Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Có chạy đằng trời - A Đào Đào

 
Có bài mới 06.09.2014, 15:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 6585 lần
Điểm: 10.25
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Có chạy đằng trời - A Đào Đào - Điểm: 12
Có Chạy Đằng Trời

Tác Giả:A Đào Đào

Nguồn Edit: Đào Lâm Viên
http://daohoatiencanh.wordpress.com

Thể loại: Hiện đại, sủng, cường thủ

Tổng Cộng: 64 Chương 9 PN

Giới thiệu


Truyện Có Chạy Đằng Trời là một truyện khá đặc sắc, không phải là một chuyện tình kẹo ngọt làm mê đắm lòng người, không có những lần hẹn hò lãng mạn, hoa hồng hay nến sáng mà chỉ có một thứ duy nhất, sự sợ hãi đến cũng cực. Cô là cô bé nhỏ rơi vào chân tường, dị dồn ép đủ điều, cô sẽ sống ra sao, sẽ như thế nào với đoạn đường phía trước. Đọc truyện để hiểu rõ hơn và thấy được chuyện ngang trái này.

Thẩm Sơ Vân da thịt non mềm vô cùng mịn màng, mái tóc dài đến eo, mới mười lăm tuổi nhưng đã trổ mã trở thành thiếu nữ thướt tha trang nhã, yêu kiếu duyên dáng, mặc dù đường nét trên gương mặt chưa thật sự trưởng thành nhưng cũng có thể nhìn ra sau này nhất định sẽ rất xinh đẹp, được giáo dục tốt khiến cho cô thoạt nhìn có phần xuất sắc hơn những thiếu nữ cùng tuổi.

Thiếu nữ xinh đẹp vì để thoát khỏi bàn tay của bọn buôn người mà không thể không kí  khế ước ma quỷ cả đời không thể thoát ra cùng tên thiếu niên lạ lẫm âm tàn độc ác kia.
Thiếu niên độc ác chiếm được cô gái mình muốn nhưng lại không biết phải làm sao để cô gái kia toàn tâm toàn ý với hắn.
Hắn vốn chỉ là kẻ điên nhưng về sau vì cô mà hắn còn trở thành một kẻ ngốc.

Truyện tình cảm này rồi sẽ đi về đâu, có hay không một đoạn kết có hậu.

Cặp đôi: Thẩm Sơ Vân – Lục Tiến

Chương 1 – Ngã rẽ số phận

Trên sân khấu hoa lệ, một thiếu nữ nhỏ nhắn thanh lệ đang dùng tư thái trang nhã cúi chào khán giả dưới đài, sau đó ngồi xuống trước cây đàn dương cầm.

Cô hơi nghiêng đầu, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn. Trong đại sảnh, bản nhạc “Lâu đài trên không” vang lên cùng giai điệu du dương và âm luật tuyệt mĩ khiến mọi người phải cảm động rơi nước mắt.

Khi tiếng đàn vang lên theo từng ngón tay của thiếu nữ, vài giám khảo sắc mặt nghiêm túc ngồi dưới hàng ghế đầu tiên cũng không khỏi khẽ gật đầu.

Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp ngồi trong góc khẽ nâng cằm lên, nhìn chằm chằm vào mỗi một động tác của thiếu nữ trên sân khấu, đến khi cô bé hoàn thành khúc nhạc, tiếng vỗ tay dưới sân khấu nhiệt liệt vang lên thì vẻ mặt căng thẳng của người phụ nữ mới thả lỏng, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.

“Mẹ” Thẩm Sơ Vân trở về hậu trường, trông thấy mẹ mình đang đợi thì nở một nụ cười, thầm nghĩ hẳn là hôm nay mẹ rất hài lòng với màn biểu diễn của mình.

Mẹ Thẩm vui vẻ cầm lấy bàn tay của con gái, da thịt non mềm vô cùng mịm màng, mái tóc dài đến eo, mới mười lăm tuổi nhưng đã trổ mã trở thành thiếu nữ thướt tha trang nhã, yêu kiếu duyên dáng, mặc dù đường nét trên gương mặt chưa thật sự trưởng thành nhưng cũng có thể nhìn ra sau này nhất định sẽ rất xinh đẹp. Mà được giáo dục tốt khiến cho cô thoạt nhìn có phần xuất sắc hơn những thiếu nữ cùng tuổi.

Cho nên mẹ Thẩm dạy dỗ rất nghiêm khắc đứa con gái này của mình. Đây là bảo bối của bà, cũng là niềm tự hào của bà.

Nhà họ Thẩm cũng thuộc tầng lớp thượng lưu, ba Thẩm mở nhà hàng Tây, hôm nay nhà hàng cũng đã có hơn hai mươi chi nhánh.

Mẹ Thẩm dạy dỗ một trai một gái vô cùng tốt, trong mắt người ngoài thì đây là một gia đình vô cùng hoàn mĩ, mà cho tới bây giờ mẹ Thẩm luôn là đối tượng rất được hâm mộ trong mắt bạn bè.

Chỉ có Thẩm Sơ Vân cùng em trai Thẩm Cát An thường xuyên cảm thấy ngột ngạt dưới sự đòi hỏi mọi chuyện phải hoàn hảo của mẹ Thẩm, nhưng bất kể thế nào thì Thẩm Sơ Vân cũng cố gắng làm thật tốt, bởi vì cô tin tưởng mẹ yêu thương cô không hề ít hơn những người mẹ khác.

Nếu như ngày đó số phận không đột ngột chuyển hướng thì cuộc sống của Thẩm Sơ Vân vẫn đi theo quỹ đạo của một cô gái hoàn hảo, người vợ hoàn hảo, người mẹ hoàn hảo.

Đó là một buổi chiều nắng ấm, ba Thẩm đưa con trai đi câu cá cùng mấy người bạn, Sơ Vân tan học đứng trước cổng trường trung học nữ sinh hơn 15 phút cũng không thấy xe tới đón cô, cô thấy hơi lạ nên vừa lục tìm điện thoại trong cặp sách vừa chào hỏi bạn học đi qua.

Điện thoại đã có người bắt máy, giọng nói của mẹ Thẩm vang lên, “Sơ Vân à, mẹ không đến đón con được rồi, bà ngoại bị tức ngực nên mẹ phải sang đó một lát, con tự đón xe về nhà được không?”

“Mẹ, con cũng đến thăm bà ngoại được không ạ?” Sơ Vân sốt ruột hỏi.

“Không được, con ngoan ngoãn về nhà trước đi, không được đi đâu hết, làm xong bài tập thì luyện đàn hai tiếng cho mẹ, phải vào được vòng bán kết biết không?” Giọng nói của mẹ Thẩm dịu dàng nhưng rất kiên quyết.

“Mẹ, con biết rồi.” Sơ Vân khẽ trả lời, đối mặt với uy quyền của mẹ cho tới bây giờ cô luôn ngoan ngoãn nghe lời.

Nghe mẹ Thẩm dặn dò xong, Sơ Vân cất điện thoại vào cặp sách.

Không có xe đến đón, cô phải tự gọi xe về nhà, nhưng mà cô nhìn trái nhìn phải, trong lòng lại thấy khá thoải mái. Hai mắt Sơ Vân sáng lên lấy ví tiền ra, tìm được vài đồng xu sau đó cùng với bạn học đi về hướng nhà ga.

Chưa từng đi tàu điện ngầm, hôm nay rất vất vả mới có cơ hội này khiến cô rất thích thú.

Dưới sự hướng dẫn của bạn học, cô bỏ đồng xu vào máy bán vé tự động gần cửa nhà ga.

Lúc này đang là giờ cao điểm nên trạm dừng đông nghịt người.

Sơ Vân theo bạn học chen vào trong, cô nắm chặt tay vịn, trống ngực đập liên hồi. Lần đầu tiên to gan không chịu nghe lời mẹ nhưng tâm trạng lại thoải mái chưa từng có, thoải mái đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô không tự chủ được hiện lên vẻ nghịch ngợm vui vẻ.

Thiếu nữ xinh đẹp đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, có nhiều người mượn cớ chen đến gần cô, từ từ đứng phía sau cô, thân thể nóng hổi tiến đến càng lúc càng gần. Sơ Vân bắt đầu cảm thấy bối rối, ôm cặp sách cố gắng trốn vào góc.

Cũng may một bà lão ngồi trước mặt cô thấy không vừa mắt nên bế đứa cháu chừng sáu bảy tuổi lên, sau đó bảo Sơ Vân ngồi xuống bên cạnh bà.

Sơ Vân ôm cặp sách ngồi xuống bên cạnh bà lão có khuôn mặt hiền lành, gã đàn ông vốn muốn thừa cơ sàm sỡ khẽ chửi bới vài tiếng rồi xuống tàu.

“Phù!” Sơ Vân thở phào một hơi rồi tranh thủ quay đầu lại cảm ơn bà lão đã giúp mình.

“Cảm ơn cái gì chứ, chuyện nhỏ mà!” Bà lão mỉm cười nói với Sơ Vân.

“Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?” Bà lão hiền lành hỏi Sơ Vân.

“Mười lăm ạ” Sơ Vân hé miệng khẽ cười cười, có hơi thẹn thùng trả lời, khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô hơi ửng đỏ, hàng lông mi thật dài khẽ rung động, bà lão nhìn gần mới phát hiện ra cô bé này đẹp đến kinh người, không nhịn được mà thất thần.

“Chị này xinh quá!” Bé trai nằm sấp trong lòng bà lão nhìn thẳng vào Sơ Vân, sau đó vừa uống sữa chua vừa nói với bà lão.

“Ha ha ha, thằng nhóc này.” Bà lão cười cười vỗ lưng đứa bé.

Quần áo bà lão tươm tất, thái độ hòa ái, đứa bé trai cũng ngoan ngoãn đáng yêu khiến tâm trạng căng thẳng của Sơ Vân cũng dần thả lỏng.

Khoang xe dần dần ít người hơn, bé trai cũng quấn lấy Sơ Vân hỏi lung tung nửa ngày, vô cùng yêu thích vẻ đẹp của Sơ Vân, bà lão cười nhìn hai người, sau khi ngoan ngoãn gọi mấy tiếng chị, đứa bé trai lấy một hộp sữa chua từ trong túi ra đưa cho Sơ Vân.

“Chị à, cho chị này.” Vẻ mặt hồn nhiên của bé hiện lên một nụ cười đáng yêu làm cho người ta không đành lòng từ chối.

“Cảm ơn em” Sơ Vân nhận hộp sữa chua, cười nói cảm ơn.

“Chị uống đi.” Bé trai vụng về xé bọc ngoài lấy ống hút ra, cắm vào hộp sữa chua, sau đó đưa sữa chua lên miệng Sơ Vân.

Sơ Vân muốn từ chối nhưng lại không chịu nổi ánh mắt trong sáng của đứa bé nên đành phải cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ. Khuôn mặt hiền lành của bà lão hiện lên một nụ cười sâu sắc, đứa bé trai cũng cười vui vẻ.

Vài phút sau, Sơ Vân bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng. Cô cảm thấy chân tay mềm nhũn, toàn thân không còn sức, tất cả mọi thứ trước mắt đã nhòa đi.

Bà lão hiền lành lấy một chiếc áo choàng từ trong túi ra đắp lên người Sơ Vân.

“Đứa bé ngoan, ngủ một lát đi.” Bà lão dùng ánh mắt trìu mến nói với Sơ Vân. Sau đó dùng tay nhẹ nhàng vịn đầu cô tựa vào vai mình.

***

Rất tối, đưa tay lên cũng không thấy năm đầu ngón tay. Bốn phía đều đung đưa như đang trên thuyền hoặc trên xe.

Không khí tràn ngập mùi vị khó ngửi, còn có cả tiếng gia cầm kêu. Đây là đâu?

Tại sao mình lại ở trong này?

Sơ Vân thấy toàn thân mềm như một đống bùn, cô khẽ mở mắt ra, bởi vì tác dụng của thuốc nên đầu óc cô trống rỗng, mất một lúc lâu mới mơ hồ nhớ tới một chuyện.

Không gian tăm tối ngột ngạt khiến cô cảm thấy sợ hãi bắt đầu giãy giụa, nhưng trên thực tế cô dùng lực toàn thân cũng chỉ có thể làm cho ngón tay nhúc nhích nhẹ mà thôi.

Bốn phía hôi hám, cũng nóng hừng hực, rất khó chịu. Trong bóng tối, Sơ Vân cảm thấy hình như không thể có một mình cô đang thở.

Cô có thể cảm giác được bên cạnh mình còn có tiếng hít thở nhẹ nhàng. Lông mao toàn thân cô lập tức dựng đứng! Sợ hãi khiến cho hơi thở cô ngừng lại.

“Cứu mạng!” Dùng toàn lực cũng chỉ có thể phát ra tiếng kêu cứu thầm thì từ yết hầu, sợ hãi cực điểm khiến Sơ Vân chảy nước mắt, không ngừng nhấp môi phát ra tiếng kêu cứu, nhưng âm thanh yếu ớt này lại bị che giấu bởi tiếng gia cầm phía dưới. Đột nhiên Sơ Vân cảm thấy mình bị đập vào cái gì đó, sau đó cô nghe thấy tiếng động cơ tắt hẳn, bốn phía ngừng lắc lư. Trong bóng tối, cô kinh hoàng trừng lớn đôi mắt xinh đẹp.

Bên ngoài truyền đến tiếng nói ầm ĩ, hình như có người đang cò kè mặc cả, sau đó có người chuyển toàn bộ lồng sắt nhốt gia cầm ra khỏi thùng xe.

Đột nhiên nghe thấy tiếng người, Sơ Vân như người không biết bơi nhìn thấy một thanh gỗ nổi trên mặt nước. Cô bất chấp tiếng kêu khiến cho người ta sởn tóc gáy bốn phía, nuốt nước miếng vào yết hầu khô khốc, sau đó gắng sức phát ra tiếng kêu cứu thật lớn, “Cứu mạng! Cứu mạng!”

Người đang vận chuyển hàng bên ngoài không có bất kì phản ứng nào, chỉ có tiếng lồng sắt bị kéo đi.

“Rầm!” Bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, cũng nhốt tiếng kêu cứu yếu ớt của Sơ Vân vào bóng tối.

“Mẹ à con sợ quá, mau cứu con.”

Nước mắt không ngừng lăn dài xuống, cảnh tượng chưa bao giờ trải qua khiến cho cô gái nhỏ bắt đầu khóc nức nở.

Xe tiếp tục đi, không khí vẫn tràn ngập mùi hôi thối của phân và nước tiểu cùng tiếng kêu líu ríu của gia cầm.

Không gian tăm tối càng lúc càng làm cho người ta ngột ngạt, ngột ngạt đến mức làm cho người ta không thể thở nổi. Toàn thân Sơ Vân đổ mồ hôi, tóc ướt đẫm dán vào cổ, cô bắt đầu hé cái miệng nhỏ nhắn để thở. Đến khi Sơ Vân cảm thấy chóng mặt mê man thì bên ngoài lại một lần nữa truyền đến tiếng mở cửa.

Lúc này, tiếng bước chân không đảo qua đuôi xe nữa mà đi thẳng đến chỗ Sơ Vân đang bị nhốt.

“Cách cách!” Sơ Vân thoang thoáng nghe thấy tiếng mở khóa cửa, sau đó là âm thanh khóa sắt bị kéo ra. Sơ Vân nằm trên mặt đất cố hết sức quay đầu lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.

“Rầm!” Cửa sắt nhỏ bị kéo ra rồi bắn ngược lại thùng xe.

Theo tiếng cửa mở ra, một mùi hôi thối của phân và nước tiểu của gà cũng mãnh liệt xông vào nhưng lại làm cho người đang bị nhốt trong không gian kín mít gần như không thể hít thở nổi có được cơ hội thở dốc.

Sơ Vân yếu ớt nằm trên mặt đất, miệng mở rộng, tham lam hít thở không khí mang theo mùi hôi hám.

Trong ánh sáng yếu ớt, cô mơ hồ trông thấy một gã đàn ông thấp bé chui vào theo khe cửa chật hẹp.

Đầu tiên gã này đi tới trước mặt Sơ Vân, đưa tay dò xét hơi thở của cô rồi sau đó lại quay sang kiểm tra hơi thở của những cô gái xung quanh.

Sơ Vân chậm rãi quay đầu lại, nhìn theo động tác của gã này, lúc này mới phát hiện thì ra cách cô khoảng vài chục centimet còn có ba bốn cô gái đang nằm bất tỉnh.

“Đứa này hình như không còn thở nữa!” Gã đàn ông kiểm tra xong quay đầu lại nói với người đang chờ ngoài kia, giọng nói thô thiển.

“Cứt! Đứa nào không còn thở?” Gã đàn ông ngoài kia khẽ mắng cài câu.

“Mẹ mày! Nhóm này đều là hàng có nhan sắc! Bên kia còn đang chờ giao hàng đấy!”

“Lôi ra ngoài nhìn thử xem còn cứu được không!” Gã đàn ông bên ngoài nhíu mày.

Gã đàn ông thấp bé lên tiếng rồi xoay người nâng cô gái tóc dài khoảng mười bảy mười tám tuổi nằm trên sàn lên, nửa ôm nửa kéo người ra ngoài, lúc đi ngang qua người Sơ Vân, gã đàn ông không nhịn được đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô một cái.

“Mẹ nó chứ, mấy đứa con gái này đứa nào cũng ngon miệng thế này, ông đây sắp nhịn không được rồi đây!” Gã đàn ông thấp bé cười dâm loạn.

“Mẹ mày! Giờ mà còn tâm tình nghĩ đến mấy cái này à! Trước 4h chúng ta phải giao hàng đến cho anh Trần, đến muộn anh Trần cắt cái kia của mày vứt cho chó ăn đấy!” Gã đàn ông bên ngoài hùng hổ nhận lấy cô gái kia sau đó bế ra ngoài, vừa đi vừa dặn gã kia: “Con đường đằng sau không có ai, mày mở cửa thông gió ra, sau đó đút một ít nước, đừng cho uống nhiều quá, cũng đừng có làm cho chúng nó hôn mê, vậy không bán được giá cao đâu!”



Đã sửa bởi Askim lúc 06.09.2014, 20:47, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, Quân Ly, Red Bull, Violet12358, giang0912
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 06.09.2014, 15:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 6585 lần
Điểm: 10.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Có chạy đằng trời -A Đào Đào - Điểm: 11
Chương 2 – Thiếu nữ vô tội

Gã đàn ông bên ngoài vác cô gái kia trên vai, xuyên qua từng dãy lồng sắt nhốt gia cầm dơ bẩn đi đến chỗ thông gió phía đuôi xe rồi để cô gái nằm ngang đầu hướng ra ngoài, gã vỗ hai cái thật mạnh vào mặt cô gái, thấy không có phản ứng gì thì nhíu chặt mày.

“Xoạt!” Gã đàn ông dùng sức xé vạt áo của cô gái ra, để lộ bộ ngực trắng nõn nhưng đã không còn bất kì dấu hiệu phập phồng nào, sau đó gã dùng bàn tay thô ráp ấn lên vùng ngực non mịm, thuần thục giúp cô gái tỉnh lại, đồng thời gã cúi xuống dùng miệng hô hấp nhân tạo cho cô gái.

Nhưng hai phút trôi qua mà thiếu nữ mặc chiếc váy hoa kia vẫn im lặng nằm đó, không có bất kì phản ứng gì.

Gã đàn ông thấp bé bên trong gắt lên, hùng hùng hổ hổ dùng chân đạp vào hai bên thùng xe, dùng sức đẩy cửa thông gió trên trần xe ra, nói là cửa thông gió nhưng thực chất chỉ bé bằng bàn tay, cửa thông gió mở ra, một tia sáng yếu ớt rọi vào, chút không khí trong lành hiếm hoi theo lỗ nhỏ thổi vào, gã đàn ông buông tay ra nhảy từ trên xuống, nhìn bốn thiếu nữ vẫn hôn mê trong không gian nhỏ hẹp chậc  lưỡi, ra vẻ không cam lòng chui ra từ cửa nhỏ.

Ngoài cửa truyền vào âm thanh đóng cửa nhưng cửa sắt nhỏ cũng không bị khóa, còn lộ ra một khe hở, xem ra gã đàn ông thấp bé kia đang đi lấy thêm thuốc mê.

Sơ Vân nhắm chặt hai mắt, căn bản không dám mở mắt ra. Đến khi bên ngoài truyền vào tiếng bước chân đã đi xa của gã đàn ông cô mới từ từ mở mắt ra, chậm rãi quay đầu dò xét bốn phía.

Đây là không gian nhỏ hẹp rộng cỡ một hai thước vuông, ngoại trừ Sơ Vân cuộn mình nằm trên mặt đất còn có ba cô gái khác cũng đang chen chúc nằm dựa vào khắp ngõ ngách trong thùng xe, Sơ Vân nhìn lướt qua có thể trông thấy một cô bé khoảng chừng hơn mười tuổi đang vùi thấp mặt xuống. Sơ Vân nhìn thấy mà kinh hoảng, hàm răng khẽ run rẩy.

Dù có đơn thuần đến mấy thì cô cũng biết mình và mấy cô bé trong xe đã bị đám đàn ông này bắt cóc, không biết các cô sẽ bị đưa đến đâu đây!

Sơ Vân chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy.

“Tỉnh táo lại, tỉnh táo lại, nhất định sẽ có cách.” Cô run rẩy tự nói với mình.

“Cứt thật! Tắt thở quá lâu! Đứa này không xong rồi!” Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng chửi rủa của gã đàn ông đã khiêng thiếu nữ kia ra.

Bởi vì cửa vẫn chưa khóa, còn chừa lại một khe hở nên Sơ Vân nghe thấy rất rõ ràng.

“Chuyện này không thể trách chúng ta được nha! Hiện giờ kiểm tra nghiêm ngặt như vậy, chúng ta lại không thể khiến cho kẻ khác chú ý được, cái này làm sao mà giống như vận chuyển hàng hóa bình thường được chứ? Trên đường đi làm sao mà dám mở ra!” gã đàn ông thấp bé vừa rồi lầm bầm.

“Mặc kệ! Mày cứ cho mấy đứa trong kia uống nước trước đi! Cũng đừng có dùng mấy cái phễu gì nữa!” Gã đàn ông trung niên không kiên nhẫn phất tay.

“Biết rồi ạ! Mấy đứa bên trong vẫn còn ngủ, đại ca, phải làm sao bây giờ?” Gã đàn ông thấp bé liếm liếm miệng, nhìn cô gái đã mất đi sự sống trong xe hỏi.

“Đợi tí nữa tìm một chỗ mà chôn, vùi sâu một chút.”

“Aizz, thiếu một đứa là con mẹ nó thiếu mất một khoản tiền!” Gã đàn ông trung niên có vẻ tiếc nuối.

“Aizz, đại ca à, đã không bán được vậy thì để chúng em chơi một lần được không?” Gã đàn ông thấp bé nhìn chằm chằm về phía cô gái bị xé vạt áo lộ ra vùng ngực trắng nõn đang nằm trong xe, vải vóc bị xé nát bị gió thổi, hai nụ hồng cùng bộ ngực nõn nà như ẩn như hiện, mấy gã đàn ông không nhịn được phải nuốt nước bọt.

“Đại ca à, anh xem anh không cho bọn em đụng đến mấy đứa con gái kia, nhưng còn đứa này?” Gã đàn ông thấp bé vừa tham lam nhìn cô gái vô tội vừa mang theo giọng điệu tiếc nuối cùng khẩn cầu đại ca mình.

“Mẹ mày, người đã không còn thở nữa mà mày cũng có hứng à?” Gã đàn ông trung niên được gọi là đại ca kia nghiêng đầu nhìn mấy gã đàn ông đang rục rịch.

“Vẫn còn hơi ấm mà! Anh xem vẫn chưa bị đông cứng mà!” Gã đàn ông thấp bé bị hấp dẫn, hưng phấn cầm bàn tay của thiếu nữ trên mặt đất sau đó buông ra, bàn tay bé xíu rơi trở lại trên thùng xe.

“Mẹ mày, để tao lái xe vào sát trong một chút rồi ông đây cho chúng mày dùng, làm gọn gàng một chút!” Gã đàn ông trung niên lắc đầu, nhảy xuống xe rời đi, đi được vài bước gã lại quay đầu dặn dò.

“Nhất định phải gọn gàng! Không được để lại bất kì dấu vết gì đó!”

“Cảm ơn đại ca! Cảm ơn đại ca!” Ba gã đàn ông hì hì gật đầu rồi nhảy lên xe, đóng cửa xe lại.

Gã đàn ông trung niên bước vào ghế lái, khởi động xe lái vào một khoảnh rừng vắng vẻ bên đường.

Xe dừng lại, ba gã đàn ông trong xe mở hé cửa ra ra, sau đó nhanh như khỉ đã vạch chiếc váy hoa của thiếu nữ đã không còn thở ra.

“Hì hì, tuy không còn thở nhưng ông đây chỉ cần nhìn gương mặt này đã cứng lên rồi nha!”

(quá dã man, thứ lỗi cho editor lượt bỏ vài đoạn hu hu)

Cô nằm khá gần cửa, cô dùng sức cố lê thân mình lén nhìn trộm ra ngoài theo khe cửa, xuyên qua lối đi nhỏ bên ngoài thùng xe, cô nhìn thấy một cảnh tượng khiến cho cô liên tưởng đến địa ngục.

Thiếu nữ đã mất đi sự sống vẫn không thể tránh được sự vũ nhục của những tên cầm thú này, thân thể trắng nõn bị bọn chúng tàn nhẫn chà đạp. Cô tựa như một đóa hoa mới nở vị vò nát không thương tiếc sau đó rơi xuống mặt đất.

Nước mắt của Sơ Vân không nhịn được tuôn trào, sợ hãi khiến cho toàn thân cô run rẩy, nhưng cô chỉ có thể liều chết cắn môi, không dám tiếng ra tiếng động.

Một lúc sau mấy gã đàn ông rốt cuộc cũng thỏa mãn bò lên từ thân thể thiếu nữ vừa bị chà đạp, mà trên mặt đất đã rải đầy đống bao đã dùng qua.

Gã đàn ông thấp bé kéo quần lên, đẩy cửa khoang xe ra, dò xét bên ngoài một lúc lâu sau đó quay đầu lại gật gật đầu với mấy gã kia. Một gã đàn ông còn đang đắm chìm trong hoang lạc, nhắm mắt liếm láp dư vị trong miệng. Một gã khác dí đầu hắn xuống mắng, “Không có tiền đồ! Lần sau nếu có thêm đứa này tắt thở thì lại cho mày chơi tiếp được chưa!”

Gã đàn ông bị đánh toát cái miệng đầy răng vàng ra cười, lắp bắp trả lời, “Aizz! Chỉ là em chưa bao giờ chạm vào đứa con gái nào xinh đẹp như vậy thôi mà!”

Gã đàn ông thấp bé đã nhảy xuống xe nghe thấy thì cười hì hì, “Thằng nhóc này đúng là số hưởng, mấy đứa này đều được mụ Long chọn lựa, cực phẩm cả đấy, bán được giá cao hết! Nếu không phải không còn thở thì đại ca cũng chả cho chúng ta đụng vào đâu!”

“Được rồi! Mau kéo nó xuống đi, thừa dịp không có người mang nó đi chôn đi!” Gã đàn ông thấp bé cười nhạo ra lệnh.

Hai gã kia lấy một chiếc chăn lông dơ bẩn quấy thiếu nữ đã chết vào rồi kéo xuống xe, đi thật nhanh vào trong rừng, Sơ Vân chảy nước mắt mở to hai mắt nhìn, cố gắng nhìn ra ngoài thùng xe ngoài khe hở. Nhưng ngoài thùng xe chỉ là một cánh rừng tăm tối, không thể nhìn thấy gì nữa.

Bên ngoài chiếc chăn bông bẩn thỉu lộ ra một cánh tay trắng nõn, Sơ Vân nhìn theo  cánh tay dần dần đi xa mà yên lặng rơi nước mắt. Vốn là đối tượng yêu thầm của vô số bạn học nam, là học trò cưng của thầy cô mà hiện giờ lại bị bắt cóc, bị những kẻ như thế làm nhục, chà đạp, thậm chí cứ yên lặng chết đi như vậy, bị bọc bởi chiếc chăn lông dơ bẩn, bị chôn vùi.

Em sẽ nhớ rõ chị, nếu như một ngày nào đó có cơ hội, em nhất định sẽ tìm được chị, sẽ không để cho chị bị chôn vùi một cách oan khuất như vậy.

Sau khi cố nhìn theo, Sơ Vân tựa đầu quay đi khỏi khe cửa, cô cắn răng cố sức lê thân mình trở về vị trí nằm, khôi phục lại tư thế nằm rồi nhắm mắt lại.

Lại có người lên xe, đi về phía cửa nhỏ. Tim Sơ Vân đập thình thịch, dùng sức cắn đầu lưỡi của mình, ép mình bình ổn lại hơi thở hỗn loạn.

“Rầm…” khóa sắt bị kéo ra, gã đàn ông thấp bé vừa rồi chui đầu vào cửa nhỏ. Trong không gian nhỏ hẹp, bốn cô gái vẫn giữ tư thế lúc nãy, hơi thở vững vàng, không có gì thay đổi.

Trong tay người đàn ông cầm một bình nước khoáng đã mở nắp, gã đi vào trong góc, đưa tay kéo một cô gái phía dưới gã lên, dốc bình nước vào miệng cô gái, tưới vào mấy ngụm sau đó nâng đầu cô gái lên, cô gái vô thức nuốt toàn bộ nước xuống, cứ như thế, gã đàn ông thuần thục đút nước cho hai cô gái khác.

Đến lượt Sơ Vân, gã đàn ông tóm lấy Sơ Vân từ trên mặt đất, để nửa người cô dựa vào mình sau đó từ phía sau bắt lấy cằm cô, để bình nước vào sát miệng cô và rót vào, sau đó lại nâng đầu cô lên, bịt mũi lại. Toàn thân cô gái mềm nhũn, vô thức nuốt hết nước trong miệng vào.

Gã đàn ông hài lòng để cô xuống mặt đất, đứng dậy thuận tay vân vê bộ ngực non mềm của cô, sau đó liếm láp môi chui ra khỏi cửa.

“Két két” bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, sau đó là tiếng khóa cửa.

Gã đàn ông lui ra ngoài kéo mấy lồng sắt nhốt gà ngăn trở cửa nhỏ, dần dần phía sau thùng xe chỉ còn lại mấy lồng sắt nhốt gà được sắp xếp chỉnh tề, khắp nơi trên sàn đều là thức ăn gia cầm cùng phân và nước tiểu, ai cũng không ngờ tới đằng sau những chiếc lồng sắt bẩn thỉu này lại giam giữ mấy thiếu nữ bị tẩm thuốc mê.

Đến khi bên ngoài thung xe vang lên một tiếng “rầm”, sau khi cửa xe bị đóng lại Sơ Vân bắt đầu nôn mửa liên tục. Cô cuộn mình trên mặt đất, nâng cánh tay mềm nhũn lên cố gắng nhét ngón tay vào cổ họng mình.

“Ọe!” Mỗi một lần nôn mửa trong cổ đều tuôn ra một ít nước mang theo vị thuốc. Sơ Vân khó chịu đến chảy cả nước mắt, cô dùng sức nghiêng đầu nôn hết nước xuống đống rơm trên mặt đất. Đến khi không nôn ra nước nữa cô mới rút ngón tay ra khỏi cổ hỏng, chảy nước mắt thở gấp.

Xe nhanh chóng khởi động, lắc la lắc lư rời khỏi rừng cây vắng vẻ, xóc nảy vài cái rồi chạy ra đường lớn.

Tuy đã nôn hết đại bộ phận nước ra nhưng thuốc mê còn lại vẫn làm cho Sơ Vân cảm thấy đầu mơ mơ màng màng. Mấy cô gái còn lại bởi vì tác dụng của thuốc mê mà vẫn còn ngủ.

Chiếc xe tải lớn nhìn bên ngoài rất giống xe vận chuyển gia cầm đang dần dần đi về phía thành phố lân cận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, Quân Ly, Violet12358
Có bài mới 06.09.2014, 15:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 6585 lần
Điểm: 10.25
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Hiện đại] Có chạy đằng trời -A Đào Đào - Điểm: 11
Chương 3 – Cuộc kiểm tra đáng sợ

Rạng sáng, một chiếc xe tải cũ màu xanh chầm chậm chạy vào thành phố K.

Nhân viên trạm thu phí nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi ở ghế lái có gương mặt thật thà, gã đàn ông bởi vì lái xe đường dài mà có vẻ mệt mỏi, mắt gã thấp bé ngồi ở ghế phó lái cũng nổi lên tơ máu, ngồi phía sau còn có hai người đàn ông mặc quần áo lao động, thỉnh thoảng lại ngáy một tiếng.

Nhân viên thu phí đồng tình lắc đầu, vội vàng thu phí rồi đưa biên lai sau đó cho đi.

Xe chậm rãi tiến vào con đường quốc lộ của thành phố, sau đó lại đi vào một con đường lớn khác dẫn ra ngoại thành. Xe càng ngày càng ít, thỉnh thoảng trên con đường lớn chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu của gia cầm. Thỉnh thoảng gã đàn ông thấp bé lại quan sát bốn phía qua kính chiếu hậu xem có chiếc xe nào đang theo dõi phía sau không.

Xe tải chạy qua mấy con đường rồi rẽ vào con đường có treo tấm biển Khu nông trường XX.

Rốt cuộc sau vài lần xóc nảy, xe rẽ vào cánh cửa lớn ghi chữ Nông trường XX, sau đó ngừng trên một khối đất trống, xe mới vừa vào thì cửa sắt to lớn đã tự động đóng lại.

“Đến rồi” Gã đàn ông trung niên lái xe thở phào một hơi. Hai gã đàn ông ngủ phía sau lập tức ngừng tiếng ngáy. Bọn chúng chảy xuống xe, gật đầu ý bảo người trong kia đi ra.

“Không bị ai đi theo đấy chứ?” Một lão già gầy còm nghiêng người đánh giá bốn gã đàn ông lái xe suốt đêm.

“Không có! Tuyệt đối không có! Cả đoạn đường em đều quan sát rất kĩ!” Gã đàn ông trung niên vội trả lời.

“Ừ, gần đây kiểm tra cực kì chặt, rất nhiều nhóm trong nước đã bị bắt, sau này chúng mày phải cẩn thận một chút.” Lão già cảnh giác nói.

“Mang hàng vào đi, mất công đêm dài lắm mộng, đêm nay phải đi từng nhóm một.” lão già bảo gã đàn ông trung niên dỡ hàng.

“Vâng!” Gã đàn ông trung niên vội vàng nhận lệnh, gã chà xát bàn tay rồi quay đầu sang gọi người bắt đầu mở cửa xe tải chuẩn bị dỡ hàng.

Tác dụng của thuốc đã hết dần nên Sơ Vân cố quay đầu nhìn về phía ba cô gái đang hôn mê, “Này, tỉnh lại, tỉnh lại mau.” Tay cô vẫn mềm nhũn, chỉ có thể nhẹ nhàng thúc vào cánh tay một cô gái để gọi.

Nhưng ba cô gái vẫn còn đang ngủ say nên không có bất kì phản ứng nào.

Sơ Vân gọi vài tiếng rồi đành từ bỏ, trong bóng tối, cô ngẩng đầu lên nhìn lỗ thông gió trên trần xe.

Quá nhỏ, hơn nữa lại nằm trên mui xe, bây giờ là buổi tối, muốn dựa vào cửa thông gió này để kêu cứu là không thể.

Làm sao bây giờ?

Một cảm giác sợ hãi lại dâng lên trong lòng, Sơ Vân cuộn chặt mình lại. Giờ này chắc mẹ và mọi người đã biết cô mất tích, nhất định đã báo cảnh sát tìm cô. Cô chỉ có thể chờ đợi người đến cứu, chờ đợi cơ hội chạy trốn.

Đến khi xe dừng lại, lòng Sơ Vân nhảy dựng lên, tranh thủ nằm lại chỗ cũ.

Cửa khoang xe nhanh chóng truyền đến tiếng mở cửa, tiếp theo là âm thanh vận chuyển lồng sắt. Sau đó, cánh cửa nhỏ gần trong gang tấc phát ra tiếng mở khóa.

Sơ Vân dằn xuống tâm trạng thấp thỏm lo âu, cố cuộn mình giữ nguyên vị trí.

Gã đàn ông thấp bé chui vào, ôm lấy từng cô gái đang nằm trên mặt đất, sau đó đưa ra ngoài. Gã đàn ông bên ngoài nhận lấy rồi truyền xuống cho người đang chờ dưới xe.

Sơ Vân căng thẳng nhắm mắt lại, giống như mấy cô khác đang hôn mê khác, không có bất kì phản ứng nào khi bị đưa xuống xe.

Dưới ánh sáng yếu ớt, mấy gã đàn ông hoặc bế hoặc vác mấy cô gái nhanh chóng đi vào cửa chính của nông trường.

“Rầm” một tiếng, cửa xe bị đóng lại, bọn chúng đi thật nhanh vào khu nhà máy.

Đi qua khu nuôi gà 24h đều không tắt đèn, từng người theo cầu thang đi xuống căn hầm bí mật nằm khuất trong góc nhà máy.

Sơ Vân lặng lẽ mở hé mắt ra, nhanh chóng nhìn lướt xung quanh xuyên qua mái tóc dài rủ xuống, cầu thang rất chật cũng rất khó xoay người, hai bên đều là xi măng, gã đàn ông vác cô phải dùng một tay chống vách tường hơi nghiêng người mới có thể từng bước một đi xuống cầu thang.

Bọn họ vào một gian phòng được chất đống thứ gì đó, hàng loạt khung hàng dựa vào tường đã bị kéo ra, lộ ra sau khunh hàng là một cánh cửa sắt đã rỉ sét, lão già gầy còm đang đứng trước cửa sắt. Thấy người đã được mang đến, lão đưa tay đẩy cánh cửa sắt ra.

Ánh sáng chói mắt bắn ra, Sơ Vân lập tức nhắm hai mắt lại.

Cô cảm thấy mình bị vác vào cánh cửa sắt vừa rồi, gã đàn ông vác cô vừa chào hỏi hai người bên trong cánh cửa.

Sau khi nghe thấy tiếng mở cửa lần nữa, Sơ Vân lại nghe thấy từng tiếng hít thở thong thả.

Gã đàn ông vác cô đến tấm thảm dày trải trong góc phòng rồi ném xuống, Sơ Vân cố gắng ngăn chặn tiếng hét suýt nữa đã phát ra trong cổ họng, cô lăn hai vòng vì động tác ném xuống sau đó khẽ nhíu mày rồi giả vờ ngủ thật say.

Ba gã đàn ông phía sau cũng ném mấy cô gái khác xuống sau đó kiểm tra bốn phía, thấy không có gì khác thường mới đóng cửa lại rồi trở ra gian ngoài.

Một lúc sau, thấy không có động tĩnh gì Sơ Vân mới mở mắt ra.

Đây là một căn phòng rất lớn, trên tường dán giấy màu đậm, mặt đất được trải thảm dày, một chiếc đèn tường nho nhỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, mà trên mặt thảm đều là những cô gái trẻ tuổi đang nằm ngổn ngang.

Sơ Vân sợ ngây người, cô mở to mắt nhìn bốn phía, trong phòng chí ít cũng phải có đến ba bốn mươi cô gái trẻ!

Lúc này sau cánh cửa dày đặc mơ hồ truyền đến tiếng người. Sơ Vân bò về phía trước, cố dán tai vào cánh cửa sắt nghe người bên ngoài nói chuyện nhưng âm thanh vẫn không rõ ràng. Cắn cắn môi, cô lo lắng nhìn một vòng quanh cửa, lúc nhìn thấy khe hở cạnh tấm thảm thì hai mắt sáng ngời. Cố lấy tay ngả vào mép thảm, dùng sức xốc tấm thảm lên, hai ngón tay kẹp lấy tấm thảm dày xốc lên, ánh sáng yếu ớt truyền vào theo khe hở, cô tranh thủ nằm sấp trên mặt đất, dán lỗ tai sát vào khe hở dưới đất.

“Anh Trần, lần này mang tới tổng cộng bốn mươi bảy đứa, trên đường đi đã chết mất hai đứa, hiện giờ trong phòng có tổng cộng bốn mươi lăm đứa.” Giọng nói khàn khàn của gã đàn ông hơi mập đang báo cáo với người đàn ông gọi là anh Trần.

“Hai đứa đó đã xử lý chưa?” Anh Trần mặc một chiếc áo khoác màu khói, vẻ ngòai chất phác thật thà, nhìn thì giống như một nông dân, người ngoài khó mà tưởng tượng được con người này gần như khống chế hơn phân nửa thị trường buôn người ở Đông Nam Á.

“Anh Trần yên tâm đi, đã xử lý sạch sẽ rồi ạ!” Gã đàn ông hơi mập khẽ trả lời.

“Ừ, mụ Hổ đã đến chưa?” Anh Trần quay đầu lại hỏi lão già gầy còm.

“Đến rồi, đang đợi bên ngoài phòng chờ.” Lão già trả lời.

“Gọi bà ấy vào, để bà ấy kiểm tra thật kĩ nhòm hàng này xem có tìm được món hàng cực phẩm mà khách chỉ định không.” Anh Trần nhíu mày, giọng nói có vẻ căng thẳng.

“Không phải lần trước mới đưa đến một đứa sao? Sao lại…” Gã đàn ông hơi mập có vẻ khó xử.

“Vô dụng thôi, đưa đến chỗ lão Côn không đầy một tháng thì cô nàng kia đã bị hành hạ đến tắt thở.” Anh Trần càng nói càng bực bội.

“Mẹ, mấy vị khách kia yêu cầu rất cao, thân hình phải đẹp, tuổi còn nhỏ, nhưng mà tuổi nhỏ lại không chịu được hành hạ, nếu không trả thù lao nhiều thì mụ Long cũng không mạo hiểm mà đưa vài đứa đến đây như vậy đâu.” Anh Trần càng nói càng điên tiết.

“Anh Trần, mụ Hổ đến rồi.” Ngoài cửa ra vào vang lên hai tiếng gõ cửa ngắn.

Anh Trần nén cơn giận gật đầu lão già gầy còm lập tức lên tiếng: “Để cho bà ấy vào đi.”

“Kẽo kẹt…” cửa bị đẩy ra, một bà già đầu hoa râm vâng dạ bước vào phòng.

“Đừng lãng phí thời gian nữa, mau vào đi.” Anh Trần phất tay, ý bảo mụ Hổ đi vào căn phòng đang giam giữ mấy cô gái.

Mụ Hổ chậm rãi đi vào phòng, vừa đi vừa lấy từ trong túi một chiếc bao tay cực mỏng ra đeo vào.

Chốt đèn trong phòng được mở lên, ánh sáng chói mắt chiếu rọi từng ngõ ngách trong phòng. Ngoài phòng có người đưa vào một cái chậu, mùi thuốc sát trùng gay mũi tản ra.

Cô gái đầu tiên được bế lên giường, mụ Hổ duỗi tay đã đeo bao tay luồn vào trong quần áo của thiếu nữ, bắt đầu từ trên xuống dưới, kiểm tra thân thể thiếu nữ từ trong ra ngoài.

“Đứa này đã bị phá thân rồi, không được.” Mụ Hổ thu hồi ngón tay đang thăm dò trong chỗ kín của thiếu nữ, kéo váy thiếu nữ xuống, mặt không cảm xúc nói.

Thiếu nữ trên giường bị bế ra khỏi phòng, một thiếu nữ khác được bế lên giường, mụ Hổ nhúng tay vào chậu thuốc khử trùng rồi kiểm tra người kế tiếp.

Anh Trần ngoài cửa bắt đầu theo lời nói của mụ Hổ chỉ định những thiếu nữ này sẽ bị đưa đi đâu.

“Đứa này đưa đến thành phố X.”

“Đứa này quá bình thường, đưa đến YY.”

“Những đứa này chất lượng cao, đưa vào quán bar của đại ca Chu.”

Từng thiếu nữ bị đưa lên giường, sau đó lại bị đưa ra ngoài.

Các cô gái đang hôn mê nên không biết gì, những kẻ này chỉ nói vài câu đã quyết định số phận của họ sau này.

Đến lượt cô bé bị đưa đến đây cùng Sơ Vân, mụ Hổ chậm rãi vươn tay vuốt ve cơ thể cô bé kia. Sau đó khuôn mặt đầy những nếp nhăn của bà ta hiện lên một nụ cười.

“Đứa này không tệ, vẫn còn nguyên vẹn, xương nhỏ thịt nhiều, hơn nữa…” Mụ Hổ dừng lại một chút, mấy người đằng sau không nhịn được hiếu kỳ nhìn về phía cô bé đang nằm trên giường.

“Tử cung chặt khít, nhiều xuân thủy, ***. Năm nay tuổi còn nhỏ, qua vài năm nữa, đàn ông mà đụng vào nó sẽ phải nổi điên.” Mụ Hổ rút ngón tay đang nhẹ nhàng cắm vào thân thể của cô bé.

Người sau lưng mụ Hổ tỏ vẻ vui mừng, tranh thủ cúi đầu bế cô bé xuống giường, ra ngoài báo cáo với anh Trần.

Sơ Vân vẫn nằm sấp trên mặt đất, nghe thấy tất cả mọi chuyện đang diễn ra, đến khi tiếng bước chân đến gần cô, cô dùng hết sức khống chế sự run rẩy của mình, khiến cho toàn thân mình không có phản ứng nào, cơ thể mềm như chăn bông được bế lên giường.

Cũng may mái tóc dài xõa xuống đã che đi ánh mắt của cô, che lại hàng mi đang run run của cô.

Một bàn tay đã mang bao tay từ từ bò lên thân thể cô cởi ra vài cái nút, sau đó bắt đầu từ cổ rồi thong thả sờ soạng phía dưới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, Quân Ly, Violet12358
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ctu, cò lười, Google Adsense [Bot], Hồng Lam, KEN, Maggie14, Mèo Quên Thở, Nemo_94, ngocdtb0113, nhoccan, penguin29919922, Vật nhỏ và 1160 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.