Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Thông linh nhãn - Namy Opp (+trantuyetnhi)

 
Có bài mới 05.09.2017, 09:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 3492
Được thanks: 590 lần
Điểm: 9.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Thông Linh Nhãn - Namy Opp - Điểm: 10
Chương 39

Tại Trịnh gia.

Ba mẹ Trịnh túc trực bên cạnh con trai không rời, mỗi ngày đúng giờ lại nhìn con gái uy máu cho con trai, tim hai người không khỏi bóp chặt lại từng chút một, nhìn nhìn lại hai ông bà không thể làm được gì ngoài cố mà bồi bổ cho con gái và chăm lo cho con trai bên giường bệnh.

Lúc Trương Thành được nhờ đi cũng đã qua ngày thứ hai, tuy biết không thể gấp nhưng không nhịn được mà lo lắng.

Hai thầy trò Tiết Huy Nhan đã qua nhà Trịnh gia ở hai ngày, cũng nhìn thấy những gì Trịnh Gia Hân làm không khỏi khiến hai người vừa đau lòng vừa sợ.

Lo lắng đương nhiên là Tiết Huy Nhan, hắn lo cô không cầm cự được sẽ ngã xuống, bởi vậy lúc nào cũng theo cô 20/24h thật sự có su thế thê nô.

Sợ dương nhiên là Quách Tùng Long ông sợ hãi khi nhìn thấy Gia Hân là thân Thông Linh Đồng Tử, càng là sợ hãi con bé thế nhưng sử dụng máu để ngăn cản những thứ kia, trình độ không thể xem nhẹ được.

Cho dù mọi người như thế nào đối với Gia Hân bây giờ cô quan tâm không tới được, bây giờ cô chỉ lo đệ đệ đang nằm kia, cô biết nếu tiếp tục thì cho dù là thuốc tiên cũng cứu không được đệ đệ, chỉ mong sư phụ mau đến.

“ Thầy con bao giờ mới đến.”  Quách Tùng Lonh  Ngồi chờ không yên lên tiếng hỏi Gia Hân, trong lòng ông rất là lo lắng, với tình trạng hiện giờ còn không biết là Trịnh Gia Kiệt có thể kiên trì trong bao lâu nữa, ông cũng nôn nóng muốn gặp sư huynh của mình nên trong giọng nói bất giác lộ ra tâm trạng.

Gia Hân nhìn lịch tường im lặng một lúc lâu mới lên tiếng đáp lại.

“ Con không rõ lắm.”

Mọi người ai cũng im lặng đến đáng sợ, không bao lâu chuông cửa vang lên, tất cả đồng loạt nhìn ra cửa, sau đó không hẹn mà nhìn Tiết Huy Nhan.

Hắn nhúng nhúng vai, nhận mệnh đi ra mở vửa, còn chưa thấy người đã nghe tiếng của Trương Thành ngoài cửa vang lên.

“ Sư muội chúng ta tới rồi.”

“ Đến rồi, đến rồi.” Ba mẹ Trịnh kích động mà nói, mẹ Trịnh vui mừng tới khóc lên.

“ Sư phụ.” Gia Hân nhanh chân bước ra ngoài vừa nhìn thấy người đã nghẹn ngào nói, hốc mắt cũng đỏ lên, bởi vì thường xuyên mất máu mà da của cô hơi tái nhợt nhìn qua rất dọa người.

“ Không cần nói, vào trong xem đã.” Diệp Kim Quang nhìn thấy cảnh này lòng khó chịu vô cùng, đồ đệ yêu quý của ông lai thành ra như vậy, ông nhất nhịn không tha cho người làm sự việc này.

Vào trong Diệp Kim Quang nhìn thấy mọi người, gật đầu với ba mẹ Trịnh, sau đó mới nhìn thật rõ người ngồi trên ghế đang kích động nhìn ông, không nghi ngờ ông hiện giờ đã xác định đây là sư đệ ông   .

“ Sư huynh.” Quách Tùng Long  vội lên tiếng gọi, không thể giấu được tia tưởng niệm dân lên trong lòng, nhớ lúc trước hai người cùng sư môn làm nhiều việc bây giờ một mái đầu hoa râm tóc bạc.

“ Thật là đệ, thật sự là đệ.” Diệp Kim Quang cũng kích động không kém, ông tìm bao nhiêu năm không thấy người sư đệ này bây giờ gặp lại không khỏi quá kích một chút.

“ Là đệ, sư huynh.”   Quách Tụng Long Vừa nói vừa tiến tới ôm lấy vai của Diệp Kim Quang.

“ Tốt tốt rồi, là đệ thì tốt rồi.” Diệp Kim Quang đưa tay vỗ vỗ lưng cho   .

Một lúc sau hai người tách ra, Quách Tùng Long  nhìn Diệp Kim Quang một lúc sau mở miệng nói.

“ Huynh không hận đệ... Đệ...”

“ Chuyện không trách đệ được, hôm nay đến đây không tâm sự, lo chính sự trước đã.” Diệp Kim Quang phất tay ngăn lại lời của sư đệ ông rồi nói tiếp, ông cũng không quên chính sự còn mang đâu.

“ Sư phụ, này những đồ để ở đâu đây a.” Trương Thành đúng lúc chen vào, hai tay ôm một đống đồ không biết là gì chậm rì rì đi vào hỏi

“ Đưa cho tiểu Hân là được con bé biết làm thế nào.” Diệp Kim Quang không nhìn Trương Thành mà nói vọng lại.

“ Dạ được.”

Đáp một tiếng rồi Trương Thành lại vác đồ ra tìm Gia Hân.

“ Đi cùng sư huynh vào xem người.” Diệp Kim Quang  Lúc này nới lên tiếng, cũng nhận được lời đáp rồi bước đi lên lầu.

“ Được.”

Vào phòng thì thấy mẹ Trịnh đang lau mặt cho Trịnh Gia Kiệt, Tiết Huy Nhan đứng một bên hổ trợ. Thấy hai người vào mẹ Trịnh đứng dậy nhường chỗ cho họ vào xem con trai mình, Diệp Kim Quang vừa nhìn thấy đã nhíu mày lại, cẩn thận nhìn Trịnh Gia Kiệt.

“ Làm sao lại như vậy nghiêm trọng.” Diệp Kim Quang trầm giọng mà nói, câu nói trực tiếp nhượng mẹ Trịnh rơi nước mắt.

“ Sư phụ, phải làm sao.” Cùng lúc Gia Hân bước vào nghe được, cô đi tỡi nhìn Trịnh Gia Kiệt mà nói.

Cô biết Kiệt Kiệt không thể là nhẹ nhàng như vậy trước mắt nhìn thấy, cô cũng đã kiểm tra tất cả cách có thể nhưng chỉ nhận được đáp án là thất bại mà thôi.

“ Ta không nắm chắc lắm.” Diệp Kim Quang im lặng chút rồi lên tiếng.

“ Sư huynh, máu của con bé...” lúc này Quách Tùng Long   đột nhiên lên tiếng.

“ Không thể.”

Diệp Kim Quang quát lên một tiếng, cẩn thận nhìn Gia Hân, nhưng ông đành thất bại Gia Hân đã nắm được mấu chốt.

“ Sư phụ, người gạt con những gì?.” Gia Hân nghi ngờ lên tiếng, cô hi vọng sư phụ sẽ không dấu cô chuyện gì quá lớn, hiện giờ cô không thể chịu được kích thích lớn nữa nếu không cô điên lên mất.

“ Sư phụ... Tiểu Hân, ta không thể để con gặp nguy hiểm.” Diệp Kim Quang thật lâu mới buôn ra được một câu.

Không nghi ngờ câu này đã làm cho Gia Hân thở ra, cô biết sư phụ không muốn cô phải chịu khổ hay thương tổn, nhưng đây là chuyện không thể nào, cô không thể không để mình gánh chịu, cô không muốn người nhà cô phải gánh lấy tất cả.

“ Sư phụ, đó là người thân con, con nguyện ý.” Gia Hân nhìn thẳng Diệp Kim Quang kiên định lên tiếng.

Câu nói này không nghi ngờ gì như ngũ lôi mà xuống, hiện giờ tất cả mọi người điều có mặt đầy đủ trong này, cũng nghe được Gia Hân nói ai cũng mờ mịch mà nhìn hai sư đồ, Diệp Kim Quang trược tiếp nhắm lại mắt không nhìn Gia Hân.

“ Sư thúc, người nói cho con biết đi.” Gia Hân quay sang Quách Tùng Long ánh mắt cầu xin mà nói.

“ Tiểu Hân, con...” Diệp Kim Quang vừa định nói gì nhưng nhìn mắt Gia Hân nhìn lại đây thì im lặng nuốt lời muốn nói vào bụng.

“ Sư huynh, tình trạng không thể kéo dài.” lúc này  Quách Tùng Long  đứng ra lên tiếng, một câu trấn định lại Diệp Kim Quang.

“ Ta biết, nhưng...” Diệp Kim Quang ngập ngừng không nói được tiếp theo, phất tay với sư đệ mình xem như cam chịu.

Quách Tùng Long  thấy thế thì im lặng một chút mới lên tiếng nói, giọng mang theo sự trấn an và một chút khó xử.

“ Ta sẽ nói cho con biết, muốn giải này bí thuật, cần máu và thân của con, máu làm thuốc dẫn, thân làm trụ, con phải dời mượn dương, linh tụ qua thân thể con, mà con phải vận dụng tất cả khả năng chống lại này mượn dương, linh tụ trong cơ thể, một khi này vào cơ thể con không khác gì hai hổ.ở chung con cần phải chung hòa nếu không là loại bỏ. Một khi loại bỏ đó là khả năng nguy hiểm không thể nói trước, các bước phải theo trình tự không được gián đoạn, quan trọng nhất là bước cuối cùng, con phải dùng một hồn phách để hấp thu tất cả vận khí đối không phải là của con, chuyển lại vào người khác nên là cho nó sở hữu. Chúng ta ở ngoài lập trận đàn phụ giúp con, chỉ là phải do con làm, con... nghĩ sao.”

“ Con làm.”

“ Tiểu Hân. / Em/ Sư muội.”

Không ai ngờ tới sau khi nghe xong không hề có một chút suy nghĩ lại mà động ý ngay tại chỗ, lời Gia Hân hạ xuống cũng làm biết bao người có mặt lại đây phải kinh hoảng mà nhiều hơn là sững sờ, ai ngờ được một cô bé chưa đủ 13 tuổi lại dám quyết định không chần chờ gì nhảy vào cái gọi là không đường lui này để cứu người.



Đã sửa bởi trantuyetnhi lúc 28.09.2017, 21:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn trantuyetnhi về bài viết trên: ♥Hỏa Hồ Nhu Nhu♥
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 20.09.2017, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 3492
Được thanks: 590 lần
Điểm: 9.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Thông linh nhãn - Namy Opp - Điểm: 10
Chương 40

Ở nơi Gia Hân sóng to không yên, một nơi khác lại bắt đầu gió lớn. Ngôi nhà cổ kính nhưng không kém phần hiện đại, nằm ngay tại bên trên sườn núi.

Khung cảnh yên tĩnh nhưng tiếng hét lớn làm sợ chim non muôn thú phải giật mình.

“ Vì sao.”

Tiếng hét không xa lạ là tiếng của Lãng Nhược Y, một bí mật được mở ra ngay tại giây phúc này.

“ Nhược Y đừng như vậy.” Hai người một nam một nữ trung niên vội vàng muốn tiến lên ôm lấy Lãng Nhược Y nhưng lại không cách nào làm được, chỉ nói ra lời nói không mấy ý nghĩa.

“ Tôi làm sao a, hai người cho tôi nói, cho tôi nói đây không phải thật, không phải thật.” Lãng Nhược Y như mất đi lí trí, hoảng loạn mà ôm lấy đầu.

“ Lãng Nhược Y, tỉ náo đủ chưa.” Kim Băng Băng từ trên lầu đi xuống phía trên cao nhìn thẳng Lãng Nhược Y, trong mắt mang theo đồng cảm, nhưng rất nhanh áp chế xuống chỉ lạnh lùng nhìn hất cằm lên tiếng

“ Băng Băng.” Lãng Nhược Y đình chỉ lại tất cả động tác, nhỏ giọng kêu lên.

“ Đây là sự thật không thể nào khác, cho dù tỉ muốn thay đổi cũng đổi không được có biết không.” Kim Băng Băng lạnh giọng lên tiếng.

Câu nói này làm Lãng Nhược Y kích động, một cô gái diệu dàng từ trước tới giờ trong nắt chỉ một màu hồng bây giờ lại nhiều thêm một khuông mặt giận dữ và trong mắt lóe lên một mạc hận ý.

“ Không! tỉ không tin, vì sao chứ, vì sao.” Lãng Nhược Y kích động tới run cả người rống hỏi Kim Băng Băng.

“ Bởi vì giấy không gói được lửa.” Kim Băng Băng vẫn lạnh tanh giọng nói phát ra, nhưng trong mắt lại có tia đồng tình và thương cảm, Nhìn thấy Lãng Nhược Y kích động như vậy cô lên tiếng nói tiếp. “ Tỉ hãy bình tĩnh mà chấp nhận thôi, cũng như tôi, tôi không phản bác, tôi không náo lên, tôi hiểu được phía sau màn là gì, tỉ nên hiểu đi.”

Nói xong lời muốn nói Kim Băng Băng trực tiếp quay mặt không nhìn Lãng Nhược Y nữa.

Lãng Nhược Y mò mịch trong đầu phát đi phát lại câu Kim Băng Băng vừa nói. “ Tỉ hãy bình tĩnh mà chấp nhận thôi, cũng như tôi, tôi không phản bác, tôi không náo lên, tôi hiểu được phía sau màn là gì, tỉ nên hiểu đi.” Là sao đây vì sao gia đình này lại như vậy vì sao đâu.

“ Là vậy sao, vì sao, vì sao bây giờ lại nói ra, vì sao không cho cái gọi là sự thật kia chôn vùi đi, vì sao vì sao.” Lãng Nhược Y lầm bầm tới cuối cùng hết lên chạy ra ngoài.

ẦM... ẦM...ẦM...RÀO RÀO...

Lãng Nhược Y vừa chạy ra ngoài, trời bắt đầu mưa lớn, trong nhà bắt đầu hoảng hốt lên

“ Nhược Y, Nhược Y...” mẹ Lãng Nhược Y nước mắt chảy không ngừng  kêu tên con gái của bà, chân không khống chế muốn chạy ra ngoài, nhưng chồng bà ôm lại.

Ba Lãng Nhược Y nhanh chóng phân phó người chạy theo, chính ông cũng muốn chạy ra ngoài nhưng bị ngăn lại.

Người ngăn cản ông không ai khác là Kim Băng Băng, trong nhà cũng chỉ có Kim Băng Băng dám làm thế, không ai lên tiếng nói gì chỉ đợi cô lên tiếng.

“ Con sẽ đi theo, mọi người ở nhà đợi đi.” Kim Băng Băng lạnh giọng nói, giọng mang theo khí thế không thể khán cự mà lên tiếng.

“ Cám ơn con Băng Băng.” Mẹ Lãng Nhược Y ân cần nói, bà không ngờ con bé chịu giúp, chỉ có con bé ra mặt mọi chuyện bà yên tâm hơn nhiều.

Kim Băng Băng không liếc nhìn bà ta lấy một lần bỏ lại một câu rồi nhận ô của người làm đưa bước ra ngoài.

“ Không cần, xem như con trả ân tình nuôi dưỡng của hai người, cám ơn thì khỏi đi.”

“ Con...”

Cả hai ông bà cùng lên tiếng nhưng nói không nên lời, hai người cũng biết, cũng hiểu được Kim Băng Băng ám chỉ là cái gì, họ không ngờ con bé đã sớm biết, tuy không phải lỗi lớn nhưng cũng không nhỏ, con bé sẽ hận họ sao, sẽ oán họ sao, làm sao đây hai cô con gái của họ phải làm sao đây.

Quay lại với Gia Hân, trong nhà vì sự kiên trì của cô mà buôn tay, bắt đầu chuẩn bị mọi thứ, không dám làm sai dù một chút, sợ họ làm sai gì thì con Gia Hân cả Gia Kiệt cũng không bảo toàn.

Sau gần một giờ không sai biệt lắm đã xong hết, ba mẹ Trịnh ôm lấy Gia Hân, mẹ trịnh nước mắt rưng rưng lưng tròng nhìn Gia Hân khuôn mặt nhỏ trắng kia nghẹn ngào.

“ Gia Hân con thật sự phải làm sao.” Ba Trịnh lo lắng hỏi một câu.

Câu hỏi của ba Trịnh cũng là tiếng lòng của mọi người, không ai muốn Gia Hân gặp nguy hiểm, nhưng họ thất vọng khi nghe Gia Hân trả lời.

“ Ba mẹ yên tâm, con sẽ không sao.” Gia Hân trả lời không do dự mà kiên định nhìn mọi người một cái.

“ Chuẩn bị xong.” Diệp Kim Quang hô lên một tiếng.

Gia Hân không do dự mà đẩy ra ba mẹ, Kiệt Kiệt tỉ tỉ sẽ cứu được đệ, Kiệt Kiệt đợi tỉ được không?, tỉ không muốn mất Kiệt Kiệt.

“ Cẩn thận.”

“ Cẩn thận.”

Gia Hân bước vào trận pháp, Diệp Kim Quang dùng khẩu hình miệng nói với cô người thứ hai là Tiết Huy Nhan hắn cũng nói như thế, Gia Hân cười đáp trả sau đó bắt đầu ngồi xuống trung tâm trận pháp khai trận.

Trịnh Gia Kiệt đã được mang vào trong trận lúc trước, hiện giờ nằm đối diện Gia Hân, Gia Hân hai tay không ngừng kết ấn, gió nổi lên mây đen kéo tới trên bầu trời mưa như trút nước, nhưng không một giọt mưa nào rơi vào bên trong trận.

“ Thiên địa càn khôn, nhật nguyệt thát pháp. MỞ.” Thủ ấn kết thúc Gia Hân quát lớn lên.

Máu từ người cô chảy ra không ngừng tràn vào khe của trận pháp, trận pháp phát sáng lên ánh sáng vàng rất đậm phát ra trực tiếp làm cho người ta đui mù đôi mắt. Khuôn mặt cô càng ngàu càng trắng ra, máu không ngừng chảy từ lỗ chân lông chảy ra, ngoài cô còn có những người khác đang rất lo lắng cho cô

Thời gian trôi qua một nữa khắc ánh sáng của trận pháp thấy rõ đổi thành màu đỏ yêu dị, ở giữa Gia Hân trên đỉnh đầu xuất hiện một bóng nước đang lớn đần lên.

Diệp Kim Quang và Quách  Tùng Long vội vàng thi phép khôbg ngừng nghỉ, họ sợ nếu dừng một chút sẽ có chuyện gì phát sinh ngoài ý muốn, mà đó lại là điều không ai muốn.

Tiết Huy Nhan không biết từ khi nào tới gần trận pháp, vì ai cũng chú ý tới tình trạng của Gia Hân mà không để ý tới, hắn đi tới đần dùng dao phá da thịt cho máu chảy ra, máu của hắn không phải màu đỏ bình thường mà còn có màu vàng lẫn vào.

Máu vừa chảy hắn nhanh chân nhảy vào trận pháp, đúng lức bóng bước sắp vỡ ra, hành dộng của hắn khiến ai cũng hoảng hốt kêu lên, sư phụ hắn lớn tiếng kêu gọi.

“ Huy Nhan con định làm gì.”

Nhưng hắn không chú ý nhiều như vậy, hắn nhìn bóng dáng nho nhỏ lung lay sắp đổ kia mà ngồi kế bên, hai tay kết thủ ấn máu của hắn hòa làm một với máu của Gia Hân chảy cho trận pháp, dần dần thay thế cho máu của cô.

Trịnh Gia Kiệt lúc này sắc mặt đã trở lại bình thường, có thể mở mắt nhìn, cậu thấy xung quanh mình chỉ toàn màu đỏ, nhìn một chút cậu phát hiện tỉ của cậu cũng ở đây, bên cạnh còn một anh trai kì quái cả hai máu không ngừng chảy, cậu muốn mở miệng nói nhưng không thể chỉ dùng ánh mắt lo lắng nhìn tỉ của cậu, dần dần mệt mỏi cậu nhắm lại hai mắt.

Lúc này lại phát sinh dị biến ánh sáng của trận pháp đổi thành màu trắng, đúng lúc này Trịnh Gia Kiệt bị trận pháp đẩy ra ngoài, Diệp Kim Quang nhanh tay tiếp được cậu, giao cậu cho ba mẹ Trịnh còn mình tiếp tục thi pháp.

Gia Hân sau khi thấy Trịnh Gia Kiệt được an toàn ra ngoài, bây giờ là bước cuối cùng, cô nhìn Tiết Huy Nhan, hắn luôn theo cô rất lâu, dù nguy hiểm cũng bước theo cô, đứng sau lưng cô trong thời gian vừa qua, hiện giờ lại đi cùng cô, nói không cảm động là giả nhưng cô biết cô có rất nhiều chuyện phải làm đành phải cho hắn chờ thôi, nếu như còn sống ra ngoài cô sẽ đáp ứng hắn một điều kiện.

“ Cùng nhau.” Tiết Huy Nhan nhìn Gia Hân lên tiếng, hắn biết mấu chốt đã tới không thể ngừng lại.

“ Được.” Gia Hân mặt tái nhợt khẩu hình miệng đáp lại, cô mất máu quá nhiều, bếu không phải do Tiết Huy Nhan vào thế máu cho cô có lẽ cô không chịu được tới giờ phút này rồi.

Hai người ăn ý mà tay kết thủ ấn miệng râm râm đọc chú ngữ, ánh sáng phát ra của trận pháp ngày càng mạnh, bóng nước cũng vỡ tung ra dòng khí bên trong vây quanh hai người.

Đúng lúc này một đòng khói xám đen bay ra từ túi của Gia Hân nhưng không ai chú ý tới, đám khói cứ lượn quanh hai người hết lần này tới lần khác, trong lúc không hay biết khí mà bong nước toát ra đã làm thức ăn cho nó.

Phía bên ngoài, Diệp Kim Quang và Quách Tùng Long đang làm phép bỗng nhưng bị phản hệ.

“ Không thể làm phép nữa.” Diệp Kim Quang trầm mặt lên tiếng.

Diệp Kim Quang trần mặt suy nghĩ, ông khobgo hiểu chuyện này ra sao, nhưng chắc chắn có liên quang tới đồ đệ của sư đệ ông.

“ Chúng ta bị đẩy ra ngoài, pháp lực không thể khống chế bên trong.” Diệp Kim Quang tiếp tục quay qua nói với những người đang lo lắng nhìn kia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2017, 08:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 3492
Được thanks: 590 lần
Điểm: 9.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Thông Linh Nhãn - Namy Opp - Điểm: 11
Chương 41

Mọi người lo lắng hoảng hốt nhìn không chớp mắt với trận pháp đang phát sáng kia.

“ Muốn chúng ta làm sao bây giờ?.” Mẹ Trịnh hơi nóng nảy lên tiếng, con gái bà ta còn trong đó nếu nó có chuyện gì bà... bà biết sống sao đây.

“ Chỉ còn đưa theo ý trời thôi.” Diệp Kim Quang trầm mặt lên tiếng, nói xong ông nhắm lại đôi mắt đứng đó.

Bên này đã như vậy, bên khác cũng không kém bao nhiêu.

Lãng Nhược Y sau khi chạy khỏi nhà thì một đường thẳng chạy đi, vừa chạy vừa khóc lại thêm mưa lớn rơi lên người, dần dần mệt mỏi Lãng Nhược Y mới bắt đầu chú ý xung quanh, nơi này rất vắng cũng chỉ có vài chiếc xe chạy qua lại, Lãng Nhược Y ngồi xuống tựa người vào gốc cây ven đường, ngồi bó gối úp mặt vào giữa Lãng Nhược Y lẩm bẩm một mình nức nở.

“ Các người vì sao lại vậy?, hức.. vì sao chứ?.”

“ Thế nào cô gái sao ngồi một mình ở đây?.” Một giọng nói nam tính vang lên phía trên.

Lãng Nhược Y ngẩn đầu thoáng nhìn rồi lại cúi đầu, chàng trai cầm ô ngồi xổm xuống hướng ô về phía Lãng Nhược Y che bớt nước mưa rơi trên người Lãng Nhược Y lại.

“ Em bị sao thế?, trời mưa lớn lắm mau về nhà đi nha.” Chàng trai thấy Lãng Nhược Y không chú ý tới mình lại lên tiếng tiếp.

“ Này em.”

“ Em sốt rồi.”

Lãng Nhược Y mặc kệ chàng trai lảm nhảm ở đó tới khi chàng trai đưa tay chạm vào trán cô ấy lên tiếng cô bị cảm cô ấy hất mạnh tay của chàng trai ra cáu gắt lên tiếng.

“ Tránh ra.”

Chàng trai không thèm để ý, tiếp tục đưa tay ra chạm vào trán Lãng Nhược Y, vẫn bị Lãng Nhược Y hất tay ra như trước, Lãng Nhược Y bực mình đứng lên muốn mắng người nhưng chỉ nói được vài chữ thì đầu choáng váng ngã xuống ngất đi.

“ Tôi nói anh... ...”

Chàng trai nhanh chóng ôm Lãng Nhược Y lại vào ngực, khóe miệng hơi giơ lên, tay lại sờ trán Lãng Nhược Y lần nữa, chàng trai nhíu mày lại, thở dài lắc đầu bắt đắt dĩ thì thầm.

“ Nóng quá đi, nhanh đến bệnh viện mới được.”

Chàng trai ôm Lãng Nhược Y tới chiếc xe sang trọng nằm bên đường đối diện, nếu lúc  này Lãng Nhược Y còn tỉnh chắc chắn sẽ nhận ra chiếc xe này đã đậu ở đây từ lúc cô chạy tới nơi này và cũng là chiếc xe mà cô thấy lúc về nhà đậu ở ven đường trước nhà mỗi ngày, để Lãng Nhược Y vào xe, chàng trai cũng theo vào chiếc xe bắt đầu chạy hướng về trung tâm thành phố.

Phía bên nhà Lãng Nhược Y, Kim Băng Băng đi tìm Lãng Nhược Y cả buổi tối nhưng vẫn không thấy được người, lê bước về nhà trong sự mệt mỏi, vừa vào nhà thì hai ông bà ở nhà lập tức hỏi tới.

“ Tìm thấy Nhược Y không con?.”

Kim Băng Băng lắc đầu một cái rồi hướng lên lầu mà đi.

“ Vậy làm sao bây giờ?.” Mẹ Lãng gấp bổng chân lên tiếng rối rắm  và lo lắng.

Kim Băng Băng vừa đi không bao xa thì nghe được, không quay đầu lại, không ai biết vẻ mặt của Kim Băng Băng lúc này ra sao chỉ nghe thấy giọng nói còn lạnh hơn băng ngàn năm của Kim Băng Băng vang lên.

“ Hết mưa tôi đi tìm người giúp tìm, giờ thì đi nghỉ đi.”

Hao ông bà sững người cảm thấy lạnh cả người như vừa ngâm trong một thùng nước đá ra vậy, mồ hôi lạnh cũng túa ra, trước giờ họ không bao giờ gặp Kim Băng Băng gióng như lúc này gần như là một người máu lạnh không linh hồn vậy.

“ Anh...” Mẹ Lãng run run giọng nói lên tiếng muốn nói lại thôi ánh mắt nhìn lên lầu rất phứt tạp.

Chòng bà thở dài lắc đầu, ông ta biết đây là Kim Băng Băng hứa hẹn, hứa tìm Lãng Nhược Y nhưng đổi lại lại là con bé thoát li gia đình này triệt để.

“ Mình nghe con bé thôi em à.” Ông ta buồn rầu lên tiếng, hai vợ chồng im lặng rồi cũng về phòng.

Tở lại bên nhà Trịnh gia, bây giờ trận pháp ánh sáng vẫn mạnh như vậy, bên trong không ai thấy được, luồn khí đen giống như cá gặp nước vậy, những gì bóng nước vỡ ra điều bị khí đen này giống như đồ ăn mỹ vị mà không ngừng hút, khi được một nữa thì khí đen bắt đầu biến đổi hình dạng, ngày một lớn và tựa như nắn hình nhân mà tạo thành.

Lúc này máu câu hai người Trịnh Gia Hân và Tiết Huy Nhan mắt thường có thể thấy được bắt đầu đông lại, theo đó máu cũng ngừng chảy ra mà vết thương của Tiết Huy Nhan bắt đầu kết màng mỏng , theo đó bên Trịnh Gia Hân vết thương chỉ ngừng lại rỉ máu cũng không có biến hóa gì khác thường, hai người mắt nhắm chặt không mở ra chỉ dùng giác quan cảm ứng xung quanh.

Khí đen bây giờ đã thành hình nhân, là một bóng người hơi mờ ảo nhưng có thể nhận ra là nữ, bóng đen nữ kia vẫn tiếp tục công biệt hút những dòng khí xung quanh, thân hình dần đậm hơn, tới khi không còn bất kì dòng khí nào thì bóng đen đã có hình dạng con người thật sự không còn là một cái bóng đen nữa, là một thiếu nữ.

Chỉ là khi những dòng khí không còn thì trận pháp bắt đầu nức ra từng chút một, thiếu nữ lập tức chui lại vào túi của Gia Hân, thiếu nữ vừa đi thì trận pháp cũng vỡ hoàn toàn, Trịnh Gia Hân và Tiết Huy Nhan ngã trên mặc đất lâm vào hôn mê.

“ Thành công rồi.”

“ Thành công rồi.”

Diệp Kim Quang đầu tiên lên tiếng sau đó là tất cả mọi người vui mừng lên tiếng hét lớn ôm lấy nhau thẩm chí rơi nước mắt, mọi người vui mừng đi qua thì chú ý tới hai người đang nằm kia vội vàng hoảng hốt chạy lại gọi cả hai loạn cả lên.

“ Gia Hân/ Huy Nhan.”

“ Không sao chỉ ngất đi, nhanh đưa hai đứa đi nghỉ ngơi thôi.” Diệp Kim Quang nhanh chóng xem cho hai người thở phào một hơi nhẹ nhõm nói, ai cũng thả tâm mình lại bắt đầu người đưa hai người vào nghỉ ngơi, còn lại thì dọn đẹp tàn cuộc.

“ Sư Huynh, lúc nãy.” Lúc này Quách Long  lại lên tiếng, vụ việc kia ông không thể không chú ý, lúc cuối cùng khi trận pháp vỡ ra có xuất hiện một bóng người trong trận pháp, ông có thể nhìn lầm nhưng sư huynh thì sao, cả hai điều phát hiện thì không phải lầm mà là thật, vậy phải giải thích thế nào đây.

“ Đợi con bé tỉnh lại đã.” Diệp Kim Quang khoác tay ra hiệu cho sư đệ ông đừng kích động bừa, ông cũng muốn biết có chuyện gì xảy ra ở đây.

O(∩_∩)O

Cho tác giả nói một chút nha, phải nói ta viết lạ theo cảm hứng cũng theo yêu cầu hi vọng đừng ai nép đá nhà ta nha :)2 , ai đi qua nhớ để lại ít vết tích cho ta biết nhá :iou: , Chương sau sẽ thêm một tay đắc lực và sẽ có ngược chút chút với khuê mật của ta nha, khuê mật của ta đừng vào đánh ta nhá đây là truyện yêu cầu và ta cũng thích thế  :leuleu:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn trantuyetnhi về bài viết trên: trần thanh duy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chirikato, chuotcondangiu, HollyNgo, Quả Táo Ngốc, Sóc Là Ta, Tiểu Đinh Đang, Train và 182 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.