Diễn đàn Lê Quý Đôn
http://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Hiện đại] Ác ma bảo bối - Thất Liêm Tinh
http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=110734
Trang 5/6

Người gởi:  hazuka [ 05.07.2011, 12:06 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ] Ác ma bảo bối

Chương 12: Ngẫu là cao cao tại thượng thiên sứ! Mới là lạ!



Bên tai âm lãnh gió lạnh so với vừa rồi, hợp trong thân thể Trầm Bối Dực, trên người cục cưng tản mát ra vài lần, đồng thời nghe thấy vài thanh âm tàn khốc nói,“Ngươi muốn nói cái gì? Ngươi đem ma tộc nhiều người như vậy giết chết, chẳng lẽ kêu thiện lương! Hừ hừ! Dám nguyền rủa mẹ chúng ta! Ngươi liền hồn phi phách tán cho chúng ta đi…..!”

“A –” Dư Thư hét thảm một tiếng, ngã xuống! Chính là trong nháy mắt, có người bưng kín ánh mắt cùng lỗ tai Trầm Bối Dực!

Chờ Trầm Bối Dực phục hồi tinh thần, Dư Thư đã bị Tề Lam ôm đi! Trong phòng học xôn xao lớn hơn nữa!

“Sao lại thế này?“Mọi người xem Trầm Bối Dực ngồi chỗ kia không biết di chuyển nổi.

Trương Phong thừa lúc giáo viên cũng sững sờ, nhanh chóng đến bên người Trầm Bối Dực, thôi thôi hắn,“ Này?“

“A?“Trầm Bối Dực tỉnh lại, nhìn trong phòng học nhìn người của hắn, lại nhìn Trương Phong,“Tan học ?”

A? Trương Phong ngẩn người? Người kia còn chưa ngủ tỉnh à? Phong bất đắc dĩ,“Không có việc gì, đúng rồi! Không phải tan học, là tan học !”

Trầm Bối Dực đờ đẫn đứng lên, hắn đem ánh mắt mọi người nhìn hắn như không thấy. Vừa mới nãy ông bác sỹ sắc lang ở cửa nói cái gì với giáo viên nhỉ?

Trầm Bối Dực để ý, cái vụ tên học sinh mới chuyển, có gì mà nói hắn a? Chẳng lẽ là Ngao Mục? Xú nam nhân kia–!

Đánh cái ngáp thật to, quay đầu tác quái chống lại ánh mắt tò mò, ngồi xuống tiếp tục ngủ! Nhưng lỗ tai cũng không thể thanh tịnh ……

Cho dù có nhỏ cỡ nào, nhưng cũng là vài chục deciben a……

“…… Tên học sinh mới đó vì cái gì nói thiên sứ vậy?”

“Chẳng lẽ thiên sứ thật sự giống bọn họ lần trước nói vậy, thích nam nhân?

“A! Tôi đây không phải không có một chút hy vọng?“

“ Cậu vốn hy vọng cũng sẽ không động đại!”“Oa! Không biết thiên sứ thích nam nhân như thế nào nhỉ? Ha ha!”

“Thật quỷ dị nha! Ha ha! Mấy ngày hôm trước hắn đến, cảm giác liền kỳ diệu không diễn tả được.”“Đúng vậy đúng vậy! Thiên sứ rõ ràng đang ngủ, tỉnh lại chỉ thấy người như vậy, tôi xem hắn sửng sốt, đáng yêu ghê!”

“Coi như hết,…… Cậu nằm mơ đã nghĩ thiên sứ đồng tính luyến ái. Không có hảo tâm!”“Chúng tôi còn ôm khát khao tốt đẹp a!”

“Tôi cũng có a! Tôi hy vọng thiên sứ là công! Hắn lợi hại như vậy!” Ách! Này bình thường thoạt nhìn con gái tối dịu ngoan, không nghĩ tới thật đáng sợ!( =)) bó tay…)

……

Hoàn hảo không có người thật sự nghĩ hắn có lão công a! Trầm Bối Dực may mắn! Nhắm mắt lại tiếp tục chợp mắt! Ngay tại lúc hắn cảm thấy mình muốn ngủ, giáo viên thanh âm giảng :“…… Dư Thư vốn thân thể không tốt……, không có việc gì, mọi người yên tâm!…… Không cần nói lung tung, cho dù thiên sứ ngủ cũng là không đạo đức [ như thế nào lại xả đến hắn, rõ ràng châm chọc sao?]……, a a, cái kia, không phải là ông bác sỹ xử lý  hết sao? Không có việc gì ……, tốt lắm……”

Chạng vạng nâng quyền đạo xã.

A! Thời tiết hôm nay! Thời tiết hôm nay dường như không thế nào tốt, ân ân! Cho nên, đến nâng quyền đạo xã không bao lâu, bên ngoài đã nổi lên mưa to! To ghê a! To đến mức không có người nào dám xông pha lên trước, anh dũng đi về……

Trời mưa to quá! Có phải muốn cuốn bay cái thế giới này hay không, cũng cuốn bay trí nhớ của tôi a? Thật sự tò mò quá! Tôi thế nhưng lại nhớ hắn! Cái tên cường bạo của tôi! Trầm Bối Dực buồn cười nghĩ, nhìn ngoài cửa phiêu bạc mưa to, xúc động muốn khóc! Thì ra, thì ra hắn vẫn khát vọng được yêu a! Vốn nghĩ đến mình không muốn người kia, hắn đem mình trở về. Nhưng hiện tại, hắn thật sự rất muốn hắn a!

Trong lòng có thanh âm nói cho hắn, nam nhân kia nhất định trở về, chính là vì cái gì hắn chưa xuất hiện? Hắn thật sự……

Gần đây thân thể cũng không tốt lắm! Đã ba tháng hơn rồi! Bụng đã nho nhỏ to lên, con gái khi mang thai xuất hiện nôn nghén hắn cũng bắt đầu có! Thực là đáng ghét quá đi a! Dường như là thời khắc nhắc nhở hắn!

Vì cái gì còn chưa tới vậy? Tôi biết anh nhất định sẽ đến, nhưng vì cái gì còn chưa đến? Đều một tháng rồi! Theo cái tên học sinh mới mà mình không có từ diễn tả nổi rời đi! Chung quanh cũng càng ngày càng im lặng!

Cái ông bác sỹ biến thái nói anh có việc, anh có chuyện gì a? Cùng con gái kết hôn? Anh nếu thật sự yêu thương tôi, lấy người khác, tôi cũng không thể giết anh, quản anh là ai. Không giết anh cũng muốn đem thanh danh anh làm thối! Nhớ đó!

Anh làm cái quái gì mà còn chưa về a? A –! Cho dù không đến, cũng phải mang tình địch đến chỗ tôi đánh tan không khí tịch mịch a!

Ô ô! Trầm Bối Dực ta khi nào yếu đuối như vậy a? Thế nhưng bởi vì muốn xú nam nhân kia, muốn đến toàn thân vô lực! Mau trở lại a –!

Trầm Bối Dực tiếp tục nhìn mưa ngoài cửa, hôm nay luyện tập đã xong! Nhưng bởi vì bên ngoài mưa mọi người đều chỉ có thể ngồi ở đàn tràng nói chuyện phiếm!

Không ai theo tôi tán gẫu sao?[ tác giả: Ông trời! Ai dám a? Vừa có nhiều người bị cậu đông lạnh mắt, xoát, xoát, xoát! Đều đóng băng, nói, ai còn dám đến? Trầm: Hả! Không cảm giác! Tác giả: Hảo đáng thương......]

“Tiểu Dực?” Phó xã trưởng Chu Mông không biết khi nào đi đến phía sau Trầm Bối Dực, dùng một đôi ánh mắt đau thương nhìn chăm chú vào bóng dáng hắn! Tuy rằng Trầm Bối Dực không hữu lý hắn, lại vẫn là tự cố lại nói tiếp ,“Trời mưa to nhỉ! Có điểm giống tâm tình lâu dài tới nay của tôi! Ha ha!”

“Cậu cho tới nay đều đau thương như vậy sao?” Trầm Bối Dực lạnh lùng thản nhiên nói, như là lầm bầm lầu bầu!“Tôi không biết. Vì cái gì?” Không có chút âm điệu cảm tình phập phồng!

Phó xã trưởng Chu Mông tự giễu cười cười:“Cậu không phát giác sao?”

“Phát giác cái gì?” Này khẩu khí cái gì? Nói như thế nào người ta cũng là bằng hữu của cậu a? Lạnh lùng quá đi! Không biết tên Mục kia thấy cậu thế nào.

“Tôi thích cậu.”

“Ân! Tôi cũng không chán ghét cậu!”!!!

“Cậu có biết tôi nói thích là cái ý gì không?”

“Không biết!”

“Vốn tôi đã muốn buông tha, khi tôi nhìn thấy người đó! Hắn cường như vậy, tôi không có khả năng bằng được hắn.”

“Ai?À! Không tất yếu.”À là người đó sao, đại ca?

“Vì cái gì thời gian dài như vậy người kia không tới tìm cậu, hắn, có phải không cần…… cậu hay không!”

“Có lẽ.”

“Tôi đây……”

“Tôi không phải gay! Cậu thật sự tò mò quá?” Thì ra cậu hiểu được .

“Tôi kỳ quái sao?” Phó xã trưởng Chu Mông rốt cục vẫn không chịu được Trầm Bối Dực tính tình quái, nâng thanh âm,“Yêu thượng của cậu tôi rất kỳ quái sao? Cậu cùng người kia không phải cùng một thế giới. Vì cái gì hắn hiện tại không cần cậu, cậu còn lạnh lùng như thế đối đãi theo đuổi người? Mời cậu nhìn chăm chú một chút người bên cạnh cậu được không?”

Im lặng! Im lặng! Im lặng! Toàn trường nói chuyện phiếm, tất cả đều không hẹn mà cùng ‘Yên lặng’!

Trầm Bối Dực nhìn chăm chú vào phó xã trưởng Chu Mông đứng ở bên người, trên mặt không có biểu tình gì, trong lòng cũng không khởi gợn sóng!

Bỗng nhiên, Trầm Bối Dực nói:“Cậu có nhìn chăm chú quá người bên cạnh cậu không? Cậu thích tôi là bởi vì tôi có dung mạo thiên sứ? Thật sự là buồn cười! Muốn tôi nhìn chăm chú cậu là không phải, cậu phiền toái so với tôi cường đại hơn, tôi chỉ thần phục người hoặc vật so với tôi cường đại hơn!”

“Cậu……”

“Hội trưởng, tôi cũng là nam sinh!” Trầm Bối Dực mỉm cười nói,“Cậu hiểu không? Cậu nói tôi không nhìn chăm chú người mình bên. Không! Tôi có! Hơn nữa, căn cứ quan sát của tôi, không nhìn chăm chú bên người mình kỳ thật là cậu!”

“Cậu nói cái gì? Tôi……”

“Cậu không cần phản bác, không tất yếu, nếu cậu nhìn chăm chú người bên mình, hạnh phúc của cậu sớm đã có! Cậu biết rõ tôi không thích con trai, cho dù thích, cậu cũng không phải người có thể chinh phục tôi!”

Chu Mông bỗng nhiên sửng sốt, tựa hồ nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên muốn cười, thất bại gật gật đầu,“Cậu quả nhiên là thiên sứ!”

Thiên sứ? Chê cười!

Chu Mông nói tiếp:“Cậu biết không? Cậu vẫn cho tôi cảm giác là thần thánh không thể xâm phạm. Từng có người đề nghị tôi dùng chút thủ đoạn ‘Khác loại’ với cậu, nhưng tôi không làm. Tôi biết thiên sứ ở trên trời rất đẹp, một khi đến thế gian, hắn ngay cả cơ bản nhất cũng không bằng, cho nên, tôi tình nguyện cho cậu cao cao tại thượng, lựa chọn yên lặng bảo hộ cậu……, đến khi nam nhân kia xuất hiện! Hắn cường đại như vậy, hành động trong lúc đó hơi thở đều làm cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực……! Hừ hừ! Hắn đem cậu mang đi ! Tôi nghĩ cậu vĩnh viễn sẽ không trở về, nhưng cậu đã trở lại. Tôi vốn muốn rằng hiện tại có lẽ có thể, có thể đạt tới bên người thiên sứ, không nghĩ tới cậu vẫn như cũ là thiên sứ, cho dù cùng ác ma một chỗ, cậu cũng vẫn đang là thiên sứ tôi không thể thân cận! Cách tôi còn là xa xôi như vậy!”

“Ha ha! Ha ha! Thiên sứ nếu thật sự cùng ác ma một chỗ, thiên sứ cũng đã không hề là thiên sứ, hắn đã là ác ma! Cậu không biết sao? Tôi tuy rằng rất ít xem điện thị, nhưng tranh châm biếm viết như vậy!” Trầm Bối Dực cười, hồi đầu nhìn xem ngoài cửa mưa to,“Mưa to quá a! Bất quá, nó không giống trong lòng mỗi người, mua thực đáng yêu! Thỉnh không đủ tháo vác thêm bất khoái cho hắn! Mỗi người đều có thuộc loại hạnh phúc mình!” Nói lời này, ánh mắt hắn, nhìn về phía trong đám người cô đơn Trương Phong.

Xã đoàn không khí sau khi Trầm Bối Dực nói kết thúc, một chút ngưng kết! Không ai mở miệng, mọi người nhìn xung quanh!

Trầm Bối Dực hướng những người khác cười cười nói:“Ngày mai tôi sẽ không đến, mọi người nhất định cố lên nha! Hai mươi ngày sau nâng quyền đại tái không được bại thảm a!”

Tôn Nghi khoát tay,“Cậu nói ai? Chúng tôi cam đoan làm cho trường tham gia đều dựng thẳng đi vào, hoành đi ra!”

Trương Phong dường như bị người bí mật dò xét, có điểm xấu hổ cười gượng nói:“Cậu, không phải nói giỡn, cậu chẳng lẽ không tham gia?”

“Đem cơ hội nhường cho các cậu a! Thắng là có thưởng.” Trầm Bối Dực cười cười, trên mặt bỗng nhiên lại lãnh, giơ lên quyền đầu,“Hắc hắc! Thua, tôi cũng có ‘Thưởng cho’! Bất quá là các cậu khẳng định không thích à?”

Ách! Những người khác lạnh run, này ác ma, cũng không nói thắng là cái gì thưởng cho, lại đem thua ‘Thưởng cho’ rõ ràng như vậy! Xem tên kia rõ ràng đối bọn họ cười sáng lạn như vậy, lại gọi bọn hắn trong khung tràn đầy hàn khí!

Tôn Nghi mặc kệ mặt sau, hắn quan tâm trước thưởng cho, dâm loạn cười:“Lão đại, thắng thưởng cho cái gì a?”

Trương Phong theo sát sau nói:“Đúng vậy đúng vậy! Không biết thắng là thưởng cho cái gì, mọi người đều muốn hưng phấn trước khi thi đấu có phải hay không?” Hồi đầu còn hướng những người khác chứng thực! Ánh mắt lại không biết vì cái gì không cẩn thận thấy phó xã trưởng bị vắng vẻ ở một bên! Hắn hảo…… Uể oải nha! Hảo….. Đáng thương nha! Hảo muốn an ủi hạ! Ám niệm quả nhiên là thống khổ như thế này!

“Chẳng lẽ là thiên sứ trong truyền thuyết chi hôn?” Có xã viên nói.

“Cậu muốn chết a?” Bên cạnh có người đỡ lời tên không biết chết sống kia!“Lần trước có người đề, đã bị xã trưởng đánh ba hôm không thể dậy nổi!

Ách! Trong đám có mấy người lập tức bất động! Nếu có thể, bọn họ thật muốn xác định một chút miệng mình có phải đã bị thiên sứ xã trưởng đánh chết hay không!

Trong phòng người nói cao hứng, ngoài cửa một nam nhân ngoại quốc lạnh lùng, đi lên hành lang xã nói! Chu Mông mới nhìn nam nhân kia, thân thể không tự giác giật mình, thật mạnh áp bách, sau đó không tự giác hướng lưng về phía Trầm Bối Dực nhìn lại!

Trầm Bối Dực hồi đầu, thấy người tới, Á Ni? Trong lòng mạnh mẽ bối rối! Vốn cảm thấy hẳn là cao hứng, bởi vì nhìn thấy quản gia, liền có thể nhìn thấy người kia! Chính là, nhìn người nọ không bung dù nhưng quần áo trên người không có dính mưa! Bên ngoài lại mưa to như vậy, một cỗ ác hàn theo lòng bàn chân thẳng lủi đi lên! Không rõ đây là vì cái gì! Cước bộ đã không tự giác lui ra sau! Phó xã trưởng Chu Mông mẫn cảm, lập tức phát hiện không thích hợp, chính là liếc mắt một cái, mọi người liền đem Trầm Bối Dực vây quanh! Hình thành thiên sứ đoàn quân cận vệ!

“Ông là ai?“Chu Mông đổ ở cửa!

Á Ni nhìn Chu Mông, dường như là xác định, nửa giây sau ánh mắt lại nhìn về phía những người khác, cuối cùng tập trung trên mặt Trầm Bối Dực.

“Vương phi, vương thỉnh ngài theo tôi trở về!” Nói xong liền cúi mình thật sâu vái chào.

Vương phi? Ai? Không phải đâu? Mọi người thấy hướng Trầm Bối Dực! Hắn, Vương phi, quốc gia nào?

“Tôi nhớ rõ ông vẫn gọi hắn chủ nhân?” Trầm Bối Dực cưỡng chế mình bình tĩnh, bụng phía sau lại mơ hồ bắt đầu đau!“Ông, là ai?”

Không phủ nhận! Ông trời? Trầm Bối Dực thật là Vương phi? Những người này vây quanh hắn đầu óc chú ý dường như chưa trở lại chính đề!

Á Ni mê nổi lên ánh mắt, nháy mắt biến ảo thành một nam nhân xa lạ anh tuấn khác! Này nam nhân Bỉ Á Ni cao lớn, khôi ngô, cực phẩm nam nhân a! Hơn nữa nam nhân làm cho người ta lực áp bách rất lớn, cường hãn áp bách ở Trầm Bối Dực xem ra, tuy rằng không thể so Ngao Mục, cũng cường thế làm cho người ta thấu không khí đến.

Nam nhân cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng đơn giản lễ tiết, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:“Hắn ở nơi nào?”


Người gởi:  hazuka [ 07.07.2011, 10:13 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ] Ác ma bảo bối

Chương 13: Biến thái, trở về!



Hắn? Trầm Bối Dực nghi hoặc, người nào là hắn? Thân thể muốn hỏi nam nhân, cũng phút chốc biến mất! Chính là không biết nam nhân này là ai?

Trầm Bối Dực nhìn nam nhân biến hóa, không có gì ngạc nhiên, dù sao mình bên người kia càng ly kỳ! Nhưng ở bên cạnh những người đó trong mắt sẽ không giống nhau !

Tôn Nghi nhìn người trước mắt nháy mắt biến hóa, không thể tin được nhu nhu ánh mắt, thiệt hay giả? Như thế nào có người nháy mắt biến ảo thành một người khác, chẳng lẽ là người ngoài hành tinh?

Những người khác tư duy căn bản là bị một màn khiếp sợ mà chưa lấy lại tinh thần?

Trầm Bối Dực miễn cưỡng nhìn nam nhân trước mặt, tuy rằng đối phương nhìn qua rất lạnh đạm, nhưng là hắn dường như không có ý tổn hại mình, tương phản lễ nghi hành động kia, còn tỏ vẻ hắn đối mình có chút tôn kính!

“Tôi không biết người ông nói rốt cuộc là ai?”

Nam nhân nheo mắt thu hút suy tư nhìn Trầm Bối Dực! Chẳng mấy chốc, nói:“Ở trong này, hắn là một bác sỹ.”

Bác sỹ? Chẳng lẽ là bác sỹ sắc lang kia? Ha ha! Như vậy trước mặt vị này chính là cẩu cẩu của cái tên sắc lang kia, chiến thần trong truyền thuyết anh dũng vô cùng!

“Khả năng ở phòng y tế, cũng có khả năng ở nơi nào rình coi người khác!”

Ách! Này thật sự là ác thú vị!(em giết người ta rồi tiểu Dực ơi =.=)

“Hừ hừ!” Chiến thần cẩu cẩu cười lạnh lầm bầm lầu bầu,“Tôi không nghĩ hắn còn thích sao?”

“Không chỉ như thế, còn tốt tâm mỗi lần đem nơi công tác mình cho người khác mượn làm chiến trường!” Trầm Bối Dực tiếp tục nói, dù sao là sự thật, ai kêu bác sỹ sắc lang kia, cũng không có việc gì bỏ chạy vội tới rình coi thành quả! Bình thường trước mặt người khác biểu hiện giống quân tử, đảo mắt lập tức trở thành biến thái, so với biến sắc mặt còn nhanh hơn! Không chỉ như thế còn lừa gạt mình cùng hắn rình coi, còn mỹ kỳ danh viết ‘Dưỡng thai’!

Hừ! Đã sớm muốn trả thù nho nhỏ hắn một chút! Hiện tại có lẽ là một cơ hội! Hắc hắc! Ác ma cánh nhỏ sau lưng Trầm Bối Dực run rẩy run rẩy!

“Kia thật có lỗi, tôi lập tức đem hắn mang đi! Sẽ không ô nhiễm phong tục nơi này!“Cẩu cẩu nói xong bước đi! Trước khi đi thả ra sương khói kỳ quái, chờ mọi người phản ứng, mới theo một hồi kỳ quái trong mộng bừng tỉnh! Trầm Bối Dực nhíu nhíu mày, thì ra là cẩu cẩu vừa rồi trong nháy mắt tiêu trừ trí nhớ bọn họ!

Ngoài cửa mưa to đã chậm rãi ngừng lại, hiện tại chính là nhẹ nhàng rơi xuống vài giọt! Hai nam nhân cao lớn hướng nơi này đi tới! Vóc dáng cùng dáng người ải gầy nam tử cao cao giơ tay một phen! Mặc dù cách rất xa, nhưng xem người nọ bộ pháp sắc bén, quanh thân tự nhiên phát công uy thế cũng làm cho người ta không thể nhìn thẳng!

Hắn đã trở lại! Trầm Bối Dực đột nhiên khẩn trương, không biết là cao hứng hay kích động, không có báo động trước! Trái tim, trái tim dường như theo trong lồng ngực nhảy ra!

Này sẽ không chính là người ta đưa đi tiểu biệt tân hôn chứ? Thao! Không có khả năng! Quỷ quái! Lão tử như thế nào cũng là nam a!

“Oa……” Bên tai vang lên thanh không khí xã viên môn hút! Nhìn người kia đứng ở cửa, không giận tự uy, nam nhân thiên thần! Bọn họ con người nhỏ bé xác thực cảm thấy rung động rất lớn!

Phó xã trưởng Chu Mông bị ánh mắt nam nhân im lặng, chấn niếp không tự giác lui về phía sau vài bước!

“Này chính là thích thiên sứ kia…… Cái……”

“Cảm giác không giống người……”“Ông trời……”“……”

“Các cậu làm gì a! Đâu không mất mặt, nước miếng chảy ra hết rồi!” Trầm Bối Dực tránh đi ánh mắt chước nhiệt của Ngao Mục, cố ý hướng xã viên sau lưng kêu,“Không phải là người sao? Có cái gì hâm mộ, các cậu đến tuổi hắn, cường tráng một chút, mặc bộ kim trang, đều giống nhau!”

Gì chứ dùng cái loại ánh mắt nhìn hắn này muốn đem một ngụm nuốt vào? Trầm Bối Dực không tự nhiên không quay đầu lại, thao! Không phải đem lão tử đã đánh mất như thế nào sao? Còn cái gì thích lão tử, quỷ tha ma bắt anh, đại khái cũng chỉ thích con anh thôi! Thiết! Đứa nhỏ sinh hạ cũng là của tôi, quản anh là ai, lão tử cũng không thèm để ý! Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!

Ôm đầu, Trầm Bối Dực toàn thân phát ra đậu đẩu!

Ngao Mục gương mặt lạnh như băng, bởi vì nghe thấy tiếng lòng tiểu bảo bối mình! Bất đắc dĩ nở nụ cười! Kia sủng nịch lại bất đắc dĩ cười, làm cho mọi người chỉ cần là nhìn đến lâm vào động dung, đáng tiếc người nào đó đưa lưng về phía thiên sứ, sẽ không biện pháp !

Không biết là ai, xã đoàn trừ bỏ Trầm Bối Dực thành viên đều nhanh chóng ly khai!

Uy? Như thế nào đều đi rồi! Trầm Bối Dực không ngẩng đầu, hiện tại nơi này chỉ sợ cũng chỉ có hắn cùng cái tên kia hai người!

Aaaaaaaaaa–! Lão tử bây giờ còn không chuẩn bị tốt lời kịch, còn không biết như thế nào cùng hắn nói, còn……, vạn nhất nói sai, hắn thật sự không cần mình……; Vạn nhất hắn hiện tại cái gì cũng không nói, bước đi ……; Vạn nhất……,aaaaa — làm sao bây giờ! Lão tử hiện tại đã không muốn ly khai hắn ……, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?……

Hảo khẩn trương! Khẩn trương đến khó chịu, phía sau trăm ngàn không thể nuốt! Hình tượng của tôi a! Không, không có việc gì! Cái kia, cái kia là nôn nghén, vốn mình vẫn hay như vậy mà……

Nói cái gì, tôi muốn nói cái gì?

Tôi thích anh, lão tử hiện tại thích anh, cho nên mời anh không cần đem tôi ra bỡn cợt dài như thế, tôi……

Ấm áp theo sau lưng vây quanh, thanh âm trầm thấp lại mê hoặc, mang theo ý cười sủng nịch, chậm rãi nói:“Vật nhỏ không được tự nhiên, suy nghĩ cái gì đâu, không để ý tôi sao?”

“A……”

“Thực xin lỗi, đem em một người bỏ lại, còn cho em bị vây giữa nguy hiểm như vậy! Tôi không phải là trượng phu tốt! Bảo bối! Tha thứ tôi được không?”

“Ân……” Có điểm không cốt khí!!! Hảo uất ức!

“Rất lạnh sao? Em phát run sao? Về nhà được không?”

“Ọe……” Trầm Bối Dực rốt cục nhịn không được ói ra, hơn nữa ngồi xổm đã lâu, thân thể chỉ có thể tựa vào người bên cạnh! Hắn thật chặt trương!

“Bảo bối! Có khỏe không?”

“Huuuuu–……!” Trầm Bối Dực trốn vào trong lòng Ngao Mục, thực yếu ớt khóc lên,“Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì? Tôi tuy rằng thực tin muốn anh sẽ không bỏ tôi lại, nhưng vẫn rất sợ hãi, tôi hiện tại hảo yếu ớt, trong lòng, thân thể, đều hảo yếu ớt, đều là anh tạo thành, anh không thể bỏ tôi lại, tôi biết tôi là nam, không thể không có mặt tử quấn quít lấy anh như vậy……, nhưng, nhưng……” Ngao Mục nhẹ nhàng vỗ hắn, trấn an.

“Thực xin lỗi……, về sau không bao giờ nữa, bảo bối!”

“……Tôi cũng có thể rời bỏ anh mà……”

“Em cho rằng em có thể chứ?”

Ân? Cái gì?

Trầm Bối Dực không biết mình vừa mới nói gì đó, như thế nào bỗng nhiên cảm giác tiếng người xuất hiện uy hiếp? Nhìn xem chung quanh, Ngao Mục ôm hắn hướng cửa trường đi đến, trươc là Á Ni cao cao khởi động!

“……” Ngơ ngác nhìn Ngao Mục, Trầm Bối Dực không biết mình nói gì?

“Tôi sẽ không cho em rời đi, kế tiếp, tôi suốt đời vẫn có em làm bạn! Em muốn chạy trốn cũng trốn không thoát!”

A!

“Cái kia, cho dù anh là ma vương suốt đời, tôi, tôi, tôi cũng khả năng a!……” Nói thầm quanh co. Trong lòng lại bởi vì nghĩ Ngao Mục cùng với người khác cùng một chỗ, đã bắt cuồng! Không tự giác mắng,“Mẹ nó……”

“Em cho là mang thai đứa nhỏ ma tộc con người còn khả năng là con người bình thường sao?” Ngao Mục cúi đầu rất nhanh vào bảo bối trong ngực phiết môi đỏ mọng cao cao hôn một chút!

Sắc…… Lang!

“Ý chết quên nói cho em một sự kiện!” Ngao Mục đem Trầm Bối Dực nhẹ nhàng đặt xe hơi,“Tôi đã hạ khế ước cho em, em cùng tôi sinh mệnh ở yêu thượng của em kia một khắc, liền liên tiếp thành nhất thể !”

“Cái kia, tôi không biết……” Trầm Bối Dực nói thầm, đầu vừa thấp xuống, đã bị Ngao Mục cường ngạnh nâng lên, sau đó chống lại màu tím kia, hai mắt tà mị!

“Ôi ……” Môi bị hôn! Vừa định chống cự, đã bị đối phương ôn nhu lại cường ngạnh trấn an!“Em không cần biết, bởi vì, đã có tôi!”

“Ân ân a…… A a –…… Ân ân……” Cảm giác được một đôi bàn tay nóng cháy vói vào trong quần áo hắn! Hảo ấm áp, làm cho làn da hắn lạnh như băng trở nên thiêu đốt! Thân thể cũng hưng phấn! Đây là chuyện gì, hắn đã không thể khống chế thân thể của mình!

“Không…… Không……, kỳ quái……, thân thể……”

“Không cần khống chế mình, em tín nhiệm tôi không phải sao? Đem thân thể em giao cho tôi, bảo bối! Ân! Tôi sẽ dẫn em đến tất cả mọi nơi em muốn đi! Cho tôi bốc cháy lên đi! Bảo bối!”

“Không…… Không…… Ân a –, nóng quá……, nóng! Ôi ôi……, ân ân a! A a……! Không được, nơi đó — a!”

“Làm sao vậy bảo bối! Núm của em hiện tại thực mẫn cảm! Có phải bởi vì mang thai hay không, cho nên trong thân thể giống kích thích bắt đầu sinh động? Ân? Đẹp quá nha! Bảo bối! Cho tôi giúp em nút tý nha! Xem có thể có sữa đi ra hay không?……”

“A a……, tên [ tên khùng điên ]…… A a…… nơi [ nơi này là trên xe ]…… A a, ân ân, hừ……, không được,……dừng……[ dừng tay ]……, a a……” Khống chế được mình, càng ngày thân thể Trầm Bối Dực bị lửa nóng dục vọng, tra tấn không biết như thế nào cho phải! Muốn phản kháng lại luyến tiếc, không phản kháng lại cảm thấy không cam lòng! Thật mâu thuẫn nha!

“Hảo hồng nga! Em nhìn núm của em kìa, sao lại thế này? Có giọt nước đi ra! Hương vị dường như không phải sữa nha! Rốt cuộc là cái gì? Bảo bối! Em hiện tại thân thể quá hưng phấn, chỉ sợ sau ba ngày đều không thể xuống giường a! A! Phía dưới đáng yêu đã muốn ủy khuất điệu lệ! Bảo bối, lão công tôi nhớ rõ mới giúp em chiếu cố, tiểu nụ hoa này như hoa hồng nở rộ, quên tiểu phân thân đáng yêu của chúng ta……”

Tên khùng điên! Tên khùng điên! Tên khùng điên! Quỷ tha ma bắt! Mình trước vì cái gì như vậy! Tại sao phải sợ hắn không cần mình? A –

“Ân ân…… A……”

“Bảo bối! Chúng ta hiện tại ở trên xe a! Không thể làm tuần tự a, cái miệng nhỏ nhắn phía sau em, lão công không nhiều thời gian như vậy chiếu cố! Ân! Nhìn em hiện tại thân thể bảo dưỡng cũng không tệ lắm! Thưởng cho một chút! Cho em mấy ô mai ăn nha?……, nhìn xem, nơi này vừa vặn có hồng hoàng lam tam màu gốc, ân, đến…… Như vậy, ba nơi của em lão công tôi đều hỗ trợ chiếu cố!”……

“Ân a……” Ba món đồ chơi tình thú, Trầm Bối Dực chưa kịp vội phản kháng, liền tiến nhập thân thể hắn! Tựa hồ sớm đã chuẩn bị tốt, ngay cả nước bôi trơn dường như đều đã trét lên trước!

“Vật nhỏ! Không nên trách người có ý muốn tốt đẹp a! Thấy em, tôi đã hảo hảo yêu em! Thật là! Nhưng em hiện tại thân thể đúng là yếu ớt! Có thể xem không thể ăn! Khiến cho lão công muốn làm cái gì đó cho bảo bối, thỏa mãn nho nhỏ một chút đi! Ân?” Ngao Mục nói xong, mở thân thể bảo bối ra khống chế chốt mở ba bọ chó( là cái gì a O_O), đem các nàng đẩy vào vị trí giữa! Sau đó cầm phân thân đáng yêu dưới thân bảo bối! Làm vận động pít-tông! Lại bằng không trong lòng người đạt tới cao trào! Răng nanh nhẹ nhàng dắt díu hoa nhỏ lôi trước ngực bảo bối! Làm cho hai hoa nhỏ lôi kia kích động chảy nước! Không cúi đầu nhìn cúc môn bảo bối, cỏ dại đã lan tràn!

“Ân a…… A a a……, cứu……, cứu…… Tôi, tôi, tôi, không được……! Tôi về sau cũng không dám nói lung tung nữa! Tôi cái gì đều nghe lời anh! A aaaaaaaaaa……, tôi thật sự khó chịu……” Trầm Bối Dực kiệt lực bắt lấy bên người Ngao Mục, giống đứa nhỏ đi ngược dòng, đáng thương cầu xin tha thứ! Xem ra hắn đã muốn đến cực hạn ……

Ngao Mục giả mù sa mưa (miệng giả câm tai giả điếc =.=)[ Mục: Ai nói tôi là giả mù sa mưa? Đi ra --] lộ thương tiếc, cùng đau lòng! Lại chút không muốn buông ra…… Nghe trong lòng người bất lực rên rỉ cùng cầu xin tha thứ lại làm cho hắn muốn yêu thương càng nhiều bảo bối hắn!

Người gởi:  hazuka [ 08.07.2011, 11:21 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ] Ác ma bảo bối

Chương 14

Ngao Mục giả mù sa mưa [ mục: Ai nói tôi giả mù sa mưa ? Đi ra --] lộ thương tiếc, cùng đau lòng! Lại không muốn buông ra……, nghe trong lòng người bất lực rên rỉ cùng cầu xin tha thứ lại làm cho hắn muốn yêu thương càng nhiều bảo bối hắn!

“Tôi không nhớ rõ em có nói cái gì quá phận a, bảo bối?” Ngao Mục liếm liếm tai Trầm Bối Dực, vốn cũng đã hưng phấn đến không thể khống chế thân thể, lại ở trên người hắn vặn vẹo!

“Ô ô…….” Trầm Bối Dực khóc như đứa nhỏ,“Mục! Thật là khó chịu……, anh, mau, mau làm cho tôi ra……, tôi, tôi, của tôi, chỗ nào, yếu ớt……” Nói xong thân thể cũng không tự giác hướng người nào đó chui vào trong lòng, cực kỳ giống con mèo nhỏ tìm kiếm ấm áp, chính là hắn chủ nhân biết, miêu mễ này cũng không phải là loại nuôi trong nhà, chờ hắn hoãn quá thành khó chịu, lập tức liền biến thành lão hổ!

Ha ha! Không thương tổn vật nhỏ này, ngay cả tình huống đứa nhỏ trong bụng cùng hắn, giọng tình cũng có lợi gia tăng cảm tình ‘Phu phu’ bọn họ!

“Bảo bối, em thật sự muốn ra sao?”

“Ân……”

“Đã lâu chưa làm phải không? Nếu tôi chưa giúp em, em cũng sẽ không thoải mái! Thật sự, rất khó a!”

“Kia, ân ân a……, kia, vậy anh tiến vào……, hảo, hảo, được không……?” Trầm Bối Dực bị tình dục khống chế, hiện tại biểu hiện ra biểu tình dụ hoặc, cho dù là người đá nhìn đến, cũng có thể thân thể nóng lên lập tức.

“Bảo bối, ngươi dụ hoặc tôi nha!” Ngao Mục khiếm biển giúp Trầm Bối Dực mặc xong quần áo, nghiêm trang nói,“Về nhà nói sau!” Sau đó chốt mở ba nút bấm.(nguyên văn là bọ chó O_O!!! thô thiển quá nên tớ đổi qua nút :D )

Cửa xe mở ra, một trận gió lạnh tiến vào, làm cho Trầm Bối Dực khống chế được dục vọng, hơi chút thanh tỉnh. Mơ hồ nhìn chung quanh, phát hiện bọn họ đã đi vào biệt thự xa hoa Ngao Mục trước kia, hiện tại biệt thự bên ngoài đứng đầy người hầu nam nữ.

“Hoan nghênh chủ nhân cùng phu nhân về nhà!” Đại đạo bọn người hầu hai bên, Ngao Mục vừa lúc ôm Trầm Bối Dực xuống xe kêu lên!

Dọa người! Trầm Bối Dực vừa mới tỉnh cảm giác đầu tiên! Hơn năm mươi người nhìn chăm chú, bị một người khác ôm trong ngực! Hắn đã nghĩ không có chuyện càng dọa người này! Nhưng hắn hiện tại không thể phản kháng người này ôm hắn. Phía trước thân thể tra tấn còn ‘Trí nhớ từ tân’! Hắn không ngốc, ma đầu bởi vì mình mang thai mà không dám lỗ mãng tiến vào thân thể hắn, lại nghĩ biện pháp tra tấn thân thể hắn! Biến thái!

Kỳ thật hắn nói muốn đi tìm người khác sao? Gì chứ nhất định phải cùng mình làm! Nghẹn như vậy khó chịu tội gì a? Bất quá, nghĩ đến tên khùng điên thối tha kia, thật sự muốn đi cùng người khác, mình ở trong lòng hắn chiếm địa vị gì chứ?

Quên đi! Lão tử đời nào như vậy! Không ra nam nhân a! Ha ha! Kỳ thật đã sớm biết sự thật?

“Mục……” Trầm Bối Dực nhỏ giọng nói quanh co,“Kia, cái kia……, anh không thể đi, đi theo người khác, làm, làm kia, kia…… Cái, có thể chứ?”

“Người nào?” Ngao Mục đi đến phòng khách, nhẹ nhàng bang bảo bối mình đặt trên sô pha, dù có hứng thú hỏi, biết bảo bối muốn nói cái gì, lại vẫn nhịn không được giả ngu đến đậu đậu hắn.

Tên khùng điên! Đi chết đi, rõ ràng biết, còn muốn hỏi! Trầm Bối Dực ngẩng đầu kích động nhìn Ngao Mục liếc mắt một cái, trong lòng lại kêu to thất bại, hắn cùng nam nhân này đãi cùng một chỗ chuyện gì đều làm, thậm chí còn không lời nào diễn tả muốn cả đời đều đi theo hắn, như thế nào còn giống bình thường, coi trọng hắn ánh mắt liền hốt hoảng? Buồn bực!

Chấp khởi đối phương thủ, dùng điểm mạnh niết trong tay, Ngao Mục lập tức bị đôi tay trắng mịn tác động tình dục! Không tự giác đem tay kia đưa đến miệng, một đầu ngón tay, một đầu ngón tay tinh tế nhấm nháp! Đồng thời đưa lên ánh mắt nóng cháy! Kia ánh mắt cho dù đối phương không tiếp xúc cũng có thể cảm giác được nó nhiệt độ điên cuồng!

“Làm sao không nói, ân! Bảo bối?“

“Ân ân…….“Không cẩn thận phát ra rên rỉ mê người, Trầm Bối Dực quật cường mở miệng mắng to, che dấu e lệ,“Tên, tên khùng điên! Tôi, tôi đi WC trở về ngay!” Không cần tái liếm, tôi chịu không nổi, nam nhân đều là nửa người động vật! Thiết! Mình cũng vậy mà!

“Ha ha! Không quan hệ, vi khuẩn trên người bảo bối, với tôi mà nói đều là ước số dụ hoặc! Huống chi, tôi có thể ở trên tay nhỏ bé bảo bối, ngửi được hương vị xà phòng! Ha ha! Là ‘Thoải mái giai’ nha!‘Tình yêu ma ma che chở cả nhà’, bảo bối khiết ích cùng tình mẹ đều chưa biến!”

“Anh, anh làm, làm quảng cáo à?”

“Ha ha!” Ngao Mục sủng nịch ôm lấy Trầm Bối Dực, đem mặt vùi vào đầu của hắn phát,“Bảo bối, tôi rất nhớ em a! Khi tôi nghe thấy cá lớn lọt lưới, tìm tới em, dọa trái tim đều phải đình chỉ! Tôi sinh tới bây giờ, chưa bao giờ như thế, chưa mấy ai tôi để vào mắt, càng đừng nói quan tâm! Nhưng là em! Bảo bối của tôi! Tôi nên bắt em như thế nào mới tốt đây? Tôi thậm chí không nghĩ tới đứa nhỏ chúng ta……”

Trầm Bối Dực vừa nghe Ngao Mục nói, không nghĩ đứa nhỏ bọn họ. Thần kinh căng thẳng, mạnh mẽ đẩy Ngao Mục, nhanh chóng hướng bên cạnh khai thân thể, đồng thời thủ bụng thượng mình chưa hở ra, nước mắt lập tức chảy ra, run run thanh âm chất vấn đối phương,“Vì cái gì? Anh đang nói cái gì? Cục cưng là của tôi……”

Ách? Ngao Mục ngay từ đầu không phản ứng, không rõ bảo bối vì cái gì đột nhiên đẩy hắn, vừa nghe Trầm Bối Dực hỏi, mới hiểu, thân thể lập tức ủng, ôm chặt lấy thân thể còn tại run run, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn an ủi nói:“Không cần sợ hãi, em chưa đồng ý, tôi sẽ không cần bọn họ.”

“Vậy anh nói bậy bạ gì đó?”Tên ngu ngốc, anh cố ý đùa giỡn tôi a?

“A!” Ngao Mục nhẹ giọng nói,“Ngoan! Không cần kích động như vậy! Hãy nghe tôi nói, tuy rằng không biết vì cái gì em có thể hoài thượng đứa nhỏ, nhưng đứa nhỏ ma tộc trong quá trình dựng dục sẽ làm cho mẹ bọn họ thương tổn rất lớn, trừ bỏ cơ thể mẹ thân mình ma lực thời điểm dựng dục biến mất, rất nhiều thời điểm…….”

“Rất nhiều thời điểm làm sao?”

Ngao Mục đem Trầm Bối Dực đẩy ra, làm cho hắn nhìn hai mắt mình, ánh mắt sợ hãi nhất quán sắc bén, hiện tại tràn đầy lo lắng,“…… Rất nhiều thời điểm, đứa nhỏ sinh ra một khắc, mẹ bọn họ sẽ theo thế giới này biến mất……. Tuy rằng tôi nắm chắc bảo hộ em, cho em không chịu đến ảnh hưởng bọn họ, nhưng, bảo bối! Tôi còn rất lo lắng! Tôi còn rất lo lắng! Tôi đã không bỏ rơi em được nữa!” Lời kịch tiểu thuyết điện thị buồn nôn! Cũng hữu dụng với Trầm Bối Dực một ngày, thật sự là bất khả tư nghị( hok có ý kiến nổi ^^)!

Khẽ cắn môi, Trầm Bối Dực ngăn chặn hưng phấn trong lòng! Giả bộ thực tức giận quát:“Anh không phải ma vương sao? Khi nào nhát gan như vậy, ha ha! Nói ra không sợ người cười chết, lão tử cũng không sợ hãi anh sợ hãi cái gì? Nói sau, anh, anh, anh không phải đã nắm chắc sao? Còn, còn lo lắng cái gì? Tôi, tôi……, con người của tôi thực tham, aaaa,……, tôi thực tham ……, tôi không biết cha mẹ mình là ai, tôi hy vọng có thể tìm kẻ có tiền nhận nuôi tôi, như vậy tôi có thể muốn cái gì sẽ có cái đó, cũng chưa người dám khi dễ tôi. Dưỡng phụ mẫu của tôi thu lưu tôi, tôi hy vọng bọn họ yêu tôi, đem toàn bộ yêu thương cho tôi, một người lưu lạc, tôi hy vọng toàn thế giới người xấu đều chết hết, như vậy mặc kệ ban ngày, hay buổi tối, tôi cũng không sợ hãi, nhưng giấc mộng đó chưa thực hiện, tôi chỉ có thể dựa vào mình tôi, lúc nào thần kinh cũng buộc chặt,…… gặp được anh, tôi phát hiện anh có thể bảo hộ tôi, anh có thể cho tôi muốn hết thảy, cho nên, lão tử sẽ không đoản mệnh, anh không cần nguyền rủa lão tử……,haizzz……”

“Nghe qua, bảo bối, thì ra em như vậy a? Tốt, tôi cho em, toàn bộ cho em! Tôi sẽ làm cho thế giới này người xấu đều biến mất, cho em sinh hoạt trong thế giới không có người xấu, tôi sẽ đem yêu thương của tôi toàn bộ cho em, cho em cảm giác tràn đầy!”

“Oa……” Trầm Bối Dực một chút hình tượng không để ý khóc rống lên, giống đứa nhỏ! Ngao Mục ôm hắn, cho bảo bối hắn đáng yêu lại không được tự nhiên, không kiêng nể gì đem nước mũi nước mắt toàn bộ sát trên quần áo sang quý mình, mãi cho đến người trong lòng mình khóc mệt mỏi, mới bỏ qua!

“Chủ nhân.” Á Ni đi tới nhẹ giọng nói,“Cần dùng cơm?”

Ngao Mục nhìn tiểu nhân loại trong lòng đã ngủ say gật đầu. Không thể trách hắn vô tâm, không cho tiểu nhân loại trong lòng ăn cơm nghiêm túc chính vô tâm! Đánh thức Trầm Bối Dực đã ngủ hơn một giờ, đem hắn đưa nhà ăn!

Trầm Bối Dực nhìn đầy bàn đều là đồ ăn hắn thích, còn thừa nông cạn buồn ngủ lập tức bỏ chạy hết. Thế này mới nhớ tới hắn dường như một ngày cũng chưa ăn cái gì, quả nhiên, vẫn là dân dĩ thực vi tiên( dân ăn là cái trước nhất :P )!

“Bảo bối, hôm nay tất cả đều là món em thích ăn……” Ngao Mục nói còn chưa hoàn, chỉ thấy Trầm Bối Dực che miệng, chạy lẹ hướng toilet gần nhất, sau đó liền truyền đến thanh kịch liệt nôn mửa!

Lạnh lùng kêu một tiếng:“Á Ni, ngươi tốt nhất cho ta công đạo rõ ràng……”

Giây tiếp theo, Ngao Mục bằng tốc độ nhanh nhất, vọt đi, nhìn trường hợp làm cho hắn đau lòng, bảo bối mình ở trước bồn cầu, rõ ràng đã ói tất cả đều là nước trong, lại vẫn là oa oa ói không ngừng!

“Bảo bối! Em làm sao vậy? Không cần làm tôi sợ.” Ngao Mục ôm Trầm Bối Dực suy yếu yếu rồi ngã xuống.

Trầm Bối Dực suy yếu cười cười, bả đầu dựa vào trong ngực sau lưng, nói:“Ngu ngốc……, lão tử, không, không, không phải mang thai sao?” Gặp đối phương dường như còn không biết, không kiên nhẫn nóng giận,“Đi chết đi a, tên khùng điên, đều là anh làm hại, anh như thế nào một chút cũng không hiểu a! Lão tử, lão tử, lão tử nôn nghén a!“

A! Ha ha!

Ngao Mục kỳ thật lúc hắn nói mình mang thai đã nghĩ tới, ha ha! Chính là hắn phát hiện mình quá yêu vật nhỏ, cho nên tất cả mọi thứ cơ bản nhất đều quên!

“Kia ói xong rồi, có thể hảo một chút hay không?“

“Ân! Tôi hiện tại muốn ngủ……”

“Không được, em hôm nay một ngày cũng chưa ăn cái gì, ăn một chút gì rồi đi ngủ.”

“Ô ~~~~~! Tôi cũng muốn ăn a! Tôi vài ngày cũng chưa ăn cái gì, nhưng nghe thấy có đầy mỡ, toàn bộ mọi thứ đều chui ra đến!”

“Vài ngày cũng chưa ăn cái gì?” Ngao Mục lặp lại lời nói Trầm Bối Dực.

“Ân! Cái gì đều ăn không vô!”

“Cái đó bác sỹ không quản em sao?”

“Cái gì bác sỹ?” Nhất thời, không phản ứng,“A! Anh nói ông bác sỹ trường học có phải không? Toàn bộ là sắc lang thêm biến thái, cùng hắn đi thân cận quá, tôi sợ dưỡng thai không tốt! Tôi còn suy nghĩ hắn không phải được anh phái tới! Thì ra thật là……” Bên này tự cố nói xong, bên kia Ngao Mục mặt đã muốn hắc đến thấp, xem ra có người không hay ho! Dám đem bảo bối hắn đặt ở một bên mặc kệ, đi làm sắc lang bác sỹ, hừ hừ! Hắn ma vương có phải làm người rất từ hay không!

Mà giờ phút này Tề Lam đang ở trên giường đã bị người yêu mình cẩu cẩu, tra tấn không sai biệt lắm đến mắt trợn trắng, bỗng nhiên bị một trận âm phong kích thích! Vừa thanh tỉnh một chút, bị cẩu cẩu phát hiện, mãnh trừu, hắn đau lại cắn răng cầu xin tha thứ!(cho đáng cái ông khoái coi phim AV miễn phí a >:) )

“Bảo bối, không ăn là không được !” Ôm lấy Trầm Bối Dực buồn ngủ, đi đến nhà ăn. Thông minh Á Ni đã đem đồ ăn trên bàn toàn bộ đổi lại, hiện tại trên bàn nhà ăn, toàn bộ đồ ăn nhằm vào phụ nữ có thai! Bất quá, còn không biết, vị Vương phi này có phải cũng thích ăn hay không!

Nhưng, hoàn hảo, Vương phi đối đồ ăn thực vừa lòng! Ha ha! Bằng không, hắn sẽ không hay ho!

Ăn cơm xong, đưa bảo bối đến phòng ngủ đi, giúp tắm rửa [ Trầm Bối Dực đã ngủ ]. Vốn muốn cùng bảo bối ôn tồn, nhưng là nhất muốn hoàn thành mục đích của mình, ghen tị cùng trả thù tâm cường ma vương điện hạ, liền nhẫn không hành động!

Gọi Á Ni vào thư phòng.

“Chủ nhân có gì phân phó?”

“Ha ha! Hôm nay buổi tối giúp ta đưa lễ vật, cấp vị nâng quyền đạo phó xã trưởng kia. Nói là quà hắn bảo hộ bảo bối nửa năm, ta đem hắn tặng cho ngươi, hôm nay buổi tối hắn chính là người của ngươi !”

“Vương phi ý tứ dường như là……”

“Xã trưởng kia chưa có khả năng thích thượng cái nam hài kia, nếu bọn họ thật sự hữu duyên, ta sẽ tìm người đi bổ sung duyên phận này! Sẽ không bạc đãi hắn! Ngươi có thể hành động!”(ko bạc đãi hả anh =.= giết người òi đó a…)

“Vâng!”

“Nhớ kỹ, nếu hắn không thể chấp nhận ngươi, không cần miễn cưỡng! Ngươi hiểu được ý tứ của ta chứ.”

“Thuộc hạ hiểu được, tôi sẽ hảo hảo đợi hắn !”

“Đêm nay là đêm đầu của hắn, tốt nhất làm cho hắn đối với ngươi suốt đời khó quên!”

“Vâng!” Á Ni gật đầu, rồi đi ra ngoài!

Ngao Mục lạnh lùng hô trong không khí:“Chiến thần!” Cẩu cẩu mã thượng liền xuất hiện ở thư phòng!

“Điện hạ!” Cẩu cẩu mặt không chút thay đổi đứng, quần áo trên người, dường như bởi vì vội vàng, chưa hoàn toàn sửa sang lại hảo!

Ngao Mục đã đánh mất một viên thuốc màu đỏ cấp cẩu cẩu, cẩu cẩu ngẩn người. Chợt nghe Ngao Mục nói:“Niệm tình chiến tích của ngươi, ta mới chỉ là cho hắn trừng phạt nho nhỏ, đối với một người vô cùng trách nhiệm, bổn vương xem ra chính là phản bội! Phản bội người sẽ có dạng kết cục gì ngươi là tối hiểu được!”

“Cám ơn điện hạ! Kỳ thật thuộc hạ đã sớm muốn thuốc này, ngài có bao nhiêu? Thuộc hạ nghĩ mấy khỏa, sợ người nào đó trí nhớ không lâu!” Cẩu cẩu không khách khí nói!

Ngao Mục nhìn cẩu cẩu nửa giây, xác định ý tứ hắn chân chính, tùy tay cái chai đã đánh mất, đi ra cửa thư phòng, nói:“Người là của ngươi, đùa chết a! Thương tâm là chính ngươi!”

Cẩu cẩu mở thời không chi môn, lẩm bẩm:“Hừ hừ! Tâm của thuộc hạ đã bị thương! Chế tạo thuốc phân thân, thầm nghĩ dùng để dọa hắn sợ hãi mà thôi! Mười thuộc hạ, cùng hắn tiến lên, hắn hẳn là chỉ cảm thấy thật cao hứng, thực hưng phấn! Dâm đãng hỗn đản bác sỹ……”

Trang 5/6 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/