Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 22.07.2018, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1706 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 69
Chương 41: Sự ăn ý vô hình

Convert: Sakahara

Editor | | Beta: Manh

Tưởng Bách Xuyên suy ngẫm, nhìn về phía Tô Dương, nói lời ám chỉ: "Nếu em muốn diễn vai khách mời vài phút thì cũng không phải là không có biện pháp giải quyết."

A?

Tô Dương bỗng ngẩng đầu, cô híp mắt, nghi ngờ nhìn anh: "Là biện pháp gì thế?"

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên vẫn như cũ, giọng nói dịu dàng thong thả: "Em có thể hối lộ ba trăm triệu cho anh chẳng hạn."

Tô Dương: "..."

Cô chậm rì rì nói: "Thôi quên đi, em nghèo lắm."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

*

Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, nói không chút để ý: "Không phải em rất giàu sao?"

Tô Dương nhanh chóng lắc đầu, xòe hai bàn tay: "Em thực sự, thực sự, thực sự không có tiền đâu, có lẽ trong tài khoản còn khoảng mười tám vạn đấy, nếu anh cần dùng thì em sẽ chuyển hết cho anh."

Tưởng Bách Xuyên híp mắt: "Đừng than nghèo, anh không hỏi em để lấy tiền."

Tô Dương nhếch miệng cười: "Em nào có than nghèo."

Sau đó, cô nhẹ nhàng vỗ lên tay anh, nghiêm trang nói: "Đúng rồi, anh đừng tùy tiện cho vay tiền nhé, đầu năm nay, tiền dễ mượn nhưng không dễ trả, nhỡ cho vay mà tiền không về thì khóc cũng không khóc nổi đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh nhìn cô nửa ngày, cuối cùng chẳng nói lời nào, yên lặng cúi đầu xem di động.

Tô Dương khẽ huýt một tiếng sáo mà chỉ hai người bọn họ có thể nghe rõ.

Tới thành phố Thượng Hải, Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên tách ra.

Trước khi xuống xe, Tưởng Bách Xuyên xác nhận lại lần nữa: "Em không tới công ty với anh à?"

Tô Dương lắc đầu: "Anh đang bận mà, nếu em đi thì anh sẽ phải phân tâm mất. Em sẽ ra ngoài đi dạo."

Cô còn muốn làm một chuyện quan trọng.

Tưởng Bách Xuyên ngẫm nghĩ, không tiếp tục miễn cưỡng cô nữa. Anh bảo tài xế dừng xe ở bên đường, để một trong các vệ sĩ theo cô xuống xe.

Đoạn, anh trực tiếp đi qua chi nhánh của tập đoàn Trung Xuyên ở Thượng Hải.

Biết anh sắp tới, Hà tổng, tổng giám đốc của công ty đã sớm chờ sẵn.

Vì vốn quen biết nên hai người miễn đi một màn chào hỏi.

Hà tổng đi thẳng vào vấn đề: "Là vì chuyện hợp tác giữa máy ảnh LACA cùng di động Phương Vinh sao?"

Phương Vinh là thương hiệu điện thoại di động trong nước được sản xuất bởi công ty công nghệ truyền thông mà tập đoàn Trung Xuyên đầu tư, hiện đã có danh tiếng nhất định trên thị trường quốc tế.

Tuy nhiên, phương diện máy ảnh của di động vẫn cần được nâng cấp và hoàn thiện.

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Sự hợp tác giữa Phương Vinh cùng LACA sẽ là thành tựu của song phương, đôi bên cùng có lợi, vì sao chúng ta không làm?"

Hà tổng tán thành, nhưng lại thắc mắc: "Trong lần hợp tác này, Phương Vinh sẽ sử dụng máy ảnh được chứng nhận của LACA hay ống kính (Lens) gốc?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tôi nghĩ hai công ty cần đạt được sự hợp tác toàn diện từ việc thiết kế, nghiên cứu và phát triển sản phẩm cho tới việc tiếp thị để bán lẻ."

Vẻ kinh ngạc xẹt qua dưới đáy mắt Hà tổng, phải biết rằng, cho tới hiện tại, chưa có hãng di động cùng nhà sản xuất ống kính nào có được sự hợp tác toàn diện về sản phẩm di động trong nước.

Nếu Phương Vinh cùng LACA có thể hiện thực hóa việc này trong tương lai, đó sẽ là cột mốc quan trọng của máy ảnh di động.

Có lẽ, ngày Phương Vinh hoàn toàn thành công trên thị trường truyền thông quốc tế đã không còn xa xôi nữa.

Tưởng Bách Xuyên suy tính trong chốc lát rồi nói: "Tiếp theo đây, chúng ta phải tìm cách thuyết phục cổ đông của Phương Vinh hợp tác cùng LACA."

Vẻ mặt Hà tổng nghiêm nghị, ông có chung nỗi lo với Tưởng Bách Xuyên: "Dù sao, chúng ta cũng không hoàn toàn khống chế cổ phần, hơn nữa, công ty Doãn Lâm đã tiếp xúc với một số cổ đông cấp cao của Phương Vinh, hẳn là hy vọng các cổ đông lớn chọn hợp tác với nhà máy sản xuất ống kính mà Doãn Lâm sắp thu mua."

Tưởng Bách Xuyên xoa bóp ấn đường, một lát sau, anh nói với Hà tổng: "Hẹn chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh vào thứ hai giúp tôi, tôi muốn tranh thủ cơ hội để gặp mặt và nói chuyện với ông ấy."

Hà tổng nhắc nhở anh: "Giao tình giữa ông ấy và ông chủ của Doãn Lâm không tầm thường đâu, cậu vẫn muốn hẹn gặp ông ấy dù không nắm chắc mười phần à?"

Nói không chừng còn ngược lại ấy chứ.

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng gõ lên tay vịn của ghế sô pha. Mấy giây sau, anh nhìn về phía Hà tổng, cười nhạt: "Thì cũng nên thử một lần chứ, nhỡ thành công thì sao?"

Hà tổng khẽ cười một tiếng: "Được, ngày mai tôi sẽ tìm người để hẹn, có thể hẹn được hay không thì khó mà nói. Hiện tại đang là lúc Hải Nạp cùng Doãn Lâm cạnh tranh kịch liệt nhất, nói không chừng, ông ấy sẽ tìm lý do để tạm thời trì hoãn thời điểm gặp mặt cậu."

Tưởng Bách Xuyên tựa khuỷu tay trên tay ghế sô pha, tay chống cằm, sắc mặt căng thẳng.

Không phải anh không nghĩ tới khả năng này, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất khiến anh vội vã chạy tới.

Nếu Hà tổng không hẹn được người kia, anh sẽ nghĩ cách khác.

Anh nói với Hà tổng: "Chú cứ hẹn đi, dù sao chúng ta cũng không thể khống chế kết quả."

Bàn bạc về hãng máy ảnh LACA xong, Tưởng Bách Xuyên lại hàn huyên về những vụ thu mua xuyên quốc gia lớn trong giới tài chính cùng Hà tổng.

Hà tổng đổ một phần nước trà trong chén của Tưởng Bách Xuyên đi rồi thêm vào chút trà nóng, ý bảo anh nếm thử.

Ông hỏi: "Cậu đứng đằng sau vụ thu mua cổ phần của công ty dầu mỏ thuộc sở hữu của Doãn Lâm phải không?"

Quan hệ giữa Hà tổng cùng Tưởng Bách Xuyên rất thân thiết, hai người chưa bao giờ quanh co với đối phương.

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt: "Nếu tôi nói tôi không làm thì chú có tin không?"

Hà tổng nâng chén trà, khẽ uống một ngụm, hỏi ngược lại: "Cậu thấy thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên khẽ cười vài tiếng nhưng không phủ định.

Hà tổng biết, điều này đồng nghĩa với với việc ngầm thừa nhận.

"Cậu có nhiều tiền bỏ không để đi thu mua hàng loạt như vậy sao?"

Tưởng Bách Xuyên buồn bã nói: "Tôi nghèo kiết xác rồi, chú cho tôi vay một chút nhé?"

Hà tổng cười, trong tiếng cười xen lẫn ý xấu khó phát hiện: "Nếu cậu cầu xin tôi thì tôi có thể suy nghĩ một chút."

Tưởng Bách Xuyên híp mặt, chậm chạp nói: "Tốt nhất là chú cùng Tưởng Mộ Tranh nên cầu nguyện đời này đừng rơi vào tay tôi, bằng không, hai người muốn khóc cũng không khóc được đâu."

Hà tổng: "..."

Tưởng Bách Xuyên nhìn đồng hồ, lấy di động ra gửi tin nhắn cho Tô Dương: [Em đang ở đâu thế?]

Tô Dương trả lời: [Anh đoán xem.]

Tưởng Bách Xuyên: [Anh sắp ra khỏi công ty để tìm em đây.]

Tô Dương: [Anh không biết em ở đâu thì tìm thế nào?]

Tưởng Bách Xuyên: [Sau khi ra ngoài, anh sẽ cho em biết anh ở đâu, em cứ tới tìm anh là được.]

Tô Dương: [...]

Cô cất di động, đứng tại bờ sông, tiếp tục chụp ảnh du thuyền đi tới đi lui trên sông.

Gió sông lạnh buốt thổi qua.

Cô thấy hơi lạnh, nhưng lại không lạnh lắm.

Qua vài phút, Tô Dương nhìn di động vẫn chưa có động tĩnh.

Nửa tiếng trước, cô vừa gọi điện cho một quản lý của ngân hàng nào đó, bên kia ngắt máy nói đang họp, một lát nữa sẽ gọi lại cho cô.

Tính tới hiện tại vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Nghĩ tới lỗ hổng tài chính mà Tưởng Bách Xuyên hiện đang có, Tô Dương không khỏi lo lắng ở trong lòng.

Lúc còn ở trên máy bay, Tưởng Bách Xuyên đã đùa rằng, anh muốn cô làm khách mời lâu một chút để có thể cầm ba trăm triệu hối lộ cho anh.

Cộng thêm e-mail về sự biến động của tiền trong tài khoản ngân hàng mà cô nhận được sáng sớm hôm nay, cô đoán Tưởng Bách Xuyên đang gặp khó khăn khi quay vòng vốn[1].

[1] 资金周转:  Vốn là số tiền một người có, người đó đầu tư vào cửa hàng và hàng hóa để bán. Sau khi bán hết hàng, vốn sẽ quay lại với người đó sau khi đã trừ đi chi phí (thuê cửa hàng, trả lương, vân vân) cộng với phần lãi. Đây là một vòng quay của vốn.

Bằng không, với tính cách của mình, anh đã không đùa như vậy.

Khi ấy, cô cố ý trêu chọc Tưởng Bách Xuyên một phen, ra vẻ không hiểu lời ngầm của anh.

Thấy anh phát điên ở trong lòng, còn mang vẻ mặt vừa hận không thể đánh chết cô vừa bất đắc dĩ, cô cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng, sau khi tới Thượng Hải rồi tách ra cùng anh, cô lập tức bấm số của vị quản lý ngân hàng kia.

Một phần tiền trong tài khoản ngân hàng của cô là lợi nhuận cuối năm của Hải Nạp trong mười năm này.

Bắt đầu từ năm 18 tuổi, cô đã là cổ đông lớn thứ ba của Hải Nạp.

Tất cả cổ phần đều là do Tưởng Bách Xuyên chuyển cho cô.

Một phần tiền khác là lợi nhuận từ 3% cổ phần của tập đoànTrung Xuyên do cô nắm giữ, những cổ phần này là quà cưới mà mẹ chồng tặng cho cô, xem như sính lễ của nhà họ Tưởng.

Nhưng mẹ chồng nói, số cổ phần này không liên quan tới nhà họ Tưởng.

Bởi vì, bà đã chuyển cho cô một nửa số cổ phần của chính mình.

Phần còn lại là tiền cô kiếm được từ việc đầu tư mà Tưởng Bách Xuyên từng hướng dẫn từ vài năm trước.

Mấy năm nay, vì bận rộn với việc chụp ảnh nên cô không tiếp tục đầu tư nữa.

Thỉnh thoảng, khi chú tư cùng chú năm phải thu mua hàng loạt, thiếu hụt tài chính, họ sẽ mượn tiền từ chỗ cô.

Khi họ không cần, cô sẽ gửi toàn bộ số tiền bỏ không đó vào ngân hàng, chờ tới khi bọn họ cần dùng cũng thuận tiện hơn.

Những năm gần đây, Tưởng Bách Xuyên mới là người chưa từng sử dụng tiền của cô.

Khi Tô Dương đang kinh ngạc, tiếng chuông di động vang lên.

Là điện thoại của quản lý Trương, Tô Dương nhanh chóng nhận cuộc gọi.

"Tiểu Tô, chào cô."

Quản lý Trương hơi ngừng rồi nhanh chóng đổi giọng: "Hiện tại có lẽ phải gọi cô là phu nhân mới đúng."

Tô Dương cười: "Quản lý Trương khách khí quá, ngài cứ gọi Tô Dương là được rồi."

Quản lýTrương giải thích: "Ban nãy tôi có cuộc họp xem xét để cho vay nên không tiện nghe điện thoại, cô có chuyện gì gấp à?"

Tô Dương: "Tôi muốn báo trước với ngài một tiếng để hẹn sẵn, ngày mai tôi muốn chuyển tiền đi."

Quản lý Trương: "Lần này thông gia nhà cô lại vay nóng sao?"

Mấy năm nay, ông đã quen với việc Tô Dương chuyển tiền đi bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ đang là cuối năm, là tháng quan trọng nhất để đánh giá tiền gửi ngân hàng.

Tô Dương nói: "Đúng vậy, bên thông gia của tôi lại cần dùng tiền rồi."

Cô không nói rõ là Tưởng Bách Xuyên cần.

Quản lý Trương hỏi: "Lần này cô chuẩn bị chuyển đi bao nhiêu?"

Tô Dương hắng giọng một cái: "Quản lý Trương, ngày mai tôi muốn chuyển năm trăm triệu."

Trên máy bay, Tưởng Bách Xuyên nửa đùa nửa thật nói ba trăm triệu, đây hẳn là con số mà anh thiếu, nhưng cô chuẩn bị chuyển thêm hai trăm triệu cho anh để đề phòng mọi tình huống.

Vừa nghe Tô Dương muốn chuyển những năm trăm triệu cùng một lúc, quản lý Trương đau lòng, ngay cả chỉ tiêu gửi tiền ba tháng cũng xảy ra vấn đề ở chi nhánh nhỏ của bọn họ.

Nhưng họ lại không thể không chuyển, nên ông xác nhận một lần nữa: "Phải chuyển ngay ngày mai sao?"

Tô Dương: "Đúng, ngày mai sẽ phải dùng gấp, số tiền còn lại vẫn tiếp tục lưu lại ở ngân hàng."

Sau khi cúp điện thoại, Tô Dương trực tiếp mua vé may bay về Bắc Kinh vào buổi chiều mà   không nói trước một tiếng với Tưởng Bách Xuyên, sáng mai cô còn phải tới ngân hàng để chuyển tiền cho anh.

Sau khi đặt vé xong, nhìn thông tin vé, Tô Dương hơi hơi thở dài bất lực.

Có lẽ hai người lại phải hủy bỏ kỳ nghỉ lần này.

Lần nào cũng thế, cứ khi anh được nghỉ phép để ở cùng cô, cô cũng tạm thời bỏ xuống công việc ở trên tay để cả hai thư giãn một chút, rốt cuộc kế hoạch vẫn luôn biến hóa thật nhanh, mà bọn họ lại không thể không quan tâm tới những biến hóa ấy.

Lúc này, tiếng chuông di động lại vang lên.

Là điện thoại của Đinh Thiến.

"A lô, Thiến Nhi à, có chuyện gì thế?"

Đinh Thiến: "Bản hợp đồng của LACA không có vấn đề gì chứ?"

Tô Dương nhìn mặt sông gợn sóng lăn tăn: "Không có vấn đề gì, khi nào thì ký?"

Đinh Thiến: "Sau lễ Giáng Sinh, chúng ta sẽ đi Đức vào khoảng ngày mùng mười tháng Giêng, vừa đúng lúc quay chụp quảng cáo mới luôn. Cậu có linh cảm tốt nào với chủ đề lần này không? Yêu cầu của bọn họ nghiêm khắc lắm đấy."

Tô Dương: "Còn mười mấy ngày nữa nhỉ, chắc mình sẽ nghĩ ra một phương án tốt, nhưng hiện tại thì đang không có manh mối gì."

Đinh Thiến ở bên kia có điện thoại, vội vàng cúp máy.

Tô Dương cất di động vào trong túi quần, đeo máy ảnh lên cổ, lang thang về phía trước dọc theo bờ sông.

Tầng cấp cao của LACA yêu cầu hình quảng cáo lần này phải lấy chủ đề là mối tình đầu, còn phải là một câu chuyện tình yêu mỹ lệ rung động lòng người.

Nhưng, chỉ dùng hơn mười giây quảng cáo mà muốn biểu lộ câu chuyện tình yêu liên quan tới mối tình đầu và có cảm giác động lòng người là chuyện khó khăn đến nhường nào.

Cô hơi hơi thở dài.

Quảng cáo phát ngôn của người khác chỉ cần tham gia quay chụp là được, quảng cáo của cô thì lại khác.

Cô không chỉ làm người mẫu trong quảng cáo, mà studio của cô còn phải chịu trách nhiệm sáng tạo ý tưởng, quay chụp cùng biên tập hậu kỳ.

Mấy ngày nay, cô chỉ mải lăn lộn cùng Tưởng Bách Xuyên, không có tâm tư làm việc.

Lúc này, Đinh Thiến lại gọi đến.

"Dương Dương, Tưởng Bách Xuyên có đang ở cạnh cậu không?"

Tô Dương cười nói: "Cậu lại muốn làm chuyện xấu xa gì thế?"

Đinh Thiến: "Cậu trả lời mình trước đã."

Tô Dương: "Không, mình đang lang thang ở ngoài một mình."

Đinh Thiến yên tâm, đoạn nói: "Vì sao mình cứ cảm thấy Tưởng Bách Xuyên chính là người phơi bày chuyện tình cảm của hai người?"

Tô Dương phủ định chẳng chút do dự: "Không thể nào, anh ấy không nhàm chán vậy đâu."

Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với anh, anh quả thực khinh thường làm một việc như vậy.

Đinh Thiến: "Cậu không tin đúng không? Mới đầu mình cũng chẳng tin đâu, nhưng khi mình liên kết một loạt sự kiện với nhau, xem trước xem sau một lần, mình mới giật nảy, sau đó cảm thấy, với loại người bao che khuyết điểm như Tưởng Bách Xuyên, tám chín phần là anh ấy làm việc này."

Tô Dương nghi hoặc, "Nói một chút cho mình nghe xem nào, mấy hôm nay mình chỉ mải vui vẻ, chưa mang theo đầu óc ở bên người."

Đinh Thiến không nhịn được mà đả kích: "Dù có mang theo thứ xa xỉ như đầu óc thì cậu nào có mấy phần đâu, nên mang hay không cũng chẳng khác gì nhau hết."

Tô Dương: ". . ."

Đinh Thiến bắt đầu phân tích cho cô: "Tưởng Bách Xuyên nhất định đã tìm một người đáng tin cậy để diễn một màn kia, đầu tiên là chụp ảnh bóng lưng mơ hồ, sau đó, anh ấy mượn cơ hội để công khai tình trạng hôn nhân của hai người, rồi dẫn cậu tới công viên để phô bày tình cảm. Bằng cách này, anh ấy không chỉ tuyên thệ chủ quyền với cậu, mà còn trực tiếp cắt đứt tất cả tâm tư của nhà họ Kiều."

Sau khi nghe xong lời phân tích, Tô Dương cảm thấy có chút đạo lý.

Cô nói với Đinh Thiến: "Tiếp tục đi."

Đinh Thiến uống chút nước rồi lại nói: "Nếu chuyện hôn nhân của các cậu đã được công khai thì chắc chắn Kiều Cẩn sẽ không để cậu dễ chịu, cô ta am hiểu nhất việc để giới truyền thông vây công cậu, mà đương nhiên Tưởng Bách Xuyên cũng đã nghĩ đến điều này, nên anh ấy đã khiến người khác cố ý tiết lộ hành trình của các cậu cho giới truyền thông trước khi Kiều Cẩn kịp làm gì đó."

Tô Dương giật mình, chẳng trách bọn họ bị phóng viên vây kín ở sân bay.

Lúc đó, cô không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy bọn họ đang là trung tâm của tin đồn nên bị truyền thông vây cũng không phải chuyện lạ.

Đinh Thiến còn nói: "Cậu nghĩ mà xem, mấy vệ sĩ bên người Tưởng Bách Xuyên là cấp bậc gì? Phóng viên có thể tùy tiện tới gần như vậy sao? Khi các cậu quyết định tới sân bay, tại sao lại có một đám phóng viên chờ sẵn? Chắc chắn đã sớm có người tiết lộ hành trình của các cậu."

"Dương Dương? Có đang nghe không đấy?"

Tô Dương hoàn hồn: "Có chứ, cậu nói tiếp đi."

Đinh Thiến: "Mình thấy, nhất định là Tưởng Bách Xuyên sợ một mình cậu không đối phó được với truyền thông nên muốn dùng cách này để phóng viên vây chặt hai người, sau đó, anh ấy thay cậu trả lời mọi vấn đề mà đám phóng viên kia truy hỏi, còn là tự hỏi tự trả lời nữa chứ."

Nói xong, Đinh Thiến không khỏi cảm thán: "Cậu nói xem, nếu không phải anh ấy muốn làm như vậy, còn ai có bản lĩnh khiến anh ấy một lúc nói nhiều lời như thế? Mấu chốt là việc này còn dính tới chuyện cá nhân nữa, không phải anh ấy ghét nhất việc cuộc sống của mình bị phơi bày trước tầm mắt của công chúng sao?"

Tô Dương thở dài một hơi, trong lòng chua xót không thôi.

Giọng của Đinh Thiến lại truyền tới: "Cậu còn không biết tính tình Tưởng Bách Xuyên à? Ngoài người nhà cùng nhân viên trong phòng làm việc của chúng ta ra, cậu đã thấy anh ấy ôn hòa bao giờ chưa? Mình đã xem video các cậu bị phóng viên vây sáng nay rồi, thái độ của anh ấy tốt chưa từng thấy, thiếu chút nữa làm mình rớt cằm đấy."

Tô Dương nhìn du thuyền đang chầm chậm lái về phía trước, một tầng sương dần dần dâng lên ở trước mắt, ngay sau đó, du thuyền lớn cũng mờ đi.

Cô không biết mình đang nghĩ gì.

Trong đầu hoàn toàn rối loạn.

Đinh Thiến nói tiếp: "Cậu không biết cái video ấy hiện tại đang nổi tới mức nào đâu, Tưởng Bách Xuyên sắp trở thành ông chồng quốc dân rồi đấy."

Sau đó, Đinh Thiến vừa cười chế nhạo vừa nói: "Dáng vẻ nữ tính nép trong ngực Tưởng Bách Xuyên của cậu khi ấy đúng là xưa nay chưa từng có, tàn phá cánh phụ nữ chúng mình thậm tệ."

"Dương Dương?"

Không có ai lên tiếng.

Đinh Thiến lại gọi tên cô: "Dương Dương?"

Tô Dương hoàn hồn: "Hả? Mình đang nghe đây."

Kỳ thực, cô chẳng lọt tai bất kỳ chữ nào Đinh Thiến vừa nõi, trong đầu chỉ nghĩ về Tưởng Bách Xuyên.

Lúc này, có một đôi cha con đi qua người Tô Dương, người đàn ông còn rất trẻ, cô con gái cũng chỉ khoảng ba bốn tuổi.

Người cha đang gọi điện thoại, cô bé ôm chân cha, không để cha mình đi, bàn tay nhỏ không ngừng cào cào, muốn cướp di động trong tay của cha mình.

Miệng bé còn lặp đi lặp lại một câu: "Chi động (di dộng), chi động, con muốn chi động."

Tay trái người đàn ông cầm di động gọi điện thoại, tay phải xách mũ áo lông của cô bé, sợ cô bé ngã sấp xuống.

Sau khi trò chuyện xong, người cha đưa di động cho cô bé, hai tay nâng cô bé lên cao.

"Cốp" một tiếng, chiếc di động mà cô bé cầm không chắc rơi trên mặt đất.

Có lẽ, biết chính mình đã làm sai nên cô bé khóc òa thành tiếng.

Tuy nhiên, nếu nghe âm thanh thì sẽ biết kiểu khóc khan này không phải thực sự thương tâm, đây chỉ là cách trẻ con vô thức bảo vệ mình khi làm sai chuyện gì đó.

Người cha đặt cô bé xuống, nhặt di động lên xem rồi sờ đầu bé gái. Anh ta học cô bé, nói từng tiếng: "Nếu chon còn chóc thì chi động sẽ hông để ý tới chon đâu (Nếu con còn khóc thì di động sẽ không để ý tới con đâu)."

Cô bé đột nhiên ngừng tiếng khóc, còn giả vờ dùng tay lau lau mắt.

Tô Dương nhìn khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của cô bé, làm gì có giọt nước mắt nào.

Người cha lại đưa di động cho cô bé, ôm cô bé qua đỉnh đầu, để cô bé ngồi dạng chân trên vai mình.

Cô nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.07.2018, 00:17
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1706 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 100
Chương 42: Tưởng Mộ Tranh - Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Tô Dương nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.

*

Đinh Thiến cũng cảm thấy Tô Dương không quá háo hức, cô nhanh chóng đổi đề tài, được nước tranh công: "Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đúng chưa? Mau mau khen mình hai câu rồi tiện tay phát vài cái bao lì xì cho mình đi!"

Tô Dương bị cô chọc cười: "Cảm ơn cậu nhé."

Cả người Đinh Thiến nổi da gà: "Ôi trời ơi, chua chết tôi rồi."

Sau đó, cô lại nghĩ tới chuyện đứng đắn mà mình chưa nói, "Đúng rồi, tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu sẽ diễn ra vào thứ ba tuần tới, Duy Y đã gửi thư mời cho studio của chúng ta rồi, còn nói cậu nhất định phải có mặt, bởi vì hôm ấy sẽ tụ tập nhiều người nổi tiếng trong giới giải trí nên muốn cậu chụp ít ảnh tập thể cùng video."

Tô Dương hỏi: "Là ai thế? Kiều Cẩn có đi không?"

Đinh Thiến: "Mình cũng không rõ lắm, chốc nữa mình sẽ đi hỏi thăm một chút. Để mình gửi danh sách những người nhất định sẽ có mặt cùng lịch trình hoạt động và chương trình biểu diễn vào mail của cậu nhé."

Dứt lời, Đinh Thiến cúp điện thoại.

Tô Dương nghiền ngẫm nhìn màn hình di động.

Dựa vào mối quan hệ giữa Duy Y cùng Kiều Cẩn, Kiều Cẩn không thể không đi, mà kỳ thực, việc chụp ảnh tập thể Duy Y muốn cô làm chính là cố ý gây khó khăn cho cô. Đến lúc đó, nếu cô khó lòng nhẫn nhịn Kiều Cẩn, sẽ có vô số người chờ xem náo nhiệt.

Sau khi nhận được e-mail, Tô Dương liếc qua, không thấy hứng thú gì nên rời khỏi hòm thư.

Có tin nhắn được gửi tới di động, là Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang chờ em ở quán cà phê nhé.]

Sau đó, anh định vị vị trí của mình cho cô.

Tô Dương trả lời: [Mười phút nữa là đến.]

Trong quán cà phê.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ, Bàng Việt Hy đã nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng nhưng cực kỳ chói mắt đang ngồi bên cửa sổ kia.

Cô ta giật mình.

Không ngờ còn có thể gặp được anh ở một quán cà phê như thế này.

Cô ta nghĩ tới một câu, một câu nói vô cùng kiểu cách.

[Nếu nói vô duyên, cớ gì gặp?]

Bàng Việt Hy nhìn chằm chằm Tưởng Bách Xuyên vài giây.

Anh đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, đôi tay không ngừng gõ chứ, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô ta.

Người bán hàng nhìn người phụ nữ ở trước mắt, lại nhìn người đàn ông cách đó không xa, yên lặng trở lại quầy bar, cầm khăn nhẹ nhàng lau quầy, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp.

Điều chỉnh tâm trạng xong, Bàng Việt Hy cất bước đi về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên cũng thấy cô ta qua khóe mắt, nhưng anh không lên tiếng.

Cho đến khi Bàng Việt Hy chuẩn bị ngồi ở phía đối diện anh, Tưởng Bách Xuyên mới chợt ngẩng đầu: "Nơi này có người rồi."

Bàng Việt Hy: "...."

Cô ta tức tới mức bật cười, "Tưởng Bách Xuyên, sao anh lại..." Vừa ấu trĩ vừa không thân sĩ như thế.

Cô ta không ngồi vào chỗ kia nữa mà kéo ghế từ một bàn khác sang, trực tiếp đặt ở giữa đường.

Sau khi ngồi xuống, Bàng Việt Hy quay đầu gọi một ly cà phê latte.

Đoạn, ánh mắt sâu xa của cô ta dừng trên khuôn mặt của Tưởng Bách Xuyên một lần nữa.

Người đàn ông này vẫn mang biểu cảm nhàn nhạt, chăm chú nhìn màn hình mà không chớp mắt.

Cô ta không ở trong tầm mắt của anh.

Ngay cả ánh mắt dư thừa, anh cũng sẽ không cho cô ta.

Bàng Việt Hy cắt ngang: "Anh tới Thượng Hải để hẹn gặp chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh à?"

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên lướt nhanh trên bàn phím, vẻ mặt nghiêm túc, tựa như đang suy tư.

Về phần những lời Bàng Việt Hy nói, anh chẳng để nửa chữ ở trong lòng.

Không nhận được câu trả lời từ anh, Bàng Việt Hy cũng không đeo đuổi vấn đề này nữa.

Kỳ thực, cô ta biết mục đích Tưởng Bách Xuyên tới Thượng Hải lần này, chỉ vì muốn kiếm chuyện để nói nên cô ta mới gặng hỏi.

Ngón tay cô ta nhẹ nhàng gõ lên mép bàn, vẫn luôn nhìn anh chằm chằm.

Mấy năm nay, Bàng Việt Hy cùng Tưởng Bách Xuyên không chỉ tranh đấu chính diện một lần.

Dáng vẻ hùng hổ dọa người, chẳng hề rung động cùng lạnh lùng vô tình của anh, cô ta đều đã thấy qua.

Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô ta thấy dáng vẻ của anh khi làm việc chăm chỉ.

Lúc này đây, chẳng người phụ nữ nào có lý do để không động tâm trước một màn này.

Cà phê được bưng lên.

Bàng Việt Hy không có tâm tư để uống, cô ta tiện tay đặt ly cà phê ở trên bàn.

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên lại ngẩng đầu lên, anh liếc mắt nhìn ly cà phê kia, nói với cô ta: "Tôi đã nói rồi, chỗ này có người ngồi."

Kiêu căng vô lễ, không hợp tình người.

Chẳng có nửa điểm phong phạm của thân sĩ.

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta chợt "A" một tiếng, "Tưởng Bách Xuyên,  sao một người đàn ông như anh lại nhỏ mọn thế?"

Tưởng Bách Xuyên từ tốn nói: "Tôi không cần phải rộng lượng với cô."

Nói xong, anh lại bắt đầu gõ phím.

Bàng Việt Hy híp mắt, hít sâu nhiều lần.

Vài ba câu nhẹ bẫng của người đàn ông này có thể tức chết người khác.

Con người luôn có khuynh hướng thiếu tự trọng cùng tự ngược đãi, Bàng Việt Hy vốn tưởng mình là một ngoại lệ.

Sau khi gặp Tưởng Bách Xuyên, cô ta mới hiểu, chẳng có người nào là ngoại lệ cả.

Nếu là ngoại lệ, đó chỉ là vì chưa gặp được khắc tinh của mình mà thôi.

Cô ta chủ động gợi chuyện: "Anh không muốn hàn huyên về dự án thu mua của Doãn Lâm cùng tôi sao? Có lẽ Hải Nạp cùng Doãn Lâm còn có cơ hội hợp tác đấy."

Tưởng Bách Xuyên chẳng ngẩng đầu: "Không có hứng thú."

Bàng Việt Hy nhịn rồi lại nhịn, giữ vững ý cười chuyên nghiệp nơi khóe môi: "Đừng quá chắc chắn như vậy, không bao lâu nữa, anh sẽ phải chủ động đề nghị hợp tác với Doãn Lâm thôi."

Tưởng Bách Xuyên gõ xong một hàng chữ, lúc này mới nhìn về phía Bàng Việt Hy: "Vậy thì phải để cô thất vọng rồi."

Bàng Việt Hy cười cười không tiếng động, nụ cười châm biếm lại tràn đầy tự tin.

Cô ta chờ mong ngày anh cầu hòa.

Nỗi tức giận mà cô ta phải chịu đựng ngày hôm nay cùng khi còn ở thành phố nhỏ của Đức, cô ta sẽ trả lại gấp bội cho anh.

Bàng Việt Hy chậm rãi điều chỉnh cảm xúc, lơ đãng ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, trông thấy Tô Dương đang đi về phía này.

Thì ra, Tưởng Bách Xuyên lưu lại vị trí bên cạnh cô ta cho Tô Dương.

Cô ta đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Vừa đến cửa, chợt nghe Tưởng Bách Xuyên nói: "Phục vụ, tôi không quen vị phu nhân kia nên không thể trả tiền cho cà phê của cô ấy."

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta híp mắt, tức tới mức đau ngực.

Bàng Việt Hy quay đầu, vài ánh mắt nghiên cứu sâu xa đang dính lấy cô ta.

Sửa sang cảm xúc luống cuống xong, cô ta đi về phía quầy thu ngân.

Cánh cửa gỗ của quán cà phê bị đẩy ra, nhân viên phục vụ trong trẻo nói: "Chào buổi sáng, hoan nghênh quý khách đã tới cửa hàng!"

Bàng Việt Hy không khỏi quay đầu, mắt đối mắt cùng Tô Dương.

Tô Dương nhàn nhạt nhìn cô ta một cái rồi thu hồi tầm mắt, bước về phía Tưởng Bách Xuyên.

Thanh toán xong, Bàng Việt Hy vội vàng ra khỏi quán cà phê.

Khóe mắt Tưởng Bách Xuyên trông thấy Tô Dương, nhưng anh không nói chuyện, liên tục phân tích số liệu ở trong đầu.

Tô Dương ngồi ở phía đối diện, cô không quấy rầy anh, gọi một ly sữa tươi, thuận tay cầm một quyển tạp chí thời trang ở cạnh để đọc.

Cô xem đến quên cả thời gian.

Giải quyết xong công việc, Tưởng Bách Xuyên khép laptop rồi mới nói với Tô Dương: "Em vừa chơi ở đâu thế?"

Tô Dương còn đang xem tạp chí, cô không ngẩng đầu: "Lang thang một chút bên bờ sông thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "Em không hỏi vì sao Bàng Việt Hy ở chỗ này à?"

Tô Dương đang chăm chú xem một chùm ảnh chụp mới, thờ ơ trả lời anh: "Đây cũng không phải quán cà phê nhà anh mở, anh còn không cho người ta tới chắc?"

Biết cô không để chuyện này ở trong lòng, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn giải thích: "Chắc Bàng Việt Hy chỉ trùng hợp có mặt ở đây thôi, có lẽ cô ta ở Thượng Hải là vì dự án thu mua."

Lúc này, Tô Dương mới buông tạp chí xuống, "Lần này hai người lại đối đầu à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Anh không nhiều lời về chuyện khác.

Sau đó, anh vẫn nghiền ngẫm nhìn cô.

Tô Dương cảm thấy không được tự nhiên khi bị nhìn chằm chằm, cô hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Có." Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ngừng trong chốc lát, anh không nhịn được hỏi: "Trong tài khoản của em thực sự không có tiền bỏ không sao?"

Tô Dương cố ý nói: "Không có thật mà, em chẳng nói với anh lúc ở trên máy bay rồi còn gì? Trong đó chỉ còn số lẻ thôi."

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên mang vẻ nghi ngờ, hỏi cô: "Em dùng để đầu tư hết rồi à?"

Tô Dương: "Ừm, lúc trước em dùng cơm với chú cùng thím tư, chú nói có hạng mục đầu tư tốt nên em đầu tư hết tiền rồi."

Cô giả bộ không biết gì, sau đó hỏi: "Sao hôm nay anh lại hỏi cái này?"

Tưởng Bách Xuyên viện cớ: "Không có gì, chỉ là anh có một hạng mục khá có triển vọng nên hỏi xem em có muốn cùng đầu tư không thôi, nếu em đã đầu tư rồi thì quên đi."

Nếu trong tài khoản không có tiền, anh sẽ không nói thêm gì nữa, để cô đỡ phải suy gẫm về việc này.

Tô Dương "A" một tiếng rồi nói: "Chiều nay em phải về Bắc Kinh, ngày mai còn có việc."

Tưởng Bách Xuyên giải thích với cô: "Mai anh không thể về cùng em, anh định hẹn một người vào sáng mai rồi, cũng không biết có thể hẹn được không nên anh phải chờ ở đây."

Sữa tươi của Tô Dương được bưng tới, cô nói lời cảm ơn với nhân viên phục vụ, bắt đầu nhẹ nhàng khuấy sữa bằng thìa rồi chậm rãi nói: "Anh cũng coi trọng hạng mục đầu tư kia nhưng trong tay không có tiền phải không?"

Tưởng Bách Xuyên không tiếp lời, giả bộ xem tin tức trên di động.

Tô Dương đã nhịn nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được nữa.

"Anh không hỏi xem em vội về Bắc Kinh để làm gì sao?"

Sau đó, cô nhìn anh cười xấu xa.

Một hồi lâu sau, Tưởng Bách Xuyên mới phản ứng kịp, anh duỗi tay lên cổ cô, xoa mạnh vài lần.

Chưa cảm thấy hết giận, anh lại cầm ngón tay cô, đặt giữa răng cắn mấy cái.

Tô Dương ăn đau, muốn lùi lại, nhưng Tưởng Bách Xuyên cầm rất chặt, cô không rút tay về nổi.

Tưởng Bách Xuyên cũng không thực sự so đo với Tô Dương, anh nhẹ nhàng xoa nắn mấy ngón tay của cô.

Anh hỏi: "Em biết từ lúc nào thế?"

Tô Dương: "Lúc còn ở trên máy bay ấy."

Tưởng Bách Xuyên lại nhéo ngón tay cô, không dùng chút lực nào.

Tô Dương chuyển sang ngồi cạnh anh, duỗi năm đầu ngón tay ra: "Nhiều thế này có đủ không? Nếu vẫn không đủ thì em sẽ chuyển hết tiền trong tài khoản ra rồi đi hỏi vay Chu Minh Khiêm một chút."

Tưởng Bách Xuyên nhìn vào mắt cô, giọng anh trầm thấp: "Vậy là đủ rồi."

Anh nắm chặt tay cô, không ngừng vuốt ve, cũng không nói thêm gì nữa.

Tô Dương cười nói: "Em biết anh muốn hôn em mà, em cho phép đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh quả thực không có ý định hôn cô ở nơi công cộng.

Nhưng nếu cô đã nói thì tức là trong lòng cô muốn.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn cô.

Một lát sau, Tô Dương mới nói: "Em cứ tưởng anh sẽ không hỏi vay tiền của em cơ."

Đã nhiều năm như vậy, chỉ có anh cho cô tiền chứ chưa bao giờ vay tiền của cô.

Cô sẽ nhận được thông báo về sự biến động trong tài khoản của anh, biết rõ số dư tài khoản còn lại, nhưng cô chưa từng hỏi anh dùng tiền vào việc gì.

Về tài khoản cá nhân, cũng là kho bạc nhỏ của chính cô, anh chưa bao giờ hỏi cô có bao nhiêu tiền, cũng chẳng để ý cô tiêu tiền như thế nào.

Tuy cô đã có nhiều tiền như vậy, anh vẫn sẽ cho cô tiền tiêu vặt hàng tháng.

Tưởng Bách Xuyên thành khẩn thẳng thắn: "Đúng là anh từng do dự thật, nhưng sau đó đã thay đổi suy nghĩ rồi."

Vì bị lòng hư vinh cùng lòng tự trọng của đàn ông quấy phá, lúc trước, anh vẫn luôn đấu tranh, chần chờ, không quyết định được có nên nói chuyện này với cô hay không, đây chính là chuyện anh giữ trong lòng lúc còn ở trên máy bay.

Ngay khi ra ngoài tìm Tô Dương, trên đường đi, anh lại nghĩ thông suốt.

Nếu bây giờ anh không nói với cô, sau này cô biết thì nhất định sẽ mất hứng, trách anh có chuyện mà không biết thương lượng cùng cô, coi cô như người ngoài.

Tô Dương vui vẻ, hơi hơi đứng dậy hôn lên má anh.

Cô cười nói: "Trưa nay em sẽ mời anh ăn một bữa tiệc lớn!"

Sau khi ăn cơm xong, Tô Dương phải ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên đã thu xếp xe của công ty qua đưa cô đi.

Ở cửa nhà hàng, Tô Dương lại quay đầu nhìn tên nhà hàng: "Nhà hàng này đắt đỏ nhưng đẹp đấy, lần sau chúng ta lại tới ăn đi."

Cô lại bỏ thêm một câu: "Lần sau em sẽ chỉ ăn cá chim nướng thôi, không ăn một miếng thịt nào nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trưa hôm nay, bọn họ ăn buffet cơm tây, cô không ăn gì ngoài cá chim nướng, một bàn rồi lại một bàn, tốc độ nướng cá của đầu bếp cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.

Mãi tới khi ánh mắt đầu bếp tràn đầy vẻ không nói thành lời cùng bất đắt dĩ, cô mới đi ăn chút thịt nướng...

Tô Dương nhìn đồng hồ, đã đến giờ ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên lại nói với cô: "Nếu trên máy bay thấy buồn chán thì em xem phim nhé."

Tô Dương gật đầu, không nói chuyện.

Cô cúi đầu thưởng thức tay anh, rồi chợt ngẩng đầu hỏi: "Khi nào anh về?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu thuận lợi thì ngày kia có thể về rồi."

Tô Dương "A" một tiếng.

Sắp tới giờ bay, cô buông tay anh ra: "Em đi đây, tối ngày kia gặp anh nhé."

Tưởng Bách Xuyên không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Tô Dương hiểu ý, tới gần rồi hôn lên môi anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Xin lỗi nhé."

Rõ ràng đã đáp ứng là sẽ theo luôn theo cô trong khoảng thời gian.

Nhưng hiện tại anh lại phải để cô trở về Bắc Kinh một mình, còn là vì chuyển tiền cho anh.

Tô Dương hơi hơi ngửa đầu, an ủi anh: "Trên phương diện làm ăn, đâu phải cứ nói nghỉ là nghỉ được."

Cô nhẹ nhàng đẩy bờ vai anh: "Em phải lên xe đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Đến nơi thì gọi điện cho anh nhé."

Ngồi trên xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, ngón tay chỉ trái tim mình, lại cách không chỉ về phía trái tim anh, sau đó, cô vẽ một đường cong thật dài trên không trung.

Khi ô tô chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, không nhìn thấy chiếc ô tô kia nữa, Tưởng Bách Xuyên mới thu tầm mắt lại, lên xe rồi trở về khách sạn.

Cảnh phố phường không ngừng lùi về sau chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trong đầu anh.

Vừa rồi, khi Tô Dương vẽ đường cong kia, anh hiểu được ý tứ mà hành động này muốn biểu đạt.

Trước đây, cô từng vô tình nói, giữa bọn họ có một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu dài nhất trên thế gian.

Từ bờ bên này tới bờ bên kia của đại dương.

Cây cầu vượt qua mọi khoảng cách địa lý, trường tồn với thời gian, luôn luôn thông thuận và kiên cố.

*

Tưởng Mộ Tranh gửi tin nhắn đến: [Cháu huy động tiền tới đâu rồi?]

Trông còn có chút hả hê.

Tưởng Bách Xuyên: [Sáng mai cháu sẽ chuyển cho chú.]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu vay Đồng Đồng rồi hả? (Cười nhe răng)]

Tưởng Bách Xuyên: [Không, là vợ của cháu chủ động chuyển tiền cho cháu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Ha ha ha! Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước! Để chú đoán xem nào, nhất định là sau khi đả kích nghiền ép cháu, cho cháu ăn quả đắng, chịu uất ức, Đồng Đồng mới vui sướng chuyển tiền cho cháu!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Editor: =)))))))) Chú Tranh đoán chuẩn luôn :)))))))

OMG đọc đoạn anh Xuyên đối xử với Bàng Việt Hy, sảng khoái!! Đoạn câu cầu của chị Tô cũng thật ngọtttttt.

Tác giả: Hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nay xin trưng cầu xã hội tên cho hai bánh bao (Tên + nhũ danh), yêu cầu cụ thể như sau:

1. Tên bé trai: Yêu cầu tên phải  thật cao thượng, tốt nhất là có phong phạm của tổng giám đốc bá đạo.

2. Tên bé gái: Yêu cầu tên phải thật đáng yêu.

Người xin giúp đỡ: Vợ chồng Tưởng Bách Xuyên.

PS: Tôi nghĩ lâu thiệt lâu mà vẫn không nghĩ ra cái tên dễ nghe nào, lúc mọi người buồn chán thì có thể nghĩ giúp tôi nhé.

Dù xin tên cho hai bánh bao, nhưng tôi không có ý định viết về thai long phượng đâu, bởi vì tôi đã tưởng tượng cốt truyện trước rồi, nếu viết về thai long phương thì rất nhiều nội dung thú vị sẽ không có chỗ dùng.

Tuy không phải thai long phượng nhưng vẫn sẽ có hai bánh bao nhỏ, Tiểu Tiểu Xuyên phúc hắc nhưng "không được ưa thích" cùng Tiểu Tiểu Đồng đáng yêu ~

Bánh bao đang được đưa lên rồi đây, phải mấy ngày nữa mới có thể online.

Cảm ơn tất cả mọi người ~

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 42: Tưởng Mộ Tranh - Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Tô Dương nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.

*

Đinh Thiến cũng cảm thấy Tô Dương không quá háo hức, cô nhanh chóng đổi đề tài, được nước tranh công: "Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đúng chưa? Mau mau khen mình hai câu rồi tiện tay phát vài cái bao lì xì cho mình đi!"

Tô Dương bị cô chọc cười: "Cảm ơn cậu nhé."

Cả người Đinh Thiến nổi da gà: "Ôi trời ơi, chua chết tôi rồi."

Sau đó, cô lại nghĩ tới chuyện đứng đắn mà mình chưa nói, "Đúng rồi, tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu sẽ diễn ra vào thứ ba tuần tới, Duy Y đã gửi thư mời cho studio của chúng ta rồi, còn nói cậu nhất định phải có mặt, bởi vì hôm ấy sẽ tụ tập nhiều người nổi tiếng trong giới giải trí nên muốn cậu chụp ít ảnh tập thể cùng video."

Tô Dương hỏi: "Là ai thế? Kiều Cẩn có đi không?"

Đinh Thiến: "Mình cũng không rõ lắm, chốc nữa mình sẽ đi hỏi thăm một chút. Để mình gửi danh sách những người nhất định sẽ có mặt cùng lịch trình hoạt động và chương trình biểu diễn vào mail của cậu nhé."

Dứt lời, Đinh Thiến cúp điện thoại.

Tô Dương nghiền ngẫm nhìn màn hình di động.

Dựa vào mối quan hệ giữa Duy Y cùng Kiều Cẩn, Kiều Cẩn không thể không đi, mà kỳ thực, việc chụp ảnh tập thể Duy Y muốn cô làm chính là cố ý gây khó khăn cho cô. Đến lúc đó, nếu cô khó lòng nhẫn nhịn Kiều Cẩn, sẽ có vô số người chờ xem náo nhiệt.

Sau khi nhận được e-mail, Tô Dương liếc qua, không thấy hứng thú gì nên rời khỏi hòm thư.

Có tin nhắn được gửi tới di động, là Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang chờ em ở quán cà phê nhé.]

Sau đó, anh định vị vị trí của mình cho cô.

Tô Dương trả lời: [Mười phút nữa là đến.]

Trong quán cà phê.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ, Bàng Việt Hy đã nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng nhưng cực kỳ chói mắt đang ngồi bên cửa sổ kia.

Cô ta giật mình.

Không ngờ còn có thể gặp được anh ở một quán cà phê như thế này.

Cô ta nghĩ tới một câu, một câu nói vô cùng kiểu cách.

[Nếu nói vô duyên, cớ gì gặp?]

Bàng Việt Hy nhìn chằm chằm Tưởng Bách Xuyên vài giây.

Anh đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, đôi tay không ngừng gõ chứ, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô ta.

Người bán hàng nhìn người phụ nữ ở trước mắt, lại nhìn người đàn ông cách đó không xa, yên lặng trở lại quầy bar, cầm khăn nhẹ nhàng lau quầy, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp.

Điều chỉnh tâm trạng xong, Bàng Việt Hy cất bước đi về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên cũng thấy cô ta qua khóe mắt, nhưng anh không lên tiếng.

Cho đến khi Bàng Việt Hy chuẩn bị ngồi ở phía đối diện anh, Tưởng Bách Xuyên mới chợt ngẩng đầu: "Nơi này có người rồi."

Bàng Việt Hy: "...."

Cô ta tức tới mức bật cười, "Tưởng Bách Xuyên, sao anh lại..." Vừa ấu trĩ vừa không thân sĩ như thế.

Cô ta không ngồi vào chỗ kia nữa mà kéo ghế từ một bàn khác sang, trực tiếp đặt ở giữa đường.

Sau khi ngồi xuống, Bàng Việt Hy quay đầu gọi một ly cà phê latte.

Đoạn, ánh mắt sâu xa của cô ta dừng trên khuôn mặt của Tưởng Bách Xuyên một lần nữa.

Người đàn ông này vẫn mang biểu cảm nhàn nhạt, chăm chú nhìn màn hình mà không chớp mắt.

Cô ta không ở trong tầm mắt của anh.

Ngay cả ánh mắt dư thừa, anh cũng sẽ không cho cô ta.

Bàng Việt Hy cắt ngang: "Anh tới Thượng Hải để hẹn gặp chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh à?"

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên lướt nhanh trên bàn phím, vẻ mặt nghiêm túc, tựa như đang suy tư.

Về phần những lời Bàng Việt Hy nói, anh chẳng để nửa chữ ở trong lòng.

Không nhận được câu trả lời từ anh, Bàng Việt Hy cũng không đeo đuổi vấn đề này nữa.

Kỳ thực, cô ta biết mục đích Tưởng Bách Xuyên tới Thượng Hải lần này, chỉ vì muốn kiếm chuyện để nói nên cô ta mới gặng hỏi.

Ngón tay cô ta nhẹ nhàng gõ lên mép bàn, vẫn luôn nhìn anh chằm chằm.

Mấy năm nay, Bàng Việt Hy cùng Tưởng Bách Xuyên không chỉ tranh đấu chính diện một lần.

Dáng vẻ hùng hổ dọa người, chẳng hề rung động cùng lạnh lùng vô tình của anh, cô ta đều đã thấy qua.

Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô ta thấy dáng vẻ của anh khi làm việc chăm chỉ.

Lúc này đây, chẳng người phụ nữ nào có lý do để không động tâm trước một màn này.

Cà phê được bưng lên.

Bàng Việt Hy không có tâm tư để uống, cô ta tiện tay đặt ly cà phê ở trên bàn.

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên lại ngẩng đầu lên, anh liếc mắt nhìn ly cà phê kia, nói với cô ta: "Tôi đã nói rồi, chỗ này có người ngồi."

Kiêu căng vô lễ, không hợp tình người.

Chẳng có nửa điểm phong phạm của thân sĩ.

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta chợt "A" một tiếng, "Tưởng Bách Xuyên,  sao một người đàn ông như anh lại nhỏ mọn thế?"

Tưởng Bách Xuyên từ tốn nói: "Tôi không cần phải rộng lượng với cô."

Nói xong, anh lại bắt đầu gõ phím.

Bàng Việt Hy híp mắt, hít sâu nhiều lần.

Vài ba câu nhẹ bẫng của người đàn ông này có thể tức chết người khác.

Con người luôn có khuynh hướng thiếu tự trọng cùng tự ngược đãi, Bàng Việt Hy vốn tưởng mình là một ngoại lệ.

Sau khi gặp Tưởng Bách Xuyên, cô ta mới hiểu, chẳng có người nào là ngoại lệ cả.

Nếu là ngoại lệ, đó chỉ là vì chưa gặp được khắc tinh của mình mà thôi.

Cô ta chủ động gợi chuyện: "Anh không muốn hàn huyên về dự án thu mua của Doãn Lâm cùng tôi sao? Có lẽ Hải Nạp cùng Doãn Lâm còn có cơ hội hợp tác đấy."

Tưởng Bách Xuyên chẳng ngẩng đầu: "Không có hứng thú."

Bàng Việt Hy nhịn rồi lại nhịn, giữ vững ý cười chuyên nghiệp nơi khóe môi: "Đừng quá chắc chắn như vậy, không bao lâu nữa, anh sẽ phải chủ động đề nghị hợp tác với Doãn Lâm thôi."

Tưởng Bách Xuyên gõ xong một hàng chữ, lúc này mới nhìn về phía Bàng Việt Hy: "Vậy thì phải để cô thất vọng rồi."

Bàng Việt Hy cười cười không tiếng động, nụ cười châm biếm lại tràn đầy tự tin.

Cô ta chờ mong ngày anh cầu hòa.

Nỗi tức giận mà cô ta phải chịu đựng ngày hôm nay cùng khi còn ở thành phố nhỏ của Đức, cô ta sẽ trả lại gấp bội cho anh.

Bàng Việt Hy chậm rãi điều chỉnh cảm xúc, lơ đãng ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, trông thấy Tô Dương đang đi về phía này.

Thì ra, Tưởng Bách Xuyên lưu lại vị trí bên cạnh cô ta cho Tô Dương.

Cô ta đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Vừa đến cửa, chợt nghe Tưởng Bách Xuyên nói: "Phục vụ, tôi không quen vị phu nhân kia nên không thể trả tiền cho cà phê của cô ấy."

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta híp mắt, tức tới mức đau ngực.

Bàng Việt Hy quay đầu, vài ánh mắt nghiên cứu sâu xa đang dính lấy cô ta.

Sửa sang cảm xúc luống cuống xong, cô ta đi về phía quầy thu ngân.

Cánh cửa gỗ của quán cà phê bị đẩy ra, nhân viên phục vụ trong trẻo nói: "Chào buổi sáng, hoan nghênh quý khách đã tới cửa hàng!"

Bàng Việt Hy không khỏi quay đầu, mắt đối mắt cùng Tô Dương.

Tô Dương nhàn nhạt nhìn cô ta một cái rồi thu hồi tầm mắt, bước về phía Tưởng Bách Xuyên.

Thanh toán xong, Bàng Việt Hy vội vàng ra khỏi quán cà phê.

Khóe mắt Tưởng Bách Xuyên trông thấy Tô Dương, nhưng anh không nói chuyện, liên tục phân tích số liệu ở trong đầu.

Tô Dương ngồi ở phía đối diện, cô không quấy rầy anh, gọi một ly sữa tươi, thuận tay cầm một quyển tạp chí thời trang ở cạnh để đọc.

Cô xem đến quên cả thời gian.

Giải quyết xong công việc, Tưởng Bách Xuyên khép laptop rồi mới nói với Tô Dương: "Em vừa chơi ở đâu thế?"

Tô Dương còn đang xem tạp chí, cô không ngẩng đầu: "Lang thang một chút bên bờ sông thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "Em không hỏi vì sao Bàng Việt Hy ở chỗ này à?"

Tô Dương đang chăm chú xem một chùm ảnh chụp mới, thờ ơ trả lời anh: "Đây cũng không phải quán cà phê nhà anh mở, anh còn không cho người ta tới chắc?"

Biết cô không để chuyện này ở trong lòng, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn giải thích: "Chắc Bàng Việt Hy chỉ trùng hợp có mặt ở đây thôi, có lẽ cô ta ở Thượng Hải là vì dự án thu mua."

Lúc này, Tô Dương mới buông tạp chí xuống, "Lần này hai người lại đối đầu à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Anh không nhiều lời về chuyện khác.

Sau đó, anh vẫn nghiền ngẫm nhìn cô.

Tô Dương cảm thấy không được tự nhiên khi bị nhìn chằm chằm, cô hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Có." Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ngừng trong chốc lát, anh không nhịn được hỏi: "Trong tài khoản của em thực sự không có tiền bỏ không sao?"

Tô Dương cố ý nói: "Không có thật mà, em chẳng nói với anh lúc ở trên máy bay rồi còn gì? Trong đó chỉ còn số lẻ thôi."

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên mang vẻ nghi ngờ, hỏi cô: "Em dùng để đầu tư hết rồi à?"

Tô Dương: "Ừm, lúc trước em dùng cơm với chú cùng thím tư, chú nói có hạng mục đầu tư tốt nên em đầu tư hết tiền rồi."

Cô giả bộ không biết gì, sau đó hỏi: "Sao hôm nay anh lại hỏi cái này?"

Tưởng Bách Xuyên viện cớ: "Không có gì, chỉ là anh có một hạng mục khá có triển vọng nên hỏi xem em có muốn cùng đầu tư không thôi, nếu em đã đầu tư rồi thì quên đi."

Nếu trong tài khoản không có tiền, anh sẽ không nói thêm gì nữa, để cô đỡ phải suy gẫm về việc này.

Tô Dương "A" một tiếng rồi nói: "Chiều nay em phải về Bắc Kinh, ngày mai còn có việc."

Tưởng Bách Xuyên giải thích với cô: "Mai anh không thể về cùng em, anh định hẹn một người vào sáng mai rồi, cũng không biết có thể hẹn được không nên anh phải chờ ở đây."

Sữa tươi của Tô Dương được bưng tới, cô nói lời cảm ơn với nhân viên phục vụ, bắt đầu nhẹ nhàng khuấy sữa bằng thìa rồi chậm rãi nói: "Anh cũng coi trọng hạng mục đầu tư kia nhưng trong tay không có tiền phải không?"

Tưởng Bách Xuyên không tiếp lời, giả bộ xem tin tức trên di động.

Tô Dương đã nhịn nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được nữa.

"Anh không hỏi xem em vội về Bắc Kinh để làm gì sao?"

Sau đó, cô nhìn anh cười xấu xa.

Một hồi lâu sau, Tưởng Bách Xuyên mới phản ứng kịp, anh duỗi tay lên cổ cô, xoa mạnh vài lần.

Chưa cảm thấy hết giận, anh lại cầm ngón tay cô, đặt giữa răng cắn mấy cái.

Tô Dương ăn đau, muốn lùi lại, nhưng Tưởng Bách Xuyên cầm rất chặt, cô không rút tay về nổi.

Tưởng Bách Xuyên cũng không thực sự so đo với Tô Dương, anh nhẹ nhàng xoa nắn mấy ngón tay của cô.

Anh hỏi: "Em biết từ lúc nào thế?"

Tô Dương: "Lúc còn ở trên máy bay ấy."

Tưởng Bách Xuyên lại nhéo ngón tay cô, không dùng chút lực nào.

Tô Dương chuyển sang ngồi cạnh anh, duỗi năm đầu ngón tay ra: "Nhiều thế này có đủ không? Nếu vẫn không đủ thì em sẽ chuyển hết tiền trong tài khoản ra rồi đi hỏi vay Chu Minh Khiêm một chút."

Tưởng Bách Xuyên nhìn vào mắt cô, giọng anh trầm thấp: "Vậy là đủ rồi."

Anh nắm chặt tay cô, không ngừng vuốt ve, cũng không nói thêm gì nữa.

Tô Dương cười nói: "Em biết anh muốn hôn em mà, em cho phép đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh quả thực không có ý định hôn cô ở nơi công cộng.

Nhưng nếu cô đã nói thì tức là trong lòng cô muốn.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn cô.

Một lát sau, Tô Dương mới nói: "Em cứ tưởng anh sẽ không hỏi vay tiền của em cơ."

Đã nhiều năm như vậy, chỉ có anh cho cô tiền chứ chưa bao giờ vay tiền của cô.

Cô sẽ nhận được thông báo về sự biến động trong tài khoản của anh, biết rõ số dư tài khoản còn lại, nhưng cô chưa từng hỏi anh dùng tiền vào việc gì.

Về tài khoản cá nhân, cũng là kho bạc nhỏ của chính cô, anh chưa bao giờ hỏi cô có bao nhiêu tiền, cũng chẳng để ý cô tiêu tiền như thế nào.

Tuy cô đã có nhiều tiền như vậy, anh vẫn sẽ cho cô tiền tiêu vặt hàng tháng.

Tưởng Bách Xuyên thành khẩn thẳng thắn: "Đúng là anh từng do dự thật, nhưng sau đó đã thay đổi suy nghĩ rồi."

Vì bị lòng hư vinh cùng lòng tự trọng của đàn ông quấy phá, lúc trước, anh vẫn luôn đấu tranh, chần chờ, không quyết định được có nên nói chuyện này với cô hay không, đây chính là chuyện anh giữ trong lòng lúc còn ở trên máy bay.

Ngay khi ra ngoài tìm Tô Dương, trên đường đi, anh lại nghĩ thông suốt.

Nếu bây giờ anh không nói với cô, sau này cô biết thì nhất định sẽ mất hứng, trách anh có chuyện mà không biết thương lượng cùng cô, coi cô như người ngoài.

Tô Dương vui vẻ, hơi hơi đứng dậy hôn lên má anh.

Cô cười nói: "Trưa nay em sẽ mời anh ăn một bữa tiệc lớn!"

Sau khi ăn cơm xong, Tô Dương phải ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên đã thu xếp xe của công ty qua đưa cô đi.

Ở cửa nhà hàng, Tô Dương lại quay đầu nhìn tên nhà hàng: "Nhà hàng này đắt đỏ nhưng đẹp đấy, lần sau chúng ta lại tới ăn đi."

Cô lại bỏ thêm một câu: "Lần sau em sẽ chỉ ăn cá chim nướng thôi, không ăn một miếng thịt nào nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trưa hôm nay, bọn họ ăn buffet cơm tây, cô không ăn gì ngoài cá chim nướng, một bàn rồi lại một bàn, tốc độ nướng cá của đầu bếp cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.

Mãi tới khi ánh mắt đầu bếp tràn đầy vẻ không nói thành lời cùng bất đắt dĩ, cô mới đi ăn chút thịt nướng...

Tô Dương nhìn đồng hồ, đã đến giờ ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên lại nói với cô: "Nếu trên máy bay thấy buồn chán thì em xem phim nhé."

Tô Dương gật đầu, không nói chuyện.

Cô cúi đầu thưởng thức tay anh, rồi chợt ngẩng đầu hỏi: "Khi nào anh về?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu thuận lợi thì ngày kia có thể về rồi."

Tô Dương "A" một tiếng.

Sắp tới giờ bay, cô buông tay anh ra: "Em đi đây, tối ngày kia gặp anh nhé."

Tưởng Bách Xuyên không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Tô Dương hiểu ý, tới gần rồi hôn lên môi anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Xin lỗi nhé."

Rõ ràng đã đáp ứng là sẽ theo luôn theo cô trong khoảng thời gian.

Nhưng hiện tại anh lại phải để cô trở về Bắc Kinh một mình, còn là vì chuyển tiền cho anh.

Tô Dương hơi hơi ngửa đầu, an ủi anh: "Trên phương diện làm ăn, đâu phải cứ nói nghỉ là nghỉ được."

Cô nhẹ nhàng đẩy bờ vai anh: "Em phải lên xe đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Đến nơi thì gọi điện cho anh nhé."

Ngồi trên xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, ngón tay chỉ trái tim mình, lại cách không chỉ về phía trái tim anh, sau đó, cô vẽ một đường cong thật dài trên không trung.

Khi ô tô chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, không nhìn thấy chiếc ô tô kia nữa, Tưởng Bách Xuyên mới thu tầm mắt lại, lên xe rồi trở về khách sạn.

Cảnh phố phường không ngừng lùi về sau chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trong đầu anh.

Vừa rồi, khi Tô Dương vẽ đường cong kia, anh hiểu được ý tứ mà hành động này muốn biểu đạt.

Trước đây, cô từng vô tình nói, giữa bọn họ có một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu dài nhất trên thế gian.

Từ bờ bên này tới bờ bên kia của đại dương.

Cây cầu vượt qua mọi khoảng cách địa lý, trường tồn với thời gian, luôn luôn thông thuận và kiên cố.

*

Tưởng Mộ Tranh gửi tin nhắn đến: [Cháu huy động tiền tới đâu rồi?]

Trông còn có chút hả hê.

Tưởng Bách Xuyên: [Sáng mai cháu sẽ chuyển cho chú.]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu vay Đồng Đồng rồi hả? (Cười nhe răng)]

Tưởng Bách Xuyên: [Không, là vợ của cháu chủ động chuyển tiền cho cháu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Ha ha ha! Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước! Để chú đoán xem nào, nhất định là sau khi đả kích nghiền ép cháu, cho cháu ăn quả đắng, chịu uất ức, Đồng Đồng mới vui sướng chuyển tiền cho cháu!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Editor: =)))))))) Chú Tranh đoán chuẩn luôn :)))))))

OMG đọc đoạn anh Xuyên đối xử với Bàng Việt Hy, sảng khoái!! Đoạn câu cầu của chị Tô cũng thật ngọtttttt.

Tác giả: Hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nay xin trưng cầu xã hội tên cho hai bánh bao (Tên + nhũ danh), yêu cầu cụ thể như sau:

1. Tên bé trai: Yêu cầu tên phải  thật cao thượng, tốt nhất là có phong phạm của tổng giám đốc bá đạo.

2. Tên bé gái: Yêu cầu tên phải thật đáng yêu.

Người xin giúp đỡ: Vợ chồng Tưởng Bách Xuyên.

PS: Tôi nghĩ lâu thiệt lâu mà vẫn không nghĩ ra cái tên dễ nghe nào, lúc mọi người buồn chán thì có thể nghĩ giúp tôi nhé.

Dù xin tên cho hai bánh bao, nhưng tôi không có ý định viết về thai long phượng đâu, bởi vì tôi đã tưởng tượng cốt truyện trước rồi, nếu viết về thai long phương thì rất nhiều nội dung thú vị sẽ không có chỗ dùng.

Tuy không phải thai long phượng nhưng vẫn sẽ có hai bánh bao nhỏ, Tiểu Tiểu Xuyên phúc hắc nhưng "không được ưa thích" cùng Tiểu Tiểu Đồng đáng yêu ~

Bánh bao đang được đưa lên rồi đây, phải mấy ngày nữa mới có thể online.

Cảm ơn tất cả mọi người ~

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 42: Tưởng Mộ Tranh - Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Tô Dương nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.

*

Đinh Thiến cũng cảm thấy Tô Dương không quá háo hức, cô nhanh chóng đổi đề tài, được nước tranh công: "Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đúng chưa? Mau mau khen mình hai câu rồi tiện tay phát vài cái bao lì xì cho mình đi!"

Tô Dương bị cô chọc cười: "Cảm ơn cậu nhé."

Cả người Đinh Thiến nổi da gà: "Ôi trời ơi, chua chết tôi rồi."

Sau đó, cô lại nghĩ tới chuyện đứng đắn mà mình chưa nói, "Đúng rồi, tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu sẽ diễn ra vào thứ ba tuần tới, Duy Y đã gửi thư mời cho studio của chúng ta rồi, còn nói cậu nhất định phải có mặt, bởi vì hôm ấy sẽ tụ tập nhiều người nổi tiếng trong giới giải trí nên muốn cậu chụp ít ảnh tập thể cùng video."

Tô Dương hỏi: "Là ai thế? Kiều Cẩn có đi không?"

Đinh Thiến: "Mình cũng không rõ lắm, chốc nữa mình sẽ đi hỏi thăm một chút. Để mình gửi danh sách những người nhất định sẽ có mặt cùng lịch trình hoạt động và chương trình biểu diễn vào mail của cậu nhé."

Dứt lời, Đinh Thiến cúp điện thoại.

Tô Dương nghiền ngẫm nhìn màn hình di động.

Dựa vào mối quan hệ giữa Duy Y cùng Kiều Cẩn, Kiều Cẩn không thể không đi, mà kỳ thực, việc chụp ảnh tập thể Duy Y muốn cô làm chính là cố ý gây khó khăn cho cô. Đến lúc đó, nếu cô khó lòng nhẫn nhịn Kiều Cẩn, sẽ có vô số người chờ xem náo nhiệt.

Sau khi nhận được e-mail, Tô Dương liếc qua, không thấy hứng thú gì nên rời khỏi hòm thư.

Có tin nhắn được gửi tới di động, là Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang chờ em ở quán cà phê nhé.]

Sau đó, anh định vị vị trí của mình cho cô.

Tô Dương trả lời: [Mười phút nữa là đến.]

Trong quán cà phê.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ, Bàng Việt Hy đã nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng nhưng cực kỳ chói mắt đang ngồi bên cửa sổ kia.

Cô ta giật mình.

Không ngờ còn có thể gặp được anh ở một quán cà phê như thế này.

Cô ta nghĩ tới một câu, một câu nói vô cùng kiểu cách.

[Nếu nói vô duyên, cớ gì gặp?]

Bàng Việt Hy nhìn chằm chằm Tưởng Bách Xuyên vài giây.

Anh đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, đôi tay không ngừng gõ chứ, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô ta.

Người bán hàng nhìn người phụ nữ ở trước mắt, lại nhìn người đàn ông cách đó không xa, yên lặng trở lại quầy bar, cầm khăn nhẹ nhàng lau quầy, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp.

Điều chỉnh tâm trạng xong, Bàng Việt Hy cất bước đi về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên cũng thấy cô ta qua khóe mắt, nhưng anh không lên tiếng.

Cho đến khi Bàng Việt Hy chuẩn bị ngồi ở phía đối diện anh, Tưởng Bách Xuyên mới chợt ngẩng đầu: "Nơi này có người rồi."

Bàng Việt Hy: "...."

Cô ta tức tới mức bật cười, "Tưởng Bách Xuyên, sao anh lại..." Vừa ấu trĩ vừa không thân sĩ như thế.

Cô ta không ngồi vào chỗ kia nữa mà kéo ghế từ một bàn khác sang, trực tiếp đặt ở giữa đường.

Sau khi ngồi xuống, Bàng Việt Hy quay đầu gọi một ly cà phê latte.

Đoạn, ánh mắt sâu xa của cô ta dừng trên khuôn mặt của Tưởng Bách Xuyên một lần nữa.

Người đàn ông này vẫn mang biểu cảm nhàn nhạt, chăm chú nhìn màn hình mà không chớp mắt.

Cô ta không ở trong tầm mắt của anh.

Ngay cả ánh mắt dư thừa, anh cũng sẽ không cho cô ta.

Bàng Việt Hy cắt ngang: "Anh tới Thượng Hải để hẹn gặp chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh à?"

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên lướt nhanh trên bàn phím, vẻ mặt nghiêm túc, tựa như đang suy tư.

Về phần những lời Bàng Việt Hy nói, anh chẳng để nửa chữ ở trong lòng.

Không nhận được câu trả lời từ anh, Bàng Việt Hy cũng không đeo đuổi vấn đề này nữa.

Kỳ thực, cô ta biết mục đích Tưởng Bách Xuyên tới Thượng Hải lần này, chỉ vì muốn kiếm chuyện để nói nên cô ta mới gặng hỏi.

Ngón tay cô ta nhẹ nhàng gõ lên mép bàn, vẫn luôn nhìn anh chằm chằm.

Mấy năm nay, Bàng Việt Hy cùng Tưởng Bách Xuyên không chỉ tranh đấu chính diện một lần.

Dáng vẻ hùng hổ dọa người, chẳng hề rung động cùng lạnh lùng vô tình của anh, cô ta đều đã thấy qua.

Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô ta thấy dáng vẻ của anh khi làm việc chăm chỉ.

Lúc này đây, chẳng người phụ nữ nào có lý do để không động tâm trước một màn này.

Cà phê được bưng lên.

Bàng Việt Hy không có tâm tư để uống, cô ta tiện tay đặt ly cà phê ở trên bàn.

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên lại ngẩng đầu lên, anh liếc mắt nhìn ly cà phê kia, nói với cô ta: "Tôi đã nói rồi, chỗ này có người ngồi."

Kiêu căng vô lễ, không hợp tình người.

Chẳng có nửa điểm phong phạm của thân sĩ.

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta chợt "A" một tiếng, "Tưởng Bách Xuyên,  sao một người đàn ông như anh lại nhỏ mọn thế?"

Tưởng Bách Xuyên từ tốn nói: "Tôi không cần phải rộng lượng với cô."

Nói xong, anh lại bắt đầu gõ phím.

Bàng Việt Hy híp mắt, hít sâu nhiều lần.

Vài ba câu nhẹ bẫng của người đàn ông này có thể tức chết người khác.

Con người luôn có khuynh hướng thiếu tự trọng cùng tự ngược đãi, Bàng Việt Hy vốn tưởng mình là một ngoại lệ.

Sau khi gặp Tưởng Bách Xuyên, cô ta mới hiểu, chẳng có người nào là ngoại lệ cả.

Nếu là ngoại lệ, đó chỉ là vì chưa gặp được khắc tinh của mình mà thôi.

Cô ta chủ động gợi chuyện: "Anh không muốn hàn huyên về dự án thu mua của Doãn Lâm cùng tôi sao? Có lẽ Hải Nạp cùng Doãn Lâm còn có cơ hội hợp tác đấy."

Tưởng Bách Xuyên chẳng ngẩng đầu: "Không có hứng thú."

Bàng Việt Hy nhịn rồi lại nhịn, giữ vững ý cười chuyên nghiệp nơi khóe môi: "Đừng quá chắc chắn như vậy, không bao lâu nữa, anh sẽ phải chủ động đề nghị hợp tác với Doãn Lâm thôi."

Tưởng Bách Xuyên gõ xong một hàng chữ, lúc này mới nhìn về phía Bàng Việt Hy: "Vậy thì phải để cô thất vọng rồi."

Bàng Việt Hy cười cười không tiếng động, nụ cười châm biếm lại tràn đầy tự tin.

Cô ta chờ mong ngày anh cầu hòa.

Nỗi tức giận mà cô ta phải chịu đựng ngày hôm nay cùng khi còn ở thành phố nhỏ của Đức, cô ta sẽ trả lại gấp bội cho anh.

Bàng Việt Hy chậm rãi điều chỉnh cảm xúc, lơ đãng ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, trông thấy Tô Dương đang đi về phía này.

Thì ra, Tưởng Bách Xuyên lưu lại vị trí bên cạnh cô ta cho Tô Dương.

Cô ta đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Vừa đến cửa, chợt nghe Tưởng Bách Xuyên nói: "Phục vụ, tôi không quen vị phu nhân kia nên không thể trả tiền cho cà phê của cô ấy."

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta híp mắt, tức tới mức đau ngực.

Bàng Việt Hy quay đầu, vài ánh mắt nghiên cứu sâu xa đang dính lấy cô ta.

Sửa sang cảm xúc luống cuống xong, cô ta đi về phía quầy thu ngân.

Cánh cửa gỗ của quán cà phê bị đẩy ra, nhân viên phục vụ trong trẻo nói: "Chào buổi sáng, hoan nghênh quý khách đã tới cửa hàng!"

Bàng Việt Hy không khỏi quay đầu, mắt đối mắt cùng Tô Dương.

Tô Dương nhàn nhạt nhìn cô ta một cái rồi thu hồi tầm mắt, bước về phía Tưởng Bách Xuyên.

Thanh toán xong, Bàng Việt Hy vội vàng ra khỏi quán cà phê.

Khóe mắt Tưởng Bách Xuyên trông thấy Tô Dương, nhưng anh không nói chuyện, liên tục phân tích số liệu ở trong đầu.

Tô Dương ngồi ở phía đối diện, cô không quấy rầy anh, gọi một ly sữa tươi, thuận tay cầm một quyển tạp chí thời trang ở cạnh để đọc.

Cô xem đến quên cả thời gian.

Giải quyết xong công việc, Tưởng Bách Xuyên khép laptop rồi mới nói với Tô Dương: "Em vừa chơi ở đâu thế?"

Tô Dương còn đang xem tạp chí, cô không ngẩng đầu: "Lang thang một chút bên bờ sông thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "Em không hỏi vì sao Bàng Việt Hy ở chỗ này à?"

Tô Dương đang chăm chú xem một chùm ảnh chụp mới, thờ ơ trả lời anh: "Đây cũng không phải quán cà phê nhà anh mở, anh còn không cho người ta tới chắc?"

Biết cô không để chuyện này ở trong lòng, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn giải thích: "Chắc Bàng Việt Hy chỉ trùng hợp có mặt ở đây thôi, có lẽ cô ta ở Thượng Hải là vì dự án thu mua."

Lúc này, Tô Dương mới buông tạp chí xuống, "Lần này hai người lại đối đầu à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Anh không nhiều lời về chuyện khác.

Sau đó, anh vẫn nghiền ngẫm nhìn cô.

Tô Dương cảm thấy không được tự nhiên khi bị nhìn chằm chằm, cô hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Có." Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ngừng trong chốc lát, anh không nhịn được hỏi: "Trong tài khoản của em thực sự không có tiền bỏ không sao?"

Tô Dương cố ý nói: "Không có thật mà, em chẳng nói với anh lúc ở trên máy bay rồi còn gì? Trong đó chỉ còn số lẻ thôi."

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên mang vẻ nghi ngờ, hỏi cô: "Em dùng để đầu tư hết rồi à?"

Tô Dương: "Ừm, lúc trước em dùng cơm với chú cùng thím tư, chú nói có hạng mục đầu tư tốt nên em đầu tư hết tiền rồi."

Cô giả bộ không biết gì, sau đó hỏi: "Sao hôm nay anh lại hỏi cái này?"

Tưởng Bách Xuyên viện cớ: "Không có gì, chỉ là anh có một hạng mục khá có triển vọng nên hỏi xem em có muốn cùng đầu tư không thôi, nếu em đã đầu tư rồi thì quên đi."

Nếu trong tài khoản không có tiền, anh sẽ không nói thêm gì nữa, để cô đỡ phải suy gẫm về việc này.

Tô Dương "A" một tiếng rồi nói: "Chiều nay em phải về Bắc Kinh, ngày mai còn có việc."

Tưởng Bách Xuyên giải thích với cô: "Mai anh không thể về cùng em, anh định hẹn một người vào sáng mai rồi, cũng không biết có thể hẹn được không nên anh phải chờ ở đây."

Sữa tươi của Tô Dương được bưng tới, cô nói lời cảm ơn với nhân viên phục vụ, bắt đầu nhẹ nhàng khuấy sữa bằng thìa rồi chậm rãi nói: "Anh cũng coi trọng hạng mục đầu tư kia nhưng trong tay không có tiền phải không?"

Tưởng Bách Xuyên không tiếp lời, giả bộ xem tin tức trên di động.

Tô Dương đã nhịn nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được nữa.

"Anh không hỏi xem em vội về Bắc Kinh để làm gì sao?"

Sau đó, cô nhìn anh cười xấu xa.

Một hồi lâu sau, Tưởng Bách Xuyên mới phản ứng kịp, anh duỗi tay lên cổ cô, xoa mạnh vài lần.

Chưa cảm thấy hết giận, anh lại cầm ngón tay cô, đặt giữa răng cắn mấy cái.

Tô Dương ăn đau, muốn lùi lại, nhưng Tưởng Bách Xuyên cầm rất chặt, cô không rút tay về nổi.

Tưởng Bách Xuyên cũng không thực sự so đo với Tô Dương, anh nhẹ nhàng xoa nắn mấy ngón tay của cô.

Anh hỏi: "Em biết từ lúc nào thế?"

Tô Dương: "Lúc còn ở trên máy bay ấy."

Tưởng Bách Xuyên lại nhéo ngón tay cô, không dùng chút lực nào.

Tô Dương chuyển sang ngồi cạnh anh, duỗi năm đầu ngón tay ra: "Nhiều thế này có đủ không? Nếu vẫn không đủ thì em sẽ chuyển hết tiền trong tài khoản ra rồi đi hỏi vay Chu Minh Khiêm một chút."

Tưởng Bách Xuyên nhìn vào mắt cô, giọng anh trầm thấp: "Vậy là đủ rồi."

Anh nắm chặt tay cô, không ngừng vuốt ve, cũng không nói thêm gì nữa.

Tô Dương cười nói: "Em biết anh muốn hôn em mà, em cho phép đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh quả thực không có ý định hôn cô ở nơi công cộng.

Nhưng nếu cô đã nói thì tức là trong lòng cô muốn.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn cô.

Một lát sau, Tô Dương mới nói: "Em cứ tưởng anh sẽ không hỏi vay tiền của em cơ."

Đã nhiều năm như vậy, chỉ có anh cho cô tiền chứ chưa bao giờ vay tiền của cô.

Cô sẽ nhận được thông báo về sự biến động trong tài khoản của anh, biết rõ số dư tài khoản còn lại, nhưng cô chưa từng hỏi anh dùng tiền vào việc gì.

Về tài khoản cá nhân, cũng là kho bạc nhỏ của chính cô, anh chưa bao giờ hỏi cô có bao nhiêu tiền, cũng chẳng để ý cô tiêu tiền như thế nào.

Tuy cô đã có nhiều tiền như vậy, anh vẫn sẽ cho cô tiền tiêu vặt hàng tháng.

Tưởng Bách Xuyên thành khẩn thẳng thắn: "Đúng là anh từng do dự thật, nhưng sau đó đã thay đổi suy nghĩ rồi."

Vì bị lòng hư vinh cùng lòng tự trọng của đàn ông quấy phá, lúc trước, anh vẫn luôn đấu tranh, chần chờ, không quyết định được có nên nói chuyện này với cô hay không, đây chính là chuyện anh giữ trong lòng lúc còn ở trên máy bay.

Ngay khi ra ngoài tìm Tô Dương, trên đường đi, anh lại nghĩ thông suốt.

Nếu bây giờ anh không nói với cô, sau này cô biết thì nhất định sẽ mất hứng, trách anh có chuyện mà không biết thương lượng cùng cô, coi cô như người ngoài.

Tô Dương vui vẻ, hơi hơi đứng dậy hôn lên má anh.

Cô cười nói: "Trưa nay em sẽ mời anh ăn một bữa tiệc lớn!"

Sau khi ăn cơm xong, Tô Dương phải ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên đã thu xếp xe của công ty qua đưa cô đi.

Ở cửa nhà hàng, Tô Dương lại quay đầu nhìn tên nhà hàng: "Nhà hàng này đắt đỏ nhưng đẹp đấy, lần sau chúng ta lại tới ăn đi."

Cô lại bỏ thêm một câu: "Lần sau em sẽ chỉ ăn cá chim nướng thôi, không ăn một miếng thịt nào nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trưa hôm nay, bọn họ ăn buffet cơm tây, cô không ăn gì ngoài cá chim nướng, một bàn rồi lại một bàn, tốc độ nướng cá của đầu bếp cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.

Mãi tới khi ánh mắt đầu bếp tràn đầy vẻ không nói thành lời cùng bất đắt dĩ, cô mới đi ăn chút thịt nướng...

Tô Dương nhìn đồng hồ, đã đến giờ ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên lại nói với cô: "Nếu trên máy bay thấy buồn chán thì em xem phim nhé."

Tô Dương gật đầu, không nói chuyện.

Cô cúi đầu thưởng thức tay anh, rồi chợt ngẩng đầu hỏi: "Khi nào anh về?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu thuận lợi thì ngày kia có thể về rồi."

Tô Dương "A" một tiếng.

Sắp tới giờ bay, cô buông tay anh ra: "Em đi đây, tối ngày kia gặp anh nhé."

Tưởng Bách Xuyên không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Tô Dương hiểu ý, tới gần rồi hôn lên môi anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Xin lỗi nhé."

Rõ ràng đã đáp ứng là sẽ theo luôn theo cô trong khoảng thời gian.

Nhưng hiện tại anh lại phải để cô trở về Bắc Kinh một mình, còn là vì chuyển tiền cho anh.

Tô Dương hơi hơi ngửa đầu, an ủi anh: "Trên phương diện làm ăn, đâu phải cứ nói nghỉ là nghỉ được."

Cô nhẹ nhàng đẩy bờ vai anh: "Em phải lên xe đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Đến nơi thì gọi điện cho anh nhé."

Ngồi trên xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, ngón tay chỉ trái tim mình, lại cách không chỉ về phía trái tim anh, sau đó, cô vẽ một đường cong thật dài trên không trung.

Khi ô tô chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, không nhìn thấy chiếc ô tô kia nữa, Tưởng Bách Xuyên mới thu tầm mắt lại, lên xe rồi trở về khách sạn.

Cảnh phố phường không ngừng lùi về sau chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trong đầu anh.

Vừa rồi, khi Tô Dương vẽ đường cong kia, anh hiểu được ý tứ mà hành động này muốn biểu đạt.

Trước đây, cô từng vô tình nói, giữa bọn họ có một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu dài nhất trên thế gian.

Từ bờ bên này tới bờ bên kia của đại dương.

Cây cầu vượt qua mọi khoảng cách địa lý, trường tồn với thời gian, luôn luôn thông thuận và kiên cố.

*

Tưởng Mộ Tranh gửi tin nhắn đến: [Cháu huy động tiền tới đâu rồi?]

Trông còn có chút hả hê.

Tưởng Bách Xuyên: [Sáng mai cháu sẽ chuyển cho chú.]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu vay Đồng Đồng rồi hả? (Cười nhe răng)]

Tưởng Bách Xuyên: [Không, là vợ của cháu chủ động chuyển tiền cho cháu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Ha ha ha! Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước! Để chú đoán xem nào, nhất định là sau khi đả kích nghiền ép cháu, cho cháu ăn quả đắng, chịu uất ức, Đồng Đồng mới vui sướng chuyển tiền cho cháu!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Editor: =)))))))) Chú Tranh đoán chuẩn luôn :)))))))

OMG đọc đoạn anh Xuyên đối xử với Bàng Việt Hy, sảng khoái!! Đoạn câu cầu của chị Tô cũng thật ngọtttttt.

Tác giả: Hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nay xin trưng cầu xã hội tên cho hai bánh bao (Tên + nhũ danh), yêu cầu cụ thể như sau:

1. Tên bé trai: Yêu cầu tên phải  thật cao thượng, tốt nhất là có phong phạm của tổng giám đốc bá đạo.

2. Tên bé gái: Yêu cầu tên phải thật đáng yêu.

Người xin giúp đỡ: Vợ chồng Tưởng Bách Xuyên.

PS: Tôi nghĩ lâu thiệt lâu mà vẫn không nghĩ ra cái tên dễ nghe nào, lúc mọi người buồn chán thì có thể nghĩ giúp tôi nhé.

Dù xin tên cho hai bánh bao, nhưng tôi không có ý định viết về thai long phượng đâu, bởi vì tôi đã tưởng tượng cốt truyện trước rồi, nếu viết về thai long phương thì rất nhiều nội dung thú vị sẽ không có chỗ dùng.

Tuy không phải thai long phượng nhưng vẫn sẽ có hai bánh bao nhỏ, Tiểu Tiểu Xuyên phúc hắc nhưng "không được ưa thích" cùng Tiểu Tiểu Đồng đáng yêu ~

Bánh bao đang được đưa lên rồi đây, phải mấy ngày nữa mới có thể online.

Cảm ơn tất cả mọi người ~

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 42: Tưởng Mộ Tranh - Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Tô Dương nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.

*

Đinh Thiến cũng cảm thấy Tô Dương không quá háo hức, cô nhanh chóng đổi đề tài, được nước tranh công: "Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đúng chưa? Mau mau khen mình hai câu rồi tiện tay phát vài cái bao lì xì cho mình đi!"

Tô Dương bị cô chọc cười: "Cảm ơn cậu nhé."

Cả người Đinh Thiến nổi da gà: "Ôi trời ơi, chua chết tôi rồi."

Sau đó, cô lại nghĩ tới chuyện đứng đắn mà mình chưa nói, "Đúng rồi, tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu sẽ diễn ra vào thứ ba tuần tới, Duy Y đã gửi thư mời cho studio của chúng ta rồi, còn nói cậu nhất định phải có mặt, bởi vì hôm ấy sẽ tụ tập nhiều người nổi tiếng trong giới giải trí nên muốn cậu chụp ít ảnh tập thể cùng video."

Tô Dương hỏi: "Là ai thế? Kiều Cẩn có đi không?"

Đinh Thiến: "Mình cũng không rõ lắm, chốc nữa mình sẽ đi hỏi thăm một chút. Để mình gửi danh sách những người nhất định sẽ có mặt cùng lịch trình hoạt động và chương trình biểu diễn vào mail của cậu nhé."

Dứt lời, Đinh Thiến cúp điện thoại.

Tô Dương nghiền ngẫm nhìn màn hình di động.

Dựa vào mối quan hệ giữa Duy Y cùng Kiều Cẩn, Kiều Cẩn không thể không đi, mà kỳ thực, việc chụp ảnh tập thể Duy Y muốn cô làm chính là cố ý gây khó khăn cho cô. Đến lúc đó, nếu cô khó lòng nhẫn nhịn Kiều Cẩn, sẽ có vô số người chờ xem náo nhiệt.

Sau khi nhận được e-mail, Tô Dương liếc qua, không thấy hứng thú gì nên rời khỏi hòm thư.

Có tin nhắn được gửi tới di động, là Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang chờ em ở quán cà phê nhé.]

Sau đó, anh định vị vị trí của mình cho cô.

Tô Dương trả lời: [Mười phút nữa là đến.]

Trong quán cà phê.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ, Bàng Việt Hy đã nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng nhưng cực kỳ chói mắt đang ngồi bên cửa sổ kia.

Cô ta giật mình.

Không ngờ còn có thể gặp được anh ở một quán cà phê như thế này.

Cô ta nghĩ tới một câu, một câu nói vô cùng kiểu cách.

[Nếu nói vô duyên, cớ gì gặp?]

Bàng Việt Hy nhìn chằm chằm Tưởng Bách Xuyên vài giây.

Anh đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, đôi tay không ngừng gõ chứ, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô ta.

Người bán hàng nhìn người phụ nữ ở trước mắt, lại nhìn người đàn ông cách đó không xa, yên lặng trở lại quầy bar, cầm khăn nhẹ nhàng lau quầy, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp.

Điều chỉnh tâm trạng xong, Bàng Việt Hy cất bước đi về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên cũng thấy cô ta qua khóe mắt, nhưng anh không lên tiếng.

Cho đến khi Bàng Việt Hy chuẩn bị ngồi ở phía đối diện anh, Tưởng Bách Xuyên mới chợt ngẩng đầu: "Nơi này có người rồi."

Bàng Việt Hy: "...."

Cô ta tức tới mức bật cười, "Tưởng Bách Xuyên, sao anh lại..." Vừa ấu trĩ vừa không thân sĩ như thế.

Cô ta không ngồi vào chỗ kia nữa mà kéo ghế từ một bàn khác sang, trực tiếp đặt ở giữa đường.

Sau khi ngồi xuống, Bàng Việt Hy quay đầu gọi một ly cà phê latte.

Đoạn, ánh mắt sâu xa của cô ta dừng trên khuôn mặt của Tưởng Bách Xuyên một lần nữa.

Người đàn ông này vẫn mang biểu cảm nhàn nhạt, chăm chú nhìn màn hình mà không chớp mắt.

Cô ta không ở trong tầm mắt của anh.

Ngay cả ánh mắt dư thừa, anh cũng sẽ không cho cô ta.

Bàng Việt Hy cắt ngang: "Anh tới Thượng Hải để hẹn gặp chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh à?"

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên lướt nhanh trên bàn phím, vẻ mặt nghiêm túc, tựa như đang suy tư.

Về phần những lời Bàng Việt Hy nói, anh chẳng để nửa chữ ở trong lòng.

Không nhận được câu trả lời từ anh, Bàng Việt Hy cũng không đeo đuổi vấn đề này nữa.

Kỳ thực, cô ta biết mục đích Tưởng Bách Xuyên tới Thượng Hải lần này, chỉ vì muốn kiếm chuyện để nói nên cô ta mới gặng hỏi.

Ngón tay cô ta nhẹ nhàng gõ lên mép bàn, vẫn luôn nhìn anh chằm chằm.

Mấy năm nay, Bàng Việt Hy cùng Tưởng Bách Xuyên không chỉ tranh đấu chính diện một lần.

Dáng vẻ hùng hổ dọa người, chẳng hề rung động cùng lạnh lùng vô tình của anh, cô ta đều đã thấy qua.

Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô ta thấy dáng vẻ của anh khi làm việc chăm chỉ.

Lúc này đây, chẳng người phụ nữ nào có lý do để không động tâm trước một màn này.

Cà phê được bưng lên.

Bàng Việt Hy không có tâm tư để uống, cô ta tiện tay đặt ly cà phê ở trên bàn.

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên lại ngẩng đầu lên, anh liếc mắt nhìn ly cà phê kia, nói với cô ta: "Tôi đã nói rồi, chỗ này có người ngồi."

Kiêu căng vô lễ, không hợp tình người.

Chẳng có nửa điểm phong phạm của thân sĩ.

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta chợt "A" một tiếng, "Tưởng Bách Xuyên,  sao một người đàn ông như anh lại nhỏ mọn thế?"

Tưởng Bách Xuyên từ tốn nói: "Tôi không cần phải rộng lượng với cô."

Nói xong, anh lại bắt đầu gõ phím.

Bàng Việt Hy híp mắt, hít sâu nhiều lần.

Vài ba câu nhẹ bẫng của người đàn ông này có thể tức chết người khác.

Con người luôn có khuynh hướng thiếu tự trọng cùng tự ngược đãi, Bàng Việt Hy vốn tưởng mình là một ngoại lệ.

Sau khi gặp Tưởng Bách Xuyên, cô ta mới hiểu, chẳng có người nào là ngoại lệ cả.

Nếu là ngoại lệ, đó chỉ là vì chưa gặp được khắc tinh của mình mà thôi.

Cô ta chủ động gợi chuyện: "Anh không muốn hàn huyên về dự án thu mua của Doãn Lâm cùng tôi sao? Có lẽ Hải Nạp cùng Doãn Lâm còn có cơ hội hợp tác đấy."

Tưởng Bách Xuyên chẳng ngẩng đầu: "Không có hứng thú."

Bàng Việt Hy nhịn rồi lại nhịn, giữ vững ý cười chuyên nghiệp nơi khóe môi: "Đừng quá chắc chắn như vậy, không bao lâu nữa, anh sẽ phải chủ động đề nghị hợp tác với Doãn Lâm thôi."

Tưởng Bách Xuyên gõ xong một hàng chữ, lúc này mới nhìn về phía Bàng Việt Hy: "Vậy thì phải để cô thất vọng rồi."

Bàng Việt Hy cười cười không tiếng động, nụ cười châm biếm lại tràn đầy tự tin.

Cô ta chờ mong ngày anh cầu hòa.

Nỗi tức giận mà cô ta phải chịu đựng ngày hôm nay cùng khi còn ở thành phố nhỏ của Đức, cô ta sẽ trả lại gấp bội cho anh.

Bàng Việt Hy chậm rãi điều chỉnh cảm xúc, lơ đãng ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, trông thấy Tô Dương đang đi về phía này.

Thì ra, Tưởng Bách Xuyên lưu lại vị trí bên cạnh cô ta cho Tô Dương.

Cô ta đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Vừa đến cửa, chợt nghe Tưởng Bách Xuyên nói: "Phục vụ, tôi không quen vị phu nhân kia nên không thể trả tiền cho cà phê của cô ấy."

Bàng Việt Hy: "..."

Cô ta híp mắt, tức tới mức đau ngực.

Bàng Việt Hy quay đầu, vài ánh mắt nghiên cứu sâu xa đang dính lấy cô ta.

Sửa sang cảm xúc luống cuống xong, cô ta đi về phía quầy thu ngân.

Cánh cửa gỗ của quán cà phê bị đẩy ra, nhân viên phục vụ trong trẻo nói: "Chào buổi sáng, hoan nghênh quý khách đã tới cửa hàng!"

Bàng Việt Hy không khỏi quay đầu, mắt đối mắt cùng Tô Dương.

Tô Dương nhàn nhạt nhìn cô ta một cái rồi thu hồi tầm mắt, bước về phía Tưởng Bách Xuyên.

Thanh toán xong, Bàng Việt Hy vội vàng ra khỏi quán cà phê.

Khóe mắt Tưởng Bách Xuyên trông thấy Tô Dương, nhưng anh không nói chuyện, liên tục phân tích số liệu ở trong đầu.

Tô Dương ngồi ở phía đối diện, cô không quấy rầy anh, gọi một ly sữa tươi, thuận tay cầm một quyển tạp chí thời trang ở cạnh để đọc.

Cô xem đến quên cả thời gian.

Giải quyết xong công việc, Tưởng Bách Xuyên khép laptop rồi mới nói với Tô Dương: "Em vừa chơi ở đâu thế?"

Tô Dương còn đang xem tạp chí, cô không ngẩng đầu: "Lang thang một chút bên bờ sông thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "Em không hỏi vì sao Bàng Việt Hy ở chỗ này à?"

Tô Dương đang chăm chú xem một chùm ảnh chụp mới, thờ ơ trả lời anh: "Đây cũng không phải quán cà phê nhà anh mở, anh còn không cho người ta tới chắc?"

Biết cô không để chuyện này ở trong lòng, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn giải thích: "Chắc Bàng Việt Hy chỉ trùng hợp có mặt ở đây thôi, có lẽ cô ta ở Thượng Hải là vì dự án thu mua."

Lúc này, Tô Dương mới buông tạp chí xuống, "Lần này hai người lại đối đầu à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Anh không nhiều lời về chuyện khác.

Sau đó, anh vẫn nghiền ngẫm nhìn cô.

Tô Dương cảm thấy không được tự nhiên khi bị nhìn chằm chằm, cô hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Có." Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ngừng trong chốc lát, anh không nhịn được hỏi: "Trong tài khoản của em thực sự không có tiền bỏ không sao?"

Tô Dương cố ý nói: "Không có thật mà, em chẳng nói với anh lúc ở trên máy bay rồi còn gì? Trong đó chỉ còn số lẻ thôi."

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên mang vẻ nghi ngờ, hỏi cô: "Em dùng để đầu tư hết rồi à?"

Tô Dương: "Ừm, lúc trước em dùng cơm với chú cùng thím tư, chú nói có hạng mục đầu tư tốt nên em đầu tư hết tiền rồi."

Cô giả bộ không biết gì, sau đó hỏi: "Sao hôm nay anh lại hỏi cái này?"

Tưởng Bách Xuyên viện cớ: "Không có gì, chỉ là anh có một hạng mục khá có triển vọng nên hỏi xem em có muốn cùng đầu tư không thôi, nếu em đã đầu tư rồi thì quên đi."

Nếu trong tài khoản không có tiền, anh sẽ không nói thêm gì nữa, để cô đỡ phải suy gẫm về việc này.

Tô Dương "A" một tiếng rồi nói: "Chiều nay em phải về Bắc Kinh, ngày mai còn có việc."

Tưởng Bách Xuyên giải thích với cô: "Mai anh không thể về cùng em, anh định hẹn một người vào sáng mai rồi, cũng không biết có thể hẹn được không nên anh phải chờ ở đây."

Sữa tươi của Tô Dương được bưng tới, cô nói lời cảm ơn với nhân viên phục vụ, bắt đầu nhẹ nhàng khuấy sữa bằng thìa rồi chậm rãi nói: "Anh cũng coi trọng hạng mục đầu tư kia nhưng trong tay không có tiền phải không?"

Tưởng Bách Xuyên không tiếp lời, giả bộ xem tin tức trên di động.

Tô Dương đã nhịn nửa ngày, rốt cuộc không nhịn được nữa.

"Anh không hỏi xem em vội về Bắc Kinh để làm gì sao?"

Sau đó, cô nhìn anh cười xấu xa.

Một hồi lâu sau, Tưởng Bách Xuyên mới phản ứng kịp, anh duỗi tay lên cổ cô, xoa mạnh vài lần.

Chưa cảm thấy hết giận, anh lại cầm ngón tay cô, đặt giữa răng cắn mấy cái.

Tô Dương ăn đau, muốn lùi lại, nhưng Tưởng Bách Xuyên cầm rất chặt, cô không rút tay về nổi.

Tưởng Bách Xuyên cũng không thực sự so đo với Tô Dương, anh nhẹ nhàng xoa nắn mấy ngón tay của cô.

Anh hỏi: "Em biết từ lúc nào thế?"

Tô Dương: "Lúc còn ở trên máy bay ấy."

Tưởng Bách Xuyên lại nhéo ngón tay cô, không dùng chút lực nào.

Tô Dương chuyển sang ngồi cạnh anh, duỗi năm đầu ngón tay ra: "Nhiều thế này có đủ không? Nếu vẫn không đủ thì em sẽ chuyển hết tiền trong tài khoản ra rồi đi hỏi vay Chu Minh Khiêm một chút."

Tưởng Bách Xuyên nhìn vào mắt cô, giọng anh trầm thấp: "Vậy là đủ rồi."

Anh nắm chặt tay cô, không ngừng vuốt ve, cũng không nói thêm gì nữa.

Tô Dương cười nói: "Em biết anh muốn hôn em mà, em cho phép đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh quả thực không có ý định hôn cô ở nơi công cộng.

Nhưng nếu cô đã nói thì tức là trong lòng cô muốn.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn cô.

Một lát sau, Tô Dương mới nói: "Em cứ tưởng anh sẽ không hỏi vay tiền của em cơ."

Đã nhiều năm như vậy, chỉ có anh cho cô tiền chứ chưa bao giờ vay tiền của cô.

Cô sẽ nhận được thông báo về sự biến động trong tài khoản của anh, biết rõ số dư tài khoản còn lại, nhưng cô chưa từng hỏi anh dùng tiền vào việc gì.

Về tài khoản cá nhân, cũng là kho bạc nhỏ của chính cô, anh chưa bao giờ hỏi cô có bao nhiêu tiền, cũng chẳng để ý cô tiêu tiền như thế nào.

Tuy cô đã có nhiều tiền như vậy, anh vẫn sẽ cho cô tiền tiêu vặt hàng tháng.

Tưởng Bách Xuyên thành khẩn thẳng thắn: "Đúng là anh từng do dự thật, nhưng sau đó đã thay đổi suy nghĩ rồi."

Vì bị lòng hư vinh cùng lòng tự trọng của đàn ông quấy phá, lúc trước, anh vẫn luôn đấu tranh, chần chờ, không quyết định được có nên nói chuyện này với cô hay không, đây chính là chuyện anh giữ trong lòng lúc còn ở trên máy bay.

Ngay khi ra ngoài tìm Tô Dương, trên đường đi, anh lại nghĩ thông suốt.

Nếu bây giờ anh không nói với cô, sau này cô biết thì nhất định sẽ mất hứng, trách anh có chuyện mà không biết thương lượng cùng cô, coi cô như người ngoài.

Tô Dương vui vẻ, hơi hơi đứng dậy hôn lên má anh.

Cô cười nói: "Trưa nay em sẽ mời anh ăn một bữa tiệc lớn!"

Sau khi ăn cơm xong, Tô Dương phải ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên đã thu xếp xe của công ty qua đưa cô đi.

Ở cửa nhà hàng, Tô Dương lại quay đầu nhìn tên nhà hàng: "Nhà hàng này đắt đỏ nhưng đẹp đấy, lần sau chúng ta lại tới ăn đi."

Cô lại bỏ thêm một câu: "Lần sau em sẽ chỉ ăn cá chim nướng thôi, không ăn một miếng thịt nào nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trưa hôm nay, bọn họ ăn buffet cơm tây, cô không ăn gì ngoài cá chim nướng, một bàn rồi lại một bàn, tốc độ nướng cá của đầu bếp cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.

Mãi tới khi ánh mắt đầu bếp tràn đầy vẻ không nói thành lời cùng bất đắt dĩ, cô mới đi ăn chút thịt nướng...

Tô Dương nhìn đồng hồ, đã đến giờ ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên lại nói với cô: "Nếu trên máy bay thấy buồn chán thì em xem phim nhé."

Tô Dương gật đầu, không nói chuyện.

Cô cúi đầu thưởng thức tay anh, rồi chợt ngẩng đầu hỏi: "Khi nào anh về?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu thuận lợi thì ngày kia có thể về rồi."

Tô Dương "A" một tiếng.

Sắp tới giờ bay, cô buông tay anh ra: "Em đi đây, tối ngày kia gặp anh nhé."

Tưởng Bách Xuyên không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Tô Dương hiểu ý, tới gần rồi hôn lên môi anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Xin lỗi nhé."

Rõ ràng đã đáp ứng là sẽ theo luôn theo cô trong khoảng thời gian.

Nhưng hiện tại anh lại phải để cô trở về Bắc Kinh một mình, còn là vì chuyển tiền cho anh.

Tô Dương hơi hơi ngửa đầu, an ủi anh: "Trên phương diện làm ăn, đâu phải cứ nói nghỉ là nghỉ được."

Cô nhẹ nhàng đẩy bờ vai anh: "Em phải lên xe đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Đến nơi thì gọi điện cho anh nhé."

Ngồi trên xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, ngón tay chỉ trái tim mình, lại cách không chỉ về phía trái tim anh, sau đó, cô vẽ một đường cong thật dài trên không trung.

Khi ô tô chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, không nhìn thấy chiếc ô tô kia nữa, Tưởng Bách Xuyên mới thu tầm mắt lại, lên xe rồi trở về khách sạn.

Cảnh phố phường không ngừng lùi về sau chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trong đầu anh.

Vừa rồi, khi Tô Dương vẽ đường cong kia, anh hiểu được ý tứ mà hành động này muốn biểu đạt.

Trước đây, cô từng vô tình nói, giữa bọn họ có một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu dài nhất trên thế gian.

Từ bờ bên này tới bờ bên kia của đại dương.

Cây cầu vượt qua mọi khoảng cách địa lý, trường tồn với thời gian, luôn luôn thông thuận và kiên cố.

*

Tưởng Mộ Tranh gửi tin nhắn đến: [Cháu huy động tiền tới đâu rồi?]

Trông còn có chút hả hê.

Tưởng Bách Xuyên: [Sáng mai cháu sẽ chuyển cho chú.]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu vay Đồng Đồng rồi hả? (Cười nhe răng)]

Tưởng Bách Xuyên: [Không, là vợ của cháu chủ động chuyển tiền cho cháu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Ha ha ha! Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước! Để chú đoán xem nào, nhất định là sau khi đả kích nghiền ép cháu, cho cháu ăn quả đắng, chịu uất ức, Đồng Đồng mới vui sướng chuyển tiền cho cháu!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Editor: =)))))))) Chú Tranh đoán chuẩn luôn :)))))))

OMG đọc đoạn anh Xuyên đối xử với Bàng Việt Hy, sảng khoái!! Đoạn câu cầu của chị Tô cũng thật ngọtttttt.

Tác giả: Hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nay xin trưng cầu xã hội tên cho hai bánh bao (Tên + nhũ danh), yêu cầu cụ thể như sau:

1. Tên bé trai: Yêu cầu tên phải  thật cao thượng, tốt nhất là có phong phạm của tổng giám đốc bá đạo.

2. Tên bé gái: Yêu cầu tên phải thật đáng yêu.

Người xin giúp đỡ: Vợ chồng Tưởng Bách Xuyên.

PS: Tôi nghĩ lâu thiệt lâu mà vẫn không nghĩ ra cái tên dễ nghe nào, lúc mọi người buồn chán thì có thể nghĩ giúp tôi nhé.

Dù xin tên cho hai bánh bao, nhưng tôi không có ý định viết về thai long phượng đâu, bởi vì tôi đã tưởng tượng cốt truyện trước rồi, nếu viết về thai long phương thì rất nhiều nội dung thú vị sẽ không có chỗ dùng.

Tuy không phải thai long phượng nhưng vẫn sẽ có hai bánh bao nhỏ, Tiểu Tiểu Xuyên phúc hắc nhưng "không được ưa thích" cùng Tiểu Tiểu Đồng đáng yêu ~

Bánh bao đang được đưa lên rồi đây, phải mấy ngày nữa mới có thể online.

Cảm ơn tất cả mọi người ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vivi3010 về bài viết trên: Chân Bảo, Gyo123, Min Hồng Hạnh, My heaven, SầmPhuNhân, Tóc Xoăn, cloud176, hang.nguyen147, meomeo1993, monkeylinh
     
Có bài mới 09.08.2018, 20:17
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1706 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 67
Chương 43: Yêu là một hành trình không hồi kết

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Cẩu lương tới đây cẩu lương tới đây, mỗi người một phần, không lo hết ~

Thời khắc thương xót nam phụ cũng đã tới rồi đây ~

*

Ngồi trên xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, ngón tay chỉ trái tim mình, lại cách không chỉ về phía trái tim anh, sau đó, cô vẽ một đường cong thật dài trên không trung.

Khi ô tô chậm rãi hòa vào dòng xe cộ, không nhìn thấy chiếc ô tô kia nữa, Tưởng Bách Xuyên mới thu tầm mắt lại, lên xe rồi trở về khách sạn.

Cảnh phố phường không ngừng lùi về sau chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trong đầu anh.

Vừa rồi, khi Tô Dương vẽ đường cong kia, anh hiểu được ý tứ mà hành động này muốn biểu đạt.

Trước đây, cô từng vô tình nói, giữa bọn họ có một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu dài nhất trên thế gian.

Từ bờ bên này tới bờ bên kia của đại dương.

Cây cầu vượt qua mọi khoảng cách địa lý, trường tồn với thời gian, luôn luôn thông thuận và kiên cố.

*

Khi tới sân bay, thời gian vẫn còn sớm.

Tô Dương chợt nhớ tới chuyện đóng phim, cô tìm số Chu Minh Khiêm rồi gọi điện.

Bên Chu Minh Khiêm có chút ầm ĩ.

Lời anh nhuốm ý cười châm biếm: "Chao ôi, đúng là không dễ dàng nha, cuối cùng Đường Phèn Nhỏ vạn năm cũng gọi cho tôi rồi. Đợi một chút, để tôi gọi 120 tới cửa chờ đã, nhỡ tôi tăng huyết áp rồi hôn mê bất tỉnh thì còn có thể cấp cứu đúng lúc, bảo vệ cái mạng nhỏ của tôi, tiếp tục xem cậu vung thức ăn chó hành hạ tụi này."

Tô Dương: "..."

Cô ngừng vài giây, "Chu Minh Khiêm, cậu bị Lục Duật Thành làm hư rồi đấy, cậu nói chuyện tử tế được không?"

Chu Minh Khiêm cười ha ha.

Anh hỏi cô: "Cậu ghét Lục Duật Thành tới vậy cơ à? Sao cậu không nói là Cố Hằng làm hư tôi? Thật ra tôi ở cạnh Cố Hằng khá lâu đấy."

Tô Dương nói: "Cá mè một lứa cả thôi, nói Lục Duật Thành thì khác gì nói Cố Hằng đâu?"

Chu Minh Khiêm: "..."

Tô Dương tựa lên ghế, "Có chuyện nghiêm túc muốn nói với cậu đây."

Chu Minh Khiêm cũng ngừng đùa giỡn: "Ừ, tôi đang nghe này, lãnh đạo có gì muốn chỉ giáo?"

Tô Dương: "Về bộ phim lấy đề tài là nhà nhiếp ảnh mà cậu từng nói với tôi ấy, là công ty nào muốn quay bộ phim đó vậy? Giờ còn thiếu người đầu tư không?"

Chu Minh Khiêm châm một điếu thuốc, cười nói: "Sao thế, cậu muốn một chân à?"

Tô Dương: "Ừ, tôi thấy hứng thú với đề tài này, nhưng chỉ đầu tư thôi chứ không đóng phim đâu."

Chu Minh Khiêm đã đoán tám, chín phần là cô sẽ không đóng phim.

Vài ngày trước còn có chút hy vọng, mà hiện tại, cuộc hôn nhân của cô cùng Tưởng Bách Xuyên đã được công khai, đang là tiêu điểm chú ý của truyền thông, cũng có thể dẫn tới tai tiếng, Tưởng Bách Xuyên sẽ không để cô bước vào vòng giải trí đóng phim.

Anh nói: "Bộ phim này là do Lục Duật Thành chế tác, có thêm nhà đầu tư khác hay không thì khó mà nói lắm, cậu cứ trực tiếp hỏi cậu ta ấy."

Tô Dương hơi hơi do dự, hỏi: "Gần đây tâm tình của Lục Duật Thành thế nào, nếu tâm tình kém thì tôi chẳng tìm cậu ta đâu, đỡ phải tự làm mình khó chịu."

Chu Minh Khiêm: "Tâm tình cậu ta cũng ngẫu hứng lắm. Hơn nữa, cho dù trước đó tâm tình cậu ta tốt cỡ nào, chỉ cần gặp cậu một cái là âm u đổ mưa liền, như mùa mưa rào ở Giang Nam ấy, trái tim cũng phải ẩm ướt."

Tô Dương: "..."

Ngừng vài giây, cô nói: "Được, tôi biết rồi, bây giờ tôi đang ở sân bay Thượng Hải, sắp về Bắc Kinh ngay đây. Tối nay tôi mời cậu ăn cơm, cậu gọi cả bọn họ nữa nhé."

Chu Minh Khiêm nửa đùa nửa thật: "Cậu mời tôi ăn thật hay lấy tôi làm lá chắn vì muốn mời Lục Duật Thành?"

Tô Dương cười lạnh một tiếng: "Thật ra tôi muốn mời Cố Hằng cơ."

Chu Minh Khiêm: "..."

Tức thì tức, nhưng anh vẫn không quên nhắc nhở cô: "Tốt nhất là mang theo người đại diện ấy, tôi cũng sẽ mang trợ lý theo, nhỡ lúc đó bị chụp phải thì còn tiện giải thích. Bây giờ có không ít đôi mắt ghen tỵ đang nhìn chằm chằm vào cậu đâu."

Tô Dương "Ừ" một tiếng, "Đặt nhà hàng xong thì gửi thông tin cho tôi nhé."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô lại gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: [Tối nay em sẽ hẹn Chu Minh Khiêm, Lục Duật Thành cùng Cố Hằng ăn cơm để bàn về việc đầu tư cho bộ phim kia.]

Tưởng Bách Xuyên: [Ừ, có gì thì nói chuyện tử tế, em đừng một lời không hợp là nổi giận rời đi nhé.]

Tô Dương: [ ... Em là người như vậy sao?]

Tưởng Bách Xuyên: [Trước đây em không chỉ làm thế một lần thôi đâu.]

Tô Dương: [ ... Em phải vào cửa an ninh đây, anh đừng nhắn nữa nhé!]

Đã tới thời điểm lên máy bay, Tô Dương cùng vệ sĩ ra khỏi phòng chờ máy bay VIP.

Không ngờ lại oan gia ngõ hẹp.

Gặp được Kiều Cẩn cùng trợ lý của cô ta là Lisa.

Khi thấy Tô Dương, Kiều Cẩn giật mình,hoàn toàn chẳng che giấu sự chán ghét cùng căm hận dưới đáy mắt.

Cô ta hung hăng trừng Tô Dương, mà Tô Dương chẳng hề nhìn cô ta nữa.

Cô ta nổi giận muốn tiến lên, lại bị Lisa giữ chặt.

"Kiều Cẩn!" Lisa nhìn cô ta, ý bảo bên cạnh Tô Dương còn có vệ sĩ.

Kiều Cẩn nhận ra người đàn ông nước ngoài có thân hình cao lớn kia, đêm đó, chính anh ta cùng một người khác đã chặn vị phóng viên mà cô ta đưa đến, là một trong những vệ sĩ của Tưởng Bách Xuyên.

Không ngờ hiện tại anh ta lại theo chân Tô Dương.

Kiều Cẩn xoay đầu, nhỏ giọng hỏi Lisa: "Duy Y đã đưa bọn họ thư mời của tiệc từ thiện đêm mai rồi chứ?"

Lisa, "Đưa rồi, chị còn cố ý dặn Duy Y mà."

Ánh mắt lạnh thấu xương của Kiều Cẩn nhìn về phía Tô Dương, "Nếu cô ta đã để em mang tiếng xấu, em sẽ không để cô ta sống yên đâu."

Lisa không khỏi lo lắng: "Em không sợ Tưởng Bách Xuyên tìm em tính sổ à? Cậu ta mà trở mặt thì chẳng nể nang gì ai đâu."

Kiều Cẩn: "Bây giờ em đã thành thế này rồi, còn có thể tệ hơn được sao?"

Lisa không lên tiếng nữa.

*

Khi trời gần tối, Chu Minh Khiêm gọi cho Lục Duật Thành, báo chuyện Tô Dương mời ăn tối với hắn. Kết quả, Lục Duật Thành cự tuyệt chẳng chút do dự.

Chu Minh Khiêm buồn bực hồi lâu.

"Ôi chao, mấy hôm trước cậu còn bảo tôi cùng Diệp Đông vứt bỏ lương tâm để lừa Tô Dương đi ăn cơm cơ mà, bây giờ cô ấy chủ động ngỏ lời thì cậu lại bắt đầu dở chứng không đi à?"

Lục Duật Thành nói: "Tôi không thích đi đấy, không được chắc?"

Chu Minh Khiêm: "..."

Anh không nhịn được mà mắng hắn hai câu.

Lục Duật Thành: "Tôi đang ở nhà, tới uống một ly đi."

Sau khi cúp điện thoại, Chu Minh Khiêm cầm áo khoác rồi tới nhà Lục Duật Thành.

Cửa vừa mở, giai điệu quen thuộc của bài "Mười dặm gió xuân" truyền đến.

Chu Minh Khiêm ghét bỏ nhìn Lục Duật Thành: "Nghe bài này mấy trăm năm rồi mà cậu không thấy ngán à?"

Lục Duật Thành đóng cửa: "Cậu cũng ăn cơm mấy trăm năm đấy thây, tôi thấy cậu có ngừng cơm được bữa nào đâu."

Chu Minh Khiêm bị nghẹn.

Thật lâu sau, anh mới hồi phục: "Sao Tô Dương có



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vivi3010 về bài viết trên: Bongbong28, Hải Như, Lê Đan, Min Hồng Hạnh, My heaven, SầmPhuNhân, Tóc Xoăn, meomeo1993, monkeylinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 350 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 288 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 280 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 789 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1675 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1410 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 626 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.