Diễn đàn Lê Quý Đôn









Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 500 bài ] 

Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu

 
Có bài mới 04.08.2011, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1136
Được thanks: 589 lần
Điểm: 9.91
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu (phần 1) - Điểm: 7
Xem Phần 2 của truyện Ở ĐÂY

Tên: Vương phi mười ba tuổi

Thể loại : xuyên không, ngôn tình, độc sủng, HE

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Trang chính: thautamquyquan.wordpress.com

Tình trạng: ~1800 chương đã hoàn ( dài kinh lun )

Nàng, là thủ lĩnh băng nhóm sát thủ, quyền sanh sát trong tay,luôn làm theo ý mình.

Hắn, là đế quốc tuyệt sắc Vương gia, thiết huyết lãnh khốc, uy chấn thiên hạ.

Nàng _ một sát thủ hiện đại, xuyên không, trở thành Vương phi nhỏ xinh mười ba tuổi

Hắn_ tuyệt sắc Vương gia cổ đại , trong phòng tắm đang ra sức chống lại lợi kiếm khát máu

Ai sẽ hàng phục ai?

“Đừng làm phiền ta, nếu không đừng trách ta không khách khí.”

Loạn thế chìm nổi, thiên hạ này cuối cùng liệu  có là thiên hạ của nam nhi
Phong vân hội tụ, kể xem kiếp này ai sẽ làm chủ


Đã sửa bởi misaki_kobayashi lúc 16.04.2012, 17:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 05.08.2011, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1136
Được thanks: 589 lần
Điểm: 9.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 12
Vương phi mười ba tuổi.
Chương 1: Xuyên qua.
Edit: chikinni (chik)
************************************************************

Trời chiều như lửa, cây anh đào rực rỡ.
Vầng dương sáng lạn, cây anh đào đỏ sẫm càng hừng hực khí thế, càng tăng thêm vẻ đẹp, đem non xanh nước biếc nhuộm đẫm trung đình viện ,không gian không nhiễm chút bụi trần.
“Oanh.” Một tiếng nổ vang lên.
Hoa anh đào bay múa, huyên náo đầy trời, đình viện sừng sững bỗng trở thành bằng địa.
Không gian tĩnh mịch.
“Tuyệt vời.”Một nam nhân tóc vàng nhìn trước mắt đình viện hóa thành tro bụi, hướng tới bên người tóc đen , giơ ngón tay cái lên, trong tay thưởng thức AK47.
“Đó là đương nhiên.” Nam nhân tóc đen kiêu ngạo đáp trả.
“Tam khẩu lâm đường ở Nhật Bản , ba trăm mười một người, không có một cái người sống.” Tiếng nói phát ra từ nam tử vẻ mặt lãnh khốc tiêu sái tiến đến, trên người dính đầy máu.
“Thủ lĩnh, đã hoàn tất.”Nam tử người phương Đông, toàn thân bụi đất, xơ xác tiêu điều,trên vai vác khẩu súng tự động mới nhất do Mĩ sáng tạo hướng nam tử tóc đen bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, một chút cũng không giống nữ tử mà bẩm báo .
Tóc đen tung bay giữa trời hoa anh đào, một thân dày đặc sát khí.
Dưới ánh chiều tà, con ngươi đen trong suốt sáng ngời, dường như cáng sâu hơn đen hơn, khiến người khác không dám nhìn vào.
Miệng nhỏ anh đào , hai má phớt hông,lộ ra khuynh thành tuyệt sắc.
Nữ nhân duy nhất trong sáu người, Lâm_ thủ lĩnh tổ chức sát thủ Thừa Long, là sát thủ đệ nhất trong giới sát thủ.
Lúc này, nghe thấy báo cáo, nhướng mày ngạo nghễ cười, mang theo ngạo thị quần hùng, cuồng vọng cùng tự tin, vung tay lên nói: “Đi.” Dứt lời xoay người liền hướng phía trước đi đến.
Xa xa, tiếng cảnh báo loáng thoáng truyền đến.
Bốn người lập tức đi theo ở phía sau, không chút hoang mang, nhất phái nhàn nhã, thần thái kia quả thực coi rẻ hết thảy.
Chiếc xe đen chạy đến, dựng trước mặt mọi người , cửa xe mở ra, nam tử tóc vàng cười nhìn Lâm nói: “Lão Đại chính là lão Đại,lần này so với những lần khác đều hoàn hảo, thời gian tính toán đích thực là vô cũng chính xác.”
“Vô nghĩa, cũng không nhìn xem lão đại chúng ta là người thế nào.” Nam tử áo đen vác trên mình truy kích pháo, trong mắt đều lóe lên kiêu hãnh cùng cảm phục.
Lâm đang dẫn đầu, nghe vậy cuồng vọng cười,Thừa Long_ tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới, lão đại như nàng ra tay, một chút dấu vết cũng không lưu lại, tiêu diệt ba nhà của Lâm Đường, thật sự chỉ là một việc nhỏ nhặt .
Bước chân qua bậc thềm, Lâm hướng tới cửa xe đang mở.
Từng bước bước ra, dưới chân đột nhiên trơn trượt, đầu liền hướng thẳng cửa xe đánh tới.
Lâm khẽ nhíu mày, thân thể trong nháy mắt cư nhiên không nghe theo lệnh bản thân, thẳng tắp đánh lên cửa xe, một trận đau đầu hoa mắt ập tới, hô hấp bỗng trở nên khó khăn.
Tất cả chỉ phát sinh ở khoảng khắc, ý thức cuối cùng biến mất, Lâm mơ hồ cảm giác bản thân dở khóc dở cười, làm một thủ lĩnh tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới như nàng. . . . . . Cư nhiên lại đâm vào cửa xe của mình mà chết, quả thật làm chuyện cười cho thiên hạ,khiến giới sát thủ chê cười.
Hoa anh đào tung bay, thế giới vẫn tiếp tục luân chuyển.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 05.08.2011, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1136
Được thanks: 589 lần
Điểm: 9.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Vương phi 13 tuổi
Chương 2 : Lưu Nguyệt
Edit: chik
******************************
Mặt trời rực rỡ,trời cao mây trắng.

Nơi đây vốn dĩ là một thế giới xa lạ.

Trong một tiểu viện yên ắng nằm trong Mộ Dung phủ, Mộ Dung Lưu Nguyệt sớm đã chết đi nhưng không ai phát hiện, đột nhiên mở mắt,ánh mắt sắc lạnh một chút cũng không còn vẻ yếu đuối trước kia , tản ra sát khí kinh người .

Lâm, lúc này là Mộ Dung Lưu Nguyệt chậm rãi đánh giá căn phòng đơn sơ trước mắt, cúi đầu nhìn thân thể của chính mình.

Mộ Dung Lưu Nguyệt, nữ nhi thứ ba do vợ lẽ Mộ Dung Đại tướng quân Thiên Thần quốc thọ sinh.

Bởi vì thân thể nhu nhược không thể tập võ, mà sinh trưởng trong một võ tướng thế gia cho nên không được sủng , diện mạo nói chung yếu đuối ,thân cao không đến mặt bàn.Nàng sống trong tướng quân phủ sớm đã không mưu tính tranh đoạt nên lại càng bị đối xử bất công ,mới năm tuổi liền bị ném vào cái tiểu viên hoang vắng bên trong Tướng quân phủ , tùy ý tự sinh tự diệt, cho dù là bọn gia nô cũng mặc sức bắt nạt chèn ép nàng như món đồ chơi.

À không, theo như trí nhớ của khối thân thể này, mấy ngày trước đây, nữ nhân của Ngũ thúc_Mộ Dung Thu vì bất hòa với cha mẹ liền sinh khí dẫn theo một đám gia nô chạy đến khi dễ nàng xem như giải tỏa , trước khi đi lại lại còn đem nàng đẩy mạnh xuống hồ.

Thân thể nữ nhi mười ba tuổi này vốn luôn bị cắt xén khẩu phần ăn nên phát triển đã không tốt, nay lại nhiễm phải bệnh thương hàn, mệnh nhỏ của Mộ Dung Lưu Nguyệt đã không giữ được ,khi tỉnh lại biến thành nàng,đệ nhất sát thủ hiện đại.

Khẽ nhắm mắt, Mộ Dung Lưu Nguyệt rất lạnh tĩnh tiếp nhận nguyên bản trí nhớ của Lưu Nguyệt , ánh mắt chậm rãi đảo qua nơi này .

Kiếp trước tâm tính được huấn luyện, làm cho nàng bất cứ thời điểm đều có vẻ mặt băng lãnh thần sắc bất động.Ở hiện đại nàng đáng lẽ đã chết, mà hiện tại nàng vẫn sống, chẳng qua là sống ở một thế giới khác mà thôi. Những sự việc phức tạp ấy xảy ra cuối cùng cũng là vậy hồi sự, sinh mệnh nếu có thể tiếp tục, nàng không phải khiếp sợ lùi bước, mà là hảo hảo sống tiếp.

Nếu ông trời cấp nàng lại thêm một cơ hội, như vậy nàng đem thể hiện hết bản thân mình cũng như bản thân Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Thật sâu hít một hơi, nàng. . . . . . Hiện tại không phải Lâm,càng không phải là đệ nhất sát thủ kia, mà là Mộ Dung Lưu Nguyệt_ con cháu Mộ Dung gia, người mà họ không cho phép có bất kì tiếp xúc với bất kì ai.
Lưu Nguyệt nhéo nhéo thân thể,quả thực gầy yếu, nhưng là cái cốt cũng không tệ lắm, thân thể không phải không triển vọng , thật không biết Mộ Dung gia dựa vào cái gì mà phán đoán. Lưu Nguyệt hướng gương đồng đi đến, dù sao dung mạo Mộ Dung Lưu Nguyệt tốt xấu gì nàng cũng phải xem qua.

Đi tơi trước gương đồng, Lưu Nguyệt nhìn lướt người trong gương, khuôn mặt bình thường hoàn toàn không có gì nổi bật giữa đám người, hoàn toàn không sánh được nhan sắc trước kia của nàng.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 05.08.2011, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1136
Được thanks: 589 lần
Điểm: 9.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Vương phi 13 tuổi
Chương 3 : Tuyệt sắc
Edit: chik
********************************
Khẽ nhếch chân mày, trầm mặc trong nháy mắt.
Lưu Nguyệt đột nhiên để sát vào gương đồng tinh tế quan sát mặt mình. Có cái gì đó không đúng, biểu tình trên gương mặt nàng vừa thay đổi, thế nhưng bộ mặt của cái cơ thể này vẫn giữ nguyên trạng thái lúc nãy, gương mặt này quả thật có chuyện .

Mặt mày khẽ nhúc nhích, Lưu Nguyệt xoay người bước ra khỏi căn phòng nhỏ đơn sơ. Nơi này nàng không có hạ nhân hầu hạ, chỉ có một ma ma tuổi đã cao, bất quá hiện rại cũng không tiện đi lại nên đã cáo lão về quê. Nơi này chỉ còn lại mình nàng , muốn làm gì đều phải tự dựa vào mình

Bưng chậu nước tiến vào, Lưu Nguyệt đứng trước gương đồng hung hăng rửa mặt. Hình ảnh phản chiếu trong gương làm Lưu Nguyệt chợt cả kinh, tái nhợt. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đôi mày diệp liễu, mắt đen to thăm thẳm như hồ sâu không đáy. Mặt mày cùng với bộ dạng này quả thật không có một chút bình thường, đây căn bản là là thiên tư quốc sắc, khuynh quốc khuynh thành.

Mà điều khiến Lưu Nguyệt khiếp sợ, khuôn mặt này cùng nàng nguyên bản giống nhau như đúc, nếu thân thể này lớn thêm chút nữa, có lẽ nàng sẽ sống rất thoải mái.

Vuốt lại dung nhan của mình, Lưu Nguyệt nhanh chóng tím kiếm thông tin trong trí nhớ thân thể này. Quả thật một tuyệt sắc như vậy, nếu là lộ ra, Lưu Nguyệt có lẽ sẽ không phải nhận sự đối xử như hiện tại,vậy nàng vì cái gì lại phải che lấp dung mạo?

“Con gái ta, con hãy nhớ kỹ, hiện tại con không thể tự bảo vệ bản thân, đừng cho bất luận kẻ nào thấy dung mạo thật kia, ngày con sinh nhật 18 tuổi nương sẽ về dẫn con đi.”

Trong chỗ sâu nhất của trí nhớ, vang lên một âm thanh hết sức ôn nhu, đó là nương của Lưu Nguyệt_ Âu Dương Tuyết.

Khi Lưu Nguyệt năm tuổi, Mộ Dung tướng quân phủ tuyên bố nương nàng chết đi. Nhưng Lưu Nguyệt chính là nhớ rõ, nương của nàng quả thật không phải chết,mà là mất tích.
Mất tích? Từ này quả thực kì diệu trong trí nhớ của một đứa nhỏ năm tuổi, tuy rằng nhớ rất rõ ràng, nhưng lại không dùng đến, “mất tích” nó bao hàm nhiều ý tứ.
Nhếch nhếch lông mày, sau khi biết được những thông tin hữu dụng kia, Lưu Nguyệt quyết định không tiếp tục để ý tới nữa. Đứng dậy lau lại khuôn mặt. Thực ra nói vậy cũng không sai, nếu không có năng lực bảo hộ chính mình, khuôn mặt này chỉ thêm gây họa, chắc chắn sẽ đem lại rắc rối cho nàng.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng lạn, trong phòng con người cũng đã được thay mới.
Thời gian trôi qua, thấm thoắt cũng được một tháng.
Ngày hôm đó,Mộ Dung tướng quân phủ vang lên tiếng ca hát cười đùa không khí vô cùng náo nhiệt, nghe nói là đại thọ sáu mươi của Mộ Dung tướng quân.
Trong tướng quân phủ khách khứa đông đúc, quan to quý nhân trong triều đều nhất tề tiến đến chúc mừng, ngay cả đương kim Thánh Thượng cũng phái thái tử điện hạ cùng Tam điện hạ đến chúc thọ, cấp cho Mộ Dung lão tướng quân mở mày mở mặt, càng chứng tỏ Mộ Dung gia là võ tướng đệ nhất gia của Thiên Thần quốc .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 05.08.2011, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1136
Được thanks: 589 lần
Điểm: 9.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Vương phi 13 tuổi - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Vương phi 13 tuổi
Chương 4 : Đại thọ
Edit: chik
****************************
Không khí náo nhiệt ngày đại thọ của Mộ Dung phủ dường như không mảy may khuấy động không gian yên tĩnh của Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Vốn dĩ ,Mộ Dung Lưu Nguyệt cũng là kẻ bị Môn Dung gia vứt bỏ, việc của nhà Mộ Dung dĩ nhiên một chút cũng không liên quan đến nàng.

Ngồi ở ngoài phòng, Lưu Nguyệt khẽ nhéo cánh tay .Quả thực thân thể này tố chất cũng không tệ qua một tháng được nàng khắc khổ huấn luyện thì cũng đã tốt lên nhiều, không đến mức bị gió thổi bay. Tuy rằng về cả tốc độ lẫn sức lực so với thân thể trước kia của nàng không bằng một phần mười nhưng dù sao cũng không quá bất mãn.
Đứng lên hoạt động một chút xương vai, Lưu Nguyệt chuẩn bị bắt đầu bài luyện chạy bộ mười vòng nhằm gia tăng thể lực và tốc độ.

“Ha hả, quái nhân như ngươi mà cũng dám chạy ra đây phơi nắng, không sợ mặt trời bị ngươi dọa chạy mất hay sao?.” Tiếng nói chanh chua chói tai vang lên cùng với đó là một đám cả nam lẫn nữ ăn mặt sặc sỡ như khổng tước cùng nhau kéo tới.

Khẽ nhíu mày, Lưu Nguyệt xoay cước bộ hướng về lũ người đang đi đến.

Cầm đầu là một nữ nhân một thân khổng tước lục, trên đầu cắm đầy chu sai, trang điểm rực rỡ càng thêm phần xinh đẹp, nhìn qua cũng có chút tư sắc. Nhưng dù sao gà rừng ẫn là gà rừng dù có trang điểm ăn mặt cách mấy cũng không thể hóa thành chim phượng hoàng .

Lưu Nguyệt mặt mày lạnh lùng,Mộ Dung Thu kia chính là kẻ hại chết Mộ Dung Lưu Nguyệt.

“Phải chăng không tự nhìn đức hạnh bản thân lại còn dám ra đây dọa người. Ta quả thật cũng bị ngươi dọa cho giật mình nha, không bít ngươi định chịu trách nhiệm thế nào đây.” Người có khuôn mặt trái xoan phía sau Mộ Dung Thu lên tiếng, vẻ mặt không một chút hảo ý.

Lời vừa nói ra, xung quanh lập tức đổ đến trận cười vang, một loạt ánh mắt hèn mọn nhất tề đều hướng đến Lưu Nguyệt.

Người vừa nói chính là nữ tử của Ngô quản gia, kẻ suốt ngày theo đuôi Mộ Dung Thu,luôn ôm vọng tưởng một ngày có thể biến thành phượng hoàng. Nàng ta cũng thường xuyên khi dễ nàng, và cũng là kẻ đồng lõa đẩy nàng xuống nước.

Ánh mắt lóe lên một tia sát ý, Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn về phía đám người vừa tới, mắt đen kia giống như hồ sâu không đáy, tưởng như có thể đem hết thảy nhấn chìm vào đó.

Vẻ bề ngoài bình tĩnh dường như che dấu một loại khí tức,một loại khí làm cho không khí xung quanh như lắng lại rồi trầm xuống.

Trường tiên trong tay bắt đầu vũ động, Mộ Dung Thu nhìn vào mắt Lưu Nguyệt, bất chợt run rẩy, cảm giác đó, ánh mắt đó làm cho nàng bỗng cảm thấy nguy hiểm cùng ớn lạnh .

Bình tĩnh nhìn lại, Mộ Dung Thu nhận ra khí tức kia dường như đã không tồn, Lưu Nguyệt vẫn là cái dáng vẻ yếu đuối trước kia.

Lửa giận bỗng chốc bùng lên, nàng dù sao cũng là viên minh châu trên tay đại bá, trong nhà được xem như bảo bối, là đệ nhất mĩ nhân của Thiên Thần quốc, chẳng lẽ lại phải run rẩy trước một tiểu nha đầu.Hỏa khí trong người liền bạo phát.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 500 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
quynhnhung102
quynhnhung102
Tề Ngự Phong
Tề Ngự Phong
lazy_lazy
lazy_lazy

Tịnh Du: @ tuyết huệ nửa nén nhang, nửa canh giờ
Cẩm Băng Đơn: thanks em này ^^
Cẩm Băng Đơn: ừ mai thi mà ngứa ngáy chân tay cứ ngghịch máy mãi thôi huệ ơi :))
Tuyết Huệ: ss Đơn mai thi à?? Chúc ss thi tốt nhoa :v
Cẩm Băng Đơn: :))
Tuyết Huệ: xong r :)
Cẩm Băng Đơn: huệ gì á
mymy0191: viewtopic.php?f=39&t=357152
YSam: lat nha a
Windwanderer: lát hoặc mai
YSam: quà em dau, đưa trk di
Tuyết Huệ: ss Cẩm.. giúp em giúp em
Windwanderer: hở?
YSam: wind: quà noel sớm a
Windwanderer: ?
Windwanderer: ss đơn bh thi
Windwanderer: 2 chị Lan
Cẩm Băng Đơn: out thâu
Cẩm Băng Đơn: kinh hồn bạt vía
Windwanderer: Em thi hk chưa enlly?
LanRuby: Lạnh Qua..huhu
Cẩm Băng Đơn: ss lan??
LanRuby: ôi má ơi
Cẩm Băng Đơn: lão đi học bài đây, mai thi rầu hà hà
enlly hanh: o đây thêm mệt
chã coá j vui
Windwanderer: pp enlly
Windwanderer: không em
enlly hanh: chào cã nhà
tôi out k nc nữa
cẩm : ta ra ngoài xíu chút lên 8 vs lão
hừ
YSam: wind: ôm nay a có vao nhà thờ k
Windwanderer: lát đi tìm. quyển sách đối nhân xử thế đọc


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.