Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Tuyết tan - Bạch Yến

 
Có bài mới 16.12.2014, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5050
Được thanks: 4269 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Tuyết tan - Bạch Yến - Điểm: 10
Tuyết tan

Tên truyện: Tuyết Tan

Thể loại: giả tưởng, huyền ảo.

Tình trạng: hoàn thành

Tác giả: Bạch Yến.

Nguồn :  https://bachyencoc.wordpress.com

Chân mãi bước đột nhiên dừng lại
Ta ngoảnh đầu nhìn về Tuyết Sơn
Một màu trắng phủ dày ngàn dặm
Bỗng phút chốc hóa thành hư không.

CHƯƠNG 1

Phía dưới kia trần thế, cuộc chiến xuyên biên giới giữa các nước đã đến hồi căng thẳng, ở trên Tinh Tuyết đàng cũng sắp đến lúc tàn cuộc. Thế cuộc gần như đã định Ác giới đã chiếm được hơn 90% Thiện giới, chỉ còn duy nhất thần cung là vẫn còn giữ được ánh sáng lương thiện còn khắp nơi đã bị bóng tối tội ác ngự trị. Lý trí của những người dân Thiện giới đã bị Ác giới điều khiển, binh tướng Ác giới lan tràn khắp nơi gieo rắc sự đau khổ và oán hận.


Phàm Luân nhìn khắp cả trần thế lẫn Tinh Tuyết đàng lòng chợt thắt lại. Cả mấy trăm ngàn năm nay Thiện giới và Ác giới xảy ra không biết bao nhiêu cuộc chiến nhưng dù là lớn hay nhỏ thì kết quả cũng chỉ ở mức bất phân thắng bại mà thôi, tất nhiên thiệt hại cũng có ít nhiều. Nhưng lần này, mọi thứ đã đi quá xa sự cho phép của giới hạn cân bằng bóng tối và ánh sáng, nếu ánh sáng trong trận chiến này không thể lật ngược được tình thế e rằng hậu quả sẽ lớn đến không tưởng!

-         Hỡi thần thương! Vì sao người lại giao cho một người tài mọn như Phàm Luân trách nhiệm nặng nề như thế? Núi Tuyết Sơn là nơi nào, phải đi như thế nào để đến đó? Thuộc hạ phải làm sao để tìm được người cứu viện cho Thiện giới?…

Đáp hồi lại câu hỏi bế tắc của Phàm Luân chỉ có âm thanh vang vọng của chính y. Ngày đó y ra đi trong sự hăng hái nhiệt huyết thế nào thì giờ đây hụt hẫng và thất vọng nhiều gấp bội thế ấy.

“Đệ nhất chiến binh của Thiện giới chẳng phải là thần thượng con trai của ánh sáng hay sao? Sao lại là một người chưa hề có tên trong sử sách Tinh Tuyết đàng?”_ Phàm Luân không thể thông nổi ý nghĩ liền dậy sóng.

“   –    Phàm Luân! Ác giới quá mạnh, còn Thiện giới thì lại đang rơi vào thời kỳ suy thoái nội bộ không đủ sức chóng chọi lại Ác giới. Hiện nay chỉ còn có một người có đủ khả năng cứu tất cả sinh linh mà thôi! Người đó chính là đệ nhất chiến binh của Thiện giới và cũng là vô địch chiến binh của Tinh Tuyết đàng này: Tuyết Hương quận chúa.”

-         Thuộc hạ có nghe lầm không thưa thần thượng? Chiến binh giỏi nhất Thiện giới không phải là thần thượng người sao? Tuyết Hương quận chúa? Tuyết Hương quận chúa, người này là ai? Thuộc hạ chưa hề nghe qua tên người này trong Thần tộc?”

-         Phàm Luân! Ngươi không hiểu đâu! Đây chính là bí mật lớn nhất của Thiện giới. Ngươi có biết nếu chuyện này bị tiết lộ ra bên ngoài nhất định Thiện giới sẽ sụp đổ, đó là lý do tại sao người đứng đầu phải luôn là người giỏi nhất để Thiện giới có thể sánh ngang cùng Ác giới! Còn sự thật thì, sự thật thì…”

“Sự thật thì thế nào? Chẳng lẽ bí mật đó lớn đến mức không ai ngoài thần thượng có thể biết hay sao?”

“Haiz! Mà chuyện đó để tìm hiểu sau đi, chuyện cấp bách bây giờ là tìm ra núi Tuyết Sơn để cứu sinh linh ra khỏi tay Ác giới. Thần thượng nói rằng núi Tuyết Sơn nằm ở hướng Bắc, nơi lạnh nhất Tinh Tuyết Đàng, cách biệt với cả Thiện giới và Ác giới, những kẻ có tâm bất chính chỉ cần đặt một chân vào lãnh địa này đều bị đóng thành băng. Nhưng mình đã đi suốt 7 ngày 7 đêm về hướng Bắc rồi có thấy gì đâu? Hay mình đã bị lạc hướng?”

Chíp! Chíp! Chíp….

“Ồ! Một con chim bị thương?  Nó đang nằm ở lưng chừng vách núi! Tội nghiệp nó quá! Phải cứu nó nếu không nó sẽ chết mất, nhưng… y đang có việc rất gấp, thời gian không cho phép y dừng lại để cứu con chim nhỏ đó! Một giây ngừng lại là hàng ngàn sinh mệnh bị tước đi! Y nên đi hay ở lại? Y có nên mặc kệ một con chim nhỏ vì sứ mạng lớn hay không?  Bên nào nặng hơn bên nào y phải quyết định cho nhanh!”

Con chim nhỏ kiệt sức hẳn khi nhìn thấy Phàm Luân quay mặt đi trước tiếng kêu cầu cứu của nó, đôi mắt nó tuyệt vọng hoàn toàn mà chấp chận cái chết. Nó gục đầu trên mảng đá nhỏ đã giữ nó lại giữa vách núi chơi vơi này. Trên nền tảng đá khô khốc có gì đó ươn ướt phải chăng đá cũng đang nhỏ lệ tiếc thương thay cho nó.

Chợt!

Lốp cốp! Lốp cốp!

Âm thanh rơi của các phiếm đá nhỏ đã giục nó dậykéo nó khỏi cái chết đang đến gần, đôi đồng tử nó càng lúc càng mở to ra như không tin nổi sự thật trước mắt nó, hóa ra con người luôn có trái tim! Tổ tiên ơi, cám ơn người đã phù hộ cho con!

-         Ân nhân! Vì sao người cứ chạy về phía trước không ngừng nghỉ vậy? Sức người là có hạn nếu người cứ tiếp tục chạy như thế này mãi người sẽ gục chết vì kiệt sức đó!

-         Ta biết, nhưng thời gian không cho phép ta ngừng lại dù chỉ là một giây!

Chú chim nhỏ ngước đầu lên nhìn Phàm Luân thắc mắc:

-         Sao lại không cho phép?

-         Vì ta đang cần tìm một người quan trọng nhưng thời gian của ta không còn nhiều nữa, ta phải thực nhanh chân mới được! Không, phải nhanh hơn nữa!_ Phàm Luân vừa nói vừa tăng tốc.

-         Người quan trọng đó là ai vậy chủ nhân? Thê gia của người à?

-         Không! Là quận chúa Tuyết Hương!_ Phàm Luân buộc miệng nói.

Con chim non vừa nghe xong đột nhiên phóng ra khỏi chiếc túi đeo trước ngực Phàm Luân, nơi mà trước đó nó được y xắp xếp để trú ngụ chữa thương, nó chấp đôi cánh bị thương bay lơ lửng. Qua mấy ngày bó thuốc vết thương của nó đã lành đi phần nào nhưng vẫn không tránh khỏi đau đớn khiến nó chao đảo, cũng may nó kịp gượng dậy mà không bị rớt thẳng xuống đất.

Phàm Luân lúc ấy cũng hoảng hồn ngừng gấp lại đưa đôi tay ra đỡ cho chú chim, khi nhìn thấy chú chim không sao mới thở phào nhẹ nhõm được. Nhưng y không hiểu tại sao khi y nhìn vào đôi mắt của con chim nhỏ ấy y lại cảm thấy rùng mình sợ hãi, ánh mắt đó không còn là ánh mắt ngây thơ của một chú chim non mà đã hoàn toàn biến đổi sang đôi mắt của kẻ đầy đa nghi lẫn đề phòng cao độ.

-         Nói! Ngươi là ai? Tìm quận chúa Tuyết Hương với ý định gì?

-         Phím … Phím Thư…

-         Nói mau!

Âm thanh gắt gỏng như đang tra tội phạm của chú chim Phím Thư làm Phàm Luân bàng hoàng vô cùng, mới phút trước Phím Thư chỉ là một chú chim bị thương rất tội nghiệp mà phút sau lại lạnh lùng khắt nghiệt đến thế. Một kẻ hai mặt phải khiến người khác sợ hãi!

-         Là thần thượng muốn tìm quận chúa Tuyết Hương có việc cầu xin. Phím Thư biết quận chúa ở đâu đúng không? Dẫn ta đi tìm quận chúa được không?

-         Có bằng chứng chứng thực thân phận của ngươi và trọng trách mà ngươi đang mang không?

Chứng thức? Có nên đưa lệnh tiễn thần gia ra không?

Phàm Luân đắn đo một lúc rồi cũng rút lệnh tiễn ra đưa cho Phím Thư xem. Chú chim có vẻ thận trọng, nó xem xét lệnh tiễn một cách kỹ càng ngay cả những điêu khắc hết sức nhỏ nhặt nhất cũng không bỏ qua. Sau đó, Phím Thư trả lại lệnh tiễn cho Phàm Luân nhưng không nói năng gì khác.

Bỗng, con chim nhỏ bay vút lên cao rồi lượn mấy vòng tròn lớn ngay trên đỉnh đầu Phàm Luân, đột nhiên gió mạnh từ đâu bay đến tạo thành cơn lốc. Nếu là cơn lốc bình thường thì không hề hấn gì với Phàm Luân nhưng cơn lốc này kỳ lạ thay, nó không chỉ cuốn lấy Phàm Luân mà còn làm cho y bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại mọi thứ xung quanh y đã đổi khác. Tất cả chỉ là một màu tuyết trắng và những tảng pha lê trong suốt lấp lánh. Tất cả đều phủ một lớp tuyết mỏng!

-         Ân nhân! Xin lỗi chuyện đã làm người bất tỉnh, nhưng quy định của Tuyết Sơn là không cho bất kỳ người nào bên ngoài biết được đường đến đây dù là Thần thượng!

Âm thanh nhỏ nhẹ thật thân quen vang lên, Phàm Luân nhận ra ngay liền ngước lên bầu trời tìm kiếm nhưng chẳng thấy bóng dáng của chú chim nhỏ. Ngược lại lại có một tiểu cô nương dáng người bé nhỏ xuất hiện bên cạnh y cũng nhìn theo y ngó lên trời tìm kiếm:

-         Ngươi tìm gì thế?_ Phàm Luân.

-         Vậy người tìm gì thế?

-         Ta tìm con chim của ta chứ tìm gì?

-         …

Nói xong Phàm Luân lại tiếp tục ngó lên tìm tiếp, tiểu cô nương thấy vậy chọt chọt y mấy cái để y nhìn mình, rồi tự chỉ tay vào mặt mình.

-         Sao người tìm Phím Thư mà không nói, ngó lên trời làm gì? Trên đó đâu có ai đâu!

-         Tiểu cô Nương vừa nói gì? Cô nương là…

-         Phím Thư.

-         Tiểu cô nương là Phím Thư? … Thiên địa ơi…xỉu!!!



Đã sửa bởi Tề Ngự Phong lúc 17.12.2014, 18:21, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 16.12.2014, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5050
Được thanks: 4269 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tuyết tan - Bạch Yến - Điểm: 10
CHƯƠNG 2

Thần điện là một tòa điện nhỏ được xây dựng bằng thạch băng ngàn năm. Nhìn từ xa thần điện như một cung điện pha lê tuyệt mĩ. Cánh cửa băng nặng nề mở, tiếng kẽo kẹt vang lên chứng tỏ cánh cửa ấy đã từ rất lâu chưa được động đến. Bên trong thần điện là một không gian rộng thoáng hầu như không hề có một vật trang trí nào ngoại trừ một tấm gương treo tường và chiếc ghế băng đặt ở phía trên đối diện với cánh cửa. Theo như lời Phím Thư thì phía sau chiếc ghế ấy là nơi cất dấu quyền trượng của quận chúa Tuyết Hương, là một trong bốn báu vật của Tinh Tuyết đàng.

Nhìn đến tấm gương trông nó rất đỗi bình thường, với khung gỗ được chạm trổ hệt như một loại dây leo đang ôm lấy tấm gương mỏng manh bên trong, đường nét uyển chuyển đến mức khiến người ta cảm nhận được đây là một thực vật đang sống. Từ chiếc gương lại phát ra một mùi thơm, mùi thơm này không quá nồng chỉ vừa đủ để cho căn phòng ngập tràn hương. Phím Thư bảo tấm gương đó cũng có tên, gọi là gương Thiên Lý và nó cũng là một báu vật.


-         Ưm! Thật là thơm là gỗ sưa phải không?_ Phàm Luân cảm thấy tinh thần thoải mái, thả lỏng toàn thân rồi buông một câu đánh giá.

-         PHÍM THƯ THẬT CẢ GAN! Ngươi có biết ngươi đã vi phạm vào điều tối cấm kỵ rồi hay không? Dám ngang nhiên đưa người lạ vào Tuyết Sơn, còn chỉ dẫn vào cả thần điện! Đúng là tội lớn!

Phàm Luân giật cả người.

-         Thiên Lý hãy bình tĩnh! Người này là sứ giả của thần thượng phái đến, Phiếm Thư đã kiểm tra kỹ lưỡng rồi!

-         Dù là vậy cũng không thể cho hắn tự ý vào nơi này! Mau ra hết cho ta!

Không cho ai có cơ hội phản ứng, tấm gương đột ngột phát ra ánh sáng lam chiếu thẳng đến Phàm Luân đánh bật y trượt về phía cánh cửa. Ánh sáng quá chói lòa khiến Phàm Luân khó chịu phải dùng tay che chắn lại trước mặt, cùng với vận lực trụ hai chân lại với sàn mới giúp y không bị Thiên Lý thổi bay ra khỏi cửa.

-         Thiên Lý tiền bối, Phàm Luân thật sự là người của Thần thượng phái đến để nhờ quận chúa cứu Thiện giới. Xin cho Phàm Luân được gặp người!

-         Cỡ như ngươi mà muốn gặp quận chúa à, mau cút sớm đi!

-         KHÔNG! Phàm Luân nhất định phải gặp được quận chúa!

-         Đồ cứng đầu! Đã nói không được là không được! Mau ra ngoài cho ta, chớ có ở đây làm ồn!

Thiên Lý tăng thêm cường độ ánh sáng và sức thổi, tưởng chừng như lớp khí hộ thể bên ngoài Phàm Luân đã bị thứ ánh sáng kia đâm thủng ngàn lỗ.

Như bị hàng trăm mũi kim đang cùng một lượt đâm vào người khiến y đau nhối vô cùng. Nhưng y một bước cũng không để lùi, vì sinh mệnh của hàng vạn người dù có bị xé thành hàng trăm mảnh y cũng phải gặp cho được quận chúa! Phàm Luân cố lên, ngươi làm được mà!

Kẻ cố chấp không lùi người quyết tâm đánh đi, bên tám lạng bên nữa cân không bên nào chịu nhường nhịn bên nào. Tình hình cứ thế căng thẳng không có kết quả.

-         A! Quận chúa, xin người hãy mau nói Thiên Lý thả người đó ra đi, y không phải kẻ xấu đâu!_ tiếng của Phím Thư vang lên rối rít.

“Quận chúa?”

-         Bao nhiêu đó đủ rồi Thiên Lý!

Sau tiếng nói ấy, ánh sáng dần dần suy yếu và mất hẳn để lại một Phàm Luân gục ngã trên sàn băng lạnh lẽo.

Y yếu ớt ngẩng đầu lên nhìn. Đó là lần đầu tiên Phàm Luân gặp được quận chúa Tuyết Hương!

Không như y tưởng tượng, quận chúa rất đỗi bình thường từ dung mạo đến hào khí bao quanh, không có gì đặc biệt để thu hút được người khác. Nếu một mai người lẩn vào trong đám đông thì e rằng không thể nhận ra được người. A! Vẫn có một điểm rất đặc biệt ở người mà cả Thiện giới này không ai có cả, đó chính là mái tóc đen tuyền như thác đổ kia, dân cư ở Thiện giới ai ai cũng có mái tóc đen pha sương, ngay cả thần thượng cũng thế, y cũng vậy! Mái tóc đen như thế chỉ có ở Ma tộc, chẳng lẽ quận chúa không phải người của Thiện giới mà là của Ác giới sao? Mà cũng không đúng, Thần thượng làm sao có thể đi cầu người của Ma tộc nhưng…không lẽ quận chúa mang hai dòng máu?

-         Nếu ngươi thực sự là người của Thần thượng thì tín vật đâu?

Không chần chừ, Phàm Luân rút vội lệnh tiễn ra cùng với mật thư đưa cho Tuyết Hương. Ở Thiện giới lệnh tiễn này chỉ có duy nhất ba cái, cái thứ nhất là do Thần thượng nắm giữ, cái thứ hai thì được cất ở thủ khố và cái thứ ba do gia tộc Hoàn cất giữ, lệnh tiễn không chứa sức mạnh nó chỉ là tín vật của Thần tộc thay mặt cho Thần tộc, người nắm giữ nó là người do Thần tộc giao phó nhiệm vụ quan trọng. Không như các tín vật khác lệnh tiễn có một dấu hiệu đặc biệt mà không ai có thể làm giả được đó là chất liệu làm lệnh tiễn, Túc linh. Loại gỗ dùng để chế tác quyền trượng của các đời Thần thượng, với chất liệu quý giá này không ai ngoài Thần thượng được biết nơi lấy.

-         Ta vẫn chưa tịnh tâm đủ thời gian, chờ ta bế quan xong sẽ giải quyết chuyện này.

Tuyết Hương hờ hững buông lời rồi quay mặt đi khiến Phàm Luân giật mình kinh ngạc đến mức chết lặng tại chỗ. Thiện giới đang lâm vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, vậy mà người được danh xưng quận chúa dù không biết có phải mang trọn vẹn dòng máu của Thiện giới hay không, nhưng đã được xưng là quận chúa sao có thể điền nhiên nói ra những lời như vậy.

-         Thiện giới đang rất lâm nguy xin quận chúa đừng chần chừ nữa!

-         Ta nói vẫn chưa đến lúc kia mà, ta đang bận!

-         Vậy thì khi nào mới đến lúc? Bế quan tịnh tâm lại quan trọng hơn cả an nguy của Thiện giới của Thần tộc hay sao?

Đột ngột quay phắt người lại, với đôi mắt lạnh lẽo Tuyết Hương nhìn Phàm Luân, lạnh lùng nói:

-         Ta.. mặc ..kệ!

-         Quận chúa! Chẳng lẽ người nhẫn tâm nhìn quê hương điêu tàn ư?

-         ĐIÊU TÀN THÌ ĐÃ SAO? TỪ TRƯỚC CHO ĐẾN GIỜ THẦN TỘC ĐÃ LÀM ĐƯỢC GÌ CHO TA CHỨ!

Phàm Luân sững sờ trước sự giận dữ của Tuyết Hương, lần đầu tiên y nghe thấy câu nói tuyệt tình như thế, câu nói ấy lại xuất phát từ miệng của một người người đó không ai khác lại là thần dân Thiện giới là hoàng tộc của Thần tộc cao quý.

-         Kể từ lúc ta bị thần thượng Gia Huân trục xuất khỏi Tinh Tuyết đàng, ta đã không còn là thần dân Thiện giới, vậy thì việc gì ta phải quan tâm đến nơi đó sẽ ra sao nữa chứ! ĐÓNG CỬA THẦN ĐIỆN!

Cánh cửa băng một lần nữa nặng nề khép lại, bóng người biến mất sau bức tường băng lạnh lẽo. Phàm Luân như một người mất hồn ngồi bệt xuống nền băng hàn ngàn năm, y không biết có phải vì băng quá lạnh hay lòng quận chúa đã đóng băng mà lại tuyệt tình đến thế.

Thần thượng Gia Huân chẳng phải sống cách đây hơn 4000 năm sao? Tuổi thọ trung bình của một người ở tinh Tuyết đàng là 1000 năm, nói như vậy… quận chúa gần như là một người bất tử rồi!!!

À khoan! Quận chúa nói người đã bị trục xuất tức là người đã không còn là người của Thiện giới. Nói như vậy người có quyền không giúp Thiện giới, dù Thần tộc có bị duyệt vong thì cũng không thể trách người điều gì cả. Chỉ là…dù gì người cũng được sinh ra và lớn lên ở Thiện giới dù không còn tình cảm cũng còn có ơn nghĩa, lý nào lại vô tình không màng đến!

-         Này tiểu tử! Có ghế sao không ngồi mà ngồi chi dưới sàn thần điện? Muốn bị đóng băng chết à? _ gương Thiên Lý cười khẩy phát ra tiếng nói.

-         Đóng băng chết càng tốt! Đỡ phải thấy cảnh hoang tàn của quê hương mình!

Y đúng là còn nhỏ thật chỉ mới 300 năm tuổi nhưng không phải không có suy nghĩ, chiếc ghế đó là ghế dành cho quận chúa, y làm sao có đủ tư cách mà ngồi lên đó trừ khi muốn chết sớm!

Ọc ọc ọc…hic! Trời ơi! Cái bụng đáng chết, lúc nào không lên tiếng lại biểu tình vào đúng lúc nước sôi lửa bỏng như thế này!

-         Đói rồi hả tiểu tử?_Thiên Lý lại buông lời trêu Phàm Luân_ Ta không hiểu Thần thượng của các ngươi nghĩ gì nữa, sao lại đem việc quan trọng giao cho một đứa trẻ con to xác như ngươi vậy chứ?

Trẻ con to xác ư? Y ngu khờ đến mức đó sao?

-         Thiên Lý sao lại nói nặng Phàm ân nhân của Phím Thư như thế chứ?

Phím Thư từ đâu xuất hiện, trên tay mang theo một chiếc giỏ đựng bánh vẫn còn đang bóc khói thơm lừng.

-         Ân nhân của Phím Thư tuy nhìn hơi khờ một tý nhưng không có như Thiên Lý nói đâu!

-         Xì! Thế thì hỏi hắn đi, hắn bao nhiêu tuổi rồi?

-         300 năm tuổi!_ Phàm Luân đáp.

-         Đó đó! Thấy chưa, 300 năm tuổi giữ chức võ sĩ cấp 8 mà bị người ta sai như võ sĩ cấp 3 không phải ngu thì là cái gì?

-         Ơ! Cái đó người ta gọi là hiền!_ Phím Thư lung túng cãi lại.

-         Sao Thiên Lý tiền bối lại biết chuyện này?_ Phàm Luân thắc mắc hỏi. Đúng, tại sao tấm gương Thiên Lý lại biết chuyện của y tuy rằng chuyện của y ở thần cung không ai không biết, nhưng y chỉ là một tên vô danh tiểu tốt không ai thèm quan tâm tới thì làm sao chuyện của y có thể truyền đồn đến tận Tuyết Sơn này được.

-         Ân nhân hãy mặc kệ Thiên Lý đi! Lão ta chỉ được cái giỏi soi mói đời tư của người khác thôi! Hì!  Đây là bánh viên viên, người hãy ăn khi còn nóng cho ngon!

Phím Thư nhanh nhảu đưa mấy cái bánh đến trước mặt Phàm Luân, cái bụng đói của y đánh trống thêm rộn rã hối thúc y như muốn điều khiển cả hành động của y. Tuy vậy Phàm Luân vẫn cố nhịn xuống để tránh có hành động luống cuống trước mặt mọi người, y chậm rãi ăn chiếc bánh.

-         Phím Thư! Sao ngươi cứ hay thích hạ nhục ta thế hở? Phải biết, gương Thiên Lý ta là gương thần, tinh thông cả quá khứ tương lai lẫn hiện tại, cái gì cũng biết cũng thấy. Đừng quên ta là báu vật của Tinh Tuyết đàng nghe chưa!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.12.2014, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5050
Được thanks: 4269 lần
Điểm: 10.17
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tuyết tan - Bạch Yến - Điểm: 10
CHƯƠNG 3
Nghe mấy lời này của Thiên Lý đôi mắt Phàm Luân chợt sáng lên lấp lánh.

Tiền bối có thể biết được tương lai thật sao?

Tất nhiên! Thiên Lý ta được xếp vào hàng báu vật thì đâu phải chỉ có hư danh!

Khi… khi…vậy thì tốt quá!

Tiểu quỷ, ngươi cười điểu như thế là có âm mưu gì hả?



Ê..ê! Thằng quỷ mau bỏ ta xuống, kẻo tuột tay là chết ta!

Thiên Lý tiền bối đừng sợ như thế, Phàm Luân chỉ muốn biết tương lai Thiện giới có thoát khỏi nạn kiếp này không mà thôi.

Không đời nào! Ngươi không phải chủ nhân của ta không có quyền ra lệnh cho ta…ấy ấy, thằng quỷ có gì từ từ thương lượng mà!

Phàm Luân đâu có ý ra lệnh, chỉ xin tiền bối mà thôi! Mong người hãy chấp nhận lời thỉnh cầu này có được không?

Phàm ân nhân xin đừng làm thế với Thiên Lý mà!


Mặc kệ sự khuyên can của Phím Thư và Thiên Lý, Phàm Luân vẫn vững tay giơ cao Thiên Lý hăm dọa:

Tiền bối, Phàm Luân hỏi người lần nữa có đồng ý hay không?

Từ từ nào, cho ta thương lượng chút đi! Thực tình thì ta không thể cho ngươi xem trước tương lai được vì đó là thiên cấm. Nếu làm sai không chỉ ta mà cả ngươi cũng sẽ chịu tội luân kiếp.

Thật sao?_ Phàm Luân hơi chùng xuống.

Là thật mà! Ta không gạt ngươi làm gì, cứ hỏi Phím Thư đi.

Phàm luân quay sang nhìn Phím Thư, chỉ thấy Phím Thư gật đầu khẳng định những lời Thiên Lý nói là không hề sai. Điều này làm y thất vọng.

Vậy… chí ít người có thể cho Phàm Luân xem tình hình của Thiện giới hiện giờ ra sao hay không?

Được! Cái này thì không có gì khó cả!

Phàm Luân cẩn thận đặt tấm gương Thiên Lý trở lại vị trí cũ. Một làn khói màu lam tỏa ra từ tấm gương rồi thật nhanh tan đi. Trong gương, một màu đen phủ kín người người khắp nơi quay cuồng trong chiến loạn và tấn công nhau loạn xạ vô mục đích. Thiên Lý tặc lưỡi:

Thật đáng buồn, Thiện giới gần như bị bóng đêm chếm cứ hết!

Thật tội quá!_ Phím Thư

Những hình ảnh lướt qua vội vàng rồi chuyển đến một khung cảnh khác chính là Thần cung. Trước kia Thần cung là nơi tỏa sáng nhất với ánh hào quang rực rỡ, nhưng giờ phút này ánh sáng đó lại quá yếu ớt trước sự vây hãm của bóng tối, tựa như ngọn nến đang chập chờn trước gió có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Phàm Luân không nói gì chỉ biết dán chặt đôi mắt vào những hình ảnh trong gương. Cứ thế, cả ba người lặng lẽ nhìn vào gương mà không mải mai biết rằng trên chiếc ghế băng tự khi nào đã xuất hiện một người. Người đó cũng đang nhìn vào tấm gương với ý tứ sâu xa.

“Gương Thiên Lý là báu bật, không phải muốn chạm vào là có thể chạm được! Rốt cuộc hắn là ai?”



Lốp bốp, lốp bốp!

Haiz! Tiểu thần thượng à? Ta thật không hiểu nha! Thế cục đã rõ rành rành trước mắt như vậy rồi sao ngươi vẫn không chịu chấp nhận cứ cố vắt hết sức bé nhỏ của ngươi ra chống đối bọn ta làm chi? Ngươi tưởng rằng thứ ánh sáng nhỏ nhoi như đom đóm giữa trời đêm của ngươi có thể xoay chuyển được cục diện sao?

Ma tử! Chớ có ngông cuồng! Dù chỉ còn một chút hơi tàn ta cũng quyết không đầu hàng!

(Ma tử: người được chọn làm người kế nhiệm của Ác giới, sẽ là người đứng đầu cả Ác giới trong tương lai Ma thượng.

Thần thượng là người đứng đầu của Thiện giới, cai quản cả Thiện giới.)

Khẩu khí không nhỏ! Để ta xem một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như ngươi cầm cự được bao lâu nữa trước uy thế của Ác giới! Người đâu, KHAI TRẬN!

Tùng, tùng, tùng, tùng!

Tiếng trống đồng loạt vang lên khí thế như vũ bão thể hiện vị thế hiện giờ của chủ nhân nó. Mỗi nhịp trống là một lần hoán đổi trận pháp, sự huyền diệu của mỗi trận pháp đều được che dấu kín đáo dưới tầng tầng bóng tối. Ma khí tỏa ra lạnh hơn cả băng hàn, từng đợt phủ xuống Thần lăng.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ quyền trượng của Thần thượng vẫn cố chống chọi với ma khí và sự tấn công bất chợt của các ma trận pháp. Giờ đây, khi Thiện giới đã không còn một ai đủ sức chống chọi lại với kẻ thù thì nó chính là niềm hy vọng mỏng manh cuối cùng mà tất cả đang bám víu.

Thần thượng!

Thần thượng!

Đừng lo cho ta! Ta không sao!

Phớt lờ đi sự lo lắng của các đại trung thần phía sau lưng, Tuệ Phong vẫn không hé một lời nào khác nữa. Thân là Thần thượng là người đứng đầu cả Thiện giới là trụ cột là hy vọng của hàng vạn người dù ở trong bất kỳ tình huống nào cũng không được tỏ ra sợ hãi, nếu không, y chưa gục ngã thì Thiện giới đã không còn.

“Phàm Luân, ta sẽ đợi cho được giây phút ngươi quay trở về!”



Phàm ân nhân ơi! Xin người đừng cố sức vô ích nữa! Cánh cửa này rất rắn chắc không thể nào phá vỡ được đâu!

Phím Thư đã hết sức khuyên can Phàm Luân nhưng vô ích, vì y thuộc dạng lỳ lợm không thể cải tạo được! Không khuyên được thì nàng cũng đành bó gối nhìn Phàm Luân 1 lần, 2 lần, 3 lần,…n lần dồn sức phá cửa . Nhưng tiếc thay sức lực của y đã cạn kiệt mà cửa vẫn không hề hấn gì.  Lo sợ Phàm Luân vì quá cố chấp mà sẽ vắt hết sức tàn cuối cùng phá cửa, đến lúc đó dù có phá được cửa thì y cũng sẽ vì kiệt sức mà gục chết hoặc không còn sức để mà lết ra ngoài được nữa! Vì vậy mà Phím Thư sống chết ôm chầm lấy y từ sau lưng ghì chặt lại:

Ta sẽ không ra sức phá cửa nữa!

Thật không chủ nhân?

Gật, gật!

Nói thật, không gạt ngươi làm gì!

Oh yeah! Rốt cuộc người cũng đã thông suốt rồi!

Tin lời Phàm Luân, Phím Thư thật sự buông lỏng vòng tay ra.  Nhưng nào ngờ, Phàm Luân khù khờ cũng có lúc biết gạt người, y nhân cơ hội đó mà dồn sức tông thẳng vào cánh cửa. Mà lần này không như những lần trước dùng khí lực mà y dùng chính thân thể của mình để tông cửa.

Phàm Luân đã tính rất kỹ lưỡng, thậm chí vị trí dậm chân lấy đà y cũng đã tính toán luôn, ấy vậy mà ngay phút cuối lại không thực hiện được.

Người y vừa mới bật lên chưa kịp tông vào cửa thì cánh cửa đã tự mở ra báo hại Phàm Luân bay thẳng ra khỏi thần điện ập cả người xuống đống tuyết, in cả một hình người xuống nền tuyết trắng. Mặc dù đau, nhưng Phàm Luân vẫn cố ngoài đầu lại lần nữa than vãn:

Cửa băng ơi là cửa băng! Sao lúc nào ngươi không mở lại mở ra đúng lúc này! Tại sao lúc mở không báo ta cho biết trước một tiếng?

Nếu báo trước thì ta làm sao có cảnh hay để mà coi!_ kèm theo là một tràng cười giễu cợt của Thiên Lý.

A! Quận chúa, người ra rồi! Có phải người đã bế quan xong rồi không?_ Phàm Luân nhìn thấy Tuyết Hương bước ra thì hết sức vui mừng, mọi đau đớn dường như đã biến mất không còn.

Tuyết Hương không nói lẳng lặng bước ra khỏi thần điện hướng về chỗ Phàm Luân đang nằm sóng soài, rồi dừng lại cách y không quá xa. Phía trên đầu y một bóng đen lướt qua rồi xà xuống ngay cạnh y. Là một con bạch hạc!

Lúc này Tuyết Hương mới lên tiếng:

Đi thôi!

Phàm Luân chưa kịp hiểu đã bị cuốn lên lưng bạch hạc. Chớp mắt một cái bạch hạc đã bay vút lên trời cao. Phàm Luân lặng lẽ đứng ở phía sau lưng Tuyết Hương, đừng nói là gây ra một tiếng động ngay cả thở mạnh y cũng không dám, không biết có phải vì y sợ người quá nên vậy hay không, mà chỉ biết trong thâm tâm y lúc này đang kêu gào “Quận chúa! Người lạnh quá!”



Thần cung vẫn bị bóng đêm vây lấy không một kẽ hở, nhưng thời gian đã trôi qua rất lâu mà ánh sáng mờ nhạt kia tưởng chừng như sắp tắt vẫn chưa bị dập đi. Chính vì vậy mà Ma tử và các binh tướng Ác giới vô cùng tức giận, chúng không ngừng gia tăng thêm đòn tấn công

Thần thượng, trời ơi người kiệt sức rồi…Thần thượng!

Mặc kệ ta!_ Tuệ Phong khoát tay với các vị đại thần.

Dù đã rất cố gắng che dấu, nhưng nét mệt mỏi trên gương mặt Tuệ Phong đã phản bội y và đồng lõa với kẻ thù tạo cho bọn chúng cơ hội châm chọc y.

Tuệ Phong, cơ hội cuối cùng cho ngươi hoặc là buông quyền trượng đầu hàng hoặc sẽ cùng biến mất với nơi này mãi mãi!

Đầu hàng các ngươi! Ha ha! Không bao giờ có chuyện đó! Tuệ Phong ta dù có phải tiêu tan cả thân thể này cũng không bao giờ cuối đầu trước bọn ma quỷ các ngươi!

Vậy thì cứ như ngươi nói đi, Ngọc thể hóa tro tàn!

Ma tử vừa dứt lời thì nhân ảnh chợt biến mất váo bóng đêm, xung quanh lại vang lên tiếng trống cổ vũ sĩ khí của Ác giới. Bất chợt hàng vạn mũi tên từ bóng tối bay ra mang theo sức mạnh của hắc ám, chúng đồng loạt tấn công vào một mục tiêu là Tuệ Phong. Đồng thời ở trong Thần cung mọc lên những phiến đá to màu đen ngòm trơn tru từ chúng tỏa ra những mùi hôi khó chịu, không chỉ thế những phiến đá đó rất nóng, nóng đến mức bất kể ai đó chạm vào đều sẽ bị cháy chết, nhìn chúng chẳng khác gì đá hỏa độc ở vùng thung lũng tha ma của Ác giới, thánh địa chết của Tinh Tuyết đàng.

Bị những đá hỏa độc này tàn phá, Thần cung gần như trở thành vùng đất chết thứ hai của Tinh Tuyết đàng. Là nguồn gốc của ánh sáng vậy mà Thần cung lại có thể dễ dàng bị Ác giới chiếm lấy và hủy hại như thế này, chứng tỏ sức mạnh hiện giờ của Ác giới đã mạnh lên thế nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alys, ccool_86, Doc_da_hanh, Đinh Lâm, KhoaiTaybo, lu haj yen, Mitkho92, Miyaki Yuuki, mê ngôn tình, Mị real, Nguyenbaotrang, xxx20xx và 1016 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 500 điểm để mua Bánh kem 3 con thú
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 174 điểm để mua Ghế cây
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.