Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Nhập hí - Donggua1986

 
Có bài mới 16.02.2012, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1124
Được thanks: 1807 lần
Điểm: 32.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Nhập Hí - Donggua1986 - Điểm: 40
Chương 70

Lục Mạt Nhiên đi theo, kéo hắn lại, "Lời anh hôm nay là có ý gì? Cái gì gọi là cổ phần Trần gia là của anh cùng đệ đệ anh?Tôi đâu? Còn có đứa con trong bụng tôi !"

Trần Chi Mặc quay đầu, "Có muốn làm cái giám định,nếu như đứa nhỏ này không phải Trần gia chúng tôi, cô nhất định phải cút ra khỏi nhà Trần gia ?"

"Anh có ý gì?"

"Ý của tôi chính là, Mộc Ngôn xảy ra chuyện, tâm tình tôi không tốt, cô không nên tới trêu chọc tôi."Trần Chi Mặc nhàn nhạt cười một tiếng, nhàn nhã xoay người rời đi.

Sáng sớm hôm sau,Trần Mộc Ngôn bị trói ở trên ghế mê man, cho đến khi có tiếng cười lớn của Triệu Đức Thắng làm cậu thức tỉnh.

Hắn cầm tờ báo trước mặt Đại Đệ cùng Hắc Lộc,"Cái này kêu là thiện ác có báo,Trần Lạc hắn trúng gió  --"

Trần Mộc Ngôn nâng lên mắt ,cái gì? Trần Lạc trúng gió ? Có phải nhìn cuộn băng ghi hình trong cơn tức giận liền. . . . . .

"Cái này là ngụy quân tử khẩu phật tâm xà! Ta chỉ hi vọng hắn đời này cũng ở trên giường kêu trời trời không biết! Kêu đất đất chẳng hay!" Triệu Đức Thắng vẻ mặt chỉ thiếu chút nữa mở tiệc cúng thần.

"Từ từ,tiền kia làm sao bây giờ? Trần Lạc nếu không thể động, người nào đưa tiền cho chúng ta ?"

"Yên tâm, 50 triệu đối với Trần gia mà nói, có thể đổi lấy Nhị công tử bọn họ ,tuyệt đối giá trị  ."Triệu Đức Thắng nhếch khóe miệng.

Trần Mộc Ngôn nhăn mày, trong lòng cậu có một loại ý niệm, đó chính là Trần Lạc căn bản không có trúng gió, sẽ có tin tức loại này chỉ là bởi vì Trần Chi Mặc muốn thay thế Trần Lạc tới đưa tiền.

Đêm đó, Trần Lạc nằm ở trên giường, bên cạnh là Lục Mạt Nhiên nơm nớp lo sợ.

"Được ,nếu như Trần Chi Mặc muốn thay ta đi đưa tiền, kia tự nhiên tốt.Tốt nhất bọn cướp có thể thay ta xử lý hắn!" Trần Lạc nắm chặt chăn,trên mặt âm ngoan làm Lục Mạt Nhiên đều có mấy phần run rẩy.

Nhưng là không nghĩ tới ,thư ký mang đến lời nhắn Trần Chi Mặc.

"Hắn muốn nói cái gì?" Trần Lạc nằm ở trên giường hừ lạnh một cái.

Thư ký kéo một cái mắt kiếng, "Đại thiếu gia nói. . . . . . Nếu như hắn có cái gì ,tất cả cổ phần hắn sẽ giao cho Anna tiểu thư, cô áy sẽ thay thế Đại thiếu gia trở thành cổ đông đứng đầu Trần thị."

"Cái gì --" Trần Lạc từ trên giường bắn lên, giữ chặt cổ tay Lục Mạt Nhiên ,ăn đau đôi mày thanh tú của cô nhíu chặc.

Thư ký thấy thần sắc kia của Trần Lạc ,lui về phía sau ,không muốn ở lại trong cơn bão.

Quả nhiên sau lưng truyền đến tiếng tách trà rớt trên mặt đất cùng tiếng gầm gừ của Trần Lạc.

Đêm đó, Trần Chi Mặc ngồi ở trong phòng khách,trước mặt của hắn là một rương tiền .

"Hai đứa con gái của Triệu Đức Thắng tìm ra chưa?"

Anna ngồi ở đối diện bàn trà,"Em lần đầu tiên tới nhà anh,anh thế nào cũng phải cùng em thảo luận những thứ chuyện không có ý nghĩa này sao?"

"Cô cũng xem cuộn băng,Mộc Ngôn hình như bị bọn chúng đánh."

"Cho nên anh bây giờ rất lo lắng, ước gì ngày mai sẽ có thể đi đóng tiền chuộc không cần chờ đến chiều chủ nhật?"

"Phải"

"Đây là lần đầu tiên em cảm giác được, anh đối với người kia lưu tâm đúng là thiên chân vạn xác, không có một chút diễn trò ở bên trong. Anh thậm chí vì hắn, nhanh như vậy liền cùng Trần Lạc ngả bài." Anna kéo một cái khóe miệng, "Nói cho em biết, không diễn trò cảm giác như thế nào?"

"Rất tốt, nhưng sẽ lo lắng cho mình lúc không có diễn hoàn mỹ như thế.Sợ hắn sẽ không nhìn ra chân chính bản thân tôi."Trần Chi Mặc cúi đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Nếu như tôi lần này có cái gì, hi vọng cô  kinh doanh cổ phần của tôi tốt."

"Anh sẽ không có việc gì,  người -- chúng ta đã sắp xếp xong xuôi, Triệu Đức Thắng lần này nhất định sẽ rất đẹp mắt."

"Ừ."

Sáng thứ bảy,Trần Chi Mặc mang kính râm,mặc quần áo thường ngày đi bằng xe Honda của Trần Mộc Ngôn tới đường Liên Vân trước cửa cục bưu chính .Điện thoại của hắn đổ chuông, là một thanh âm nam nhân .

"Trần gia chuẩn bị xong tiền chưa?"

"Ta đã chuẩn bị xong, đã chờ ở  địa điểm ước định."

"Oh?  Ta xem tờ báo nói Trần Lạc không thể động, vậy là ngươi là ai?"

"Ta là con trưởng của ông ta."

"Được,vậy ngươi bây giờ xuống xe, đem điện thoại máy truyền tin toàn bộ ở lại trên xe, ở bên lề đường có một cỗ xe Toyata màu đen, ngươi sau khi lên xe, đem tiền bỏ vào trong rương bọn ta chuẩn bị ,ngươi đem cái rương ném ra! Phải tới địa chỉ ghi trong tay lái. Chúng ta 20 phút sau  liên lạc." Điện thoại cúp.

Trần Chi Mặc hừ một tiếng, những người này thoạt nhìn rất chuyên nghiệp .

Lên Toyota,đem tiền thay xong, hắn tới bến tàu theo ghi chép .

Xe dừng tại địa điểm chỉ định, Trần Chi Mặc xuống xe mọi nơi nhìn quanh, thỉnh thoảng có công nhân vận chuyển  lui tới,tiếng xé gió của  tàu buôn cùng thanh âm của sóng biển đan vào một chỗ.

Hai mặc người mặc quần áo công nhân đóng tàu  đi tới phía sau hắn, một người một bên đè cánh tay của hắn.

"Trần thiếu gia,an tĩnh một chút đi theo ta."

Trần Chi Mặc trên mặt ,vẻ mặt không thay đổi, cầm cái rương đi theo hắn ,đi tới trước tàu chở hàng.

"Xin mời, Trần thiếu gia."Một người đàn ông đưa tay, lộ ra hình xăm dữ tợn  ,chính là Hắc Lộc.

Mới vừa bước vào khoang thuyền, mùi tanh hải sản xông tới mặt, Trần Chi Mặc nhíu mày, lạnh lùng nói: "Đừng nói cho ta, các ngươi đem đệ đệ ta nhốt ở loại địa phương này?"

Hắc Lộc nhếch miệng cười một tiếng,A Tiến bên cạnh hắn khi nhìn thấy Trần Chi Mặc ,đôi mắt đã sớm bắt đầu sáng lên . Hắn còn khoảng cách gần như vậy nhìn thấy một ảnh đế, người đàn ông liên tục năm năm được giới truyền thông phong tước ngũ quan hoàn mỹ nhất.Nếu như có thể đem nam nhân như vậy đè ở phía dưới, A Tiến nghĩ liền muốn đứng lên.

Tiếng bước chân ở trên hành lang vọng về .

Trần Chi Mặc chợt dừng bước lại, cười xoay đầu nhìn về phía A Tiến ,"Ngươi hình như đối với nam nhân rất có hứng thú sao."

Giọng nói từ tính cộng thêm dưới ánh đèn mờ tối ngũ quan mờ ảo,làm A Tiến không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.

"Bất quá ngươi hình như không nhìn ra, ta là top."Trần Chi Mặc chậm rãi xoay người, Hắc Lộc không nhịn được đẩy A Tiến một cái.

Mở ra một cánh cửa, Trần Chi Mặc bước vào một kho hàng trống trải  đại khái hơn hai mươi thước vuông ,chỉ có  ánh sáng hoàng hôn đung đưa.

Một người đàn ông ngồi ở giữa kho hàng ,ngồi dưới đất, sống lưng dựa vào một cái ghế.

"Tới?" Hắn để điện thoại xuống, nhìn về phía mấy bóng dáng đi tới ."Đúng vậy ,Đại Đệ." Hắc Lộc đi tới, đem hắn một phen kéo lên, A Tiến cũng chân chó theo sát .

"Triệu Đức Thắng ?"Trần Chi Mặc ngước cằm, trên ghế ngồi chính là Trần Mộc Ngôn ,cậu cúi đầu, trên người cũng không có dây trói,đoán chừng là bị đối phương dùng phương pháp gì làm bất tỉnh.

Đại Đệ chê cười một tiếng, "Ta liền đoán Triệu Đức Thắng  ngu ngốc đó nhất định sẽ lộ.Bất quá hắn chịu tốn tiền, chúng ta liền chịu làm. Bất quá nơi này là thuyền, đã ra khỏi cảng biển, trừ phi bọn ta xét ngươi mang đến lượng tiền đúng,mỗi một tờ đều là thật ,nếu không các ngươi sợ là không thể rời nơi này."

"Ta muốn xem đệ đệ ta."

"Được."

Trần Chi Mặc cầm rương tiền đi tới, ở trước mặt Trần Mộc Ngôn ngồi xổm xuống, đưa tay nâng lên mặt của cậu.Trần Mộc Ngôn trên gương mặt vẫn còn vết máu ứ đọng do bị đả thương , "Các ngươi đối với đệ đệ ta thật sự là chiếu cố rất tốt."

"Hắn còn có thể sống đến lúc ngươi tới đưa tiền cũng đã không tệ." Đại Đệ đưa tay lấy rương tiền ,mở ra bên trong.

Lại có hai người đi tới, cầm máy kiểm tiền.

Trần Chi Mặc vừa xoa bóp đầu Trần Mộc Ngôn hi vọng cậu tỉnh lại, vừa buồn cười nói:"Xem ra các ngươi thật là có chuẩn bị mà tới.Về phần Triệu Đức Thắng, ngươi nếu là không ra, cũng đừng trách ta xử lý con gái ngươi ."

"Có ý gì?" Thanh âm Triệu Đức Thắng vang lên.

Trần Mộc Ngôn hơi tỉnh lại, nâng lên mắt phát hiện mình được Trần Chi Mặc ôm vào trong ngực.

"Đương nhiên là trả lại những việc ngươi đã làm cho ta.Ngươi có thể đem đệ đệ ta trói đến cái nơi quỷ quái này,đã tới trên biển, ta đoán ngươi căn bản cũng không tính toán để chúng ta đi. Nếu ta cùng Mộc Ngôn không trở về được, vậy thì không thể làm gì khác hơn là kéo hai vị thiên kim Triệu gia làm đệm lưng ."

"Ngươi đem con gái của ta làm gì !"

"Tại sao không tự mình  gọi điện thoại hỏi một chút ?" Trần Chi Mặc cười nói.

Trần Mộc Ngôn muốn chống đỡ thân thể của mình, sáng hôm nay Hắc Lộc không biết cho cậu ăn cái gì, làm cậu ngất đi. Khi suy nghĩ lâm vào một mảnh bóng tối ,cậu cho là mình không có cơ hội tỉnh lại, vạn vạn không nghĩ tới mình còn có thể nhìn thấy Trần Chi Mặc.

Triệu Đức Thắng lấy điện thoại di động ra, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của Trần Chi Mặc bấm số đứa con,chưa nói đôi câu, sắc mặt của hắn liền thay đổi.

Đại Đệ xách rương tiền đi tới trước mặt Triệu Đức Thắng  ,"Trong này là 50 triệu một phần không thiếu. Theo ước định giữa chúng ta, huynh đệ chúng ta có thể lấy đi 10 triệu trong đó ."

Triệu Đức Thắng một phen cầm lấy cái rương, hướng về phía Trần Chi Mặc cười gằn nói: "Được ! Ngươi bắt con gái ta ta tất nhiên phải thả hai huynh đệ các ngươi rời đi. . . . . . Bất quá, ta muốn các ngươi thân bại danh liệt!"

Trần Chi Mặc cau mày, đem Trần Mộc Ngôn đỡ lên.

Triệu Đức Thắng nhìn về phía Hắc Lộc, "Ta bất kể các ngươi dùng biện pháp gì! Ta muốn bọn Trần gia ở trong xã hội không ngốc đầu lên được! Miễn là các ngươi làm được !Rương tiền này đều là của các ngươi!"

Đại Đệ mắt liếc nhìn một chút huynh đệ hắn, biết bọn họ đang xuẩn xuẩn dục động.

"Hắc Lộc, A Tiến,các ngươi muốn làm gì ta đều không ngăn các ngươi, bất quá ta chỉ nói một câu, phàm là điểm đến mới thôi. Ta sẽ lấy đi 20 triệu thuộc về ta ,muốn đi muốn ở tùy các ngươi ."

Hắc Lộc sờ sờ lỗ mũi nhìn về phía Đại Đệ, "Đại ca kia ngượng ngùng, nếu Triệu lão bản ra tiền lớn như vậy ,không muốn chính là kẻ ngu !"

"Được ,vậy ta liền mượn bè trên thuyền rời đi."Đại Đệ cũng không quay đầu lại rời đi.

"Được !Còn dư lại các ngươi muốn làm thế nào?"

"Dù sao chỉ cần bọn họ giữ lại mạng trở về đổi mạng hai vị tiểu thư  ,những thứ khác chúng ta muốn thế nào cũng có thể đúng không?" A Tiến vẻ mặt ham muốn đi tới trước mặt Trần Chi Mặc cùng Trần Mộc Ngôn,"Như vậy Lộc ca, chúng ta quay chút phim đi?"

Hắc Lộc chê cười một tiếng, "Đầu óc ngươi chỉ còn sót những thứ tâm địa gian xảo này sao?"

"Cái phim gì?" Triệu Đức Thắng hỏi.

"Chính là hai người đàn ông này ở chung một chỗ đóng phim,Nhật Bản lưu hành đã lâu rồi, lượng tiêu thụ nước Mĩ cũng rất lớn, nếu như có ảnh đế hết sức gia nhập ,cũng có không ít khách hàng nguyện ý bỏ ra số tiền lớn đi!" Hắc Lộc châm một điếu thuốc.

Trần Mộc Ngôn trong lòng cả kinh, ngẩng đầu nhìn hướng Trần Chi Mặc.

"Đừng sợ." Cằm đối phương để trên đỉnh đầu cậu, trầm giọng nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 17.02.2012, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1124
Được thanks: 1807 lần
Điểm: 32.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Nhập Hí - Donggua1986 - Điểm: 42
Chương 71

Triệu Đức Thắng ha ha nở nụ cười, vỗ tay nói : “Cái chủ ý này quá đúng khẩu vị ta !”

“Các ngươi nói bậy bạ gì đó !”Trần Mộc Ngôn xông lên,Trần Chi Mặc một phen níu cậu lại.

Hắc Lộc cùng A Tiến lấy ra con dao,ở dưới ánh đèn lờ mờ hiển lộ tí ti lạnh lẽo.

A Tiến ngước càm, “Trần tiên sinh, ngươi không phải nói ngươi là top sao? Hôm nay chúng ta sẽ thành toàn cho ngươi!”

Chỉ một thoáng không khí trở nên phức tạp mà đè nén.

Trần Mộc Ngôn chỉ muốn Trần Chi Mặc đừng động tới cậu,có thể có cơ hội rời đi tốt nhất. Hắn là nhân vật công chúng , một khi Triệu Đức Thắng quay cái gì, Trần Chi Mặc mười năm này tích lũy liền toàn bộ phá hủy.

Cậu vừa muốn nói gì, Trần Chi Mặc thấp giọng ghé vào lỗ tai cậu nói, “Mộc Ngôn,một lát nghe thanh âm phi cơ trực thăng ,liền lập tức rời đi.”

Trần Mộc Ngôn hít một hơi, nhưng A Tiến lại đi tới đưa tay kéo cánh tay cậu.

Trần Chi Mặc ôm cậu không buông tay,A Tiến kéo Trần Mộc Ngôn không nhúc nhích ,liền quơ quơ con dao nói: “Đại thiếu gia thương đệ đệ như vậy thật là cảm động ,chỉ sợ A Tiến ta không có cái kiên nhẫn đó,một đao đâm vào trên cánh tay Nhị thiếu gia  ,sẽ ghim đau hắn a!”

“Ngươi muốn làm gì?” Trần Chi Mặc cau mày, lúc này Hắc Lộc đã đem máy quay phim chỉnh tốt.

“Không có gì, chính là muốn cho ngươi cùng bảo bối đệ đệ ngươi tới một đoạn .”Hắc Lộc đem thuốc xuống đất, “Dĩ nhiên, Trần tiên sinh ngươi có thể chọn , rốt cuộc là ngươi cùng đệ đệ ngươi tới một đoạn ,hay là huynh đệ A Tiến nhà ta vào thay thế ngươi cùng Nhị thiếu gia tới một đoạn. Phải biết A Tiến đã sớm muốn nếm thử một chút mùi vị Nhị thiếu gia  !”

Trần Chi Mặc vừa dùng chút sức,con dao A Tiến còn chưa phản ứng kịp, Trần Mộc Ngôn liền bị kéo đến sau lưng Trần Chi Mặc  .

A Tiến liếc mắt , “Bây  giờ là chúng ta thả ngươi đi, các ngươi mới có thể đi!”

“Dứt khoát một chút đi, không phải là chơi một cái sao?Đừng nói cho ta Trần thiếu gia chưa từng chơi nhiệt tình a !Hắc Lộc vỗ vỗ máy quay,tiếng cười càng thêm phóng đãng.

“Diễn trên giường ta không phải là chưa quay qua,bất quá các ngươi giống như quên mất, phim hành động ta cũng quay qua . . .” Trần Chi Mặc vừa dứt lời, A Tiến lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chợt chợt đụng vào kho hàng trên vách tường, phát ra một tiếng nổ.

Trần Mộc Ngôn bởi vì dược hiệu thân thể không còn chút sức lực nào, lui về phía sau mấy bước mới đứng vững, trợn to hai mắt nhìn cổ tay A Tiến  bị Trần Chi Mặc cắt đứt,con dao rơi trên mặt đất.

Cái tình cảnh này làm Hắc Lộc không khỏi ngây người, hai người trong lòng vẫn còn sợ hãi.

A Tiến dọc theo vách tường té xuống, ban nãy bỗng chốc bị cái gì đó va chạm .

“Ta rất ghét người khác đụng đệ đệ ta.” Trần Chi Mặc hờ hững nhìn thoáng qua A Tiến đã không có tri giác ,khi hắn giương mắt  ,tất cả mọi người bị ánh mắt của hắn chấn động, hắn khẽ mỉm cười, “Còn có ai muốn tới thử một lần không?”

Triệu Đức Thắng đẩy Hắc Lộc,hét lớn: “Lo lắng làm gì! Các ngươi cùng tiến lên! Chẳng lẽ ba người các ngươi còn đấu không lại hắn ?”

Hắc Lộc cau mày, mới vừa rồi một kích kia hắn có thể thấy được Trần Chi Mặc  thân thủ tuyệt đối không phải là thường,tùy tiện đánh hắn cũng không muốn giống như A Tiến mất mặt ngã xuống đất ,” Này!Coi cho rõ — trong cái rương này là 40 triệu !Chỉ muốn các ngươi thành công, mỗi người còn có thể thêm 10 triệu !”

Trần Chi Mặc chợt che miệng nở nụ cười, “Dù sao tiền ở trong cái kho hàng ,các ngươi thay vì đi đối phó ta, không bằng trực tiếp hướng Triệu lão bản các ngươi muốn tiền không phải được, cần gì tìm phiền toái cho mình?”

Lời của hắn lập tức liền đề tỉnh bọn Hắc Lộc.

Hắc Lộc trực tiếp hướng hai huynh đệ khác cho cái sắc mặt,”Đúng vậy ,Triệu lão bản, chúng ta vì ngươi khổ cực như vậy, làm những chuyện phạm pháp, ngươi lại mang nhiều tiền như vậy bây giờ quá vô đạo đức !”

Nhìn ba người bọn chúng đem dao đến gần, Triệu Đức Thắng liên tiếp lui về phía sau, “Các ngươi. . . . . . Các ngươi muốn làm gì? Là ta tốn tiền mướn các ngươi tới !”

“Muốn tiền hay là muốn mạng!” Hắc Lộc nghiêng đầu. Triệu Đức Thắng bị buộc  thối lui đến  trong góc.

Trần Mộc Ngôn được Trần Chi Mặc ôm, dựa vào tường ngồi ở chỗ đó.

“Mặc ca. . . . . .”

“Ngoan ngoãn xem kịch vui là được.” Trần Chi Mặc cúi đầu ở trên chóp mũi Trần Mộc Ngôn hôn một cái, vuốt ve đầu của cậu tựa vào trên vai mình .

Bỗng dưng, Triệu Đức Thắng chợt từ bên hông rút ra một khẩu súng, nhắm ngay bọn Hắc Lộc:”Các ngươi ai cũng không được tới đây, nếu không ta liền nổ súng!”

Hắc Lộc dùng giọng nói buồn cười  nói: “Triệu lão bản, đây là súng thật à?Ta có biết từ trên mạng mua loại vật này rất dễ dàng. . . . . .”

“Đùng”một tiếng, một viên đạn bắn vào trên đùi Hắc Lộc,hắn ôm chân ngã trên mặt đất, gào lên không ngừng.

Trần Chi Mặc đỡ Trần Mộc Ngôn đứng lên, hết thảy chuyển biến đột ngột, Triệu Đức Thắng xem ra lần nữa đạt được quyền chủ động.

Họng súng trước mặt hai người khác quơ quơ, “Các ngươi hảo hảo làm việc cho lão tử,nếu không ta một phát dạng oanh đầu ngươi !”

Hai người kia nơm nớp lo sợ lui về phía sau .

Triệu Đức Thắng đắc ý cười cười, “Trần Chi Mặc, diễn ngay cho Lão Tử !Ngươi phái người mang con gái ta đi ta không thể đem ngươi làm gì,nhưng là ta sau lại suy nghĩ một chút, chỉ cần ta có cuốn băng này,muốn thế nào Trần gia các ngươi liền làm thế nấy,nếu ngươi đụng vào con gái ta,ta liền đem nó tung lên mạng !”

Trần Chi Mặc thở dài một cái.

“Mặc ca. . . . . . Anh . . . . . .”

“Em muốn bảo anh đừng động tới em?Đứa ngốc, kẻ điên này có súng,anh coi như mặc kệ em cũng chạy không xong.”

“Biết chạy không thoát là tốt !” Triệu Đức Thắng kéo chốt, “Hướng về phía máy quay bắt đầu đi — bằng không ta liền một viên một viên bắn vào trên người đệ đệ ngươi  !”

Trần Mộc Ngôn hít vào một hơi, cậu tình nguyện để cho Triệu Đức Thắng bắn chết, vừa vặn kéo dài hắn lên đạn, cũng không muốn để cho Trần Chi Mặc bị quay.

Vừa muốn đi tới trước mặt Trần Chi Mặc  ,đối phương chợt một tay ôm cậu vào trong ngực, ùn ùn mãnh liệt hạ xuống,Trần Mộc Ngôn giùng giằng muốn né tránh, lại bị Trần Chi Mặc ấn một cái xuống đất.

Môi của cậu bị cạy ra, nhiệt liệt hôn tựa hồ căn bản không quan tâm người đang vây xem.

Triệu Đức Thắng mở to hai mắt nhìn hai người té xuống đất ,không khỏi kinh ngạc đến ngây người.

“Này. . . . . . Diễn đích thực hăng hái mà . . . .”Hai tên cướp còn lại há to miệng.

Trần Mộc Ngôn giãy giụa muốn đem hắn đẩy ra,nhưng là Trần Chi Mặc lại đè ở trên người của cậu,cậu biết Trần Chi Mặc là muốn dùng mình ngăn trở máy quay, bộ dáng như vậy hình ảnh Trần Mộc Ngôn trong máy cũng sẽ không rõ ràng như vậy  .

“A ha ha !”Triệu Đức Thắng dùng súng chỉ chỉ hai người ngây người  , “Các ngươi khiêng máy quay gần một chút cho ta !”

Trần Mộc Ngôn không có khí lực, chẳng qua là cảm giác Trần Chi Mặc đem cậu ôm rất chặt.

“Kéo dài làm gì! Trực tiếp làm cho ta!” Triệu Đức Thắng không có tâm tình thưởng thức màn dạo đầu,rống to, người xách máy quay cũng run theo.

Nắm chặt quả đấm, Trần Mộc Ngôn thân thể cứng ngắc .

Trần Chi Mặc nửa chống lên thân thể, bàn tay mơn trớn gương mặt Trần Mộc Ngôn,vừa đúng che máy quay, “Dù sao anh cũng đã sớm muốn thượng em,chỉ bất quá nơi này không phải là lý tưởng ,anh cũng không thích có người nhìn em  . . . .”

Trần Mộc Ngôn hít một hơi, đối phương hôn lên gò má của cậu,bàn tay theo thắt lưng tuột  xuống, đưa vào trong quần, vuốt ve cậu.

Vừa lúc đó, đỉnh đầu truyền đến tiếng phi cơ trực thăng mơ hồ ,Triệu Đức Thắng cùng hai người khác ngẩng đầu .

Trần Chi Mặc duỗi thẳng tay nhặt lên con dao A Tiến rơi trên mặt đất  ,Triệu Đức Thắng mới vừa cúi đầu nhìn thấy hắn, chưa kịp phản ứng, một đạo ngân quang tập tới ,con dao cắm ở  cánh tay của hắn ,Triệu Đức Thắng đau nhức khó nhịn, súng lục rơi xuống.

Hắn che cánh tay, phẫn hận vừa muốn cúi người xuống đi nhặt súng, Trần Chi Mặc đã tiến lên từng bước đem súng lục đá văng ra.

Kho hàng bên ngoài vang lên tiếng súng, khóa cửa bị bắn thủng, cửa vừa mở ra, cảnh sát vọt vào.

Trần Chi Mặc vừa muốn ngẩng đầu, chỉ nghe tiếng kinh hô Trần Mộc Ngôn sau lưng ,thì ra là Triệu Đức Thắng chợt rút ra con dao cắm ở trên tay, chĩa vào Trần Chi Mặc.

Cảnh sát xông tới bắn ngay lưng Triệu Đức Thắng  ,nhưng là hắn vào bước đường cùng,tâm tình phẫn hận làm động tác hắn cuối cùng hung ác vô cùng, Trần Chi Mặc nghiêng người cố gắng né tránh, lưỡi dao xẹt ngang qua mặt hắn.

“Mặc ca –” Trần Mộc Ngôn không biết khí lực từ nơi nào tới, xông đến,đáng tiếc chậm một bước,mặc dù cậu nắm con dao của Triệu Đức Thắng , nhưng là mặt Trần Chi Mặc cũng đã bị thương!

Vừa bang bang mấy tiếng súng ,Triệu Đức Thắng đầu bị bắn xuyên, ngã xuống trước mặt Trần Mộc Ngôn.

Trần Mộc Ngôn lui về phía sau mấy bước, trên tay nắm lưỡi dao,trong tay vết máu không biết là đến từ Trần Chi Mặc hay là mình.

“A. . . . . . A. . . . . .” Trần Mộc Ngôn ngốc lăng nhìn Triệu Đức Thắng nằm trên mặt đất, ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm Trần Mộc Ngôn, chết không nhắm mắt.

Trần Chi Mặc tới đây, đè lại cổ tay Trần Mộc Ngôn ,để cho cậu buông lỏng ra lưỡi dao.

“Mộc Ngôn,em không sao chứ?”

Con dao rơi xuống đất  giòn vang làm Trần Mộc Ngôn quay đầu lại, có cảnh sát đi tới muốn dìu , ngay lập tức gọi điện thoại cứu hộ.

Trần Mộc Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vết dao trên má trái Trần Chi Mặc ,nhìn thấy mà ghê người.

“Mặc ca! Mặt của anh !”Trần Mộc Ngôn đưa tay muốn đụng vết thương của hắn, mới phát hiện vết thương rất sâu, máu chảy không ngừng.

Trần Chi Mặc hai lời không có nói, chẳng qua là ôm chặt cậu “Hiện tại không sao, không sao. . . . . .”

Vậy làm sao có thể coi là không có sao?”Làm sao bây giờ? Mặc ca. . . . . . Thương thế của anh ngay mặt. . . . . . Khuôn mặt bị thương. . . .” Trần Mộc Ngôn không ngừng tái diễn câu nói kia.

Trần Chi Mặc chẳng qua là ôm lấy cậu,lên trực thăng.

Hắc Lộc cùng đồng bọn hắn toàn bộ bị bắt,ngay cả Đại Đệ rời đi cũng bị truy bắt quy án. Thi thể Triệu Đức Thắng bị mang rời tàu.

Trên phi cơ, đã có nhân viên cứu hộ tiến hành xử lý đơn giản  miệng vết thương của Trần Chi Mặc .Khi bọn họ tới bệnh viện  ,Vương Đại Hữu đã ở đó chờ bọn họ. Khi hắn nhìn thấy vết thương Trần Chi Mặc thì trong ánh mắt khiếp sợ chạm vào tim Trần Mộc Ngôn.

Bác sĩ ngoại khoa chỉnh hình tốt nhất thành phố, đem hết toàn lực cứu vãn khuôn mặt Trần Chi Mặc  .

Trần Mộc Ngôn bởi vì cả người bị hành hạ,bất tỉnh .

Ngày này,tin tức cả nước chú ý nhất chính là gương mặt Trần Chi Mặc bị thương  ,vô số fan cầu phúc, thậm chí ở bệnh viện ngồi chờ đợi kết quả.Tin tức tạp chí có liên quan Trần Chi Mặc hết, đài truyền hình vì Trần Chi Mặc tạm thời bày ra  chuyên mục đặc biệt .Các ký giả hội tụ ở ngoài cửa bệnh viện ,bọn họ quấy rầy Trần Chi Mặc phẫu thuật, fan tự động duy trì hiện trường trật tự, ngay cả  paparazzi bị loại không khí này lây nhiễm, trở thành một thành viên an tĩnh chờ đợi tin tức.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2012, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1124
Được thanks: 1807 lần
Điểm: 32.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Nhập Hí - Donggua1986 - Điểm: 76
Chương 72

Khi Trần Mộc Ngôn tỉnh lại, cậu phát hiện mình nằm an tĩnh trong phòng bệnh, trên cổ tay truyền nước biển.

"Mặc ca. . . . . . Mặc ca!" Đang lúc cậu thiếu chút nữa bật dậy,có người đem cậu đè xuống.

"Trần Chi Mặc không có sao, cậu tốt nhất nghỉ ngơi!" Người kia lại là Sở Cận.

"Sở đại ca. . . . . . Tại sao là anh. . . . . . anh nói anh ta không sao, vết thương trên mặt anh ấy không có chuyện gì sao?"

"Là tôi.Chẳng qua là trong khoảng thời gian này bề bộn nhiều việc không có nhìn thấy cậu,là vừa nhìn tờ báo chính là tin tức Trần gia hai người gặp chuyện không may  . . . . . ." Trong mắt Sở Cận một chút do dự thoáng qua, Trần Mộc Ngôn đã nhìn ra, nắm chặt tay của hắn, "Vết thương anh ta có phải  rất nghiêm trọng hay không?"

Thở dài một cái, Sở Cận thấp giọng nói: "Lừa cậu cũng không có ý nghĩa. . . . . . độ sâu vết thương vượt qua tưởng tượng của những chuyên gia kia  ,khép lại sau không có thể không lưu vết sẹo . Đợi đến vết thương của hắn khép lại sau,bác sĩ chỉnh hình sẽ căn cứ tình huống đối với hắn tiến hành điều chỉnh."

"Vậy hắn còn có thể lên TV không?"

Truyền hình là sự nghiệp của Trần Chi Mặc ,hắn mới ba mươi tuổi, còn con đường rất dài có thể đi!

Sở Cận sờ sờ cái trán Trần Mộc Ngôn,"Cậu yên tâm, Trần Chi Mặc coi như trên mặt có sẹo, vẫn không người nào có thể vượt qua phong thái hắn !"

"Tôi muốn đi thăm anh ấy !"

"Chính thân thể cậu còn chưa xong mà! Bác sĩ nói cậu cần thăng bằng chất điện phân trong cơ thể . . . . ." Sở Cận mắt hoa đào xinh đẹp híp lại một chỗ.

"Tôi muốn thăm anh ấy."Trần Mộc Ngôn nhìn vào trong mắt đối phương ,Sở Cận hơi sững sờ, biết cậu kiên trì.

"Được rồi, tôi đỡ cậu qua."Sở Cận đem cậu đỡ xuống giường.

Thân thể Trần Mộc Ngôn vẫn như cũ có chút vô lực, dọc theo vách tường đi tới phòng bệnh Trần Chi Mặc.

Sở Cận thay cậu mở cửa, Trần Mộc Ngôn đi vào, nhìn Trần Chi Mặc nằm trên giường ,ánh mắt ướt lên.

Hắn ngủ vô cùng an bình, phảng phất như vết thương trên mặt một chút cũng không đau. Băng gạc màu trắng băng trên má trái hắn,đối với Trần Mộc Ngôn mà nói lại có vẻ chói mắt.

Cậu dè dặt vươn tay ra, chỉ xẹt qua lông mi Trần Chi Mặc ,sống mũi hắn vẫn như cũ cao ngất, nhìn ra ngũ quan phập phồng là như thế vừa đúng. Có phải bởi vì quá hoàn mỹ hay không, mà hoàn mỹ luôn là không dài lâu .

"Anh ấy tại sao vẫn ngủ?" Trần Mộc Ngôn quay đầu lại nhìn về phía Sở Cận, lúc này Trần Chi Mặc đưa tay nắm Trần Mộc Ngôn,khóe miệng hơi hướng về phía trước, cười vô cùng yên lặng.

"Tới?" Bờ môi của hắn khép mở  góc độ không lớn, vì phòng ngừa vết thương trên mặt nứt ra.

Sở Cận gật đầu ý bảo sau, mở cửa rời đi, chỉ còn hai huynh đệ bọn họ .

"Mặc ca." Trần Mộc Ngôn nhẹ nhàng kêu, lúc này mới phát hiện mình không biết đối với Trần Chi Mặc nói cái gì cho phải.

Ngón tay Trần Chi Mặc điểm điểm chóp mũi cậu,chậm rãi hướng về phía trước, đẩy ra tóc của cậu,ánh mắt nhu hòa làm Trần Mộc Ngôn muốn khóc.

"Thật xin lỗi. . . . . . Nếu như không phải em . . . . . ." Trần Mộc Ngôn nghẹn ngào.

"Nếu như không phải em,rất nhiều chuyện anh không biết mình có thể bỏ."Trần Chi Mặc khẽ mỉm cười, hướng một bên , bảo Trần Mộc Ngôn ở bên cạnh hắn nằm xuống.

Trần Mộc Ngôn cẩn thận từng li từng tí nằm ở trên cánh tay đối phương ,bị đối phương nhẹ nhàng ôm, thậm chí hô hấp của Trần Chi Mặc cũng gần ở bên tai.

"Nếu em cảm giác thật muốn xin lỗi anh,vậy thì hôn anh một chút đi." Trần Chi Mặc dùng ngữ điệu đùa giỡn nói, "Thật ra thì nói thật cho em biết,nếu như phi cơ vẫn chưa tới, anh thật sẽ ở nơi đó ôm em."

Hắn không nghĩ tới, Trần Mộc Ngôn thật nâng đầu hôn lên môi của hắn.

Đang lúc Trần Mộc Ngôn muốn lùi về , tay Trần Chi Mặc giữ lại sau ót của cậu,thừa dịp môi cậu còn chưa khép lại, lần nữa xâm lấn, không ngừng tái hôn, tựa hồ như thế nào cũng không đủ.

Hai người đều nghiêng thân ,Trần Mộc Ngôn nhắm mắt lại, nhịp tim cuồng liệt, cậu không còn cảm giác xấu hổ làm cậu lui bước ,cậu chẳng qua là vững vàng bắt được người mình tưởng niệm.

Trần Chi Mặc đưa ra một cái tay khác, hoàn toàn đem Trần Mộc Ngôn vòng vào trong ngực của mình, ngắn ngủi tái diễn đụng chạm trở nên lâu dài, không khí tựa hồ cũng ngưng tụ ,trong đầu rốt cục chỉ còn lại lẫn nhau.

"Thích anh không?Mộc Ngôn?" Chóp mũi Trần Chi Mặc dựa vào Trần Mộc Ngôn,rũ mắt,nhẹ giọng hỏi.

Trần Mộc Ngôn đưa tay ôm lấy đối phương, "Coi như thật giống như Anna nói  ‘ yêu anh tựa như yêu một tuồng kịch ’, em nhập vai quá sâu, không biết như thế nào quay đầu lại."

"Anh nhưng tuyệt không muốn em quay đầu lại."

"Nói cho em biết, về mặt của anh, bác sĩ nói thế nào?"

Đây là vấn đề Trần Mộc Ngôn quan tâm nhất .

"Ừ. . . . . . Hắn nói muốn mặt anh giống như trước hoàn hảo là không thể,nhưng là chỉ cần khép lại là tốt, chỉ  lưu lại dấu vết mờ mờ, sẽ không hù được người ."

"Như vậy vai diễn?Anh còn có thể diễn sao?" Trần Mộc Ngôn trợn to hai mắt nhìn đối phương.

Trần Chi Mặc ha hả cười một cái, "Em cái bộ dáng này thật đáng yêu, thật là muốn khi dễ em !"

"Chớ hỏi một đằng, trả lời một nẻo !Mau nói em biết a!"

"Cho dù là chỉnh hình cũng không cách nào làm vết sẹo biến mất, kết quả tốt nhất cũng chỉ là lưu lại vết thương không nổi bật  .Em nghĩ a, anh đóng phim vĩnh viễn không thể nào không cần đặc tả ống kính đi? Một khi có đặc tả, người xem sẽ rất dùng sức đi xem vết thương kia, ngược lại bỏ quên bộ phim.''

"Ý của anh là anh sau này không thể làm diễn viên ?"

"Không thể làm diễn viên rất nghiêm trọng sao? Trừ diễn viên, anh cũng có rất nhiều những chuyện muốn làm khác,hơn nữa còn so với đóng phim quan trọng hơn.

"Chuyện gì?"

"Ừ. . . . . ." Trần Chi Mặc giảo hoạt cười một tiếng, đưa tay làm thành micro đưa tới bên mép, "Phía dưới là ký giả  siêu cấp tạp chí《 tối bát quái 》 .Ảnh đế Trần Chi Mặc top danh sách chuyện muốn làm nhất là cùng Trần Mộc Ngôn ,tranh thủ một tháng không xuống giường, thứ hai là Trần Chi Mặc hy vọng có thể cùng Trần Mộc Ngôn ở phòng tắm, phòng làm việc  công ty, buồng xe cùng với đủ loại nơi đều phải làm một lần, thứ ba chính là. . . . . ."

"Được rồi ! Được rồi !Anh nói càn nữa em đánh chết anh !"Trần Mộc Ngôn đưa tay che miệng đối phương ,không nghĩ tới đối phương cứ như vậy hôn phương lòng bàn tay cậu,cậu vội vàng đem tay rút về, "Anh không thể trả lời đàng hoàng sao?"

"Chuyện anh có thể làm rất nhiều,nói thí dụ như chủ tịch Trần thị  ,du lịch vòng quanh thế giới, viết kịch bản a. . . . . Nghề diễn viên này đã làm anh rất mệt mỏi, có thể ở thời điểm huy hoàng nhất dừng lại, so với rất nhiều tiếng vỗ tay quyến luyến những minh tinh điện ảnh khác có thể cưỡng bách mình  ,anh đã tốt hơn rất nhiều ."

"Mặc ca. . . . . ." Trần Mộc Ngôn ánh mắt vừa chua xót,đối phương dùng vẻ mặt  mấy phần đau lòng nhìn về phía cậu,  hôn mắt cậu.

"Trần Mộc Ngôn em cho tới bây giờ đều không mềm yếu, vô luận ở trong hoàn cảnh như thế nào em cũng sẽ suy nghĩ đối mặt mà không phải trốn tránh, em cũng chưa bao giờ rơi nước mắt, cho dù em còn là Diệp Nhuận Hành ,anh cũng chưa từng thấy mắt của em lóe lệ quang. Em làm anh cảm thấy vừa hâm mộ vừa đố kỵ."

"Một paparazzi có cái gì tốt đố kỵ . . . . . ."

"Anh đố kỵ em rõ ràng làm chuyện mình không thích,bị hiện thực đè ép,trong đôi mắt lại như cũ có hi vọng. Nếu như mắt của em có lệ,sẽ làm anh thấy không rõ ở trong đó có gì."

Trần Mộc Ngôn cười một chút, "Anh đâu chỉ là ảnh đế a, quả thật nên đi viết kịch bản. . . . . ."

"Tốt, em buồn,người của anh có rất nhiều con đường có thể đi. Bất quá anh hiện tại liền muốn hảo hảo ôm em."

Sở Cận ngoài cửa, xuyên qua khe cửa nhìn thấy hai người ôm nhau  ,thở dài một cái, cúi đầu  ,rồi lại khẽ mỉm cười.

Anna mời vệ sĩ chuyên nghiệp canh giữ cửa phòng bệnh Trần Chi Mặc  ,điều này làm  ký giả tới trước dò xét tin tức khó có thể tiến lên.

Cô đem một hộp ghi hình mang đến trước mặt Trần Chi Mặc  ,trên mặt là nụ cười mập mờ  , "Có muốn để xem một chút hay không, mặc dù kỹ thuật quay cùng ánh đèn rối tinh rối mù, nhưng đủ mạnh thắng diễn viên.Cảnh sát nếu là không đến, em đoán chừng anh liền đem Trần Mộc Ngôn ăn vào trong bụng đi?"

"Đúng vậy ,cho nên cuốn băng này chờ tôi trở về nhà từ từ thưởng thức đi. Nếu là ở chỗ này xem một chút có cảm giác , kích động đối với vết thương đang khép không có lợi." Trần Chi <ặc nghiêng đi đầu, nghiêm mặt nói, "Mấy người bắt cóc Mộc Ngôn đâu?"

"Bị bắt,hai ngày nữa sẽ phải mở phiên toà, chứng cớ một xấp dầy, không cần làm phiền anh ra tòa . Bất quá có cái gì muốn đặc biệt dặn dò không?"Anna ở mép giường ngồi xuống.

"Hết thảy phục tùng phán quyết quan toà  ,bất quá tên A Tiến,hắn hình như rất thích nam nhân. Vì cảm kích hắn đối với Mộc Ngôn chiếu cố, hi vọng ở trong ngục cũng có người có thể chiếu cố hắn thật tốt.Nhân tiện nói một câu, hắn thật thích xem cái loại phim kia,giống như cũng rất hâm mộ diễn viên nghề nghiệp này , nếu trong ngục giam tư liệu sống nhiều như vậy, sẽ để cho hắn quay đủ đi."

"Biết. Về phần cha anh,ông ta biết được tin tức tính mạng anh không sao,không biết có phải thật là vui hay không, cho nên trúng gió thật hiên tại trong nhà dưỡng bệnh."Anna ngón tay xẹt qua lông mày Trần Chi Mặc  ,"Còn anh?Có tính toán gì? Nhìn dáng vẻ của anh tựa hồ có làm diễn viên hay không cũng không sao, tính toán trở lại kinh doanh Trần thị  sao?"

"Trần thị cần chính là CEO có thể nhìn chung toàn cục  ,tôi có ở đó hay không cũng không phải là rất trọng yếu."

"Ừ hừ, vậy thì thừa dịp trong khoảng thời gian này giải quyết Trần Mộc Ngôn đi, em biết anh đã nhịn lâu rồi, cả đầu đều ám muội." Anna cười đứng dậy rời đi.

Trần Mộc Ngôn trong phòng bệnh ,Đinh San San cùng Khương Phi cũng tới.

"Tôi thật là quá ngu ngốc, đêm đó cậu vẫn không có xuất hiện tôi nên nghĩ đến cậu đã xảy ra chuyện!" Đinh San San áo não không dứt, ngược lại Khương Phi tỉnh táo .

Trần Mộc Ngôn an ủi cô nửa ngày, cùng cô giải thích nói mình đã không việc gì , quan sát hai ngày là có thể xuất viện, cô mới không thấy tội lỗi.

Khương Phi vỗ vai của cậu nói chờ cậu trở về trường học, hai người hẹn cuối tuần đi xem buổi toạ đàm của tổ chuyên gia đến từ Mĩ .

Hai người bọn họ sau khi đi, Trần Mộc Ngôn lại muốn đi thăm Trần Chi Mặc , hai chân vừa dứt ,cậu liền phát hiện tựa hồ có người bồi hồi ở ngoài cửa không biết nên đi vào hay không.

Trần Mộc Ngôn hồ nghi nghĩ thầm chẳng lẽ là ký giả, mở cửa, nhìn thấy Thẩm Thanh đứng ở ngoài cửa, cô tựa hồ không nghĩ tới Trần Mộc Ngôn lại đột nhiên mở cửa, sửng sốt mấy giây, sau đó trầm tĩnh quyết tâm ,"À,cậu mấy ngày rồi không có tới đi học. . . . . . Nhìn tờ báo sau mới biết chuyện của cậu . . . . ."

Chương 73

"Tôi không sao, " Trần Mộc Ngôn cười cười, "Bất quá thiếu chút nữa có chuyện."

Cậu tránh ra để Thẩm Thanh đi vào.

Một ngồi ở trên ghế, một ngồi ở trên giường, tựa hồ không biết nói cái gì cho phải.

Mười mấy giây sau, mở miệng nói chuyện trước là Thẩm Thanh .

"Có một lần. . . . . Diệp Nhuận Hành gặp tai nạn,tôi cũng không có thể ở bên cạnh hắn. . . . . Tôi ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không dám nhìn."

"Vậy cũng không có biện pháp, bị đụng vô cùng khó coi a. . . . . ." Lời này vừa nói ra, Trần Mộc Ngôn lại có chút hối hận, mình tại sao sẽ biết thi thể Diệp Nhuận Hành khó coi đây.

"Sau tôi đi hỏi ,mới biết cậu cũng thoát khỏi tai nạn ,hơn nữa còn là cùng hắn xảy ra tai nạn."Thẩm Thanh đùa bỡn ngón tay, đây là việc lúc cô khẩn trương thường làm.

Trần Mộc Ngôn đưa tay đè xuống tay của cô,"Đừng lo lắng, lần này tôi chuyện gì cũng không có."

Thẩm Thanh nhìn cậu,gật đầu một cái, thanh âm khẽ run, "Tôi  . . . . . Làm sao không thấy rõ cậu chứ?Bởi vì tôi bị tự ái bịt kín mắt. . . . Cậu nói không sai. Trời cao cho chúng ta không chỉ một cơ hội, tôi nhưng không bắt được. . . . . ."

"Không bắt được không chỉ là cậu,cũng bao gồm tôi."Trần Mộc Ngôn cười lên, mặt mày nhẹ nhõm lây đến Thẩm Thanh,"Hiện tại rất tốt ,chúng ta đứng ở khoảng cách thích hợp nhất  ,mặc dù tổn thương lẫn nhau cũng có thể tốt  như lúc ban đầu. Nhưng là càng gần, đả thương  sẽ càng đau. Mà dừng ở nơi này, cậu vĩnh viễn đều là Thẩm Thanh tôi biết, lòng tự ái rất trọng yếu, nhưng phải dùng cảm tính cùng lý tính đối đãi hết thảy."

Thẩm Thanh nhắm mắt lại, thở phào nhẹ nhỏm, tựa hồ áp lực đè ép đã lâu trong nháy mắt phóng thích ra ngoài.

Bọn họ đã từng là bánh răng thích hợp nhất ,chẳng qua là không cẩn thận một nơi bể, hai người một khi có lỗi,khi hợp lại trở về chỗ cũ  , đã không cách nào phối hợp lẫn nhau xoay tròn.

Hai ngày sau, Trần Mộc Ngôn chính thức xuất viện, khôi phục khóa học.

Trước khi rời đi phòng bệnh ,cậu tới chỗ Trần Chi Mặc .

Không biết có phải là bởi vì ở trong bệnh viện đợi quá nhàm chán hay không ,Trần Mộc Ngôn chỉ cần đứng ở nơi Trần Chi Mặc có thể chạm đến  ,hắn sẽ đem cậu kéo qua ôm vào trong ngực, Trần Mộc Ngôn thậm chí cảm giác mình biến thành cái gối ôm cỡ lớn.

"Hôm nay phải đi học?"

"Ừ,em đã bỏ học gần một tuần ,hoàn hảo có bạn học giúp em xin Trịnh giáo sư tha thứ. Nếu như em không kịp tới khóa sau,sang năm sẽ phải bắt đầu từ đầu ."

"Được rồi." Thanh âm Trần Chi Mặc có mấy phần tịch mịch  ,nhưng là Trần Mộc Ngôn biết hắn giả bộ, loại vẻ mặt này cùng ngữ điệu là hắn cố ý làm người mềm lòng mới có thể làm ra ,hiệu quả cùng cấp với cô gái làm nũng, "Vậy em tan lớp sau sẽ đến bệnh viện cùng anh ăn cơm tối đi?"

"Bệnh viện này y tá xinh đẹp như vậy, anh cần em tới làm gì?"

"Họ xinh đẹp nữa cũng không phải là thức ăn của anh a."Trần Chi Mặc ở bên gáy cậu hôn một cái mới buông lỏng tay ra.

Trần Mộc Ngôn mới vừa đi tới cửa bệnh viện, liền gặp phải ký giả tập kích. Mặc dù có vệ sĩ Trần gia hộ tống, nhưng vẫn là khó có thể đột xuất vòng vây. Thời khắc mấu chốt, Tô Trăn ra sân cứu cậu.

"Trần Mộc Ngôn--"Tô Trăn đứng ở ngoài đám người ,giơ giơ lên kính râm trong tay  ,chẳng những đưa tới một đám fan canh chừng ở bệnh viện chấn động, ngay cả các ký giả cũng trong nháy mắt thay đổi đầu súng.

Tô Trăn luôn luôn khiêm tốn ,ý đồ lớn tiếng kêu tên của mình Trần Mộc Ngôn dĩ nhiên hiểu,cậu sẽ không cô phụ hy sinh của Tô Trăn ,nhanh chóng thoát khỏi đám người.

Trở lại trường học, không ít bạn học bày tỏ quan tâm. Một tuần không đi học, Trần Mộc Ngôn nghe cũng không hề cật lực,chủ yếu vẫn là bằng vào kinh nghiệm thực tập ở bệnh viện cùng những gì bình thường cậu đọc tích lũy được.

Trở lại nhà trọ mới hơn bốn giờ chiều. Trần Chi Mặc có thương tích ,để tăng tốc độ khép vết thương đương nhiên là ăn cá quả tương đối khá.

Trần Mộc Ngôn chưng cá lóc sau đi tới bệnh viện, đi thang máy đến phòng bệnh Trần Chi Mặc ,Vương Đại Hữu đang ngồi ở trên ghế.

"Đại Hữu ca, anh thế nào ở bên ngoài đợi không đi vào?"

"Ừm,Phó tổng Amaze đang ở bên trong cùng anh cậu nói chuyện." Vương Đại Hữu vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh ,"Cậu cũng ngồi xuống chờ một chút đi."

"Phó tổng?"

Trần Chi Mặc là nghệ sĩ hình tượng tốt nhất nổi tiếng nhất kiếm tiền nhiều nhất ở Amaze,cậu có thể hiểu được công ty đối với Trần Chi Mặc bị thương để ý .Chẳng qua là lần này tới hơn phân nửa là vì hiểu rõ thương thế của hắn như thế nào.

Chẳng qua là nếu như bọn họ biết Trần Chi Mặc sau này không thể đóng phim nữa,sẽ đối đãi như thế nào với hắn?

Trần Mộc Ngôn không khỏi khẩn trương lên, "Vương đại ca. . . . . . Bọn họ có thể cùng đại ca tôi hủy bỏ hợp đồng hay không?"

"Hủy bỏ hợp đồng?Cũng sẽ không, coi như không thể đóng phim , anh cậu còn có thể làm chủ." Vương Đại Hữu chê cười một tiếng, "Này không có xác định Chi Mặc không cách nào trở lại màn ảnh ,có không ít tiết mục ti vi yêu hắn làm chủ trì đây."

"Như vậy à . . . ." Trần Mộc Ngôn hơi tốt hơn  một chút.

Mấy phút sau, cửa mở ra.

Một người đàn ông cao gầy mặc tây trang thoải mái đi ra. Hắn tóc ngắn có vẻ ngay thẳng,màu đen điểm giữa vài mạt màu bạc.Ngũ quan cùng nghệ sĩ dưới công ty có chút giống,chẳng qua là mang theo vài phần kiêu ngạo .

Trần Mộc Ngôn nhớ tới Đinh San San nửa cười giỡn đã nói, nam nhân kiêu ngạo hơn phân nửa là bởi vì tùy hứng.

Mà cái nam nhân bốc đồng dừng ở trước mặt Trần Mộc Ngôn ,ánh mắt từ chỗ cao rơi xuống, "Trần Mộc Ngôn?"

"Là tôi. . . . . Xin hỏi có chuyện gì không?"

"Không có gì, chẳng qua là không nghĩ tới phiền toái đều lớn như vậy." Nói xong, hai tay của hắn đút ở trong túi rồi rời đi.

Trần Mộc Ngôn nhìn bóng lưng của hắn, cửa truyền đến thanh âm của Trần Chi Mặc , "Tiểu Ngôn -- là em tới sao?"

"Dạ." Trần Mộc Ngôn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Trần Chi Mặc đã đối với cậu giang hai tay,cậu chỉ đành phải tránh hắn, đem cơm hộp đặt lên bàn, "Mặc ca, uống chút canh cá."

"Ừ." Trần Chi Mặc vẫn là ôm lấy hông của cậu,tại sống lưng cậu hôn lên hai cái mới buông ra, "Hai ngày nay trên mặt có điểm ngứa."

Trần Mộc Ngôn xoay người bắt được tay hắn muốn ấn băng gạc ,"Đó là vết thương anh đang phục hồi,không nên tùy tiện gãi."

Trần Chi Mặc ngẩng đầu lên, hắn luôn luôn lấy khí chất thành thục ôn nhu nổi tiếng thế nhưng dùng mấy phần ngữ điệu ăn vạ nói, "Vậy em hôn anh đi,như vậy anh vẫn nhớ cảm giác em hôn anh, cũng sẽ không nhớ vết thương trên mặt ."

Trần Mộc Ngôn bĩu môi, "Uống canh đi !"

Trần Chi Mặc không có tiếp tục ăn vạ, đem cơm hộp mở ra dùng cái muỗng múc  canh.

"Đúng rồi, Mặc ca, mới vừa rồi nam nhân đi ra là người nào a?"

"Thế nào, nhìn hắn dáng dấp không tệ nhiều tiền,tim đập rộn lên ?" Trần Chi Mặc nửa cười giỡn nói.

"Hắc hắc! Người nào cùng anh một dạng a!"

Trần Chi Mặc để xuống cái muỗng, đầu tiến tới trước mặt của cậu,"Em biết không? Người nam nhân kia mới vừa rồi sắc dụ anh."

Trần Mộc Ngôn thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc,"Mặc ca, hắn hình như là Phó tổng đi? Còn dùng sắc dụ anh !”

"Không có biện pháp, đại khái anh kỹ thuật thật rất tốt,để cho hắn đặc biệt hoài niệm đi. . . . . ." Trần Chi Mặc làm bộ như không có chuyện gì xảy ra dùng cái muỗng đâm thịt cá trong canh.

"Cái gì? Anh trước kia cùng hắn ở chung một chỗ ?"Trần Mộc Ngôn giọng lên cao,chẳng qua là đối phương vẫn như cũ lơ đễnh.

"Hắn chính là cái tình đầu ở trên sân thượng."Trần Chi Mặc dùng không nhanh không chậm  nói ra tin tức bất ngờ,đáng tiếc paparazzi không ở đây.

"Hả?" Trần Mộc Ngôn nghiêng đầu chưa phản ứng kịp.

Trần Chi Mặc trên môi mơ hồ có một mạt ý cười,nụ cười như thế thuộc về quá khứ, "Cao trung cùng hắn làm chỉ biết ba hắn là ông tổng công ty diễn nghệ.Hắn bị đưa đi Mĩ sau chúng ta liền mất  liên lạc. Hắn rất trọng thể diện,anh đoán hắn nhất định đang chờ anh gọi cho hắn ,mà anh đây. . . . . Tựa hồ cũng đang đánh cuộc, nếu như anh không chủ động liên lạc hắn, hắn có thể liên lạc anh hay không .Kết quả. . . . . . Chúng ta cứ như vậy bế tắc. Bế tắc đã lâu, rất nhiều chấp nhất gì đó cũng như vậy không vực dậy nổi."

"Mặc ca,anh đừng nói em là anh cố ý đăng ký vào Amaze."

"Anh là cố ý, muốn nhìn một chút xem chúng ta gặp nhau lần nữa thì như thế nào. Bất quá anh ở amaze lâu như vậy, hai năm trước mới rốt cục gặp được hắn."

"Oh,cảm giác như thế nào?"

Trần Chi Mặc cười một tiếng, "Tựa như chén canh cá, đã nguội."

"Hả?"Trần Chi Mặc tỷ dụ luôn làm Trần Mộc Ngôn rất lâu mới có thể hiểu.

"Hắn vẫn như trước hăng hái, làm cho người ta muốn xé bỏ niềm kiêu ngạo của hắn nhìn hắn yếu ớt ,tựa như khi ở cao trung  anh ở trên sân thượng đối với hắn làm như vậy." Trần Chi Mặc ngón tay nâng lên cằm Trần Mộc Ngôn ,chậm rãi ma sát ,phảng phất như vuốt ve năm tháng , "Nhưng anh đã không phải là Trần Chi Mặc lúc trước . . . . ."

Trần Mộc Ngôn vẫn còn chờ câu tiếp theo của hắn, môi đối phương cũng đã dính vào, êm ái nhếch lên,chậm chạp xâm nhập, dần dần nóng bỏng , khi Trần Mộc Ngôn vỗ bờ vai của hắn ý bảo hắn buông ra  ,Trần Chi Mặc tựa như không đủ ,trở nên bạo liệt ,Trần Mộc Ngôn kéo áo của hắn về phía sau ,mấy giây sau Trần Chi Mặc mới buông cậu ra.

"Trần Chi Mặc!" Trần Mộc Ngôn trừng hướng đối phương, ai biết hắn lại ha hả nở nụ cười.

"Ai bảo em nghe mê mẩn như vậy ,hại anh muốn khi dễ em."

"Tựa như khi dễ hắn?"

Trần Chi Mặc nhìn cậu,đang lúc Trần Mộc Ngôn muốn xoay người rời đi, hắn mở miệng nói: "Không giống nhau. Nếu như em có kiêu ngạo anh sẽ không muốn phá vỡ nó,anh sẽ làm bản thân trở thành niềm kiêu ngạo của em."

"Mặc ca?"

"Em luôn là để cho anh cẩn thận lo được lo mất, sợ tới một phần sẽ làm tổn thương đến em,lui về phía sau từng bước em sẽ cách xa."

Trần Mộc Ngôn gật đầu cười một tiếng, "Mặc dù nghe giống như là lời thoại trong phim,được cái dễ chịu.Bất quá anh phải nói cho em biết, tại sao tên kia phải gọi em là phiền phức?"

"Cái đó a. . . . . ." Trần Chi Mặc giống như là nhớ tới chuyện gì buồn cười, "Đệ đệ của anh Trần Mộc Ngôn thích từ Mĩ gửi một chút thư tràn đầy ngữ pháp cùng lỗi chính tả cho anh, bên trong không thiếu một chút câu buồn nôn,anh đưa cho Cao Chí Dương xem,không nghĩ tới hắn không cảm thấy buồn cười, ngược lại có chút ăn dấm đệ đệ có thể không có chút nào che giấu biểu đạt cảm giác đối với anh đi."

Nhắc tới Trần Mộc Ngôn trước kia ,Trần Mộc Ngôn không khỏi hỏi: "Như vậy hiện tại ?Anh còn oán hận đệ đệ anh không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Kỳ Kỳ, n2jade và 86 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 603 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 636 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 573 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 544 điểm để mua Thiên thần mây
Hạ Quân Hạc: Còn 10k :cry: chời ơi
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 517 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 491 điểm để mua Thiên thần mây
TranGemy: Hôm nay Hà Nội mưa quá, viết vài dòng Nhật ký rồi đi ngủ thôi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: khi nào thi miss "mít" thì tau thi :)2
Hạ Quân Hạc: Còn 1 tiếng nữa hết hạn thi miss :blahblah: mọi người nhanh tay đăng ký nào :speaker:
LogOut Bomb: Gián -> mèo suni
Lý do: Sao nỡ bom chị :cry3: thất tềnh bom lại :D2
tuyền xù: dạo này khỏe k em?
tuyền xù: hello sunii <3
mèo suni: :) em có tội
tình chi
Gián: Chắc đá em quá :slap:
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 433 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: mèo suni -> 007
Lý do: ಥ ̯ ಥ từ biệt chị
007: T xúi tụi nóa bôm :D3
LogOut Bomb: mèo suni -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Bái bai
Đường Thất Công Tử: an nghỉ nơi thiên đường, chưa kịp thả bomb :v
LogOut Bomb: mèo suni -> Họa Thiên
Lý do: Vâỵ em hãy an nghỉ nhé :))))
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 412 điểm để mua Đôi chim non
Nam Cung Vân Điệp: Hờn~~
Đào Sindy: đại hội bomb chăng
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> Đường Thất Công Tử
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Gà quay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.