghiêm trọng, bây giờ vẫn trong trạng thái hôn mê!

Trong lúc đó, Hoàng Phủ Thần Phong có một cỗ xúc động muốn được bảo vệ Chỉ Ngưng! Không nghĩ tới, cuộc sống của cô khổ cực như vậy, thế nhưng lúc Hoàng Phủ Thần Phong nhìn đến ngày sinh của Chỉ Ngưng thì hắn nhếch môi nở một nụ cười, bởi vì sinh nhật hắn cũng là ngày 14/2! Năm nay, tôi nhất định phải cho em một điều kinh hỉ không tưởng tượng được.

Hoàng Phủ Thần Phong muốn cho Chỉ Ngưng làm thư ký riêng của mình, mà còn muốn là thư ký hai mươi từ giờ chờ lệnh.

Văn phòng của Chỉ Ngưng ở tầng 22. Lúc ra khỏi thang máy, cơ hồ tất cả mọi người đều nhìn cô, đơn giản là bởi bộ dạng cô xinh đẹp!

"Chào mọi người! Tên tôi là Hàn Chỉ Ngưng, xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn!" Chỉ Ngưng giới thiệu một chút về bản thân với mọi người.

"Hừ! Đừng tưởng rằng có thể vào ‘Earl’ liền rất giỏi! Ai biết cô có phải dựa vào ‘quan hệ’ mới có thể tiến vào hay không?" Người nói chuyện là Hà Hàm Vân, lòng ghen tỵ của cô rất mạnh, không quen nhìn người khác lớn lên xinh đẹp hơn mình, cô còn đem hai chữ ‘quan hệ' nói rất lớn tiếng.

Chỉ Ngưng cảm thấy khó hiểu, thế nhưng cô không nói gì thêm, cô âm thầm thề, nhất định phải cố gắng, như vậy người khác mới có thể nhìn cô với con mắt khác.

Lúc này, quản lý bộ phận thiết kế chạy ra, nhìn nhìn Chỉ Ngưng: "Cô chính là nhà thiết kế mới tới, Hàn Chỉ Ngưng a? Tôi là quản lý bộ phận thiết kế, Quách Tuấn Hạo."

Chỉ Ngưng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

"Năm phút sau tất cả mọi người đến phòng họp họp." Quản lí trước khi đi vẫn không quên liếc mắt nhìn Chỉ Ngưng một cái.

Năm phút sau

"Tháng sau, D&L sẽ tổ chức một cuộc thi thiết kế trang sức, tổng giám đốc hi vọng mọi người có thể toàn lực ứng phó. Nếu như có thể đạt được giải nhất, công ty sẽ cho người đó thiết kế một loạt trang sức, hơn nữa, phần thưởng còn là tác phẩm được lên bìa tạp chí "trang sức SD"! Cơ hội này rất khó có được cho nên, mọi người nhất định phải cố gắng! Được rồi, tan họp!"

Quản lí vừa nói xong, phía dưới đã bắt đầu thảo luận ý kiến, giống như đối với chính mình đặc biệt tin tưởng. Chỉ Ngưng cảm thấy cơ hội lần này rất khó có được, cô nhất định phải thắng!

Tan làm, Chỉ Ngưng rời khỏi văn phòng đến bệnh viện. Từ lúc cô rời khỏi công ty, Hoàng Phủ Thần Phong vẫn đi theo đằng sau Chỉ Ngưng bởi vì hắn muốn biết tất cả về cô.

"Mẹ, mẹ nhanh chóng tỉnh lại được không? Không cần phải ngủ nữa. Mẹ à, bây giờ con đang làm việc ở công ty vàng bạc đá quý ‘Earl’, chỗ đó tiền lương rất cao. Tháng sau con muốn tham gia một cuộc thi thiết kế trang sức, cơ hội rất khó có được, con nhất định phải nắm chắc lần cơ hội này. Cho nên, từ nay về sau con có thể sẽ bộn bề nhiều việc, không thể mỗi ngày tới thăm mẹ!" Chỉ Ngưng vừa giúp mẹ mát xa, vừa giống như nói với không khí, cô tin tưởng mẹ của cô nhất định có thể nghe được.

Hoàng Phủ Thần Phong đứng ở ngoài cửa nghe được lời Chỉ Ngưng nói, nhất thời có một cỗ xúc động muốn được bảo vệ cô.

Từ bệnh viện đi ra đã hơn mười một giờ khuya, Hoàng Phủ Thần Phong vẫn đi theo Chỉ Ngưng.

"Em gái nhỏ, đã trễ thế như vậy một mình em về nhà rất nguy hiểm, không bằng. . . Mấy người chúng ta đưa em về nhà? Ha ha ha ha. . . ." Đột nhiên mấy tên côn đồ xuất hiện.

"Tôi. . . . . ."

Thấy Chỉ Ngưng không nói chuyện, mấy tên côn đồ liền tiền lại gần, Chỉ Ngưng lúc này mới phục hồi lại tinh thần, dùng thanh âm run rẩy hô to: "Cứu. . . Cứu mạng a! Ai. . . Ai tới cứu tôi?"

Hoàng Phủ Thần Phong đang chuẩn bị về nhà thì nghe được tiếng gọi ầm ĩ của Chỉ Ngưng, nhanh chóng quay trở lại xem, thấy Chỉ Ngưng bị bọn họ cầm tay cầm chân lập tức nổi lên lửa giận, không tới vài chiêu liền đem mấy tên côn đồ kia đánh chạy! Đỡ Chỉ Ngưng trên mặt đất dậy.

"Ách. . . . . . Cái kia. . . . . . Tiên sinh, cám ơn anh, thật sự vô cùng cảm ơn anh! Nếu tối nay không có anh..., tôi thật sự không biết nên làm sao bây giờ!"

"Em . . . Không biết tôi sao?" Hoàng Phủ Thần Phong cảm thấy rất kỳ quái, vì sao cô làm ở công ty hắn, nhưng không biết hắn là ai !

"Tôi. . . cần phải biết anh sao?"

"Hiện tại em không biết tôi cũng không quan hệ, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ biết. Nhà của em đang ở đâu, tôi đưa em về, đã trễ thế như vậy, một mình em rất nguy hiểm."

"Ách. . . Cái kia không cần, tôi ở ngay phía trước thôi, tôi tự mình trở về. Cám ơn!" Nói xong cũng xoay người đi.

Hoàng Phủ Thần Phong ngẩn người, chính mình lần đầu tiên chủ động muốn đưa phụ nữ về nhà, cư nhiên bị cự tuyệt, không biết có bao nhiêu phụ nữ chờ bò lên trên giường của hắn, cô lại cự tuyệt hắn! Cái này nói ra ai sẽ tin a?


Đã sửa bởi nhungcao305 lúc 21.07.2012, 10:47, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.10.2011, 14:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 732
Được thanks: 2149 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sủng ngươi không tốt sao - Hận Điệp - Điểm: 11
[Chương 3: Thuyên chuyển công tác]

Câu lạc bộ Dạ Mị, là nơi nhân vật nổi tiếng hội tụ. Hoàng Phủ Thần Phong là ông chủ của nơi này, mỗi ngày ngoại trừ đi làm, hắn sẽ ở trong này buông lỏng.

Đêm nay Hoàng Phủ Thần Phong một mình buồn bực uống rượu, hiển nhiên, hắn còn đang vì chuyện Chỉ Ngưng cự tuyệt hắn mà tức giận!

"Phong thiếu, đã lâu không gặp, sao anh không tới tìm người ta?" Tức thì, trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong xuất hêện một cô gái diêm dúa lẳng lơ, mùi nước hoa nồng đậm kích thích cái mũi mẫn cảm của Hoàng Phủ Thần Phong.

Vừa vặn đêm nay còn chưa tìm ai, đúng dịp người này tự mình tới trước cửa. "Vậy tối nay em có rảnh không?" Vừa nói vừa ôm eo cô gái.

"Đương nhiên là rảnh, chỉ cần Phong thiếu nói một câu, em khi nào cũng rảnh a!" Hoàng Phủ Thần Phong chính là khối vàng, nếu có thể lên làm Tổng giám đốc phu nhân, nửa đời sau cũng không cần rầu rỉ, đương nhiên phải bắt lấy cơ hội.

Tại khách sạn quốc tế 'phòng cho tổng thống'.

"A. . . Nhanh. . . Nhanh chút! Phong. . . Phong thiếu, cầu anh mau. . . Nhanh chút. . ." Cô gái nằm dưới thân Hoàng Phủ Thần Phong không chịu được mê hoặc.

Ngay tại thời điểm cô gái đạt tới cao trào, Hoàng Phủ Thần Phong kịp thời từ trong cơ thể cô lui đi ra. Muốn mang thai con nối dõi của hắn, cô không có tư cách.

Lập tức, Hoàng Phủ Thần Phong lấy ra chi phiếu hắn sớm đã chuẩn bị ném vào mặt cô gái, "Cút! Từ nay về sau không cần lại để tôi nhìn thấy." Vung tay lên, cô gái ngã nhào trên mặt đất nhưng không dám nhiều lời, nhặt lên quần áo bị xé, chật vật chạy ra khỏi phòng.

Hoàng Phủ Thần Phong đứng trước cửa sổ lớn sát sàn đất, mặt không biểu tình uống rượu Italy đỏ đã ủ 87 năm.

Buổi sáng, Chỉ Ngưng buông lỏng thân thể mệt mỏi đến công ty, vừa vặn đụng phải Hoàng Phủ Thần Phong: "Anh. . . Làm sao anh ở đây?" Chẳng lẽ hắn cũng là nhân viên của ‘Earl’ sao?

"Như thế nào? Chẳng lẽ tôi không thể ở trong này sao? Hửh?" Hoàng Phủ Thần Phong lộ ra một tia cười tà tà, xem ra, cô còn không biết mình là tổng giám đốc của công ty.

Những người khác nhìn thấy tổng giám đốc cho tới bây giờ cũng chưa từng thoáng cười hôm nay rõ ràng nở nụ cười, bọn họ đều cảm thấy rất nghi hoặc.

"Không. . . Tôi không phải ý tứ này, tôi. . . Tôi đi làm trước." Nói xong, Chỉ Ngưng bước vào thang máy, mà Hoàng Phủ Thần Phong cũng đi vào thang máy chuyên dụng.

Chỉ Ngưng vừa ra khỏi thang máy, đã bị Hà Hàm Vân kéo qua một bên, sau đó vung tay lên liền tát một cái vào mặt Chỉ Ngưng, lập tức, Chỉ Ngưng cảm thấy trên mặt nóng bừng đau rát, cô còn không kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra!

Hà Hàm Vân lôi tóc Chỉ Ngưng, hung dữ nói: "Tiện nhân này, cô làm sao không biết xấu hổ như vậy? Vì sao cô muốn nói chuyện phiếm với tổng giám đốc? Vì sao tổng giám đốc lại cười với cô? Cô có biết hay không? Tôi tới công ty này đã hơn hai năm rồi, tổng giám đốc cũng không liếc mắt nhìn tôi một cái! Chớ nói là cười với tôi."

"Tổng. . . Tổng giám đốc là ai a? Tôi. . . Tôi không biết!" Chỉ Ngưng bị dọa đến thanh âm đều là run rẩy .

"Hừ! Không cần giả bộ đáng thương, ở đây không có người thương hại cô, tổng giám đốc của chúng ta chính là người đàn ông vừa nói chuyện phiếm với cô ở đại sảnh, như thế nào? Cô dám nói cô không biết hắn sao??" Nói xong lại giơ tay lên muốn đánh Chỉ Ngưng.

Ngay tại lúc tay Hà Hàm Vân hạ xuống, trong nháy mắt, một đôi thon dài tay bắt được tay của cô. Hà Hàm Vân vừa định mắng, nhưng ngẩng đầu nhìn lên lại bị sợ đến cháng váng: "Tổng. . . Tổng giám đốc, ngài. . . Làm sao ngài lại đến đây?" Cô vội vàng buông tóc Chỉ Ngưng ra.

Hoàng Phủ Thần Phong không trả lời cô, chỉ là nghiêng đầu nhìn nhìn Chỉ Ngưng, thấy được mặt Chỉ Ngưng sưng đỏ, đừng nói hắn có bao nhiêu đau lòng. "Nói, ai cho cô đánh cô ấy ?"

"Tổng. . . Tổng giám đốc, ngài hiểu lầm, tôi. . . Tôi không có đánh cô ấy! Ngài. . . Ngài nhất định phải tin tưởng tôi a! Tôi thật sự không đánh cô ấy!" Hà Hàm Vân không nghĩ tới tổng giám đốc lại giúp Chỉ Ngưng.

Hoàng Phủ Thần Phong đi đến bên người Chỉ Ngưng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, sau đó ôm Chỉ Ngưng vào trong ngực: "Có đau hay không? Không sao chứ, không phải sợ!" (Hỏi thừa, anh thử bị tát xem có đau ko TT_TT)

"Từ giờ trở đi, cô đã bị khai trừ, cô có thể đi!" Dám khi dễ bảo bối của hắn, hắn nhất định sẽ không nhẹ nhàng tha thứ .

"Tổng giám đốc, tôi. . . Tôi cầu xin ngài không nên khai trừ tôi, tôi có thể xin lỗi tiểu tiện nhân kia. . . Không, là . . Hàn tiểu thư."

"Ba!" Hoàng Phủ Thần Phong hung hăng tát một cái lên mặt Hàm Vân: "Cô vừa mới gọi Chỉ Ngưng là gì? Cô gọi lại một lần nữa xem."

Tất cả mọi người thật không ngờ tổng giám đốc của bọn họ lại phát hỏa lớn như vậy.

"Đúng. . . Thực xin lỗi!"

"Vô dụng, cô lập tức đi ngay, tôi không muốn gặp lại cô." Nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong liền ôm Chỉ Ngưng đi vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc. Chỉ để lại một đám người trợn mắt há hốc mồm.

"Anh. . . Anh là tổng giám đốc của ‘Earl’ sao?" Chỉ Ngưng không nghĩ tới người tối hôm qua cứu cô là tổng giám đốc của 'Earl'.

"Như thế nào? Không tin sao?"

"Không. . . Không phải, làm sao có thể không tin!" Chỉ Ngưng cúi đầu, không dám nhìn Hoàng Phủ Thần Phong, "A, đúng rồi! Cái kia, tổng giám đốc, tôi làm việc ở bộ phận thiết kế, là ở tầng dưới?" Chỉ Ngưng lúc này mới nhớ tới nguyên lai mình đi theo Hoàng Phủ Thần Phong vào thang máy.

"Từ giờ trở đi, em là trợ lý riêng của tôi, từ nay không cần làm ở bộ phận thiết kế!" Hoàng Phủ Thần Phong nhìn khuôn mặt hồng hồng của Chỉ Ngưng, "Còn có, gọi tôi là Phong! Biết không?"

"Ách. . . Cái kia, tổng giám đốc, ở công ty gọi tên của anh hình như không tốt lắm, còn có, tại sao phải làm trợ lý riêng của anh?"

"Gọi Phong, đây là công ty của tôi, sẽ không có người nói! Em quá thiện lương, bị người khác đánh cũng sẽ không đánh trả, em như vậy rất dễ dàng bị khi dễ, cho nên, em ở cùng một chỗ tôi sẽ an toàn một chút, hiểu chưa?" Hoàng Phủ Thần Phong dùng ánh mắt sủng nịch nhìn Chỉ Ngưng.

"A, đã biết! Nhưng tháng sau tôi muốn tham gia cuộc thi D&L." Chỉ Ngưng lo lắng bị điều chức từ nay sẽ không thể tham gia cuộc thi.

"Yên tâm, Ngưng Nhi, cuộc thi kia em vẫn có thể tham gia !" Hoàng Phủ Thần Phong sờ sờ đầu Chỉ Ngưng.

"Thật vậy sao? Cám ơn!"

"Đối với em, cuộc thi kia quan trọng như vậy sao?"

"Uh! Tôi thật sự rất xem trọng cơ hội lần này, đối với tôi rất quan trọng, cho nên, tôi sẽ không buông tay!" Chỉ Ngưng dùng một loại ánh mắt kiên định nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

"Uh, hi vọng em cố gắng lên! Tôi sẽ ủng hộ em. Đến rồi, đi ra ngoài đi!"

Hoàng Phủ Thần Phong đưa Chỉ Ngưng tới phòng làm việc của mình, "Ngưng Nhi, từ nay về sau em thiết kế ngay tại phòng làm việc của tôi! Chỗ này của tôi cái gì cũng có, sẽ rất thuận tiện cho em." Hoàng Phủ Thần Phong muốn Chỉ Ngưng luôn luôn ở bên cạnh mình, như vậy, hắn mới có thể thấy yên tâm!

"A! Thiết kế tại phòng làm việc của anh, không tốt lắm đâu?"

"Tôi nói tốt là tốt rồi, không ai dám nói gì, được không?"

"A! Vậy được rồi! Cám ơn anh!" Chỉ Ngưng không biết Hoàng Phủ Thần Phong tại sao phải tốt với cô như vậy.


Đã sửa bởi nhungcao305 lúc 21.07.2012, 10:49, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.10.2011, 14:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 10.10.2011, 23:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 732
Được thanks: 2149 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sủng ngươi không tốt sao - Hận Điệp - Điểm: 10
[Chương 4: Thích]

Hoàng Phủ Thần Phong mang theo Chỉ Ngưng vào văn phòng, Hoàng Phủ Thần Phong lại mở ra một cái cửa phòng nhỏ: "Ngưng Nhi, từ nay về sau em sẽ ở phòng này thiết kế! Có việc tôi sẽ gọi em."

"Tổng giám đốc. . ." Chỉ Ngưng còn chưa nói xong, đã bị cắt ngang: "Tôi nói một lần cuối cùng, gọi Phong, gọi xem."

"Ách. . . Phong!" Sau cùng, Chỉ Ngưng lại nói, thanh âm càng ngày càng nhỏ, "Anh. . . Tại sao phải đối tốt với tôi như vậy?"

"Ngoan! Bởi vì tôi thích, cho nên mới đối tốt với em, hiểu chưa?" Hoàng Phủ Thần Phong lại sờ sờ đầu Chỉ Ngưng. (haha, em cảm giác chị như con chó nhỏ ấy =)))

". . . . . ."

Chỉ Ngưng còn chưa kịp phản ứng, chợt nghe thấy có người gõ cửa "Cốc cốc cốc. . . . . ."

"Vào đi!" Đột nhiên xuất hiện tiếng gõ cửa, Hoàng Phủ Thần Phong có vẻ rất không bình tĩnh.

"Tổng giám đốc, minh tinh Y Uyển Lộ tiểu thư hẹn ngài xế chiều hôm nay ăn cơm trưa, hai giờ chiều, nói có liên quan đến nội dung hội nghị, tối hôm nay, ngài phải tham gia một tiệc rượu, ngài xem muốn người nào làm bạn gái, tôi giúp ngài an bài."

"Thoái thác bữa trưa hôm nay, mặt khác, giúp tôi đặt một nhà hàng, trưa nay tôi muốn cùng Ngưng Nhi ăn cơm, hội nghị buổi chiều an bài Ngưng Nhi bên cạnh vị trí của tôi, cô ấy là trợ lý riêng của tôi, cũng là nhà thiết kế, về phần tiệc rượu tối nay, tôi sẽ gọi Ngưng Nhi theo giúp, cứ như vậy đi." Lúc Hoàng Phủ Thần Phong nói chuyện ánh mắt vẫn không rời khỏi Chỉ Ngưng.

Văn phong tổng giám đốc, ngoại trừ công sự không phải không cho phép phụ nữ vào sao? Thế nhưng hiện tại vì sao tổng giám đốc còn ôn nhu nhìn cô ấy như vậy? Chẳng lẽ. . . Không có khả năng! Tổng giám đốc tuyệt đối sẽ không yêu cô ấy. Kỳ thật Giang Như Ngọc biết rõ đây là đang tự an ủi mình.

"Làm sao cô còn không đi ra ngoài?" Hoàng Phủ Thần Phong có vẻ không nhịn được.

Nghe được lời Hoàng Phủ Thần Phong nói..., Giang Như Ngọc nhanh chóng đi ra ngoài.

"Ngưng Nhi, trưa hôm nay chúng ta cùng đi ăn cơm,  em trước tiên làm việc đi! Để Lúc đó tôi sẽ gọi em." Đối mặt Chỉ Ngưng, Hoàng Phủ Thần Phong lại lộ ra ôn nhu mỉm cười, không hề lãnh khốc.

"A? Nga, được!" Chỉ Ngưng cười nói.

Chỉ Ngưng ngồi xuống trước bàn làm việc, cầm bút vẽ, nhưng trong đầu một chút cảm hứng đều không có, Chỉ Ngưng thực vội.

Thẳng đến khi Hoàng Phủ Thần Phong tới gọi cô đi ăn cơm, cô vẫn không có chút cảm hứng nào. Hoàng Phủ Thần Phong đứng ở ngoài cửa đã lâu, chính là Chỉ Ngưng không phát hiện.

"Ngưng nhi, làm sao vậy? Không có cảm hứng sao?"

"Vâng, suy nghĩ thật lâu cũng không biết muốn vẽ cái gì." Ngưng Nhi bĩu môi nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

"Chúng ta đi ăn cơm trước đi! Từ từ nghĩ, không cần phải quá sốt ruột." Hoàng Phủ Thần Phong kéo tay Chỉ Ngưng đi ra ngoài.

"Uhm, được rồi!"

Một vài nhân viên nhìn thấy tổng giám đốc của bọn họ kéo Chỉ Ngưng từ trong thang máy đi ra, giống như đều rất ăn ý, đứng yên không nhúc nhích. Cũng nhìn về phía hai người bọn họ, còn bất chợt châu đầu ghé tai!

Chỉ Ngưng cảm thấy rất kỳ quái, liền hỏi Hoàng Phủ Thần Phong: "Cái kia. . . Phong, vì sao bọn họ đều nhìn tôi a?"

Những người kia nghe được Chỉ Ngưng gọi Hoàng Phủ Thần Phong là Phong, thì càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi rồi, tất cả phụ nữ không phải đều gọi hắn Phong thiếu hoặc là tổng giám đốc sao? Nhưng vì sao cô gái này gọi thân thiết như vậy mà tổng giám đốc của bọn họ cũng cười vô cùng vui vẻ.

"Không có gì, là vì ở công ty, tôi chưa từng kéo qua tay của người phụ nữ nào, trước mặt người khác tôi cũng chưa bao giờ cười, còn có chính là. . . em gọi tôi là Phong. Hiểu chưa?"

"Không phải anh bảo tôi phải gọi anh là Phong sao?"

"Đúng vậy! Nhưng những người phụ nữ khác đều gọi tôi là Phong thiếu hoặc tổng giám đốc, em là cô gái đầu tiên gọi tôi như vậy, em cũng là cô gái đầu tiên ở trong phòng làm việc của tôi lâu như vậy!"

"Ách. . . . . ." Khuôn mặt Chỉ Ngưng rất hồng, nhanh chóng cúi đầu. Hoàng Phủ Thần Phong trông thấy Chỉ Ngưng cúi đầu, đem cô kéo chặt hơn.

Hoàng Phủ Thần Phong chạy nhanh chiếc Ferrari trên đường cái. Chỉ Ngưng vẫn cúi đầu suy nghĩ mẹ của cô không biết khi nào thì có thể tỉnh!

Hoàng Phủ Thần Phong không khỏi quay đầu nhìn cô gái nhỏ đang ngồi bên cạnh hắn, hỏi: "Làm sao vậy? Ngưng Nhi, em đang nghĩ cái gì?"

"Không có. . . Không có gì, tôi chỉ là đang nghĩ đến mẹ của tôi, năm trước mẹ xảy ra tai nạn xe cộ, đến bây giờ cũng chưa tỉnh lại, tôi không biết nên làm sao bây giờ!" Nói xong Chỉ Ngưng liền khóc.

Nhìn thấy Chỉ Ngưng khóc, Hoàng Phủ Thần Phong liền đau lòng cùng hối hận, hối hận là không nên hỏi chuyện của mẹ cô, "Ngưng nhi, thực xin lỗi, tôi không nên hỏi. Em nhớ mẹ của em..., chúng ta ăn cơm tối xong có thể đi thăm bà!"

"Thật vậy sao? Đã vài ngày tôi không đến bệnh viện, cám ơn! Ha ha!"

Nhìn Chỉ Ngưng nở nụ cười, trong lòng Hoàng Phủ Thần Phong có một cỗ cảm giác thỏa mãn trước nay chưa có.

Bọn họ đi tới một nhà hàng, nhà hàng này tên gọi Mạt Lan Đóa, là nhà hàng Hoàng Phủ Thần Phong thích nhất.


Đã sửa bởi nhungcao305 lúc 21.07.2012, 10:50, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
Lost In Love
Lost In Love
yeukhonghoitiec
yeukhonghoitiec

bangthan87: sam...ngươi bơ ta, nhơ nha
bangthan87: đâu oy
bangthan87: hắc hắc ..y sam can người lam j
YSam: hihi to can nguoi nek
bangthan87: be bong: bang dang ky voi ss quỳnh nha , khi edit duoc roi thi có thể tham gia edit voi dien dan
bangthan87: Mướn cá boss khi bạn trai tua truyen ma
pobebong: ban oi minh mun tham gia edit thi lam sao
LanRuby: mọi người vào đây tham gia nha viewtopic.php?f=128&t=327519&start=170
LanRuby: mọi nguwoif vào đây tham gia nha...
LanRuby: thôi...zk chơi với con đây
LanRuby: ck ơi
LanRuby: ck ơi
LanRuby: oh...pipi
Cua Rang Me: cua di hoc day
8 sau nha
LanRuby: aih có thầy cô mượn lớp dạy hội thảo
LanRuby: cua ca,...

ck..bữa nay zk nghỉ buổi chiều
LanRuby: mướn cá hả ck
Tiểu Quỷ32: chuẩn ạ ^^nhưng cũng đang khám phá dđ
Cua Rang Me: hi bang than
bangthan87: vodd nhiều cái zui lắm
bangthan87: than gia doc truyen hả
bangthan87: hi
Tiểu Quỷ32: hi bangthan87 ( minh la tv moi ) :-)
bangthan87: nay xk ko di day ha
bangthan87: xk biết mướn cá la j không : mướn cá boss khi  bạn trai
LanRuby: zk đây ck ơi
bangthan87: zk oi
bangthan87: hi tieu quy
LanRuby: Hân Nhi:Tự nhiên làm cha
Tiểu Quỷ32: hi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.193s | 14 Queries | GZIP : On ]