Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 11.06.2018, 15:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1083 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 39
☆, ★ Chương 22: Mang thai

Ngay khi Tề Ngọc Yên căng thẳng nhìn chằm chằm, rốt cuộc Hàm Xuân lắc đầu, nói: “Dạ không.”

Tề Ngọc Yên nghe Hàm Xuân nói xong, lòng vốn đang xoắn chặt thoáng chốc được nới lỏng. Nàng có thể nhịn được việc Lý Cảnh sủng ái La Xảo Nhi, thậm chí sủng ái Lương Tử Vân, nhưng nàng không thể chấp nhận việc hắn sủng ái Phan Dửu Quân, nữ nhân độc ác đã hại chết cả nhà của nàng, hại chết Huyên nhi của nàng kiếp trước.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mau nói đi.” Lương Tử Vân hỏi.

Hàm Xuân nói tiếp: “Khi đó nô tỳ đang nấp sau bụi cây ngoài đình Du Nhiên, trông thấy Hoàng thượng tới bên ngoài đình Du Nhiên thì nghe thấy có người gảy đàn trong đình, liền hỏi ai đang gảy đàn. Nghe nội thị bẩm báo là Phan tần đang gảy đàn thì Hoàng thượng chỉ cười mà không nói rồi rời đi, cũng không vào đình. Sau khi Phan tần nghe nói Hoàng thượng rời đi, giận tới mức đập vỡ cả cầm.”

Lương Tử Vân nghe xong, trên mặt không che giấu nổi sự vui mừng, cười nói: “Ha ha, Phan Dửu Quân này cũng hay thiệt đó, bị Hoàng thượng tát một cái chưa đủ, còn muốn sán lại cho Hoàng thượng tát thêm cái nữa. Nếu Hoàng thượng thật sự để ý tới cô ta thì đã chọn cô ta ngay tại cung yến rồi, sao phải chờ tới tận giờ?”

Tề Ngọc Yên nghe Lương Tử Vân nói như vậy, thầm nghĩ, cái cô Lương Tử Vân này chẳng tốt lành gì. Cô ta chê cười Phan Dửu Quân chẳng hề nể nang, không phải cảnh ngộ của cô ta cũng giống Phan Dửu Quân ư?

La Xảo Nhi cười ở bên: “Lương tỷ tỷ, không phải lúc nãy muội đã nói với tỷ rồi à, Phan tỷ tỷ nhất định sẽ không làm Hoàng thượng chú ý như mong muốn đâu.”

Lương Tử Vân gật đầu cười, nói: “Đúng thế, chỉ có Xảo Nhi muội muội hiểu ý Hoàng thượng thôi.” Nói tới đây, ánh mắt Lương Tử Vân hơi đảo, hỏi La Xảo Nhi: “Phải rồi, giờ trong mấy tỷ muội chúng ta, chỉ có duy nhất Xảo Nhi muội muội được sủng ái, tỷ tỷ vẫn phải trông chờ muội muội có thể giúp tỷ tỷ một tay đó. Xảo Nhi muội muội, muội nói cho tỷ và Ngọc Yên muội muội Hoàng thượng thích gì được không?”

La Xảo Nhi thoáng sửng sốt, lắc đầu rồi nói: “Xảo Nhi cũng không biết nữa.” Ngẩng đầu nhìn nụ cười của Lương Tử Vân có chút cứng ngắc, nàng sợ Lương Tử Vân không tin lời mình nói, liền bổ sung thêm: “Nếu Xảo Nhi thật sự có thể giúp tỷ tỷ được sủng, sao lại không làm chứ? Chẳng qua Xảo Nhi thật sự cũng là hữu tâm vô lực mà.”

Nghe La Xảo Nhi nói như vậy, Lương Tử Vân ngẩn ra, sau đó cười khan hai tiếng: “Tỷ tỷ hiểu.” Rồi không nói thêm gì.

Tề Ngọc Yên đứng bên cạnh ngoảnh mặt làm thinh, cảm thấy La Xảo Nhi hẳn là nói thật, chỉ là Lương Tử Vân kia chưa chắc tin tưởng nàng ấy.

La Xảo Nhi cũng không ngốc, nhìn biểu hiện của Lương Tử Vân là biết Lương Tử Vân cho rằng mình cố ý không chịu giúp nàng ấy, nhưng việc này, nàng cũng không biết phải giải thích cho Lương Tử Vân như thế nào. Nàng muốn làm dịu mối quan hệ với Lương Tử Vân, nên chỉ vào đình phía trước, cười nói với Lương Tử Vân và Tề Ngọc Yên: “Lương tỷ tỷ, Tề tỷ tỷ, chúng ta vào trong đình kia ngồi đi. Muội có mang theo toan thảo cao* tự mình làm, hai tỷ tỷ tới nếm thử tay nghề của muội đi.”
(Toan thảo cao: bánh cỏ me chua.)

“Toan thảo cao là cái gì?” Tề Ngọc Yên lần đầu nghe thấy, có hơi tò mò.

La Xảo Nhi cười nói: “Quê nhà muội có một loại cỏ, gọi là toan thảo, được dùng làm điểm tâm nên gọi là toan thảo cao, muội rất thích ăn. Mấy ngày trước mẫu thân muội vừa bảo người chuyển ít toan thảo tiến cung, nên hôm nay muội làm một ít toan thảo cao, hai vị tỷ tỷ nhất định phải nếm thử, thật sự rất ngon đó.”

Tề Ngọc Yên thấy La Xảo Nhi giới thiệu món toan thảo cao này, mặt mày hớn hở, bèn cười nói với Lương Tử Vân: “Lương tỷ tỷ, chúng mình đừng nên phụ tấm lòng thành của La tiểu nghi, cùng nếm thử xem sao.”

Lương Tử Vân cũng không muốn mối quan hệ với La Xảo Nhi thêm căng thẳng, nên gật đầu, nói: “Vậy cũng được, dù sao tỷ đi cũng hơi mỏi rồi, chúng ta vào đình nghỉ một lát, tiện đà nếm thử món toan thảo cao của Xảo Nhi muội muội.”

Thấy Tề Ngọc Yên và Lương Tử Vân đồng ý, La Xảo Nhi cực kỳ vui vẻ, mỗi tay kéo một người, bước nhanh vào trong đình.

Ba người vừa ngồi xuống liền có cung nữ đặt một ấm nước và chén uống lên trên bàn. Xem ra lần này La Xảo Nhi tới ngắm hoa là có chuẩn bị sẵn, không chỉ có toan thảo cao, đến nước trà cũng có.

La Xảo Nhi tự mình lấy ra một chiếc đĩa sứ ngọc đựng toan thảo cao từ trong hộp thức ăn ra. Nàng đưa đĩa tới trước mặt Lương Tử Vân trước, mỉm cười nói: “Lương tỷ tỷ, tỷ nếm thử trước đi.”

“Ừ.” Lương Tử Vân mỉm cười, đưa tay nhón lấy một miếng điểm tâm.

La Xảo Nhi lại xoay người đưa đến trước mặt Tề Ngọc Yên, nói: “Tề tỷ tỷ, tỷ cũng nếm thử đi.”

“Cảm tạ La tiểu nghi.” Tề Ngọc Yên cũng đưa tay cầm lấy một miếng cao, đưa lại gần bên môi, chuẩn bị ăn thì nghe Lương Tử Vân sợ hãi kêu lên: “Trời đất, cái cao này thật sự, chua quá đi!”

Nghe Lương Tử Vân kêu lên, Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi nhất loạt quay mặt lại, sững sờ nhìn về phía nàng ta. Chỉ thấy Lương Tử Vân dùng tay ôm má, cau mày, vẻ mặt nhăn nhúm.

Thấy Lương Tử Vân như vậy, Tề Ngọc Yên lại nhìn toan thảo cao trong tay mình, không dám ăn.

“Lương tỷ tỷ, không chua đến vậy chứ?” La Xảo Nhi khó hiểu nhìn Lương Tử Vân, sau đó tự mình nhặt lên một miếng cao, cắn một miếng lớn, vừa ăn vừa gật đầu nói: “Ừm, chính là cái vị này! Ngon quá đi!” Dứt lời nàng cắn hai ba miếng đã ăn xong miếng toan thảo cao trong tay rồi.

Lương Tử Vân lắc đầu, đặt miếng cao điểm dở lên trên bàn trong đình, cười khổ nói: “Xin lỗi, Xảo Nhi muội muội, quả thực tỷ không quen ăn cái này.”

“Tiếc thật đấy.” La Xảo Nhi thất vọng nói: “Món ngon vậy mà Lương tỷ tỷ lại không ăn được thật phí quá đi.” Nói xong lại quay mặt nhìn Tề Ngọc Yên, nói: “Tề tỷ tỷ mau thử nếm đi, xem tỷ có ăn được không?”

“Ừ.” Tề Ngọc Yên mỉm cười gật đầu, nhấc toan thảo cao tới bên miệng, cắn một ít.

Ai, chua quá! Chân mày Tề Ngọc Yên hơi nhíu lại, cảm giác nước bọt trong miệng ứa hết ra, ngập đầy từng ngóc ngách trong khoang miệng.

“Thế nào?” La Xảo Nhi nhìn Tề Ngọc Yên, chờ mong hỏi.

Tề Ngọc Yên hơi chép miệng, nói: “Có hơi chua, nhưng mà, sau khi nuốt xuống có chút ngọt. Tỷ có thể ăn được, nhưng mà, chỉ sợ không thể ăn được nhiều thôi.” Nói xong Tề Ngọc Yên ngẩng đầu nhìn La Xảo Nhi, nở nụ cười cong cong mi mắt.

La Xảo Nhi lắc đầu nói: “Xem ra hai vị tỷ tỷ đều không thể thưởng thức món ngon này, thật đáng tiếc!” Nói xong nàng lại cầm lên một miếng toan thảo cao thả vào miệng.

Nhìn La Xảo Nhi ăn toan thảo cao ngon miệng như vậy, Tề Ngọc Yên cảm giác miệng mình êm ẩm, nước bọt ào ạt tuôn ra.

Đột nhiên toàn thân La Xảo Nhi cứng đờ, sau đó nàng dùng tay che miệng, phát ra tiếng “ụa ụa”, giống như buồn nôn.

“Xảo Nhi muội muội sao vậy?” Tề Ngọc Yên cuống quít hỏi.

La Xảo Nhi vẫn che miệng, ánh mắt khổ sở nhìn nàng, sau đó lại “ụa ụa” hai tiếng. Có vẻ nàng ấy không chịu nổi, đứng bật dậy, vội lao ra ngoài đình, chạy tới góc tường, khom lưng nôn.

Thấy bộ dạng La Xảo Nhi như vậy, lòng Tề Ngọc Yên chợt chùng xuống.

Thích chua, nôn mửa. Biểu hiện này không bình thường. Nàng và Lương Tử Vân đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt hai người đều có chút nghiêm túc.

Tính ra, La Xảo Nhi thị tẩm đã được ba tháng, nhìn bộ dạng hiện giờ, hơn phân nửa là đã có? Tề Ngọc Yên cảm thấy, khối toan cao thảo vừa mới ăn, vị chua kia, từ miệng thấm xuống tận đáy lòng.

Chờ La Xảo Nhi nôn xong, vẻ mặt tái nhợt trở về đình.

Tề Ngọc Yên vội tiến lên, đỡ nàng ấy ngồi xuống, rồi cầm ấm nước trên bàn đá, rót cho La Xảo Nhi một chén nước ấm, nhẹ giọng nói: “Xảo Nhi muội muội, mau uống chút nước, tráng qua miệng đi.”

La Xảo Nhi nhận chén nước, nói với Tề Ngọc Yên: “Cảm ơn Tề tỷ tỷ.” Sau đó vỗ nhẹ lên ngực mình, rồi uống nước tráng miệng.

“Muội muội bị sao thế?” Lương Tử Vân hỏi.

La Xảo Nhi thở hổn hển, lắc đầu nói: “Muội cũng không biết, tự nhiên buồn nôn thế nào ấy.”

Lương Tử Vân nhìn chằm chằm vào La Xảo Nhi, dùng quạt tròn hơi che mặt, hậm hực cười nói: “Không phải muội có thai chứ?”

La Xảo Nhi nghe Lương Tử Vân nói, ngớ người, lập tức ngẩng mạnh đầu nhìn Lương Tử Vân, khiếp sợ nói: “Lương tỷ tỷ, sao có thể được chứ?”

Lương Tử Vân cười mỉa nói: “Có gì là không thể chứ, muội muội thị tẩm cũng được một thời gian rồi, có thai cũng là bình thường thôi! Hơn nữa, hiện giờ Hoàng thượng chưa con chưa cái, nếu như lần này muội muội có thể sinh con trai, thân phận đương nhiên nước lên thì thuyền lên.”

Nghe Lương Tử Vân nói, hai má La Xảo Nhi đỏ ửng, gấp gáp giải thích: “Lương tỷ tỷ, thật sự là tỷ nghĩ nhiều rồi, muội không có mang thai.”

“Vậy muội đã gặp thái y xem chưa?” Lương Tử Vân hỏi.

La Xảo Nhi lắc đầu: “Chưa ạ. Trước giờ muội không có bệnh, sao phải truyền thái y chứ?”

Lương Tử Vân gật đầu, nói: “Vậy là đúng rồi. Muội muội không tìm thái y xem, sao biết được mình không mang thai?” Nói xong lại cười rộ lên: “Nếu muội muội thật sự có, tỷ tỷ còn phải chúc mừng muội muội ấy chứ, muội muội đâu cần phải phủ nhận?”

“Trời ạ, Lương tỷ tỷ, không phải muội không chịu thừa nhận, nhưng muội thật sự không có mang thai mà!” La Xảo Nhi càng nóng, sắc mặt càng đỏ.

“Đợi muội muội về tìm thái y xem rồi hẵng nói.” Mặc dù trên mặt Lương Tử Vân vẫn treo nụ cười, nhưng ai cũng nhận ra, nàng ta có chút không vui.

Tề Ngọc Yên nhìn La Xảo Nhi không thừa nhận chuyện mang thai, biết trong cung này, chuyện hoàng tự (con vua) là chuyện nhạy cảm. Huống hồ dân gian có câu, tiểu hài tử ba tháng đầu khá ít khí, nếu nhiều người biết nó sắp tới, nó sẽ không chịu tới nữa. Tề Ngọc Yên cũng không biết có phải vì vậy mà La Xảo Nhi nhất quyết không thừa nhận không, sợ nàng quá kích động mà ảnh hưởng tới thai khí, tiến lên trước khuyên nhủ: “Ừ, ừ, Xảo Nhi muội muội nói không có thì không có, Lương tỷ tỷ đừng gặng hỏi nữa.”

Nghe Tề Ngọc Yên nói, Lương Tử Vân giật mình, sau đó vẻ mặt hậm hực đúng dậy, nói: “Nếu muội muội không muốn nói với tỷ tỷ, vậy tỷ cũng không ép. Phải rồi, tỷ thấy sắc trời không còn sớm, chúng ta nên về cung của mình đi.”

La Xảo Nhi thấy sắc mặt Lương Tử Vân không vui, biết nàng ta tức giận, há miệng, như thể muốn giải thích gì đó với nàng ta. Nhưng lời tới khóe môi, lại nuốt xuống. Nàng cắn cắn môi, cuối cùng vẫn không nói gì.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: For3v3r, Mon Miêu, SầmPhuNhân
     

Có bài mới 12.06.2018, 18:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1083 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 38
☆, ★ Chương 23: Thị vệ

Lương Tử Vân liếc xéo La Xảo Nhi, không nói một lời, xoay người ra khỏi đình.

La Xảo Nhi thấy Lương Tử Vân lạnh nhạt với mình, trong lòng uất ức vô cùng, nước mắt bỗng dâng lên. Bởi vì hai nhà La-Lương vốn có tư giao*, trước khi hai người tiến cung đã quen biết. Từ lúc tiến cung tới nay, Lương Tử Vân luôn chăm sóc nàng, tự nhiên nàng coi Lương Tử Vân như tỷ tỷ của mình mà tâm sự, không ngờ vì chuyện này mà Lương Tử Vân trở mặt với nàng.
(Tư giao: quan hệ cá nhân.)

Tề Ngọc Yên thấy sắc mặt của La Xảo Nhi không tốt, trong mắt như thể lấp lóe ánh lệ, biết nàng ấy bởi vì câu nói của Lương Tử Vân mà không vui, tiến lên trước đỡ La Xảo Nhi dậy, nhẹ cười: “La tiểu nghi, chúng ta cũng về thôi.”

“Ừm.” La Xảo Nhi khẽ đáp lời, sau đó xoay người, lén lau khóe mắt của mình, sau đó quay sang cười nói với Tề Ngọc Yên: “Đi thôi, Tề tỷ tỷ.”

“La tiểu nghi đi trước đi.” Tề Ngọc Yên cười nghiêng thân mình. Dù sao vị phân của La Xảo Nhi cũng cao hơn nàng, không thể để người nào đó nắm được chuôi.

“Dạ.” La Xảo Nhi gật đầu, sau đó nhấc chân bước ra khỏi đình, Tề Ngọc Yên theo sát phía sau nàng.

Lương Tử Vân đi ở đằng trước nghe được tiếng động sau lưng, hơi ngó đầu lại, thấy La Xảo Nhi ở ngay sau mình, đang từ từ đi tới.

Vừa nghĩ tới chuyện hiện giờ La Xảo Nhi có khả năng mang thai hoàng tự, trong lòng nàng ta cực kì khó chịu.

Lương Tử Vân này vốn là một người kiêu ngạo, làm nữ nhi của Cảnh quốc công phủ, từ nhỏ trong nhóm tỷ muội, nàng ta đã là người có tài năng xuất chúng, nàng tự thấy bản thân chẳng kém La Xảo Nhi mặt nào. Cũng không hiểu vì sao, tiến cung tranh sủng, lại làm cho La Xảo Nhi được đứng đầu, tận đáy lòng nàng vẫn cảm thấy không cam tâm. Nếu như La Xảo Nhi này thật sự sinh hạ hoàng tử, nàng sợ sẽ bị nàng ta bỏ lại càng lúc càng xa. Nghĩ tới đây, nàng cắn răng, hai tay bóp chặt lấy nhau. Đột nhiên, đầu ngón tay chạm vào chiếc vòng châu trên cổ tay trái, khiến tim nàng thít lại.

Nếu vòng châu trên tay mình chẳng may bị đứt? Hạt châu rơi trên mặt đất, La Xảo Nhi bước tới, giẫm phải hạt châu, không cẩn thận ngã nhào, có thể sảy thai chứ? Nghĩ tới đây, Lương Tử Vân quay đầu lén liếc qua La Xảo Nhi đang gần tới phía mình, bên môi nở ra một nụ cười lạnh lẽo. Nàng ta xoay đầu lại, nhẹ nhàng tháo chiếc vòng châu trên cổ tay mình, sau đó dùng lực kéo, chỉ nghe “pực” một tiếng, chiếc dây bị đứt. Ngay sau đó, nàng cảm thấy châu trên vòng tay, từng hạt lăn xuống tay mình, rơi trên mặt đất, nhưng không hề phát ra bất cứ tiếng động nào.

Tề Ngọc Yên vừa ra khỏi đình, liền nhìn thấy Lương Tử Vân quay đầu liếc nhìn La Xảo Nhi, biểu tình có chút kì quái, nàng liền chú ý tới Lương Tử Vân, luôn nhìn chằm chằm vào nàng ta. Bất chợt, nàng nhìn thấy Lương Tử Vân vừa có động tác dùng lực kéo thứ gì đó, tiếp đấy có từng viên gì đó rơi từ trên người nàng ta xuống.

Tề Ngọc Yên ngỡ ngàng, cái gì vậy? Nhưng Tề Ngọc Yên còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy La Xảo Nhi đi đằng trước mình bị trượt chân, ngay sau đó là tiếng thét kinh hãi của nàng ấy, lảo đảo sắp ngã xuống.

Tề Ngọc Yên thấy tình hình như vậy, trong lòng hoảng hốt! Nàng biết, Lương Tử Vân kia nhất định bởi vì chuyện La Xảo Nhi mang thai mà ra tay với La Xảo Nhi. Nếu như La Xảo Nhi ngã, hài tử trong bụng nàng ấy phần lớn sẽ không giữ được. Nàng từng làm mẫu thân, nàng biết hài tử quan trọng dường nào với mẫu thân, huống hồ hài tử trong bụng La Xảo Nhi, cũng được coi như huynh đệ của Huyên Nhi không phải ư? Nói không chừng có thể lớn lên trông giống Huyên nhi nữa.

Nghĩ tới đây, Tề Ngọc Yên theo bản năng chạy vụt lên, đỡ lấy La Xảo Nhi. Nhưng La Xảo Nhi đà ngã hơi mạnh, nàng không chỉ không đỡ được La Xảo Nhi, lại còn bị La Xảo Nhi nắm lấy kéo ngã cùng xuống đất.

Mắt thấy hai người sắp sửa ngã, bấy giờ trong đầu Tề Ngọc Yên chỉ có một suy nghĩ, không thể để thai nhi trong bụng La Xảo Nhi xảy ra chuyện. Vì thế, nàng dùng sức ôm chắc La Xảo Nhi, xoay mình, để La Xảo Nhi hướng lên trên, bản thân thì hướng xuống, cứ như vậy, coi như có ngã thì La Xảo Nhi cũng sẽ ngã trên người nàng, không tổn thương đến hài tử trong bụng của nàng ấy.

Đúng lúc chỉ mành treo chuông, bỗng nhiên từ bên cạnh lao tới một nam tử, thân mình cực nhanh, chớp mắt đã tới bên cạnh La Xảo Nhi và Tề Ngọc Yên. Hắn vươn hai tay, mỗi tay bắt lấy Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi, sau đó dùng sức kéo hai người đang ngã xuống đất lên.

Thấy được cứu, Tề Ngọc Yên nhẹ nhõm. Nàng thở hổn hển, sau đó vội vàng tiến lên kiểm tra La Xảo Nhi, lo lắng hỏi: “La tiểu nghi không sao chứ?”

La Xảo Nhi đúng thực bị dọa sợ, lúc này sắc mặt tái nhợt. Nghe Tề Ngọc Yên hỏi, nàng mới sợ hãi không thôi lắc đầu nói: “Muội không sao, Tề tỷ tỷ, tỷ cũng không sao chứ?”

“La tiểu nghi không có việc gì thì tốt.” Tề Ngọc Yên cười cười, sau đó xoay đầu lại, nhìn nam tử vừa cứu mình và La Xảo Nhi, đang chuẩn bị cảm tạ, nhưng khi nàng nhìn thấy người đó, chợt ngây người.

Người cứu nàng và La Xảo Nhi, lại là Chung Dục.

Nhìn hắn mặc đồ thị vệ, đáy lòng Tề Ngọc Yên trầm xuống.

Rốt cuộc y vẫn tiến cung.

Lúc này, Chung Dục cũng yên lặng nhìn nàng.

Tề Ngọc Yên biết dung mạo của mình có sự thay đổi, cũng không biết y còn nhận ra mình không, bèn cười nói: “Vừa rồi đa tạ Chung thị vệ ra tay cứu giúp!”

Chung Dục nghe được giọng nói của nàng, giật mình, sau đó cúi đầu vái chào, khàn giọng nói: “Quý nhân không cần đa lễ, đây vốn là bổn phận của Chung Dục.”

Tề Ngọc Yên nhìn bộ dạng của Chung Dục, nghĩ tới kiếp trước mình liên lụy tới hắn, mắt từ từ bị thấm ướt.

Chung Dục thẳng người, thấy trong mắt Tề Ngọc Yên như chứa lệ, y cắn môi, nhưng không lên tiếng.

Cuối cùng La Xảo Nhi cũng coi như ổn định lại được tinh thần. Nàng nhìn biểu tình của Tề Ngọc Yên và Chung Dục có gì đó khác thường, liền tiến lên hỏi: “Tề tỷ tỷ và vị thị vệ đại ca này quen biết nhau à?”

Tề Ngọc Yên quay sang, cười nói với La Xảo Nhi: “La tiểu nghi, vị Chung thị vệ này là hảo hữu của đại ca tỷ.”

“Ra thế.” La Xảo Nhi quay mặt lại, nhìn lăm lăm vào Chung Dục, sau đó gật đầu nói: “Vừa nãy may nhờ có Chung thị vệ.”

Chung Dục cười với La Xảo Nhi: “Vừa rồi nếu tiểu nhân không tới kịp, La tiểu nghi cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.” Mới nãy Tề Ngọc Yên vì cứu La Xảo Nhi, kê bản thân dưới người của nàng ấy, Chung Dục nhìn thấy rất rõ ràng.

Lời của Chung Dục, sao La Xảo Nhi lại không hiểu? Nàng ngoảnh đầu nhìn Tề Ngọc Yên, cười nói: “Đó là bởi vì ta có một tỷ tỷ tốt.” Đột nhiên, nàng trông thấy trên mặt đất có cái gì đó, vội ngồi xổm xuống, nhặt được một hạt châu tròn trịa, sau đó đứng dậy nói: “Chính vì ta giẫm phải hạt châu này nên mới suýt nữa thì ngã. Ủa? Hạt châu màu hồng phấn này nhìn quen quá, giống y vòng tay của Lương tỷ tỷ thì phải?” Nói tới đây, nàng ngẩng đầu, vẻ mặt nghi ngờ nhìn Lương Tử Vân.

Lương Tử Vân run sợ, sau đó giơ tay lên nhìn, thất thanh kêu lên: “Ôi trời, vòng châu của ta bị đứt khi vào vậy? Sao ta chẳng biết gì hết cả? Hạt châu này quý vô cùng, không thể rơi mất được!” Nói xong nàng ta chỉ vào Chung Dục và một vài thị vệ khác đứng gần đó, lớn tiếng: “Phải rồi, các ngươi! Lại đây! Nhặt hết hạt châu rơi cho ta!”

Mấy người Chung Dục ngần ngừ một lát, sau đó chắp tay, đáp: “Vâng!” Rồi tiến lên, định nhặt trân châu cho Lương Tử Vân.

Nhưng La Xảo Nhi lại đưa tay ngăn Chung Dục, nói: “Chung thị vệ, bổn phận của các ngươi là bảo vệ hoàng cung, không phải nhặt châu giúp người khác. Các ngươi cứ đi tuần tra đi, đừng để xảy ra chuyện gì, sẽ không hay. Chuyện nhặt châu này cứ giao cho cung nữ của Lương tỷ tỷ là được.”

“Dạ!” Đám Chung Dục vốn không nguyện ý, vừa nghe La Xảo Nhi nói, gãi đúng chỗ ngứa. Mấy người hành lễ với ba vị tần phi rồi xoay người rời đi.

Dù sao Lương Tử Vân cũng là dung hoa, mặc dù chưa được thị tẩm, nhưng vị phân vẫn cao hơn La Xảo Nhi, thấy La Xảo Nhi phản bác lại mình trước mặt mọi người, bực bội trong lòng. Nàng ta đang muốn nổi giận, lại nghĩ, sợ La Xảo Nhi bám chặt vào chuyện vòng châu không buông, lộ ra chuyện mình cố ý kéo đứt vòng châu, muốn La Xảo Nhi trượt chân thì không ổn. Vì thế, Lương Tử Vân đè nén lại lửa giận trong lòng, tức tối la to: “Hàm Xuân, Lộng Xuân, còn không mau nhặt hết hạt châu cho ta.”

Chỉ thấy Hàm Xuân và Lông Xuân đứng bên cạnh nhỏ giọng đáp: ‘Vâng ạ.” Sau đó tiến lên, khom lưng tìm hạt châu trên đường. Bởi vì sắc trời có hơi tốt, nhìn không được rõ, để tìm ra có vẻ hơi khó khăn.

Mặc dù La Xảo Nhi tuổi còn nhỏ, nhưng nàng cũng cảm thấy được chuyện này có chỗ kì lạ, liên tưởng đến lúc trước Lương Tử Vân có bất mãn với mình, nên hiểu ra Lương Tử Vân cố ý muốn mình trượt chân mà sảy thai.

Vừa nghĩ tới chính mình toàn tâm toàn ý muốn làm tỷ muội tốt với Lương Tử Vân, không ngờ nàng ta ấy vậy mà làm ra chuyện đê hèn như vậy với mình, La Xảo Nhi cũng chẳng còn vui vẻ với Lương Tử Vân được nữa. Nàng cũng không muốn để ý tới Lương Tử Vân, lập tức bước lên trước, kéo tay Tề Ngọc Yên, nói: “Tề tỷ tỷ, tỷ biết không, cái hạt châu hồng phấn này của Lương tỷ tỷ ấy hiếm lạ vô cùng, bình thường tỷ ấy nâng niu như bảo bối vậy, e rằng tỷ ta phải tìm bằng được toàn bộ hạt châu rồi mới trở về. Tề tỷ tỷ à, hay là chúng mình về trước đi, đừng ở đây vướng víu đám người Lương tỷ tỷ tìm hạt châu.”

Tề Ngọc Yên nhìn La Xảo Nhi, lại nhìn Lương Tử Vân, hiện giờ nàng thật sự không muốn dính líu vào tranh đấu của tần phi trong cung. Chẳng qua, lúc này nàng từ chối La Xảo Nhi lại không hay, chỉ đành cười với Lương Tử Vân, nói: “Lương tỷ tỷ, La tiểu nghi muội ấy hơi không thoải mái, muội đưa nàng về nghỉ nhé.”

Lương Tử Vân đanh mặt cười nói: “Các ngươi cứ trở về đi, ta tìm xong hạt châu cũng trở về ngay.”

“Dạ, Lương tỷ tỷ, chúng ta về trước đây.” Nói xong, sau khi Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi hành lễ với Lương Tử Vân, hai người cùng rời khỏi vườn lựu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: For3v3r, Mon Miêu, SầmPhuNhân
Có bài mới 14.06.2018, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1083 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 42
☆, ★ Chương 24: Hiểu lầm

Bởi vì La Xảo Nhi vẫn luôn thân thiết với Lương Tử Vân, lần này xém chút bị Lương Tử Vân đâm một nhát sau lưng, nên có thể tưởng tượng được tâm trạng hiện giờ của nàng như nào. Cả đoạn đường chỉ sầm mặt im lặng.

Tề Ngọc Yên hiểu tâm trạng của nàng, chỉ nghĩ để nàng được yên tĩnh, nên không nói gì, cùng La Xảo Nhi bước về phía trước.

Đột nhiên, La Xảo Nhi khựng lại, sau đó dùng tay che miệng, vội chạy tới ven đường nôn mửa. Có lẽ ban nãy nàng đã nôn hết mọi thứ trong bụng ra, cho nên mặc dù không ngừng nôn ọe, nhưng chẳng nôn ra được gì.

Tề Ngọc Yên đi tới, đứng sau La Xảo Nhi, vỗ nhẹ lên lưng nàng, nói: “La tiểu nghi, khó chịu lắm à?”

Được một lúc, La Xảo Nhi mới thẳng người, dùng khăn lụa lau miệng, một tay khác ôm bụng, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Nàng khép hờ mắt, lắc đầu, nói: “Không sao ạ, Tề tỷ tỷ, chỉ tại bụng muội không thoải mái thôi.”

Tề Ngọc Yên nghe nàng ấy nói như vậy, sợ thai nhi trong bụng nàng có chuyện, vội vàng nói: “La tiểu nghi, thị nữ Trúc Vận nhà ta thông thạo y lý, nếu muội không ngại thì để nàng ấy xem giúp muội.” Nói tới đây, nàng lại dừng một lát, do dự nói: “Không thể để hoàng tự gặp chuyện không may được, muội muội tuyệt đối không được coi như trò đùa!”

La Xảo Nhi nghe Tề Ngọc Yên nói, mắt trợn to, kinh ngạc nhìn Tề Ngọc Yên, thoáng chốc nước mắt nhỏ xuống từng giọt.

La Xảo Nhi thẫn thờ, hỏi: “Tề tỷ tỷ, tỷ cũng nghĩ muội mang thai ư?”

Tề Ngọc Yên giật mình, cẩn thận hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải à?”

La Xảo Nhi lặng yên nhìn Tề Ngọc Yên, nước mắt chớp rơi: “Muội vẫn luôn là tỷ muội tốt với Lương Tử Vân, không ngờ tới tỷ ấy tưởng rằng mang thai, liền trù tính muội, muốn muội sảy thai, còn Tề tỷ tỷ thì khác, chúng ta bình thường không nói chuyện nhiều, vừa rồi lại cố gắng cứu giúp. Muội biết cú ngã vừa rồi, coi như không có Chung thị vệ giúp đỡ, muội cũng sẽ không có chuyện gì. Tề tỷ tỷ lót thân mình phía dưới muội, nếu muội ngã cũng sẽ ngã lên người tỷ…” Nói tới đây, La Xảo Nhi ôm chặt Tề Ngọc Yên, khóc không thành tiếng.

Tề Ngọc Yên dừng một chút, dùng tay vỗ về La Xảo Nhi, nói: “La tiểu nghi hiểu lầm rồi, chắc Lương dung hoa không cố ý đâu, hạt châu kia, có lẽ thật sự không may mới đứt…” Nói tới đây, Tề Ngọc Yên cảm thấy hơi chột dạ, vội ngừng nói, khuyên nhủ La Xảo Nhi: “Tiểu nghi, muội đừng kích động quá thế, bây giờ muội đang mang thai, sẽ không tốt cho thai nhi đâu!”

Vừa dứt lời, chợt nghe thấy giọng nói lạnh lùng của một nam tử vang lên phía sau hai người: “Ai mang thai?”

Nghe thấy tiếng nói này, Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi cùng run sợ.

Hai người đều nhận ra chủ nhân giọng nói là ai, vội vã xoay người lại, hành lễ nói: “Tần thiếp gặp qua Hoàng thượng.”

Chỉ thấy Lý Cảnh đang bước tới từ một lối rẽ nằm giữa hai hàng cây, phía sau hắn ngoại trừ thái giám Thường Hải theo bên, còn có một vài thị vệ.

Hắn từ từ bước tới phía trước Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi, chậm rãi nói: “Đứng lên đi.”

Tề Ngọc Yên và La Xảo Nhi tạ ơn rồi đứng dậy. Tề Ngọc Yên sợ La Xảo Nhi đứng dậy khó khăn, vội vàng tiến tới đỡ nàng ấy.

Lý Cảnh tiếp tục hỏi: “Vừa rồi hai người các ngươi nói ai mang thai?”

Tề Ngọc Yên nghe Lý Cảnh nói, thoáng sửng sốt. Ai mang thai còn phải hỏi ư? Ở đây chỉ có hai tần phi là mình và La Xảo Nhi, mình chưa từng được thị tẩm, có mỗi La Xảo Nhi được, chắc chắn không phải mình mang thai rồi?

Nàng còn chưa mở miệng, đã thấy La Xảo Nhi vội vàng nói: “Hoàng thượng, không có ai mang thai cả.”

Nghe La Xảo Nhi nói, Tề Ngọc Yên lại ngẩn ra, chuyện thai nhi, sao không thể nói cho Lý Cảnh chứ? Hiện giờ hắn chưa có con cái, La Xảo Nhi mang thai, với hắn mà nói, chính là chuyện vui lớn. Đến giờ nàng vẫn nhớ rõ, kiếp trước lúc Lý Cảnh biết mình mang thai Huyên nhi, hét toáng mừng rỡ như điên.

Lý Cảnh nhìn chằm chằm vào La Xảo Nhi, cười nhẹ nói: “Nhưng vừa rồi ta nghe rất rõ Tề quý nhân nói có người mang thai là sao?” Nói xong hắn quay đầu nhìn Tề Ngọc Yên. Giờ trời đã tối đen, ánh sáng từ đèn lồng bên cạnh cũng chẳng đủ soi sáng rõ dáng vẻ của con người ta như ban ngày. Lý Cảnh cảm thấy, Tề Ngọc Yên này nhìn qua, có vẻ không xấu xí đến dọa người như đêm cung yến đó.

Nếu Lý Cảnh đã hỏi chính mình, đương nhiên Tề Ngọc Yên không dám không trả lời, nhìn La Xảo Nhi không nguyện ý thừa nhận chuyện mang thai, vội cúi đầu đáp: “Hoàng thượng, toàn bộ đều là thần thiếp suy đoán lung tung. Tần thiếp thấy La tiểu nghi thích chua, vừa rồi còn buồn nôn muốn ói, tưởng rằng muội ấy nghén.”

“Thế ư?” Lý Cảnh quay đầu nhìn La Xảo Nhi, trên mặt cười như không cười hỏi: “La tiểu nghi, ngươi mang thai ư?”

La Xảo Nhi xua tay loạn lên, nói: “Hoàng thượng, tần thiếp không có mang thai ạ! Chỉ tại bụng thần thiếp không thoải mái, có hơi buồn nôn thôi.”

“Chuyện thích chua là thế nào?” Lý Cảnh lại hỏi.

La Xảo Nhi ngớ ra một lúc rồi nói: “Có lẽ Tề tỷ tỷ đang nói tới toan thảo cao chăng? Từ nhỏ tần thiếp đã thích ăn toan thảo cao rồi, không phải nôn nghén mang thai đâu ạ! Hoàng thượng, tần thiếp thật sự không có mang thai. Nếu Hoàng thượng không vui, có thể gọi thái y tới xem.”

“Phải rồi, không phải mới nãy Tề quý nhân có nói thị nữ của nàng học về y ư, cứ để thị nữ của nàng ta xem thử trước đi.” Lý Cảnh nói.

“Dạ.” Tề Ngọc Yên lên tiếng, sau đó gọi Trúc Vận tới, bảo cô xem cho La Xảo Nhi.

Trúc Vận bắt mạch cho La Xảo Nhi xong, lại nhìn đầu lưỡi của nàng ấy, sau đó nói với Lý Cảnh: “Hồi Hoàng thượng, theo nô tỳ thấy, có vẻ tiểu nghi không mang thai, nàng nôn mửa chắc là do chứng nhiễm toan* gây ra, lại ăn thêm toan thảo cao, toan trong dạ dày càng tăng lên, vì nhả toan mới dẫn tới ói mửa.)
(Chứng nhiễm toan:  Nhiễm toan là tình trạng nồng độ axit trong các dịch cơ thể vượt mức bình thường, xảy ra khi thận và phổi không thể giữ cân bằng pH của cơ thể.
Toan: axit.
Cái này những bạn nào hay bị vấn đề về dạ dày sẽ hiểu.)

Sau khi Lý Cảnh nghe xong tin này, thản nhiên cười, nói: “Vậy là không ai mang thai cả. Tề quý nhân, về sau ngươi đừng suy đoán lung tung, về cung trước đi. Nếu La tiểu nghi bị bệnh, cũng đừng tự đi bộ nữa. Thường Hải, truyền kiệu đưa La tiểu nghi về cung, rồi để thái y xem lại cho La tiểu nghi một lần nữa.” Nói tới đây, Lý Cảnh liếc nhìn Trúc Vận: “Không biết tiểu nha đầu này có xem đúng bệnh cho tiểu nghi hay không.”

Tề Ngọc Yên biết Lý Cảnh không tin tưởng Trúc Vận, cũng không nói nhiều, khom người hành lễ: “Dạ, Hoàng thượng, tần thiếp xin cáo lui trước.”

Lý Cảnh nhìn nàng một cái, sau đó gật đầu nói: “Ừm.”

Tề Ngọc Yên dẫn theo Trúc Vận vội vã rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của Tề Ngọc Yên, Lý Cảnh hỏi La Xảo Nhi: “Phải rồi, La tiểu nghi, ngươi nói lúc ngươi sắp ngã xuống, nàng ấy đã chủ động làm đệm lót dưới thân ngươi ư?”

La Xảo Nhi gật đầu nói: “Phải ạ, Tề tỷ tỷ tưởng thiếp có thai, cho nên…” Nói tới đây, nàng nhìn ánh mắt thâm sâu của Lý Cảnh, vội giải thích: “Hoàng thượng, tần thiếp thật sự không có mang thai, ngài biết, tần thiếp không có khả năng mang thai mà, chỉ là bụng khó chịu thôi.”

Lý Cảnh dường như không nghe thấy La Xảo Nhi nói gì, chỉ nhìn về phía bóng dáng đã đi xa của Tề Ngọc Yên. Trong hoàng cung, tần phi vì tranh sủng, thủ đoạn hèn hạ nào cũng dùng, nhắc tới hoàng duệ càng tranh đấu tới ngươi chết ta sống, có chiêu trò gì đều sử dụng hết. Còn Tề Ngọc Yên này lại vì bảo vệ thai nhi trong bụng tần phi khác, cam nguyện tổn thương chính mình.

Có ý đồ, nữ tử này, thật sự có ý đồ. Chỉ là, rốt cuộc nàng có ý đồ gì? Chẳng lẽ nàng biết mình xấu xí, không được sủng, cho nên đi nịnh bợ tần phi được sủng?

Chuyện về sau, Tề Ngọc Yên không rõ lắm. Chỉ nghe nói La Xảo Nhi bởi vì thân thể mang bệnh, hơn một tháng không thị tẩm. Nhưng thời gian La Xảo Nhi sinh bệnh, Lý Cảnh cũng không gọi tần phi nào khác tới thị tẩm, lời truyền La Xảo Nhi rất được vua sủng càng lúc càng lan rộng.

Trải qua chuyện này, La Xảo Nhi càng ngày càng thân thiết với Tề Ngọc Yên hơn. Sau khi nàng khỏi bệnh, thường xuyên đến Chiêu Thuần cung tìm Tề Ngọc Yên, còn bảo Trúc Vận kê cho nàng ấy vài thang dược để nàng điều dưỡng thân thể.

Tề Ngọc Yên nghĩ dù gì La Xảo Nhi cũng được sủng, không thể đắc tội, mà ở cạnh nàng ấy cũng không có gì xấu cả.

Mùa hè cứ thế êm đềm trôi qua, nhanh chóng tiến vào mùa thu lạnh lẽo.

Một ngày sau trưa, Tề Ngọc Yên đang ngồi trong phòng luyện chữ, liền nghe thấy cung nữ Hương Vân tiến đến thông báo La Xảo Nhi tới.

Tề Ngọc Yên vừa nghe, vội gác bút lên giá, đứng dậy, nhận lấy khăn gấm Mai Hương đưa tới lau tay. Vừa đưa lại khăn gấm cho Mai Hương, đã nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của La Xảo Nhi đến bên cửa rồi.

Tề Ngọc Yên vội tiến ra đón, cười nói: “La tiểu nghi tới.”

La Xảo Nhi bước tới, kéo tay Tề Ngọc Yên, cười híp mắt nói: “Tề tỷ tỷ, báo cho tỷ một tin tốt, tỷ có cơ hội ra cung.”

Mình có thể ra cung ư? Nghe nói vậy, Tề Ngọc Yên ngây ngẩn cả người. Ý gì đây? Lý Cảnh chê mình xấu xí quá, muốn thả mình ra ngoài cung ư?

La Xảo Nhi thấy Tề Ngọc Yên thần người, cười nói: “Hoàng thượng muốn tới Huyền Tước sơn săn bắn, muốn dẫn muội theo, còn bảo muội gọi thêm một tỷ muội thân thiết cùng đi, nên muội mới xin Hoàng thượng cho Tề tỷ tỷ đi, Hoàng thượng liền đồng ý.”

“Cái gì!” Lời của La Xảo Nhi như một nhát sấm sét bổ xuống, khiến Tề Ngọc Yên không nói ra được lời nào hồi lâu. Cùng Lý Cảnh tới Huyền Tước sơn săn bắn, không phải sẽ có rất nhiều cơ hội chạm mặt hắn ư? Vận may này, nàng không hề mong muốn.

Thấy Tề Ngọc Yên ngây người, La Xảo Nhi còn tưởng tại nàng quá mừng rỡ, hơi bối rối, liền cười nói: “Huyền Tước sơn ẩm ướt, hơi giống phương Nam, không chừng tỷ tỷ tới Huyền Tước sơn, da mặt có khi lại tốt hơn.”

Bấy giờ Tề Ngọc Yên sực tỉnh lại từ trong nỗi khiếp sợ, yên lặng nhìn La Xảo Nhi, gượng cười nói: “Đã hơn nửa năm rồi, mặt của tỷ chẳng đỡ chút nào, nói không chừng sẽ như vậy mãi. Chi bằng, tỷ không đi, muội vẫn nên để Lương dung hoa hoặc Phan tần theo muội đi.”

La Xảo Nhi nghe Tề Ngọc Yên nói như vậy, vội lắc đầu như trống bỏi: “Muội không hợp các nàng ấy, muội không muốn đi cùng các nàng ấy đâu. Hơn nữa, Tề tỷ tỷ, Hoàng thượng đã đồng ý cho tỷ đi cùng, lời vàng ý ngọc sao có thể sửa chứ? Nếu như tỷ không đi, vây tự tỷ đi nói với Hoàng thượng ấy!”

Thấy Tề Ngọc Yên vừa nghe phải đi gặp Lý Cảnh, trên mặt tràn đầy vẻ rối rắm. La Xảo Nhi lại nũng nịu kêu lên: “Tề tỷ tỷ, tỷ đừng từ chối nữa! Tỷ đi cùng với muội đi!”

Tề Ngọc Yên bất đắc dĩ thở dài một hơi, cười khổ nói: “Được rồi, khi nào thì đi?”

“Ba ngày sau sẽ xuất phát.” La Xảo Nhi nói.

“Ồ, thời gian quả thật có hơi gấp!” Tề Ngọc Yên tự lẩm nhẩm nói: “Mình cần phải chuẩn bị kĩ càng.”

La Xảo Nhi cười híp mắt nói: “Thế thì Tề tỷ tỷ chuẩn bị nhanh nhé.”

Nhìn bộ dạng phấn khởi của La Xảo Nhi, Tề Ngọc Yên thầm kêu khổ trong lòng. Chuyến hành trình tới Huyền Tước sơn này, bản thân nhất định phải tuyệt đối cẩn thận, không thể để Lý Cảnh phát hiện ra cái gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mon Miêu, SầmPhuNhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cappuchino, Đinh Thu Hiền, kenhlike07, ngokanh, Phụng, Snow cầm thú HD, teddy95, Tiểu Ly Ly và 354 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.